 |
|

30-08-2008, 11:17 PM
|
 |
Thượng Thiên Hạ Äịa Duy Ngã Äá»™c Tôn
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Việt Nam
Bà i gởi: 3,304
Thá»i gian online: 3 tuần 5 ngà y 16 giá»
Thanks: 932
Thanked 2,152 Times in 223 Posts
|
|
Hồi 12
Äồng bệnh tương lân
Y Phong dùng tốc độ nhanh nhất mà chà ng có thể để ra khá»i sÆ¡n động. Bên ngoà i ánh nắng chói chang thá»i gian vừa qua giá» ngá». Chà ng dõi mắt nhìn tứ phÃa, cảnh sắc nÆ¡i khe núi vẫn y như cÅ©, thạch thất vẫn đứng sừng sững bên thác nước.
Bất giác chà ng lại buông một tiếng thở dà i. Chà ng cũng cảm thấy tâm tình của mình như vừa sống lại từ trong mộ địa.
Y Phong thi triển khinh công vượt qua ngá»n núi cao nhất trong dãy Vô Lượng, nhưng vừa xuống đến sưá»n núi thì bá»—ng nhiên chà ng nghe tiếng thở dà i từ trong rừng cây truyá»n ra. Trong thanh âm chứa đầy ai oán, giáºn dữ và bất bình. Y Phong láºp tức dừng bước và thầm nghÄ© :
- “Sao trên Ä‘á»i nà y còn có nhiá»u ngưá»i thương tâm như váºy?â€
à nghÄ© vừa dứt thì từ trong rừng lại truyá»n ra thanh âm bi háºn, dưá»ng như là tiếng cá»§a ai đó tá»± nói. Y Phong không nghe được rõ rà ng, nhưng chà ng luyện công từ nhá» nên tai mắt tá»± nhiên linh hoạt hÆ¡n ngưá»i thưá»ng rất nhiá»u, chà ng nghe loáng thoáng mấy lá»i hình như là :
- Thế là hết... Vĩnh biệt...
Lòng kinh động, chà ng thầm nghĩ :
- “Lẽ nà o có ngưá»i tá»± táºn trong chốn hoang sÆ¡n nà y?â€
à nghÄ© vừa lóe lên thì thân hình chà ng cÅ©ng lướt Ä‘i như chá»›p và o cánh rừng. Mục quang lùng sục tứ phÃa, quả nhiên chà ng phát hiện có má»™t ngưá»i treo mình trên má»™t cà nh cây. Phán Ä‘oán cá»§a chà ng quả nhiên không sai, trong rừng có ngưá»i muốn tá»± táºn.
Y Phong láºp tức phi đến như bay, hữu chưởng phất vá» phÃa sợi dây buá»™c trên cà nh cây, khi chưởng lá»±c đánh đứt sợi dây, và thân hình ngưá»i kia rÆ¡i xuống thì chà ng đã lướt tá»›i đỡ lấy. Chà ng nhẹ nhà ng đặt ngưá»i bất hạnh kia nằm xuống đất, đưa tay sá» thá» lên mÅ©i thì cảm thấy vẫn chưa tắt thở.
Chà ng láºp tức váºn khà đẩy qua ba mươi sáu đại huyệt trên thân hình ngưá»i kia. Hồi lâu sau, ngưá»i kia từ từ tỉnh lại, miệng thở dà i má»™t hÆ¡i, song mục vô thần nhìn lên ngưá»i Y Phong.
Y Phong mỉm cưá»i, nói :
- Bằng hữu! Ngươi Ä‘ang ở tuổi thanh xuân, hà tất phải tá»± tìm đưá»ng chết?
Ngưá»i nà y mặc y phục cÅ© kỹ, diện mục cÅ©ng rất tiá»u tụy. Nhưng từ trong vẻ tiá»u tụy đó vẫn có thể phát hiện hắn là má»™t ngưá»i thanh tú, niên ká»· không quá hai mươi. Äây chÃnh là điá»u khiến Y Phong có cảm tình vá»›i hắn.
Mục quang của ngươi kia ngơ ngác xoay chuyển mấy vòng, tựa như đang thỠchứng minh việc mình tuy đã không còn lưu luyến nhân gian, nhưng vẫn còn sống tại nhân gian.
Sau khi nghe lá»i cá»§a Y Phong, hắn thở dà i má»™t hÆ¡i rồi nói :
- Ngươi hà tất phải quản đến ta? Lòng ta đã chết, dù có sống trên Ä‘á»i thì có gì vui sướng chứ?
Hắn ngừng một lát rồi nói tiếp :
- Ngươi không phải là ngưá»i thương tâm, nên đương nhiên không biết ná»—i Ä‘au cá»§a ngưá»i thương tâm.
Y Phong xót xa thầm nghĩ :
- “Sao ngươi biết ta không phải là ngưá»i thương tâm chứâ€.
Nghĩ đoạn, chà ng nói :
- Bằng hữu! Có chuyện gì thương tâm cứ nói ra nghe xem, may ra tại hạ có thể giúp được ngươi cũng không chừng.
Ngữ khà cá»§a chà ng tá» ra rất thông cảm, tuyệt không vì thấy đối phương tiá»u tụy mà khinh thị.
Ngưá»i kia buông má»™t tiếng thở dà i rồi tá»± nói ra thân thế cá»§a mình...
Nguyên hắn cÅ©ng là má»™t thư sinh con nhà gia giáo tại sÆ¡n trấn thuá»™c Tứ Xuyên, hỠÔn tên Hoa, tuy không phải hà ng thông tuệ tuyệt đỉnh, nhưng Ä‘á»c sách cÅ©ng thông thuáºn má»i lẽ. Chỉ vì mệnh váºn chẳng ra gì cứ mãi láºn Ä‘áºn trước bước đưá»ng công danh, nên trở thà nh má»™t thưs inh vô dụng.
Gia nghiệp cá»§a hắn đã sạch sẽ, bản thân lại không đủ sức mưu sinh. Thế là hắn đưa thê tá» và o rừng, ngà y ngà y lên núi Vô Lượng đốn cá»§i độ nháºt, số mạng cá»§a văn nhân quả là đáng thương.
Nhưng thê tỠcủa hắn lại không chịu nổi cảnh buồn tẻ trong núi, nà ng lén chạy theo một thương nhân mà nà ng ngẫu nhiên quen biết.
Nghe Ôn Hoa kể sÆ¡ vá» thân thế bi thảm cá»§a mình, Y Phong cảm thấy tê tái cõi lòng. Vì chẳng phải thân thế cá»§a Ôn Hoa cÅ©ng có phần giống chà ng đó sao? Äồng bệnh tương lân, những ngưá»i cùng cảnh ngá»™ rất dá»… gần gÅ©i và thông cảm vá»›i nhau. Nhất thá»i Y Phong cÅ©ng bị chìm và o ná»—i Ä‘au xót.
Ôn Hoa thở dà i rồi nói tiếp :
- Ôi! Tiá»n bạc là vạn ác nhưng cÅ©ng là vạn năng.
Tâm niệm chợt động, đột nhiên Y Phong nhá»› đến hai đống châu báu cá»§a Hứa Bạch và Vạn Thiên Bình trong thạch thất. Chà ng liá»n mỉm cưá»i, nói vá»›i Ôn Hoa :
- Ngươi và ta tương phùng, tất là đã hữu duyên. Ta có má»™t số tiá»n tà i cất trong núi nà y, đối vá»›i ta tuy vô dụng nhưng may ra có thể giúp Ãch cho ngươi...
Ôn Hoa khai khẩu định nói nhưng Y Phong đã tiếp lá»i :
- Ngươi đừng từ chối. Sau khi có được số tiá»n tà i đó, nếu ngươi còn muốn tá»± táºn thì ta sẽ không ngăn cản ngươi nữa. Ôi! Thá»±c ra thiên hạ vẫn còn nhiá»u nữ tá», thê tá» cá»§a ngươi đã vô tình thì ngươi hà tất phải...
Nói đến đây thì bất giác chà ng ngừng lại, chà ng biết khuyên ngưá»i ta như thế, nhưng còn chÃnh chà ng thì sao?
Lưu luyến nhân gian vốn là tÃnh thông thưá»ng cá»§a nhân loại. Vì váºy, cuối cùng Ôn Hoa cÅ©ng theo Y Phong lên núi. Hắn được Y Phong kẹp bên nách phải, cảm thấy thân hình như đằng vân giá vÅ©, bay thẳng lên tuyệt đỉnh Vô Lượng SÆ¡n. Bất giác torng lòng cà ng thêm hâm má»™ và khâm phục Y Phong.
Y Phong vừa thi triển khinh công lướt đi vừa hồi tưởng lại chuyện tình của mình.
Chà ng không ngá» thê tá» cá»§a chà ng bá» chà ng để Ä‘i là m tì thiếp cho Thiên Tranh giáo chá»§. Lúc đầu chà ng không hiểu lý do tại sao, nhưng vá» sau chà ng má»›i biết rằng võ công cá»§a Thiên Tranh giáo chá»§ cao cưá»ng hÆ¡n chà ng, quyá»n lá»±c cÅ©ng lá»›n hÆ¡n chà ng, thê tá»§ cá»§a chà ng vá» vá»›i Thiên Tranh giáo chá»§ sẽ hưởng được nhiá»u thứ mà ở chá»— chà ng không có, vì váºy nà ng má»›i bá»™i phản chà ng.
NghÄ© đến đây thì Y Phong lại cảm thấy tê tái trong lòng, chà ng tá»± trách rồi tá»± thương hại mình. Bất giác ngá»n lá»a phẫn ná»™ và ý chà phục thù bừng lên nung nấu trong lòng chà ng. Chà ng liếc nhìn Ôn Hoa bên cạnh và thầm nghÄ© :
- “Ta sẽ cho hắn toà n bá»™ châu báu trong thạch thất, để hắn có thể thụ hưởng tất cả lạc thú cá»§a thế gian và để cho thê tá» dâm đãng vô sỉ cá»§a hắn phải hối háºn vì đã bá» hắn mà đi.â€
Nghĩ đoạn, chà ng buột miệng nói với Ôn Hoa :
- Sau nà y, nếu thê tá» cá»§a ngươi trở lại cầu xin ngươi tha thứ, ngươi có thể trút hết cảm giác Ä‘au đớn và nhục nhã trong lòng ngươi lúc nà y lên ngưá»i cô ta, rồi láºp tức tống khứ cô ta Ä‘i.
Ôn Hoa gáºt đầu, hắn cảm thấy cách nghÄ© cá»§a thanh niên kỳ quái nà y có nhiá»u chá»— rất giống mình. Nhưng hắn đâu biết rằng, cảnh ngá»™ cá»§a Y Phong cÅ©ng chẳng khác gì hắn.
Äã nghe thấy tiếng nước róc rách chảy, sÆ¡n động hiện ra trước mắt, Y Phong phấn chấn tinh thần, chà ng tung ngưá»i lướt Ä‘i như gió, chá»›p mắt đã vượt qua thác nước và đến thạch thất. Chà ng dừng bước, chỉ tay và o thạch thất và nói :
- Báu váºt trong đó đủ để ngươi là m bất kỳ chuyện gì mà ngươi muốn.
Chà ng láºp tức bổ sung thêm :
- Những báu váºt nà y tuy không là sở hữu cá»§a ta, nhưng ta lại có quyá»n sá» dụng nó.
Lúc nà y Ôn Hoa đã tâm phục khẩu phục Y Phong, do đó hắn chỉ biết gáºt đầu và luôn miệng nói phải phải. Y Phong đưa Ôn Hoa đến bên cá»a sổ thạch thất, cả hai cùng nhìn và o trong rồi cả hai Ä‘á»u kinh ngạc.
Ôn Hoa kinh ngạc là vì bảo váºt trong thạch thất quá nhiá»u so vá»›i sá»± tưởng tượng cá»§a hắn. Hắn nghÄ© đến việc mình sở hữu toà n bá»™ số tà i sản nà y, trong lòng bất giác sướng như Ä‘iên, đồng thá»i có vẻ hắn không tin đây lại là sá»± tháºt, vì Ä‘iá»u nà y còn ly kỳ hÆ¡n má»™t giấc má»™ng.
Còn Y Phong, chà ng kinh ngạc là vì số châu báu vÆ¡i Ä‘i rất nhiá»u so vá»›i lúc chà ng bá» Ä‘i, số còn lại chẳng qua chỉ là má»™t phần mưá»i.
- Là kẻ nà o lấy đi?
Y Phong kinh ngạc tá»± há»i. Chà ng quét mục quang nhìn tứ phÃa, chà ng muốn tìm ra đáp án cho vấn đỠcá»§a mình trên cảnh váºt xung quanh. Nhưng chà ng láºp tức thất vá»ng vì má»—i má»™t sá»± váºt trong khe núi nà y dưá»ng như không có biến động. Chà ng muốn tìm má»™t dấu chân hoặc giả bất kỳ má»™t dấu tÃch gì cho thấy là đã có ngưá»i đến đây. Nhưng chà ng lại tiếp tục thất vá»ng.
Äá»™t nhiên chà ng phát hiện má»™t vết máu trên đất. Thế là chà ng vá»™i cúi ngưá»i xuống xem xét, vết máu tuy đã khô nhưng bằng và o kinh nghiệm nhiá»u năm trên giang hồ chà ng phán Ä‘oán vết máu nà y tuyệt đối là máu tươi.
- “Chỉ má»™t vết máu thế nà y thì nói lên được Ä‘iá»u gì?â€
Chà ng tá»± há»i mấy lần như váºy rồi quét mục quang lùng sục tứ phÃa tá»±a như má»™t con chó săn truy tìm con mồi. Äá»™t nhiên chà ng phát hiện vết máu thứ hai ở gần cá»a động, và cÅ©ng giống vết máu thứ nhất, vết máu nà y má»›i nhá» không lâu.
Y Phong láºp tức phóng và o huyệt động mà không chút do dá»±. Chá» khi đánh lá»a thắp Ä‘uốc và quan sát ká»· trong huyệt động, Y Phong bất giác kinh hãi kêu thất thanh.
Thì ra thi thể của hai lão quái nà y chỉ còn lại một, đó là Diệu Thủ Hứa Bạch.
Y Phong rùng mình, chà ng tá»± há»i :
- “Thi thể Vạn Thiên Bình Ä‘i đâu? Kẻ đánh cắp thi thể có dụng ý gì? Nếu nói thi thể lão ta không phải là ngưá»i khác mang Ä‘i thì...â€
Chà ng lại rùng mình, không dám nghÄ© tiếp nữa. Äồng thá»i chà ng láºp tức quay ngưá»i và lao như bay ra khá»i huyệt động. Bên ngoà i sÆ¡n phong thổi vù vù, khà lạnh buốt thấu xương da, khiến Y Phong nhất thá»i không thể tá»± chá»§.
Nhưng mục quang vừa nhìn quanh thạch thất thì bất giác chà ng lại kinh hãi má»™t phen nữa. Thì ra Ôn Hoa, kẻ cùng đến vá»›i chà ng, bây giỠđà biến mất, chẳng biết hắn Ä‘i đưá»ng nà o. Y Phong vá»™i lướt đến bên cá»a sổ thạch thất và nhìn và o trong, bá»—ng nhiên chà ng đưa tay bịt mắt lại, không nhẫn tâm nhìn nữa.
Ôn Hoa Ä‘ang nằm ngay đơ trong thạch thất vá»›i ná»a thân ngưá»i bê bết máu tươi.
Lúc nà y trong đầu Y Phong bị sự khủng khiếp chế ngự, khiến chà ng không còn năng lực để suy nghĩ nữa.
Thá»±c ra Ä‘iá»u nà y cÅ©ng chẳng trách chà ng được, vì bất kỳ ngưá»i nà o ở và o hoà n cảnh như thế cÅ©ng sẽ kinh tâm khiếp đảm thôi. Äang lúc haong mang thì đột nhiên Y Phong nghe thấy có tiếng cưá»i nhạt phát ra từ sau lưng. Chà ng vá»™i quay ngoắt lại, trước mắt lại là má»™t ngưá»i toà n thân bê bết máu tươi, thần quang trong mắt sáng như ánh lá»a, đó chÃnh là Thiết Diện Cô Hà nh Khách Vạn Thiên Bình mà chà ng đã táºn mắt thấy chết bởi hai vết thương chà mạng.
|

30-08-2008, 11:18 PM
|
 |
Thượng Thiên Hạ Äịa Duy Ngã Äá»™c Tôn
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Việt Nam
Bà i gởi: 3,304
Thá»i gian online: 3 tuần 5 ngà y 16 giá»
Thanks: 932
Thanked 2,152 Times in 223 Posts
|
|
Hồi 13
Ngưá»i chết sống lại
Nhất thá»i dưá»ng như huyết dịch và cốt tá»§y cá»§a Y Phong Ä‘á»u đông đặc lại.
Chà ng cảm thấy như không tin và o mắt mình, mặc dù chà ng biết mục lực của mình rất sáng suốt.
Vạn Thiên Bình đã chết, bây giỠsao có thể sống lại đứng trước mặt chà ng?
Chà ng nhất quyết không tin, nhưng đó lại là sá»± tháºt, Vạn Thiên Bình cưá»i nhạt nói :
- Ngươi trở lại rồi à ? Tốt lắm...
Y Phong không thể phân biệt giá»ng nói cá»§a lão phát ra từ Ä‘ang Ä‘iá»n như má»i ngưá»i, hay là giá»ng nói lạnh lùng cá»§a ma quá»·. Thân hình chà ng bất giác lui từng bước ra sau theo thế tiến tá»›i cá»§a Vạn Thiên Bình. Mục quang cá»§a chà ng nhìn như dán lên ngưá»i lão ta, tá»±a như bị má»™t sức mạnh hấp dẫn mà không thể kháng cá»±.
Äá»™t nhiên chà ng cảm thấy sau lưng đã đụng tưá»ng đá cá»§a thạch thất, chà ng biết đã không thể nà o lui bước được nữa. Khoảng cách giữa song phương cà ng lúc cà ng ngắn dần, đồng thá»i cảm giác khá»§ng khiếp cÅ©ng tăng lên trong lòng Y Phong. Nhất thá»i chà ng đứng bất động nÆ¡i tưá»ng đá, lặng lẽ chá» Vạn Thiên Bình từng bước tiếp cáºn...
Má»—i bước chân cá»§a Vạn Thiên Bình tá»±a như thiết chùy Ä‘áºp và o ngưá»i Y Phong, trong lúc kinh khiếp chà ng cảm thấy tứ chi cá»§a mình bá»§n rá»§n vô lá»±c.
Dần dần khoảng cách chỉ còn bảy tám thước, vá»›i má»™t cao thá»§ võ lâm, khoảng cách nà y đã có thể lướt tá»›i và xuất thá»§ rồi. Nhưng Vạn Thiên Bình không tung ngưá»i lướt tá»›i, lão chỉ từ từ đưa tay ra, cánh tay nhuốm đầy vết máu.
Tá»±a như má»™t hà o khách võ lâm luyện ưng trảo công, cánh tay cá»§a Vạn Thiên Bình cháºm rãi hướng tá»›i trước ngá»±c Y Phong. Cánh tay cá»§a lão vốn đã gầy guá»™c bây giá» nhuốm đầy vết máu nên trông cà ng giống quá»· thá»§.
Äá»™t nhiên Vạn Thiên Bình báºt cưá»i, tiếng cưá»i như ma khóc, quá»· há»n. Và chẳng biết thế nà o, thân thể Y Phong bá»—ng nhiên cứng đơ ra. Lúc nà y chỉ cần Vạn Thiên Bình khẽ lướt tá»›i, Y Phong sẽ láºp tức thá» thương dưới thiết chưởng cá»§a lão ta ngay.
Tất nhiên đó là chuyện trong chá»›p mắt, nhưng Y Phong cảm thấy thá»i gian cá»§a chá»›p mắt đó dà i vô táºn.
* * * * *
Äôi khi chuyện cá»§a nhân thế khó có thể giải thÃch được. ÄÆ°Æ¡ng nhiên bút má»±c cÅ©ng không thể tả hết, và cÅ©ng không thể tả hai chuyện xảy ra trong cùng má»™t thá»i gian.
Vì cứu mạng đệ tá» Chung Nam phái mà Y Phong viá»…n hà nh đến Vô Lượng SÆ¡n và gặp nhiá»u kỳ sá»±, cÅ©ng như nhiá»u nguy hiểm, nhưng trong cùng thá»i gian đó, mấy trăm đệ tá» Ä‘ang chà nguy cá»§a phái Chung Nam lại thoát khá»i sá»± khá»§ng khiếp cá»§a tá» vong.
Nguyên là thế nà y, sau khi Y Phong rá»i Chung Nam sÆ¡n, má»i ngưá»i ở Chung Nam đạo viện chỉ biết đợi chá» chứ chẳng biết là m gì khác. Äối vá»›i ngưá»i khác mà nói, sá»± đợi chá» có thể là việc bình thưá»ng nhưng đối vá»›i Kiếm tiên sinh và Tam Tâm Thần Quân thì đó là má»™t sá»± thể nghiệm má»›i mẻ.
Mấy mươi năm trước, Vạn Kiếm Chi Tôn và Tam Tâm Thần Quân đã nổi danh khắp thiên hạ bởi thần công tuyệt thế, đến nay thân thế đã gần như Kim Cương bất hoại.
Vá»›i công lá»±c cá»§a bá»n há» mà nói, dưá»ng như trong thiên hạ có rất Ãt chuyện mà bá»n há» không là m được, do đó căn bản bá»n há» không cần phải đợi chá». Váºy mà bây giá» hai vị võ lâm kỳ nhân lại gặp phải chuyện khó khăn trước đây chưa từng gặp.
Mấy ngà y qua, dưá»ng như má»™t ngà y Ä‘á»u có thêm mấy sinh mạng chết oan trong đạo quán. Chưởng môn phái Chung Nam - Diệu Linh đạo nhân thúc thá»§ vô kế, chỉ đà nh mang những thi thể cá»§a đệ tá» chất và o Ä‘an phòng. Và má»—i má»™t ngà y trôi qua, không khà trong đạo quán cà ng tăng thêm mấy phần thê lương bi ai.
Kiếm tiên sinh và Tam Tâm Thần Quân suốt ngà y ngồi đánh cá» trong sÆ¡n đình ở háºu viện. Nhưng đó chẳng qua là bá»n há» tìm cách giết thá»i gian, vì thá»±c tế không ai có thể chuyên tâm và o cuá»™c cá». Còn Lăng Lâm, thương thế cá»§a nà ng đã dần bình phục, sau khi tỉnh lại và thấy má»i chuyện tất nhiên là nà ng vô cùng kinh dị và lấy là m kỳ quái.
Thế là mẫu thân của nà ng - Tôn Mẫn phải nói rõ cho nà ng biết.
Nhưng nữ hà i tá» thông minh nà y lại chẳng cảm kÃch Y Phong chút nà o. Cách nghÄ© cá»§a nà ng là :
- “Nếu không có Y Phong thì Äoạt Mệnh song thi kia là m sao có thể gặp mìnhâ€.
Tôn Mẫn đà nh im lặng, đối với nữ nhi tinh ranh cổ quái của mình ngoà i yêu thương và che chở ra bà ta chẳng có biện pháp gì khác.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên Lăng Lâm cÅ©ng vui mừng vì mình gặp được hai vị kỳ nhân nà y, vì thế nà ng vô cùng cảm kÃch Kiếm tiên sinh và Tam Tâm Thần Quân. Thương thế cá»§a nà ng tuy Ä‘ang dần bình phục, song vẫn chưa thể cỠđộng nhiá»u, nà ng đà nh năm trên giưá»ng trong má»™t Ä‘an phòng để dưỡng thương. Tuy nà ng còn nhá» tuổi nhưng đã trải qua nhiá»u ưu hoạn, do đó suốt ngà y nà ng luôn nghÄ© đến những chuyện mà những nữ tá» khác ở tuổi cá»§a nà ng không thể nghÄ© đến.
Kỳ quái nhất là thái độ cá»§a nà ng đối vá»›i Chưởng môn phái Chung Nam - Diệu Linh đạo nhân, lúc má»›i gặp lần đầu, trong lòng nà ng đã có má»™t thứ ác cảm không thể hình dung được. Nà ng cÅ©ng không thể giải thÃch căn nguyên cá»§a thứ ác cảm nà y, chỉ biết đó là bản năng cá»§a mình mà thôi.
Sau khi nghe mẫu thân nói vá» chuyện Thiên Äá»™c giáo hạ độc, nà ng không ngừng đặt ra những vấn Ä‘á». Äầu tiên nà ng há»i: “Nói váºy là toà n bá»™ đạo sÄ© Chung Nam Ä‘á»u trúng độc bởi trong nước suối có Thục Cốt Thánh Thá»§y. Váºy nguồn nước mà chúng ta ăn uống hiện nay, có phải cÅ©ng lấy từ con suối đó?â€
Vấn đỠnà y thì Tôn Mẫn có thể giải đáp được: Sau khi má»i ngưá»i đến đây, Kiếm tiên sinh bảo Diệu Linh đạo trưởng Ä‘i lấy nước ở má»™t nguồn suối khác, do đó tá»± nhiên không bị trúng độc.
Nhưng Lăng Lâm lại há»i :
- Nếu nguồn nước thưá»ng dùng cá»§a bá»n đạo sÄ© được lấy từ sÆ¡n tuyá»n thì bá»n há» không thể bị trúng độc được. Vì nước suối từ trên chảy xuống, như váºy nước có độc không thể tồn Ä‘á»ng mãi ở chá»— bá»n đạo sÄ© lấy nước. Do đó nếu nói: Thiên Äá»™c giáo hạ độc và o nước suối là chuyện tuyệt đối không có khả năng, trừ phi bá»n chúng hạ độc và o nước mà đạo sÄ© Chung Nam phái đã mang vỠđạo quán.
Tôn Mẫn trầm ngâm má»™t lúc rồi đà nh gáºt đầu đồng ý vá»›i cách nói cá»§a con gái mình.
Lăng Lâm lại nói tiếp :
- Việc nhiá»u đạo sÄ© cá»§a phái Chung Nam bị trúng độc trước sau, còn có thể nói là vì công lá»±c cao thấp khác nhau, nhưng Chưởng môn phái Chung Nam không trúng độc là chuyện có vẻ không thông. Lẽ nà o ngưá»i cá»§a Thiên Äá»™c giáo biết phép tà ng thân, có thể bá» thuốc và o cÆ¡m cá»§a Diệu Linh đạo nhân mà thần không biết quá»· không hay? Äiểm nà y tuyệt đối không có khả năng, trừ phi...
Äá»™t nhiên nà ng ngừng lại và trừng mắt nhìn ra cá»a, Tôn Mẫn lại không để ý đến Ä‘iá»u đó, bà đang trầm tư suy nghÄ© những kiến giải cá»§a nữ nhi cá»§a mình. Bà cÅ©ng cho rằng trong chuyện nà y có nhiá»u Ä‘iểm khả nghi. Äá»™t nhiên nghe Lăng Lâm nói :
- Mẫu thân nhìn ra ngoà i xem, hình như ngoà i cá»a có ngưá»i.
Tôn Mẫn sững sá», bà vá»™i tung ngưá»i đẩy cá»a phóng ra ngoà i, mục quang dõi nhìn tứ phÃa, nhưng chỉ có gió đêm phần pháºt thổi, chẳng có má»™t bóng ngưá»i nà o. Bà quay và o phòng mỉm cưá»i và nói :
- Ngươi bị hoa mắt đấy thôi, bên ngoà i có ngưá»i nà o đâu?
Lăng Lâm lặng lẽ lắc đầu, nà ng ngước nhìn lên nóc nhà , vẻ mặt đăm chiêu như đang suy nghĩ một vấn đỠnan giải.
Ngưá»i vất vả nhất trong mấy ngà y qua là Diệu Linh đạo nhân, vá»›i thân pháºn là Chưởng môn má»™t phái, nhưng lúc nà y lão kiêm nhiệm luôn cả việc là m bếp. Mặc dù váºy, tối tối lão vẫn là m riêng cho Lăng Lâm má»™t bát canh nóng, việc là m nà y khiến Tôn Mẫn vô cùng cảm kÃch.
Tối nay, khi lão và o lấy chiếc bát không mà Lăng Lâm đặt trên bà n, thì dưá»ng như thương thế cá»§a Lăng Lâm có vẻ nặng thêm. Khóe miệng Diệu Linh đạo nhân chợt xuất hiện nụ cưá»i bà hiểm, lão vá»™i và ng lấy chiếc bát rồi lặng lẽ Ä‘i ra. Khi Tôn Mẫn từ chá»— sÆ¡n đình trở vá» Ä‘an phòng thấy váºy thì bà vá»™i trở lại đình má»i Tam Tâm Thần Quân đến xem mạch.
Nhưng sau khi xem mạch cho Lăng Lâm xong, Tam Tâm Thần Quân chỉ có lắc đầu mà không nói gì, trên mặt lão xuất hiện thần sắc lạnh lùng như băng. Cõi lòng Tôn Mẫn chợt trầm xuống, vì Lăng Lâm lại chìm và o hôn mê bất tỉnh, miệng không ngừng rên rỉ.
Tam Tâm Thần Quân và Kiếm tiên sinh cÅ©ng không có phản ứng gì, hai lão vẫn thắp nến ngồi đánh cá» trong sÆ¡n đình. Äêm cà ng lúc cà ng khuya, tuy không có trống canh nhưng có thể suy Ä‘oán thá»i gian đã là canh ba...
Từ sau dãy phòng thứ ba cá»§a đạo quán đột nhiên có má»™t bóng ngưá»i Ä‘i ra, ngưá»i nà y mượn bóng tối cá»§a dãy phòng để che giấu thân hình, hà nh động nhanh, chá»›p mắt đã đến cạnh tưá»ng rà o. Trá»i không trăng nhưng đầy sao, dưới ánh sáng má» nhạt cÅ©ng có thể nháºn ra ngưá»i nà y chÃnh là Chưởng môn phái Chung Nam - Diệu Linh đạo nhân.
Lão quét mục quang nhìn tứ phÃa, sau khi xác định không có ngưá»i nà o phát hiện hà nh tung cá»§a mình thì lão đưa tay phải khẽ búng và o tưá»ng rà o ba tiếng. Äoạn áp sát tai và o tưá»ng rà o, ngưng thần lắng nghe.
Không lâu sau, bên kia tưá»ng rà o cÅ©ng truyá»n lại ba tiếng động khe khẽ, trên mặt Diệu Linh đạo nhân lá»™ vẻ vui mừng, tuy nhiên phần vui mừng nà y vẫn không thể che lấp vẻ khiếp sợ và bất an cá»§a lão.
Trên nóc má»™t gian phòng ở xa xa cÅ©ng có má»™t bóng ngưá»i thấp tháng như là n khói má»ng, vì thân pháp cá»§a ngưá»i nà y quá nhanh nên dưá»ng như ngưá»i phà m mắt thịt không thể phát giác được.
Diệu Linh đạo nhân lại dõi mắt nhìn tứ phÃa, bóng đêm tÄ©nh lặng như chết, chỉ có sÆ¡n phong vù vù thổi lại. Lão nhẹ nhà ng buá»™c hai vạt đạo bà o ngang thắt lưng rồi thi triển công phu BÃch Hổ Du Tưá»ng leo lên tưá»ng rà o. Chá»›p mắt lão đã lên đến đầu tưá»ng và lá»™n ngưá»i qua phÃa bên kia, mà tuyệt đối không để lại má»™t tiếng động nhá».
Lão vừa hạ thân xuống bên ngoà i tưá»ng rà o thì có má»™t bóng ngưá»i khác láºp tức lướt tá»›i, thân hình bóng ngưá»i nà y tha thướt uyển chuyển, dù trong đêm tối nhưng khiến ngưá»i ta vẫn có thể cảm nháºn má»™t thứ mê hoặc tản phát từ thân thể bà ta. Bà ta lướt đến sát Diệu Linh đạo nhân, hai ngưá»i nắm chặt tay nhau, yết hầu cá»§a Diệu Linh không ngừng trồi lên thụt xuống, lão kéo bà ta và o bóng tối dưới chân tưá»ng, kế đó là nghe má»™t loạt thanh âm “ư há»â€ phát ra từ cổ há»ng...
- Ngươi xem ngươi kìa, là m gì mà khẩn trương như thế? Ta không tin hai lão quá»· đó lại lợi hại như váºy...
Äó là giá»ng nói cá»§a nữ nhân.
Diệu Linh đạo nhân cắt lá»i nói :
- Mỵ Nương! Nà ng gần lại một chút không được sao...
Sau đó là những thanh âm thầm thì như ngưá»i nằm mÆ¡ tá»± nói.
Mỵ Nương tặc lưỡi rồi nói :
- ChỠmột lát... Lẽ nà o ngươi không biết sự tình đã không thể kéo dà i được nữa?
Nhân thá»§ trong tay bá»n ta không đủ... Ngươi... ngươi phải nghÄ© ra biện pháp gì chứ?
Diệu Linh khẽ nói :
- Mỵ Nương! Ta vì nà ng, ta... ôi! Sá»± tình đã thà nh công chÃn phần mưá»i, nà o ngá» hai lão đó lại dẫn xác đến. Bây giá» ta cÅ©ng chẳng có chá»§ ý gì, Mỵ Nương! Chỉ cần nà ng nói ra là bất cứ chuyện gì ta cÅ©ng có thể là m cho nà ng.
Mỵ Nương khẽ cưá»i rồi nói :
- Ngươi trông ngươi kìa, đưá»ng đưá»ng là Chưởng môn má»™t phái mà tá»±a như trẻ con váºy! Chỉ cần ngươi có thức ăn cho bá»n há», từ từ má»—i ngà y hạ chút độc dược, khi đó chuyện gì là không thể giải quyết?
Hai ngưá»i trầm mặc má»™t lúc, dưá»ng như Diệu Linh đạo nhân Ä‘ang suy nghÄ©.
Nhưng hai ngưá»i vẫn không yên tÄ©nh trong sá»± trầm mặc nà y, vì thân hình bá»n há» liên tục động Ä‘áºy. Má»™t thứ động Ä‘áºy chẳng theo quy tắc nà o, nhưng đó là váºn luáºt tất yếu cá»§a nhân loại mà từ cổ chà kim chưa từng thay đổi. Gió núi vù vù thổi qua, dưá»ng như đại địa chỉ còn hai ngưá»i bá»n há».
Trong khi đó, bên kia tưá»ng rà o có má»™t bóng ngưá»i cao gầy Ä‘ang áp tai lắng nghe những lá»i đối thoại cá»§a bá»n há», sắc diện cá»§a bóng ngưá»i nà y hà m chứa vẻ tiếc nuối, bi ai và phẫn ná»™ cá»§a việc bị lừa dối.
- “Không ngá» hắn có thể là m chuyện nà y! Tháºt không ngá»... Tại sao hắn lại là m như thế chứ?â€
Bóng cao gầy thầm nghÄ©. Những lá»i thì thầm bên kia tưá»ng rà o đã cho lão má»™t đáp án vô cùng rõ rà ng. Bất giác lão buông má»™t tiếng thở dà i.
Diệu Linh đạo nhân và Mỵ Nương tuy Ä‘ang chìm trong say đắm, nhưng nghe tiếng thở dà i nà y thì cả hai Ä‘á»u cả kinh, mục quang cùng lúc quét nhìn tứ phÃa. Bá»—ng nhiên trước mắt hai ngưá»i hoa lên, mục quang đăm đăm nhìn và o má»™t nÆ¡i.
Má»™t bóng ngưá»i từ bên kia tưá»ng lướt qua như là n khói má»ng, rồi hạ thân cách chá»— bá»n há» chừng ba thước, sắc diện lạnh lùng đến độ tà n khốc. Diệu Linh đạo nhân kinh hãi kêu thất thanh rồi lui má»™t bước, nhưng lão không dám thoát Ä‘i, vì bản thân lão hiểu rất rõ rằng tuyệt đối mình không thể nà o thoát Ä‘i được.
Mỵ Nương quát lá»›n má»™t tiếng, thân hình dịch động, song thá»§ vá»— thẳng và o bóng ngưá»i kia.
Bóng ngưá»i kia chỉ khẽ cưá»i nhạt má»™t tiếng, thân hình vẫn bất động. Thân pháp cá»§a Mỵ Nương nhanh như chim yến, thế chưởng Ä‘i được ná»a đưá»ng thì đột nhiên xoay chuyển, biến thế vá»— thà nh thế phất, năm ngón tay ngá»c Ä‘iểm và o Thiên Äá»™t huyệt và Toà n CÆ¡ huyệt dưới yết hầu cá»§a bóng ngưá»i cao gầy, đồng thá»i tả chưởng mang theo kình phong đánh mạnh và o vai trái đối phương.
Bóng ngưá»i kia vẫn bất động, chá» song thá»§ cá»§a đối phương gần tiếp xúc vá»›i thân thể mình, chẳng biết thế nà o lão ta đã dịch qua phải mấy tấc. Tuy chỉ là mấy tấc nhưng khiến nhất chiêu lưỡng thức cá»±c kỳ lợi hại, chuẩn xác và tuyệt nhanh cá»§a Mỵ Nương không thể đánh trúng bá»™ vị.
Khi bóng ngưá»i cao gầy kia xuất hiện thì sắc diện cá»§a Diệu Linh đạo nhân láºp tức tái nhợt, vì lão biết bóng ngưá»i nà y chÃnh là Tam Tâm Thần Quân. Äồng thá»i từ nhá» lão ta đã biết rất rõ vá» công lá»±c siêu phà m nháºp thánh cá»§a vị Tam Tâm Thần Quân nà y.
Trong chá»›p mắt khi Mỵ Nương động thá»§, trong đầu lão cÅ©ng có hà ng trăm ý niệm thoáng qua, đột nhiên lão mÃm môi rồi liá»u mạng lướt qua tưá»ng rà o. Ngay lúc đó lão nghe sau lưng có tiếng kêu thảm cá»§a Mỵ Nương. Diệu Linh biết là bà ta đã hương tiêu ngá»c tán. Tuy nhiên lão vẫn không quay đầu lại, ý niệm cầu sinh khiến khinh công cá»§a lão như nhanh hÆ¡n bình thưá»ng mấy phần. Trong đầu lão ta lúc nà y chẳng có ý nghÄ© gì khác, lão chỉ nghÄ© là m thế nà o để thoát khá»i Chung Nam sÆ¡n cà ng nhanh cà ng tốt.
Nhưng đột nhiên trước mắt lão hoa lên, lão cảm thấy có ngưá»i ngăn cản trước mặt.
Chá» khi thấy rõ ngưá»i chặn đưá»ng là ai thì lão lại nghe má»™t tiếng kêu thảm nữa. Trong đêm khuya, tiếng kêu thảm nà y khiến cho ngưá»i ta bất giác rùng mình nổi da gà .
Trước mặt lão là thân thể thướt tha cá»§a Mỵ Nương, tuy trong đêm tối nhưng vẫn có thể trông thấy huyết tươi từ nhiá»u nÆ¡i trên thân htể đó chảy ra ròng ròng. Thế là Diệu Linh đạo nhân bất chấp tất cả, lão tung ngưá»i bổ nhà o tá»›i...
|

30-08-2008, 11:19 PM
|
 |
Thượng Thiên Hạ Äịa Duy Ngã Äá»™c Tôn
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Việt Nam
Bà i gởi: 3,304
Thá»i gian online: 3 tuần 5 ngà y 16 giá»
Thanks: 932
Thanked 2,152 Times in 223 Posts
|
|
Hồi 14
Lộ rõ chân tướng
Diệu Linh đạo nhân dang rá»™ng hai cánh tay muốn ôm chầm lấy thân thể Mỵ Nương, nà o ngá» lão ta chỉ ôm và o hư không, ngẩng đầu nhìn lại thì thấy trước mắt là Tam Tâm Thần Quân vá»›i dung diện lạnh lùng đến độ vô tình. Lúc nà y thần trà cá»§a Diệu Linh đã cuồng loạn, mÅ©i chân hÆ¡i kiá»m lại, hai đạo chưởng phong theo thế Bà i SÆ¡n Vân Chưởng láºp tức vá»— như chá»›p vá» phÃa Tam Tâm Thần Quân.
“Binh! Binh!†Hai tiếng, song chưởng cá»§a lão đánh trúng và o thân thể má»™t ngưá»i.
Thì ra, khi Diệu Linh đạo nhân xuất chưởng, Tam Tâm Thần Quân hơi lui ra sau và đẩy thi thể của Mỵ Nương tới trước, tiếp đỡ toà n bộ chưởng lực của Diệu Linh.
Diệu Linh thét lá»›n má»™t tiếng, song thá»§ như thiết sắt lại cuồng công mãnh kÃch lần nữa. Toà n bá»™ hổ thẹn, bất an, kinh khiếp trong mấy ngà y qua cá»§a lão, bây giá» Ä‘á»u phát tiết theo thế công.
Nguyên lão ta nháºp sÆ¡n từ nhá», mấy mươi năm qua chỉ sống thanh tịnh trong thâm sÆ¡n tuyệt cốc. Äối vá»›i má»i chuyện cá»§a thế gian, dưá»ng như lão không thể hiểu hết. Còn đối vá»›i tình cảm và dục niệm cá»§a nhân loại, tuy lão loáng thoáng cảm nháºn được, nhưng xưa nay chưa từng thể nghiệm. ChÃnh vì váºy mà lão không thể tá»± chá»§ được trước sá»± mê hoặc.
Trịnh Mỵ Nương phụng máºt lệnh, tìm thiên phương bách kế tiếp cáºn lão ta, và khiến Diệu Linh đạo nhân bình sinh chưa từng trải qua nữ sắc, phải vì thân hình nõn nà tha thướt gợi cảm cá»§a bà ta mà cam tâm là m phản, hy sinh mấy trăm đệ tá» môn hạ cá»§a mình để tặng cho ngưá»i khác sáng láºp giáo phái.
ChÃnh lão là kẻ hạ độc đệ tá» môn hạ cá»§a mình, sau đó chuẩn bị giả vá» chẳng biết là m thế nà o, nên phải hai tay dâng tặng cÆ¡ nghiệp mấy trăm năm cá»§a phái Chung Nam cho ngưá»i khác. Vì toà n bá»™ lý trà cá»§a lão đã bị dục niệm là m mê đắm, chỉ cần được gần gÅ©i thân thiết vá»›i Trịnh Mỵ Nương thì bất kỳ chuyện gì lão ta cÅ©ng có thể là m.
Nhưng bất ngá» Kiếm tiên sinh và Tam Tâm Thần Quân lại kéo đến Chung Nam sÆ¡n, Ä‘iá»u nà y khiến lão kinh tâm khiếp đảm không Ãt. Song lão cho rằng cách nói dối cá»§a mình tuyệt không có má»™t chút sÆ¡ hở, vì bất kỳ ngưá»i nà o cÅ©ng không thể hoà i nghi hung thá»§ hạ độc mấy trăm đệ tá» phái Chung Nam lại là Diệu Linh - Chưởng môn nhân cá»§a phái Chung Nam.
Có Ä‘iá»u lão ta vẫn không tránh khá»i lo lắng, thần kinh suốt ngà y căng thẳng, sợ ngưá»i khác phát hiện ra bà máºt cá»§a mình. Bất kỳ kẻ nà o bá»™i phản lương tâm mình, cÅ©ng Ä‘á»u bị lương tâm mình đè nén, trong lúc vô ý tất sẽ để lá»™ sÆ¡ hở.
Khi lão ta nấp ngoà i Ä‘an phòng nghe mẩu đối thoại giữa Lăng Lâm và mẫu thân cá»§a nà ng, thì trong lòng láºp tức bất an, và cho răng Lăng Lâm đã biết bà máºt cá»§a mình.
Kỳ thực, đây là sự nghi ngỠđương nhiên của lão, nhưng sự nghi ngỠnà y khiến lão tự bộc lộ chân tướng.
Thế là lão ngầm hạ độc và o bát canh nóng, muốn giết Lăng Lâm để diệt khẩu. Nà o ngá» Lăng Lâm linh cảm được sá»± bất tưá»ng nên lén đổ bát canh Ä‘i, khiến Diệu Linh đạo nhân khi và o lấy chiếc bát không, cho rằng nà ng đã uống hết bát canh nóng.
Lăng Lâm lại giả vỠbệnh thế biến chuyển, chỠkhi Tam Tâm Thần Quân đến xem mạch, nà ng mới nói cho vị võ lâm kỳ nhân nà y biết hoà i nghi trong lòng nà ng và chuyện bát canh nóng. Y đạo của Tam Tâm Thần Quân diệu tuyệt thiên hạ, vừa xem qua là biết ngay trong bát canh nóng quả nhiên có độc.
Nhưng lão không lá»™ má»™t chút hoà i nghi, chỉ ngầm để ý theo dõi. Diệu Linh đạo nhân vì nghÄ© sai má»™t nước mà tá»± há»§y toà n bá»™ tiá»n đồ, thanh danh và tháºm chà cả sinh mạng cá»§a mình.
Lúc nà y tâm thần của Diệu Linh đã điên đảo và hoà n toà n suy sụp.
Tam Tâm Thần Quân cưá»i nhạt rồi quát :
- Nghiệt chướng! Còn không đứng lại cho ta!
Thân hình lão khẽ động, xoay chuyển quanh Diệu Linh như ánh chá»›p, đồng thá»i tay áo bà o khẽ phất ra, Ä‘iểm và o Chưởng môn huyệt cá»§a Diệu Linh. Äây chÃnh là phép Chỉ Huyệt đã gần như tuyệt truyá»n trong võ lâm. Diệu Linh đạo nhân tuy là tông chá»§ cá»§a má»™t phái, thân thá»§ tá»± nhiên bất phà m nhưng lúc nà y tâm thần cuồng loạn, lại gặp phải vị kỳ nhân tuyệt thế, thì là m gì còn đưá»ng chống đỡ?
Tam Tâm Thần Quân chỉ váºn dụng hai thà nh chân lá»±c lên thá»§ chỉ, nhưng thân pháp và thá»§ pháp cá»§a lão cá»±c kỳ ảo diệu, chá»›p mắt đã khống chế được Diệu Linh đạo nhân.
Lão cắp Diệu Linh rồi láºp tức lướt và o đạo quán. Kiếm tiên sinh chau mà y, Tôn Mẫn cÅ©ng lấy là m kỳ quái, má»™t Chung Nam Kiếm Khách thanh danh như váºy, sao có thể là m chuyện như thế nà y?
Trên mặt lạnh lùng cá»§a Tam Tâm Thần Quân chợt xuất hiện nụ cưá»i, lão nói vá»›i Lăng Lâm :
- Ngươi khá lắm! Xem ra hai lão đầu tá» bá»n ta không bằng ngươi rồi!
Lăng Lâm mỉm cưá»i, đương nhiên nà ng cÅ©ng có chút đắc ý, đột nhiên nà ng báºt ngồi dáºy và nói :
- Lão tiá»n bối! Lão giải huyệt cho Diệu Linh đạo nhân rồi há»i thá» xem, có thể độc dược mà lão hạ không phải là Thá»±c Cốt Thánh Thá»§y! Vì vãn bối nghÄ©...
Tam Tâm Thần Quân vỗ tay đánh đét và nói :
- Äúng rồi! ChÃnh hắn hạ độc nên chẳng trách mấy trăm ngưá»i trong đạo quán Ä‘á»u trúng độc mà không hay không biết.
Lão cưá»i ha ha, Ä‘oạn quay sang nói vá»›i Kiếm tiên sinh :
- Chúng ta tháºt cà ng lúc cà ng hồ đồ, cứ mãi lo nghÄ© chuyện đâu đâu, nhưng lại không tá»± thân Ä‘i kiểm tra thương thế cá»§a bá»n đạo sÄ©, không ngá» ngươi cÅ©ng có ngà y tÃnh sai.
Kiếm tiên sinh khẽ thở dà i má»™t hÆ¡i, lão tuyệt đối không ngá» Diệu Linh đạo nhân lại nói dối, nên má»›i Ä‘oạn định độc dược mà bá»n đệ tá» phái Chung Nam trúng phải chắc chắn là Thá»±c Cốt Thánh Thá»§y. Vì khắp thiên hạ chẳng có thứ độc dược nà o có uy lá»±c như váºy.
Bây giá» chân tướng đã lá»™ rõ, vá»›i địa vị cá»§a Diệu Linh trong đạo quán dù cho dùng độc dược bình thưá»ng nhất cÅ©ng có thể khiến toà n bá»™ đệ tá» phái Chung Nam trúng độc.
Kiếm tiên sinh liếc nhìn qua Lăng Lâm, liên tiếp trong đôi mắt sáng cá»§a nà ng Ä‘ang hiển thị mục quang có trà tuệ. Lão mỉm cưá»i rồi nói :
- Thiên tư của nữ hà i tỠnà y khá cao, tâm trà linh xảo, thực là trăm năm khó thấy.
Chỉ cần mà i dũa tôi luyện một chút thì không khó để trở thà nh một kỳ tà i võ lâm siêu phà m vượt thế nhân.
Tôn Mẫn động lòng, đột nhiên thấy bà sụp quỳ xuống trước mặt Kiếm tiên sinh.
Kiếm tiên sinh vừa ngạc nhiên thì đã nghe Tôn Mẫn nói :
- Lâm nhi đã mất cha từ nhá», thân lại gánh nặng thâm thù, không có khả năng báo trả, lão tiá»n bối...
Lăng Lâm trà tuệ linh xảo nên đương nhiên cÅ©ng biết rằng nếu mình được là m đệ tá» cá»§a Kiếm tiên sinh thì hạnh váºn nà y có gì sánh bằng? Thế là nà ng vá»™i rá»i giưá»ng và cÅ©ng sụp quỳ xuống trước mặt Kiếm tiên sinh.
Tam Tâm Thần Quân ngầm lắc đầu, vì lão biết xưa nay Kiếm tiên sinh chưa từng thu nháºn đồ đệ, và cho rằng yêu cầu cá»§a hai mẹ con Tôn Mẫn tất sẽ bị cá»± tuyệt. Nà o ngá» Kiếm tiên sinh trầm ngâm má»™t lúc rồi nói :
- Äã váºy thì các ngươi đứng dáºy Ä‘i, ta đồng ý rồi.
Tam Tâm Thần Quân sững sá», lão không ngá» Kiếm tiên sinh quyết định thu nháºn đồ đệ má»™t cách nhanh chóng như váºy. Nhưng lão đâu biết rằng mấy ngà y qua trong lòng Kiếm tiên sinh có nhiá»u biến động kịch liệt. Nguyên nhân cá»§a sá»± biến động nà y, má»™t phần là nhá»› lại chuyện cÅ©, má»™t phần là vì Tôn Mẫn.
Sá»± phức tạp và tế nhị trong tình cảm nhân loại, tuyệt không thể Ä‘oán hiểu má»™t cách dá»… dà ng. ÄÆ°Æ¡ng nhiên Tam Tâm Thần Quân không thể ngá» rằng giữa Kiếm tiên sinh và Tôn Mẫn có sá»± cảm nháºn vá» tình cảm cá»§a nhau. ChÃnh Kiếm tiên sinh cÅ©ng lấy là m kỳ quái và bất an trước thứ tình cảm nà y cá»§a mình. Lão cố gắng tá»± giải thÃch vá»›i mình rằng: Äây chẳng qua là thứ thiện cảm thông thưá»ng mà thôi. Nhưng thứ thiện cảm nà y có thông thưá»ng hay không, ngay bản thân lão cÅ©ng không rõ.
Nhưng dù thế nà o thì lúc nà y lão cÅ©ng không thể cá»± tuyệt yêu cầu cá»§a Tôn Mẫn, phá lệ thu nháºn Lăng Lâm là m đệ tá». Tuy nhiên cÅ©ng không thể phá»§ nháºn rằng, bản thân Lăng Lâm có đủ Ä‘iá»u kiện và xứng đáng là m đệ tá» duy nhất cá»§a vị kỳ nhân tuyệt thế nà y...
Cuối cùng thì Tam Tâm Thần Quân cũng phát hiện ra rằng, độc dược mà đệ tỠphái Chung Nam trúng phải quả nhiên không phải là Thực Cốt Thánh Thủy. Tuy thứ độc dược nà y cũng rất lợi hại, nhưng không là m khó được vị thần y võ lâm - Tam Tâm Thần Quân.
Thế là mấy trăm đạo nhân trên Chung Nam sÆ¡n Ä‘á»u được giải cứu trước khi Y Phong trở vá».
Chưởng môn Chung Nam - Diệu Linh đạo nhân vì quá hổ thẹn với việc là m của mình, lại thêm bị mấy trăm đệ tỠphẫn nộ trách mắng, nên đã thỉnh cầu Tam Tâm Thần Quân cho mình tự tuyệt.
Thế sá»± quả nhiên khó lưá»ng trước khi biết rõ chân tướng chuyện nà y, có ai Ä‘oán được bên trong rốt cuá»™c như thế nà o?
Bá»n Kiếm tiên sinh vẫn lưu lại trên Chung Nam sÆ¡n, vì bá»n há» còn phải chá» Y Phong. Chỉ có Ä‘iá»u bá»n há» không biết rằng sá»± sinh tá» cá»§a Y Phong trong lúc nà y Ä‘ang như ngà n cân treo đầu sợi tóc.
* * * * *
Lại nói đến Y Phong, lúc nà y toà n bá»™ tư tưởng và toà n thân công lá»±c cá»§a chà ng Ä‘á»u vị sá»± kinh khiếp mà như muốn đóng băng lại. Song mục cá»§a chà ng nhìn hai cánh tay gầy guá»™c đầy máu me cá»§a Vạn Thiên Bình mà lòng hoang mang phiêu hốt, mÆ¡ hồ cảm nháºn được ý vị cá»§a tá» vong.
Song mục của Vạn Thiên Bình cũng nhìn chà ng không chớp, tuy nhiên lão ta lại do dự không hạ thủ chẳng hiểu là vì duyên cớ gì.
Äá»™t nhiên lão cưá»i nhạt má»™t tiếng rồi lạnh lùng nói :
- Tiểu hà i tá»! Ngươi mau giao cuốn Thiên Tinh bà kÃp ra Ä‘i. Nếu không....
Căn bản không cần lão ta phải nói tiếp, vì bất kỳ ngưá»i nà o cÅ©ng có thể Ä‘oán được hà m ý trong lá»i nà y cá»§a lão. Y Phong giáºt thót mình má»™t cái, vì câu nói nà y mà Vạn Thiên Bình như yêu mị đột nhiên biến thà nh ngưá»i sống trong mắt chà ng, bởi lẽ chỉ có ngưá»i sống má»›i có dục vá»ng đối vá»›i sá»± váºt. Nếu đã chết và biến thà nh ma quá»· thì còn cần Thiên Tinh bà kÃp là m gì?
Chà ng ngầm thở phà o má»™t hÆ¡i, mục quang dõi nhìn khắp thân thể Vạn Thiên Bình, chà ng thấy hai vết thương nÆ¡i yết hầu và trước ngá»±c cá»§a lão là hai lá»— thá»§ng Ä‘en ngòm, trông rất kinh ngưá»i. Vết thương thế nà y chỉ cần trúng má»™t chá»— là đã đủ khiến bất kỳ ngưá»i nà o cÅ©ng phải chết rồi.
- “Thế tại sao lão ta vẫn sống lại được?â€
à niệm kinh khiếp đã biến mất trong lòng Y Phong, nhưng thay và o đó là sá»± kinh dị. Song mục trừng trừng nhìn Vạn Thiên Bình, nhưng chà ng không trả lá»i.
Vạn Thiên Bình lại bước tới một bước và quát :
- Ngươi có lấy ra không?
Y Phong thầm nghĩ :
- “Công lá»±c cá»§a lão cao hÆ¡n ta lại biết rõ Thiên Tinh bà kÃp nhất định ở trên ngưá»i ta, như váºy lão có thể động thá»§ khống chế ta để cướp Thiên Tinh bà kÃp, thế tại sao lại muốn ta tá»± lấy ra? Lão ta hiệu xưng Bắc Äạo, vốn không nên có tác phong như váºyâ€.
Nên biết Y Phong vốn là nhân váºt thông minh tuyệt đỉnh, tâm trà tinh nhạy, do đó chà ng má»›i có thể dùng kế giả chết để qua mặt tai mắt võ lâm thiên hạ. Lúc nà y tâm niệm lại xoay chuyển, chà ng nghÄ© tiếp :
- “Phải chăng thân thể lão thá» thương trà mạng, sau Ä‘o tuy gặp được kỳ ngá»™ mà sống lại được, nhưng công lá»±c bình sinh đã không thể hồi phục trong má»™t khoảng thá»i gian ngắn?â€
NghÄ© Ä‘oạn, chà ng cÅ©ng cất giá»ng lạnh lùng nói :
- Không lấy ra thì sao nà o?
Dứt lá»i, chà ng vươn ngưá»i tiến tá»›i trước má»™t bước.
Vạn Thiên Bình biến sắc, trong ánh mắt hà m chứa đầy ná»™ khÃ. Bá»—ng nhiên lão báºt cưá»i rồi nói :
- Ta khuyên ngươi nên đưa nó ra, như váºy sẽ tốt hÆ¡n đối vá»›i ngươi.
Khẩu khà quả nhiên có phần hòa hoãn, ý vị uy hiếp đã giảm không Ãt.
Y Phong ngầm thở phà o má»™t hÆ¡i, chà ng biết phán Ä‘oán cá»§a mình là đúng, thế là chà ng cưá»i nhạt má»™t tiếng rồi nói :
- Nói cho há» Vạn lão biết, lão đừng nhắc đến chuyện Thiên Tinh bà kÃp nữa. Nếu lão muốn sống mà rá»i khá»i sÆ¡n động nà y, hừ! Còn phải xem tại hạ có cao hứng hay không.
Ngữ khà xoay chuyển, cục diện cũng xoay chuyển từ chỗ bị uy hiếp, bây giỠtrở thà nh uy hiếp lại đối phương.
Vạn Thiên Bình cả kinh, quả đúng như Y Phong tiên liệu, tuy lão ta may mắn thoát chết, nhưng công lá»±c vẫn chưa phục hồi. Sau khi kinh ngạc lão cố ý cưá»i lá»›n mấy tiếng rồi gằn giá»ng nói :
- Vạn Thiên Bình ta bôn tẩu giang hồ mấy mươi năm, nhưng chưa có ai dám nói những lá»i ngông cuồng như váºy trước mặt ta.
Miệng nói nhưng ánh mắt cá»§a lão theo dõi rất kỹ phản ứng cá»§a Y Phong, đây chÃnh là tình thế cá»§a kẻ ngoà i mạnh trong yếu. Trong cuá»™c đấu trà nà y, lão ta đã bại má»™t tráºn.
Äá»™t nhiên Y Phong cÅ©ng đưa tay ra và lạnh lùng quát :
- Lấy ra!
Vạn Thiên Bình sững sá», lại nghe Y Phong tiếp lá»i :
- Nếu lão không lấy Toà n CÆ¡ NghÄ©a ra, hôm nay đừng hòng ra khá»i sÆ¡n động nà y.
Sá»± cuồng ngạo trong ngữ khà còn hÆ¡n Vạn Thiên Bình khi lão bảo chà ng lấy Thiên Tinh bà kÃp ra. Tình thế thay đổi, sắc diện cá»§a Vạn Thiên Bình tái nhợt, lão lui má»™t bước và ngầm Ä‘iá»u tức váºn khÃ.
Y Phong chỉ trừng mắt nhìn đối phương, chà ng không dám mạo hiểm động thủ.
Gió núi cà ng lúc cà ng mạnh, đêm cÅ©ng khuya dần. Nếu lúc nà y Y Phong bá» Ä‘i thì nhất định Vạn Thiên Bình không thể ngăn chà ng, dẫu có muốn ngăn chặn thì cÅ©ng ngăn không nổi. Nhưng ngưá»i trong cuá»™c lại mê muá»™i, Y Phong không há» nghÄ© đến Ä‘iá»u nà y.
Tuy chà ng không có dã tâm muốn Ä‘oạt Toà n CÆ¡ NghÄ©a nhưng chà ng lại muốn mượn việc nà y để là m nhục Vạn Thiên Bình má»™t phen, chà Ãt thì cÅ©ng trút được cÆ¡n giáºn cho hả dạ. Huống hồ thư sinh tá»± táºn được chà ng cứu, hiện vẫn nằm ngay đơ trong thạch thất, sống chết chưa biết, do váºy mà chà ng không muốn bá» Ä‘i. Ngoà i ra, trong lòng chà ng còn có nhiá»u nghi vấn, đặc biệt chà ng không hiểu nguyên nhân tại sao Vạn Thiên Bình có thể hồi sinh.
Nhất thá»i song phương Ä‘á»u im lặng mà đứng nhìn nhau. Y Phong chẳng biết là m thế nà o để phá vở thế giằng co nà y. Äá»™t nhiên song mục cá»§a Vạn Thiên Bình xoay quanh má»™t vòng nhìn khắp ngưá»i Y Phong, Ä‘iá»u nà y khiến Y Phong bất giác rùng mình, chà ng thầm nghÄ© :
- “Ãnh mắt cá»§a lão quái nà y bá»—ng nhiên trở nên sắc lạnh, lẽ nà o chỉ trong khoảng khắc mà công lá»±c cá»§a lão đã phục hồi? Nhưng dưá»ng như đó là chuyện không có khả năngâ€.
Thế sự ly kỳ, Y Phong không biết và cũng không tưởng tượng hết được. Chẳng những công lực của Vạn Thiên Bình đã hồi phục mà sợ rằng công lực của lão lúc nà y còn cao thâm hơn lúc chưa thỠthương.
Nguyên sau khi thỠthương thì Vạn Thiên Bình đã không còn thuốc chữa, nhưng vì thi thể của Diệu Thủ Hứa Bạch nằm chồng lên thi thể lão ta, máu từ thân thể Hứa Bạch chảy ra, vô tình lại nhỠngay và o mệng Vạn Thiên Bình vẫn còn chút khà tà n.
Nên biết huyết dịch trong ngưá»i Hứa Bạch có hà m chứa linh hiệu cá»§a Äá»™ Long Hoà n, và dược lá»±c chà dương chà cương cá»§a Äá»™c Long hoà n đã biến thà nh linh Ä‘an tuyệt diệu. Nói má»™t cách khác, bất kỳ ngưá»i nà o uống máu cá»§a Diệu Thá»§ Hứa Bạch cÅ©ng chẳng khác gì uống các loại linh dược trong thiên hạ.
Trong lúc hôn mê, Vạn Thiên Bình cảm thấy có má»™t thứ sức mạnh từ yết hầu chạy và o Ä‘an Ä‘iá»n, sau đó khiến lão bừng tỉnh lại. Má»™t thoáng suy nghÄ©, vá»›i kinh nghiệm lão luyện cá»§a mình, lão láºp tức Ä‘oán ra nguyên nhân giúp mình sống lại. Thế là lão táºn lá»±c uống tất cả huyết dịch trong ngưá»i Diệu Thá»§ Hứa Bạch, uống Ä‘á»n kỳ hết má»›i thôi.
Kế đó lão lục tìm ná»a phiến Toà n CÆ¡ NghÄ©a trong ngưá»i Hứa Bạch rồi rá»i khá»i huyệt động. Äoạn lão và o thạch thất vÆ¡ vét tất cả số châu báu mà lão có thể lấy được. Vì sau khi Diệu Thá»§ Hứa Bạch chết thì lão đã không cần thiết phải ở lại trong chốn thâm sÆ¡n cùng cốc nà y nữa. Äối vá»›i lão lúc nà y, Ä‘Ãch thị là vì há»a mà được phúc, chỉ có Ä‘iá»u Thiên Tinh bà kÃp vừa được đã mất Ä‘i. Lão hối háºn vì mình không sá»›m há»i lai lịch cá»§a thanh niên kia, bởi lẽ lão biết thanh niên đó nhất định đã trở thà nh ngư ông đắc lợi khi lão và Hứa Bạch tương tranh vá»›i nhau.
Nà o ngá» ngay lúc đó thì Y Phong trở lại sÆ¡n động. Vạn Thiên Bình vừa thấy là vui muừng còn hÆ¡n được tái sinh. Nhưng lúc đó tuy lão đã phục sinh nhưng tứ chi còn yếu á»›t, tá»± nhiên là không dám láºp tức xuất hiện. Chá» lúc Y Phong Ä‘i và o huyệt động, thư sinh kia mê muá»™i vá»›i số châu báu, nên má»›i bò qua cá»a sổ mà và o thạch thất. Vừa thấy thân pháp ngưá»i nà y, Vạn Thiên Bình biết ngay đối phương chẳng có má»™t chút võ công, thế là lão dùng má»™t viên đá nhá» búng qua cá»a sổ.
Tuy chỉ là má»™t viên đá nhá», nhưng vá»›i thá»§ pháp chuẩn xác và lá»±c đạo cá»§a Vạn Thiên Bình, cÅ©ng đủ khiến thư sinh kia gãy cánh tay phải, nhất thá»i hôn mê bất tỉnh.
Sau đó khi Y Phong từ huyệt động chạy ra thì Vạn Thiên Bình đột nhiên hiện thân, quả nhiên lão đã khiến chà ng kinh khiếp, mặt không còn chút sắc máu.
Sau đó tình hình biến chuyển, Vạn Thiên Bình lại rÆ¡i và o thế hạ phong, do đó lão chỉ hy vá»ng công lá»±c cá»§a mình mau chóng hồi phục. Quả nhiên, chỉ cần ngầm Ä‘iá»u tức má»™t lát thì đã thấy công hiệu cá»§a Äá»™c Long hoà n. Sau khi váºn hà nh chân khà má»™t vòng, Vạn Thiên Bình chợt cảm thấy sức mạnh cá»§a mình đột tăng, đủ sức để chế phục Y Phong.
Lão cưá»i nhạt má»™t tiếng, thân hình bá»—ng nhiên lướt tá»›i trước như hà nh vân lưu thá»§y, song chưởng huÆ¡ thà nh vòng tròn rồi kÃch ra như chá»›p. Chiêu nà y ảo hóa muôn ngà n chưởng ảnh, mục Ä‘Ãch là muốn là m loạn mắt đối phương trước, sau đó má»›i mãnh kÃch.
Y Phong thấy váºy thì cả kinh, chà ng vá»™i vặn ngưá»i xoay chuyển qua phải, hữu chưởng cÅ©ng bất ngá» xuất kÃch.
Nên biết công lá»±c cá»§a chà ng lúc nà y tuy đã thuá»™c hà ng cao thá»§ đệ nhất võ lâm, nhưng chiêu thức động thá»§ vẫn chẳng có gì kỳ diệu. Chiêu Phụng Hoà ng ÄÆ¡n Triển Dá»±c tuy đủ thần đủ khÃ, công lá»±c, bá»™ vị cÅ©ng Ä‘á»u hợp cách đã có thể gá»i là cao chiêu tuyệt diệu trong võ lâm. Nhưng trong mắt nhân váºt như Thiết Diện Cô Hà nh Khách Vạn Thiên Bình đó chẳng qua là má»™t chiêu rất tầm thưá»ng.
Lão ta cưá»i nhạt má»™t tiếng và xoay ngưá»i, song chưởng giữ nguyên thế xuất kÃch chỉ có Ä‘iá»u biến thế vá»— thà nh thế chụp, mưá»i ngón tay xòe ra, thiên triển Äại Lá»±c Ưng Trảo Thần công danh chấn võ lâm cá»§a lão. Thá»i gian biến chiêu cá»§a lão tất nhiên là cá»±c nhanh. Tả chưởng cá»§a Y Phong vừa dịch động thì chà ng đã cảm thấy song thá»§ cá»§a đối phương phân ra chụp và o yết hầu và đan Ä‘iá»n cá»§a mình.
Y Phong bất giác kêu thất thanh một tiếng. Những ngà y còn hà nh tẩu giang hồ, chà ng đã từng động thủ vô số lần, nhưng chiêu thức nhanh như thế nà y thì chà ng mới thấy lần đầu.
Chà ng không kịp nghĩ gì khác, thân hình quay ngoắc sang một bên để lui ba bước.
Nhưng Vạn Thiên Bình truy theo như hình vá»›i bóng, song chưởng vạch ná»a vòng trên không trung rồi bất ngá» kÃch và o trước ngá»±c Y Phong. Chiêu thức tuy biến nhưng hai tay không biến chuyển theo, căn bản không giống cách tán chiêu biến thế thông thưá»ng trong võ lâm.
Y Phong thừa biết chỉ cần sÆ¡ hở để chỉ phong cá»§a đối phương đả trúng, vá»›i chưởng lá»±c ná»™i gia Tiên Thiên Tinh cá»§a đối phương thì nhất định sẽ vong mạng ngay tức khắc. Do đó, chà ng lại soạt bước tránh né ra sau. Nhất thá»i chà ng chỉ biết tránh né và chống đỡ, chẳng còn sức để đánh trả.
Thá»±c ra nếu chà ng tÄ©nh tâm má»™t chút, dùng chân lá»±c ná»™i gia cá»§a chà ng sau khi đả thông hai mạch Nhâm, Äốc để đối phó Vạn Thiên Bình, thì tuy không thể thá»§ thắng, nhưng chà Ãt cÅ©ng chẳng đến nổi xang bang xấc bấc như váºy.
Vạn Thiên Bình cưá»i nhạt và nói :
- Bằng và o thân thủ của ngươi mà dám xuất cuồng ngôn với lão phu sao?
Song chưởng lại váºn xuất như gió, chưởng ảnh đầy trá»i, chưởng phong vù vù như bão vÅ©, trên dưới tả hữu Ä‘á»u có bóng chưởng vá»— vế phÃa Y Phong.
Y Phong tuy miá»…n cưỡng cầm cá»± nhưng vì tà i nghệ không bằng ngưá»i nên đà nh tùng bước lui ra sau. Qua mưá»i chiêu thì chà ng đã lá»™ bại tướng. Ngay lúc đó thế chưởng cá»§a Vạn Thiên Bình đột biến, từ mãnh kÃch biến thà nh du đấu, lão muốn là m nhục thanh niên nà y má»™t phen rồi má»›i xá» chà ng. Do đó thá»§ pháp xuất chiêu cá»§a lão không còn trầm hùng uy mãnh như trước, bá»™ vị công kÃch cÅ©ng không nhằm và o yếu huyệt cá»§a Y Phong. Äồng thá»i ngoà i miệng lão luôn xuất ngôn châm chá»c mỉa mai và chá»i mắng.
Y Phong cảm thấy còn khó chịu hÆ¡n trước, chỉ có Ä‘iá»u công lá»±c cá»§a chà ng không địch lại đối phương, bây giá» có muốn thoát Ä‘i thì sợ rằng cÅ©ng không đủ sức...
|

30-08-2008, 11:19 PM
|
 |
Thượng Thiên Hạ Äịa Duy Ngã Äá»™c Tôn
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Việt Nam
Bà i gởi: 3,304
Thá»i gian online: 3 tuần 5 ngà y 16 giá»
Thanks: 932
Thanked 2,152 Times in 223 Posts
|
|
Hồi 15
Võ lâm Tứ mỹ
“Bốp!†má»™t tiếng, vai trái cá»§a Y Phong trúng má»™t chưởng, tuy chà ng cảm thấy khá Ä‘au nhưng vẫn chưa đến ná»—i thá» thương. Y Phong biết dụng ý cá»§a đối phương, song chưởng cá»§a chà ng láºp tức phát ra vù vù theo thế Bát Phong Bát Äả, nhưng chẳng đả thương được má»™t sợi tóc cá»§a Vạn Thiên Bình.
Trong lúc xoay chuyển, bá»—ng nhiên chà ng phát hiện chá»— VÅ© Khúc Tinh Quân cất giấu bảo váºt còn có hai bà động sâu thẳm nằm gần cá»a động chÃnh. Tâm cÆ¡ chợt phát, Y Phong vừa lui vừa dịch chuyển đến gần hai bà động nà y. Song chưởng cá»§a Vạn Thiên Bình vẫn cháºp chá»n như hai cánh hồ Ä‘iệp phi vÅ© trước mặt Y Phong. Lão ta danh chấn võ lâm, chiêu thức quả nhiên cÅ©ng có chá»— độc bá»™, tuyệt không giống như bất kỳ chưởng pháp nà o trong võ lâm. Lúc nà y tả chưởng cá»§a lão xoay má»™t vòng rồi bất ngá» phất ra, đồng thá»i miệng lạnh lùng châm chá»c :
- Tiểu hà i tá»! Ngươi lấy Thiên Tinh bà kÃp ra rồi ngoan ngoãn khấu đầu lạy lão phu ba lạy, má»™t khi lão phu cao hứng thì chẳng những thả ngươi Ä‘i mà còn có thể thâu ngươi là m đồ đệ cÅ©ng không chừng...
Lão chưa dứt lá»i thì đột nhiên nghe Y Phong quát lá»›n má»™t tiếng, song chưởng váºn mưá»i thà nh chân lá»±c mãnh kÃch tá»›i trước. Vạn Thiên Bình vô cùng ngạc nhiên, nhất thá»i lão phải lui lại ba bước để tránh né. Nà o ngá» chiêu nà y cá»§a Y Phong là dÄ© tiến vi thóai, chưởng thế Ä‘i được ná»a đưá»ng thì chà ng bất ngá» triệt chiêu, thân hình tung ra sau theo thế Kim Ngư Én Xuyên Ba.
Chà ng đã tÃnh kỹ vị thế cá»§a động, do đó khi thân hình còn trên không thì chà ng đã xoay chuyển ná»a vòng, khi chân chạm đất là chà ng luồn ngay qua bà động thứ hai.
Vạn Thiên Bình hÆ¡i kinh ngạc, nhưng lão láºp tức tung ngưá»i phóng và o bà động.
Bá»—ng nhiên lão nghe có tiếng gió vù vù, bất giác quay đầu nhìn lại, thì ra phiến đá lá»›n chấn cá»a động cÅ©ng theo thế lao và o cá»§a lão mà xoay lại. Trong lúc Vạn Thiên Bình ngạc nhiên nhìn tứ phÃa thì “sầm†má»™t tiếng, phiến đá lá»›n đã khảm và o vách núi nÆ¡i cá»a động. Vạn Thiên Bình cả kinh, vì lúc nà y trong động tối Ä‘en như má»±c, má»™t chút ánh sáng cÅ©ng không có. Lão vá»™i phong bế hô hấp, song chưởng phòng bá»™ trước ngá»±c, bởi lão sợ Y Phong nấp trong bóng tối thi triển ám toán.
Nhưng lão đâu biết rằng Y Phong đã sá»›m có dá»± tÃnh, vừa và o trong động bên trái là chà ng láºp tức luồn qua bà động bên phải rồi phóng ra ngoà i. Äồng thá»i chà ng thuáºn tay đẩy mạnh phiến đá lá»›n bÃt kÃn luôn bà động. Thá»i gian và bá»™ vị Ä‘á»u cá»±c kỳ chuẩn xác, nếu không có đầu óc hÆ¡n ngưá»i thì e rằng không thể thá»±c hiện được.
Chỉ má»™t tÃch tắc sÆ¡ ý mà Thiết Diện Cô Hà nh Khách Vạn Thiên Bình đã bị Y Phong nhốt trong bà động tối Ä‘en, lạnh lùng và sâu thẳm.
Äại kế thà nh công, tâm thần Y Phong cÅ©ng trấn định trở lại, gió núi thổi qua ngưá»i chà ng tuy buốt lạnh, nhưng chà ng lại cảm thấy thÃch thú vô cùng. Thế là chà ng nhẹ nhà ng lướt đến thạch thất, tung mình qua cá»a sổ để và o trong, nhìn thấy thư sinh kia vẫn nằm ngay đơ trên đất, bất giác chà ng thầm nghÄ© :
- “Nếu hắn chết tháºt thì hóa ra ta cứu hắn mà lại là m hại hắn rồi.â€
Chà ng khom ngưá»i thá» sá» lên mÅ©i thì phát hiện hắn vẫn còn sống, chẳng qua là hôn mê bất tỉnh mà thôi. Chà ng vÆ¡ số châu báu còn thừa lại cho và o má»™t túi vải, còn như số lá»›n châu báu kia Ä‘i đâu, chà ng đã không còn lòng dạ nà o để truy cứu nữa. Sau đó chà ng cõng thư sinh thá» thương ngất xỉu kia lên vai, Ä‘oạn ra khá»i thạch thất và hạ sÆ¡n.
Khi tỉnh lại, thư sinh nghèo kia trở vá» trần thế vá»›i số châu báu mà Y Phong cho hắn, và trần thế cÅ©ng có thêm má»™t công tá» phong lưu coi tiá»n như rác. Chỉ có Ä‘iá»u từ đầu đến cuối hắn không thể nà o biết được hiệp sÄ© giúp hắn từ nghè hèn biến thà nh đại phú rốt cuá»™c là ai?
Còn như Y Phong, bằng và o trà tuệ cá»§a mình, chà ng đã chiến thắng má»™t đối thá»§ mạnh hÆ¡n mình rất nhiá»u, đồng thá»i còn lấy được cuốn bà kÃp để ngạo thị võ lâm thiên hạ, và thuốc giải hy hữu trên thế gian, tâm tình chà ng tá»± nhiên là vui sướng tá»™t độ. Tuy nhiên lúc nà y chà ng cảm thấy thân thể má»i mệt rồi. Äiá»u nà y cÅ©ng chẳng có gì lạ, dù thân thể chà ng bằng sắt đá, nhưng trải qua nhiá»u ngà y đêm không ngá»§ nghỉ như váºy, lại thêm sá»± khẩn trương trong lòng và má»™t phen kịch chiến, đương nhiên là chà ng không thể chịu đựng nổi.
Do đó vừa đến má»™t tiểu sÆ¡n trấn là chà ng láºp tức tìm má»™t khách Ä‘iếm nghỉ ngÆ¡i ngay. Chà ng ngá»§ rất say, vì mấy ngà y qua đối vá»›i chà ng mà nói giấc ngá»§ là má»™t sá»± thụ hưởng tuyệt vá»i nhất trên Ä‘á»i.
Chà ng nằm mÆ¡ thấy thê tá» cá»§a chà ng trở vá» bên mình. Khi tỉnh dáºy lại cà ng thêm buồn bã. Chà ng nhìn ra ngoà i cá»a sổ đến độ xuất thần, bên ngoà i chỉ là má»™t mà n Ä‘en má» mịt, thì ra lúc nà y lại là đêm khuya. Chà ng không muốn dáºy, chỉ muốn nằm yên trên giưá»ng nghe tiếng gió bên ngoà i cá»a sổ. Äá»™t nhiên chà ng nảy ra má»™t cách nghÄ© khác lạ đối vá»›i rất nhiá»u chuyện trên Ä‘á»i.
Khuôn mặt xinh đẹp như hoa cá»§a thê tá» chà ng lại hiện ra trong tâm trÃ, lúc tá» lúc má», cháºp chá»n như cánh bướm. Bá»—ng nhiên chà ng nghe trong tiếng gió bên ngoà i cá»a sổ thanh âm phần pháºt từ y phục cá»§a dạ hà nh nhân. Nếu là trước đây, có lẽ chà ng không ngần ngại lướt ngay ra ngoà i thá» Ä‘iá»u tra hà nh động cá»§a kẻ Ä‘i đêm. Nhưng hiện tại, chà ng cảm thấy nằm trên giưá»ng vẫn thÃch thú hÆ¡n.
- Ta hà tất phải đi quản và o chuyện của ngươi khác?
Chà ng thầm nghĩ :
- “CÅ©ng chẳng có ngưá»i nà o khác quản và o chuyện cá»§a ta đấy sao? Khi ở Tô Châu, ta bị ba tên Kim Y hương chá»§ cá»§a Thiên Tranh giáo vây khốn, suýt chút nữa ngá»™ độc thá»§, nhưng lúc đó có ai đến giúp ta đâu? Sau khi ta mất thê tá», lại bị Thiên Tranh giáo ngà y đêm truy mệnh, trong võ lâm nhiá»u ngưá»i như váºy, nhưng có mấy ai chịu đứng ra nói cho ta mấy câuâ€.
NghÄ© Ä‘oạn chà ng buông má»™t tiếng thở dà i. Trước đây, tư tưởng cá»§a chà ng rất thẳng thắn. Còn bây giá» theo nhiá»u chuyện cá»§a thế nhân mà có không Ãt uốn khúc.
Äêm khuya nằm suy tư, chà ng lại nhá»› đến rất nhiá»u ngưá»i, tháºm chà chà ng còn nhá»› đến TrÄ© Túc Mạch Tuệ vá»›i đôi mắt sáng và vẻ đẹp kiêu kỳ...
Äá»™t nhiên có tiếng kêu thảm truyá»n lại cắt đứt dòng suy nghÄ© cá»§a chà ng. Tuy chà ng cho rằng mình đã vô tư, nhưng nghe tiếng kêu thảm kia thì chà ng không thể nà o nằm yên trên giưá»ng được nữa. Chà ng từng cảnh cáo mình chá»› Ä‘a sá»±, phải nhanh chóng Ä‘em thuốc giải vá» Chung Nam sÆ¡n trước, nhưng bản chất hiệp nghÄ©a lại khiến nhiệt huyết trong lòng chà ng dâng trà o, chà ng không thể kháng cá»± sức mạnh nà y.
- “Ra ngoà i xem thá» cÅ©ng chẳng sao, và cÅ©ng chẳng phà bao nhiêu thá»i gianâ€.
Chà ng vừa vội và ng mặc y phục và o, vừa nghĩ :
- “Không lẽ lại có kỳ nhân kỳ sá»± gì? Những chuyện ta gặp trong lúc hà nh tẩu giang hồ trước đây chẳng phải Ä‘á»u có thể giải quyết trong giây lát đó sao?â€
Chà ng tá»± tìm lý do cho mình. Äoạn, chà ng dùng dây vải buá»™c y phục lại, sau đó cẩn tháºn cất thuốc giải và cuốn Thiên Tinh bà kÃp và o trong ngá»±c áo. Vì có nhiá»u năm hà nh tẩu giang hồ nên chà ng hà nh sá»± rất cẩn tháºn.
Sau cùng, chà ng tung ngưá»i phi thân qua cá»a sổ, rồi lướt Ä‘i vá» hướng phát ra tiếng kêu thảm. Chà ng phát giác các dãy phòng trá» Ä‘á»u tối Ä‘en, rất yên tÄ©nh, còn tiếng kêu thảm kia chỉ đột ngá»™t vang lên rồi im bặt trở lại. Tứ bá» bình yên thanh tịnh, căn bản không có bất kỳ Ä‘iá»u gì khác lạ.
Chà ng thầm trách mình :
- “Tại sao ta không ra sá»›m má»™t chút chứ?â€
Äoạn chà ng tung mình lên nóc nhà và quét mục quang nhìn ra tứ phÃa, đã có nhiá»u năm rồi chà ng không là m lại trò Ä‘i đêm trên nóc nhà , nhưng hiện tại nhiệt huyết trong lồng ngá»±c dâng trà o, hà o khà năm xưa lại trá»—i dáºy.
Nhất thá»i chà ng đứng yên trên nóc nhà nghiên tai lắng nghe động tÄ©nh tứ phÃa.
Äang lúc chà ng bắt đầu thấy thất vá»ng thì đột nhiên nghe thấy tiếng van xin rất khẽ.
Thế là chà ng tức tốc lướt Ä‘i vá» hướng đó, thân pháp nhẹ nhà ng và nhanh như má»™t cánh én mùa xuân. Bá»—ng nhiên chà ng thấy trong má»™t cá»a sổ vẫn còn ánh đèn má» má», thân hình chà ng láºp tức dừng lại. Äoạn, chà ng lần bước đến đầu mái ngói, hai mÅ©i chân bám chặt và o mái nhà theo thế Kim Liên Äảo Quải rồi cúi đầu nhìn xuống.
Trong phòng có má»™t ngá»n đèn dầu lá» má», má»™t ngưá»i ngồi ngay ngắn trên ghế, tay phải cầm trưá»ng kiếm, ngón giữa cá»§a tay trái khẽ búng và o thân kiếm, phát ra những thanh âm “tâng tângâ€. Má»™t ngưá»i khác quỳ trước mặt ngưá»i cầm kiếm, đó là má»™t hắc y hán tá» mặt đầy vết máu, tiếng kêu thảm vừa rồi có lẽ là phát ra từ hán tá» nà y.
Y Phong trông thấy cảnh tượng nà y thì bất giác thầm nghĩ :
- “Äây là trò quái gì thế?â€
Y nghì vừa dứt thì đột nhiên thấy trưá»ng kiếm trong tay ngưá»i ngồi trên ghế lay động, kiếm quang lóe sáng. “Vèo†má»™t tiếng, và nh tai trái cá»§a ngưá»i quỳ dưới đất láºp tức rÆ¡i xuống, máu tươi bắn ra tung tóe. Ngưá»i ngồi trên ghế lại váºn kiếm xoay vòng, chá»›p mắt và nh tai đã dÃnh và o mÅ©i kiếm, lại má»™t tiếng kêu thảm đột nhiên phát ra. Y Phong rùng mình, chà ng phát hiện trên mÅ©i kiếm có tá»›i hai và nh tai chứ không phải má»™t.
Lòng bất giác phẫn nộ vô cùng, chà ng thầm nghĩ :
- “Gã khốn khiếp kia sao lại độc ác tà n nhẫn như thế?â€
Chà ng khẽ “hừ†má»™t tiếng rồi tung ngưá»i hạ thân xuống đất. Äồng thá»i chà ng nghÄ© rằng, nhất định ngưá»i cầm kiếm sẽ lướt ra. Nà o ngỠđối phương vẫn ngồi bất động trên ghế, song mục lạnh lùng nhìn ra ngoà i cá»a sổ, tiếng “tâng tâng†từ việc búng tay và o thân kiếm vẫn Ä‘á»u đặn phát ra.
Y Phong ngá»› ngưá»i. Bá»—ng nhiên ngưá»i kia nâng chén trà trên bà n, uống má»™t há»›p rồi lại nhìn ra cá»a sổ cưá»i cưá»i. Má»™t lát sau, y má»›i cất giá»ng thâm trầm nói :
- Bằng hữu nhiá»u chuyện ngoà i cá»a sổ. Bên ngoà i gió lạnh lắm, mau quá bước và o trong nói chuyện.
Y Phong quan sát diện mục ngưá»i nà y thì thấy khuôn mặt thanh tú nhưng hÆ¡i nhợt nhạt, râu mép tỉa ngắn khá tinh xảo. Bất giác chà ng thầm cưá»i mình, sao cứ gặp toà n là cá»› sá»± khác thưá»ng.
Quái lạ má»™t Ä‘iá»u là ngưá»i bị trưá»ng kiếm cắt đứt hai và nh tai, tuy Ä‘au đớn phải buá»™t miệng kêu thảm, nhưng vẫn quỳ tại chá»—, tá»±a như trong lòng rất thanh thản và khoái chÃ.
Y Phong do dá»± má»™t lát, chà ng thấy cá»a phòng còn hé mở nên lướt và o trong, và dừng bước cạnh ngưá»i quỳ dưới đất.
Ngưá»i cầm kiếm, mỉm cưá»i nói :
- Thân thá»§ cá»§a bằng hữu quả nhiên là hÆ¡n ngưá»i. Quả nhiên không hổ là má»™t hiệp khách can thiệp và o chuyện bất bình. Ha ha!
Y cưá»i ha ha hai tiếng, tá»±a như là tán thưởng, nhưng cÅ©ng giống như chế giá»…u.
Y Phong trừng mắt và lớn tiếng nói :
- Các hạ và vị nà y có thù oán gì? Ngưá»i ta đã quỳ gối van xin, các hạ hà tất phải ép ngưá»i quá đáng như váºy? Không phải tại hạ nhiá»u chuyện nhưng có Ä‘iá»u các hạ cÅ©ng quá tà n nhẫn đấy.
Lá»i vừa dứt thì ngưá»i cầm kiếm lại cưá»i ha ha má»™t trà ng. Nà o ngá» trà ng cưá»i chưa dứt thì hắc y hán tá» Ä‘ang quỳ đột nhiên đứng phắt dáºy, chân trái soạt qua má»™t bên, thân hình xoay lại và tung má»™t quyá»n đấm thẳng và o ngá»±c Y Phong. Äồng thá»i miệng mắng :
- Chuyện cá»§a lão tá», ai cần ngươi xen và o?
Quyá»n phong vù vù, chÃnh là tuyệt diệu cá»§a Thiếu Lâm Phục Hổ Thần Quyá»n, đồng thá»i công lá»±c trên quyá»n cá»§a hắn chà Ãt cÅ©ng đã có ba mươi năm.
Chuyện hoà n toà n bất ngỠđối vá»›i Y Phong, suýt chút nữa là chà ng lãnh đủ má»™t quyá»n thôi sÆ¡n. Chà ng cÅ©ng chẳng ngá» ngưá»i cầm kiếm không xuất thá»§, mà kẻ ra tay lại là ngưá»i mà mình định trợ giúp. Trong lúc kinh ngạc, chà ng vá»™i lánh ngưá»i tránh né và lui hai bước. Công lá»±c cá»§a hắc y hán tá» nà y chẳng những thâm háºu mà chiêu thức cÅ©ng rất tinh thuần. Nhất thá»i khuá»·y tay cá»§a hắn trầm xuống, song quyá»n lại phất ra theo thế Tân Bá»™ Tản Lan Song Trà ng Thá»§, quyá»n phong vù vù nhằm kÃch và o hai vai Y Phong.
Y Phong chợt phát đại nộ, chà ng quát lớn :
- Ngươi điên rồi chăng?
Thân hình lại xoay chuyển, hai chưởng láºp tức phát ra vá»›i năm thà nh chân lá»±c.
Quả nhiên hắc y hán tá» không chống đỡ nổi thứ công lá»±c thâm háºu nà y. Tuy nhiên vá»›i chiêu thức tinh thuần, quyá»n trầm lá»±c mãnh, hán tá» nà y cÅ©ng đáng gá»i là má»™t hảo hán.
Chỉ trong nhất thá»i ná»a khắc, hắn và Y Phong đã chiết giải mấy chục chiêu, đánh đến nổi bà n ghế trong phòng vỡ nát, bình chén bay tứ tung.
Ngưá»i cầm kiếm vẫn ung dung ngồi trên ghế, miệng luôn phát ra những tiếng cưá»i nhạt. Song mục theo dõi rất kỹ thân pháp cá»§a Y Phong, chốc chốc lại búng tay và o sóng kiếm phát ra những thanh âm “tâng tângâ€.
Y Phong cảm thấy dở khóc dở cưá»i, bất giác chà ng thầm mắng mình quá nhiá»u chuyện.
Hắc y hán tá» vừa đánh vừa chá»i :
- Con bà ngươi! Lão tá» ta tình nguyện quỳ trước mặt hắn, tình nguyện để cho hắn cắt tai, ai cần con bà ngươi chạy tá»›i xen và o chứ? Dù bị hắn bá»a đầu ra, lão tá» ta cÅ©ng tình nguyện, đừng nói là cắt tai.
Y Phong bị hắn mắng chá»i những lá»i thô tục nên bất giác ná»™ khà xung thiên, chưởng ảnh láºp tức phất ra như gió, vây chặt lấy hắc y hán tá» thô lá»—.
Ngưá»i cầm kiếm cưá»i ha ha, rồi nói :
- Cổ nhân nói rằng: “Thêm má»™t chuyện không bằng bá»›t má»™t chuyệnâ€. Bằng hữu! Ngươi hà tất phải quản và o chuyện cá»§a ngưá»i khác cho khổ thân? Ôi! Lá»i nói cá»§a cổ nhân tháºt sâu sắc vô cùng! Sâu sắc vô cùng.
Y Phong tức đến độ muốn trà o máu, chà ng lách ngưá»i lui ba thước, rồi quát lá»›n :
- ÄÆ°á»£c! Muốn không quản thì ta không quản...
Nà o ngá» má»™t lá»i chưa nói xong thì hắc y hán tá» lại lao tá»›i, song quyá»n tá»›i tấp xuất kÃch, tay đánh miệng chá»i, tá»±a như háºn không thể xuất má»™t quyá»n đánh chết ngay Y Phong váºy. Còn Y Phong, chà ng chẳng hiểu gì cả, dù nghÄ© thế nà o cÅ©ng nghÄ© không thấu tại sao hán tá» nà y phải liá»u mạng vá»›i mình? Bởi lẽ, dẫu sao thì đây cÅ©ng là hảo ý cá»§a mình đối vá»›i hắn.
Hắc y hán tá» lại lá»›n tiêng chá»i :
- Con bà ngươi! Phá há»ng chuyện tốt cá»§a lão tá» ta rồi, lão tá» ta không đánh chết ngươi thì không thôi!
Song quyá»n lại xuất tá»›i tấp đánh vá» phÃa Y Phong, có vẻ như hắn định liá»u mạng vá»›i chà ng tháºt sá»±.
Ngưá»i cầm kiếm vẫn cưá»i hì hì. Y Phong cà ng thêm mù mịt, chà ng thầm nghÄ© :
- “Hán tá» nà y bị cắt hai tai, ta đến cứu hắn, sao hắn lại nói ta phá há»ng chuyện tốt cá»§a hắn? Lẽ nà o trong đầu cá»§a hắn có vấn Ä‘á»? Không lẽ hắn là má»™t gã Ä‘iên? Ôi! Tháºt là xúi quẩy!â€
Chà ng nghĩ tới nghĩ lui nhưng cũng không nghĩ ra chuyện nà y rốt cuộc như thế nà o, chỉ đà nh than thở mình xui xẻo mà thôi.
Chà ng hÆ¡i phân tâm má»™t chút thì hắc y hán tá» láºp tức cướp tiên cÆ¡, mãnh công cuồng kÃch, đồng thá»i miệng chá»i :
- Hôm nay lão tỠta không đánh chết con bà ngươi thì lão tủ ta không kêu bằng Phục Hổ Kim Cương nữa!
Y Phong ngạc nhiên “a†một tiếng, thì ra hắc y hán tỠnà y là Phục Hổ Kim Cương.
Chà ng thầm nghĩ :
- “Váºy tại sao hắn lại giống má»™t gã Ä‘iên thế nà y?â€
Nên biết Phục Hổ Kim Cương Lâm Äại Thà nh là nhân váºt khá có tiếng ở Tứ Xuyên, là má»™t trang hán tá» mà ngà y thưá»ng được nhiá»u ngưá»i ngưỡng má»™, vì thế nên vừa nghe danh hiệu cá»§a hắn thì Y Phong cà ng thêm kỳ quái. Bởi chà ng biết Lâm Äại Thà nh tuyệt đối không phải là má»™t gã Ä‘iên, nhưng hắn không phải má»™t gã Ä‘iên thì tại sao hắn lại thế nà y?
Ngưá»i cầm kiếm thá»§y chung vẫn ngồi trên ghế, y luôn nhìn Y Phong và cưá»i hì hì, và dưá»ng như y rất thÃch thú khi thấy hai ngưá»i đánh bừa vá»›i nhau.
Chá»›p mắt, hai ngưá»i lại chiết giải mấy chục chiêu nữa, đến lúc nà y thì Y Phong đã có vẻ không thể nhẫn nại. Nên biết công lá»±c cá»§a chà ng cao hÆ¡n Lâm Äại Thà nh nhiá»u, chỉ là chà ng và hắn không thù không oán, vả lại bổn ý cá»§a chà ng đến đây là để cứu hắn, nên đương nhiên chà ng không dùng công lá»±c ná»™i gia đả thương hắn.
Lúc nà y Lâm Äại Thà nh soạt chân trái tá»›i trước, hữu quyá»n xuất kÃch thẳng má»™t đòn đầy uy lá»±c. Lần nà y, Y Phong chỉ khẽ lách ngưá»i, chà ng không dùng chiêu thức như trước nữa, song chưởng vạch ná»a vòng rồi xuất ra như chá»›p, nhằm đánh và o yết hầu và ngá»±c cá»§a đối phương.
Phục Hổ Kim Cương cảm thấy trước mắt hoa lên, hắn vá»™i kiá»m ngưá»i lại và định tránh né nhưng đỡ không kịp. “Binh! Binh!†hai tiếng, song chưởng cá»§a Y Phong Ä‘á»u trúng và o ngưá»i Lâm Äại Thà nh. Tuy chà ng không váºn toà n lá»±c nhưng cÅ©ng đủ khiến Lâm Äại Thà nh ngã nhà o xuống đất.
Chiêu thức nà y nhẹ nhà ng và ảo diệu vô cùng, chÃnh là chiêu mà chà ng há»c lóm cá»§a Thiết Diện Cô Hà nh Khách Vạn Thiên Bình, khi là o tỠđộng thá»§ vá»›i chà ng.
Sau khi ngã sóng soà i ra đất, Lâm Äại Thà nh trố mắt nhìn Y Phong, trong lòng hắn Ä‘ang lấy là m kỳ lạ chẳng hiểu chiêu thức nà y có gì kỳ quái.
Ngưá»i cầm kiếm lại búng kiếm má»™t cái và mỉm cưá»i nói :
- Tuyệt lắm! Tuyệt lắm! Quả nhiên rất cao minh! Tại hạ rất khâm phục!
Y Phong hết nhìn Lâm Äại Thà nh lại nhìn qua ngưá»i cầm kiếm, chà ng không rõ giữa hai ngưá»i nà y rốt cuá»™c có quan hệ gì!
- “Không lẽ hai ngưá»i nà y là má»™t chá»§ má»™t nô?â€
Nhưng chà ng láºp tức phá»§ nháºn ý nghÄ© nà y :
- “Có lý nà o Phục Hổ Kim Cương lại Ä‘i là m nô tà i cho ngưá»i ta?â€
Lâm Äại Thà nh vừa thở hồng há»™c vừa lồm cồm bò dáºy, tuy bị đánh ngã nhưng hắn vẫn tá» vẻ bất phục, tư thế như có ý muốn tiếp tục liá»u mạng vá»›i Y Phong.
Ngưá»i cầm kiếm lại mỉm cưá»i, nói :
- Thôi Ä‘i, Lâm lão đại! Có đánh nữa ngươi cÅ©ng không phải là đối thá»§ cá»§a ngưá»i ta, huống hồ hôm nay ngươi đã vì ta mà hy sinh hai và nh tai. Vá» sau nếu có cÆ¡ há»™i, ngươi hãy thá» lại má»™t lần, dù sao thì ta... dù sao thì ngươi cÅ©ng biết ta mà .
Y Phong vốn đã mù mịt như ở giữa năm tầng mây, sau khi nghe những lá»i nà y, chà ng cà ng không hiểu gì cả. Bá»—ng nhiên ngưá»i cầm kiếm cháºm rãi đứng dáºy, y nhìn Y Phong, mỉm cưá»i rồi lá»›n tiếng nói :
- Xin há»i cao danh quý tánh cá»§a bằng hữu? Ná»a đêm tương phùng, xem ra ta cÅ©ng hữu duyên. Nếu bằng hữu không ngại xin má»i ở lại đây đà m đạo vá»›i tại hạ.
Y lấy bình trà rót ra chén rồi lại cưá»i cưá»i nói :
- Äêm lạnh khách đến, chỉ đà nh lấy trà thay rượu thôi.
Song mục Y Phong như phát ngẩn, cÆ¡ trà cá»§a chà ng biến hóa trăm báºn nhưng cÅ©ng Ä‘oán không ra lai lịch cá»§a ngưá»i cầm kiếm nà y. Vả lại ngưá»i nà y lúc châm chá»c giá»…u cợt, lúc tá» ra cung kÃnh giữ lá»…, khiến Y Phong chẳng biết tá» thái độ thế nà o cho phải, nên bá» mặc mà đi hay nên khách khà ngồi lại là m bằng hữu vá»›i vị kỳ nhân nà y?
Äang lúc chà ng do dá»± bất quyết thì Phục Hổ Kim Cương vá»™i và ng đến gần ngưá»i cầm kiếm và nói :
- Ngươi đừng thấy hắn mặt trắng mà tưởng hắn tốt, thá»±c ra lòng dạ cá»§a hắn không tốt như Lâm Äại Thà nh ta đâu. Vì ngươi mà Lâm Äại Thà nh ta nếm trải không biết bao nhiêu Ä‘au khổ, bây giá» lại bị ngươi cắt hai tai, lẽ nà o ngươi chẳng thương hại ta!
Y Phong nghe mấy lá»i nà y thì cà ng kinh ngạc, chẳng biết Lâm Äại Thà nh có Ä‘iên tháºt hay không? Ssao hắn dùng những lá»i như đố kỵ trong trưá»ng hợp nà y? Quả thá»±c cà ng lúc Y Phong cà ng hoang mang ngÆ¡ ngác.
Dưá»ng như dưới và nh tai cá»§a ngưá»i cầm kiếm hÆ¡i á»ng Ä‘á», bá»—ng nhiên thân kiếm rung lên và ảo hiện má»™t đạo hà n quang, ngưá»i nà y quát lá»›n :
- Lâm Äại Thà nh! Ngươi phải sáng suốt má»™t chút! Suốt ngà y ngươi theo ta từ sáng đến tối, nếu ta không nể ngươi là má»™t trang hảo hán thì ta sá»›m bá»a sá» ngươi ra rồi!
Ngươi còn lải nhải gì thế? Huống hồ tai ngươi bị cắt là do ngươi cam tâm tình nguyện, ngươi cầu xin ta nên ta mới động thủ, lẽ nà o ngươi còn trách ta?
Cà ng nghe Y Phong cà ng cảm thấy hồ đồ.
Lâm Äại Thà nh dở khóc dở mếu, bá»™ mặt tá»±a như ngưá»i đưa đám. Nhất thá»i hắn đứng tro ngưá»i giữa đương địa, máu tươi không ngừng chảy xuống từ hai và nh tai. Trông bá»™ dạng cá»§a hắn, Y Phong vừa buồn cưá»i vừa thương hại, đồng thá»i cÅ©ng lấy là m kỳ quái.
Bất giác chà ng thầm nghĩ :
- “Phục Hổ Kim Cương nà y cÅ©ng đáng gá»i là nhân váºt trong võ lâm, bây giá» sao lại trở thà nh nông ná»—i nà y?â€
Chà ng nhìn qua ngưá»i cầm kiếm rồi nghÄ© tiếp :
- “Nếu ngưá»i nà y là nữ nhân thì có thể Lâm Äại Thà nh si tình yêu đơn phương. Nhưng trông ngưá»i nà y từ đầu đến chân chẳng có chá»— nà o là giống nữ nhân cảâ€.
Chuyện nữ cải trang thà nh nam vốn chẳng có gì lạ đối vá»›i giang hồ. Y Phong từng gặp không Ãt trưá»ng hợp, bất luáºn là ai, sau khi hóa trang thà nh nam nhân thì cÅ©ng không thoát hết thứ khà vị nữ nhân, Ä‘iá»u nà y Y Phong cÅ©ng đã từng chứng minh nhiá»u lần. Còn hiện tại, ngưá»i cầm kiếm tay trắng trẻo thanh tú, nhưng trên miệng có ria mép, cÆ¡ bắp cuồn cuá»™n, bất kỳ nữ nhân nà o cÅ©ng không thể hóa trang được như váºy. Có thể ngưá»i thưá»ng khó phân biệt được râu giả râu tháºt, nhưng vá»›i má»™t nhân váºt lão luyện giang hồ như Y Phong, vừa nhìn là chà ng biết ngay.
Nhất thá»i chà ng cảm thấy có phần thông cảm vá»›i Lâm Äại Thà nh và cÅ©ng có phần thương hại hắn. Vì Lâm Äại Thà nh vẫn ngồi đó cúi đầu van xin, đưá»ng đưá»ng là má»™t trang hảo hán, bây giá» lại rÆ¡i và o cảnh ngá»™ nà y, quả là chuyện khiến ngưá»i ta không thể tin được.
Chợt nghe ngưá»i cầm kiếm báºt cưá»i rồi nói :
- Các hạ không nói má»™t lá»i phải chăng là cho rằng tại hạ trèo cao?
Ngữ khà câu nà y đã trở nên cực kỳ lạnh lùng.
Y Phong ngá»› ngưá»i giây lát rồi vá»™ nói :
- Äâu dám! Äâu dám!
Chà ng ngẩng đầu nhìn lên, lúc nà y đã có ánh bình minh xuyên qua cá»a sổ chiếu và o. Bất giác chà ng bước đến bên cạnh cá»a sổ rồi nhìn ra sân viện rất tinh nhã bên ngoà i. Bấy giá» chà ng má»›i biết chá»— mình Ä‘ang ở là hai gian tịnh xá trong háºu viện cá»§a má»™t sÆ¡n trang. Thế là lòng hiếu kỳ đối vá»›i thân pháºn cá»§a ngưá»i cầm kiếm nà y cà ng tăng lên, chà ng quay ngưá»i lại và nói :
- Tại hạ là Y Phong, chẳng qua chỉ là một tên vô danh tiểu tốt trên giang hồ, được các hạ không chê đã là một vinh hạnh rồi...
Chà ng vốn muốn há»i danh tánh thân pháºn cá»§a đối phương, nhưng lại không tiện nói ra.
Ngưá»i cầm kiếm mỉm cưá»i, nói :
- Với thân thủ của các hạ, nếu nói chỉ là một tên vô danh tiểu tốt trên giang hồ thì các hạ quá khiêm tốn rồi.
Nói Ä‘oạn, y cháºm rãi bước vá» phÃa cá»a sổ. Y Phong má»›i cảm thấy thân hình ngưá»i nà y không cao, chẳng qua chỉ ngang vai chà ng mà thôi, Ä‘iá»u nà y khiến chà ng hÆ¡i động lòng.
Ngưá»i cầm kiếm nói tiếp :
- Tại hạ là Tiêu Nam, chÃnh tại hạ má»›i là má»™t tên vô danh tiểu tốt trên giang hồ.
Y mỉm cưá»i rồi nói tiếp :
- Nhất định là các hạ lấy là m kỳ quái vá» chuyện đêm nay, nhưng má»™t khi tại hạ giải thÃch thì các hạ sẽ hiểu ngay.
Y Phong chú ý lắng nghe nhưng ngưá»i tá»± xưng là Tiêu Nam nà y chỉ nói tá»›i đó rồi thôi, căn bản không giải thÃch. Y Phong vẫn tiếp tục cảm thấy mù mịt như ở trong mây.
Tiêu Nam quay ngưá»i, vá»— vá»— và o vai Lâm Äại Thà nh rồi đổi khẩu khà nói :
- Lâm lão đại! Ngươi còn ngồi ở đó là m gì? Trá»i đã sáng rồi đấy.
Lâm Äại Thà nh chau mà y, hắn lá»›n tiếng nói :
- Ngươi không bảo tiểu tá» há» Y kia Ä‘i, mà lại bảo ta Ä‘i, tại sao như váºy chứ?
Tiêu Nam trừng mắt, trong đôi mắt thanh tú láºp tức xạ ra hai đạo hà n quang sắc như Ä‘ao, Lâm Äại Thà nh vá»™i cúi đầu xuống.
Y Phong thầm thở dà i, chà ng cảm thấy chuyến Ä‘i nà y tháºt chán chưá»ng. Lá»i cá»§a Lâm Äại Thà nh tuy nói chẳng khách khÃ, nhưng Y Phong lại cảm thấy hắn có vẻ đáng thương, do đó chà ng không buồn tranh cãi cá»›i hắn chỉ lặng lẽ mỉm cưá»i. Äoạn chà ng nhìn qua thanh trưá»ng kiếm trong tay Tiêu Nam, thấy hai và nh tai đầy máu tươi vẫn còn xâu ở mÅ©i kiếm, bá»—ng nhiên chà ng cảm thấy căm ghét con ngưá»i nà y vô cùng.
Nhưng đối phương má»™t ngưá»i muốn đánh, má»™t ngưá»i muốn chịu đánh, ngưá»i bị cắt tai là do cam tâm tình nguyện, như váºy mình là ngưá»i ngoà i cuá»™c thì còn có thể nói được gì. NghÄ© Ä‘oạn chà ng cung thá»§ nói vá»›i Tiêu Nam :
- Trá»i đã sáng, tại hạ cÅ©ng phải cáo biệt rồi.
Lâm Äại Thà nh trừng mắt, nói :
- Ngươi đi ta cũng đi, nếu ngươi không đi thì ta cũng ở lại đây.
Lá»i vừa dứt thì chợt nghe ngoà i sân viện có giá»ng lanh lảnh cất lên :
- Chao ôi! Sao ta vừa đến là nghe trong đó có ngưá»i nói muốn Ä‘i muốn Ä‘i, lẽ nà o các ngươi không hoan nghênh việc ta đến?
Dư âm chưa dứt thì ngoà i cá»a đã có ngưá»i tha thước Ä‘i và o, tóc dà i búi cao, dung nhan rạng rỡ. Vừa và o khá»i cá»a thì ngưá»i nà y liếc khoé thu ba nhìn tứ phÃa, khiến gian tịnh xá tăng thêm mấy phần xuân sắc.
Cô ta mỉm cưá»i và nói vá»›i Tiêu Nam :
- Thì ra là ngươi có biện pháp, mới đêm đầu tiên mà đã có hai khách đến tìm. Tỉ tỉ của ngươi ở đây đã gần ba năm mà chẳng có ma nà o đến tìm ta.
Tiêu Nam cưá»i cưá»i và nói :
- Có kẻ nà o ăn gan hùm, uống máºt gấu đâu mà dám đến tìm ngươi!
Hai ngưá»i nói cưá»i tá»± nhiên không chút kiêng kỵ, hình như là quen thân.
Lâm Äại Thà nh tròn xoe mắt, há hốc mồm đứng trÆ¡ giữa nhà , son mục cá»§a Y Phong lại nhìn đăm đăm lên mặt Tiêu Nam.
|

30-08-2008, 11:20 PM
|
 |
Thượng Thiên Hạ Äịa Duy Ngã Äá»™c Tôn
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Việt Nam
Bà i gởi: 3,304
Thá»i gian online: 3 tuần 5 ngà y 16 giá»
Thanks: 932
Thanked 2,152 Times in 223 Posts
|
|
]Hồi 16
Tiêu Tương Phi Tá»
Y Phong cảm thấy nữ nhân tuyệt sắc vừa bước và o nà y có vẻ quen quen, và sau khi nghe những lá»i cá»§a Tiêu Nam nói, chà ng đã thầm Ä‘oán ra ngưá»i nà y là ai. Nhìn lại nét cưá»i rạng rỡ cá»§a Tiêu Nam, đồng thá»i nghÄ© đến những lá»i đầy tha thiết say đắm cá»§a Lâm Äại Thà nh, trong lòng chà ng láºp tức hiểu ra sá»± việc.
Thì ra Tiêu Nam nà y nguyên là Tiêu Tương Phi Tá» - Tiêu Nam Tần, chẳng trách Lâm Äại Thà nh lại Ä‘iên đảo thần hồn như váºy. CÅ©ng chẳng trách thuáºt dịch dung cá»§a cô ta qua được mắt. Nếu ta là ngưá»i khác, đương nhiên là kỳ quái, nhưng ái nữ cá»§a Tiêu Tam gia hóa trang, thì đừn gnói là nhìn không ra, mà e rằng bất kỳ ngưá»i nà o cÅ©ng không nhìn ra.
Chà ng lại nhìn qua nữ tỠtuyệt sắc và nghĩ tiếp :
- “Nữ tá» nà y nhất định là Lạt Thá»§ Tây Thi Cốc Hiểu Tịnh là ái thê cá»§a võ lâm đệ nhất danh gia vá» há»a khà - Há»a thần gia. Ta và nà ng đã từng gặp má»™t lần, chẳng biết nà ng có nháºn ra ta hay không? Kỳ quái là tại sao hai vị trong Võ lâm Tứ mỹ lại trú ở má»™t tiểu sÆ¡n trấn, và lại gặp phải ta?â€
Trong đầu chà ng có hà ng loạt ý nghĩ hỗn loạn, bất giác chà ng nghĩ đến Tiêu Hồn phu nhân, thê tỠcủa mình.
Thì ra Tiêu Nam quả nhiên là Tiêu Tương Phi TỠái nữ cá»§a Húc - Tiêu tam gia, má»™t nhân váºt nổi danh thiên hạ vỠám khà độc môn và thuáºt dịch dung. Còn nữ nhân tuyệt sắc kia cÅ©ng không ngoà i sở liệu cá»§a Y Phong, chÃnh là Lạt Thá»§ Tây Thi Cốc Hiểu Tịnh - ái thê cá»§a Há»a thần gia - Diêu Thanh VÅ©.
Trước đây Võ lâm Tứ mỹ danh chấn thiên hạ, mà vị đứng đầu trong Võ lâm Tứ mỹ lại chÃnh là thê tá» cá»§a Y Phong - Tiêu Hồn phu nhân. Còn ngưá»i thứ tư là ái nữ cá»§a Chưởng môn phái Côn Luân - Côn Luân Ngá»c Nữ Thôi Khâm.
Vá» sau Tiêu Hồn phu nhân lấy Thiết KÃch Ôn Hầu Lã Nam Nhân, nên ẩn cư giang hồ, Lạt Thá»§ Tây Thi Cốc Hiểu Tịnh lấy Diêu Thanh VÅ©, Tiêu Tương Phi Tá» vì có quá nhiá»u ngưá»i theo Ä‘uổi mà nà ng trở nên lạnh lùng như băng sương, và khiến không Ãt giang hồ hà o khách thá» thương do Hồi Phong VÅ© Liá»…u Kiếm cá»§a nà ng. Do đó khiến võ lâm vô cùng bất mãn, tiếng tăm cá»§a nà ng cÅ©ng dần dần mai má»™t. Còn Côn Luân Ngá»c Nữ Thôi Khâm cÅ©ng đột nhiên thất tung trong võ lâm.
Thế là chỉ trong má»™t thá»i gian ngắn, Võ lâm Tứ mỹ dần dần Ãt được ngưá»i trong võ lâm nhắc đến. Nà o ngá» trong chuyến Ä‘i đến Vô Lượng sÆ¡n nà y, Y Phong lại gặp hai vị trong Võ lâm Tứ mỹ.
Bấy giá» Tiêu Nam Tần má»›i mỉm cưá»i, nói :
- Các ngươi má»™t kẻ gá»i cô nương, má»™t kẻ gá»i muá»™i tá», khiến ta không thể nà o hoá trang thà nh nam nhân rồi.
Nói Ä‘oạn nà ng đưa tay vuốt mặt, theo đó là má»™t dung diện tuyệt mỹ xuất hiện như kỳ tÃch.
Y Phong thầm thán phục thuáºt dịch dung cá»§a Tiêu Tam gia, chà ng nghÄ© :
- Chẳng trách trước đây Tiêu Tam gia từng dùng tên mưá»i hai nhân váºt để xuất hiện trên giang hồ, sau đó nếu lão ta không tá»± tuyên bố trước đại há»™i võ lâm thì ai biết mưá»i má»™t ngưá»i kia thá»±c ra chỉ là má»™t ngưá»i. Bây giá» từ chá»— ái nữ cá»§a lão có thể nháºn ra thuáºt dịch dung cá»§a lão quả nhiên thần diệu.
NghÄ© Ä‘oạn, chà ng dõi mắt nhìn đăm đăm vá» phÃa Tiêu Tương Phi Tá».
Cốc Hiểu Tịnh mỉm cưá»i nói :
- Các ngươi cứ ngồi lại đây, ta sẽ đi là m và i món điểm tâm chiêu đãi các ngươi.
Nà ng thở dà i một hơi rồi nói tiếp :
- Mấy năm qua thân thể cá»§a Diêu lão nhị cà ng lúc cà ng tệ, đến bây giá» mà vẫn chưa chịu dáºy.
Tiêu Nam Tần cưá»i hì hì, nói :
- Phu quân cá»§a tỉ tỉ còn ngá»§ à , lão ta sống chung vá»›i tỉ tỉ nhiá»u năm như váºy mà thân thể không tệ Ä‘i, thì đó má»›i là chuyện vô lý!
Nói Ä‘oạn, sắc diện cá»§a nà ng bất giác đỠbừng. Cốc Hiểu Tịnh vừa cưá»i vừa chạy lại khẽ đánh nà ng và mắng :
- Trông cái miệng thất đức cá»§a ngươi kìa, tương lai nếu kẻ nà o lấy phải ngươi thì bảo đảm còn xúi quẩy hÆ¡n Thiết KÃch Ôn Hầu Lã Nam Nhân.
Y Phong cảm thấy tê tái cõi lòng, thì ra lâu nay ngưá»i trong giang hồ lấy chà ng là m đối tượng để so sánh vá»›i sá»± xúi quẩy. Bất giác chà ng tá»± thương hại và tá»± trách mình, đồng thá»i cảm thấy không thể ở lại nÆ¡i nà y nữa. Chà ng cung thá»§ nói :
- Cốc cô nương, không dám là m phiá»n...
Chà ng chưa dứt lá»i thì Cốc Hiểu Tịnh đã cắt lá»i :
- Nà y, sao các hạ biết ta hỠCốc?
Äoạn nà ng nhìn Y Phong từ đầu đến chân và nói tiếp :
- A! Cà ng lúc ta cà ng thấy các hạ có vẻ quen quen, trước đây chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi nhỉ? Äể ta nhá»› lại xem...
Y Phong vội nói :
- Tại hạ đâu có vinh hạnh được gặp cô nương, chẳng qua là bốn chữ Lạt Thá»§ Tây Thi danh chấn thiên hạ, và tại hạ cÅ©ng từng thưá»ng nghe nói đến danh tá»± cá»§a cô nương, nên má»›i biết đấy thôi!
Cốc Hiểu Tịnh “à †má»™t tiếng nhưng vẫn tá» vẻ không tin ý tưởng nà y, nhất thá»i nà ng cúi đầu như Ä‘ang suy nghÄ© Ä‘iá»u gì.
Y Phong cũng thầm nghĩ :
- “Ta nên Ä‘i sá»›m thôi, chá» lát nữa nếu Há»a thần gia cÅ©ng đến thì nhất định sẽ nháºn ra ta. Nếu chuyện giả chết cá»§a ta truyá»n ra giang hồ, chẳng những là chuyện cưá»i cho thiên hạ mà Thiên Tranh giáo tất sẽ truy tìm ta, khi đó ngay cả má»™t ngà y yên tâm luyện võ công, ta cÅ©ng không thể có đượcâ€.
Cà ng nghÄ© chà ng cà ng cảm thấy chuyến Ä‘i nà y tháºt oan uổng, tháºt đáng tá»™i. Bá»—ng nhiên chà ng quay ngưá»i bước ra cá»a sổ rồi má»›i cung thá»§ nói :
- Tại hạ là m phiá»n nhị vì đã lâu, tá»™i tháºt đáng chết, ngà y sau tất sẽ trở lại tạ tá»™i.
Nói Ä‘oạn, chà ng không chỠđối phương có phản ứng, thân hình láºp tức quay lại và lướt Ä‘i ra ngoà i. Nhưng chà ng không nghÄ© rằng hà nh động như váºy cà ng khiến đối phương nghi ngá» thêm.
Quả nhiên chà ng Ä‘i chưa được mấy bước thì đột nhiên có hai tiếng gió “vù vù†lướt qua bên mình. Y Phong định nhãn nhìn lại thì ra Lạt Thá»§ Tây Thi và Tiêu Tương Phi TỠđã lướt qua trước mặt chà ng, và chặn ngang lối Ä‘i. Chà ng hÆ¡i kinh ngạc, chẳng biết hai ngưá»i nà y có dụng ý gì.
Cốc Hiểu Tịnh chỉ tay vá» phÃa chà ng và nói :
- Các hạ chá»› vá»™i Ä‘i! Ta nhá»› các hạ là ai rồi, các hạ chÃnh là Thiết KÃch Ôn Hầu Lã Nam Nhân.
Y Phong vội nói :
- Cô nương nháºn lầm ngưá»i rồi.
Cốc Hiểu Tịnh cưá»i khanh khách, Ä‘oạn nói :
- Các hạ chá»› vá»™i! Ta không thể nháºn lầm ngưá»i được, vì ta đã gặp các hạ má»™t lần trên Thái SÆ¡n.
Y Phong kinh hoảng, chà ng vá»™i tung ngưá»i lướt Ä‘i qua trái.
Cốc Hiểu Tịnh mỉm cưá»i, nói :
- Việc gì ngươi phải bỠchạy chứ?
Vừa nói nà ng cũng vừa truy theo.
Y Phong xoay ngưá»i trên không đồng thá»i hữu chưởng phất vá» phÃa Cốc Hiểu Tịnh, thân hình cố gắng lướt qua bên trái định vượt tưá»ng mà đi.
Nà o ngỠlại có một tiếng quát vang lên :
- Kẻ nà o dám là m loạn ở nơi nà y?
Y Phong không kịp quay đầu nhìn lại, chỉ cảm thấy có má»™t luồng kình phong kÃch và o mạng sưá»n trái cá»§a mình. Tiếng gió sắc như Ä‘ao, đủ thấy lá»±c đạo cá»§a ngưá»i phát ám khà rất mạnh. Thân hình chà ng đã chuyển thế trên không trung, lúc nà y coi như đã hết sức xoay trở, và chắc chắn là sẽ bị ám khà đánh trúng.
Trong chá»›p mắt ngà n cân treo đầu sợi tóc đó, bá»—ng nhiên chà ng nghe “vù†má»™t tiếng, theo đó là má»™t ánh lá»a mà u lam vút lên, thì ra có má»™t ngưá»i khác cÅ©ng dùng ám khà đánh rÆ¡i ám khi Ä‘ang bay vá» phÃa chà ng.
Y Phong rùng mình, vì chà ng biết ám khà đánh vá» phÃa mình chÃnh là Há»a Thần Châu mà bất kỳ nhân váºt nà o trên giang hồ nghe đến cÅ©ng Ä‘á»u khiếp đảm. Nhất thá»i chà ng biết không thể nà o thoát Ä‘i được nên đà nh hạ thân xuống.
Má»™t hán tá» nhá» ngưá»i lướt đến và quát lá»›n :
- Tiêu đại tỠmuội! Sao ngươi lại đánh rơi ám khà của ta?
Ngưá»i nà y dừng bước trước mặt Y Phong, hữu chưởng vung lên định xuất kÃch, nhưng vừa nhìn thấy dung diện Y Phong thì bá»—ng nhiên “a†lên má»™t tiếng.
Thì ra hán tá» nhá» ngưá»i nà y là Há»a thần gia Diêu Thanh VÅ©, sau tiếng kêu thất thanh, hắn liá»n nói :
- Ngươi chẳng phải là Lã Nam Nhân - Lã lão đệ đó sao? Sao lại chạy đến nơi nà y?
Tuyệt lắm! Tuyệt lắm!
Hắn phá ra cưá»i lá»›n mấy trà ng, Ä‘oạn bước tá»›i nắm tay Y Phong rồi nói tiếp :
- Võ lâm đồn rằng ngươi đã chết nhưng ta không tin, bằng và o công phu trên đôi Hà n Thiết Song KÃch cá»§a ngươi, lẽ nà o có thể để ngưá»i khác chiếm tiện nghi! Ta nghÄ© nhất định là ngươi bà y trò...
Hắn lại cưá»i sang sảng má»™t trà ng rồi vá»— vai Y Phong, nói tiếp :
- Mau và o trong ngồi! Mau và o trong ngồi! Hai huynh đệ chúng ta phải đà m đạo mới được.
Y Phong đà nh nghe theo sá»± xếp đặt cá»§a Diêu Thanh VÅ©, nhưng trong lòng chẳng thoải mái tà nà o. Tuy chà ng và Diêu Thanh VÅ© từng gặp gỡ nhiá»u lần, nhưng không phải là thâm giao, vả lại hà nh tung đã bại lá»™, hiểm há»a sẽ vô cùng, vì váºy mà chà ng cảm thấy không tá»± tại.
Cốc Hiểu Tịnh cÅ©ng bước tá»›i mỉm cưá»i nói :
- Vừa rồi hắn dấu đầu lòi Ä‘uôi, sợ ngưá»i khác biết là hắn chưa chết. Nà y, ta nói Lã lão đệ ngươi nhé! Ngươi đưá»ng đưá»ng là má»™t nhân váºt thà nh danh, không nên là m như thế. Có gì đáng sợ chứ? Thê tá» cá»§a ngươi đã bá» ngươi, lẽ ra ngươi không nên tá»± bá» mình nữa má»›i phải.
Y Phong - Chà ng không thể không rá»a được nhục thì không xuất hiện nhân thế vá»›i tên Lã Nam Nhân nữa, nên lúc nãy chúng ta cÅ©ng đà nh gá»i chà ng bằng cái tên nà y - Hiện tại trong lòng chà ng có vô số cảm giác lẫn lá»™n. Tuy chà ng biết phu phụ Diêu Thanh VÅ© Ä‘á»u là nhân váºt có tÃnh cách, nhưng hà nh tung cá»§a mình bại lá»™ vẫn khiến chà ng bất an. Mãi đến lúc Diêu Thanh VÅ© đưa chà ng và o khách sảnh, má»i chà ng ngồi và o má»™t chiếc ghế bà nh, nhưng cảm giác bất an vẫn còn.
Lúc nà o chà ng cÅ©ng nhắc nhở mình rằng: Ngươi chỉ là Y Phong, chỉ là má»™t ngưá»i vô danh vô tánh, tuyệt không phải là Thiết KÃch Ôn Hầu Lã Nam Nhân má»™t thá»i hiển hách trên giang hồ.
Khi bá»n Diêu Thanh VÅ© há»i chà ng, thấy chà ng trả lá»i nhát gừng vá»›i dáng vẻ thất hồn lạc phách, cả bá»n Ä‘á»u thầm ái ngại cho chà ng, đặc biệt là Tiêu Nam Tần, từ đầu đến cuối song mục cá»§a nà ng nhìn đăm đăm lên mặt Y Phong.
Chợt nghe Diêu Thanh VÅ© cưá»i sang sảng má»™t trà ng rồi nói :
- Lã lão đệ! Tạm thá»i ngươi hãy ở lại đây mấy ngà y, bá»n ta sẽ giúp ngươi thanh thản trở lại. Ngươi cứ yên tâm, ngươi đã không muốn cho ai biết hà nh tung cá»§a mình, thì bá»n ta cÅ©ng tuyệt đối không nói cho ngưá»i khác biết.
Y Phong cảm kÃch nói :
- Äa tạ thịnh tình cá»§a Diêu đại ca, có Ä‘iá»u quả thá»±c tiểu đệ vì có chuyện khẩn, nên muốn Ä‘i đến Chung Nam sÆ¡n ngay.
Diêu Thanh Vũ ngạc nhiên nói :
- Ngươi cũng muốn đi Chung Nam sơn à ?
Hắn đưa tay bóp trán, trầm ngâm một lúc rồi nói tiếp :
- Nhưng còn ná»a tháng nữa má»›i đến đại há»™i Chung Nam sÆ¡n, ta định qua và i ngà y nữa má»›i lên đưá»ng, sao ngươi lại vá»™i và ng thế? Không lẽ ngươi đến Chung Nam sÆ¡n là còn có chuyện gì khác?
Y Phong cà ng kinh ngạc, chà ng há»i :
- Äại há»™i gì?
Hai tiếng “đại há»™i†khiến chà ng kinh tâm động phách, chà ng cho rằng có lẽ đây là má»™t loại đại há»™i “Siêu độ vong hồnâ€. Bất giác chà ng thầm nghÄ© :
- “Lẽ nà o đệ tá» cá»§a phái Chung Nam đã không kịp chá» ta, Ä‘á»u chết cả rồi?â€
Diêu Thanh VÅ© hÆ¡i ngá»› ngưá»i, hắn há»i lại :
- Lẽ nà o ngươi không biết?
Không chá» Y Phong trả lá»i, hắn lại nói tiếp :
- Chẳng biết Chung Nam sÆ¡n xảy ra biến cố gì, Chưởng môn nhân Huyá»n Môn Nhất Hạc đột nhiên qua Ä‘á»i, đệ tá» phái Chung Nam gá»i thiệp má»i khắp võ lâm thiên hạ, hẹn ngà y hoa tiêu tức ngà y mưá»i hai tháng hai tuyển chá»n tân Chưởng môn nhân. Ta cÅ©ng nháºn được thiếp má»i, tối hôm qua đệ tá» phái Chung Nam cưỡi ngá»±a mang đến.
Hắn nói tiếp :
- Kỳ quái nhất là khi ta há»i tại sao Chưởng môn nhân chết? Tên đệ tá» phái Chung Nam đó chỉ ấp úng mà không chịu nói ra. Ta há»i chết bao lâu rồi? Thì hắn đáp chỉ má»›i hai ngà y. Chưởng môn nhân đã chết hai ngà y mà đã vá»™i tuyển chá»n Chưởng môn khác, tên đệ tá» nà y đã không mặc tang phục mà chẳng có chút bi ai, do đó ta cảm thấy sá»± tình có phần kỳ quái.
Y Phong nghe xong thì ngẩn ngưá»i. Chà ng không hiểu đệ tá» phái Chung Nam đã trúng loại độc bất trị mà tại sao không chết? Mà ngưá»i chết lại là Chưởng môn Chung Nam phái - kẻ duy nhất không trúng độc? Sau má»™t hồi suy nghÄ©, chà ng biết trong khoảng thá»i gian mình rá»i Chung Nam sÆ¡n, nhất định phái Chung Nam lại có đại biến cố. Nhưng đó là biến cố gì? Nhất thá»i chà ng cảm thấy hoang mang.
NghÄ© đến hai mẹ con Tôn Mẫn, bất giác chà ng tá»± há»i :
- “Chẳng biết bá»n há» còn ở đó hay không?â€
Bá»—ng nhiên trong lòng chà ng quan tâm rất nhiá»u đến bá»n há», nhưng chÃnh chà ng cÅ©ng chẳng hiểu sá»± quan tâm nà y xuất phát từ đâu. Nhất thá»i ánh mắt và nụ cưá»i thân thiết cá»§a Tôn Mẫn chợt hiện ra trong đầu chà ng.
Thế là chà ng vá»™i khống chế bản thân, không dám nghÄ© tiếp nữa. Nhưng khi chà ng ngẩng đầu nhìn lên thì lại bắt gặp ánh mắt cá»§a Tiêu Nam Tần Ä‘ang nhìn mình. Chà ng là ngưá»i từng trải nên đương nhiên là biết hà m ý trong ánh mắt cá»§a Tiêu Nam Tần, bất giác trong đầu chà ng xuất hiện má»™t ý tưởng kỳ quái.
Trong mấy ngà y qua, chà ng từng gặp nhiá»u chuyện, mà những chuyện đó Ä‘á»u cá»±c kỳ quái lạ. Chà ng thầm cưá»i mình vì nhiá»u chuyển biến quan trá»ng trong Ä‘á»i chà ng Ä‘á»u là vì nữ nhân.
- “Nữ nhân... Ôi! Nữ nhân...â€
Vừa nghÄ© chà ng vừa hoang mang mỉm cưá»i. Song mục vẫn nhìn Tiêu Nam Tần, và nà ng vẫn đăm đắm nhìn chà ng.
- “Ta nên ở lại chăng? Hay là nên Ä‘i ngay?â€
Cà ng lại tá»± há»i mình.
Có rất nhiá»u lý do để chà ng ở lại, nhưng cÅ©ng có rất nhiá»u lý do để chà ng ra Ä‘i.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên là vì chà ng xác tÃn đệ tá» phái Chung Nam đã được giải cứu, không cần chá» chà ng mang thuốc giải vá».
Nhưng lòng hiếu kỳ, khiến chà ng muốn biết trên Chung Nam sÆ¡n xảy ra biến cố gì? Äó là lý do khiến chà ng muốn ra Ä‘i. Sau má»™t hồi nghÄ© tá»›i nghÄ© lui, chà ng chợt cảm nháºn ra rằng, bất luáºn ra Ä‘i hay ở lại cÅ©ng Ä‘á»u là mấu chốt quan trá»ng trong cuá»™c Ä‘á»i mình.
|
 |
|
| |