 |
|

10-09-2008, 04:50 PM
|
 |
Thượng Thiên Hạ Äịa Duy Ngã Äá»™c Tôn
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Việt Nam
Bà i gởi: 3,304
Thá»i gian online: 3 tuần 5 ngà y 16 giá»
Thanks: 932
Thanked 2,152 Times in 223 Posts
|
|
Hồi thứ bốn mươi
Núi Quảng Vũ Tiêu Vân Tiên thưởng tuyết
Cầu lợi Thiệp Thẩm Quỳnh Chi bán văn.
Tiêu Vân Tiên vâng lệnh Thiếu Bảo trông coi việc xây thà nh là m vất vả mất ba bốn năm má»›i xong. Thà nh chu vi mưá»i dặm, có sáu cá»a, trong thà nh có năm nha môn. Tiêu Vân Tiên viết bảng chiêu táºp lưu dân đến ở và cho nhân dân đến khai khẩn đất hoang ở ngoà i thà nh.
Tiêu Vân Tiên nghĩ bụng:
- Äất nà y khô, nếu gặp năm đói kém thì nhân dân không có lương thá»±c mà ăn. Ta phải lo việc thá»§y lợi má»›i được. Tiêu Vân Tiên bèn Ä‘em tiá»n và lương thá»±c ra thuê dân phu. Tiêu Vân Tiên thân hà nh chỉ dẫn nhân dân đà o nhiá»u con sông trên khắp cánh đồng. Sông chảy và o ngòi, ngòi chảy và o lạch, cái cao, cái thấp, trông như cảnh tượng Giang Nam váºy. Khi là m xong, Tiêu Vân Tiên cưỡi ngá»±a mang theo Má»™c Nại Ä‘i đến các nÆ¡i để khao thưởng, đến nÆ¡i nà o, Tiêu Vân Tiên cÅ©ng giết bò, mổ dê, truyá»n lệnh gá»i nhân dân địa phương đến đông đủ. Tiêu Vân Tiên xây má»™t cái đà n, đặt bà i vị Thần Nông ở đấy và mang thịt bò, thịt dê đến tế. Tiêu Vân Tiên đội mÅ© sa, mặc áo lá»… đứng trước đà n, nhân dân đứng đằng sau. Má»™c Nại ở bên cạnh xướng lá»…. Sau khi dâng hương, rót ba tuần rượu, và lạy tám lạy, Tiêu lại dẫn nhân dân hướng vá» Bắc khuyết(Cá»a khuyết ở phÃa bắc cung Ä‘iện nhà vua, vì váºy khi quay vá» phÃa kinh đô ngưá»i ta cÅ©ng gá»i là quay vá» bắc khuyết. Khuyết là cái cá»a gồm hai cá»™t trụ trên có lầu ở giữa để trống) tung hô cúi đầu, cảm tạ Æ¡n đức nhà vua. Sau đó, cho má»i ngưá»i ngồi thà nh má»™t vòng, Tiêu ngồi giữa, tuốt kiếm chặt thịt, lấy chén tống ra uống rượu, reo hò cưá»i vui. Há» uống rượu và vui chÆ¡i má»™t ngà y. Tiêu Vân Tiên quay vá» phÃa má»i ngưá»i nói:
- Ta và trăm hỠđược uống say hết má»™t ngà y trá»i ở đây là có nguyên do. Ngà y nay nhá» Æ¡n hoà ng đế lại nhá» sức cá»§a trăm há» má»›i khai khẩn được nhiá»u ruá»™ng. Ta là Vân Tiên cÅ©ng góp má»™t phần và o đấy. Nay ta trồng má»™t cây liá»…u, má»—i ngưá»i các ngươi cÅ©ng trồng má»™t cây, hoặc liá»…u, hoặc đà o, hoặc mÆ¡ Ä‘á»u được, để nhá»› công việc hôm nay. Má»i ngưá»i reo hò như sấm dáºy! Ai cÅ©ng Ä‘i trồng đà o, liá»…u bên đưá»ng cái. Tiêu Vân Tiên và Má»™c Nại nay ở nÆ¡i nà y, mai ở nÆ¡i khác, cùng nhân dân ăn uống mất mấy mươi ngà y, trồng được mấy vạn cây liá»…u. Nhân dân cảm ân đức cá»§a Tiêu Vân Tiên dá»±ng lên miếu “Tiên Nông Từ†ở ngoà i thà nh. Ở chÃnh giữa là bà i vị Thần nông, ở bên cạnh có bà i vị thá» sống Tiêu Vân Tiên, chúc Tiêu sống lâu và hưởng lá»™c nhiá»u. Lại tìm má»™t ngưá»i thợ vẽ để vẽ trên tưá»ng hình Tiêu Vân Tiên đầu đội mÅ© sa, mình mặc áo lá»…, cưỡi ngá»±a, ở đằng trước vẽ hình Má»™c Nại tay cầm má»™t cái cá» Ä‘á», dắt ngá»±a tá» ra khuyến khÃch nghá» nông. Trăm há», trai gái đến ngà y mồng má»™t ngà y rằm hà ng tháng đến đó đốt hương, thắp đèn và gùi khấn vái.
Năm sau, và o mùa xuân, dương liá»…u xanh tươi, hoa đà o hoa hạnh dần dần nở. Tiêu Vân Tiên cưỡi ngá»±a, mang theo Má»™c Nại ra ngoà i chÆ¡i. Thấy dưới bóng cây xanh, trẻ con trăm há», tụm năm tụm ba chăn bò, đứa thì cưỡi trên lưng bò, có đứa lại nằm ngang trên lưng, dắt bò đến ngồi bên ruá»™ng uống nước. Uống xong, bò từ từ Ä‘i khuất sau các nhà . Tiêu Vân Tiên trong lòng vui sướng nói vá»›i Má»™c Nại:
- Xem quang cảnh nà y thì trăm há» có thể kiếm ăn được. Nhìn đứa trẻ nà o cÅ©ng xinh xắn và thông minh. Bây giá» phải là m thế nà o tìm thầy dạy cho chúng há»c thì má»›i được!
Mộc Nại nói:
- Ông không biết sao? Hôm trước có má»™t ngưá»i quê ở Giang Nam đến ở tại miếu Tiên Nông, có lẽ hiện nay ông ta vẫn còn ở đấy. Ông Ä‘i bà n vá»›i ông ta xem!
Tiêu Vân Tiên nói:
- Như thế thì tốt lắm!
Tiêu Vân Tiên bèn quay ngá»±a đến miếu. Hai ngưá»i bước và o vái chà o ngưá»i kia. Vân Tiên nói:
- Nghe nói tiên sinh quê ở Giang Nam, là m sao lại đến ở nơi biên cương xa xôi nà y? Xin tiên sinh cho biết hỠtên.
Ngưá»i kia nói:
- Tôi há» Thẩm, ngưá»i ở Thưá»ng Châu. Năm trước, tôi có đến thăm má»™t ngưá»i thân thÃch buôn bán ở Thanh Phong, không ngá» gặp cảnh chiến tranh, tôi phải lưu lạc ở đây đã năm sáu năm không trở vá» nhà được. Gần đây, nghe nói ông Tiêu ở triá»u đình lại đây đắp thà nh, lo việc thá»§y lợi cho nên tôi đến xem. Ông tên há» là gì, nha môn cá»§a ông ở đâu?
- Tiểu đệ là Tiêu Vân Tiên, Ä‘ang lo việc thá»§y lợi ở đây! Ngưá»i kia đứng dáºy vái chà o và nói:
- Ông tháºt là Äịnh Viá»…n Hầu Ä‘á»i nay(Äịnh Viá»…n Hầu: Ban Siêu Ä‘á»i Äông Hán Ä‘i xa láºp nhiá»u quân công ở Tây Vá»±c; có công được phong là m Äịnh Viá»…n Hầu) tôi khâm phục vô cùng!
- Tiên sinh đã tá»›i đây, váºy tôi là chá»§, xin má»i tiên sinh đến công đưá»ng chÆ¡i.
Vân Tiên bèn gá»i hai ngưá»i mang hà nh lý cá»§a Thẩm, bảo Má»™c Nại dắt ngá»±a, Tiêu Vân Tiên và Thẩm dắt tay nhau vá» công đưá»ng, sai dá»n cÆ¡m rượu để tiếp đãi và nói đến việc mình má»i Thẩm dạy há»c. Thẩm nháºn lá»i. Tiêu Vân Tiên lại nói:
- Chỉ có má»™t ngưá»i dạy thì không đủ!
Bèn chá»n lấy mưá»i ngưá»i biết nhiá»u chữ nhất trong số hai ba ngà n quân sÄ© đóng ở đấy nhá» Thẩm hà ng ngà y dạy cho há» há»c thêm và mở luôn mưá»i lá»›p há»c. Những đứa trẻ nà o hÆ¡i thông minh má»™t chút Ä‘á»u được nuôi ở há»c đưá»ng để dạy dá»—. ÄÆ°á»£c hÆ¡n hai năm. Thẩm dạy cho há» cái trò “phá Ä‘á»â€ “phá thừaâ€, “khÆ¡i giảng†vân vân. Những ngưá»i là m được Ä‘á»u được Tiêu Vân Tiên tôn trá»ng tá» rằng mình ưu đãi. Những ngưá»i kia cÅ©ng biết việc há»c là má»™t việc sang trá»ng.
Sau khi công việc đã xong. Tiêu Vân Tiên viết má»™t công văn sai Má»™c Nại mang Ä‘i. Má»™c Nại yết kiến Thiếu Bảo, Thiếu Bảo há»i tỉ mỉ sá»± tình thưởng cho y chức Bá Tổng(Bá Tổng: chức quan võ nhá») và căn cứ và o tá» công văn cá»§a Tiêu, viết má»™t tá» công văn trình lên bá»™ Binh.
Nhưng bộ Công viết giấy hạch toán như sau:
“Việc Tiêu Vân Tiên xây đắp thà nh Thanh Phong đã được quan phụ trách báo cáo lên: Vá» gạch, vôi, thợ ná» cá»™ng tất cả tiá»n mất 19.360 lạng 12 phân 1 ly 5 hà o.
Nay xét lại, thì nÆ¡i ấy có nước gần, việc là m gạch là m vôi rất dá»…. Dân lưu tán lo việc công dịch lại nhiá»u. Không thể để tùy ý xa phà như thế được! Như váºy, phải rút ra 7.525 lạng bắt quan sở tại chịu. Xét ra, viên quan nà y là ngưá»i phá»§ Thà nh Äô, tỉnh Tứ Xuyên. Váºy báo cho các quan địa phương biết để lưu ý là m sao cho số tiá»n nà y được trả đúng hạn. Chỉ nà y đã được hoà ng đế y".
Sau khi Tiêu Vân Tiên nháºn được cá»§a quan trên bản sao vá» công văn nà y và lệnh trả tiá»n cá»§a quan trên, Tiêu Vân Tiên chỉ còn cách thu xếp hà nh lý trở vá» Thà nh Äô. VỠđến nhà , thấy cha đã nằm liệt trên giưá»ng bệnh không sao dáºy nổi. Tiêu Vân Tiên đến trước giưá»ng há»i thăm sức khá»e cá»§a cha, và kể lại từ đầu đến Ä‘uôi má»i việc xảy ra từ khi đầu quân. Sau đó, cúi đầu nằm xuống đất không đứng lên nữa.
Tiêu Hạo Hiên nói:
- Con không là m việc gì sai trái, tại sao con lại không đứng lên?
Tiêu Vân Tiên kể chuyện vá» việc xây thà nh, bị bá»™ Công hặc rút bá»›t chi phà nên phải bồi thưá»ng và nói:
- Ngưá»i con hiếu phải giúp đỡ cha mẹ. Nay con chẳng giúp đỡ cha được mảy may nà o lại là m mất hết cả sản nghiệp cá»§a cha. Thá»±c là con không bằng ngưá»i ta, cho nên con rất lấy là m hổ thẹn!
- Äó là mệnh lệnh cá»§a triá»u đình, chứ không phải là con tiêu tiá»n hoang phÃ, con không nên buồn bã là m gì cho vô Ãch. Sản nghiệp cá»§a ta nhặt nhanh tất cả cÅ©ng được chừng bảy ngà n lạng. Con cứ là m giấy giao hết cho triá»u đình. Tiêu Vân Tiên khóc và vâng lá»i. Nhìn thấy cha bệnh nặng. Tiêu Vân Tiên không kịp thay quần áo, chăm sóc cha mưá»i ngà y đêm liá»n, nhưng cÅ©ng không ăn thua gì.
Tiêu Vân Tiên khóc mà há»i:
- Cha có trối lại gì không? Tiêu Hạo Hiên nói:
- Con nói gì mà ngốc thế! Ta còn sống ngà y nà o thì còn là m chá»§ ngà y ấy, ta chết Ä‘i rồi thì tất cả Ä‘á»u là việc cá»§a con. Ở Ä‘á»i cốt nhất là phải là m con ngưá»i trung, hiếu, còn ngoà i ra Ä‘á»u là việc vặt hết!
Nói xong Hạo Hiên nhắm mắt qua Ä‘á»i.
Tiêu Vân Tiên kêu trá»i gà o đất hết sức Ä‘au xót và lo việc chôn cất chu đáo theo đúng tang lá»…. Vân Tiên má»™t mình thở dà i:
- Ngưá»i ta nói: “Tái ông mất ngá»±a biết đâu là há»a hay là phúc. Nếu không bị quan bắt bồi thưá»ng thì chắc chắn ta không thể vá» nhà . Như thế, thì không sao mà lo liệu được việc tống táng cha. Cho hay việc vá» nhà lần nà y cÅ©ng không thể nói là bất hạnh được.
Chôn cất xong, Vân Tiên Ä‘em tất cả gia sản ra bồi thưá»ng còn thiếu trên ba trăm lạng. Quan địa phương vẫn thúc bách gắt gao. May gặp lúc quan tri phá»§ vì án trá»™m cướp nên bị giáng chức Ä‘i nÆ¡i khác. Quan tri phá»§ má»›i đến là ngưá»i được Bình Thiếu Bảo đỠcá» khi Thiếu Bảo còn là m Tuần VÅ©. Sau khi nháºm chức, tri phá»§ biết Tiêu Vân Tiên là ngưá»i cá»§a Thiếu Bảo cho nên là m má»™t tá» trình rằng Tiêu Vân Tiên đã thanh toán khoản bồi thưá»ng kia rồi, và khuyên Vân Tiên đến gặp Bình Thiếu Bảo để tìm cách bồi thưá»ng sau. Thiếu Bảo trông thấy Tiêu Vân Tiên an á»§i má»™t lúc và viết má»™t cái giấy lên bá»™ Binh. Quan đương sá»± nói:
“Việc Tiêu Vân Tiên xây thà nh không có lệ thăng thưởng. Phải cứ là m chức Thiên tổng cÅ© nhưng cho ăn lương bổng cá»§a thá»§ bị. Khi nà o khuyết chân thá»§ bị thì sẽ dẫn đến bá»™ yết kiếnâ€.
Tiêu Vân Tiên đợi năm sáu tháng trong bá»™ má»›i được thăng là m thá»§ bị ở vệ Giang Hoà i, phá»§ Ứng Thiên. Khi lên kinh yết kiến thì nháºn được chiếu chỉ phải Ä‘i ngay đến nÆ¡i nháºn chức.
Tiêu Vân Tiên mang công văn ra khá»i kinh theo đưá»ng phÃa đông vá» Nam Kinh. Äi qua cầu Chu Long, đến vệ Quảng vÅ©, buổi chiá»u và o nghỉ trong má»™t cái quán. Bấy giá» là lúc giữa mùa đông. Trá»i rất lạnh. Và o khoảng cuối canh hai, chá»§ quán nói vá»›i các hà nh khách:
- Các ông mau mau tỉnh dáºy! Ông Bả tổng Má»c Nại Ä‘i soát.
Má»i ngưá»i Ä‘á»u khoác áo ngồi dáºy. Thấy bốn năm ngưá»i lÃnh mang đèn lồng soi đưá»ng cho ông Bả tổng Ä‘i khám xét danh sách hà nh khách. Tiêu Vân Tiên nhìn ra thì chÃnh là Má»™c Nại. Má»™c Nại thấy Vân Tiên mừng rỡ khôn xiết há»i thăm sức khá»e, vá»™i và ng má»i Vân Tiên vá» chá»— mình là m việc nghỉ má»™t đêm.
Hôm sau Tiêu Vân Tiên muốn đi. Mộc Nại giữ lại nói:
- Ông hãy thư lại má»™t hôm. Trá»i nà y sắp có nhiá»u tuyết. Hôm nay hãy đến xem Ä‘á»n thá» Nguyá»…n Công ở núi Quảng VÅ© và ông hãy cho con là m tròn trách nhiệm ngưá»i chá»§.
Vân Tiên bằng lòng.
Má»™c Nại bảo sá»a soạn hai con ngá»±a, cùng Vân Tiên cưỡi ngá»±a, lại bảo má»™t ngưá»i lÃnh mang theo nem, thịt và má»™t hồ rượu đến Ä‘á»n thá» Nguyá»…n Công ở núi Quảng vÅ©. Äạo sÄ© ra tiếp, má»i và o ngồi ở lầu phÃa sau. Äạo sÄ© không dám ngồi tiếp chỉ mang trà đến Má»™c nại nhân tiện mở sáu cái cá»a sổ nhìn ra núi Quảng VÅ©.
Trên núi cây cối tiêu Ä‘iá»u, gió bắc thổi, là m cho quang cảnh thê lương. Những bông tuyết từ trên trá»i rÆ¡i xuống. Tiêu Vân Tiên thấy váºy, nói vá»›i Má»™c nại:
- Ở thà nh Thanh Phong hai chúng ta đã thấy tuyết không biết bao nhiêu lần rồi! Nhưng không lúc nà o thấy nó thê lương buồn bã như hôm nay. Quả tháºt lạnh buốt xương!
Mộc Nại nói:
- Nhá» tá»›i hai ông đô đốc lúc bấy giá» mặc áo Ä‘iêu áo cừu đứng bên lá»a, chắc là há» vui sướng lắm nhỉ!
Uống rượu xong, Tiêu Vân Tiên đứng dáºy Ä‘i dạo chÆ¡i. Ở lầu bên phải có má»™t cái gác nhá», trên tưá»ng có nhiá»u danh nhân đỠthÆ¡ ngâm vịnh. Tiêu Vân Tiên xem thấy ở trong đó có má»™t bà i đỠlà “Quảng VÅ© sÆ¡n hoà i cổâ€, Ä‘á»c lên là má»™t bà i thÆ¡ thất ngôn cổ phong. Tiêu Ä‘á»c Ä‘i Ä‘á»c lại mấy lần không ngá» rÆ¡i nước mắt. Má»™c Nại đứng bên cạnh không hiểu tại sao. Tiêu Vân Tiên lại nhìn ở đắng sau có má»™t hà ng chữ đỠ“Do VÅ© Thư hiệu là ChÃnh Tá»± ở Nam Kinh viếtâ€. Vân Tiên xem xong ghi nhá»› trong lòng, sau đó thu tháºp hà nh lý vá» chá»— là m việc cá»§a Má»™c Nại, ở lại đấy má»™t đêm nữa. Hôm sau, trá»i sáng, Tiêu Vân Tiên từ biệt Má»™c Nại ra Ä‘i. Má»™c nại tiá»…n đến trạm Äại Liá»…u má»›i trở vá».
Tiêu Vân Tiên qua sông Dương TỠở Phố Khẩu rồi đến kinh thà nh. Sau khi đưa giấy tá», Tiêu đến nháºn chức má»›i. Tiêu xét lại số ngưá»i váºn chuyển, số thuyá»n và bà n giao vá»›i ngưá»i đã là m trước. Hôm ấy Tiêu há»i ngưá»i là m việc váºn chuyển:
- Anh có biết ở đây có ai há» vÅ© hiệu là ChÃnh Tá»± không?
- Tôi không biết. Ông há»i ông ta vì cá»› gì?
- Ta ở Vệ Quảng vũ thấy thơ của ông ta nên muốn gặp.
- Nếu là ngưá»i là m thÆ¡ thì con đến trưá»ng Quốc Tá» Giám há»i là biết.
- Thế thì anh Ä‘i há»i nhanh Ä‘i! Hôm sau ngưá»i kia trở vá» nói:
- Tôi đến há»i trưá»ng Giám, ngưá»i ta nói có ông VÅ©, gá»i là VÅ© Thư là giám sinh hiện ở Hoa Bà i Lâu.
- Mau gá»i má»™t ngưá»i Ä‘i theo không cần mang theo gì. Ta muốn gặp ông ta lắm.
Vân Tiên đi ngay đến Hoa Bà i Lâu. lầu nà y quay mặt vỠhướng đông. Tiêu Vân Tiên đưa danh thiếp, Vũ Thư ra gặp. Vân Tiên nói:
- Tôi là má»™t kẻ vÅ© phu má»›i đến đây; nhưng ngưỡng má»™ báºc hiá»n nhân quân tá». Hôm trước, ở trên tưá»ng núi Quảng VÅ©, tôi được Ä‘á»c bà i thÆ¡ hoà i cổ cá»§a ông cho nên muốn đến đây bái yết.
- Bà i thơ ấy của tôi, chẳng qua là xúc cảm trong lúc ấy mà là m không ngỠlà m bẩn mắt ngà i.
Vũ Thư mang trà ra cùng uống. Vũ Thư nói:
- Ông từ Quảng Vũ đến đây, tôi chắc là ở kinh phái đến.
- Không giấu gì ông. Việc nói ra thì dà i. Sau khi tôi lấy lại được thà nh Thanh Phong, tôi sá»a chữa thà nh lãng phÃ, nên vừa má»›i trang trải xong số tiá»n bồi thưá»ng. Vừa đây, tôi được thăng từ chức thiên tổng đến là m ở vệ Giang Hoà i nà y. Nay được gặp tiên sinh, tôi rất mừng, có Ä‘iá»u gì mong tiên sinh chỉ giáo.
- Tôi cũng mong được ông dạy bảo.
Nói chuyện xong Tiêu Vân Tiên đứng dáºy ra vá»!
VÅ© Thư tiá»…n ra ngoà i cá»a, thấy má»™t ngưá»i là m việc ở Giám chạy và o nói:
- Cụ Ngu muốn gặp ông ở nhà .
Vũ Thư bèn đến thăm Ngu bác sĩ, Ngu bác sĩ nói:
- Việc sắc phong cá»§a bà cụ đã bị bác ba lần vì đơn xin quá cháºm. Nay má»›i được chuẩn y. Tiá»n để là m nhà bia hiện nay ở nhà tôi, anh mau đến mà lấy.
VÅ© Thư cảm tạ Ä‘i ra. Hôm sau VÅ© Thư mang thiếp đến thăm Vân Tiên, Vân Tiên má»i và o nhà , rót nước, má»i ngồi, VÅ© Thư nói:
- Hôm qua ông hạ cố đến thăm tôi, tôi rất lấy là m cảm kÃch. Bà i thÆ¡ cá»§a tôi lại được ông khen quá đáng trong lòng không an. Hiện nay tôi có mang theo đây má»™t số bà i thÆ¡ mong ông chỉ giáo.
VÅ© Thư rút trong ống tay áo ra má»™t quyển thÆ¡. Tiêu cầm lấy, xem mấy trang, nức nở khen. Tiêu má»i VÅ© và o thư phòng ăn cÆ¡m. Ä‚n xong, Tiêu lấy ra má»™t quyển tranh đưa cho VÅ© Thư và nói:
- Äây là má»™t tranh vẽ má»™t và i việc tôi đã là m! Mong ông trổ tà i văn chương đỠvà i bà i thÆ¡ hay má»™t bà i văn để cho công việc là m cá»§a tôi sau nà y khá»i mai má»™t Ä‘i.
VÅ© Thư nháºn lấy, đặt lên bà n, giở ra xem. Tá» ngoà i có bốn chữ “Tây chinh tiểu kýâ€. Ở trong có ba bức vẽ: Bức thứ nhất: “Phá địch ở á»¶ Nhi SÆ¡n. Bức thứ hai: â€Äánh lấy thà nh Thanh Phong". Bức thứ ba: “Mùa xuân khuyến khÃch việc nôngâ€. Dá»›i má»—i bức tranh có viết tỉ mỉ sá»± việc xảy ra. VÅ© Thư xem vui mừng nói:
- “Phi tướng quân†gặp số không may. Xưa nay đại khái thế cả! Ông công lao như thế, ngà y nay vẫn là m chức thấp! Còn việc là m thÆ¡ thì tôi xin lÄ©nh giáo. Vì ông địa vị thấp nên công danh sá»± nghiệp to tát như thế vẫn không được ghi và o sá» sách. Nay cần phải có và i tay văn tà i kể lại, như thế văn táºp sẽ được lưu truyá»n và lòng trung nghÄ©a cá»§a ông sẽ không bị mai má»™t.
- Tôi xứng đâu vá»›i lá»i khen như thế! Nhưng nhá» văn tà i cá»§a ông, tôi cÅ©ng nhỠđó mà không bị mai má»™t.
- Không phải thế đâu! Tôi xin mang táºp tranh nà y vá». Ở đây có mấy vị danh sÄ©, rất thÃch tán dương những ngưá»i trung hiếu. Nếu há» thấy sá»± nghiệp cá»§a ông chắc há» sẽ là m thÆ¡ ngâm vịnh. Như thế việc là m cá»§a ông sẽ được lưu truyá»n mãi.
- Theo ý ông, tôi có thể đến thăm các vị ấy không?
- ÄÆ°á»£c chứ!
Tiêu Vân Tiên lấy ra má»™t tá» thiếp đỠvà bảo VÅ© Thư viết tên và chá»— ở Ngu Dục Äức, Trì hà nh SÆ¡n, Trang Thiệu Quang, Äá»— Thiếu Khanh. VÅ© Thư viết xong, giao cho Tiêu Vân Tiên còn mình thì mang táºp tranh vá» nhà . Hôm sau, Tiêu Vân Tiên đến thăm những ngưá»i kia và há» Ä‘á»u đến thăm lại. Sau đó Vân Tiên vâng lệnh mang lương thá»±c váºn chuyển đến miá»n Hoà i. Tiêu xuống thuyá»n Ä‘i đến Dương Châu. Trước cá»a sở thuế cháºt nÃch những thuyá»n. Äang lúc ồn à o thấy đằng sau có má»™t chiếc thuyá»n, trên thuyá»n có má»™t ngưá»i đứng. Thấy Tiêu, ngưá»i kia kêu lên:
- Ông Tiêu! Sao ông lại ở đây? Tiêu Vân Tiên ngoảnh lại:
- A! Té ra ông Thẩm! Ông đến đây lúc nà o thế?
Tiêu Vân Tiên bèn bảo ghé thuyá»n lại gần. Thẩm nhảy lên thuyá»n. Vân Tiên nói:
- Từ lúc xa nhau ở thà nh Thanh Phong đến nay đã mấy năm. Ông vỠNam từ bao gi�
- Từ khi khi được ông Ä‘oái tá»›i, tôi dạy há»c được hai năm dà nh được Ãt tiá»n trở vá» là ng, Ä‘em con gái tôi đến gả cho nhà há» Tống ở Dương Châu. Hiện nay tôi Ä‘ang đưa cháu vá» nhà chồng.
- Chúc mừng lệnh ái!
Tiêu bảo tùy tùng đưa cho ngưá»i con gái má»™t lạng bạc để là m lá»… mừng và nói:
- Tôi phải váºn lương vá» phương Bắc cho nên không dám cháºm trá»…. Khi trở vá» nÆ¡i là m việc, tôi sẽ gặp ông.
Hai ngưá»i vái chà o nhau và từ biệt.
*
* * Thẩm Ä‘em con gái là Quỳnh Chi lên bá» thuê cho nà ng má»™t cái kiệu nhá», và thân hà nh mang hà nh lý và o trỠở hiệu “Äại Phong Kỳ†gần cá»a Khuyết Khẩu. Những ngưá»i buôn ở đấy tiếp đón và báo vá»›i chá»§ hiệu muối há» Tống, tên là “Vi Phúâ€. Tống Vi Phú cho ngưá»i nhà đến nói:
- Ông chá»§ bảo đưa cô dâu và o trong nhà , còn cụ Thẩm cụ thì cứ ở lại hiệu và dá»n tiệc má»i cụ ăn.
Thẩm Äại Niên nghe váºy, nói vá»›i Quỳnh Chi:
- Ta định ở lại đây đợi ngà y tốt sẽ đưa dâu. Tại sao ông ta lại vá»™i và ng như thế? Xem tình hình nà y thì chắc ông ta không lấy con là m vợ chÃnh đâu? Việc nà y nên là m như thế nà o đây! Con Æ¡i, con định như thế nà o?
- Thưa cha, cha cứ yên tâm. Ta chưa là m giấy tá» gì và cÅ©ng chưa nháºn tiá»n gì cá»§a há», thì Ä‘á»i nà o con lại chịu là m thiếp? Nếu ông ta đã láºp mưu như thế mà cha lại sinh sá»± vá»›i ông ta thì chỉ là m cho ngưá»i ngoà i chê cưá»i. Bây giá» cứ để con lên kiệu, đến đó xem ông ta đối đãi vá»›i con như thế nà o.
Thẩm Äại Niên đà nh phải nghe lá»i con, nhìn con tô Ä‘iểm; đầu đội mÅ©, mình mặc áo đỠrá»™ng, vái chà o cha lên kiệu. Ngưá»i nhà há» Tống Ä‘i theo kiệu, đưa đến bến sông và o má»™t cái cá»a lá»›n. Mấy bà vú em bồng con ông chá»§ Ä‘ang nói chuyện bông đùa vá»›i ngưá»i quản gia. Nhìn thấy kiệu đến há» há»i:
- Có phải cô dâu há» Thẩm đấy không? Xin má»i xuống kiệu, Ä‘i và o nhà theo ngõ bên cạnh.
Thẩm Quỳnh Chi nghe váºy, không nói gì, bước xuống kiệu, Ä‘i thẳng và o phòng khách, Quỳnh Chi nói:
- Má»i ông chá»§ ra! Tôi há» Thẩm ở Thưá»ng Châu chứ không phải con nhà hèn hạ! Ông ta đã muốn lấy tôi; thì phải treo đèn, kết hoa, chá»n ngà y tốt để là m lá»… cưới. Tại sao ông lại cho mang tôi lén lút như mang má»™t ngưá»i thiếp? Tôi không há»i gì chuyện khác, chỉ cần ông đưa tôi xem tá» hôn thú có chữ ký cá»§a cha tôi, có thế mà thôi!
Bà vú và ngưá»i nhà giáºt mình kinh ngạc, chạy và o nhà sau báo vá»›i chá»§. Tống Vi Phú bấy giá» Ä‘ang ở trong phòng thuốc xem ngưá»i Ä‘iá»u chế nhân sâm. Nghe váºy, Tống đỠmặt nói:
- Bá»n nhà buôn chúng tao, má»—i năm lấy Ãt nhất là bảy tám ngưá»i thiếp. Nếu đứa nà o cÅ©ng bướng bỉnh thế nà y thì còn sống sao được nữa. Nó đã bước và o đây thì có bay Ä‘i đằng trá»i!
Y suy nghĩ một lát rồi bảo a hoà n:
- Mà y ra nói vá»›i cô dâu: hôm nay ông chá»§ không ở nhà , cô cứ tạm và o phòng. Muốn nói gì thì đợi ông vá» hãy nói. A hoà n trở lại nói như váºy. Thẩm Quỳnh Chi nghÄ© bụng:
- Ngồi ở đây cÅ©ng không ăn thua. Chi bằng ta hãy cứ và o đó xem sao. Bèn theo a hoà n ra sau sảnh theo má»™t cái cá»a nhá». Quỳnh Chi qua ba gian nhà gá»— hương, má»™t cái sân rá»™ng, xây núi giả lấy đá từ Thái Hồ vá», men theo má»™t con đưá»ng nhỠở bên trái núi giả, và o má»™t cái vưá»n hoa. Ở đấy, bụi trúc xen nhau, đình đà i rá»™ng rãi, má»™t cái ao cá và ng rất rá»™ng. Hai bên bá» ao toà n là lan can mà u đỠsát vá»›i má»™t cái hà nh lang. Ở cuối là má»™t cái động nhá» hình tròn có bốn cái cá»a thiếp và ng. Bước và o là ba gian nhà , má»™t gian là phòng phá»§, bà y biện gá»n gà ng đẹp đẽ, có riêng má»™t cái sân. Ngưá»i vú già đưa trà và o, Thẩm Quỳnh Chi uống trà và nghÄ© bụng:
- Nơi nà y hết sức tĩnh mịch, chắc gì chà ng kia đã thưởng thức nổi! Thôi ta hãy nghỉ lại đây và i hôm đã.
A hoà n trở lại bẩm với Tống Vi Phú
- Cô dâu là ngưá»i rất xinh đẹp, nhưng xem ra có vẻ bướng bỉnh, không thể trêu chá»c được đâu?
Hôm sau, Tống Vi Phú bảo quản gia đến hiệu buôn nói vá»›i ngưá»i chá»§ hiệu đưa ra năm trăm lạng bạc cho cụ Thẩm bảo cụ trở vá» nhà để Quỳnh Chi ở lại đấy. Vi Phú cho rằng cụ Thẩm không ăn nói và o đâu được. Cụ Thẩm nghe váºy nói:
- Há»ng rồi! Thế rõ rà ng là nó lấy con tôi là m thiếp, như thế sao được?
Thẩm Äại Niên láºp tức đến huyện Giang Äô, phát đơn kiện. Tri huyện xem đơn nói:
- Thẩm Äại Niên đã là cống sinh ở Thưá»ng Châu, cÅ©ng là má»™t con ngưá»i áo mÅ©, là m sao lại chịu để con gái Ä‘i là m thiếp? Bá»n buôn muối ngang ngược đến thế là cùng.
Và nháºn lá đơn, Tống biết thế, vá»™i và ng cho tay chân mang đơn lên kiện Thẩm và đút lót trên dưới để là m khó dá»…. Hôm sau, quan phê và o đơn kiện: “Thẩm Äại Niên nếu đã gả con gái cho Tống Vi Phú là m vợ chÃnh thì tại sao lại đưa con thầm lén đến nhà Tống, rõ rà ng ông ta gả con là m thiếp nhưng đặt Ä‘iá»u nói báºy. ÄÆ¡n kiện cá»§a ông ta bị bácâ€.
Và trên lá đơn kiện của Tống thì viết:
“Xem lá»i phê trong lá đơn cá»§a Thẩm Äại Niênâ€.
Thẩm Äại Niên lại là m má»™t lá đơn khác. Tri huyện nổi giáºn cho ông ta là đồ gây sá»± kiện tụng, viết giấy sai hai tên sai nhân giải vá» Thưá»ng Châu.
Thẩm Quỳnh Chi ở trong nhà hỠTống mấy ngà y không có tin tức gì, nghĩ bụng:
- Hắn lại tìm cách đến bảo cha ta im, và sau đó sẽ là m khổ ta chứ gì! Chi bằng ta cứ trốn khá»i nhà nà y rồi sẽ liệu sau.
Quỳnh Chi bèn gói ghém tất cả số châu báu, chén bát bằng bạc và đồ trang sức, mặc bảy cái quần, cải trang là m đầy tá»› gái và đút tiá»n cho a hoà n. Và o canh năm Quỳnh Chi chạy ra cá»a sau, sáng tinh mÆ¡ thì Ä‘i qua cá»a sở thuế và xuống thuyá»n. Thuyá»n nà y có cả gia quyến cá»§a chá»§ thuyá»n. Quỳnh Chi nghÄ© bụng:
- Nếu ta vá» Thưá»ng Châu vá»›i cha mẹ, thì ngưá»i là ng sẽ chê cưá»i.
Lại nghĩ:
- Nam Kinh là nÆ¡i có nhiá»u danh nhân, ta lại biết là m và i ba câu thÆ¡, sao ta không lên đó bán thÆ¡ mà sống? Biết đâu gặp may cÅ©ng nên.
Chá»§ ý đã định, nà ng đến Nghi Trung đáp thuyá»n Ä‘i thẳng lên Nam Kinh. Chỉ nhân phen nà y khiến cho:
Nữ sÄ© bán thÆ¡, lại hóa ra phưá»ng trốn tránh;
Nho sinh khoa cá», sẽ là m kẻ khách phong lưu.
Muốn biết việc sau thế nà o hãy xem hồi sau phân giải.
Last edited by quykiemtu; 17-12-2008 at 01:43 PM.
|

10-09-2008, 04:51 PM
|
 |
Thượng Thiên Hạ Äịa Duy Ngã Äá»™c Tôn
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Việt Nam
Bà i gởi: 3,304
Thá»i gian online: 3 tuần 5 ngà y 16 giá»
Thanks: 932
Thanked 2,152 Times in 223 Posts
|
|
Hồi thứ bốn mốt
Sông Tần Hoà n Trang Trạc Giang nói chuyện xưa,
Huyện Giang Äô Thẩm Quỳnh Chi bị áp giải.
Thà nh Nam Kinh má»—i năm từ rằm tháng tư trở Ä‘i, phong cảnh sông Tần Hoà i cà ng thêm xinh đẹp. Ở ngoà i sông, thuyá»n Ä‘á»u cất lầu, gác mui và chèo ra giữa sông. Má»—i thuyá»n ở giữa khoang đặt má»™t cái bà n vuông thiếp và ng. Trên bà n bà y má»™t ấm Nghi Hưng, những chén sứ xinh xắn từ thá»i Thà nh Hóa, Tuyên Äức. Trà là thứ ngon hạng nhất pha bằng nước mưa. Khách chÆ¡i thuyá»n mang theo rượu, trong khi thuyá»n từ từ qua sông. Äến tối, má»—i thuyá»n treo hai cái đèn lồng hình bánh ú, Ä‘i Ä‘i lại lại, ánh sáng phản chiếu xuống dòng sông. Từ cầu Văn Äức đến cầu Lợi Thiệp, cá»a Äông Thá»§y, đêm đến tiếng sáo tiếng hát không lúc nà o ngá»›t. Lại có những du khách mua thứ “pháo chuá»™t’ ném xuống sông. Khi ném xuống â€pháo chiếu sáng loè từ mặt nước bay lên như những cà nh hoa lê. Äêm nà o cÅ©ng vui chÆ¡i đến canh tư má»›i thôi.
Sinh nháºt cá»§a giám sinh VÅ© Thư và o cuối tháng tư. Nhà VÅ© thư nghèo, không má»i khách được. Äá»— Thiếu Khanh phải sá»a soạn các thứ quả, mấy cân rượu, gá»i má»™t chiếc thuyá»n bồng nhá» cùng VÅ© Thư Ä‘i chÆ¡i ở giữa sông. Từ sáng sá»›m, Thiếu Khanh đã má»i VÅ© Thư đến ăn cÆ¡m ở cái nhà bên sông. Rồi hai ngưá»i theo cá»a sau xuống thuyá»n. Äá»— Thiếu Khanh nói:
- Anh Vũ Thư, chúng ta đến nơi nà o yên tĩnh mà chơi đi!
Thiếu Khanh bảo chá»§ thuyá»n chèo đến khúc Tiến Hương, rồi lại quay vá». Hai ngưá»i khoan thai uống rượu. Äến chiá»u, cả hai ngà ngà say. Thuyá»n đỠở cầu Lợi Thiệp, hai ngưá»i lên bá» nhìn thấy ở bến có má»™t cái biển trên viết “Thẩm Quỳnh Chi†ngưá»i nữ sÄ© ở Tỳ Lăng, thạo nghá» thêu thùa viết thÆ¡ trên quạt, ở tại bên ao Vương Phá»§ ngõ Thá»§ Bạc. Khách hà ng nhá»› để ý đến “Tỳ Lăng Thẩmâ€.
VÅ© Thư xem xong cưá»i rá»™:
- Anh Äá»—! Anh thấy ở Nam Kinh có nhiá»u việc lạ không? Những nÆ¡i nà y chỉ có gái Ä‘iếm ở thôi. Cô nà y xem ra cÅ©ng là gái Ä‘iếm thôi, nhưng lại treo biển thì tháºt là buồn cưá»i!
- Äó là việc ngưá»i ta, liên quan gì đến mình? Ta cứ trở vá» thuyá»n pha trà uống Ä‘i!
Hai ngưá»i xuống thuyá»n, không uống rượu nữa, pha trà uống rồi nói chuyện suông. Má»™t lát, quay đầu nhìn vầng trăng đã hiện lên, ánh bạc chiếu sáng khắp mạn thuyá»n. Con thuyá»n cứ từ từ trôi trên mặt nước, đến ao Nguyệt Nha, thấy bao nhiêu thuyá»n Ä‘ang chÆ¡i pháo hoa ở đấy. Ở trong số nà y có má»™t chiếc thuyá»n lá»›n, treo bốn cái đèn ú to, Ä‘ang bà y tiệc rượu. Trên thuyá»n trải má»™t chiếc chiếu. Có hai ngưá»i khách ngồi ở phÃa trước, đằng sau là má»™t ngưá»i ngồi địa vị chá»§, đầu đội mÅ© vuông, mình mặc áo sa trắng, chân Ä‘i già y mùa hè, da mặt và ng, gầy gò, râu bạc thưa thá»›t. Bên cạnh là má»™t chà ng thanh niên lún phún mấy sợi râu, da mặt trắng Ä‘ang liếc ngang liếc ngá»a nhìn những cô gái trên các thuyá»n. Khi chèo lại gần, Äá»— Thiếu Khanh và VÅ© Thư nháºn ra hai ngưá»i khách trong thuyá»n lá»›n kia là Lư TÃn Hầu và Trang Thiệu Quang, còn hai ngưá»i nữa thì không nháºn ra là ai. Trang Thiệu Quang trông thấy hai ngưá»i liá»n đứng dáºy gá»i:
- Anh Thiếu Khanh! Má»i anh sang đây chÆ¡i!
Äá»— Thiếu Khanh cùng VÅ© Thư Ä‘i sang cái thuyá»n lá»›n, chá»§ khách chà o nhau. Ngưá»i ngồi địa vị chá»§ há»i:
- Cho biết quà tÃnh? Trang Thiệu Quang nói:
- Vị nà y là ông Äá»— Thiếu Khanh ở Thiên Trưá»ng, vị nà y là ông VÅ© Thư.
Ngưá»i chá»§ nói:
- Ông Äá»—! Trước đây có má»™t vị là m Thái thú ở Cống
Châu có phải là ngưá»i nhà cá»§a ông không? Äá»— Thiếu Khanh kinh ngạc nói:
- Thưa đó là cha tôi.
- Cách đây bốn mươi năm tôi cùng ông cụ nhà chÆ¡i vá»›i nhau suốt ngà y. Äứng vá» mặt ngôi bá»±c mà nói cụ nhà anh là anh há» tôi.
Äá»— Thiếu Khanh nói:
- Thế cụ có phải là cụ Trang Trạc Giang không?
- ChÃnh tôi.
- Lúc ấy cháu còn bé, cháu chưa dược gặp chú, hôm nay may mắn được gặp.
Äá»— cúi đầu chà o Trang Trạc Giang. VÅ© Thư há»i Trang Thiệu Quang:
- Vị nà y có phải cùng há» vá»›i ngà i không? Trang Thiệu Quang cưá»i mà rằng:
- Ông ta là cháu tôi, lại là há»c trò cá»§a phụ thân tôi. Tôi vá»›i ông ta xa nhau đã bốn mươi năm nay, gần đây ông ta má»›i ở Hoà i Dương lại.
Vũ Thư nói:
- Còn vị nà y?
Trang Trạc Giang đáp:
- Äó là con tôi.
Ngưá»i thanh niên bước ra chà o. Tất cả ngồi xuống. Trang Trạc Giang bảo lấy rượu má»›i ra má»i các vị cùng uống. Trang Trạc Giang há»i:
- Anh Thiếu Khanh đến đây từ bao gi� Hiện nay anh ở đâu?
Trang Thiệu Quang nói:
- Ông ta ở Nam Kinh đã bảy tám năm nay, hiện nay nhà ở gần sông ...
Trang Trạc Giang kinh ngạc nói:
- Nhà cá»§a ông có vưá»n, nhà nghỉ mát, cây cối và o hạng nhất ở Giang Bắc, tại sao ông lại dá»i lên đây?
Trang Thiệu Quang kể lại những cá» chỉ hà o hiệp cá»§a Thiếu Khanh, do đó ngà y nay tiá»n bạc hết nhẵn. Trang Trạc Giang khôn xiết thán phục nói:
- Tôi còn nhá»› cách đây mưá»i bảy, mưá»i tám năm, khi tôi còn ở Hồ Quảng, ông Vi ở Ô Y có viết cho tôi má»™t bức thư nói rằng tá»u lượng cá»§a ông ta rất khá, hai mươi năm nay chưa có má»™t bữa nà o tháºt say. Chỉ có má»™t lần ở Tứ Thư Lâu ở phá»§ Thiên Trưá»ng được uống má»™t chum rượu giữ chÃn năm là say má»m má»™t đêm. Ông ta thÃch quá nên cách xa ngoà i ba ngà n dặm, viết thư cho tôi. Bấy giá» tôi không biết ai là chá»§ nhân ở phá»§ ấy. Nay nhắc đến, biết ngay là anh Thiếu Khanh chứ chẳng còn ai và o đấy.
Vũ Thư nói:
- Ngoà i ông ấy ra, còn ai dám chÆ¡i nhã như thế nữa? Äá»— Thiếu Khanh nói:
- Bác Vi cũng bạn với chú sao? Trang Trạc Giang nói:
- Chúng tôi quen nhau từ thá»i còn để chá»m. Lúc cụ nhà ta còn nhá», tháºt là má»™t vị hiá»n công tá», không ai không kÃnh trá»ng. Bây giá» nhìn hình dung, diện mạo ông, tôi nhá»› lại như thấy cụ nhà ở trước mặt.
Lư TÃn Hầu và VÅ© Thư nói đến việc tế ở Ä‘á»n Thái Bá. Trang Trạc Giang vá»— đùi than:
- Tiếc quá! Má»™t việc quan trá»ng như thế mà mình lại đến cháºm không dư được! Thế nà o tôi cÅ©ng phải tìm má»™t việc gì lá»›n để há»™i há»p tất cả các vị thì má»›i thÃch!
Bốn năm ngưá»i kể lại chuyện cÅ©, cùng uống mãi đến ná»a đêm. Trước nhà Äá»— Thiếu Khanh ở bên sông, những ngá»n đèn lồng ở giữa dòng sông còn le lói; nhưng tiếng đà n, tiếng ca đã dần dần tắt. Chợt bên tai nghe tiếng sáo ngá»c, má»i ngưá»i nói:
- Thôi chúng ta chia tay. VÅ© Thư cÅ©ng lên bá»™ Ä‘i vá».
Trang Trạc Giang tuy đã già nhưng rất kÃnh cẩn lá»… phép vá»›i Trang Thiệu Quang. Khi thuyá»n đến nhà , Äá»— Thiếu Khanh từ biệt vá» nhà , Trang Trạc Giang tiá»…n Trang Thiệu Quang đến cầu Cá»a Bắc rồi hai ngưá»i cùng lên bá»™. Ngưá»i nhà cầm đèn lồng đưa Lư TÃn Hầu đến nhà Trang Thiệu Quang rồi má»›i trở vá». Trang Thiệu Quang giữ Lư TÃn Hầu ở lại má»™t đêm, sáng hôm sau hai ngưá»i lại ra vưá»n hoa giữa hồ chÆ¡i. Hôm sau Trang Trạc Giang cùng con cầm tá» thiếp rá»§ Trang Thiệu Quang và con là Phi Hùng đến thăm Äá»— Thiếu Khanh. Thiếu Khanh lại đến cầu Liên Hoa đáp lá»… và ở lại nói chuyện má»™t ngà y.
Thiếu Khanh cÅ©ng đến hồ Háºu Hồ gặp Trang Thiệu Quang, Trang Thiệu Quang nói:
- Anh cháu há» tôi không phải là tay vừa. Cách đây bốn mươi năm anh hùn vốn vá»›i má»™t ngưá»i khác mở má»™t hiệu cầm đồ ở Tứ Châu. Ngưá»i kia bị sa sút, anh Ä‘em tất cả số tiá»n kiếm được là hai vạn lạng bạc và cả hiệu cầm đồ nhưá»ng cho, rồi vai mang hà nh lý cưỡi má»™t con lừa gầy, ra khá»i Tứ Châu. Mưá»i mấy năm nay, anh buôn bán miá»n Việt, miá»n Sở lại kiếm được mấy vạn lạng bạc, dá»±ng lên được sản nghiệp và đến ở Nam Kinh. Anh ngà y thưá»ng rất tốt vá»›i bạn và tôn trá»ng luân lý. Khi phụ thân anh mất, anh má»™t mình lo việc tang lá»… không há» bắt anh em phải chịu má»™t đồng tiá»n. Có nhiá»u ngưá»i bạn quen chết không có há» hà ng thân thÃch thì anh chôn cất giúp. Anh rất kÃnh trá»ng lá»i dạy cá»§a thầy tôi, rất quà ngưá»i văn nhân và ham mê không di tÃch cổ. Hiện nay anh bá» ra ba, bốn ngà n lạng bạc để xây miếu Tà o VÅ© Huệ Vương ở núi Kê Minh. Anh Thiếu Khanh! Khi nà o miếu là m xong anh nói vá»›i anh Hà nh SÆ¡n lo việc tế lá»… giúp anh ta nhé!
Äá»— Thiếu Khanh nghe váºy trong lòng vui vẻ. Nói chuyện xong Thiếu Khanh từ biệt ra vá».
Thấm thoắt hạ qua thu tá»›i, gió hiu hắt báo trước mùa lạnh đã vá». Cảnh sông Tần Hoà i lại thay đổi hẳn. Ngưá»i Nam Kinh Ä‘á»u thuê thuyá»n, nhá» các hòa thượng treo tranh đức Pháºt ở trên thuyá»n, đặt đà n tụng kinh niệm pháºt; há» rải những đồ cúng chúng sinh từ cá»a Thá»§y Tây đến mãi quãng sông Tiến Hương. Trong vòng mưá»i dặm, khói hương nghi ngút bay lên như mây mù. Tiếng thanh la, não bạt và tiếng tụng kinh không lúc nà o đứt. Äến tối ngưá»i ta thả những chiếc đèn hoa sen rất đẹp trôi trên sông. Lại có những chiếc thuyá»n giấy rất lá»›n để siêu độ những cô hồn lên trá»i theo thuyết ngà y rằm tháng bảy xá tá»™i vong nhân cá»§a đạo Pháºt. Vì váºy, sông Tần Hoà i ở Nam Kinh biến thà nh nước Tây Vá»±c và Thiên Trúc. Và o ngà hai mươi chÃn tháng bảy, có lá»… Äịa Tạng ở núi Thanh Lương. Ngưá»i ta nói rằng Äịa Tạng Bồ Tát nhắm mắt quanh năm, chỉ đến đêm hôm ấy má»›i mở mắt. Nếu thấy nhân dân cả thà nh phố bà y hương hoa Ä‘á»n sáp thì Bồ Tát sẽ cho rằng suốt năm Ä‘á»u như thế, ngưá»i sẽ phù há»™. Vì váºy đêm ấy khắp Nam Kinh trước cá»a nhà nà o cÅ©ng bà y hai cái bà n trên có má»™t cái lư hương và thắp hai ngá»n đèn sáp suốt đêm. Trên con đưá»ng dà i bảy tám dặm từ cầu Äại Trung đến núi Thanh Lương đèn sáng rá»±c như má»™t con rồng bạc.
Mùi hương xông lên ngà o ngạt dù gặp gió to cÅ©ng không thể thổi bạt Ä‘i được. Tất cả con trai con gái trong thà nh Ä‘á»u ra đốt hương xem há»™i.
Thẩm Quỳnh Chi ở má»™t cái phòng ở bên ao Vương Phá»§, cùng Ä‘i ra vá»›i vợ chá»§ nhà để đốt hương. Từ khi Thẩm Quỳnh Chi đến Nam Kinh đến nay cÅ©ng có khách đến thuê là m thÆ¡, viết chữ và thêu thùa. Lại có những bá»n vô lại gây sá»±, kẻ nà y kháo vá»›i kẻ khác kéo nhau đến ngắm sắc đẹp cá»§a nà ng, Ä‘iá»u nà y xảy ra không phải chỉ má»™t hai ngà y. Hôm ấy Quỳnh Chi Ä‘i đốt hương vá», ăn mặc xinh đẹp nên đằng sau có đến hÆ¡n trăm ngưá»i Ä‘i theo. Trang Phi Hùng cÅ©ng theo sau. Thấy nà ng đến bên ao Vương Phá»§, trong lòng Phi Hùng nghi hoặc. Hôm sau Phi Hùng đến nhà Thiếu Khanh nói:
- Cô Thẩm Quỳnh Chi ở bên ao Vương Phá»§ có má»™t bá»n vô lại chạy theo trêu thì cô ta mắng lại. Con ngưá»i nà y xem ra kỳ lạ lắm. Anh Thiếu Khanh, ta hãy đến đó xem sao?
- Tôi cÅ©ng nghe nói thế. Thá»i nà y có nhiá»u ngưá»i không vừa ý, biết đâu cô ta không phải vì lánh nạn mà đến nÆ¡i đây? Tôi cÅ©ng định đến há»i thăm cô ta.
Thiếu Khanh giữ Phi Hùng ở lại nhà bên sông xem trăng non má»›i lên, lại má»i thêm hai ngưá»i khách nữa là Trì Hà nh SÆ¡n và VÅ© Thư. Sau khi nói chuyện suông má»™t hồi Trang Phi Hùng lại Ä‘em việc Thẩm Quỳnh Chi bán thÆ¡ ra nói. Äá»— Thiếu Khanh nói:
- Vô luáºn cô ta là ngưá»i như thế nà o, nhưng nếu biết thÆ¡ văn thì cÅ©ng là hiếm có.
Trì Hà nh Sơn nói:
- Anh không biết thà nh Nam Kinh thế nà o ư? Danh sÄ© bốn phương ở đây kể không hết, ai còn hÆ¡i đâu xem thÆ¡ văn cá»§a đà n bà là m quái gì? Äó chẳng qua là mượn cá»› để là m cái mồi nhá» ngưá»i ta thôi. Có là m được hay không thì cÅ©ng mặc ngưá»i ta!
Vũ Thư nói:
- Việc nà y cÅ©ng lạ! Má»™t ngưá»i con gái trẻ tuổi, không có bạn bè gì, lại sống bằng cách bán thÆ¡ văn, đó là điá»u không có trên thế gian nà y! Chắc có ẩn tình gì đây! Nếu cô ta đã biết là m thÆ¡ thì tại sao ta không má»i cô ta đến là m thÆ¡ chÆ¡i?
Mấy ngưá»i nói chuyện và ăn cÆ¡m chiá»u. Mặt trăng lưỡi liá»m đã từ lòng sông nhô lên soi sáng trên cầu. Äá»— Thiếu Khanh nói:
- Anh Vũ Thư! Hôm nay đã muộn rồi. Ngà y mai, anh đến nhà tôi ăn cơm sáng, rồi cùng đi thăm cô ta.
VÅ© Thư bằng lòng cùng Trì hà nh SÆ¡n và Trang Phi Hùng từ biệt ra vá».
Hôm sau VÅ© Thư đến nhà Äá»— Thiếu Khanh. Sau bữa cÆ¡m sáng, hai ngưá»i cùng đến Vương Phá»§, chỉ thấy má»™t gian nhà lụp xụp ở trước cá»a có hÆ¡n chục ngưá»i Ä‘ang hò hét om sòm. VÅ© Thư và Thiếu Khanh đến gần, thấy ở trong nhà có má»™t cô gái trạc mưá»i tám, mưá»i chÃn tuổi, Ä‘ang mắng nhiếc. Tóc cô ta chải theo lối con gái nhà nghèo, ngưá»i mặc áo sa rá»™ng mà u lam, cổ tròn... Äá»— Thiếu Khanh và VÅ© Thư nghe má»™t lát má»›i hiểu có ngưá»i đến mua những túi thêu đựng hương, nhưng có mấy tên vô lại vô cá»› mắng nhiếc há», và bị Quỳnh Chi mắng cho má»™t tráºn. Hai ngưá»i nghe tất cả rồi má»›i bước và o. Bá»n kia thấy hai ngưá»i và o bèn lảng ra dần.
Thấy hai ngưá»i thanh nhã khác thưá»ng bước và o. Thẩm Quỳnh Chi vá»™i và ng ra kÃnh cẩn vái chà o. Sau khi nói mấy câu chuyện, VÅ© Thư nói:
- Ông Äá»— Thiếu Khanh đây là thi bá trong thi đà n, hôm qua chúng tôi nghe nói cô thÆ¡ hay cho nên đến đây thỉnh giáo.
- Tôi tá»›i Nam Kinh đã hÆ¡n ná»a năm nay. Ai đến đây nếu không cho tôi là con gái giang hồ thì cÅ©ng nghi là bá»n trá»™m cắp. Những ngưá»i như thế tôi không thèm chấp. Hôm nay hai vị đến đây không có ý dá»a nạt tôi, cÅ©ng không nghi ngá» tôi. Tôi thưá»ng nghe cha tôi nói: “Danh sÄ© Nam Kinh tuy nhiá»u nhưng chỉ có ông Äá»— Thiếu Khanh là ngưá»i hà o kiệt†Câu nói đó quả không lầm. Nhưng tôi không biết ông lên đây chÆ¡i hay là cả phu nhân cÅ©ng lên ở Nam Kinh?
- Nhà tôi cũng lên Nam Kinh với tôi, hiện nay ở cái nhà bên bỠsông.
- Nếu váºy tôi đến quà phá»§ thăm phu nhân, kể lại tâm sá»± cá»§a tôi có được không?
Äá»— Thiếu Khanh vui lòng nháºn lá»i cùng VÅ© Thư từ biệt Ä‘i ra.
Vũ Thư nói với Thiếu Khanh:
- Theo tôi, cô ta quả là má»™t ngưá»i lạ! Nếu cô ta là hạng giang hồ thì tại sao không có chút gì dâm đãng. Nếu là hạng tỳ thiếp chạy trốn, thế tại sao không có chút gì tá» ra hèn hạ? Tôi thấy cô ta tuy là hạng đà n bà nhưng vẫn có vẻ hà o hiệp. Cô ta ăn nói đơn giản, bá» ngoà i có vẻ thuỳ mị nhưng nhìn hai cánh tay thì phải là tay thạo nghá» quyá»n thuáºt. Cố nhiên ở thá»i bây giá» cÅ©ng vị tất đã có những ngưá»i hiệp nữ như Sa Trung Nữ Tá», Hồng Tuyến trong tiểu thuyết Ä‘á»i ÄÆ°á»ng,( Hai nữ hiệp ở trong tiểu thuyết Ä‘á»i ÄÆ°á»ng. Xa Trung Nữ Tá» có thuáºt phi hà nh nhanh như bay, cứu ngưá»i trong chốn ngục sâu. Hồng Tuyến đã từng đêm khuya lẩn và o nhà hà o phù lấy trá»™m há»™p và ng bên gối nó. Từ đó nhà hà o phú sợ không dám giết hại ngưá»i nữa) nhưng tôi cho cô ta là má»™t ngưá»i bị bạc đãi hà nh hạ nên trốn nhà ra Ä‘i. Khi nà o cô ta đến chÆ¡i, anh thá» há»i xem con mắt nháºn xét cá»§a tôi có đúng không?
Äang nói chuyện, hai ngưá»i đã đến cá»a nhà Äá»—. Nhìn thấy bà Diêu Ä‘ang Ä‘eo má»™t cái già nh hoa Ä‘i lại, Äá»— nói:
- Bà Diêu! Bà đến đúng lúc quá. Hôm nay tôi có má»™t ngưá»i khách lạ, bà ở đây mà xem.
Äá»— má»i VÅ© Thư và o nhà ngồi và cùng bà Diêu và o nói chuyện vá»›i vợ. Má»™t lát sau, Thẩm Quỳnh Chi Ä‘i kiệu đến. Äá»— Thiếu Khanh má»i và o nhà trong, ở đấy vợ Äá»— tiếp và má»i uống trà . Thẩm Quỳnh Chi ngồi ghế khách, bà Äá»— ngồi ghế chá»§, bà Diêu ngồi tiếp. Äá»— Thiếu Khanh ngồi bên cá»a sổ. Sau mấy câu chuyện suông bà Äá»— há»i:
- Cô Thẩm! Tôi thấy cô còn trẻ như thế tại sao lại ở đây một mình nơi đất khách? Cô có ai là bầu bạn không?
Trong nhà ta ông cụ bà cụ vẫn còn cả chứ? Cô đã hứa hôn với ai chưa?
- Cha tôi bao nhiêu năm Ä‘i dạy há»c ở xa, mẹ tôi đã qua Ä‘á»i. Từ bé, tôi có há»c qua nghá» thêu thùa cho nên đến Nam Kinh là m nghỠđó để sinh sống. Vừa rồi, tôi được Äá»— tiên sinh hạ cố đến nhà và hẹn tôi lại đây chÆ¡i, nay lại được phu nhân tuy má»›i gặp lần đầu nhưng đã xem như ngưá»i thân, tháºt là ngưá»i tri ká»· ở nÆ¡i góc biển chân trá»i!
Bà Diêu nói:
- Cô Thẩm thêu đẹp tuyệt trần! Hôm qua con được xem bức tranh thêu “Quan Âm tống tá»â€ ở nhà ông Cát Lai Quan ngay trước cá»a nhà ta. Bà Cát má»›i mua vá», nói là cá»§a cô thêu. Thá»±c là không bức tranh nà o đẹp bằng!
Thẩm Quỳnh Chi nói:
- Tôi là m liá»u đấy, nó chỉ mua cưá»i mà thôi.
Bà Diêu Ä‘i ra. Thẩm Quỳnh Chi quì dưới chân bà Äá»—, Bà Äá»— hoảng sợ đỡ dáºy. Thẩm Quỳnh Chi Ä‘em chuyện tên buôn muối lừa bắt là m thiếp và nà ng mang theo đồ tế nhuyá»…n rồi trốn Ä‘i như thế nà o kể lại má»™t lượt.
- Tôi chỉ sợ hắn theo dõi, tìm ra tung tÃch. Váºy xin phu nhân cứu tôi vá»›i!
Äá»— Thiếu Khanh nói:
- Bá»n buôn muối già u có, xa hoa, nhiá»u bá»n sÄ© đại phu thấy váºy mà kinh hồn hoảng vÃa. Nà ng là má»™t ngưá»i con gái yếu Ä‘uối lại coi chúng như cá» rác, thá»±c là đáng kÃnh vô cùng. Cố nhiên, hắn sẽ dò la tung tÃch, tai há»a cá»§a nà ng ắt không xa. Nhưng cÅ©ng không có gì mà phải lo lắm.
Vừa lúc ấy, thì má»™t ngưá»i đầy tá»› và o báo vá»›i Thiếu Khanh.
- Ông vũ muốn nói gì với ông.
Äá»— Ä‘i ra phòng ngoà i, thấy hai ngưá»i buông thõng tay Ä‘ang đợi ở cá»a giống như hai sai nhân. Äá»— giáºt mình há»i:
- Các anh ở đâu đến? Là m sao lại và o mãi đây? Vũ Thư nói:
- Tôi bảo há» và o đấy! Lạ quá! Quan huyện Giang Äô có giấy bắt cô ta bảo rằng cô ta là nà ng hầu cá»§a ngưá»i buôn muối há» Tống trốn Ä‘i. Anh thấy tôi xét có đúng không?
- Cô ta hiện nay ở trong nhà tôi. Nếu tôi đưa ra chả hóa ra tôi gây ra việc nà y sao? Việc nà y mà truyá»n đến Dương Châu thì ngưá»i ta sẽ cho rằng tôi đã giấu cô ta trong nhà . Cô ta trốn hay không cái đó không quan hệ gì đến tôi, nhưng giao cô ta cho sai nhân thì không được.
Vũ Thư nói:
- Vì váºy tôi má»›i bảo sai nhân và o đấy! Anh Thiếu Khanh ạ. Bây giá» tốt nhất là đưa cho há» má»™t tà tiá»n, bảo trở vá» bên ao Vương Phá»§. Khi nà o cô ta vá» nhà hãy bắt. Thiếu Khanh nghe lá»i VÅ© Thư thưởng cho sai nhân bốn đồng cân bạc, sai nhân ra Ä‘i, không dám trái lá»i. Äá»— Thiếu Khanh lại và o nói vá»›i Thẩm Quỳnh Chi. Vợ Äá»— và bà Diêu rất kinh hoảng. Thẩm Quỳnh Chi đứng dáºy nói:
- Cái đó không can gì. Sai nhân đâu rồi? Tôi xin cùng Ä‘i vá»›i há».
Äá»— Thiếu Khanh nói:
- Tôi đã bảo sai nhân đi rồi. Cô hãy ở đây ăn cơm. Ông Vũ Thư có một bà i thơ muốn tặng cô. Cô hãy đợi ông ta viết xong đã.
Thiếu Khanh bảo vợ và bà Diêu ngồi tiếp, còn mình ra phòng ngoà i lấy má»™t táºp thÆ¡ đã khắc cùng vá»›i bà i thÆ¡ cá»§a VÅ© Thư và cân bốn lạng bạc gói lại bảo ngưá»i đầy tá»› đưa cho bà Äá»— biếu Thẩm Quỳnh Chi gá»i là món quà khi chia tay.
Thẩm Quỳnh Chi từ biệt lên kiệu Ä‘i thẳng vá» ngõ Thá»§ Bạc. Hai tên sai nhân đứng sẵn trước cá»a cản lại:
- Cô muốn đi kiệu hay là đi bộ theo chúng tôi? Cô không cần phải và o nhà là m gì?
- Các ông ở nha môn quan huyện đến hay ở nha môn quan tuần, quan án đến? Tôi không phải là ngưá»i phạm pháp, lại không phải là can án gì quan trá»ng, lẽ nà o các ông lại ngăn cản tôi không cho tôi vá» nhà ? Cái lối dá»a nạt cá»§a các ông chỉ dá»a được những ngưá»i nhà quê ngá» nghệch mà thôi!
Nói xong Quỳnh Chi xuống kiệu khoan thai bước và o nhà . Hai ngưá»i sai nhân phải để cho nà ng Ä‘i.
Sau khi đã mang theo táºp thÆ¡ và tiá»n bạc bá» trong má»™t cái há»™p nữ trang, Quỳnh Chi Ä‘i ra, nói:
- Phu kiệu! Cáng tôi lên quan huyện!
Phu kiệu đòi tiá»n thêm. Sai nhân vá»™i và ng nói:
- Nà y cô! Ai sai đâu thì sai chứ bá»n “sai nhân†thì không"nói sai" đâu đấy! Chúng tôi dáºy từ sáng sá»›m đứng đợi ná»a ngà y trước nhà ông Äá»—. Lại muốn giữ thể diện cho cô, chúng tôi để cô Ä‘i kiệu vá» nhà . Cô là đà n bà con gái lẽ nà o lại không biết đến việc thết chúng tôi hay sao?
Biết rằng bá»n sai nhân đòi tiá»n, nà ng không thèm để ý chỉ cho những ngưá»i khiêng kiệu thêm hai mươi bốn đồng tiá»n bảo hỠđưa nà ng đến huyện. Bá»n sai nhân không biết nói sao, chạy và o huyện bẩm:
- Chúng con đã mang Thẩm thị vỠđây.
Tri huyện nghe nói, sai gá»i đến công đưá»ng để há»i. Khi dẫn lên, tri huyện nhìn diện mạo cÅ©ng khá bèn há»i:
- Nà ng đã là đà n bà tại sao không chịu ở trong chốn buồng the lại lấy trộm và ng bạc nhà hỠTống rồi trốn đến ở huyện ta là m gì?
Thẩm Quỳnh Chi nói:
- Tống Vi Phú ép buá»™c con gái nhà lương thiện là m thiếp, cha tôi Ä‘i kiện ông ta, ông ta đút tiá»n cho quan nên cha tôi thua kiện. Nó là kẻ thù không đội trá»i chung cá»§a tôi. Vả chăng, tôi tuy bất tà i cÅ©ng biết qua dăm ba chữ. Tại sao má»™t ngưá»i con gái có thể lấy Trương NhÄ© lại Ä‘i là m nô tỳ cho Ngoại Hoà ng?( Thá»i chiến quốc, có má»™t ngưá»i đà n bà không chịu lấy Ngoại Hoà ng là ngưá»i già u và ngốc, sau ngưá»i ấy lấy Trương NhÄ© được phong là m Triệu Vương) Vì váºy cho nên tôi bá» trốn. Äó là sá»± thá»±c.
- Việc nà y là việc tri huyện Giang Äô ta không xét? Nếu nà ng biết chữ, váºy có thể là m má»™t bà i thÆ¡ ngay trước mặt ta không.
- Xin quan cứ ra đỠđể tôi được thỉnh giáo. Tri huyện liá»n chỉ cây hoè ở dưới sân:
- Lấy cây hoè là m đầu Ä‘á».
Thẩm Quỳnh Chi không chút sợ sệt, ngâm má»™t bà i thÆ¡ bát cú, đã lanh lại hay. Tri huyện tán thưởng, sai ngưá»i mang hà nh lý cá»§a nà ng để ở ngoà i sân và o khám xét. Khi mở há»™p đồ trang sức thấy má»™t gói bạc vụn, má»™t cái gói trên viết “món quà lên đưá»ng’ trong có má»™t quyển sách, má»™t quyển thÆ¡. Tri huyện xem xong, biết nà ng đã xướng há»a vá»›i các danh sÄ© ở Nam Kinh. Y viết công văn và dặn sai nhân:
- Chúng bay mang Thẩm Quỳnh Chi đến huyện Giang Äô. Trên đưá»ng Ä‘i phải săn sóc cô ta, không được gây sá»±, đến nÆ¡i phải lấy giấy chứng nháºn Ä‘em vỠđây.
Tri huyện nà y là bạn đồng khoa vá»›i tri huyện Giang Äô, y bà máºt viết má»™t cái thÆ¡ kèm và o tá» công văn dặn tri huyện tha nà ng, trả vá» vá»›i cha nà ng để nà ng lấy chồng khác.
Thẩm Quỳnh Chi và hai sai nhân ra khá»i huyên. Nà ng thuê kiệu đến ngoà i cá»a thá»§y Tây, xuống thuyá»n Ä‘i Nghi Trưng. Sai nhân để hà nh lý ở đầu thuyá»n và nằm nghỉ ở đấy. Thẩm Quỳnh Chi ở khoang trong. Nà ng vừa ngồi xuống thì thấy có má»™t chiếc thuyá»n bồng chá» hai ngưá»i đà n bà đến, má»™t ngưá»i trạc hăm sáu, hăm bảy, má»™t ngưá»i trạc mưá»i bảy, mưá»i tám. HỠăn mặc má»™c mạc, nhưng Ä‘iệu bá»™ có vẻ lẳng lÆ¡. Ngưá»i đà n ông Ä‘i theo đội mÅ© lông chiên đã rách, mặt đỠnhư say rượu, lông mà y ráºm. Y mang hà nh lý đưa và o khoang. Hai ngưá»i đà n bà cùng ngồi cạnh Quỳnh Chi và há»i:
- Cô đi đâu?
- Tôi Ä‘i Dương Châu. Có lẽ cùng Ä‘i má»™t đưá»ng vá»›i hai chị.
Ngưá»i đà n bà lá»›n tuổi hÆ¡n nói:
- Chúng tôi đến Nghi Trưng không Ä‘i Dương Châu. Má»™t lát sau, ngưá»i chá»§ thuyá»n đòi tiá»n. Hai ngưá»i sai nhân nhổ toẹt má»™t cái và đưa công văn ra:
- Coi nà y! Cái gì đây! Chúng tôi Ä‘i việc công không há»i tiá»n anh là may rồi! Anh còn há»i tiá»n chúng tôi sao?
Chá»§ thuyá»n không dám há»i tiá»n nữa. Quay lại há»i tiá»n những ngưá»i khác. Thuyá»n đỗ ở má»m Yến Tá». Trong đêm đó, gió tây nam thổi, sáng sá»›m, thuyá»n đến bến Hoà ng Nê. Sai nhân đòi tiá»n Thẩm Quỳnh Chi.
Quỳnh Chi nói:
- Hôm qua tôi nghe rõ rà ng các anh nói là việc công không phải trả tiá»n đò kia mà !
Sai nhân nói:
- Cô Thẩm! Cô cay nghiệt vừa vừa chứ! Chúng tôi giữ chùa thì ăn oản chứ! Nếu ai cũng như cô cả, không chịu mất một đồng nà o thì chúng tôi hớp gió mà sống à !
Thẩm Quỳnh Chi nghe váºy nói:
- Tôi không cho các anh tiá»n, các anh là m gì tôi?
Nà ng ra khá»i khoang, nhảy lên bá», hai chân nhá» xÃu chạy như bay. Sai nhân vá»™i và ng xách hà nh lý chạy theo, nhưng khi vừa túm được thì liá»n bị mấy cái đấm ngã hẳn xuống đất. Khi hỠđứng dáºy thì nà ng kêu la ầm Ä© đến ná»—i cả chá»§ thuyá»n và ngưá»i đội mÅ© lông chiên rách phải chạy lại can và thuê cho nà ng má»™t cái kiệu. Hai tên sai nhân lẽo đẽo chạy theo.
Ngưá»i đội mÅ© lông chiên kia đưa hai ngưá»i đà n bà đi qua Ä‘áºp Äầu Dạo, thẳng đến ngõ Phong Gia. Vương NghÄ©a Ân ra đón nói:
- Cô Tế và Cô Thuáºn đến đấy phải không? Ông Lý thân hà nh dẫn đến đây chứ. Công việc là m ăn ở cá»a Thá»§y Tây ở Nam Kinh gần đây ra sao?
Lý Lão Tứ nói:
- Gần đây bá»n con hát ở cầu Hoà i Thanh nó phá đám nên phải chạy đến nhỠông đây.
- Tốt lắm! Ở đây Ä‘ang thiếu hai ngưá»i!
Vương nghÄ©a An đưa hai ngưá»i gái Ä‘iếm và o má»™t cái nhà tranh ba gian có phên ngăn ra từng buồng, đằng sau có má»™t cái bếp. Má»™t ngưá»i Ä‘ang rá»a tay ở đấy. Nhìn thấy hai ngưá»i gái Ä‘iếm, y vui mừng khôn xiết. Chỉ nhân phen nà y khiến cho:
Trong là ng hoa nguyệt, chỉ ưa cáºy thế khoe quan,
Giữa đám bút nghiên, có lúc vì hoa nể liễu.
Muốn biết việc sau thế nà o hãy xem hồi sau phân giải.
Last edited by quykiemtu; 17-12-2008 at 01:47 PM.
|

10-09-2008, 04:52 PM
|
 |
Thượng Thiên Hạ Äịa Duy Ngã Äá»™c Tôn
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Việt Nam
Bà i gởi: 3,304
Thá»i gian online: 3 tuần 5 ngà y 16 giá»
Thanks: 932
Thanked 2,152 Times in 223 Posts
|
|
Hồi thứ bốn hai
Công tá» nói chuyện khoa trưá»ng nÆ¡i quán dÄ©
Ngưá»i nhà báo vá» tin tức đất Miêu Cương
Vương nghÄ©a An thấy hai ngưá»i gái Ä‘iếm bước và o phòng bèn nói vá»›i ngưá»i Ä‘ang rá»a tay:
- Ông Lục! Ông lại đây mà xem hai cô mới đến!
Hai ngưá»i gái Ä‘iếm ngẩng đầu lên. Thấy má»™t ngưá»i mặt Ä‘en, rá»—, hai con mắt hấp ha hấp háy, đầu đội má»™t cái mÅ© đã rách, mình mặc áo lụa xám dÃnh bết cả đầu, chân Ä‘i đôi giầy cÅ© mÅ©i nhá»n, Ä‘ang xắn ống tay áo lên rá»a tay xem chẳng có vẻ gì là văn nhân hay võ sÄ© cả.
Khi hắn ở nhà bếp Ä‘i ra thì hai ngưá»i con gái chạy lại:
- Chà o ông Lục.
Và cúi đầu, xoay mông Ä‘Ãt má»™t cái, má»™t tay sá» chéo áo, cúi chà o. lão Lục giÆ¡ hai tay đỡ lấy:
- Hai con ngoan ngoãn của tôi! Các con đến đây gặp được lão Lục nà y là may phúc lắm đấy!
Vương Nghĩa An nói:
- Ông Lục nói đúng đấy! Các cô đến đây Ä‘á»u nhỠông Lục săn sóc cả đấy! Má»i ông Lục ngồi. Äem trà đến đây cho ông Lục!
Thang Lão Lục ngồi trên má»™t cái ghế dà i. Hắn kéo hai cô gái ngồi xuống, má»—i ngưá»i ngồi má»™t bên. Hắn sắn quần lên, gác cái đùi Ä‘en bóng lên trên đùi cô Tế, kéo cái bà n tay trắng nõn cá»§a cô Tế đặt lên cái đùi Ä‘en thui cá»§a hắn. Uống trà xong, hắn lấy ra má»™t cái bị đựng cau, bá» cau và o miệng nhai rau ráu. Nước giãi trà n ra ngoà i, chảy ròng ròng xuống râu. Hắn ngả ngưá»i sang bên phải lại nghiêng sang bên trái, môi ghé và o má hai cô để chùi nước giãi. Khi hai cô kia lấy khăn tay ra lau má thì hắn giá»±t lấy khăn lau nách. Vương NghÄ©a An cầm chén trà nói:
- Ông có nghe tin tức gì gần đây không?
- Có chứ! Hôm trước ông ta có sai má»™t ngưá»i đến Nam Kinh để thuê may hai mươi bốn lá cá» nhiá»…u Ä‘iá»u thêu rồng, và má»™t cái cá» soái mà u và ng lá»›n. Tháng nà y, ông sẽ lên kinh. Và o tháng chÃn, lúc có sương sẽ là m lá»… tế cá». Hoà ng Thượng sẽ là m Äại tướng quân và ông chú cá»§a tôi là m Phó tướng quân. Hai ngưá»i sẽ cùng đứng trên má»™t tấm thảm và cúi đầu. Cúi đầu xong, chú tôi sẽ là m tổng đốc.
Äang nói chuyện, có má»™t tên kiếm gái gá»i Vương NghÄ©a An ra ngoà i, thì thầm má»™t hồi, Vương bước và o nói:
- Ông Lục, tôi xin há»i ông. Vừa rồi có má»™t ngưá»i khách đến đây muốn gặp cô Tế, nhưng thấy ông ở đây nên không dám và o!
- Cứ đưa ông ta và o đây, có việc gì đâu? Tôi sẽ uống rượu với ông ta.
Vương NghÄ©a An đưa ngưá»i kia và o. Y là má»™t ngưá»i lái buôn trẻ tuổi.
Ngưá»i khách kia và o ngồi. Vương nghÄ©a An liá»n nói vá»›i y bá» ra má»™t Ãt tiá»n mua má»™t đĩa thịt lừa, má»™t đĩa cá, mưá»i be rượu. Vì Thang Lão Lục là ngưá»i Hồi giáo nên Vương NghÄ©a An lại mua thêm hai, ba mươi quả trứng gà luá»™c. Sau đó, thắp má»™t ngá»n đèn treo, Lão Lục ngồi ghế đầu, ngưá»i khách ngồi đối diện. Lão Lục gá»i cô Tế ra cùng ngồi má»™t ghế đầu vá»›i khách. Cô Tế cứ nÅ©ng nịu đòi ngồi vá»›i Lão Lục. Khi bốn ngưá»i đã ngồi, rượu rót ra. Sau đó bà y trò đánh đố ai thua phải uống rượu, ai được thì hát. Lão Lục được và hát giá»ng ồ ồ bà i “Ký sinh thảoâ€. Rồi đến cô Tế và khách chÆ¡i, cô Tế được Lão Lục bảo rót thêm rượu nghe cô Tế hát. Cô Tế quay mặt không chịu hát mà chỉ cưá»i. Lão Lục lấy đũa gõ trên bà n là m nhịp, nhưng cô Tế chỉ cưá»i không hát? Lão Lục doạ:
- Mặt tôi như cái rèm, cuốn lên cũng được, buông xuống cũng được! Tôi bảo cô Tế hát một bà i, thì cô phải hát ngay. Vương nghĩa An lại giục, cô Tế đà nh phải hát mấy câu.
Hát xong nghĩa An nói:
- Ông Vương đến đây rồi!
Viên Bả tổng há» Vương Ä‘i tuần đến. Thấy Lão Lục ở đấy, y không nói năng gì. Những ngưá»i gái Ä‘iếm cúi lạy. Y và o bà n uống rượu. Ngưá»i ta lại mua thêm năm, sáu be rượu nữa. Äến canh tư, má»™t tên đầy tá»› cá»§a nhà đô đốc mang đèn lồng “Äô đốc phủ†đến nói:
- Trong phá»§ gá»i ông Lục vá»!
Lão Lục và ông Vương ra ngoà i. Khách buôn bước và o phòng. Ngưá»i múc nước rá»a tay đến xin tiá»n, ngưá»i mang khăn mặt đến xin tiá»n. Cô gái Ä‘iếm chải đầu rá»a mặt và tắm, báºn rá»™n má»™t hồi. Sau đó, hai ngưá»i cùng lên giưá»ng. Lúc bấy giá» gà đã gáy sáng.
Sáng sá»›m hôm sau, Lão Lục đến bảo dá»n má»™t bữa tiệc tiá»…n hai công tá» Ä‘i Nam Kinh. Vương nghÄ©a An nghe nói hai ngưá»i con cá»§a quan đô đốc đến thì mừng rỡ như bắt được và ng, vá»™i và ng há»i:
- Ông Lục! Hai công tỠđến ngay bây giá» hay chiá»u? Lão Lục móc ở lưng ra má»™t gói bạc có năm mươi sáu đồng cân đưa cho Vương, bảo sá»a soạn má»™t bữa tiệc có bảy món ăn ngon và hai món Ä‘iểm tâm:
- Nếu chưa đủ tiá»n thì đến nói vá»›i tôi.
- Không dám! Không dám! Nếu ông Lục tìm được đám nà o cho hai cô kia thì còn nói gì nữa. Vả lại, hôm nay lại là bữa tiệc thết ông cả, ông hai con quan đô đốc, chúng tôi xin cố gắng giúp ông Lục!
- Phải cho ngoan ngoãn đấy! Tôi muốn sao cho hai cô con gái ông vá»› được hai ông thì tháºt là có phúc mưá»i Ä‘á»i!
Và ng bạc, ngá»c ngà , châu báu nhà ông ta chả thiếu thứ gì. Nếu gãi đúng tim Ä‘en hai ông ấy thì tha hồ mà tiêu! Cả đến bá»n đầy tá»›, bá»n nấu bếp cÅ©ng kiếm được chán tiá»n!
Lý Tứ đứng bên cạnh, nghe váºy cÅ©ng mừng quýnh lên. Dặn dò xong, Lão Lục ra Ä‘i. Ở nhà má»i ngưá»i vá»™i và ng lo dá»n tiệc. Äến chiá»u Lão Lục cùng hai công tỠđến, đầu đội mÅ© lụa, má»™t ngưá»i mặc áo tÃa thêu kim tuyến, má»™t ngưá»i mặc áo xám nhạt thêu kim tuyến, chân Ä‘i già y Ä‘en đế trắng, mang theo bốn ngưá»i hầu, ngay giữa ban ngà y cÅ©ng xách hai cái đèn lồng, má»™t cái đỠ“Äô đốc phá»§â€, má»™t cái đỠ“Nam Kinh hương thÃâ€. Hai ngưá»i và o ngồi. Hai cô gái cúi chà o. lão Lục đứng bên cạnh. Ngưá»i lá»›n tuổi hÆ¡n là Thang Do, nói:
- Anh Lục, có ghế đây, ngồi xuống chứ!
- Vâng, vâng! Xin há»i ông cả, ông hai, còn hai cô đây thì có cho phép ngồi không ạ?
Thang Thực nói:
- Sao lại không? Bảo hai cô ngồi xuống chứ! Hai ngưá»i con gái là m ra vẻ rón rén, rụt đầu rụt cổ, ngồi lên má»™t cái ghế dà i lấy khăn tay che miệng cưá»i.
Thang Thực nói:
- Hai cô năm nay bao nhiêu tuổi? Lão Lục đáp hộ:
- Má»™t cô mưá»i bảy, má»™t cô mưá»i chÃn.
Vương NghÄ©a An mang trà lên, hai ngưá»i con gái tay bưng chén trà , lấy khăn tay lau xung quanh chén cho khô rồi mang đến đưa cho hai công tá». Hai ngưá»i tiếp chén trà và uống. Lão Lục há»i:
- Khi nà o hai ông đi? Thang Do nói:
- Ngà y mai, vì quan chủ khảo đã đến Nam Kinh rồi, cho nên chúng tôi không thể ở nán lại nữa.
Trong khi Lão Lục nói chuyện với Thang Do thì Thang Thực kéo cô Tế lại ghế của mình và sỠtay, sỠchân, âu yếm một hồi.
Lát sau, rượu Ä‘em lên. HỠđã thuê má»™t ngưá»i bếp Hồi giáo dá»n những món ăn Hồi giáo: yến sà o, thịt vịt, thịt gà , cá. Lão Lục tá»± rót rượu, má»i hai công tá» ngồi ghế khách; còn mình ngồi dưới tiếp, hai cô ngồi hai bên. Äồ ăn Ä‘em lên, hết món nà y đến món khác. lão Lục tay chân lúng túng, ngồi dưới uống rượu. Lão Lục há»i:
- Hai ông lên Nam Kinh thì có và o trưá»ng ngay không? Từ canh năm ngà y mồng tám, trước tiên Ä‘á»c tên thà sinh phá»§ Thái Bình. Khi Ä‘á»c đến phá»§ Dương Châu, sợ có muá»™n quá chăng?
Thang Do nói:
- Äâu đã Ä‘á»c ngay đến thà sinh phá»§ Thái Bình? Trước tiên ở trước viện nổ ba phát súng và cái cổng lá»›n mở ra. Sau đó, nổ ba phát nữa, cái cá»a chÃnh mở, lại nổ ba phát nữa thì cá»a Long Môn mở. Có tất cả chÃn phát súng.
Thang Thá»±c tiếp lá»i: “Súng ở đấy nhá» hÆ¡n súng ở trước viên môn ông cụ tôiâ€.
Thang Do nói:
- Nhá», nhưng không nhá» hÆ¡n lắm. Sau khi đã nổ súng, ngưá»i ta đặt hương án ở nhà “Chà Công ÄÆ°á»ngâ€. Quan Phá»§ Doãn phá»§ Ứng Thiên mang đồ lá»… mặc áo mãng bà o ra là m lá»…. Khi ngà i đứng dáºy có hai cái lá»ng che. Quan Bố chÃnh quỳ xuống má»i “Tam giá»›i phục ma đại đế quan thánh đế quân†đến để trấn áp trưá»ng thi. Sau đó lại má»i “Chu tướng quân†ra để kiểm soát trưá»ng thi. Cái lá»ng rẽ ra, quan Phá»§ Doãn lại ra là m lá»…. Thư biện cá»§a quan Bố chÃnh ra quỳ má»i “Thất khúc văn xươngâ€, “Khai hóa tỠđồng đế quân†ra trưá»ng là m chá»§ khảo, má»i “Khôi Tinh†ra để soi sáng. Lão Lục lè lưỡi:
- Má»i những vị thần, Pháºt kia ra cả như thế rõ rà ng là má»™t việc lá»›n!
Cô Thuáºn nói:
- Hai ông tháºt là to gan, dám đến cái nÆ¡i có nhiá»u thần pháºt như thế! Chúng em thì thà chết cÅ©ng không dám và o!
Lão Lục nói:
- Hai ông Ä‘á»u là , sao “Văn khúc tinh†ở trên trá»i, có phải như thứ các cô đâu?
Thang Do nói:
- Sau khi đã má»i “Văn xương†quan Phá»§ Doãn lại vái ba vái và Thư biện má»i tất cả những ngưá»i cha mẹ có công đức cá»§a những ngưá»i Ä‘i thi.
Lão Lục há»i:
- Thế nà o là cha mẹ có công đức? Thang Thực nói:
- Cha mẹ có công đức là cha mẹ những ngưá»i đỗ tiến sÄ© và ra là m quan. Chỉ có những ngưá»i nà y má»›i được má»i mà thôi. Còn hạng thi tú tà i đến già đá»i và hạng bách tÃnh thì má»i ra là m gì?
Thang Do nói:
- Trước má»—i phòng có má»™t lá cá» Ä‘á», dưới cắm lá cá» Ä‘en. Dưới lá cỠđỠlà linh hồn những ngưá»i mà thà sinh đã cứu giúp, dưới lá cá» Ä‘en là linh hồn những ngưá»i có thù oán vá»›i thà sinh. Sau khi quan Phá»§ Doãn trở vá» chá»—, Thư biện hô lên: “Ân quỉ và o, oán quỉ và o!†và ở hai bên đốt và ng giấy. Má»™t tráºn gió thổi à o à o, các linh hồn theo và ng giấy và o ngồi dưới những lá cỠđỠvà những lá cá» Ä‘en.
Cô Thuáºn nói:
- A di đà pháºt! Cho hay ai là ngưá»i tốt thì đến lúc ấy má»›i thấy rõ rà ng!
Lão Lục nói:
- Như cụ nhà ta ở biên cương có nhiá»u công đức, cứu được bao nhiêu nháºn mạng thì ân quỉ chắc là không biết bao nhiêu mà kể. Ở dưới cỠđỠchắc là không đủ chá»— mà ngồi.
Thang Do nói:
- Cũng may anh Lục không đi thi. Chứ nếu đi thi thì các “oán quỉ†nó lôi anh đi mất.
- Tại sao thế?
- Cứ xem anh Nghiêm bạn tôi ở Nghi Xương thi khoa trước thì biết. Anh là má»™t ông tú tà i hay chữ. Ở trong trưá»ng thi anh đã viết xong bảy bà i văn và đang cao giá»ng ngâm nga thì bá»—ng có má»™t tráºn gió nhẹ là m cho ngá»n nến lảo đảo, cái vải che cá»a bị kéo ra má»™t bên và má»™t cái đầu thò và o. Anh Nghiêm nhìn kỹ thì thấy đó là đầu má»™t cô gái giang hồ đã cùng sống vá»›i mình. Nghiêm nói:
- Ngưá»i đã chết rồi còn đến đây là m gì?
Ngưá»i con gái nhìn nghiêm cưá»i khanh khách. Nghiêm hoảng hốt cầm thẻ số hiệu Ä‘áºp má»™t cái, nghiên má»±c bị láºt đổ, má»±c Ä‘en đổ lên quyển thi thà nh vết bẩn to tướng. Sau đó, ngưá»i kia biến mất. Nghiêm thở dà i mà rằng: số ta phải như thế. Khi Nghiêm ná»™p quyển thì trá»i mưa to, anh liá»u ướt vá» nhà , bị ốm ba ngà y liá»n. Lúc tôi đến thăm, anh ta nói đến việc đó, tôi nói:
- Chắc vì anh đã là m hại đến Ä‘á»i cô ta nên cô ta tìm đến anh. Anh Lục! Trong Ä‘á»i anh, anh đã là m hại bao nhiêu ngưá»i? Như thế anh có và o trưá»ng thi được không?
Hai cô gái điếm vỗ tay reo:
- Nà y ông Lục! Ông đã là m hại Ä‘á»i chúng tôi! Nếu ông Ä‘i thi thì hai chúng tôi sẽ là m oán quỉ cá»§a ông đấy.
Ä‚n xong. Lão Lục giở cái giá»ng khà n khà n ra hát má»™t bà i, hai công tá» vá»— đùi cùng hát má»™t bà i. Cố nhiên hai cô gái cÅ©ng hát. á»’n à o mãi đến canh ba, hai ngưá»i má»›i sai xách đèn để vá» nhà .
Hôm sau, hai ngưá»i thuê má»™t cái thuyá»n lá»›n Ä‘i Nam Kinh. Lão Lục cÅ©ng tiá»…n chân đến táºn thuyá»n má»›i trở vá». Hai ngưá»i ở trên thuyá»n nói chuyện suông, bà n đến cái cảnh náo nhiệt khi và o thi. Thang Thá»±c há»i:
- Anh bảo năm nay sẽ ra đầu đỠgì?
- Ta Ä‘oán nhất định sẽ ra đầu đỠvá» chuyện phụ thân chúng ta đánh dẹp bá»n Miêu năm ngoái ở Quà Châu.
- ÄỠấy thì chắc sẽ ra ở Quà Châu.
- Nếu váºy thì sẽ ra vá» việc cầu ngưá»i hiá»n hay miá»…n thuế gì đấy thôi, chứ không có gì khác.
Há» nói chuyện suốt trên đưá»ng đến Nam Kinh. Ngưá»i quản gia là Vưu Râu tiếp há», mang hà nh lý đến đưá»ng Äiếu Ngư.
Hai ngưá»i Ä‘i và o nhà , Ä‘i quanh má»™t cái nhà hai từng qua má»™t cái cá»a nách và o ba gian nhà sạch sẽ, mát mẻ nhìn ra sông. Ngồi đấy nhìn qua bên kia sông là má»™t dãy nhà lan can mà u Ä‘á», song cá»a sổ sÆ¡n xanh và treo rèm trúc. Những ngưá»i đỗ tú tà i ở các nÆ¡i Ä‘á»u vá», ở đó có thể nghe tiếng ngâm thÆ¡ bình văn.
Hai ngưá»i vừa đến đó liá»n sai ngay Vưu Râu mua hai cái mÅ© vuông má»›i, già nh, siêu đồng, vải che lá»u, vải che cá»a, hoả lò, cá»c sáp, kéo cắt bấc, đèn sáp bao đựng quyển thi má»—i thứ hai cái. Rồi há» vá»™i và ng đến chùa Tá»±u Phong viết tên và o quyển rồi Ä‘em Ä‘i. Há» lại sắp sẵn những món ăn, bánh mặt trăng, mứt cam, mứt sen, long nhãn, nhân sâm, cốm, dưa muối, gừng, vịt muối. Ngưá»i anh nói vá»›i em:
- Em nên mang theo má»™t Ãt “a nguỳâ€( A nguỳ: chất nhá»±a cây rất hôi dùng để là m thuốc, ngưá»i ta còn cho nó trừ được ma) ở Quà Châu Ä‘i, thứ đó là m tỉnh trÃ, khi viết chữ có sai thì không hoảng hốt.
Há» sá»a soạn má»™t ngà y má»›i xong; hai ngưá»i soát lại tỉ mỉ từng cái má»™t, nói:
- Công danh là chuyện to, không có thể là m chÆ¡i được! Sáng ngà y mồng tám, hai ngưá»i giao hai cái mÅ© vuông cÅ© cá»§a há» cho hai ngưá»i đầy tá»› đội, để cho há» có thể sách già nh đến chá»±c sẵn ở trưá»ng thi. Trên con đưá»ng Ä‘i từ cầu Hoà i Thanh, hai bên là hiệu sách cá»§a những ngưá»i há»c trò nghèo dá»±ng lên bán những quyển văn tuyển văn bát cổ bìa Ä‘á», bìa xanh do Tiêu Kim Huyá»…n, Gia Cát Thiên Thân,
Quý Äiá»m Dáºt, Khuông Siêu Nhân,
Mã Thuần Thượng, Cừ Dáºt Phu ... chá»n lá»c. Äến mãi chiá»u tối, má»›i Ä‘á»c xong danh sách những ngưá»i tú tà i ở Nghi Trưng và đá»c đến tên hai ngưá»i. Hai ngưá»i phải thân hà nh xách già nh, mang hà nh lý và o. Khi há» Ä‘ang ngồi xuống đất để cởi áo và tháo già y thì thấy ở hai bên cá»§i đốt lên, lá»a cháy bốc cao táºn trá»i và nghe ở trong có tiếng hô:
- Phải khám xét cẩn tháºn!
Hai ngưá»i cùng vá»›i những thà sinh khác Ä‘i và o cái cổng thứ hai để nháºn quyển rồi Ä‘i qua cá»a Long Môn trở vá» chá»— ngồi cá»§a mình. Äến ngà y mồng mưá»i thì xong cả, hai ngưá»i má»i mệt, má»—i ngưá»i ăn má»™t con vịt rồi đánh má»™t giấc.
Thi tam trưá»ng xong, đến ngà y mưá»i sáu, há» bảo đầy tá»› mang danh thiếp cá»§a “Äô đốc phủ†thuê má»™t ban hát để tạ Æ¡n thần Pháºt.
Má»™t lát sau, ngưá»i hầu trà đến bên. Há» theo Hồi giáo cho nên có ngưá»i bếp riêng cá»§a mình không thuê ngưá»i ngoà i. Những ngưá»i trong ban hát mang rương hòm đến, theo sau là má»™t ngưá»i mang mưá»i mấy cái đèn lồng trên có ba chữ “Tam nguyên banâ€. Äằng sau là má»™t ngưá»i có má»™t đứa đầy tá»› nhá» Ä‘i theo, tay cầm má»™t há»™p danh thiếp. Äến cá»a, y nói vá»›i quản gia nhá» mang danh thiếp và o. Thang Do mở ra thì tá» danh thiếp kia viết:
“Tôi là Bão Äình Tá»·, đưa hai cây sáp, và má»™t ban hát đến chúc mừngâ€.
Thang Do biết Bão là chá»§ ban hát, bèn gá»i và o. Bão Äình Tá»· gặp hai ngưá»i nói:
- Con có má»™t ban hát nhỠở đây, chuyên hầu các văn nhân và các quan. Hôm qua nghe nói hai vị bảo diá»…n tuồng, hôm nay con xin đến đây hầu hai vị. Thang Do thấy Bão Äình Tá»· vui tÃnh, giữ y lại cùng ăn cÆ¡m. Má»™t lát, mấy ngưá»i hát tuồng đến. HỠđốt ngá»±a giấy cứng “Văn xương đế quân†và “Quan thánh đế quân†trong cái nhà nhìn ra sông. Hai ngưá»i sụp lạy. Lá»… xong, há» cÅ©ng Bão Äình Tá»· ngồi và o má»™t bà n. Tiếng thanh la và tiếng trống vang lên. Mở đầu diá»…n bốn vở ngắn trước khi ăn cÆ¡m. Äến tối ở trong sân đốt lên mưá»i mấy ngá»n đèn chiếu sáng khắp nhà . Tuồng diá»…n mãi canh ba má»›i xong. Bão Äình Tá»· nói:
- Những đứa trẻ cá»§a tôi chÆ¡i trò cưỡi ngá»±a rất hay! Äể tôi bảo nó diá»…n hầu các công tá» xem cho tỉnh rượu!
Mấy ngưá»i diá»…n tuồng mình mặc áo khoác bằng lông Ä‘iêu, đầu cắm lông trÄ©, áo bên trong rất má»›i, nhảy ra, nhảy thà nh nhiá»u hình khác nhau. Hai ngưá»i nhìn xem rất thú vị. Bão Äình Tá»· nói:
- Nếu hai vị cho phép, tôi xin chá»n hai đứa trẻ ở lại đây để hầu hạ hai vị.
Thang Do nói:
- Những đứa trẻ như thế nà y thì hầu hạ gì được? Anh phải tìm một trò vui gì khác chứ?
Bão Äình Tá»· nói:
- Cái đó dá»… lắm. Bên kia sông là nhà anh Cát Lai Quan. Anh ấy là há»c trò tôi. Anh ấy đã được nêu tên lên bảng khi ông Äá»— ở Thiên Trưá»ng có mở cuá»™c thi hát ở trong cái đình giữa hồ. Nếu ngà i đến ngõ Thá»§y Miệt thì thấy có cái cá»a hà ng cá»§a thầy thuốc ngoại khoa há» Chu, bên kia cá»a hà ng có má»™t cái hà ng rà o Ä‘en; đó chÃnh là nhà cá»§a Cát Lai Quan.
Thang Thá»±c há»i:
- Nhà ông ta có đà n bà không? Nếu có, ta cũng muốn đi với anh.
- Ở đây, có cái nhà “Mưá»i hai lầu†nổi tiếng, sao hai ông không đến đó chÆ¡i? Thế nà o tôi cÅ©ng Ä‘i theo hầu.
Bấy giá» tuồng đã diá»…n xong, Bão Äình Tá»· từ biệt ra vá». Hôm sau, Thang Do sắp sẵn tám hồ rượu, hai bình huyết sÆ¡n dương, bốn tấm gấm Miên, và sáu gói trà ngon, bảo ngưá»i mang tất cả đến nhà Cát Lai Quan. Gõ cá»a, má»™t ngưá»i đà n bà chân to ra đưa và o. Nhà trước gồm có hai gian, chia thà nh ba phòng. Cá»a ở phÃa bên trái Ä‘i thẳng và o các buồng, phÃa sau nhìn ra sông. Cát Lai Quan mặc áo cà sa mà u ngá»c thạch, mưá»i ngón tay búp măng Ä‘ang mân mê cái quạt lông ngá»—ng trá»i, tá»±a và o lan can hóng mát. Nhìn thấy Thang Do và o, y há»i:
- Má»i ông ngồi! Ông ở đâu đến? Thang Do nói:
- Hôm qua ông Bão nói vá»›i tôi rằng nhà ông nhìn ra sông rất đẹp mắt, cho nên tôi đến đây thăm ông. Tôi có mang theo Ãt lá»… má»n, mong ông nháºn giúp.
Gia nhân đưa các lá»… váºt đến. Lai Quan nhìn thấy vui mừng hiện ra nét mặt nói:
- Tôi dám đâu nháºn tất cả những thứ nà y. Và gá»i ngưá»i đà n bà chân to:
- Mang và o nhà và nói vá»›i bà dá»n má»™t bữa ăn.
- Chúng tôi là ngưá»i Hồi giáo không ăn được thịt.
- Tôi mới mua được mấy con cua Dương Châu rất to. Không biết các ông có dùng được không?
- Nó là sản váºt quê tôi đấy, tôi rất thÃch. Ông bác tôi ở Cao Yếu viết thư cho tôi nói muốn ăn cua lắm mà không tìm được con nà o.
- Ông cụ nhà ta có là m quan không?
- Thầy tôi là m đô đốc ở Quà Châu. Tôi vỠđây Ä‘i thi. Äang nói chuyện, rượu bưng lên. Mây và sương mù bao phá»§ con sông trước mặt, nhà hai bên bá» sông Ä‘á»u lên đèn. Những ngưá»i Ä‘i thuyá»n qua lại không ngá»›t. Cát Lai Quan uống xong mấy chén rượu, mặt bừng bừng Ä‘á», dưới ánh đèn nến, y giÆ¡ mấy ngón tay búp măng má»i Thang uống rượu:
- Tôi uống nhiá»u rượu rồi! Cho tôi chén trà !
Cát Lai Quan bảo ngưá»i đà n bà chân to dá»n cua và các đĩa trái cây, lau bà n, lấy má»™t cái ấm đất và nấu má»™t ấm trà mai phiến. Hai ngưá»i Ä‘ang vui thú như thế thì bá»—ng bên ngoà i có tiếng ồn à o. Cát Lai Quan ra cá»a nghe, thì thấy ông Chu thầy thuốc ngoại khoa mặt Ä‘á», bụng phệ Ä‘ang mắng bà chân to tại sao bà ném cua và o đầy cá»a nhà ông ta. Cát Lai Quan ra nói lại bị mắng má»™t mẻ:
- Nhà anh ở là thứ nhà gì mà ăn cua không đổ ra trước cá»a nhà mình lại hắt và o cá»a nhà ngưá»i ta. Anh không có mắt hay sao?
Hai ngưá»i Ä‘ang mắng nhau thì ngưá»i quản gia cá»§a Thang ra bảo Cát và o nhà . Vừa và o nhà ngồi thì Vưu Râu đã vá»™i chạy và o:
- Con tìm ông khắp nơi! Ông vẫn ở đây sao?
- Anh là m gì mà ra vẻ hoảng hốt thế?
Ông Hai cùng Ä‘i vá»›i ông Bão đến uống trà ở cái nhà nà o gần chùa Tá»±u Phong ở vưá»n Äông Hoa, nhưng bị mấy thằng côn đồ xông và o lá»™t cả áo quần. Ông Bão hoảng sợ quá nên bá» chạy mất. Bây giỠông hai bị giữ lại trong cái nhà ấy và không sao vỠđược. Ông hai như Ä‘iên cuồng. Có bà Diêu bán hoa ở cạnh đấy nói rằng cô cá»§a ngưá»i con gái đó đã đóng cá»a lại không cho ông hai ra.
Thang Do nghe váºy, vá»™i và ng bảo vá» nhà lấy đèn lồng để đưa đưá»ng đến chùa Tá»±u Phong.
Ở đấy bá»n côn đồ kháo nhau:
- Äã lâu chúng ta không có dịp nà o may mắn! Nếu không có tiá»n chuá»™c thì chúng ta không thả ra.
Thang Do hùng hổ gạt má»i ngưá»i Ä‘i và o, đẩy bà Diêu ra má»™t bên và đấm báºt cá»a sáºp xuống. Ngưá»i em thấy anh đến, vá»™i và ng xông ra. Bá»n côn đồ muốn cản lại nhưng thấy vẻ mặt cá»§a Thang Do hùng hổ, lại thấy cặp đèn lồng “Äô đốc phủ†thà nh ra sợ hãi bá» chạy tản Ä‘i nÆ¡i khác. Hai ngưá»i trở vá» nhà .
HÆ¡n hai mươi ngà y sau, ngưá»i ta Ä‘em má»±c và o trưá»ng thi để viết và o “bảng nhá»â€( Bảng nhỠ“lam đơn†hay “lam băng†là cái bảng ghi tên những ngưá»i phạm quy. Ngà y xưa thưá»ng gá»i là “băng gót†trái vá»›i bảng gá»— ghi những ngưá»i thi đỗ), há» biết là kết quả sẽ được công bố.
Hai ngà y sau, bảng công bố, cả hai không có ai đỗ. Há» ngồi trong phòng buồn bã, bảy tám ngà y liá»n, rồi Ä‘i lấy quyển thi há»ng vá», Thang Do lấy ba quyển, Thang Thá»±c lấy ba quyển. Không có quyển nà o được Ä‘á»c suốt từ đầu đến cuối. Há» chá»i mắng các quan chấm thi dốt nát. Giữa lúc đó, thì má»™t ngưá»i nhà từ Quà Châu mang thư cá»§a Äô đốc đến. Hai ngưá»i mở ra Ä‘á»c. Chỉ nhân phen nà y khiến cho:
Bẻ quế xem hoa, cảnh ấy chỉ trong giấc mộng,
Tranh long đua hổ phen nà y lại thấy chiến chinh.
Muốn biết việc sau thế nà o hãy xem hồi sau phân giải.
Last edited by quykiemtu; 17-12-2008 at 01:48 PM.
|

10-09-2008, 04:52 PM
|
 |
Thượng Thiên Hạ Äịa Duy Ngã Äá»™c Tôn
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Việt Nam
Bà i gởi: 3,304
Thá»i gian online: 3 tuần 5 ngà y 16 giá»
Thanks: 932
Thanked 2,152 Times in 223 Posts
|
|
Hồi thứ bốn ba
Äầm Äã Dương tướng quân giết giặc
Nơi hát múa tù trưởng cướp đinh
Thang Do và Thang Thá»±c sau khi lấy những quyển thi cá»§a mình vá» Ä‘ang ngồi buồn bã thì má»™t ngưá»i nhà từ phá»§ Trấn Viá»…n ở Quà Châu đến đưa cho há» má»™t phong thư. Há» mở ra và cùng Ä‘á»c:
“ Bá»n Miêu cà ng ngà y cà ng thêm hung dữ. Sau khi treo bảng rồi bất kỳ đỗ hay há»ng, các con phải vá» ngay trấn thá»± cá»§a ta...â€
Thang Do nói với em:
- Phụ thân muốn ta vỠnha môn. Chúng ta hãy vỠNghi Trưng, thu xếp đồ đạc rồi sẽ đi.
Há» bảo Vưu Râu thuê má»™t chiếc thuyá»n và trả tiá»n thuê phòng. Sau đó hai ngưá»i lên kiệu, bảo đầy tá»› mang hà nh lý Ä‘i ra cá»a Thá»§y Tây lên thuyá»n. Cát Lai Quan nghe nói há» Ä‘i, bèn mang theo hai con vịt muối và trà đến thuyá»n để tiá»…n.
Thang Do lại dúi ngầm cho y má»™t gói bốn lạng bạc. Sau đó Cát lai Quan ra vá». Äêm ấy, thuyá»n nhổ sà o và sáng hôm sau đến Nghi Trưng. Hai ngưá»i lên bá» vá» nhà . Há» vừa rá»a mặt xong và ngồi uống trà thì ngưá»i giữ cổng và o báo:
- Có ông Lục đến.
Lão Lục và o, có má»™t ngưá»i lạ Ä‘i theo. Lão Lục nói:
- Tôi nghe tin cụ nhà đem quân Ä‘i đánh giặc dẹp quân Miêu. Quân Miêu bị đánh tan. Sang năm, triá»u đình nhất định mở khoa thi và cả hai ông nhất định đỗ. Cụ nhà ta sẽ được phong hầu. Cái gì chứ chức táºp ấm nhất phẩm thì hai ông không cần và sẽ thưởng cho tôi chức ấy. Bây giá» tôi sẽ Ä‘em mÅ© sa ra khoe vá»›i cô Tế và cô ta sẽ cà ng kÃnh phục tôi thêm.
Thang Do nói:
- Anh Lục! Anh muốn có má»™t cái mÅ© sa để cho cô Tế sợ không? Nếu váºy tôi sẽ cho Vương NghÄ©a An má»™t cái.
Thang Thực nói:
- Các anh cứ lo chuyện mà thôi. Còn anh nà y thì ở đâu đến?
Ngưá»i kia cúi đầu chà o, lấy ra má»™t bức thư. Lão Lục nói:
- Anh nà y tên là Tang Kỳ, ngưá»i huyện Thiên Trưá»ng. ThÆ¡ nà y là cá»§a ông Äá»— Thiếu Khanh. Ông Äá»— nói Tang Kỳ là má»™t con ngưá»i có thể tin cáºy được nên cho anh ta đến đây để hai công tá» sai vặt.
Thang Thá»±c mở phong thư và cùng anh xem. Lá thư bắt đầu há»i thăm sức khoẻ rồi đến: “Tang Kỳ đã là m việc ở Quà Châu và thông thạo đưá»ng núi ở đấy, có thể dùng hắn để tiện sai khiếnâ€. Thang Do xem xong nói vá»›i Thang Thá»±c:
- Äã lâu chúng ta không gặp anh Äá»—. Nếu anh đã tiến cá» ngưá»i nà y thì ta giữ lại mà sai vặt.
Tang Kỳ chịu cúi đầu lạy tạ và lui ra. Ngưá»i giữ cá»a lại và o:
- Ông Vương Hán Sách đến, đang đợi ở ngoà i nhà sảnh. Thang Do nói với Thang Thực:
- Em ra ngoà i xem ông ta muốn gì, còn anh và anh Lục đi ăn cơm.
Thang Thá»±c ra tiếp khách, trong khi đó Thang Do bảo dá»n cÆ¡m và cùng ngồi ăn vá»›i Lão Lục. Hai ngưá»i Ä‘ang ngồi ăn thì Thang Thá»±c và o nói đã tiá»…n khách Ä‘i rồi. Thang Do há»i:
- Ông ta nói gì thế?
- Ông ta nói ông chá»§ cá»§a ông ta là Vạn Tuyết Trai có hai thuyá»n muối hai ngà y nữa sẽ Ä‘i. Ông ta mong rằng khi Ä‘i đưá»ng chúng ta để ý đến thuyá»n muối giúp ông ta.
Thang Thực ngồi xuống ăn. Ăn xong, Lão Lục nói:
- Tôi phải đi đây. Ngà y mai tôi sẽ lại tiễn hai ông. Ông hai có rảnh đến thăm cô Tế một chút. Tôi sẽ bảo cô ta đợi ông.
Thang Thực nói:
- Anh Lục! Anh thá»±c là cái con ma đòi nợ không bằng. Anh muốn giết ngưá»i ta à ? Bây giá» còn thì giỠđâu mà thăm cái cá»§a nợ ấy nữa!
Lão Lục cưá»i, Ä‘i ra. Hôm sau, hai ngưá»i thuê má»™t chiếc thuyá»n lá»›n, Vưu Râu, Tang Kỳ mang hà nh lý xuống thuyá»n. Cá» biển cắm ở đầu thuyá»n rất oai nghiêm. Lão Lục đến bến Hoà ng Nê nói dăm ba câu rồi từ biệt gá»i má»™t chiếc thuyá»n nhỠđể vá» nhà .
Ngưá»i ta đốt pháo khi chiếc thuyá»n bắt đầu Ä‘i ngược dòng. Lúc sắp đến Äại cô đưá»ng thì gặp gió to. Thang Thá»±c ra lệnh gá»i má»i ngưá»i lại buá»™c thuyá»n. Trên sông Dương Tá» sóng bạc cuồn cuá»™n trắng xóa như tuyết. Hai chiếc thuyá»n muối bị gió đánh giạt và o bỠở đấy có hai trăm chiếc thuyá»n con từ trong lạch chèo ra có chừng hai trăm ngưá»i mặt mà y hung ác, cùng reo lên:
- Thuyá»n muối đã giạt và o bá» rồi! Chúng ta mau ra khiêng Ä‘i thôi!
Chúng liá»n chèo thuyá»n con, nhảy lên hai thuyá»n lá»›n, và nhanh như chá»›p, cướp hết bao nà y đến bao khác, mang tất cả muối lên những chiếc thuyá»n nhá». Khi hai trăm chiếc thuyá»n kia đã đầy muối rồi, má»—i ngưá»i vá»› má»™t cái chèo, chèo như bay, phút chốc Ä‘á»u chèo và o trong lạch chạy biến mất, không để lại má»™t dấu vết gì!
Ngưá»i lái thuyá»n và ngưá»i coi muối nhìn nhau ngÆ¡ ngác, bó tay không biết là m thế nà o. Nhìn xa, thấy cái thuyá»n bên cạnh mang cá» hiệu “Quà Châu tổng trấn đô đốc phủ†há» nhá»› ra đó là thuyá»n cá»§a anh em há» Thang. Há» liá»n đến quỳ, kêu van thảm thiết:
- Chúng con là những ngưá»i trong hai chiếc thuyá»n muối cá»§a ông Vạn vừa bị cướp giữa ban ngà y! Các vị cÅ©ng thấy rõ rà ng. Xin các vị nghÄ© cách gì cứu chúng con vá»›i!
Hai ngưá»i nói:
- Chúng tôi tuy là ngưá»i cùng huyện vá»›i ông chá»§ các anh, nhưng việc mất cướp là do quan sở tại xét. Các anh phải đến nha môn mà trình vá»›i quan địa phương.
Những ngưá»i kia đà nh phải nghe theo. Há» viết đơn và đưa đến huyện Bà nh Trạch. Quan huyện nháºn lá đơn xong, liá»n ra công đưá»ng gá»i ngưá»i lái thuyá»n, ngưá»i coi muối và những ngưá»i chèo thuyá»n đến.
- Tại sao thuyá»n muối cá»§a các anh lại không nhổ neo mà đi. Tại sao các anh lại dừng thuyá»n ở huyện ta? Nói cho ta biết tên những kẻ ăn cướp! Các anh có biết chúng không?
Ngưá»i lái nói:
- Thuyá»n chúng con bị gió đánh tạt và o bá». Ở đấy có má»™t cái lạch. Trong lạch có hai trăm chiếc thuyá»n con vá»›i hà ng trăm bá»n côn đồ xông ra cướp hết cả muối cá»§a chúng con để ở trên thuyá»n.
Quan huyện nghe váºy nổi nóng:
- Huyện ta là má»™t huyện pháp lệnh nghiêm minh, dân cư vô sá»±, là m gì có những việc ấy! Rõ rà ng là chúng mà y đã thông đồng vá»›i anh coi muối bán hết cả muối để lấy tiá»n Ä‘i chÆ¡i gái và đánh bạc. Sau khi ăn cắp và bán hết cả ở dá»c đưá»ng, chúng mà y bà y ra cái trò nà y để hòng thoát thân chứ gì! Nay đã đến huyện ta, có thế nà o thì phải nói thá»±c.
Và không cần há»i han gì, y ném má»™t nắm roi xuống. Bá»n lÃnh như lang như sói nhảy và o đè ngưá»i lái xuống đánh hai mươi roi cho đến khi báºt máu tươi. Rồi tri huyện lại chỉ và o ngưá»i coi muối:
- Mà y cũng là tay can dự và o vụ nà y! Có nói thực ra không?
Nói xong lại túm lấy bó roi ném ra.
Tên coi muối nà y vốn là ngưá»i lá»›n lên trong cảnh ăn chÆ¡i. Gần đây hắn má»c mấy sợi râu nên chá»§ má»›i sai hắn Ä‘i theo thuyá»n muối lần đầu. Da thịt vốn non ná»›t, bị roi vá»t thì chịu sao nổi. Cho nên thấy thế, hắn sợ đái ra quần, tri huyện bảo hắn nói gì thì hắn nói thế, không dám cãi lại má»™t câu. Hắn lạy như tế sao và xin tha tÃnh mạng! Sau đó tri huyện mắng bá»n thá»§y thá»§ má»™t tráºn nên thân dá»a bắt giam tất cả đến ngà y mai sẽ Ä‘em ra xá». Mất hồn, mất vÃa, tên coi muối cho má»™t ngưá»i chạy vá» nói vá»›i Thang Do ở ngoà i thuyá»n và nhá» giúp. Thang Do sai Tang Kỳ mang thiếp cá»§a mình đến quan huyện. Tang Kỳ nói:
- Ngưá»i nhà Vạn tháºt không cẩn tháºn gì hết! Nhưng số muối mất Ä‘i thì cÅ©ng không nhiá»u. Nay ngà i đã phạt ngưá»i lái để sau nà y hắn cẩn tháºn hÆ¡n. Váºy xin ngà i rá»™ng lượng mà khoan thứ cho há».
Quan huyện bảo Tang Kỳ mang thiếp vá» nói vá»›i hai công tá» rằng quan huyện gá»i lá»i thăm, và xin theo đúng lá»i dặn.
- Äáng lý phải giải chúng mà y đến huyện Giang Äô để bồi thưá»ng. Nhưng nay ta tha cho vì lần nà y là lần đầu!
Sau đó, cho tất cả má»i ngưá»i ra.
Tên coi muối dẫn ngưá»i lái đến thuyá»n Thang Do để vái chà o và cảm tạ. Rồi má»i ngưá»i in lặng trở vá» thuyá»n.
Hôm sau gió lặng, thuyá»n lại giương buồm ra Ä‘i. Sau khi đứng ở nhiá»u nÆ¡i, hai ngưá»i lên bá»™ và đi đến phá»§ Trấn Viá»…n. Há» sai Vưu Râu chạy Ä‘i trước để báo tin hỠđã vá» và cùng đến nha môn.
Hôm ấy Thang tống trấn Ä‘ang tiếp khách. Ngưá»i khách là tri phá»§ Trấn Viá»…n tên là Lôi Ký tá»± là Khanh TÃch, tiến sÄ© xuất thân, năm nay ngoà i sáu mươi. Ông là khoa mục lâu năm, quê ở huyện Äại Hưng, do bá»™ bổ ra đây và sau năm sáu năm là m việc, ông rất thuá»™c tình hình ngưá»i Miêu ở đây. Sau khi cùng ăn cÆ¡m uống trà vá»›i quan tổng trấn ở nhà khách phÃa tây, hai ngưá»i bắt đầu nói chuyện vá» dân Miêu. Tri phá»§ nói:
- Có hai thứ Miêu, bá»n Miêu là nh là bá»n Miêu dữ. Bá»n Miêu là nh thì rất tuân theo pháp luáºt không bao giá» là m Ä‘iá»u gì báºy bạ. Trái lại bá»n Miêu dữ thì luôn luôn nổi dạy. Bá»n Miêu ở Thiên Thạch Nhai và Kim Cẩu Äá»™ng thì lại tệ nhất! Hôm trước đây, quan địa phương là Äiá»n Äức có bẩm: “Tú tà i Phùng Quân Thụy bị bá»n Miêu ở Kim Cẩu Äá»™ng cầm đầu là Biệt Trang Yến bắt Ä‘i, Biệt Trang Yến không chịu trả, bắt phải có số tiá»n chuá»™c là năm trăm lạngâ€. Theo ý cụ thì việc nà y nên là m như thế nà o? Phùng Quân Thụy là má»™t ngưá»i tú tà i cá»§a ta, cái đó quan hệ đến danh dá»± cá»§a triá»u đình. Tên Biệt Trang Yến sao lại dám bắt cóc để đòi tiá»n chuá»™c? Như thế tháºt là không coi phép nước ra cái gì nữa! Cách duy nhất bây giá» là kéo quân và o động quét sạch bá»n Miêu nghịch tặc kia bắt Phùng Quân Thụy vá» giao cho quan địa phương để xét xem thá»§ pham là ai mà trị tá»™i. Ngoà i ra không còn cách gì khác.
Lôi tri phủ nói:
- à định cá»§a cụ rất phải. Nhưng nay vì việc cá»§a má»™t ngưá»i mà ta huy động binh mã, tôi sợ không nên. Theo ý tôi chi bằng đưa Äiá»n Äức đến động gặp tù trưởng Miêu, bảo nó trả Phùng Quân Thụy lại. Như thế công việc có thể xong.
- Ông nói thế là sai rồi! Bây giá» nếu cho ông Äiá»n đến động lại bị bá»n Miêu bắt cóc Ä‘i và đòi chuá»™c má»™t ngà n lạng, rồi đến ông thân hà nh đến thuyết phục, nó lại bắt ông và đòi chuá»™c má»™t vạn lạng ... như thế thì là m thế nà o? Vả chăng, má»—i năm triá»u đình tốn hà ng triệu bạc lương, tiá»n nuôi lÃnh tráng để là m gì? Nếu cứ sợ huy động binh mã thì đừng nuôi những ngưá»i ăn không còn hÆ¡n.
Lôi tri phủ không biết nói sao, đà nh nói:
- Thế cũng được! Tôi sẽ viết một công văn trình rõ việc nà y để quan trên phê như thế nà o! Chúng ta sẽ tuân theo lệnh mà thi hà nh.
Sau đó Lôi tri phủ cám ơn và vỠnhà môn.
Ở viên môn súng nổ và cá»a đóng lại. Thang tổng trấn sau khi tiá»…n khách ra, trở và o phòng. Hai con ra chà o và há»i thăm sức khoẻ. Tang Kỳ cÅ©ng cúi đầu chà o. Thang tổng trấn há»i qua vá» việc nhà mấy câu, má»i ngưá»i Ä‘i ngá»§. Và i ngà y sau, có lệnh quan tổng đốc đưa xuống: “Giao cho quan tổng trấn lÄ©nh binh mã cá»§a mình Ä‘i dẹp bá»n Miêu phản nghịch để nêu phép tắc và ká»· luáºt. Mệnh lệnh nà y phải thi hà nh ngay!â€.
Thang tổng trấn nháºn được công văn láºp tức sai gá»i ngưá»i thư biện cá»§a phòng binh ở phá»§ đến và cho y và o thư phòng rồi khóa lại. Thư biện hoảng sợ không hiểu tại sao. Äến gần ná»a đêm, tổng trấn má»›i đến thư phòng và ra lệnh cho bá»n tôi tá»› Ä‘á»u phải rút lui hết. Y đưa ra năm mươi lạng bạc đặt ngay ở trên bà n và nói:
- NhỠông cầm lấy cho! Tôi má»i ông đến đây là chỉ có việc nà y thôi: Tôi muốn mua cá»§a ông má»™t chữ.
Thư biện run cầm cáºp:
- Xin cụ nói cho con biết cái gì; nếu con có thể là m được thì xin là m. Nhưng dù chết con cÅ©ng không dám nháºn má»™t cái gì cá»§a cụ thưởng.
- Äừng nói thế! Ta không là m việc gì liên lụy đến anh đâu! Ngà y mai có lệnh cấp trên cho ta Ä‘em quân Ä‘i. Khi nà o lệnh nà y đến phá»§, anh chỉ việc thay cái chữ “đem binh mã cá»§a mình†bằng “đem nhiá»u binh mãâ€. Äây là tiá»n thưởng công cho anh. Tôi không đòi há»i gì nữa.
Thư biện vâng dạ, lấy số tiá»n và được thả vá».
Mấy hôm sau, tri phá»§ đưa lệnh xuất quân đến giục Thang tổng trấn, trong lệnh có câu “đem nhiá»u binh mã†Thang lấy ba “dinh†và hai “hiệpâ€( Má»™t dinh cÆ¡ năm trăm ngưá»i, má»™t hiệp có ba nghìn ngưá»i) do mình Ä‘iá»u khiển.
Quân sÄ© Ä‘á»u chuẩn bị lương thá»±c sẵn sà ng.
Äêm giao thừa, tham tướng và thá»§ bị ở hai hiệp Thanh Giang và Äống Nhân bẩm:
- Binh pháp tránh dùng binh ngà y hối.( Ngà y ba mươi)
- Không can gì! Dùng binh kỳ diệu là tuỳ theo ngưá»i! Hôm nay bá»n Miêu Ä‘ang ăn tết, ta có thể nhân lúc chúng sÆ¡ hở mà đánh.
Tổng trấn ra lệnh cho tham tướng Thanh Giang dẫn quân cá»§a mình từ Tiêu Thạch Nhai đến Cổ Lâu Pha để cắt đứt đưá»ng rút lui cá»§a địch. Lại sai thá»§ bị Äông Nhân dẫn quân cá»§a mình Ä‘i từ núi Thạch Bình thẳng đến gò Cá»a Khúc để đánh và o phÃa trước. Còn mình dẫn trung quân đến Dã Dương. Äiá»u động xem, bắt đầu tiến quân. Thang nói:
- Sà o huyệt cá»§a bá»n Miêu phản nghịch ở đầm Dã Dương. Nếu chúng ta theo đưá»ng cái mà đánh và o thì chúng sẽ đựa và o chá»— hiểm, cứ ung dung đợi chúng ta đến để đánh và do đó khó lòng đánh thắng được.
Thang tổng trấn há»i Tang Kỳ:
- Ngươi có biết đưá»ng nhá» nà o Ä‘i xuyên vá» phÃa sau không?
- Tôi biết. Nếu Ä‘i từ sưá»n núi Hương Lô vượt núi đến khe Thiết Khê Ä‘i quặt ra phÃa sau thì có thể bá»›t được mưá»i tám dặm. Nhưng suối ấy lạnh lắm, nay đã đóng băng rồi và đi cÅ©ng khó.
Thang tổng trấn nói:
- Không ngại.
Bèn ra lệnh cho đội kỵ binh mang già y da sÆ¡n dầu và đội bá»™ binh mang già y trèo núi. Rồi tất cả trung quân Ä‘i theo con đưá»ng đã định.
Bấy giá», tù trưởng Miêu Ä‘ang tụ táºp đông đủ đà n ông đà n bà ở trong động để ăn mừng năm má»›i, uống rượu và chÆ¡i nhạc, Phùng Quân Thụy vốn là má»™t thằng lưu manh, đã lấy con gái cá»§a tù trưởng Miêu, Ä‘ang ngồi vá»›i bố vợ nhìn những ngưá»i đà n bà Miêu mặc áo xanh, áo đỠđánh trống và thanh la, múa hát theo Ä‘iệu Miêu. Äá»™t nhiên ngưá»i lÃnh canh chạy và o!
- Nguy rồi! Hoà ng đế đã sai binh mã đến đây tiêu diệt chúng ta! HỠđã đến gò Cá»u Khúc rồi!
Tù trưởng hồn vÃa bay lên mây, vá»™i và ng ra lệnh cho hai trăm ngưá»i mang giáo ra đối địch. Má»™t tên lÃnh canh khác lại chạy và o báo:
- Rất nhiá»u binh mã đã đến sưá»n Cô Lâu! Nhiá»u vô kể! Tù trưởng và Phùng Quân Thụy Ä‘ang hoảng hốt không biết tÃnh sao thì nghe tiếng súng nổ, đằng sau núi, Ä‘uốc sáng rá»±c trá»i và tiếng hò hét “giết! giết!†vang trá»i, rồi quân lÃnh từ trên cao à o à o đổ xuống như mưa. Tù trưởng dẫn quân ra liá»u mạng giáp chiến. Nhưng địch là m sao nổi quân lÃnh cá»§a Thang, tay cầm giáo, kÃch quét sạch đến đầm Dã Dương. Binh lÃnh Miêu chết và bị thương quá ná»a. Tù trưởng và Phùng Quân Thụy tìm má»™t con đưá»ng nhá» chạy đến má»™t động Miêu khác.
Tiá»n quân cá»§a thá»§ bị Äồng Nhân và háºu quân cá»§a tham tướng Thanh Giang Ä‘á»u gặp nhau ở đầm Dã Dương. Há» lùng tất cả các sà o huyệt, giết tất cả những ngưá»i Miêu sống sót, bắt gái Miêu thổi cÆ¡m hầu hạ trong doanh trại. Thanh tổng trấn ra lệnh cho ba quân đóng ở đầm Dã Dương. sau đó, tham tướng và thá»§ bị đến trướng để chúc mừng thắng tráºn. Thang nói:
- Hai tướng quân không nên coi thưá»ng. Mặc dầu bá»n Miêu bại tráºn, nhưng chúng đã chạy đến động khác rồi. Chắc chắn chúng đã xin quân cứu viện và tối nay sẽ đánh và o dinh trại chúng ta. Chúng ta phải phòng bị má»›i được.
Và há»i Tang Kỳ:
- Äá»™ng gần đây nhất là động gì?
- Có động Thụ Nhãn cách đây không đầy ba mươi dặm. Thang tổng trấn nói:
- Ta đã có cách!
Và quay lại nói với tham tướng và thủ bị:
- Hai vị tướng quân! Hãy Ä‘em binh mã cá»§a mình mai phục ở cầu Thạch Trụ vì chắc chắn bá»n Miêu sẽ Ä‘i theo đưá»ng ấy. Äợi đến khi chúng rút lui và nghe tiếng súng hãy ra lệnh cho tất cả nhảy xổ ra quét sạch chúng.
Hai ngưá»i vâng lệnh ra Ä‘i. Sau đó, Thang tổng trấn sai chá»n những ngưá»i đà n bà Miêu hát hay nhất, bảo há» chải tóc, mặc quần áo thêu rồi hát và múa ở trong trướng trung quân, trong khi tất cả lÃnh, ngá»±a và tướng sÄ© ẩn sâu và o trong núi. Quả nhiên, canh năm đêm ấy, tù trưởng Miêu dẫn binh lÃnh từ động Thụ Nhãn mang dao, giáo, im lặng sang qua cầu Thạch Trụ. Chúng thấy đèn lồng và đèn sáp sáng trưng trong trướng trung quân ở đầm Dã Dương, lại nghe tiếng hát và tiếng nhạc. Chúng vừa xông và o vừa reo hò. Nhưng chúng lầm! Trong trướng ngoà i mấy mươi ngưá»i đà n bà Miêu thì không còn ai nữa. Biết là bị mắc mưu, chúng lao ra ngoà i. Bấy giá» binh mã mai phục sẵn ở trong núi nhất tá» xông ra, tiếng hò reo vang táºn trá»i xanh. Tù trưởng Miêu liá»u mạng dẫn quân xông ra phÃa cầu Thạch Trụ. Vừa lúc ấy, súng nổ vang và quân mai phục dưới cầu nhảy lên, vây lấy quân Miêu. CÅ©ng may, quân Miêu da chân rất dà y, không sợ núi đá cÅ©ng như gai nhá»n. Cho nên nhanh như những con khỉ hay những con thá», chúng trèo lên núi trốn thoát.
Tổng trấn đại thắng. Sau khi Ä‘iểm lại ngưá»i ngá»±a ba “dinh†hai “hiệp†thì thấy tổn thất rất Ãt. HỠđắc thắng trở vá», đến phá»§ Trấn Viá»…n, ở đấy Lôi tri phá»§ ra gặp và chúc mừng.
Sau đó tri phá»§ há»i vá» tù trưởng Miêu là Biệt Trang Yến và Phùng Quân Thụy. Thang nói:
- Chúng ta đã đánh thắng mấy tráºn, chúng chạy bán sống bán chết. Tôi cho rằng chúng chết rấp ở ngòi rãnh nà o rồi!
Lôi nói:
- Äà nh rằng thế! Nhưng các quan trên há»i việc ấy thì khó mà trả lá»i ngay. Nói như thế có vẻ qua loa quá!
Thang không biết trả lá»i sao. Y trở vá» nha môn, hai con chà o đón và há»i thăm sức khoẻ. Nhưng vì việc trên, y cứ áy náy không yên, đêm đó không sao ngá»§ được. Sáng sau, y gá»i má»™t báo cáo tỉ mỉ vá» việc xuất binh và thắng tráºn. Lá»i phê cá»§a tổng đốc cÅ©ng y như lá»i nói cá»§a Lôi tri phá»§. Tổng đốc chỉ há»i vá» hai ngưá»i tá»™i phạm chÃnh là Biệt Trang Yến và Phùng Quân Thụy: “Phải bắt được chúng ngay và gá»i vá» nha môn, sau đó má»›i tâu lên trên đượcâ€.
Thang hoảng sợ không biết tÃnh sao. Bấy giá» Tang Kỳ Ä‘ang đứng bên cạnh quỳ xuống mà bẩm:
- Con biết tất cả má»i con đưá»ng ở trong động Miêu. Äể con Ä‘i tìm xem Biệt Trang Yến ở đâu, rồi cụ hãy nghÄ© cách bắt hắn.
Thang tổng trấn mừng quá, cho Tang Kỳ năm mươi lạng bạc bảo y Ä‘i Ä‘iá»u tra cho cẩn tháºn.
Tám chÃn ngà y sau, Tang Kỳ trở lại nói:
- Con đã Ä‘i thẳng đến động Thụ Nhãn. Con biết tin vì Biệt Trang Yến mượn binh đánh cướp dinh bị thua nên tù trưởng Miêu ở đấy bá»±c bá»™i vá»›i hắn bây giá» hắn lại chạy sang động Bạch Trùng và nghe tin rằng Phùng Quân Thụy cÅ©ng ở đấy. Tất cả chỉ có độ trên mưá»i ngưá»i trong gia đình thôi, không còn má»™t tên lÃnh và má»™t con ngá»±a nà o nữa! Con cÅ©ng nghe nói đến cái kế chúng định bà y ra ngà y mưá»i tám tháng giêng là ngà y thần Thiết Khê xuất hiện, khắp thà nh ai nấy Ä‘á»u đóng cá»a ngồi ở trong nhà . Hôm ấy chúng định ăn mặc giả là m ma và và o nha môn ngà i để trả thù. Mong ngà i nghÄ© cách đỠphòng.
Thang tổng trấn nói:
- ÄÆ°á»£c rồi!
Bèn thưởng dê và rượu cho Tang Kỳ và bảo y Ä‘i nghỉ. Theo phong tục nhân dân địa phương phá»§ Trấn Viá»…n thì ngà y mưá»i tám tháng giêng là ngà y Thần Long cho em gái Ä‘i lấy chồng. Vì cô em xấu xà lắm, nên cô ta không muốn cho ai nhìn mình. Thần Long sai má»™t Ä‘oà n binh Ä‘i há»™ vệ. Nhà nà o cÅ©ng phải đóng cá»a và không ai được ra ngoà i nhìn. Nếu ra ngoà i, cô ta mà biết thì sẽ là m mưa to gió lá»›n nước dâng cao ba thước và nhiá»u ngưá»i chết. Äó là tục lệ lâu Ä‘á»i ở đấy.
Hôm mưá»i bảy. Thang tổng trấn gá»i binh lÃnh tuỳ tùng đến bảo:
- Äây có ai biết Phùng Quân Thụy không?
Trong đó có má»™t ngưá»i cao lá»›n ra quỳ xuống bẩm:
- Con biết!
- Tốt lắm!
Thang bảo y mặc má»™t bá»™ áo trắng đội má»™t cái mÅ© Ä‘en bằng giấy tháºt cao, lấy phấn bôi mặt cho đúng như câu chuyện tả con quá»· ở đấy. Lại bảo bá»n đầy tá»› giả là m lÅ© đầu trâu mặt ngá»±a Diêm Vương, quá»· dạ xoa, những quái váºt rất hung ác. Thang nói vá»›i ngưá»i cao lá»›n:
- Thấy Phùng Quân Thụy thì ngươi phải túm cho được hắn rồi ta sẽ trá»ng thưởng.
Khi tất cả đã sẵn sà ng, tổng trấn ra lệnh cho ngưá»i giữ cá»a Bắc mở cá»a thà nh trước khi trá»i sáng.
Biệt Trang Yến và Phùng Quân Thụy trá hình là ngưá»i nhà quê Ä‘i xem há»™i, mang theo trong ngưá»i má»™t con dao nhá»n, Ä‘ang giữa ná»a đêm lẻn đến cá»a Bắc. Thấy cá»a thà nh mở, chúng lẻn đến trưá»ng chuồng ngá»±a cá»§a Thang tổng trấn, mưá»i ngưá»i tay cầm vÅ© khà trèo tưá»ng nhảy và o sân. Ãnh trăng lá» má» chiếu sáng cái sân rá»™ng. Chúng Ä‘ang ngÆ¡ ngác không biết Ä‘i đưá»ng nà o, thì bá»—ng thấy má»™t con quái váºt nằm nấp ở bên tưá»ng, tay cầm cái thang la, đánh hai hồi lanh lảnh. Tưá»ng lung lay như bị đổ, rồi hà ng chục ngá»n Ä‘uốc chiếu sáng và hà ng chục con quá»· nhảy ra tay cầm giáo, câu liêm.
Biệt Trang Yến và Phùng Quân Thụy hoảng sợ quá chân như bị chôn xuống đất, thần Thiết Khê bước ra, lấy câu liêm móc lấy Phùng và reo lên:
- Tao đã bắt được thằng Phùng Quân Thụy rồi!
Má»i ngưá»i xông và o, cả bá»n Miêu mưá»i mấy ngưá»i Ä‘á»u bị bắt. Không đứa nà o chạy thoát. Chúng bị đưa và o giam nhà thứ hai cho tổng trấn Ä‘iểm số và hôm sau dẫn cả bá»n đến nha môn tri phá»§. Lôi tri phá»§ mừng rỡ thấy tên đầu sá» và Phùng Quân Thụy Ä‘á»u bị bắt. Sau khi Ä‘á»c mệnh lệnh nhà vua. Lôi tri phá»§ Ä‘em chém và bêu đầu Biệt Trang Yến và Phùng Quân Thụy để răn dân chúng. Những ngưá»i Miêu khác cÅ©ng bị giết. Sau đó y tâu vá» kinh. Dụ ở kinh ra trả lá»i:
“Äể trừng trị bá»n Miêu ở động Kim Cẩu, Thang Tấn đã khinh suất tiến và o sâu, là m hao tổn tiá»n và lương. Nay giáng ba cấp và điá»u Ä‘i nÆ¡i khác để răn những kẻ khác tham công Khâm thá»â€.
Thang tổng trấn nháºn được bản sao thở dà i. Sau đó có công văn ở bá»™ đến và viên quan má»›i đến thay. Sau khi bà n giao ấn tÃn xong. Thang bà n vá»›i hai con cùng thu xếp hà nh lý vá» nhà .
Chỉ nhân phen nà y khiến cho:
Tướng quân đi mất, cây cao xơ xác luống bùi ngùi;
Danh sĩ ngồi bà n, mồ mả tiên nhân lo cất đặt.
Muốn biết việc sau thế nà o, hãy xem hồi sau phân giải.
Last edited by quykiemtu; 17-12-2008 at 01:49 PM.
|

10-09-2008, 04:53 PM
|
 |
Thượng Thiên Hạ Äịa Duy Ngã Äá»™c Tôn
|
|
Tham gia: May 2008
Äến từ: Việt Nam
Bà i gởi: 3,304
Thá»i gian online: 3 tuần 5 ngà y 16 giá»
Thanks: 932
Thanked 2,152 Times in 223 Posts
|
|
Hồi thứ bốn tư
Thang tổng trấn thà nh công vỠcố hương
Dư minh kÃnh nâng chén bà n táng sá»±
Thang tổng trấn bà n bạc vá»›i hai con thu xếp hà nh lý để vá». Lôi tri phá»§ đưa ra bốn lạng bạc nhá» bá»n bếp cá»§a Thang là m má»™t bữa tiệc rồi má»i Thang đến nha môn cá»§a mình ăn. Hôm Thang lên đưá»ng, các quan trong thà nh Ä‘á»u Ä‘i tiá»…n. Thang Ä‘i đưá»ng thá»§y đến Thưá»ng Tức, qua hồ Äá»™ng Äình theo Trưá»ng Giang vá» Nghi Trưng. Trên đưá»ng vô sá»±. Thang há»i hai con vá» việc há»c hà nh hà ng ngà y và ngắm xem phong cảnh trên sông. Trong vòng hai mươi ngà y đến đảo Sa Mã, Thang sai má»™t ngưá»i đầy tá»› vá» nhà trước để chuẩn bị đón tiếp. Lão Lục nghe tin liá»n đến bến Hoà ng Nê đón, chà o chú và hai em há» và nói chuyện ở nhà . Thang thấy hắn ăn nói liến thắng nên rất bá»±c và nói:
- Ta Ä‘i đã ba mươi năm vá» thấy mà y đã lá»›n, nhưng mà y há»c ở đâu cái lối ăn nói hạ lưu ấy?
Rồi Thang để ý thấy thằng cháu há»… mở miệng thì má»™t là “bẩm cụ†hai là “bẩm cụ†nên nổi giáºn:
- Äồ hạ lưu! Sao mà y ăn nói như thế! Tao không phải chú cá»§a mà y sao? Tại sao mà y không gá»i tao là “chú†mà cứ gá»i là “cụâ€.
Nhưng Lão Lục thì vẫn cứ nói vá»›i hai công tá» là “ông cả†“ông haiâ€. Cái đó cà ng là m cho Thang tổng trấn nổi giáºn hÆ¡n nữa:
- Äồ ăn cướp, mà y đáng chết! Mà y đã không lo dạy dá»— em há» mà y, lại gá»i nó là ông cả, ông hai à !
Lão Lục bị mắng mất hồn cúi mặt xuống.
VỠđến nhà , Thang tổng trấn lạy tạ tổ tiên và mở hà nh lý ra. Ngưá»i anh nguyên là tri huyện Cao yếu nay cÅ©ng cáo lão vá» nhà , anh em gặp nhau rất vui mừng, cùng uống rượu mấy ngà y liá»n. Thang không Ä‘i ra phố cÅ©ng không Ä‘i lên phá»§ thăm các quan, chỉ ở trong cái biệt thá»± gần bá» sông, vui chÆ¡i cầm sách và dạy con há»c. Tuy váºy sau ba bốn tháng, y vẫn không vừa lòng vá» những bà i văn bát cổ cá»§a con mình. Y nghÄ© bụng:
- Văn chương như thế nà y thì không bao giá» thi đỗ! Bây giá» nhân lúc ở nhà , ta phải tìm cho chúng má»™t thầy há»c.
Và trong lòng y cứ lo lắng vá» việc ấy. Má»™t hôm ngưá»i giữ cổng Ä‘i và o báo:
- Có ông Tiêu thứ hai ở Dương Châu đến thăm. Thang tổng trấn nói:
- Äó là con ông bạn ta, nhưng không biết khi gặp anh ta, ta có nháºn ra được không?
Bèn bảo má»i ngay và o, Tiêu Bá Tuyá»n và o chà o. Tổng trấn thấy y đẹp trai và ăn mặc rất lịch sá»±; tổng trấn đáp lá»…, hai ngưá»i ngồi xuống. Tiêu Bá Tuyển nói:
- Xin chúc mừng chú đã vá». Cháu đáng lý phải đến sá»›m hÆ¡n để hầu thăm. Nhưng gần đây ông cụ Cao hà n lâm thị giảng ở Nam Kinh vá» hưu, cụ Cao Ä‘i qua Dương Châu nên cháu có giữ cụ ở lại Ãt hôm. Vì váºy cháu đến đây hÆ¡i muá»™n.
- Anh đã thi đỗ và o trưá»ng chưa?
- Cháu được may mắn là ông chá»§ khảo trước đây đã lấy cháu và o ở trưá»ng bác sÄ©. Tuy Ä‘iá»u nà y không phải là hiếm nhưng cháu rất mừng là cách đây ba hôm cả thà nh Ä‘á»u há»c văn chương cá»§a cháu, Ä‘iá»u đó chứng tá» nháºn xét và sá»± cân nhắc cá»§a quan chấm thi không phải là thiên lệch.
Thang tổng trấn thấy y ăn nói linh lợi, nên giữ lại thư phòng ăn cÆ¡m, gá»i hai con ra tiếp. Chiá»u hôm ấy, Thang nói vá»›i y rằng mình muốn tìm má»™t thầy há»c để giảng cá» nghiệp cho hai con. Tiêu Bá Tuyá»n nói:
- Cháu gần đây có biết má»™t ngưá»i, ông ta tên là Dư Äặc, tá»± là Hữu Äạt ngưá»i huyện NgÅ© Hà đỗ khoa minh kinh, rất thông thạo vá» cá» nghiệp. Hiện nay ông ta dạy trong nhà má»™t ngưá»i buôn muối, nhưng ở đấy ông ta không vừa ý lắm. Nếu chú muốn má»i thầy dạy thì má»i ông ta là hÆ¡n cả. Chú gá»i má»™t cái thư cho ông ta và cho má»™t trong hai anh cùng Ä‘i vá»›i cháu thì ông Dư sẽ đến ngay. Tiá»n nuôi má»—i năm chẳng qua chỉ đến năm mươi lạng bạc thôi.
Thang tổng trấn nghe váºy rất mừng, giữ Tiêu Bá Tuyá»n ở luôn hai đêm, sau đó viết thư má»i và bảo ngưá»i con cả thuê má»™t chiếc thuyá»n con cùng Ä‘i vá»›i Tiêu đến Dương Châu, đến cái nhà ở bên bá» sông cá»§a má»™t ngưá»i buôn muối há» Ngô để thăm Dư tiên sinh. Tiêu Bá Tuyá»n bảo Thang Do viết má»™t tá» danh thiếp đỠ“văn sinhâ€, sau nà y ông Dư đã là m thầy rồi thì sẽ đổi là “môn sinh, Thang Do nói:
- Ông ta vừa là thầy vừa là bạn mà thôi. Bèn viết “bạn há»c và emâ€.
Tiêu Bá Tuyá»n không là m thế nà o được, đà nh phải miá»…n cưỡng cầm danh thiếp và cùng Ä‘i đến nhà Dư. Ngưá»i giữ cá»a đưa thiếp cá»§a Tiêu và má»i và o thư phòng. Thấy Dư Ä‘i ra đầu đội mÅ© vuông, mình mặc áo mà u lam, chân Ä‘i già y Ä‘á», da mặt trắng, râu ba chòm, mắt cáºn thị, trạc độ năm mươi. Sau khi và o thư phòng, Dư chà o hai ngưá»i và ngồi xuống:
- Anh Bá Tuyá»n! Hôm trước anh Ä‘i Nghi Trưng phải không? Anh vỠđây từ bao giá» thế?
- Tôi Ä‘i Nghi Trưng thăm chú tôi là Thang tổng trấn. Chú tôi giữ tôi lại mấy hôm. Äây là ngưá»i con cá»§a chú tôi là anh Thang Do.
Tiêu lấy ở trong ống tay áo ra một tỠdanh thiếp. Sau khi nhìn tỠdanh thiếp Dư đặt nó trên bà n nói:
- Như thế nà y tháºt là hân hạnh cho tôi quá!
Tiêu nói Thang tổng trấn muốn má»i Dư là m thầy dạy há»c!
- Vì thế cho nên chúng tôi đến đây. Nếu anh vui lòng nháºn, tôi sẽ đưa thư và tiá»n.
Dư Hữu Äạt cưá»i, nói:
- Cụ nhà là m quan cao, các công tá» lại tà i giá»i, tôi già nua và dốt nát dám đâu dạy! Xin để cho tôi suy nghÄ© rồi sẽ trả lá»i.
Hai ngưá»i từ biệt ra Ä‘i. Hôm sau, Dư Hữu Äạt đến thăm Tiêu Bá Tuyá»n, Dư nói:
- Anh Bá Tuyá»n ạ! Tôi không thể là m được việc anh nói hôm qua.
- Tại sao thế?
- Nếu ông ta đã nháºn tôi là m thầy, tại sao lại viết danh thiếp đỠlà “emâ€. Rõ rà ng ông ta không muốn há»c gì ở tôi. Sá»± việc là như thế. Tôi có má»™t ngưá»i bạn cÅ© nay là m tri châu ở châu Vô Vi. Hôm trước đây, tôi có nháºn được thư cá»§a ông ta má»i tôi đến đấy, cho nên tôi định đến thăm. Nếu ông ta giúp đỡ tôi má»™t Ãt thì còn hÆ¡n là dạy há»c má»™t năm. Trong và i ngà y nữa tôi sẽ từ biệt ra Ä‘i. Nhá» anh thưa lại và tiến cá» ngưá»i khác cho quan tổng trấn.
Tiêu Bá Tuyá»n biết không sao ép nà i được nữa, nên nói lại vá»›i Thang Do để tìm ngưá»i khác.
Và i hôm sau quả nhiên Dư Hữu Äạt cáo từ nhà chá»§, thu xếp hà nh lý để trở vá» ngÅ© Hà . Nhà Dư ở đưá»ng Kim Gia. Má»›i bước ra cá»a, ngưá»i em ruá»™t đã chạy ra. Ngưá»i nà y là Kim Trì tá»± là Hữu Trá»ng cÅ©ng là má»™t trong những ngưá»i tú tà i giá»i nhất ở NgÅ© Hà .
Bấy giỠở ngÅ© Hà , há» Bà nh có mấy ngưá»i đỗ tiến sÄ©, hai ngưá»i được và o hà n lâm. Ngưá»i ở NgÅ© Hà vốn tầm mắt hẹp hòi, cho nên tất cả huyện Ä‘á»u kÃnh phục há». Lại có má»™t gia đình khác há» Phương, ngưá»i Huy Châu, mở hiệu cầm đồ ở NgÅ© Hà , sau chuyển sang buôn muối, mạo nháºn là ngưá»i ở địa phương và muốn lấy ngưá»i địa phương đó. Trước đây, há» Dư ở đưá»ng Dư Gia vẫn Ä‘á»i Ä‘á»i kết hôn vá»›i gia đình há» Ngu là gia đình hương thân. Lúc đầu, cả hai há» Ä‘á»u không muốn kết hôn vá»›i há» Phương. Nhưng vá» sau, cÅ©ng có má»™t và i ngưá»i bất tà i và vô liêm sỉ tham cá»§a hồi môn cá»§a há» Phương nên bắt đầu lấy con gái há» Phương và hai bên thà nh bà con. Nhưng sau nhiá»u đám cưới như thế thì há» Phương không những không cho cá»§a hồi môn mà lại nói vung lên rằng há» Dư và há» Ngu tham tiá»n há» Phương nên đến cầu thân.
Trong há» Ngu và há» Dư có hai hạng ngưá»i không kể gì đến thể diện ông cha. Má»™t bá»n là bá»n ngốc. Hà nh động cá»§a há» tóm lại trong tám chữ “Lấy gái há» Phương, chÆ¡i bạn há» Bà nhâ€. Má»™t bá»n thì tinh ranh hÆ¡n, hà nh động cá»§a há» tóm lại trong tám chữ “Bụng nghÄ© há» Phương, miệng nói há» Bà nhâ€. Hai câu đó đủ nói lên há» là ngưá»i vô sỉ như thế nà o. Giả thá» không phải há» Phương mà mạo nháºn là ngưá»i NgÅ© Hà thì chắc há» sẽ không sao có vợ, và nếu há» Bà nh không có ai đỗ tiến sÄ© cả thì há» sẽ không có bạn. Bá»n nà y trong bụng chỉ toà n nghÄ© đến thế lợi. Nhưng kỳ thá»±c chỉ là bá»n ngốc thượng hạng. Còn như bá»n gian giảo thì trong bụng muốn lấy con gái há» Phương, nhưng há» Phương lại không thèm. Äã không dám nháºn việc đó cho rồi, chúng lại mở miệng nói quanh nói quẩn để lừa ngưá»i khác. Ngưá»i thì nói: “Cụ Bà nh là thầy há»c cá»§a tôi! Ông Bà nh thứ ba có má»i tôi và o thư phòng, chúng tôi nói chuyện tâm sá»± ná»a ngà y trá»i. Ngưá»i thì nói: â€Ã”ng Bà nh thứ tư ở Bắc Kinh má»›i viết cho tôi má»™t lá thư:
Nhá» cách ăn nói như váºy cho nên khi hỠđược má»i Ä‘i dá»± tiệc, há» thưá»ng Ä‘em những câu chuyện ấy nói trong bữa tiệc để loè ngưá»i khác. Phong tục ở NgÅ© Hà xấu như váºy.
Nhưng anh em Dư Hữu Äạt và Dư Hữu Trá»ng thì vẫn giữ lá»i giáo huấn cá»§a ông cha, cho nên đóng cá»a Ä‘á»c sách, không nghÄ© gì đến việc thế lợi bên ngoà i. Dư Hữu Äạt tuy trong lúc giao du quen nhiá»u ngưá»i là m quan ở các phá»§, châu, huyện nhưng khi nà o vá» thì không bao giỠông ta nhắc đến há». Lý do là vì dân NgÅ© Hà yên chà rằng ai đỗ cá» nhân, tiến sÄ© thì cÅ©ng như là tri châu, tri huyện váºy. Khi những ngưá»i nà y xin xá» việc gì, thì nhất định quan tri châu, tri huyện phải y. Nếu có ai nói cho há» biết quan huyện kÃnh trá»ng ngưá»i nà o đấy vì phẩm hạnh cá»§a ông ta hay quan chÆ¡i vá»›i ngưá»i nà o đấy vì ông ta là má»™t danh sÄ©, thì há» sẽ cưá»i méo cả miệng. Äó là không nói đến những ngưá»i thi há»ng. Nếu hỠđưa danh thiếp và o thì dân NgÅ© Hà , nói chung, cho rằng gặp tri huyện không phải là việc dá»…. Vá» phẩm hạnh và văn chương, hai anh em há» Dư xưa nay không mấy ai bằng. Nhưng vì quan huyện không bao giỠđến thăm há» và há» cÅ©ng không lấy con gái há» Phương, không chÆ¡i vá»›i há» Bà nh nên mặc dầu bà con không dám khinh nhưng cÅ©ng không kÃnh trá»ng há».
Hôm ấy Dư Hữu Trá»ng đưa anh và o nhà , chà o và sá»a soạn cÆ¡m rượu để tiếp anh. Hai anh em vừa ăn vừa nói chuyện việc xảy ra trong năm. Uống rượu xong, Dư Hữu Äạt không và o phòng nghỉ mà ở lại thư phòng cùng ngá»§ má»™t giưá»ng vá»›i em. Äến đêm, Hữu Äạt nói ý định cá»§a mình Ä‘i châu Vô Vi thăm má»™t ngưá»i bạn. Dư Hữu Trá»ng nói:
- Anh ở nhà má»™t thá»i gian nữa chứ! Em muốn lên phá»§ thi má»™t chút, anh đợi khi nà o em vá» hẵng Ä‘i.
- Em không biết bao nhiêu tiá»n dạy há»c ở Dương Châu ta tiêu hết ráo cả rồi à ! Bây giá» phải Ä‘i ngay đến châu Vô Vi lấy Ãt tiá»n để tiêu và o mùa hạ đây! Em cứ lên phá»§ mà thi. Ở nhà đã có vợ và chị lo liệu cho. Anh em mình bấy lâu vẫn cứ đóng cá»a mà sống. Váºy em cần anh ở nhà là m gì?
- Lần nà y anh Ä‘i, nếu có được và i chục lạng thì khi trở vá» chúng ta có thể chôn cất cho thầy mẹ. Quan tà i cha mẹ mưá»i mấy năm nay ở trong nhà . Má»—i khi nghÄ© đến việc đó là em không sao an tâm được.
- Phải đấy! Khi nà o trở vá», ta phải là m việc ấy ngay. Và i ngà y sau, Dư Hữu Äạt Ä‘i châu Vô Vi. Mưá»i hôm sau, quan chá»§ khảo đến Phượng Dương. Dư Hữu Trá»ng thu xếp hà nh lý đến đấy thuê má»™t cái phòng để ở. Hôm ấy là ngà y mồng tám tháng tư. Hôm mồng chÃn, quan chá»§ khảo hà nh hương. Mồng mưá»i, treo bảng nháºn đơn. Ngà y mưá»i má»™t, niêm yết số há»c sinh tám huyện ở Phụng Dương được thi. Ngà y mưá»i lăm công bố ngưá»i đỗ: Má»—i huyện ba ngưá»i đỗ, trong đó có Dư Hữu Trá»ng. Ngà y mưá»i sáu, thi phúc thÃ. Ngà y mưá»i bảy, công bố kết quả. Hữu Trá»ng đỗ thứ hai trong số hạng nhất. Y ở Phụng Dương đến ngà y hai mươi tư tiá»…n quan chấm thi xong má»›i trở vá» NgÅ© Hà . Khi ngưá»i anh là Hữu Äạt đến châu Vô Vi, tri châu ở đấy nhá» tình bạn cÅ©, giữ lại mấy ngà y nói:
- Tôi má»›i là m quan Ãt lâu nên không có tiá»n cho anh. Nay có má»™t việc anh có thể giúp và tôi sẽ chuẩn y. Con ngưá»i ấy có thể đưa ra bốn trăm lạng chia cho ba ngưá»i. Như váºy, phần cá»§a anh là má»™t trăm ba mươi lạng. Khi trở vá» anh có thể dùng số tiá»n ấy để chôn cất hai bác. Sau nà y tôi sẽ giúp anh việc khác nữa.
Hữu Äạt mừng lắm cám Æ¡n tri châu và tìm bị cáo. Hắn là Phong Ảnh can tá»™i giết ngưá»i. Dư nói giúp hắn Quan tri châu chuẩn y. Hắn đưa tiá»n ra và Dư từ biệt tri châu, thu xếp hà nh lý để vá» nhà .
ÄÆ°á»ng vá» Ä‘i qua Nam Kinh, Hữu Äạt nghÄ© bụng:
Äá»— Thiếu Khanh bây giá» Ä‘ang ở cái nhà bên sông gần cầu Lợi Thiệp. Ông ta là em há» mình; mình nhân tiện đến thăm chÆ¡i.
Hữu Äạt bèn và o thà nh đến tìm Äá»— Thiếu Khanh. Thiếu Khanh ra tiếp. Thấy Dư, Äá»— Thiếu Khanh mừng rỡ.
Chà o nhau xong, hai ngưá»i cùng ngồi, ôn lại những chuyện xảy ra hÆ¡n mưá»i năm từ khi xa nhau. Dư thở dà i mà rằng:
- Cả cái cÆ¡ nghiệp đồ sá»™ như thế, tháºt là đáng tiếc. Em trước là con má»™t ông quan, nay phải viết văn mà sống. Cuá»™c Ä‘á»i sa sút như thế thì chịu là m sao được!
- Tôi ở đây vui vá»›i bạn bè sông núi. Bây giá» cÅ©ng quen rồi. Không giấu gì anh, tôi là cái thằng quê mùa má»™c mạc, vợ chồng nuôi mấy đứa con, áo vải ăn rau, trong lòng bình thản. Việc cÅ© đã qua có tiếc cÅ©ng vô Ãch.
Nói xong Thiếu Khanh bưng trà má»i anh há» uống. Uống trà xong, Äá»— Ä‘i và o nhà há»i vợ xem có thể dá»n má»™t bữa tiệc má»i Hữu Äạt ăn không. Bấy giá» Äá»— Thiếu Khanh đã nghèo, không dá»n được tiệc nên Ä‘ang nghÄ© đến việc Ä‘em cái gì để cầm. Hôm ấy là mồng ba tháng năm, vừa gặp lúc nhà Trang Trạc Giang gá»i đến má»™t gánh lá»… váºt tết Thiếu Khanh. Ngưá»i đầy tá»› mang má»™t cái quả trong có má»™t con cá, hai con vịt rán, má»™t trăm bánh nếp, hai cân đưá»ng trắng, lại có bốn lạng bạc. Äá»— Thiếu Khanh nháºn lá»… váºt xong viết thiếp cảm Æ¡n và đưa cho ngưá»i đầy tá»› cầm vá». Äá»— Thiếu Khanh nói vá»›i vợ:
- Thế là có thể tiếp khách rồi đấy!
Thiếu Khanh sai mua thêm Ãt thức ăn nữa và vợ Äá»— thân hà nh dá»n tiệc. Trì Hà nh SÆ¡n và VÅ© Thư vẫn ở cạnh. Thiếu Khanh cÅ©ng viết giấy má»i hỠđến gặp Dư Hữu Äạt. Khi hỠđến, há»i thăm sức khoẻ xong má»i ngưá»i cùng ngồi và o bà n uống rượu. Trong khi ăn tiệc, Dư nhắc đến ý định cá»§a mình muốn tìm má»™t chá»— để chôn cất cha mẹ. Trì Hà nh SÆ¡n nói:
- Nà y anh! Miá»…n là đất khô ráo, không có gió và mối là anh có thể chôn cất hai cụ. Còn cái chuyện phát phú, phát quÃ, hoà n toà n là bịa đặt tất.
Dư nói:
- Äúng thế! Nhưng ở quê tôi, ngưá»i ta chú ý việc nà y lắm. Do việc tìm đất rất khó khăn nên há» thưá»ng hoãn việc chôn cất cha mẹ. Tôi không bao giỠđể tâm đến việc phong thá»§y. Các anh có biết nguồn gốc câu chuyện vá» Quách Phác(Quách Phác ngưá»i Ä‘á»i Tần; tục truyá»n là tổ phong thá»§y; là m sách táng kinh. Sau bị Vương Äồn giết khi chÃnh trưa) như thế nà o không?
Trì thở dà i:
- Từ khi chức quan coi việc chôn cất bị bá» bê, lệ chôn theo há»(Thá»i xưa có lệ chôn cất theo há», trong vòng năm Ä‘á»i chôn ở má»™t nÆ¡i) không được tôn trá»ng nữa. Nhiá»u ngưá»i có há»c thức cÅ©ng chạy theo thuyết phong thá»§y. Nhưng cà ng chạy theo phong thá»§y thì cà ng tá» ra bất hiếu.
Dư kinh ngạc:
- Anh nói gì thế?
- Äể tôi Ä‘á»c anh nghe mấy câu thÆ¡: Khà tản gió xông đất chẳng là nh Tiên sinh Ä‘iểm huyệt lẽ sao đà nh?
Giữa trưa chưa khá»i vòng tai nạn. Ngưá»i thế tin gì sách táng kinh!
Äó là má»™t bà i thÆ¡ cá»§a má»™t nhà thÆ¡ viết trên má»™ Quách Phác. Không Ä‘iá»u gì là m tôi bá»±c mình hÆ¡n là bá»n thầy địa lý ngà y nay, chúng chỉ mượn lá»i Quách Phác nói: đất nà y phát tiến sÄ©, đất nà y phát trạng nguyên. Tôi há»i anh: danh hiệu trạng nguyên là bắt đầu từ Ä‘á»i ÄÆ°á»ng má»›i có. Như thế thì Quách Phác sống ở Ä‘á»i Tần là m sao biết được danh hiệu đó mà lại nói đất thế nà o thì phát trạng nguyên? Tháºt là buồn cưá»i vô cùng. Nếu từ xưa có thể Ä‘oán được công danh theo địa lý thì tại sao Hà n TÃn lúc chôn mẹ tìm má»™t nÆ¡i cao ráo rá»™ng rãi, sau đó là m đến Hoà i âm hầu nhưng vẫn không khá»i bị tru di tam tá»™c? Như thế thì đất kia tốt hay xấu? Lại cà ng buồn cưá»i hÆ¡n khi những cái bá»n tục nhân kia nói rằng lăng má»™ triá»u ta là do Lưu CÆ¡ chá»n đất. Lưu CÆ¡ là con ngưá»i đại hiá»n nhất trong triá»u đại ta. Ông ta lo việc binh, nông, lá»…, nhạc, còn chưa đủ thì giá», hÆ¡i đâu mà lo đến việc chôn đất? Không! Khi Hồng vÅ© lên ngôi thì việc chá»n đất là việc bá»n thuáºt sÄ© là m chứ Lưu CÆ¡ không có liên quan gì đến đó hết.
Dư Hữu Äạt nói:
- Anh giảng giải như váºy tháºt là rõ rà ng, Ä‘iếc cÅ©ng phải tá», mù cÅ©ng phải sáng.
Vũ Thư nói:
- Lá»i cá»§a anh Hà nh SÆ¡n tháºt là không sai chút nà o. Năm trước đây có trong thà nh nà y có má»™t chuyện xảy ra, tôi xin nói các anh nghe.
Hữu Äạt nói:
- Tôi muốn nghe lắm, anh nói đi.
- Ở cầu Hạ Phù ngõ Thi gia có nhà thi ngá»± sá»... Trì Hà nh SÆ¡n nói:
- Cái việc của Thi ngự sỠtôi cũng có nghe nhưng không rõ lắm.
Vũ Thư nói:
- Thi ngá»± sá» có má»™t ngưá»i em, anh nà y cho rằng Thi ngá»± sỠđỗ tiến sÄ© mà mình thì không đỗ là vì mồ mả bà mẹ không tốt nên chỉ phát vá» phÃa ngưá»i anh mà không phát vá» phÃa ngưá»i em. Ông ta má»›i nuôi má»™t thầy phong thá»§y ở trong nhà và suốt ngà y bà n bạc vá» việc chôn cất mẹ. Ngá»± sá» nói: Mẹ chôn cất đã lâu rồi không nên dá»i Ä‘i nÆ¡i khác nữa. Nói rồi khóc lóc van xin ngưá»i em, nhưng ngưá»i em vẫn cứ đòi dá»i mả mẹ Ä‘i. Anh chà ng phong thá»§y kia dá»a dẫm: Nếu ông mà không dá»i mả mẹ Ä‘i thì không những ông hai không bao giá» là m quan mà còn sẽ bị mù mắt. Ngưá»i em lại cà ng hoảng sợ, liá»n nhá» thầy phong thá»§y Ä‘i khắp nÆ¡i tìm đất. Ngưá»i em nuôi sẵn má»™t thầy phong thá»§y trong nhà nhưng lại quen rất nhiá»u phong thá»§y ở ngoà i. Khi ông thầy phong thá»§y nà y đã tìm ra được đất, ngưá»i em má»i thêm mấy thầy phong thá»§y khác đến xem. Trò Ä‘á»i tháºt buồn cưá»i! Mấy ông thầy kia cứ chê bai lẫn nhau chẳng ai chịu ai! Khi má»™t thầy phong thá»§y tìm được đất nà y, thì tức khắc thầy phong thá»§y kia cho đất ấy há»ng.
Cuối cùng, ông thầy phong thá»§y lại tìm má»™t nÆ¡i khác. Hắn đút tiá»n cho má»™t ngưá»i thân thÃch ở bên trái miếng đất kia tung tin rằng má»™t đêm nằm mê thấy bà cụ ông ngá»± sá» mặc áo lá»…, đội mÅ© phượng đã chỉ miếng đất ấy cho hắn, ý muốn được cất má»™ ở đấy. Vì chÃnh bà cụ đã chá»n đất cho mình, nên tất cả các thầy phong thá»§y kia không nói và o đâu được. Thế là dá»i mả mẹ đến để và o đó. Hôm ấy, Thi ngá»± sá» và ngưá»i em quỳ bên cạnh mả mẹ. Khi mả vừa đà o lên thì hÆ¡i nóng trong quan tà i phụt ra, Ä‘áºp và o mắt ngưá»i em. Ngưá»i em mù ngay tại chá»—. Nhưng hắn lại cà ng yên chà rằng ông thầy phong thá»§y cá»§a hắn là má»™t ông thầy biết cả quá khứ lẫn tương lai. Sau đó, hắn trả cho ông ta mấy trăm lạng.
Dư Hữu Äạt nói:
- Dân ở chá»— tôi rất thÃch việc dá»i mả. Anh Thiếu Khanh! Theo anh như thế là đúng hay sai?
- Tôi xin nói thẳng: triá»u đình phải ra má»™t cái luáºt bắt buá»™c ai muốn dá»i mả thì phải là m má»™t cái đơn đưa đến nha môn và ngưá»i thầy phong thá»§y phải cam Ä‘oan rà nh mạch rằng trong quan tà i có bao nhiêu tấc nước, có bao nhiêu đấu mối. Nếu mở ra mà quả như váºy thì được. Trái lại nếu có mối có nước mà khi khai quáºt lên không có, thì ngưá»i Ä‘ao phá»§ đứng bên cạnh sẽ chặt ngay đầu thầy phong thá»§y chó má, còn ngưá»i cất mả sẽ bị xá» và o tá»™i con cháu mưu giết ông cha và bị xẻo ra từng mảnh. Có thể, cái trò phong thá»§y má»›i có thể chấm dứt được.
Dư, Vũ, Trì vỗ tay reo:
- Hay, hay, phải uống một chén rượu mới được!
Nói chuyện má»™t hồi, Dư Ä‘em việc Thang tổng trấn má»i mình dạy hai ngưá»i con ra nói, và cưá»i:
- Rõ tháºt là vÅ© phu! VÅ© Thư nói:
- CÅ©ng có những ngưá»i vÅ© phu nhưng lại nhã hết sức. VÅ© Thư Ä‘em chuyện Tiêu Vân Tiên ra kể lại và nói:
- Anh Thiếu Khanh, anh Ä‘em táºp tranh ấy đưa cho anh Dư xem.
Thiếu Khanh Ä‘em táºp tranh ra. Sau khi nhìn bức tranh, Hữu Äạt Ä‘á»c mấy bà i thÆ¡ cá»§a Ngu bác sÄ© và cá»§a những ngưá»i khác. Và nhân hÆ¡i men, Hữu Äạt là m thêm má»™t bà i thÆ¡ há»a theo vần cá»§a má»i ngưá»i. Ba ngưá»i kia khen ngợi. Há» uống mãi đến ná»a đêm và Dư ở lại vá»›i Äá»— liá»n ba ngà y.
Ngà y thứ ba, má»™t ngưá»i buôn vịt ở NgÅ© hà đến, mang má»™t bức thư cá»§a Hữu Trá»ng. Khi Dư Hữu Äạt giở ra Ä‘á»c thì mặt tái ngắt.
Nhân phen nà y khiến cho:
anh em giúp đỡ, tình cốt nhục nà o dám hững há»;
bầu bạn nhưá»ng nhau, nghÄ©a thanh khà cà ng thêm quấn quÃt.
Muốn biết nội dung bức thư thế nà o, hãy xem hồi sau phân giải.
Last edited by quykiemtu; 17-12-2008 at 01:50 PM.
|
 |
|
| |