 |
|

21-10-2008, 04:44 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương mưá»i má»™t
Ãoán chừng Ãạm Ngá»c dạo nà y chắc là thấy tẻ nhạt lắm. Nà ng suốt ngà y má»™t mình ở phòng khách sạn, má»™t mình tha hương nÆ¡i xứ ngưá»i, tôi lo nà ng sẽ cảm thấy ngá»™t ngạt bức bối.
Buổi trưa, vô tình Ä‘i qua rạp phim thấy chương trình buổi tối có phim Vô gian đạo, mấy đồng nghiệp tôi xem rồi Ä‘á»u bảo rất đáng xem.
Vội vội và ng và ng xếp hà ng mua vé.
Nhướng mắt ngó nghiêng, tôi thấy hà ng không quá dà i và cÅ©ng không đến ná»—i đông lắm nhưng độ ồn à o và nhiệt tình thì chẳng kém hÆ¡n hồi phát động phong trà o từ thiện cứu đói dân nghèo thá»i trước.
Hình như, những ngưá»i xếp hà ng trước tôi Ä‘á»u có ngưá»i Ä‘i cùng cả, há» chẳng kiêng kị gì, ra sức chen lấn, xô đẩy nhau. CÅ©ng có ngưá»i Ä‘i má»™t mình nhưng lại mua đến mấy chục vé. Cô bán vé cÅ©ng hết sức báºn rá»™n. Cô ta má»™t tay thu tiá»n, tay kia bưng há»™p cÆ¡m, tranh thá»§ khoảng trống giữa lúc ngưá»i trước vừa Ä‘i, ngưá»i sau chưa kịp bước tá»›i để múc vá»™i má»™t thìa cho và o miệng.
Tôi đứng ở cuối hà ng, khum tay lên che mắt nhìn, cảm thấy hy vá»ng lụi tà n, Ä‘Ãch đến sao mà xa vá»i vợi.
Má»™t lúc sau, mấy ngưá»i ở sở gá»i Ä‘iện thoại đến giục – anh cả má»i cả phòng Ä‘i ăn trưa.
Tôi đưa tầm mắt bao quát cả hà ng, nói là không vỠkịp được.
Mãi rồi cuối cùng cũng đến lượt tôi.
Mua được hai tấm vé mà tôi mừng rơi nước mắt – hy sinh cả bữa trưa để mua cho được tấm vé.
Rồi tôi vui mừng vung vẩy hai tấm vé gá»i Ä‘iện ngay cho Ãạm Ngá»c.
Má»i ngưá»i xung quanh lại hiểu nhầm, há» nhìn vẻ vui sướng Ä‘iên rồ cá»§a tôi, nghÄ© chắc tôi vừa trúng xổ số năm triệu, nên Ä‘á»u nhìn tôi vá»›i vẻ ngưỡng má»™.
Cô gái hẹn tôi phá»ng vấn buổi chiá»u có lẽ là má»™t nữ triệu phú, có há»™ khẩu Thượng Hải, thỉnh thoảng lại buá»™t má»™t câu tiếng địa phương. Nhâm nhi tách trà được má»™t lát, cô ta liá»n tá» vẻ lẳng lÆ¡, chưa gì đã kéo tay tôi đòi đưa tôi Ä‘i tham quan nhà trưng bà y do bố cô ta là m chá»§.
Tôi vẫn khắc khoải từng giá» từng phút vì cái hẹn ăn tối vá»›i Ãạm Ngá»c nên đà nh tá» vẻ khổ não hết sức mà nói là hôm nay tháºt sá»± không được khá»e.
Cô nà ng triệu phú tá» ra không vui chút nà o. Tôi ngá»t nhạt năn nỉ thuyết phục mãi, hứa nhất định tuần sau sẽ Ä‘i cùng cô. Lúc chia tay, cô nà ng nhất quyết giúi và o tay tôi tút thuốc Trung Hoa. Tôi bảo tôi không hút thuốc nhưng cô nà ng chá»›p chá»›p đôi mi:
- Loại thuốc nà y anh chắc chắn hút được, yên tâm!
ÃÆ°a cô nà ng ra cá»a, tôi sốt ruá»™t ngó đồng hồ, đã gần năm rưỡi chiá»u.
Tôi vá»™i và ng Ä‘i vá» phÃa khách sạn, tiện đưá»ng qua cá»a hà ng tạp hóa mua cho Ãạm Ngá»c chai cà phê. Ãạm Ngá»c không thÃch ăn vặt, cÅ©ng không thÃch đồ ngá»t. Nà ng chỉ thÃch những thá»±c phẩm đắng nguyên chất. Tôi thưá»ng nghÄ©, má»™t cô gái dùng đồ đắng nguyên chất cả ngà y như nà ng, là m sao nụ cưá»i lại có thể ngá»t ngà o đến thế?
Chắc Ãạm Ngá»c sốt ruá»™t lắm rồi! NghÄ© thế, tôi cố bước nhanh hÆ¡n.
Lúc rẽ và o con đưá»ng khúc ngoặt đến khách sạn, tôi bá»—ng nhìn thấy Ãạm Ngá»c! Cô nà ng nà y quả chẳng có tà kiên nhẫn nà o, đã xuống táºn cổng đợi tôi rồi.
ÃÆ°á»£c ngưá»i đẹp đứng đợi trước mặt nên tôi sung sướng, bà n chân như má»c thêm cánh bay thẳng vá» phÃa nà ng.
Tôi định nhân lúc nà ng chưa phát hiện ra mình đã đến, sẽ nhẹ nhà ng lẻn đến sau lưng nà ng mà “òa†má»™t cái, dá»a nà ng sợ chÆ¡i. Có khi nà ng lại nhảy dá»±ng lên ấy chứ, sau đó chắc sẽ cho tôi má»™t tráºn, giống như những cô gái thưá»ng hay là m nÅ©ng ngưá»i yêu ấy!
NghÄ© đến đấy, tất cả những tế bà o trong ngưá»i tôi Ä‘á»u trở nên kÃch động lạ kỳ.
Ai ngá», lúc tôi vẫn chưa tá»›i nÆ¡i, Ãạm Ngá»c đã bắt đầu quay đầu lại, rõ rà ng là rất ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi. Rồi là m như không nháºn ra tôi, nà ng hững há» quay Ä‘i hướng khác.
Tôi lặng đi một lúc, rõ rà ng nà ng đã thấy tôi sao lại vỠnhư không thấy?
Ãạm Ngá»c quay lưng vá» phÃa tôi, quặt tay ra đằng sau vẫy vẫy.
Lúc nà y tôi má»›i để ý cáºu con trai Tà o Lợi Hồng cÅ©ng ở đó. Tôi do dá»±, không biết có nên tiến đến chà o há»i hay không.
Lúc tôi còn Ä‘ang đắn Ä‘o, Ãạm Ngá»c và Tiểu Nhiá»…m đã cưá»i cưá»i nói nói bước lên xe.
Chiếc xe vô tình lướt qua trước mắt tôi. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy bình cà phê trên tay sao mà lạnh trơn đến phát sợ.
Cầm bình cà phê quay vá» cáito63 nhá» cá»§a mình, tôi ngồi lặng lẽ trên Ä‘i văng. Căn há»™ từ khi có bà n tay cá»§a ngưá»i phụ nữ trở nên gá»n gà ng sạch sẽ hÆ¡n nhiá»u. Nhá»› đến lúc Ãạm Ngá»c vì con trai Tà o Lợi Hồng mà bá» bom mình, tôi thấy xem ra không có lý do nà o để mình phải nén giáºn cả.
Vì viá»…n cảnh tươi đẹp tương lai, nà ng đến vá»›i má»™t anh chà ng nhạt nhẽo, vá» cÆ¡ bản ngưá»i ta đã hy sinh cái thằng tôi nhá» bé rồi.
Lòng chống chếnh, tôi tự an ủi mình nhưng vẫn không thấy đỡ hơn.
Báºt tivi lên, vừa xem vừa đợi Ãạm Ngá»c gá»i Ä‘iện thoại giải thÃch má»i việc.
Bây giỠmới sáu rưỡi, tám giỠmới đến giỠchiếu phim. Có khi nà ng kịp vỠtrước tám giỠcũng nên.
Tá»§ lạnh vẫn còn má»™t Ãt thức ăn Ãạm Ngá»c nấu từ hôm qua còn thừa, trong nồi cÆ¡m Ä‘iện cÅ©ng sót lại chút cÆ¡m nguá»™i. Bữa trưa cÅ©ng chưa ăn, tôi đói đến hoa cả mắt, vá»™i và ng bá» cÆ¡m và thức ăn thừa trá»™n chung vá»›i nhau, hy vá»ng má»™t cách vô vá»ng rằng chúng sẽ tá»± thà nh ra bữa tối.
Ngồi má»™t mình bên bà n ăn, tôi nhìn cái đống há»—n độn nhão nhoẹt như hồ dán trông rất phản cảm. Hai tháng nay, gần như tối nà o tôi cÅ©ng ăn tối cùng Ãạm Ngá»c, ăn cÆ¡m nà ng nấu. Ngồi bên bà n ăn, cho dù chỉ có cÆ¡m trắng thì nhìn thấy khuôn mặt mỹ miá»u cá»§a nà ng, tôi vẫn đánh hết ba bát to như thưá»ng.
Bây giá», Ãạm Ngá»c không ở đây, tá»± là m tá»± hưởng, tôi bắt đầu nhá»› đến những nét đáng yêu cá»§a nà ng.
Lúc ngồi ăn, tôi chợt nhá»› đến bao thuốc cô nà ng triệu phú giúi cho lúc chiá»u. Cô ta nói gì nhỉ: “Loại nà y anh nhất định hút đượcâ€. Lúc nghe câu nà y, tôi cảm thấy nét mặt cô ta có gì bà ẩn. Lòng hiếu kỳ giục tôi mở há»™p lấy ra má»™t bao. Xé lá»›p vá» nhìn và o bên trong, tôi tưởng như con mắt muốn lòi khá»i tròng.
Rõ rà ng lá»›p bao đã bị đổi. Chẳng có Ä‘iếu thuốc nà o bên trong, chỉ có những tá» giấy bạc 100 tệ. Vị trà cá»§a má»—i Ä‘iếu thuốc giỠđược thay thế bằng hai tá» bạc cuốn tròn lại, má»—i bao 4000 tệ. Tôi vá»™i và ng mở tất cả những bao thuốc khác, tất cả Ä‘á»u y như bao đầu. Trị giá cả tút thuốc lên tá»›i 40 nghìn đồng.
Tôi nghÄ© ngợi rất lung, bà n tay run rẩy cuốn những “điếu thuốc†lại và o bao như cÅ©, cất kỹ dưới đáy tá»§ rồi thấp thá»m đợi Ãạm Ngá»c vá».
Ä‚n tối xong, tôi không rá»i hai tấm vé, tiếp tục ngồi đợi Ä‘iện thoại cá»§a Ãạm Ngá»c. Cứ thế cho đến tám giá».
Tám giỠđến rối. Tám giỠqua rồi.
Ãạm Ngá»c vẫn chưa vá», chiếc Ä‘iện thoại cÅ©ng như thể đã Ä‘i ngá»§ đông váºy.
Tôi thấy hÆ¡i thất vá»ng, trong lòng thầm oán trách Ãạm Ngá»c cư xá» không ra đâu và o đâu.
ChÃn giá», vẫn không có động tÄ©nh gì. Tôi ngồi không yên nữa, bắt đầu nôn nóng sốt ruá»™t như má»™t ngưá»i chồng đợi vợ vá» muá»™n. Tôi giống như những con thú mệt má»i trong vưá»n bách thú, vò đầu bứt tay, sốt ruá»™t chắp tay sau lưng Ä‘i Ä‘i lại lại trong phòng khách, không ngừng đấm hai nắm tay và o nhau, cảm thấy phiá»n não không thể chịu nổi.
Lúc đầu, tôi sợ là m phiá»n Ãạm Ngá»c lo việc lá»›n nên không dám gá»i cho nà ng. Nhưng khi chiếc kim ngắn đồng hồ nhÃch dần đến con số 10 thì tôi không nhị được nữa, bấm máy gá»i cho nà ng.
Tôi đã bắt đầu thầm chuẩn bị những từ cay độc nhất để hét và o mặt nà ng, là m nà ng phải khốn khổ, phải bị dằn vặt, phải cảm thấy tự xấu hổ cho những hà nh động của mình. Nhưng điện thoại chỉ thông trong ba giây. Giây thứ tư, đầu dây bên kia tắt máy.
Tôi cầm Ä‘iện thoại lặng Ä‘i má»™t hồi lâu, cho đến khi định thần lại thì tôi nổi giáºn bừng bừng.
Không bỠcuộc, tôi chuyển sang nhắn tin.
Rất lâu vẫn không có hồi âm.
Ãến táºn khi tôi ngã váºt xuống Ä‘i văng, cảm thấy khổ sở và tuyệt vá»ng vô bá» thì Ä‘iện thoại báo tin nhắn: “Tôi Ä‘ang ở cùng Tiểu Nhiá»…m.â€
Chỉ mấy chữ mà tôi mừng như bắt được và ng – hóa ra Ãạm Ngá»c vân chưa quên mất tôi.
Dù sao cÅ©ng biết được má»™t chút tình hình, tôi lại bấm tiếp… nhưng Ä‘iện thoại nà ng đã lại tiếp tục rÆ¡i và o trạng thái ngá»§ đông bất táºn.
…
Mưá»i hai giỠđêm rồi!
Tôi bấm số cá»§a Ãạm Ngá»c, nà ng vẫn không chịu nghe. Tôi bất cần, gá»i liên tục liên tục, cuối cùng đầu dây bên kia đã vÄ©nh viá»…n tắt máy.
Tôi nằm má»™t đống trên Ä‘i văng, bần thần nhìn đăm đăm lên chiếc đèn treo trên trần nhà tá»a ra thứ ánh sáng trắng nhức mắt. Miệng hÆ¡i há ra, đôi mắt thì mở trừng trừng, thỉnh thoảng má»›i chá»›p má»™t cái, nước mÅ©i chảy ròng ròng mà vẫn không há» hay… Quả là má»™t kẻ Ä‘iên chÃnh hiệu.
Nháºm Ãạm Ngá»c, tôi lại mÆ¡ vá» nụ cưá»i hồn nhiên thuần khiết cá»§a nà ng. Nà ng là cô gái duy nhất trong những cô gái tôi từng gặp không cần dùng đến nước mắt để đạt được mục Ä‘Ãch cá»§a mình. Nà ng giống như má»™t viên bảo ngá»c quý giá vô ngần, không má»™t ai có thể có ý muồn chà đạp nà ng, bất kỳ ngưá»i đà n ông nà o cÅ©ng phải trân trá»ng nà ng… Má»™t cô gái như thế lại ngà y ngà y ở bên tôi. Tôi vẫn chưa thể hiểu nổi má»—i khi nà ng dùng những lá»i lẽ và thái độ lạnh lùng vùi dáºp sá»± nhiệt tình cá»§a tôi, tháºt ra trong lòng nà ng, liệu có vị trà nà o cho tôi hay không? Nà ng có thể hà o phóng ban tặng những nụ cưá»i ngá»t ngà o, dáng vẻ dịu dà ng nhất cho nhà tỉ phú và con trai ông ta ngay trước mặt tôi, nhưng đến khi chỉ còn mình tôi thì nà ng vÄ©nh viá»…n chỉ còn lại những toan tÃnh mà thôi.
Những kẻ cạnh tranh còn những ai, thá»±c lá»±c đối thá»§ thế nà o, nhà tỉ phú thÃch gì ghét gì, còn mấy bước nữa má»›i tá»›i Ä‘Ãch… Nà ng tÃnh toán, trù liệu, nà ng vui vẻ sung sướng, nà ng vòng Ä‘i vòng lại.
Thế nhưng tôi tháºm chà không biết và o lúc ấy, Ãạm Ngá»c và con trai Tà o Lợi Hồng Ä‘ang ở đâu, Ä‘ang là m gì?
Một giỠsáng.
Nà ng vẫn chưa báºt Ä‘iện thoại.
Tôi móc túi lấy ra hai tấm vé mình đã hy sinh cả bữa trưa mới mua được, xé tan tà nh, thỠơ ném và o thùng rác.
Hai giỠsáng.
Nà ng vẫn chưa báºt Ä‘iện thoại.
Tôi lục tá»§ lấy ra bản hợp đồng đã ký vá»›i nà ng, mấy chữ “ba triệu†trông tháºt gai mắt. Lại chợt thấy thôi thúc muốn xé. Nhưng tôi kịp nhìn thấy bên dưới “bên B†là chữ ký má»m mại cá»§a Ãạm Ngá»c, liá»n bá» ngay ý định. Tôi đưa ra lối thoát cho mình: giấy cứng thế nà y, biết đằng nà o mà xé.
Ba giỠsáng.
Nà ng vẫn chưa báºt Ä‘iện thoại.
Tôi bắt đầu liên tục gởi tin nhắn và o máy nà ng.
Tôi mạt sát “Ãồ kỹ nữâ€, “Ãồ hám lợiâ€, “Con đĩâ€â€¦; nhưng cuối tin nhắn vẫn không quên thêm má»™t câu: “Lúc nà o báºt máy nhá»› gá»i cho anh!†Nhưng vẫn không có bất cứ má»™t hồi âm nà o.
Bốn giỠsáng.
Ãiện thoại cá»§a nà ng vẫn bướng bỉnh không chịu báºt.
Tôi mặt xác nà ng… Tôi cứ nằm dà i trên Ä‘i văng, mở to đôi mắt đỠlừ tia máu cho đến táºn khi trá»i há»ng sáng.
Cả đêm không chợp mắt.
Tất nhiên, tôi không cần nghÄ© cÅ©ng biết ngay, nà ng Nháºm Ãạm Ngá»c xinh đẹp chắc giá» cÅ©ng chẳng dá»… chịu gì hÆ¡n tôi.
Nhưng mà điểm khác biệt là tôi đợi nà ng cả đêm; còn nà ng lại ở bên ngưá»i đà n ông khác, lao tâm khổ tứ, dùng những lá»i lẽ “thuần khiết đáng yêu†cá»§a nà ng để nịnh bợ hắn, tháºm chà có khi dùng cả thân thể “băng thanh ngá»c khiết†cá»§a mình để mà giúp vui cho hắn cÅ©ng nên.
…
Äến sáng hôm sau, tôi má»›i gặp được nà ng. Lúc nà y, tôi đã lo đến phát sốt, nằm bẹp không Ä‘i đâu được.
Nà ng đến nhà tôi, dáng vẻ giống như hồi đầu tôi gặp nà ng, nghĩa là vẫn đôi già y cao gót nện cồm cộp trên sà n.
Tôi nhìn Äạm Ngá»c. Hai quầng thâm bên dưới mắt đã chứng minh rõ rà ng cho suy luáºn cá»§a tôi – quả nhiên – cả đêm không vá».
Táºn mắt nhìn thấy Ä‘iá»u đó, dưá»ng như ngá»±c tôi bị bóp nghẹt Ä‘au nhói. Nhất là khi nhìn nà ng vẫn xinh đẹp, vẫn giống má»™t thiên thần trắng trong như tuyết.
Äạm Ngá»c ngồi xuống Ä‘i văng, nói nhẹ nhà ng: “Äừng nói vá»›i em là đêm qua anh cÅ©ng không ngá»§ đấyâ€.
Tôi không trả lá»i, chỉ nhìn nà ng bằng đôi mắt đỠlừ.
Rồi Äạm Ngá»c lại giống như lần trước, lá»™t bỠđôi già y cao gót, ngồi xếp bằng trên Ä‘i văng, mắm môi mắm lợi mà bóp chân. Tôi nhìn bà n chân nà ng, bà n chân bị cá» sát như ngưá»i ta cạo cá»§ cái.
Tháºt không đà nh lòng. Tôi nghiêm mặt há»i:
- Chân sao thế?
- Thì hôm qua chứ còn gì nữa, cái thằng quá»· đó, thất tình rồi đến tìm em xả giáºn, chán chết Ä‘i được. Cuối cùng tá»± nhiên lại đến KTV uống say khướt, em đà nh phải ở đó vá»›i cáºu ta, ngồi cả đêm ở KTV! Bây giá» còn chưa được chợp mắt tà nà o đây!
- Cáºu ta thất tình… đến tìm em giải sầu ư? Tháºt thế ư?
Tôi không tin và o tai mình.
- Thế anh tưởng thế nà o?!
Äạm Ngá»c ngồi thẳng dáºy, chỉ đôi dép lê ở gần cá»a ra và o:
- Anh lấy giúp em với!
Tôi ngáºp ngừng, rồi cÅ©ng cuối đầu giúp nà ng lấy dép nhưng khuôn mặt vẫn không biểu lá»™ chút cảm xúc nà o.
- Dù sao Ãt nhất em cÅ©ng nên gá»i Ä‘iện thoại cho anh biết tình hình!
- Sao phải lắm chuyện thế? Äá»u là ngưá»i lá»›n cả rồi.
Äạm Ngá»c nói vô tư, thuáºn tiện quăng luôn cả những quan tâm cá»§a tôi vá»›i nà ng xuống đất.
- Em nói như thế nà o ấy, hôm qua là anh gá»i Ä‘iện thoại đến hẹn em trước đấy chứ?! Em không nói má»™t lá»i nà o, cạy vèo vèo Ä‘i luôn vá»›i thằng ấy! Em muốn anh nghÄ© thế nà o?
Äạm Ngá»c nghe tôi nói, chầm cháºm cúi xuống, nghiêng đầu nghÄ© ngợi rồi nói:
- Anh còn mặt mÅ©i mà nói à , hôm qua ai cả má»™t đêm nhắn tin đến chá»i mắng em? Sao anh ấu trÄ© thế? Em còn chưa tÃnh vá»›i anh mấy thứ đó, anh lại còn ra đây định giáo dục em? Vá»›i cả những trưá»ng hợp thế nà y có thể tiá»n trảm háºu tấu mà . Anh ngưá»i lá»›n má»™t chút Ä‘i có được không?
Nà ng nói không to nhưng đầy sức nặng.
Lại là ánh mắt ấy, lại là cái vẻ khinh thị ấy!
Những lá»i cá»§a Äạm Ngá»c là m cÆ¡n giáºn cá»§a tôi bốc cao bừng bừng, tôi hét và o mặt nà ng:
- Anh không phải ngưá»i lá»›n?! Còn em thì ngưá»i lá»›n? ÄÆ°á»£c rồi! Anh chỉ biết má»™t khi đã nháºn lá»i thì phải là m cho xong. Em nháºn lá»i anh trước nhưng lại cho anh leo cây mà không nói má»™t lá»i nà o, cái nà y thì sao?
- Sao cái gì? Anh là gì cá»§a em? Anh là bạn trai cá»§a em à ? Mà kể cả bạn trai Ä‘i nữa, theo như pháp luáºt vẫn chẳng có bất kỳ nghÄ©a vụ gì!
Äối láºp vá»›i vẻ giáºn dữ cá»§a tôi, Äạm Ngá»c tá» ra lạnh lùng:
- … Huống hồ anh chỉ là “bên A†trong bản hợp đồng ký với em.
Thế nghÄ©a là chẳng có má»™t quan hệ thân thiết nà o đấy. Lá»i nói cá»§a nà ng xúc phạm nặng ná» sá»± tá»± ái cá»§a thằng đà n ông trong tôi. Lúc đó, tôi chỉ háºn là không thể cho nà ng má»™t cái bạt tai!
- Anh trừng mắt với em là m gì? Anh định đánh phụ nữ hả?
Äạm Ngá»c bình tÄ©nh nhìn bà n tay phải Ä‘ang giÆ¡ cao cá»§a tôi.
… Äấu tranh tư tưởng hồi lâu, kết cục tôi đà nh á»§ rÅ© bá» tay xuống:
- Em đúng là một con **!
Câu nói báºt thốt ra từ miệng tôi.
Không ngá» câu nói ấy đã là giá»t nước trà n ly, xé taong sá»± bình tÄ©nh Äạm Ngá»c vẫn giữ được nãy giỠđể cÆ¡n giáºn được thể bốc lên bừng bừng. Nà ng đứng vụt dáºy, đôi mắt nhìn tôi đầy thù háºn, thấp giá»ng nói:
- Anh dá»±a và o cái gì để mắng tôi? Má»™t khách là ng chÆ¡i lại đủ tư cách mắng cave sao? Ai thống nhất ký tên trong bản hợp đồng vá»›i tôi? Ai khát khao giúp tôi được gả và o nhà tỉ phú thuáºn lợi? Ừ, tôi là con ** đấy. Nhưng dù sao tôi cÅ©ng là má»™t con ** biết tuân thá»§ luáºt lệ. Còn anh? Anh là má»™t thằng đà n ông nhưng cái gì cÅ©ng là m không xong. Anh ngoà i việc dùng chân tay dá»a dẫm đà n bà thì còn là m được cái quái gì nữa?
Tôi lặng ngưá»i. Tiếng quát cá»§a nà ng cà ng ngà y cà ng to, lá»i kết tá»™i cuối cùng tá»±a như tiếng sấm giữa trá»i xanh. Quát xong, ngón tay trá» cá»§a nà ng thẳng thừng chỉ và o đúng mÅ©i tôi, ngá»±c nà ng pháºp phồng vì tức giáºn.
Nháºm Äạm Ngá»c lúc nà y trông giống hệt như má»™t con báo mẹ trong cÆ¡n phẫn ná»™.
Tôi đột nhiên chẳng muốn phản bác gì nữa, nà ng dù sao cũng đã có và i câu điểm trúng huyệt tôi rồi.
Tôi vừa Ä‘i chÆ¡i gái Ä‘iếm cừa chỉ trÃch gái Ä‘iếm lẳng lÆ¡. Tôi – má»™t thằng đà n ông chẳng là m nên cái gì, ở cái thà nh phố nà y xem ra chỉ là má»™t kẻ má» nhạt trá»™n lẫn trong những kẻ khác. Nà ng nói đúng. Tôi chỉ là má»™t kẻ ăn theo, núp bóng ngưá»i già u mà ăn theo, ôm giấc mÆ¡ trần trụi chấm mút những miếng ăn tanh mùi máu mà giá»›i thượng lưu vứt xuống!
Tôi nhìn Äạm Ngá»c vẫn còn nguyên giáºn dữ, con ngưá»i mãi giãy giụa bên lá» già u sang, sợ hãi má»™t ngà y nà o đó mình cÅ©ng như bông hoa kia, tà n úa rÆ¡i xuống đất bẩn mà chẳng ai biết, chẳng ai hay. Tôi bá»—ng phát hiện ra chúng tôi tháºt sá»± cùng má»™t giuá»™c. Chúng tôi giống nhau, Ä‘i cùng nhau trong cái thà nh phố lấp lánh ánh và ng hoa lệ, vì quyá»n lá»±c, tiá»n bạc mà kịch liệt chiến đấu. Tôi có thể thể nghiệm được những mẹt má»i cá»§a nà ng, mà nà ng cÅ©ng cảm nháºn được những chua cay tôi trãi qua… Những con ngưá»i cùng chịu má»™t cảnh Ä‘au thương lại lên tiếng chỉ trÃch những Ä‘au thương cá»§a ngưá»i kia hay sao? Chúng tôi nên từ táºn đáy lòng chia sẻ cho nhau những đắng cay ngá»t bùi trong cuá»™c đấu tranh nà y má»›i phải.
Tôi thở dà i má»™t hÆ¡i thá»a hiệp, chẳng muốn tranh luáºn nữa.
Nhưng hình như phụ nữ trước giá» chưa bao giá» nghÄ© thoáng được như phái mạnh. Trong lúc tôi cảm thấy không muốn phẫn ná»™ nữa thì Äạm Ngá»c rõ rà ng vẫn chưa bình tÄ©nh lại được, kÃch động và phẫn ná»™ vẫn bừng bừng bốc ra từ đôi mắt đầy thù háºn cá»§a nà ng.
Khi ngưá»i phụ nữ tức giáºn hay Ä‘au khổ tuyệt vá»ng, Ä‘iá»u há» cần tuyệt đối không phải là chá»c tức trêu ngươi, cÅ©ng không phải lạnh lùng thá» Æ¡ mà là những tình cảm dịu dà ng, những tình cảm tháºt sá»± mà há» nghÄ© rằng luôn tồn tại tuyệt đối.
Nháºm Äạm Ngá»c cÅ©ng là phụ nữ, Nháºm Äạm Ngá»c lúc nà y Ä‘ang mệt má»i và lại thêm giáºn dữ Ä‘au khổ.
Nên tôi lấy vẻ hiá»n là nh, nhởn nhÆ¡ tá»± đắc Ä‘i rót cho nà ng má»™t ly cà phê từ bình cà phê mua hôm qua, bưng ra đưa cho nà ng, không kèm theo bất kỳ lá»i nói sâu sắc hoặc khẳng định nà o. Tôi kiên trì tin tưởng và o kinh nghiệm hiểu biết phụ nữ trong hai mươi chÃn năm cá»§a mình: lượn lá» vá»›i vẻ nhiệt tình rối rÃt, kèm theo hương cà phê đặc sánh tình cảm ấm áp – thể hiện sá»± chăm sóc hiếm gặp nÆ¡i giá»›i đà n ông vốn thô thiển, má»™t trăm phần trăm có thể là m tan chảy trái tim phụ nữ.
Äạm Ngá»c bá»—n òa lên khóc.
Thiên thần xinh đẹp Nháºm Äạm Ngá»c Ä‘ang khóc. Lần đầu tiên tôi táºn mắt nhìn thấy nà ng khóc. Mà cái cách nà ng khóc cÅ©ng không há» giống tà nà o vá»›i những cô gái khác tôi đã gặp. Không có những co giáºt mãnh liệt, không có những tiếng hét ầm Ä© kèm theo, có thể nói là hoà n toà n yên lặng. Những đưá»ng nét trên khuôn mặt nà ng dưá»ng như không há» thay đổi, và nếu không có từng hà ng từng hà ng lệ trong suốt tuyệt vá»ng chảy dà i từ khóe mắt nà ng thì tôi nhất định sẽ tưởng rằng nà ng chỉ Ä‘ang trầm ngâm nhìn vá» phÃa xa.
Trong trà nhá»› cá»§a tôi thì Nháºm Äạm Ngá»c không há» biết khóc, những lúc gặp rắc rối không ai giúp đỡ, nà ng vẫn bình tÄ©nh nghÄ© ngợi tìm phương cách giải quyết, cùng lắm cÅ©ng chỉ nhÃu mà y.
Nhưng bây giá» thì tháºt sá»± là nà ng Ä‘ang khóc. Váºy thì chắc lúc nà y nà ng phải Ä‘ang buồn kinh khá»§ng lắm.
Ngà y trước, má»—i khi nhì thấy con gái khóc tôi Ä‘á»u thấy rất chán chưá»ng, cÅ©ng có lúc thấy Ä‘au lòng hoặc thương tâm.
Nhưng cảm xúc cá»§a tôi khi nhìn Äạm Ngá»c khóc lại khác hẳn.
Tuy tôi chẳng rõ vì sao nà ng khóc, nhưng những giá»t lệ trong như pha lê lăn trên đôi má mỹ miá»u cá»§a nà ng không hiểu sao lại kÃch thÃch dữ dá»™i dục vá»ng sinh lý trong tôi.
Hầu hết phụ nữ từ khi sinh ra đã yếu Ä‘uối hay khóc. Ấn tượng vá» Nháºm Äạm Ngá»c ngà y trước mà tôi còn lưu giữ là má»™t hình ảnh vừa mạnh mẽ vừa đầy trà tuệ, khiến tôi nghÄ© vá» nà ng như má»™t mỹ nhân chỉ có thể nhìn mà không thể vá»›i tá»›i, nên trước giá» tôi Ä‘á»u chẳng dám có mÆ¡ tưởng gì sâu xa.
Nhưng hóa ra nà ng cÅ©ng biết khóc, nà ng cÅ©ng yếu Ä‘uối như tất cả những cô gái khác, để tôi nháºn ra đây cÅ©ng là má»™t cô gái theo đúng nghÄ©a cá»§a từ nà y.
Nà ng khóc, còn tôi đứng cạnh bên suy nghÄ© miên man, cảm thấy tháºt ái ngại.
Cách lý giải nà y xem ra có vẻ khiên cưỡng, nhưng ngoà i nó ra, tôi không còn thấy lý do nà o hợp lý hÆ¡n để giải thÃch cho những hà nh vi cá»§a tôi sau đó.
Tôi ôm nà ng bế lên giưá»ng. Tôi là m tình vá»›i nà ng.
Äừng bảo tôi cưỡng ép nà ng, vì từ đầu đến cuối nà ng không há» nói tiếng “không†nà o.
Chỉ trừ mấy động tác phản đối mang tÃnh tượng trưng cá»§a nà ng lúc đầu và câu nói kèm theo: “Anh động và o em, em sẽ háºn anh đến chết!â€, ngoà i ra nà ng giống hệt má»™t con cừu ngoan ngoãn, nhắm nghiá»n đôi mắt phó thác cho tôi.
Tất nhiên là đối vá»›i má»™t ngưá»i đà n ông Ä‘ang tron cÆ¡n ham muốn dục tình, những hình thức tá»± vệ tá»± phát cá»§a Äạm Ngá»c lúc đó hoà n toà n chẳng phải là má»™t thứ đáng để tâm.
Lúc quấn lấy tôi trên giưá»ng, nà ng vẫn khóc, nhưng khi là m xong thì nước mắt đã hoà n toà n khô trên khuôn mặt nà ng.
- Hôm nay mặt trá»i tháºt là tròn anh nhỉ?
Nà ng nói khi đứng bên khung cá»a sổ nhìn ngắm khung cảnh bên ngoà i.
Nhưng tôi thì vẫn Ä‘ang ngỡ ngà ng thưởng thức niá»m vui sướng và cả tá»± đắc đối vá»›i vệt máu mà u hoa hồng trên tấm nệm – tháºt không thể tin được, cái trinh trắng cá»§a Nháºm Äạm Ngá»c Ä‘ang thấm đẫm má»™t mảng ga giưá»ng, hình như nó Ä‘ang uốn thà nh hình dấu chấm há»i to tướng.
- Thôi thì, chúng ta hãy ở bên nhau đi!
Tôi nói, cố gắng tá» khuôn mặt tùy ý thế nà o cÅ©ng được nhưng tháºt ra tim tôi Ä‘ang hồi há»™p lo lắng đến ná»—i nhảy lên loạn xạ.
Nhưng Äạm Ngá»c không trả lá»i. Nà ng ung dung mặc quần áo, động tác khoan thai cháºm rãi mà thanh nhã. Rồi không há» quay đầu lại, nà ng bá» ra ngoà i, tiếng sáºp cá»§a cánh cá»a là m tim tôi thót lên buốt nhói.
Quay đầu lại nhìn, không biết từ lúc nà o, dấu chấm há»i mảu đỠtrên đệm giưá»ng bá»—ng trở nên nhạt nhòa tà n phai.
Vá» những Ä‘iếu thuốc lá Trung Hoa, tôi từ đầu tá»›i cuối không há» hé răng vá»›i Äạm Ngá»c. Trừ cáºu bạn thân A Lam ra, đó là má»™t bà máºt không ai được biết.
Tôi cÅ©ng Ä‘em số tiá»n đó ra tiêu, rồi âm thầm đưa cô nà ng triệu phú đó và o danh sách 20 ngưá»i được chá»n.
|

21-10-2008, 04:45 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương mưá»i hai
Má»™t sá»›m tháng Ba, mặt trá»i ló rạng từ sau những đám mây phÃa xa.
Äạm Ngá»c bước ra khá»i bồn tắm má»™t cách sảng khoái, nằm dà i ở ban công mà ngắm những là n gió xuân không bóng không hình lướt qua bầu trá»i. Bá» qua những quy tắc, nà ng thấy tháºt tá»± do, giống như thể nà ng Ä‘ang đắm mình trong tình yêu ngá»t ngà o váºy.
Bá»—ng có tiếng gõ cá»a, là con nhóc Nhi Nhi. Äôi mắt Nhi Nhi sưng húp, có lẽ đã khóc suốt đêm qua.
- Sao thế?
Äạm Ngá»c nhẹ nhà ng há»i, giống như má»™t ngưá»i chị thân thiết, nhẹ nhà ng vén những lá»n tóc mai rối bù cá»§a cô bạn lên, là m lá»™ ra khuôn mặt tiá»u tụy.
- Em chẳng sao cả.
Chẳng biết tự lúc nà o, khuôn mặt Nhi Nhi đã vĩnh viễn mất đi vẻ tinh nghịch hoạt bát vốn có.
Äạm Ngá»c nhìn vẻ khổ sở cá»§a Nhi Nhi, không há»i gì nhiá»u nữa, để cô ngồi cạnh mình ngoà i ban công ngắm thà nh phố bé xÃu phÃa dưới.
- Ở đây cao tháºt đấy! – Nhi Nhi nói thì thầm.
- Ừ.
- Nhảy xuống liệu có chết ngay không nhỉ?
Äạm Ngá»c cảnh giác nhìn cô bạn, rồi đổi sắc mặt, thản nhiên nói:
- Chắc không chết ngay được đâu, chỉ gãy vụn chân ra thôi, phải đưa và o bệnh viện để bác sĩ dùng cưa cưa hết những chỗ bị gãy vụn đi.
Quả nhiên, Äạm Ngá»c nghe thấy tiếng cô gái thở mạnh. Nhìn cô nà ng bị dá»a cho tái mặt, Äạm Ngá»c cưá»i thầm.
Nhi Nhi thì không cưá»i, cô vẫn giữ thái độ buồn bã, như thể cô đã trở nên do dá»±, đỠphòng vá»›i tất cả má»i thứ trên thế gian.
Bình thưá»ng, Äạm Ngá»c Ãt khi quan tâm tìm hiểu những suy nghÄ© cá»§a ngưá»i khác, nhưng đứng trước vẻ suy sụp cá»§a Nhi Nhi, nà ng cÅ©ng không đà nh lòng, bèn há»i:
- Em cãi nhau với bạn trai phải không?
Nhi Nhi gáºt đầu, rồi lại lắc đầu:
- Có cãi nhau, nhưng không chỉ thế.
- Thế là chuyện gì?
… Nhi Nhi mÃm chặt môi, không nói:
Äạm Ngá»c cứ há»i dồn, thế là những giá»t nước mắt cá»§a cô bé bắt đầu rÆ¡i xuống lã chã.
Äạm Ngá»c nghÄ© ngợi rồi kéo Nhi Nhi và o phòng tắm, vò khăn lau mặt cho cô, lại rót má»™t cốc nước quả đưa cô uống.
- Em phải tin chị chứ! Nói chị nghe nà o.
Äạm Ngá»c khuyên nhá»§.
Giá»ng nói dịu dà ng ấm áp cá»§a Äạm Ngá»c cà ng là m Nhi Nhi khóc to hÆ¡n.
Rồi Nhi Nhi nói, câu nói là m Äạm Ngá»c toát mồ hôi lạnh.
- Em… em có thai rồi. Em sợ lắm!
Cùng lúc vá»›i những giá»t nước mắt dà n dụa, bà n tay cô bé đặt tay lên khoảng bụng xem ra vẫn không có gì khác trước. Äạm Ngá»c không khá»i để ý vẻ dịu dà ng Nhi Nhi tá» ra trong hà nh động đó.
Äạm Ngá»c quá kinh ngạc, nà ng há»i nhanh:
- Bạn trai em biết chuyện nà y chưa?
- Biết! Nhưng anh ấy… anh ấy nói… dù sao thì em nhất định phải bảo vệ con em!
Äạm Ngá»c nhìn Nhi Nhi, khuôn mặt vẫn còn nguyên vẹn vẻ ngây thÆ¡ như thể vÄ©nh viá»…n chẳng trở thà nh ngưá»i lá»›n. Bá»™ dạng cá»§a cô bé xem ra còn Ä‘ang hưởng thụ cảm giác được là m mẹ. Äạm Ngá»c nhÃu mà y. Nhi Nhi chắc chắn chưa thể lưá»ng hết được độ nghiêm trá»ng cá»§a sá»± việc.
- Nhi Nhi, nghe chị nói đây, em gá»i Ä‘iện thoại ngay cho bạn trai em, bảo cáºu ta nói chuyện vá»›i chị!
Nhi Nhi nhìn vẻ dứt khoát trên khuôn mặt Äạm Ngá»c Ä‘ang ra lệnh má»™t cách nghiêm túc cho mình, cô bé sững sá»:
- Có phải là .. có vấn đỠgì không? Bạn trai em nói Ä‘i là đi mượn tiá»n, mãi vẫn chưa thấy quay lại. Có phải là có chuyện gì rồi không chị?
Äạm Ngá»c thấy lòng Ä‘au nhói! Cô bé quá thiếu ý thức tá»± bảo vệ mình, ngồi đây ôm bụng đợi bạn trai mượn tiá»n vá». Bạn trai mất tÃch đến mấy ngà y rồi mà cô bé vẫn ngây thÆ¡ há»i có phải có chuyện gì rồi không!... Äạm Ngá»c xoa xoa mái tóc cá»§a Nhi Nhi, lòng đầy lo lắng và bối rối:
- Cáºu ta có nói muốn giữ đứa con nà y không?
- Anh ấy… lúc đầu anh ấy nói việc nà y sá»›m quá, bảo em Ä‘i phá nhưng em không chịu. Anh ấy lại bảo em không chịu phá thì là m sao mà dá»± phá»ng vấn tìm bạn Ä‘á»i được… Chúng em cãi nhau! Nhưng đến hôm sau thì anh ấy bá»—ng nhiên đổi ý, bảo sẽ Ä‘i mượn tiá»n cho em sinh em bé, anh ấy bảo em tạm thá»i tá»± chăm sóc mình đã…
Nhi Nhi nghiêng đầu nhớ lại.
- Sao cÆ¡? Cáºu ta vẫn còn nghÄ© đến chuyện cho em Ä‘i phá»ng vấn? Cáºu ta nghÄ© ngưá»i khác là đồ ngốc hết cả hay sao? Cái đồ tồi bại nà y…
Äạm Ngá»c trầm mặt nghÄ© ngợi má»™t lát, há»i:
- Em biết có thai từ lúc nà o?
Nhi Nhi nhìn đôi mắt cá»§a Äạm Ngá»c Ä‘ang dán chặt và o bụng mình, bá»—ng đỠmặt. Giống như má»™t bà mẹ hạnh phúc, mang vẻ ngượng ngùng cá»§a lần đầu tiên được là m *** bẽn lẽn má»™t lát rồi má»›i nói:
- Một tháng rồi ạ.
Äạm Ngá»c không ngừng Ä‘i Ä‘i lại lại trong phòng vẻ lo lắng phiá»n não.
- Sao thế chị? – Nhi Nhi há»i.
Äạm Ngá»c nhìn cô bé, sá»± tình thế nà y rõ rà ng mưá»i mươi là cáºu bạn trai đã bá» cô bé để tìm đưá»ng thoát thân rồi, váºy mà nó vẫn cứ ngồi đấy ngây thÆ¡ há»i có việc gì xảy ra thế. Äạm Ngá»c vẫn nghÄ© má»™t cô bé và má»™t thiếu nữ được phân biệt bởi đôi già y. Khi cô bé quyết định bá» già y thể thao, già y da đế bệt mà chuyển sang già y cao gót, thể nghiệm được vẻ đẹp cá»§a già y cao gót cÅ©ng như trở nên yêu thÃch nó nghÄ©a là cô bé đã trở thà nh má»™t thiếu nÅ© rồi.
Lúc nà y, Nhi Nhi đang đi một đôi già y leo núi mà u trắng. Lúc nà y, Nhi Nhi vẫn chỉ là một cô nhóc ngây thơ thôi.
- Sao ấy à ? Chị chỉ muốn đánh một cái cho em tỉnh ra thôi!
Äạm Ngá»c nói, Ä‘em những suy luáºn cá»§a mình ra phân tÃch cho Nhi Nhi nghe, chẳng nói quá lên chút nà o nhưng cÅ©ng đủ thấy Nhi Nhi toát mồ hôi lạnh.
- Từ đầu cáºu ta đã chá»§ ý lợi dụng em rồi. Cáºu ta nghÄ© nếu em thà nh công, được gả cho ông tỉ phú, cáºu ta sẽ dùng em bà y trò moi tiá»n cá»§a ông ta. Nhưng bây giá» em lại có thai rồi, cÅ©ng mất quyá»n dá»± phá»ng vấn, chẳng còn giá trị lợi dụng nữa, cáºu ta liá»n tÃnh kế chạy khá»i em ngay.
- Vì… vì sao?
Nhi Nhi há»i thá»u thà o, vẫn tá» vẻ không dám tin và o sá»± tháºt.
- Bởi vì tiá»n có thể khiến cho con ngưá»i biến thà nh động váºt máu lạnh.
Äạm Ngá»c bình tÄ©nh nói vá»›i cô bé vá» cái xã há»™i tà n khốc nà y.
- Anh ấy… anh ấy không cần em và con cá»§a chúng em sao? Váºy… con em đẻ ra ai sẽ nuôi? – Nhi Nhi há»i cuống quýt.
- Trá»i ạ! Em vẫn còn muốn giữ đứa trẻ nà y à ?
- Nếu không thì là m thế nà o? Chẳng lẽ… Tay Nhi Nhi vẫn khư khư trên bụng, đôi mắt trợn tròn kinh hãi nhìn Äạm Ngá»c.
- Ừ! - Äạm Ngá»c gáºt đầu nghiêm túc. – Nhất định phải bá»!
Nhi Nhi òa khóc kinh thiên động địa, cà ng khóc cà ng to, khóc đến ná»—i má»™t lúc sau thì cạn kiệt cả sức lá»±c, ngã ra trên Ä‘i văng. Äạm Ngá»c ngồi bên không phản ứng gì, cÅ©ng chẳng nói lá»i an á»§i, không là m phiá»n cô bé trút ra những Ä‘au đớn trong lòng.
- Bá»n đà n ông thối tha! Tôi háºn các ngưá»i!
Nhi Nhi khóc than kêu gà o.
Äạm Ngá»c nhìn cô bé, im lặng bước ra ngoà i ban công, đăm đăm nhìn ra má»i cảnh váºt trước mắt, cái thì im lìm, cái thì náo động.
Tiếng khóc than cá»§a Nhi Nhi từ trong phòng vá»ng ra: “Bá»n đà n ông thối tha, tôi háºn các ngưá»i!â€
Có bao nhiêu cô gái đã hét những lá»i nà y khi rÆ¡i lệ vì đà n ông? Có lẽ đà n ông vÄ©nh viá»…n không thể hiểu được tình cảm vừa yêu vừa háºn ẩn trong những lá»i ấy.
Rất tá»± nhiên, Äạm Ngá»c nhá»› đến Hà Duy, ngưá»i đã là m há»ng bét những kế hoạch cá»§a nà ng. Vốn dÄ© Äạm Ngá»c đã có thể rá»i Thượng Hải, nhưng nà ng không nỡ. Má»—i sáng sá»›m nà ng Ä‘á»u đứng ở ban công phòng khách sạn mà hÃt hà không biết nhà m chán những cảnh phồn hoa trước mắt, để rồi vÄ©nh viá»…n ấn chặt và o đáy tim không rá»i.
Từ sau hôm đó, Äạm Ngá»c không há» gặp lại Hà Duy. Lúc thất thân, nà ng có khác gì Nhi Nhi đâu, nà ng cÅ©ng thầm gà o thét trong lòng – “Tôi háºn anh!â€
Nhá»› đến cốc cà phê anh ta pha cho nà ng lúc đó… Nà o ai biết, trong cái háºn trá»™n đến mấy phần yêu?
Nhi Nhi đã dần bình tÄ©nh lại. Äạm Ngá»c ngồi bên, vòng tay ôm bá» vai vẫn còn Ä‘ang rung lên từng cháºp cá»§a cô bé, nhẹ nhà ng động viên:
- Ngà y mai chị sẽ đưa em đi bệnh viện, nhất định phải bỠcái thai nà y!
- Nhưng… - Nhi Nhi quay mặt Ä‘i, những giá»t lệ lại trà o ra, nhìn cô bé lúc nà y giống hệt má»™t chú mèo bị chá»§ ngược đãi rồi bá» rÆ¡i – Vì sao lại phải phá? Lúc nà o em cÅ©ng có thể cảm thấy được má»™t sinh mệnh cá»±a quáºy trong bụng mình! Nó ở trong bụng em, chẳng khóc cÅ©ng chẳng quấy, ngoan lắm…
Nhi Nhi nói, co mình lại, nước mắt già n giụa.
“Bởi vì đứa bé không có chaâ€. Äạm Ngá»c định nói thế, nhưng nhìn đôi mắt đáng thương cá»§a Nhi Nhi, nà ng im lặng.
- Vá»›i lại, chi không thÃch là m mẹ đỡ đầu cá»§a em bé sao?
Nhi Nhi ngẩng đầu, nhìn Äạm Ngá»c vẻ mong má»i, nghÄ© ngợi rồi nói tiếp, dưá»ng như cô bé nghÄ© cầu xin được ở nà ng má»™t sá»± thá»a hiệp nghÄ©a là cô sẽ có thể giữ đứa bé lại.
- Gì cÆ¡? - Äạm Ngá»c sá»ng sốt.
- Äúng rồi! Em nghÄ© rồi, chị là m mẹ đỡ đầu cá»§a em bé. Chị xinh đẹp như váºy, chắc nó sẽ vui lắm!
Nhi Nhi quả tháºt vẫn còn là má»™t đứa trẻ! Chỉ có trẻ con má»›i vừa khóc vỡ nhà vỡ cá»a đấy rồi lại láºp tức quên ngay tất cả được. Nhi Nhi giá» mang má»™t bá»™ mặt vô cùng phấn khởi, là m Äạm Ngá»c suýt nữa rÆ¡i nước mắt.
Cô bé yêu con mình như váºy, nhưng nà ng là m sao có thể không bảo cô bé nhất định phải bá» cái thai Ä‘i đây?
Nhi Nhi Ä‘ang nhìn Äạm Ngá»c, cố Ä‘oán thái độ nà ng, như thể Ä‘ang nhìn tên sát thá»§ chuẩn bị giết con mình váºy.
- Không được! Nhất định… phải bá»!
Äạm Ngá»c nói khó khăn.
- Vì sao?
Nhi Nhi vòng tay ôm chặt thân mình, hét lên đau khổ.
- Bởi vì… thế giới nà y không có chỗ cho nó…
Äạm Ngá»c quay Ä‘i chá»— khác, không nỡ nhìn ngưá»i mẹ bé nhá». Nhi Nhi lại khóc, Äạm Ngá»c bá» ra ngoà i.
- Äạm Ngá»c! – Nhi Nhi đột nhiên ngước đôi mắt đỠlừ vì khóc lên – Ngà y mai chị Ä‘i cùng em ra bá» biển nhé, được không?
Äạm Ngá»c nhìn cô bé, gáºt đầu.
…
- Thôi không và o phòng phẫu thuáºt có được không?! Tay em phát run rồi đây nà y!
- Mình vỠđi chị!
- Hay hôm khác lại đến?
- Ôi trá»i ôiiiiiiiii…..
Cái con nhóc Nhi Nhi nà y, đã và o đến phòng đợi cá»§a bệnh viện phụ sản rồi, tay cÅ©ng đã tiêm ven cả rồi mà vẫn không chịu bá» cuá»™c trong việc cố thương lượng vá»›i Äạm Ngá»c.
- Thôi Ä‘i mà ! Em lại đổi ý không muốn bá» con em nữa rồi! Tháºt sá»± không muốn! Em không nỡ đâu, Äạm Ngá»c!
Äạm Ngá»c không biết nên nói gì.
- Hay là mình cứ vá», rồi em Ä‘i tìm Ã ÄÆ°Æ¡ng, em sẽ nói tháºt vá»›i ông ta tất cả má»i chuyện, có khi ông ta sẽ hiểu mà thông cảm cÅ©ng nên! Có thể ông ta sẽ đón nháºn em và con em! Chị nói xem! Chẳng phải ai cÅ©ng có má»™t phần lương thiện trong ngưá»i hay sao? Mà ông ta lại già u có như váºy…
Nhi Nhi vẫn không bá» cuá»™c, cố gắng thuyết phục Äạm Ngá»c.
Äạm Ngá»c ngẩng lên nhìn cô bé, nhẹ vá»— vai cô, ý bảo cô bé đừng nghÄ© ngợi lung tung nữa. Ngưá»i ta tiêu tốn nhiá»u tiá»n cá»§a đến váºy để tổ chức tìm bạn Ä‘á»i, chẳng lẽ giá» lại cam tâm đổ vá» cho ngưá»i ăn ốc sao?
Äạm Ngá»c ngồi bên cạnh Nhi Nhi má»™t cách cam chịu, tá» vẻ Ä‘ang mải mê giở xem quyển tạp chà nhưng thá»±c ra trong lòng nà ng Ä‘ang thương cho cô bé ngây thÆ¡.
Bây giá» má»›i hÆ¡n chÃn giá» sáng nhưng trong cái bệnh viện phụ khoa tư nhân lá»›n nà y đã cháºt nÃch ngưá»i, Ä‘a số Ä‘á»u là các cô bé có vẻ vẫn còn là há»c sinh, đứng bên là những “ông bố trẻ†cÅ©ng “dốt nát†chả kém.
Äạm Ngá»c nhẩm tÃnh, thá»i Ä‘iểm nà y má»™t tháng trước vừa đúng là Valentine.
Có những cô gái trông bình tÄ©nh như Äạm Ngá»c, ngồi xem tivi hoặc láºt giở mấy tá» báo phụ nữ; cÅ©ng có những cô tâm trạng giống Nhi Nhi, có vẻ là lần đầu tiên nên thấp thá»m lo sợ, không ngừng lo lắng nhìn từng cô gái Ä‘i và o rồi lại Ä‘i ra khá»i “cá»a ải†phòng phẫu thuáºt, chỉ háºn má»™t ná»—i là không thể nhao đến mà há»i han cặn kẽ vá» quá trình phá bá» thai nhi mà thôi.
Phòng phẫu thuáºt ở tÃt bên trong, vị trà cá»§a Äạm Ngá»c vừa đúng nhìn được chiếc bảng “đang phẫu thuáºt…†treo trên cánh cá»a.
Những cô y tá mặc áo blu trắng cứ vô tư lượn qua lượn lại trước ánh mắt hãi hùng cá»§a những cô gái Ä‘ang run cầm cáºp.
Má»™t cô gái bị đưa và o trong. Năm phút sau liá»n thấy cô trở ra, hai y tá xách hai bên nách, khuôn mặt trắng bệch như thể tất cả máu đã Ä‘i đâu hết, đôi chân thì má»m nhÅ©n chỉ chá»±c khuỵu xuống.
Nhi Nhi hiển nhiên là cÅ©ng nhìn thấy tất cả, cô nà ng cùng bên tay không bị tiêm ra sức nÃu chặt cánh tay Äạm Ngá»c.
Nhi Nhi vẫn là má»™t cô bé, nạo thai là m Nhi Nhi sợ hÆ¡n những cô gái khác nhiá»u lần.
Lúc còn chưa đến bệnh viện, Nhi Nhi đã liên tục há»i không ngừng:
- Nạo thai đau không chị?
- Mình là m kiểu không đau, chắc là không đau đâu.
Äạm Ngá»c trả lá»i.
- Phẫu thuáºt đó ngưá»i ta là m thế nà o hả chị? Có phải là mổ bụng mình ra không?
- Không đâu.
- Thế thì như thế nà o?
Äạm Ngá»c trợn mắt lên:
- Chịu cô đấy! Chị đã là m bao giỠmà biết được!
Sau đó, Nhi Nhi cứ khóc mãi. Äến bệnh viện, lúc bác sÄ© há»i, cô bé tháºm chi còn không đừng được, khóc ầm lên.
Trước khi siêu âm, bệnh viện yêu cầu phải uống nhiá»u nước. Nhi Nhi vừa đổ nước và o miệng vừa há»i Äạm Ngá»c vẻ khổ sở:
- Uống nhiá»u nước thế nà y liệu có là m em bé trong bụng bị chết Ä‘uối không?
Cô bé ngẩng đầu lên:
- Em muốn đặt tên cho nó là “Hải Hảiâ€, vì nó được tạo ra bên bá» biển. Chị nói xem có được không? Cái tên tượng trưng cho sá»± to rá»™ng sâu xa cá»§a đại dương! To rá»™ng như bá» biển hôm qua chị em mình đến ấy.
Nhi Nhi bá»—ng nói dồn dáºp, cứ như thể đặt xong má»™t cái tên cho đứa bé thì sẽ giữ nó lại được váºy.
Äạm Ngá»c vá»— vá»— vai cô bé, lòng lại thấy buồn cho sá»± biệt ly sắp sá»a diá»…n ra cá»§a hai mẹ con.
Bây giá» sá»± sợ hãi cá»§a Nhi Nhi không những không giảm mà còn tăng lên rõ rệt. Cô bé trợn tròn đôi mắt nhá»›n nhác nhìn không chá»›p những cô gái Ä‘i và o phòng phẫu thuáºt, cà ng lúc cà ng co ngưá»i lại nhá» hÆ¡n.
Bên kia dãy ghế chá» có má»™t đôi nam nữ. Cô gái có vẻ cÅ©ng là lần đầu đến đầy, không ngừng giÆ¡ cánh tay bị tiêm lên xuýt xoa nÅ©ng nịu vá»›i chà ng trai: “Tay em Ä‘au quá cÆ¡!â€
“Anh thổi cho là không Ä‘au nữa đâu! Ngoan nà o!†Cáºu trai cẩn tháºn nắm bà n tay bị tiêm cá»§a cô bạn gái, ánh mắt dịu dà ng, thổi nhẹ lên vết tiêm.
Nhi Nhi cÅ©ng nhìn thấy cảnh ấy, bà n tay Ä‘ang nắm chặt cánh tay Äạm Ngá»c bá»—ng lá»ng ra, những giá»t nước mắt má»›i lại chan hòa.
Rồi cÅ©ng đến lượt Nhi Nhi. Khi cô há»™ lý đến thông báo, cô bé sợ hãi đến không đứng dáºy nổi.
- Cô bác sĩ ơi, tiêm thuốc mê thì có đau nữa không?
Nhi Nhi nÃu gấu áo blu cá»§a bà bác sÄ©, há»i rụt rè.
- Thuốc mê sẽ là m cháu ngủ. – Bác sĩ vừa đi đằng trước vừa đáp thỠơ.
- Cô ơi! Tiêm thuốc mê rồi, nhỡ giữa chừng cháu tĩnh lại thấy đau thì là m thế nà o?
- Tỉnh rồi cÅ©ng không động Ä‘áºy được đâu! – Bác sÄ© nghiêm mặt nói.
- Ôiiiiiii…..
Äạm Ngá»c dìu Nhi Nhi đến táºn cá»a phòng phẫu thuáºt, cô bé còn cố ngoái lại nhìn Äạm Ngá»c vá»›i ánh mắt như thể đây là má»™t cuá»™c sinh ly tá» biệt váºy.
Ngồi má»™t mình trên Ä‘i văng, không thể táºp trung xem tivi mà cÅ©ng không nhét và o đầu được chữ nà o trong quyển tạp chÃ, Äạm Ngá»c nhắm mắt thầm cầu nguyện cho Nhi Nhi phẫu thuáºt được tốt đẹp.
Cầu nguyện cho hai chị em đáng thương trên trần gian nà y.
Lại nhớ chuyện hôm qua, khi nà ng đưa Nhi Nhi ra bỠbiển.
Nhi Nhi trái ngược hoà n toà n vá»›i bá»™ dạng hoạt bát hay cưá»i ngà y trước, chẳng chÆ¡i nhảy sóng cÅ©ng chẳng thiết Ä‘i nhặt vá» trai vá» sò. Cô bé chỉ ngồi im lặng bên cạnh Äạm Ngá»c, thỉnh thoảng dùng ngón tay trá» vẽ vẽ trên ná»n cát.
Gió thổi vù vù quanh Nhi Nhi, đưa hương kẹo trái cây thuần khiết trên ngưá»i cô bé Ä‘i rất xa. Gió cÅ©ng thổi rối tung mái tóc Nhi Nhi, phát tán trong không gian mùi dầu gá»™i đầu.
Äạm Ngá»c quay sang nhìn Nhi Nhi lúc đó Ä‘ang ngồi dưới ánh nắng chiá»u rá»±c rỡ, đôi mắt ngÆ¡ ngác như má»™t đứa trẻ lạc mẹ không ai giúp đỡ.
- Sợ không? Ngà y mai ấy? - Äạm Ngá»c muốn ám chỉ việc Ä‘i bệnh viện ngà y mai.
- Cũng không sợ lắm. Chỉ là …
Tay Nhi Nhi vẫn dịu dà ng xoa xoa trên bụng:
- Chỉ là … tháºt… không nỡ…
Hai chữ cuối nghẹn ngà o trong những tiếng nấc.
Má»™t lúc sau, cô bé Ä‘i vá» phÃa biển, đỠđẫn nhìn những ngá»n sóng dà o dạt không ngừng táp và o chân mình.
- Má»›i Ãt hôm trước anh ấy vẫn còn đưa em đến đây. - Nhi Nhi nói, mỉm cưá»i và nhìn vá» phÃa mặt trá»i hoà ng hôn xa xa. – Lúc ấy em vừa má»›i biết mình có em bé, vẫn chưa nói gì vá»›i anh ấy. Má»—i ngà y em Ä‘á»u bẽn lẽn mà mÆ¡ má»™ng, nghÄ© xem mình nên thông báo tin nà y vá»›i anh ấy như thế nà o, liệu anh ấy sẽ vui đến mức nà o khi biết Ä‘iá»u đó…
Äạm Ngá»c bước đến, vá»— nhẹ vai Nhi Nhi an á»§i, vòng tay ôm cô bé Ä‘ang khóc như má»™t đứa trẻ nÃt.
- Xin lá»—i chị, Äạm Ngá»c! – Nhi Nhi ngẩng lên, cố gắng nặn ra má»™t nụ cưá»i – Em không cố ý khóc lóc như thế … Chỉ là , vô tình lại nghÄ© đến anh ấy… là m bẩn hết áo chị rồi.
- Có gì đâu. - Äạm Ngá»c cưá»i độ lượng.
…
Hôm trước, Nhi Nhi vẫn còn cố giả vá» kiên cưá»ng được, nhưng hôm sau thì cô nà ng cuối cùng cÅ©ng lá»™ tẩy gan chuá»™t nhắt, nhìn vị bác sÄ© vá»›i con dao mổ, khuôn mặt Nhi Nhi tháºt hết sức hãi hùng, Äạm Ngá»c nhìn mà thấy thương.
Nà ng nhắm mắt lại, lại một lần nữa thầm cầu nguyện.
Khoảng mưá»i phút sau, cá»a phòng phẫu thuáºt mở ra, cô y tá đỡ Nhi Nhi hai chân má»m nhÅ©n ra ngoà i.
- Cô là ngưá»i nhà cá»§a cô ấy à ? Mau dìu cô ấy sang bên kia nghỉ ngÆ¡i!
Cô y tá vẻ lạnh lùng nói vá»›i Äạm Ngá»c, chắc cô ta đã quá quen vá»›i cái trò “đi hai vá» má»™tâ€, nên thà nh ra vô tình bất nhân.
Äạm Ngá»c cẩn tháºn dìu Nhi Nhi, phát hiện ra cô bé Ä‘ang rất yếu.
- Con… con em không còn nữa phải không chị?
Äạm Ngá»c Ä‘ang quỳ xuống xá» già y cho Nhi Nhi, chợt nghe tiếng há»i yếu á»›t như không còn sinh lá»±c. Cô bé vẫn Ä‘ang nằm trên Ä‘i văng, đôi mắt nhắm nghiá»n.
- Ừ…
Äạm Ngá»c đứng dáºy, nắm lấy bà n tay lạnh ngắt cá»§a Nhi Nhi.
Nhi Nhi chẳng nói gì nữa, khuôn mặt không há» biểu lá»™ chút cảm tình nà o, từ đôi mắt vẫn nhắm chặt, những giá»t lệ lách ra lăn xuống phÃa tai.
Äạm Ngá»c nhất thá»i không biết là m thế nà o, nà ng nhá»› lại mưá»i lăm phút trước, cô bé vẫn còn do dá»± lẩm nhẩm: “Em muốn đặt tên nó là Hải Hải… cái tên tượng trưng cho sá»± to rá»™ng sâu xa cá»§a đại dương… to rá»™ng như cái bá» biển chị em mình đến hôm qua ấyâ€.
Gần mưá»i lăm phút Ä‘i qua, tất cả niá»m vui và sá»± hồn nhiên cá»§a cô bé dưá»ng như cÅ©ng đã theo “Hải Hải†mà vÄ©nh viá»…n ra Ä‘i.
Còn gì nhanh hÆ¡n, lạnh lùng hÆ¡n và vô tình hÆ¡n con dao phẫu thuáºt đây?
Lúc đó, Nhi Nhi nằm trên Ä‘i văng, khuôn mặt nhợt nhạt, hÆ¡i thở yếu á»›t, đôi mắt vốn linh hoạt giá» nhắm nghiá»n như không còn sức sống.
Cô bé bỗng mở miệng nói:
- Äạm Ngá»c, em cảm thấy em cứ mở mắt ra là con em sẽ ra Ä‘i vÄ©nh viá»…n, nhắm mắt và o thì Hải Hải sẽ vẫn còn ở đây… Tháºt đấy! Chị tin em Ä‘i! Tháºt đấy…
Äạm Ngá»c không là m phiá»n cô bé, để cô nằm trên Ä‘i văng mà nhá»› vỠđứa con đã mất. Cô bé vẫn nhắm mắt, chỉ đôi khi hà ng mi rung động rồi những giá»t lệ từ từ ứa ra.
Thế nhưng… đà n ông có bao giỠnhìn thấy cảnh đó?
Có lẽ, suốt Ä‘á»i Äạm Ngá»c cÅ©ng không thể quên rằng có má»™t cô gái đã nói vá»›i nà ng: “… Em muốn chị là m mẹ đỡ đầu cho con em, được không Äạm Ngá»c…?â€
Äôi mắt Äạm Ngá»c không kìm được cÅ©ng chợt nhạt nhòa ướt.
|

21-10-2008, 04:45 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương mưá»i ba
Nhi Nhi nháºn được Ä‘iện thoại cá»§a Hà Duy, thông báo cô đã được lá»t và o top 20 ngưá»i đứng đầu. Lúc nháºn cuá»™c Ä‘iện thoại nà y, Nhi Nhi vẫn còn nằm trên giưá»ng, hai ngà y sau khi nạo thai.
Nhi Nhi bình tỉnh há»i đầu dây bên kia:
- Thế Nháºm Äạm Ngá»c thì sao?
- Æ â€¦
Äối phương chắc không ngá» lại bị há»i câu nà y, lặng Ä‘i má»™t lát rồi nói qua loa:
- Cô ấy cũng được và o.
Nhi Nhi không há»i gì nữa, lẳng lặng cúp Ä‘iện thoại, đôi mắt đăm đăm nhìn lên trần nhà , nhá»› vá» những việc đã qua trong mấy tháng vừa rồi, nhá»› vá» những tÃnh toán đớn hèn cá»§a ngưá»i yêu. Theo phản xạ, cô đưa tay đặt lên bụng, nhưng không còn cảm thấy tà nà o những rung động cá»§a má»™t sinh mệnh nhá» bé Ä‘ang hình thà nh nữa.
Äạm Ngá»c bước và o phòng, tay bưng tô canh gà .
- Em dáºy rồi à ? Hôm qua, em là m chị sợ quá! Chẳng có ai nạo thai xong lại bị ngất Ä‘i như em. Bác sÄ© nói tại em yếu quá. Chị bảo nhà bếp là m giúp tô canh gà , già u dinh dưỡng lắm đấy, Ä‘un đến mấy tiếng mà ! Nà o, ăn hết luôn Ä‘i em.
Hương thÆ¡m nức mÅ©i từ tô canh gà kÃch thÃch mạnh và o khứu giác cá»§a Nhi Nhi, mấy hôm trước bụng dạ cứ nhá»™n nhạo, ăn gì cÅ©ng không thấy ngon, bây giỠđã đói ngấu nghiến rồi thì lại không ăn được…
- Äạm Ngá»c, chị tốt quá! Chị là m cho em bao nhiêu việc như váºy… - Nhi Nhi nói, đôi mắt lại hÆ¡i ươn ướt.
- Nói mấy thứ đó là m gì chứ? Nà o, ăn Ä‘i. – Nà ng chúm môi thổi phù phù cho đến khi áng chừng đã nguá»™i má»›i múc từng thìa đút cho Nhi Nhi. – Nà o! Ai ngá» hằng ngà y cô chạy nhả tung tăng chả bao giá» biết mệt mà ngưá»i lại yếu như sên thế! Bác sÄ© nói rồi, ná»a tháng không được ra gió, không được tiếp xúc vá»›i nước lạnh… Ầy… chị phải ở bên cạnh em liên tục má»›i được!
- Chị tháºt tốt quá, chắc chắn ngưá»i tốt rồi sẽ được Ä‘á»n đáp, chị đã được và o top 20 ngưá»i được chá»n rồi. – Nhi Nhi nói.
Bà n tay bưng tô canh cá»§a Äạm Ngá»c khá»±ng lại, nà ng cố tá» vẻ trấn tÄ©nh há»i:
- Thế à ?
- Vâng… Em sau nà y… Nói thế nà o nhỉ? Tuy anh ấy bỠrơi em, nhưng em vẫn nhớ anh ấy!
Nhi Nhi nhìn ra ngoà i cá»a sổ, nói buồn buồn:
- Äạm Ngá»c, sau nà y chị nhất định phải biết quý trá»ng ngưá»i đà n ông yêu chị nhé! Bởi vì… Ãt lắm!
Äạm Ngá»c nghe những lá»i ấy từ miệng cô bé vÄ©nh viá»…n không bao giá» lá»›n, lạ cái là không há» cảm thấy trái tai. Không biết tá»± lúc nà o, Nhi Nhi đã trở thà nh má»™t chuyên gia tình yêu, không ngừng thốt ra những đạo lý cao siêu.
Lạ thay, đối vá»›i Äạm Ngá»c, nó lại vừa vặn và thâm sâu ghê gá»›m.
Hà Duy gần như ngà y ngà y Ä‘á»u gá»i Ä‘iện thoại nhưng Äạm Ngá»c nhất định không nghe; nhìn ngưá»i gá»i cá»a mà là Hà Duy cÅ©ng Ä‘á»u láºp tức đóng lại… Hà Duy gá»i hà ng trăm tin nhắn: “Äạm Ngá»c, hãy tha thứ cho anh, chỉ vì anh muốn ở bên em! Chỉ trừ những tiá»n bạc già u sang mà Tà o Lợi Hồng có thừa, thì cái gì anh cÅ©ng có thể cho em được…â€
Nếu nói Äạm Ngá»c không có tình cảm gì thì cÅ©ng không phải. Äối mặt vá»›i má»™t tấm lòng hết sức chân thà nh như thế, bất kỳ cô gái nao cÅ©ng phải cảm động. Chỉ là Äạm Ngá»c Ä‘em cái cảm động cá»§a nà ng mà nén sâu và o táºn đáy lòng và để cho sá»± háºn thù vì cái quý giá đã mất phát tiết ra ngoà i mà thôi, như thể cái ngưá»i đà n ông yêu nà ng là kẻ thù số má»™t cá»§a Ä‘á»i nà ng váºy.
Khi Nhi Nhi múc từng thìa, từng thìa canh gà cho và o miệng, khuôn mặt cô cũng hồng dần lên.
Có vẻ như cô bắt đầu trở nên thanh nhã, bắt đầu có khà chất giống Äạm Ngá»c vá»›i dáng vẻ uyển chuyển, nụ cưá»i nhẹ xinh xắn và cÅ©ng bắt đầu có thói quen sá» dụng già y cao gót khi Ä‘i lại. Rõ rà ng, nếu như loại đà n ông cấp thấp nhìn thấy bạn mà phải tá» vẻ nể sợ thì nghÄ©a là bạn đã có đầy đủ sá»± tá»± vệ cần thiết cá»§a ngưá»i phụ nữ rồi.
- Chị thấy hình như em đã trưởng thà nh rồi. - Äạm Ngá»c nhìn Nhi Nhi nói vui vẻ.
- Vâng, có lẽ thế! – Nhi Nhi quay sang cưá»i rồi lại tiếp tục thu dá»n đồ đạc – Cái đó phải cảm Æ¡n chị, và … Hải Hải.
Có vẻ như Nhi Nhi muốn nói là cảm Æ¡n cáºu ngưá»i yêu cÅ©, nhưng nói không nên lá»i đà nh tiện miệng nói tên đứa con đã mất.
- Ngà y mai mấy giá» em lên máy bay? - Äạm Ngá»c há»i.
- 10 giá» sáng chị ạ. – Nhi Nhi trả lá»i, má»™t lần nữa những giá»t lệ lại dâng đầy trong đôi mắt – Em sẽ không bao giá» quay lại Thượng Hải nữa, chắc cÅ©ng vÄ©nh viá»…n chẳng được gặp lại chị. Äạm Ngá»c, em sẽ nhá»› chị lắm!
Nói rồi, Nhi Nhi lao đến ôm chặt lấy Äạm Ngá»c.
- ÄÆ°á»£c rồi được rồi, vừa khen “trưởng thà nh†xong đã là m nÅ©ng ngay được! Sau nà y nên cẩn tháºn hÆ¡n vá»›i đà n ông nhá»› chưa? Äừng có ngốc như lần nà y nữa đấy, gặp phải bá»n lừa đảo mà cứ tưởng tình yêu Ä‘Ãch thá»±c đã đến.
Nhi Nhi không nói gì, chỉ gáºt đầu, lấy tay gạt nhanh những giá»t nước ướt đẫm trên khuôn mặt:
- Ngà y mai chị tiễn em nhé?
- Em cứ nÃn khóc Ä‘i đã. - Äạm Ngá»c cưá»i nói.
…
9 giỠ40 phút sáng, mưa lất phất nhè nhẹ.
- Äạm Ngá»c! Em Ä‘i đây! Cảm Æ¡n chị đã tiá»…n em!
- Äi Ä‘i em.
- Äạm Ngá»c, em hy vá»ng sau nà y chị sẽ tìm được Ä‘iá»u chị thá»±c sá»± mong muốn. Chắc chắn chị cho em là má»™t kẻ ngốc đến đáng thương, nhưng dù sao em cÅ©ng đã rất vui, bởi vì em lúc đó… - Nhi Nhi như Ä‘ang hồi tưởng Ä‘iá»u gì, đôi mắt ánh lên hạnh phúc… - Có má»™t ngưá»i yêu em, và cÅ©ng đã có lần được hưởng cảm giác là m mẹ. Nếu chị nhất định theo Ä‘uổi ước mÆ¡ mà bá» qua những tình cảm đáng lẽ được hưởng thì sau nà y già đi chị sẽ tiếc đấy.
Äấy là những lá»i khuyên chân thà nh cuối cùng cá»§a Nhi Nhi trước lúc lên máy bay, nói xong cô liá»n quả quyết quay đầu bước Ä‘i vá» cá»a phòng đợi.
Dù sao, Nhi Nhi vũng chưa từng yêu nơi đây, nên cô ấy có thể ra đi nhẹ nhà ng thoải mái đến thế.
Äạm Ngá»c đứng ở sân bay, nhìn chiếc máy bay từ từ bò trên đưá»ng băng, nhanh dần, nhan dần rồi bay vút lẫn và o bầu trá»i xanh. Äiá»u nà ng nghÄ© bây giá» là nà ng yêu nÆ¡i đây vì lẽ gì? Nà ng do dá»± mãi không Ä‘i là bởi vì vẫn chưa đạt được mục Ä‘Ãch già u sang hay vì vẫn còn luyến tiếc những ká»· niệm đã qua?
Khi Nhi Nhi vì thương tiếc đứa con chưa thà nh hình mà than khóc, nà ng đã nghÄ© rằng tất cả đám đà n ông trên Ä‘á»i nà y Ä‘á»u không thể hiểu được Ä‘iá»u mà những giá»t nước mắt ấy muốn nói. Tháºt ra bản thân nà ng cÅ©ng đã thể nghiệm được hoà n toà n ý nghÄ©a cá»§a Ä‘iá»u đó đâu? Trước giá» Ä‘á»u khinh thưá»ng những thứ thuá»™c vá» tình yêu, thấy phản cảm vá»›i tình cảm những ngưá»i đà n ông dà nh cho mình, Äạm Ngá»c dá»±a và o cái gì để hiểu hết được những ngá»t ngà o cÅ©ng như cay đắng Nhi Nhi đã từng trãi qua?
Tiá»…n Nhi Nhi Ä‘i xong, Äạm Ngá»c má»™t mình dạo bước trên con đưá»ng bên rìa Thượng Hải, nà ng muốn tìm má»™t bệnh viện nà o đó nháºn vá mà ng trinh.
Nà ng đứng rất lâu trước cá»a má»™t bệnh viện tư nhân, mặc cho những hạt mưa li ti vương đầy trên mặt, nà ng nghÄ© xem mình nên dùng thái độ nà o khi bước và o đó.
Nhá»› lại câu nói cá»§a Nhi Nhi trước khi lên máy bay: “Em hy vá»ng sau nà y chị sẽ tìm được Ä‘iá»u chị thá»±c sá»± mong muốnâ€.
Äấu tranh tư tưởng má»™t lúc lâu, cuối cùng Äạm Ngá»c bỠý định và o bệnh viện.
Nà ng mang vẻ á»§ dốt bước và o má»™t quán cà phê nhá» ven đưá»ng trú mưa.
Quán không lá»›n, cÅ©ng không có gì đặc biệt lắm. Trần nhà treo những dây bầu bà bằng nhá»±a trông y như những chiếc đèn lồng mà u xanh, cố tạo cho khách cảm giác thiên nhiên xanh mát như thể Ä‘ang ngồi dưới già n cây. Nhưng thô thiển nhất là cái quầy thu ngân, nó được mắc đầy những dây đèn nhấp nháy xanh Ä‘á», má»™t bà trung niên nhìn không rõ mặt Ä‘ang nằm xoà i trên mặt quầy say sưa ngá»§.
Cảm giác như đây là má»™t quán cà trà đang cố gắng chuyển thà nh quán cà phê nhưng lại tiếc không nỡ thay đổi cách trang trÃ.
Hóa ra ở tại má»™t thà nh phố già u mạnh như Thượng Hải cÅ©ng vẫn tồn tại những cá»a tiệm không thể nhìn nổi như thế nà y.
Äạm Ngá»c chá»n má»™t chá»— ngồi cạnh cá»a sổ.
Trước mặt nà ng là cô gái phục vụ ăn mặc khá tùy tiện, nói giá»ng phổ thông không được chuẩn lắm và nụ cưá»i cÅ©ng không có vẻ gì nhiệt tình. Äạm Ngá»c chỉ gá»i má»™t ly trà chanh.
Äạm Ngá»c ngồi trong khung kÃnh cá»a sổ, lặng lẽ ngắm nhìn thế giá»›i không âm thanh bên ngoà i Ä‘ang được bao phá»§ má»™t mà n mưa giăng giăng. Äôi khi, nà ng lạ lùng phát hiện ra má»™t ngưá»i nà o đó vẫn Ä‘i lại bình thản mặc những giá»t mưa là m ướt áo. Äạm Ngá»c vốn chẳng bao giá» là ngưá»i Ä‘a sầu Ä‘a cảm.
Mưa to dần, những ngưá»i và o quán cà phê tránh mưa cÅ©ng nhiá»u lên. Hoặc má»™t mình, hoặc có đôi, há» vừa và o quán đã vá»™i vã giặt giÅ© những giá»t nước bám trên quần áo và mái tóc, miệng là u bà u than trá»i mưa to. Thế nên từ ngoà i nhìn và o, quán cà phê có vẻ tháºt đông vui tấp náºp.
Cô gái phục vụ vẫn ăn mặc tùy tiện như lúc nãy nhưng nụ cưá»i đã tươi tắn hÆ¡n, bà chá»§ ngồi quầy thu tiá»n cÅ©ng đã tỉnh dáºy tá»± lúc nà o, những thá»› thịt trên khuôn mặt cÅ©ng nở ra sung sướng nhìn ngắm các thượng đế Ä‘ang lÅ© lượt kéo và o quán.
Khách đến đông rồi, cũng nên có chút thanh âm du dương mới hay. Thế nên nhạc bắt đầu ì èo nổi lên từ những chiếc loa.
Äá»™c tấu piano, tháºt là má»™t phong vị khác lạ.
Nghe những âm thanh ngưá»i ta gá»i là nhạc đó, Äạm Ngá»c thấy mình quả vẫn còn kém hiểu biết quá. Hóa ra đà n piano cÅ©ng có thể phát ra được những âm thanh sắc nhá»n chát chúa đến thế. Vừa nghe đã biết ngay đó là má»™t trong những chiếc CD được bán mưá»i má»™t tệ má»™t tá ở chợ giá»i. Miá»…n cưỡng cố nghe thì cÅ©ng ra được là diá»…n tấu cá»§a Fritz Kreisler, nhưng những ai không sà nh nghe nhạc (cÅ©ng không gá»i đó là nhạc được) thì chắc sẽ tưởng là đứa trẻ sáu tuổi há»c lá»›p má»™t hà ng xóm nghịch đà n piano. Äạm Ngá»c thầm thở dà i chán chưá»ng cho những kẻ chuyên sao đĩa láºu và cả những ngưá»i thÃch mua đĩa láºu nữa.
Má»™t cô gái, trông giống như má»™t nhân váºt Ä‘iện ảnh Ä‘i lạc ra ngoà i Ä‘á»i, cÅ©ng ngồi bên cá»a sổ như Äạm Ngá»c, say sưa ngắm mà n mưa mù mịt bên ngoà i, khuôn mặt lá»™ rõ vẻ cảm thương đầy lãng mạn.
May mà ly trà chanh tháºt sá»± cÅ©ng không đến ná»—i tệ, chiếc cốc tháºt ấm áp trong bà n tay Äạm Ngá»c, vị trà ngòn ngá»t chua chua mãi là ngá»n gió mát thổi qua là m nà ng xao lòng tá»± năm mưá»i bảy tuổi.
Äạm Ngá»c hai mươi mốt tuổi, nhất thá»i hồi tưởng lại những ngà y má»›i mưá»i bảy, bá»—ng hoảng sợ phát hiện ra hình như mình đã gần quên hết những ngây thÆ¡ ngà y ấy, tưởng như chúng cÅ©ng giống như chá»— nước trà chanh kia, tan chảy trong miệng và biến mất.
“Äạm Ngá»c, em vẫn không thÃch chá»— ly cốc nhà anh. Anh ném Ä‘i cả rồi. Tất cả chỉ để là m cho em được vui thôi!â€
“Äạm Ngá»c, bây giá» nhà mình đã có thể mở tiệm cà phê rồi! Ha ha!â€
“Äạm Ngá»c, anh Ä‘ang ở siêu thị mua đồ ăn! Anh luôn bị Ä‘au đầu bá»i vì sao hà nh, tá»i, rau mầm và rau hẹ lại giống nhau đến thế. Hồi trước em là m thế nà o mà phân biệt được nhỉ?â€
“Äạm Ngá»c, cái thang máy chung cư chẳng thấy bãi công nữa! Chắc nó đã giác ngá»™ rồi, bắt đầu cải tà quy chÃnh!â€
…
Äiện thoại Äạm Ngá»c đã đầy những tin nhắn, toà n bá»™ Ä‘á»u là Hà Duy gá»i, nói chuyện nà y chuyện kia, những việc bình thưá»ng trong cuá»™c sống cá»§a anh.
Äá»c kỹ lại, cùng vá»›i vị chua chua ngòn ngá»t trà chanh, những tin nhắn gợi cho Äạm Ngá»c má»™t cảm giác cảm động và bình yên vô cùng.
Bá»—ng nhiên nà ng chợt bừng tỉnh ngá»™, sở dÄ© Nhi nhi ngà y trước có thể cưá»i giòn tan như váºy là bởi vì có má»™t ngưá»i đà n ông ngà y ngà y ở trước mặt cô mà nói chuyện trên trá»i dưới bể.
Nhiá»u phụ nữ phải khổ vì tình như váºy, sao há» vẫn như con thiêu thân mà lao và o tình yêu, tìm chá»— dá»±a nÆ¡i ngưá»i đà n ông? Bởi vì hỠđã từng được thể nghiệm ái tinh. Há» Ä‘á»u trúng độc ái tình.
NghÄ© vá» ngà y trước, hồi đó cÅ©ng là mùa xuân, Äạm Ngá»c túi to túi nhá» Ä‘i chợ mua vá» nà o là dầu ăn, xì dầu, dấm… và đủ các đồ dùng thưá»ng thức khác, những việc đó chẳng phải Ä‘á»u mang lại không khà gia đình ấm áp hay sao? Bá» bao công sức xem rau hà ng nà o tươi nhất hay dùng cả buổi chiá»u nấu má»™t con vịt, chẳng phải Ä‘á»u là vì câu â€œÄÆ°á»ng đến trái tim ngưá»i đà n ông là thông qua dạ dà y cá»§a há»â€ hay sao?
Rốt cuá»™c thì thế nà o má»›i gá»i là hạnh phúc?
Rất lâu rồi, Äạm Ngá»c thÃch uống trà chanh. Ngà y ấy, đối vá»›i nà ng, bầu trá»i cÅ©ng giống hệt má»™t lát chanh tròn và nh vạnh, thanh mát, vừa chua vừa ngá»t.
Sau nà y, nghe nói những ngưá»i sà nh Ä‘iệu thuá»™c giá»›i thượng lưu Ä‘á»u có loại cà phê yêu thÃch cá»§a riêng mình. Và để dá»… dà ng gia nháºp cái thế giá»›i hà o nhoáng đó, Äạm Ngá»c cÅ©ng lao và o táºp uống cà phê, nhưng uống mãi, uống mãi nà ng vẫn chưa tìm thấy nhãn hiệu yêu thÃch cho mình.
Bao lâu rồi không còn nhá»› đến món trà chanh, nhưng dưá»ng như cái vị dá»… chịu cá»§a nó vẫn chẳng thay đổi chút gì so vá»›i hồi trước, uống và o dưá»ng như cả vòm miệng Ä‘á»u trà n ngáºp những mây trắng trá»i xanh.
Những ká»· niệm đó chắc hẳn ai ai cÅ©ng Ä‘á»u trân trá»ng. Nó giống như là n hương hoa thoang thoảng trong gió, bá»—ng nhiên từ đâu đó trong ký ức chầm cháºm bay ra, rồi bất thần lại nghịch ngợm trốn tiêu đâu mất.
NghÄ© đến đó, đôi môi Äạm Ngá»c bổng mỉm cưá»i. Nà ng cầm Ä‘iện thoại, bấm chữ: “Tháºt ra thứ mà em thÃch uống nhất, là trà chanh cÆ¡â€.
… Rồi gá»i cho Hà Duy.
Mà n mưa bên ngoà i cá»a sổ vẫn lai rai chưa dứt nhưng những tia nắng yếu á»›t đã bắt đầu e ấp ló ra từ sau những đám mây, không khà xung quanh Ä‘á»u ăm ắp vị tươi má»›i.
Bầu trá»i Thượng Hải thưá»ng bị những biển hiệu quảng cáo đủ loại che khuất lần đầu tiên bá»—ng trở nên mênh mông và lóng lánh sắc xanh đến kỳ lạ.
|

21-10-2008, 04:46 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Chương mưá»i bốn
A Lam biết chuyện thì mắng ầm Ä©: “Cái gì? Thằng quá»· nà y lại trúng giải độc đắc nữa à ?â€
Tôi gáºt đầu. A Lam há»i dò biết được giải độc đắc lần nà y là thiên thần Nháºm Äạm Ngá»c, láºp tức, những từ “hạ cấp†không ngừng được tuôn ra.
Cáºu ta bắt đầu lải nhải vá» việc chắc tôi phải tu đến mấy Ä‘á»i nên má»›i gặp được váºn đỠliên tục đến thế.
Tôi cưá»i, chÃnh xác đến thế là cùng!
Tôi há»i A Lam, là m thế nà o má»›i tháºt sá»± có được trái tim cá»§a ngưá»i đẹp.
- Äầu tư tình cảm chứ sao! – A Lam nói vẻ sà nh sá»i, giả vá» như mình là má»™t tay lão đại trong lÄ©nh vá»±c chinh phục phụ nữ - Phương pháp hợp lý nhất đấy.
- Với phụ nữ bây giỠá, tình cảm chẳng đáng giá một xu!
Tôi lưá»m cáºu ta.
- Anh không hiểu rồi, tình cảm là thứ không đáng tiá»n nhất trên Ä‘á»i, nhưng nếu đầu tư tốt lại là phương pháp tiết kiệm tiá»n tốt nhất đấy. – Nói xong, A Lam nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn nói “xem ra cáºu còn nhiá»u thức phải há»c lắm†khiến tôi đâm thẹn vì kém cá»i.
Hôm nay là sinh nháºt lần thứ 21 cá»§a Äạm Ngá»c.
Tôi thấy nà ng quả là khéo chá»n ngà y sinh, nhằm đúng mùa xuân trá»i xanh gió mát.
Mấy hôm trước, tôi bá»—ng nháºn được tin nhắn cá»§a Äạm Ngá»c, nói nà ng thÃch nhất là uống trà chanh. Ngẩn ra nhìn cái tin nhắn, tôi nghÄ© ngợi mãi vẫn không hiểu rõ ý nà ng.
Liá»n má»™t tuần, nà ng mất tăm mất tÃch, giá» tá»± nhiên lại nhắn tin bảo tôi mình thÃch uống món gì… Có lẽ phụ nữ muôn Ä‘á»i là dấu chấm há»i mà đà n ông có vò đầu bứt tóc cả Ä‘á»i cÅ©ng chưa chắc đã tìm được lá»i giải đáp.
Nhưng dù sao thì nà ng Äạm Ngá»c cÅ©ng đã chịu mở miện, tôi liá»n sung sướng nhà o ngay ra cá»a hà ng mua trà chanh. Nhá»› lại buổi tối hôm qua.
…
- Ngà y mai là sinh nháºt em. – Äạm Ngá»c nói trong Ä‘iện thoại.
- Tháºt không? Thế là lại già đi má»™t tuổi rồi nhỉ!
Äạm Ngá»c chá»§ động gá»i Ä‘iện thoại đến, tôi vui đến phát rồ. Mà bá»±c cái là cứ vui sướng tôi lại quên hết cả che mồm che miệng chứ.
- Em cúp máy đây…
Giá»ng Äạm Ngá»c lại trở nên lạnh lùng.
- Ấy! Äừng, đừng! Haha, anh đùa đấy mà … Thế nà y Ä‘i, ngà y mai em đến nhà anh, anh sẽ Ä‘Ãch thân chúc mừng em.
…
Như thế, cuá»™c hòa giải vá»›i Äạm Ngá»c khiến tôi vui đến không chợp nổi mắt suốt má»™t đêm.
Từ trong cá»a hà ng lao ra, tôi vô tình va phải má»™t ngưá»i từ trên xe hÆ¡i bước xuống – Tà o Lợi Hồng. Không hẹn mà gặp khiến tôi hÆ¡i bối rối.
- Vừa may buổi chiá»u có thá»i gian, anh Hà , chúng ta Ä‘i uống trà buổi chiá»u má»™t lát nhé!
Ông ta nói. Nghe thế, anh chà ng thư ký Lý Bân, giống như má»™t tên hầu thân cáºn hiểu ý hoà ng đế, vá»™i vã Ä‘i sắp xếp chá»— ngồi.
Tay tôi vẫn cầm chiếc túi to in hà ng chữ “Hoa Liênâ€, bên trong toà n là trà chanh mua cho Äạm Ngá»c.
Tôi ngồi xuống ghế, Tà o Lợi Hồng bắt đầu há»i và i câu vá» tình hình phá»ng vấn tìm bạn Ä‘á»i, biểu thị sá»± quan tâm, rồi tiếp đến là những lá»i thăm há»i có tÃnh tượng trưng dà nh cho tôi.
Sau đó, ông ta má»›i và o vấn đỠchÃnh:
- Vốn dÄ© tôi rất chú ý đến cô Äạm Ngá»c, thế nhưng con trai tôi… anh gặp rồi phải không?
Tôi gáºt gáºt đầu.
- Con trai tôi lại nói, cô Nháºm không hợp là m vợ tôi.
Vì sao thế ạ? – Tôi như ngừng thở nhưng vẫn cố là m ra vẻ bình tĩnh.
Tiểu Nhiá»…m nói cô Nháºm cÅ©ng chẳng khác gì mấy những cô bạn cùng lá»›p nó, nó bảo má»™t cô gái như váºy là m sao có thể trở thà nh mẹ nó được. Tôi thấy nó cÅ©ng có lý.
“Ồâ€. Äã nói đến váºy rồi, tôi cÅ©ng không thể giả như không biết gì hoặc cố gắng bà o chữa cho Äạm Ngá»c. Tôi nói:
- Tôi biết phải là m thế nà o rồi.
Nói câu nà y, tôi chợt nhá»› đến bản hợp đồng dưới đáy tá»§. Ba triệu! Thế nhưng Ä‘iá»u đó cÅ©ng chỉ thoảng qua chốc lát. Cảm giác vui sướng cá»§a ngưá»i đánh bạc thắng cuá»™c trà o dâng trong tôi.
Hình như trong lòng má»—i ngưá»i Ä‘á»u có má»™t cái bệnh “bắt cá hai tayâ€. Ai cÅ©ng muốn cả tiá»n lẫn tình. Ngưá»i đẹp và ba triệu, cái gì cÅ©ng có sức hấp dẫn mê hồn cá»§a nó cả. Tôi vốn Ä‘au đầu đắn Ä‘o không biết chá»n bên nà o.
Giá» thì tốt rồi. Ngưá»i ta đã loại bá» giúp tôi má»™t cái, váºy thì tôi đà nh phải yên tâm sung sướng mà đón nháºn Äạm Ngá»c thôi. Mà Äạm Ngá»c thì cÅ©ng là m gì còn lá»±a chá»n nà o khác ngoà i việc vui vẻ chấp nháºn nữa.
Thế nên cái chá»n lá»±a còn lại nà y, cái đáp án duy nhất nà y là m lòng tôi trà n ngáºp niá»m vui sướng to lá»›n.
Lúc nà y, anh chà ng thư ký Lý Bân đứng bên cạnh bỗng lên tiếng:
- Luáºt sư Hà đừng vá»™i nói từ chối ngay, đợi thêm má»™t thá»i gian nữa đã. Tôi vẫn thấy cô gái nà y thệt rất linh hoạt khôn ngoan. Còn ngà i thì sao ạ?
- Ừ.
Tà o Lợi Hồng nghÄ© ngợi rồi gáºt đầu, xem ra ông ta vẫn còn chút lưu luyến đối vá»›i Äạm Ngá»c.
Chỉ má»™i lá»i thôi là m những xúc cảm Ä‘ang bừng bừng trong tôi thoáng chốc tụt ngay xuống, cảm xúc khó chịu nà y rất lâu sau vẫn ko thể xua tan Ä‘i được.
Tôi nhìn Lý Bân – con ngưá»i vừa khom lưng cúi đầu xong đã lại nghiêm túc đứng thẳng lại được ngay, tá»± há»i vì sao anh ta lại nói giúp cho Äạm Ngá»c.
Lúc tôi vá»™i và ng chạy vỠđến nhà , Äạm Ngá»c đã Ä‘ang ung dung tá»± đắc ngồi xếp bằng trên Ä‘i văng xem tivi rồi. Nà ng mặc áo len và quần Jeans, tùy tiện buá»™c túm mái tóc theo kiểu Ä‘uôi ngá»±a. Bên báºu cá»a, đôi già y cao gót cá»§a nà ng quăng má»—i nÆ¡i má»™t chiếc.
Thấy tôi vá», nà ng tinh nghịch lấy ngón tay chỉ chỉ và o nhà bếp:
- Sao lâu thế? Äi nấu cÆ¡m Ä‘i chứ! Em đói sắp chết rồi đây nà y!
- Em bắt anh nấu cÆ¡m tháºt à ?
- Anh ko nấu thì ai nấu? Hôm nay mừng thỠem cơ mà !
Äạm Ngá»c nghiêng đầu trông rất đáng yêu, đôi mắt nhấp nháy.
Äá»™t nhiên, tôi thấy cuá»™c sống tháºt đẹp. Má»™t tuần ko gặp, nà ng bá»—ng trở nên gần gÅ©i biết bao nhiêu.
NghÄ© sao nói váºy, tôi bô bô:
- Äạm Ngá»c, em có mùi ngưá»i rồi đấy.
Vừa nói tôi vừa tiến đến phÃa nà ng, giả bá»™ nhún vai nhăn mÅ©i là m trò xấu.
- Cái gì hả? Trước đây em không có mùi ngưá»i sao? Thế thì là mùi gì? – Äạm Ngá»c nhìn tôi hét lá»›n.
Nà ng há»i tôi ngà y trước nà ng có mùi gì. Tôi gãi gãi cằm, ngước mắt lên trần nghÄ© ngợi.
- Hôm ná», lúc anh ôm em ấy, ngưá»i em có cái mùi như là …
- Aaaaaaaaa… ai cho anh nói ra hả?
Äạm Ngá»c cà ng hét to, mặt đỠbừng, đấm cho tôi má»™t quả và chạy tụt và o trong phòng ngá»§, trốn ánh mắt tôi.
Tôi nhìn cô gái xinh đẹp ấy, hóa ra nà ng cÅ©ng biết ngượng ngùng xấu hổ. Äá»™t nhiên tôi không còn thấy nà ng giống má»™t thiên thần chỉ có thể nhìn mà không thể vá»›i tá»›i nữa. Nà ng cÅ©ng có đủ cảm xúc y như những cô gái bình thưá»ng khác, cÅ©ng biết la hét, biết nhá» nhen. Nà ng ở bên tôi, tặng cho tôi má»™t cảm giác tuy không rõ rà ng nhưng tháºt sá»± vui vẻ và thoải mái.
- Nhanh Ä‘i nấu cÆ¡m Ä‘i chứ! Äạm Ngá»c bá»—ng nhiên ló đầu ra khá»i cá»a phòng ngá»§ hét lên – Äịnh để em chết đói hả?
- Ờ! Rồi, Ä‘i ngay đây. Äúng rồi, Äạm Ngá»c, em muốn ăn gì?
Tôi vừa vùi đầu và o trong ngăn tủ thức ăn vừa hét ra ngoà i.
- Lại được chá»n món nữa cÆ¡ à ? Không ngá» anh chà ng nà y lại “bách nghệ†đến thế. Em tưởng anh chỉ là m được má»—i món mì ăn liá»n thôi cÆ¡!
Rồi tôi thấy Äạm Ngá»c đứng ở cá»a phòng ngá»§, nghiêng đầu sung sướng mÆ¡ má»™ng.
- Em thÃch ăn cánh gà cô la, gà cay cắt lát, tốt nhất là có thêm má»™t bát canh chân giò ngó sen…
Từ trong tá»§ thức ăn, tôi moi ra mấy gói mì ăn liá»n, má»—i tay cầm má»™t gói rồi nói to, quả là má»™t gáo nước lạnh dá»™i lên niá»m hưng phấn cá»§a nà ng:
- Nà o, em ăn Khang Sư Phụ hay là Quán Mì Ngon?
- Anh… anh… Cái nà y gá»i là “gá»i món†đây hả? – Äạm Ngá»c tức giáºn đến run giá»ng.
- Ừ, ai cÅ©ng bị bệnh sợ lá»±a chá»n cả. Thôi thế nà y Ä‘i, anh chá»n giúp em, á»â€¦ Khang Sư Phụ nhé! Nhãn hiệu được tÃn nhiệm lâu Ä‘á»i, chất lượng đảm bảo…
Chưa kịp dứt lá»i, má»™t nắm đấm đã bay theo đưá»ng parabol nhanh như cắt lao vá» phÃa mặt tôi, bất ngá» che khuất tầm mắt, kèm theo đó là tiếng hét nghe rùng rợn, hãi hùng.
Sau má»™t hồi bị Äạm Ngá»c thi triển quyá»n cước, tôi mang cái mặt bị sưng vù đắc ý nhìn cảnh Äạm Ngá»c loay hoay trong bếp, run run mỉm cưá»i vá»›i hình ảnh chÃnh mình Ä‘ang giÆ¡ tay là m má»™t dấu hiệu chiến thắng trong chiếc gương đối diện.
Äà n ông muốn phụ nữ tá»± giác xuống bếp Ä‘á»u phải biết động não đâu ra đấy!
Chợt nhá»› lại những lá»i Tà o Lợi Hồng nói hôm nay, tôi quay ra nhìn nà ng Äạm Ngá»c mặc tạp dá» Ä‘ang rá»a rau trong bếp, nà ng tuy chìm lỉm trong những má»› rau dưa thịt thà nhưng vẫn hoà n toà n không gây nghi ngá» gì vỠđến hình ảnh má»™t bướm xinh đẹp rá»±c rỡ sắc mà u. Thế thì, để nà ng rõ má»i chuyện có lẽ cÅ©ng chẳng há» gì.
- Äạm Ngá»c, Tiểu Nhiá»…m khuyên Tà o Lợi Hồng đánh trượt em. – Tôi bước và o bếp nói nhá».
- Vì sao? – Äạm Ngá»c vừa rá»a rau, gá»t vá» ngó sen vừa há»i bình tÄ©nh.
- Có vẻ như Tiểu Nhiá»…m thấy em nên hưởng thụ tuổi thanh xuân mà em đáng được hưởng. – Tôi nói nghiêm túc, hy vá»ng Äạm Ngá»c sẽ hiểu những ý tôi ngầm biểu thị.
- á»’. – Äạm Ngá»c trả lá»i, không ra vui cÅ©ng chẳng ra buồn.
Tôi liá»n Ä‘i ra khá»i bếp, im lặng ngồi trên Ä‘i văng Ä‘á»c báo. Lát sau đã thấy Äạm Ngá»c nói cÆ¡m xong rồi, bảo tôi Ä‘i dá»n bà n ăn. Tôi vừa lau bà n vừa cảm động đến rá»›t nước mắt – cuá»™c sống như thế nà y thoải mái đếch chịu được.
CÆ¡m dá»n ra rồi … tôi ăn như rồng bay hổ cuốn váºy.
Ăn xong bữa, ợ một tiếng no nê thoải mái, tôi nhìn những thứ còn dư lại trên bà n mà cảm giác vừa kinh ngạc vừa khâm phục:
- Äạm Ngá»c, tay nghá» cá»§a em khá quá!
- Tất nhiên! Không có bản lÄ©nh là m sao dám bước và o cuá»™c Ä‘ua già nh giáºt sang phú quý?
Äạm Ngá»c, nói xong dưá»ng như nhá»› ra Ä‘iá»u gì, nét mặt hÆ¡i trầm xuống.
Tôi nhún vai bất lực, quơ đại một trái táo trên bà n cho và o miệng.
- Ê! Từ từ!
Äạm Ngá»c ngăn tôi lại, cầm quả táo trên tay tôi và nhẹ nhà ng gá»t vá» bằng má»™t con dao nhá», miệng nói:
- Anh toà n ăn hoa quả nguyên vá» không gá»t. Cứ thế rồi bệnh đấy.
Äến động tác cầm dao cÅ©ng dịu dà ng, chắc trên Ä‘á»i nà y chỉ có má»—i mình Äạm Ngá»c.
- Anh nguyện biến thà nh quả táo hạnh phúc kia, thoải mái nằm trong lòng bà n tay em, để mặc cho những nhát dao em như cơn gió mùa xuân thổi qua nhẹ nhà ng cắt anh thà nh từng lát…
- Thịt anh kinh chết, ai thèm!
Äạm Ngá»c ngẩng đầu lên lưá»m tôi má»™t cái:
- Hôm nay sinh nháºt em mà anh không có quà gì sao?
Nghe lá»i nhắc nhở cá»§a Äạm Ngá»c tôi má»›i giáºt mình, quên tháºt má»›i chết chứ. Lúng túng, tôi đà nh vÆ¡ gói trà chanh má»›i mua lúc nãy, ân cần pha cho nà ng uống rồi thấp thá»m bưng đến phÃa nà ng:
- Em uống đi đã, anh chuẩn bị quà cho em ngay đây!
Äạm Ngá»c nhìn tôi má»™t cái, cầm lấy cái tách, miệng bắt đầu lẩm nhẩm nhai nhai Ä‘iệp khúc Những ká»· niệm thÆ¡ bé.
Trong lúc đó, tôi vá»™i vá»™i và ng và ng dùng đấu ngón tay viết đại lên má»™t chá»— trong nhà : “HAPPY BIRTHDAY! Sinh nháºt vui vẻ! MY LOVEâ€.
… Rồi gá»i Äạm Ngá»c quay lại.
Nà ng Äạm Ngá»c cá»§a chúng ta Ä‘eo kÃnh mò mẫm má»™t vòng quanh nhà , cuối cùng phát hiện được Ä‘iá»u khác lạ trên mà n hình tivi.
Tivi đã lâu lắm không được lau chùi nên trên bá» mặt mà n hình bụi đã phá»§ đầu má»™t lá»›p, hằn lên dấu vết lá»i chúc mừng sinh nháºt từ ngón tay tôi.
- Ha ha, tìm ra rồi phải không? Vui lắm phải không?
- …
- Anh thấy rất đặc biệt đấy!
- …
Em không thấy nó đầy tÃnh sáng tạo sao?
Äạm Ngá»c lưá»m tôi má»™t cái, im lặng Ä‘i và o phòng ngá»§.
- Nà y! Äợi đã…
Tôi đuổi theo nà ng:
- Anh đùa mà . Anh quên ko mua quà sinh nháºt cho em. Hôm khác mình sẽ cùng Ä‘i mua! ÄÆ°á»£c không nà o?
Äạm Ngá»c vẫn chẳng nói chẳng rằng, cÅ©ng không mÄ©m cưá»i, chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt lấp lánh.
- Äạm Ngá»c. – Tôi gá»i.
- Gì?
- Anh nghĩ mãi rồi…
- Sao?
- Thôi thì… - Tôi nhẹ nhà ng ôm nà ng và o lòng - thôi thì chúng ta là m thà nh một đôi đi…
Äể tạo không khÃ, tôi cố tình nói tháºt trầm, câu cuối cùng thà nh giá»ng khà n khà n kỳ lạ.
Äạm Ngá»c chẳng phản ứng gì, không phản ứng cÅ©ng không á»§ng há»™, chỉ đôi mắt trong veo vẫn đăm đăm nhìn như thấu hết và o gan ruá»™t tôi. Má»™t lúc sau, nà ng dịu dà ng ngả đầu và o vai tôi ấm áp.
|

21-10-2008, 04:47 PM
|
|
Guest
|
|
Bà i gởi: n/a
Thá»i gian online: 0 giây
|
|
Phần III - Chương mưá»i năm
Buổi sáng, Äạm Ngá»c đã thức dáºy nhưng vẫn lưá»i biếng nhắm hỠđôi mắt, không nỡ rá»i lá»›p chăn nệm êm ấm trên giưá»ng hai mét.
Khoảng giưá»ng bên cạnh trống không, có lẽ Hà Duy đã dáºy lâu rồi.
Äạm Ngá»c moi được từ dưới gối má»™t chiếc chìa khóa, lỡ xâu khóa hình trái tim. Nà ng nheo mắt nhìn lên ánh đèn qua lá»— chìa khóa, chá»›p má»™t cái là thà nh ra bao nhiêu giấc mÆ¡ hình hạt đà o.
Nhá»› lại đêm qua, Hà Duy giữ nà ng lại qua đêm, Äạm Ngá»c cÅ©ng ngượng ngùng đồng ý.
Lúc anh chà ng Ä‘ang tắm, Äạm Ngá»c má»™t mình ngồi ngoà i ban công, nhìn ngắm bầu trá»i mà u xanh thẫm lấp lánh từng dải từng dải những ngôi sao.
Nà ng phát hiện ra, từ độ cao tầng 14 nhìn xuống, vẻ dịu dà ng cá»§a bầu trá»i cÅ©ng như sá»± huy hoà ng cá»§a thà nh phố Thượng Hải hòa nháºp và o nhau, cả hai Ä‘á»u đẹp đến mê hồn.
Dưới đất là cả biển ánh đèn lãng mạn, lấp lánh khoe vẻ phồn hoa cá»§a thà nh phố; bầu trá»i thì ngược lại, an bình, tÄ©nh lặng và cao xa, lan tá»a ánh sáng dịu dà ng trong không gian rá»™ng lá»›n.
Bạn muốn là cô gái thà nh thị hưởng thụ những khoái cảm thá»i hiện đại hay bằng lòng chá»n cả Ä‘á»i là m ngôi sao yên là nh nÆ¡i thế giá»›i xa xôi, cách biệt và không có cạnh tranh?
Lúc đó, Äạm Ngá»c đứng trong căn phòng trên tầng 14, cách rất xa vá»›i những ánh Ä‘á»n phồn hoa bên dưới. Ngưá»i đà n ông Ä‘ang tắm, còn nà ng thÆ¡ thẫn nhà n nhã đứng bên ban công hóng gió…cảm thấy lòng tháºt yên bình, như thể chỉ cần giÆ¡ tay ra là có thể tóm được cả bầu trá»i váºy.
Bá»—ng có ngưá»i từ đằng sau vòng tay nhẹ ôm lấy Äạm Ngá»c, nà ng giáºt mình “á†lên má»™t tiếng.
- Ha ha, nghÄ© gì mà như mất hồn váºy!?
Là Hà Duy, anh chà ng vừa tắm xong, toà n thân phá»§ má»™t mùi hương mát rượi như sương sá»›m, mái tóc chưa chải ướt rượt, đôi mắt thấp thoáng ánh cưá»i.
Äạm Ngá»c giãy giụa thoát khá»i vòng tay cá»§a Hà Duy, nà ng vẫn chưa thể quen ngay được việc để má»™t ngưá»i đà n ông ôm ngang eo mình.
- Em kiểm tra xem, có phải là rơi mất cái gì rồi không?
Hà Duy nói vẻ bà máºt.
- Trừ cái chìa khóa hôm ná» anh đưa em thì chẳng còn gì nữa cả. – Äạm Ngá»c nghÄ© rồi nói chắc chắn.
- Ha ha… LOOK!
Anh chà ng vui sướng đưa nắm tay ra trước mặt Äạm Ngá»c, lòng bà n tay úp sấp, rồi “hù†lên má»™t tiếng xòe tay ra, má»™t chiếc chìa khóa lấp lánh ánh bạc xuất hiện dưới lòng bà n tay, xâu chìa khóa lúc lắc treo trên đầu ngón tay trá» nên không bị rÆ¡i xuống.
- Vừa rồi anh tìm thấy trong bồn tắm đấy! Anh nói rồi mà , hai ngưá»i sống bên nhau phải giống như hai bánh răng cưa ấy, khuyết đầy bổ sung cho nhau, em bừa bãi lá»™n xá»™n thì anh buá»™c phải dùng tá»›i bản lÄ©nh cẩn tháºn vốn có cá»§a ngưá»i đà n ông ưu việt thôi!
Hà Duy vừa nói vừa không ngừng lúc lắc chiếc chìa khóa, mà u bạc của nó phản xạ ánh sáng hắt ra từ trong phòng, in lên khuôn mặt mang đầy nét thần bà của anh.
Äạm Ngá»c thấy ngưá»i đà n ông nà y sao mà ấu trÄ© đến buồn cưá»i:
- Thì cÅ©ng chỉ là tìm thấy chiếc chìa khóa thôi mà ! Xem anh dương dương tá»± đắc kìa! Giả sá» như mà tìm thấy cả má»™t cục tiá»n thì anh còn vui đến mức nà o?
Äạm Ngá»c vừa nói vừa đưa tay ra cầm lấy chiếc chìa.
- Ấy!
Hà Duy kịp thá»i thu bà n tay lại là m Äạm Ngá»c quÆ¡ và o khoảng không.
- Tiá»n, tiá»n, tiá»n! sao em hám tiá»n thế được nhỉ? Tiá»n có đổi được chìa khóa phòng anh không? Anh giao chìa khóa cho em là biểu thị sá»± tÃn nhiệm cá»§a anh đối vá»›i em. Nếu như anh đưa em má»™t cục tiá»n thì đó lại là loại hà nh vi khác rồi đấy. – Hà Duy khuôn mặt nghiêm khắc, vẻ cứng rắn giáo dục Äạm Ngá»c má»™t bà i.
- Biết rồi, biết rồi! chìa khóa thÃch đưa thì đưa! Lá»™n xá»™n quá!
Äạm Ngá»c phụng phịu, từ “hám tiá»n†Hà Duy dùng lúc nãy là m nà ng hÆ¡i nóng mặt, bất giác quay mặt ra ngoà i, phÃa bầu trá»i xanh mênh mông.
- Thế mà đã giáºn rồi? nhá» nhen quá!
Hà Duy cưá»i to, xoay Äạm Ngá»c vá» phÃa mình, nhẹ nhà ng nắm lấy bà n tay phải cá»§a nà ng, luồn xâu chìa khóa và o đầu ngón Ä‘eo nhẫn:
- Giữ cẩn tháºn nhé, đừng là m rÆ¡i nữa đấy! Có má»™t số thứ đánh mất rồi là không tìm lại được đâu.
Hà Duy nhấn mạnh câu cuối, bà n tay anh miết trên mu bà n tay Äạm Ngá»c, đôi mắt nhìn nà ng say đắm, cái vẻ nghiêm túc phối hợp vá»›i khuôn mặt giáºn dá»—i nặng như Ä‘eo đá thà nh ra tháºt khôi hà i.
Có một số thứ đánh mất rồi là không tìm lại được nữa?
- Và dụ? – Äạm Ngá»c há»i.
- Và dụ như… tình cảm chẳng hạn.
Hà Duy nói xong, khẽ chá»›p đôi mắt đẹp đầy ý nghÄ©a rồi quà y quã bước và o phòng, để lại Äạm Ngá»c má»™t mình bâng khuâng đứng giữa không gian mênh mông. Bầu trá»i như phá»§ bóng lên thân thể lưá»i biếng cá»§a nà ng. Äạm Ngá»c ngáp dà i, ngắm chiếc chìa khóa lấp lánh xâu trên ngón Ä‘eo nhẫn, bá»—ng thấy ngỡ ngà ng, hóa ra hạnh phúc cá»§a má»™t cô gái bình thưá»ng lại đơn giản đến thế.
Chỉ cần nà ng cam chịu trở thà nh má»™t ngưá»i bình thưá»ng giữa những ngưá»i bình thưá»ng thôi.
Nhá»› lại thái độ thà nh kÃnh cá»§a Hà Duy khi xâu chìa khóa và o ngón Ä‘eo nhẫn cho nà ng, Äạm Ngá»c nắm chặt chiếc chìa khóa áp và o ngá»±c, nở nụ cưá»i ngượng nghịu sung sướng.
- Giá» vẫn còn vùi trong chăn chưa chịu dáºy lại còn cưá»i cái gì? Chắc Ä‘ang hồi tưởng lại sá»± dÅ©ng mãnh cá»§a anh đêm qua chứ gì?
Không may cho Äạm Ngá»c là đúng lúc đó Hà Duy lại bước và o. Anh chà ng là m bá»™ hù dá»a, pha trò chá»c ghẹo chú mèo cuốn trong chăn.
- Là m gì có! – Äạm Ngá»c nói, kéo chăn che lấp khuôn mặt đỠbừng.
- ÄÆ°á»£c rồi, em dáºy được rồi đấy. Chết ngá»™t trong cái chăn ấy cÅ©ng không phải là ý hay lắm đâu. – Hà Duy lá»™t mất chiếc chăn, lá»™ ra nà ng Äạm Ngá»c lưá»i biếng cuá»™n tròn, mở to đôi mắt biểu thị rõ rà ng vẻ phản đối không lá»i.
- Trợn mắt cái gì? Háºn anh đến thế cÆ¡ à ? Có ngâm bồn thì dáºy ngay Ä‘i, anh đã xả đầy nước nóng cho em rồi đấy. Trong lò vi sóng có sữa, anh biết em thÃch vừa ngâm bồn vừa nhấm nháp gì đó mà .
- Äây là nguyên nhân dáºy sá»›m cá»§a Hà Duy ư???
Äạm Ngá»c và o buồng tắm, lòng cảm động không nói nên lá»i.
Tắm xong, mặc quần áo bước ra ngoà i, Äạm Ngá»c như má»™t dóa hoa rải những hạt phấn ngát hương khắp căn phòng, có cái vẻ e ấp kiá»u mị thiếu nữ, lại mang cả nét tươi tắn linh hoạt.
Hà Duy có Ä‘iện thoại. anh chà ng nói và i câu, cúp máy rồi quay sang Äạm Ngá»c:
- Äi thôi!
Hà Duy khoát tay chỉ và lôi tuá»™t Äạm Ngá»c ra cá»a.
Ra đến cổng chung cư đã gặp ngay chà ng thanh niên tên A Lam đứng đợi, tay giữ chiếc xe đạp leo núi mới coóng.
- Trợ lý cá»§a anh đến tìm anh kìa! Có phải ở văn phòng có việc gấp gì không? – Äạm Ngá»c ghé tai Hà Duy nói nhá».
- Trợ lý nà o ở đây?
Hà Duy chợt nhá»› lại lần đầu tiên gặp Äạm Ngá»c, A Lam nhất định đòi Ä‘i theo nên đà nh phải tùy tiện kiếm đại má»™t chức vụ nà o đó để hợp lý hóa sá»± có mặt cá»§a cáºu ta.
- Anh em chiến hữu đấy mà ! Là má»™t nhà thÆ¡ “dá»m†bị xã há»™i vùi dáºp gần mưá»i năm nay ấy mà !
Hà Duy mắt nhìn A Lam cưá»i cưá»i, miệng tỉnh bÆ¡ đáp lại câu há»i cá»§a Äạm Ngá»c.
A Lam nhìn thấy Äạm Ngá»c mỉm cưá»i, Hà Duy cÅ©ng mÄ©m cưá»i, hai ngưá»i Ä‘i thẳng tá»›i chá»— cáºu, tay Äạm Ngá»c đặt sau lưng Hà Duy. Từ độ miá»…n cưỡng trong nụ cưá»i cá»§a Hà Duy, A Lam cÅ©ng Ä‘oán được bà n tay nà ng Äạm Ngá»c chắc chắn Ä‘ang là m má»™t động tác kiểu như “véoâ€, “cấuâ€, “chụp†gì đó.
- Dám lừa em! Kết cục là thế nà y đấy.
Bà n tay đặt sau lưng Hà Duy siết mạnh hÆ¡n, nhưng khuôn mặt xinh đẹp cá»§a nà ng Äạm Ngá»c thì không há» biến sắc.
Äợi hỠđến gần, A Lam móc ra chùm chìa khóa ném cho Hà Duy:
- Äại huynh, cả hai chiếc chìa khóa Ä‘á»u ở đây rồi. xe em vẫn chưa mua bảo hiểm, anh phải chăm chút nó cẩn tháºn đấy!
- Biết rồi! cảm Æ¡n nhá! – Hà Duy giÆ¡ tay chá»™p, cưá»i trả lá»i.
- Mà nà y! Anh em đi xe đến đây, chả lẽ định để thằng nà y đi bộ vỠđấy à ? – A Lam mặt dà y lên tiếng.
Hà Duy móc trong và ra tá» 50 tệ đưa cho, cáºu ta má»›i chịu nguẩy mông bá» Ä‘i.
- Bạn anh là gì giống hết dân lưu manh đầu đưá»ng xó chợ thế!? Lại phải dùng đến 50 tệ má»›i tống Ä‘i được!
Äạm Ngá»c nhìn A Lam Ä‘i xa rồi má»›i bắt đầu nhÃu mà y lên tiếng.
Hà Duy liếc nhìn Äạm Ngá»c:
- Thứ nhất, bá»n anh chÆ¡i vá»›i nhau rất thân. Thứ hai, đối vá»›i những ngưá»i nghèo mà nói, 50 tệ không phải là tiá»n boa hay để tống Ä‘i mà là cÆ¡m ăn 10 ngà y đấy! Sau nà y em không được nói như váºy vá» bạn anh nữa. vá»›i cả bản thân anh cÅ©ng đâu phải loại tỉ phú lắm tiá»n như ai đó.
Äạm Ngá»c trừng mắt nhìn Hà Duy, khuôn mặt nà ng rất nhiá»u những biểu hiện lá»™n xá»™n. chẳng lẽ nà ng lại quay vá» lối sống cá»§a tầng lá»›p hạ đẳng rồi sao? Äạm Ngá»c chợt thấy lòng chống chếnh.
- Lê xe đi!
Hà Duy nhìn Äạm Ngá»c Ä‘ang bần thần suy nghÄ© liá»n nói to, tay vá»— vá»— yên sau.
- Hả? Anh dùng cái thứ nà y để chở em à ?
- Sao hả? xe đạp không phải là xe à ?
Ãnh mắt Hà Duy bá»—ng không kìm được, phát ra những tia kinh miệt. anh bá»—ng nhá»› lại những cô gái há»c cùng đại há»c năm xưa, cho dù ngồi sau xe đạp cà tà ng vẫn có thể cưá»i như nắng mùa thu.
Hà Duy thấy sắc mặt cá»§a Äạm Ngá»c sầm xuống, bá»—ng má»m lòng, liá»n dịu giá»ng:
- Lên xe đi em! Anh có bằng lái mà !
Äạm Ngá»c quả nhiên phì cưá»i, “xììì†má»™t tiếng dà i, vén váy, nhón chân trèo lên xe, cẩn tháºn đặt mông xuống yên sau.
Bà n chân Hà Duy vừa chuẩn bị đạp lên pê Ä‘an, ghi đông láºp tức nghẹo sang má»™t bên. Chiếc xe chao nghiêng suýt nữa thì hất cả Äạm Ngá»c xuống đất.
- Không sao! Lâu quá không đạp xe rồi, cÅ©ng không còn thuần thục nữa! em ngồi cẩn tháºn nhé, ôm chặt lưng anh đấy!
Hà Duy lầm bần cà u nhà u, nắm cẩn tháºn tay lái, ngồi lại lên xe.
Thà nh công. Chiếc xe chở Äạm Ngá»c vòng vòng vèo vèo ra khá»i khu chung cư, hướng vá» phÃa ngược lại vá»›i khu trung tâm thà nh phố.
Chiếc xe khá thấp. Anh chà ng Hà Duy cao to ngồi trên, hai cẳng chân dà i ngoằng đạp đạp trông vô cùng khôi hà i, lạch bạch hệt má»™t chú vịt háºu Ä‘áºu.
Tháºt ra Äạm Ngá»c rất nhẹ, chiếc xe băng băng lao Ä‘i trên đưá»ng, nhẹ nhà ng như má»™t cÆ¡n gió ngà y xuân.
Hà Duy ngồi trước, lòng vui phÆ¡i phá»›i, miệng huýt sao lÃu lo. Äạm Ngá»c ngồi đằng sau tấm lưng to rá»™ng cá»§a anh, ngá»i thấy mùi mồ hôi đà n ông lẫn trong gió … Năm đó nà ng 22 tuổi, và đó là lần đầu tiên nà ng ngồi sau yên xe má»™t chà ng trai, bà n chân cáºp kênh, ngá»a mặt lên ngắm bầu trá»i xanh ngăn ngắt cá»§a mối tình đầu nhẹ nhà ng lướt qua.
Xe xuống dốc lao nhanh vun vút, Äạm Ngá»c hét lên:
- Từ từ thôi! Em sợ!
- Yên tâm! Vẫn chưa bay lên được đâu! – Hà Duy hét trả.
Bay!! Từ nà y sao quen thế nhỉ? Mang máng nhớ lại, một tháng trước, cũng là một chà ng trai đưa nà ng đi, cũng nói y như thế với khuôn mặt đang tái mét vì sợ của nà ng.
Chỉ có má»™t Ä‘iá»u khác biệt duy nhất, ngưá»i ta lái xe hÆ¡i đắt tiá»n, còn Hà Duy thì Ä‘ang đạp chiếc xe hai bánh Ä‘i mượn có Ä‘iá»u hòa thiên nhiên.
Bỗng nhiên nà ng chợt thắc mắc, cuối cùng thì nà ng vì cái gì?
Nà ng bất chấp tất cả háºu quả mà nghênh ngang lượn cùng Hà Duy bên lá» phú quý già u sang, bá» lại đằng sau tất cả những giấc mÆ¡ từ thưở bé. Là vì muốn nếm hương vị mùa xuân cá»§a mối tình đầu ư?
Nhưng nà ng tháºt sá»± không thể phân tÃch rõ rà ng, những tình cảm mù má» nà y nếu Ä‘em so vá»›i bạc tiá»n thì liệu thứ nà o nặng ký hÆ¡n??
Dá»±a và o cái gì mà so sánh? Tháºt là má»™t chuyện khôi hà i.
Äúng lúc đó, má»™t đứa trẻ ở ven đưá»ng nghịch ngợm ném ngay má»™t vá» chai nước khoáng và o chiếc xe đạp Ä‘i qua là m Hà Duy hoảng hốt phanh kÃt lại. Äạm Ngá»c suýt chút nữa văng ra đưá»ng. Nà ng sợ hết hồn, gắng chỉnh trang lại dáng vẻ đã hÆ¡i nhếch nhác cá»§a mình.
Hà Duy là u bà u tức giáºn, giÆ¡ nắm đấm dứ dứ dá»a đứa bé.
Từ đầu đến cuối, Äạm Ngá»c im lặng không nói tiếng nà o.
Äến trước cổng má»™t ngôi trưá»ng dân láºp tầm cỡ không lá»›n cÅ©ng chẳng bé, Hà Duy dừng xe lại.
- Äến nÆ¡i rồi!
- Äây là đâu?
- Má»™t ngôi trưá»ng.
- Em có mắt mà ! Là em nói mình đến đây là m gì?
- Bà máºt! lát sẽ biết. – Hà Duy nói, nháy mắt vá»›i Äạm Ngá»c.
Hà Duy năm nay đã gần 30 tuổi, có thể gá»i là sắp hết thá»i thanh niên thế nhưng tÃnh tình vẫn giữ nguyên như ngà y còn là má»™t cáºu nhóc. Anh chà ng khoái nhất là trò chui lá»§i và o xó nà o đó, để lá»™ ra cặp mông to đùng rồi bắt Äạm Ngá»c Ä‘i tìm, hoặc ra vẻ bà máºt đến cùng, là m những việc anh chà ng tưởng sẽ là những bất ngỠđầy lãng mạn.
Äối vá»›i những hà nh vi ấu trÄ© cá»§a anh chà ng nà y, Äạm Ngá»c thưá»ng khịt mÅ©i giệt cợt chứ chả buồn nói.
Và dụ như là bây giỠđây, Hà Duy rón ra rón rén Ä‘i đằng trước, che tay lên trán quan sát động tÄ©nh bốn phÃa, Äạm Ngá»c thì lãnh đạm Ä‘i đằng sau, cùng bước và o vưá»n hoa. Nà ng mÃm môi nói:
- Chà o thua anh luôn. Äừng có Ä‘i lại như thằng ăn trá»™m thế được không? Trông hèn hạ lắm.
Hà Duy phá»›t lá», vẫn dáo dác nhìn quanh. Bốn phÃa im lặng như tá».
- Tốt! Không có ai cả! Chạy!
Hà Duy dưá»ng như không để ý gì đến sá»± khó chịu cá»§a Äạm Ngá»c, kéo mạnh tay nà ng chạy vá» phÃa khu phòng há»c.
Hôm đó là Chá»§ nháºt, ngôi trưá»ng ngoà i ngưá»i bảo vệ thì gần như chẳng có ai.
- Nà y! Là m gì mà chạy như ma Ä‘uổi thế? Cứ như là âm mưu là m gì phạm pháp ấy. – Chạy và o khu phòng há»c rồi, Äạm Ngá»c gắt gá»ng, lần Ä‘i chÆ¡i nà y đối vá»›i nà ng tháºt chả ra là m sao cả.
- Ầy! em tháºt chẳng biết vui chÆ¡i là gì! Cái cảm giác lén lúc như thế nà y hay đấy chứ! Giống như trò bịt mắt bắt dê hồi bé ấy, lúc bá»n bạn sắp tìm được anh, anh căng thẳng đến ná»—i tim cứ Ä‘áºp thình thình, nhưng cái cảm giác đó lại rất khó quên!
Miệng Hà Duy liến láu như súng liên thanh, và bắt đầu là m trò, nấp sau chiếc cột trong hà nh lang, sung sướng khoa tay múa chân.
- Vá»› vẫn! – Äạm Ngá»c lưá»m, - Hóa ra anh đến đây để hồi tưởng tuổi thÆ¡! Xin lá»—i, ngưá»i ta có má»™t tuổi thÆ¡ nghiêm túc, chưa biết đến mấy trò kÃch động đó. Em vỠđây!
Äạm Ngá»c nói rồi quay mình bá» Ä‘i.
- Nà y, đừng Ä‘i! – Hà Duy thấp giá»ng nói, lại nắm tay Äạm Ngá»c, lôi nà ng lên tầng bốn cá»§a tòa nhà . – Mục Ä‘Ãch chuyến thăm trưá»ng hôm nay vẫn chưa đạt là m sao Ä‘i được.
Hai ngưá»i đứng trước má»™t căn phòng có biển đỠ“Phòng âm nhạcâ€. Hà Duy lại bắt đầu đảo mắt má»™t vòng xem có ai không. Khi chắc chắn xung quanh hoà n toà n vắng lặng anh chà ng nhẹ nhà nh lôi ra chùm chìa khóa và tra và o ổ.
- Anh là m gì thế? Chẳng lẽ anh đưa em đến đây ăn trá»™m tháºt à ?
Äạm Ngá»c thất kinh, vô tình đẩy giá»ng to lên mấy báºc.
- Suỵt!
Hà Duy tiếp tục mở cá»a.
á»” khóa lách cách. Theo đà cánh cá»a mở ra, má»™t chiếc dương cầm má»›i tinh từ từ xuất hiện trước mắt hai ngưá»i. ánh nắng từ cá»a sổ hắt và o, những tia và ng nhảy nhót trên bá» mặt Ä‘en bóng lấp lánh.
- Wow!
Äạm Ngá»c không thể kìm được vẻ ngạc nhiên, thÃch thú bước ngay đến, nhìn ngắm bóng mình in trên bá» mặt bóng lá»™n cá»§a chiếc đà n. Hình bóng ấy rõ rà ng là đang rất sung sướng, niá»m vui ánh lên trong đôi mắt tròn xoe. Äạm Ngá»c đưa tay ra, nhẹ nhà ng vuốt ve chiếc đà n, nói lẩm nhẩm:
- Lâu quá không chÆ¡i nhạc rồi! Nhá»› không chịu được! mừng như bạn cÅ© lâu ngà y gặp nhau váºy.
- Ha ha, anh nhớ là em biết chơi dương cầm mà , mấy tháng rồi không được **ng đến đà n chắc ngứa tay lắm phải không? Thế nên, anh cứ nghĩ mãi xem ở đâu tìm được đà n cho em.
Hà Duy đứng đằng sau Äạm Ngá»c, thấy vẻ mê ly trên gương mặt nà ng, lại cà ng cảm thấy mình tháºt là vÄ© đại.
Äạm Ngá»c vẫn thắc mắc:
- Sao anh có chìa khóa ở đây thế?
- Em vẫn chưa Ä‘oán ra à ? A Lam dạy Ngữ văn ở đây! Cáºu ta mượn thầy dạy nhạc cho anh đấy.
Hà Duy hứng chà tung chìa khóa lên không rồi lại chụp gá»n, nói má»™t cách tá»± đắc:
- Chỉ là anh không thÃch là m thôi, chứ đã là m thì việc gì chả xong!
- Xem anh vênh váo kìa… - Äạm Ngá»c lưá»m anh chà ng, còn anh ta thì vẫn mang vẻ tá»± đắc như con nÃt. Không nhịn được, Äạm Ngá»c nở nụ cưá»i cảm kÃch.
- Nhanh! ThỠtay đi xem nà o! Cho anh nghe thỠkhúc Tiên bồng thượng giới đi!
Äạm Ngá»c cưá»i, ung dung ngồi xuống ghế, thá» và i nốt:
- Âm sắc chưa ăn lắm, nhưng cũng tà m tạm rồi.
Tiếng nhạc bắt đầu vang lên, đôi tay Äạm Ngá»c lướt nhanh như múa trên những phÃm đà n, như hai bóng hồng xinh đẹp tinh nghịch.
Hà Duy ngồi gần cá»a sổ, nhắm mắt lại mặc cho ánh nắng và ng óng rá»i chiếu trên gương mặt, lắng nghe những âm thanh du dương Äạm Ngá»c Ä‘ang chÆ¡i. Äôi khi, anh chà ng hé mắt, nhìn ngắm gương mặt trẻ trung thanh nhả cá»§a Äạm Ngá»c, tưởng như mình quay vá» thá»i há»c sinh, tan há»c xong vênh váo tá»›i phòng nhạc đợi cô bạn gái khoa Nhạc xinh đẹp cá»§a mình, đón nháºn những ánh mắt ngượng má»™ cá»§a đám bạn đồng môn và ngưá»i qua đưá»ng.
Ngưá»i qua đưá»ng? Ã, không phải là mÆ¡. Ngoà i cá»a, tháºt sá»± có má»™t ngưá»i Ä‘ang đứng! Hà Duy sợ đến mức nhảy dá»±ng lên khá»i ghế.
Ngưá»i đà n ông lá»›n tuổi tức giáºn mở toang cá»a:
- Nà y nà y! Cô cáºu là ai thế? Sao lại và o đây?
Hóa ra là ông bảo vệ, chắc nghe tiếng đà n nên chạy lên kiểm tra.
Äạm Ngá»c giáºt mình ngừng chÆ¡i, nhạc nhiên nhìn ông ta.
- Há» há», xin lá»—i bác, bá»n em là bạn cảu A Lam, chỉ là muốn đến luyện táºp chút thôi.
- Không được! Äi ra ngay! Ông già chẳng nể nang gì, cÅ©ng chẳng cần biết A Lam A Hồng nà o hết, chẳng chút khách sáo tống những vị khách không má»i ra khá»i cá»a.
Äạm Ngá»c đứng dáºy không má»™t lá»i phản đối, vẫn nhất định giữ dáng vẻ cao quý đà i các bước ra khá»i cá»a.
- Ồ, hóa ra không được và o ư? Ha ha, xin lỗi, xin lỗi! chúng tôi không biết, lần sau sẽ chú ý hơn! Ha ha...
Hà Duy khom lưng cúi đầu liến láu, rồi kéo tay Äạm Ngá»c cắm đầu cắm cổ chạy xuống lầu.
- Äạm Ngá»c, ha ha, A Lam bảo thưá»ng thì chả sao đâu. Không hiểu sao lần nà y lại xui xẻo bị ông già bảo vệ nghe thấy, chắc là do tiếng đà n cuả em hay quá! Chắc chỉ có là do đó thôi!
…
- Hay là lần sau chúng mình lại đến nhé? Mình sẽ cẩn tháºn hÆ¡n má»™t chút?!
- A, cuối tuần nà y đẹp tháºt! Rất thÃch phải không em?
- Tuần sau mình Ä‘i công viên Thế Ká»· thưởng hoa mai Ä‘i! Nghe nói má»™t tuần nữa là hoa mai ở Thượng Hải sẽ nở nhiá»u lắm!
Trên đưá»ng vá» nhà , Äạm Ngá»c kiên quyết không chịu ngồi xe đạp nữa, nhất định đòi Ä‘i bá»™. Hà Duy chẳng biết là m thế nà o, đà nh phải chịu theo nà ng.
Hà Duy dắt xe, vừa Ä‘i vừa tá»± huyên thuyên má»™t mình. Äạm Ngá»c chỉ im lặng, nghÄ© lại tất cả những chuyện xảy ra hôm nay, cảm thấy mình giống như chú chim khổng tước cáo quý bị má»™t con chó sói không biết thương hoa tiếc ngá»c cắn trụi cả chùm lông Ä‘uôi, tháºt là thảm hại đến không thể tả.
Nhá»› lại khoảng thá»i gian ngắn ngá»§i được sống trong thế giá»›i thượng lưu, so sánh vá»›i những xui xẻo ngà y hôm nay, Äạm Ngá»c nghÄ© khi phú quý và ái tình **ng nhau, bạn có thể nghe thấy cái câu chuyện chắn ngắt vẫn luôn diá»…n ra trên toà n thế giá»›i: “Ông chá»§, cắt cho tôi hai cân tình yêu, Ä‘em vá» nuôi chóâ€
|
 |
|
| |