Ghi chú đến thành viên
Go Back   4vn.eu > Truyện dịch - 4vn.eu >

Tàng Thư Lâu

Gởi Ðề Tài Mới Trả lời
 
Ðiều Chỉnh
  #1  
Old 23-05-2015, 11:02 PM
mytomdem2tru's Avatar
mytomdem2tru mytomdem2tru is offline
Nhập Môn Tu Luyện
 
Tham gia: May 2015
Bài gởi: 2
Thời gian online: 6 giờ 4 phút 39 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Em thành viên mới, mong các bác chỉ dẫn thê

VUA BÓNG ĐÊM

PHẦN I: VỊ QUÝ TỘC MỚI CỦA THẾ GIỚI BÓNG ĐÊM

CHƯƠNG 1
KHỞI NGUỒN ÁC MỘNG


Tác giả: Phật Hiểu Thần Tinh
Dịch giả: mytomdem2tru




Trung quanh là cây gỗ lớn xù xì. Trong bóng đêm, những cành cây khẳng khiu vươn ra như những con rắn quấn lấy nhau hoặc như một đám mạng nhện lùng bùng, vươn ra tận chân trời.
Trần Diệp chân không giầy dép, mệt mỏi, lội ỳ oạp trong vũng bùn lầy, ngã sấp ngã ngửa, miệng tanh ngòm bùn đất.
Mấy con quái điểu lượn vòng vòng trên không trung, không ngừng cất lên những tiếng rít thê lương như trẻ con khóc, sải cánh bay lượn trên bầu trời xám xịt.
Mọi vật đều như rõ ràng, lại như mơ hồ trước mắt. Trần Diệp không biết mình đã đi bộ ở đây bao lâu rồi. Anh ta đi mãi, đi mãi, tới khi toàn thân mỏi nhừ, mềm như bún, ngã sấp xuống vũng bùn.
Kiệt sức, cố gắng lắm mới lật ngửa người lại, đưa mắt nhìn lên bầu trời. Chợt anh ta nhìn thấy khoảng không gian ngay trên mặt như bị thủng một lỗ. Một cái vòi rồng đỏ như máu đang không ngừng chuyển động, nuốt dần từng mảng mây dầy đặc trung quanh.
Từ giữa lỗ thủng trên bầu trời ấy bắn ra một luồng ánh sáng chói lọi. Chỉ trong chớp mắt, luồng sáng ấy đã dừng lại trước mặt Trần Diệp. Cô ta lại xuất hiện. Nửa khuôn mặt xinh đẹp quấn băng kín mít. Sau mảng bông băng ấy là con mắt bên trái đỏ rực đến kinh người. Một sợi xích sắt lớn đen sì quấn quanh tấm thân yểu điệu, mềm mại, đầy những vết thương của cô ta. Mái tóc đỏ rực, bồng bềnh bay tung trong gió. Cô ta vẫn cầm lăm lăm một thanh kiến trong tay. Đó là một thanh trường kiếm hình dáng giống như một cây thập giá bằng lửa.
Cô gái đứng lơ lửng giữa không trung, hướng ánh mắt tỏa ra luồng ánh sáng đỏ rực như máu về phía Trần Diệp, thanh kiếm trong tay chầm chậm nâng lên, mũi kiếm nhọn hoắt đâm thẳng vào ngực anh ta.
Chẳng biết làm gì khác ngoài chuyện để mặc mũi kiếm nhọn hoắt, lạnh buốn đâm tới lồng ngực mình, sau đó từng tấc, từng tấc xé rách da thịt, đi sâu vào cơ thể mình. Cảm giác tim gan bị xuyên thủng đau đớn cùng cực dần xâm chiếm toàn bộ thân xác Trần Diệp.
Trần Diệp bừng tỉnh dậy trong cảm giác đau đớn cùng cực và kinh hoảng ấy. Anh ta ngồi thẳng dậy, hít vào một hơi thật sâu. Cảm giác đau đớn khủng khiếp và kinh hoảng của giấc mơ khi nãy vẫn còn quấn riết lấy hệ thần kinh. Với tay rút ra mấy tờ giấy, đưa lên lau mồ hôi lạnh đang đầm đìa trên mặt, hít, thở mấy hơi thật sâu. Bắt đầu từ năm mười sáu tuổi, cơn ác mộng này đã xuất hiện và làm bạn với anh ta tới tận bây giờ. Dường như nó đã trở thành bài tập bắt buộc hàng tháng của anh. Tháng nào cũng mơ thấy, đều đặn như việc gọi con dậy đi học mỗi buổi sáng của một bà mẹ nghiêm khắc. Cảm giác kinh người của nó mang lại khiến anh ta sợ đến toát mồ hôi lạnh sau mỗi giấc mơ.
-Trần Diệp, kêu gào gì vậy?
Bên tai chợt vang lên thanh âm vô cùng quen thuộc. Trần Diệp ngượng ngùng, quay đầu nhìn sang phía bà trưởng phòng tổ chức. Bà già trinh tiết này đang đứng ngay bên cạnh, nhìn anh bằng anh mắt rực lửa.
-Xin lỗi, tối qua tôi làm việc khuya nên hơi mệt.
Trần Diệp lập tức nở nụ cười nhưng trong lòng đang thầm xỉa ra một ngón tay giữa: Con mẹ nó! Bà không được người khác tưới tắm cho thì cũng không nên trút giận lên đầu ông đây chứ!
-Trả lương cho anh đâu phải để anh tới đây ngủ gật!
Mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt đang cười hì hì của Trần Diệp, trên khuôn mặt to bè của anh ta lúc này đang tỏ rõ sự thành khẩn tột cùng, bà già trinh tiết kia chẳng còn biết nói gì hơn. Trần Diệp chợt cười thầm: Ha ha, công phu không để cảm xúc lộ ra ngoài mặt của ta đã luyện tới cảnh giới tối cao của nó rồi, mụ làm sao phát hiện ra được chứ?
“Củi mục, chắc chắn tháng này lại bị trừ lương rồi!”
“Chết đi!” Nhìn thấy hàng chữ tin nhắn thối ruột trên hộp hội thoại yahoo, Trần Diệp không thể không hướng lên Chu Đào đang ngồi ở dãy bàn phía trên anh ta, xỉa ra một ngón giữa.
“Tối có đi làm vài chén không?”
Trên hộp hội thoại lại hiện ra biểu tượng một chiếc cốc, Trần Diệp lập tức gõ vào đó hai chữ “OK”. Từ sau khi vào công ty này, rốt cuộc chỉ có một mình Chu Đào đáng được gọi là bè đảng của Trần Diệp nên anh ta đương nhiên không thể từ chối lời mời này.
Khó khăn lắm mới đợi được tới lúc hết giờ. Hai người lập tức sách cặp xông ra khỏi cổng công ty, gọi taxi đi thẳng. Tới khi trời xụp tối, xe mới đưa họ tới đường Hằng Giới. Ở đây, chỗ nào cũng thấy quán bar với đủ các loại đèn màu, nam thanh nữ tú qua lại dập dìu. Nếu là trước đây, cho dù bị đánh chết Trần Diệp cũng không bao giờ thèm đi qua con đường tình yêu đáng ghét này. Đáng tiếc là căn nhà mới thuê của anh ta lại cách đó không xa nên những khi đi ngang qua đây, trước mặt là những đôi nam thanh nữ tú dìu nhau đi qua đi lại như mắc cửi, anh ta chỉ còn biết thành tâm “chúc phúc” cho họ: Chết đi! Chết đi! Chia tay! Chia tay! Tuy anh ta vô cùng căm hận con đường này nhưng lại thường xuyên bị Chu Đào lôi tới đây uống rượu, tán dóc, đương nhiên, anh còn phải thường xuyên chứng kiến cảnh Chu Đào tán gái, trêu gái ở đây.
Ăn tối xong, hai người họ sải bước tiến vào một quán bar trang trí theo phong cách Địa Trung Hải. Trần Diệp đặt mông ngồi huỵch xuống chiếc ghế quen thuộc. Chiếc ghế đáng thương lập tức phát ra những âm thanh như đang rên rỉ vì bị gãy xương, dường như nó đang phản đối sức nặng mà nó phải cõng vậy.
Sau vài chai, hai người đàn ông lập tức lôi ra đủ loại chuyện phiền toái trong cuộc sống của mình. Mấy cô gái ngồi bên không thể không nhìn sang phía Trần Diệp bằng ánh mắt đầy khinh bỉ khiến anh ta càng phiền lòng hơn: Ông đây cao một mét tám hai, chắc chắn không hề kém cạnh đứa nào. Tuy bề ngang phát triển không hề thua kém chiều dài nhưng trông vận bắt mắt lắm. Mẹ ông đây thường nói rằng những người đàn ông khéo tay, có tài lẻ thường rất được con gái hâm mộ. Vậy mà thực tế chứng minh ông đây lại không có duyên với phụ nữ. Ông đây đâu thiếu lãng mạn (viết tiểu thuyết tình cảm từng là sở thích của ông đây một thời), lại cũng khéo tay (làm đầy một phòng với đủ thứ mô hình). Vậy mà vẫn không có phụ nữ mê.
Người phụ nữ, mối tình cuối cùng của anh ta là một con khủng long cái cao 5 tấc, rộng ba bốn tấc cũng đăm đắm nhìn anh ta suốt năm phút đồng hồ bằng ánh mắt ai oán, sau đó thốt ra một câu: “Anh chẳng có chút ma lực đàn ông nào, chúng ta chia tay nhé!” Sau đó xoay mình, sải đôi chân một mẩu bỏ đi, để lại trên con đường trải nhựa vô số dấu chân. Chàng béo giận lên tận cổ, gầm lớn: “Ông đây vốn là nhân viên cho thú ăn trong công viên kỷ RURA nên cần *** gì cái gọi là ma lực đàn ông ấy”!
Càng nghĩ lại càng buồn, Trần Diệp bất giác nốc thêm mấy chai nữa. Hết mấy chai, đêm cũng đã khuya, trong quán chỉ còn lại lác đác vài ẩm khách. Hai người đàn ông lúc này đã ngà ngà liền đứng dậy tính tiền, hơi lảo đảo bước ra khỏi quán.
-Không sao chứ, Củi Mục?
Nhìn sang Trần Diệp lúc này mặt đã đỏ như gà chọi, Chu Đào có vẻ không yên tâm:
-Có cần tôi đưa về không?
-Không sao, nhà tôi cũng gần đây thôi.
Tuy có uống hơi nhiều hơn mọi ngày một chút, nhưng tự nhận thấy mình vẫn dư khả năng về nhà, Trần Diệp mỉm cười, khẽ xua tay, xoay mình bước về hướng phòng trọ.
Đã gần nửa đêm, con đường này vốn rất huyên náo nhưng giờ vắng tanh, chỉ còn lại vài ngọn đèn đường tỏa thứ ánh sáng mờ nhạt xuống. Gió mát thổi qua xua đi không ít hơi rượu, khiến cho chàng béo cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn nhiều. Đi tới một ngã rẽ, Trần Diệp đã bước vào con ngõ quen thuộc của mình. Nhưng ngay lập tức, anh ta cảm thấy có cái gì đó rất không bình thường. Con ngõ ngày thường rất sạch sẽ giờ sao lại hoang vu thế này? Trên tường loang lổ đầy những hình vẽ loằn ngoằn chẳng khác gì bùa chú, tỏa ra thứ ánh sáng màu hồng hồng u ám.
-Đứa nào lại nghịch bậy đây mà…
Tuy lòng tự an ủi mình như vậy nhưng khung cảnh khác thường này vẫn khiến Trần Diệp cảm thấy hơi hoảng. Mới rụt rè tiến lên thêm mấy bước, anh lập tức bị thu hút bởi một vật đang run rẩy, ngọ ngoạy trong đống rác. Có vẻ như đó là một con thú có bộ lông mượt như nhung. Hừ, lại một kẻ thất đức nào đó vứt bỏ con vật nuôi yêu quý của mình đây mà. Miệng lầm bầm chửi, chàng béo đang định tiến lại nhìn cho rõ xem đó là con vật gì. Chợt một luồng khí tanh nồng xộc thẳng vào mũi, một đôi mắt thú xanh lét mở to khiến chàng béo sợ hãi, thụt lùi mấy bước. Nhìn kỹ lại, thì ra, vật lông mượt như nhung khi nãy anh ta nhìn thấy chỉ là cái đầu của con thú. Nó đang trợn cặp mắt xanh biếc căm thù nhìn chàng béo, cái miệng như một chậu máu ngoác rộng, hàng trăm chiếc răng nhọn hoắt xếp thành ba hàng như răng cá mập sáng lấp lánh. Mùi tanh nồng từ cái miệng rộng hoác ấy tỏa ra vẫn tiếp tục xộc thẳng vào mũi chàng béo.
Nó từ từ bò dậy, để lộ ra tấm thân cao hơn hai mét được dấu kín dưới rác trông chẳng khác gì một con sói thân người khổng lồ, tràn đầy sức mạnh. Chỉ có điều, trên mình nó có tới sáu, bảy vết đạn tạo thành những cái hang bằng máu. Từ những cái hang đó đang tuôn ra một thứ chất lỏng màu tím xẫm khiến bộ lông trên thân thể nó thấm bết lại. Nó lồm cồm bò tới chỗ Trần Diệp khiến anh ta sợ mất vía, đang định co giò chạy, chợt cảm thấy một cơn đau buốt từ dưới cẳng chân truyền thẳng lên não. Con sói khổng lồ này đã dùng vuốt chụp được chân phải của Trần Diệp, kéo anh ta ngã xuống. Chàng béo dãy dụa thế nào đi nữa cũng không thể thoát ra khỏi bộ vuốt sắc nhọn, cứng như hai gọng kìm của con quái thú.
-Ngươi tới đúng lúc lắm!
Từ trong cổ họng con quái thú phát ra thanh âm khàn khàn của giọng đàn ông. Nó từ từ tiến lại bên Trần Diệp, cái miệng như một chậu máu của nó ngoác ra, những giọt nước miếng tanh hôi từ cái miệng đó nhểu xuống, nhỏ tong tong lên mặt chàng béo. Đúng lúc cái miệng đó bổ xuống, chợt xuất hiện hai luồng sáng màu xanh lam chiếu thẳng vào cổ con vật. Từ trong một con ngõ nhỏ khác vang lên hai tiếng súng đanh gọn.
Một trận mưa máu lập tức đổ ập lên mặt Trần Diệp. Con sói khổng lồ bị đạn phá tung nửa cái đầu, nặng nề ngã lăn ra đất. Máu và óc nóng bỏng của nó văng đầy lên người anh.
Cách đó không xa, hai đôi mắt màu đỏ dần hiện ra. Hai người đàn ông tay cầm súng bộ binh G36K từ trong bóng đêm từ từ tiến lại. Trên mũi súng của họ được lắp ống ngắm hồng ngoại phát ra hai luồng ánh sáng màu xanh lục loang loáng. Họ mặc áo gió bằng da màu đen, tà áo khẽ lay động trong gió đêm. Bên trong tấm áo gió ấy là một bộ áo giáp, mũ giáp bó sát mình, một thanh trường đao đựng trong bao màu sáng bạc đeo bên hông, trước ngực áo giáp vẽ một cây thập giá màu đỏ như máu. Thập giá này khác hẳn với những cây thập giá ta vẫn thường thấy. Nó được vẽ bởi những đường nét uốn lượn như những ngọn lửa, bên dưới có thêm một đôi cánh dơi hình tam giác.
-Phát hiện một mục tiêu, đã tiêu diệt.
Người đàn ông đi đầu sau khi quan sát kỹ lưỡng thi thể con sói trên nền đất, liền đưa mắt nhìn sang phía Trần Diệp đang nhũn người nằm dưới đất, đưa tay lên đè vào thiết bị truyền tin nhỏ xíu đeo bên tai:
-Nhưng có một người dân thường lọt vào vùng giao tranh. Đúng, anh ta còn sống, hãy lệnh quân tuần tiễu kiểm tra lại lưới phép thuật.
-Xử lý hắn thế nào dây?
Người kia nãy giờ vẫn đứng bên cạnh cảnh giới lúc này mới đưa mắt nhìn xuống Trần Diệp, chầm chậm quay đầu sang hỏi đồng bọn.
-Cứ tìm nốt mục tiêu còn lại đã, hắn không thể chạy nổi đâu.
Người đàn ông này hướng ánh mắt khinh miệt nhìn về phía Trần Diệp. Bất chợt, trước ngực anh ta mọc ra thêm một cái vuốt lớn đẫm máu tươi. Ngay sau đó, cả thân hình bị nhấc bổng lên. Một con sói lớn có bộ lông màu xanh không biết đã lẻn tới sau lưng anh ta từ khi nào, nhẹ nhàng dùng đôi vuốt lớn của nó xé người này ra thành hai mảnh.
Nhìn thấy thi thể cùng gan ruột của đồng bọn bị con sói thân người vứt vào góc tường, người đàn ông còn lại gầm lớn một tiếng, ngón tay siết mạnh vào cò súng. Mũi súng của anh ta lập tức phụt ra một luồng lưỡi lửa dài ngoằng. Con sói nhún chân, nhảy vụt lên bờ tường, chạy như bay. Không gian trung quanh thoáng chốc đã bị lửa đạn rạch nát thành từng mảnh vụn, đạn cắm phầm phập vào các bức tường trung quan. Người đàn ông này bắn một hơi hết cả băng đạn, chưa kịp thay băng đạn khác vào súng, con sói khổng lồ đã từ trên bờ tường lao phốc xuống.
Vứt bỏ khẩu súng trên tay, người đàn ông này vội lăn tròn một vòng trên nền đất, điểm tới của anh ta lại trúng vào chỗ Trần Diệp đang nằm. Con sói vồ trượt, để lại trên nền đất năm vệt vuốt dài ngoằng, sâu hoắm, cát bụi tung mù.
-Chết đi, đồ súc sinh lông dài!
Người đàn ông vừa thoát nạn lập tức rút khẩu súng lục đeo bên hông ra, bóp cò liên tục. Con sói khổng lồ đã kịp tung mình nhảy ra xa, hai tay vung múa bộ vuốt khổng lồ của nó, gạt bay những viên đạn đang bắn về phía mình chẳng khác gì đuổi ruồi.
-Đồ dơi hút máu!
Nhìn xuống thi thể đồng bọn trên nền đất, từ đôi mắt màu xanh lục của nó toát ra một luồng hung quang, đôi vuốt chắp ngang trước ngực:
-Xé nát đối thủ của ta ra, Chồn Gió!
-Ma thú!
Ngay sau tiếng gầm ghê rợn, con sói vũ lộng đôi vuốt khổng lồ của mình. Người đàn ông kia vừa kịp vứt bỏ khẩu súng đã hết đạn trên tay, còn chưa kịp rút trường đao ra, thân thể anh ta đã bị cắt thành mấy đoạn bởi một loại vũ khí vô hình cực kỳ sắc bén. Một trận mưa máu túa ra, tiếng kêu uất nghẹn của người đàn ông lập tức ngưng bặt.
Khung cảnh hãi hùng trước mắt vốn đã khiến Trần Diệp mất đi khả năng phản ứng, chỉ còn biết đờ đẫn nhìn máu tươi của người đàn ông kia bắn tung trong không gian. Chợt cảm thấy trước ngực mát rượi như có một cơn gió nhẹ thổi qua. Giật mình, Trần Diệp lập tức nhận ra vùng lồng ngực của mình đã toác ra thành một vết thương vô cùng kinh khiếp, máu và thịt đổ tung ra hai bên. Trần Diệp ngã xuống bên một bức tường. Nhìn xuống, anh ta thấy cả nội tạng của mình trong đống da thịt bầy nhầy sau vết thương trên ngực.
Máu tươi không ngừng phun ra, cảm giác đau đớn do da thịt rách nát cuối cùng cũng lan tỏa khắp toàn thân, không thể nào khống chết nổi những cơn co giật, Trần Diệp chỉ còn biết nằm dài trên nền đất kêu gào. Máu tươi càng lúc càng cạn kiệt, ý thức của chàng béo cũng càng lúc càng mơ hồ, khung cảnh trước mắt tối dần.
Nằm trong vũng máu, phần sức lực cuối cùng còn sót lại của chàng béo mất dần vào gió đêm theo lượng máu ít ỏi còn lại trong thân thể đang đổ ra ngoài. Trong cơn mơ hồ, dường như anh ta lại nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, thiên sứ trong những cơn ác mộng dần dần xuất hiện. Từ trong bóng tối, cô ta đang chầm chậm tiến lại. Sau đó, anh ta nhận thấy hình như có thứ chất lỏng gì đó nóng rát nhỏ lên vết thương của mình. Ngay lập tức, Trần Diệp cảm thấy toàn thân đau đớn như đang bị lửa đỏ thiêu đốt.



Các chủ đề khác cùng chuyên mục này:

Tài sản của mytomdem2tru

Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 24-05-2015, 11:51 AM
• Sách •'s Avatar
• Sách • • Sách • is offline
Nhập Môn Tu Luyện
 
Tham gia: Sep 2008
Đến từ: .:li:lil:il:. Tàng kinh các .:li:lil:il:.
Bài gởi: 94
Thời gian online: 8 giờ 19 phút 40 giây
Xu: 0
Thanks: 95
Thanked 253 Times in 33 Posts
"Chung quanh" hay "xung quanh" chứ đâu ra "Trung quanh" hả bạn
Với bạn dùng "anh ta" hơi nhiều mình thấy có thể dùng "hắn" thay thế thì hay hơn "cô ta" cũng thế mình thấy bạn nên chọn từ ngữ linh hoạt thêm chút thì hay hơn. Đó là ý kién của mình. Có gì sai sót bạn thông cảm...
Tài sản của • Sách •

Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 24-05-2015, 11:40 PM
Vivicaca's Avatar
Vivicaca Vivicaca is offline
Quái Sư Tiểu Việt
Gian Xảo Và Xấu Xa
 
Tham gia: Sep 2013
Đến từ: Nghệ An
Bài gởi: 1,098
Thời gian online: 1 tuần 0 ngày 3 giờ
Xu: 3,971
Thanks: 53
Thanked 1,346 Times in 504 Posts
Trích:
Nguyên văn bởi • Sách • View Post
"Chung quanh" hay "xung quanh" chứ đâu ra "Trung quanh" hả bạn
Với bạn dùng "anh ta" hơi nhiều mình thấy có thể dùng "hắn" thay thế thì hay hơn "cô ta" cũng thế mình thấy bạn nên chọn từ ngữ linh hoạt thêm chút thì hay hơn. Đó là ý kién của mình. Có gì sai sót bạn thông cảm...
Vớ vẩn, chắc bạn chưa dịch truyện lần nào nhỉ...
Tài sản của Vivicaca
Barcadi ORO Tiểu Kỳ Audi A8 Ma lửa
Chữ ký của Vivicaca
Táng hoa từ

Hoa tạ hoa phi phi mãn thiên
Hồng tiêu hương đoạn hữu thuỳ liên
Du ti nhuyễn hệ phiêu xuân tạ
Lạc nhứ khinh triêm phốc tú liêm.

Khuê trung nữ nhi tích xuân mộ
Sầu tự mãn hoài vô thích xứ
Thủ bả hoa sừ xuất tú khuê
Nhẫn đạp lạc hoa lai phục khứ.

Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™