Ghi chú đến thành viên
Ãá» tài đã khoá
 
Ãiá»u Chỉnh
  #51  
Old 28-05-2008, 09:19 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thá»i gian online: 3 ngày 16 giá» 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Hồi 52

Cực Hình Tịch Mịch

Vạn lão phu nhân hết sức lấy làm lạ, không hiểu tại sao một mỹ nhân lại có thể tha thiết với lão to đầu.
Từ cổ chí kim, gái sắc phải sánh vá»›i trai tài, gái sắc cÅ©ng phải có há»c, trai tài cÅ©ng phải khôi ngô.
Trai tài, không khôi ngô cũng đừng mong có mắt xanh để ý.
Huống chi, Thủy Thiên Cơ từng nổi tiếng là vô tình?
Má»™t nữ nhân vô tình, khi động tình hẳn phải có má»™t động cÆ¡ phi thưá»ng chứ?
Con ngưá»i được lá»t vào mắt xanh cá»§a nàng hẳn phải phi phàm vá» tài, cÅ©ng như vá» mạo.
Ngưá»i trong vuông phòng kia, vá» tướng mạo cầm như dưới mức bình thưá»ng.
Còn vỠtài?
Bà lẩm bẩm:
- Thì ra hắn!.... Hừ!.... Hắn thông minh, hắn trầm tÄ©nh, hắn biết gây hoan hỉ nÆ¡i ngưá»i... Hắn xứng đáng cho má»™t thiếu nữ giao phó trá»n cuá»™c Ä‘á»i trong tay hắn!
Bà nói thế nghĩa là làm sao?
Bà có mỉa mai chăng hay bà vuốt ve tự ái của Thủy Thiên Cơ? Dù sao nàng không bao giỠthấu đáo nội tâm và ý của mụ hồ ly này.
Bởi giá»ng nói cá»§a bà êm dịu quá, thái độ cá»§a bà thành thật quá!
Thủy Thiên Cơ thốt:
- Tôi chẳng biết làm sao tôi lại có thể...
Vạn lão phu nhân mỉm cưá»i:
- Làm gì cô nương hiểu được tại sao mình bá»—ng nhiên lại có cảm tình tha thiết vá»›i hắn? Loại cảm tình đó, đến vá»›i chúng ta bất ngá» hÆ¡n má»™t tiếng sét nữa cô nương Æ¡i! Chính những lúc bất ngá» nhất, nó lại đến vá»›i ta! Cho nên, có những trưá»ng hợp thiếu nữ ghét cay ghét đắng má»™t nam nhân, bá»—ng chốc phát hiện ra mình không thể thiếu vắng nam nhân đó được. Và thá»i thưá»ng thì quá muá»™n, bởi nam nhân kia, có gan đâu chịu đựng sá»± phÅ© phàng cá»§a thiếu nữ mà ôm ấp sá»± khinh miệt chỠđợi má»™t ân huệ bố thí?
Thủy Thiên Cơ mơ màng:
- Tôi như vậy có là bạc không hở bà?
Vạn lão phu nhân vội trấn an nàng:
- Không đâu, cô nương không lầm! Chỉ cần biết tình yêu có chân thành hay không, chính đó là Ä‘iểm chánh, chứ còn việc chá»n ngưá»i, đứng ngoài cuá»™c còn ai dám có ý kiến gì? Huống chi đã chắc đâu ý kiến cá»§a ngưá»i ngưá»i là đúng? Cho nên luận tình nên luận chân hay giả, và Ä‘iá»u đó chỉ có má»—i má»™t cô nương biết cho cô nương thôi, già đành chịu?
Rồi bà há»i:
- Tại sao hắn tự giam mình trong phòng kín suốt bảy năm dài?
Thủy Thiên Cơ không đáp câu đó, chỉ thở dài:
- Tôi sợ khi ra ngoài rồi hắn không sống nổi!
Vạn lão phu nhân trố mắt:
- A! Tại sao?
Thủy Thiên Cơ thốt:
- Vuông phòng đó là kho sách của Tử Y Hầu!
Vạn lão phu nhân kêu lên:
- Kho sách?
Bà lá»™ vẻ khích động mạnh, run giá»ng tiếp:
- Nếu thế trong đó hẳn có những bí kíp võ công của Tử Y Hầu?
Thủy Thiên Cơ gật đầu:
- Sở há»c bình sanh cá»§a Tá»­ 'Y Hầu Ä‘á»u thu gá»n trong gian phòng đó!
Vạn lão phu nhân biến đổi thần sắc đến không còn là bà nữa.
Trên thế gian, những ngưá»i há»c võ có ai nghe tin đó mà chẳng rung động cả tâm thần?
Và bất cứ ai cũng phải biến đổi thần thái như Vạn lão phu nhân cả.
Lâu lắm bà mới lấy lại bình tĩnh.
Rồi bà từ từ thốt:
- Cô nương nói phải! Giam mình trong suốt bảy năm đó, hẳn hắn há»c hết những sách cá»§a Tá»­ Y Hầu, hắn sẽ Ä‘á»c hết sở há»c cá»§a Tá»­ Y Hầu, hắn am tưá»ng tất cả tinh túy cá»§a võ công, có Ä‘iá»u công lá»±c cá»§a hắn kém phần nào đó. Má»™t khi hắn ra khá»i phòng, thì Già Tinh đại sư sẽ hạ thá»§ Ä‘oạn, hắn sẽ không thoát khá»i tay lão ấy. Thật ra chẳng phải má»™t mình Già Tinh đại sư có ý đó mà thôi, già sợ tất cả những luyện võ trên thế gian này...
Thủy Thiên Cơ thở dài:
- Ai ai cÅ©ng có ý sát hại hắn. Chính tôi đây ngày sau có cÆ¡ há»™i trở lại lục địa, tôi cÅ©ng không dám để cho hắn trở vá».
Vạn lão phu nhân gật đầu:
- Vậy là chu đáo! Hiện tại chỉ có má»—i má»™t mình Già Tinh đại sư có ý sát hại hắn, nhưng khi trở vá» Trung Thổ rồi cái số ngưá»i mong tàn diệt hắn không nhỠđâu, nếu già chẳng nói là có thể tất cả hào kiệt võ lâm Ä‘á»u có ý đó!
Ãnh mắt cá»§a Thá»§y Thiên CÆ¡ ngá»i tia sáng kỳ dị, chẳng rõ trong tâm tư nàng có những ý niá»m gì đột hiện.
Nàng ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài, cánh buồm ngũ sắc lộng gió phần phật, mơ màng một lúc, sau cùng thong thả buông từng tiếng:
- Tuy nhiên khi hắn lãnh há»™i trá»n vẹn sở há»c cá»§a Tá»­ Y Hầu thì trên thế gian này có ai thừa sức lấy tánh mạng cá»§a hắn? Äành là như bà nói, công lá»±c cÅ©ng dá»± má»™t phần trong cái thế bại thành, song võ thuật vẫn thắng võ lá»±c!
Vạn lão phu nhân cưá»i nhẹ:
- Và đến lúc đó, hắn đương nhiên trở thành má»™t môn đệ tiếp nhận y bát chân truyá»n cá»§a Tá»­ Y Hầu, hắn sẽ trương cánh buồm ngÅ© sắc lá»™ng gió khÆ¡i... hắn sẽ giương oai khắp giang hồ!
Thủy Thiên Cơ thở dài:
- Chỉ mong được như lá»i bà!
Vạn lão phu nhân tiếp:
- Cho nên, cô nương cam tâm chỠđợi, âm thầm vá»›i tịch mịch mà chỠđợi. Thá» nhận má»i gian khổ mà chỠđợi. Cô nương không oán hận phong ba bão táp đưa đẩy mình đến hoang đảo này, đương đầu vá»›i má»i thiếu thốn, chẳng qua niá»m hy vá»ng đẹp trong tâm kia tạo nghị lá»±c cho cô nương!
Thủy Thiên Cơ mơ màng:
- Thật ra tôi không tha thiết chi lắm đến một viễn ảnh huy hoàng... mà chỉ vì tôi...
Vạn lão phu nhân mỉm cưá»i:
- Làm sao cô nương không tha thiết? Tất cả những gì thuá»™c vá» tương lai hắn, phải có liên hệ đến cô nương chứ! Khi cái danh cá»§a hắn gây chấn động bốn phương trá»i, thì nÆ¡i chiếc thuyá»n có cánh buồm ngÅ© sắc phải có má»™t nữ chá»§ nhân!
Thủy Thiên Cơ thở ra:
- Nhưng tôi... tôi lại...
Vạn lão phu nhân cưá»i khanh khách:
- Ngôi vị nữ chủ nhân, ngoài cô nương ra còn ai chiếm được?
Äá»™t nhiên Thá»§y Thiên CÆ¡ thoáng đỠmặt.
Rồi nàng cúi đầu.
Vạn lão phu nhân chá»›p liá»n ánh mắt mấy lượt vụt thốt:
- Còn một vài điểm già chưa được hiểu!
Thá»§y Thiên CÆ¡ há»i:
- Những điểm chi đó bà?
Vạn lão phu nhân tiếp:
- Già Tinh đại sư sợ có ngưá»i tranh Ä‘oạt bí kíp võ công cá»§a Tá»­ Y Hầu nên cam tâm tình nguyện ở lại hoang đảo này, chịu khổ, chịu cá»±c suốt bảy năm qua, không chịu trở lại Trung Nguyên.
Thủy Thiên Cơ gật đầu:
- Bà đoán đúng thâm ý của lão ta!
Vạn lão phu nhân tiếp:
- Tại sao lão vâng lá»i cô nương như má»™t tên nô lệ? Äiá»u khiển được má»™t ngưá»i cỡ đó, nào phải dá»… dàng?
Thá»§y Thiên CÆ¡ mỉm cưá»i:
- Tự nhiên là phải khó khăn, song tôi có phương pháp!
Không đợi Vạn lão phu nhân há»i. nàng giải thích luôn:
- Già Tinh đại sư dù cao cưá»ng, vẫn còn dục vá»ng. Khi lão muốn chiếm Ä‘oạt má»™t cái gì, lão phải thá»§ đắc vật đó, nếu vật chưa vá» tay, lão không chịu bá» cuá»™c!
Vạn lão phu nhân trố mắt:
- Cô nương muốn nói đến bí kíp võ công của Tử Y Hầu?
Thủy Thiên Cơ gật đầu:
- Phải! Nếu lão ta không vâng lá»i tôi, tôi bảo Hồ Bất sầu há»§y diệt những bí kíp đó ngay. Trước khi lão nhìn qua những bí kíp đó, vô luận làm sao lão không để bất cứ ai há»§y diệt. Cho nên lão nhẫn nại, chỠđến khi nào thấy được rồi hãng hay!
Vạn lão phu nhân thở dài:
- Äợi như vậy khi Hồ Bất Sầu ra khá»i phòng kín, chẳng những lão không mong chiếm Ä‘oạt gì, mà đến tánh mạng lão cÅ©ng chẳng bảo toàn nổi!
Thá»§y Thiên CÆ¡ cưá»i khổ:
- Biết vậy rồi, song lão còn làm sao khác hơn?
Nàng dừng lại một chút đoạn tiếp luôn:
- Bá» nÆ¡i đây, vá» lục địa là không hy vá»ng được gì. Ở lại đây lão còn hy vá»ng, dù là má»ng manh. Miá»…n có hy vá»ng là đủ, lão cần gì má»ng manh hay vững chắc? Bởi có hy vá»ng bao giá» cung dá»… chịu hÆ¡n là vô vá»ng!
Vạn lão phu nhân thở dài:
- Cô nương nói đúng? Con ngưá»i có dục vá»ng là có nhược Ä‘iểm. Vì dục vá»ng, há» phô bày rõ rệt nhược Ä‘iểm cho đối phương lợi dụng dá»… dàng. Sở dÄ© thế, Già Tinh đại sư má»›i bị cô nương chế ngá»±.
Thủy Thiên Cơ gật đầu:
- Äó là nhược Ä‘iểm cá»§a nhân tánh!
Vạn lão phu nhân trầm ngâm một chút:
- Thế ra, ai ai cũng có nhược điểm?
Thá»§y Thiên CÆ¡ cưá»i nhẹ:
- Ai có nhân tánh là có nhược điểm. Trừ khi mất nhân tánh thì lại khác!
Vạn lão phu nhân chớp mắt:
- Không ngá» cô nương lại am tưá»ng nhân tánh hÆ¡n cả già, hÆ¡n nhiá»u!
Thủy Thiên Cơ không nói gì nữa.
Má»™t lúc lâu, nàng vụt há»i:
- Bà từ Trung Thổ đến đâu chắc bà hiểu rõ tình hình võ lâm nơi đó chứ? Bà có thể cho biết đại khái như thế nào chăng?
Vạn lão phu nhân cưá»i hì hì:
- Có khác gì như trước đâu, cô nương còn phải há»i? CÅ©ng há»—n loạn, cÅ©ng kết oán gây thù chém giết lẫn nhau, cÅ©ng tranh giành Ä‘oạt lợi cÅ©ng Ä‘uổi bắt, trốn tránh, khiêu khích nhau trên khắp bốn phương trá»i.
Trừ khi nào ngưá»i trong võ lâm chết sạch, thì võ lâm má»›i cải biến bá»™ mặt. Mà ngưá»i trong võ lâm chết sạch thì còn gì là võ lâm nữa?
Thá»§y Thiên CÆ¡ đưa ánh mắt ra phương trá»i xa thẳm má»™t lúc lâu nàng cất giá»ng trầm buồn há»i:
- Còn... tiểu tử đó... giỠđây hắn đã trưởng thành rồi?
Há»i như thế là há»i làm sao?
Con ngưá»i nếu chưa chết, thì năm tháng trôi qua cÅ©ng có lúc phải trưởng thành chứ?
Có ai bảy năm trước là một đứa bé, bảy năm sau vẫn là một đứa bé được sao?
Chắc là nàng muốn há»i vá» sá»± đắc thất, bại thành trên đưá»ng dá»i hÆ¡n là sá»± lá»›n lên cá»§a tiểu tá»­!
Tiểu tử mà nàng nhắc nhở đây là ai?
Vạn lão phu nhân mỉm cưá»i:
- Cô nương há»i đến cái tên chồng nhá» bé cá»§a cô nương?
Chồng nhỠlà chồng trẻ vợ già, chứ chẳng phải chồng hai, chồng bạ..
Bất giác, Thá»§y Thiên CÆ¡ đỠmặt cưá»i gượng:
- Hắn ra sao?
Vạn lão phu nhân đáp:
- Tá»± nhiên hắn phải trưởng thành, hắn đâu có đứng má»™t chá»— cho thá»i gian Ä‘i qua?
Thá»§y Thiên CÆ¡ lại há»i:
- Tôi muốn biết vỠtình huống của hắn kìa?
Vạn lão phu nhân lại cưá»i:
- Chẳng những càng lớn lên hắn càng tuấn tú, khôi ngô, mà tánh tình hắn càng ôn nhu, hòa dịu vô cùng. Già đây lăn lộn trên giang hồ hơn mấy mươi năm, chưa từng trông thấy một chàng trai nào đẹp bằng hắn. Hắn đúng là đệ nhất mỹ nam tử ngày nay! Ngoài ra, hắn...
Thá»§y Thiên CÆ¡ chá»›p mắt, chận lá»i:
- Ngoài ra, hắn có vũ công rất khá!
Vạn lão phu nhân bật cưá»i ha hả:
- Nếu chỉ là khá thôi, thì còn nói làm gì? Cho cô nương biết hiện nay hắn là đệ nhất anh hùng trong võ lâm đấy!
Thá»§y Thiên CÆ¡ hân hoan ra mặt Ä‘iểm nụ cưá»i nhẹ:
- Tôi biết lắm mà! Ngày trước tôi đã nhận ra hắn có phẩm chất phi phàm!
Vạn lão phu nhân bật cưá»i khanh khách:
- Sở dĩ thế cô nương mới ưng thuận làm vợ hắn!
Thá»§y Thiên CÆ¡ cÅ©ng cưá»i:
- Ngày trước đùa vui, ngỠđâu lại thích thú quá độ. Có thể... có thể giỠđây hắn đã quên mặt ngưá»i vợ già cá»§a hắn ngày nào...
Rồi nàng thở dài đứng lên, vụt há»i:
- Bây giỠhắn ở đâu?
Vạn lão phu nhân chớp mắt rồi cũng thở dài:
- Hắn là bậc đại anh hùng, đại hào kiệt, khi nào tiếp xúc vá»›i cỡ ngưá»i như già mà già biết được hành tung cá»§a hắn?
Thủy Thiên Cơ nhìn ra bên ngoài cửa, trông thấy ánh dương quang lung linh trên cành lá mơ màng, một lúc lâu, rồi lẩm bẩm:
- Chỉ mong hắn sống được yên lành!
Phương Bá»­u Ngá»c cứ Ä‘i lên, lên mãi.
Äá»™t nhiên chàng không còn nghe tiếng chân vang lên từ phía hậu, bất giác giật mình quay lại trông thấy tiểu công chúa lẽo đẽo ở sau xa.
Chàng bước không nhanh lắm, tại sao tiểu công chúa chẳng theo kịp?
Chàng hết sức kỳ quái, đứng lại đó chá».
Tiểu công chúa hấp tấp bước lên, ngực nàng phập phồng, hơi thở dập dồn, màu đỠnơi gương mặt biến thành sắc trắng, trông đáng sợ.
Phương Bá»­u Ngá»c kinh hãi kêu lên thất thanh:
- Cô nương làm sao thế?
Tiểu công chúa vừa thở hào hển vừa đáp:
- Không sao cả... Chẳng sao cả...
Phương Bá»­u Ngá»c trầm giá»ng:
- Cô nương bệnh?
Tiểu công chúa hừ một tiếng:
- Thế ngươi mong ta mắc bệnh à?
Phương Bá»­u Ngá»c cưá»i khổ:
- Äâu phải! Tại hạ lo sợ cho cô nương mà?
Tiểu công chúa cưá»i lạnh:
- Äa tạ ngươi! Ta chết hay sống mặc ta, ngươi quan tâm làm chi?
Phương Bá»­u Ngá»c thở dài, không nói gì nữa quay mình lặng lẽ bước Ä‘i.
Thang mây cao vút, vút tận ná»n trá»i, thang dẫu dài, cÅ©ng có lúc phải tận cùng.
Và cuối cùng Phương Bá»­u Ngá»c cÅ©ng lên đến tận đầu thang trên đỉnh núi.
Äến nÆ¡i rồi đảo mắt nhìn quanh chàng giật mình sững sá» tại chá»—.
Theo sá»± tưởng tượng cá»§a chàng, má»™t nÆ¡i có nhiá»u sá»± tích trở thành thần thoại, được truyá»n thuyết trên giang hồ từ nhiá»u năm qua, dù không được kiến tạo vá»›i châu ngá»c, vá»›i bạc vàng thì ít nhất cÅ©ng có má»™t vẻ huy hoàng hùng vÄ© nào đó.
Không! Nơi đây chẳng có gì đặc biệt cả!
Sương trắng lạnh lùng, chá»— dày chá»— má»ng, sương bao phá»§ khắp đầu non, sương giăng mắc trá»n mặt hồ bởi hình ảnh trước nhất đập vào mắt chàng là má»™t mặt hồ, vì sương giăng che khuất tầm mắt, không không rõ mặt hồ rá»™ng lá»›n được bao trượng, vuông, tròn.
Sương trắng, nước hồ cũng trắng.
Trong tầm mắt chàng một màu trắng đục hiện ra.
Bạch Thá»§y Cung? Ở đâu? Nói đến cung phải nghÄ© ra những nhà ngang, nhà lầu, nhà trệt có tưá»ng, có hoa viên... Tóm lại phải nghÄ© đến má»™t công trình kiến trúc đại quy mô, bởi cung phải chứa đựng hàng trăm, hàng ngày ngưá»i.
Cung ở đâu?
Chàng nhìn quanh quẩn cố vận dụng nhãn lực soi màn sương tìm một hình ảnh, chứng thật sự hiện diện của cung.
Vô ích !
Trước mắt chàng là nước, chung quanh chàng, là sương!
Phương Bá»­u Ngá»c đứng bên bá» hồ, quan sát má»™t lúc lâu, rồi chỠđợi má»™t lúc, cuối cùng chàng cao giá»ng thốt:
- Cho Bạch Thá»§y Cung chá»§ hay Phương Bá»­u Ngá»c đã đến đây, và Phương Bá»­u Ngá»c cầu kiến!
Âm thinh cá»§a chàng vá»ng vào khoảng không nhưng mặt hồ phản dá»™i lồng lá»™ng.
- Phương Bá»­u Ngá»c cầu kiến!.... Phương Bá»­u Ngá»c cầu kiến!....
Chỉ có tiếng dội, không có tiếng hồi đáp.
Tiểu công chúa lạnh lùng:
- Rống mãi mà kêu, kêu mãi đến rách toạc cổ cũng chẳng có ai đáp ứng đâu!
Phương Bá»­u Ngá»c trố mắt:
- Tại sao?
Tiểu công chúa cưá»i mỉa:
- Tại vì bà ấy đưa ra một vấn đỠkhó cho ngươi. Một vấn đỠthứ nhất đây, dẫn đầu cho vô số vấn đỠkhác, cũng nan giải như nhau!
Phương Bá»­u Ngá»c cau mày:
- A ! Nhưng...
Bá»—ng chàng cưá»i tiếp:
- Cô nương cho rằng chẳng ai chú ý đến tại hạ? Cô nương xem kìa, cái gì lướt đến đó?
Trong màn sương trắng, trên mặt hồ, có bóng má»™t chiếc thuyá»n.
Con thuyá»n từ từ rẽ nước tiến vá» phía chàng Nhưng chẳng thấy bóng ngưá»i trên thuyá»n.
Chá» con thuyá»n đến sát bá» rồi, Phương Bá»­u Ngá»c nhảy xuống.
Trong thuyá»n có ngưá»i, song ngưá»i nằm sát lưá»n thuyá»n, phần có sương má» che khuất nên từ xa Phương Bá»­u Ngá»c không thấy rõ.
Ngưá»i trong thuyá»n, thuyá»n tiến đến phía chàng tức nhiên ngưá»i đến nghinh tiếp chàng, thế tại sao lại nằm sát lưá»n thuyá»n?
Chàng hết sức lấy làm lạ, bước tá»›i lật ngá»­a ngưá»i đó lên.
Mặt ngưá»i đó trắng nhợt, đôi mắt nhắm nghiá»n, chừng như hắn đã ngưng thở.
Gương mặt đó, không lạ lùng gì đối vá»›i Phương Bá»­u Ngá»c.
Trá»i ! Có thể như thế được sao?
Phương Bá»­u Ngá»c kêu lên:
- Thiết Nhiệm đạo trưởng!
Äạo nhân hôn mê trầm trầm.
Tiểu công chúa cÅ©ng đã xuống thuyá»n, lạnh lùng thốt:
- Thế là xong cho lão?
Phương Bá»­u Ngá»c không nói gì, quan sát khắp ngưá»i đạo nhân.
Không có dấu vết chi cả. Chàng làm má»i phương pháp cấp cứu, song vẫn vô hiệu quả, đạo nhân mê man trầm trầm.
Bên trong, ngưá»i lo cho ngưá»i, bên ngoài con thuyá»n cứ bá»nh bồng trên mặt nước.
Phương Bá»­u Ngá»c nóng lòng như ngá»n lá»­a đốt cao ngá»n bên trong, song chẳng làm gì được cho đạo nhân, chàng lại nhìn khắp mặt hồ, chẳng thấy má»™t chiếc thuyá»n nào khác.
a xa hơn phía bỠcũng không có một mái nhà.
Bạch Thủy Cung ở đâu?
Còn cung chá»§? Äã trở lên đây trước chàng, bà ta hiện giỠở đâu? Vá» cung hay còn lẩn khuất đâu đây, theo dõi từng cá»­ động cá»§a chàng?
Chàng lẩm bẩm thành lá»i cái ý nghÄ© đó.
Tiểu công chúa nhìn chàng chăm chú.
Chàng lại lẩm bẩm:
- Phải chi có nàng tại đây!
Tiểu công chúa bĩu môi:
- Ngươi nhắc đến ngưá»i vợ già cá»§a ngươi?
Phương Bá»­u Ngá»c thở dài buông tình theo ý nghÄ© cá»§a chàng:
- Phải chi có nàng tại đây, nàng không...
Tiểu công chúa cưá»i lạnh:
- Nàng không thể để ngươi nguy khốn? Äúng vậy chăng?
Phương Bá»­u Ngá»c cưá»i khổ:
- Ãt nhất nàng cÅ©ng...
Tiểu công chúa hừ một tiếng:
- Còn ta, ta an nhiên để ngươi thỠkhốn nguy?
Phương Bá»­u Ngá»c lắc đầu:
- Tại hạ đâu có ý nghĩ như vậy, cô nương ! Tại hạ chỉ...
Tiểu công chúa đột nhiên hét lớn:
- Ngươi có ý nghÄ© đó ! Äã có ý nghÄ© đó, sao ngươi còn giữ ta nÆ¡i đây.
Ngươi... ngươi.....ngươi...
Bất thình lình nàng nhún chân, nhảy xuống hồ.
Má»™t tiếng ùm vang lên, bá»t nước bắn tung tóe, bá»t nước rÆ¡i xuống rồi mặt nước khép lại, vùi sâu tiểu công chúa mất dạng.
Lâu lắm, nàng vẫn chưa trồi lên mặt nước.
Sương xuống dày hÆ¡n trước đó. Phương Bá»­u Ngá»c còn nhìn được xa, bây giá» chàng nhìn không ngoài mấy trượng.
Trong màn sương đó, Phương Bá»­u Ngá»c đơn độc vá»›i con thuyá»n bá»nh bồng...
Tại hoang đảo, dương quang càng lúc càng sáng..
Thá»§y Thiên CÆ¡ nhìn ánh dương quang má»™t lúc lâu, bá»—ng quay đầu lại Ä‘iểm phá»›t nụ cưá»i:
- Äã đến giỠăn rồi! Hôm nay, có món ăn ngon, tôi có thể làm má»™t bụng no nê bù trừ những lúc thiếu thốn. em ra, bà cÅ©ng tốt phúc lắm đấy nhé. Bây giá» bà ngồi đây, hÆ¡n nữa...
Tốt phúc? Cái đó đã hẳn rồi! Bởi vật thá»±c, là cá»§a bá»n Vạn lão phu nhân, Công Tôn Hồng, Mai Khiêm.
Quái nhân cướp Ä‘oạt bắt bà mang vá» cho nàng dùng, bất quá nàng lấy cá»§a ngưá»i đãi ngưá»i chứ nào phải cá»§a gì nàng mà nàng mang ra đãi ngưá»i khác, lại gá»i ngưá»i ta tốt phúc?
Chẳng khác nào kẻ cướp thu Ä‘oạt tài sản cá»§a ngưá»i, bắt luôn ngưá»i vá» trại, dùng tài sản đó nuôi lại ngưá»i để cho ngưá»i sống ngưá»i phục dịch cho, rồi lại gá»i là nhá» mình mà ngưá»i được ấm no!
Vạn lão phu nhân làm gì có thể ngồi bất động tại chỗ mà chỠăn?
Bà thốt:
- Già muốn dạo quanh bên ngoài một lúc!
Thủy Thiên Cơ gật đầu:
- CÅ©ng được nhưng phải lưu ý đấy nhé bà. Lạc đưá»ng thì khổ!
Vạn lão phu nhân cưá»i lá»›n:
- Già xuôi ngược trên giang hồ từ lúc mưá»i tám tuổi, sáu Bắc bảy Nam mưá»i ba tỉnh khắp Trung Nguyên, nÆ¡i nào cÅ©ng có dấu chân già, già vẫn thuá»™c đưá»ng như lòng bàn tay! Không lạc đưá»ng tại má»™t lãnh thổ lá»›n, thì khi nào lại lạc tại má»™t chá»— nhá» hẹp như thế này?
Thủy Thiên Cơ gật đầu:
- Vậy càng hay cho bà. Nhưng phải nhá»› là vá» sá»›m, nếu bữa ăn xong rồi mà bà chưa vá», thì mặc bà đấy.
Nàng thốt vá»›i giá»ng vui, hứng thú dâng tràn, miệng nở nụ cưá»i...
Trông nàng đẹp rạng rỡ quá chừng.
Vạn lão phu nhân chắp tay sau lưng ung dung bước ra ngoài, bà từ từ bước, như ngưá»i vô sá»± rá»i nhà ra Ä‘i là má»™t cuá»™c nhàn du, song vừa khuất tầm mắt Thá»§y Thiên CÆ¡, bà bước gấp liá»n.
Không lâu lắm bà rá»i khá»i khu rừng.
NÆ¡i miệng bà má»™t nụ cưá»i bí hiểm hiện lên, bà lẩm bẩm:
- Má»—i cá nhân Ä‘á»u có ít nhất cÅ©ng má»™t nhược Ä‘iểm. Ngươi nói phải đấy Thá»§y Thiên CÆ¡. Nhưng ngươi cÅ©ng biết là ngươi cÅ©ng có nhược Ä‘iểm như má»i ngưá»i chăng?
Bỗng bà ngưng câu nói.
Lưỡi bà cÅ©ng cứng lại bởi bà thấy má»™t sá»± kiện hết sức hãi hùng và cái Ä‘iá»u bà trông thấy nếu chẳng ai chính mắt trông thấy như bà chắc chắn là chẳng há» tin được nếu chỉ nghe thuật lại thôi.
Bà thấy Ä‘iá»u gì?
Thái dương lên cao, chiếu sáng rá»±c bá» hải đảo, cái vàng khô ướt lẫn lá»™n, chá»›p ngá»i óng ánh.
Trên bãi cát, có chiếc đầu ngưá»i. Äầu ngưá»i cÅ©ng chẳng phải là má»™t sá»± lạ, bởi những nhân vật võ lâm có ai chẳng hÆ¡n má»™t lần thấy xác chết? ác toàn vẹn hoặc xác cụt chân cụt tay, hoặc xác không dầu, hoặc má»™t chiếc đầu thôi còn xác đã thất lạc nÆ¡i nào.
Song sự lạ là một chiếc đầu ở trên bãi cát hoang vu và chiếc đầu đó lại chuyển động.
Chiếc đầu đó đưa ót vỠphía bà, và giỠđây nó từ từ quay lại, quay vỠhướng bà.
Bà kinh khiếp cực độ, thân hình run run, đôi chân như nhũn lại.
Thoạt trông thấy chiếc đầu, bà còn sợ là mình hoa mất vì ánh nắng thành trông lầm.
Chà đôi mất mấy lượt, bà nhìn lúc đó bà má»›i chắc chắn là má»™t chiếc đầu ngưá»i thật sá»±.
Äầu ngưá»i chẳng những chuyển động được đến chiếc miệng cÅ©ng chuyển động luôn.
Miệng lại thốt thành lá»i, và chiếc đầu đó bảo:
- Ai? Lại đây xem nào!
Vạn lão phu nhân nghe tim mình ngừng đập, cặp mắt chẳng còn hạt máu.
Lạ lùng thay, đôi chân nhÅ©n, lại nặng. Giá như bà nhấc chân lên được có thể bà thoát chạy liá»n và chạy rất xa.
Äôi mắt ma quái đó, nhìn bà trừng trừng.
Và đôi mắt đó, chẳng phải của ai xa lạ, chính là Già Tinh đại sư.
Tại sao?
Già Tinh đại sư chỉ còn lại má»™t chiếc đầu? Ai sát hại lão? Cắt đầu lão bá» lại đây, ngưá»i đó mang xác lão Ä‘i đâu?
Vạn lão phu nhân sợ hãi đến lặng ngưá»i.
Bình sanh bà gặp nhiá»u cảnh gian nguy, hung hiểm, song má»—i lần hoạn nạn bà có thừa cÆ¡ trí tá»± giải thoát lấy mình.
Nhưng ra đến hoang đảo này bà biến thành má»™t kẻ ngu xuẩn nhất Ä‘á»i. Bao nhiêu trí tuệ như để lại tại cá»­a sông trước khi ra khÆ¡i, cái linh lợi biến ứng giỠđây nhụt cùn, chẳng khác nào má»™t mÅ©i dùi nhá»n ngày ngày đục đá, lâu dần trở thành má»™t thá»i sắt thô kệch.
Sự việc trước mất rất giản đơn, thế mà bà không nghĩ ra!
Cát thì má»m, cát vun lên, có khác nào má»™t tấm nệm êm, Già Tinh đại sư vùi mình trong cát để ló độc má»™t chiếc đầu, và chiếc đầu xoay theo hướng tùy thích.
Bất chợt lão trông thấy Vạn lão phu nhân nhìn trừng trừng.
Dù cho ai cÅ©ng biết rõ, hiện tại lão bá»±c tức phi thưá»ng sá»± bá»±c tức đó lão nuôi dưỡng từ bảy năm qua, càng ngày nó càng lá»›n mạnh và lão đâm hằn há»c vá»›i bất kỳ ai, vá»›i tất cả má»i ngưá»i.
Lão có đổ sự bực tức đó lên đầu Vạn lão phu nhân kể cũng chẳng lạ lùng gì.
Già Tinh đại sư nhe hai hàm răng trắng nhởn phát lên má»™t tràng cưá»i khanh khách há»i:
- Ngươi sợ?
Vạn lão phu nhân ấp úng:
- Già... già...
Bà quen miệng, đối với ai, cũng xưng già, đối tượng là ai có bao nhiêu tuổi.
Trừ ra, những ngưá»i uy hiếp được bà, những ngưá»i đó má»›i được nể trá»ng phần nào và bà đổi lối xưng hô.
Già Tinh đại sư gá»i:
- Ngươi bước lại đây xem thử đi!
Như mất cả tự chủ Vạn lão phu nhân từ từ bước tới chân bà như đeo đá, nặng chình chịch. Bước được một bước là đổ mồ hôi, khi bà đến gần Già Tinh đại sư thì y phục bà ướt sũng, chảy nước ròng ròng.
Già Tinh đại sư há»i:
- em kỹ chưa? Có cái gì đáng sợ chăng?
Vạn lão phu nhân run run giá»ng:
- Äại sá»±.. đại sá»±..
Bá»—ng bà hét lên má»™t tiếng nhún chân nhảy cao bật cưá»i ha hả:
- Già đã thấy rồi!
Cát chơm chớp lấp lánh như sao.
Sóng cuá»™n vào bá», ào ào trưá»n trên cát, rút lui để rồi trở lại sóng và cát đùa cợt nhau muôn Ä‘á»i, chạm nhau ầm Ä© song vẫn hòa thuận nhau, bởi chẳng bên nào bị bên nào gây thiệt hại.
Vì song phương cùng êm dịu, song phương cùng chịu nhau, chịu để mãi mãi giữ hòa khí với nhau.
Gần đây là bãi cát vàng, xa kia là trùng dương, trên cao là ná»n xanh thẳm trong veo chăng má»™t vầng mây vấy bợn...
Cảnh đẹp bao la có đệm tiếng nhạc hải triá»u giữa cảnh đó, con ngưá»i thấy khí hùng bốc mạnh.
Trong khung cảnh đó hiện lại có hai ngưá»i, hay đúng hÆ¡n má»™t ngưá»i và má»™t chiếc đầu lâu. Hai ngưá»i đó có thưởng thức cảnh đẹp chăng? Hai ngưá»i đó, có cảm thấy khí hùng bốc mạnh chăng?
Hay tâm tư cá»§a má»—i ngưá»i có má»™t cuá»™n tÆ¡ rối? Và nhiá»u ý niệm phức tạp Ä‘ang dâng lên, xáo trá»™n tâm tư há» mãnh liệt phi thưá»ng?
Nhưng hỠlà những tay thừa kinh nghiệm, hỠkhông hỠđể lộ một cảm nghĩ nào...
Vạn lão phu nhân trấn định tấm thần rồi bật cưá»i vang, tiếp:
- Không ngỠđại sư ở đây khổ luyện võ công, già này nghe cÅ©ng lắm, thấy cÅ©ng nhiá»u, song không hiểu nổi đại sư luyện môn công thần bí gì. Chẳng hay đại sư có thể cho già biết qua?
Già Tinh đại sư cưá»i khanh khách:
- Luyện công? Ta luyện công gì chứ?
Vạn lão phu nhân chớp mắt:
- Nếu đại sư không luyện công, thì đang làm gì? Chẳng lẽ đại sư làm một trò đùa cho già xem?
Già Tinh đại sư cÅ©ng cưá»i, nhưng giá»ng cưá»i có vẻ hằn há»c:
- Trò đùa? Ta còn tâm tình để đùa với ngươi được à?
Vạn lão phu nhân trố mắt:
- Thế thì đại sư làm gì đấy?
Già Tinh đại sư hừ một tiếng:
- Cho ngươi biết, con ngưá»i ta lúc đói lả, không chịu nổi, nếu tìm chá»— cát ấm vùi mình, thì cảm thấy khá»e liá»n, khá»e như vừa ăn xong má»™t bữa ăn ngon, ăn no vậy!
Vạn lão phu nhân giật mình, rồi vụt bật cưá»i lá»›n:
- Thì ra là thế!
Già Tinh đại sư gạt ngang:
- Bao nhiêu đó đủ rồi, ta chẳng còn khí lực tiếp chuyện với ngươi lâu hơn. Ngươi đi đi!
Lão nhắm mắt liá»n.
Vạn lão phu nhân nhìn chiếc đầu tóc theo gió, lất phất phủ kín.
Bà chá»›p chá»›p mắt, Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i thốt:
- Tuân mạng!
Bà từ từ đứng lên, từ từ quay mình song mắt vẫn còn nhìn chiếc đầu.
Già Tinh đại sư tựa hồ không hỠnhướng mí mắt.
Äi được hai bước, đột nhiên Vạn lão phu nhân quay nhanh mình lại, phóng chân đá mạnh vào mặt đại sư, ngay huyệt Nghinh Hương...
Tay, chân thân mình vùi sâu trong cát, chẳng những không thể tránh né mà còn vô phương đón đỡ cái đá bất ngỠđó.
Như vậy, Vạn lão phu nhân cầm chắc đắc thủ rồi.
NgỠđâu Già Tinh đại sư bật cưá»i ha hả, tràng cưá»i vang lên lồng lá»™ng, cát bắn lên tung tóe.
Từ trong cát, lão vụt đứng lên.
Lão đứng lên, đầu xê xích, cái đá của Vạn lão phu nhân dĩ nhiên tung vào khoảng không.
Chẳng những bà không thành công trái lại bà còn khó chịu vì cát bắn vào ngưá»i bà từ đầu xuống chân, cát tạo thành má»™t bức màn che khuất tầm mắt bà...
Bà chưa kịp làm một phản ứng gì, bàn tay của Già Tinh đại sư đã chụp vào yết hầu bà...
Vạn lão phu nhân hoảng sợ, song yết hầu bị chận nghẹt chẳng nói năng gì được chỉ ú ớ:
- Äại... đại... sư Bà nín luôn nói mà cÅ©ng nín thở.
Già Tinh đại sư bật cưá»i ghê rợn:
- Ngươi là cái quái chi? Một lão súc sanh như ngươi làm gì hại ta nổi chứ?
Vạn lão phu nhân nghẹt thở, lè lưỡi dài thòng ú ớ:
- Thạ.. thạ..
Äại sư cưá»i hắc hắc:
- Tha cho ngươi? Ngươi muốn giết ta, ta cÅ©ng muốn lấy mạng ngươi Äiá»u đó rất công bình, Ä‘iá»u đó rất công bình, bất quá ngươi không đắc thá»§, còn ta lại thành công. Giả như ta chết thì giỠđây ngươi đâu mở miệng van xin ta, có phải vậy không?
Vạn lão phu nhân nghe đầu choáng váng, mắt hoa lên, óc nóng bừng bừng, tai khởi sự nổ lùng bùng. Kế tiếp, đôi mắt bà sôi ra như hai quả chanh, bà cố hết sức để nói mấy tiếng, song chẳng tiếng nào nói thoát ra được, chỉ nghe khét khét như khi gào.
Già Tinh đại sư càng phút càng bóp mạnh tay hơn.
Vạn lão phu nhân thấy bóng tối phủ trước mắt, tay chân run run, mồ hôi trán khởi đổ lấm tấm.
Bỗng Già Tinh đại sư buông tay.
Vạn lão phu nhân ngã xuống cát liá»n.
Già Tinh đại sư bật cưá»i ha hả:
- Nếu ta giết ngươi như thế này, thì có khác nào cho ngươi chết sướng. Ngươi chết sướng ta lại không khoái! Cho nên ta định vùi đầu ngươi dưới cát sâu, cho ngươi...
Äang mất hết khí lá»±c qua cái bóp cổ vừa rồi, Vạn lão phu nhân lại nhảy dá»±ng lên được, song nhảy lên rồi, liá»n ngã xuống không đứng nổi, bà run run giá»ng kêu vang:
- Äại sư lầm rồi! Già này chẳng há» có ý hãm hại đại sư! Tại sao già phải có ý đó chứ? Äại sư! Già Ä‘ang cần thương lượng vá»›i đại sư đây mà!
Má»™t việc quan trá»ng lắm, đại sư Æ¡i!
Già Tinh đại sư cưá»i lạnh:
- Ngươi tưởng ta có thể nghe ngươi nói ma nói quỷ đấy à?
Vạn lão phu nhân lắc đầu:
- Không! Già không bịa chuyện đâu! Việc quan trá»ng lắm!
Già Tinh đại sư bắt đầu chú ý:
- Hừ!
Bá»—ng, lão chụp Vạn lão phu nhân nhấc cao, chân lên trá»i đầu xuống đất.
Lão muốn vùi đầu bà ta vào cát, cứ thế ấn xuông mãi bà sẽ bị chôn vùi.
Thân xác cá»§a bà chẳng nặng cho lắm, trong tay đại sư bà như má»™t con gà, con thá». Vạn lão phu nhân kêu lên thất thanh:
- Äại sư! Buông già Ä‘i! Äại sư Æ¡i ! Già vừa có má»™t chá»§ ý giúp đại sư có gấp bí kíp võ công cá»§a Tá»­ Y Hầu!
Câu nói đó có hiệu lá»±c phi thưá»ng.
Già Tinh đại sư cấp tốc buông tay. Vạn lão phu nhân rơi phịch xuống cát ngồi thở dài.
Già Tinh đại sư trừng mắt hét:
- Ngươi nói thật hay bịa chuyện lừa ta?
Vạn lão phu nhân vừa thở,vừa đáp:
- Thật! Thật! Già có gan bao lớn lại dám lừa đại sư!
Già Tinh đại sư lại hét:
- Nếu vậy hãy nói gấp! Ngươi có phương pháp gì?
Vạn lão phu nhân lí nhí như có vẻ sợ hãi - Dễ! Dễ! Rất dễ đại sư ạ!
Bà ta đúng là một lão hồ ly, biết rõ Già Tinh đại sư mắc mưu rồi, bà trấn định thần sắc từ từ đứng lên.
Bà Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i bí hiểm.
Già Tinh đại sư gằn giá»ng:
- Dễ? Ngươi cho là dễ? Bảy năm qua ta nghĩ ngàn phương vạn phương song chẳng phương nào hữu dụng cả. Liễu đầu Thủy Thiên Cơ đó chẳng phải là một kẻ dễ đối phó!
Vạn lão phu nhân mỉm cưá»i:
- Nàng lợi hại cách nào, võ công cá»§a nàng cÅ©ng kém, bì vá»›i đại sư sao được chứ?...Äại sư cứ vươn tay ra là chế ngá»± nàng ngay?
Già Tinh đại sư cưá»i lạnh:
- Äiá»u đó ta há chẳng biết sao? Nhưng ta chế ngá»± nàng rồi, Hồ Bất Sầu bên trong vuông phòng há»§y diệt các pho sách liá»n. Ta còn hy vá»ng gì chứ?...
Vạn lão phu nhân cưá»i nhẹ:
- HỠdùng oai bức hiếp đại sư, tại sao đại sư không trở mặt bức hiếp lại h� Bức hiếp cách nào cho Hồ Bâ'l Sầu không dám hủy diệt các pho bí kíp võ công.
Già Tinh đại sư thở dài:
- Ta có phương pháp gì bức hiếp lại hỠđược?
Vạn lão phu nhân quả quyết:
- Có! Phải có mới được ! Có cái chắc đó, đại sư!
Già Tinh đại sư sáng mắt lên:
- Như thế nào? Ta phải làm sao?
Vạn lão phu nhân chợt kêu lên:
- Sao lạ thế này...
Bà vỗ tay vào trán chách chách, tặc lưỡi:
- Lạ quá ! Chẳng trách già này hay lãng trí là thưá»ng. Má»›i nghÄ© ra phương pháp đó, bá»—ng quên mất!
Già Tinh đại sư nhảy dựng lên, rồi giậm chân thình thịch:
- Quên? Quên cái gì nhanh chóng thế? Quên cái gì lạ thế?
Vạn lão phu nhân lại đấm tay vào đầu thình thịch thốt:
- Càng cao tuổi, già càng dá»… quên!.... song nếu đại sư đáp ứng ruá»™t Ä‘iá»u kiện cho già vui, già nhá»› lại liá»n.
Già Tinh đại sư hừ một tiếng:
- Äiá»u kiện gì nói mau?
Vạn lão phu nhân thốt:
- Äại sư sát hại Hồ Bất Sầu và Thá»§y Thiên CÆ¡ Ä‘oạt bí kíp võ công già không có lợi chi trong đó, hÆ¡n nữa có thể già cÅ©ng bị đại sư sát hại luôn.
Già Tinh đại sư trừng mắt:
- Ta thỠkhông giết ngươi ?
Vạn lão phu nhân lắc đầu:
- Già tin nổi sao? Lấy gì bảo chứng lá»i thá» cá»§a đại sư?
Già Tinh đại sư trầm giá»ng:
- Giá trị cá»§a lá»i nói bảo chứng cho lá»i nói!
Vạn lão phu nhân lại lắc đầu:
- Rất tiếc, bình sanh già có tánh đa nghi, bất cứ ai nói gì già cũng không tin. Mấy mươi năm qua cái tánh đa nghi của già có tăng chứ không có giảm...
Già Tinh đại sư bực tức:
- ÄÆ°á»£c rồi! Ngươi muốn có sá»± bảo chứng như thế nào?
Vạn lão phu nhân Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i:
- Chỉ cần đại sư khuất phục một chút, quỳ huống lạy già nhận già là mẹ nuôi, già...
Già Tinh đại sư hét:
- Câm! Câm ngay! Ăn nói hồ đồ là có chết với ta!
Vạn lão phu nhân thở dài:
- Äại sư không chịu thì thôi! Già chẳng còn biết làm sao!
Già Tinh đại sư tức uất, nhảy lên xoi xói, nhảy mãi vẫn không hết tức, lão vừa nhảy vừa quát tháo ầm lên, rồi túm Vạn lão phu nhân bật cưá»i ha hả:
- em ra ngươi cÅ©ng trá»ng tuổi. em ra kẻ xuất gia có thể kính những thí chá»§ khắp bốn phương như cha nuôi mẹ dưỡng, ta có lạy ngươi nhận làm mẹ nuôi cÅ©ng chẳng quan hệ gì!
Vạn lão phu nhân bật cưá»i khanh khách:
- Phải đó! Phải đó!
Già Tinh đại sư quỳ xương lạy mấy lạy thốt:
- Mẹ nuôi, con lạy mừng mẹ đây!
Lão muốn có pho bí kíp võ công, muốn đến phát điên, lão còn sợ nhục nhã chi nữa? Huống chi ở đây có ai trông thấy lão lạy Vạn lão phu nhân? Và một khi lão chiếm được pho bí kíp rồi, thì lo gì Vạn lão phu nhân không lạy lão đến sói đầu van xin tha tội?
Vạn lão phu nhân gật đầu:
- ÄÆ°á»£c! Con đứng lên Ä‘i! Con cá»§a mẹ có hiếu để quá chừng?
Bà moi trong túi moi mãi một lúc lâu mới lấy ra được một quả ô mai, bà trao cho Già Tinh đại sư bảo:
- Mẹ chẳng có vật gì cả, mẹ tặng con vật này làm cái lễ mừng con!
Già Tinh đại sư cung kính tiếp nhận bỠvào miệng nhai ngay?




hết: Hồi 52
Tài sản của danangcity

  #52  
Old 28-05-2008, 09:27 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thá»i gian online: 3 ngày 16 giá» 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Hồi 53

Chuẩn Bị ÄÆ°á»ng Vá»


Vạn lão phu nhân vụt kêu lên thất thanh:
- Trá»i ! Con nhai? Nhai rồi nuốt luôn sao?
Già Tinh đại sư cưá»i hì hì:
- Thì quà mẹ biếu phận làm con phải vui vẻ tiếp nhận. Nhận thì phải ăn mới phải đạo làm con chớ?
Vạn lão phu nhân giậm chân:
- Nguỵ.. chí nguy!....
Già Tinh đại sư biến sắc mặt:
- Sao? Mẹ nói sao?
Vạn lão phu nhân tỠvẻ khổ sở:
- Nguy! Nguy rồi con ơi! Vật đó chi để xem, chứ không nên ăn! Ăn không được con ơi!
Già Tinh đại sư càng sợ hãi:
- Tại sao không ăn được?
Vạn lão phu nhân thở dài:
- Mẹ quên cho con biết, vật ấy có tẩm độc!
Già Tinh đại sư hét lên tiếng lá»›n, vá»›i tay chụp bà liá»n, run run giá»ng há»i gấp:
- Mẹ nói sao? Äá»™c...
Vạn lão phu nhận gật đầu:
- Ngoài mẹ ra, chẳng ai giải trừ nổi!
Già Tinh đại sư trợn mắt:
- Ngươi là một yêu bà! Ta xé xác ngươi! Ngươi chết với ta!
Vạn lão phu nhân bật cưá»i ha hả:
- Ngươi giết ta, ai cứu ngươi? Ngươi giết ta, ngươi có sống được chăng?
Bây giỠbà không còn giữ cái lối xưng hô nữa, bà giở thái độ trắng trợn đối với nhà sư. Già Tinh đại sư hét:
- Giải độc cho ta! Mau lên!
Vạn lão phu nhân Ä‘iá»m nhiên:
- Ta nghĩ cũng nên giải độc cho ngươi lắm, song đáng tiếc thuốc giải không sẵn trong mình. Muốn có thuốc giải, phải chỠđến lúc trở vỠTrung Thổ mới được!
Rồi bà pha trò tiếp:
- Con ơi, con không nên khẩn trương quá độ như vậy. Chất độc tuy kịch liệt, song nó phát tác rất chậm, giả như ngươi một mực hiếu thuận với ta thì trong vòng năm ba tháng, nó chẳng hỠphát tác!
Già Tinh đại sư nổi giận cực độ trừng mắt nhìn bà như muốn nuốt sống, sau cùng lão thở dài buông tay lẩm bẩm:
- ÄÆ°á»£c! Ta phục ngươi!
Vạn lão phu nhân lại cưá»i khanh khách:
- Nếu già không thi hành kế đó thì khi ngươi chiếm được bí kíp võ công rồi ngươi sẽ giết già là cái chắc, chứ đừng nói là ngươi còn nhìn nhận già như mẹ nuôi nữa! GiỠđây già yên tâm để làm cho ngươi đi lấy quyển bí kíp đó!
Già Tinh đại sư cao hứng trở lại há»i:
- Lấy bí kíp đã đành, nhưng phải diệu kế chứ? Diệu kế như thế nào, ngươi nói cho ta biết đi?
Vạn lão phu nhân thốt:
- Vá» võ công Thá»§y Thiên CÆ¡ kém ngươi xa, mưá»i không bằng má»™t!
Nhưng nàng lại sai khiến ngươi được như một tên nô lệ bảo làm cái gì, ngươi làm cái đó, ngươi đi ngay. Tại sao thế chứ?
Già Tinh đại sư căm hận:
- Tại vì con yêu tinh đó biết đã rõ cái ý của ta vô luận làm sao ta không thể để cho những bí kíp võ công của Tử Y Hầu bị tiêu diệt, tạ..
nếu ta không thấy qua một lần các quyển bí kíp đó, chắc chắn là ta không nhắm mắt!
Vạn lão phu nhân gật đầu:
- Phải? Ngươi dám đem sanh mạng đánh đổi với quyển bí kíp...
Chính đó là một nhược điểm của ngươi, Thủy Thiên Cơ nắm được nhược điểm đó trong tay, tự nhiên lung lạc ngươi dễ dàng...
Già Tinh đại sư nghiến răng kêu như thép rít, mắng:
- Con yêu tinh! Nàng đúng là một con yêu tinh!
Vạn lão phu nhân cưá»i nhẹ:
- Dù nàng là má»™t con yêu tinh, Ä‘iá»u đó đáng ngại chi đâu! Bởi yêu tinh cÅ©ng có nhược Ä‘iểm vậy chứ? Nếu ngươi nắm được nhược Ä‘iểm cá»§a nàng trong tay thì ngươi vẫn có thể sai khiến nàng ngược lại như thưá»ng!
Già Tinh đại sư chớp mắt:
- Nàng... nàng cũng có... nhược điểm? Nhược điểm của nàng như thế nào?
Vạn lão phu nhân thong thả ngồi xuống rồi từ từ tiếp:
- Hiện tại nàng đang nấu nướng, sửa soạn bữa ăn, ngươi có thể đến đó xuất thủ chế ngự nàng...
Già Tinh đại sư nổi giận:
- Ngươi tưởng làm như vậy là diệu kế à? Má»™t gã ngốc cÅ©ng biết làm như vậy là có hại, huống chi ta? Ta giết nàng, Hồ Bất Sầu há»§y diệt các bí kíp võ công ngay..... Giả như ta hạ sát nàng, nàng không kịp kêu lên má»™t tiếng nào, như thế cÅ©ng không ổn, bởi tiểu tá»­ đó nếu trá»n ngày không nghe tiếng nàng hắn cÅ©ng há»§y diệt các pho bí kíp như thưá»ng.
Ngươi hiểu chứ, ta có muốn lấy mạng sống cá»§a chúng đâu, ta chỉ muốn các quyển sách quý báu kia thôi! Dù ta ăn từng miếng thịt cá»§a chúng, Ä‘iá»u đó có ích gì cho ta?
Vạn lão phu nhân lạnh lùng:
- Ai bảo ngươi hạ sát nàng?
Già Tinh đại sư hừ một tiếng:
- Thì..... ngươi chẳng phải ngươi vừa...
Vạn lão phu nhân chân lá»i:
- Ta chỉ bảo ngươi chế ngự nàng thôi! Ta biết, nếu ngươi giết nàng thì Hồ Bất Sầu sẽ hủy diệt các pho sách. Cũng như, nếu bây giỠHồ Bất Sầu hủy diệt sách thì ngươi giết nàng ngay!
Rồi bà cưá»i nhẹ tiếp:
- Nhưng nếu ngươi chế ngá»± nàng đồng thá»i cảnh cáo cho Hồ Bất Sầu biết nếu hắn phá há»§y má»™t trang sách thôi, không đợi gì hắn phá há»§y trá»n quyển sách hay nhiá»u quyển, ngươi sẽ đập chết Thá»§y Thiên CÆ¡! Thá»­ há»i ngươi hăm dá»a như vậy, Hồ Bất Sầu có dám trái ý ngươi chăng?
Già Tinh đại sư vỗ tay reo lên:
- Äúng! Chẳng khi nào tiểu tá»­ dám trái ý ta! Cái đạo lý đó rất đúng, cÅ©ng như ta chẳng khi nào dám trái ý nàng. Ta nhất định không để mất bí kíp, thì hắn cÅ©ng nhất định để Thá»§y Thiên CÆ¡ bị giết!
Vạn lão phu nhân gật đầu:
- Vậy là ngươi hiểu rồi đó. Quyển bí kíp, là nhược điểm của ngươi, Thủy Thiên Cơ là nhược điểm của Hồ Bất Sầu! Chúng đang nắm nhược của ngươi, ngươi cũng nắm nhược điểm của chúng chứ!
Già Tinh đại sư lo ngại:
- Ta chỉ sợ tiễu tử hỠHồ đó không mê Thủy Thiên Cơ ngang mức độ ta mê các quyển bí kíp. Nếu quả thật như vậy thì... thì...
Vạn lão phu nhân quả quyết:
- Ta biết chắc, Hồ Bất Sầu mê Thủy Thiên Cơ hơn ngươi mê sách, ngươi tin ta đi!
Già Tinh đại sư lại hừ một tiếng:
- Bằng nào đâu, ngươi dám nói chắc chứ?
Vạn lão phu nhân mỉm cưá»i:
- Tình yêu nam nữ thanh thiếu niên, ngươi là một nhà sư, làm gì thấu đáo bằng ta? Trước khi già, ta cũng có lúc trẻ chứ? Trẻ là có yêu, tự nhiên ta biết tình yêu như thế nào? Nhìn thoáng qua một đôi nam nữ nào ta biết ngay hỠyêu nhau tới mức độ nào, hoặc thành thật hoặc giả dối!
Bà nói đúng quá, ít nhất cÅ©ng đúng vá»›i trưá»ng hợp cá»§a Già Tinh đại sư, bởi lão xuất gia từ lúc còn ấu thÆ¡, nào lão biết ái tình là cái gì?
Trên thế gian này chi có những kẻ mất bình thưá»ng hoặc không há» tiếp cận vá»›i nữ sắc má»›i mê sách hÆ¡n mê nữ sắc.
Và lão là một trong những kẻ đó. Nếu lão biết yêu, lão mới biết sách không quý bằng tình yêu, và sách không quyến rũ lão mê tít như tình yêu.
Bởi lão có cái thích nghịch thưá»ng, lão má»›i chịu đựng nổi cảnh sống tại đây suốt bảy năm dài.
Lão lẩm bẩm:
- Ngươi nói là tiểu tử Hồ Bất Sầu và yêu tinh Thủy Thiên Cơ có một mối tình tha thiết? Yêu gì được khi cả hai không thấy mặt nhau?
Vạn lão phu nhân mỉm cưá»i:
- Ta đã bảo ngươi chẳng biết quái gì vỠtình yêu giữa nam và nữ.
Ngươi nghe ta nói đây trước khi đến đây há» có thấy nhau, há» yêu nhau từ khi đó. Äến đây rốt há» không thấy nhau, há» cùng nôn nao bức rức rạo rá»±c, càng vắng nhau há» càng yêu nhau. Chứ cứ má»—i ngày má»—i thấy nhau, má»—i chúi mÅ©i vào nhau thì lâu dần thành chán. Cho nên, càng thiếu vắng nhau tình yêu càng gia tăng. Yêu mà hưởng dụng thưá»ng quá, tình yêu phải nhàm chán, dá»… chán, dá»… khinh thưá»ng. Yêu mà hưởng dụng quá nhiá»u, thành thừa, dá»… sanh mệt má»i đến lúc đó, há» chẳng còn tha thiết nhau lắm, cho nên dám chắc nếu bây giá» ngươi uy hiếp Thá»§y Thiên CÆ¡ nhất định Hồ Bất Sầu phải khẩn trương ngay!
Già Tinh đại sư lắc đầu:
- Thật tình ta chẳng hiểu chi hết!
Vạn lão phu nhân cưá»i mỉa:
- Nếu ngươi hiểu được thì ngươi là một sư hổ mang rồi?
Già Tinh đại sư bật cưá»i vang:
- Nếu bây giá» ta hiểu! Vật gì mình tha thiết mà chưa chiếm được thì mình xem trá»ng, mình quý, mình nghÄ© là nếu chiếm được hẳn mình giữ gìn kỹ hÆ¡n sanh mạng. Ãi tình cÅ©ng thế, có phải vậy chăng?
Vạn lão phu nhân gật đầu:
- Con nuôi mẹ dễ dạy đấy!
Già Tinh đại sư trừng mất còn bà ta thì cưá»i hì hì.
Nhưng Già Tinh đại sư bá»—ng cau mày trầm giá»ng:
- Äành rằng ta nắm sanh mạng cá»§a Thá»§y Thiên CÆ¡, còn Hồ Bất Sầu lại nắm mấy quyển bí kíp. Song dù ta biết hắn chẳng bao giá» dám há»§y diệt bí kíp, ngược lại hắn cÅ©ng biết ta chẳng bao giá» dám giết Thá»§y Thiên CÆ¡. Nếu ta không buông tha Thá»§y Thiên CÆ¡ ngược lại hắn cÅ©ng chẳng chịu rá»i bí kíp. Như vậy, cuá»™c tương trì vừa vô tận vừa vô ích, có phải là phí sức má»™t cách oan uổng chăng?
Vạn lão phu nhân gật đầu:
- Ngươi nói nghe cũng có lý, tuy nhiên ngươi đừng quên Hồ Bất Sầu hoàn toàn mất tự do, còn ngươi muốn làm gì cũng được. Ngươi có thể đối với hắn...
Già Tinh đại sư há»i gấp:
- Äối vá»›i hắn, ta có thể làm gì?
Vạn lão phu nhân nheo nheo mắt:
- Äiá»u cần yếu là hắn không dám há»§y diệt các bí kíp. Còn ngươi ở bên ngoài, ngươi không thể dùng lá»­a, bức hắn thoát ra sao? Ta nghÄ© đối vá»›i hắn, ngươi có thể làm như vậy đó. Hắn thoát ra ngoài rồi ngươi chế ngá»± hắn dá»… dàng, bởi ngươi thừa sức làm cái việc đó mà.
Già Tinh đại sư mừng suýt điên loạn lên:
- Phải! Phải đó! Ta ngốc quá, việc giản đơn như vậy mà chẳng nghĩ ra! Ngốc thật!
Vạn lão phu nhân mỉm cưá»i:
- Vô luận sá»± việc gì, giảng giải cho thông suốt rồi cÅ©ng Ä‘á»u biến thành đơn giản cả. Ngày xưa khi mượn buồm nào ai biết Khổng Minh Gia Cát làm gì? Song khi mượn tên rồi, tướng sÄ© má»›i biết mưu cao, không tất cả Ä‘á»u thấy đơn giản quá chừng. Trước khi làm, chẳng ai biết phải làm như thế nào? Sau khi làm rồi ai ai cÅ©ng nhận ra là mình làm được như thưá»ng. Cho nên, má»i việc Ä‘á»u có cái đạo lý, biết rõ cái đạo lý cá»§a sá»± việc rồi, thì có sá»± việc nào chẳng giản đơn?
Già Tinh đại sư gật đầu mấy lượt:
- Äúng! Äúng!
Vạn lão phu nhân tiếp:
- Thi hành xong việc đó, sẵn thuyá»n cá»§a ta kia, bất quá mình sá»­a chữa lại phần nào, còn lo gì chẳng có phương tiện di chuyển vá» lục địa?
Già Tinh đại sư cao hứng còn hơn được Phật rước vỠTây phương, reo lên:
- Ha ha! Trong võ lâm Trung nguyên còn ai là đối thủ của ta nữa chứ?
Vạn lão phu nhân Ä‘iá»m nhiên:
- Khoan tá»± đắc vá»™i! Ta sợ vẫn còn có kẻ là đối thá»§ cá»§a ngươi như thưá»ng! Ãt nhất là má»™t ngưá»i !
Già Tinh đại sư nhảy dựng lên:
- Ai? Ai?
Vạn lão phu nhân buông từng tiếng:
- Phương Bá»­u Ngá»c! Nhưng ta ước mong, hiện giá» hắn đã chết rồi!
Những vòng tròn sóng lăn tăn, mở rộng dần rồi dần tan biến. Mặt hồ trở lại bằng phẳng như mặt gương.Tiểu công chúa không hỠtrồi lên.
Phương Bá»­u Ngá»c nhìn mặt nước, mắt dán tại chá»— nàng nhảy xuống. Mặt nước liá»n lại không lưu má»™t vết nào, mặt nước ngăn má»™t bóng hình yêu quý. Bóng hình đó mang theo xuống đáy nước cả tâm tư chàng, đứng trên nhìn xuống, chàng ngây ngưá»i như tượng gá»—.
Trong khi đó, sương cứ xuống, vương phủ chung quanh càng phút càng dày sương thu hẹp tầm mắt chàng. Mà dù sương có tan, chắc chàng cũng chẳng thấy gì, bởi ánh mắt của chàng đang xoi trên mặt nước tìm lại bóng hình kia.
Chàng chẳng nhìn một nơi nào khác.
Thá»i gian qua, Ä‘á»u nhịp Ä‘i quạ..
Lâu lắm, gương mặt cá»§a Phương Bá»­u Ngá»c má»›i biểu lá»™ những cảm nghÄ© cá»§a chàng vá» việc vừa qua.
Nhưng những cảm nghĩ đó vô cùng phức tạp chẳng làm sao biết rõ thật sự chàng vui buồn như thế nào...
Lòng chàng có cÆ¡n bão Ä‘ang lên, bên ngoài tịch mịch như cảnh chết. Bất thình lình má»™t tiếng ùm vang lên, bá»t nước bắn tung tóe.
Những vòng sóng tròn lại rồi mở lộng dần dần.
Giữa những vòng tròn sóng dợn, má»™t ngưá»i chìm sâu xuống đáy nước.
Ngưá»i đó chính là Phương Bá»­u Ngá»c.
Chàng theo ngưá»i yêu? Hay chàng có ý chi khác?
Vòng tròn sóng mở rộng, xa dần, xa dần rồi tan biến. Mặt hồ trở lại bằng phẳng như mặt gương.
Phương Bá»­u Ngá»c không há» trồi lên.
Dương quang càng phút càng chiếu sáng cánh buồm gấm năm màu.
Buồm gấm năm màu dưới ánh dương quang chói sáng càng hiện lộ vẻ huy hoàng.
Dương quang sáng rực, buồm gấm huy hoàng tô điểm ngôi nhà mới lợp lá cái vẻ thần kỳ thoắt tục.
Từ trong nhà tiếng ca hát vá»ng ra, âm thinh ấm dịu vô cùng.
Nhìn dương quang, nhìn cánh buồm, nhìn ngôi nhà thần kỳ thoát tục, nghe tiếng cá, tiếng hát vang Ä‘á»u kia còn ai tưởng nÆ¡i đây có ngưá»i chịu khổ suất bảy năm dài.
Tiếng ca, tiếng hát biểu lá»™ má»™t niá»m hy vá»ng vô biên, viá»…n ảnh má»™t cuá»™c Ä‘á»i má»›i, sáng lạn, hiện ra trước mắt nàng.
Bởi tiếng ca tiếng hát kia hẳn là do Thủy Thiên Cơ phát lên.
Nàng vừa ca hát, vừa nấu nướng. Nàng cắt thịt, nàng nướng cá, nấu cÆ¡m. Lá»­a cÅ©ng reo lên, hòa vá»›i niá»m hân hoan cá»§a nàng.
Nàng phân chia phần ăn cá»§a má»—i ngưá»i không công bình, bởi nàng giành phần nhiá»u cho Hồ Bất Sầu.
Bù lại nàng cam tâm với phần ít nhất, giả như Vạn lão phu nhân hoặc Già Tinh đại sư có tranh chấp thì nàng có lý do tắc trách ngay.
Lá»­a reo, mỡ từ thịt, từ cá chảy ra xèo xèo, như phụ há»a vá»›i niá»m vui cá»§a nàng.
Là giai nhân đẹp đến cả những lúc buồn, thì khi vui nhộn lên giai nhân phải đẹp hơn.
Hiện tại nàng có vẻ là một tiên nữ hạ trần.
Từng phúc giây cao hứng phô tài nấu nướng, giúp bữa ăn ngon cho ngưá»i trần thế.
Sầu đau có hiệu năng tàn tạ, thì hạnh phúc cũng có nhiệm màu tạo rực rỡ.
Hiện tại nàng đẹp rực rỡ, đẹp hơn lúc nào hết.
Nàng Ä‘ang vui, bá»—ng nghe tiếng ngưá»i phía sau lưng.
Nàng há»i:
- Phải Già Tinh đại sư đó không?
Già Tinh đại sư đáp:
- Phải!
Thá»§y Thiên CÆ¡ mỉm cưá»i:
- Chưa đến giỠăn mà đại sư Ä‘i đâu đó? Gấp lắm sao? Äói đến nÆ¡i rồi à?
Má»™t bàn tay vươn tá»›i Ä‘en đúa như chân thú có móng nhá»n dài. Bàn tay đó gá»™p những miếng thịt nướng Ä‘ang bốc thÆ¡m ná»±c nồng.
Thủy Thiên Cơ nổi giận:
- Äại sư quên quy cá»§ rồi à?
Già Tinh đại sư chẳng nói gì cứ đưa thịt vào miệng mà nhai, mà nuốt.
Thân vóc cá»§a lão nhá», ốm, nhưng miệng lão quá rá»™ng, trong má»™t thoáng lão ăn mất miếng thịt to nhất.
Thủy Thiên Cơ sôi giận cực độ nhảy lên choi choi, hét:
- Äại sư đói đến mức đó à? Tôi và đại sư ước hẹn vá»›i nhau như thế nào đại sư không giữ đúng ước hẹn đó?
Già Tinh đại sư vẫn không nói năng gì, nhai đến miếng thịt thứ hai. Khi lão ăn hết miếng thịt đó thì Thủy Thiên Cơ đã lắng dịu, cơn phẫn nộ trở lại, bình hòa như chẳng có việc gì xảy ra.
HÆ¡n thế, nàng còn Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i, cưá»i vui như chính nàng má»i nhà sư ăn vậy.
Nàng còn tâm cÆ¡ hÆ¡n bất kỳ ai trên thế gian này, đừng ai có má»™t chá»§ mưu gì mà nàng nhìn thoáng qua lại không thấu đáo tận tưá»ng.
Thì, Già Tinh đại sư thay đổi thái độ má»™t cách đội ngá»™t. Thay đổi như biến đổi thành má»™t con ngưá»i hoàn toàn khác lạ. ÄÆ°Æ¡ng nhiên nàng phải hiểu, có má»™t lý do nào đó, và cái sá»± biến đổi này chắc chắn là bất lợi cho nàng rồi.
Nhà sư đổi thái độ thì nàng phải đổi phương pháp, thay vì tiếp tục phẫn ná»™, nàng đấu dịu liá»n. Già Tinh đại sư còn nhai ngồm ngoàm, miệng đầy ứ thịt, vẫn cố gắng lẩm bẩm má»™t câu:
- Ngon! Ngon và thơm làm sao!
Thá»§y Thiên CÆ¡ cưá»i vuốt:
- Nếu đại sư thấy thích, thì tôi nướng thêm mấy miếng nữa cho mà dùng. Thịt còn kia nhiá»u chán!
Nàng không giận, nàng còn hòa dịu, Ä‘iá»u đó làm cho Già Tinh đại sư phải lấy làm lạ há»i:
- Sao ngươi biến đổi thế?
Thá»§y Thiên CÆ¡ cưá»i vuốt, không đáp ngay câu há»i:
- Vô luận như thế nào tôi vẫn cam tâm tình nguyện cấp cho đại sư dùng, đại sư cứ dùng bằng thích!
Già Tinh đại sư hết sức kinh ngạc, quên cả ăn, chá»›p chá»›p mắt há»i:
- Thật vậy à?
Thá»§y Thiên CÆ¡ vừa cưá»i vừa gật đầu:
- Thật chứ! Äại sư còn hoài nghi nữa sao? Thịt đó ướp muối hÆ¡i mặn, ăn thì phải uống, để tôi Ä‘i lấy nước cho!
Nàng ung dung bước Ä‘i, tay cầm chiếc vá» rùa mà há» dùng làm thay chén, mắt lại liếc nhà sư, miệng lại cưá»i duyên dáng.
Nàng đi ngang qua mặt đại sư thản nhiên.
Bá»—ng Vạn lão phu nhân bên ngoài gá»i Già Tinh đại sư:
- Cẩn thận đấy! Äừng để mắc mưu liá»…u đầu!
Thủy Thiên Cơ lúc đó đã ra đến bên ngoài rồi.
Vạn lão phu nhân vừa buông dứt câu là nàng chớp nhanh bàn tay, một đạo ngân quang lóe lên, bay vút đến Già Tinh đại sư.
Äại sư nhún chân nhảy vá»t lên cao.
Thủy Thiên Cơ chạy luôn, song vừa chạy được một trượng từ phía hậu, một đạo kình phong bay vút đến.
Nàng không há» quay đầu nhìn lại, hai bàn tay phất ngược vá» sau, mưá»i ngón tay rung động.
Chiêu đó có cái tên là Bá Vương Khước Giáp, chiêu thức có cái tầm hoạt động rất rộng, xem thì chẳng có gì ngụy dị, đẹp đẽ cả.
Nhưng được nàng sử dụng chiêu thức đó dù không nguy dị, cũng phải ngụy dị, dù không đẹp cũng phải đẹp.
Và đương nhiên bởi nó biến đổi nên thành lợi hại phi thưá»ng.
Vạn lão phu nhân đứng xa xa trông thấy thủ pháp của nàng bất giác kinh hãi, suýt nhảy dựng lên lẩm bẩm:
- Không ngỠliễu đầu tiến bộ đến giới cảnh đó!
Vô ích.
Chiêu thức của Thủy Thiên Cơ ngụy dị lợi hại như thế nào, mà gặp Già Tinh đại sư rồi cầm như trẻ nít múa roi.
Nàng chạy đi một trượng xa, nàng đánh trả lại cả hai tay, chưởng phong từ sau vút tới, trong khi Già Tinh đại sư còn lơ lửng trên không.
Thế mà nàng không thoát khá»i.
Chưởng phong vút tới, chưởng phong chưa chạm nàng. Già Tinh đại sư đã đến sát bên nàng.
Bàn tay của nàng vừa đánh trả vỠphía hậu, Già Tinh đại sư đã nắm chặt cổ tay nàng.
Äại sư chỉ gặt tay má»™t chút nàng đã ngã nhào liá»n.
Song nàng vẫn cưá»i, nụ cưá»i hết sức tươi. Nàng trầm tịnh thốt:
- Äại sư tàn nhẫn quá. Tôi đối đãi đại sư hết sức tá»­ tế, tại sao đại sư chụp cổ tay tôi? Äại sư còn bóp mạnh Ä‘au vô cùng?
Già Tinh đại sư bật cưá»i ha hả:
- Cũng may, ta không còn ở lứa tuổi thanh thiếu, nên cái màu mè của ngươi đối với ta trở thành vô dụng. Ngươi đừng toan mê hoặc ta vô ích !
Thá»§y Thiên CÆ¡ Ä‘iá»m nhiên:
- Tôi không cần mê hoặc đại sư, chính đại sư cũng đã hôn mê rồi!
Bởi má»™t con ngưá»i chỠđợi bao nhiêu năm qua, mong vật vá» tay, vật đó sắp vá» tay, đại sư tá»± mình làm cho mất mát thì chẳng hôn mê là gì?
Äầu óc đại sư để đâu! Thế là xong rồi đó, đại sư Æ¡i!
Già Tinh đại sư hừ một tiếng:
- Ngươi chết là xong phải không?
Thủy Thiên Cơ gật đầu:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên là chắc! Nếu đại sư không buông tay, tôi lập tức gá»i Hồ Bất Sầu...
Già Tinh đại sư cưá»i mỉa:
- Ngươi gá»i hắn?
Thá»§y Thiên CÆ¡ đảo ánh mắt thu ba, gá»i to liá»n:
- Hồ Bất Sầu! Hồ Bất Sầu! Ngươi nghe tiếng ta gá»i chứ?...
Liá»n theo đó, Hồ Bất Sầu từ trong vuông phòng kín há»i vá»ng ra:
- Việc chi đó? Tại hạ có nghe rõ đây, cô nương?
Âm thinh không to lắm, song vá»ng ra rất rõ ràng. Già Tinh đại sư nghe không sót má»™t lá»i như Hồ Bất Sầu đứng bên cạnh nói vào tai lão.
Giả như má»™t ngưá»i thưá»ng, ở trong đó có gào, có hét đến rách cả yết hầu cÅ©ng chẳng làm sao cho âm thinh thoát lá»t được ra bên ngoài.
Song Hồ Bất Sầu làm được, lại chừng như không hỠcố gắng lắm, nếu y không động lực cao độ thì chắc chắn không phát âm được như thế.
Thủy Thiên Cơ đánh tiếp một đòn lâm lý thứ hai:
- Bây giỠngươi chuẩn bị đi nhé. Bắt đầu cái việc phá hủy các pho bí kíp!
Âm thinh cá»§a Hồ Bất Sầu lại vá»ng ra có vẻ khẩn trương:
- Cô nương... hay là cô nương đã...
Thủy Thiên Cơ đáp nhanh:
- Phải đó, lão hòa thượng đã động thủ!
Nàng không muốn để cho Già Tinh đại sư phát hiện ra sá»± khẩn trương trong câu nói cá»§a Hồ Bất Sầu, nên thốt gấp như vậy cốt chận lá»i, Hồ Bất Sầu tá»± nhiên hiểu thấu ý tứ cá»§a Thá»§y Thiên CÆ¡.
Y vá»™i sá»­a giá»ng, từ khẩn trương giá»ng nói trở nên lạnh lùng, y thốt:
- ÄÆ°á»£c rồi nếu cô nương muốn tại hạ phá há»§y thì tại hạ cÅ©ng chiá»u theo ý cô nương, phá há»§y. Bởi có lưu lại cÅ©ng vô ích, vì tại hạ đã thuá»™c nằm lòng tất cả các quyển sách đó rồi!
Thá»§y Thiên CÆ¡ day qua Già Tinh đại sư, cưá»i nhẹ há»i:
- Äại sư có nghe không?
Già Tinh đại sư hét lớn:
- Hồ Bất Sầu! Nếu ngươi phá hủy một trang sách thôi, bất cứ sách gì trong phòng đó, ta giết Thủy Thiên Cơ! Cảnh cáo cho ngươi biết.
Ngươi có nghe tiếng ta nói đấy chứ?
Bên trong phòng chẳng một tiếng đáp lại.
Chừng như Hồ Bất Sầu sá»­ng sốt trước lá»i hăm Ä‘á»a cá»§a nhà sư.
Nụ cưá»i trên môi Thá»§y Thiên CÆ¡ chợt tắt.
Nàng đảo mắt sang Vạn lão phu nhân, thốt vá»›i giá»ng hÆ¡i trầm:
- Tốt lắm! Bà thật tốt?
Vạn lão phu nhân bật cưá»i khanh khách:
- Việc đó có can chi đến gì?
Thá»§y Thiên CÆ¡ Ä‘iá»m nhiên:
- Giả như Già Tinh đại sư hiểu được lối hành sự như vậy thì khi nào lão chỠđến hôm nay?
Vạn lão phu nhân cưá»i vang:
- Ngươi thông minh đó!
Thủy Thiên Cơ tiếp:
- Bà đắc ý lắm phải không? Nếu có má»™t mối lợi gì bà không ngần ngại bán luôn con cá»§a bà để thá»§ đắc vá»›i mối lợi đó. Äúng vậy không, hở bà? Tôi nghÄ© mãi chừng hiểu sau này rồi bà sẽ chết bằng cách nào?
Vạn lão phu nhân cưá»i híp mắt:
- Chết cách nào lại chẳng chết? Có phải chết bằng cách này là chết tuyệt, còn chết bằng cách kia lại được sống lại đâu? Cách chết, đối với già chẳng có ý nghĩa gì, bởi chung quy chết là hết sống!
Thá»§y Thiên CÆ¡ nhìn sững bà mãi mãi, lúc lâu, nÆ¡i môi ẩn ước có má»™t nụ cưá»i song nàng chưa để cho nụ cưá»i hiện lá»™ vá»™i.
Rồi nàng thốt:
- Nhưng bây giỠbà đắc ý, tôi sợ hơi muộn rồi bà ơi?
Vạn lão phu nhân bá»—ng trầm giá»ng:
- Ngươi đừng tưởng rằng Hồ Bất Sầu không dám phá hủy các pho sách. Già Tinh đại sư không dám động đến ngươi phải vậy không?
Thủy Thiên Cơ lạnh lùng:
- Không phải rồi sao?
Vạn lão phu nhân mỉm cưá»i:
- Chẳng lẽ ngoài cái việc không dám động chạm đến ngươi, Già Tinh đại sư chẳng còn cách nào khác bức cái gã to đầu ra khá»i phòng à?
Ngươi thừa thông minh, có thể là ngươi phải ngươi còn nhiá»u cách khác lắm chứ!
Già Tinh đại sư cưá»i lá»›n:
- Lửa... Lửa đốt gian phòng đó..... Lửa...Ha ha!
Tự nhiên lão đắc ý lắm.
Nhưng bên trong gian phòng Hồ Bất Sầu cÅ©ng cưá»i vang.
Già Tinh đại sư cao giá»ng:
- Ngươi cưá»i gì? Trong phút giây này ngươi vẫn cưá»i được, thật ta phục ngươi quá chừng!
Hồ Bất Sầu cưá»i thêm má»™t lúc nữa, rồi há»i:
- Äại sư dùng lá»­a? Tại hạ bắt buá»™c bước ra, hai tay dâng bí kíp cho đại sư! Ha ha! Cái chá»§ ý cá»§a đại sư như vậy đó phải chăng?
Già Tinh đại sư lạnh lùng:
- Không lẽ ngươi có phương pháp đối phó?
Hồ Bất Sầu cưá»i lá»›n như trước:
- Chỉ cần đại sư đốt lên má»™t ngá»n lá»­a thôi nhất định trong kiếp này đại sư không trông thấy má»™t trang sách, đừng nói là trông thấy nhiá»u quyển?
Già Tinh đại sư quát:
- Ngươi dám hủy diệt à? Ngươi thản nhiên cho Thủy Thiên Cơ chết à?
Hồ Bất Sầu hừ một tiếng:
- Tại sao tại hạ không thể thản nhiên? Äành rằng tại hạ không nỡ để cho nàng bị đại sư sát hại, song nếu bây giá» tại hạ trao những bí kíp đó ra ngoài cho đại sư thì chẳng những nàng không tránh khá»i bàn tay ác độc cá»§a đại sư mà luôn đến tại hạ cÅ©ng không bảo tồn sanh mạng.
Tại hạ biết như vậy lắm, nên thản nhiên như thưá»ng, bởi không thản nhiên cÅ©ng chẳng làm sao hÆ¡n. Nàng chết, tại hạ chết, bí kíp bị há»§y diệt. Thế là gá»n, rất gá»n. Sau đó đại sá»± muốn làm gì thì làm.
Già Tinh đại sư biến sắc.
Lão sững sá», chẳng biết nói gì nữa.
Äiá»u làm cho lão lo nghÄ© nhiá»u hÆ¡n hết chẳng phải là số phận cá»§a các quyển bí kíp, mà chính là cái việc Hồ Bất Sầu đã thuá»™c lòng tất cả các bí kíp đó.
Như vậy làm sao lão để cho y sống còn trên thế gian được chứ?
Nhưng giết y rồi, lão sẽ được gì? Chung quy sách cũng bị hủy diệt.
Thá»§y Thiên CÆ¡ cưá»i tươi trở lại.
Nàng há»i:
- Bây giỠthì các vị đã thấy gã to đầu cũng thông minh đấy chứ?
Cho các vị biết gã là một nam nhân rất thông minh trong số nam nhân tôi đã tiếp xúc lúc còn tại lục địa. Các vị đừng mong lừa gã nổi!
Già Tinh đại sư bá»—ng nhảy vá»t đến trước mặt Vạn lão phu nhân chụp tay vào áo bà cao giá»ng gắt:
- Tất cả Ä‘á»u do chá»§ ý cá»§a ngươi!.... Bây giá» ngươi liệu thế nào?
Vạn lão phu nhân thở dài:
- Không dùng được cách này, mình còn cách khác, còn rất nhiá»u cách ngươi làm gì nóng nảy thế?
Già Tinh đại sư buông tay hừ một tiếng:
- Nhưng... bây giá»... bây giá».. Vạn lão phu nhân cưá»i nhẹ:
- Bây giỠthì ngươi cứ trông ta đây!
Bà từ từ bước tá»›i trước mặt Thá»§y Thiên CÆ¡. Äá»™t nhiên bà vươn tay, chiếc áo ngắn cá»§a Thá»§y Thiên CÆ¡ bị bà xé toát làm đôi, bày to chiếc ngá»±c trắng mịn.
Gió biển quệt qua làn da hứng gió rá»n rợn ốc Thá»§y Thiên CÆ¡ bất động đến cả việc đưa tay che ngá»±c nàng cÅ©ng không làm.
VỠđiểm đó nàng rất giống Hồ Bất Sầu, phàm làm một việc chi xét ra vô ích, nhất định là hỠkhông chịu làm.
Vạn lão phu nhân cưá»i lá»›n:
- Hồ Bất sầu, ngưá»i có thấy chăng? Làn da ngá»±c cá»§a Thá»§y cô nương mịn quá, trắng quá. Ãnh thái dương chiếu vào, làm tăng vẻ rạng rỡ biết bao. Nam nhân nào trông thấy lại chẳng khích động?
Bà tiếp tục cưá»i rồi tặc lưỡi:
- Ta há»i là há»i vậy thôi chứ làm gì ngươi trông thấy được? Äáng tiếc cho ngươi thật!
Bên trong phòng im lặng hoàn toàn.
Vạn lão phu nhân tiếp:
- Hồ Bất Sầu? Nếu ta là ngươi chắc chắn ta không để cho nàng rơi vào tay bất cứ một nam nhân nào khác. Ngươi thử nhắm mắt lại đi rồi tưởng tượng xem, nếu có bàn tay nam nhân nào khác xoa xoa nắn nắn nơi phần ngực của nàng... Nếu có nam nhân nào khác kéo nàng vào lòng ép sát phần ngực đó vào ngực hắn... ngươi nghĩ sao hở Hồ Bất Sầu?
Thá»§y Thiên CÆ¡ bật cưá»i vang:
- Rất tiếc cho bà là tại đây không có một nam nhân nào khác!
Vạn lão phu nhân hừ một viếng:
- Chẳng có nam nhân nào khác? Thế thì Già Tinh đại sư là nữ nhân à?
Thủy Thiên Cơ xì mạnh:
- Nhưng Già Tinh đại sư là một lão hòa thượng!
Già Tinh đại sư vụt cưá»i khan:
- Hòa thượng không phải là nam nhân sao?
Vạn lão phu nhân vỗ tay:
- Khá lắm ! Khá lắm ! Ngươi nói nghe lắm?
Già Tinh đại sư mỉm cưá»i:
- Ta tuy là má»™t lão hòa thượng song tá»± lượng sức mình, chẳng kém hạng thanh thiếu niên cho lắm, giả như ngươi không tin cứ thá»±c nghiệm xem, ta bảo đảm hòa thượng Thiên Trúc cÅ©ng có tài cán siêu biệt, tạo cái khoái cho ngưá»i!
Vạn lão phu nhân càng vá»— tay mạnh, vá»— gấp bà càng cưá»i giòn:
- Hay! Hay quá chừng! Ngươi càng nói, càng nghe hay!
Già Tinh đại sư tiếp:
- Bình sanh ta chưa hỠbiết một nữ nhân động tâm như thế nào, hôm nay thì ngươi...
Thá»§y Thiên CÆ¡ không há» biến sắc Ä‘iá»m nhiên má»™t nụ cưá»i:
- Äại sư nói cho vui đấy thôi chứ khi nào lại dám làm như đã nói!
Vạn lão phu nhân cưá»i mỉa:
- Y không dám làm?
Bà day qua Già Tinh đại sư gằn giá»ng:
- Ngươi có nghe nàng nói đó chăng? Ngươi dám làm chăng?
Già Tinh đại sư bật cưá»i cuồng dại:
- Tại sao ta không dám làm? Vì những quyển bí kíp đó, ta có thể làm má»i việc bất cứ việc gì?
Vạn lão phu nhân lại hối:
- Mà ngươi có biết là phải làm như thế nào không đấy chứ? Một lão hòa thượng chắc gì dã biết những chuyện như vậy?
Già Tinh đại sư cao giá»ng:
- Ta chưa làm việc đó. Chứ vẫn biết như thưá»ng!
Vạn lão phu nhân gật gù:
- Vậy là hay lắm. Giá như ngươi không biết thì ta chỉ điểm cho mà làm. Ta thừa kinh nghiệm vỠviệc đó. Bây giỠngươi bước tới đi, đặt tay lên ngực nàng đi!
Già Tinh đại sư cưá»i lá»›n:
- ÄÆ°á»£c rồi!
Bàn tay có ngón và móng đen như móng chân thú vươn ra.
Bất giác Thá»§y Thiên CÆ¡ rú lên, vô luận là nàng có tánh quật cưá»ng đến đâu chung quy nàng vẫn là nữ nhân.
Vạn lão phu nhân vá»— tay cưá»i lá»›n:
- Hồ Bất Sầu Æ¡i! Hồ Bất Sầu! Ngươi không thấy hẳn cÅ©ng nghe rõ chứ? Bây giá» thì Thá»§y cô nương cá»§a ta Ä‘ang rung ngưá»i lên đó, ta nhìn mà cÅ©ng phát rung đây, huống chi nàng ở trong cảnh? Rất tiếc ta không phải là nam nhân, cho nên ta đành đứng nhìn. Nếu ta là nam nhân, hẳn ta phải giành giật vá»›i lão hòa thượng rồi!
Một tiếng cạch vang lên.
Cá»­a gian phòng thuyá»n mở rá»™ng.
Thủy Thiên Cơ hét lên:
- Hồ Bất Sầu! Trở vào phòng ngaỵ..
Nhưng Hồ Bất Sầu đã ra khá»i phòng rồi.
oOo Y hiện ra dưới ánh dương quang, với thân vóc gầy ốm làn da xanh nhợt, tóc như đoanh lại, chiếc đầu đã to, thân hình nhỠlại càng làm cho chiếc đầu to hơn.
Y phục cá»§a y không còn hình thể nguyên thá»§y, biến thành má»™t má»› vải vụn được phá»§ lên mình y. Äã rách, lại mục nát, cÆ¡n gió nhẹ thổi qua má»› vải vụn đó rã rá»i, bay tÆ¡i tả như những cánh bướm.
Còn gì là khí khái má»™t nam nhân ở con ngưá»i y.
Äừng nói là khí khái cá»§a má»™t nam nhân, hiện tại y như mất Ä‘i rất nhiá»u nhân dạng.
Bởi, không còn nhân dạng, y có vẻ hoạt kê vô cùng.
Song chẳng ai dám cưá»i, cho dù y có vẻ hoạt kê hÆ¡n nữa. Vì ánh mắt cá»§a y sáng quá, sắc quá, sắc hÆ¡n má»™t thanh kiếm quý.
Chẳng những thế gương mặt của y hồng nhuận như đang nhiễm một sinh khí siêu nhiên.
Chỉ có gương mặt là hồng nhuận thôi, còn những nÆ¡i khác thì xanh xao như ngưá»i Ä‘au lâu năm mất máu.
Ãnh mắt đó nhìn đến ai là ngưá»i đó phải run sợ liá»n, má»™t ánh mắt biểu lá»™ Oai lá»±c phi thưá»ng.
Bất cứ ai bị giam hãm trong bóng tối âm u suốt bảy năm dài, ra đến bên ngoài rồi nhìn ánh dương quang, đôi mắt cũng phải xốn, mí mất cũng phải chớp, song Hồ Bất Sầu không xốn mắt, không chớp mí.
Hơn nữa y còn nhìn trừng trừng Vạn lão phu nhân và Già Tinh đại sư.
Tia nhìn của y làm Vạn lão phu nhân lùi lại mấy bước.
Có má»™t thứ khí bốc từ ngưá»i Hồ Bất Sầu, trong võ lâm ngưá»i ta gá»i là Bá Khí.
Bá khí bốc ra chạm vào ngưá»i đối tượng, lạnh rợn ngưá»i, bá khí còn làm hoa mắt đối tượng.
Bàn tay cá»§a Già Tinh đại sư còn cách làn da ngá»±c cá»§a Thá»§y Thiên CÆ¡, bàn tay đó bất động ná»­a chừng, không đưa tá»›i mà cÅ©ng chẳng buông lá»ng, mưá»ng tượng biến thành gá»—.
Lão Ä‘ang cưá»i, cưá»i lá»›n, miệng há rá»™ng, bây giá» miệng vẫn há rá»™ng, nhưng tiếng cưá»i đã tắt. Äôi môi không làm sao khép lại được.
Chính lão mới thật sự có vẻ hoạt kê hơn Hồ Bất Sầu.
Thủy Thiên Cơ cũng sửng sốt.
Hồ Bất Sầu từ từ bước tá»›i, bước không mau, nhưng bước Ä‘á»u Ä‘á»u không ngừng.
Già Tinh đại sư đã bình tĩnh lại rồi. Lão từ từ thốt:
- ChỠđợi suốt bảy năm dài, cuối cùng rồi ta cũng làm cho ngươi ra được.
Hồ Bất Sầu lạnh lùng:
- Chắc đại sư cao hứng lắm?
Già Tinh đại sư ấp úng:
- Tạ.. Tạ..
Bá»—ng lão ngẩng mặt lên không, bật cưá»i cuồng dại.
Mãi đến lúc đó, lão má»›i cưá»i lên được.
Hồ Bất Sầu tiếp:
- Bảy năm qua, Thủy cô nương...
Câu đó y hướng vỠThủy Thiên Cơ thốt lên mấy tiếng, chưa dứt câu, y nhìn sang nàng.
Nhưng, vừa nhìn sang y cúi đầu ngaỵ Nàng không sợ trá»i, không sợ đất. Già Tinh đại sư nham nhở, nàng còn bình tÄ©nh cưá»i được. Thế mà ánh mắt Hồ Bất Sầu vừa quét qua, nàng đỠmặt liá»n, rồi đưa tay, cố che giấu thân hình, che được phần nào hay phần đó.
Nàng cÅ©ng cúi thấp đầu, thấp giá»ng há»i:
- Ngươi... tại sao ngươi ra khá»i phòng?
Hồ Bất Sầu đáp:
- Tại hạ không thể không ra, ra được càng sớm càng hay!
Thá»§y Thiên CÆ¡ lại há»i:
- Tại sao ngươi không thể không ra?
Hồ Bất Sầu vụt ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào nàng:
- Tại.. vì cô nương?
Thá»§y Thiên CÆ¡ run ngưá»i.
Nàng thừa hiểu, Hồ Bất Sầu sẽ đáp như vậy, do sự suy tư mà hiểu, khoan khoái mà hiểu, tuy y chưa xác nhận sự hiểu biết của nàng.
Nàng không ngá», y đáp nhanh thế, gá»n thế.
Chưa có sự xác nhận, nàng cũng nghe khoái cảm dâng tràn, huống chi nghe rồi?
Tự nhiên nàng phải run vì xúc động.
Nàng cúi thấp đầu hơn một chút, giấu gương mặt vừa ửng hồng hơn trước.
Một lúc, nàng ngẩng mặt lên nói:
- Sao ngươi nói như thế, trong phút giây này? Chậm nói lại má»™t thá»i gian chẳng được sao? Chậm lại có phải hay hÆ¡n không?
Hồ Bất Sầu Ä‘iá»m nhiên:
- Cái thế bắt buộc phải nói, không nói không được. Thà nói lên ngay trong phút giây này!
Thủy Thiên Cơ gật đầu:
- Phải! Nếu chậm hơn, sợ chẳng còn dịp nói được!
Vạn lão phu nhân đến bây giá» má»›i hoàn hồn, bật cưá»i vang:
- Giả như ngươi muốn chết, biết mình là sắp chết thì có gì cứ nói còn chi nữa cứ nói hết. Thong thả mà nói! Già Tinh đại sư đã đợi đúng bảy năm còn được thì có đợi thêm vài khắc cũng chẳng sao!
Già Tinh đại sư lắc đầu:
- Ta không đợi được đâu!
Hồ Bất Sầu cũng lắc đầu:
- Tại hạ cÅ©ng chẳng có lá»i gì nói nữa!
Má»™t không thể kéo dài thá»i gian, má»™t không muốn kéo đài thá»i gian. Song phương đốt giai Ä‘oạn.
Dương quang vẫn chiếu sáng, có Ä‘iá»u hÆ¡i nóng hÆ¡n trước má»™t chút.
Nhưng, dương quang nóng đó, không làm nóng được không gian cục trưá»ng bởi sát khí bốc ra mạnh quá.
Sát khí bốc từ hai đấu thủ.
Hồ Bất Sầu và Già Tinh đại sư như hai con gà chá»i, chá»§ gà còn nắm cái Ä‘uôi, song má» gà đã chong nhau, lông cổ xù lên.
Chủ gà là Vạn lão phu nhân và Thủy Thiên Cơ. Gà có chết tại trận đấu thì chủ gà cũng chết luôn.
Nếu là bảy năm vỠtrước, đừng nói chi đứng nghinh địch Già Tinh đại sư, Hồ Bất Sầu cũng không làm nổi thì nói chi đến cái việc động thủ với nhà sư?
Nhưng giỠđây, y hiên ngang đối diện, bình thản mà nghinh địch, oai khí của một cao tăng vùng Thiên Trúc không có ý nghĩa gì nữa.
Y không còn là một tay non trên giang hồ, đối đầu với một cao thủ thượng đỉnh.
Y có tác phong của một tông chủ võ lâm.
Nếu là bảy năm vá» trước, Già Tinh đại sư chắc phải cưá»i lá»›n, cưá»i má»™t gã thiếu niên ngông cuồng lấy trứng chá»i đá.
Nhưng bây giá», đại sư không cưá»i được.
GiỠđây, lão nhận thấy má»™t vầng khí vừa lạnh vừa sắc bén như kiếm khí bốc từ ngưá»i Hồ Bất Sầu, vừa bốc ra là lan rá»™ng nhanh.
Lão cảm thấy gá»m đối tượng ngay.
Giam mình trong phòng kín suốt bảy năm, Hồ Bất Sầu xuất hiện chẳng khác nào một thanh kiếm được tay thợ chế luyện tinh vi suốt bảy năm dài, hôm nay đúng ngày phá lò, lấy kiếm, thanh kiếm xuất hiện , lộ rõ cái vẻ lợi hại của nó.
Bá khí bốc ra, đành là không sắc bén như một thanh kiếm, song dù sao thì nó cũng gây cái lạnh nơi đối tượng, cho nên cao thủ giao đấu với nhau, chỉ sợ kiếm khí chứ không ngán cái sắc bén của chính thanh kiếm.
Già Tinh đại sư trước đó có cái ý khinh thưá»ng Hồ Bất Sầu, tưởng chừng như y bước ra khá»i phòng là vá»›i má»™t cái nhìn lão có thể quật ngã y ngay.
Nhưng bây giỠthì bá khí làm cho lão rợn lạnh, từ rợn lạnh lão đi đến do dự, rồi cuối cùng, lão ngán luôn.
Bởi thế, nghinh nhau một lúc lâu, lão chưa dám xuất thủ.
Thá»§y Thiên CÆ¡ tuy không cưá»i bằng miệng, nhưng cưá»i bằng mắt.
từ sợ hãi nàng chuyển sang hy vá»ng.
Phải như thế mới được chứ, lẽ đâu giam mình đăng đẳng suốt bảy năm dài, vào như thế nào thì ra như thế đó được sao?
Ãt nhất cÅ©ng phải có thay đổi chứ!
Có thay đổi cái công của nàng ở bên ngoài phục dịch từ cái ăn cái uống cho y, bảo vệ an ninh cho y mới không uổng.
HÆ¡n thế, hoài bão cá»§a nàng trong phạm vi tình cảm được ve vuốt thá»a đáng, vì con ngưá»i lý tưởng cá»§a nàng quả thật xứng đáng vá»›i sá»± tiến bá»™ trên mức mong ước.
Dù sau cuộc chiến này, Hồ Bất Sầu có bại đi nữa nàng cũng không buồn.
Vạn lão phu nhân nhìn song phương nghinh nhau, thở dài mấy lượt tự lẩm bẩm:
- Chắc chắn là cuộc chiến này phải kéo dài rồi! Có thể là đến hoàng hôn, chưa bên nào thắng chưa bên nào bại!
Võ công của bà cũng khá cao, tuy bà chưa được liệt vào hàng cao thủ luyện đỉnh trong võ lâm, song tài nghệ đó trên giang hò, có mấy kẻ luyện được.
Huống chi kinh nghiệm chiến trưá»ng cá»§a bà rất phong phú, vá» phương diện kiến thức, Bà không nhưá»ng bất cứ má»™t nhân vật hữu danh nào.
Bà hiểu rõ Già Tinh đại sư chưa dám xuất thủ.
Nhuệ khí cá»§a Hồ Bất Sầu đã làm cho lão chùn lòng. Mà lão chùn lòng là cả má»™t sá»± phi thưá»ng, bởi bình sanh trừ Tá»­ Y Hầu ra lão chưa há» biết chùn lòng trước má»™t đối thá»§ nào?
Cũng có thể nói là bình sanh, trừ Tử Y Hầu ra Già Tinh đại sư chưa hỠnếm mùi thất bại.
Bây giỠlão sợ bại, nên do sự khai chiến.
Lão sợ bại chẳng phải lão kém tài. Lão do dá»± vì chưa biết nên xuất phát má»™t chiêu nào thật độc, má»™t chiêu làm cho Hồ Bất Sầu bối rối, y bối rối tất nhiên phải phân tâm. Lúc đó thì lão có hy vá»ng hÆ¡n nhiá»u.
Lão muốn với một chiêu thức thôi lão phải hạ Hồ Bất Sầu ngay, không cần xuất phát chiêu nào kế tiếp.
Muốn được vậy lão phải làm sao?
Làm sao?
Giả như xuất phát chiêu đầu, lão không hạ được đối phương ít nhất lão cũng chiếm được tiên cơ. Không hạ được, không chiếm tiên cơ được thì lão phải khổ, vì cuộc chiến này là một khổ chiến, chắc vậy rồi!
Lão do dự, bởi lão có chiến lược.
Nhận xét được Ä‘iá»u đó, Vạn lão phu nhân lẩm bẩm:
- Già Tinh đúng là một tay khá!
Bà nhếch nụ cưá»i hiểm độc, tá»± thốt tiếp:
- Hồ Bất Sầu ! Hồ Bất Sầu ! Thế nào cũng xong cho ngươi! Sớm hay muộn cũng xong cho ngươi!
Bà chắc chắn, Già Tinh đại sư không xuất thủ, đương nhiên Hồ Bất Sầu không khi nào dám xuất thủ.
oOo Nhưng, Vạn lão phu nhân đoán sai.
Hồ Bất Sầu đột nhiên quắc mắt, bắn tinh quang sáng rá»±c. Cùng theo tinh quang đôi tay chá»›p liá»n.
Chiêu thức phát xuất xem ra chẳng có gì ngụy dị, nhưng mông lung mÆ¡ hồ, rá»™ng như sa mạc, sâu như đáy biển, chừng như chiêu thức đó hàm súc tất cả huyá»n diệu, không thể nào lưá»ng được cái huyá»n diệu đó thôi, bởi nước biển không lưá»ng, cát sa mạc không đếm được.
Äánh ra má»™t chiêu độc, đương nhiên đối phương phòng thá»§ chặt chẽ hÆ¡n. Äánh ra má»™t chiêu thưá»ng, đối phương khinh miệt, cảnh giác phải lÆ¡i.
Rồi trong cái tầm thưá»ng đó hàm súc cái huyá»n diệu sẵn. Hồ Bất Sầu phát huy cái huyá»n diệu đúng lúc là nắm cÆ¡ tất thắng trong tay.
Lối đánh đó gá»i là công kỳ bất bị đúng theo chiến thuật.
Tại sao cho rằng lối đánh đó là công kỳ bất bị?
Chỉ vì Già Tinh đại sư khi nào lại nghĩ Hồ Bất Sầu dám xuất thủ trước?
Chính Vạn lão phu nhân cũng nghĩ như lão kia mà.
Già Tinh đại sư hừ một tiếng:
- Tốt!
Dù chiêu đó có đem lại thành công cho Hồ Bất Sầu hay không nó vẫn xứng đáng được đối tượng tán thưởng.
Bởi, từ xưa có biết bao ngưá»i thành danh nhỠáp dụng chiến thuật đó.
Nhưng đối tượng là Già Tinh đại sư, một nhân vật thuộc hàng tông sư môn phái thì Hồ Bất Sầu cũng khó mong xuất thủ là đắc ý ngay.
Muốn thắng lão ít nhất y cũng phải động thủ một cách cam go, đó là chỉ nói cái ý muốn của y thôi chứ còn toại ý thì lại là một việc khác.
Già Tinh đại sư có lối phản ứng cực kỳ nhanh nhẹn.
Äang nghinh tư thế, chứ chưa nghinh chiêu, đại sư chưa vận tụ chân khí bố phòng khấp thân.
Vừa thấy Hồ Bất Sầu chớp mắt sáng rực lên. Lão biết ngay y sắp xuất thủ rồi.
Bàn tay của Hồ Bất Sầu chưa vươn ra, lão đã vận tụ chân khí dồn vào đôi tay của lão sẵn sàng.
Hồ Bất Sầu động thá»§ thuật sá»±, nhà sư cÅ©ng động thá»§ thật sá»± song phương đương thá»i động thá»§.
Thế là chiến thuật công kỳ bất bị của Hồ Bất Sầu không còn hiệu lực nữa.
Bây giỠchỉ còn chỠcông lực của hai chưởng kình xuất phát một lượt, định đoạt thất bại của song phương.
Với nội lực hỠđánh ra kẻ nào bại, chắc chắn là kẻ đó phải mất mạng.
Mà nói vỠnội lực, phải nói đến niên số tu vi.
Già Tinh đại sư ít nhất cÅ©ng luyện tập qua mấy mươi năm dài, công lá»±c tu vị phải quan trá»ng.
Còn Hồ Bất Sầu, trước khi vào phòng kín tuổi chưa tròn hai mươi, ở trong phòng kín luôn bảy năm, y bất quá chỉ được hơn hai mươi tuổi.
Tuổi Ä‘á»i cá»§a y chưa sánh được số năm tu vi cá»§a GIà Tinh đại sư thì làm sao y có ná»™i lá»±c thân hậu bằng nhà sư?
Trước khi y vào phòng, y chỉ là má»™t ngưá»i thông thưá»ng có há»c võ, song sá»± thành lá»±u hầu như không có giá trị gì.
Dù trong bảy năm khổ luyện, y có chắc gì bắt kịp khoảng cách giữa y và Già Tinh đại sư.
Má»™t thanh niên hÆ¡n hai mươi tuổi đánh vá»›i má»™t lão sư trên sáu mươi tuổi, có số năm tu vi gấp hai tuổi Ä‘á»i cá»§a thanh niên, liệu Hồ Bất Sầu thá»§ thắng nổi chăng khi cuá»™c đấu chuyển sang phương diện ná»™i lá»±c?
VỠnội lực, trên giang hồ có nhân vật nào sánh được Già Tinh đại sư?
Thá»§y Thiên CÆ¡ nhận ra Hồ Bất Sầu lúc xuất thá»§ thì theo lối thông thưá»ng nhưng khi biến chiêu thì áp dụng đúng phương pháp cá»§a Tá»­ Y Hầu.
Do đó, nàng không đến đỗi tuyệt vá»ng.
NgỠđâu, Hồ Bất sầu Ä‘ang biến chiêu đó, lại trở vá» thá»§ pháp thông thưá»ng cÅ©.
Thủy Thiên Cơ xanh mặt.
Một tiếng bình vang lên.
Hai chưởng kình chạm nhau, Thủy Thiên Cơ nhắm mất lại rú thất thanh:
- Ong! Thế là xong!....
Nhưng nàng không phải lo sợ cho Hồ Bất Sầu. Nàng khá»i phải lo.
Bởi nàng nghĩ sai.
Thật sự thì nội lực Hồ Bất Sầu không đạt đến mức thâm hậu khả quan, song y đánh ra với những dồn ứ suốt bảy năm dài.
Tích lượng dồn ứ đó phải nhiá»u, khi phát xuất ra phải mạnh. Mạnh vì dồn ứ, chứ chẳng do tu vi mà có.
Thá»­ tưởng tượng, má»™t cÆ¡n mưa, dù to tích lượng nước dù nhiá»u, song làm sao nhiá»u hÆ¡n tích lượng nước cá»§a nhiá»u cÆ¡n mưa nhá», dồn chứa suối bảy năm dài? Tích lượng nước đó nếu khởi thành dòng thì có kém gì má»™t con sông lá»›n?
ÄÆ°Æ¡ng đầu vá»›i số nước má»™t con sông, liệu Già Tinh đại sư chống nổi cái khí nước khổng lồ cuốn đến mạnh như núi đổ chăng?
Bình! Tiếng đó phải lớn, bởi nó là tiếng chạm của hai kình lực phi phàm.
Già Tinh đại sư bị hất tung ra ngoài.
Khi Thủy Thiên Cơ mở mắt ra, Vạn lão phu nhân lại nhắm mắt lại rồi bà cùng kêu lên thất thanh.




hết: Hồi 53
Tài sản của danangcity

  #53  
Old 28-05-2008, 09:32 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thá»i gian online: 3 ngày 16 giá» 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Hồi 54

Má»™t Äiểm Thông

Hồ Bất sầu đứng nguyên tại chỗ bất động như thân gỗ trồng. Vóc hình nhỠthó hiện dưới ánh dương quang, trong con mắt của Vạn lão phu nhân, vóc hình đó biến thành khổng lồ.
Chẳng những thế những mảnh y phục tÆ¡i tả còn bám víu trên thân vóc đó, cách đây mấy phút, trông vừa tồi tàn vừa khôi hài thì bây giá» ngá»i lá»™ng huy hoàng, như những mảnh vàng mảnh ngá»c mưá»ng tượng y dang mặc má»™t chiếc áo giáp vô giá.
Rồi thì bà nhìn lên mớ tóc rối bồng thành đoanh của y, bà có cảm tưởng đó là một chiếc mão chỉ dành riêng cho tay vô thượng độc nhất võ lâm...
Già Tinh đại sư nhào xuống, cố gắng đứng lên, song thân mình vừa đứng, lại loạng choạng rồi ngã trở lại.
Nơi hai khóe miệng, có hai dòng máu từ từ rỉ...
Lão cố gắng thêm mấy lần nhưng vẫn không làm sao đứng được.
Lão bật cưá»i cuồng dại, cưá»i má»™t lúc cao giá»ng thốt:
- Tốt! Tốt lắm! Bần tăng quả nhiên không phí công chỠđợi suốt mấy năm dài!....ChỠđợi qua thá»i gian đó, để được thấy má»™t sá»± thật. Bí kíp võ công cá»§a Tá»­ Y Hầu đúng là vô địch trong thiên hạ. Tiểu tá»­ to đầu hôm nay thắng được bần tăng, là má»™t chứng minh hùng hồn cho sá»± kiện đó...
Hồ Bất Sầu Ä‘iá»m nhiên đáp:
- Rất tiếc, đại sư chi thấy một chứng minh chứ không thể thấy bí kíp!
Già Tinh đại sư cưá»i lá»›n:
- Bần tăng có thấy được hay không Ä‘iá»u đó không quan hệ gì. Võ công vô thượng cá»§a Tá»­ Y Hầu sau ngày lão ấy chết, còn được lưu truyá»n Ä‘á»i sau là má»™t Ä‘iá»u may mắn lá»›n cho võ lâm Trung Nguyên. Bần tăng không may, song võ lâm hữu phúc, như thế là quý rồi! Bần tăng còn mong cầu chi hÆ¡n nữa chứ?
Hồ Bất Sầu nhìn xuống đất theo dõi từng cố gắng cá»§a nhà sư lưu ý đến tiếng cưá»i cuồng dại cá»§a má»™t cao tăng nhưng quái dạng.
Bất giác y sinh lòng kính phục.
Kính phục vì ý chí cương quyết cá»§a nhà sư. Cái ý chí đó nhắm vào mục tiêu duy nhất nhà sư bảo trì cái ý chí đó, trong mục tiêu đó suốt Ä‘á»i.
Ngày nay đại sư gần lên tuần thất thập, vẫn giữ nguyên chí đó.
Trên giang hồ phá»ng có mấy tay kiên trì lắm ý lâu dài được như đại sư?
Chính cái điểm đó làm Hồ Bất Sầu khâm phục lão.
Nuôi dưỡng ý chí đó là lão tận tâm phục vụ cho võ đạo. Lão muốn nâng võ đạo lên ngôi vô thượng.
Lão thành tâm lo cho võ đạo hơn chính cá nhân lão. Y thở dài bước tới định nâng lão đứng lên.
Bá»—ng Thá»§y Thiên CÆ¡ bật cưá»i ha hả, cưá»i lên mấy tiếng lại hét to:
- Mụ yêu tinh kia, định đi đâu chứ?
Hồ Bất Sầu giật mình quay nhìn lại, thấy Thủy Thiên Cơ chụp tay áo của Vạn lão phu nhân.
Thấy con gà nhà đã rũ lông xếp cánh, cụp đuôi rồi, Vạn lão phu nhân biết nguy cớ sắp đến có ý chuồn êm.
Thừa lúc không ai lưu ý đến bà, bà sẽ lén bước đi, bước được ba bước, Thủy Thiên Cơ phát hiện ra mưu toan của bà, vội chụp tay áo bà giữ lại.
Bà nhũn thân hình sụp xuống nhăn nhó mặt:
- Thủy cô nương!.... Cô nương làm khó dễ già chi thế?
Thá»§y Thiên CÆ¡ cưá»i hì hì:
- Làm khó bà? Äáng lẽ tôi băm vằm xác bà ra thành trăm thành ngàn mảnh má»›i phải má»›i được!
Vạn lão phu nhân run run giá»ng:
- Già luôn luôn đối xử tốt với cô nương mà!
Thá»§y Thiên CÆ¡ cưá»i hì hì:
- Bà đối xử tốt với tôi à? Tôi xem bà như bằng hữu, như tri giao, bà tìm đủ trăm phương ngàn kế, quyết hại tôi cho kỳ được! Toan làm hại cho tôi phải chết là tốt đối với tôi hay sao?
Vạn lão phu nhân kêu vang thiết tha:
- Äành là giá có tá»™i song cạnh cái tá»™i đó còn có cái công!
Thá»§y Thiên CÆ¡ cưá»i tươi, tiếng cưá»i rất ấm rất dịu.
Nàng càng cưá»i tươi và ấm dịu, Vạn lão phu nhân càng sợ hãi, bà sợ đến líu lưỡi lại.
Bà hiểu rõ, má»—i lần giết ngưá»i, Thá»§y Thiên CÆ¡ cưá»i tươi, cưá»i ấm dịu như vậy.
Giá»ng cưá»i cá»§a nàng càng lúc càng ngá»t, dịu hòa, giá»ng nói cá»§a nàng cÅ©ng ngá»t dịu vô cùng.
Nàng há»i:
- Bà nói là bà có công, chứ cái công đó như thế nào, bà giải thích cho tôi nghe đi?
Vạn lão phu nhân chưa hết sợ:
- Nếu không có già... thì Hồ Bất... Hồ đại hiệp có lẽ hiện giá» còn ở trong vuông phòng kín kia. Hồ đại hiệp không ra khá»i phòng thì có ai đánh ngã Già Tinh đại sư cho cô nương?
Thá»§y Thiên CÆ¡ bật cưá»i khanh khách:
- Bà nói hay quá! Cái lưỡi cá»§a bà đó, có hiệu năng làm cho ngưá»i chết sống lại đấy! Nhưng cho bà hay, tôi không nghe bà đâu, vô luận bà nói gì, tôi cÅ©ng muốn...
Bá»—ng Hồ Bất Sầu gá»i vá»ng lại:
- Tha cho bà ấy đi, Thủy cô nương!
Thá»§y Thiên CÆ¡ quay mặt lại cưá»i ròn:
- Tại sao ngươi muốn ta thả cho bà ta? Bà đã hại bao nhiêu ngưá»i rồi, như vậy chưa đủ sao, còn lưu mạng sống cho bà ta, để bà hại thêm nữa? Bà ta là má»™t nữ yêu tinh đấy!
Hồ Bất Sầu thở dài:
- Nhưng bà ấy nói có lý. Nếu bà ta không sắp xếp cái đó cho Già Tinh đại sư thi hành thì chẳng biết đến năm tháng nào tại hạ ra khá»i phòng kín. Bởi muốn ra phòng, ít nhất cÅ©ng phải chỠđến khi nào mình tá»± tin! Mà ở trong đó mãi làm gì có dịp cho mình tá»± tin sá»± thành tá»±u cá»§a mình?
Y cưá»i khổ tiếp:
- Có thể tại hạ hoài nghi mãi đến vô cùng tận đó, và chắc chắn là không dám bước ra vậy!
Thủy Thiên Cơ ngưng ánh mắt nhìn hắn.
Má»™t lúc lâu, nàng mỉm cưá»i, dịu giá»ng thốt:
- ÄÆ°á»£c! Ngươi muốn ta tha cho bà ta, ta xin vâng lá»i. Bất cứ việc gì, ngươi muốn sao, ta làm vậy!
Cần tàn độc, nàng có thể tàn độc hÆ¡n bất cứ ai trên Ä‘á»i.
Cần dịu hiá»n, nàng cÅ©ng có thể dịu hiá»n hÆ¡n bất cứ ai trên Ä‘á»i.
Hồ Bất Sầu gật đầu:
- Äa tạ cô nương?
Nụ cưá»i cá»§a Hồ Bất Sầu hiện tại chừng như có má»™t ma lá»±c hấp dẫn hÆ¡n bảy năm vá» trước.
Thá»§y Thiên CÆ¡ lại nhìn y, đúng hÆ¡n nàng nhìn nụ cưá»i cá»§a y Ä‘oạn nhẹ giá»ng:
- Chính ta phải tạ Ơn ngươi mới đúng!
Bất thình lình nàng hôn phá»›t lên má Hồ Bất Sầu rồi như con én liệng, nàng vá»t nhanh vào nhà.
Khi nàng trở ra ngoài, Hồ Bất Sầu đang ở tại dòng suối tắm rửa.
Lần đầu tiên sau bảy năm qua y mới tắm rửa.
Nếu không có một nghị lực phi phàm, thì còn ai có thể chịu đựng nổi cái khổ bảy năm không tắm rửa?
Con thú không tắm, thì vẫn vẫy nước, thì con ngưá»i làm sao bảy năm dài không có má»™t giá»t nước trên mình?
Cánh buồm ngũ sắc đã hạ xuống rồi và trong tay Thủy Thiên Cơ có một chiếc bao.
Thá»i gian cấp bách lắm, sau bảy năm còn gì nữa?
Äã đến lúc há» lên đưá»ng.
Hồ Bất Sầu há»i:
- Con thuyá»n cá»§a Vạn lão phu nhân còn sá»­ dụng được chăng?
Vạn lão phu nhân đáp nhanh:
- Còn! Còn!
Thá»§y Thiên CÆ¡ mỉm cưá»i:
- Miá»…n nó đừng chìm thôi, mình còn có cách Ä‘iá»u khiển nó lướt Ä‘i như thưá»ng.
Hồ Bất Sầu lại há»i:
- Trên thuyá»n có ai khác nữa chăng?
Vạn lão phu nhân đáp:
- Có chứ, song lại bị Già Tinh đại sư giết chết hết rồi!
Hồ Bất Sầu thở dài.
Y nhìn sang Già Tinh đại sư, lão đã ngồi yên được từ lâu, lão đang xếp bằng tròn, bất động như tượng Phật.
Lão chưa chết cái xác, song lão đã chết cái tâm.
Lão biết rõ, vĩnh viễn lão không thể đạt đến ngôi vị độc tôn trong võ lâm.
Ngôi vị tuyệt đỉnh đó, đã vá» tay kẻ khác rồi Hồ Bất Sầu thở dài lượt nữa Ä‘oạn gá»i Vạn lão phu nhân:
- Bà dìu đại sư nhé?
Thủy Thiên Cơ trố mắt:
- Dìu lão? Thế ngươi định mang lão cùng theo à?
Hồ Bất Sầu gật đầu:
- Vô luận làm sao cũng là một bậc tông sư trong võ lâm. Chúng ta không thể bỠrơi lão!
Thá»§y Thiên CÆ¡ mỉm cưá»i:
- Má»i ngưá»i Ä‘á»u muốn giết, riêng ngươi lại thương tài!
Vạn lão phu nhân mỉm cưá»i:
- Äúng vậy đó, cô nương!
Vạn lão phu nhân bước tới nâng Già Tinh đại sư. Lão như tê liệt, chẳng còn cử động được nữa.
Hồ Bất Sầu vào khoang thuyá»n góp nhặt mấy mươi quyển sách bằng lụa vàng, dùng cánh buồm ngÅ© sắc bao lại kín đáo.
Y làm việc đó, vừa thận trá»ng vừa kín đáo.
Thủy Thiên Cơ nhìn những quyển sách đó cũng sanh lòng tôn kính ngay. Sách là tim óc của Tử Y Hầu. Sách là tinh hoa của võ thuật.
Ngoài Tử Y Hầu ra còn ai góp nhặt vừa đầy đủ vừa tinh vi như thế?
Một vật báu như thế phàm con nhà võ ai không tôn kính?
Qua những quyển sách còn có bóng hình bậc tiá»n bối siêu phàm.
Sách tượng trưng ngưá»i, ngưá»i lưu sách cho ngàn Ä‘á»i sau, còn ai chẳng biết Æ¡n?
Vạn lão phu nhân không dám bước theo Thá»§y Thiên CÆ¡ nhìn cho thá»a mắt, song đứng xa xa bà len lén nhìn, nhìn má»™t cách thèm thuồng.
Chỉ có Già Tinh đại sư thì đôi mắt như đỠkhông còn đảo tròng háo hức nữa.
Lão thật sự mất hết sinh lực, hay có một mưu định gì?
Cam tâm chịu vất vả, gian lao suốt bảy năm dài đến tuân hành mạng lệnh cho Thủy Thiên Cơ, từ lịnh nhỠđến lịnh lớn như một tên nô lệ trung thành, cốt chỠđợi một ngày nào đó chính mắt nhìn mấy pho sách quý.
Ngày nào đó đã đến rồi tại sao lão dửng dưng?
Lão cảm thấy mình không còn hy vá»ng chi nữa nên không nhìn chăng? Nhìn làm chi cho lòng thêm Ä‘au buồn?
Vạn lão phu nhân Ä‘i trước dẫn đưá»ng.
Chỉ có bà má»›i biết con thuyá»n đậu tại chá»— nào. Dù Già Tinh đại sư cÅ©ng biết như bà, song lão đã biến thành cái xác không hồn, còn giúp ích gì cho ná»™i bá»n?
Huống chi Vạn lão phu nhân lại dìu đại sư? Hai ngưá»i đó Ä‘i trước, dù cho ai dẫn đưá»ng cÅ©ng thế thôi.
Hồ Bất Sầu đeo chiếc bao bí kíp, Thủy Thiên Cơ đeo chiếc bao vật dụng theo sau.
Thủy Thiên Cơ đảo mắt nhìn quanh vẻ u buồn thoáng hiện nơi gương mặt.
Nàng trầm giá»ng thốt:
- Bảy năm qua, không ngày nào là ta không mÆ¡ tưởng sá»›m rá»i hoang đảo, trở lại đất liá»n. Nhưng bây giá» sắp sá»­a ly khai nÆ¡i đất quá»· này, ta cảm thấy tâm tư man mác làm sao! Có ai không lưu luyến má»™t địa phương nào đã khắc ít nhiá»u ká»· niệm cá»§a mình?
Hồ Bất Sầu không đáp.
Nàng Ä‘iểm phá»›t má»™t nụ cưá»i tiếp:
- GiỠđây, ta nhận ra cái đảo quá»· này vẫn còn có cái gì khả ái, vừa lưu lại má»™t mảnh lòng, mà cÅ©ng vừa mang theo bao ká»· niệm êm Ä‘á»m, giả như có má»™t ngày nào ta không còn bị ràng buá»™c bởi má»™t sá»± Ä‘á»i nhá» nhen nào, có thể là ta trở lại đây, sống suốt chuá»—i ngày tàn, để rÅ© đống xương lạnh tại má»™t nÆ¡i hoang vắng xa hẳn tục trần. Ta nhận thấy không nÆ¡i nào thích hợp cho ta hÆ¡n đây!
Hồ Bất Sầu ngưng ánh mắt nhìn nàng, lâu lấm y má»›i nhẹ nở má»™t nụ cưá»i thốt:
- Nếu thật sự cô nương có ý đó thì chung quy vẫn có một ngày cô nương được mãn nguyện!
Thủy Thiên Cơ nhìn y:
- Chắc vậy?
Hồ Bất Sầu gật đầu:
- Chắc vậy cô nương!
Bốn mắt nhìn nhau, đôi lòng hứa hẹn một hoài mơ.
Chiếc bao trên vai Hồ Bất Sầu rất to, tất phải nặng, song y mang nó như chẳng mang vật gì, bước chân thoăn thoắt.
Bao nhẹ, hay y nóng lòng trở vỠquê cha đất tổ quên đi cái nặng n�
Vạn lão phu nhân cũng nóng lòng vỠlục địa nên bước rất mau.
Không lâu lắm, Ä‘oàn ngưá»i gồm bốn mạng đã đến bá» biển.
Dưới ánh dương quang, mặt biển ngá»i màu xanh biếc, trải rá»™ng tận mù khÆ¡i, ánh mắt con ngưá»i làm sao nhìn thấu bá» dối diện cá»§a đại dương?
Hồ Bất Sầu từ chá»— hẹp ra nÆ¡i rá»™ng, rá»™ng bao nhiêu cÅ©ng chưa vừa vá»›i cái ý phiêu bồng cá»§a con ngưá»i nuôi dưỡng đại chí từ nhiá»u năm qua.
Nhìn mặt biển mênh mang, y nghe lòng phÆ¡i phá»›i bay cao, lòng thoáng qua ánh mắt vút tận miá»n xa.
Biển? Chung quanh là biển, trước mắt là biển, gần như xa Ä‘á»u là biển.
Thuyá»n đâu?
Sóng biển tràn bá», tràn lên rồi cuốn vá» khÆ¡i để trở lại cát vàng.
Bá»t biển văng tung tóe, tiếng sòng ầm ì, tiếng gió rào rào.
Hồ Bất Sầu day sang Vạn lão phu nhân trầm giá»ng:
- Thuyá»n đâu?
Vạn lão phu nhân biến sắc.
Không phải bà sợ Hồ Bất Sầu hay Thá»§y Thiên CÆ¡ làm khó dá»… chi bà. Bởi bà cÅ©ng mong muốn trở vá» như há», khi nào bà dám nói dối? Nói dối làm chi má»™t sá»± việc có thể chứng minh trong phút giây, ai ai cÅ©ng cần có sá»± chứng minh đó?
Bà biến sắc vì sá»± việc diá»…n tiến quá bất thưá»ng.
Con thuyá»n đó bà cùng Già Tinh đại sư vào rừng, ngày chưa tàn, bà đưa ná»™i bá»n trở ra, thuyá»n mất dạng!
Thuyá»n đâu chứ? Làm sao bà đáp được câu há»i đó?
Bà run run giá»ng thốt:
- Rõ ràng!.... Nó ở tại đây!.... Rõ ràng...
Thủy Thiên Cơ hừ một tiếng:
- Rõ ràng nó ở tại đây, nhưng nó đi đâu rồi?
Vạn lão phu nhân ấp úng:
- Kỳ quái... kỳ quái... kỳ quái...
Bà cứ kêu mãi hai liếng đó, bà kêu không biết bao nhiêu lượt, bà chỉ kêu như vậy thôi chẳng nói được gì hơn.
Hồ Bất Sầu cau mày:
- Hay nó bị sóng biển tràn bỠcuốn trôi?
Vạn lão phu nhân lắc đầu:
- Không thể có việc đó, vì chính già...
Thá»§y Thiên CÆ¡ chận lá»i:
- Nếu không thể có việc đó, thì đúng là có ngưá»i cướp thuyá»n vượt biển rồi!
Vạn lão phu nhân lại lắc đầu:
- Cũng không thể có việc đó. Bởi Công Tôn Hồng và Mai Khiêm đã chết, chính mắt già trông thấy như vậy mà!
Thủy Thiên Cơ giậm chân:
- Cái gì cÅ©ng không thể? Không thể tuốt? Nhưng thuyá»n vẫn mất dạng. Thế là nghÄ©a làm sao chứ? Không lẽ quá»· Ä‘oạt thuyá»n?
Vạn lão phu nhân xuất hạn ướt đầu:
- Ky quái... Kỳ quái thật!
Bá»—ng Già Tinh đại sư cao giá»ng:
- Hai ngưá»i đó không chết!
Thá»§y Thiên CÆ¡ há»i gấp:
- Sao đại sư biết?
Già Tinh đại sư lạnh lùng:
- Chính ta hạ thủ, tự nhiên ta biết!
Vạn lão phu nhân trố mắt:
- Nhưng rõ ràng già thấy...
Già Tinh đại sư chân lại:
- Ta hạ thủ thế nào chẳng lẽ ta không hiểu nặng nhẹ ra sao chăng?
Lão nói như thế còn ai cãi lý được?
Luyện võ công đến mức thành tựu, đương nhiên lão muốn đánh mạnh đánh nhẹ tùy ý, nhất định không lầm được.
Vạn lão phu nhân ngồi phịch xuống cát, kêu lên tuyệt vá»ng:
- Rồi! ong rồi! Thế là xong! Nhất định hai gã đó cướp thuyá»n ra khÆ¡i rồi!
Già Tinh đại sư ngẩng mặt lên không bật cưá»i cuồng dại:
- Tốt! Tốt! Thuyá»n mất là Ä‘iá»u rất tốt. Không còn ai tưởng đến việc trở vá»!
Lão rít lên:
- Hồ Bất Sầu ! Ngươi khổ luyện bảy năm chung quy rồi cũng trở thành vô ích!
Bảy năm công phu, bỠtrôi theo dòng nước! Dòng nước cuốn đi, cuốn cả công phu hạnh phúc!
Hồ Bất Sầu và Thá»§y Thiên CÆ¡ nhìn nhau, nhưng thay vì thở dài há» lại cưá»i.
Thá»§y Thiên CÆ¡ há»i:
- Trên đảo này có gỗ chứ?
Hồ Bất Sầu gật đầu:
- Có rừng là phải có gỗ! Hẳn như vậy rồi!
Thá»§y Thiên CÆ¡ mỉm cưá»i:
- Có gá»— là ta có thể trở vỠđất liá»n!
oOo Rừng có loại cây lá»›n, có cây rắn chắc, gia dÄ© bốn ngưá»i Ä‘á»u là những tay võ dÅ©ng siêu phàm, công việc kết má»™t chiếc bè không khó khăn lắm, có Ä‘iá»u thiếu phương tiện đốn gá»—, thành ra phải mất má»™t thá»i gian lâu.
Lâu là nói theo cái ý muốn gấp cá»§a há», chứ sang ngày thứ ba là bè hoàn thành.
Thủy Thiên Cơ cao hứng hơn ai hết.
Chính nàng lo cái việc trương lá buồm ngũ sắc lên chiếc bè đó.
Rồi bè cũng ra khơi, cánh buồm ngũ sắc cũng lộng gió như ngày nào, trước bảy năm.
Bè nhá» buồm, buồm nhá» gió, gió lại xuôi buồm ra khÆ¡i nhanh chóng và thẳng đưá»ng trở lại TrungNguyên.
Chỉ một khắc sau hỠquay đầu nhìn lại không còn thấy hòn đảo nữa.
Gió má»™t chiá»u giúp há» nhận định phương dá»… dàng.
Ngày có gió, đêm có sao, đi biển nhỠsao không lạc lối.
Äêm đó rồi cÅ©ng qua Ä‘i, ngày má»›i lại bắt đầu, ngày thứ hai trên con đưá»ng biển trở vá» Trung Thổ.
Ngủ say một đêm, thái dương vừa lên, Thủy Thiên Cơ thức dậy.
Dưới ánh nắng ban mai, trông nàng đẹp huy hoàng.
Hồ Bất Sầu lẩm bẩm:
- Miá»…n sao đừng có bão, đừng có mưa, là trong vài hôm nữa mình sẽ đến đất liá»n.
Thá»§y Thiên CÆ¡ mỉm cưá»i:
- Không đâu, làm gì có bão, có mưa? Trá»i đã thá»­ thách chúng ta suốt bảy năm trá»i, thì bây giá» phải ban thưởng cho chúng tạ để bù lại thá»i gian hành thú.
Vạn lão phu nhân mỉm cưá»i phụ há»a:
- Phải! Phải! Theo sự kinh nghiệm của già, già tin chắc là trong vòng mấy hôm nữa, nhất định không có bão, không có mưa đâu! Thủy cô nương và Hồ đại hiệp đã đến hồi thái lai sau cơn bỉ cực đó!
Thá»§y Thiên CÆ¡ cưá»i nhẹ:
- Bà cÅ©ng giá»i khen mà cÅ©ng giá»i ước mÆ¡!
Hồ Bất Sầu nhìn xa xa sóng nước muôn trùng lẩm bẩm:
- Bảy năm qua rồi! Cố nhân ai còn ai mất...
Thủy Thiên Cơ gắt yêu:
- Lo nghÄ© làm gì, đến đất liá»n rồi là biết, ở đây có ai biết chi đâu mà than vãn vẩn vÆ¡?
Hồ Bất Sầu gật đầu:
- Äợi bảy năm vẫn còn đợi được không biết tại sao chỉ còn mấy hôm nữa tại hạ nôn nóng phi thưá»ng!
Y thơ màng tiếp tục lẩm bẩm:
- Mạc đại cạ.. Kim nhị cạ.. có lẽ bảy ngưá»i Ä‘á»u thành danh hết rồi!
Thủy Thiên Cơ tỠvẻ tin tưởng:
- Vá»›i tài nghệ cá»§a há», thành danh là Ä‘iá»u dÄ© nhiên cho há» rồi!
Hồ Bất Sầu gật đầu:
- Tại hạ cũng nghĩ như vậy!
Y quay qua Vạn lão phu nhân, tiếp há»i:
- Bà từ đất liá»n qua đây chắc bà hiểu hiện nay những ngưá»i đó ra sao chứ?
Vạn lão phu nhân thoái thác:
- Già... già không biết đích xác lắm!
Thá»§y Thiên CÆ¡ cưá»i lá»›n:
- Bao nhiêu lần ngươi há»i, là bấy nhiêu lần bà đáp không biết không biết! Ngươi còn há»i bà ta làm gì?
Hồ Bất Sầu mơ màng:
- Há»i để cho vÆ¡i bá»›t cái gì tại hạ thắc mắc. Bởi dù sao cÅ©ng chỉ là sá»± ức Ä‘oán cá»§a chúng, ta, mà ức Ä‘oán thì có bao giá» chắc chắn? Tại hạ không yên tâm vá» há», cô nương ạ! Tuy bà ấy nói không biết, tại hạ vẫn không tin là bà ấy chẳng biết gì. Bởi trên giang hồ bà là ngưá»i xuôi ngược thưá»ng xuyên. NÆ¡i nào cÅ©ng có mặt bà, việc gì cÅ©ng chẳng qua lá»t được kiến thức cá»§a bà. Thì làm sao bà không biết được ít nhất tin tức vá» khách giang hồ trong số bảy sư huynh cá»§a tại hạ?
Thủy Thiên Cơ bĩu môi:
- Biết trăm việc, biết ngàn việc, chưa hẳn là biết hết má»i việc. Tá»± nhiên cÅ©ng có việc mà bà rất mù má», đừng tưởng bà ta là thánh mà biết được tất cả sá»± việc trên thế gian.
Vạn lão phu nhân chụp ngay câu nói đó:
- Äúng vậy! Äúng vậy!
Một lúc lâu, Hồ Bất Sầu tiếp nối:
- Còn Bá»­u Nhi? Tiểu tá»­ đó ngày nay đã trưởng thành rồi hẳn rất thông minh, tại hạ tin rằng thế nào hắn cÅ©ng thành danh, tại hạ thắc mắc má»™t Ä‘iá»u, lá»›n lên hắn biến đổi hình dáng như thếnào...
Thá»§y Thiên CÆ¡ mỉm cưá»i:
- Cái câu đó ngưá»i...
Hồ Bất Sầu cưá»i nhẹ chận lá»i:
- Tại hạ biết, câu nói đó tại hạ há»i Ä‘i há»i lại rất nhiá»u lần. Há»i để mà há»i chứ nào ai đáp cho tại hạ biết đâu? Cứ má»—i lần tại hạ nhá»› đến hắn, thì tại hạ nôn nao bứt rứt làm sao ấy! Do đó, cuối cùng rồi cÅ©ng phải lập lại câu há»i cÅ© rích...
Thủy Thiên Cơ trầm ngâm một lúc lâu, đoạn trầm buồn buông một câu:
- Ngươi nhá»› đến há», nhắc đến há» chẳng biết có ai nhá»› đến ngươi, nhắc nhở ngươi chăng?
Hồ Bất Sầu cưá»i khổ:
- Tuy không có gì chứng chắc Ä‘iá»u đó, tại hạ vẫn tin rằng há» luôn luôn nhá»› đến tại hạ! Mà dù cho chẳng ai nhá»› tại hạ, mình nhá»› đến há» là đủ rồi! Trước hết hãy biết cho mình, đủ tình đủ ý vá»›i bạn đồng môn, như vậy má»›i vẹn thá»§y chung!
Thá»§y Thiên CÆ¡ cưá»i nhạt:
- Ta thì khác, ai nghĩ đến ta, ta nghĩ lại, ai không nhớ ta, chẳng tội gì ta phải nhớ lại!
Hồ Bất Sầu mỉm cưá»i:
- Chỉ vì hoàn cảnh cá»§a má»—i ngưá»i má»—i khác, hoàn cảnh tạo cảm tình, hoàn cảnh duy trì hay há»§y diệt cảm tình, tất cả Ä‘á»u do hoàn cảnh, cô nương ạ! Tuy nhiên có loại cảm tình, muôn năm bất diệt, đó là loại cảm tình chân chánh thành thật, phát sinh từ thanh khí cho nên Ä‘á»i gá»i là đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu! Dù tao ngá»™ trên con dưá»ng Ä‘á»i, cảm tình đó vẫn được duy trì mãi mãi. Cô nương...
Bá»—ng từ bao nhiêu thá»i khắc ngồi bất động như tượng đá, Già Tinh đại sư ngẩng mặt lên không cưá»i cuồng dại.
Tràng cưá»i cá»§a lão có âm thanh quái dị đáng sợ.
Thủy Thiên Cơ cau mày:
- Äại sư cưá»i chi?
Già Tinh đại sư cưá»i má»™t lúc nữa rồi cao giá»ng đáp:
- Ta cưá»i các ngươi! Bá»n ngưá»i vẩn vÆ¡ vá»›i má»™ng, nói qua cÆ¡n mÆ¡!
Thủy Thiên Cơ phát cáu:
- Äại sư biết gì dám chỉ trích bá»n tôi? Phải biết bá»n tôi...
Già Tinh đại sư chận lại:
- Bá»n ngươi đừng mÆ¡ tưởng thấy lại há»! Bá»n ngươi đừng mÆ¡ tưởng trở lại Trung Nguyên!
Vạn lão phu nhân biến sắc:
- Ngươi... ngươi nói sao?
Già Tinh đại sư nhấn mạnh:
- Chiếc bè này, chìm ngay bây giá»!
Thủy Thiên Cơ nhảy dựng lên không còn giữ lễ độ nữa:
- Ngươi câm ngay!
Già Tinh đại sư cưá»i lạnh:
- Dây chằng các thân gỗ, sắp đứt đến nơi!
Thá»§y Thiên CÆ¡, Hồ Bất Sầu, Vạn lão phu nhân không hẹn mà cùng đồng nhìn xuống các đưá»ng dây ràng chằng chịt những cây gá»—.
Äúng như Già Tinh đại sư đã nói, nhiá»u đưá»ng dây đã đứt rồi. Dây chẳng phải má»™t tao, mà do nhiá»u tao kết lại. Hầu hết những đưá»ng dây Ä‘á»u đứt, có đưá»ng còn lại vài tao, có đưá»ng đứt Ä‘oạn.
NhỠthế, chiếc bè chưa tan rã.
Nhưng hàng chục tao vẫn không chịu đựng nổi áp lực sóng biển, còn lại một vài tao có thấm vào đâu?
Chắc chắn trong khoảnh khắc đây, những tao dây cuối cùng sẽ đứt, những thân gá»— rá»i ra.
Cuộc ly tán giữa hỠsắp sửa thành hình và chẳng biết ai sẽ vào bụng cá trước?
Hồ Bất Sầu là con ngưá»i trầm tÄ©nh nhất trong bá»n cÅ©ng phải biến sắc mặt.Y trầm giá»ng há»i bâng quÆ¡:
- Tại sao thế này? Tại sao?
Còn ai biết tại sao?
Bè Ä‘i biển dây đứt, thân gá»— rá»i rã, đương nhiên là do áp lá»±c cá»§a những lượn sóng to giập nhồi, chứ còn tại sao nữa?
Nhưng Già Tinh đại sư nhắm mất lại, lạnh lùng đáp:
- Tại ta đấy! Ta chặt đứt dây!
Thủy Thiên Cơ túm lấy lão lên hét lớn:
- Ngươi điên phải không? Ngươi chán sống rồi phải không?
Già Tinh đại sư gật đầu:
- Ta bất cần sanh mạng nữa!
Vạn lão phu nhân run run giá»ng:
- Ngươi sợ ta không trao giải dược cho ngươi phải không? Cho nên, ngươi đinh ninh là phải chết rồi hành động điên cuồng như vậy phải không?
Già Tinh đại sư buông gá»n:
- Ừ!
Vạn lão phu nhân kêu lên:
- Trá»i! Ta lừa ngươi, gạt ngươi chứ nào phải là chuyện thật? Loại Ô mai đó ta ăn hằng ngày, ta ăn hàng chục hàng trăm, làm gì có độc mà ngươi sợ quá đỗi như thế chứ?
Già Tinh đại sư lạnh lùng:
- Có độc cũng chẳng sao, không độc cũng thế thôi!
Vạn lão phu nhân hấp tấp há»i:
- Vậy tại sao ngươi hành động như thế?
Già Tinh đại sư vụt mở mắt ra, nhìn trừng chiếc bao chứa dá»±ng những bí kíp cá»§a Tá»­ Y Hầu. Ãnh mắt cá»§a lão sáng rá»±c.
Lão buông từng tiếng một:
- Ta không làm chủ những vật đó, thì những vật đó phải theo ta vỠđáy biển sâu?
Vạn lão phu nhân run cả tay, cả chân, hét lên:
- Äiên! Äiên... Ngươi Ä‘iên mất rồi!
Hồ Bất Sầu quát lớn:
- Tất cả giữ sự yên tịnh. Chúng ta sẽ...
Già Tinh đại sư bật cưá»i cuồng dại:
- Hồ Bất Sầu! Hồ Bất Sầu ! Giữ sá»± bình tịnh để làm gì? Ngươi há»c hết võ công cá»§a Tá»­ Y Hầu để làm gì? Äể làm gì chứ? Hồ Bất Sầu!
Lão rít lên:
- Äể theo ta, nằm yên dưới lòng biển lạnh?
Bỗng lão đứng lên nhào tới Hồ Bất Sầu.
Hồ Bất Sầu đánh ra một chưởng chặt hai cánh tay của đại sư.
Già Tinh đại sư rút tay vá», rồi chụp tá»›i như độc xà táp chuá»™t, Hồ Bất Sầu cÅ©ng biến chiêu đánh vào mạch môn cá»§a lão.
Trong phút giây, song phương trao đổi bảy tám chiêu, chiêu nào cũng độc cũng nhanh.
Thủy Thiên Cơ và Vạn lão phu nhân kinh hãi đến xanh mặt. HỠnhư quên cái chết đến nơi, theo dõi cuộc đấu qua từng chiêu một.
Qua một lúc lâu, Hồ Bất Sầu chẳng gây thương tổn gì được cho Già Tinh đại sư mà đại sư cũng chẳng làm chi nổi Hồ Bất Sầu.
Äá»™i nhiên có tiếng rắc rắc, bá»±t vang lên.
Chiếc bè rã thành bốn năm phần. Thủy Thiên Cơ kêu lên thất thanh:
- Hồ Bất Sầu!
Sóng biển tràn tới cuốn nàng đị..
Trong lúc dở nổi dở chìm, nàng mưá»ng tượng nghe tiếng gá»i:
- Thá»§y Thiên CÆ¡..... Tiếng gá»i đó hòa vá»›i tiếng sóng vá»— ầm ầm cùng tiếng cưá»i cuồng dại cá»§a Già Tinh đại sư.
Thá»§y Thiên CÆ¡ cố vùng vẫy, cố lướt mình qua sóng, tiến đến chá»— tiếng gá»i phát ra, nhưng làm sao nhận định phương hướng chính xác trong trưá»ng hợp đó.
Sóng biển dìm nàng xuống, nàng lại vá»t mình trồi lên, rồi nhá» biết ít nhiá»u thá»§y tính, nàng nổi phình phình trên mặt biển.
Trên mặt biển, những thân gá»—, những đưá»ng dây, những vật dụng mang theo từ hải đảo còn trôi lá»nh bá»nh, trào lên hụp xuống theo sóng dập nhồi.
Nhưng chẳng có má»™t ngưá»i nào.
Thủy Thiên Cơ bật khóc. Nàng khóc, chẳng phải nàng lo ngại cho sanh mạng của Già Tinh đại sư hoặc Vạn lão phu nhân.
Nàng khóc, chẳng phải nàng lo ngại cho sinh mạng của chính nàng.
Nàng lo ngại cho Hồ Bất Sầu.
Chợt nàng phát hiện ra đối vá»›i ngưá»i ngoài, nàng quan tâm quá nhiá»u, quan tâm hÆ¡n chính nàng. Phát hiện ra Ä‘iá»u đó, nàng cÅ©ng chưa tin là vậy.
Nhưng, sự thật là như vậy, hiện tại nàng lo cho Hồ Bất Sầu quá độ.
Nàng vớ một thân gỗ, nàng theo đó, mặc cho sóng vỗ đưa đi đâu thì đưa, nàng gào lên:
- Hồ Bất Sầu! Hồ Bất Sầu!.... Ngươi ở đâu?
Kêu lên làm gì?
Tiếng nói cá»§a con ngưá»i ở biển khÆ¡i có gió lá»™ng, có sóng gầm, còn ai nghe lá»t?
Có thể chính ngưá»i gào thét còn không nghe âm thinh cá»§a mình, huống chi ngưá»i mà mình hướng vá»ng?
Và ngưá»i mình hướng vá»ng đó, ở gần hay ở xa, hay đã chìm dưới đáy biển sâu rồi?
Äôi mắt nàng má» dần, không còn trông thấy gì rõ rệt nữa.
Äôi mắt mÆ¡ hồ, do nước biển từ bên ngoài bắn vào, hay do lệ thảm từ bên trong tràn ra.
Nàng gào to quá, nhiá»u quá, giá»ng nói cá»§a nàng trở nên khàn khàn, giá»ng nói nhá» dần.
Và cuối cùng nàng chẳng trông thấy gì cả, dù là má» má»...
Nàng hôn mệ..
Chẳng rõ nàng hôn mê được bao lâu bá»—ng nàng tỉnh lại, nàng nghe như có bàn tay ai đó, nắm má»› tóc cá»§a nàng rồi má»™t giá»ng nói hÆ¡i trầm nhưng có phần ấm dịu, vang lên văng vẳng bên tai nàng:
- Tỉnh lại! Tỉnh lại cô nương! Tại hạ Ở đây sát một bên đây...
Thủy Thiên Cơ mở bừng đôi mắt.
Hồ Bất Sầu thật sự Ở bên cạnh nàng. Thì ra nàng không nằm mộng, trong phút giây, nàng cảm thấy khích động vô cùng...
Không má»™t danh từ nào diá»…n tả đúng niá»m khích động đó, có hàm chứa biết bao tình cảm.
Bất chấp hắn như thế nào, nàng ôm chầm hắn, rên rỉ:
- Äừng Ä‘i nữa nhé ! Äừng Ä‘i đâu nữa nhé! VÄ©nh viá»…n ở cạnh ta!
VÄ©nh viá»…n! Chúng ta không thể rá»i nhau nữa!....
Hồ Bất Sầu nghe mặn nơi miệng.
Nước biển hay nước mắt?
Y không nói tiếng gì. Y không nói được mà cÅ©ng chẳng cần phải nói gì. Hai ngưá»i đã ôm chặt được vào má»™t thân cây. Sóng biển đưa thân cây chập chá»n theo sóng nước. Tình dù nồng, ý dù thắm, nghÄ©a phải keo sÆ¡n.
Song, để làm gì trong cảnh này? Má»™t khung cảnh tàn khốc, tá»­ thần Ä‘ang chá»›p cánh lượn trên dầu sóng, vầng vầng theo gió, chá»±c chá» há».
Tuy nhiên biết chẳng làm được gì hơn, cả hai đành để mặc cho nước đẩy gió đùa.
Dù không quên được, hỠcũng cố quên, bắt buộc phải quên cái nguy quanh mình.
HỠđể cho nguồn lòng cuá»™n chảy, hai nguồn lòng kết hợp thành giòng, và tâm hồn há» theo giòng tâm tư đó mà bay tận phương trá»i xa, nÆ¡i mà sắc huy hoàng cá»§a tình yêu nghinh đón há».
Nhưng sức ngưá»i có hạn.
HỠkhông chi trì nổi với biển động, gió đùa, sức bám víu vào sự sống dần dần kém giảm. Tay hỠđau, thân hỠđau, từ đau đến tê đi chẳng mấy chốc.
Biết đâu trong phút giây bất lực nào đó, hỠbuông tay?
Gió thản nhiên hét, biển thản nhiên gào, bất chấp hai cuá»™c Ä‘á»i vừa lên hương yêu đương.
Hồ Bất Sầu và Thủy Thiên Cơ còn chi trì được bao lâu nữa?
Những ngày trên đảo, hỠtrông ánh dương quang đẹp làm sao.
Thật ra thì chỉ có Thủy Thiên Cơ trông thấy ánh dương quang mà thôi chứ Hồ Bất Sầu nhốt mình trong phòng kín thấy gì được?
GiỠđây hỠOán hận ánh dương quang vô cùng.
Nóng quá! Nhất là khi hỠđẫm mình trong nước mặn. Nắng chiá»u, nước khô, chất mặn vừa kết tinh, vừa rít gây cái cảm giác khó chịu phi thưá»ng.
ác thịt khó chịu, đôi mắt cÅ©ng hoa luôn. Äầu óc cÅ©ng há»—n loạn luôn.
Cả hai tưởng chừng có thể buông tay trong phút giây nào đó. Thà buông tay mà chìm lỉm cho xuống đáy biển, thà chết cho rồi chứ bám víu vào sá»± sống má»™t cách bấp bênh khác nào bám vào tuyệt vá»ng, thì tá»™i gì phải đầy Ä‘á»a thân xác, tá»™i gì phải kéo dài sinh mạng thêm mấy phút?
Tuy nhiên há» không buông tay, há» nhìn qua tuyệt vá»ng, tìm má»™t viá»…n ảnh má»™t hy vá»ng.
Há» gợi chuyện, cho quên Ä‘i phần nào thá»±c tế cá»§a chính há».
Thá»§y Thiên CÆ¡ há»i:
- Còn... Vạn lão phu nhân?
Hồ Bất Sầu lắc đầu:
- Tại hạ không được rõ!
Thủy Thiên Cơ lại tiếp:
- Già Tinh...
Hồ Bất Sầu lại lắc đầu:
- Cũng không biết nốt!
Thá»§y Thiên CÆ¡ mỉm cưá»i:
- em ra, chỉ có hai chúng ta là còn sống!
Hồ Bất Sầu trầm giá»ng:
- Nhưng được bao lâu nữa?
Thá»§y Thiên CÆ¡ Ä‘iá»m nhiên:
- Dù sao, cũng lâu hơn hỠđược mấy phút mấy khắc và biết đâu...
Hồ Bất Sầu thở dài:
- Cô nương... cô nương...
Tuy nói thế, tuy cố gượng quên nhưng Thá»§y Thiên CÆ¡ vốn là nữ nhân, có nữ nhân nào lại không yếu má»m lòng dạ?
Khi hành sá»± thì có chí khí như nam nhân, song khi nghÄ© đến số phận tâm tình, thì nữ nhân nào cÅ©ng yếu má»m cả, trừ những ngưá»i không tha thiết đến sá»± sống nữa!
Thủy Thiên Cơ bật khóc.
Hồ Bất Sầu an ủi:
- Cô nương...
Thủy Thiên Cơ vẫn còn khóc:
- Äáng lẽ ta không nên khóc. Äáng lẽ ta phải cưá»i... Có ngưá»i bên cạnh ta, ta còn mong muốn gì hÆ¡n, sống có nhau, chết có nhau, ta còn mong muốn gì hÆ¡n?...
Rồi nàng ngưng khóc thật, nàng lại cưá»i.
Nhưng thà nàng khóc, tiếng khóc cá»§a nàng, Hồ Bất Sầu còn dá»… chịu hÆ¡n. Tiếng cưá»i cá»§a nàng, như những nhát dao đưa vào tim gan cá»§a hắn. Má»—i tiếng cưá»i vang là má»—i lần hắn nghe nhói trong lòng.
Hắn đứt ruá»™t vì âm thinh quá bi đát cá»§a tiếng cưá»i, hắn còn đứt ruá»™t vì niá»m thiết tha cá»§a Thá»§y Thiên CÆ¡ dành cho hắn...
Hắn khuyên Thá»§y Thiên CÆ¡ cưá»i vui, song chính hắn lại muốn khóc.
Lệ thảm không trào tuôn, lệ ứ trong yết hầu làm giá»ng hắn khàn khàn sệt sệt.
Hắn lẩm bẩm:
- Không ngỠcô nương đối xử với tại ha.....
Thá»§y Thiên CÆ¡ chận lá»i:
- Ta cÅ©ng không ngá» là ta có thái độ này đối vá»›i ngươi... Ngưá»i Ä‘á»i cho rằng đó là duyên, duyên tiá»n kiếp có đúng thế không? Bởi cái duyên đó cho nên chúng ta má»›i gặp nhau, bình thưá»ng thì chẳng làm sao chúng ta gặp nhau, bởi dù có cái duyên tiá»n kiếp, chúng ta cÅ©ng không há» tìm gặp nhau. Do đó, cao xanh bày ra tai nạn đưa đẩy chúng ta cởi mở tâm tình để hoàn thành cái duyên tiá»n kiếp.
Hồ Bất Sầu mơ màng:
- Tai nạn!.... Thừa chết thiếu sống!...Tại hạ nên cảm kích cao xanh hay phải hận?
Thủy Thiên Cơ đáp nhanh:
- Riêng ta, thì ta cảm kích cao xanh! Nhá» cao xanh sắp xếp tai nạn, tạo dịp cho chúng ta gần nhau, nhá» cao xanh ta má»›i hiểu thế nào là cảm tình chân chánh, nhá» cao xanh ta má»›i biết yêu thành thật! Con ngưá»i biết yêu và được yêu rồi thì cái chết còn nghÄ©a lý gì nữa?
Phải!
Chết là cái gì, có gì đáng sợ đâu?
Còn biết yêu và được yêu là đạt được cứu cánh cá»§a lẽ sống. Trăm ngàn giấc mÆ¡, chẳng có giấc mÆ¡ nào đẹp bằng giấc mÆ¡ tình, giấc mÆ¡ tình đã thá»±c hiện, còn ngưá»i còn mong muốn chi hÆ¡n?
Huống chi, chết trong lúc tình yêu lên hương là bảo vệ tình yêu trá»n vẹn?
Rồi ngày hết đêm vá».
Vá» theo đêm, có sao trá»i xoa dịu cái khổ cá»§a ánh nắng ban ngày.
Song chẳng có đêm nào vô tận, đêm qua ngày lại đến, luân phiên ngày đêm chia vũ trụ, giành vũ trụ với nhau.
Há» bá»nh bồng theo sóng nước như thế chẳng biết được bao nhiêu đêm ngày.
DÄ© nhiên trong hoàn cảnh đó, con ngưá»i dù là sắt đá, sắt đá cÅ©ng tiêu mòn, huống hồ là da, thịt xương?
Thá»§y Thiên CÆ¡ và Hồ Bất Sầu như ngá»n đèn ngày càng cạn dầu, càng lụi tim.
Äã đến lúc há» không còn kháu chuyện vá»›i nhau được nữa.
Môi vẫn mấp máy, song tiếng nói không có âm hưởng nào, ánh mắt lỠđỠnhư những kẻ quáng manh.
HỠkhông còn nói gì với nhau nữa.
Và há» cÅ©ng chẳng dùng ánh mắt thay lá»i được nữa, bởi nhãn quang mất hẳn tinh thần.
Nhưng lòng của hỠlại dung hợp với nhau hơn bao giỠhết.
HỠlấy lòng hiểu lòng, hỠsẵn sàng bước sang thế giới bên kia, lòng dung hợp, ý chí dung hợp.
Há» chui mình vào cái vá» cứng cá»§a tình yêu, cá»§a chung tình và cái vỠđó chá»±c dịp lăn qua lằn ranh sanh tá»­, để vÄ©nh viá»…n yêu nhau nÆ¡i khung trá»i xa lạ, nÆ¡i đó há» thung dung tá»± tại, há» sống mãi vá»›i trá»i đất.
Há» sẵn sàng bước qua thế giá»›i an tưá»ng, để vÄ©nh viá»…n yêu nhau, để cho tình yêu cá»§a há» bất diệt...
Má»™t tiá»m lá»±c siêu nhiên, bá»—ng đến vá»›i Thá»§y Thiên CÆ¡ như ngá»n đèn sắp tắt, bừng lóe lên, nàng gá»i Hồ Bất Sầu:
- Dấu yêu! Hẹn gặp nhau bên kia thế giới...
Hồ Bất Sầu cÅ©ng vùng lên, vượt qua má»i suy nhược:
- Sao? Äi gấp thế à?
Thủy Thiên Cơ thở dài:
- Kiệt quệ rồi! Không làm sao chi trì nổi nữa... Ta muốn đị.. Ta phải đị..
Hồ Bất Sầu run giá»ng:
- Không! Thủy muội ! Thủy muội không thể đi được!....
Thủy Thiên Cơ lắc đầu:
- Gắng gượng làm chi nữa Hồ huynh? Chung quy rồi cũng buông xuôi! Gắng gượng là kéo dài đau khổ. Hồ huynh để cho tiểu muội ra đi, chẳng lẽ Hồ huynh bắt tiểu muội phải khổ?...
Hồ Bất Sầu gấp giá»ng:
- Nhưng... nhưng... Thủy muội...
Hắn không nói được, hắn nắm chặt tay Thủy Thiên Cơ, sợ nàng vuột mất.
Thủy Thiên Cơ thở dài:
- Hãy để cho tiểu muội đi, Hồ huynh! Cho tiểu muội đi sớm, Hồ huynh!
Hồ Bất Sầu nghiến răng:
- Nếu có phải đi chúng ta cùng đi!
Thủy Thiên Cơ lắc đầu:
- Hồ huynh không được đi! Không được? Hồ huynh còn cơ hội!
Hồ Bất Sầu cưá»i thảm:
- Cơ hội gì sau khi Thủy muội ra đi? Cơ hội dù có, có để làm gì?
Thá»§y muá»™i có biết nhỠđâu mà nguy huynh chi trì sanh mạng suốt bảy năm trá»i không? Nhá» Thá»§y muá»™i đó. GiỠđây, được chết cùng cảnh, cùng lúc vá»›i Thá»§y muá»™i thì đúng là má»™t diá»…m phúc cá»§a ngu huynh rồi.
Thủy muội ơi...
Bỗng hắn kêu lên:
- Không? Thủy muội không chết! Ngu huynh cũng không chết!
Thủy muội trông kia xem cho biết cái gì !
a xa một cánh buồm ló dạng.
oOo Con thuyá»n lướt sóng tiến nhanh vá» phía há».
Gom tàn lá»±c, Hồ Bất Sầu gá»i to:
- Bằng hữu nào trên thuyá»n đó? Có thể lái thuyá»n lại đây cứu nạn bá»n này chăng?
Trên thuyá»n, chẳng có có ngưá»i chăng, không má»™t tiếng ngưá»i vá»ng lại.
Há»› Bất Sầu lại gá»i:
- Bằng hữu trên thuyá»n có nghe tiếng kêu cứu chăng?
Con thuyá»n cứ bá»nh bồng, không đến gần mà cÅ©ng chẳng dang ra xa.
Thuyá»n có buồm giương, nhưng vắng bóng ngưá»i thá»§y thá»§.
Thá»§y Thiên CÆ¡ chợt há»i Hồ Bất Sầu:
- Chừng như thuyá»n không có ngưá»i?
Hồ Bất Sầu không đáp, chỉ thốt:
- Kỳ quái.. thật là kỳ quái!
Thủy Thiên Cơ lẩm bẩm:
- Hay là thuyá»n bị cướp, ngưá»i trên thuyá»n bị giết hết?
Hồ Bất Sầu cương quyết:
- Vô luận làm sao, chúng ta hãy tìm cách lên thuyá»n rồi hẵng hay!
Lên thuyá»n có gì khó khăn đâu? Nhưng cả hai quá kiệt sức, thành phải vất vả lấm má»›i bÆ¡i đến gần thuyá»n, rồi còn bám víu vào những vật gì có thể bám víu...
Cuối cùng há» cÅ©ng lên được thuyá»n.
Lên thuyá»n là thoát nạn trầm thá»§y, lên thuyá»n là má»™t bước tiến dài đến sá»± sống, đáng lẽ há» vui.
Song há» không vui khi lên thuyá»n.




hết: Hồi 54
Tài sản của danangcity

  #54  
Old 28-05-2008, 09:36 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thá»i gian online: 3 ngày 16 giá» 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Hồi 55

Äạo NghÄ©a Cá»§a Kẻ Cướp


Hồ Bất Sầu buông gá»n:
- Quả thật trên thuyá»n không có ngưá»i!
Thủy Thiên Cơ gật đầu:
- Ừ, nếu có ngưá»i hẳn hỠđã ra mặt rồi.
Hồ Bất Sầu tiếp:
- Nếu đúng là thuyá»n này gặp cướp, mong là bá»n chúng lưu tình phần nào.
Thủy Thiên Cơ đồng ý:
- Ừ, mong là thế. Chúng cướp gì thì cướp. Äừng lấy thá»±c phẩm và nước uống thì tốt.
Trong cÆ¡n nguy cấp, trước khi phó thác thân mình vào tay tá»­ thần, hỠđổi lối xưng hô, gá»i nhau huynh huynh muá»™i muá»™i, nắm tay thân mật. Trong lúc tuyệt vá»ng, há» cởi mở vá»›i nhau. Giá» lên thuyá»n rồi, há» lại thấy hi vá»ng bừng lên. Cái sống gần lại, cái chết xa dần, há» lại trở lại lối xưng hô cÅ©. Hồ Bất Sầu nói:
- Cô nương ngồi đây, để tại ha.....
Hắn định Ä‘i xem xét con thuyá»n. Nhưng Thá»§y Thiên CÆ¡ còn nóng nảy hÆ¡n, khi nào chịu ngồi yên má»™t chá»—? Nàng nói:
- Ta đi theo ngươi.
Há» liá»n cùng nhau mà Ä‘i. Lúc lên thuyá»n há» má»›i ngồi nÆ¡i mÅ©i thuyá»n, giá» má»›i vào trong khoang trong. Vừa vào được vài bước, há» dừng chân ngay. Cả hai ngưá»i cùng kêu lên má»™t lượt. Trong thuyá»n không có ngưá»i, chỉ có má»™t tá»­ thi hiện ra trước mắt há». Má»™t xác chết.
Không biết chỉ có một hay còn nữa, nhưng biết rằng hiện trước mặt hỠcó một xác chết.
Tá»­ thi này nằm ngay cá»­a khoang thuyá»n. Y phục rách nát tÆ¡i tả, tóc rối bù, dưá»ng như đã chết từ lâu lắm rồi. ác chết không mang thương tích, chỉ thấy khoảng giữa đôi mày có má»™t Ä‘iểm nhá». Không phải là vết bầm mà là vết thương nhá», máu rỉ ra Ä‘á»ng quanh Ä‘en sì.
Thủy Thiên Cơ kêu lên:
- Ngươi xem kìa. Vết đỠđó là một vết thương chí mạng, nếu không sao nạn nhân bỠmạng.
Hồ Bất Sầu kêu thất thanh:
- Là ngưá»i áo trắng.
Thủy Thiên Cơ biến sắc theo:
- Nhất định là hắn. Ngoài hắn ra còn ai có thể có thủ pháp tuyệt diệu như thế.
Äoạn nàng âm trầm:
- Nhưng không biết nạn nhân là ai?
Hồ Bất Sầu nói nhá»:
- Bị ngưá»i áo trắng hạ độc thá»§ hẳn chẳng phải là kẻ tầm thưá»ng.
Thủy Thiên Cơ đỠnghị:
- Ta rửa sạch mặt y thì có thể nhận ra hắn là ai.
Hồ Bất Sầu nhìn chăm chú hồi lâu, lại nhìn quanh thuyá»n má»™t lượt rồi nói:
- Không cần. Tại hạ đã nhận ra nạn nhân rồi.
Hồ Bất Sầu đang hướng mắt nhìn vỠmột nơi khác, Thủy Thiên Cơ bất giác nhìn theo hướng đó. Có một thanh đao hình dáng rất quái dị.
Thủy Thiên Cơ kêu lên:
- Thiên Äao Mai Khiêm.
Hồ Bất Sầu nói:
- Tuy tại hạ chưa từng gặp Mai Khiêm lần nào, song nhìn qua vÅ© khí cÅ©ng có thể Ä‘oán ra ngưá»i. Äúng là Thiên Äao Mai Khiêm.
Thủy Thiên Cơ thở dài:
- Thì ra há» chưa chết lúc đó! Thì ra con thuyá»n này cá»§a há», Vạn lão phu nhân dùng vượt biển. Khi há» tỉnh lại rồi thì len lén thả thuyá»n Ä‘i.
Giữa biển khÆ¡i thì gặp ngưá»i áo trắng.
Hồ Bất Sầu thở dài:
- Nếu Mai Khiêm ở đây thì hẳn Công Tôn Hồng cũng ở đây.
Thá»§y Thiên CÆ¡ trầm giá»ng:
- Và Công Tôn Hồng cũng chịu chung số phận.
Hồ Bất Sầu suy nghĩ một lúc:
- Sự tình kỳ quái thật...
Thủy Thiên Cơ cũng gật đầu:
- Phải. Có Ä‘iá»u rất kỳ lạ. Cho dù há» gặp ngưá»i áo trắng, song mặt biển mênh mang, sao ngưá»i áo trắng lại có thể biết đích xác con thuyá»n này chở há»? Trên biển đâu chỉ có duy nhất má»™t con thuyá»n này? Hắn sao có thể tìm tá»›i đây mà hạ sát há»?
Cả hai bước vòng qua má»™t bên xác chết, Ä‘i sâu hÆ¡n vào trong. há» gặp má»™t xác chết nữa. Cái xác này mặt úp xuống, hai tay vươn tá»›i, mưá»i ngón tay cong lại như móc câu nắm cứng sàn thuyá»n. Song sàn thuyá»n là mặt phẳng, y không thể nắm lại được. Hẳn trước khi chết, y cố gắng trưá»n tá»›i. Hồ Bất Sầu thở dài:
- Quả nhiên là Công Tôn Hồng cÅ©ng còn ở trên thuyá»n và chịu chung số phận vá»›i Mai Khiêm.
Thủy Thiên Cơ trầm buồn gương mặt:
- Y cũng...
Bỗng có tiếng rên từ thi thể đó. Hồ Bất Sầu cùng Thủy Thiên Cơ cùng giật mình lui lại mấy bước.
- Tạ.. ta không phải là Công Tôn Hồng.
Hồ Bất Sầu và Thá»§y Thiên CÆ¡ hai tay run run, đưa ra chẳng biết để làm gì, Ä‘oạn cất giá»ng há»i:
- Vậy...các hạ là ai?
Ngưá»i đó không nói gì nữa, chỉ kêu mÆ¡ hồ:
- Nước...nước...
Nước. Tiếng đó đánh mạnh vào tiá»m thức cá»§a Hồ Bất Sầu và Thá»§y Thiên CÆ¡. Cả hai cùng thấy tá»± dưng môi mình khô nẻ, yết hầu cÅ©ng khô cạn, mà bụng dạ thì như lá»­a đốt. Không để ý tá»›i há» còn chịu nổi. Giá» nhá»› lại rồi, há» khó chịu vô cùng. Äói còn có thể chịu được, nhưng khát thì không thể chịu được, trừ phi có việc gì đó khiến há» quên Ä‘i. Há» Ä‘ang khát, có lẽ cÅ©ng lâu chẳng kém ngưá»i Ä‘ang nằm kia. Thá»§y Thiên CÆ¡ hấp tấp há»i:
- Nước? Nước ở đâu?
Bàn tay cá»§a xác chết bất động, song ngón tay khẽ gõ nhẹ lên sàn thuyá»n.
Hồ Bất Sầu và Thá»§y Thiên CÆ¡ cùng nhào tá»›i, đạp mạnh chân xuống sàn thuyá»n.
Sàn thuyá»n rung rinh. má»™t khoảng ván không còn dính liá»n vá»›i sàn thuyá»n nữa.
Hồ Bất Sầu lấy tay gỡ mảnh ván đó lên.
Bên dưới có mấy chiếc vò đồng đen, đúng là vò đựng nước.
Vò bằng đồng là để ngừa lúc ra biển, biển động thuyá»n chao vô cá»› cÅ©ng không bị vỡ.
Hồ Bất Sầu đưa hai tay xuống bê lên một vò. Hắn đưa chiếc vò cho Thủy Thiên Cơ.
Nhưng Thá»§y Thiên CÆ¡ lại đưa chiếc vò trở lại nhưá»ng hắn uống trước.
Cả hai nhưá»ng nhau mấy lượt, chợt cùng nhìn ngưá»i nằm đó, Ä‘oạn cho hắn uống trước.
Nước trên sa mạc là sinh mạng cá»§a con ngưá»i. Trên biển nước cÅ©ng là sinh mạng con ngưá»i.
Con ngưá»i ai không cần nước. Bất cứ nÆ¡i đâu con ngưá»i cÅ©ng có thể tìm ra nước để dùng, trừ sa mạc và trên biển.
Nước vào miệng, xác chết sống lại ngay. Hai tay hắn chụp lấy chiếc vò, giữ chặt lấy nó, quyết không buông lá»ng cho ai có ý định chiếm Ä‘oạt.
Có nước, Thủy Thiên Cơ cũng khôi phục cái rạng rỡ của nhan sắc.
Nước vào miệng nàng như giá»t sương rÆ¡i trên Ä‘oá hoa hàm tiếu.
ác chết, à không, là ngưá»i sắp chết, trở mình nằm ngá»­a trên sàn thuyá»n.
Giữa đôi mày y cÅ©ng có má»™t Ä‘iểm Ä‘á», nhá» xíu, nhưng không sâu lắm.
Nếu sâu thì y làm gì sống nổi.
Thế má»›i hay số mạng con ngưá»i, khi số chưa tận thì gặp hoa. cÅ©ng không mất mạng.
Hồ Bất Sầu uống nước sau cùng, và hắn cÅ©ng uống tá»›i giá»t cuối cùng trong vò. Ong rồi hắn má»›i há»i:
- Các hạ là ai?
Ngưá»i đó đáp:
- Ta là Thiên Äao Mai Khiêm.
Thủy Thiên Cơ ạ lên một tiếng:
- Vậy ngưá»i kia má»›i là Công Tôn Hồng?
Mai Khiêm gật đầu:
- Phải.
Y lại há»i:
- Các ngưá»i là ai?
Hồ Bất Sầu đáp nhanh:
- Tại hạ Hồ Bất Sầu, còn...
Mai Khiêm giương mắt, hẳn y nghĩ càng lớn càng hay, kêu lên thất thanh:
- Hồ Bất Sầu? Ngươi là sư thúc cá»§a Phương Bá»­u Ngá»c ?
Hồ Bất Sầu nở nụ cưá»i thoa? mãn:
- Không ngỠBửu nhi giỠđã thành danh trên giang hồ rồi.
Mai Khiêm nhắm mắt lẩm bẩm:
- Trá»i còn ban phúc cho ta. ui khiến ta trước khi vÄ©nh biệt thế gian lại gặp được ngươi.
Hồ Bất Sầu kinh ngạc:
- Các hạ nói câu đó là có dụng ý gì?
Mai Khiêm từ từ nói:
- Có chứ. Phải có dụng ý gì ta má»›i nói như thế chứ. Chẳng những má»™t vài việc mà là nhiá»u việc lắm đó Hồ Bất Sầu.
Hồ Bất Sầu khoát tay:
- Có gì cần nói thì các hạ cÅ©ng cứ thư thả nghỉ cho khá»e đã. Sau này hãy nói, bình tÄ©nh mà nói, từ từ mà nói, như thế sá»± tình cÅ©ng rõ ràng hÆ¡n. Chúng ta còn nhiá»u thá»i gian mà.
Mai Khiêm lắc đầu:
- Không, thá»i gian không còn nhiá»u đâu. Khát nước khát quá nhiá»u tuy lả ngưá»i song không chết ngay. Uống nước vào rồi tuy có khá»e nhưng khá»e lại chết mau hÆ¡n. Ta thấy cái chết gần quá rồi, bất quá chỉ còn chừng...
Hồ Bất Sầu dậm chân:
- Sao ta lại quên mất Ä‘iá»u quan trá»ng này. Phàm ai thá» thương Ä‘iá»u tối kỵ là uống nước. Uống nước rồi tuy khá»e hÆ¡n nhưng cÅ©ng chết gấp hÆ¡n. Các hạ đã biết thế, tại sao... còn sống... lại uống nhiá»u?...
Mai Khiêm nhếch mép cưá»i thảm:
- Không uống cÅ©ng chết, mà uống cÅ©ng chết. Thế thì tá»™i gì không uống? Chết mau chết chậm cÅ©ng Ä‘á»u phải chết, có gì khác nhau?
Thá»§y Thiên CÆ¡ thấp giá»ng:
- Ta hiểu. Äành rằng sinh mạng là quý, nhưng lúc hy vá»ng sống sót chẳng còn thì nước lại quý hÆ¡n sinh mạng. Dù sao cÅ©ng chết, thà chết khoái vẫn hÆ¡n.
Äoạn nàng giục:
- Nếu không còn nhiá»u thá»i gian nữa thì ngươi có gì nên nói gấp, kẻo không còn kịp nữa.
Mai Khiêm há»i:
- Ngươi biết Bạch Tam Không chứ?
Bạch Tam Không là Thanh Bình Kiếm Khách, là ngoại tổ phụ cá»§a Phương Bá»­u Ngá»c, là sư phó cá»§a Hồ Bất Sầu, đương nhiên là y biết. Hồ Bất Sầu nghe há»i giật mình, song cố giữ bình tÄ©nh Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i, gật đầu:
- Là đệ tử há không biết sư phụ sao?
Mai Khiêm tiếp:
- Tốt! Tốt lắm. Cho ngươi biết, sư phụ của ngươi còn sống...
Hồ Bất Sầu thản nhiên:
- Tại hạ biết Ä‘iá»u đó!
Mai Khiêm lại tiếp:
- Trên giang hồ hiện nay tuy thiên hạ biết rõ lão chưa chết, song ai cÅ©ng Ä‘inh ninh là lão còn ẩn cư trong khu rừng già cá»§a há» Kim. Ai cÅ©ng cho rằng lão đã chán ngán má»i sá»± tranh chấp trong võ lâm cầu yên thân nÆ¡i rừng vắng, không muốn tiếp xúc vá»›i thế nhân. Thật rạ..
Hồ Bất Sầu chớp mắt:
- Thật ra như thế nào?
Mai Khiêm nói:
- Thật ra Bạch Tam Không đã tái xuất giang hồ dưới má»™t hình thức khác. Lão đã làm bao nhiêu việc rồi. Äêm đại há»™i tại Thái SÆ¡n, chính lão đã khám phá mưu đồ cá»§a Há»a Ma Thần. Chính lão há»§y những vật há»a do Há»a Ma Thần chôn giấu quanh núi.
Hồ Bất Sầu sao biết được chuyện xảy ra tại Trung Nguyên bảy năm qua, cho nên Mai Khiêm nói vậy hắn cÅ©ng biết vậy, chẳng biết có phải sá»± thật đúng thế không. Tuy nhiên nghe việc làm phải cá»§a sư phụ thì tá»± nhiên cÅ©ng cảm thấy tá»± hào. Hắn vừa kinh hãi vừa hoan há»· trước những chuyện Mai Khiêm tiết lá»™, hắn há»i:
- Äại há»™i gì trên Thái SÆ¡n? Há»a vật gì cá»§a Há»a Ma Thần?
Mai Khiêm đáp:
- Những việc đó ngươi từ từ sẽ hiểu khi trở vỠTrung Nguyên.
Hồ Bất Sầu lại há»i:
- Các hạ có gặp lão nhân gia chăng?
Mai Khiêm cưá»i thảm:
- Nếu không gặp ngưá»i thì sao hôm nay ta lại bá»nh bồng mặt biển chá» chết như thế này?
Hồ Bất Sầu há»i:
- Sao lại thế?
Mai Khiêm đáp:
- Thuở tráng niên, ta từng tá»›i Äông Doanh há»c võ. Lúc trước cÅ©ng có quen biết vá»›i Bạch Tam Không. Ta có ý trở lại Äông Doanh má»™t lần, trước khi Ä‘i ta lại gặp Bạch Tam Không, được lão cho biết má»™t Ä‘iá»u bí mật.
Hồ Bất Sầu trố mắt:
- Là bí mật gì?
Mai Khiêm đáp:
- Vá» ngưá»i áo trắng.
Hồ Bất Sầu kêu khẽ:
- Lão nhân gia đã nói những gì với các hạ?
Mai Khiêm tiếp:
- Từ ngày thảm bại dưới kiếm cá»§a ngưá»i áo trắng, Bạch Tam Không để tâm nghiên cứu võ công cá»§a ngưá»i áo trắng, cuối cùng cÅ©ng có thể tìm ra cách phá thế kiếm kỳ diệu cá»§a ỵ..
Dừng lại một chút Mai Khiêm tiếp:
- Vì cảm cái Æ¡n ngưá»i áo trắng dưới lưỡi kiếm đã nương tình cho lão năm xưa, Bạch Tam Không chẳng há» tiết lá»™ cách phá chiêu kiếm đó cho bất kỳ ai.
Hồ Bất Sầu há»i:
- Vậy tại sao lão nhân gia lại tiết lộ với các hạ?
Mai Khiêm giải thích:
- Chỉ vì lúc ta gặp lão thì lão Ä‘ang hồi nguy cấp, sá»± sống chết chẳng biết thế nào. Lão lại chỉ có má»™t Phương Bá»­u Ngá»c là ngưá»i thân, do đó lão phải tiết lá»™ vá»›i ta. Tiết lá»™ cho ta là vì Phương Bá»­u Ngá»c đó.
Hồ Bất Sầu lấy làm lạ:
- Vì Phương Bá»­u Ngá»c ?
Mai Khiêm gật đầu:
- Äúng. Phương Bá»­u Ngá»c hiện đã được toàn thể đồng đạo võ lâm coi là đối thá»§ cá»§a ngưá»i áo trắng.
Hồ Bất Sầu cau mày:
- Tại hạ vẫn chưa thấy có sá»± liên quan gì tá»›i Phương Bá»­u Ngá»c.
Mai Khiêm thở dài:
- Nếu Bạch Tam Không Ä‘em cách phá giải thế kiếm kỳ diệu đó cho Phương Bá»­u Ngá»c hay thì có khác gì lão đã phụ hảo ý cá»§a ngưá»i áo trắng năm xưa? Còn ta, ta lại là bằng hữu cá»§a ngưá»i áo trắng. Lão cho ta biết bí mật đó là muốn ta tìm tá»›i ngay Äông Doanh tam đảo, tìm gặp ngưá»i áo trắng, cho y hay rằng Trung Nguyên đã có ngưá»i khám phá ra thế kiếm kỳ diệu cá»§a y rồi. Biết như thế, ngưá»i áo trắng có thể sẽ bá» qua việc vào Trung Nguyên lấy máu rá»­a kiếm. Thế thì không những Phương Bá»­u Ngá»c khá»i nguy, mà đồng đạo võ lâm Trung Nguyên cÅ©ng tránh được má»™t trưá»ng sát kiếp hãi hùng.
Hồ Bất Sầu nói:
- Nhưng... nhưng... các ha.....
Mai Khiêm cưá»i buồn:
- Nhận sá»± á»§y thác cá»§a Bạch Tam Không, ta tức khắc lên đưá»ng xuôi vá» Äông Hải. NgỠđâu trên con thuyá»n định mệnh này ta bị ngưá»i hiểu lầm. Mình bị hiểu lầm mà không thể giải thích, thật khổ sở biết bao.
Chỉ còn một cách...
Hồ Bất Sầu thở dài:
- Nhận sá»± á»§y thác, quyết làm tròn sá»± á»§y thác đó bằng má»i giá, các hạ quả là ngưá»i đáng kính phục.
Mai Khiêm thở dài:
- Äáng kính? Äáng kính cái gì? Hảo tâm, hùng khí? Trá»i! Ngươi có biết đâu, sau cuá»™c chiến ác liệt tại Thái SÆ¡n, lại tá»›i trận bão biển vừa qua, kế đó lại gặp sài lang hổ báo, quái nhân...
Hồ Bất Sầu cưá»i :
- Không có quái nhân. Lão là Già Tinh đại sư đó.
Mai Khiêm kêu một tiếng thất thanh, mặc dù y đã kiệt sức mà vẫn có thể kêu to như vậy được:
- A, thì ra là lão.
Y trầm ngâm hồi lâu rồi lại tiếp:
- Ta bị lão đánh má»™t chưởng ngất lịm Ä‘i. Thá»±c ra thì ta cÅ©ng không bị thương tổn gì. Tỉnh lại ta cùng Công Tôn Hồng đẩy thuyển ra khÆ¡i nhằm hướng Äông tá»›i Äông Doanh đảo.
Hồ Bất Sầu cau mày:
- Tại sao Công Tôn Hồng...
Mai Khiêm đáp:
- Như ta đã nói, ta bị ngưá»i hiểu lầm. Song ta thà để ngưá»i hiểu lầm còn hÆ¡n là làm há»ng việc cá»§a Bạch Tam Không. Ta im lặng. Công Tôn Hồng lại bức bách ta phải tiết lá»™. Cuối cùng ta cÅ©ng nói cho hắn biết. Lúc đó ta muốn trở vá», thì Công Tôn Hồng lại khuyến khích ta, muốn giúp ta tá»›i Äông Hải. Ai ngá», trên đưá»ng Ä‘i lại gặp ngưá»i áo trắng từ Äông Doanh đảo vào Trung Nguyên.
Hồ Bất Sầu trố mắt:
- Làm sao các hạ thấy thuyá»n mà có thể biết là thuyá»n cá»§a ngưá»i áo trắng?
Mai Khiêm cưá»i:
- Dám dùng thuyá»n con vượt biển, phi hắn ra còn ai có bản lÄ©nh đó?
Hồ Bất Sầu thở dài:
- Quả đúng là vậy.
Mai Khiêm lại tiếp:
- Tại hạ cùng Công Tôn Hồng tá»›i chặn thuyá»n y lại, cho hai thuyá»n cặp vá»›i nhau rồi cả hai cùng sang thuyá»n hắn. Ta cho hắn hay, trong võ lâm Trung Nguyên đã có ngưá»i khám phá ra thế kiếm tuyệt độc cá»§a hắn rồi. Còn khuyên hắn đừng tá»›i Trung Nguyên nữa.
Hồ Bất Sầu há»i:
- Vậy y đáp thế nào?
Mai Khiêm thở dài, một lúc sau mới nói:
- Hắn không nói, chỉ nhìn ta cưá»i lạnh mà thôi.
Mai Khiêm kể lại sá»± tình mà mồ hôi đổ ra ướt áo, dưá»ng như trước mắt hắn là ngưá»i áo trắng Ä‘ang đứng cưá»i lạnh vậy. Y nói tiếp:
- Nụ cưá»i lạnh cá»§a y tức là bức ta xuất thá»§. Nếu y muốn, ta sẵn sàng nghênh chiến vá»›i y, ta không sợ mà còn tin là mình sẽ thắng. Vì ta đã được Bạch Tam Không chỉ Ä‘iểm cho cách thức phá chiêu kiếm cá»§a y rồi...
Mai Khiêm dừng lại một chút rồi lại tiếp:
- NgỠđâu... khuyết điểm mà Bạch Tam Không tìm ra trong chiêu kiếm của y, thì bản thân y, qua bảy năm nghiên cứu cũng tự thấy và sửa đổi. Ngươi hiểu không? Việc gì phải đến sẽ đến.
Y trầm giá»ng kết luận.
- Kiếm pháp cá»§a y quả thật vô song, trên Ä‘á»i này khó ai mong tìm ra má»™t sÆ¡ hở nhá» nÆ¡i kiếm pháp y. Nó liá»n lạc như da trá»i, như nước biển, không má»™t kẽ hở.
Hồ Bất Sầu nghe nói cúi đầu suy nghĩ. Nghĩ rồi lẩm bẩm một mình:
- Các hạ đã bại, Công Tôn Hồng cũng không được buông tha.
Mai Khiêm cưá»i:
- Chúng ta chết không hối tiếc gì, chỉ lo võ lâm Trung Nguyên...
Thá»§y Thiên CÆ¡ vụt há»i:
- Võ lâm Trung Nguyên chẳng lẽ không còn ngưá»i có thể đối phó?
Mai Khiêm thở dài:
- Cho tới giỠtheo như tại hạ biết, chắc chắn không ai có thể là đối thủ của y.
Thủy Thiên Cơ mơ màng:
- Vậy, Phương Bá»­u Ngá»c thì sao?
Mai Khiêm thở dài:
- Äành rằng võ công cá»§a Phương Bá»­u Ngá»c đã tá»›i mức siêu thần nhập hoá. Nhưng niên ká»· cá»§a Phương Bá»­u Ngá»c có được là bao? ÄÆ°Æ¡ng nhiên cậu ta chưa thể luyện tá»›i độ lô há»a thuần thanh. Vì muốn được tá»›i mức đó phải trải qua cả giai Ä‘oạn dài. Nghìn năm trước, nghìn năm sau, không ai có thể đốt cháy giai Ä‘oạn được. Ngưá»i áo trắng không kể tài, chỉ kể tuổi thôi cÅ©ng hÆ¡n Phương Bá»­u Ngá»c ít nhất mưá»i năm tu vi.
Cách biệt căn cÆ¡ giữa hai ngưá»i rất lá»›n, niá»m tin nÆ¡i Phương Bá»­u Ngá»c cÅ©ng không chắc chắn lắm...
Mai Khiêm nói đã nhiá»u nên bắt đầu cảm thấy mệt. Ngưá»i y run lên.
Thá»§y Thiên CÆ¡ cÅ©ng run rẩy, nhưng nàng không run vì mệt, nàng thấy sợ. Nàng như nghe thấy lá»i ngưá»i áo trắng thốt ra bảy năm trước.
Ngưá»i áo trắng đã lưu lại sá»± ám ảnh cho bất kỳ ngưá»i nào đã trót khoác lên mình chiếc áo giang hồ. Chẳng cứ gì má»™t Thá»§y Thiên CÆ¡, mà tất cả những cao thá»§ võ lâm Trung Nguyên Ä‘á»u vậy.
Bảy năm qua cũng không thể xóa mỠnỗi ám ảnh đó:
- “Bảy năm sau ta sẽ trở lại Trung Nguyên, lấy máu rá»­a kiếm, rá»­a ná»—i nhục bại trên thanh kiếm này.†Trước mắt Thá»§y Thiên CÆ¡ hiện ra cảnh ngưá»i này kế tiếp ngưá»i kia ngã gục trên con đưá»ng ngưá»i áo trắng Ä‘i qua. Máu chảy thành hồ, màu máu dưới nắng đỠrá»±c.
Trong khi nàng hãi hùng với viễn ảnh, Mai Khiêm đã thở rất gấp, ngực y phập phồng, hơi thở ngắn dần, gấp hơn... và lồng ngực đó chỉ giây phút sẽ vĩnh viễn không thể phập phồng được nữa...
Thá»i gian y lưu luyến cõi trần chẳng còn bao nhiêu.
Hồ Bất Sầu lẩm nhẩm:
- Nhưng dù sao sá»± nghiên cứu cá»§a gia sư cÅ©ng có chá»— đúng. Bằng cá»› là các hạ đã không chết ngay dưới má»™t kiếm cá»§a ngưá»i áo trắng lúc giao đấu.
Mai Khiêm buông từng tiếng:
- Chỉ...vì...
Hồ Bất Sầu nói gấp:
- Các hạ có thể cho tại hạ biết cách phá thế kiếm đó chăng?
Mai Khiêm thốt qua cơn mê:
- Có thể chứ... chỉ vì... tại ha.....
Kiếm pháp cá»§a ngưá»i áo trắng bảy năm trước cÅ©ng kể như siêu việt lắm rồi. Phá được kiếm pháp đó hẳn phải là má»™t chiêu thức siêu việt hÆ¡n. Vài lá»i nói cá»§a Mai Khiêm lúc hấp hối nói sao cho hết. Hồ Bất Sầu hiểu ngay là câu há»i cá»§a y quá thừa rồi, vá»™i há»i tiếp:
- Các hạ hãy cho biết gia sư hiện ở đâu? Tại hạ sẽ tìm tá»›i chá»— ngưá»i chá» giải thích vá» cách phá chiêu đó.
Mai Khiêm buông từng tiếng đứt đoạn:
- Lão... dặn... Bạch Thủy... Cung! Ta mong... lão chưa... đến... nỗi nào...
Hồ Bất Sầu kêu to:
- Bạch Thủy Cung?
Thủy Thiên Cơ cũng thất sắc:
- Lão nhân gia tá»›i Bạch Thá»§y Cung? Äể làm gì?
Mai Khiêm đáp:
- Chỉ... vì... chỉ vì lão...
Mai Khiêm nói tới đó thì không nói được tiếng nào nữa. Vĩnh viễn không còn nói được tiếng nào nữa.
---***--- Äêm đã xuống.
Äêm xuống trên lục địa, đồng hoang, núi vắng, rừng sâu, nÆ¡i nào cÅ©ng có cái vẻ hãi hùng ghê rợn cá»§a đêm vá».
Huống chi đêm vỠtrên mặt biển bao la?
Äêm vá» trên mặt biển, khi con ngưá»i bá»nh bồng theo tiếng nước, thuyá»n trôi vô định, còn gì gây hoang mang cho ngưá»i phó mặc cho sóng dập gió đùa.
Thuyá»n không đèn.
Bóng tối trùm bên ngoài, bóng tối Ä‘á»ng bên trong, Hồ Bất Sầu và Thá»§y Thiên CÆ¡ thu hình nÆ¡i má»™t góc, nghe gió lá»™ng, nghe sóng gầm, mặc cho thuyá»n phiêu dạt.
Thuyá»n lên, thuyá»n xuống, thuyá»n đảo, tùy theo sóng lượn, cả hai như lưu xác lại đó, đưa hồn vá» tận đâu đâu.
HỠngồi tại chỗ, bất động, chẳng biết đã được bao lâu.
HỠchưa chết, hỠbất động lâu bao nhiêu, cuối cùng rồi hỠcũng phải cử động. Tay chân, xác thân không cử động, thì hỠkháo chuyện với nhau.
Hồ Bất Sầu lẩm nhẩm:
- Câu nói cá»§a Mai Khiêm đứt Ä‘oạn, tại hạ không hiểu rõ, y nói chính gia sư đến Bạch Thá»§y cung hay ngưá»i nào khác đến đó? Cô nương phải biết, tâm tư y rối loạn, y có thể nói má»™t tiếng có nhiá»u nghÄ©a, chẳng qua y mất hết khí lá»±c không còn diá»…n tả nổi những gì y muốn nói, diá»…n tả rõ ràng riêng rẽ, cho nên y gá»™p nhiá»u ý lại trong má»™t tiếng nói! Còn ai hiểu được y muốn nói gì thật sá»±?
Thủy Thiên Cơ cau mày:
- Chứ ngươi nghĩ, ngoài lão nhân gia ra, Mai Khiêm còn đỠcập đến ai nữa? Và ai đến Bạch Thủy cung, nếu không phải là lão nhân gia?
Hồ Bất Sầu thở dài:
- Thế cô nương quên là Phương Bá»­u Ngá»c hiện nay cÅ©ng thành ngưá»i... cÅ©ng có má»™t nhiệm vụ! Võ lâm đã đặt kỳ vá»ng nÆ¡i hắn, tại sao hắn không thể Ä‘i đó, Ä‘i đây? Tại sao hắn không thể đến Bạch Thá»§y cung? Biết đâu hắn chẳng gặp tai nạn tại Bạch Thá»§y cung, rồi gia sư hay được tin đó, cấp tốc đến nÆ¡i tìm cách giải cứu hắn?
Thủy Thiên Cơ không nói gì.
Nàng nói gì bây giá», khi nàng hoàn toàn bất lá»±c đối vá»›i những sá»± việc xảy ra trên lục địa?
Hồ Bất Sầu lẩm nhẩm:
- Chỉ mong lão nhân gia còn sống sót. Mai Khiêm cũng có nói tới mấy tiếng... chỉ mong... Vậy lão nhân gia e là sẽ gặp chuyện không hay ở Bạch Thủy Cung...
Hắn mơ màng, mắt hiện nỗi lo âu. Sau cùng hắn tiếp:
- Còn Bửu nhi. Lão nhân gia vì Bửu nhi mà tới đó, hẳn Bửu nhi cũng gặp nguy hiểm, biết đâu nó chẳng...
Hắn không dám nghÄ© tiếp trá»n ý, nhưng gương mặt chừng như biến sắc. Thá»§y Thiên CÆ¡ hét lên:
- Äừng nói nữa. Ta muốn ngươi đừng nói thêm gì nữa.
Hồ Bất Sầu thở dài:
- Phải, ta không nói nữa là hơn.
Thá»§y Thiên CÆ¡ trầm giá»ng:
- Có những việc ngươi không cần nói ta cũng hiểu. Thà để ta tự hiểu còn hơn ta phải nghe ngươi xác nhận những việc đó. Ta sợ, ta sợ lắm...
Hồ Bất Sầu cưá»i khổ:
- Cô nương hiểu?
Trong bóng tối, hắn không thấy sắc mặt của nàng. Nhưng hắn vẫn thấy đôi mắt đẹp của nàng hiện chìm trong suối lệ, lệ tuôn thành dòng từ đôi mắt đó. Thủy Thiên Cơ nói:
- Ngươi yên tâm! Ta tuy đối xử với ngươi tốt... song nếu sư phó ngươi có mệnh hệ nào tại Bạch Thủy Cung, ngươi cứ việc xa lánh ta, ta không dám trách ngươi. Ngươi cứ lạnh nhạt với ta, kể cả việc... kể cả việc chống đối ta nếu muốn...
Hồ Bất Sầu cúi đầu trầm ngâm, buông nhẹ:
- Äa tạ cô nương.
Hắn cúi đầu, vì hắn không muốn cho Thủy Thiên Cơ thấy rằng hắn đang khóc.
Hai tiếng đa tạ thốt nhẹ tênh, mà chua xót vô cùng. Trong hoàn cảnh này hai tiếng ấy chẳng hợp chút nào, nhưng không nói hai tiếng đó thì hắn không biết nói tiếng gì.
Hắn không muốn nói nhiá»u, bởi cÅ©ng không có gì nhiá»u để nói. Hắn cÅ©ng không thể yên lặng.
Bắt buộc, hắn phải nói. Không còn tiếng nào thích hợp hơn. Dù chua xót, cũng phải nói.
Äa tạ?
Äa tạ vì nàng đã hiểu cho hắn? Äa ta vì nàng nhận chịu hậu quả cá»§a sá»± tình, nếu sá»± tình tại Bạch Thá»§y cung kết thúc đúng như sá»± lo sợ cá»§a cả hai?
Và nếu chuyện hai ngưá»i lo lắng xảy ra thật, thì những gì há» chung đắp thá»i gian qua sẽ tan vỡ hoàn toàn ư?
Viá»…n cảnh đó hiện ra, thá»­ há»i há» không Ä‘au lòng sao được?
Äau lòng mà không thể nói gì được, hỠđành khóc.
Bóng tối che khuất, hỠkhông thấy mặt nhau nhưng cảm được nỗi đau trong lòng nhau.
Cái tâm lúc này hữu dụng hơn đôi mắt.
Vá»›i tâm tư trầm trá»ng đó, há» ngồi bất động trong bóng tối rất lâu.
Bỗng Hồ Bất Sầu chạy ra ngoài chụp lấy tay lái.
Trá»i tối Ä‘en, không má»™t vì sao.
Gió thổi ù ù, xoay vần không phân hướng...
---***--- Một ngày ...
Hai ngày...
Con thuyá»n cứ buông trôi theo sóng và gió. Sóng đẩy tá»›i, gió thổi lui, không còn biết trôi giạt Ä‘i đâu nữa.
Trên thuyá»n cÅ©ng có má»™t ít nước uống, nhưng thức ăn chẳng còn.
Thức ăn đã bị Già Tinh đại sư vÆ¡ hết lúc quăng dây kéo thuyá»n vào bá» hải đảo, bắt Vạn Lão phu nhân mang Ä‘i.
Già Tinh đại sư Ä‘oạt những thức ăn đó cố ý nuôi há», ngỠđâu hiện tại há» lại chịu hậu quả như thế. Có thuyá»n, có đồ ăn cho há» dùng để trở lại Trung Nguyên, rồi chính há» lại há»§y hoại những nhu cầu cấp thiết trá»i dành cho há».
Chịu đói lúc bồng bá»nh trên biển mấy ngày, chịu đói lúc lên thuyá»n cÅ©ng chừng đấy hôm, bây giá» cái đói là Ä‘iá»u khổ sở nhất.
Lúc đói, hỠmới thấy giá trị của sự sống.
Khát chết nhanh, đói chết chậm. Nhưng bao giá» cÅ©ng thế, sá»± trì hoãn càng khiến con ngưá»i ta chịu đựng Ä‘au khổ nhiá»u hÆ¡n, bởi nó cứ từ từ mà đến, thấm dần...
Thuyá»n có thể tiến tá»›i chăng, hay chỉ quay cuồng theo gió và sóng, má»™t vòng giữa biển.
Suốt mấy ngày, há» chưa thấy má»™t chút gì là bóng dáng đất liá»n, cÅ©ng không thấy bóng dáng má»™t cánh buồm nào. Có thể há» Ä‘ang bá»nh bồng ngoài thá»§y lưu cá»§a thương thuyá»n chăng? HỠđã lạc vào vùng biển không bao giá» có thuyá»n lai vãng chăng?
Dần dần, há» mất cả tá»± chá»§. Há» không còn khí lá»±c để giữ được hy vá»ng, lí trí nữa.
HỠtựa mình vào nhau lúc nào không biết.
Vận mạng đưa hỠtới gần cái chết, vận mạng cũng đưa hỠtới gần nhau hơn, nếu không phải có sự nguy hiểm thế này, chắc hỠchẳng bao giỠcó thể gần nhau tới thế.
Song lúc há» gần nhau, là lúc há» xuôi tay giao phó sinh mạng cho tá»­ thần rồi, và đó là niá»m an á»§i cho há» lúc xuôi tay giao phó sanh mạng cho tá»­ thần.
Phải!
Ãt ra cÅ©ng phải có gì an á»§i há» chứ? Nếu không thì thật quá bất công. Há» vừa yêu nhau, há» còn dè dặt vá»›i nhau thì tai nạn tá»›i dồn dập, há» còn chưa kịp cầm tay nhau, chưa kịp nhá»› mùi thân thể nhau đã phải chia lìa hay sao?
Cái chết cũng thật nhiệm mầu.
Äôi vợ chồng hận nhau tá»›i mấy, khi còn sống nhất quyết không chịu nhìn mặt nhau, nhưng khi má»™t trong hai ngưá»i chết Ä‘i, ngưá»i kia lại ngậm ngùi luyến tiếc hồi tưởng ân tình xưa cÅ©, rồi trong lòng chỉ còn thương tiếc chứ nào thấy hận thù nữa.
Cái chết đưa con ngưá»i đến gần nhau, nếu gần rồi càng gần hÆ¡n, nếu xa thì nhích lại gần. Cái chết xoá tan hận thù, như vậy không phải là cÅ©ng đáng ca ngợi lắm sao?
Cái chết nghĩ ra có đáng sợ chi đâu? Chỉ có những kẻ sống tham, sống hèn mới sợ chết!
Lúc này, hai ngưá»i Ä‘ang tá»±a vào nhau, há» không nói gì, không phải bởi há» không muốn, mà là há» không còn sức lá»±c để nói nữa...
Tâm trí há» mÆ¡ hồ, như có má»™t màn sương má» bao phá»§. Äói, khát, tuyệt vá»ng. Màn sương khói lá»›n dần, loang ra ngày má»™t rá»™ng.
HỠđã mất hết tâm cầu sống từ lâu, hỠđã sẵn sàng chỠcái chết tới.
Mà cho dù há» có còn luyến tiếc sá»± sống cÅ©ng không làm gì được nữa. HỠđã kiệt sức, tay chân vô lá»±c, đầu óc bồng bá»nh, không còn suy nghÄ© ý thức nổi nữa.
HỠmuốn ngủ một giấc, hỠbiết là giấc ngủ này sẽ là ngàn năm.
Giấc ngá»§ này thật khó chống chá»i lại. Há» dành toàn bá»™ khí lá»±c cho nhau trong phút cuối cùng.
Hồ Bất Sầu nắm tay Thá»§y Thiên CÆ¡ nhẹ giá»ng:
- Thủy muội không cần bận tâm...
Há» sắp chết, nên lại đổi lối xưng hô, để tận hưởng cảm giác ngá»t ngào trước khi vào cõi u linh. Thá»§y Thiên CÆ¡ gật đầu:
- Phải. Tiểu muá»™i cần gì bận tâm? Từ giá» phút này chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi. Không việc gì, không ngưá»i nào có thể làm chúng ta lìa xa.
Hồ Bất Sầu cũng gật đầu:
- Äúng thế, Thá»§y muá»™i. Không việc gì, không ngưá»i nào...
Trên gương mặt bất động cá»§a há» dưá»ng như Ä‘á»u có má»™t nụ cưá»i.
Hai ngưá»i đã không còn chỉ tá»±a vào nhau nữa. Thá»§y Thiên CÆ¡ ngồi gá»n trong lòng Hồ Bất Sầu, Hồ Bất Sầu vòng tay ôm lấy tấm thân mảnh mai ấy vào lòng.
Trong tư thế đó, há» chá» cái chết đến vá»›i há».
Bỗng nhiên có ba tiếng vun vút cất lên.
Ba tiếng đó chừng như do có vật xé gió lao đi.
Ba mÅ©i tên! Ba mÅ©i tên từ xa bắn tá»›i, cắm phập vào mÅ©i thuyá»n.
Ba mÅ©i tên nặng màu Ä‘en, có chùm lông đỠnhư máu ở Ä‘uôi. Phóng những mÅ©i tên đó Ä‘i xa mà không sợ gió đùa chệch hướng thì ngưá»i phóng cÅ©ng kể là ngưá»i có thần lá»±c.
Nhưng hiện tại dù sét đánh ngang tai, hai ngưá»i Hồ Bất Sầu và Thá»§y Thiên CÆ¡ cÅ©ng không quan tâm, huống gì ba mÅ©i tên.
Hắn chỉ nghe trong há»ng mình phát ra âm thanh:
- Cướp biển... Cướp biển đến!....
Cướp thì sao? Cả hai có gì đáng cướp?
Sinh mạng ư? Chuyện đùa, hỠđã chỠthần chết từ lâu lắm rồi.
Sóng vá»—, gió thổi. Trong sóng gió có tiếng cưá»i vang dá»™i, tiếng cưá»i cá»§a những tên cướp biển vô đạo trên nổi khá»— Ä‘au cá»§a đồng loại. Tiếng cá»§a loài dã thú, chỉ biết đói là ăn.
Hồ Bất Sầu cưá»i, Thá»§y Thiên CÆ¡ cÅ©ng cưá»i, song tiếng cưá»i cá»§a há» suy nhược không thành tiếng.
Má»™t giá»ng nói giương oai thô kệch từ ngoài vá»ng vào:
- Thiên hạ giương oai. Bá hải vô địch.
Có ngưá»i vô địch trên lục địa, xưng hùng xưng bá trên lục địa thì cÅ©ng có ngưá»i vô địch trên mặt biển, xưng hùng xưng bá trên mặt biển.
Có Ä‘iá»u thiên hạ trên biển không nhiệt náo bằng trên lục địa.
Bởi sống trên biển là cuá»™c sống bồng bá»nh trôi nổi, tùy sóng mà Ä‘i, tùy gió mà tá»›i, xem ra cướp trên biển kém phát tài hÆ¡n trên lục địa.
Oai!
Trên lục địa muốn thị Oai lúc nào không được. Những con ngưá»i yếu á»›t hÆ¡n há» lúc nào cÅ©ng sẵn để bắt nạt.
Trên biển làm gì có chuyện như thế, đâu phải lúc nào cÅ©ng có ngưá»i để há» thị Oai.
Nhiá»u thì mau nhàm, ít thì khi có càng kích thích mạnh hÆ¡n. Thế nên gặp dịp là phải thị Oai.
Lại má»™t giá»ng tiếp:
- Thuận ngã giả sinh. Kháng ngã giả tử!
Rồi cả hai hét lên như dã thú gầm.
Rồi tiếng bình bình vang dá»™i, như có ngưá»i lôi thuyá»n vỡ cả mui.
Dây móc được quăng từ thuyá»n kia sang, rồi bá»n hải tặc theo dây mà sang. Tiếng chân dậm trên sàn thuyá»n bình bình như búa nện.
Thuyá»n cá»§a bá»n cướp không to lắm, xem chừng đông ngưá»i nên khá chật chá»™i. Trên cao mui thuyá»n cánh buồm Ä‘en phất phÆ¡ theo gió, kêu phần phật.
Bá»n cướp biển quần áo sặc sỡ, mình mang áo chẽn da, loại giáp không tay như áo lá, chỉ che kín được phần ngá»±c và lưng phòng ám khí.
Những bắp tay chắc nịch đen sạm như đồng lộ ra đầy sinh lực.
Chúng như những tượng đồng, Búa nện không nát, đừng nói là ngưá»i phàm. Chúng Ä‘ang nhảy lên thuyá»n cá»§a Hồ Bất Sầu và Thá»§y Thiên CÆ¡, miệng hò hét tay múa vÅ© khí tít mù.
Ai yếu bóng vía chỉ nhìn chúng cũng đủ sợ phát khiếp. Chúng ồ ạt xông lên tựa như hổ đói sút chuồng.
Nhưng Hồ Bất Sầu và Thủy Thiên Cơ là hai kẻ đang chỠchết, hỠchẳng sợ, hỠthấy mình sắp được giải thoát. HỠcòn không buồn nhìn lên nữa.
Bá»n cướp biển phá khoang thuyá»n, thấy trong đó chỉ có hai xác ngưá»i còn ôm ấp nhau, rÅ© ra trong góc.
Äi đánh cướp mà lại gặp trưá»ng hợp như thế, còn gì chán bằng. Bao nhiêu hùng khí lập tức xẹp xuống. Chúng không hò hét, không múa động binh Ä‘ao.
Có kẻ nào đã cướp tay trên cá»§a bá»n chúng chăng? Những ngày sau sẽ rất xui xẻo. Bá»n cướp biển Ä‘i không trở vá» không là má»™t Ä‘iá»u xui nhất trên Ä‘á»i.
Không tên nào lên tiếng.
Rồi chúng lên tiếng mắng chửi, chẳng biết là chửi ai, nhưng cứ văng ra cho đã tức mình. Chúng soát một lượt nữa quanh chỗ Hồ Bất Sầu và Thủy Thiên Cơ.
Một tên kêu lên:
- Hai kẻ này chưa chết.
Má»™t giá»ng khác nói:
- Hai tên này từ đâu tới? em quần áo mà đoán thì hình như từ Dã Nhân Quốc tới.
Má»™t tên khác bước tá»›i kéo tóc Thá»§y Thiên CÆ¡ giật mạnh cho ngá»­a mặt ra, nhìn má»™t hồi cưá»i hi hí:
- Nàng này xem ra được quá chừng. Bất quá cho nàng ăn uống vài hôm chúng ta đã có thể có trong tay một mỹ nhân. Chuyến đi này kể như cũng không xui lắm. Hí hí...
Nhiá»u tên khác nữa chạy đến, chúng thô bạo vuốt ve má, cổ, vai Thá»§y Thiên CÆ¡. Chúng biết đâu rằng chỉ cần chúng cho nàng ăn uống vài hôm thì mỹ nhân khôi phục sắc đẹp phi phàm nhưng cÅ©ng khôi phục công lá»±c phi phàm. Lúc đó thì thay vì mỹ nhân phục vụ chúng, e rằng bá»n chúng có ba ngàn mạng cÅ©ng bị mỹ nhân tàn sát không còn má»™t mống.
Vừa lúc đó, có má»™t tràng cưá»i ha hả tá»­ nÆ¡i thuyá»n cá»§a bá»n cướp, má»™t giá»ng nói oang oang vá»ng lên:
- Bá»n các ngươi làm gì mải miết trên đó? Có gì đáng giá mau khuân vỠđây. Lão nhân gia Ä‘ang sốt ruá»™t chá» các ngươi đây.
Hồ Bất Sầu và Thá»§y Thiên CÆ¡ Ä‘á»u nhận ra giá»ng nói đó rất quen, nhưng thần trí hỠđã không còn sáng suốt, không nghÄ© ra và cÅ©ng không muốn nghÄ© đó là ai. Má»™t tên cướp hằn há»c:
- Cái lão bất tử chết bầm đó lại thị Oai với chúng ta rồi.
Lão bất tử, là nam hay nữ? Một tên khác đáp; - Biết làm sao? Chúng ta không đương cự nổi lão thì phải chịu để lão sai khiến thôi.
Một tên khác hừ một tiếng:
- Nếu biết có ngày hôm nay chúng ta đừng cứu mụ nữa, để mụ chìm luôn đáy biển làm mồi cho cá có hơn không.
Bá»n chúng lầm bầm chá»­i rá»§a, nhưng cÅ©ng chỉ đủ nghe vá»›i nhau, không dám để ngưá»i kia nghe thấy. Chúng mắng mụ nào đó đầy Ä‘oa. bá»n chúng đến Ä‘iên, thành thá»­ bá»n chúng chặn thuyá»n cướp rồi Ä‘i tay không vá» tay trắng.
Thá»±c sá»± thì bá»n chúng cÅ©ng không trở vá» tay không. Chúng lôi luôn cả Hồ Bất Sầu và Thá»§y Thiên CÆ¡ sang thuyá»n chúng. Trong tình trạng ná»­a tỉnh ná»­a mê, Hồ Bất Sầu và Thá»§y Thiên CÆ¡ bị chúng khiêng qua thuyá»n kia. Äến nÆ¡i, mùi rau cải, thịt cá, mùi rượu, mùi mồ hôi, tất cả hoà trá»™n thành má»™t thứ mùi ghê tởm xá»™c vào mÅ©i há».
- Thì ra là hai ngươi. Trá»i đất bao la mà sao hẹp vậy? Má»›i xa nhau đó đã lại gặp nhau rồi.
Ngưá»i vừa nói là Vạn Lão phu nhân.
---***--- Trên thuyá»n kẻ cướp, cái gì có thể thiếu chứ không thể thiếu đồ ăn thức uống, nhất là rượu.
Vàng rất nhiá»u, bạc cÅ©ng thừa, y phục chất đống...
Tất cả bừa bãi trong khoang lẫn vá»›i những tạp vật khác, có trá»i biết nó là những thứ gì.
Cho dù chẳng ích lợi gì vá»›i chúng, chúng đã mất công đánh cướp thì cứ mang vá», mang vá» rồi quẳng chá»ng chÆ¡ bừa bãi.
Những thứ kia dùng cả Ä‘á»i cÅ©ng đã hết đâu, mà phải quan tâm.
Hoặc giả hết rồi lại có, có rồi khinh thưá»ng, tiêu hoang tá»›i hết, lại cướp, lại có...
Má»™t vòng quanh quẩn cá»§a bá»n cướp, chỉ có thế.
Chính giữa những đống lá»™n xá»™n đó có má»™t cái bàn lá»›n đựng rất nhiá»u đồ ăn, thức uống.
Vạn Lão phu nhân đang ngồi cạnh đó. Bà ta đang ăn, tay vấy mỡ, miệng vấy mỡ, tóc vấy mỡ...
Tay, mồm bà hoạt động liên tục. Bà Ä‘ang bù đắp những ngày bá»nh bồng trên sóng.
Hồ Bất Sầu từ chá»— bị bá» rÆ¡i, giá» gặp lại đồng loại, nhưng là những kẻ hiểm ác tàn độc. Hắn cảm thấy thế nào hắn cÅ©ng không biết. Nhưng trong lòng hắn nảy sinh hào khí đã tắt từ lâu. Hắn nở má»™t nụ cưá»i trên đôi môi khô nẻ:
- Thì ra là bà.
Vạn lão phu nhân cưá»i ha hả:
- Chắc ngươi không bao giỠtưởng tượng được là già còn sống? Già quả có phúc phận, mạng già còn dài lắm. Khi nào già chết oan uổng như thế chứ.
Bá»n cướp biển nhìn nhau. Mắt bá»n chúng cho thấy bá»n chúng có cùng má»™t ý nghÄ©:
- “Bá»n há» quen nhau!†Chúng hÆ¡i e ngại. Chúng từ từ lui vá» khoang hậu. Chúng biết ở lại cÅ©ng không ích gì, bởi Vạn Lão phu nhân quen hai ngưá»i, mà chúng thì dưới quyá»n sai bảo cá»§a bà.
Thủy Thiên Cơ nép sát mình vào ngực Hồ Bất Sầu, yếu ớt:
- Vậy là xong.
Hồ Bất Sầu gật đầu:
- Ong.
Rơi vào tay Vạn Lão phu nhân, hỠcòn mong gì nữa.
- Chẳng khi nào bà ta chịu buông tha chúng ta.
Hồ Bất Sầu gật đầu tiếp:
- Äúng.
Hai ngưá»i càng ép ngưá»i vào sát nhau hÆ¡n, tay trong tay nắm chặt hÆ¡n. Há» hối là lúc trước không cố gắng chống cá»± mà chết trong tay lÅ© kẻ cướp, còn hÆ¡n giá» rÆ¡i vào tay Vạn Lão phu nhân.
Chết cách nào cũng là chết, trừ cái chết dưới tay Vạn Lão phu nhân.
Vạn Lão phu nhân thấy bá»n cướp lui ra thì gá»i lại nói:
- Sao các ngươi còn không mang chiến lợi phẩm ra mà chia nhau đi.
Bá»n cướp kinh ngạc ấp úng:
- Nhưng... Hai ngưá»i đó...
Vạn Lão phu nhân cưá»i ha hả nói:
- Phải, hai ngưá»i đó là bằng hữu cá»§a già. Nhưng các ngươi cÅ©ng đã phải vất vả nhiá»u, không lẽ lại không được hưởng gì? Thôi thì già phân chia đồng Ä‘á»u. Gã nam kia già có chá»— dùng tá»›i, còn nữ, già không cần, các ngươi muốn dùng thì đưa vào trong kia mà dùng.
Bá»n cướp biển vừa kinh hãi vừa mừng rỡ. Bá»n chúng mừng rỡ vì được hưởng phần thưởng bất ngá» quá. Cái phần chúng ao ước trước khi mang hai ngưá»i vỠđây, đã tưởng như tiêu thành mây khói khi thấy hai ngưá»i có quen biết nhau.
Bây giá», Vạn Lão phu nhân không trách phạt bá»n chúng, còn cho bá»n chúng được như ý. Cả bá»n Ä‘á»u sá»­ng sốt ngây ngưá»i ra má»™t lúc lâu.
Vạn Lão phu nhân giục:
- Các ngươi còn chá» gì nữa? Mỹ nhân như hoa như ngá»c ngay trước mắt các ngươi không thấy thèm sao?
Rồi bà nghiêm giá»ng bảo:
- Tuy nhiên các ngươi phải đỠphòng đấy nhé. Äừng thấy mỹ nhân má»m mại ôn nhu trước mắt mà tưởng nàng ngoan ngoãn hiá»n lành.
Nàng còn hung dữ hÆ¡n cá»p cái ngàn lần. Các ngươi tuyệt đối không nên cho nàng ta ăn uống gì cả, dưỡng hổ di hoạ, các ngươi có nghe câu đó bao giá» chưa? Nàng mà phục sức lại thì các ngươi chết cả lÅ© cho mà xem! Ha ha, thôi thì các ngươi có hưởng thì hưởng cho mau, đừng bồi bổ con mồi cho béo rồi chuốc hoa. vào thân.
Hồ Bất Sầu trơ trơ như gỗ, chừng nếu có uất ức cũng không có khí lực phát tác nữa.
Bản thân hắn còn không lo được, nói gì lo cho nàng. Hắn đành giương mắt nhìn bá»n cướp lôi Thá»§y Thiên CÆ¡ vào khoang sau.
Thủy Thiên Cơ cũng quay đầu nhìn hắn tha thiết.
Äó là lần cuối bá»n há» nhìn thấy nhau chăng?
---***--- Vạn Lão phu nhân nhanh chóng đóng cánh cá»­a ngăn hai khoang lại rồi quay lai nhìn Hồ Bất Sầu cưá»i:
- Chắc bá»n chúng nghÄ© rằng ta là má»™t mụ già mất nết, tóc bạc răng rụng rồi mà còn thích trai tÆ¡! Chúng không ngá» cÅ©ng phải, ai lại nhốt mình vá»›i trai má»™t chá»— như ta chứ...
Bà từ từ cầm lên má»™t chiếc đùi gà, đưa lên mÅ©i ngá»­i, hướng mắt sang Hồ Bất Sầu nở má»™t nụ cưá»i trÆ¡ trẽn:
- Ngươi nghĩ già lưu ngươi lại đây để làm gì nào?
Hồ Bất Sầu nhắm mắt lại, tỠý không quan tâm tá»›i bà ta muốn làm gì mình, cÅ©ng không muốn biết bà ta sẽ nói gì tiếp theo. Làm gì Vạn Lão phu nhân không biết thái độ tảng lá» cá»§a hắn. Cho nên, bà vẫn tiếp như thưá»ng:
- Ngươi nhắm mắt lại? Phải, ngươi không dám nhìn chiếc đùi gà này phải không? Thá»±c ra ngươi có gì phải sợ, cứ nhìn như thưá»ng, ngươi chá»n món nào, già sẽ cho ngươi ăn món đó.
Hồ Bất Sầu cắn răng, cố nhẫn nại, cố chống lại sự thèm khát đang lồng lộn trong lòng, chỉ sợ nó trào ra ngoài.
Lúc buồn ngủ, sợ ngủ thì luôn cố mở mắt ra, bây giỠkhông ngủ lại cố nhắm mắt lại, mà mi mắt lại cứ chực mở lên vì thèm muốn kích thích quá độ, dù không ăn được cũng muốn nhìn cho khoái.
Mắt không mở, nhưng mũi có cánh, không cách nào ngăn được mùi thịt thơm phức chui vào.
Hắn sao có thể ngừng thở được.
Mà còn thở là còn hít thấy mùi gà, mùi vị khuấy động sự thèm muốn mạnh hơn. Hắn phải tự đấu tranh hết sức khổ sở, thân hình run lên bần bật.
Vạn Lão phu nhân cưá»i hì hì:
- Ngá»­i Ä‘i, ngá»­i xem, mùi thịt gà thật thÆ¡m ngon. Bá»n cướp này cÅ©ng sành ăn lắm, chúng nấu nướng ngon tuyệt.
Bà đưa chiếc đùi gà gần mũi Hồ Bất Sầu, vung vẩy trước mũi hắn.
Những thá»› thịt trong ngưá»i Hồ Bất Sầu giật giật, mi mắt mấp máy, mÅ©i phập phồng...
Lòng hắn không muốn, nhưng lòng không muốn cũng không ngăn được gân thịt giật giật ngoài ý muốn. Nhưng dù sao hắn cũng chưa chịu khuất phục, bởi hắn còn nhắm mắt, còn cắn răng.
Chiếc đùi gà cuối cùng cÅ©ng được Vạn Lão phu nhân rút vá». Bà bật cưá»i khanh khách:
- Ngươi có muốn ăn không? Ngươi nghĩ ăn là rất khó ư? Dễ lắm!
Ngươi chỉ cần đáp ứng ta má»™t Ä‘iá»u kiện, chiếc đùi gà này sẽ là cá»§a ngươi, những món ăn trên bàn cÅ©ng là cá»§a ngươi.
Hồ Bất Sầu giá»ng run run:
- Cái...gì...Ä‘iá»u kiện...gì...
Vạn Lão phu nhân thấy hắn chịu trả lá»i thì mừng rỡ:
- Ngươi đừng làm bộ nữa.
Hồ Bất Sầu lắc lắc đầu. Vạn Lão phu nhân dằn từng tiếng:
- Cho ta biết bí quyết võ công cá»§a Tá»­ Y Hầu. Sách đã không còn, ngươi phải Ä‘á»c cho ta nghe.
Gom tàn lực, Hồ Bất Sầu hét lên:
- Không! Ta không nói. Ngươi đừng có mơ.
Vạn Lão phu nhân cưá»i lạnh:
- Ngươi không nói, được thôi, ta cũng không ép ngươi. Nhưng...
Bà cưá»i nghe rợn ngưá»i, rồi tiếp:
- Chiếc đùi gà này ngon tuyệt. Chỉ nhìn thôi cũng thấy ngon, ngửi mùi nó sao nghe dạ dày cào cấu khó chịu quá.
Bà đưa chiếc đùi gà tới gần mũi Hồ Bất Sầu.
Hồ Bất Sầu quay mặt đi tránh né, tự y đấm vào ngực mình thình thịch. Y tự hành hạ thân xác mình, vì thân xác đó sao cứ không chịu nghe theo y, cứ đòi theo những kích thích của thèm muốn.
Vạn Lão phu nhân cưá»i:
- Hảo tiểu tá»­. Tá»™i gì làm khổ mình như thế. Ngươi hứa vá»›i ta má»™t lá»i ta sẽ cho ngươi ăn mà. Chiếc đùi gà này rất ngon, ngươi cắn thá»­ má»™t miếng xem sao.
Bà đưa tay xé má»™t miếng quăng xuống đất cạnh Hồ Bất Sầu. Hắn co rút thân mình, sợ rằng bản thân không đủ sức chống chá»i vá»›i sá»± thèm muốn.
Nhưng không được rồi, ngưá»i hắn run lên.
Hắn tá»± hận mình sao yếu hèn thế! Con ngưá»i lúc bình thưá»ng là má»™t anh hùng, thế mà chỉ là cÆ¡n đói thôi lại cÅ©ng hèn hạ thế sao? Như thế thì còn mặt mÅ©i nào nữa.
Äã trải qua bao nhiêu khổ cá»±c, chịu đói bao ngày trên sóng nước bá»nh bồng, tá»›i phút cuối lại không chịu nổi sá»± thèm muốn sao?
Äùi gà còn trên tay Vạn Lão phu nhân, Hồ Bất Sầu còn chống chá»i lại được vá»›i sá»± thèm muốn, vì hắn biết ngưá»i trước mặt hắn là Vạn Lão phu nhân, hÆ¡n nữa lại e chụp không được lại xấu hổ hÆ¡n.
Giá» miếng thịt lại nằm chá»ng chÆ¡ bên cạnh hắn, không ai coi giữ cả. Chỉ đưa tay má»™t cái là hắn có được ngay.
Chống lại sự thèm muốn lúc này thật khó khăn. Có thắng nổi lòng thèm muốn hay không, là lúc này đây.
Hắn đã tranh đấu, nếu đã tranh đấu mà không thắng thì thật dở.
Thế là kém nghị lực. Kém nghị lực mới để cho sự thèm muốn bùng lên.
Mồ hôi ướt đầu ướt mặt hắn.
Hắn cắn môi, máu chảy ra từ đôi môi khô bá»ng.
Vạn Lão phu nhân dỗ dành:
- Hảo tiểu tá»­, ăn Ä‘i. Già không cưá»i ngươi đâu, ai cÅ©ng thế mà thôi, đói thì phải ăn, có cái ăn tá»™i gì không ăn?
Sự thèm muốn đã thắng.
Cuối cùng thì hắn cũng đã chịu thua.
Hắn chồm tới chụp miếng thịt gà, bỠvào miệng nhai ngấu nghiến.
Äói bốn năm hôm, ăn má»™t miếng nhỠđể làm gì?
Sức ăn cá»§a bá»n võ phu dÅ©ng mãnh như thế nào mà má»™t miếng thịt đòi khoa? lấp nổi? Chẳng qua má»™t giá»t nước giữa sa mạc lúc thái dương ngay đỉnh đầu mà thôi.
Thà rằng không ăn. Hắn chỉ thèm muốn suông. GiỠăn một miếng rồi, sự thèm muốn càng mạnh mẽ hơn.
Lục phá»§ ngÅ© tạng đã nhích động đòi thá»a mãn.
Thân xác yên lặng, các tế bào im lặng, thần hồn yên lặng.
Bây giá» thì hắn đã ăn má»™t miếng thịt rồi. Thần hồn cÅ©ng rung động. Thần hồn cÅ©ng trá»±c tiếp đòi há»i.
Vạn Lão phu nhân đã sốt ruột lắm rồi, nhưng ngoài mặt vẫn tươi tỉnh. Bà dịu dàng nói:
- Nói đi, để được ăn no, ăn cho khoái dạ, ăn cho bõ mấy ngày đói khát. Nói là việc dễ, chống lại cái đói là việc khó, sao lại cứ đâm đầu vào việc khó mà bỠviệc dễ?




hết: Hồi 55
Tài sản của danangcity

  #55  
Old 28-05-2008, 09:39 PM
danangcity's Avatar
danangcity danangcity is offline
Phi Thăng Chi Hậu
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 892
Thá»i gian online: 3 ngày 16 giá» 51 phút
Xu: 0
Thanks: 26
Thanked 12 Times in 9 Posts
Hồi 56

Càng Già Càng Sống Dai

Hồ Bất Sầu co ngưá»i lại, hai đầu gối kẹp lấy đầu khoanh mình như con gấu trúc.
Hắn muốn thu nhỠthân mình, càng nhỠcàng tốt, hoặc giả thu mãi tới biến mất càng hay.
Nhưng lá»i nói cá»§a Vạn Lão phu nhân vang bên tai, như má»™t ma lá»±c. Hắn không muốn nghe, nhưng chẳng biết làm sao chống không nổi ma lá»±c đó, thành ra lại lắng tai nghe tiếp.
Nhưng cho dù hắn không lắng tai nghe, thì những lá»i nói đó cá»§a xoáy mãi bên tai, làm sao đẩy bật ra được.
Vạn Lão phu nhân tiếp lá»i:
- Chỉ cần ngươi nói thôi, cứ nằm đó mà nói thì... hì hì... không phải chỉ một đùi gà này vào miệng ngươi, còn nửa con nữa, còn thịt nướng, cá tươi hấp, thịt lợn thịt gà thịt bò, thứ gì cũng có. Thật hấp dẫn, tất cả sẽ là của ngươi.
Bà ta lại cưá»i nói không ngừng:
- Tá»™i gì không nói? Tá»™i gì nhịn? Ai cấm ngươi nói mà ngươi không dám nói để phải chịu hành hạ như thế? Ngưá»i ta sống là phải ăn, có ai sống mà để nhịn không? Có cái ăn mà chịu nhịn thì thật ngốc quá.
Hồ Bất Sầu hận mình quá, hận vì mình cố chống chá»i lại mà không nổi.
Hắn không có ai để trút sự uất ức, ngoài bà ra.
Do đó, Vạn lão phu nhân hứng tất cả.
Hắn gào lên:
- Câm! Câm ngay. Ngươi câm miệng lại cho ta.
Vạn Lão phu nhân mỉm cưá»i đắc ý:
- Ngươi xem đây, thịt nướng thật thÆ¡m, thÆ¡m quá. Ngươi ngá»­i thá»­ xem. Ngon lắm Hồ Bất Sầu à. Tất cả những món ngon này Ä‘á»u Ä‘ang chá» ngươi, ngươi cứ nói má»™t tiếng là được ăn ngay, vừa nói vừa ăn cÅ©ng được mà, ta không cần ngươi nói hết ngay đâu...
Hồ Bất Sầu quằn quại một lúc nữa, lăn lộn một lúc nữa, rồi hắn hét lên:
- Nói! ...Ta nói!
Vạn Lão phu nhân mừng hết chỗ nói, song còn e dè:
- Ngươi thật bằng lòng nói ư?
Hồ Bất Sầu đấm ngực thình thịch, gật gật đầu như chày giã gạo, ra sức gào lên:
- Ta bằng lòng nói. Äúng thế đấy, ta không còn là con ngưá»i nữa rồi!....
Bá»n cướp biển mang Thá»§y Thiên CÆ¡ tá»›i tận lái thuyá»n, nÆ¡i đó có má»™t khoảng rá»™ng kín gió.
Chúng cùng cưá»i vang ầm lên. Äứa nào đứa ấy há»›n hở. Giá»ng cưá»i thô kệch, giá»ng nói thô kệch, và đương nhiên là tục tằn.
Kẻ cướp có tên nào là thanh lịch?
Một hán tử bước ra, hắn có gương mặt rỗ chằng, vành tai trái có móc một chiếc kim hoàn lắc lư theo điệu bộ vung vít của hắn, bên hông lủng lẳng một lưỡi đao cong sáng chóe.
Hắn có dáng ngụy dị hÆ¡n tất cả bá»n kia.
Giá» hắn bước ra, vừa cưá»i vừa nói:
- Thật không ngỠlão bất tử chết bầm đó, già đến độ cúp mình như tôm, vẫn còn thói phong tình hoa nguyệt. Thấy trai là mê tít đến híp mắt. Lão chẳng thèm đợi đến xong bữa nữa, vội vội vàng vàng đuổi chúng ta ra ngay rồi đóng cửa lại mà hú hí...
Lại má»™t gã khác tiếp lá»i. Gã này hình vóc to lá»›n, đầu lại bé nhá» quá. Ngưá»i gã lá»›n như vậy lại mặc má»™t chiếc áo chẽn chẹt ngang cá»™c tá»›n, thật khôi hài. Äầu gã đội má»™t chiếc khăn đỠtrông như tiểu ở chùa.
- Nhưng lão bất tá»­ đó thật không có mắt. Mụ ta chá»n chi má»™t tên to đầu như thế. Äầu to mà thân lại nhá», làm gì mà thoa? mãn được mụ háu đói đấy chứ. Phải đầu nhá» mình to thì má»›i có ích trong cái việc đó chứ.
Lại một gã thứ ba tiếp:
- Ngươi thật chẳng biết gì cả. Phàm là còn trẻ, sức lá»±c má»›i sung, chứ già rồi còn bao nhiêu khí lá»±c đâu. Mụ này cÅ©ng tinh khôn lắm, làm việc gì cÅ©ng tính toán cả. Thuyá»n nhá» sao chịu nổi cÆ¡n giông lá»›n? Mụ cÅ©ng phải liệu sức mình mà chá»n lá»±a chứ? Nếu là ngươi chắc ngươi dám cố ăn để cho bung cái bụng lắm.
Tên đầu nhỠmình to vừa rồi xì một tiếng:
- Có ngươi không biết cái gì. Con ngưá»i ta càng già càng dẻo càng dai. Äừng tưởng mụ ta gì rồi mà khinh.
Gã kia không chịu thôi:
- Äã thế sao ngươi không nhập cuá»™c?
Gã đầu nhỠlại nói:
- Ai gá»i đến ta mà ta nhập cuá»™c chứ.
Gã đảo mắt nhìn Thá»§y Thiên CÆ¡ má»™t cách trÆ¡ tráo, cưá»i dâm đãng mà rằng:
- Huống chi ở đây có sẵn một tiểu mỹ nhân, ta nhập cuộc với tiên nữ không hay hơn là với mụ chồn già bẩn thỉu đó hay sao?
Gã lại nói tiếp:
- Nếu các anh em tốt vá»›i ta, xin hãy nhưá»ng nàng cho ta. Ta nhận lãnh xung phong, có gì nguy hiểm ta cam chịu.
Gã mặt rỗ bây giỠmới lên tiếng:
- Nguy hiểm gì chứ cái nguy hiểm đó có ai không thích gặp. Thôi đi, phiên đầu nhất định không dành cho ngươi rồi.
Một tên khác nói:
- Không phải hắn, cũng không phải ngươi. Trận đầu để cho ta đi.
Bá»n chúng còn Ä‘ang tranh cãi thì má»™t giá»ng như lệnh vỡ vang lên:
- Tất cả các ngươi dẹp hết sang một bên cho ta.
Ngưá»i này mang giày Ä‘en, vấn khăn Ä‘en, quần Ä‘en, ống quần lại quấn bằng bố Ä‘en, mặt mÅ©i cÅ©ng Ä‘en như lá» ghẹ. Con mắt hữu cá»§a hắn có gắn má»™t tròng Ä‘en thay cho con mắt đã há»ng.
Hắn là Äá»™c Nhãn Long trong hàng hải tặc.
Tuy hắn có má»™t con mắt, nhưng con mắt đó lại sáng dị thưá»ng.
Mắt hắn chiếu tá»›i đâu, bá»n hải tặc im bặt tá»›i đó. Ãnh mắt hắn là má»™t thứ ánh sáng tàn bạo, thích nhìn màu máu.
Má»™t tên vá»™i cưá»i vuốt, nói:
- Long lão ca đã muốn thì bá»n tiểu đệ sẽ hai tay dâng lên cho lão ca.
Äá»™c Nhãn Long lạnh lùng:
- Ta chỉ nói các ngươi dẹp qua một bên, ta không nói sẽ giành phần với các ngươi.
Gã kia mừng rỡ:
- Long lão ca thật sự không muốn ạ? Thế thì tiểu đê.....
Äá»™c Nhãn Long quát:
- Äừng léo nhéo nữa. Vào trong mang thức ăn ra đây nhanh lên.
Thức ăn ngon đấy nhé.
Gã kia giật mình lí nhí:
- Nhưng...Nhưng...chúng ta đâu thể cho ả ăn ?
Äá»™c Nhãn Long trừng mắt:
- Ai nói với các ngươi không thể? Hay ngươi tự ý định đoạt?
Gã kia ấp úng:
- Chính...lão...lão...
Äá»™c Nhãn Long giận sôi lên:
- Ngươi nghe mụ ấy, hay nghe ta?
Gã kia xanh mặt, chẳng dám nói thêm. Hắn liếc qua Thủy Thiên Cơ, vẻ tiếc rẻ hiện rõ trong mắt. Thế rồi gã cũng cố một câu chót:
- Nếu cho ả ăn, khi ả khôi phục lại khí lực thì e ả ăn sống chúng ta hết.
Äá»™c Nhãn Long cưá»i lạnh:
- Thật vậy à?
Gã kia lại nói:
- Ả hồi phục sức lực thì chúng ta không ai có thể động tới một sợi lông chân của ả.
Äá»™c Nhãn Long lại cưá»i:
- Chúng ta không động tới nàng. Chúng ta không động tới nàng thì nàng cũng sẽ không ăn sống chúng ta làm gì.
Bá»n cướp giật mình.
Thá»§y Thiên CÆ¡ đã lả ngưá»i ra rồi.
Từ nãy tá»›i giá», nàng nằm nghe bá»n chúng tuôn ra những lá»i thô tục, biết là bá»n chúng sắp hại tá»›i mình, nhưng cÅ©ng chẳng đủ sức làm gì nữa. Nay nàng nghe câu nói này thì cÅ©ng hết sức ngạc nhiên.
Nếu nàng mở mắt ra hẳn nàng sẽ thấy thần sắc bá»n cướp còn kinh ngạc hÆ¡n gấp mưá»i lần. Bá»n chúng trong sá»± kinh ngạc cÅ©ng hiện rõ sá»± thất vá»ng. Gã đối thoại vá»›i Äá»™c Nhãn Long vừa rồi hẳn là tên can đảm nhất trong bá»n. Vẫn chưa chịu thôi:
- Nhưng... Long lão cạ.. Thịt đã dâng lên tá»›i miệng, lẽ nào lại chỉ vá»n mà không táp.
Äá»™c Nhãn Long lạnh lùng:
- Ngươi muốn chạm tới nàng?
Gã kia cưá»i vuốt:
- Lão ca nên thương xót tất cả anh em. Cả năm nay rồi có ai được lên b� Tay không được sỠvào con đàn bà nào, nhịn thèm nhịn khát.
Äã không có mồi thì thôi, nay có rồi sao lại chỉ nhìn mà không được...
Gã còn chưa nói xong đã im bặt. Bàn tay to như cái quạt cá»§a Äá»™c Nhãn Long tát qua mặt gã cắt đứt luôn câu nói. Gã này không những ngã nhào mà còn lăn tròn ra xa mấy vòng.
Äá»™c Nhãn Long quắc mắt nhìn bá»n còn lại Ä‘ang co rúm ngưá»i, trầm giá»ng:
- Còn đứa nào muốn nói nữa không?
Kẻ cướp chỉ hùng hổ với nạn nhân mà thôi. Trước mặt thủ lĩnh thì chúng là những con cừu non.
Chúng sợ thá»§ lÄ©nh còn hÆ¡n sợ cha, nhắm mắt mà tuân phục. Phải cÅ©ng thế mà trái cÅ©ng thế, thá»§ lÄ©nh đã nói gì là phải làm ấy, cấm có được cãi. Cho nên, giá» nhìn mặt Äá»™c Nhãn Long còn tên nào dám ho he gì nữa.
Äá»™c Nhãn Long lại quát:
- Bây giỠtên nào đi lấy thức ăn?
Bá»n cướp tranh nhau Ä‘i lấy, Ä‘i để lấy lòng, Ä‘i để tránh giáp mặt Äá»™c Nhãn Long trong lúc Ä‘ang giận dữ, tất cả tranh nhau mà Ä‘i, ầm ầm như ong vỡ tổ. Äá»™c Nhãn Long cưá»i ha hả:
- Các ngươi làm ra vẻ tuân phục ta, nhưng các ngươi hiện giá» hết sức bất bình. Các ngươi không phục, ta lại còn không hiểu sao? Các ngươi Ä‘ang tá»± há»i sao Long lão ca vốn chẳng thân thích bằng hữu cá»§a nàng, sao lại đứng ra giúp nàng, phải không?
Bá»n cướp thấy thá»§ lÄ©nh đã dịu lại, nhưng vẫn không hết sợ,đồng loạt la lên:
- Không! Không phải như thế đâu lão ca. Làm gì bá»n tiểu đệ dám nghÄ© quấy cho lão ca.
Äá»™c Nhãn Long lại đột nhiên thét lên:
- Ta há»i phải hay không phải?
Bá»n cướp thấy thế thì hoảng hồn, cúi đầu đáp mau:
- Phải, phải, Long lão ca nói rất phải.
Äá»™c Nhãn Long cưá»i lạnh lùng:
- Nếu các ngươi cho là phải, nếu các ngươi cho là ta gánh vác chuyện không liên quan tới mình, làm khổ anh em, thế là các ngươi lầm rồi.
Bá»n cướp cúi đầu, không tên nào dám ngẩng đầu lên nhìn. Äá»™c Nhãn Long nói tiếp:
- Nếu ta muốn tha cho nàng, thì cũng là vì anh em cả. Ta có cái đạo lý của ta.
Hắn hừ một tiếng, thay vì giải thích cái đạo lý của hắn cho tất cả thì hắn lại nói:
- Các ngươi nghĩ mụ già kia đáng để cho chúng ta hận chăng?
Lần này thì chúng đáp thành thật, tất cả đồng nói:
- Äáng hận.
Äá»™c Nhãn Long tiếp:
- Nếu chúng ta cam tâm suốt Ä‘á»i khuất phục mụ già đó, phụng dưỡng mụ hÆ¡n mẹ, lại đưa mụ vỠđất liá»n an toàn, thá»­ há»i chúng ta có còn mặt mÅ©i nào nhìn lại thá»§ lÄ©nh cá»§a chúng ta? Thá»§ lÄ©nh có không trách cứ, chúng ta có còn mặt mÅ©i nào nhìn ngưá»i Ä‘á»i? Cái tin bá»n cướp biển ta khiếp nhược chịu quy phục má»™t bà lão truyá»n rá»™ng ra trên giang hồ thì làm sao chúng ta còn dám nhìn đồng đạo võ lâm nữa? Các ngươi còn muốn khiếp nhược phục vụ mụ già đó?
Câu nói cá»§a y đánh trúng tâm lý cá»§a bá»n cướp, tất cả Ä‘á»u lá»™ vẻ căm há»n, nghiến răng ken két mắng lên; - Lão bất tá»­ chết bầm, mụ già đáng chết.
Äá»™c Nhãn Long lại cưá»i:
- Các ngươi ở đây chửi rủa có khiến mụ chết chăng? Các ngươi mắng ở đây, có ai dám mắng chửi trước mặt mụ không? Ngoài cách ở đây mà chửi rủa, các ngươi còn làm được những gì?
Tất cả nhìn nhau không nói. Một gã thở dài:
- Chúng ta đánh không lại mụ, cho dù có mắng cũng không lanh miệng bằng mụ. Thế thì phải làm sao?
Äá»™c Nhãn Long nói:
- Chúng ta không đánh thắng mụ thì chúng ta nhá» ngưá»i trợ giúp.
Bá»n cướp biển đưa tay gãi đầu:
- Chúng ta có thể nhỠai được đây? Tìm đâu?
Äá»™c Nhãn Long nhìn Thá»§y Thiên CÆ¡ dằn giá»ng:
- Chính là vị cô nương này.
Bá»n cướp rập nhau kêu:
- Nàng? Chúng ta nhỠtới nàng ư?
Äá»™c Nhãn Long cưá»i lạnh:
- Các ngươi đúng là má»™t lÅ© ngốc. Các ngươi cÅ©ng chưa tá»›i mức mù mà, không thấy mụ quái vật sợ nàng như sợ cá»p hay sao? Ta nghÄ© lúc đó nếu không phải vị cô nương này đã mất hết khí lá»±c thì chắc mụ ta đã quỳ ngay dưới chân nàng mà van xin tha mạng rồi.
Bá»n cướp suy nghÄ© má»™t lúc rồi hân hoan reo lên:
- Phải rồi. Äúng rồi. Chính xác là thế. CÅ©ng nhá» Long lão ca. Lão ca thật sáng suốt, không có Long lão ca thì bá»n tiểu đệ làm sao biết được.
Äá»™c Nhãn Long quát:
- Còn ở đó mà bốc thơm ta. Còn không mau mang thức ăn tới cho vị cô nương này.
Ä‚n. Thá»§y Thiên CÆ¡ bắt đầu ăn. Từ những đồ ăn nhẹ trước. Như má»™t cánh hoa khô héo ban ngày khi đêm xuống, dung nhan nàng tươi lại. Ãnh mắt sáng linh hoạt. Dần dần, nàng lấy lại sức lá»±c, nàng có thể tá»± ngồi lên được. Nàng đưa mắt nhìn bá»n cướp, bá»n chúng cÅ©ng Ä‘ang chá» nàng hồi sinh. Nàng Ä‘iá»m nhiên cưá»i, nói:
- Äa tạ các ngươi.
Nàng không dùng hai tiếng “các hạ†vì nàng nghÄ© dùng hai tiếng đó là coi bá»n cướp ngang hàng vá»›i mình, là tá»± tôn chúng lên, tá»± hạ mình xuống.
Nàng không muốn thấp hơn chúng.
Nàng tỠra bất cần. Chúng đang cần nàng. Chúng cần nàng thì chúng phải phục vụ nàng, lấy lòng nàng.
Nàng không cưá»i bá»n chúng còn không cảm thấy gì. Nàng cưá»i lên, chúng ngỡ ngàng. Chưa bao giá» bá»n chúng thấy má»™t nụ cưá»i quyến rÅ© như thế.
Thá»§y Thiên CÆ¡ tuổi trẻ song thá»§ Ä‘oạn có thừa, làm gì không rõ cảm giác cá»§a bá»n chúng trong lúc này. Nàng lại làm cho nụ cưá»i thêm dịu, giá»ng nói thêm ngá»t, như chim oanh chào buổi sáng mùa xuân:
- Ta đã chuẩn bị chết, ta bằng lòng nhận cái chết. Vậy mà các ngươi lại cứu ta. Các ngươi cứu ta thì đương nhiên ta phải sống. Ta cũng không thích sống lại cho lắm, nhưng dù sao các ngươi cũng đã có hảo ý với ta. Cái hảo ý đó ta làm sao để báo đáp cho các ngươi đây?
Bá»—ng nhiên nàng đứng lên, Ä‘i má»™t vòng, dừng chân trước má»—i ngưá»i, đưa tay ngá»c vuốt nhẹ lên mặt chúng, dịu dàng âu yếm mÆ¡n man...
Bá»n cướp biển hồn xiêu phách tán. Chúng biến thành những bức tượng gá»—.
Lúc đó có khi có dao rạch vào da thịt chúng tới tận xương chúng cũng không hay. Chúng đang chìm trong ánh mắt mỹ nhân mất rồi.
Chúng bị nàng hớp hồn phách, chẳng tên nào cử động hay nói được tiếng nào.
Trừ Äá»™c Nhãn Long. Hắn còn giữ tinh thần phần nào.
Hắn ấp úng nói không thành tiếng:
- Cô nương... cô... tại hạ...
Äứng trước Thá»§y Thiên CÆ¡, hắn mất hết cái oai phong cá»§a kẻ từng tung hoành hồ hải. Nói hồ hải cho Äá»™c Nhãn Long má»›i chính xác, vì hắn vốn là cướp biển, địa bàn chính là trên biển.
Khác vá»›i bá»n giang hồ, tuy nói giang hồ nhưng hầu như hoạt động trên cạn, mấy khi qua hồ vượt sông.
Hắn từng ngang dá»c hồ hải bao nhiêu năm, tá»›i giá» trước mặt Thá»§y Thiên CÆ¡ thì hắn chẳng khác con rồng cụp Ä‘uôi xếp vây chá» tiên nữ sai khiến vậy.
Thá»§y Thiên CÆ¡ cưá»i duyên, nói:
- Các ngươi cứu ta nhằm mục đích gì ta hiểu cả. Các ngươi cứ mặc ta hành động, ta bảo đảm sẽ khiến cho các ngươi được toại nguyện.
Äá»™c Nhãn Long chá»›p mắt:
- Cái lão yêu bà đó...
Thá»§y Thiên CÆ¡ lại nhẹ cưá»i:
- Mụ ta đâu có cánh mà ngươi lo mụ ta có thể trốn thoát?
Nàng dịu dàng quá, nhẹ nhàng ôn nhu. Có gì ở nàng khiến cho ngưá»i ta sợ đâu?
Äá»™c Nhãn Long lấy can đảm há»i:
- Nhưng... hiá»n dịu như cô nương... làm thế nào có thể hạ thá»§ giết ngưá»i được. Thá»±c ra cô nương...cô nương đã từng giết ngưá»i chưa?
Thủy Thiên Cơ nói:
- Ta chưa từng giết má»™t ngưá»i.
Äá»™c Nhãn Long nghe nói thở dài:
- Nếu vậy, ta chỉ e...
Thá»§y Thiên CÆ¡ chặn lá»i y:
- Ta nói chưa từng giết má»™t ngưá»i, tức là giết má»™t ngưá»i má»™t lần, chứ không phải là chưa từng giết ngưá»i. Má»—i lần ta ra tay thưá»ng phải giết hàng mấy chục mấy trăm ngưá»i. Tính ra số ngưá»i mất mạng dưới tay ta cÅ©ng lên tá»›i gần năm ngàn ngưá»i rồi.
Äá»™c Nhãn Long giương mắt nhìn nàng. Bá»n cướp biển sau phút giây choáng váng cÅ©ng trong mắt nhìn nàng.
Thá»§y Thiên CÆ¡ Ä‘iá»m nhiên vươn tay, duá»—i chân. Nàng ngồi xuống.
Rồi nàng vặn lưng, ưỡn ngực, nằm xuống sàn.
Nói tá»›i việc giết ngưá»i tá»›i hàng ngàn, nàng vẫn không tá» vẻ gì hối hận. Nàng nói chuyện giết ngưá»i như ngưá»i ta nói chuyện giết gà mổ heo vậy.
Giết ngưá»i vá»›i nàng bình thưá»ng như ngưá»i ta ăn cÆ¡m ngày hai bữa, như trò chÆ¡i giải sầu.
Bá»n cướp biển hãi hùng.
Nàng đúng là một ác la sát. Chúng bắt đầu thấy sợ.
Nàng đã hứa giết yêu bà kia cho chúng, nhưng liệu thế có lợi hay có hại. Hay lại là đuổi cáo cửa trước rước beo cửa sau? Lấy ác đổi lấy cái ác độc hơn thì có gì hay đâu?
Gió ngàn khơi lồng lộng, thổi tung mái tóc đen mượt của nàng.
Tóc nàng dài và Ä‘en. Màu tóc tương phản vá»›i màu da trắng mịn hiện ra từ những chá»— y phục không che giấu. Thân thể nàng trong tư thế đó hÆ¡i lá»™. Nhưng nàng dưá»ng như không quan tâm. Nàng cứ bình thản duá»—i chân vươn tay thật thoải mái.
Trước mặt nàng có tới hơn chục tên đàn ông đang nhìn nàng, vừa thích thú vừa e sợ, nàng cũng không coi ra đâu. Nàng không e thẹn, còn muốn phơi lộ hơn nữa.
Nàng cần gì quan tâm chúng là nam nhân hay nữ nhân.
Nam nhân thì sao? Chúng khi nào dám chạm tới nàng?
Huống chi chúng đang cần nàng. Van xin nàng, làm nàng vui lòng còn không được, khi nào dám làm nàng giận. Nhưng thân thể nàng khêu gợi quá.
Bá»n cướp nhìn nàng hau háu, có tên nuốt nước bá»t ừng á»±c. Chúng không dám nhìn nữa, e nhìn nữa sinh thèm muốn.
Thèm quá mà không thể làm gì để thoa? mãn thì làm sao chịu nổi.
Nhưng không nhìn lại tiếc, tiếc thì phải nhìn, nhìn bây giỠnếu không sau này không còn có cơ hội ngắm nàng nữa.
Äá»™c Nhãn Long cÅ©ng ngây ngưá»i ra má»™t lúc lâu. Rồi hắn thu hết can đảm phá vỡ sá»± im lặng. Hắn cÅ©ng chỉ nói vài câu đứt Ä‘oạn chứ cÅ©ng chẳng thành câu thành lá»i suôn sẻ cho lắm:
- Cô nương... cộ.. cô nương... chưa... đi...
Hắn nói Ä‘i tức là Ä‘i ra khoang trước, khoang có Vạn Lão phu nhân Ä‘ang ở trong đó. Là việc bá»n hắn muốn nhá» vả nàng. Nhưng hắn không dám giục. Chỉ nói được có thế dò thái độ cá»§a Thá»§y Thiên CÆ¡.
Thủy Thiên Cơ nói:
- Äi bây giá», lúc công lá»±c ta chưa khôi phục hoàn toàn, vạn nhất có Ä‘iá»u gì xảy ra thì sao?
Nàng đã nói hai chữ “vạn nhấtâ€, tức là nàng muốn nói Vạn Lão phu nhân vốn chẳng thể chống lại nàng nổi. Nhưng biết đâu trong lúc cùng đưá»ng, Vạn Lão phu nhân liá»u mình thì không biết sá»± tình sẽ thế nào.
Con giun con dế bị xéo cÅ©ng còn ngo ngoe, huống chi con ngưá»i.
Äá»™c Nhãn Long cúi đầu kêu nhá»:
- A!
Hắn không nói gì nữa, một lúc sau mới buông một câu:
- Vị đi cùng cô nương...
Thủy Thiên Cơ đáp:
- Hắn tên Hồ Bất Sầu. Hắn...
Nàng không nói tiếp, dừng lại há»i ngược Äá»™c Nhãn Long:
- Ngươi thấy hắn thế nào?
Nàng mỉm cưá»i, nụ cưá»i cá»§a nàng ngá»t ngào đủ cho bá»n cướp thấy mối liên hệ giữa nàng vá»›i Hồ Bất Sầu.
Má»™t đứa trẻ lên ba cÅ©ng biết nhìn mặt mẹ mà Ä‘oán nhận giận dữ hài lòng, huống chi Äá»™c Nhãn Long.
Hắn trả lá»i:
- Oai phong lắm. Có khí phách lắm. Chỉ vì...chỉ sợ... y quá ... yếu.. Hắn định nói Hồ Bất Sầu quá ốm, tức là nhá» con. Hình vóc nhá» bé thưá»ng bị coi là không thích hợp cho việc đấm đá. Hắn muốn nói Hồ Bất Sầu vô dụng, song lại sợ Thá»§y Thiên CÆ¡ nổi giận nên nói chệch sang từ yếu, để chỉ hoàn cảnh cá»§a Hồ Bất Sầu lúc này.
Thá»§y Thiên CÆ¡ cưá»i khan:
- Nếu không phải hắn đã nhịn đói bao nhiêu ngày, hắn thừa sức đánh bại cả ngàn tên cỡ ngươi.
Äá»™c Nhãn Long nói nhanh:
- Phải, phải. Nhưng bây giỠthì y đang trong cơn nguy hiểm.
Thá»§y Thiên CÆ¡ lại cưá»i:
- Nguy hiểm? Nếu hắn gặp nguy hiểm ta làm gì còn an toàn nơi này? Cho dù hắn gặp nguy hiểm, ta cũng không bỠchạy, ta sẽ cùng chết với hắn.
Äá»™c Nhãn Long không chú ý tá»›i những gì nàng nói, hắn thắc mắc:
- Nhưng mụ yêu bà đó...
Thủy Thiên Cơ xì một tiếng:
- Mụ dám làm gì hắn? Ngươi yên tâm đi. Hắn có tát vào mặt mụ năm tát bảy tát mụ cũng không dám động tới hắn.
Äá»™c Nhãn Long trừng trừng nhìn nàng. Hắn há»i:
- Tại sao lại như vậy?
Nàng Ä‘iá»m nhiên:
- Chỉ vì mụ ta cần hắn giúp mụ.
Äá»™c Nhãn Long lại há»i:
- Mụ yêu cầu hắn giúp việc gì?
Thá»§y Thiên CÆ¡ cưá»i đáp:
- Việc gì ngươi cũng không cần biết làm gì.
Äá»™c Nhãn Long lại nói:
- Cô nương chắc vậy ư?
Thủy Thiên Cơ nhìn hắn:
- Ngươi không tin ta?
Äá»™c Nhãn Long hấp tấp:
- Không phải. Nhưng cô nương ở đây, làm sao biết những việc xảy ra trong khoang trên?
Thủy Thiên Cơ nói:
- Ta cần gì có mặt tại đó, ta đoán cũng đủ biết những việc xảy ra trong đó. Hồ Bất Sầu hắn...
Bỗng có một tiếng rú vang lên...
Tiếng rú Ä‘au đớn đó là tiếng cá»§a Vạn Lão phu nhân. Äá»™c Nhãn Long giật mình:
- Lão yêu bà. Äã có chuyện gì xảy ra?
Thủy Thiên Cơ cũng hơi kinh hãi. Nàng nói:
- Ngươi dìu ta tới đó gấp!
Äá»™c Nhãn Long cúi mình xuống nâng nàng lên. Hắn giật mình lần nữa. Hắn bất động. Thá»§y Thiên CÆ¡ giục:
- Dìu ta tới đó chứ?
Äá»™c Nhãn Long ấp úng:
- Nhưng... cô nương... cô...
Thủy Thiên Cơ gắt:
- Nhưng làm sao? Ngươi thật làm mất thá»i gian quá. Nhanh lên.
Äá»™c Nhãn Long vẫn bất động:
- Lực khí không còn một chút nào, như thế cô nương làm sao...
Thủy Thiên Cơ nạt lớn:
- Ngươi thì biết cái gì. Ai nói ta không còn má»™t Ä‘iểm lá»±c khí? Ta chỉ dồn tụ lá»±c khí má»™t nÆ¡i để chống lại yêu bà. Ngươi đừng làm mất thá»i gian nữa.
Äá»™c Nhãn Long thở ra:
- ÄÆ°á»£c rồi.
Äoạn hắn đưa tay đỡ Thá»§y Thiên CÆ¡.
Thủy Thiên Cơ cho dù có luyện võ, song nàng vẫn là nữ nhân.
Thân hình mảnh mai, lại trong lúc suy nhược nào có nặng gì.
Äá»™c Nhãn Long sức trai tráng, cho dù có là mưá»i nàng hắn cÅ©ng nâng được.
Nhưng không hiểu sao hắn làm việc đó rất lóng ngóng, dìu nàng Ä‘i mà không khác gì nâng thái sÆ¡n trên vai trong con đưá»ng hẹp vậy.
Hắn gắng sức thấy rõ, một lúc lâu mới tới được khoang trên.
Bây giá», trong khoang không má»™t tiếng động. Cá»­a khoang vẫn đóng kín.
Thủy Thiên Cơ nói:
- Phá cửa đi.
Äá»™c Nhãn Long Ä‘ang dìu Thá»§y Thiên CÆ¡ Ä‘i, bá»n cướp còn lại hăm hở kéo nhau đạp đổ cánh cá»­a.
Cướp phá là nghá» cá»§a bá»n chúng, nghe Thá»§y Thiên CÆ¡ nói, bá»n chúng xuất thá»§ liá»n, bá»n chúng phá cá»­a chẳng khó khăn. Cánh cá»­a bung ra liá»n.
Vạn Lão phu nhân đang dùng tay tả đỡ lấy má. Bên mặt tả của bà ta bê bết máu.
Hồ Bất Sầu tựa mình vào ghế, miệng hắn cũng vấy máu. Máu lan ra môi và mép, thật ghê sợ.
Bàn tay hữu của Vạn Lão phu nhân đang chụp nơi cổ Hồ Bất Sầu, chính bàn tay của bà đang ép hắn xuống chiếc ghế. Cánh cửa bung ra, bà giật mình buông tay lùi lại mấy bước.
Bà nhìn bá»n cướp quát:
- Các ngươi...
Chưa kịp nói hết câu, bà chợt thấy Thủy Thiên Cơ đang đứng đó.
Cổ há»ng như nghẹn lại, bà đứng chôn chân tại chá»—.
Thá»§y Thiên CÆ¡ lúc đó không còn tá»±a vào tay cá»§a Äá»™c Nhãn Long nữa. Nàng đứng thẳng ngưá»i, uy nghiêm. Môi nàng nở nụ dưá»i duyên dáng, quyến rÅ© như lúc nào.
Chẳng có chút gì tỠra là nàng đang ốm yếu hết.
Nhìn nụ cưá»i đó, không ai tưởng được trước đó chưa đầy ná»­a canh giá», nàng thở không ra hÆ¡i, như ngưá»i đã chết.
Nàng nhẹ giá»ng há»i:
- Bà mạnh giá»i chứ, Vạn Lão phu nhân?
Vạn Lão phu nhân chưa hết sững sá», ngưá»i cứng đỠra. Từng thá»› thịt trên gương mặt giật giật liên hồi. Miệng há rá»™ng ra mà chẳng nói được tiếng nào. Má»™t lúc lâu sau má»›i phát ra được vài tiếng:
- Ngươi..làm sao ngươi...
Thá»§y Thiên CÆ¡ cưá»i ngá»t ngào:
- Bà thấy đây là một chuyện rất kỳ quái phải không? Chính ta cũng thấy kỳ quái, huống chi bà? Song thật ra chẳng có gì là kỳ quái.
Bởi đó là sự khó chịu nhất, khó chịu hơn một chứng bệnh hiểm nghèo, nhưng cũng lại chóng qua. Nhanh lắm bà ơi, nếu bà muốn biết ta nói thực hay không, cứ thử nhịn đói vài hôm xem sao.
Nhịn đói. Thì Vạn Lão phu nhân cũng đã trải qua cơn đói.
Bà đã từng nhìn Công Tôn Hồng và Mai Khiêm ăn mà rá» giãi. Bà cÅ©ng là ngưá»i từng chịu đói, sau đó ăn mấy miếng, bà lại sức ngay.
Thủy Thiên Cơ vừa nói vừa tiến tới. Nàng bước từ từ, như một con hổ đã biết chắc con mồi phải vào miệng nó, nó không vội vã. Nàng bước tới một bước, Vạn Lão phu nhân lùi một bước.
Nàng cứ bước, Vạn Lão phu nhân cứ lùi, song nàng cũng không bước tới cùng, nàng hướng sang Hồ Bất Sầu.
Vạn Lão phu nhân lúc này cÅ©ng đã lùi sát vách thuyá»n, không còn chá»— mà lùi nữa. Bà đứng lại, ngưá»i dán vào vách như con thạch sùng, có Ä‘iá»u là bám bằng lưng, không phải bằng bụng.
Thá»§y Thiên CÆ¡ nhìn Vạn Lão phu nhân cưá»i:
- Vạn Lão phu nhân, bà sợ cái gì. Bất quá ta chỉ lấy mạng bà mà thôi, có thể làm gì hơn? Cùng lắm ta chặt bà ra trăm mảnh, ngàn đoạn, ta có thể làm gì hơn? Ta chỉ có thể quẳng đoạn xương mảnh thịt bà xuống cho cá ăn, có thể làm gì hơn?
Vạn Lão phu nhân run giá»ng nói:
- Thá»§y cô nương, già biết già đã đắc tá»™i vá»›i cô. Không phải, già đắc tá»™i vá»›i cả hai ngưá»i. Cô nương xem, già cÅ©ng đã bị trừng phạt rồi đây...
Bà ta buông tay ra, bàn tay không còn che khuất ná»­a mặt nữa, má»i ngưá»i Ä‘á»u thấy rõ là tai bên tả cá»§a bà đã không còn vành tai nữa.
Thá»§y Thiên CÆ¡ bật cưá»i khanh khách:
- Oa, sao lại có việc hay như vậy nhỉ? Ta biết rồi, có phải Hồ Bất Sầu nói nhá» quá, bà nghe không rõ nên ká» sát tai vào miệng hắn, ngỠđâu hắn ta Ä‘ang lúc đói, ngá»­i thấy mùi thịt thì bất kể thịt sống thịt chín thịt ngưá»i thịt lợn gì cÅ©ng cắn nhai ngấu nghiến. Tai ngưá»i cÅ©ng dòn lắm, hắn quả thật cÅ©ng là ngưá»i sành ăn, chá»n lấy miếng ngon mà cắn!
Bá»n cướp biển nghe nói thấy hÆ¡i tức cưá»i song cÅ©ng lấy làm kinh dị. Bá»n chúng Ä‘á»u nghÄ©:
- “Một nam nhân sắp chết đói mà cũng lừa cắn được một bên tai lão yêu bà, kể ra cũng là kẻ thủ đoạn cao.†Vạn Lão phu nhân quả là đã lầm mưu Hồ Bất Sầu. Lúc đó hắn giả bộ đói không chịu nổi nữa, bằng lòng nói để được ăn. Hắn thì thầm nhỠtiếng lừa cho Vạn Lão phu nhân tới gần.
Vạn Lão phu nhân cưá»i khổ:
- Thủy cô nương thật thông minh quá. Chẳng khác nào tận mắt trông thấy.
Thá»§y Thiên CÆ¡ cưá»i:
- Bà quá khen. Lá»i khen dối, nhưng cÅ©ng làm ta ngượng muốn chết. Không hiá»u Hồ Bất Sầu nói những gì mà bà thích nghe tá»›i ná»—i như thế? Bà muốn nghe những gì từ hắn vậy?
Vạn Lão phu nhân ấp úng:
- Hắn... Hồ đại hiệp...
Thá»§y Thiên CÆ¡ chặn lá»i:
- Äể ta Ä‘oán xem nhé. Có phải hắn nói vá» bí quyết luyện công cá»§a Tá»­ Y Hầu không? Có đúng thế không?
Vạn Lão phu nhân cúi mặt thở dài:
- Thật là khổ. Không gì có thể giấu nổi cô nương.
Thá»§y Thiên CÆ¡ lại cưá»i; - Bà đã nghe được bí quyết võ công cá»§a Tá»­ Y Hầu rồi, chắc là võ công cá»§a bà phải tiến bá»™ nhiá»u lắm, chỉ e, ta cÅ©ng không còn là đối thá»§ cá»§a bà nữa.
Vạn Lão phu nhân lắc đầu lia lịa:
- Sau có thể nhanh như thế cô nương!
Thủy Thiên Cơ gật gù:
- Cũng may ta nhanh tay, nếu không ta đã mất mạng dưới tay bà rồi.
Vạn Lão phu nhân chối bay:
- Không có chuyện đó đâu, cô nương. Không phải vậy đâu.
Thá»§y Thiên CÆ¡ Ä‘iá»m nhiên:
- Ta còn yêu Ä‘á»i lắm. Bà chắc cÅ©ng vậy chứ? Nhưng trong chúng ta chỉ có má»™t ngưá»i được sống trên Ä‘á»i mà thôi.
Vạn Lão phu nhân run lên, bà nói:
- Thủy cô nương, tội nghiệp cho già mà, cô nương...
Thá»§y Thiên CÆ¡ dịu giá»ng:
- Có phải bà muốn ta phải ra tay hay không? Tự xử bà còn có thể chết nhẹ nhàng theo ý mình, chứ nếu ta đã ra tay...
Vạn Lão phu nhân sụp ngưá»i xuống lạy sống Thá»§y Thiên CÆ¡, ôm chân nàng cầu khẩn:
- Thủy cô nương. Hãy thương cái thân già của già một chút. Không vì già thì cũng nể mặt con của già, tha cho già một lần đi.
Thủy Thiên Cơ lạnh nhạt:
- Con của bà là ai? Con của bà thì có liên quan gì tới ta?
Vạn Lão phu nhân kêu lên:
- Cô nương tha cho cái mạng già cá»§a già thì già sẽ nói cho cô biết má»™t bí mật. Má»™t Ä‘iá»u tối mật, cô nương ạ.
Thá»§y Thiên CÆ¡ chá»›p mắt nhìn Vạn Lão phu nhân, mỉm cưá»i nói:
- Bà muốn nói thì ta bá» chút thá»i gian nghe cÅ©ng không sao.
Nhưng trước hết hãy điểm vào các huyệt Kiên Tĩnh, Khí Huyệt, và mấy huyệt hai bên xương gối bà đã, rồi muốn nói gì thì nói.
Vạn Lão phu nhân đồng ý tức thì:
- ÄÆ°á»£c, được.
Bà nhanh tay làm theo lá»i cá»§a Thá»§y Thiên CÆ¡. Bà ta làm mạnh tay thá»±c sá»±. Thá»§y Thiên CÆ¡ đứng ngay đó, bà sao dám làm dối. Thá»§y Thiên CÆ¡ chá» bà xong má»›i cưá»i lá»›n nói:
- Thật kỳ lạ. Sao bà nhát chết quá vậy, không dám động thủ với ta? Thật ra công lực của ta chưa khôi phục hoàn toàn, nếu bà động thủ thì ta tuyệt đối không thể chống đỡ.
Vạn Lão phu nhân tưởng như sét đánh ngang tai. Mặt bà ta thoắt Ä‘á», rồi lại chuyển qua màu trắng. Bà uất quá, thốt không ra tiếng, âm thanh như tiếng khỉ khẹt:
- Ngươi...
Bà ta không còn gá»i Thá»§y Thiên CÆ¡ hai tiếng cô nương nữa, chứng tá» bà ta tức giận tá»›i cá»±c Ä‘iểm. Thá»§y Thiên CÆ¡ bật cưá»i:
- Ngưá»i trên giang hồ nói rằng Vạn Lão phu nhân thà quỳ gối xin tha mạng cÅ©ng không chịu giao đấu mà chẳng nắm chắc phần thắng trong tay. Quả thật cÅ©ng đúng. Nếu không nhá» thế bà đã không sống tá»›i ngày hôm nay. Nhưng tiếc là đó chỉ là chuyện ngày xưa mà thôi.
Lần này bà đừng hy vá»ng gì nữa cho mất công. Bà chuẩn bị dá»n mình làm chuyến viá»…n du Ä‘i là vừa.
Vạn Lão phu nhân biến sắc mặt thành xám tro. Bà ta lẩm nhẩm:
- Chịu. Ta chịu bại rồi.
Bà cao giá»ng má»™t chút:
- Thủy cô nương. Cô nương quả thật lợi hại. Ta chịu thua rồi. Tâm phục khẩu phục. Cô có động thủ ta cũng không có gì không phục.
Thá»§y Thiên CÆ¡ Ä‘iá»m nhiên:
- Vậy thì tốt. Bây giá» bà có thể kể Ä‘iá»u bí mật cho ta nghe được rồi.
Nàng chưa giao chiến, nhưng chẳng khác nào nàng vừa trải qua má»™t trận ác chiến. Nàng thấy mệt má»i hÆ¡n cả khi giao chiến thá»±c sá»±.
Nàng mỉm cưá»i, nụ cưá»i nhẹ nhàng bình thản, song mồ hôi nàng đã ướt cả tóc mai.
Nàng đã lấy lại phần nào khí lá»±c, song chút khí lá»±c đó đủ cho nàng đứng vững, bước vài bước, chứ nào đủ cho nàng xuất chiêu tranh thắng bại vá»›i Vạn Lão phu nhân. Nàng cÅ©ng hiểu, vừa rồi, nàng chỉ hÆ¡i run chân lảo đảo ngưá»i má»™t chút thì tất Vạn Lão phu nhân đã phát hiện ra ngay, thế nào bà cÅ©ng quyết má»™t trận.
Nàng đã đứng trên lằn ranh sinh tử. Dáng vẻ ung dung của nàng chính là lợi thế, hoặc nàng bại, hoặc Vạn Lão phu nhân bại.
Kết cục, nàng đã thắng.
Vạn Lão phu nhân nhìn nàng một lúc lâu. Rồi bà thở dài thốt:
- ÄÆ°á»£c, già nói. Già sẽ nói. Äiá»u bí mật đó liên quan tá»›i Thá»§y cô nương và Phương Bá»­u Ngá»c.
Nước.
Là nước hồ nên trong và lạnh.
Trong, vì quanh năm suốt tháng lắng Ä‘á»ng, nước hồ là tịnh thá»§y, tịnh nên lạnh hÆ¡n nước chảy thành dòng.
Phương Bá»­u Ngá»c dùng phép Thiên cân trụy trầm mình xuống đáy hồ.
Chàng cảm thấy đáy hồ đó không giống bất kỳ đáy hồ nào trên thế gian. Chàng tin chắc như thế, nhưng cũng vì thế mà muốn tìm xuống đáy xem thử.
Có cuộc thám hiểm nào dễ dàng. Mỗi cuộc thám hiểm là đem sinh mạng thử thách với số mệnh, xem nó ngắn dài thế nào.
Chàng xuống tới đáy rồi vận nhãn lực nhìn quanh, hiểu là mình không đoán sai.
Vùng hồ rộng lớn thật, nhưng nước hồ không sâu lắm. Chàng không tưởng được là nước hồ lại quá cạn như thế, cạn gần như không thành hồ, là vũng thì đúng hơn.
Chàng mới dùng phép Thiên cân trụy không bao lâu, thân mình vừa ướt nước đã thấy chân chạm đáy hồ rồi.
Nước rất trong, chàng nín thở đi tới, mắt nhìn rõ ràng những gì xung quanh, những gì xa xa ...
Những thứ chàng trông thấy làm chàng sững sá».
Äó là ngưá»i.
Má»™t con ngưá»i, hÆ¡n nữa, ngưá»i đó lại là nữ nhân.
Phải rồi, đây là Bạch Thủy Cung, trong Bạch Thủy Cung làm gì có nam nhân.
Nữ nhân đó đi lại trong nước nhẹ nhàng lả lướt, như một mỹ nhân ngư vậy.
Cá lá»™i tung tăng lá»­ng lÆ¡, còn nàng thì chân vẫn chạm đáy hồ. Tóc nàng lòa xòa dập dá»n theo làn nước, xanh mướt như rong biển. Mắt nàng Ä‘en lay láy như hai hạt huyá»n châu.
Nàng cưá»i, vừa cưá»i vừa lướt tá»›i nhập vào lòng Phương Bá»­u Ngá»c.
Ngá»±c nàng áp sát ngá»±c chàng, đôi chân thon quấn quanh chân chàng chặt cứng. Trong tư thế đó, dÄ© nhiên nàng Ä‘eo trá»n thân mình vào thân thể Phương Bá»­u Ngá»c.
Nhưng mặc nàng muốn làm gì thì làm, Phương Bá»­u Ngá»c đứng yên không phản kháng.
Không hiểu chàng có thích như thế không.
Nàng nắm tay Phương Bá»­u Ngá»c giật giật. Như thế là nàng bảo chàng Ä‘i theo nàng.
Phương Bá»­u Ngá»c không do dá»±, chàng bước theo liá»n.
Trước mắt chàng mỠmỠhiện ra khu cung điện, như cung điện của Long Vương vậy.
Chàng đang hướng tới gần nó.
Càng tới gần, chàng càng nhận thấy những tòa cung điện đó vĩ đại tráng lệ tới không tưởng.
Là thá»§y cung, tất nhiên ngoài ngá»c châu còn có san hô cẩn khảm khắp nÆ¡i. Trân châu, mã não, san hô, ngá»c trai... khảm chạm theo những hình thù kỳ quái, toàn những loài thú trong tưởng tượng.
Cái đẹp kiến trúc, sánh sao nổi cái đẹp sống động của mỹ nhân.
Cung Ä‘iện đẹp thì có ngưá»i đẹp, chính là những thiếu nữ gần như khá»a thân này. Các nàng là những vật trang trí động, lượn lá» trong nước trong má»™t vÅ© Ä‘iệu huyá»n diệu.
Cung cá»§a nữ vương dÄ© nhiên phải có nhiá»u ngưá»i.
Phương Bá»­u Ngá»c thấy rất nhiá»u thiếu nữ lượn qua lại, song cÅ©ng chẳng hiểu các nàng bận rá»™n như thế để làm gì, để chá»c ghẹo chàng chăng?
Có Ä‘iá»u, cảnh tượng nÆ¡i đây không có má»™t Ä‘iểm nào giống trần gian nữa. Má»™t thế giá»›i biệt lập vá»›i thế tục, dù vẫn có bóng ngưá»i hiện hữu.
Nơi đây chỗ nào cũng có nước, nước trong động này trong hơn bên ngoài, cũng lạnh hơn bên ngoài. Nơi đây là lối xuất nhập Bạch Thủy Cung.
Bên ngoài Bạch Thủy Cung đã đẹp như vậy, bên trong Bạch Thủy Cung hẳn còn tráng lệ hơn nữa.
Cuối động, Phương Bá»­u Ngá»c thấy bốn chữ kết bằng trân châu:
“Thá»§y Cung Äại Mônâ€.
Thay vì Ä‘i tá»›i, thiếu nữ nắm tay chàng vá»t lên cao.
Äầu chàng đã nhô lên khá»i mặt nước. Ãnh sáng bên trên chiếu vào mắt chàng.
Mắt hoa lên, chàng chưa kịp nhận định đó là thứ ánh sáng gì, châu ngá»c hay dương quang thì má»™t giá»ng nói êm nhẹ đã vang lên, vá»ng tá»›i tai chàng:
- A! Phương thiếu hiệp đã tới đó phải không? Nương nương chỠthiếu hiệp đã lâu lắm rồi.
Nơi chàng nhô đầu lên là một cái ao, chu vi tương đối nhỠhơn mặt hồ bên ngoài.
Äây là khu chính cá»§a Bạch Thá»§y Cung, mặt hồ là bức bình phong, muốn vào Bạch Thá»§y Cung chỉ có thể qua thá»§y đạo dưới đáy hồ rồi lên đây.
Nhà cá»­a hẳn phải quanh ao, chứ khi nào nổi lá»nh bá»nh trên mặt nước.
Nhưng cho tá»›i ao này rồi, Phương Bá»­u Ngá»c vẫn chưa thấy nhà mà chỉ nghe tiếng ngưá»i.
Theo hướng âm thanh phát ra, chàng nhìn thấy má»™t thiếu nữ xinh đẹp tuyệt vá»i Ä‘ang đứng nÆ¡i bậc thá»m xây bằng đá cạnh ao.
Chung quanh khung cảnh rực rỡ sắc màu của các vật trân quý.
Trong ánh sáng ấy, nàng thiếu nữ hiển hiện trước mắt, lá»™ng lẫy vô cùng. Chiếc áo nàng mặc má»ng manh như sương, đủ bảy màu sắc. Màu áo rạng ngá»i, nhan sắc nàng cÅ©ng ngá»i sáng.
Phương Bá»­u Ngá»c cứ ngây ra, cÅ©ng không biết là cảnh vá»›i ngưá»i phần nào đẹp hÆ¡n nữa. Có lẽ cả hai Ä‘á»u đẹp, bổ sung khuyết Ä‘iểm cho nhau, khiến tất cả cùng rạng ngá»i hÆ¡n.
Là nói thế, nhưng nào chàng có thấy khuyết điểm nào?
Nhìn cảnh thì được, nhìn áo cÅ©ng được, nhưng Phương Bá»­u Ngá»c không dám nhìn ngưá»i.
Mà đã không nhìn ngưá»i sao thấy được áo, bởi nhìn áo là thấy ngưá»i, áo má»ng hÆ¡n khói chiá»u.
Má»i đưá»ng cong, má»i nét lượn tròn, tá»›i cả những sợi lông má»ng mảnh nÆ¡i kín đáo nhất trên thân thể nàng chàng Ä‘á»u có thể thấy rõ ràng...
Làm sao chàng dám nhìn, nếu không muốn thần hồn bay tận đỉnh Vu SÆ¡n vá»n mây tìm bóng hình thần nữ. Chàng cúi gằm mặt xuống.
Thiếu nữ cưá»i :
- Phương thiếu hiệp, có phải chàng thấy thiếp xấu xí khó coi lắm phải không?
Phương Bá»­u Ngá»c vẫn không dám ngẩng đầu lên:
- Tại hạ nào có ý nghĩ đó.
Thiếu nữ lại cưá»i:
- Vậy tại sao chàng lại không muốn nhìn thiếp?
Nàng đẹp, vá»›i vẻ đẹp đó, không ai biết thật sá»± nàng Ä‘ang ở lứa tuổi nào. Hẳn ai cÅ©ng cho rằng nàng má»›i chỉ ngoài hai mươi tuổi. Nàng cưá»i, nụ cưá»i không ngây thÆ¡. Má»™t nụ cưá»i cá»§a ngưá»i từng trải, sắc sảo.
Phương Bá»­u Ngá»c lại càng lúng túng hÆ¡n:
- Việc đó, việc đó...
Chàng làm thế nào diá»…n tả cho được ý cá»§a chàng. Thiếu nữ vẫn cưá»i:
- Chàng cho là thiếp ăn mặc quá hở hang khiếm nhã chăng?
Nàng không đợi cho Phương Bá»­u Ngá»c nói lá»i nào, vẫn nụ cưá»i rạng rỡ, nàng tiếp:
- Chàng có biết tại sao con ngưá»i phải mặc y phục chăng?
Phương Bá»­u Ngá»c như lạc vào chốn mÆ¡, chẳng còn chút tâm tư ở trần thế. Chàng trả lá»i hàm hồ:
- Ngưá»i ta mặc y phục, là vì... là vì phải mặc y phục...
Thiếu nữ chặn lá»i:
- Nhưng nguyên nhân là vì sao? Việc gì cũng có nguyên nhân của nó chứ?
Phương Bá»­u Ngá»c bâng quÆ¡:
- Thì..mặc y phục để chống lạnh...
Thiếu nữ cưá»i giòn:
- Nhưng ở đây không phải quá lạnh.
Quả vậy, vừa rồi trầm mình dưới nước chàng còn thấy lạnh, chứ lên bỠrồi chàng thấy ấm áp vô cùng. Chàng ấp úng :
- Mặc y phục để khá»i thẹn thùng...
Thiếu nữ lại nói :
- Tại sao lại phải thẹn, thân xác con ngưá»i không phải ai cÅ©ng do cha mẹ sinh ra. Má»™t sản phẩm qua nhiá»u gian khổ, sinh ra còn phải nuôi dưỡng tá»›i hoàn thiện hoàn mỹ. Sản phẩm đó phÆ¡i bày trước mắt thế gian là sá»± hãnh diện cá»§a cha mẹ. Tại sao phải che giấu công trình kì diệu đó, tại sao không cho cha mẹ quyá»n được tá»± hào vá» sản phẩm há» bá» bao công sức để hoàn thành? Càng đẹp càng nên phô bày. Không, chẳng có gì khiến chúng ta phải thẹn thùng cả, chỉ những kẻ lòng đầy ác niệm má»›i cho đó là Ä‘iá»u đáng thẹn thùng nhÆ¡ bẩn. Äã là ngưá»i trong võ lâm sao tư tưởng lại hẹp hòi làm vậy?
Phương Bá»­u Ngá»c dặng hắng mấy tiếng liá»n, song không thốt nên lá»i. Thiếu nữ nói tiếp:
- Những kẻ không dám phô trương chân thật là những kẻ có ác niệm trong lòng, y phục là phương tiện giúp cho chúng che giấu những xấu xa của chúng mà thôi.
Phương Bá»­u Ngá»c thấy mình đã mất quá nhiá»u thá»i gian cho những chuyện không đâu này, chàng gạt ngang:
- Cảm phiá»n cô nương đưa tại hạ vào gặp Cung chá»§. Càng mau càng tốt.
Thiếu nữ lại cưá»i:
- Äiá»u đó không có gì khó khăn. Nhưng trước khi đưa chàng Ä‘i, thiếp muốn chàng trả lá»i má»™t câu há»i. Những Ä‘iá»u thiếp nói vừa rồi có đúng hay không?
Phương Bá»­u Ngá»c nóng lòng nói:
- Chừng như là không sai đâu, cô nương.
Nàng gật đầu:
- Nếu không sai xin chàng hãy cởi bỠy phục ra. Chàng cởi bỠy phục xong rồi thiếp sẽ đưa chàng đi gặp Cung chủ.
Phương Bá»­u Ngá»c bình sinh không sợ trá»i không sợ đất. Song nghe nàng nói mà chàng suýt nhảy dá»±ng lên, mặt mày tái xám, chân bước lui má»™t bước.
Chàng Ä‘ang đứng trên thá»m ao. Bước tá»›i thì không sao, chứ bước lui thì tất rÆ¡i xuống ao liá»n.
Một tiếng ùm vang lên, nước bắn tung toé.
Quần áo chàng chưa kịp khô đã lại ướt trở lại, thân mình chá»›i vá»›i dưới ao. Chàng ngoi đầu lên, thấy hai thiếu nữ vẫn còn đó, chẳng biết từ đâu đã lại xuất hiện thêm hÆ¡n mưá»i nàng nữa, cÅ©ng áo má»ng bày trá»n thân hình như thế. Những tấm thân nóng bá»ng quyến rÅ©. Tất cả đứng trên bậc thá»m, lả lÆ¡i nhìn xuống.
Thiếu nữ khi nãy cưá»i khanh khách:
- Trên mình Phương thiếu hiệp hẳn có tật thẹo gì xấu xí lắm nên má»›i sợ phải để thân trần e ngưá»i ta thấy phải không?
Những nàng kia cÅ©ng cưá»i theo, tiếng cưá»i cá»§a các nàng trong trẻo êm tai vô cùng.
Trước khi tá»›i Bạch Thá»§y Cung, Phương Bá»­u Ngá»c đã suy nghÄ© đắn Ä‘o sá»± lợi hại kỹ lắm rồi. Chàng đã tiện thể nghÄ© rất nhiá»u phương cách để ứng phó vá»›i muôn ngàn nghịch cảnh bất ngá», nhưng chàng không bao giá» có thể ngỠđược mình lại rÆ¡i vào hoàn cảnh oái oăm như thế này.
Chẳng có gì là nguy hiểm, nhưng mà thật quá oái oăm. Con ngưá»i trút xiêm y không thẹn thùng thì còn là con ngưá»i nữa chăng, nhất là khi bây giá», chàng phÆ¡i mình trước hằng mươi thiếu nữ cÅ©ng gần như trần trụi.
Phải làm sao đây?
Có cách nào để đối phó không?
DÄ© nhiên, nếu chàng là dâm tặc thì không nói làm gì. Má»™t tên dâm tặc hẳn cho đây là ưu đãi trá»i cho, sẽ chẳng ngại ngùng cởi bá» xiêm áo mà đùa giỡn vá»›i tiên nữ.
Má»™t loạt những tiếng ùm ùm vang lên, những thiếu nữ đó đã nhảy xuống ao cả. Các nàng vá»— nước nhồi sóng lao tá»›i Phương Bá»­u Ngá»c.
Những tấm thân trắng nhễ nhại theo làn sóng bì bạch lướt tới.
Phương Bá»­u Ngá»c hét to:
- Nếu các cô nương tới gần hơn, tại hạ sẽ quay trở lui ngay.
Chàng biết là câu nói đó chẳng thể làm gì thay đổi tình hình được.
Song lúc đó quá bối rối, chàng hét bừa. Chứ chàng nghĩ, khi nào các cô này chịu buông tha cho chàng đi? Cho dù có, chàng có thể đi được chăng?




hết: Hồi 56
Tài sản của danangcity

Ãá» tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
àëèñà, àíãåë, äîñòàâêà, âîðîíåæ, ân cừu kiếm lục, êàëåíäàðü, êàìàñóòðà, êîíòîðà, èíòåðíåòå, ïåñåí, ìåðëåí, íèêîëü, ñïîðò, ñòóäåíòîâ, òàìîæíÿ


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a ngưá»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™