 |
|

15-09-2008, 04:30 PM
|
 |
Nghịch Thiên Quá»· Äế
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Hà Ná»™i
Bà i gởi: 405
Thá»i gian online: 22 giá» 15 phút 42 giây
Thanks: 3
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
BẠCH KIẾM LINH MÃ
Tác giả: Khuyết Danh
CHÆ¯Æ NG BA MÆ¯Æ I SÃU
HOÀNG SÆ N TRAO KHÄ‚N MÃU, SA BẪY RẬP
Huyết Si quay sang Triển Ngá»c Mai há»i:
- Tháºt váºy chăng?
Triển Ngá»c Mai mÄ©m cưá»i:
- Lão tổng cộng có bao nhiêu thủ hạ?
Huyết Si cưá»i ngượng ngùng:
- Chỉ có năm thôi!
- Hãy gá»i hết hỠđến đây, chúng ta cần phải đến ngay Thanh Dương LÄ©nh!
Huyết Si thất vá»ng:
- Là m thợ mộc hay thợ n�
Triển Ngá»c Mai báºt cưá»i:
- Có lẽ cả hai!
Ngay khi ấy bỗng nghe tiếng chuông ngựa reo vang, Truy hồn Linh Mã từ trong trang phi nhanh ra như gió cuốn.
Như đã từ lâu không được gặp chá»§, Linh Mã chạy đến ngay bên Vân Dáºt Long, cỠđầu và o ngưá»i chà ng ra chiá»u hết sức trìu mến.
Vân Dáºt Long cảm động khẽ nói:
- Hồng Ảnh, mi khoẻ chứ?
Chà ng cháºm rãi trèo lên, ngồi và o yên ngá»±a rồi quay sang Triển Ngá»c Mai nói:
- Mai tá»· hãy bảo trá»ng, tiểu đệ sẽ cố gắng vá» sá»›m.
Triển Ngá»c Mai giá»ng tha thiết:
- Long đệ cần phải bảo trá»ng hÆ¡n, hãy cố gắng tối Ä‘a tránh xung đột vá»›i bá»n tay chân cá»§a Huyết Bi, dù có giết thêm và i tên thuá»™c hạ cá»§a chúng thì cÅ©ng chẳng Ãch gì …….
Vân Dáºt Long cưá»i:
-Vâng, chá» khi nà o chúng ta thà nh láºp xong ChÃnh NghÄ©a Môn, triệu táºp quần hà o khắp thiên hạ rồi hẵng rầm rá»™ quyết má»™t phen.
Triển Ngá»c Mai gáºt đầu:
- Äúng váºy, mong là Long đệ tháºt lòng đồng ý biện pháp nà y cá»§a Mai tá»·!
Vân Dáºt Long vòng tay thi lá»…:
- Phiá»n Mai tá»· lo liệu cho nhé!
Äoạn vung tay vá»— nhẹ và o cổ ngá»±a, Linh Mã láºp tức tung vó lao vút Ä‘i.
Vân Dáºt Long lòng vẫn trÄ©u nặng, chà ng không mấy hứng thú vá» việc Triển Ngá»c Mai thà nh láºp ChÃnh NghÄ©a Môn, bởi chà ng nháºn thấy sẽ chẳng có tác dụng gì cho lắm. Song vì Triển Ngá»c Mai đã nhất quỵết chá»§ trương, chà ng chẳng tiện phản đối. Dẫu sao lão cung chá»§ Kim BÃch Cung cÅ©ng là tổ phụ cá»§a nà ng.
Chà ng dục ngựa thẳng tiến vỠhướng Hoà ng Sơn.
Mặc dù chà ng không mấy tán đồng việc thà nh láºp ChÃnh NghÄ©a Môn, song việc tránh xảy ra xung đột vá»›i ngưá»i cá»§a ChÃnh NghÄ©a Nhai thì chà ng cÅ©ng nghÄ© như Triển Ngá»c Mai, bởi chà ng biết những phần tá» mà chà ng hạ sát Ä‘á»u không phải là những nhân váºt trá»ng yếu, bá»n đầu sá» hãy còn ẩn nấp trong bóng tối.
Những kẻ mà chà ng cần diệt trừ là chá»§ nhân Huyết Bi cùng vá»›i bá»n trợ thá»§ đắc lá»±c cá»§a y, chứ không phải toà n thể vÅ© lâm.
Vá»›i sá»± suy nghÄ© như váºy, Vân Dáºt Long không chú ý nhiá»u đến những gì đã gặp trên đưá»ng, chỉ lo mải miết giục ngá»±a thẳng tiến, mong đến Hoà ng SÆ¡n cho sá»›m.
Chiá»u tối hôm sau thì chà ng đã đến má»™t khu đất trá»§ng chỉ còn cách Hoà ng SÆ¡n chừng hÆ¡n trăm dặm đưá»ng nữa. NÆ¡i đó lầy lá»™i rất khó Ä‘i, cá»™ng thêm rừng hoang trải dà i, cảnh tượng tháºt tiêu Ä‘iá»u đến ghê rợn.
Äang khi tiến bước, Linh Mã bá»—ng giÆ¡ cao chân trước, dừng bước không Ä‘i tiếp nữa.
Thoáng ngạc nhiên, liá»n quét mắt nhìn, những thấy mình Ä‘ang Ä‘i trên má»™t khu nghÄ©a trang hoang lạnh, bừa bá»™n không hà ng vạn ngôi má»™ to nhá».
Vân Dáºt Long khẽ vá»— lên cổ ngá»±a nói:
- Hồng Ảnh, việc gì thế?
Hồng Ảnh cất tiếng hà dà i, hai vó trước đạp mấy cái, song vẫn không chịu tiến bước.
Vân Dáºt Long khẽ thở dà i:
- Không há» gì chúng ta chịu khó Ä‘i vòng váºy!
Linh Mã quả nhiên cất vó Ä‘i vòng sang trái, cháºm rãi tiến bước.
Vân Dáºt Long bá»—ng cao giá»ng nói:
- Các vị bằng hữu trong má»™ địa, Vân Dáºt Long nà y hôm nay vì không giết ngưá»i nữa nên má»›i buông tha cho các vị, nếu là mấy hôm trước nhất định các vị không má»™t ai sống sót.
Trong mộ địa im lìm không một tiếng động.
Vân Dáºt Long lại cưá»i khẩy nói tiếp:
- Äà nh rằng là váºy, nhưng tốt hÆ¡n hết các vị không nên chưá»ng mặt ra mạo hiểm, rất có thể Vân má»— nhất thá»i không dằn nén được mà hại đến tÃnh mạng cá»§a các vị.
Quả nhiên trong má»™ địa không thấy có động tÄ©nh gì cả, Linh Mã Ä‘i rất cháºm chạp, chừng thá»i gian má»™t tuần trà má»›i qua khá»i khu má»™ địa ấy.
Từ đầu chà cuối trong má»™ địa chá»› há» vang lên dù chỉ má»™t tiếng động khẽ, song Vân Dáºt Long biết rất rõ, Ãt ra cÅ©ng có trên hai mươi ngưá»i mai phục trong ấy, và đại Ä‘a số là ngưá»i cá»§a ChÃnh NghÄ©a Nhai.
Chà ng bỗng ghìm cương ngựa dừng lại, thầm nhủ:
- Có lẽ Triển Ngá»c Mai đã nói đúng, hiện nay trên khắp thiên hạ hầu như Ä‘á»u nằm trong sá»± khống chế cá»§a chá»§ nhân Huyết Bi, chốn giang hồ không còn má»™t bang phái nà o có khả năng chống đối, những trang chà sÄ© cÅ©ng rất Ä‘au khổ vì không có nÆ¡i quy phò, váºy thì việc thà nh láºp ChÃnh NghÄ©a Môn đúng lúc quá còn gì?
Luáºn theo sá»± việc trước mắt, nếu như có má»™t môn phái nà o hùng mạnh tháºt sá»± chá»§ trì chÃnh nghÄ©a, những kẻ hiện Ä‘ang có mặt trong rừng má»™ địa nà y nhất định sẽ tức khắc bá»™i lý sá»± khống chế cá»§a chá»§ nhân Huyết Bi.
Äá»™t nhiên trong lùm cá» có ngưá»i cất tiếng rên:
- Ôi, khổ sở quá đi ……
Vân Dáºt Long kinh ngạc, ai lại ở đây rên rẫm thế nhỉ?
Chà ng giáºt mình giục ngá»±a tiến tá»›i, bất giác chau mà y, thì ra trong lùm cá» xuất hiện má»™t lão khiếu hoá gá»›m ghiếc Ä‘ang ôm bụng rên hừ hừ.
Vân Dáºt Long sẵng giá»ng há»i:
- Là m sao váºy?
Lão khiếu hoá nhăn nhó:
- Ăn nhằm thịt xác trẻ con không được tươi, bị tiêu chảy!
- Hừ, lão là ai?
- “Thi Cái†TỠChân!
Vân Dáºt Long Ä‘anh mắt:
- Cho lão hay, tốt hÆ¡n hết là đừng giở trò quái quá»· trước mắt bổn nhân, hẳn lão cÅ©ng là má»™t nhân váºt hoà nh hoà nh bá đạo trên chốn giang hồ phải không?
“Thi Cái†Tá» Chân chằm chặp nhìn Vân Dáºt Long má»™t hồi, bá»—ng kinh hoà ng nói:
- Trá»i đất quá»· thần, thiếu hiệp hẳn không phải là Vân cung chá»§ Bạch Kiếm Linh Mã chứ?
Vân Dáºt Long mặt Ä‘anh lạnh:
- Rủi thay lão nói đã đúng!
Thi Cái ôm đầu ré lên:.
- á»i tiểu nhân không phải là ngưá»i cá»§a ChÃnh NghÄ©a Nhai xin đừng …… đừng giết tiểu nhân ……
Vân Dáºt Long chau mà y:
- Vân má»— là ngưá»i đáng ghê sợ đến váºy sao?
- Trên chốn giang hồ ai mà không biết, Bạch Kiếm Linh Mã xuất hiện ở đâu là nÆ¡i ấy máu tươi ngáºp đất, tá» thi chất chồng giá»›i võ lâm nghe danh bạt vÃa, kẻ nà o mà chẳng sợ.
Vân Dáºt Long thở dà i:
- Vân má»— chỉ đối phó vá»›i bá»n gian ác đã mượn danh chÃnh nghÄ©a chứ không phải bạ ai cÅ©ng giết, tôn giá đã nghÄ© quá lệch vá» Vân má»— rồi!
Thi Cái đưa mắt nhìn kỹ Vân Dáºt Long Ä‘oạn nói:
- Xem ra thì lá»i đồn trên chốn giang hồ quả là không đáng tin cáºy!
Vân Dáºt Long nghiêm mặt:
- Tôn giá hãy xem Vân má»— có giống má»™t kẻ giết ngưá»i chẳng gá»›m tay hay không?
Thi Cái có phần mạnh dạn hÆ¡n, cưá»i há» há» nói:
- Äúng rồi, Cung chá»§ anh tuấn phong lưu, tướng mạo đưá»ng đưá»ng, lẽ ra phải kể được là má»™t vị thiếu niên kỳ hiệp má»›i đúng, váºy mà giá»›i võ lâm lại xem Cung chá»§ như má»™t ma vương giết ngưá»i không gá»›m tay.
- Bây giỠthì tôn giá đã hiểu rồi chứ?
Thi Cái vội đáp:
- Hiểu rồi, hiểu rồi…..
Vân Dáºt Long từ trong lòng lấy ra má»™t nén bạc ném xuống đất Ä‘oạn giáºt cương ngá»±a bá» Ä‘i.
Thi Cái há»›n hở cúi xuống nhặt nén bạc cất tiếng gá»i:
- Vân cung chủ, gượm đã!
Vân Dáºt Long liá»n gưá»m cưong ngá»±a há»i:
- Sao? Chê Ãt hả?
Thi Cái hai tay xua lia lịa:
- Tiểu nhân đâu dám chê Ãt …..
Vân Dáºt Long chau mà y:
- Váºy tôn giá gá»i Vân má»— lại vá»›i ý gì?
- Tiểu nhân muốn há»i Cung chá»§ ….. Ä‘ang định Ä‘i đâu?
Vân Dáºt Long chợt động tâm:
- Hoà ng Sơn, Tiếp Vân Phong!
- Cung chá»§ định tìm “Vô Ảnh Kiếm†Lê Nguyên Bá lão tiá»n bối, ngưá»i được giá»›i võ lâm vinh xưng là Kiếm Trung Long phải không?
Vân Dáºt Long cưá»i nhạt:
- Xem ra tôn giá cÅ©ng sà nh sá»i vá» giá»›i giang hồ, sao tôn giá biết là Vân má»— cần tìm Kiếm Trung Long?
Thi Cái cưá»i:
- Tháºt đơn giản, “Vô Ảnh Kiếm†Lê Nguyên Bá là má»™t đại nhân váºt trong giá»›i võ lâm, ông ấy cư trú trên Hoà ng SÆ¡n Tiếp Vân Phong, Vân cung chá»§ đã đến đó tất nhiên là để tìm ông ấy rồi!
Vân Dáºt Long nhướng mà y:
- Váºy là tôn giá nháºn biết ông ấy phải không?
Thi Cái cưá»i hóm hỉnh:
- Lão ô biết ông ấy, nhưng ông ấy không biết lão ô, bởi vì má»™t đại nhân váºt như ông ấy, Ä‘á»i nà o chịu hạ mình kết giao vá»›i má»™t lão ăn mà y như thế nà y.
Vân Dáºt Long thoáng chau mà y:
- Hay là thanh danh của Lê Nguyên Bá không được tốt?
Thi Cái vội nói:
- Tốt thì có tốt, nhưng mà hơi hống hách, ra vẻ tự cao tự đại!
Vân Dáºt Long thở dà i cảm khái:
- Bất kỳ ai cũng có khuyết điểm, cũng chẳng thể trách ông ấy được.
Thi Cái lại cưá»i hóm hỉnh:
- Ông ấy tuy hÆ¡i hống hách tá»± đại, nhưng gặp má»™t nhân váºt như Vân cung chá»§ tìm đến, nhất định là tÃnh hống hách tá»± đại cá»§a ông ấy sẽ chẳng thể nà o nổi lên được. Bởi lẽ ……
Vân Dáºt Long cưá»i nhạt ngắt lá»i:
- Thôi, tạm biệt! Tôn giá cÅ©ng nên rá»i khá»i nÆ¡i nà y rồi đấy!
Thi Cái bá»—ng há»i:
- Vân cung chá»§ có rà nh đưá»ng lối Hoà ng SÆ¡n không?
Vân Dáºt Long kinh ngạc:
- Tôn giá định dẫn đưá»ng hay sao?
Thi Cái sốt sắng:
- ÄÆ°á»£c dẫn đưá»ng cho Vân cung chá»§ tháºt là phúc đức ba Ä‘á»i cho lão ăn mà y nà y.
Vân Dáºt Long cưá»i:
- Nhưng rất tiếc là không thể được ….
- Sợ lão ô không theo kịp chứ gì? …. Có thể lão ô sẽ không theo kịp tuấn mã nhưng Tiếp vân Phong nằm giữa núi non trùng Ä‘iệp, e rằng Vân cung chá»§ cÅ©ng phải tốn khá nhiá»u thá»i gian má»›i tìm ra được.
Vân Dáºt Long thầm nhá»§:
- Quả có lý, nhưng nÆ¡i đây cách Hoà ng SÆ¡n còn hÆ¡n trăm dặm đưá»ng, cùng Ä‘i vá»›i má»™t lão khiếu gá»›m ghiếc thế nà y thì tháºt là khổ sở.
Thi Cái như hiểu ý, mÄ©m cưá»i nói:
- Vân cung chủ hãy thứ cước lực của lão ăn mà y nà y trước rồi hẳn quyết định.
Không chá» Vân Dáºt Long tỠý, Thi Cái đã phi thân phóng Ä‘i.
Vân Dáºt Long giục ngá»±a chạy theo cách Thi Cái chừng trăm trượng vá»›i tốc độ vừa phải, ná»a giá» sau thì đã đến chân núi Hoà ng SÆ¡n.
“Thi Cái†Tá» Chân ngoái lại nhe răng cưá»i nói:
- Vân cung chủ, cước lực của lão khiếu hoá nà y cũng tạm được đó chứ?
Vân Dáºt Long mỉm cưá»i:
- Có lẽ tôn giá cũng là một hảo thủ trên giới giang hồ!
- Chỉ tà m tạm thôi, so vá»›i Vân cung chá»§ khác nà o lá»a Ä‘om đóm vá»›i trăng rằm.
Vân Dáºt Long môi cưá»i:
- Vân má»— Ä‘ang cần gặp Lê Nguyên Bá gấp, phiá»n tôn giá dẫn đưá»ng cho!
Thi Cái ngước nhìn trá»i, chau mà y nói:
- Lên núi đang đêm thế nà y ư?
- Phải, hay là tôn giá không muốn đi?
Thi Cái vội lắc đầu:
- Không, không phải …. Nhưng đưá»ng rất khó Ä‘i, ngá»±a cá»§a cung chá»§ …..
Vân Dáºt Long mÄ©m cưá»i:
- Tôn giá khá»i phải báºn tâm, cứ lo dẫn đưá»ng là được rồi!
- Vâng! vâng…..lão khiếu hoá xin dẫn đưá»ng …
Äoạn liá»n phi thân lên núi. Vân Dáºt Long giục ngá»±a theo sau, tiếng chuông lảnh lót phá tan bầu không khà tÄ©nh mịch cá»§a trá»i đêm, tuy Ä‘i trên núi gáºp ghá»nh, song Truy Hồn Linh Mã chẳng có gì vất vả cả.
Thi Cái không há» ngoái lại, Tiếp Vân Phong nằm giữa má»™t vùng núi bừa bá»™n, nếu không nhá» lão ta dẫn đưá»ng, trong đêm tối thế nà y khó có thể tìm được.
Truy Hồn Linh Mã tuy có thể Ä‘i trên đưá»ng núi, song đứng trước ngá»n Tiếp Vân Phong thẳng Ä‘uá»™t và nhẵn bóng như gương cÅ©ng đà nh chịu thua như anh hùng không có đất dụng võ.
Vân Dáºt Long đà nh tung mình xuống ngá»±a, ká» tai Lịnh Mã khẽ nói:
- Hồng Ảnh, ngá»n núi nà y mi không thể nà o lên được, thôi hãy ở lại chá» ta nhé!
Linh Mã khẽ gáºt đầu, láºp tức cất vó chạy vá» phÃa má»™t cánh rừng gần đó.
Thi Cái mặt tươi cưá»i dẫn trước phi thân lên núi, Vân Dáºt Long theo sau, chừng sau thá»i gian má»™t bữa cÆ¡m má»›i lên đến đỉnh.
Những thấy trước mặt là má»™t bãi bình nguyên đầy kỳ hoa dị thảo, cảnh sắc đẹp chẳng thua kém gì bồng lai tiên giá»›i. Giữa đỉnh núi có ba gian nhà là rất tá» chỉnh, ánh đèn từ khe cá»a sổ hắt ra chứng tá» chá»§ nhà hãy còn chưa ngá»§.
Thi Cái khẽ nói:
- Lão ta chưa ngá»§, đến tháºt đúng lúc
Äoạn hạ giá»ng thấp hÆ¡n nói tiếp:
- Lão ta không có thiện cảm với lão ô, Cung chủ hãy đi một mình thôi!
Vân Dáºt Long gáºt đầu:
- Váºy thì tôn giá hãy ở lại chá» Vân má»— chốc lát!
Äoạn liá»n cất bước Ä‘i tá»›i, trong nhà dưá»ng như chưa biết có ngưá»i đến, cho dù Vân Dáºt Long Ä‘i rất mạnh chân, vang lên tiếng lá»™p cá»™p khá to, váºy mà cÅ©ng chẳng có ai mở cá»a ra dòm ngó.
Vân Dáºt Long thoáng lấy là m lạ, khẽ gõ cá»a lên ba tiếng.
Lát sau “két“ má»™t tiếng, cánh cá»a hé mở, má»™t cáºu bé chừng mưá»i ba mưá»i bốn thò đầu ra nói:
- Huynh đà i ….. tìm ai váºy?
Vân Dáºt Long chợt động tâm, bởi cáºu bé không giấu nổi kinh hoà ng trên mặt, chà ng lạnh lùng nói:
- Chủ nhân của ngươi là ai?
Cáºu bé cà ng thêm kinh hoà ng:
- Tôi không có chủ nhân, chỉ có sư phụ thôi!
- Váºy sư phụ ngươi tôn tánh đại danh?
- Gia sư Lê Nguyên Bá!
- Váºy đúng rồi, lệnh sư có nhà không?
Cáºu bé chưa kịp trả lá»i, bá»—ng nghe má»™t giá»ng cưá»i rổn rảng từ trong ná»™i thất Ä‘i ra nói:
- Vị tri hữu nà o đến viếng lão váºy?
Nhưng khi trông thấy Vân Dáºt Long, đối phương liá»n ngạc nhiên nói:
- Vị thiếu hiệp nà y là …..
Vân Dáºt Long nhìn kỹ đối phương, bất giác ná»—i nghi ngá» cà ng thêm gia tăng, thì ra đó là má»™t lão nhân tuổi trạc thất tuần dáng ngưá»i lùn máºp, mặt đầy vẻ gian tà trông rất khả nghi.
Song chà ng vẫn cưá»i nói:
- Tại hạ là Vân Dáºt Long
“Vô Ảnh Kiếm†Lê Nguyên Bá sá»ng sốt:
- Ô phải chăng chÃnh là “Bạch Kiếm Linh Mã†Vân thiếu hiệp?
- ChÃnh tại hạ!
Lê Nguyên Bá vội nói:
- Lão ô ngưỡng mộ đại danh đã lâu….
Giá»ng hÆ¡i biến đổi nói tiếp:
- Chẳng hay tôn giá đến viếng lão nô có việc gì?
Vân Dáºt Long nghiêm giá»ng:
- Lê lão hiệp có biết “Già Thiên Chưởng†Bốc lão hiệp đã …..
Lê Nguyên Bá cả kinh:
- Ông ấy … đã sao rồi?
Vân Dáºt Long lặng thinh thò tay và o trong lòng lấy ra má»™t mảnh khăn máu trao ra và nói:
- Bốc lão hiệp không may tạ thế rồi!
Lê Nguyên Bá hai tay run run đón lấy mảnh khăn máu, vội và ng nhìn lướt qua, đoạn nghiến răng nói:
Hay cho chá»§ nhân Huyết Bi, lại giả danh chÃnh nghÄ©a gây ra Ä‘iá»u độc ác thế nà y!
Vân Dáºt Long cưá»i:
- Trong ấy đã nói gì váºy?
Lê Nguyên Bá giá»ng căm há»n:
- Ông ấy đã chết dưới tay chá»§ nhân Huyết Bi, lão ô hết sức Ä‘au lòng và căm háºn….
Vân Dáºt Long bá»—ng cưá»i khẩy quát:
- E rằng tôn giá đã xem lầm rồi!
Last edited by Adayroi; 16-09-2008 at 12:41 PM.
|

15-09-2008, 04:32 PM
|
 |
Nghịch Thiên Quá»· Äế
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Hà Ná»™i
Bà i gởi: 405
Thá»i gian online: 22 giá» 15 phút 42 giây
Thanks: 3
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
BẠCH KIẾM LINH MÃ
Tác giả: Khuyết Danh
CHÆ¯Æ NG BA MÆ¯Æ I BẢY
ANH DANH TIÊU TAN, Ä‚N NÄ‚N Äà MUỘN MÀNG
“Vô Ảnh Kiếm†Lê Nguyên Bá sững sá»:
- Các hạ nói gì váºy?
Vân Dáºt Long lạnh lùng:
- Tôn giá chỉ cần xem lại mảnh khăn máu kia thì sẽ rõ ngay!
Lê Nguyên Bá láºp tức lại mở mảnh khăn máu ra xem, thì chỉ thấy bên trên tuy có vết máu, song chẳng có má»™t chữ nà o cả.
Thì ra Vân Dáºt Long trao cho lão chỉ là mảnh khăn nhuốm máu chứ không phải là bức huyết thư cá»§a “Già Thiên Chưởng†Bốc Thế Long.
Lê Nguyên Bá bà ng hoà ng, song cố là m ra vẻ Ä‘iá»m tÄ©nh nói:
- Sao? Chả lẽ mảnh khăn máu nà y là giả, không phải của Bốc Thế Long?
Vân Dáºt Long liá»n ngá»a mặt cưá»i vang:
- DÄ© nhiên không phải, bởi Vân má»— đã nháºn ra tôn giá không phải là Lê Nguyên Bá, cho nên không trao ra huyết thư tháºt và đồng thá»i cÅ©ng để thá» xem tôn giá có tháºt là Lê Nguyên Bá hay không!
Lê Nguyên Bá thản nhiên:
- Các hạ thỠra rồi ư? Sao biết lão phu không phải là Lê Nguyên Bá?
Vân Dáºt Long cưá»i khẩy:
- Chỉ bằng má»™t mảnh khăn máu không chữ, là m sao tôn giá biết được Bốc Thế Long đã chết dưới tay bá»n ChÃnh NghÄ©a Äoà n?
- Äiá»u nà y rất rõ rà ng, hiện nay trên chốn giang hồ ngoại trừ ChÃnh NghÄ©a Äoà n, ai có thể hạ sát được ngưá»i bạn già Bốc Thế Long cá»§a lão phu kia chứ?
- Váºy sao tôn giá lại biết mảnh khăn máu nà y là váºt cá»§a Bốc Thế Long?
Lê Nguyên Bá háºm há»±c:
- Bởi vì lão phu tin nÆ¡i “Bạch Kiếm Linh Mã“ Vân Dáºt Long các hạ!
Vân Dáºt Long to tiếng cưá»i khẩy:
- Tôn giá sao biết kẻ nà y là “Bạch Kiếm Linh Mã†Vân Dáºt Long
Lê Nguyên Bá tức giáºn:
- Các hạ bỡn cợt vá»›i lão phu như váºy là quá đủ lắm rồi
Vân Dáºt Long dịu mặt:
- Tôn giá khá»i phải cố sức che dấu, giá» hãy cho Vân má»— biết “Vô Ảnh Kiếm†Lê Nguyên Bá tháºt Ä‘ang ở đâu?
Lê Nguyên Bá buông giá»ng sắc lạnh:
- Nếu các hạ nhất quyết không tin lão phu thì lão phu cũng không là m sao hơn, lão phu không thể nà o tìm ra một Lê Nguyên Bá khác nữa, đà nh tuỳ ý các hạ định liệu thôi!
Vân Dáºt Long nhấn mạnh từng tiếng:
- Vân má»— thấy tôn giá nên thú nháºn thì hÆ¡n!
Lê Nguyên Bá chấp hai tay sau lưng ra dáng suy nghÄ© cháºm rãi bước Ä‘i, khi đến gần cá»a ná»™i thất, bá»—ng lão tung mình phóng và o.
Song Vân Dáºt Long lại còn nhanh hÆ¡n, chỉ thấy ánh bạc chá»›p nhoá, cá»a ná»™i thất đã bị bịt kÃn.
Lê Nguyên Bá vụt lùi má»™t bước, thá» thẩn nhìn và o thanh TrÃch Huyết Kiếm đưa ngang trước mặt Vân Dáºt Long, cắn răng cưá»i nói:
- Kim BÃch Cung oai trấn võ lâm, danh lừng thiên hạ, song hồi trăm năm trước cÅ©ng từng má»™t lần ngá»™ nạn, các hạ phục chấn uy danh Kim BÃch Cung, Bạch Kiếm Lịnh Mã lại tung hoà nh thiên hạ, nhưng lão phu dám chắc sẽ không được bao lâu.
Vân Dáºt Long cưá»i khẩy:
- Tôn giá hãy trả lá»i câu há»i cá»§a Vân má»— trước đã!
- Câu há»i các hạ đã có câu trả lá»i rồi, chẳng qua các hạ đã nghÄ© lệch Ä‘i đó thôi!
Vân Dáºt Long thoáng ngạc nhiên:
- à tôn giá muốn nói …. Tôn giá chÃnh thá»±c là “Vô Ảnh Kiếm†Lê Nguyên Bá ư?
Lê Nguyên Bá lạnh lùng:
- Äiá»u ấy rất dá»… chứng minh!
Vân Dáºt Long khẽ gáºt đầu:
- Tôn giá tuốt Vô Ảnh Kiếm ra được rồi đấy!
Lê Nguyên Bá buông tiếng cưá»i lạnh lùng “soạt†má»™t tiếng, từ bên trong rút ra má»™t thanh Ä‘oản kiếm tá»±a như ngá»n truá»· thá»§, dà i không đầy má»™t thước, ánh thép sáng ngá»i, thoáng nhìn cÅ©ng đủ biết là má»™t món binh khà cá»±c kỳ sắc bén, có Ä‘iá»u là quá ngắn, khi đối địch không già nh được lợi thế
Vân Dáºt Long vẻ mặt trÆ¡ lạnh nói:
- Äây chÃnh là Vô Ảnh Kiếm đã thà nh danh trên chốn giang hồ cá»§a tôn giá ư?
Lê Nguyên Bá cưá»i vang:
- Äúng váºy, lão phu được vinh xưng rồng trong kiếm chÃnh là nhá» thanh Ä‘oản kiếm nà y đây, nhưng hôm nay đã gặp TrÃch Huyết Kiếm thì lão phu đã đến ngà y táºn số rồi!
Vân Dáºt Long khẽ chau mà y, TrÃch Huyết Kiếm khẽ rung động, phát ra tiếng vang như long ngâm, trầm giá»ng nói:
- Vân má»— cÅ©ng không tháºt sá»± giao thá»§ vá»›i tôn giá, chẳng qua vì bất đắc dÄ© mà thôi.
Lê Nguyên Bá cưá»i áo não:
- Chả lẽ các hạ có phương sách lưỡng toà n ư?
Vân Dáºt Long cưá»i cảm khái:
- Vá»›i thanh danh cá»§a tôn giá mà cÅ©ng quy phò ChÃnh NghÄ©a Äoà n má»™t tổ chức khoác áo “ChÃnh nghÄ©a†mà lại không từ má»i hà nh vi tá»™i ác, tháºt là đáng tiếc.
- Hừ! Các hạ giáo huấn lão phu đó ư?
Vân Dáºt Long thà nh khẩn:
- Vân mỗ chỉ muốn cứu tôn giá đó thôi!
Lê Nguyên Bá cưá»i phá lên:
- Ha ha …. Bạch Kiếm Linh Mã Ä‘i đến đâu gieo rắc tang tóc đến đó, máu tươi lênh láng, tá» thi chồng chất, chưa từng má»™t ai được sống sót, Kim BÃch Cung thay đổi tác phong từ bao giá» váºy?
Vân Dáºt Long nghiêm giá»ng:
- Vân má»— tuy giết chóc nhiá»u, nhưng thảy Ä‘á»u quang minh lá»—i lạc, già u lòng chÃnh nghÄ©a. Vân má»— chẳng những tránh động chạm mà còn hết sức sùng kÃnh nữa.
Chà ng khẽ buông tiếng thở dà i, Ä‘oạn cháºm rãi nói tiếp:
- Vân má»— vốn nghÄ© tôn giá là báºc hiá»n giả võ lâm nên má»›i vượt ngà n dặm đến mang huyết thư cá»§a “ Giả Thiên Chưởng†Bốc Thế Long đã giữ cho tôn giá, tháºt không ngá» tôn giá cÅ©ng quy phò ChÃnh NghÄ©a Äoà n rồi!
Lê Nguyên Bá xót xa:
- Lúc lão phu gia nháºp ChÃnh NghÄ©a Äoà n vốn nghÄ© là tổ chức nà y ắt theo tôn chỉ “phò nghÄ©a diệt gianâ€, nà o ngá» há» chỉ khoác và o chiếc áo gấm “chÃnh nghÄ©aâ€â€¦â€¦
Vân Dáºt Long cao giá»ng:
- Buông bỠđồ Ä‘ao, láºp địa thà nh Pháºt! Lê tiá»n bối đã đến lúc thức tỉnh rồi!
Lê Nguyên Bá bá»—ng buông tiếng cưá»i to thống thiết:
- Không được đâu, má»™t bước sẩy chân thà nh thiên cổ háºn, khi sám hối thì đã trót trăm năm, muá»™n quá rồi …..
Vân Dáºt Long trầm giá»ng:
- Trừ phi tiá»n bối không thà nh tâm hối cải, không thì không có gì là muá»™n mà ng cả!
Lê Nguyên Bá nghiến răng:
- Thanh danh lão phu đâu dá»… có được, đến khi phát giác mình bị sa chân và o chốn tà ác thì sá»± nghiệp cả Ä‘á»i đã trôi theo giòng nước chảy. Nếu muốn sống, trừ phi là m má»™t kẻ gian ác suốt Ä‘á»i, quên Ä‘i bản thân đã từng là Long Trung Kiếm được giá»›i giang hồ khâm phục.
Vân Dáºt Long thở dà i:
- Tiá»n bối đã u mê quá rồi!
Lê Nguyên Bá cưá»i khẩy:
- Sao không bảo lão phu đã vô phương cứu chữa rồi?
- Sá»± thiện ác chỉ do má»™t ý niệm, tiá»n bối hãy lá»±a chá»n Ä‘i!
Lê Nguyên Bá bá»—ng rung động Ä‘oản kiếm trong tay, láºp tức ánh thép dà i vút ra, đâm thẳng và o ngá»±c, đồng thá»i quát to:
- Câu trả lá»i cá»§a lão phu đây!
Vô Ảnh Kiếm tuy ngắn, song chỉ má»™t cái rung động đã tạo ra ánh kiếm dà i hÆ¡n ba thước, so vá»›i trưá»ng kiếm thông thưá»ng hãy còn dà i hÆ¡n má»™t chút.
Lê Nguyên Bá vá»›i Vô Ảnh Kiếm lừng danh giang hồ, được vinh danh Long Trung Kiếm đủ biết trình độ kiếm thuáºt đã đến mức tuyệt luân, nay lại bất thần ra tay trong má»™t khoảng cách gần đến váºy, Vân Dáºt Long không khá»i giáºt mình kinh hãi, vá»™i tung mình lách tránh.
“Soạt†má»™t tiếng, tuy chà ng phản ứng rất nhanh nhẹn song vạt áo trước cÅ©ng bị rạch toát má»™t đưá»ng dà i hÆ¡n ná»a thước. Vân Dáºt Long tức giáºn, vung tÃt TrÃch Huyết Kiếm trong tay láºp tức má»™t ánh sáng bạc phá»§ trùm khắp ngưá»i Lê Nguyên Bá.
Những nghe tiếng binh khà đã va chạm nhau đến những năm lần.
Rồi thì má»™t bóng ngưá»i vá»t ra xa, Lê Nguyên Bá đã ở ngoà i khoảng cách bảy thước, thần sắc kinh hoà ng tá»™t độ.
Vân Dáºt Long chá»i kiếm xuống đất, cưá»i nhạt nói:
- Từ khi bước chân và o chốn giang hồ, đây là lần đầu tiên Vân má»— bị kiếm rạch toác áo và ngươi đã thoát được má»™t chiêu cá»§a Vân má»—, Vô Ảnh Kiếm cá»§a tôn giá quả danh bất hư truyá»n.
Lê Nguyên Bá mặt trắng nhợt, nghiến răng háºm há»±c:
- Lão phu cÅ©ng đã mở rá»™ng tầm mắt, lÄ©nh giáo cao chiêu cá»§a TrÃch Huyết Kiếm!
Vân Dáºt Long sầm mặt:
- Vân mỗ khuyên tôn giá nên sáng suốt suy nghĩ cho cặn kẽ!
Lê Nguyên Bá cưá»i vang:
- Ha ha ….. Lão phu danh vá»ng đã mất, cuá»™c Ä‘á»i chỉ còn cái vá» rá»—ng tuếch, sống cÅ©ng chẳng vui thú gì thì chết có gì đáng sợ? Và lại được chết dưới tay TrÃch Huyết Kiếm cá»§a Kim BÃch Cung chá»§ thì lão phu cÅ©ng vui lòng nhắm mắt rồi!
“Vút†một tiếng Vô Ảnh Kiếm lại nhắm thẳng ngực chà ng đâm tới, phen nà y lại cà ng hung hãn hơn, ánh kiếm lại dà i đến hơn bốn thước.
Chỉ thấy ánh bạc chá»›p choá, rồi thì Vân Dáºt Long đã tra kiếm và o bao.
Nhưng Lê Nguyên Bá cả cánh tay trái đến táºn vai đã rÆ¡i xuống đất, máu phun xối xả song Vô Ảnh Kiếm vẫn cầm chắc trong tay phải.
Lê Nguyên Bá không há» váºn công chỉ huyết, để mặc cho máu tươi tuôn ra lênh láng trên mặt đất.
Vân Dáºt Long khẽ chau mà y nói:
- Tôn giá định chỠchết như thế nà y ư?
Lê Nguyên Bá cắn răng:
- Lão phu chỉ có má»™t Ä‘iá»u nuối tiếc là chưa nhìn rõ được sá»± ảo diệu chiêu kiếm cá»§a các hạ, là m sao lại chém đứt được cánh tay cá»§a lão phu?
Vân Dáºt Long nghiêm giá»ng:
- Sá»± kỳ diệu trong kiếm pháp không phải là do ở nhiá»u biến hoá, mà vấn đỠchá»§ yếu hoả hầu sâu hay cạn!
Lê Nguyên Bá cưá»i vang:
- Lão phu thà nh danh nhỠvà o kiếm, nay mới biết mình chỉ múa rìu qua mắt thợ, thanh danh bao nhiêu năm gầy dựng nay đã tiêu tan, lão phu chẳng còn gì nữa …..
Vân Dáºt Long lạnh lùng ngắt:
- Tôn giá đã mặc cảm quá nhiá»u!
- Lão phu không muốn tranh cải nữa, bất luáºn đúng hay sai thì cÅ©ng chẳng thể cứu vãn được nữa rồi, âu cÅ©ng là do trá»i định số…….
Vân Dáºt Long trÄ©u lòng, chà ng vốn định giúp Lê Nguyên Bá thoát khá»i sá»± khống chế cá»§a chá»§ nhân Huyết Bi, đưa ông quay vá» nẻo chÃnh, ấy váºy mà chà ng lại chém đứt má»™t cánh tay cá»§a ông.
Vân Dáºt Long gượng cưá»i:
- Tôn giá còn gì để nói nữa không?
Lê Nguyên Bá bị mất máu quá nhiá»u, không còn chịu nổi thể trá»ng cá»§a mình nữa, ngồi dá»±a và o vách, gượng cưá»i nói:
- Hãy đưa huyết thư tháºt cá»§a Bốc Thế Long cho lão phu xem!
Vân Dáºt Long lại thò tay và o lòng lấy ra má»™t mảnh khăn máu nhẹ nhà ng mở ra đặt trước mặt Lê Nguyên Bá
Lê Nguyên Bá cố mở mắt, lẩm nhẩm Ä‘á»c:
Chá»§ nhân Huyết Bi giả danh “chÃnh nghÄ©a†gây nhiá»u tá»™i ác tà y trá»i, đệ không may táng mạng dưới tay bá»n chúng, mong huynh hãy bá» tà đạo theo chÃnh, cố gắng giữ mình!
Ông nhắm mắt thở dà i não ruột:
- Khi xưa lão phu tá» danh vá»›i Bốc Thế Long, nay xem ra lão phu tháºt kém xa má»™t trá»i má»™t vá»±c.
Vân Dáºt Long xếp mảnh khăn máu lại, đặt bên cạnh Lê Nguyên Bá.
Lê Nguyên Bá hét to:
- Vân Dáºt Long, các hạ không chịu thà nh toà n cho lão phu ư?
Vân Dáºt Long lắc đầu cưá»i thiểu não, giá»ng nặng ná» nói:
- Vân mỗ lỡ tay huỷ mất một cánh tay của tôn giá, đà nh lòng nà o hạ thủ thêm lần nữa!
Lê Nguyên Bá cưá»i to:
- Lá»i đồn vá» Bạch Kiếm Linh Mã hung tà n độc ác, xem ra không đúng vá»›i sá»± tháºt rồi!
Vân Dáºt Long mặt trÆ¡ lạnh:
- Lá»i đồn không sai, nhưng đối tượng giết thảy Ä‘á»u là phưá»ng gian ác, Vân má»— đã giải thÃch rồi!
Lê Nguyên Bá giá»ng não nùng:
- Theo các hạ thì lão phu thuá»™c hạng ngưá»i nà o?
Vân Dáºt Long giá»ng nghiêm túc:
- Tôn giá cương chÃnh bá»™c trá»±c, nhưng quá ư ngoan cố!
Lê Nguyên Bá cưá»i phá lên:
- Không sai, chÃnh vì váºy đã là m hại lão phu!
Thốt nhiên, tay phải vung lên, “Soạt†một tiếng Vô Ảnh Kiếm đã đâm và o ngực trái mình.
Vân Dáºt Long cúi xuống khẽ thở dà i:
- Lão tiá»n bối…. Tá»™i gì lại thế nà y?
Lê Nguyên Bá nghiến chặt răng:
- Nơi đây đã được bố trà nghiêm ngặt vốn định đưa các hạ và o cõi chết …..
Vân Dáºt Long nhếch môi cưá»i:
- Vân má»— đã biết trước rồi, nhưng lão tiá»n bối vì trong lòng mâu thuẫn nên đã không hạ thá»§ được!
Lê Nguyên Bá bá»—ng sụp mắt nhắm nghiá»n, nước máu trà o ra từ hai bên khoé mép đã trút hÆ¡i thở cuối cùng.
Vân Dáºt Long buông tiếng thở dà i đứng lên, ngẩm nghÄ© chốc lát, bá»—ng vung kiếm bổ và o báºu cá»a chỉ nghe “bùng†má»™t tiếng gá»— vụn văng bay tứ phÃa, nÆ¡i lưỡi kiếm chạm và o toé lá»a.
Những khung cá»a sổ quanh nhà thảy Ä‘á»u là gá»—, TrÃch Huyết Kiếm vung đến đâu ánh lá»a bắn tung toé, thoáng chốc lá»a đỠcháy rá»±c cả bốn phÃa.
Vân Dáºt Long phi thân qua cá»a ra ngoà i, thu kiếm cách xa chừng ba trượng, ba gian nhà lá đã ngùn ngụt lá»a Ä‘á».
Vân Dáºt Long cưá»i khảy nói:
- Các vị bằng hữu định tiếp tục ẩn nấp như thế nà y, không hiện thân nữa sao?
Bá»—ng má»™t bóng Ä‘en chầm cháºm tiến đến gần Vân Dáºt Long, Vân Dáºt Long vá» như không hay biết, chá» cho bóng Ä‘en ấy đến gần chừng năm thước, tay phải bất thần vung lên, Ä‘iểm ra má»™t luồng chỉ phong, bóng Ä‘en không kịp kêu lên tiếng nà o thì đã ngã lăn ra đất.
Vân Dáºt Long không nghoảnh lại nhìn, chỉ lạnh lùng nói:
- “Thi Cái†TỠChân, nếu là khi trước thì tôn giá đã táng mạng từ lâu rồi!
Thì ra bóng Ä‘en ấy chÃnh là “Thi Cái†Tá» Chân, tuy đã bị Vân Dáºt Long Ä‘iểm trúng huyệt Äà n Trung, nhưng cÅ©ng còn nghe và nói được, run giá»ng nói:
- …Vân cung chủ, lão hoá tỠđến đây là để báo tin……
Vân Dáºt Long buông giá»ng lạnh tanh:
- Nói đi!
Thi Cái thấp giá»ng:
- Lão hoá tá» phát hiện dưới núi có rất nhiá»u ngưá»i áo Ä‘en qua lại ……
Vân Dáºt Long cưá»i khẩy:
- Có lẽ tôn giá đâu phải bây giỠmới phát hiện!
Thi Cái ấp úng:
- Vân cung chủ hoà i nghi lão hoá tỠthông đồng…..
Vân Dáºt Long cưá»i to:
- Không phải hoà i nghi mà là khẳng định, tôn giá định phá»§ nháºn ư?
Thi Cái hoảng kinh run giá»ng:
- Vân cung chủ ….. định giết chết lão nô ư?
- Hừ, Vân má»— mà muốn váºy thì tôn giá đã chết từ lâu rồi!
- Äa tạ Vân cung chá»§ …..
Vân Dáºt Long Ä‘anh giá»ng:
- Nhưng Vân mỗ cũng đâu có bảo là không giết tôn giá.
Thi Cái kinh hãi:
- Váºy ý cá»§a Vân cung chá»§ ……
Vân Dáºt Long buông giá»ng sắc lạnh đến rợn ngưá»i:
- Chỉ cần tôn giá chịu nói ra sá»± tháºt!
Thi Cái vội nói:
- Xin Vân cung chá»§ cứ há»i, những gì mà lão hoá tá» nà y biết được nhất định sẽ nói ra hết.
Vân Dáºt Long gằn giá»ng quát:
- Váºy thì bắt đầu nói Ä‘i!
Thi Cái cưá»i nhăn nhó:
- Vân cung chủ bảo lão hoá tỠnà y phải nói gì kia?
Vân Dáºt Long lạnh lùng gắt:
- Nói gì lẽ ra tôn giá phải tự hiểu lấy, chả lẽ phải cần Vân mỗ phải dạy nữa hay sao?
Dứt lá»i tay phải đã đặt lên trên chuôi cá»§a TrÃch Huyết Kiếm
Thi Cái kinh hoà ng:
- Lão hoá tá» nói ngay, xin Vân cung chá»§ đừng nổi giáºn ….
Buông tiếng cưá»i gằn, bà n tay phải rá»i khá»i chuôi TrÃch Huyết Kiếm.
Thi Cái vội nói tiếp:
- Lão hoá tá» chẳng qua là bị cưỡng bức, bất đắc dÄ© phải nháºn lệnh dụ dẫn Vân cung chá»§ lên Tiếp Vân Phong, bá»n hỠđã sắp đặt ba kế sách để hãm hại cung chá»§.
- Ba kế sách đó ra sao? Nói mau
- Thứ nhất, bá»n hỠđã trao cho lão ô má»™t món ám khà tuyệt độc, bảo lão ô thừa lúc cung chá»§ bất phòng mà hạ thá»§, món ám khà đó là Truy Hồn Liên Hoà n Ná» (ná»), trong má»™t lúc có thể bắn ra bảy mÅ©i tên, chỉ cần trúng má»™t mÅ©i là tức khắc chết ngay….. Nhưng lão ô không dám và cÅ©ng không nỡ hạ thá»§, cho nên …..
Vân Dáºt Long mặt trÆ¡ lạnh:
- Còn thứ nhì, thứ ba thì sao?
- Thứ nhì là “Vô Ảnh Kiếm†Lê Nguyên Bá dùng thá»§ Ä‘oạn đối phó vá»›i cung chá»§, Viêm Dương Chưởng cùng TrÃch Huyết Kiếm và Ãnh Huyết Hoà n cá»§a Cung chá»§ quá ư lợi hại, nên cố hết sức tránh giao thá»§ vá»›i Cung chá»§, toan hạ độc trong trà hoặc là dùng bẫy ráºp hãm hại Cung chá»§. Theo lão ô được biết, trong nhà nà y Ãt ra cÅ©ng còn bốn, năm bẫy ráºp, nhưng Lê Nguyên Bá vẫn không há» sá» dụng đến……
Vân Dáºt Long bá»—ng cưá»i vang:
- Kế sách thứ ba ắt là cáºy ngưá»i đông, sá» dụng chiến lược “kiến nhiá»u cắn chết voi†như Lãnh vân quán trước đây chá»› gì?
Thi Cái gáºt đầu lia lịa:
- Bá»n há» hy vá»ng là dùng kế sách thứ nhất và thứ nhì sẽ đạt được thà nh công, nếu phải dùng đến kế sách thứ ba thì tháºt là tháºm tệ.
Vân Dáºt Long sầm mặt:
- Ai đưa ra những mưu kế ấy,? Chủ nhân Huyết Bi phải không?
Thi Cái nhăn nhó:
- Lão ô đâu biết chá»§ nhân Huyết Bi là ai, nhưng mưu kế đó là do má»™t vị giá tiá»n há»™ pháp gì đó đã đưa ra và điá»u động.
Vân Dáºt Long cưá»i khẩy:
- Chỉ là má»™t tiá»n há»™ pháp cá»§a chá»§ nhân Huyết Bi, tháºt chẳng gây được bao hứng thú cho Vân má»— ….
Bỗng vung tay giải huyệt cho Thi Cái, đoạn nói tiếp:
- GiỠtôn giá có thể đi được rồi
Thi Cái cả kinh:
- Cung chá»§, lão ô….. không thể Ä‘i má»™t mình được, bá»n hỠđã biết lão ô bá»™i phản, là m sao chịu buông tha cho lão ô…… Cung chá»§ phải cứu giúp lão ô, lão ô biết trên ngá»n núi nà y có má»™t con đưá»ng bà máºt, chúng ta có thể theo lối ấy mà thoát ra khá»i vòng vây …..
Vân Dáºt Long bá»—ng cưá»i vang:
- Vân má»— không muốn gây nhiá»u việc chết chóc, nhưng tình thế đã bắt buá»™c, váºy thì chá»› trách Bạch Kiếm Linh Mã thá»§ Ä‘oạn tà n ác.
Quat sang Thi Cái quát:
- Lão hãy Ä‘i theo Vân má»—, chỉ cần thoát khá»i vòng vây, Vân má»— sẽ chỉ cho lão má»™t chốn nương thân.
Thi Cái mừng rỡ:
- Xin đa tạ Cung chủ, nhưng lão hoá tỠnà y không muốn đi đâu khác, chỉ muốn theo bên Cung chủ thôi!
Vân Dáºt Long lặng thinh, dẫn trước Ä‘i xuống núi.
Thi Cái vội lớn tiêng nói:
- Cung chủ đừng đi vỠhướng đó, có mai phục…….
Vân Dáºt Long cưá»i to:
- Dẫu là chá»§ nhân Huyết Bi Ä‘Ãch thân dẫn thuá»™c hạ đến thì Vân má»— cÅ©ng chẳng ngán sợ, sá chi má»™t há»™ pháp thá»§ hạ cá»§a y.
Äoạn liá»n phi thân xuống núi, Thi Cái chẳng biết là m sao hÆ¡n, cÅ©ng đà nh theo sát sau lưng.
Thốt nhiên, trên đỉnh núi có tiếng quát vang:
- Vân Dáºt Long, ngươi đã đến ngà y táºn số rồi!
Vân Dáºt Long liá»n chững bước quay lai nhìn, những thấy trên đỉnh núi bóng ngưá»i lố nhố, vô số tảng đá to Ä‘ang lăn xuống cùng vá»›i tên độc và ám khà trút xuống như thác đổ, khà thế tháºt vô cùng khá»§ng khiếp. Xem ra Vân Dáºt Long và Thi Cái khó có thể thoát khá»i kiếp nạn nà y.
Thi Cái kinh hoà ng hét to:
- thôi rồi, lão hoá tỠnà y…..
Ngay khi ấy Vân Dáºt Long đã chá»™p và o lưng lão nhấc bổng lên không.
Vân Dáºt Long tay phải xách lấy Thi Cái vá»t lên cao hÆ¡n mưá»i trượng tay trái vung ra má»™t là n cương khà há»™ thân, gạt phăng hết những tên độc và ám khà bay đến gần.
Tuy trong tay xách theo Thi Cái, song ngưá»i chà ng vẫn nhẹ nhà ng như cánh én, đáp xuống trên má»™t ngá»n cây to. Liá»n tức hai chân chà ng Ä‘iểm nhẹ trên cà nh, ngưá»i lại tung vá»t lên cao, lướt vá» má»™t ngá»n cây to khác, cách xa mưá»i mấy trượng.
Cứ thế, Vân Dáºt Long hệt như rồng bay trên mây, chân không chạm đất, chỉ lướt Ä‘i trên ngá»n cây cao, là n sóng đá lăn qua dưới chân xuống chân núi.
Sau khi hÆ¡n hai mươi lần tung mình, Vân Dáºt Long đã bình an xuống đến chân núi, đứng trên má»™t tảng đá to.
Chà ng bá» Thi Cái xuống và cưá»i nói:
- Äể xem lÅ© quái quá»· còn có bản lÄ©nh gì nữa.
Thì ra lúc nà y xung quanh bóng Ä‘en lố nhố Ãt ra cÅ©ng có hÆ¡n trăm ngưá»i Ä‘ang tiến tá»›i bao vây há» và o giữa, ai nấy Ä‘á»u lăm lăm binh khà trong tay.
Vân Dáºt Long lạnh lùng quét mắt nhìn quanh, Ä‘oạn trầm giá»ng quát:
- Vân má»— không muốn gây nhiá»u chết chóc bởi các vị chỉ là những kẻ bị cưỡng bức và lợi dụng, nếu các vị nháºn thức được phải trái, tức khắc rá»i khá»i đây, Vân má»— quyết sẽ không truy cứu.
Không một ai lên tiếng, song vẫn tiếp tục cầm binh khà tiến tới.
Vân Dáºt Long cưá»i khẩy:
- Xem ra các vị chưa thấy quan tà i là chưa đổ lệ!
Những ngưá»i áo Ä‘en vẫn tiếp tục tiến tá»›i mưá»i trượng, chin trượng, tám trượng …..
Vân Dáºt Long chợt nảy ý, trầm giá»ng quát:
- Vân má»— lấy mạng mưá»i ngưá»i trước để cảnh cáo.
Äoạn liá»n tung mình lao vá» phÃa những ngưá»i áo Ä‘en tiến đến gần nhất, láºp tức đám đông nhốn nháo lên, nhưng há» chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì đã thấy má»™t vòng xoay mà u đỠphá»§ chụp xuống đỉnh đầu.
Vân Dáºt Long quát vang, vòng xoay đỠbá»—ng chốc đã trở thà nh mà u cam.
Äám đông kinh hoà ng hét vang:
- Viêm Dương Thất …..
Chưa kịp dứt tiếng thì biến cố đã phát sinh. Mưá»i ngưá»i ngã xuống dưới đất, trên trán thảy Ä‘á»u có má»™t dấu chưởng mà u cam thu nhá».
Vân Dáºt Long đã quay vá» trên má»m đá, những ngưá»i áo Ä‘en đông đảo là thế, nhưng chẳng có ai thấy rõ thân thá»§ cá»§a chà ng.
“Thi Cái†TỠChân thẫn thỠlẫm nhẩm:
- Cung chá»§ tháºt là lợi hại, má»™t chưởng đã lấy mạng mưá»i ngưá»i.
Vân Dáºt Long quát to:
- Mưá»i ngưá»i đó chÃnh là nêu gương cho các vị, nếu còn ngoan cố thì Vân má»— sẽ lấy mạng hai mươi ngưá»i nữa.
Láºp tức đám đông xôn xao bà n tán. Lát sau, những ngưá»i áo Ä‘en bá»—ng bá» chạy tứ tán.
Vân Dáºt Long cưá»i ha hả:
- Con ngưá»i dẫu sao cÅ©ng sợ chết nhiá»u hÆ¡n.
Thi Cái thở phà o:
- Cung chá»§, váºy là bình an vô sá»± rồi, ta Ä‘i thôi
Vân Dáºt Long tung mình phóng xuống má»m đá đưa tay chỉ má»™t tá» thi dưới đất nói:
- Kẻ chết là phải được an nghỉ trong lòng đất, chúng ta hãy an táng há»!
Thi Cái ngạc nhiên:
- Chốn giang hồ đã đồn đãi Cung chá»§ là má»™t kẻ hung tà n giết ngưá»i không gá»›m tay, không chá»›p mắt, tại sao Cung chá»§ lại từ bi thế nà y?
Vân Dáºt Long cưá»i chua chát:
- Nhân chi sÆ¡, tÃnh bổn thiện! Những kẻ tháºt sá»± có tÃnh tà n ác rất hiếm, sở dÄ© Vân má»— đã giết ngưá»i má»™t cách Ä‘iên cuồng là bởi bất đắc dÄ© thôi.
Thi Cái gáºt gù:
- Lão hoá tỠhiểu rồi, để lão hoá tỠmai táng hỠcho!
Chẳng mấy chốc Thi Cái đã an táng xong mưá»i tá» thi, lão vá»— vá»— hai tay đất cát, quay sang Vân Dáºt Long cưá»i nói:
- Cung chủ, giỠta đi đâu đây?
Vân Dáºt Long mÄ©m cưá»i:
- Vân mỗ đã nói rồi, sẽ thu xếp cho lão một chốn an toà n.
- Không lão hoá tỠchỉ đi theo Cung chủ thôi
Vân Dáºt Long cưá»i
- Äó là tuỳ lão thôi, nếu lão theo kịp Vân má»— thì cứ Ä‘i cùng, còn như theo không kịp thì xin hãy đến Thanh dương LÄ©nh, phÃa Bắc Vân gia trang tại Hà ng Châu……
Thi Cái kinh ngạc thắc mắc:
- Ai ở đó?
- NÆ¡i ấy có má»™t môn phái má»›i được thà nh láºp tên là ChÃnh NghÄ©a Môn, chỉ cần lão tá»›i và kể lại cuá»™c tao ngá»™ nà y, nhất định há» sẽ dung nạp……Nếu há» có há»i vá» hà nh tung cá»§a Vân má»—, thì lão hãy bảo là Vân má»— Ä‘i viếng thăm má»™t kỳ nhân võ lâm, chẳng bao lâu sẽ vỠđến …..
Thi Cái lẩm bẩm:
- ChÃnh NghÄ©a Môn……. ChÃnh NghÄ©a Môn.:…. Có lẽ không phải là ChÃnh NghÄ©a Äoà n chứ?
Vân Dáºt Long cưá»i:
- ChÃnh NghÄ©a Äoà n dưới sá»± chỉ huy cá»§a chá»§ nhân Huyết Bi chẳng qua chỉ là sá»± giả danh chÃnh nghÄ©a để khoả lấp những hà nh vi bạo ác, còn ChÃnh NghÄ©a Môn nà y má»›i tháºt là má»™t tổ chức giữ gìn chÃnh nghÄ©a.
Last edited by Adayroi; 16-09-2008 at 12:42 PM.
|

15-09-2008, 04:33 PM
|
 |
Nghịch Thiên Quá»· Äế
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Hà Ná»™i
Bà i gởi: 405
Thá»i gian online: 22 giá» 15 phút 42 giây
Thanks: 3
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
BẠCH KIẾM LINH MÃ
Tác giả: Khuyết Danh
CHÆ¯Æ NG BA MÆ¯Æ I TÃM
ÄÆ N PHÆ¯Æ NG ÄỘC Mà ÄẾN Tá»” LAI TÃŒM VIẾNG ẨN SĨ
“Thi Cái†TỠChân kiên quyết:
- Bất kể là chÃnh nghÄ©a tháºt hay giả, lão hoá tá» nà y cÅ©ng nhất quyết Ä‘i theo Cung chá»§.
Vân Dáºt Long cưá»i cưá»i:
- Vân mỗ đã nói rồi, tuỳ ý lão thôi!
Äoạn ngá»a mặt cất lên má»™t tiếng huýt dà i.
Chỉ thoáng chốc, bá»—ng nghe tiếng ngá»±a hà hoà cùng tiếng chuông lảnh lót, chá»›p nhoáng Truy Hồn Linh Mã đã đến trước mặt Vân Dáºt Long.
Vân Dáºt Long tay vịn yên trèo lên ngá»±a cưá»i nói:
- Ta đi thôi!
Thi Cái vội tiến tới mấy bước nói:
- Cung chủ đừng mong bỠrơi lão ô, dù lão ô vô dụng đến mấy cũng không kém hơn con ngựa nà y đâu.
Vân Dáºt Long mỉm cưá»i không đáp, ká» tai linh mã khẽ nói:
- Hồng Ảnh, lão hoá tỠnà y định so cước lực với mi đấy, hãy chạy cho lão ta thấy đi nà o!
Truy Hồn Linh Mã cất tiếng hà dà i, tung vó lao vút Ä‘i. Thi Cái cÅ©ng không cháºm trá»…, giở hết khinh công Ä‘uổi theo.
Song Truy Hồn Linh Mã nà o phải ngá»±a thưá»ng, hệt như má»™t luồng khói trắng bay vút Ä‘i, chưa xuống đến chân núi thì đã không còn thấy bóng dáng Thi Cái đâu nữa.
Vân Dáºt Long mỉm cưá»i, ghìm cương ngá»±a khẽ nói:
- GiỠđã bỠxa lão hoá tỠkia rồi, ta hãy thư thả mà đi!
Linh mã như nghe tiếng hiểu ngưá»i, quả nhiên thả cháºm vó bước Ä‘i. Vân Dáºt Long không Ä‘i theo đưá»ng cái quan, cÅ©ng chẳng dừng chân khách Ä‘iếm nghỉ trá», cứ vượt núi băng rừng mà đi hầu tránh bị ngưá»i phát hiện hà nh tung.
Ba hôm sau Vân Dáºt Long đã có mặt tại má»™t chân núi cao sÆ¡n.
Chà ng giục ngá»±a lên núi, nhưng Ä‘i chưa được mưá»i trượng thì chà ng bá»—ng ghìm cương dừng lại.
Vân Dáºt Long ngẫm nghÄ© chốc lát, bá»—ng khẽ vá»— lên cổ ngá»±a nói:
- Hồng Ảnh, trên núi nhất định không được an toà n, tốt hơn mi hãy tìm lấy một nơi để mà ẩn nấp.
Linh mã ngoan ngoãn nhẹ gáºt đầu Ä‘oạn lặng lẽ bá» Ä‘i.
Vân Dáºt Long nhếch môi cưá»i lạnh lùng, tung mình phi thân lên núi.
Lúc nà y trá»i đã cháºp choạng tối, Vân Dáºt Long hệt như má»™t là n mây trắng thoáng chốc đã biến mất trong bóng tối nháºp nhoà .
Chùa Thiếu Lâm!
Lẽ ra lúc nà y tăng chúng đang tụng kinh đêm mới phải, song thực tế hoà n toà n khác hẳn, cả ngôi chùa im phăng phắc, không hỠcó tiếng chuông mõ, đèn đóm âm u, thoạt nhìn hệt như một ngôi chùa hoang.
Thế nhưng trên hà nh lang đại Ä‘iện cÅ©ng có rất nhiá»u hoà thượng mình mặc tăng bà o, vai khoác cà sa, song ngưá»i nà o cÅ©ng ngả nghiêng bất động, hiển nhiên Ä‘á»u đã bị Ä‘iểm huyệt.
Trong bóng tối, vô số ngưá»i áo Ä‘en tay lăm lăm Ä‘ao kiếm Ä‘i lại như thoi đưa, tá»±a hồ Ä‘ang tuần tra canh phòng.
Cả chùa Thiếu Lâm tuy đắm chìm trong bóng tối mù mịt song trong Äại Hùng Bá»u Äiện thì lại ánh đèn yếu á»›t.
Qua ánh sáng lá» má» có thể trông thấy giữa nÆ¡i đại Ä‘iện có má»™t hà ng bồ Ä‘oà n, chÃnh giữa là má»™t vị lão tăng nhắm mắt cúi đầu, hai tay chắp trước ngá»±c, chÃnh là Hải Ngu Thiá»n Sư chưởng môn phái Thiếu Lâm.
Hai bên Hải Ngu Thiá»n Sư Ä‘á»u là cao tăng vai vế chữ Hải cá»§a Thiếu Lâm, trong đó có cả Hải TrÃ, ngưá»i đã từng bị Vân Dáºt Long hạ lệnh đánh ba mươi côn hôm trước.
Nhưng trong đại Ä‘iện đầy nghịt ngưá»i áo Ä‘en, ai nấy Ä‘á»u hai tay cầm binh khà sáng ngá»i bao vây xung quanh. Trước mặt Hải Ngu Thiá»n Sư có má»™t ngưá»i bịt mặt áo xanh, râu bạc phất phÆ¡ ngồi chá»…m chệ trên cao, đối mặt vá»›i Hải Ngu Thiá»n Sư, Ä‘ang ra chiá»u bá»±c tức quát há»i.
Bốn lão nhân cầm thanh trưá»ng kiếm chia ra đứng hai bên ngưá»i bịt mặt râu bạc, thần thái trang nghiêm, dưới ánh sáng nháºp nhòa hệt như âm cung địa ngục.
Hải Ngu Thiá»n Sư vẻ mặt nghiêm nặng ngồi xếp hà ng trên bồ Ä‘oà n, nhắm mắt chắp tay trước ngá»±c, cúi đầu lặng thinh như thể Ä‘ang nháºp định, tất cả những tăng chúng khác cÅ©ng giống như váºy.
Ngưá»i bịt mặt râu bạc bá»±c tức quát:
- Hải Ngu, ngươi định kháng mệnh phải không?
Hải Ngu Thiá»n Sư cà ng cúi thấp đầu hÆ¡n, khẽ nói:
- Lão nạp không dám!
Ngưá»i bịt mặt râu bạc gằn giá»ng:
- Không dám thì sao chưa chịu thú nháºn ra?
- Lão nạp quả tình chỉ biết có váºy thôi!
Ngưá»i bịt mặt râu bạc phất tay áo đứng phắt dáºy, gằn giá»ng:
- Hừ! lệnh sư huynh Hải Tuệ là ngưá»i đã đưa Vân Dáºt Long và o TrÃch Huyết Cốc, có ân đức cao dà y vá»›i hắn, là m sao hắn có thể quên được, không há» có sá»± liên lạc vá»›i Thiếu Lâm?
Hải Ngu Thiá»n Sư vá»™i nói:
- Nhưng phái Thiếu Lâm hiện nay Ä‘ang chịu sá»± khống chế cá»§a chá»§ nhân Huyết Bi, và cÅ©ng là kẻ địch cá»§a Vân Dáºt Long…
Ngưá»i bịt mặt râu bạc cưá»i gằn ngắt lá»i:
- Việc phái Thiếu Lâm quy phó ChÃnh NghÄ©a Nhai e rằng cÅ©ng chà là do sá»± bất đắc dÄ©, kỳ thá»±c lại âm thầm bênh vá»±c cho Vân Dáºt Long, đúng không nà o?
Hải Ngu Thiá»n Sư vá»™i niệm câu pháºt hiệu nói:
- Äó chỉ là sá»± suy Ä‘oán vô cớ…
Hải Trà Thiá»n Sư xen lá»i:
- Lão nạp đã từng bị Vân Dáºt Long hạ lệnh đánh cho ba mươi côn, suýt nữa thì đã táng mạng…
Ngưá»i bịt mặt râu bạc quát to:
- Im ngay!
Quắc mắt nhìn và o mặt Hải Trà Thiá»n Sư nói tiếp:
- Äó chẳng qua là khổ nhục kế để che giấu tai mắt ngưá»i cá»§a ChÃnh NghÄ©a Äoà n thôi!
Hải Trà Thiá»n Sư khẽ thở dà i:
- Thà chá»§ đã nhất quyết cho là váºy thì lão nạp cÅ©ng chẳng biết nói sao hÆ¡n!
Ngưá»i bịt mặt râu bạc cưá»i khảy nói:
- Lão phu là má»™t trong chÃn đại há»™ pháp trước giá chá»§ nhân Huyết Bi, cấp trên cá»§a các ngưá»i chứ không phải thà chá»§.
Hải Ngu Thiá»n Sư vá»™i nói:
- Vâng… vâng… xin thượng tá»a lượng thứ cho!
Ngưá»i bịt mặt râu bạc có phần dịu hÆ¡n:
- Vân Dáºt Long chưa từng đến đây lần nà o tháºt ư?
Hải Ngu Thiá»n Sư vá»™i đáp:
- Lão nạp không dám giấu diếm thượng tá»a, Vân Dáºt Long quả tháºt chưa từng đến đây bao giá»!
Ngưá»i bịt mặt râu bạc hừ má»™t tiếng, gần như tá»± nói má»™t mình:
- Váºy thì lạ tháºt, chả lẽ Vân Dáºt Long lại quên mất ân huệ cá»§a Thiếu Lâm đối vá»›i hắn rồi ư?
Hải Ngu Thiá»n Sư tiếp lá»i:
- Thượng tá»a biết má»™t mà không biết hai, tháºt ra thì phái Thiếu Lâm chẳng có ân huệ gì đối vá»›i Vân Dáºt Long cả, chẳng qua…
Ngưá»i bịt mặt râu bạc ngạc nhiên:
- Sao? Không có ân huệ ư? Vân Dáºt Long nếu không nhá» Hải Ngu vá»›i Kim BÃch Cung Chá»§ khi xưa…
- Äiá»u kiện trao đổi?
- Tiên sư Thiên Ngu từng thá» má»™t lần đại ân cá»§a Kim BÃch Cung Chá»§, nháºn lá»i sẽ tìm chá»n cho Kim BÃch Cung má»™t vị đệ tá», do đó tiên sư đã di mệnh cho Hải Tuệ sư huynh lo liệu…
Ngưá»i bịt mặt râu bạc buông tiếng hừ lạnh lùng, nhưng không xen lá»i.
Hải Ngu Thiá»n Sư nói tiếp:
- Hải Tuệ sư huynh tìm kiếm rất lâu má»›i gặp được Vân Dáºt Long, vừa lúc xảy ra vụ huyết án trên ChÃnh NghÄ©a Nhai, nên đã sẵn dịp đưa y và o TrÃch Huyết Cốc, lẽ dÄ© nhiên Vân Dáºt Long sau nà y cÅ©ng biết được Ä‘iá»u ấy, kể ra đối vá»›i phái Thiếu Lâm cÅ©ng chẳng có ân huệ gì!
Ngưá»i bịt mặt râu bạc cưá»i khảy:
- Kim BÃch Cung là đại địch cá»§a ChÃnh NghÄ©a Nhai, Hải Tuệ đã tìm chá»n đệ tá» cho Kim BÃch Cung, đối địch vá»›i ChÃnh NghÄ©a Nhai, tháºt là tá»™i lá»—i tà y trá»i. Y là cao tăng Thiếu Lâm mà lại là m như váºy, chùa Thiếu Lâm tháºt đáng bị há»§y diệt, kể từ nay sẽ không còn…
Hải Ngu Thiá»n Sư vá»™i cuối gằm mặt nói:
- Xin thượng tá»a rá»™ng lòng từ bi…
Ngưá»i bịt mặt râu bạc chầm cháºm ngồi trở xuống ghế, trầm ngâm nói:
- Ngươi thân là chưởng môn Thiếu Lâm, chẳng hay có tháºt dạ phục tùng mệnh lệnh cá»§a ChÃnh NghÄ©a Nhai chăng?
Hải Ngu Thiá»n Sư vá»™i đáp:
- Phái Thiếu Lâm đã tùng mệnh chá»§ nhân Huyết Bi từ lâu, xin thượng tá»a cứ dạy bảo, lão nạp chẳng dám bất tuân!
Ngưá»i bịt mặt râu bạc cưá»i khảy:
- Thôi được, chỉ cần ngươi lừa được Vân Dáºt Long lên Thiếu Lâm thì kể như lấy công chuá»™c tá»™i.
Hải Ngu Thiá»n Sư ngá»› ngưá»i:
- Vân Dáºt Long hà nh tung vô định, biết hắn ở đâu mà tìm?
- Hứ! Äiá»u ấy để bổn tá»a lo liệu, ngươi chỉ việc viết cho má»™t bức thư vá»›i lý do có sá»± khẩn cấp là được rồi!
- Cái đó…
Ngưá»i bịt mặt râu bạc trầm giá»ng quát:
- Sao? Ngươi không chịu hả?
Hải Ngu Thiá»n Sư thở dà i:
- Trong Pháºt môn nghiêm cấm nói dối, lão nạp… không tiện vâng mệnh!
- Nghiêm cấm nói dối?
Ngưá»i bịt mặt râu bạc ngá»a mặt cưá»i vang:
- Äây không phải nói dối mà là chiến thuáºt, và cÅ©ng là mệnh lệnh cá»§a ChÃnh NghÄ©a Äoà n, để trừ diệt má»™t tên cuồng bạo hung ác, chẳng cần câu nệ bất kỳ thá»§ Ä‘oạn nà o cả!
Hải Ngu Thiá»n Sư lắp bắp:
- Chả lẽ… không còn cách nà o khác hơn ư?
Ngưá»i bịt mặt râu bạc buông tiếng cưá»i sắc lạnh, phất tay áo đứng lên quát lá»›n:
- Chẳng cần biết có cách nà o khác hay không, chỉ há»i ngươi có chịu thi hà nh hay không?
Hải Ngu Thiá»n Sư tư lá»±:
- Vân Dáºt Long thần công cao cưá»ng, dẫu có lừa được hắn đến đây e rằng… chẳng những không bắt được hắn, trái lại còn khiến cho cÆ¡ nghiệp phái Thiếu Lâm đã bao Ä‘á»i khổ công gầy dá»±ng bị phá há»§y.
Ngưá»i bịt mặt râu bạc trầm giá»ng:
- Äiá»u ấy ngươi khá»i phải báºn tâm, trước khi Vân Dáºt Long đến, nÆ¡i đây có thể bố trà thà nh má»™t đầm rồng hang hổ rất ư kÃn đáo. ChÃnh NghÄ©a Nhai vì diệt trừ tên nghịch đồ ấy có thể động dụng má»i lá»±c lượng, kể cả tấu xin chá»§ nhân Huyết Bi phái xuất tứ đại thị vệ trợ tráºn…
Hải Ngu Thiá»n Sư lặng thinh, dưá»ng như Ä‘ang đắm chìm trong suy tư.
Ngưá»i bịt mặt râu bạc bá»±c tức quát:
- Hải Ngu, tÃnh kiên nhẫn cá»§a bổn tá»a không được tốt lắm, phải biết bổn tá»a đã được lệnh cá»§a chá»§ nhân Huyết Bi, có thể tùy cÆ¡ xá» lý má»i sá»± vá» phái Thiếu Lâm…
Giá»ng bá»—ng trở nên sắc lạnh nói tiếp:
- Váºy có nghÄ©a là bổn tá»a có quyá»n biến chùa Thiếu Lâm thà nh má»™t đống tro tà n, phái Thiếu Lâm sẽ không còn tồn tại trên cõi Ä‘á»i nữa.
Hải Ngu Thiá»n Sư giáºt thót ngưá»i, ấp úng nói:
- Thượng tá»a hẳn không là m váºy chứ?
Ngưá»i bịt mặt râu bạc cưá»i vang:
- Äó thì phải xem ngươi trả lá»i thế nà o vá»›i bổn tá»a!
Hải Ngu đảo mắt nhìn những tăng lữ hai bên, vẻ mặt ngưá»i nà o cÅ©ng nặng ná», chắp tay cúi đầu, hiển nhiên thảy Ä‘á»u trao hết quyá»n quyết định cho Hải Ngu Thiá»n Sư.
Hải Ngu Thiá»n Sư buông tiếng thở dà i ảo não:
- Thôi được, lão nạp xin tuân mệnh!
Ngưá»i bịt mặt râu bạc cưá»i to:
- Váºy thì hãy viết thư mau Ä‘i!
Hải Ngu Thiá»n Sư khẽ chau mà y:
- Xin thượng tá»a hãy triệt thoái sá»± bao vây trước, để cho lão nạp thư thả viết thư rồi tìm cách trao tá»›i tay Vân Dáºt Long hẹn ngà y đến Thiếu Lâm…
Ngưá»i bịt mặt râu bạc cưá»i vang:
- Ngươi đừng hòng giở trò kéo dà i thá»i gian, bổn tá»a không dá»… bị lầm mưu đâu, trừ khi ngươi viết thư ngay tức khắc và kèm theo má»™t tÃn váºt cá»§a Thiếu Lâm trao cho bổn tá»a, bằng không Thiếu Lâm hôm nay khó mà tránh khá»i đại kiếp.
Hải Ngu Thiá»n Sư lặng ngưá»i:
- Váºy là thượng tá»a không để cho lão nạp có chút thá»i gian nà o cả!
Ngưá»i bịt mặt râu bạc cưá»i:
- Äúng váºy!
Hải Ngu Thiá»n Sư cúi đầu lặng thinh không nói gì hÆ¡n.
Ngưá»i bịt mặt râu bạc bá»—ng xô mạnh ghế ngồi quát to:
- Hải Ngu, hãy quyết định mau đi!
Thốt nhiên, má»™t giá»ng nói lạnh như băng vang lên:
- Vân má»— đã có mặt rồi, khá»i phải ép buá»™c Hải Ngu Thiá»n Sư nữa!
Vừa dứt tiếng đã thấy má»™t bóng trắng xuất hiện trong đại Ä‘iện, chÃnh là đương kim Kim BÃch Cung Chá»§ Vân Dáºt Long.
Ngưá»i bịt mặt râu bạc giáºt mình kinh hãi, lùi sau mấy bước, rút ra má»™t thanh trưá»ng kiếm quát:
- Ngươi… chÃnh là Vân Dáºt Long?
Vân Dáºt Long cưá»i khảy:
- Chả lẽ tôn giá không tin, Vân mỗ còn phải có sự chứng minh nữa hay sao?
Hải Ngu Thiá»n Sư và tăng chúng Thiếu Lâm thảy Ä‘á»u vui mừng khôn xiết, song cố gắng không biểu lá»™ ra ngoà i mặt, tất cả Ä‘á»u bình thản lặng thinh.
Trong khi ấy bá»n ngưá»i áo Ä‘en thảy Ä‘á»u toà n thân giá»›i bị Ä‘ao kiếm, cầm tay thá»§ thế sẵn sà ng.
Vân Dáºt Long cao giá»ng nói:
- Hãy nghe đây, Vân má»— không muốn gây nhiá»u chết chóc, chỉ cần các ngươi đừng động thá»§, Vân má»— sẽ tha mạng tất cả, còn như kẻ nà o ngoan cố không tá»± lượng sức mình, đó chÃnh là tá»± chuốc lấy cái chết.
Ngưá»i bịt mặt râu bạc nghiến răng ken két, bá»—ng quát vang:
- Tiến lên!
Bá»n ngưá»i áo Ä‘en không dám trái lệnh bắt buá»™c phải vung khà giá»›i xông tá»›i.
Vân Dáºt Long quát vang, hữu chưởng vung lên, má»™t là n sáng đóa lấp loáng, láºp tức tiếng rú thảm vang lên liên hồi.
Bá»n ngưá»i áo Ä‘en đổ xô nhau thoái lui, đại Ä‘iện lại tạm thá»i trở nên yên lặng.
Dưới đất đã có tám thây ngưá»i áo Ä‘en nằm sõng soà i, thảy Ä‘á»u chết bởi má»™t chiêu Viêm Dương cá»§a Vân Dáºt Long.
Vân Dáºt Long lại trầm giá»ng nói:
- Vân má»— tuy không muốn gây nhiá»u chết chóc, nhưng cÅ©ng chẳng thể nà o cá»± tuyệt được các ngưá»i muốn chết, nếu còn ai không sợ chết thì cứ việc xông tá»›i!
Ngưá»i bịt mặt râu bạc lòng thầm khiếp hãi, vá»™i quát to:
- Lui mau!
Äoạn liá»n tung mình ra cá»a Ä‘iện toan bá» chạy.
Vân Dáºt Long lạnh lùng quát:
- Kẻ khác có thể rá»i khá»i được, còn tôn giá thì phải ở lại.
Nhác thấy bóng trắng nhấp nhoáng, ngưá»i bịt mặt râu bạc đã bị bắt mang trở và o đại Ä‘iện.
Cả chùa Thiếu Lâm láºp tức bóng ngưá»i láo nháo há»—n loạn, song chỉ chốc lát sau lại trở nên yên ắng, thì ra bá»n ngưá»i áo Ä‘en đã bá» chạy không còn má»™t tên.
Ngưá»i bịt mặt râu bạc lúc bị bắt vỠđại Ä‘iện đã bị Vân Dáºt Long tiện tay Ä‘iểm khóa huyệt đạo, nên chỉ nằm dà i dưới đất chứ không đứng lên được.
Vân Dáºt Long cưá»i khảy nói:
- Bằng hữu, giỠthì chúng ta có thể nói chuyện với nhau được rồi!
Nà o ngá» ngưá»i bịt mặt râu bạc cổ há»ng bá»—ng phát ra má»™t tiếng khằng khặc, má»™t dòng máu tÃm Ä‘en rỉ ra nÆ¡i khóe miệng, giãy giụa má»™t hồi thì chết, hiển nhiên y đã cắn vỡ thuốc độc đã có sẵn trong miệng tá»± sát.
Vân Dáºt Long buông tiếng thở dà i, lẩm bẩm:
- Chá»§ nhân Huyết Bi quả là má»™t ngưá»i không dá»… đối phó, thá»§ Ä‘oạn cá»§a y khống chế thuá»™c hạ tháºt là tà n bạo.
Hải Ngu Thiá»n Sư vá»™i lên tiếng:
- A Di Äà Pháºt! Äa tạ Vân thà chá»§ đã viện thá»§, bảo toà n hương há»a cho phái Thiếu Lâm!
Vân Dáºt Long khẽ thở dà i:
- Phen nà y tuy may mắn vô sự, nhưng lần sau thì khó có thể…
Hải Ngu Thiá»n Sư não nùng tiếp lá»i:
- Không sai, sau khi chủ nhân Huyết Bi biết việc hôm nay nhất định sẽ không buông tha cho Thiếu Lâm, e vẫn khó thể tránh khoải đại kiếp.
- Lão thiá»n sư có cách gì ứng phó chăng?
Hải Ngu Thiá»n Sư cưá»i chua xót:
- Äà nh đến đâu hay đến đó thôi, vá»›i thế lá»±c cá»§a chá»§ nhân Huyết Bi hiện nay, nếu tháºt sá»± muốn há»§y diệt chùa Thiếu Lâm thì lão nạp là m sao đương cá»± nổi?
Vân Dáºt Long cưá»i:
- Tại hạ đã tìm được má»™t con đưá»ng cho lão thiá»n sư, nếu lão thiá»n sư chấp thuáºn rất có thể sẽ giúp cho quý tá»± thoát khá»i kiếp nạn nà y.
Hải Ngu Thiá»n Sư vá»™i nói:
- Xin vân thà chá»§ hãy mau chỉ Ä‘iểm cho, chỉ cần bảo toà n được phái Thiếu Lâm, lão nạp sẵn sà ng chấp thuáºn!
Vân Dáºt Long cháºm rãi nói:
- Ở hướng chÃnh bắc thà nh Hà ng Châu có má»™t Thanh Dương Lãnh hiện Ä‘ang khởi công xây cất, bởi có má»™t ChÃnh NghÄ©a Môn định khai tông láºp phái tại đó…
Hải Ngu Thiá»n Sư sá»ng sốt:
- ChÃnh NghÄ©a Môn ư? E đó lại là trò quái quá»· cá»§a chá»§ nhân Huyết Bi.
Vân Dáºt Long nhoẻn cưá»i:
- Không phải đâu, nghiêm chỉnh mà nói, ChÃnh NghÄ©a Môn nà y chỉ là má»™t tổ chức lâm thá»i, khi nà o tiêu diệt xong cái gá»i là ChÃnh NghÄ©a Äoà n bịp bợm kia, ChÃnh NghÄ©a Môn cÅ©ng sẽ giải tán…
Chà ng đăm đăm nhìn Hải Ngu Thiá»n Sư nói tiếp:
- Nhưng ChÃnh NghÄ©a Môn không như những môn phái khác trên chốn giang hồ, thu nháºn hết thảy những ngưá»i trong giá»›i hiệp nghÄ©a, kể cả bá»n tà đạo ma đầu biết ăn năn sám hối, còn như toà n bang phái tham gia thì lại cà ng hoan nghênh…
Hải Ngu Thiá»n Sư há»›n hở:
- Äây là má»™t tin đáng vui mừng, nếu võ lâm thiên hạ mà biết rõ hết âm mưu độc kế cá»§a chá»§ nhân Huyết Bi, má»i ngưá»i Ä‘oà n kết nhất trà thì ChÃnh NghÄ©a Äoà n cá»§a Huyết Bi không cần đánh phá cÅ©ng sẽ tan vỡ…
Äoạn khẽ niệm Pháºt hiệu, nói tiếp:
- Vân thà chá»§ có thể nói rõ rà ng hÆ¡n, ChÃnh NghÄ©a Môn nà y là do ai xướng nghị và theo ý Vân thà chá»§ phải chăng là muốn toà n phái Thiếu Lâm tham gia?
Vân Dáºt Long cưá»i:
- Nếu không như váºy thì khó thể bảo toà n được cho cả phái Thiếu Lâm và đủ lá»±c lượng đương cá»± vá»›i ChÃnh NghÄ©a Äoà n… Còn vá» kẻ xướng nghị, chẳng giấu gì lão thiá»n sư, chÃnh là “Bằng Thà nh Bạch Phụng†Triển Ngá»c Mai cô nương cá»§a Äại Mạc Bằng Thà nh cùng vá»›i tại hạ Vân Dáºt Long đây!
Hải Ngu Thiá»n Sư mừng rỡ:
- Nếu váºy thì lão nạp nhất định tham gia, toà n thể đệ tá» Thiếu Lâm sẽ sẵn sà ng chịu sá»± sai khiến.
- Nếu váºy thì xin lão thiá»n sư hãy nhanh chóng thu xếp!
Hải Ngu Thiá»n Sư hăm hở:
- Tất nhiên rồi, lão nạp tức khắc thu xếp và sáng sá»›m mai sẽ suất lÄ©nh toà n thể đệ tá» lên đưá»ng đến Thanh Dương LÄ©nh ngay.
Vân Dáºt Long chau mà y nói:
- Lão thiá»n sư có biết ngưá»i nà y không?
Hải Ngu Thiá»n Sư chú mắt nhìn má»™t hồi, Ä‘oạn lắc đầu nói:
- Chưa từng gặp bao giá»!
Vân Dáºt Long trầm ngâm:
- Chá»§ nhân Huyết Bi tuyển chá»n nhân tà i vô số, cÅ©ng chẳng có gì là lạ, chỉ tiếc là chưa há»i được câu khẩu cung nà o cả.
Hải Ngu Thiá»n Sư niệm câu Pháºt hiệu:
- Dù có há»i được khẩu cung thì cÅ©ng vô Ãch, có lẽ y cÅ©ng chẳng biết chá»§ nhân Huyết Bi là ai!
Vân Dáºt Long thở dà i:
- Quả váºy, xem ra muốn tìm được lão ma đầu ấy ắt phải rất là vất vả.
- A Di Äà Pháºt! Lão nạp tức khắc suất lÄ©nh đồ chúng đến ngay Bằng Thà nh… đà nh phải thất lá»… vá»›i Vân thà chá»§, Vân thà chá»§ có còn Ä‘iá»u chi cần chỉ giáo nữa chăng?
- Mục Ä‘Ãch chÃnh cá»§a Vân má»— đến đây là để há»i thăm lão thiá»n sư vá» hà nh tung cá»§a má»™t ngưá»i.
Hải Ngu Thiá»n Sư ngạc nhiên:
- Chẳng hay Vân thà chá»§ định há»i thăm ai váºy?
Vân Dáºt Long nhấn mạnh từng tiếng:
- “Tam Hoà n Sáo Nháºt†(ba chiếc vòng bao quanh mặt trá»i) Quân Trung Thánh!
Hải Ngu Thiá»n Sư ngẩn ngưá»i, Ä‘oạn nói:
- A Di Äà Pháºt! Vân thà chá»§ nghÄ© rất đúng, nếu thỉnh ra được ngưá»i nà y, quả là má»™t trợ thá»§ đắc lá»±c cho ChÃnh NghÄ©a Môn, nhưng e rằng rất khó.
- Váºy là ngưá»i nà y vẫn còn sống trên Ä‘á»i?
- Vâng, nghe đâu ông ấy từng được uống linh dược, thỠđã hơn trăm tuổi, mà trông chỉ ngoà i bảy mươi.
- Hiện ông ấy ở đâu?
- Bạch Thuỷ Sơn Trang trên núi Tô Lai.
- Lão thiá»n sư có thưá»ng nghe tin vỠông ấy không?
Hải Ngu Thiá»n Sư ngẫm nghÄ©:
- Ông ấy vốn là tri giao cá»§a tiên sư. Hồi năm mươi năm trước, Quân lão thà chá»§ có đến tệ tá»± chÆ¡i vá»›i tiên sư suốt bảy hôm, sau đó ông ấy đã tuyên bố quy ẩn tại Tô Lai, vÄ©nh viá»…n không xuất sÆ¡n và báºn tâm đến thế sá»±. Tuy nhiên, hằng năm và o ngà y mừng thá» cá»§a ông ấy, bổn tá»± Ä‘á»u có cho ngưá»i mang lá»… váºt đến biếu, suốt mấy mươi năm qua chưa bao giá» gián Ä‘oạn.
- Còn năm nay thì sao?
- Lá»… váºt năm nay là do Hải Vân, sư đệ cá»§a lão nạp mang Ä‘i, tháng vừa qua má»›i quay trở vá», đã Ä‘Ãch thân gặp mặt Quân lão thà chá»§.
- À, theo lão thiá»n sư thì Quân Trung Thánh là ngưá»i thế nà o?
Hải Ngu Thiá»n Sư đáp ngay:
- Trà n lòng hiệp nghÄ©a, nhất ngôn cá»u đỉnh, là má»™t báºc cao nhân tiá»n bối hiếm có trong võ lâm, bởi chán cảnh giang hồ lánh Ä‘á»i quá lâu nên ngưá»i Ä‘á»i má»›i dần dần quên lãng.
Vân Dáºt Long nhẹ gáºt đầu:
- ÄÆ°á»£c rồi, Vân má»— sẽ tức khắc lên đưá»ng đến Tô Lai thăm viếng vị lão hiệp già u lòng hiệp nghÄ©a ấy…
Äoạn liá»n vòng tay thi lá»…, cáo từ ra khá»i đại Ä‘iện, hệt như má»™t là n khói trắng phi thân xuống núi.
Last edited by Adayroi; 16-09-2008 at 12:43 PM.
|

15-09-2008, 04:35 PM
|
 |
Nghịch Thiên Quá»· Äế
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Hà Ná»™i
Bà i gởi: 405
Thá»i gian online: 22 giá» 15 phút 42 giây
Thanks: 3
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
BẠCH KIẾM LINH MÃ
Tác giả: Khuyết Danh
CHÆ¯Æ NG BA MÆ¯Æ I CHÃN
BẠCH THUá»¶ TRANG ÄANG ÄÊM CẦU KIẾN
Núi Tô Lai nằm tại phÃa đông nam Thái SÆ¡n, cách chừng bảy mươi dặm, tuy không hùng tráng như Thái SÆ¡n, song cÅ©ng có rất nhiá»u ngá»n núi cao hết sức nguy nga.
Lúc nà y trá»i vừa há»ng sáng, trăm hoa ngáºm sương, gió sá»›m trong mát, núi rừng êm lặng chẳng khác nà o thế ngoại tiên cảnh.
Má»™t con tuấn mã Ä‘ang cháºm rãi thả bước lên núi trong tiếng chuông reo lảnh lót, trên lưng là má»™t thiếu niên áo trắng anh tuấn phi phà m, chà ng ta chÃnh là Vân Dáºt Long.
Khi Ä‘i được má»™t quãng, Vân Dáºt Long bá»—ng phóng xuống ngá»±a, vá»— vá»— cổ ngá»±a nói:
- Hồng Ảnh, chuyến đi nà y chưa biết là nh dữ thế nà o, tốt hơn mi hãy ở dưới núi chỠta nhé.
Linh mã nhẹ gáºt đầu phóng và o trong lùm cá».
Vân Dáºt Long phóng bước tiến tá»›i, chà ng đến đây lần đầu, chưa biết Bạch Thuá»· SÆ¡n Trang nằm tại đâu, lại chẳng gặp má»™t ngưá»i thợ săn hay tiá»u phu nà o để mà há»i đưá»ng. Ä‘i được má»™t hồi, chà ng cảm thấy nóng ruá»™t thì bá»—ng nghe có tiếng ca văng vẳng vá»ng đến.
Vân Dáºt Long hết sức lấy là m lạ, bèn triển khai khinh công tuyệt đỉnh phóng Ä‘i vá» phÃa tiếng hát, vòng qua má»™t ngá»n núi thì thấy trước mặt là má»™t khoảng đất bằng và má»™t hồ sen nhá», má»™t chiếc thuyá»n con lá» lá»ng trôi trên mặt hồ, trên thuyá»n có má»™t thiếu nữ áo đỠđang khẽ cất tiếng hát.
Vân Dáºt Long bị lôi cuốn bá» cảnh sắc trước mắt, bất giác chững bước ngưng thần lắng nghe. Tiếng hát cá»§a thiếu nữ áo đỠtháºt thánh thót du dương, tưởng chừng như trong má»™ng ảo.
Vân Dáºt Long cháºm bước tiến đến bá» hồ, đồng thá»i đằng hắng má»™t tiếng tháºt to.
Thiếu nữ áo đỠláºp tức ngoảnh nhìn vá» phÃa chà ng, song chá»› há» lá»™ vẻ kinh ngạc, cháºm rãi chèo thuyá»n và o bá».
Vân Dáºt Long vá»™i ôm quyá»n thi lá»… nói:
- Tháºt hết sức có lá»—i đã quấy nhiá»…u cô nương.
Thiếu nữ áo đỠmÃm môi cưá»i:
- Bất tất khách sáo, công tỠsao lại đến đây?
Vân Dáºt Long gượng cưá»i:
- Tại hạ không may lạc đưá»ng, định nhá» cô nương chỉ Ä‘iểm cho.
Thiếu nữ áo đỠnhoẻn cưá»i:
- Công tỠđịnh Ä‘i đâu váºy?
- Bạch Thuỷ Sơn Trang.
Thiếu nữ áo đỠthoáng ngẩn ngưá»i, Ä‘oạn đăm mắt nhìn Vân Dáºt Long nói:
- Bạch Thuá»· SÆ¡n Trang không tiếp khách, công tỠđến đó tìm ai váºy?
Vân Dáºt Long mỉm cưá»i:
- Tháng trước tại hạ đã từng mang lá»… váºt đến mừng thá» Quân lão trang chá»§, sao cô nương lại bảo là không tiếp khách?
Thiếu nữ áo đỠmỉm cưá»i:
- Äó Ä‘á»u là thế gia tri giao khi xưa…
Bỗng đảo tròn mắt tiếp:
- Công tỠđã từng đến đây, tại sao lại bị lạc đưá»ng?
Vân Dáºt Long ngá»› ngưá»i, lát sau má»›i nói:
- Tuy có đến má»™t lần, nhưng vì quá vá»™i và ng và đưá»ng núi khó nhá»› nên …
Thiếu nữ áo đỠgáºt đầu:
- Cũng có lý…
ÄÆ°a tay chỉ nói tiếp:
- Vượt qua ngá»n núi kia rồi băng qua má»™t cánh rừng tùng nữa là sẽ trông thấy Bạch Thuá»· SÆ¡n Trang.
- Äa tạ cô nương!
Vân Dáºt Long vá»™i ôm quyá»n thi lá»…, Ä‘oạn quay ngưá»i bá» Ä‘i.
Nhưng chà ng vừa Ä‘i được ba bước, bá»—ng nghe thiếu nữ áo đỠlá»›n tiếng gá»i:
- Khoan đi đã.
Vân Dáºt Long chững bước nhưng không ngoảnh lại nói:
- Cô nương còn Ä‘iá»u chi chỉ giáo váºy?
Thiếu nữ áo đỠđủng đỉnh vòng trước mặt Vân Dáºt Long tươi cưá»i nói:
- Công tỠđã biếu lễ thỠrồi, bây giỠlại đến chi nữa?
Vân Dáºt Long khẽ chau mà y:
- Tại hạ có Ä‘iá»u đại sá»± cần gặp trang chá»§.
Thiếu nữ áo đỠcũng chau mà y:
- Sao? Công tỠđịnh gặp trang chủ ư?
Vân Dáºt Long gáºt đầu:
- Äúng váºy.
Thiếu nữ áo đỠbáºt cưá»i khúc khÃch:
- Lần trước công tỠđến chúc thỠcó gặp lão nhân gia ấy không?
Vân Dáºt Long lại ngá»› ngưá»i, lắc đầu nói:
- Không.
Thiếu nữ áo đỠcưá»i:
- Lần trước cũng không gặp thì lần nà y cũng chẳng gặp được đâu.
Vân Dáºt Long ngạc nhiên:
- Cô nương có thể cho tại hạ biết là vì sao không?
Thiếu nữ áo đỠso vai:
- Tháºt đơn giản, lão nhân gia ấy không tiếp tục khách, ngay cả bằng hữu tri giao từ ngà n đặm xa xôi đến đây, lão nhân gia ấy vẫn nhất má»±c không chịu tiếp kiến.
Vân Dáºt Long vẻ suy tư:
- Váºy thì lạ tháºt.
Thiếu nữ áo đỠnhoẻn cưá»i:
- Chẳng có gì lạ cả, lão nhân gia ấy tuổi tác đã cao, mấy mươi năm trước đã tuyên bố không mà ng đến thế sá»±, tuyệt giao vá»›i bạn bè, nếu tiếp ngưá»i nà y mà không tiếp ngưá»i kia thì khó tránh khá»i phân bì, còn có ai cÅ©ng tiếp cả thì lão nhân gia ấy biết bao là báºn rá»™n, do đó thà không tiếp cả thì hÆ¡n.
Vân Dáºt Long mắt nhìn thiếu nữ áo Ä‘á», mỉm cưá»i nói:
- Có lẽ cô nương cÅ©ng là ngưá»i cá»§a Bạch Thuá»· SÆ¡n Trang.
Thiếu nữ áo đỠcưá»i liếng thoắng:
- Công tỠthỠđoán xem.
Vân Dáºt Long cÅ©ng cưá»i vui vẻ:
- Cô nương chẳng những là ngưá»i cá»§a Bạch Thuá»· SÆ¡n Trang, không chừng còn là ngưá»i thân thÃch nữa.
Thiếu nữ áo đỠnhoẻn cưá»i:
- Äúng váºy, tôi là Quân Má»™ Hoa, gá»i trang chá»§ Quân Trung Thánh là tổ gia gia, nhưng…
Bỗng im tiếng thở dà i não nuột rồi im lặng.
Vân Dáºt Long ngạc nhiên há»i:
- Cô nương định nói gì? Vì sao lại không nói tiếp?
Thiếu nữ áo đỠvẻ trầm ngâm:
- Thá»±c tế thì tôi không phải há» Quân, và cÅ©ng không nên gá»i lão nhân gia ấy là tổ gia gia…
Vân Dáºt Long lại cà ng ngạc nhiên hÆ¡n:
- Váºy chứ cô nương tháºt ra há» gì? Vì sao…
Thiếu nữ áo đỠlắc đầu nguầy nguáºy:
- Äừng há»i nữa, tôi vốn là má»™t cô nhi, được nhà há» Quân nuôi lá»›n từ thuở bé, chẳng biết há» tháºt cá»§a mình là gì cả!
Vân Dáºt Long thở dà i:
- Xin cô nương lượng thứ cho tại hạ đã là m cho cô nương thương tâm…
Quân Má»™ Hoa nhếch môi cưá»i:
- Không há» gì, công tá»â€¦ còn chưa cho tôi biết há» tên đấy!
Vân Dáºt Long thoáng trầm ngâm:
- Tại hạ là Long Dáºt Vân!
Quân Má»™ Hoa giá»ng ngá»t ngà o:
- Long công tá» hãy nghe lá»i tôi khuyên nên quay vá» Ä‘i thôi, tổ gia gia tôi nhất định sẽ không tiếp kiến công tỠđâu!
Vân Dáºt Long cưá»i thiểu não:
- Dù ông ấy có tiếp kiến hay không thì tại hạ cÅ©ng phải thá» thá»i váºn má»™t phen, nếu quả tháºt không tiếp kiến thì tại hạ cÅ©ng đà nh rá»i khá»i đây…
Äoạn liá»n quay nhanh Ä‘i, phi thân vá» hướng chỉ cá»§a Quân Má»™ Hoa. Vân Dáºt Long vượt qua má»™t ngá»n núi, quả thấy má»™t cánh rừng tùng chắn ngang trước mặt, chà ng bèn hết sức tháºn trá»ng tiến và o trong rừng.
Lối đi trong rừng được lát bằng đá trắng nhưng đã rất cũ kỹ vì đã trải qua bao năm mưa gió dầu dãi, chẳng có gì đáng để nghi ngỠcả.
Vân Dáºt Long bất giác đâm ra hoang mang, chả lẽ ná»—i hoà i nghi cá»§a mình đã sai lầm ư?
Ra khá»i rừng tùng, Vân Dáºt Long lại cà ng ngạc nhiên hÆ¡n, thì ra trước mặt chà ng là má»™t khu rừng cây sum sê, nhà cá»a san sát nhưng không có tưá»ng cao vây bá»c như chà ng nghÄ©, mà chỉ tre xanh là m rà o, hoà n toà n phù hợp vá»›i cái tên sÆ¡n trang.
Vân Dáºt Long bất giác cảm thấy chán chưá»ng, xem ra hôm nay mình đã hoà i công rồi. Tuy lòng nghÄ© váºy, song chân vẫn tiếp tục Ä‘i tá»›i.
Từ trong má»™t ngôi nhà đầu sÆ¡n trang, hai gã đại hán vạm vỡ bước ra cản đưá»ng Vân Dáºt Long.
Má»™t ngưá»i lưng dắt đại Ä‘ao chằm chặp nhìn Vân Dáºt Long nói:
- Bằng hữu từ đâu đến?
Vân Dáºt Long ôm quyá»n đáp:
- Tại hạ đến từ Äiá»n Trung, bởi đã lâu ngưỡng má»™ đại danh cá»§a “Tam Hoà n Sáo Nháºt†Quân lão hiệp, rất mong được diện kiến.
Gã đại hán lưng giắt đại đao kinh ngạc:
- Äiá»n Trung cách đây đâu có gần!
Gã đại hán kia đeo kiếm nói:
- Bằng hữu từ Äiá»n Trung đến đây chÃnh vì muốn gặp tệ trang chá»§ ư?
Vân Dáºt Long gáºt đầu:
- Vâng!
Äại hán dắt Ä‘ao trầm giá»ng:
- Tệ trang chá»§ tuyệt tÃch giang hồ đã mấy mươi năm, trừ và i vị tri giao thỉnh thoảng đến chÆ¡i, đã từ lâu không còn ai biết đến đại danh cá»§a tệ trang chá»§ nữa, bằng hữu còn trẻ thế nà y là m sao có thể má»™ danh đến đây?
Vân Dáºt Long thoáng ngẫm nghÄ©:
- Lúc ở Äiá»n Trung, tại hạ từng gặp má»™t vị tiá»n bối võ lâm, có đỠcáºp đến Quân lão hiệp.
Äại hán giắt Ä‘ao thoáng chau mà y:
- Chỉ vì nghe nói mà bằng hữu lại bôn ba vạn dặm đến đây để gặp tệ trang chủ ư?
Vân Dáºt Long vá»™i nói:
- Ngoà i ra vị tiá»n bối võ lâm còn bảo tại hạ mang má»™t bức thư trao táºn tay cho Quân lão hiệp!
Äại hán Ä‘eo kiếm chìa tay:
- ÄÆ°a đây, tại hạ thay bằng hữu trình trao cho Quân lão hiệp được rồi!
Vân Dáºt Long lắc đầu cưá»i:
- Vị tiá»n bối đã trịnh trá»ng dặn dò phải trao táºn tay Quân lão hiệp, tại hạ không thể trao cho tôn giá được.
Äại hán Ä‘eo kiếm bá»±c tức:
- Hừ! Vị tiá»n bối quý tánh đại danh?
Vân Dáºt Long cÅ©ng buông tiếng hừ, lạnh lùng nói:
- Tại hạ chỉ có thể nói với Quân lão hiệp mà thôi!
Äại hán Ä‘eo kiếm đưa mắt nhìn đại hán giắt Ä‘ao há»i:
- à Từ huynh thế nà o?
Äại hán giắt Ä‘ao đáp:
- Trang chá»§ đã căn dặn rồi, đã không trình thư ra thì đà nh phải má»i bằng hữu ra vá» thôi!
Vân Dáºt Long cưá»i nhạt:
- Nhị vị đã không chịu trình bẩm thì tại hạ cũng chẳng tiện ở lâu, tại hạ xin cáo biệt!
Äoạn liá»n quay ngưá»i toan bá» Ä‘i.
Äại hán giắt Ä‘ao bá»—ng nhiên cất tiếng gá»i:
- Khoan đi đã!
Vân Dáºt Long chững bước:
- Tôn giá còn gì chỉ giáo nữa?
Äại hán giắt Ä‘ao vẻ trầm ngâm:
- Các hạ từ vạn dặm xa xôi đến đây, chả lẽ chỉ và i ba lá»i rồi bá» Ä‘i như váºy là xong ư?
Vân Dáºt Long cưá»i khẩy:
- Váºy thì lạ tháºt, tôn giá không chịu truyá»n bẩm, biết là m sao hÆ¡n?
Äại hán giắt Ä‘ao Ä‘uối lý, đại hán Ä‘eo kiếm vá»™i khoát tay nói:
- Thôi, các hạ đi mau đi!
Vân Dáºt Long buông tiếng cưá»i lạnh lùng, quay ngưá»i sải bước bá» Ä‘i. Hai gã đại hán đưa mắt nhìn theo bóng dáng Vân Dáºt Long Ä‘i xa, nhất thá»i lòng vô cùng thắc mắc.
Äại hán giắt Ä‘ao quay sang đại hán Ä‘eo kiếm nói:
- Việc nà y rõ là quái lạ!
Äại hán Ä‘eo kiếm gáºt đầu:
- Äúng váºy, hắn ta có thể là kẻ bất chÃnh.
Äại hán giắt Ä‘ao dáºm chân:
- Không được, mau đi bẩm báo với tổng quản ngay!
Äại hán Ä‘eo kiếm gáºt đầu:
- Ngươi hãy mau đi bẩm báo với tổng quản, không chừng hắn ta…
Äại hán giắt Ä‘ao không chá» y dứt lá»i đã quay ngưá»i chạy bay và o trong trang.
Nói vá» Vân Dáºt Long rảo bước Ä‘i được hÆ¡n ba trượng, quét mắt nhìn tháºt nhanh Ä‘oạn tung mình lên trên má»™t ngá»n cây ráºm rạp trong rừng tùng.
Quả nhiên, không ngoà i dá»± Ä‘oán cá»§a chà ng, chẳng lâu sau đã thấy má»™t đám ngưá»i trong trang phóng vút ra, băng qua rừng tùng Ä‘uổi theo xuống dưới núi, nhân số chừng hai mươi, ngưá»i nà o cÅ©ng võ phục gá»n gà ng, giắt Ä‘ao Ä‘eo kiếm, thảy Ä‘á»u khinh công chẳng kém.
Vân Dáºt Long nghiến răng thầm nhá»§:
- Hay cho Quân lão hiệp quy ẩn giang hồ, không tranh đua với nhân thế…
Lát sau, lại có chừng ba mươi ngưá»i nữa Ä‘uổi qua phÃa dưới.
Trước sau ba đợt, Ãt ra cÅ©ng trên tám mươi ngưá»i.
Vân Dáºt Long suy tÃnh má»™t hồi, Ä‘oạn ngồi ngay trên cây nhắm mắt Ä‘iá»u tức, váºn công dưỡng thần.
Má»™t ngà y trá»i trôi qua, trong rừng tùng ngưá»i ra và o không ngá»›t, song chẳng ai chú ý đến trên ngá»n cây. Vân Dáºt Long thấy váºy không khá»i cưá»i thầm, bá»n há» tháºt đã hoà i công tìm kiếm suốt cả ngà y trá»i.
Vân Dáºt Long đợi đến sau canh hai má»›i nhẹ nhà ng phóng xuống đất, bốn bá» yên lặng như tá», hẳn là ngưá»i cá»§a Bạch Thuá»· SÆ¡n Trang tưởng chà ng đã rá»i khá»i nên không còn sục tìm nữa.
Vân Dáºt Long như má»™t là n mây trắng nhẹ nhà ng lướt đến gần Bạch Thuá»· SÆ¡n Trang, phóng mắt nhìn và o, bên trong tÄ©nh lặng không má»™t tiếng động.
Chà ng thi triển khinh công tuyệt đỉnh má»™t mạch vượt qua hai ngôi đình viện, song chẳng gặp bóng dáng má»™t ngưá»i nà o tuần đêm.
Vân Dáºt Long lấy là m lạ thầm nhá»§:
- Chả lẽ trong trang không hỠcó sự canh phòng ư?
Ngay khi ấy, bá»—ng thấy má»™t ngá»n đèn lồng chầm cháºm tiến tá»›i, chà ng liá»n lách ngưá»i nấp và o má»™t bên chá»— tối.
Chỉ nghe tiếng bước chân Ä‘á»u Ä‘á»u, má»™t tráng Ä‘inh cầm đèn Ä‘i đến gần, Vân Dáºt Long bất thần lách ra vung chỉ Ä‘iểm và o huyệt ChÃ ÄÆ°á»ng cá»§a đối phương.
Gã tráng Ä‘inh không há»± lấy được má»™t tiếng đã nhÅ©n ngưá»i ngã ra, song Vân Dáºt Long đã lẹ là ng vòng tay ôm lấy gã, đồng thá»i quét mắt tháºt nhanh, Ä‘oạn láºp tức kép gã tráng Ä‘inh và o trong má»™t lùm hoa.
Vân Dáºt Long khẽ gằn giá»ng nói:
- Nếu muốn sống thì phải thà nh tháºt trả lá»i những câu há»i cá»§a ta.
Gã tráng Ä‘inh chẳng chút vẻ kinh sợ, gáºt đầu lia lịa nói:
- Xin tráng sÄ© cứ há»i.
- Trang chủ hiện giỠở đâu?
- Äang còn trong thư phòng.
- Ngươi biết thư phòng ở đâu chứ?
Gã tráng Ä‘inh gáºt đầu:
- Biết! nếu tráng sÄ© muốn gặp trang chá»§, tại hạ có thể dẫn đưá»ng.
Vân Dáºt Long thấy gã tráng Ä‘inh nà y quá ư sốt sắng, chà ng không khá»i sinh lòng ngá» vá»±c, bèn cưá»i khảy nói:
- Hãy nghe đây, nếu ngươi mà dám giở trò, ta sẽ cho ngươi chết thảm trước tiên.
Gã tráng Ä‘inh cưá»i méo xệch:
- Tráng sĩ chẳng phải muốn gặp trang chủ đó sao? Tại hạ đưa tráng sĩ đi gặp là xong.
Vân Dáºt Long cưá»i khảy:
- Trang chá»§ các ngươi dá»… gặp như váºy ư?
Gã tráng đinh vội nói:
- Nếu đệ thiếp cầu kiến thì quả là khó dá»…, nhưng tráng sÄ© đêm khuya xâm nháºp thì khác.
- Vân Dáºt Long buông tiếng cưá»i khảy, giải huyệt cho gã tráng Ä‘inh, bảo gã Ä‘i trước còn chà ng thì theo sau cách chừng năm thước.
Last edited by Adayroi; 16-09-2008 at 12:44 PM.
|

15-09-2008, 04:36 PM
|
 |
Nghịch Thiên Quá»· Äế
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: Hà Ná»™i
Bà i gởi: 405
Thá»i gian online: 22 giá» 15 phút 42 giây
Thanks: 3
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
BẠCH KIẾM LINH MÃ
Tác giả: Khuyết Danh
CHÆ¯Æ NG Bá»N MÆ¯Æ I
CHỦ NHÂN HUYẾT BI LỘ CHÂN TƯỚNG
Qua thái độ ung dung và sá»± trả lá»i mau mắn cá»§a gã tráng Ä‘inh, Vân Dáºt Long lòng đầy nghi hoặc, mặc dù cả Bạch Thuá»· SÆ¡n Trang Ä‘á»u im vắng như không há» có sá»± canh phòng, song chà ng vẫn không dám mảy may khinh suất, mắt nhìn bốn phương, tai nghe tám hướng, tháºn trá»ng từng bước má»™t, sẵn sà ng xuất thá»§ ứng biến.
Gã tráng Ä‘inh không há» ngoái lại, cứ má»™t má»±c thẳng bước Ä‘i tá»›i, băng qua hai khung cá»a hình vầng trăng, dừng lại trước má»™t tiểu viện hoa cây thưa thá»›t.
Vân Dáºt Long chú mắt nhìn, khu tiểu viện chỉ có ba gian chÃnh phòng, cá»a và song giấy rất trang nhã, trong phòng đèn sáng choang, biết có ngưá»i Ä‘ang ở trong ấy.
Äến rồi, đây chÃnh là thư phòng cá»§a trang chá»§. Äoạn ra hiệu cho Vân Dáºt Long đứng chá», gã rảo bước Ä‘i và o trong viện.
Vân Dáºt Long đứng ngạo nghá»…, nhếch môi cưá»i lạnh lùng, đầu óc suy nghÄ© tháºt nhanh, phải ứng phó như thế nà o khi gặp mặt Quân Trung Thánh.
Äang suy nghÄ©, nhưng thấy gã tráng Ä‘inh đã Ä‘i đến trước ba gian chÃnh phòng, khom mình cao giá»ng nói:
- Khải bẩm trang chủ có khách ngoà i cầu kiến!
Liá»n tức trong phòng vang lên má»™t giá»ng thấp trầm nói:
- Khách đệ thiếp truyá»n báo hay là tá»± ý xông và o?
Gã tráng đinh vội nói:
- Thưa đã tự ý xông và o!
Ngưá»i trong phòng buông tiếng cưá»i khẽ, giá»ng nhạt nhẽo nói:
- Má»i và o Ä‘i!
Vân Dáºt Long dÄ© nhiên đã nghe hết cuá»™c đối thoại ấy, nhưng không sao phân định được trình độ ná»™i công cÅ©ng như tuổi tác cá»§a ngưá»i trong phòng, Ä‘iá»u khiến chà ng kinh ngạc là , nếu ngưá»i trong phòng quả đúng là “Tam Hoà n Sáo Nháºt“ Quân Trung Thánh thì trình độ ná»™i công cá»§a ông tất nhiên đã đạt đến mức đăng phong tạo cá»±c rồi.
Gã tráng Ä‘inh vâng dạ lia lịa, qua sang phÃa Vân Dáºt Long ngoắc tay khẽ nói:
- Trang chá»§ cho má»i!
Vân Dáºt Long nhếch môi cưá»i lạnh lùng, sải bước Ä‘i và o. Cánh cá»a ván mở, má»™t lão nhân vóc ngưá»i nhá» thó, mặc áo dà i mà u và ng, dưới cằm có chòm râu dê Ä‘ang đứng ngay cá»a, trông tuổi tác chừng giữa lục tuần và thất tuần mà thôi.
Liếc mắt nhìn tháºt nhanh, Vân Dáºt Long lại không khá»i kinh ngạc, thì ra lão nhân ấy diện mạo rất hiá»n từ và miệng cưá»i tháºt tươi, rõ rà ng là má»™t ngưá»i đạo đức độ lượng.
Thế nhưng, Vân Dáºt Long vẫn tá»± cảnh giác mình, không được xiêu lòng bởi ngoại mạo cá»§a lão ta. Lão nhân thoáng ôm quyá»n thi lá»… và mỉm cưá»i nói:
- Xin má»i tráng sÄ© và o!
Äoạn nghiêng ngưá»i sang bên tránh đưá»ng. Vân Dáºt Long thoáng cảm thấy hoang mang, ôm quyá»n đáp lá»… nói:
- Tiá»n bối chÃnh là trang chá»§ Bạch Thá»§y sÆ¡n trang ư?
Lão nhân cưá»i nói:
- ChÃnh là lão ô!
Vân Dáºt Long thoáng chau mà y, lặng nhìn lão ta hồi lâu.
Lão nhân cưá»i to cởi mở:
- Tráng sĩ đêm khua xông và o tệ trang để gặp lão ô, giỠsao lại do dự thế nà y?
Vân Dáºt Long cưá»i lạnh nhạt:
- Váºy tiá»n bối cÅ©ng chÃnh là “Tam Hoà n Sáo Nháºt†Quân Trung Thánh lão hiệp?
Lão nhân lại cưá»i rá»™:
- ChÃnh là lão ô!
Vân Dáºt Long cưá»i tá»± mỉa, hiên ngang sải bước Ä‘i và o. Äây quả đúng là má»™t gian thư phòng, bốn bên vách treo đầy tranh há»a danh nhân và sách vở, bà y trà hết sức trang nhã. Trong phòng ngoà i Quân Trung Thánh ra không còn má»™t ai khác, gã tráng Ä‘inh dẫn đưá»ng sá»›m đã tá»± động rá»i khá»i rồi.
Quân Trung Thánh Ä‘Ãch thân khép cá»a lại, má»i Vân Dáºt Long đến bên bà n sách, cưá»i nói:
- Tráng sÄ© đêm khuya đến tệ xá hẳn là có Ä‘iá»u kiến giáo, chúng ta hãy ngồi xuống đây tha hồ mà đà m đạo.
Äoạn tá»± mình ngồi xuống ghế trước, hai chiếc ghế dá»±a cách nhau chỉ và i thước, Vân Dáºt Long thấy váºy bèn thầm nhá»§:
Trong khoảng cách thế nà y, nếu mà Quân Trung Thánh nuôi dạ chẳng là nh, bất thần hạ sát thá»§ thì tháºt khó mà phòng chống. Song cá» chỉ ung dung và vẻ cưá»i hiá»n là nh chất phác cá»§a Quân Trung Thánh đã khiến Vân Dáºt Long chẳng tiện tá» ra nghi kỵ quá đáng, bèn nhếch môi cưá»i và cÅ©ng ngồi xuống ghế. Quân Trung Thánh chá» cho Vân Dáºt Long yên vị, đưa tay nhẹ vuốt chòm râu dê dưới cằm nói:
- Tráng sĩ cao tánh đại danh?
Vân Dáºt Long đã có chuẩn bị tư tưởng, bèn thản nhiên đáp:
- Vãn bối là Vân Dáºt Long!
Quân Trung Thánh như đã Ä‘oán biết trước câu trả lá»i, nên không há» lá»™ vẻ ngạc nhiên, chỉ trầm tư chốc lát rồi nói:
- Vân Dáºt Long đã đến tệ trang lúc ban ngà y hẳn chÃnh là tráng sÄ©?
Vân Dáºt Long gáºt đầu:
- Äúng là vãn bối.
Quân Trung Thánh bình thản tiếp lá»i:
Vân tráng sĩ đã bảo có một bức thư của cố nhân đã nhỠtráng sĩ trao lại cho lão chẳng hay...
Vân Dáºt Long lắc đầu cưá»i:
- Äó chỉ là vãn bối bịa đặt ra thôi bởi quý thuá»™c hạ không chịu truyá»n báo.
Quân Trung Thánh thở dà i.
- Ài, lão ô bởi tuổi già sức yếu mấy năm đã tuyệt tÃch giang hồ, chá»n Bạch Thuá»· sÆ¡n trang nà y để ẩn cư, mong được sống thanh tịnh, dứt khoát giao hiệp, thế nhưng...
Vân Dáºt Long tiếp lá»i:
- Nhưng cõi Ä‘á»i ô trá»c lại có quá nhiá»u ngưá»i ngưỡng má»™ Quân lão hiệp, vẫn liên miên kéo đến, mong được má»™t lần chiêm ngưỡng tôn nhan...
Quân Trung Thánh báºt cưá»i:
- Lá»i nói cá»§a Vân tráng sÄ© tháºt lão không dám nháºn. Tuy nhiên, lão ô đã được rất nhiá»u bằng hữu giang hồ qúy mến, đó là sá»± tháºt.
Äoạn khẽ buông tiếng thở dà i có vẻ cảm khái, nói tiếp:
- Lão ô lánh Ä‘á»i ẩn cư là mong thoát vòng tục lụy, nhưng trong hoà n cảnh như váºy má»›i bắt buá»™c phải tuyên bố tuyệt đối không tiếp khách, bất luáºn cố giao hay địa vị cao thấp. Trong suốt mấy mươi năm qua trừ ngà y mừng thá» cá»§a lão ô có má»™t số chi giao phái ngưá»i mang lá»… váºt đến, bình nháºt rất Ãt khi có khách.
Vân Dáºt Long bá»—ng xen lá»i:
- Tiá»n bối không tiếp khách, cá»› sao vãn bối xông và o đây lại được tiá»n bối tiếp kiến dá»… dà ng thế nà y?
Quan Trung Thánh vuốt râu cưá»i:
- Äó dÄ© nhiên là có phần đặc biệt rồi.
Vãn bối ngu xuẩn, chẳng hay có phân biệt thế nà o váºy?
Quân Trung Thánh nghiêm giá»ng:
- Những ngưá»i đưá»ng hoà ng đến viếng đại Ä‘a số là vì ngưỡng má»™ hư danh cá»§a lão ô. Lão rất chán ghét hạng khách ấy, còn như ngang ngược xông và o, tất nhiên phải có nguyên cá»› trá»ng đại, cá»±c chẳng đã má»›i hà nh động như váºy, nếu lão ô vẫn lánh mặt không tiếp thì tháºt vô tình qúa đáng. Do đó, tuy lã ô nghiêm khắc cá»± tuyệt khách, nhưng sÆ¡n trang không há» bố trà canh phòng để ngăn cản những ngưá»i tá»± tiện xâm nháºp.
Vân Dáºt Long cưá»i thoáng vẻ khâm phục.
- Như váºy nếu gặp kẻ thù tấn công thì...
Quân Trung Thánh cưá»i to:
- Lão ô tuy có chút hư danh trên chốn giang hồ nhưng bình sanh không há» gây thù kết oán, không đến ná»—i có kẻ thù tìm đến báo thù. Vả lại, tháºt tình mà nói, hạng cao thá»§ giang hồ tầm thưá»ng không ám toán được lão ô đâu.
Vân Dáºt Long bá»—ng Ä‘anh mặt:
- Lão tiá»n bối quả không hổ là má»™t báºc cao hiá»n võ lâm, nhưng vãn bối có má»™t Ä‘iá»u không rõ, hôm nay sau khi vãn bối cầu kiến bị cá»± tuyệt, đã có mấy mươi giáp sÄ© chia là m ba tốp Ä‘uổi theo vãn bối, nếu quả như lá»i lão tiá»n bối đã nói thì những giáp sÄ© kia dùng để là m gì?
Quân Trung Thánh thoáng biến sắc mặt, song liá»n tức thản nhiên cưá»i nói:
- Äó là hà nh động cá»§a tổng quản Mã Tất VÅ©, nhưng cÅ©ng bởi lòng trung nghÄ©a đối vá»›i lão ô mà nên, vì váºy lão ô cÅ©ng không đà nh trách cứ.
Vân Dáºt Long không tìm được chút sÆ¡ hở nà o, lòng hết sức hoang mang, ná»—i hoà i nghi cÅ©ng bắt đầu lung lay. Quân Trung Thánh mắt nhìn Vân Dáºt Long cháºm rãi nói tiếp:
- Vân Tráng sÄ© xa xôi đến đây vá»›i mục Ä‘Ãch chÃnh là ...
Vân Dáºt Long cưá»i:
- Mục Ä‘Ãch chÃnh cá»§a vãn bối là ngưỡng má»™ thịnh danh, mong được kết giao...
Quân Trung Thánh cưá»i ngắt lá»i:
- Thịnh tình cá»§a vân tráng sÄ©, lão ô hết sức cảm kÃch, nhưng lão ô nay đã gần đất xa trá»i, không còn muốn kết giao bằng hữu giang hồ nữa đà nh phải phụ lòng Vân tráng sÄ© thôi.
Vân Dáºt Long cưá»i khảy
- Tiá»n bối hạ lệnh Ä‘uổi khách phải không?
Quân Trung Thánh thản nhiên:
- Lão ô đã nói quá rõ rà ng rồi, Vân tráng sĩ nếu không còn việc gì khác, xin hãy tự tiện.
Vân Dáºt Long cưá»i cưá»i:
- Vãn bối không hỠlưu luyến nơi đây, nhưng chỉ sợ và o dễ ra khó thôi.
Quân Trung Thánh tức giáºn:
- Vân tráng sÄ© nói váºy nghÄ©a là sao?
Vân Dáºt Long nghiêm giá»ng:
- Việc mấy mươi giáp sÄ© Ä‘uổi theo hồi ban ngà y đã khiến vãn bối nghÄ© như váºy.
Quân Trung Thánh thoáng lộ vẻ không vui:
- Lão ô đã nói rồi, đó là việc là m cá»§a tổng quản Mã Tất VÅ©, nếu Vân tráng sÄ© còn nghi ngại, lão ô Ä‘Ãch thân tiá»…n ra khá»i trang.
Vân Dáºt Long Ä‘anh giá»ng:
- Không dám là m phiá»n đến đại giá, xin nói má»™t câu không tá»± lượng sức mình, Bạch Thá»§y sÆ¡n trang nà y dù là đầm rồng hang cá»p thì vãn bối cÅ©ng muốn đến muốn Ä‘i tuỳ thÃch.
Quân Trung Thánh tái mặt Ä‘oạn cưá»i nói:
- Việc ban ngà y bị cự tuyệt và mấy mươi giáp sĩ đuổi theo, hẳn Vân tráng sĩ vẫn còn để dạ...
Vân Dáºt Long cưá»i to:
- Vãn bối tuy tuổi còn trẻ nhưng không đến ná»—i hẹp lượng như váºy đâu. Vãn bối chỉ muốn há»i tiá»n bối má»™t Ä‘iá»u, rồi sẽ tức khắc cáo từ!
Quân Trung Thánh trố to mắt:
Xin Vân tráng sĩ cứ nói.
- Tiá»n bối có quen biết vá»›i chá»§ nhân Huyết Bi, ngưá»i chỉ huy ChÃnh NghÄ©a Äoà n khống chế võ lâm giang hồ chăng?
Quân Trung Thánh báºt cưá»i:
- Lão ô quy ẩn đã lâu, Vân tráng sÄ© há chẳng phải nhằm nhầm ngưá»i mù mà há»i thăm đưá»ng ư.
Vân Dáºt Long Ä‘anh mặt:
- Chá»§ nhân Huyết Bi khống chế giang hồ trước khi tiá»n bối quy ẩn, việc hệ trá»ng như váºy mà tiá»n bối bảo là không biết thì thì tháºt là khó tin.
Quân Trung Thánh ung dung cưá»i:
- Lão ô đâu có nói là không biết, nhưng chá»§ nhân Huyết Bi là má»™t tôn chá»§ khống chế võ lâm, lão ô tuy có chút thà nh tá»±u vá» võ há»c, song xét ra cÅ©ng chỉ là má»™t thảo dân thôn dã.Vả lại, lão ô cả Ä‘á»i không má»™ danh lợi, không thÃch kết bạn, tất nhiên cÅ©ng đâu có biết chá»§ nhân Huyết Bi là ai.
Vân Dáºt Long mắt sắc lạnh nhìn chốt và o mắt Quân Trung Thánh nói:
- Váºy thì tiá»n bối có nháºn xét thế nà o vá» chá»§ nhân Huyết Bi?
Quân Trung Thánh mỉm cưá»i:
- Chá»§ nhân Huyết Bi đã có thể Ä‘iá»u khiển quần hùng, thống trị võ lâm, ắt là phải có chá»— hÆ¡n ngưá»i, còn như có công hay tá»™i thì lão ô không dám phê phán.
Vân Dáºt Long cưá»i khảy:
- Tiá»n bối nháºn định rất đúng, nhưng có má»™t vấn đỠquan trá»ng tiá»n bối không thể nà o bà o chữa được.
Quân Trung Thánh trợn mắt:
- Vấn đỠgì?
Vân Dáºt Long giá»ng lạnh như băng:
- Tiá»n bối danh vá»ng trong giang hồ như váºy dù không muốn kết giao bằng hữu thì chá»§ nhân Huyết Bi cÅ©ng không bao giỠđể cho tiá»n bối được sống thảnh thÆ¡i ở chốn rừng xanh nước biếc, váºy mà trong mấy mươi năm qua tiá»n bối lại không há» bị chá»§ nhân Huyết Bi quấy nhiá»…u, đó tháºt là má»™t nghi vấn không sao giải thÃch được.
Quân Trung Thánh cưá»i hô hô:
- Vân tráng sÄ© quá là võ Ä‘oán, lão ô đã tuyên bố quy ẩn và quyết không tiếp khách, đủ chứng tá» là lão không còn tha thiết đến việc chốn giang hồ nữa. Chỉ ở đây sống nốt chuá»—i ngà y còn lại cho đến ngà y xuôi tay nhắm mắt, váºy thì chá»§ nhân Huyết Bi dù biết danh lão ô, nhưng thấy lão ô đã tháºt sá»± quy ẩn giang hồ, dÄ© nhiên là không quấy nhiá»…u lão ô rồi.
- Lá»i giải thÃch cá»§a tiá»n bối tuy có lý nhưng vẫn không thể nà o xoá bỠđược sá»± hoà i nghi cá»§a Vân má»—. Nếu chá»§ nhân Huyết Bi tháºt sá»± mang danh “chÃnh nghÄ©a†khống chế võ lâm nhằm giữ gìn an ninh cho giá»›i giang hồ thì có thể là không quấy rầy đến tiá»n bối nhưng Ä‘iá»u không may chá»§ nhân Huyết Bi lại là má»™t tên đại gian ác khoác áo “chÃnh nghÄ©aâ€...
Quân Trung Thánh khẽ chau mà y, ngâm miệng là m thinh. Vân Dáºt Long đưa mắt nhìn lão má»™t hồi, Ä‘oạn nói tiếp:
- Vá»›i hạng ngưá»i như váºy chỉ có hai đối sách cho tiá»n bối, má»™t là giết Ä‘i hai là thu dụng, dứt khoát không thể nà o là m ngÆ¡ được.
Quân Trung Thánh khẽ thở dà i:
- Vân tráng sÄ© đã nhất quyết nghÄ© váºy thì lão cÅ©ng chẳng biết là m sao hÆ¡n, nếu muốn rõ sá»± tháºt, đà nh phải má»i Vân tráng sÄ© Ä‘i mà há»i chá»§ nhân Huyết Bi thôi.
- Hay lắm, mục Ä‘Ãch Vân má»— đến đây chÃnh là muốn thỉnh giáo tiá»n bối, là m thế nà o má»›i có thể gặp được chá»§ nhân Huyết Bi?
Quân Trung Thánh cÅ©ng buông tiếng cưá»i vang:
- Lão ô không sao giúp được Vân tráng sÄ© việc ấy được, đà nh để tráng sÄ© thất vá»ng thôi bởi lẽ lão ô quả tình không há» biết chá»§ nhân Huyết Bi là ai cả.
Vân Dáºt Long chú ý quan sát đối phương, đã khẳng định nháºn xét cá»§a mình, bèn cưá»i khảy nói:
- Nhưng Vân má»— lại không nghÄ© như váºy...
Quân Trung Thánh vểnh râu:
- Hừ! Vân tráng sĩ vẫn cho là lão biết chủ nhân Huyết Bi ư?
Vân Dáºt Long mắt ánh lên sắc lạnh nhìn thẳng và o mắt Quân Trung Thánh, gằn giá»ng:
- Theo Vân má»— thì ngoà i tiá»n bối ra không còn ai khác biết được chá»§ nhân Huyết Bi là ai nữa.
Quân Trung Thánh lặng thinh, mắt chằm chặp nhìn và o Vân Dáºt Long, môi hé nở má»™t nụ cưá»i thần bà rất khó hiểu. Vân Dáºt Long cưá»i khẩy nói tiếp:
- Mặc dù đó là sá»± suy Ä‘oán, nhưng Vân má»— tin là không lầm được. Vân má»— xin nhắc lại má»™t lần nữa. Toà n võ lâm ngoà i tiá»n bối ra có lẽ không có kẻ thứ hai biết được chá»§ nhân Huyết Bi là ai!
Quân Trung Thánh vụt tiến tá»›i má»™t bước thấp giá»ng nói:
- Vân tráng sĩ nói rõ hơn nữa được không?
Vân Dáºt Long cÅ©ng hạ thấp giá»ng:
- Bởi tôn giá chÃnh là chá»§ nhân Huyết Bi.
Quân Trung Thánh giáºt thót ngưá»i, mắt ánh lên vẻ ghê rợn, song chỉ trong khoảng khắc lại trở vá» vá»›i nụ cưá»i hiá»n từ khẽ nói:
- Vân tráng sĩ quả là đa nghi. Tráng sĩ tuổi trẻ thế nà y trong chốn giang hồ mênh mông mà có thể tìm được lão ô, bấy nhiêu cũng đáng khen lắm rồi.
Vân Dáºt Long lạnh lùng:
- Vân má»— mong là tiá»n bối hãy thừa nháºn, hoặc là đưa ra chứng cứ có thể xoá được sư nghi ngá» cá»§a Vân má»—.
Quân Trunh Thánh lắc đầu:
- Lão không muốn tranh cãi má»™t cách vô Ãch.
Äoạn quyét mắt nhìn quanh, thấp giá»ng nói tiếp:
- Lão ô xin đưa tráng sÄ© ra khá»i đây, được chứ?
Vân Dáºt Long cưá»i khẩy:
- E rằng tiá»n bối không để cho Vân má»— rá»i khá»i đây má»™t cách dá»… dà ng như váºy đâu.
Äoạn liá»n đứng dáºy phi thân ra ngoà i trên đưá»ng không há» gặp má»™t bóng ngưá»i nà o, thoáng chốc Vân Dáºt Long đã rá»i khá»i Bạch Thá»§y sÆ¡n trang, đến ngoà i cánh rừng tùng. Nhưng chà ng vừa dừng bước chợt nghe bên tai có tiếng cưá»i khẽ nói:
- Vân tráng sÄ© thân pháp quả là nhanh tháºt.
Quân Trung Thánh đã ung dung đứng trước chừng và i thước chẳng rõ tá»± bao giá».Vân Dáºt Long cưá»i lạnh lùng nói:
- GiỠđã ra khá»i trang, bước kế tiếp cá»§a tiá»n bối thế nà o?
Quân Trung Thánh cưá»i nhạt:
- ÄÆ°a Vân tráng sÄ© ra khá»i núi Tô Lai.
Vân Dáºt Long sầm mặt:
- Quân Trung Thánh, tôn giá quả nhiên là má»™t nhân váºt khó đối phó, nhưng theo Vân má»— thì việc đã đến nước nà y, tôn giá không cần phải là m bá»™ là m tịch nữa.
Quân Trung Thánh vẫn tá»§m tỉm cưá»i:
- Lão ô đã Ä‘Ãch thân đưa tráng sÄ© ra khá»i sÆ¡n trang, váºy chưa đủ chứng minh hay sao?
Vân Dáºt Long cưá»i khảy:
- Tôn giá biết Vân má»— quyết không bá» Ä‘i như thế nà y nên má»›i giả vá» bảo là đưa Vân má»— ra khá»i sÆ¡n trang, nếu như Vân má»— tháºt sá»± rá»i khá»i núi Tô Lai, có lẽ tôn giá không bao giá» nói như váºy.
Quân Trung Thánh cưá»i:
- Còn như lão quay và o trang để mặc cho Vân tráng sĩ tự tiện thì sao?
Vân Dáºt Long ngạc nhiên:
- Ãt ra cÅ©ng phải xin tôn giá khẳng định lại thân pháºn, không thì Vân má»— há chẳng hoà i công vá» chuyến Ä‘i nà y ư.
Quân Trung Thánh lắc đầu cưá»i:
- Váºy thì khó quá. Vân tráng sÄ© đã không tin lá»i lão ô, bảo lão ô khẳng định thân pháºn như thế nà o, chả lẽ bắt buá»™c lão phải thừa nháºn là chá»§ nhân Huyết Bi hay sao?
Vân Dáºt Long chau mà y:
- Quân Trung Thánh, Vân má»— là truyá»n nhân đương thế cá»§a Kim BÃch Cung, thế bất lưỡng láºp vá»›i ChÃnh NghÄ©a Äoà n. Khẩu hiệu cá»§a Vân mõ hiện nay là “Linh mã phục duợc thất hải. Bạch kiếm uy trấn thiên hạ†tÃnh cho đến nay đã có vô số thuá»™c hạ ChÃnh NghÄ©a Äoà n chết dưới tay Vân má»—, nếu tôn giá là nhân Huyết Bi, hẳn không buông tha cho kẻ địch hiến thân đến táºn cá»a chứ?
Quân Trung Thánh mỉm cưá»i:
- Nếu lão chÃnh là chá»§ nhân Huyết Bi, dÄ© nhiên sẽ không Ä‘á»i nà o buông tha cho Vân tráng sÄ©.
Vân Dáºt Long cưá»i vang:
- Quân lão hiệp quả nhiên không phải chủ nhân Huyết Bi, thôi thì Vân mỗ xin cáo biệt.
Quân Trung Thánh vòng tay thi lễ:
- Vân tráng sĩ thượng lộ bình an, xin thứ cho lão ô không thể tiễn chân xa hơn.
Vân Dáºt Long hoang mang thầm nhá»§:
- Chả lẽ sá»± suy Ä‘oán cá»§a mình quả tháºt đã sai lầm. Quân Trung Thánh đúng là không phải chá»§ nhân Huyết Bi.
Äoạn tung mình phóng Ä‘i, nhanh chóng vượt qua rừng tùng, được hÆ¡n trăm trượng chà ng dừng chân quay lại quét mắt nhìn quanh thấy trăng sáng bà ng bạc, bốn bá» vắng ngắt, nà o còn bóng dáng Quân Trung Thánh đâu nữa. Vân Dáºt Long vá»›i ná»—i lòng hoang mang và thất vá»ng lầm lÅ©i Ä‘i xuống núi, khi vòng qua má»™t ngá»n núi chà ng ngẩng lên nhìn, bất giác thừ ra tại chá»—. Thì ra trước mắt núi đá ngổn ngang không có lối Ä‘i, hiển nhiên chà ng đã lầm đưá»ng rồi. Cách chừng ná»a dặm là má»™t khu má»™ địa rá»™ng thênh thang, tùng bách um tùm, cảnh tượng hết sức u ám, rùng rợn. Vân Dáºt Long vừa định quay ngưá»i trở ra, nhưng chợt động tâm thầm nhá»§:
- Núi Tô Lai rất hoang vu, ngoà i Bạch Thủy sơn trang có lẽ không có bao nhiêu dân cư khác, khu mộ địa nà y hẳn nhiên là của Bạch Thủy sơn trang.
Má»™t sức lôi cuốn vô hình đã thúc đẩy chà ng cất bước Ä‘i vá» phÃa má»™ địa. Äá»™t nhiên trong má»™ địa có ánh lá»a loé lên, và ng bạc giấy phừng cháy, thì ra là có ngưá»i tế má»™. Vân Dáºt Long vô cùng kinh ngạc láºp tức phi thân và o trong rừng cạnh má»™ địa. Khi nhìn kỹ, chà ng kinh hãi đến toà n thân nổi gai ốc thì ra ngưá»i tế má»™ chẳng phải ai khác chÃnh là “Tam Hoà n Sáo Nháºt†Quân Trung Thánh. Äiá»u khiến Vân Dáºt Long kinh hãi chẳng phải là hà nh động quái lạ Ä‘ang đêm tế má»™ cá»§a Quân Trung Thánh mà là thân pháp quá nhanh cá»§a lão ta, chẳng những đã đến trước má»™ địa trước chà ng, mà còn bà y xong mưá»i mấy món đồ cúng tế hết sức chỉnh tá». Chà ng không kinh động Quân Trung Thánh song chà ng biết lão ta đã phát giác ra sá»± có mặt cá»§a chà ng rồi. Vân Dáºt Long nhanh chóng quan sát xung quanh, ngoà i Quân Trung Thánh ra không còn má»™t ai khác nữa. Thế là chà ng lặng lẽ đứng sau lưng xem lão là m gì. Nhưng thấy Quân Trung Thánh đứng trước má»™t ngôi má»™ xây toà n bằng bạch ngá»c trước bia má»™ có hai hà ng tượng đá, khà phái quả là bất phà m. Quân Trung Thánh quỳ hẳn xuông trước má»™, dáng vẻ hết sức nghiêm trang. Vân Dáºt Long lúc nà y má»›i nhìn rõ bia thấy khắc chữ và ng khá to là :
“Tiên sư Äoan Má»™c Hoang, đồ Quân Trung Thánh láºpâ€
Vân Dáºt Long lẩm bẩm:
- Äoan Má»™c Hoang, Äoan Má»™c Hoang sao mình chưa từng nghe nói đến cái tên nà y nhỉ?
Song chà ng vẫn lặng yên tiếp tục theo dõi. Quân Trung Thánh dáºp đầu vái ba lạy miệng không ngá»›t lẩm bẩm, sau cùng cầm hai ống xăm lên xin quẻ. Vân Dáºt Long thầm cưá»i khẩy nghÄ©:
- Mặc cho lão thiên biến vạn hoá, ta đã có đưá»ng lối nhất định rồi, để xem lão định giở trò gì nữa.
Sau thá»i gian chừng má»™t bữa cÆ¡m. Quân Trung Thánh má»›i xong hết má»i sá»±, vẻ hà i lòng thở phà o má»™t hÆ¡i dà i, quay lại nói:
- Vân tráng sÄ© chưa Ä‘i khá»i ư?
Vân Dáºt Long cưá»i khẩy:
- Vân má»— đã lạc đưá»ng đến đây còn phải nhỠđến Quân lão hiệp chỉ lối má»™t lần nữa
Quân Trung Thánh mỉm cưá»i:
- Váºy xem ra chúng ta quả là hữu duyên.
Vân Dáºt Long lạnh lùng:
- Vân má»— cÅ©ng đồng cảm như váºy.
Trong khi nói chà ng đã đi đến trước mặt Quân Trung Thánh cách chừng năm thước, ngồi bệt xuống đất. Quân Trung Thánh khẽ thở dà i:
- Vân tráng sĩ biết vì sao lão phu lại đến đây tế mộ tiên sư và o đêm khuya thế nà y chăng?
Vân Dáºt Long cưá»i:
- Má»—i ngưá»i Ä‘á»u có má»™t quái táºt riêng Vân má»— không muốn tìm hiểu.
Quân Trung Thánh nghiêm giá»ng:
- Äó không phải là quái táºt, mà là lão ô có má»™t Ä‘iá»u trá»ng đại Ä‘ang phân vân chưa quyết, nên má»›i nóng lòng đến đây xin sư phụ sá»± linh thiêng chỉ Ä‘iểm cho.
Vân Dáºt Long cưá»i cưá»i:
- Quân lão hiệp đã có được câu giải đáp rồi phải không?
Quân Trung Thánh gáºt đầu:
- Phải lão ô đã được tiên sư chỉ điểm, nhân xét của lão ô rất hợp với ý của tiên sư.
Vân Dáºt Long cưá»i khẩy:
- Việc tế tổ bái thần chẳng qua là do bởi lòng thà nh kÃnh cá»§a háºu nhân, nếu bảo sá»± chỉ Ä‘iểm cá»§a ngưá»i đã chết, Vân má»— cảm thấy tháºt đáng ná»±c cưá»i.
Quân Trung Thánh ra vẻ hết sức nghiêm túc:
- Lòng thà nh ắt linh thiêng lão ô đã liên tục ba lần khẩn cầu chỉ bảo, kết quả có được Ä‘á»u như nhau.
Vân Dáºt Long cưá»i cưá»i:
- Tiá»n bối có thể cho biết đã xin quẻ Ä‘iá»u chi không?
Quân Trung Thánh gáºt đầu:
- Vá» vấn đỠtruyá»n nhân cá»§a lão ô.
Buông tiếng thở dà i Ä‘oạn cháºm rãi nói tiếp:
- Lão ô sở dÄ© thà nh danh trên giang hồ được má»i ngưá»i trá»ng vá»ng là nhá» có võ công mà tiên sư truyá»n thụ cho. Ngà y tiên sư thà nh đạo đã dặn bảo lão ô phải tháºn trá»ng chá»n truyá»n nhân, chẳng những đởm lượng và khà độ hÆ¡n ngưá»i mà còn phải có tuệ căn thâm háºu, bẩm phú đặc dị thì má»›i có thể láºp là m truyá»n nhân hâu thế.
Vân Dáºt Long bất giác thoáng rúng động cõi lòng, Quân Trung Thánh nói tiếp:
- Äiá»u nà y nói ra thì rất dá»…, nhưng thá»±c hiện lại hết sức khó khăn, bởi trong biển ngưá»i mênh mông, muốn tìm được má»™t ngưá»i đủ tiêu chuẩn như tiên sư đòi há»i quả tháºt khó hÆ¡n lên trá»i. Do đó suốt mấy mươi năm qua lão ô tuy đã tìm kiếm khắp nÆ¡i song chung quy vẫn chưa tìm được má»™t ngưá»i thÃch hợp.
Vân Dáºt Long lạnh lùng.
- Giá» thì sao? Tiá»n bối đã tìm được rồi ư?
Quân Trung Thánh nặng ná» gáºt đầu nói:
- Không sai, bởi muốn thu tháºp ngưá»i nà y là m đồ đệ nên lão đã gặp rất nhiá»u rắc rồi, do đó má»›i đến đấy xin tiên sư chỉ bảo, giá» thì...
Vẻ đắc ý đảo tròn mắt nói tiếp:
- Äối vá»›i sá»± lá»±a chá»n cá»§a lão ô, tiên sư hết sức tán đồng bảo lão cứ tiến hà nh theo kế hoạch.
Vân Dáºt Long chau mà y:
- Ngưá»i được Quân lão hiêp lá»±a chá»n tháºt là phúc đức, nhưng mà Quân lão hiệp đến đây tế má»™ thỉnh thị trước, ngưá»i kia há chẳng bá» Ä‘i mất thì sao?
Quân Trung Thánh báºt cưá»i:
- Trong vòng trăm dặm, lão ô có thể bắt y trở lại dễ như trở bà n tay.
Vân Dáºt Long cưá»i to:
- Quân lão hiệp tự tin qúa. Cứ cho Quân lão hiệp có thể bắt y trở lại nhưng nếu y kiên quyết không chịu thì sao?
Quân Trung Thánh ánh mắt ánh lên vẻ kỳ lạ, cưá»i nói:
- Lão ô tự có cách khiến y phải phục tùng.
Vân Dáºt Long buôn tiến cưá»i khẩy đứng lên nói:
- Vãn bối không là m phiá»n nữa xin cáo từ.
Äoạn quay ngưá»i sải bước bá» Ä‘i, nhưng Quân Trung Thánh đã như má»™t u linh lướt tá»›i đứng cản trước mặt chà ng. Vân Dáºt Long cưá»i khẩy nói:
- Äuôi chồn sá»›m muá»™n gì cÅ©ng có lúc phải lá»™ ra, giá» thì tôn giá thừa nháºn là chá»§ nhân Huyết Bi rồi chứ? Có lẽ lệnh tiên sư Äoan Má»™c Hoang chÃnh là ngưá»i đầu tiên sáng láºp ra Huyết Bi phải không?
Quân Trung Thánh cưá»i:
- Vân tráng sĩ căn cứ và o đâu?
Vân Dáºt Long cưá»i khẩy:
- Hoang có nghÄ©a là Huyết chÃnh nhỠđó mà Vân má»— đã hiểu ra.
Quân Trung Thánh cưá»i gượng:
- Khá lắm lão ô sở dÄ© để ý đến tráng sÄ© chÃnh là ở bá»™ óc thông tuệ đó, thá» nghÄ© xem cõi Ä‘á»i mênh mông, biết bao ngưá»i đã suy Ä‘oán chá»§ nhân Huyết Bi là ai, nhưng chẳng má»™t ai nghÄ© đến lão ô, chỉ có tráng sÄ©.
Vân Dáºt Long gằn giá»ng:
- Váºy là tôn giá đã thừa nháºn?
Quân Trung Thánh nghiêm giá»ng:
- Ngoà i tráng sÄ© ra, không còn kẻ thứ ba biết được thân pháºn cá»§a lão ô.
Vân Dáºt Long cưá»i to:
- Nhưng Vân má»— sẽ láºp tức công bố vá»›i thiên hạ, hiệu triệu những ngưá»i trung nghÄ©a tháºt sá»± chung sức diệt trừ tôn giá.
Quân Trung Thánh thản nhiên:
- Ngươi không có cơ hội ấy đâu.
Vân Dáºt Long cưá»i phá lên:
- Váºy là tôn giá đã đánh giá quá thấp võ công cá»§a Kim BÃch Cung rồi. Kim BÃch Cung thá» không đội trá»i chung vá»›i Huyết Bi, kể từ nay chúnh ta là hai kẻ tá» thù nhất định phải má»™t mất má»™t còn.
Quân Trung Thánh lắc đầu cưá»i:
- Trái ngược hẳn, từ nay hai ta sẽ trở thà nh sư đồ, ngươi sẽ là kẻ thống trị Ä‘á»i thứ ba cá»§a Huyết Bi, cả võ lâm giang hồ Ä‘á»u sẽ nằm trong tay ngươi, còn Kim BÃch Cung thì sẽ biến mất vÄ©nh viá»…n bởi truyá»n nhân đã thất tung và cái tổ chức ChÃnh NghÄ©a Môn nhằm đối kháng vá»›i Huyết Bi trên Thanh Dương Lãnh thì cà ng không phải nói nữa.
Vân Dáºt Long nghiến răng ken két căm há»n nói:
- Quân Trung Thánh, vụ án Kim BÃch Cung khi xưa tá»™i lá»—i là do ở lão sư phụ chết tiệt cá»§a tôn giá, nhưng ba Ä‘á»i nhà há» Vân đổ máu dưới ChÃnh NghÄ©a Nhai là do kiệt tác cá»§a tôn giá, huyết hải thâm thù hai Ä‘á»i ấy Vân má»— phải đòi lại ở má»™t mình tôn giá.
Quân Trung Thánh ung dung cưá»i:
- Huyết thâm thù sâu đến mấy cÅ©ng có cách hoá giải, kẻ thức thá»i má»›i là trang tuấn kiệt, vả lại vụ huyết án đã xảy ra dưới ChÃnh NghÄ©a Nhai lá»—i không phải ở nÆ¡i lão ô.
Vân Dáºt Long gằn giá»ng quát:
- Lá»—i không phải do nÆ¡i lão, váºy chứ do ai?
Quân Trung Thánh thản nhiên cưá»i:
- Nghiêm túc mà nói, đó chỉ là hà nh động cá»§a ChÃnh NghÄ©a Äoà n.
Vân Dáºt Long quát to:
- ChÃnh NghÄ©a Äoà n là do lão khống chế Ä‘iá»u khiển, chả lẽ lão đổ tá»™i cho kẻ khác được sao?
Quân Trung Thánh vẫn thản nhiên:
- Lão ô là má»™t báºc tôn chá»§ Huyết Bi khống chế toà n bá»™ võ lâm giang hồ, dẫu có giết lầm ngưá»i thì cÅ©ng đâu phải là không thể Ä‘á»n bù được.
Last edited by Adayroi; 16-09-2008 at 12:47 PM.
|
 |
|
|
Từ khóa được google tìm thấy
|
4vn.eu, âèêèïåäèÿ, âîðîíåæ, áðèòíè, bac kiem linh ma, bacch ma linhh kiem, bach iem linh ma, bach khem linh ma, bach kiêÌm linh mã, bach kiêm linh ma, bach kiem kinh ma, bach kiem li.h ma, bach kiem linh bay, bach kiem linh ma, bach kiem linh ma 4, bach kiem linh ma 4vn, bach kiem linh ma chm, bach kiem linh ma hoi 1, bach kiem linh ma prc, bach kiem linh ma tronbo, bach kiem linh ma-4vn.eu, bach kiem linh ma.prc, bach kiem linh ma/, bach kiem linhma, bach kiem lonh ma, bach kienm linh ma, bach klem linh ma, bach linh ma anh 4vn, bach ma kiem, bach ma kiem linh, bach ma kiem the, bach ma linh kiem, bachkiêmlinhma, bachkiemlinhma, bachkiemlinhma tronbo, bachmalinhkiem, baÌ£ch kiêÌm linh ma, baÌ£ch kiêÌm linh mã, baÌ£ch kiêÌm linh mả, bạch kiếm linh mã, bạch kiếm linh mã -, bạch mã kiếm, bạch mã linh kiếm, chuyen bach kiem linh ma, doc truyen bach linh ma, download bach ma kiem, kiem linh 4vn, kiem the bach ma, kiem the bạch ma, kiemthe bach ma, linh kiem bach ma, ñìåøàðèêè, truyện kiếm bach ma, truyen bach kiem linh ma, truyen bach linh kiem ma, truyen bach ma kiem linh, truyen bach ma linh kiem, truyen bich kiem lien ma, truyenbach kiem linh ma, truyenbachkiemlinhma, vu dong can khon, www.bach kiem linh ma  |
| |