 |
|

31-08-2008, 01:14 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương 16
Ngá»c theo lá»i dặn cá»§a Ninh nên ngà y nà o cÅ©ng đến hà ng cà -phê Thanh Hương vừa để uống cà -phê ngon vừa để há»c Thanh các khoa há»c thưá»ng thức, trau dồi thêm tiếng Pháp, Anh và nhất là để nói chuyện vá»›i Thanh, biết rõ Thanh hÆ¡n.
Thỉnh thoảng Ngá»c cÅ©ng rẽ qua nhà Hoạt để gặp Phương. Buổi đến lần đầu tiên, cách ngà y vá» Mông Tá»± năm hôm, chà ng đương nói chuyện vá»›i Phương và Hoạt thì Phương khác hẳn má»i lần Ä‘i sang phòng bên. Lúc má»›i đến, nhìn Phương sau gần má»™t tháng Ngá»c nháºn thấy trong hai mắt nà ng má»™t thoáng mừng vui nhưng vụt tắt ngay. Ngá»c ngồi rốn lại nói chuyện vá»›i Hoạt vá» việc Ninh dặn cần phải gặp Thanh luôn: khi nói đến chuyện ấy chà ng nói lá»›n tiếng cốt để Phương nghe rõ. Má»™t lát sau Phương lại ra phòng khách; Ngá»c thấy mắt Phương hÆ¡i đỠnhư vừa má»›i khóc xong nhưng nét mặt Phương đã tươi hẳn lên. Nà ng rót nước thêm và o chén Ngá»c:
“Anh xÆ¡i thêm cho nóng. Năm nay ở Mông Tá»± rét đặc biệt hÆ¡n má»i năm. Cái áo len cá»§a anh đã cÅ© thế kia mà anh không thấy rét à â€.
Ngá»c biết là Phương nhắc đến chiếc áo nà ng Ä‘an xong và ngầm bảo chà ng đến chÆ¡i luôn để nà ng có dịp biếu áo. Hoạt không biết gì vá» chuyện giữa em gái mình vá»›i Ngá»c nhưng nếu Khuê vợ chà ng có nhà thì nà ng chắc hiểu, tuy Phương Ä‘an áo trong phòng riêng hay trong lúc Hoạt và Khuê Ä‘i vắng nhưng cùng bá»n phụ nữ vá»›i nhau Phương tránh sao khá»i để lá»™ cho Khuê biết là mình Ä‘an áo len đà n ông. Phương cÅ©ng đã nghÄ© đến chá»— Ngá»c Ä‘em len lại nhá» nà ng Ä‘an, nhưng Ngá»c nghèo ai cÅ©ng biết, lấy tiá»n đâu mua len, còn nói hẳn ra vá»›i Khuê là muốn biếu Ngá»c chiếc áo len thì nà ng ngượng không dám nói.
Thấy Ngá»c sắp vá», Phương ra đứng ở cổng ngoà i đợi. Khi Ngá»c Ä‘i ra, Phương nói:
“Hôm nà o anh lại lấy áo, em đã Ä‘an xong từ lâu rồi. Äợi anh mãi không thấy vá»â€.
“Vâng, để sáng mai chÃn giá»â€.
Cả hai ngưá»i Ä‘á»u biết rằng buổi sáng Hoạt và o trông coi công việc thầu ở sân bay Mỹ còn Khuê nếu không Ä‘i chợ thì cÅ©ng theo Ä‘i phụ giúp chồng.
Dưới ánh nắng, Ngá»c nháºn thấy nước da Phương rất tươi mịn; hai con mắt nà ng trong sáng và chà ng không thể không tá»± thú rằng Phương đẹp hÆ¡n Thanh.
Sáng hôm sau, Ngá»c đến thì Phương đã ra ngồi đợi chà ng, cầm sẵn má»™t gói tròn bá»c giấy. Chà ng nháºn lấy gói rồi đặt cạnh ngưá»i mình:
“Cảm Æ¡n côâ€.
Phương bảo ngưá»i nhà pha nước chè rồi há»i vá» việc chà ng Ä‘i vắng, Ngá»c đáp:
“Tôi có việc riêng, vá»›i lại cô không nên há»i vá» những việc ấy. Cô cÅ©ng đã thừa biết rằng...â€
Phương ngắt lá»i:
“Anh là m việc gì, Ä‘i đâu cÅ©ng không ai hay. Cả những ngưá»i quen thuá»™c, ngay cả anh Hoạt, chị Hoạt em cÅ©ng không rõ nữaâ€.
Phương nói rất nhiá»u vá» Ä‘á»i sống cá»§a nà ng và tình hình ở Mông Tá»± trong khi Ngá»c Ä‘i vắng. Ngá»c chỉ yên lặng ngồi nghe. Uống xong chén nước, Ngá»c đứng lên từ kiếu:
“Thôi chà o cô và cám Æ¡n cô. Tôi báºn phải Ä‘i đằng nà yâ€.
Lúc tiá»…n Ngá»c ra cổng, Ä‘i qua khu vưá»n nhá», Phương nói giá»ng há»n trách:
“Em biết anh vá» từ sáu bảy hôm nayâ€.
Ngá»c đáp:
“Ấy tại má»›i vá» cứ báºn tÃu tÃt hết công kia lại đến việc ná». Thà nh thá» cứ phải báºn áo len cÅ© mãi. Kể cÅ©ng hÆ¡i lạnhâ€.
Từ biệt Phương rồi Ngá»c Ä‘i vá» phÃa hà ng cà -phê Thanh. Qua má»™t quán nước chè vắng, Ngá»c rẽ và o lấy thuốc lá hút rồi nhìn theo là n khói suy nghÄ© vá» việc Phương và Thanh.
Linh cảm báo cho chà ng biết nếu chà ng yêu Thanh chà ng sẽ khổ nhưng chà ng không thể tá»± mình dối mình rằng không yêu Thanh. Tuy chưa dám chắc hẳn là Thanh yêu lại mình nhưng tình yêu đó quyến rÅ© chà ng như sức lôi cuốn cá»§a má»™t guồng máy; rất có thể chà ng sẽ bị nghiến nát nhừ nhưng chà ng không sao tránh khá»i và cÅ©ng không muốn tránh.
Còn Phương? Chà ng chắc Phương yêu chà ng rồi nhưng ngồi nhìn Phương chà ng chỉ thấy Phương đẹp và chỉ có thế thôi. Chà ng Ä‘au khổ nghÄ© đến sá»± thất vá»ng cá»§a Phương má»™t ngà y không xa. Chà ng sẽ yên lặng không bao giá» tỠý vá»›i Phương nhưng trong tâm hồn chà ng vẫn bứt rứt rằng đó là má»™t sá»± yên lặng đánh lừa Phương. Còn nói hẳn ra? Chà ng đã có đủ lý lẽ để nói vá»›i Phương vì công việc cách mệnh chà ng không thể nghÄ© tá»›i những chuyện yêu đương, nhưng nói là m sao được khi Phương chưa ngá» lá»i yêu chà ng mà chắc Phương cÅ©ng không bao giá» ngá» lòng mình ra cho chà ng biết. Ngá»c đứng dáºy:
“Tốt hÆ¡n hết là xa dần Phương raâ€.
Lúc lên trên gác nhà Thanh, Ngá»c cố ý là m ra bá»™ giấu diếm cái gói áo len. Chà ng nghÄ© nếu mở hẳn gói ra đưa cho Thanh xem chiếc áo và nói thẳng đấy là áo cá»§a Phương thì Thanh biết rõ chà ng không yêu gì Phương và chà ng không dò được tình ý Thanh đối vá»›i mình ra sao. Lúc ngồi ở quán nước chè, Ngá»c đã bóp mạnh cái gói cho giấy bá»c rách để lá»™ hẳn má»™t mảng áo.
Nói chuyện vá»›i Thanh má»™t lúc, chà ng lấy cá»› xuống gác để tá»± pha má»™t cốc cà -phê. Khi lên, chà ng thấy Thanh ngồi tá»±a và o thà nh cá»a sổ, mắt nhìn ra vưá»n; chà ng há»i mấy câu Thanh cÅ©ng không đáp lại rồi Thanh đứng lên nói:
“Xin lá»—i anh hôm nay tôi nhức đầu quá, trong ngưá»i khó chịu sợ bị bệnh cúm mất... đợi tôi khá»i anh hãy lại vì bệnh cúm hay lây lắmâ€.
Ngá»c nói giá»ng đùa:
“Tôi cÅ©ng muốn bị cúm, như thế đỡ phải Ä‘i há»pâ€.
Thanh không đáp; nà ng cau mà y rồi ra nằm ở giưá»ng quay mặt và o vách. Ngá»c vui sướng trong lòng nhưng ngồi lâu lắm vẫn không thấy Thanh nhúc nhÃch, chà ng đứng dáºy nói:
“Thôi tôi Ä‘i vỠđâyâ€.
Thanh quay mặt lại lấy tay bóp trán, lạnh lùng đáp:
“Anh vá»â€.
Ra đến ngoà i cá»a hiệu, Ngá»c vừa sung sướng lại vừa tức Thanh. Chà ng cất tiếng hát:
Ăn cháo hoa, hay là ... là ăn súp
Chà ng biết mình đã là m Thanh khổ nhưng chà ng vẫn cứ hát và hát tháºt to như có Ä‘iá»u gì vui sướng lắm để cho Thanh khổ hÆ¡n và báo thù Thanh.
Khi Ngá»c đã Ä‘i lâu rồi, Thanh vùng đứng dáºy. Thấy cái gói cá»§a Ngá»c vẫn để ghế, nà ng vá»™i chạy đến mở gói giÆ¡ ra cá»a sổ coi. Quả nhiên đúng như nà ng Ä‘oán, đó là má»™t cái áo len còn má»›i nguyên chưa mặc lần nà o.
“ÄÃch thị là áo cá»§a Phương tặng Ngá»câ€.
Mặt tái lại, hai má mất hẳn sắc hồng. Thanh quăng mạnh chiếc áo qua cá»a sổ. Bá»—ng chợt nghÄ© ra Ä‘iá»u gì Thanh lại xuống gác chạy vá»™i ra vưá»n nhặt áo, Ä‘em lên gói lại cẩn tháºn và đặt và o chá»— cÅ©. Nà ng vừa nghÄ© ra là nếu Ngá»c yêu Phương thì không bao giá» lại bá» quên chiếc áo cá»§a ngưá»i yêu má»›i tặng.
“Hay là Ngá»c hát vui vẻ và chỉ nghÄ© đến tình yêu cá»§a Phương thôi nên quên áoâ€.
Những ý nghĩ trái ngược nhau luẩn quẩn trong óc, Thanh không thể biết rõ đâu là sự thực.
* * * * *
Sau đó Ãt lâu, Ngá»c nháºn được lệnh cá»§a Hải ngoại Bá»™ phải lên ngay Côn Minh. Ninh có kèm thêm bức thư báo cho Ngá»c biết là quân Nháºt đã chiếm Liá»…u Châu, sắp tiến tá»›i Äá»™c SÆ¡n, bóc lấy đưá»ng sắt, là m thiết lá»™ Liá»…u Châu - Nam Kinh mong nối liá»n con đưá»ng từ Mãn Châu tá»›i Thái Lan để tiếp tế cho Äông Nam à vì đưá»ng thá»§y bị Mỹ chặn. Má»™t số anh em Việt Quốc và có thể má»™t số anh em quân nhân Phục Quốc sẽ sang Côn Minh.
Ngá»c bảo cho Thanh biết là chà ng sẽ phải Ä‘i Côn Minh.
Cùng lúc đó Quân, ngưá»i đứng đầu Việt Minh ở Vân Nam phái ngưá»i xuống báo cho Thanh biết là Tứ và Nghệ từ khi vá» nước không thấy tăm tÃch đâu nữa. Thanh nói vá»›i đặc phái viên rằng nà ng sẽ lên Côn Minh, cá»a hà ng ở đây tạm giao cho bà Su bên hà ng xóm trông nom giúp vì nà ng cần phải theo sát hà nh động cá»§a Ngá»c. Äặc phái viên tán thà nh việc đó và dặn khi lên Côn Minh phải liên lạc chặt chẽ vá»›i Ngá»c để xem vì cá»› gì tá»± nhiên Ngá»c lên Côn Minh và sẽ là m những gì trên đó.
Thanh nghÄ© thầm, đôi mắt như cưá»i:
“Ừ thì mình sẽ liên lạc vá»›i Ngá»c, liên lạc tháºt chặt chẽ nữa là khácâ€.
Thế là tá»± nhiên Việt Quốc bảo Ngá»c phải liên lạc chặt chẽ vá»›i Thanh còn Việt Minh thì ra lệnh bắt Thanh cÅ©ng phải liên lạc chặt chẽ vá»›i Ngá»c.
Khi đặc phái viên Ä‘i khá»i, Thanh gục mặt xuống bà n để giấu má»™t nụ cưá»i:
“Bà Su mà pha thì có ma uống nổi. Còn Nghệ và Tứ? Bây giá» chỉ là hai bá»™ xương khôâ€.
Nà ng lại nghÄ© đến những lá»i Ngá»c nói vá» Tứ và thương hại cho Tứ.
“Còn mình nữa chưa biết chừng mình không chết vì Việt Cá»™ng thì cÅ©ng chết vì Việt Quốcâ€.
Trước khi Ä‘i, ngà y nà o Ngá»c cÅ©ng lại nhà Thanh, có khi đến hai ba lần. Thanh há»i:
“Anh đã đến từ biệt cô Phương chưa?â€
“Äến rồiâ€.
“Cô ấy có buồn lắm không?â€
“Buồn gì, đây vá»›i Côn Minh Ä‘i như cÆ¡m bữa, thỉnh thoảng tôi lại quay vá» Mông Tá»±. Có anh em là m Xếp tanh [1] Ä‘i lại có bao giá» mất tiá»nâ€.
“Thế bao giá» anh Ä‘i?â€
“Ngà y maiâ€.
Thanh chạy sang bên hà ng xóm độ ná»a giá» rồi trở vá»:
“Xong cả rồiâ€.
“Xong cái gì chị Thanh?â€
“Mai tôi cùng Ä‘i vá»›i anhâ€.
Thanh nhìn Ngá»c dò xét. Tuy trong lòng mừng lắm nhưng Ngá»c cÅ©ng nhìn lại Thanh tá» vẻ ngạc nhiên.
“Chị cùng Ä‘i vá»›i tôi. E không tiệnâ€.
Thanh rất vui sướng khi nghe Ngá»c nói “e không tiện†nhưng nà ng là m như hiểu theo má»™t nghÄ©a khác.
“Vì công việc có gì mà không tiện. Tôi đã nháºn lá»i và o chi bá»™ mà anh là m chi bá»™ trưởng hôm ná» rồi; tuy anh chưa chÃnh thức giá»›i thiệu tôi vá»›i các anh em khác vì anh còn để tôi trong thá»i kỳ... thá»i kỳ gì nhỉ? À, thá»i kỳ thá» thách. Cùng Ä‘i là má»™t cÆ¡ há»™i rất tốt để anh thá» thách tôi, tha hồ mà thá». Bây giá» tôi lại xuống pha má»™t cốc cà -phê tháºt ngon. Ngay mai, bà Su pha thì có ma uống nổiâ€.
“À, thế ra lúc nãy chị sang bà Su để nhá» bà ta trông nom dùm cá»a hà ng cho chị. Chị chưa được chi bá»™ trưởng chấp thuáºn mà chị đã tá»± ý rá»i bá» Ä‘i. Chị là m việc vô ká»· luáºt như váºy, tôi e thá»i kỳ thá» thách cá»§a chị sẽ bị kéo dà i thêmâ€.
“Cái đó tùy anh. Cà ng kéo dà i thá» thách cà ng hayâ€.
Một lúc sau Thanh đem một cốc cà -phê phin lên, vẻ mặt hớn hở:
“Má»i anh xÆ¡i, kẻo ngà y mai đến lượt bà ...â€
Ngá»c cưá»i tiếp theo:
“Bà Su pha thì có ma uống nổiâ€.
Thanh cÅ©ng báºt cưá»i theo:
“Thà nh thá» tá»± nhiên tôi đặt ra má»™t câu cách ngôn má»›i. À, nà y anh Ngá»c, tôi còn nhá»› hÆ¡n hai tháng trước anh có hứa sẽ đưa tôi theo khi anh Ä‘i công tác ở biên giá»›i. Vá» biên giá»›i vắng vẻ Ä‘i má»™t mình vá»›i anh còn không tiện cho anh và nhất là cho tôi gấp mấy lần Ä‘i Côn Minh. Không vá» biên giá»›i được thì ta Ä‘i công tác ở Côn Minh váºy. Khà háºu tốt hÆ¡n. Tôi cÅ©ng cần lên đấy nghỉ ngÆ¡i vì sau khi ốm thương hà n nặng, thần kinh suy nhược; hiện giá» tôi cÅ©ng chưa lại ngưá»i hẳn. Vả lại tá»™i gì anh phải Ä‘i boóng tầu hoả, lẩn lút khổ sở. Tôi sẽ lấy hai vé hạng ba ngồi thoải mái hÆ¡n. Anh nghÄ© sao?â€
Ngá»c gáºt đầu:
“Chị thì bao giá» cÅ©ng có lý. Váºy ngà y mai chị sá»a soạn cho kịp chuyến từ CÆ¡ Cầu vá» Pi-Tsi-Chai đón xe Ä‘i Khai Viá»…n. Ở Pi-Tsi-Chai có hà ng bán phở chua ngon lắmâ€.
“Anh thì lúc nà o cÅ©ng chỉ nghÄ© đến ăn phở. Hết phở cừu đến phở chua. Anh có biết ở Pi-Tsi-Chai có thứ gì ăn đặc biệt không? Có má»™t thứ chắc anh chưa nếm qua: con ráºn, chấy ráºn ấy mà . Pi-Tsi-Chai chữ Nho có hai nghÄ©a má»™t là trại BÃch Sắc tức là hòn ngá»c sắc đỠthắm, hai là chấy ráºn vì ở đấy nhiá»u chấy ráºn lắm. Anh tha hồ ănâ€.
--------------------------------------------------------------------------------
[1] Chef de train: Xa trưởng.
Xem tiếp chương 17
|

31-08-2008, 01:14 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương 17
Thanh và Ngá»c chá»n hai chá»— ngồi đối diện nhau vá» phÃa tay trái. Thanh mặc chiếc áo Tà u xanh lam thẫm đã mặc hôm Ä‘i ăn ở Cổng Tây vá»›i Ngá»c. Tuy đã nhiá»u lần qua lại con đưá»ng xe lá»a men sưá»n núi rất đẹp ấy, nhưng lần nà y Thanh má»›i để ý đến phong cảnh. Tá»›i má»™t chá»— đưá»ng vòng, xe nghiêng hẳn Ä‘i, Thanh cho đầu ra ngoà i cá»a sổ, nhìn xuống vá»±c sâu thăm thẳm tưởng như ở ngay dưới ngưá»i mình. Gió thổi mạnh, tóc nà ng bay tung xõa ra. Ngá»c cÅ©ng nghiêng ngưá»i nhìn xuống vá»±c. Con đưá»ng xuống dốc nên xe chạy rất mau, Ngá»c nghÄ© đến má»™t tai nạn đã xảy ra trên cái dốc trước mặt Mông Tá»± quá ga Fai Si Long vì đưá»ng trÆ¡n xe bị trôi, hãm không được nữa. Chà ng rùng mình má»™t cái, lè lưỡi nhìn Thanh. Thanh há»i:
“Anh mà cÅ©ng biết sợ chết à ?â€
“Tôi sợ là sợ ngưá»i khác chếtâ€.
“Anh sợ ai chết?â€
Ngá»c định nói sợ xe đổ Thanh chết nhưng chà ng nói trạnh Ä‘i:
“Tôi sợ cho những ngưá»i như anh Tứâ€.
Thanh cau mà y:
“Anh bị ám ảnh hay sao mà cứ nhắc mãi chuyện ấy. Thôi bây giá» ta ngắm cảnh. Anh có trông thấy dòng suối chảy ở tÃt dưới khe kia không? Ở sân cái nhà cạnh suối có hai ngưá»i Ä‘i nhưng tôi chỉ nhìn thấy bóng không rõ ngưá»iâ€.
Tuy mắt để ý tá»›i phong cảnh ở dưới nhưng Thanh cÅ©ng biết là Ngá»c đương nhìn mình. Ngá»c ngắm nghÃa hà ng lông mi cong và dà i cá»§a Thanh hÆ¡i rung rung trước gió, đôi môi Thanh để lá»™ mấy chiếc răng trắng; mắt nà ng mở to và ánh nắng từ phÃa bên kia xiên ngang qua, Ngá»c tưởng như ánh sáng tá»± ở lòng con ngươi chiếu ra, khiến mắt nà ng trông đẹp, sắc sảo nhưng lẩn ở trong ngầm có má»™t vẻ dữ tợn gần như độc ác. Ngá»c quay mắt Ä‘i và hÆ¡i có vẻ rá»n rợn sợ.
Tá»›i BÃch Sắc Trại, trong lúc đợi chuyến xe lá»a Khai Viá»…n chạy, Ngá»c rá»§ Thanh và o má»™t hà ng quen thuá»™c cạnh ga và gá»i hai bát phở chua. Thanh bất đắc dÄ© phải ăn nhưng ăn mấy miếng nà ng cÅ©ng thấy ngon. Ä‚n xong Ngá»c định gá»i cà -phê thì Thanh cản lại:
“Anh muốn tôi chết à ? Cà -phê bà Su còn ngon hÆ¡nâ€.
Ngá»c nói:
“Gần đây có đồng chà VÄ©nh hay ta và o đấy uống cà -phê. Nhân tiện tôi giá»›i thiệu chịâ€.
Thanh nghÄ© đến chá»— cần biết nhiá»u nhà và tên các cán bá»™ cá»§a Việt Quốc, khi lên Côn Minh nói chuyện, Việt Cá»™ng dá»… tin hÆ¡n, nên nà ng nháºn lá»i ngay.
Äồng chà VÄ©nh ở má»™t con đưá»ng hẻm, cạnh ga, nhà chỉ có hai vợ chồng già ; VÄ©nh sang Vân Nam là m ở sở xe lá»a có đến ba chục năm. Bà VÄ©nh đương đứng ở cá»a thấy Ngá»c thì chạy ra Ä‘on đả:
“Lâu lắm má»›i gặp cáºu. Xe lá»a còn lâu má»›i chạy để tôi Ä‘i mổ con gà â€.
Bà ta nhìn Thanh Ä‘i phÃa sau há»i Ngá»c:
“Cô Tà u nà o đây? Xạ-Phang [1] mà trông ngưá»i lịch sá»± nhỉ?â€
“Không đồng chà đấyâ€.
Thanh vừa tá»›i nÆ¡i cúi chà o bà VÄ©nh. Bà VÄ©nh ngắm nghÃa Thanh má»™t lúc rồi nói:
“Thế thì phải mổ gà â€.
Thanh đặt tay lên vai bà VÄ©nh ân cần há»i và i câu. Thấy má»™t bà hiá»n là nh tÃnh hÆ¡i lẩm cẩm mà cÅ©ng dá»± và o cách mệnh nà ng không khá»i lấy là m lạ, mỉm cưá»i tá»± nhá»§: xe gần chạy còn nghÄ© đến việc mổ gà , vặt lông, nấu nướng, nhanh cÅ©ng mất má»™t tiếng đồng hồ.
Dẫu sao nà ng cũng cảm động nói với bà Vĩnh:
“Nghe anh Ngá»c nói bác pha cà -phê ngon lắm. Bác cho chúng cháu xin má»—i ngưá»i má»™t cốc là đủ rồiâ€.
Bà Vĩnh nói:
“Cáºu Ngá»c nói váºy thôi. Má»i cô và o trong nhà â€.
Thanh thấy căn nhà tuy nhá» hẹp nhưng xếp đặt rất ngăn nắp và sạch sẽ ngoà i sá»± tưởng tượng cá»§a nà ng. Thanh há»i:
“Bác trai đâu?â€
“Nhà tôi phải Ä‘i là m ở nhà máy. Äể tôi chạy Ä‘i gá»i vá»â€.
“Thôi, bác ạ, để lần khác, chúng cháu còn qua lại luôn. Cà -phê đâu, bác để cháu Ä‘un nước pha lấy cÅ©ng được. Bác thá» chạy qua ga há»i dùm xem đúng mấy giá» tà u chạyâ€.
Bà VÄ©nh ra ga há»i giá» tà u chưa vá», Thanh đã bưng hai cốc cà -phê má»i Ngá»c uống. Ngá»c lấy là m ngạc nhiên vì Thanh không há»i bà VÄ©nh vá» chá»— để các thứ. Nà ng như đã và o nhà nà y nhiá»u lần biết ngay chá»— nà o để cá»§i, để nước, ấm đưá»ng, cái lá»c cà -phê. Ngá»c nhìn Thanh thoăn thoắt là m những việc đó, nghÄ© thầm:
“Cán bá»™ như Thanh tháºt là hiếmâ€.
Lúc từ biệt để ra xe lá»a, Thanh vá»›i bà VÄ©nh đã trở thà nh hai ngưá»i rất thân. Bà VÄ©nh cứ đứng tá»±a cá»a nhìn theo hai ngưá»i rồi lẩm bẩm:
“Tháºt là tốt đôiâ€.
Bà không lẩm cẩm như Thanh tưởng.
Vì nghẽn đưá»ng nên chÃn giỠđêm xe má»›i tá»›i Khai Viá»…n; Ngá»c cho đó là má»™t sá»± may vì ở Khai Viá»…n có Việt Minh chứ không như ở Mông Tá»±. Hai ngưá»i Ä‘i sau trước cách nhau má»™t quãng. Ngá»c đưa Thanh đến nhà má»™t nữ đồng chÃ, giá»›i thiệu Thanh rồi từ biệt để đến trình diện và báo cáo vá»›i Hải ngoại Bá»™ lúc đó đặt trụ sở ở phố Hán VÅ©.
Sáng hôm sau hai ngưá»i ra xe sá»›m và cÅ©ng Ä‘i riêng. Ngá»c sau khi Ä‘i hết toa nỠđến toa kia xem xét cẩn tháºn rồi má»›i đến ngồi gần Thanh. Dá»c đưá»ng tá»›i ga Pô Si lúc xe ngừng lại để hà nh khách ăn cÆ¡m, Thanh thấy năm sáu ngưá»i lên xe kéo đến vây quanh lấy Ngá»c. Ngá»c nói:
“Lâu lắm má»›i gặp lại các anhâ€.
Má»™t đồng chà già , má hóp, giữ vá» bưu Ä‘iện và ở ngay trong ga chạy Ä‘i má»™t lát rồi bưng lên cái khay có để trứng láºp là , cà -phê sữa và má»™t đĩa xôi vá»›i cái tá»i gà . Má»i ngưá»i quây quần lại há»i chuyện vá» sức khá»e cá»§a Ngá»c và nhắc tá»›i những chuyện vui buồn đã xảy ra ở Pô-Si từ khi Ngá»c Ä‘i đã sáu tháng nay. Thanh mua má»™t cái bát cÆ¡m lạp xưá»ng cá»§a những ngưá»i được phép và o ga bán. Nà ng nhìn và o khúc lạp xưá»ng và mỉm cưá»i. Ngá»c cÅ©ng nhìn và o bát cÆ¡m, lấy tay che miệng. Hai ngưá»i đưa mắt nhìn nhau rồi cùng mÃm môi để khá»i báºt lên cưá»i to.
Xe chạy, má»i ngưá»i đứng nhìn theo Ngá»c giÆ¡ tay vẫy. Xe đã ra khá»i ghi, Thanh cÅ©ng thò đầu ra và giÆ¡ tay vẫy những đồng chà chưa quen biết cá»§a nà ng. Thanh trong lòng vui vẻ nháºn thấy má»i ngưá»i Ä‘á»u mến Ngá»c, mến má»™t cách thà nh thá»±c như mến má»™t ngưá»i bạn rất thân. Không có gì tá» ra trong sá»± vồn vã săn sóc ấy có má»™t ẩn ý khác vì thá»±c ra Ngá»c chỉ là má»™t liên lạc viên, cấp báºc nhá» bé trong Ä‘oà n thể. Nà ng không thể nà o quên được cá» chỉ cá»§a đồng chà già má hóp khi bưng khay đồ ăn lên và đứng nhìn Ngá»c ăn, mắt đầy vẻ trìu mến như má»™t ngưá»i mẹ hiá»n nhìn đứa con yêu sau má»™t hồi xa cách.
Thanh bÄ©u môi nhìn Ngá»c thầm nhá»§:
“Ngưá»i thế kia mà giết ngưá»iâ€.
Nà ng há»i Ngá»c:
“Ở đây anh có nữ đồng chà nà o không? Sao không thấy raâ€.
Ngá»c yên lặng không đáp rồi mỉm cưá»i há»i Thanh:
“Thế nà o cô Xạ-Phang? Lạp xưá»ng có ngon không?â€
Thanh cau mà y, nói giá»ng nÅ©ng nịu:
“CÆ¡m cÅ©ng tồi, lạp xưá»ng cÅ©ng tôi. Không ngon bằng ruốc. Tôi trông đĩa trứng và cốc cà -phê sữa cá»§a anh tôi thèm rá» rãi nhưng đợi mãi không thấy anh giá»›i thiệu. Mà sao anh ăn khá»e thế; xôi vá»›i tá»i gà anh không nghÄ© đến gói lại để phần tôi. Anh chỉ nghÄ© đến anh thôi và đến ăn thôi. Tôi xin rút lui ra khá»i chi bá»™ Ãch ká»· cá»§a anhâ€.
Ngá»c đáp:
“Tôi quên hẳn chị. Tại đói quá. Ai lại hÆ¡n má»™t giá» chiá»u má»›i ăn cÆ¡m. Mà phải đấy, chi bá»™ cá»§a tôi từ giá» trở Ä‘i gá»i là chi bá»™ Ãch ká»·. Như thế kÃn đáo hÆ¡n. Chi bá»™ Ãch ká»· thì đến trá»i cÅ©ng không biết nó là chi bá»™ gìâ€.
“Trong lúc còn thá» thách, anh vá»›i tôi hãy tạm láºp má»™t chi bá»™ lấy tên là chi bá»™ Ãch ká»· mà chi bá»™ chỉ có hai ngưá»i thôi. Như váºy việc vẫn là m được mà chưa phải tuyên thệ gì cả. Nói thá»±c vá»›i anh công việc giải phóng dân tá»™c thì tôi cÅ©ng hÆ¡i muốn là m nhưng tôi không thÃch đâm đầu và o cái ‘guồng máy’.â€
Tuy chỉ là má»™t lá»i nói đùa nhưng Ngá»c cÅ©ng cảm thấy Thanh có má»™t ẩn ý, không nói thẳng ra cho chà ng biết; chà ng thấy Thanh bà hiểm và phải thà nh tháºt thú nháºn rằng giữa Thanh vá»›i chà ng vẫn có má»™t cái gì ngăn cách như xui giục chà ng tìm hiểu Thanh hÆ¡n. Tá»± nhiên chà ng nghÄ© đến Phương má»™t cô gái ngây thÆ¡ hiá»n háºu; tuy Phương có những sá»± ngáºp ngừng vì e dè nhưng chà ng Ä‘á»u nháºn thấy rõ rà ng lắm. Phương như má»™t hòn bi thá»§y tinh trong suốt còn Thanh thì như má»™t viên kim cương chưa thà nh khÃ; dưới lá»›p quặng, trong sáng hÆ¡n thá»§y tinh nhưng chưa lá»™ hẳn mà chà ng cÅ©ng không dám chắc rằng đấy là kim cương.
Hai ngưá»i bà n tÃnh vá» cách thức đến Côn Minh là nÆ¡i mà Việt Quốc và Việt Cá»™ng rất đông; tuy hai bên Ä‘á»u có tổ chức bà máºt nhưng khó mà phân biệt chắc chắn rằng ai là quốc gia, ai là cá»™ng sản.
Äi khá»i Tây Trang, xe lá»a chạy ngang qua cánh đồng trồng đà o; hà ng nghìn cây đà o nở hoa, chá»— mà u hồng nhạt chá»— mà u hồng Ä‘áºm. Vá» phÃa tay trái, ánh nắng chiếu là m sáng hẳn cả má»™t vùng; hoa đà o những khu vưá»n ở đấy nom không rõ, mà u hoa đà o lẫn và o trong ánh nắng trông như má»™t là n sương mà u và ng pha hồng lan dà i trên những lá cây xanh Ä‘áºm. Tuy đã nhìn thấy cánh đồng đà o ấy nhiá»u lần nhưng Thanh và Ngá»c Ä‘á»u ngồi yên lặng ngắm. Trong óc Thanh nẩy ra cái ý tưởng khi tá»›i Côn Minh sẽ rá»§ ngay Ngá»c Ä‘i chÆ¡i vưá»n đà o; nà ng tưởng tượng hai ngưá»i sẽ cùng ngồi dưới bóng hoa sưởi nắng và nói chuyện. NghÄ© váºy nhưng Thanh bảo Ngá»c:
“Äể đợi khi đà o chÃn, chúng mình sẽ xuống đây chÆ¡i. Chỉ việc trả má»™t số tiá»n còn ăn tha hồ miá»…n là không được Ä‘em Ä‘i. Tôi chắc anh đã đến nhiá»u lần rồi, xem chừng anh thÃch ăn đà o lắmâ€.
Ngừng một lát nà ng tiếp theo:
“Cái gì mà anh chẳng thÃch ăn. Cả má»™t cái tá»i gà lá»›n thế mà gặm má»™t lúc xương đã sạch nhẵnâ€.
Ngá»c nói:
“Äợi khi quả chÃn thì biết đến bao giá». Hay mai kia ta Ä‘i xem hoa nở Ä‘iâ€.
“Tùy ý anh, hẹn trước anh chiá»u ngà y mai nếu nắng trá»iâ€.
Hai ngưá»i cÅ©ng đồng ý là khi tá»›i Côn Minh thì là m như không ai biết ai. Thanh bảo cho Ngá»c biết rằng nà ng ở nhà má»™t ngưá»i bạn gái gần Tây Môn chá»— ngã ba đưá»ng có hiệu bán sách.
“Trưa mai anh đến ăn bò ở hiệu ngưá»i Hồi giáo phÃa ngoà i cổng. Nước dùng cá»§a há» ngá»t hÆ¡n nước dùng ‘cô sèo mi siển’ nhiá»u. Ä‚n ngá»t và thanh lắm. Äúng mưá»i hai giá» trưa tôi sẽ tá»›i đấy. Nếu tôi lỡ báºn thì hẹn anh ở trên gác quán nước chè Si Mâu vá» phÃa trong Tiểu Tây môn. Chá»— ấy vắng và anh ngồi tha hồ cả ngà y cÅ©ng đượcâ€.
Thanh đưa cho Ngá»c má»™t táºp giấy bạc quan kim:
“Äây là tiá»n bán áo anh gá»i tôi. Tôi đã trừ Ä‘i tiá»n mưá»i hai cốc cà -phê anh chưa trảâ€.
Ngá»c cho tiá»n và o túi, không đếm.
Xe đã và o ga Côn Minh. Thanh và Ngá»c cùng đứng lên. Thanh dặn:
“Tôi Ä‘i ra ga trước còn anh, anh ở lại. Anh và o nhà mấy ngưá»i quen là m trong ga. Anh thì thiếu gì ngưá»i quenâ€.
Thanh sẽ gáºt đầu chà o Ngá»c rồi xuống sân ga.
“Tối hôm nay mình phải lại Phúc Chiêu Cái trình diện và báo cáo vá»›i Quân cho xong Ä‘i, để mai được rảnh rangâ€.
--------------------------------------------------------------------------------
[1] Tên những ngưá»i ở các tỉnh khác bên Tà u và ngưá»i Việt thưá»ng dùng để gá»i ngưá»i thổ dân Vân Nam.
Xem tiếp chương 18
|

31-08-2008, 01:15 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương 18
Ngà y hôm sau, Ngá»c đến ăn ở hiệu cÆ¡m Hồi giáo, Thanh đã tá»›i trước đợi chà ng. Ä‚n xong hai ngưá»i đáp xe Ä‘i vá» phÃa cánh đồng đà o. Trá»i nắng to nhưng mát vì có gió. Trên trá»i không vẩn má»™t đám mây nà o; hai ngưá»i ngồi xuống má»™t bá» cá» mượt dưới bóng má»™t cây đà o lá»›n nở đầy hoa.
Thanh và Ngá»c Ä‘á»u chưa biết bắt đầu câu chuyện gì, cứ ngồi yên lặng. Ngá»c khi gặp Ninh có báo cáo là Thanh cÅ©ng lên Côn Minh vá»›i mình. Chà ng nói đã là m thân được vá»›i Thanh và có má»™t ý kiến rất hay:
“Em định láºp riêng vá»›i Thanh má»™t chi bá»™ lấy tên là Chi bá»™ Ãch ká»·â€.
Ninh nói:
“Chi bá»™ gì tên lạ váºy?â€
“ChÃnh vì cái tên đùa cợt ấy má»›i không hại gì cho Äảng. Äể em nói anh nghe. Sau má»™t thá»i kỳ thá» thách nếu không tuyên thệ và đặt Thanh và o má»™t chi bá»™ nà o thì Thanh sẽ oán; dùng ngưá»i mà không tin hẳn thì thất sách, Thanh có thể quay vá» vá»›i Việt Minh. Nếu cho Thanh và o hẳn tổ chức, ngá»™ nhỡ Thanh là Việt Minh trá hình thì nhiá»u việc sẽ bị lá»™. Rất có thể hại cho Äảng. Vì váºy em đã bà n vá»›i Thanh và Thanh đã bằng lòng để láºp má»™t chi bá»™ có cái tên kỳ lạ như váºy. Thanh không cần phải tuyên thệ, không xen được và o dò xét ná»™i bá»™ mình và ...â€
Ngá»c mỉm cưá»i nhìn Ninh ngáºp ngừng má»™t lát rồi tiếp theo:
“Chi bá»™ ấy chỉ có hai ngưá»i, em và Thanhâ€.
Ninh má»§m mỉm cưá»i há»i lại:
“Chỉ có hai ngưá»i?â€
Rồi chà ng nghiêm nét mặt nói:
“Chú nên đỠphòng. Việt Minh hay dùng mỹ nhân kế lắm. Chú đã Ä‘oán đúng má»™t lần. Nhưng biết đâu không phải chÃnh Việt Minh muốn chú thá»§ tiêu Nghệ vì má»™t việc gì đấy mà há» mượn tay chú, mình không rõ; và nhỠđấy Thanh được lòng tin cáºy cá»§a chú - và cá»§a cả tôi nữa. Không ai nghi ngá» Thanh đến lúc Thanh phản má»™t lần khác, tôi e tÃnh mệnh chú không còn mà nhiá»u việc lá»›n sẽ há»ng. Chú nên đỠphòng mưu mô quá»· quyệt cá»§a chúng và nhất là mỹ nhân kế. Tôi đã nói vá»›i chú ở Mông Tá»± là Thanh đẹp...â€
Ngá»c ngắt lá»i:
“Thanh đẹp sao được bằng Phương; không nói anh cÅ©ng rõ là Phương vá»›i em...â€
Ninh gáºt đầu:
“Tôi biết đã từ lâu; dẫu sao tôi chỉ có thể cho phép chú tha hồ thân vá»›i Thanh, rá»§ Thanh Ä‘i chÆ¡i đây đó; nếu tháºt chú là m được ngược lại nghÄ©a là chú quyến rÅ© được Thanh thì rất có lợi. Chú nên cố gắngâ€.
Ngá»c nghÄ© đến đấy quay nhìn Thanh và mỉm cưá»i nghÄ© thầm:
“Quyến rÅ© được Thanh. Thế là mình được lệnh quyến rÅ© Thanh, mà phải cố hết sức nữaâ€.
Trong trà Ngá»c thoáng hiện ra vẻ mặt Thanh hôm Ä‘i từ Mông Tá»± đến BÃch Sắc Trại khi nắng chiếu xuyên ngang có ngầm má»™t vẻ dữ tợn và tà n ác.
Bây giá» dưới bóng hoa đà o hai con mắt Thanh tuy sắc sảo nhưng không dữ tợn nữa, có vẻ hiá»n dịu đáng yêu. Thanh đưa mắt tìm má»™t váºt gì trong đám hoa; Ngá»c cÅ©ng đưa mắt vá» phÃa Thanh nhìn má»›i nháºn ra có má»™t đôi chim đương chuyá»n từ cà nh ná» sang cà nh kia. Thanh nói:
“Như má»™t bức tranh Nháºt Bảnâ€.
Có tiếng động hai con chim vụt bay Ä‘i là m mấy cánh hoa đà o rụng tả tả; ngá»n gió lại tình cỠđưa những cánh hoa tá»›i chá»— hai ngưá»i ngồi, rÆ¡i xuống vương và o tóc và rải rác trên áo Thanh. Thanh ngâm luôn:
Thân em như cánh hoa đà o
Phất phơ trước gió biết và o tay ai.
Thanh tìm ra được đầu đỠđể bắt chuyện. Nà ng muốn nhân lúc nà y kể rõ hÆ¡n cho Ngá»c nghe vá» cuá»™c Ä‘á»i Ä‘au khổ cá»§a nà ng:
“Äá»i tôi thá»±c đúng câu: Äá»i em như cánh hoa rÆ¡i. Anh không biết...â€
Ngá»c nói:
“Phải đấy hôm trước khi Ä‘i Vân SÆ¡n chị có kể cho tôi hay vá» Ä‘á»i cá»§a chị nhưng chỉ kể qua loa. Hôm nay có thể ngồi đây từ giỠđến chiá»u đợi xe Khai Viá»…n lên, chị tha hồ kể. Tôi muốn biết rõ vá» chá»— chị chán hết cả và nhất là chị cay ghét độc đà n ông mà tôi cÅ©ng là đà n ôngâ€.
“Anh đâu có phải đà n ôngâ€.
“Thế thì tôi là đà n bà à ?â€
“Không, anh không phải đà n ông, anh là con traiâ€.
“À, ra thếâ€.
Hai ngưá»i cùng báºt cưá»i và câu chuyện má»—i lúc má»—i tá»± nhiên hÆ¡n. Thanh cho Ngá»c biết không phải chỉ riêng có chuyện chồng nà ng lừa, nà ng cÅ©ng đã có nhân tình sau khi biết chồng lừa để muốn báo thù:
“Tôi xấu lắm. ChÃnh vì việc ấy mà chồng tôi Ä‘em tôi ra kiện, có chứng cá»› nên tôi phải thua. Anh có biết thằng tình nhân cá»§a tôi nó là m gì không? Nó lại lừa tôi. Nguyên tôi có má»™t căn nhà đứng tên tôi, tôi có nhá» nó bán há»™. Nó vốn quen biết nhiá»u nên bán được giá cao, nhưng khi nháºn được tiá»n nó cuá»—m Ä‘i mất. Anh xem như váºy tôi không ghét đà n ông sao đượcâ€.
Nà ng nói xong lấy vạt áo chấm nước mắt rồi vá»›i má»™t vẻ tươi rất nhẹ trong đôi mắt ướt nà ng nhìn Ngá»c nói:
“Còn anh nữa tôi cÅ©ng ghétâ€.
Ngá»c cÅ©ng kể thêm vá» Thúy và chị chà ng. Chà ng kể cho Thanh nghe cả vá» cuá»™c yêu đương tuyệt vá»ng cá»§a chị chà ng vá»›i ngưá»i há»c trò bên hà ng xóm:
“Tôi tin là chị tôi không bao giá» sa ngã, nhưng lòng hai ngưá»i đối vá»›i nhau như váºy tôi biết là m sao được. Tôi chỉ biết thương cả hai ngưá»iâ€.
Thanh nói:
“Tôi thì khác, tôi oán thù đà n ông quá rồi nên tôi có thể...â€
Nà ng tìm chữ để khá»i nói những tiếng quá sá»— sà ng nhưng bá»—ng nhiên nà ng cảm thấy có thể nói vá»›i Ngá»c bất cứ việc gì xấu xa mà không mảy may ngượng ngáºp.
Tại sao tự nhiên nà ng lại có cái cảm giác ấy - nói đúng ra là một sự hồn nhiên - thì nà ng không hiểu.
“Äối vá»›i ngưá»i tình nhân cá»§a tôi, vì sá»± báo thù, tôi đã trao cả xác thịt mà không hối háºn, mặc dù tôi không thấy má»™t chút gì thÃch thú, có khi lại ghê tởm nữaâ€.
Không đợi Thanh nói hết, Ngá»c gáºt đầu.
“Tôi hiểu, tôi hiểu chịâ€.
Hai ngưá»Ã¬ yên lặng. Má»™t cÆ¡n gió lạnh thổi phà o qua. Thanh lại tiếp, giá»ng nghiêm trang:
“Nhưng anh thì không Ä‘á»i nà o tôi để anh...â€
“Tôi cÅ©ng nghÄ© như chị, vả lại chị đã biết hai đêm ngá»§ cùng nhà vá»›i chị nhưng tôi không há» có má»™t ý nghÄ© gì để tôi đáng thẹn vá»›i tôiâ€.
Ngá»c nói xong nhìn và o hai mắt Thanh như muốn nhìn thẳng và o tâm hồn nà ng.
“Chị là m những việc chị vừa nói, nhưng ngưá»i đáng thương chÃnh là chị. Chị chưa tìm được lối thoát. Còn tôi, tôi thú thá»±c vá»›i chị rằng tôi đã yêu Phương; hôm ăn phở cừu xong tôi đến anh Hoạt, nhà chỉ có mình cô Phương, giá lúc ấy tôi hôn Phương thì dá»… như không, nhưng tôi không muốn lấy Phương và cÅ©ng không muốn lấy ai cả. Äá»i tôi là má»™t Ä‘á»i lông bông anh em gá»i đùa tôi là Ngá»c châu chấu đúng lắm. Tôi chỉ là má»™t con châu chấu. Tôi sẽ là con châu chấu suốt Ä‘á»i tôiâ€.
Ngá»c đứng lên rút con dao dÃp rồi tá»›i gốc cây đà o lấy dao vạch mấy nét. Thanh lại gần:
“Anh vẽ tà i nhỉ. Chỉ vạch sẽ mấy nét mà trông giống quá. Äố anh vẽ được con cà o cà oâ€.
Ngá»c cÅ©ng vạch qua mất nét và trên gốc cây hiện ra má»™t con cà o cà o; chà ng đỠngà y tháng rồi gấp dao bá» túi. Thanh nói:
“Tôi là con cà o cà o vì tôi... Tôi cÅ©ng muốn nhảy theo anh. Nhảy vá» biên giá»›i anh không cho nhảy theo, bây giá» lại nhảy theo lên Côn Minhâ€.
Nà ng nhìn chung quanh, ngắm hoa đà o rồi tiếp:
“Nhảy theo anh và o đà o nguyên, nhưng vì đây không có suối nên đúng ra phải nói nhảy theo anh và o vưá»n đà o kết nghÄ©a... kết nghÄ©a đồng chà trong má»™t chi bá»™ Ãch ká»·. Má»™t đồng chà há» trong má»™t chi bá»™ ma. Có đúng thế không?â€
Ngá»c hÆ¡i sá» sợ không hiểu tại sao Thanh lại biết được ý định thầm kÃn cá»§a mình mà ngoà i Ninh không ai có thể rõ được. Bá»—ng chà ng chợt nhá»› lại và mỉm cưá»i: Thanh biết được là vì ý ấy do chÃnh Thanh nghÄ© ra khi rá»i khá»i ga Pô-Si được má»™t lúc, nhân nói đến cái tá»i gà .
Rồi hai ngưá»i vừa Ä‘i vừa nói chuyện, quen chân cứ Ä‘i mãi và o vưá»n đà o, lúc ra vì chá»— nà o cÅ©ng giống chá»— nà o nên tìm mãi không thấy lối. Thanh nói:
“Em má»i chân lắm rồiâ€.
Lần đầu tiên nà ng thốt nhiên xưng em vá»›i Ngá»c; Ngá»c cÅ©ng để ý đến ngay và sung sướng bảo Thanh:
“Hay là chị ngồi xuống nghỉ má»™t lát đãâ€.
Thanh ngồi xuống cá» lần nà y xoay hẳn mặt và o phÃa Ngá»c:
“Bây giá» là m thế nà o anh? Hay là chúng mình lạc và o đà o nguyên rồiâ€.
Ngá»c lắng tai nghe mỉm cưá»i:
“Äà o nguyên gì lại có tiếng còi tà u. Thôi chết không khéo tiếng còi tà u ở Khai Viá»…n vá». Nhưng biết tà u ở vá» phÃa nà o mình không lo nữa chỉ việc nhắm phÃa ấy mà tiến lênâ€.
Thanh vẫn ngồi yên không nhúc nhÃch:
“Tôi má»i chân lắm rồi. Nà y anh Ngá»c, không khéo chúng mình lạc và o đà o nguyên mà ở đây má»™t ngà y có khi là má»™t trăm năm ở chốn trần gian. Tiếng còi tà u chúng mình vừa nghe thấy có khi là tiếng còi tà u má»™t trăm năm rồiâ€.
Ngá»c nhắc tay xem đồng hồ. Chà ng ngẫm nghÄ© rồi bảo Thanh:
“Thế thì tá»™i gì vá» trần thếâ€.
à chà ng muốn ngồi lại, nhất là đêm nay có trăng sá»›m. Trá»i đã sâm sẩm tối và các thân cây đà o dưới ánh trăng chiếu đã lá» má» có bóng kéo dà i trên mặt đất trắng. Ngồi vá»›i Thanh ở dưới ánh trăng ngà y mưá»i ba và ngắm hoa đà o, Ngá»c như đương ở má»™t cảnh đà o nguyên thá»±c, tuy đà o nguyên có hÆ¡i lạnh hÆ¡n chút. Ngá»c nói như nói má»™t mình:
Ngồi ở vưá»n đà o má»™t đêm trăng tôi lại nhá»› má»™t đêm đã xa xăm, ngồi vá»›i Thúy ở vưá»n sau nhà .
Chà ng cất tiếng khẽ ngâm:
Trăng xưa vưá»n cÅ© sáng ngá»i
Bóng ai hòa lẫn bóng ngưá»i năm xưa.
Thanh yên lặng nghe:
“Buồn quá nhỉ? Mà câu thÆ¡ cá»§a anh cÅ©ng buồn chết ngưá»i. Bây giá» Thúy đã nằm trong mồ lạnh, chắc lạnh hÆ¡n cả tôi vá»›i anh đêm nay ngồi ở vưá»n đà o nà yâ€.
Nói xong nà ng tiếp theo câu chuyện bá» dở cho Ngá»c khá»i nghÄ© đến Thúy nữa.
“Nà y anh, chúng mình lạc và o Äà o Nguyên thá»±c rồi đấy!â€
Ngá»c ngắt lá»i:
“Cảnh đẹp thế nà y thì đà o nguyên giả cÅ©ng thà nh đà o nguyên thá»±câ€.
Thanh nói:
“Tôi đã bảo anh ở đây có khi là má»™t trăm năm ở dương thế. Nếu váºy bây giá» các lịch trong khắp thế giá»›i Ä‘á»u đỠhai nghìn linh bốn mươi tư, là m gì còn anh Ninh nữa, là m gì còn Việt Quốc, Việt Minh, chúng mình trở vá» hết cả việc là m, buồn chết. Thúy cÅ©ng như Phương cÅ©ng như thằng nhân tình đã đánh lừa tôi, như thằng chồng đã phụ bạc tôi chỉ còn tên lại trong gia phả. Thế là hết cả, còn lại mình tôi vá»›i anh. Trong lòng mình vẫn lo tranh đấu già nh độc láºp nhưng biết đâu nước mình đã độc láºp từ gần trăm năm nay. Anh Ninh nếu là m nên công trạng già nh độc láºp - ấy là và dụ thế, chứ xin lá»—i anh, tôi không tin anh ấy là m được trò trống gì - thì tên anh ấy sẽ ghi và o lịch sá» há» sẽ là m lá»… ká»· niệm anh Ninh như bây giá» (bây giá» hay má»™t trăm năm sau) ngưá»i ta là m lá»… ká»· niệm Lý Thưá»ng Kiệt, Trần Hưng Äạo. Quê anh Ninh ở đâu nhỉ?â€
“Hình như ở là ng Má»™c thì phải. Chị há»i là m gì?â€
Thanh đáp:
“Thì ở là ng Má»™c chắc có Ä‘á»n thá» anh Ninh cÅ©ng như Ä‘á»n thá» Kiếp Bạc, hỠđến há» cắt lưỡi siên lình, há» cÅ©ng sì sụp lá»… vái rút thẻ cầu tà i cầu phúc, các bà đồng bà cốt tha hồ là m giầu, lúc đó có lẽ anh Ninh lại thÃch được trở vá» cuá»™c Ä‘á»i cách mệnh và sai anh Ä‘i giết ngưá»i như ngóeâ€.
Thanh cất tiếng cưá»i:
“Còn tôi ấy à ? Gia phả không có tên, bà con thân thÃch không có, còn lại hoạ chăng ở thư viện những giấy tá» chồng tôi kiện vá» tá»™i bắt được quả tang ngá»§ vá»›i trai. Ngà n thu sá» sách còn ghi tên tôi lại, sỠđây là luáºn đỠcá»§a má»™t ông tiến sÄ© nà o lấy việc theo trai cá»§a tôi để nghiên cứu vá» mặt luáºt pháp xem chồng tôi phải hay tôi phải. Còn anh ấy à ? Chắc bà chị anh trước khi chết cÅ©ng nhắc đến tên anh và rá»§a theo đúng như anh kể chuyện lại vá»›i tôi ‘thằng Ngá»c chết tiệt Ä‘i đâu biệt tÃch không thấy vá»â€™, có biết đâu nó đương ở Thiên Thai vá»›i cô hà ng cà -phê Thanh Hươngâ€.
Ngá»c thấy hay hay vá»™i nói:
“Nếu tôi trở vá» thì chẳng biết liên lạc vá»›i ai nữa, còn chị lúc đó má»›i tháºt là đồng chà há» cá»§a tôi trong má»™t chi bá»™ ma, chi bá»™ Ãch ká»·. Công việc chÃnh cá»§a chi bá»™ lúc đó má»›i tháºt đúng vá»›i tên, chỉ có việc ănâ€.
Trăng má»—i lúc má»™t lên cao; hai ngưá»i đã trông thấy mặt nhau. Hai mắt Thanh vì hÆ¡i sâu nên Ngá»c không nhìn rõ hẳn; thỉnh thoảng khi nà ng ngá»a mặt, hai con ngươi nà ng phản chiếu ánh trăng long lanh sáng sau hà ng lông mi Ä‘en, má»™t thứ sáng mÆ¡ hồ, huyá»n ảo. Thoảng trong môt lúc Ngá»c có cái cảm tưởng như Thanh là má»™t con hồ ly đương nhìn chà ng để quyến rÅ©. Ngá»c định giÆ¡ tay nắm lấy tay Thanh, ngồi xÃch lại gần rồi đặt đầu Thanh ngả và o vai mình; Thanh chắc sẽ ngá»a mặt và Ngá»c sẽ nhìn thẳng và o đôi mắt nà ng trong sáng dưới ánh trăng rồi ngá» lá»i:
“Anh yêu em từ lâuâ€.
Nhưng chà ng vẫn ngồi yên. Ở táºn nÆ¡i nà o tháºt xa có tiếng ngưá»i gá»i nhau. Má»™t lúc sau Ngá»c há»i:
“Thế trong má»™t trăm năm dưới hạ giá»›i có còn lại cái ‘guồng máy’ cá»§a chị không?â€
Thấy trong má»™t lúc lâu Ngá»c cứ đăm đăm nhìn mình yên lặng, Thanh cÅ©ng Ä‘oán được đây là cÆ¡ há»™i rất hiếm có để Ngá»c ngá» tình yêu vá»›i mình và Ngá»c Ä‘ang suy nghÄ© vá» việc đó. Tá»± nhiên nà ng hé môi mỉm cưá»i:
“Chắc cu cáºu còn ngượng Ä‘ang tìm cách nói cho ổn cÅ©ng như khi định giết ngưá»i nà o thì tìm câu nói để ngưá»i ấy tinâ€.
Trong cảnh sáng trăng dưới những vùng hoa đà o mà u hồng lạt gần như trắng, Thanh cÅ©ng muốn ngá» lòng mình vá»›i Ngá»c. Môi nà ng mấy lần mấp máy định nói: “Em yêu anh†nhưng lại thôi.
Chỉ nói có ba tiếng mà sao nà ng thấy khó khăn quá. Nghe Ngá»c há»i, Thanh nói như cái máy, tâm trà vẫn còn triá»n miên trong giấc má»™ng đẹp chưa tan:
“Cái ‘guồng máy’ nà o?â€
Ngá»c cưá»i:
“Cái ‘guồng máy’ cá»§a chị đặt ra ấy mà â€.
“A, cái ‘guồng máy’.â€
Thanh lại trở vỠvới hiện tại:
“Cái ‘guồng máy’ ấy thì vẫn còn, còn mãi. Anh đã xem Äông Chu liệt quốc và Tây Hán chưa?â€
“Có, tôi có Ä‘á»c nhiá»u lầnâ€.
“Äấy, anh xem cái guồng máy đã có từ mấy nghìn năm trước. Anh chắc còn nhá»› Vệ Ưởng nước Tần, Phạm Lãi vá»›i Văn Chá»§ng nước Việt, Hà n TÃn vá»›i Trương Lương Ä‘á»i Tây Hán. Vệ Ưởng, Văn Chung, Hà n TÃn Ä‘á»u bị cái guồng máy nó nghiến nát nhừ cÅ©ng như nó sẽ nghiến anh Ninh và cả anh nữa. CÅ©ng may là hiện giá» anh đương ở Äà o Nguyên vá»›i tôi. Nà o đã có được mấy ngưá»i thoát, hoạ chăng có Trương Lương Ä‘i tu tiên, Phạm Lãi Ä‘i dạo NgÅ© Hồ và đá»i Äông Hán có Nghiêm Tá» Lăng vá» câu cá ở Phú Xuân SÆ¡n. Ở Ä‘á»i bao giá» cÅ©ng váºy: tiến rất dá»…, lui má»›i khó. Váºy nếu bây giá» chúng mình trở vá» nÆ¡i trần thế, cuá»™c Ä‘á»i chắc đã biến đổi nhiá»u nhưng cái guồng máy ấy nó vẫn còn. Anh lại sẽ bị lôi cuốn và o đó, mà tôi cÅ©ng váºy, chắc tôi cÅ©ng vì anh mà bị lôi cuốn theo, nhưng lại bị lôi cuốn vá» những việc khácâ€.
Ngá»c nói:
“Nhưng lần thứ hai tôi cÅ©ng cứ lăn lưng và o vá»›i...â€
Chà ng định nói: “với chị†nhưng chà ng giữ lại được, tiếp theo:
“Nếu tôi có bị nghiến nát nhừ cÅ©ng cam tâmâ€.
Thanh nói:
“Tránh thế nà o được số trá»i. Má»—i ngưá»i sinh ra đã có sẵn má»™t cái ‘kiếp’, tiếng Ấn Äá»™ là gì, tôi quên mất rồi, hình như là Karma. Trong Kiá»u cÅ©ng có những câu ở Ä‘oạn kết:
Ngẫm hay cÆ¡ sá»± tại trá»i,
Trá»i kia đã bắt là m ngưá»i có thân.
Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh tao mới được phần thanh tao
Có đâu tây vị ngưá»i nà o
Má»›i đầu Thanh Ä‘á»c rồi tiếng Ä‘á»c đổi thà nh tiếng ngâm rất hay:
... Äã mang lấy Nghiệp và o thân,
CÅ©ng đừng trách lẫn trá»i gần trá»i xa.
Thiện căn ở tại lòng ta,
Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ tà i...
Thanh ngừng lại. Ngá»c giục:
“Chị ngâm nữa cho tôi nghe Ä‘i. Ở Äà o Nguyên quanh năm chỉ có tiếng ca hát thôiâ€.
Bá»—ng trên trá»i có tiếng động cÆ¡ rồi hiện ra má»™t chiếc máy bay tuần tiá»…u cá»§a Mỹ dưới có để đèn xanh đèn Ä‘á». Thanh cưá»i rồi nói:
“Và cả tiếng phi cÆ¡ nữa. Tôi thấy anh lúc nà o cÅ©ng như ở trên cung trăngâ€.
Ngá»c cãi:
“Tôi ở trên cung trăng nhưng những lúc đó thì thá»±c tế lắm. Còn chị ấy à ? Chị rất thá»±c tế nhưng đầu óc vẫn mÆ¡ tưởng cung trăngâ€.
Thanh đứng lên:
“NghÄ©a là ý anh định nói anh mÆ¡ má»™ng nhưng thá»±c tế còn tôi thá»±c tế nhưng mÆ¡ má»™ng. Tôi vá»›i anh tâm hồn giống nhau lắm nhỉ nhưng chỉ khác má»™t tà thôi. Bây giá» ta vá» chứ. Äể anh dẫn đưá»ngâ€.
Ngá»c đã định được hướng nhá» có trăng nhưng chà ng cÅ©ng cứ Ä‘i quanh quẩn để cuá»™c du lịch dưới trăng kéo dà i thêm ra.
Tá»›i đưá»ng cái đợi mãi má»›i có ánh đèn má»™t chiếc xe Ä‘i vá» Côn Minh. Thanh chạy ra, vẫy tay. Xe ngừng lại má»›i biết đó là má»™t cái cam nhông cá»§a quân đội Mỹ. Thanh tiến vá» phÃa ngưá»i tà i xế và nói tiếng Anh vá»›i ngưá»i tà i xế Mỹ. Sau má»™t hồi thương lượng, há» bằng lòng cho Ä‘i nhưng vì ở phÃa trước không có chá»— nên Thanh và Ngá»c phải ngồi ở phÃa sau.
Con đưá»ng đất và xóc, lại trúng và o mùa khô nên bụi bay lên mù mịt, khiến Thanh phải lấy khăn phá»§ tóc, còn Ngá»c lấy cánh tay áo che mÅ©i. Hai ngưá»i nhìn nhau, Thanh nói:
“Ai bảo cứ muốn bá» nÆ¡i thiên thai vá» nÆ¡i trần thế. Bây giá» tha hồ ngá»i bụi trầnâ€.
Nà ng tiếp theo:
â€œÄÆ°Æ¡ng ở thiên thai nhảy ngay xuống xe quân đội Mỹâ€.
Hai ngưá»i cùng cất tiếng cưá»i rồi yên lặng nhìn nhau. Xe Ä‘i đã xa gần tá»›i Côn Minh bụi đã bám và o đầy tóc đầy áo nhưng cả vưá»n đà o tươi như con đưá»ng nở hoa trong lòng Thanh và Ngá»c.
Xem tiếp chương 19
|

31-08-2008, 01:16 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương 19
Buổi sáng Thanh đến ngay nhà Quân để báo cáo:
“Hôm qua tôi rá»§ anh chà ng Ä‘i chÆ¡i cánh đồng đà o. Ngồi đến khi trăng lên má»›i vá». Anh chà ng xem chừng mê đặc rồi; tôi để anh chà ng cầm lấy tay. Lúc Ä‘i dưới ánh trăng có lần anh chà ng đã ôm ngang lưng tôi, nhưng tôi vẫn là m cao chưa chịu; có là m khó khăn anh chà ng má»›i cà ng thèm muốn hÆ¡n. Anh chà ng cho biết là có Tưá»ng ở Äồng Minh Há»™i tá»›i huyện An Thuáºn đã trốn được vá»; nhá» xe Mỹ, có lẽ sắp tá»›i Côn Minhâ€.
Quân vuốt bộ râu lơ thơ nói với Thanh:
“Tưá»ng là tay lợi hại lắm lại rất có tiếng ở trong nước. Äồng chà phải tìm cách là m thế nà o để Ngá»c giá»›i thiệu đồng chà vá»›i Tưá»ng và dò xét cẩn tháºn hà nh vi cá»§a Tưá»ng. Tưá»ng mà sang đây thì bao nhiêu Việt kiá»u lừng khừng sẽ theo vá» Tưá»ng hết. Tụi nó lại thêm mạnh cánhâ€.
Thanh nói:
â€œÄÆ°á»£c, tôi tin sẽ dò xét được. Còn Ninh thì tôi thấy cả ngà y ở nhà , viết nhiá»u lắm. Tôi Ä‘oán nay mai Ninh lại vá» Mông Tá»± để thông tin vá»›i trong nước. Có thể Ngá»c sẽ vá» nước; Ngá»c Ä‘i thế nà o cÅ©ng rá»§ tôi Ä‘i cùng. Äồng chà đã có tin tức gì vá» Nghệ và Tứ chưa?â€
Quân đáp:
“Vẫn biệt vô âm tÃn. Tôi e Tưá»ng sang đây thì thế nà o Ngá»c cÅ©ng vá» nước Ä‘em thư cá»§a Tưá»ng vỠđể đưa thêm ngưá»i sang. Äồng chà cần dò xét nhất là vá» sá»± liên lạc cá»§a Tưá»ng vá»›i tụi Mỹâ€.
Thanh đứng dáºy nói:
“Anh Nghệ chắc đương bà máºt hoạt động từ Äồng Văn tá»›i Hoà ng Su Phì. Ngá»c có cho tôi hay là đã giá»›i thiệu Nghệ vá»›i má»i ngưá»i trong các tổ chức bà máºt ở biên giá»›i. Äể và i hôm nữa, tôi sẽ báo tin vá» Tưá»ng. Hôm nay anh chà ng Ngá»c rá»§ tôi Ä‘i ăn ốc sống ở chùa Cá. Tôi phải Ä‘i ngayâ€.
Thanh Ä‘i rồi, Quân liá»n phái Kiệt Ä‘i ra chùa Cá. Thanh đã hẹn trước đợi Ngá»c ở má»™t hà ng nước chè ở NgÅ© Hoa SÆ¡n. Thấy Ngá»c đến, Thanh nói luôn:
“Hôm nay tôi thết anh, rất rẻ mà rất ngon. Chúng mình Ä‘i chùa Cá ăn ốc sốngâ€.
Ngá»c tán thà nh ngay:
“Thế thì tuyệt. Tôi thÃch nhất ốc sống chùa Cá. Ä‚n giòn mà ngá»t lại rẻ tiá»n nữaâ€.
Gần đến nơi, Thanh nói:
“Tôi cÅ©ng thÃch ăn ốc sống. Nhưng tôi không lấy á»›tâ€.
“Phải có á»›t má»›i ngon chứâ€.
Ngá»c lại bất giác nghÄ© đến Tứ chắc nhiá»u lần ra đây nhắm rượu vá»›i ốc sống.
Thấy bà hà ng, Ngá»c há»i:
“Tôi có má»™t ngưá»i bạn hẹn tôi ở đây, bà cụ đã thấy đến chưa?â€
Bà cụ ngưá»i Tà u nhưng thưá»ng hay để ý và nhá»› rõ mặt những ngưá»i Việt. Trừ những ngưá»i ở lâu năm còn những ngưá»i khác nói tiếng lÆ¡ lá»› bà cụ biết ngay là ngưá»i Việt:
“Ông bạn cá»§a ông tên là gì?â€
Ngá»c nói giá»ng đùa:
“Ngưá»i bạn cá»§a tôi không có tênâ€.
Bà cụ cũng nói đùa lại:
“Ngưá»i gì mà lại không có tên. Thế mặt mÅ©i thế nà o?â€
Ngá»c kể qua loa cho bà cụ bán hà ng biết dáng Ä‘iệu cá»§a Tứ. Bà cụ tá» vẻ niá»m nở:
“Tôi biết rồi. Ông ấy đến ăn luôn ở hà ng tôi, Ä‘eo kÃnh cáºn thị, yết hầu lá»™ và răng hÆ¡i vổâ€.
Bà cụ giơ hai tay lên:
“À, ra ông ‘cáºn thị’, ông ấy tÃnh vui vẻ quá, má»—i lần đến ăn ốc sống ông ấy trả tiá»n háºu hÄ© lắm. Có khi còn tiá»n lẻ ông ấy hay cho cháu. Nhưng độ nà y dá»… đến gần má»™t năm tôi không thấy ông đến nữa. Tôi nhắc ông nếu gặp ông ‘cáºn thị’ thì má»i ông lại hà ng. Äá»™ nà y tôi có thứ rượu trắng ngon lắm. Ông ấy có khi ngồi cả buổi chiá»u nhắm rượu, say nằm ká»nh ra cái phản con, lúc dá»n hà ng vá» tôi phải đánh thức mãi má»›i chịu dáºy. Có những lúc say rượu quá, ông ta vừa ăn vừa khóc nước mắt má» cả kÃnh. Tôi chắc ông ta có Ä‘iá»u gì buồn nhưng há»i thì không chịu nói cứ bảo là tại á»›t tôi cayâ€.
Bà cụ vốn quen biết cả Ngá»c và Thanh nên vui miệng nói tiếp:
“Ớt cá»§a tôi đâu có cay. Có má»™t hôm trá»i mưa vắng khách, ông ta cÅ©ng mò đến uống say rồi nằm ra cái phản khóc nức nở. Chắc ông bạn cá»§a cáºu có việc gì buồnâ€.
Ngá»c đáp:
“Không, ông ấy vui vẻ lắm. Nhưng há»… uống rượu say và o là khóc như khóc mẹ chết. Bây giá», ông ta cai rượu, cai hẳn và có thá» vá»›i tôi, thỠđộc lắm nên hôm nay tôi má»›i rá»§ ông ấy đến ăn ốc. Ä‚n ốc mà không có rượu thì kém ngon nhiá»u lắm, nếu ông ấy nhịn được rượu thì chắc là cai hẳn được. Bà cụ đã hiểu rõ chưa?â€
Bà cụ há»i:
“Nhưng sao ông ấy hay khóc thế?â€
“Bà cụ không rõ. Những ngưá»i say rượu có ngưá»i Ä‘i ngá»§ ngay, đấy là hạng tiên tá»u, có ngưá»i thÃch ngồi, có ngưá»i đánh chá»i vợ con, cÅ©ng có ngưá»i cứ uống rượu và o là khócâ€.
Bà cụ cưá»i. Thanh cÅ©ng cưá»i theo nói:
“Thế thì hôm nà o tôi cÅ©ng uống rượu xem tôi thuá»™c vá» hạng nà oâ€.
Nà ng bảo bà hà ng rót cho một cốc nhỠrượu trắng rồi cầm cốc nốc một hơi cạn. Nà ng sặc lên ho và nước mắt ứa ra:
“Äấy bà cụ xem tôi cÅ©ng giống ông cáºn thị. Má»›i uống đã khóc rồiâ€.
Nà ng lau mắt ăn hết bát ốc sống. ChÃnh nà ng cÅ©ng thương Tứ và thương cả mình nữa vì nà ng vá»›i Tứ cảnh ngá»™ hÆ¡i giống nhau ở chá»— đã bị lừa, bị lôi và o guồng máy. Tứ đã chết nhưng còn nà ng? Biết đâu nà ng sẽ không bị chÃnh Ngá»c giết nà ng cÅ©ng như Ngá»c bất đắc dÄ© giết Tứ.
Nhìn quanh không có ai Thanh bảo Ngá»c:
“Anh lúc nà o cÅ©ng bị Tứ ám ảnhâ€.
“Tôi không Ä‘á»i nà o quên đượcâ€.
Thanh quay nhìn Ngá»c:
“Biết đâu không có ngà y anh cÅ©ng bắt buá»™c giết tôi như Tứ. Anh có hối háºn Ä‘i thì cÅ©ng vô Ãch. Tôi sẽ chỉ còn là má»™t đống xương trắng, cạnh bá» má»™t dòng suối trong cá»§a má»™t khu rừng nà o ở biên giá»›i. Nhưng tôi không sợ. Lúc nà o tôi cÅ©ng sẵn sà ng đón cái chết. Äón chết thì không sợ chết nữa. Nà y anh Ngá»c, má»™t hôm tôi bói Kiá»u gặp ngay câu: ‘Dẫu rằng xương trắng quê ngưá»i quản đâu’. Còn anh nữa? Biết đâu không có ngà y anh cÅ©ng như tôi, anh chỉ còn bá»™ xương khô cạnh bá» suối. Anh sẽ được gặp lại Thúy. Cô Phương tha hồ mà đợi anh. Chi bá»™ cá»§a tôi vá»›i anh lúc đó má»›i tháºt là má»™t chi bá»™ maâ€.
Ngá»c cÅ©ng nhìn lại Thanh:
“Chị tưởng tôi sợ à ?â€
Xem tiếp chương 20
|

31-08-2008, 01:16 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương 20
Lúc hai ngưá»i ra khá»i chùa Cá, Thanh tuy say lảo đảo nhưng cÅ©ng thoáng thấy Kiệt ngồi ở má»™t bà n nước chè ngoà i trá»i, khuất sau bụi cây. Nà ng nghÄ© thầm: Quân chắc cho ngưá»i rình mình.
Nà ng Ä‘i sát hẳn và o ngưá»i Ngá»c. Ngá»c cúi nhìn Thanh thấy đôi má hồng cá»§a nà ng biến thà nh mà u Ä‘á». Thanh nghÄ© thầm:
“Phải là m thế nà o cho Kiệt biết là Ngá»c đã bị mình quyến rÅ©â€.
Nà ng cất tiếng nói to:
“Chúng mình ra xem cá Ä‘iâ€.
Hai ngưá»i đến dá»±a và o lan can nhìn những con cá và ng to bằng con cá chép bÆ¡i lượn dưới nước. Phần vì biết Kiệt đương nhìn mình phần thì bạo dạn vì say rượu, nà ng giÆ¡ tay chỉ: “Kìa anh xem con cá kia má»›i toâ€, vừa nói nà ng vừa nghiêng đầu như để cố nhìn con cá, má nà ng chạm hẳn và o má Ngá»c và nà ng cứ để yên như váºy. Rồi nà ng lại chỉ vá» phÃa khác thốt lên lá»i mừng như trẻ con: “Con cá bên nà y còn đẹp hÆ¡nâ€. Ngá»c quay nhìn và cÅ©ng bắt chước Thanh cố ý để má chà ng chạm và o má Thanh. Má»™t hÆ¡i nóng thấm dần và o mặt chà ng; Ngá»c hÃt hÆ¡i mấy cái nói:
“Nhiá»u cá thế mà nước ao không tanhâ€.
Má»™t mùi thÆ¡m nhẹ từ tóc Thanh thoang thoảng trong gió, Ngá»c tưởng như mùi thÆ¡m cá»§a không khà trong, mùi thÆ¡m cá»§a nắng trên những lượm lúa nếp má»›i gặt vá» phÆ¡i ngoà i sân.
Thanh mỉm cưá»i:
“Chắc thế nà o vá» Kiệt cÅ©ng báo cáo vá»›i Quân là Ngá»c đã bị mình quyến rÅ© được rồiâ€.
Nà ng đứng thẳng ngưá»i bảo Ngá»c:
“Quên khuấy Ä‘i mất. Ä‚n xong mình chưa uống nước chè cho đỡ tanh miệng. Anh có biết cái lầu có gác kia là má»™t quán nước chè không?â€
“Tôi chưa và o đấy bao giá»â€.
“Thế để tôi đưa anh và oâ€.
Hai ngưá»i theo má»™t con đưá»ng nhá» khuất khúc rồi đến má»™t cái lầu.
Ngưá»i chá»§ quán còn trẻ thấy Thanh đến, nói:
“Lâu lắm má»›i lại thấy cô đến, dá»… có khi hÆ¡n má»™t năm rồiâ€.
Ngá»c nghÄ© thầm: Má»™t năm qua mà anh chà ng chá»§ quán vẫn còn nhá»› đến Thanh. Chắc anh chà ng nà y cÅ©ng si mê vá» sắc đẹp cá»§a Thanh. Äã có lần chà ng Ä‘i qua má»™t trưá»ng nữ trung há»c gần NgÅ© Hoa SÆ¡n và o đúng lúc giá» tan há»c. Hà ng trăm cô nữ sinh Vân Nam dạo qua mặt chà ng; tuy ngưá»i nà o cÅ©ng mặc áo xanh lam như Thanh nhưng trong bá»n má»™t hai trăm cô nữ sinh cô nà o cÅ©ng cục mịch, má phÃnh và chân to như cái bắp chuối há»™t. Chà ng tưởng Thanh nếu Ä‘i lẫn và o đám nữ sinh ấy thì Thanh sẽ thanh nhã như má»™t tiên nữ trên trá»i rÆ¡i xuống.
Hai ngưá»i lên gác rồi ra chá»— bao lan có để bà n uống nước. Thanh có ý tìm Kiệt nhưng không thấy bóng dáng nữa mà và o cái lầu ấy chỉ có má»™t con đưá»ng nhá» hai bên toà n hồ ao. Nà ng nghÄ© thầm, mỉm cưá»i:
“Chắc Kiệt đã vá» báo cáo vá»›i Quân cho là mình đã là m tròn pháºn sá»±â€.
Ngá»c há»i Thanh:
“Sao sáng hôm nay tôi thấy chị cứ mỉm cưá»i luônâ€.
Thanh chỉ lên bức tưá»ng:
“Anh xem kia kìaâ€.
Trên tưá»ng có những nét vẽ và viết chi chÃt; có những hình vẽ rất nhảm nhà lại có những dòng tên viết song đôi. Thấy có chá»— đỠmá»™t bà i thÆ¡, Thanh bảo Ngá»c:
“Ta lại xem bà i thÆ¡ há» viết kia Ä‘iâ€.
Tá»›i nÆ¡i hai ngưá»i cùng Ä‘á»c thì là má»™t bà i ÄÆ°á»ng thi:
Khứ niên, kim nháºt thá» môn trung
Nhân diện đà o hoa tương ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Äà o hoa y cá»±u tiếu đông phong [1]
“Anh có biết bà i nà y không?â€
“Khôngâ€.
“Anh không thấy hai câu trong Kiá»u: ‘Chung quanh nà o thấy bóng ngưá»i. Hoa đà o năm ngoái còn cưá»i gió đông’ là lấy ở hai câu cuối bà i nà y à ? Anh giá»i thÆ¡ anh thá» dịch ra thÆ¡ nôm xemâ€.
Ngá»c cưá»i nói:
“Tôi chỉ biết ngắm phong cảnh còn thÆ¡ thì tôi xin chịu. Tôi chỉ thấy câu: ‘Nhân diện đà o hoa tương ánh hồng’ hợp vá»›i cảnh Ä‘i chÆ¡i hôm qua ở vưá»n đà o quáâ€.
Thanh bảo:
“Anh cho mượn cái bút máyâ€.
Nà ng cầm bút loay hoay nghĩ rồi viết lên tỠgiấy nhà hà ng để trên bà n:
“Tôi dịch xong rồi. Dịch hÆ¡i láo má»™t tÃâ€.
Ngá»c nói:
“Ở đây vắng ngưá»i chị thá» ngâm cho tôi nghe. Dịch láo cÅ©ng đượcâ€.
“Tôi dịch không đúng nguyên văn nhưng ý thì hay lắmâ€.
Rồi nà ng vừa mỉm cưá»i vừa ngâm:
Hôm nay chà ng Ngá»c đến bên song
Mặt Ngá»c hoa đà o má»™t sắc hồng
Mặt Ngá»c mai vá» công tác trạm
Hoa đà o khép cánh oán đông phong.
Ngá»c khen hay, ngẫm nghÄ© má»™t lát rồi nói:
“Tôi đổi hẳn Ä‘i có được không? ThÆ¡ tôi trả lá»i hai câu cuối chị oán tôi không bằng lòng để chị vá» biên giá»›i thăm đất nước nhà . ThÆ¡ không hay lắm, nhưng thá»±c tếâ€.
Rồi chà ng Ä‘á»c cho Thanh nghe:
Lòng những mong vỠđất nước nhà ,
Hay đâu xương mục chốn rừng xa.
Oán thay ‘guồng máy’ ai bầy đặt
Chi bá»™ hai ngưá»i hóa bá»™ ma.
Thanh gáºt đầu khen thÆ¡ cá»§a Ngá»c hay hÆ¡n thÆ¡ cá»§a nà ng nhiá»u.
“Nhưng mà anh là m thÆ¡ thế sái quá. Ngá»™ chết tháºt thì sao?â€
“Chị muốn là m cách mệnh mà còn tin nhảm thÆ¡ sái. Chị sợ chết à ?â€
Thanh nhìn thẳng và o mắt Ngá»c:
“Thì tôi vừa bảo anh lúc nà o tôi cÅ©ng sẵn sà ng đón cái chết. Anh quên rồi sao?â€
Rồi nà ng cất tiếng ngâm:
Oán thay guồng máy ai bầy đặt
Chi bá»™ hai ngưá»i hóa bá»™ ma.
Mải là m thÆ¡ và ngâm thÆ¡ Thanh đã quên bẵng Kiệt. Lúc nà ng nhìn xuống thấy Kiệt đứng ở sân, nấp sau má»™t bụi cây. Nà ng bảo Ngá»c to giá»ng:
“Thôi ta vá» thôi. Äi ăn cÆ¡m Ä‘i không em đói lắm rồiâ€.
Chữ ‘em’ nà ng nói cốt cho Kiệt nghe thấy. Lúc xuống lầu thì Kiệt đã vội vã đi thẳng ra chùa Cá.
Mấy lần nhìn lại không có bóng Kiệt hay bóng ai theo, Thanh rá»§ Ngá»c Ä‘i vá» phÃa Cổng Nam, tá»›i má»™t hiệu nà ng biết là ăn ngon và rẻ.
Tối hôm ấy nà ng vá» báo cáo vá»›i Quân rằng nà ng cÅ©ng đã láºp má»™t chi bá»™ có hai ngưá»i lấy tên là Chi bá»™ Ãch ká»·, như váºy không phải tuyên thệ mà vẫn dò xét được má»i công việc. Ngá»c có cho nà ng biết là Tưá»ng ngà y kia sẽ tá»›i Côn Minh cùng vá»›i má»™t số quân nhân Phục Quốc. Tưá»ng sẽ ở lại Côn Minh độ má»™t hai tháng và định ra tá» báo bằng tiếng Anh. Ninh đã kiếm má»™t hãng thuốc lá để cho mấy quân nhân Phục Quốc ở, còn Tưá»ng sẽ ở nhà ai nà ng chưa rõ.
Quân lại vuốt bá»™ râu lÆ¡ thÆ¡, tá» lá»i khen Thanh.
Từ lúc đó Thanh đi lại các nhà quen thuộc ở Côn Minh không thấy có Kiệt hay bất cứ ai theo dõi mình nữa. Quân đã tin hẳn nà ng và bảo các cán bộ để nà ng tự do hà nh động.
--------------------------------------------------------------------------------
[1] Dịch nôm là : Năm ngoái ngà y hôm nay cÅ©ng ở giữa cổng nà y. Mặt ngưá»i và hoa đà o chiếu ánh hồng lẫn nhau. Mặt ngưá»i không biết Ä‘i nÆ¡i nà o. (Chỉ còn lại) Hoa đà o cưá»i vá»›i gió đông như cÅ©.
Xem tiếp chương 21
|
 |
|
| |