Nhìn sắc mặt của Lôi Kiếp Chân Quân từ hồng thành trắng tái, ngay cả vị tiên nhân cao cao đỉnh đỉnh mà cũng phải sợ hãi, trong lòng Lưu Vũ Phi thống khoái nói không nên lời. Từ trên người Lôi Kiếp Chân Quân, hắn đã chứng thật thực lực đại biểu cho tất cả. Nhớ tới việc trước kia mình cứ trái lo phải nghĩ, bận tâm chuyện của Lưu Chí và Lưu Dân. Lại nhớ tới chuyện hai người tự bạo, sát ý của hắn lại kích phát: “ Lôi Kiếp Chân Quân, tại tiên giới có lẽ ngươi uy phong lẫm lẫm, cho dù làm sai giới luật của tiên giới cũng không có gì đáng ngại, nhưng ngươi không nên chọc vào ta, hôm nay ta cho ngươi biết hậu quả.” Hắn kháp một thủ ấn, một phù triện chậm rãi rơi vào trên người Lôi Kiếp Chân Quân. “ Nguyên Thần Cấm Cố Thuật” Thiên Diệp tiên nhân kinh thanh hô lên, hắn nhìn thấy không ngờ Lưu Vũ Phi lại biết Nguyên Thần Cấm Cố Thuật mà tiên nhân vốn sợ nhất.
Hắn vội vàng cầu xin tha thứ: “ Tiên tôn, chúng tôi thật sự là vô ý mạo phạm ngài, chúng tôi cũng chỉ là nghe lệnh làm việc, mong rằng tiên tôn hạ thủ lưu tình.” Thiên Diệp tiên nhân sợ muốn chết, tại tiên giới nếu nguyên thần bị người cấm cố, so với bị người ta giết chết còn muốn thảm hơn.
“ Thiên Diệp ngươi là một tên nhát chết, sao trước kia ta không phát hiện ra ngươi là người như vậy, muốn giết cứ giết, bổn quân mấy ngàn năm có khổ gì mà không trải qua há có thể sợ ngươi, cho dù nguyên thần bị ngươi cấm cố thì thế nào, chỉ cần bổn quân còn một hơi thở, nhất định sẽ báo thù ngươi hết thảy.” Còn hơn Thiên Diệp, Lôi Kiếp Chân Quân có vẻ cốt khí nhiều hơn.
Lưu Vũ Phi nghe Lôi Kiếp Chân Quân nói vậy chẳng những không giận, ngược lại còn cười to ha ha vài câu, hắn cũng muốn xem sau khi cấm cố tiên nhân thì tiên giới sẽ có phản ứng như thế nào.
“ Lôi Kiếp Chân Quân, ta sẽ nhớ những lời này của ngươi. Ta sẽ nói cho ngươi nghe phương pháp giải trừ Nguyên Thần Cấm Cố Thuật, ta muốn nhìn xem ngươi có khả năng giải trừ nó hay không. Ta gọi là Lưu Vũ Phi sẽ ở tại hạ giới chờ ngươi, thuận tiện nói cho ngươi một câu, lần sau nếu còn có tiên nhân chọc trên đầu ta, kết cục sẽ không được như thế này đâu.” Nói xong hắn xoay người trở về hạ giới.
Người của Tam Thanh Giáo và Tinh Nguyệt Cung còn đang đợi Lưu Vũ Phi, bọn họ muốn nhìn xem hắn có thể an toàn quay lại hay không. Lưu Vũ Phi cho tới nay cũng là người đầu tiên chống cự lại tiên nhân.
Nửa giờ sau hắn cũng không quay lại, chờ thêm lát, rồi hai giờ sau trong lúc mấy người Ngộ Thanh cho rằng hắn lành ít dữ nhiều thì dị tượng phát sinh: “ Sư tôn, mau nhìn phía chân trời.”
Tất cả theo thanh âm của Linh Hư đạo trưởng, nhìn lên trên không. Chỉ thấy ngoài chín tầng trời có một đoàn cầu lửa đang bay từ chân trời hạ xuống thật nhanh. Cách mặt đất chỉ có mấy ngàn thước thì quả cầu lửa đột nhiên biến mất không thấy bóng dáng.
Những người nhìn thấy qua dị tượng này thì ngày thứ hai đều tuyên bố đó là phi thuyền. Tu vi của Tĩnh Huyền thấp, hắn không cách nào thấy rõ gương mặt thật của quả cầu lửa. Nhưng ngoài hắn thì mấy người kia đều nhận ra đó là Lưu Vũ Phi nhưng bọn họ nhìn không ra hắn làm sao biến mất.
Lưu Vũ Phi quay trở về công ty, hắn lập tức gọi Lưu Xán, vì Lưu Lôi bị thương nên Lưu Xán phải làm thay công tác của hắn. Lưu Vũ Phi biết rằng kế tiếp hắn phải đối mặt với cả tu chân giới, vì không ngờ lại xuất hiện tình huống của Lưu Dân. Hắn quyết định tăng lên tu vi cho các cô nhi, không cầu họ có thể giúp hắn được gì, hắn chỉ thầm nghĩ giúp cho họ có năng lực tự bảo vệ mình. Hắn còn có một lo lắng là ở tại Bắc Kinh xa xôi còn có Tô Thiến và Triệu Nhược Băng, nếu với tu vi của các nàng hiện giờ, chỉ có thể trở thành uy hiếp của hắn. Hắn vì muốn có một kế sách vẹn toàn, chuẩn bị cho các cô nhi tăng lên tu vi xong, thì hắn cũng đi đến Bắc Kinh giúp Tô Thiến và Triệu Nhược Băng tăng luôn tu vi.
Ngày kế, Ngộ Thanh của Tam Thanh Giáo đến gặp, Lưu Vũ Phi nói rằng mình có việc bận nên đuổi hắn về. Vì muốn cho công ty làm việc bình thường, hắn đầu tiên tại Thượng Hải tiến hành truyền công, giúp cho mười mấy cô nhi trực tiếp từ Nguyên Anh sơ kỳ tăng lên đến Phân Thần sơ kỳ, tăng lên ba giai đoạn nhưng cũng làm cho hắn tốn mất hai ngày thời gian. Cho dù hắn có thực lực của thần nhân, một lần tăng lên tu vi cho mười mấy người, cũng làm cho hắn cảm thấy ăn không tiêu.
Trong hai ngày này tại tu chân giới, đã náo nhiệt phi phàm. Phàm những môn phái có người đi qua Thượng Hải, tất cả đều tập trung đến Côn Lôn. Hơn mười người có tu vi Phân Thần kỳ chỉ trong một đêm bị người ta hủy diệt, các môn phái khi xong tin tức này thì tất cả đều khiếp sợ, bọn họ đương nhiên sẽ không bỏ qua chuyện này. Vì vậy tại Côn Lôn phái chưởng môn nhân Thanh Tùng Chân Nhân ra thiếp mời, tất cả các môn phái tại tu chân giới đều đến Côn Lôn gặp mặt. Ngộ Thanh lúc đi gặp Lưu Vũ Phi mà bị từ chối, cũng cùng Hiên Viên Phách đồng thời đi tới Côn Lôn. Hiên Viên Phách chính là đệ tử của gia tộc Hiên Viên, phương thức truyền thừa của Hiên Viên gia khác hẳn thế gia khác, bọn họ mỗi một đời chỉ có hai người, tựu ngay cả Hiên Viên Phách bây giờ thì hắn vốn là một người họ trong gia tộc họ Lãnh, chỉ bất quá khi hắn còn là trẻ con thì được người trong Hiên Viên gia tộc nhìn trúng, liền dẫn theo trở về kể từ đó hắn cũng mang họ Hiên Viên. Ở trên hắn còn một người tên là Hiên Viên Cuồng, lần này hắn rời núi là vì muốn tìm một truyền nhân có tư chất tốt. Hiên Viên Phách và Hiên Viên Cuồng có dự cảm sẽ không bao lâu thì mình sẽ phi thăng, Ngộ Thanh cũng là trong lúc vô ý gặp được hắn, lúc ấy Ngộ Thanh còn chưa kịp biết được chuyện xảy ra tại Thượng Hải, khi hắn gặp Hiên Viên Phách thì vô cùng cao hứng.
Hiên Viên Phách là một trong mười ba người của năm đó, đối với tu vi của hắn Ngộ Thanh rất là rõ ràng, hy vọng bằng vào khả năng của hắn có thể hóa giải nguy cơ tại Thượng Hải. Hiên Viên Phách tuyệt đối có được thực lực của tiên nhân. Ngộ Thanh nói cho hắn nghe đại khái tình hình, dưới tình huống lúc ấy, Ngộ Thanh thật sự cũng không có cách nào cùng Hiên Viên Phách nói rõ.
Đợi khi cả hai đi tới Thượng Hải, hắn nhìn thấy Lưu Vũ Phi tàn sát người tu chân thì cho rằng hắn là một ma đầu. Vì vậy mới không để ý hết thảy xuất ra đối phó Lưu Vũ Phi, hắn bị Lưu Vũ Phi đánh mê, cũng phải hai ngày sau mới tỉnh lại. Khi hắn vừa tỉnh liền hỏi Tĩnh Huyền tình huống của Lưu Vũ Phi. Nhưng câu trả lời của Tĩnh Huyền làm cho hắn chịu đả kích, một kích toàn lực của mình đủ để kiêu ngạo mà không cách nào làm bị thương Lưu Vũ Phi, mà mình còn bị vài đạo chỉ phong đánh cho hôn mê bất tỉnh, điều này làm cho vẻ mặt của Hiên Viên Phách không chút ánh sáng.
Khi hắn nghe được Lưu Vũ Phi có thể ngăn cản Cửu Trọng Thiên Lôi thì loại tâm tình này cũng đó mà biến mất. Đối với việc tại sao Lưu Vũ Phi muốn giết đám người tu chân, Tĩnh Huyền cũng đem những chuyện mình biết nói ra cho hắn nghe hết thảy. Đây cũng là nguyên nhân lần này hắn cùng Ngộ Thanh đi tới Côn Lôn. Hắn sợ đám người này bị cừu oán làm mù quáng lại chạy đi tìm Lưu Vũ Phi, vậy thì đúng là sẽ có thể làm cho tu chân giới biến mất.
Ma Tông đã biết chính đạo môn phái ở Thượng Hải tổn thất lượng lớn cao thủ, bọn họ không ai không vỗ tay khoái trá, trong đó có Huyết Ma là vui vẻ nhất. Vừa khiếp sợ thực lực của Lưu Vũ Phi, vừa cao hứng vì đã khởi lên được sự cừu hận giữa Lưu Vũ Phi và môn phái chính đạo.
Đồng thời với sự gặp mặt tại Côn Lôn, bốn Ma Quân của Ma Tông Huyết Ma, Nhân Ma, Thiên Ma, Địa Ma cũng cùng tìm một chỗ thương nghị, làm thế nào đối phó Lưu Vũ Phi.
Trong Côn Lôn phái sớm đã náo nhiệt phi phàm, chưởng môn của các môn phái đều tự mình đi tới, con đường dẫn lên Côn Lôn cũng đông đảo náo nhiệt không thôi. Ba ngày sau tất cả người các môn phái đều đến đông đủ, tại đại sảnh nghị sự của Côn Lôn phái, ngồi đầy các đại chưởng giáo của các phái. Thanh Tùng đạo trưởng ra mặt cảm tạ trước mọi người.
“ Thanh Tùng chưởng môn, ngài đức cao vọng trọng, trăm năm trước tất cả cũng nhờ ngài suất lĩnh mới đánh lui được đám người hải ngoại tới, lần này ngài phải làm chủ cho chúng ta a, chúng ta Thiên Vân Tông bị tên ác ma kia giết mất năm người rồi.” Một người trong một tiểu phái đang đứng ra tố cáo, đồng thời buông lời nịnh nọt.
Trăm năm trước trận thắng lợi đều quy về trên đầu Côn Lôn phái, vừa nghe hắn nói đã biết ngay hắn đang vỗ mông ngựa cho Côn Lôn phái. Thanh Tùng đạo trưởng vì muốn giữ thể diện, cũng không dám trước mặt nhiều người thừa nhận câu nói đó, vội vàng trả lời: “ Không dám! Không dám hơn trăm năm trước trận chiến nọ là do các môn phái cùng Côn Lôn hòa hợp kháng địch mà thôi.”
Nghe xong lời này, trong lòng mọi người ở đây mới thư sướng hơn rất nhiều. Thanh Tùng đạo trưởng dừng một chút nói: “ Các vị, nói vậy mọi người cũng đã biết sự việc ở Thượng Hải, hôm nay triệu tập tất cả lại đây, chính là thương nghị một chút, chúng ta nên làm sao xử lý đại ma đầu Lưu Vũ Phi này.”
“ Còn thương lượng cái gì về ma đầu đó, chỉ có thể giết chết hắn thôi.”
“ Lời này ta đồng ý, ác ma như vậy ở lại trên đời không được, nếu không còn biết bao nhiêu người chết trên tay hắn.”
“ Giết Lưu Vũ Phi, cho hắn tan thành mây khói.”
Chỉ thoáng chốc các câu nói đều tràn ngập trong đại sảnh. Một ít người không biết rõ tình huống cũng hét lên.
“ Tất cả yên tĩnh một chút.” Chứng kiến tình hình có vẻ không thể khống chế hắn nói: “ Đầu tiên ta sẽ giới thiệu một người khách đặc biệt của hôm nay vừa tới, đó chính là người của Hiên Viên gia tộc, Hiên Viên Phách tiên sinh.”
Nghe như thế mọi người liền yên tĩnh trở lại. Người của Hiên Viên gia tộc đang ngồi ai dám không dành cho mặt mũi. Hiên Viên Phách nghĩ không ra Thanh Tùng lại đẩy hắn ra, giờ phút này hắn không thể không ra mặt: “ Các vị đạo hữu, Thanh Tùng đạo hữu nếu đã muốn ta ra mặt, ta đây xin có lời nói thật lòng.” Hiên Viên Phách dừng một chút nói: “ Kỳ thật lần này tại hạ cũng đúng lúc đi ngang qua Thượng Hải, chỉ tiếc đến chậm một bước, chờ ta tới thì tất cả các đạo hữu đã bị Lưu Vũ Phi vây khốn, xấu hổ a, tại hạ cũng không phải là đối thủ của hắn, chuyện này ta xin khuyên các vị một câu, chuyện tại Thượng Hải nên chấm dứt ở đây đi, tất cả cũng không nên có ý niệm trả thù trong đầu, tu vi của Lưu Vũ Phi thật sự là cao thâm không lường được đâu.” Hiên Viên Phách không cách nào nói những môn phái này đã làm sai trước, hắn chỉ hy vọng tự mình nói như vậy thì sẽ khiến cho họ coi trọng mà thôi.
Lời Hiên Viên Phách vừa nói ra, mọi người trên hiện trường đều không đồng ý: “ Hiên Viên tiên sinh, ý tứ của ngươi là gì chứ, chúng ta nhiều người như vậy chẳng lẽ còn sợ một người như Lưu Vũ Phi.”
Một người cuồng vọng nói: “ Hiên Viên tiên sinh, chúng ta tôn trọng ngươi, nhưng ngươi cũng đừng làm chúng ta mơ hồ a, ta cũng không tin Lưu Vũ Phi có ba đầu sáu tay.”
Tóm lại lời của Hiên Viên Phách vừa thốt ra đã đắc tội với nhiều người, nhìn thấy tình cảnh này Hiên Viên Phách chỉ đành rầu rĩ, Ngộ Thanh liền nhẹ nhàng vỗ vỗ vai hắn, ý bảo hắn không cần phải tức giận.
Thanh Tùng vốn chỉ muốn Hiên Viên Phách kích động mọi người đối phó Lưu Vũ Phi, nhưng lời của Hiên Viên Phách vừa ra khỏi miệng, hắn đã bắt đầu hối hận. Hoàn hảo đại bộ phận tất cả những người có mặt đều phản đối Hiên Viên Phách.
“ Tất cả yên lặng một chút, trước hết chúng ta nghe Tam Thanh Giáo và Tinh Nguyệt Cung hai phái có ý kiến gì không.”
Năm đại phái của tu chân giới chỉ có Tam Thanh Giáo và Tinh Nguyệt Cung là không có tham dự cuộc chiến tại Thượng Hải. Thanh Tùng muốn nhìn ý tứ của bọn họ. Nơi này những người khác không biết sự kinh khủng của Lưu Vũ Phi, nhưng Ngộ Thanh và Tinh Nguyệt Cung Chủ Lãnh Thiên Nguyệt đã từng chính mắt nhìn thấy. Lưu Vũ Phi không tìm tới cửa là có thể nói bản thân nên vui vẻ rồi, nơi nào còn cùng những người này la hét như thế: “ Bần đạo tán thành Hiên Viên tiên sinh, Lưu Vũ Phi quả thật không phải những người như chúng ta có khả năng ứng phó đâu, ta đề nghị tất cả không nên tìm hắn để phiền toái.”
“ Ta cũng đồng ý , các vị chưa từng nhìn thấy qua sự kinh khủng của hắn, ta và Ngộ Thanh đạo trưởng đã chính mắt gặp qua, hắn còn lợi hại hơn cả tiên nhân.”
Ngộ Thanh và Lãnh Thiên Nguyệt cùng nói.
“ Tinh tinh quái quái, ta xem là Tam Thanh Giáo cùng Tinh Nguyệt Cung là muốn tự mình độc chiếm linh dược thì có.” Trong đám người đột nhiên truyền đến một thanh âm.
Hiện trường nhất thời yên tĩnh xuống, người nào cho dù có tu dưỡng mà nghe nói thế cũng tức giận xông thiên: “ Là ai? Có gan thì đứng ra, xem ta có đánh ngươi tan thành mây khói hay không, chúng ta Tinh Nguyệt Cung và Tam Thanh Giáo còn chưa cần dùng phương thức như vậy để đi cướp đoạt vật của người ta.”
Tam Thanh Giáo và Tinh Nguyệt Cung thanh danh tại tu chân giới không tệ, há có thể để cho người ta nhục mạ như thế, Ngộ Thanh có thể chịu đựng được, nhưng Lãnh Thiên Nguyệt cũng không có dễ nói chuyện như thế.
“ Lãnh cung chủ, bỏ đi, đừng cùng với những người có kiến thức kém như vậy nói nữa, lòng tốt mà coi như bỏ phế, chúng ta đi thôi.” Ngộ Thanh hiển nhiên là đối với những người này cực độ thất vọng, Lãnh Thiên Nguyệt cũng đang có ý này, đợi Ngộ Thanh vừa nói xong hắn liền đứng dậy rời đi, ngay cả lời cáo từ cũng không cần nói.
Thanh Tùng khóe miệng có chút động đậy nhưng cuối cùng cũng không lên tiếng. Ngộ Thanh và Lãnh Thiên Nguyệt đứng dậy rời đi, Hiên Viên Phách cũng cùng bọn họ rời đi. Theo sát bọn họ có những môn phái có quan hệ thân thiết cũng xin cáo từ.
“ Tốt lắm rồi, họ đều đã đi hết, những vị đang ngồi đều có môn nhân bị Lưu Vũ Phi ác ma giết chết, ta đại biểu Phi Thiên Tông cầm cự truy giết Lưu Vũ Phi.” Phi Thiên Tông chưởng môn Tôn Hạo Văn biểu lộ ý kiến đầu tiên, ngay sau đó Hỏa Vân Tông, Ngũ Hành Tông, Thái Cực Môn, Thái Sơn Phái tất cả đều tỏ ý muốn tiêu diệt Lưu Vũ Phi. Côn Lôn Phái lần này tại Thượng Hải bị mất đi sáu gã Đại Thừa kỳ, tám Phân Thần kỳ cao thủ, bởi vậy hận Lưu Vũ Phi nhất cũng chính là bọn họ.
Thanh Tùng nhìn thấy những môn phái này đều cùng tỏ vẻ muốn trừ khử Lưu Vũ Phi cảm thấy rất hài lòng, tiếp theo họ bắt đầu thương lượng kế hoạch làm sao đối phó Lưu Vũ Phi. Trong lúc thương lượng bọn họ cũng chia làm hai phe, một bên đề nghị hẹn ước Lưu Vũ Phi ra ngoài, trước mặt quyết chiến. Một bên thì muốn tạo thành một đại đội trừ ma, đánh thẳng vào đại bản doanh của Lưu Vũ Phi tại Thượng Hải. Cuối cùng họ cùng đồng ý ý kiến đầu tiên. Bên Thượng Hải dù sao còn có một trận pháp trấn giữ, nếu muốn tiêu diệt Lưu Vũ Phi thì phải phá trận trước. Nhưng trận pháp này ai cũng không biết làm sao mà phá, cuối cùng bọn họ đồng ý phát ra quyết chiến thư với Lưu Vũ Phi.
Ngộ Thanh và Lãnh Thiên Nguyệt, Hiên Viên Phách sau khi rời đi, Ngộ Thanh hỏi: “ Lãnh cung chủ, Hiên Viên tiên sinh, các ngươi nghĩ lần này phải làm sao mới tốt, sự kinh khủng của Lưu Vũ Phi bọn họ chưa thấy qua, chúng ta đều tự thân kiểm nghiệm qua hết, lần trước hắn đã cảnh cáo, phàm là ai không nể mặt hắn chính là địch nhân của hắn, đều sẽ lọt vào sự trả thù tàn bạo của hắn.”
“ Ngộ Thanh đạo trưởng, những người này tất cả đều quỷ mê tâm khiếu( bị quỷ che mắt), ta xem bọn họ có chết cũng đáng tội, người như thế không đáng cho chúng ta vì bọn họ làm cái gì.” Lãnh Thiên Nguyệt hiển nhiên vẫn còn chưa hết giận dữ.
“ Lời không thể nói như vậy, tất cả dù sao cũng là người đồng đạo, bọn họ bất nhân chúng ta không thể bất nghĩa, lại nói nếu bọn họ bị người ta giết, đối với chúng ta chỉ là trăm hại mà không một lợi, trước không nói có trăm năm chi ước, chỉ bằng Ma Tông thì cũng sẽ khó dễ chúng ta.”
“ Ta tán thành Ngộ Thanh đạo trưởng nói, Ma Tông này vài năm nay lại có vẻ từ đống tro tàn khôi phục, bọn họ chắc chắn không muốn cho chúng ta áp chế, nếu Côn Lôn, Phi Thiên Tông và mấy đại phái bị diệt vong, thì bọn họ nhất định sẽ gây khó khăn.”
Hiên Viên Phách cũng lo lắng nói: “ Chủ yếu chính là Lưu Vũ Phi, hắn là một người không ổn định, không ai biết hắn sẽ bộc phát lúc nào, tu vi của hắn lại kinh khủng vô cùng, ta xem chỉ có kết hợp với Bổ Thiên Cung và Bàn Nhược Tông mới có thể kháng cự lại với hắn.”
Lãnh Thiên Nguyệt vừa rồi nói rằng mặc kệ sự sống chết của các môn phái cũng chỉ là một câu nói tức giận mà thôi, đạo lý tốt cho toàn cục thì hắn cũng rất hiểu. Nghe Ngộ Thanh và Hiên Viên Phách nói xong, hắn cũng không nói thêm lời chỉ trích, hỏi: “ Vậy Hiên Viên tiên sinh cho rằng bây giờ làm sao mới thỏa đáng?”
“ Ta có thể làm sao, hôm nay xem Côn Lôn, Phi Thiên Tông đã quyết rồi, thật sự không được thì ta phải đi một chuyến đến Bổ Thiên Cung, để cho bọn họ ra mặt là được, Hiên Viên gia chúng ta cũng chỉ có hai người không biết có là đối thủ của hắn hay không, Hiên Viên kiếm vừa lại không thể tùy tiện sử dụng.” Ba người nói một hồi thì cũng đều tự trở về, chuẩn bị mọi sự, để ngừa sự biến trong tương lai.
Thượng Hải Đông Phương tập đoàn, ba vị tộc trưởng cũng đang tụ tập cùng một chỗ, thiệp mời của Côn Lôn Phái cũng đang nằm trong tay bọn họ. Nhưng bọn họ cũng không để ý tới, bây giờ bọn họ mà nghe được ba chữ Lưu Vũ Phi, thì cả người đều nổi gai ốc. Gần hai trăm người tu chân, trong một đêm bị hắn giết sạch không còn một mạng, không lưu lại một người sống. Điều này làm cho tam đại gia tộc sợ hãi, rồi lại thấy mình may mắn.
“ Đông Phương huynh, ngươi nói lần này Côn Lôn Phái có phải định kết hợp các môn phái truy sát Lưu Vũ Phi?” Âu Dương Côn hỏi.
“ Điều này có thể, Côn Lôn phái chính là xưng đệ nhất đại phái tại tu chân giới, bọn họ khẳng định sẽ không bỏ qua, nhưng chúng ta không cần phải theo bọn họ, đối với Lưu Vũ Phi hay nhất là tránh xa thì tốt, người này thật là quá kinh khủng.” Nói đến sự kinh khủng của Lưu Vũ Phi, Tư Mã Thiên Hữu đến bây giờ còn sợ hãi, hắn nhớ lúc đầu mình vô lễ với hắn, nếu lúc ấy Lưu Vũ Phi cũng độc ác như bây giờ, hắn sớm đã không còn ở nhân thế nữa.
“ Nhưng không biết Lưu Vũ Phi này xuất thân từ đâu, hắn cũng không thuộc “ Bọn Họ” đi ra, còn đắc tội cả chính tà hai đạo của tu chân giới, điểm ấy thật sự làm người ta nghĩ không ra.” Âu Dương Côn cảm thán nói.
“ Đông Phương huynh, còn có một chuyện quan trọng nữa mà chúng ta bỏ quên, Huyết Ma lần trước cũng giống như chúng ta bị Lưu Vũ Phi đánh cho bị thương nặng, bị thương còn nặng hơn chúng ta, nhưng sao thái độ hắn vẫn bình thường, chẳng những không tìm Lưu Vũ Phi báo thù, còn hảo tâm đem chuyện linh dược công bố ra ngoài.”
Vấn đề này chẳng những Ngộ Thanh bọn họ không nghĩ tới, ngay cả Côn Lôn phái cũng không nghĩ tới. Cũng không kỳ lạ với những lão già đã sống hơn ngàn năm này, bọn họ bình thường ngoài tu luyện thì chỉ bế quan, còn đâu tâm tư suy nghĩ chuyện này. Kỳ thật bọn họ chỉ cần ngẫm lại, Ma Tông tại sao chỉ thả ra tin tức Lưu Vũ Phi có linh dược rất nhiều mà về thực lực kinh khủng của hắn lại không đề cập tới. Bọn họ cũng không ngẫm lại Huyết Ma vì sao lại đem tin tức này nói ra. Đông Phương Anh cũng không ngốc, nghe Âu Dương Côn nhắc nhở, lập tức tỉnh ngộ: “ Hảo độc kế, người tu chân chúng ta đúng là sống thừa hơn ngàn tuổi, ngay cả âm mưu thô thiển như vậy mà cũng không ai hiểu ra, thật sự là buồn cười a, mấy trăm người bị hắn hại chết mà cũng không biết, cứ như vậy mà chết oan uổng.”
“ Đông Phương huynh, ngươi có thể nói rõ ràng chút hay không, ta nghe không hiểu gì cả.” Tư Mã Thiên Hữu là một người thô lỗ, bây giờ còn chưa rõ ý tứ trong đó.
“ Tư Mã lão đệ a, sao ngươi còn chưa hiểu được, ngươi nói Huyết Ma tại sao lại đem chuyện Lưu Vũ Phi có linh dược truyền ra ngoài mà lại không truyền đi sự lợi hại của hắn.”
“ Ngươi là muốn nói Huyết Ma lợi dụng môn phái chính đạo cố ý khơi lên mâu thuẫn giữa Lưu Vũ Phi và họ?”
“ Đúng, chính là như vậy. Đây chính là một mũi tên hạ hai chim a, vừa tước yếu đi thực lực của chính đạo đồng thời lại có thể trả thù Lưu Vũ Phi.”
Hiểu rõ mưu kế của Ma Tông, Đông Phương Anh quyết định sẽ đi gặp Ngộ Thanh của Tam Thanh Giáo, dù sao Tam Thanh Giáo cũng còn có điểm giao tình với Lưu Vũ Phi.
Lưu Vũ Phi bỏ ra ba ngày thời gian đem tu vi của tất cả cô nhi tăng lên tới Phân Thần kỳ. Bây giờ bọn họ mỗi người đều có thể phát huy uy lực của phi kiếm cả trăm phần trăm, điều này làm cho Lưu Vũ Phi không cần lo lắng bọn họ sẽ bị thương tổn. Hiện giờ chỉ có ba nữ hài tử ở Bắc Kinh, Lưu Vũ Phi quyết định hôm nay sẽ đi Bắc Kinh. Hắn rõ ràng hiểu được hoàn cảnh hiện giờ của mình, chẳng những là địch nhân của tu chân giới, còn chọc vào tiên nhân. An toàn của Triệu Nhược Băng và Tô Thiến cũng không còn là chuyện đơn giản nữa.
Vốn hắn định cho hai nàng nghỉ học, nhưng cả hai cũng không đồng ý, kết quả chỉ có thể làm cho hai nàng xin nghỉ học một tháng. Hắn phỏng chừng, thời gian một tháng cũng đủ cho các nàng tăng tu vi lên tới Nguyên Anh hậu kỳ. Đợi khi họ xuất quan hắn sẽ đưa hai kiện thần khí Thất Thải chiến giáp và Thất Thải Linh Lung Tháp cho hai nàng dùng để hộ thân. Ít nhất trong một tháng này hắn không cần lo lắng cho an toàn của hai nàng. Xin nghỉ học một tháng, Tô Thiến thật ra không thành vấn đề, Triệu Nhược Băng thì có điểm phiền toái. Mấy ngày hôm trước nàng nhận được điện thoại của ba nàng, bảo nàng lúc nguyên đán phải về nhà một lần. Mặc dù nàng không biết là có chuyện gì, nhưng từ khẩu khí của Triệu Kiếm Bình, lần này nhất định là có phiền toái.
Lý Khánh Lạc không cam lòng Triệu Nhược Băng làm như vậy để cho Lưu Vũ Phi cướp đoạt nàng đi, sau khi hắn rời đi Bắc Kinh, liền tới Tây An. Đem chuyện nàng có quan hệ với Lưu Vũ Phi thêm mắm dặm muối hình dung cho gia đình nàng nghe. Đem việc nàng ở nhà Lưu Vũ Phi biến thành ở chung một chỗ. Nói luôn chuyện Lưu Vũ Phi đã có bạn gái, nhưng lại biến thành ba người cùng ở chung. Tóm lại hắn nói Lưu Vũ Phi thành một người chuyên môn câu dẫn con gái nhà giàu sống thác loạn.
Triệu Kiếm Bình nghe xong thì tức giận vô cùng, đại phát lôi đình kêu Triệu Nhược Băng lập tức đi về nhà. Hắn đối với chuyện con gái sống chung với nam nhân một chỗ là không thể tiếp nhận, càng huống chi hai gái cùng lấy một chồng. Cao Phương đối với con gái hiểu rõ hơn một chút, nàng không tin con gái mình lại giống như lời Lý Khánh Lạc hình dung. Khuyên bảo Triệu Kiếm Bình đang giận dữ, bảo ông ta nên hỏi rõ sự thật rồi hãy nói. Triệu Kiếm Bình tức giận đến nỗi muốn đích thân đi tới Bắc Kinh, nhưng được Cao Phương khuyên nhủ nên cũng tỉnh táo lại một chút.
Sau khi hắn tiễn Lý Khánh Lạc, lập tức gọi điện thoại cho con gái, dặn nàng lúc nguyên đán dù sao cũng phải đi về nhà một lần. Bây giờ cách nguyên đán chỉ còn có mười ngày thời gian, Lưu Vũ Phi lại cần nàng bế quan một tháng, điều này làm cho nàng khó thể quyết định. Lưu Vũ Phi biết nguyên nhân thì an ủi nói: “ Băng nhi, về nhà một lần cũng tốt, lần này về nhà thuận tiện đem việc em tu chân nói với người nhà cho rõ ràng, dù sao sớm muộn cũng phải nói cho bọn họ, về cái gì không nên nói thì em cũng đã biết rồi.” Triệu Nhược Băng gật đầu. Lưu Vũ Phi cho nàng bế quan vội vã như vậy làm nàng cũng không còn biện pháp nào khác. Một phương diện để các nàng tăng lên tu vi, phương diện khác để không còn lo lắng về sau.
Hắn đem chuyện hai nàng an bài xong thì mang theo ba nữ hài tử Phi Tuyết đi về Thượng Hải. Sau khi hắn vừa quay lại, Lý Hưởng liền đưa ra bái thiếp. Lý Hưởng biết rõ Lưu Chí bọn họ vì bảo vệ vợ con mình mà chết nên cũng buồn không tả được. Ngay cả vợ hắn Hoàng Huệ cũng khóc mất vài ngày, Lưu Vũ Phi phải đến an ủi cả nhà họ suốt nửa ngày, hắn nhìn bái thiếp ghi nội dung: “ Bàn Nhược Tông, Liễu Phàm, Liễu Nguyên, Liễu Nghi, Bổ Thiên Cung, Sở Phỉ, Sở Linh, Sở Nguyệt, Hiên Viên gia tộc, Hiên Viên Phách, Tam Thanh Giáo Ngộ Thanh, Linh Hư. Tinh Nguyệt Cung, Lãnh Thiên Nguyệt, Hồng Thắng, thời gian ba ngày gặp.”
Hắn cười tự giễu: “ Địa vị thật lớn, nghĩ không ra ta lại có mặt mũi lớn như vậy, ngay cả “ bọn họ” cũng muốn tới bái kiến ta, hừ hừ! Thật không biết bọn họ là tới trừ ma hay làm thuyết khách, việc này ngày càng thú vị đó.”
Nguyên lai Ngộ Thanh thu được tin tức do Đông Phương Anh truyền đến, hắn cũng chuyên tâm phân tích một chút. Cuối cùng đúng là như Đông Phương Anh đã nói, Ngộ Thanh nhanh chóng liên lạc với Lãnh Thiên Nguyệt, rồi lại đem tin tức này truyền cho Hiên Viên Phách. Vì vậy Hiên Viên Phách ra mặt mời Bàn Nhược Tông, Bổ Thiên Cung rời núi. Định đi gặp ngăn trở Côn Lôn, Phi Thiên Tông các môn phái để cho bọn họ buông cừu oán, không nên tìm Lưu Vũ Phi. Vừa mới bắt đầu mấy môn phái này đối với chuyện Bàn Nhược Tông và Bổ Thiên Cung mới đến thì nhiệt tình vô cùng, nhưng sau khi nghe bọn họ nói xong, hào khí liền thay đổi. Côn Lôn, Phi Thiên Tông, Hỏa Vân Tông từng bị tổn thất đệ tử tại Thượng Hải, đối với sự khuyên bảo của bọn như không hề nghe thấy. Còn có những người không hề khách khí khích bác bọn họ. May là ba người Bàn Nhược Tông hàm dưỡng phi thường tốt, cũng không vì bị phản bác mà tức giận. Ngay cả mấy nữ tu chân của Bổ Thiên Cung cũng không có tức giận, có thể thấy được tâm cảnh tu vi cũng những người này lợi hại không phải bình thường.
Sau khi bọn họ khuyên bảo không có hiệu quả, định đi tìm Lưu Vũ Phi nói chuyện, đồng thời cũng muốn xem có phải hắn giống như lời Hiên Viên Phách đã nói là cao thâm mạc trắc. Vừa tới Thượng Hải, bọn họ đi tìm Lưu Vũ Phi vài lần, nhưng đều bị Lưu Xán từ chối mà trở về. Cuối cùng bọn họ cũng chỉ có thể đưa bái thiếp tới cho Lưu Vũ Phi, cũng nói mình sẽ ở lại Thượng Hải chờ hắn quay trở về.
Lưu Vũ Phi nhìn bái thiếp trong tay, còn đang lo lắng có gặp những người này hay không. Cuối cùng hắn quyết định gặp mặt họ, dù sao người ta cũng ở lại Thượng Hải đợi hắn nhiều ngày như vậy, nếu không gặp thì quá thất lễ.
Buổi tối hắn chuẩn bị đặt phòng tại khách sạn năm sao chiêu đãi bọn họ, xem bọn họ có mục đích gì. Năm giờ mười phút, Lưu Xán đi mời họ. Nửa giờ sau, Lưu Xán mang theo mười một người đi tới nhà hàng. Một đám người mặc quần áo cổ đại, đi vào một nhà hàng năm sao, làm cho mọi người đều nhìn theo. Đám người này đều có vẻ cổ quái, có hòa thượng, có tiểu cô nương nhìn tuổi còn trẻ ( đương nhiên đây là trong mắt người bình thường), còn mấy người đạo sĩ nhìn qua có khí chất tiên phong đạo cốt.
Mấy người bọn họ bị mọi người săm soi như những con khỉ làm trò, nhưng tâm cảnh bọn họ vô cùng bình thản, đối với ánh mắt khác thường của người khác cũng không để ý. Vào phòng đã đặt, Liễu Phàm mấy người nhìn thấy Lưu Vũ Phi thì sửng sốt một chút, trong mắt bọn họ nhìn hắn chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là khi nhìn rõ qua một chút, hai mắt hắn thật trong suốt, Liễu Phàm bọn họ nhìn thế nào cũng không nghĩ đến Lưu Vũ Phi là một người đã giết chết mấy trăm người.
Trong mắt Liễu Phàm bọn họ thì Lưu Vũ Phi có thể trông rất bình thường, nhưng mấy nữ tu chân của Bổ Thiên Cung thì hoàn toàn dùng một loại ánh mắt khác nhìn hắn. Trong ánh mắt các nàng tràn ngập sự tôn kính và sợ hãi, hình như phảng phất hắn là trưởng bối của các nàng vậy. Biểu hiện của hai phái đều rơi vào trong mắt Ngộ Thanh đạo trưởng, hắn mặc dù tò mò nhưng cũng không dám lên tiếng hỏi. Nhiều người như vậy quen biết và thân thuộc nhất với hắn chính là Linh Hư đạo trưởng. Trước tiên hắn chào Linh Hư, điều này làm cho Linh Hư được quan tâm mà sợ, nhiều người ở đây như vậy, thì bối phận của hắn và Hồng Thắng là nhỏ nhất. Nhưng Lưu Vũ Phi lại chào hỏi hắn trước, đối với những người khác lại có bộ dáng như không thèm để ý.
Linh Hư không thể không lập tức giới thiệu những người khác. Lúc giới thiệu ba người của Bổ Thiên Cung, hắn phát hiện ra việc khác thường của các nàng. Trong lòng hắn kỳ quái nói: “ Ba nữ tu chân này sao ánh mắt nhìn ta khác với người khác như vậy, sao các nàng lại dùng ánh mắt sùng kính nhìn ta?”
Linh Hư giới thiệu tới Hiên Viên Phách, nhưng Lưu Vũ Phi cũng không nhìn hắn một cái, điều này làm cho hắn vô cùng xấu hổ, lúc đầu hắn bất ngờ đánh Lưu Vũ Phi, nếu không có người của Tam Thanh Giáo ngăn cản, sợ rằng hắn cũng giống như người tu chân khác, bị Lưu Vũ Phi tiêu diệt. Hiên Viên Phách nhìn thấy Lưu Vũ Phi xem thường hắn thì chỉ biết cười khổ. Ai biểu hắn lại có thực lực như thế này.
Hắn đối với ba vị hòa thượng Bàn Nhược Tông cũng chỉ gật nhẹ đầu. Lưu Vũ Phi bây giờ đối với người tu chân không có hảo cảm , chỉ có Linh Hư là ngoại lệ.
Chủ khách ngồi xuống, hắn bắt đầu gọi phục vụ bên ngoài dọn thức ăn. Không biết hắn có ý hay là vô ý, dĩ nhiên lại mời những người tu chân không cần ăn cơm đến nhà hàng để ăn cơm. Nếu truyền ra ngoài không biết người khác nghĩ thế nào.
Trên bàn ăn họ vừa muốn nói thì hắn lại mời ăn, cứ như thế cho đến khi ăn xong thì hắn mới mở miệng hỏi: “ Các vị lần này tới, không phải để ta mời ăn cơm đơn giản như vậy phải không, có chuyện gì thì cứ nói rõ, ta cũng không có thời gian nhiều như thế.”
Mọi người nghe xong dở khóc dở cười, rõ ràng là hắn mời họ lại ăn cơm, bây giờ hình như thành bọn họ muốn tới ăn cơm. Liễu Phàm bày một đạo kết giới, Ngộ Thanh nói trước: “ Tiểu hữu, chúng ta lần này thật sự là có việc muốn nhờ.”
“ Nga, Ngộ Thanh chưởng giáo có việc gì cứ nói thử xem, tiểu tử có chỗ nào giúp được sẽ làm giúp.”
“ Chúng ta là muốn mời tiểu hữu nhìn tại mặt mũi chúng ta một chút, không nên tranh đấu với tu chân giới chúng ta được không?”
“ Được! Chỉ cần bọn họ không tìm ta phiền toái, ta cũng sẽ bỏ qua cho bọn họ, nếu không, hừ hừ! Các ngươi hẳn là còn nhớ lần trước ta đã nói qua thế nào.”
Câu nói đầu tiên của Lưu Vũ Phi làm cho Ngộ Thanh muốn cứng miệng, nếu mấy môn phái này không đòi tìm tới cửa, thì bọn họ giờ phút này cũng không cần đến đây nói chuyện với hắn.
“ Thí chủ, xin nghe lão nạp một lời, hết thảy việc này đều do Ma Tông ở trong giở trò quỷ, bọn họ cố ý khởi lên cừu hận giữa ngươi và chính phái.”
“ Đại hòa thượng, những lời ngươi nói ta đều cũng biết, vẫn là câu nói kia, là Ma Tông hay vì người trong chính đạo các ngươi cũng được, phàm những ai chọc vào ta là địch nhân của ta, đối địch nhân ta không hề có tâm địa từ bi như lời người xuất gia các ngươi, vì khi trước ta đã mềm lòng, nên đã phải trả giá thảm trọng, lần này ai có tới cũng không hữu dụng, gặp thần sát thần, gặp phật sát phật.”
Lưu Vũ Phi không đợi Liễu Phàm nói hết đã cướp lời cắt đứt hắn, lời nói ra cũng phi thường cuồng vọng.
Lưu Vũ Phi nghĩ thầm: “ Dù sao ngay cả tiên nhân của tiên giới cũng đã đắc tội, có đắc tội thêm mấy người tu chân cũng không có gì đại sự, cho dù sang năm có trăm năm chi ước thì thế nào, bọn họ không đến Trung Quốc thì còn tốt, nếu không...”
Hiên Viên Phách cũng muốn nói vài câu, nhưng hắn nhìn thấy sắc mặt của Lưu Vũ Phi không tốt thì lời đã tới bên mép cũng đành phải nuốt xuống.
Nhìn thấy vẻ kiên quyết của Lưu Vũ Phi, Liễu Phàm dù có một thân Phật học cũng không biết nên khuyên như thế nào.
“ Thí chủ, lão nạp đại diện cho các phái tại tu chân giới, hướng ngươi trịnh trọng xin lỗi, xin thí chủ khoan hồng đại lượng, không nên so đo với những môn phái có kiến thức tầm thường này.” Lần này là do Liễu Quang mở miệng khuyên bảo.
“ Ta nói đại hòa thượng, vừa rồi ngươi không có nghe ta nói rõ hay sao? Ta chính là bởi vì quá mức khoan dung, các ngươi vì muốn bảo toàn đại cục, ở trong mắt ta cái gì cũng không đáng, ta cũng không có phẩm đức cao thượng gì mà phải xả thân vì người khác.” Lưu Vũ Phi đối với mấy người này thật sự không có gì để nói, một mặt muốn cho hắn tha thứ, cũng không lộ ra vẻ mặt chính nhân quân tử.
“ Tiên sinh, ngài là tu thần giả phải không?” Lúc này Sở Phỉ của Bổ Thiên Cung đột nhiên nói ra một câu không liên quan gì đến chuyện đang nói.
Lưu Vũ Phi vô thức gật đầu, hắn cũng cảm thấy câu hỏi đột nhiên của họ làm hắn có chút băn khoăn. Nhìn thấy sự khẳng định của hắn, ba nữ tu chân chợt hưng phấn dị thường, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt khó hiểu của những người khác.
Lưu Vũ Phi mặc dù thu liễm hơi thở của mình, nhưng thỉnh thoảng vẫn tiết lộ một chút. Một chút như vậy có lẽ trong mắt tu chân giả không phát hiện được, nhưng đệ tử Bổ Thiên Cung đều là tu thần giả nên đối với hơi thở này phi thường mẫn cảm.
Mấy người các nàng vừa mới vào thì đã cảm thấy từ người Lưu Vũ Phi đã có thần nhân khí tức khổng lồ, so với các trưởng bối trong cung các nàng còn mạnh hơn vô số lần. Bởi vậy các nàng nhìn thấy Lưu Vũ Phi thì lộ ra vẻ tôn kính và ánh mắt sùng bái.
“ Tu thần giả”, ba chữ này người khác còn chưa nghe nói, ngay cả những người đã sống gần hai ngàn năm như Liễu Phàm bọn họ cũng không có nghe nói.
Nhìn mọi người đang tràn đầy nghi vấn, Sở Phỉ cười cười nói: “ Kỳ thật công pháp tu thần vừa nói, cũng không phải các ngươi có khả năng biết được, bây giờ tất cả mọi người đều chỉ biết tu tiên, kỳ thật tu thần chính là sau khi tu thành tiên lại tiếp tục tu luyện thêm nữa, bọn họ cũng giống như chúng ta đi chung một con đường, lại độ kiếp rồi lại phi thăng, đến lúc đó sẽ trở thành thần nhân, chỉ có đạt tới thần nhân lĩnh vực mới xem như chính thức viên mãn đại thừa.” Lời nói này của Sở Phi ngoại trừ Lưu Vũ Phi thì đã hoàn toàn đánh vỡ sự nhận thức của người khác. Trước kia bọn họ chỉ biết sau khi tu thành tiên thì có thể phi thăng thượng giới, còn không biết sau khi thành tiên thì còn phải tiếp tục tu luyện, còn có thể tiếp tục độ kiếp.
“ Các ngươi làm sao biết việc này, theo lý thuyết các ngươi không phải cũng là người tu tiên hay sao?” Lưu Vũ Phi hỏi.
“ Chúng ta đương nhiên bất đồng với bọn họ, pháp quyết chúng ta tu luyện chính là do thượng cổ đại thần Nữ Oa nương nương lưu lại, chỉ là pháp quyết chúng ta đoạt được lại thiếu thốn không chịu nổi, thiếu đi vài chương pháp quyết cuối cùng, vì thế Bổ Thiên Cung chúng ta vẫn không ai có thể phi thăng thượng giới, cho dù chúng ta có thực lực của tiên nhân cũng không cách phi thăng tiên giới.” Nói đến đây Sở Phỉ có chút mất mác.
Bổ Thiên Cung đã nhiều năm như vậy mà vẫn không có ai phi thăng, cũng không phải vì môn nhân đông đảo, đến bây giờ ngoài ba người Sở Phỉ, Bổ Thiên Cung cũng chỉ có hai mươi hai người ít ỏi. Điểm ấy cũng giống như Bàn Nhược Tông, người của Bàn Nhược Tông thì có thể phi thăng. Bọn họ tu phật, đợi khi tu vi vượt qua tiên nhân bình thường, bọn họ không cần độ kiếp cũng sẽ phi thăng phật giới.
Bàn Nhược Tông thu đệ tử cũng cực kỳ nghiêm khắc, người của bọn họ sau khi không ngừng phi thăng, Bàn Nhược Tông bây giờ chỉ còn mười ba người.
Giấc mộng lớn nhất của Sở Phỉ các nàng chính là được phi thăng thần giới, nhưng tại phàm giới lại không có ai có thể chỉ điểm các nàng. Các nàng cảm nhận được trên người Lưu Vũ Phi có hơi thở vô cùng cường đại thì y như một người đang đi trên sa mạc mà gặp được một địa phương có nước uống. Các nàng đối với chuyện hắn đã giết bao nhiêu người tu chân cũng sẽ làm như không nhìn thấy, bây giờ các nàng nghĩ chính là muốn hắn có thể chỉ điểm một chút cho mình, làm cho họ có thể phá tan đi một tầng khó khăn cuối cùng.
Nhìn ánh mắt nhiệt tình của ba người Sở Phỉ, hắn đương nhiên tâm tư của họ: “ Chỉ bằng điểm ấy tu vi của các ngươi bây giờ, muốn phi thăng thì còn kém lắm, ngay cả ta mà cũng phải thêm năm trăm năm mới có thể phi thăng.” Lời này của hắn nói ra là nửa thật nửa giả, hắn còn cần năm trăm năm nữa mới phi thăng là vì tâm cảnh hắn còn chưa đủ, cũng không phải vì tu vi của hắn không tới.
Lời này của hắn ba người Sở Phi nghe xong cũng không có gì, các nàng thậm chí còn lộ ra vẻ mặt như đương nhiên là vậy. Nhưng ba hòa thượng Bàn Nhược Tông cùng Ngộ Thanh bọn họ sẽ không nghĩ như vậy, nhất trí cho rằng hắn quá mức cuồng vọng. Tu vi của ba người Sở Phỉ so với Hiên Viên Phách còn muốn cao hơn một bậc, nghe hắn vừa nói như vậy, những người khác càng thêm không chịu nổi. Thầm nghĩ, cho dù ngươi cao hơn so với chúng ta, nhưng cũng không dụng những lời như vậy để chê cười chúng ta chứ.
Lưu Vũ Phi đối với những người tu chân này cũng không có hảo cảm, xem thời gian cũng đã không còn sớm nữa, hắn nói: “ Các vị, ý định của các ngươi ta cũng đã rõ ràng, ta vẫn là câu nói kia, người không phạm ta, ta không phạm người.” Nói xong cũng cáo từ rời đi.
Hắn cũng không có nghĩ tới vẫn dây dưa ở chỗ này, trong nhà còn có ba nữ hài tử Phi Tuyết còn chưa giúp các nàng tăng lên tu vi.
“ Lưu tiên sinh, lúc nào có thể chỉ điểm cho tỷ muội chúng ta một chút hay không? Hoặc là ngươi cho chúng ta đến chỗ ngươi, chúng ta đều hoan nghênh ngươi đến Bổ Thiên Cung tham quan.”
Bổ Thiên Cung lại mời hắn đến làm khách, Liễu Phàm mấy người dùng ánh mắt không thể tư nghị nhìn hắn.
“ Thật ngại quá, ta với các ngươi không quen thân, chỉ điểm càng chẳng có gì để nói.”
Sở Phỉ cũng không dễ dàng để cho hắn đi, chỉ tiếc hắn đối với các nàng cũng không có hảo cảm như mấy người kia, câu nói đầu tiên liền cự tuyệt các nàng. Sở Phỉ cũng không vì lời cự tuyệt của hắn mà nổi giận, hai mắt sáng lên nhìn hắn rời khỏi, thẳng đến khi biến mất không còn nhìn thấy.
“ Sở thí chủ, tu vi của hắn thật sự như lời nói, cao thâm như vậy hay sao?” Ngộ Thanh đợi đến khi hắn đi khỏi liền hỏi, lời này cũng là lời những người khác muốn hỏi.
“ Chúng ta không có khả năng chọc vào hắn đâu, cho dù là tiên nhân, cũng không thể làm gì được hắn, các ngươi không nên cho rằng vừa rồi ta đối với hắn tôn kính chỉ là lòng giả dối, nói lời khó nghe, dù cho tất cả chúng ta ở đây có xông lên cùng lúc, sợ rằng cũng còn kém một ngón tay của hắn mà thôi.” Sở Phỉ nói lời này thì ánh mắt liền tỏa ra sự sùng kính đối với Lưu Vũ Phi. Vẻ mặt của nàng như một người đệ tử với sư phụ mình vậy. Sở Phi nói xong nhưng bọn họ cũng không đồng ý với lời nàng, nhất là Liễu Phàm mấy người phật môn đệ tử cũng dấy lên lòng háo thắng.
“ Sở thí chủ, nếu ngươi nói hắn lợi hại như vậy, thì khí tức của hắn phải mạnh mẽ mới đúng, nhưng sao chúng ta lại cảm thụ không được?”
Lưu Vũ Phi cường đại như thế nào Hiên Viên Phách mấy người đều đã được nhìn thấy qua, nhưng bọn họ lại không thấy nên lòng hoài nghi vẫn có.
“ Ta nói là lời nói thật, tin hay không là tùy các ngươi, về phần các ngươi cảm thụ không được khí tức của hắn, là vì mục tiêu tu luyện của các ngươi và hắn khác nhau mà thôi.” Lời này nói ra thì Liễu Phàm bọn họ có chút tin tưởng, Lưu Vũ Phi càng mạnh mẽ, tâm tư bọn họ càng nặng nề.
Lãnh Thiên Nguyệt vội la lên: “ Nếu hắn cường đại như vậy, chúng ta nên làm cái gì bây giờ, Côn Lôn, Phi Thiên Tông mấy phái mấy ngày nay cũng đã chuẩn bị, tin tưởng không qua vài ngày là bọn họ sẽ tìm tới Lưu Vũ Phi.”
“ Liễu Phàm đại sư, lần này Bổ Thiên Cung chúng ta cũng không tham gia nữa, bọn họ nếu lựa chọn đối phó Lưu Vũ Phi, vậy phải gánh chịu hậu quả, nhắc nhở các ngươi một câu, bất kể phát sinh chuyện gì, cũng đừng đối kháng với Lưu Vũ Phi.” Trước khi đi, Sở Phỉ để lại một câu nói như thế. Các nàng cũng phải đem tình huống của Lưu Vũ Phi về báo cáo cho Bổ Thiên Cung trưởng bối.
Tiếp theo mấy người Liễu Phàm về Tam Thanh Giáo chờ đợi, xem Côn Lôn, Phi Thiên Tông các phái sẽ làm gì.
Lưu Vũ Phi quay trở về, sau đó quán đính cho ba người Phi Tuyết. Ba người cũng làm cho hắn tiêu hao công lực, phải đi vào trong Giang Sơn Xã Tắc Đồ để hồi phục chân nguyên bởi vì bên ngoài linh khí quá kém không đủ để cho hắn hồi phục phân nửa chân nguyên bị hao tổn. Đầu tiên hắn nhìn Triệu Nhược Băng và Tô Thiến đang nhập định, đối với tiến độ của các nàng cảm thấy hài lòng. Hắn vận công ba mươi sáu đại chu thiên, khôi phục được chân nguyên đã mất đi. Khi hắn từ bên trong đi ra thì đã trôi qua một ngày.
Hắn tản mát ra thần thức, dò xét một vòng chung quanh công ty. Bây giờ công ty đã tan sở. Từ mấy ngày hôm trước hắn đại khai sát giới giết người của các môn phái, thì vẫn không còn ai xông tới nữa, hôm nay hắn lại phát hiện ra mấy hòa thượng ngoại quốc. Lưu Vũ Phi đối với bốn hòa thượng này không hiểu họ đang nói gì, nhưng khẳng định đi tới nơi này cũng không có hảo ý. Vừa rồi hắn cảm thụ một chút, khí tức của mấy người này không khác gì mấy vũ giả, chỉ là mỗi người bọn họ đều cũng mang theo một linh thể.
Lưu Xán nói: “ Thiếu gia, ngài có gì phân phó.”
“ Ngươi đi ra bên ngoài gặp đám hòa thượng ngoại quốc kia, xem bọn hắn cũng không phải người tốt, diệt bọn hắn đi.” Mấy người bên ngoài quá yếu nên hắn định chuẩn bị cho Lưu Xán ra tay.
Hoàn toàn không biết vận mệnh của chính mình đã bị người nắm giữ, mấy hòa thượng giờ phút này còn đang nghĩ cách làm sao âm thầm tiến vào công ty Tây Vũ.
“ Các vị đại sư đường xa đến, không biết các ngươi tới đây tìm người hay là có chuyện gì?”Lưu Xán đi ra hướng tới vị trí mấy hòa thượng ẩn núp mở miệng nói. Lưu Xán cũng không quản mấy người này có hiểu Trung văn hay không, hơn nữa hắn cũng chỉ biết Trung văn mà thôi.
Mấy hòa thượng hiển nhiên nghĩ không ra bốn người mình đã bị phát hiện, nghe Lưu Xán nói thì ngây ngốc sững sờ.
“ Thế nào, các vị đại sư nghe không hiểu phải không, hay là không mặt mũi gặp người.” Lưu Xán châm chọc nói. Lần thứ hai hắn lên tiếng cuối cùng làm cho họ bừng tỉnh, từ chỗ tối đi ra bốn vị hòa thượng chừng hơn hai mươi tuổi. Trong đó có một người cất tiếng nói cứng ngắc: “ Chúng ta là đệ tử phật giáo Nhật Bổn( Âm Dương Sư) đến quý địa là muốn tìm kiếm vài tên đệ tử mất tích, cũng không ác ý.”
“ Ha ha ha, thật sự là quá buồn cười, hòa thượng Nhật Bổn các ngươi đã mất tích sao lại tìm đến Trung Quốc chúng ta, nếu các ngươi tìm không được người, không phải cứ tới hoài hay sao.” Lưu Xán châm chọc.
“ Tội quá! Tội quá! Thí chủ hiểu lầm bần tăng rồi, chúng tôi thật là đến tìm người.”
“ Trên đời này vô sỉ nhất, không đáng tin nhất chính là mấy người ngu như heo các ngươi, đến tìm người, nghĩ rằng ta tin tưởng hay sao?”
Nghe Lưu Xán nhục mạ, cho dù bọn họ là hòa thượng cũng không cách nào chịu được. Nếu không phải trước khi đi sư phụ bọn họ từng cảnh cáo, ở Trung Quốc không thể dễ dàng thả ra oán linh, bọn họ sớm đã động thủ, để cho oán linh hấp thu linh hồn của Lưu Xán rồi.
“ Nếu thí chủ không tin bốn người bần tăng, chúng tôi cũng xin cáo từ.” Bốn hòa thượng cuối cùng quyết định nhẫn nhịn, rời đi trước rồi hãy nói.
“ Hừ hừ, các ngươi nếu đã tới, còn muốn còn sống rời đi sao?”
Một hòa thượng nhịn không được nói: “ Người này, đừng mạnh miệng quá, chỉ bằng một mình ngươi không cách nào làm gì được chúng ta, ngươi mau thối lui đi.”
“ Muốn chết.” Lời vừa buông ra, một đạo chỉ phong xuyên đến, hòa thượng vừa nói chuyện liền hét thảm một tiếng, chỉ thấy trên ót lưu lại một lỗ nhỏ, máu tươi đang chảy ra.
Mấy Âm Dương Sư này bất quá chỉ mới nhập môn mà thôi, cho dù Lưu Xán chỉ có tu vi Nguyên Anh kỳ cũng có thể giết bọn họ huống chi bây giờ hắn đã đạt tới tu vi Phân Thần kỳ.
Ba hòa thượng còn lại hô lên một tiếng, ác độc nhìn Lưu Xán, miệng lẩm bẩm. Một cỗ âm phong ô ô kêu lên, mấy linh thể phiêu đãng trong không trung xuất hiện trước mắt Lưu Xán. Nhìn mấy u linh ngay cả gió cũng có thể thổi bay, Lưu Xán ha ha cười to: “ Các ngươi chỉ bằng mấy oán linh sơ cấp mà cũng muốn tìm ta báo thù hay sao, thật sự là quá buồn cười.” Thanh âm vừa rơi xuống, Lưu Xán kêu lên một tiếng “ Tật”, ba đạo Tam Muội Chân Hỏa từ trong miệng hắn phun ra, mấy oán linh ngay cả kêu cũng không kịp kêu, lập tức biến mất trong không khí.
Quá yếu, đối phó với u linh như vậy ngay cả thiên hỏa mà Lưu Xán cũng không cần dùng.
Tiếp theo Lưu Xán phát ra ba đọa Thiên Cương Chỉ: “ Phanh! Phanh! Phanh!” Ba thanh âm, ba hòa thượng bật người biến thành ba thi thể.
Lại phát ra Tam Muội Chân Hỏa, đem bốn thi thể thiêu thành tro bụi, đêm tối lại trở lại bình yên.
Lưu Vũ Phi đối với sự việc bên ngoài nhìn thấy rõ ràng, hắn còn không biết hòa thượng Nhật Bổn này chính là Âm Dương Sư, dưỡng oán linh vốn là cấm kỵ của tu chân giới, hắn nhìn thấy mấy hòa thượng này dám thu dưỡng oán linh thì trong bản năng liền biết bọn họ là người có nội tâm tà ác.
Lúc này Lưu Xán đã trở lại: “ Thiếu gia, theo phân phó của ngài, ta đã thu thập xong bọn họ.”
“ Làm tốt lắm, Lưu Xán ngươi hãy nhớ, sau này người nào muốn bất lợi đối với chúng ta thì cứ giết chết, mấy ngày nữa ta cũng không ở đây, các ngươi cũng không cần ra bên ngoài, canh giữ ở nơi này không cho ai vào.”
“ Dạ, thiếu gia.”
“ Mấy ngày nay các ngươi cũng nên chú ý nhiều một chút, nhất là những người tu chân, ta dự cảm các môn phái của tu chân giới mấy ngày nay sẽ có hành động, ngươi phân phó cho những người khác, để cho bọn họ cũng chú ý một chút.”
Lưu Xán dạ một tiếng rồi đi ra ngoài truyền lời. Suy đoán của Lưu Vũ Phi không sai, chỉ hai ngày sau các tu chân môn phái do Côn Lôn cầm đầu đã đem đến một phong chiến thư đến tay Lưu Vũ Phi.
Đối với chuyện này hắn đã sớm có chuẩn bị, hắn nghĩ không ra Côn Lôn phái lại dùng đến phương thức này để khiêu chiến. Nghĩ thầm, như vậy cũng tốt, lần này coi như bọn họ có chút phong độ, còn hơn là đi đánh lén.
Lúc Côn Lôn phái gởi chiến thư đến cho Lưu Vũ Phi thì đúng lúc ba người Liễu Phàm lại đến. Bọn họ chuẩn bị vô luận thế nào cũng phải ngăn trở hành động của các phái lần này. Ngoài dự liệu của bọn họ chính là những chưởng môn nhân như Thanh Tùng đối với việc này lại ngoan cố rất nhiều. Bọn họ chẳng những không bận tâm liền tiễn ba người Liễu Phàm đi về, mà còn tung ra một tin tức bất kể là môn phái nào dám bảo vệ Lưu Vũ Phi đều sẽ bị quần công, cho đến diệt môn.
Tin tức này truyền ra liền tạo thành một cơn sóng lớn trong tu chân giới, Ngộ Thanh biết đây là bọn họ nhắm vào Tam Thanh Giáo và Tinh Nguyệt Cung. Càng làm cho hắn ngạc nhiên chính là vốn có những môn phái nhỏ đã chịu lui khỏi nhưng bây giờ lại gia nhập vào trong đại quân đối phó Lưu Vũ Phi. Ngộ Thanh có hỏi qua người của mấy môn phái này tại sao lại thay đổi chủ ý thì bọn họ trả lời càng làm cho Ngộ Thanh càng không giải thích được, mãi cho đến ngày thứ hai hắn mới biết rõ nguyên nhân. Hắn cũng không biết nên làm sao bây giờ mới tốt, đối với Lưu Vũ Phi hắn thật sự không muốn thành kẻ địch, chính là...cuối cùng Ngộ Thanh quyết định bảo trì trung lập. Bây giờ hắn chỉ suy nghĩ xem Bổ Thiên Cung và Bàn Nhược Tông sẽ có quyết định như thế nào, còn Tinh Nguyệt Cung sẽ định ra sao. Hoàn hảo lần này trong mấy môn phái phật giáo cũng chỉ có Tịnh Quang Các tham dự. Còn những nơi khác cũng có thiệp mời của Côn Lôn phái, nhưng họ lấy cớ là người xuất gia không tiện tham dự vào sự phân tranh mà cự tuyệt.
Người của ba đại gia tộc cũng vì vậy mà rầu rĩ. Đông Phương Anh ba người thật sự là không dám đối địch với Lưu Vũ Phi. Hơn nữa vận mệnh của mười mấy người họ còn bị Lưu Vũ Phi nắm giữ, nếu lần này hắn không qua được trận chiến này, thì cũng có nghĩa là bọn họ mất đi cơ hội khôi phục công lực vĩnh viễn.
Đông Phương Anh thật sự rất muốn đem tình huống của tu chân giới báo cho Lưu Vũ Phi để cho hắn có chuẩn bị, miễn cho lúc đó ứng phó không kịp.
Còn có ba ngày chính là ước định cuộc chiến với Côn Lôn phái, Lưu Vũ Phi đối với đám người này thật sự là vô cùng thất vọng không lời gì để nói. Hắn còn hy vọng xa vời là với những đả kích lần trước, có thể mấy môn phái này đã học được giáo huấn nhưng vô ích.
Ma Tông đối với việc tu chân giới liên hợp đối phó Lưu Vũ Phi càng hưng phấn, bọn họ cho rằng lần này chính là thời cơ quật khởi tốt nhất của Ma Tông. Bằng vào thực lực kinh khủng của Lưu Vũ Phi, chắc sẽ làm cho các đại phái diệt vong, cũng sẽ tạo thành thương vong thảm trọng.
Ma Tông tứ đại ma quân, sáu đại trưởng lão đều xuất quan. Trừ bỏ Ma Tông tông chủ Bất Tử Xích Ma còn đang bế quan, hơn sáu trăm người đạt tới Phân Thần kỳ đều được tụ tập lại một chỗ, bọn họ quyết định nhân cơ hội này phải tẩy đi sỉ nhục. Huyết Ma càng vì trả thù mà tham gia đại chiến lần này nên đã hấp thu chân nguyên lực của hai thuộc hạ đạt tới Nguyên Anh kỳ, khiến cho hai gã thuộc hạ tại hiện trường bị tan thành mây khói.
Ba ngày sau, Lưu Vũ Phi chậm rãi phi hành tại không trung, vốn chỉ cần thuấn di là tới, sau lại nghĩ nên chậm rãi phi hành sẽ tốt hơn, miễn cho việc thuấn di lại không đúng chỗ. Còn có vài trăm dặm là đi ra Hoa Sơn Phi Thiên Tông, lúc này cách đó không xa truyền đến tiếng đánh nhau, Lưu Vũ Phi thầm nghĩ: “ Lúc này mà ai ở đây đánh nhau?” Hắn nhìn thời gian còn sớm, lòng lại hiếu kỳ nên bay qua xem.
Rất nhiều người, đây là suy nghĩ đầu tiên của hắn. Trong hai bên đang đánh nhau, hắn nhận ra ba người, bọn họ chính là Đông Phương Anh ba tộc trưởng. Giờ phút này bọn họ đang được sáu người vây quanh bảo vệ, còn có mười mấy người hắn không nhận ra, bọn họ đang dùng pháp bảo công kích trận pháp do thành viên ba gia tộc tạo ra.
Lúc này một trung niên nhân cười điên cuồng nói: “ Các ngươi mau tăng thêm công kích, bọn họ sẽ nhanh chóng không cầm cự được nữa, chỉ cần công phá điểu trận của bọn họ, đến lúc đó nguyên anh trong cơ thể bọn họ là của các ngươi.”
Lời nói của hắn quá hấp dẫn nên mười mấy người bên ngoài xuống tay cũng nặng hơn. Bọn họ là ai? Sao lại ở nơi này vây người của ba gia tộc?
Hắn suy nghĩ xem có nên ra tay giúp người của ba gia tộc hay không. Lúc này rõ ràng bọn họ đang đi tới chỗ Côn Lôn phái, nếu giúp họ không phải tự mình đi tìm thêm đối thủ hay sao?
“ Ta Lưu Vũ Phi từ khi nào lại sợ chuyện như vậy, cho dù có thêm bọn họ thì thế nào chứ.” Quyết định chủ ý xong, hắn đột nhiên hiện thân, mười ngón tay khấu động, mười đạo chỉ phong phát ra tiếng vang xuy xuy. Hắn đột nhiên ra tay đã làm rối loạn sự bố trí của những người này, hắn thầm nghĩ bức lui bọn họ nên chưa dùng tới chân lực. Mười đạo chỉ lực đưa thế công của bọn họ ngăn lại lập tức.
“ Là ai, dám can đảm phá hư chuyện tốt của Thánh Môn chúng ta?”