 |
|

27-10-2009, 11:44 AM
|
 |
Tiếp Nháºp Ma Äạo
|
|
Tham gia: Aug 2009
Bà i gởi: 313
Thá»i gian online: 4 ngà y 2 giá» 21 phút
Thanks: 1,747
Thanked 446 Times in 69 Posts
|
|
Thương Nguyệt
Thất Dạ Tuyết
Dịch giả: Lục Hương
Chương 11: TRÙNG PHÙNG
nguồn :forum.buddy.vn
Rốt cuá»™c Äồng ra sao rồi?
Tiết Tá» Dạ Ä‘i theo Diệu Phong bên dưới Ä‘iện ngá»c cung và ng, lòng như lá»a đốt. Những cây ngá»c hoa quỳnh, lầu son gác tÃa đó nhanh chóng lui lại đằng sau.
Nà ng đặt chân lên cây cầu Bạch Ngá»c nối liá»n hai bá» sông băng, nhìn mà n sương má» vấn vÃt và dòng sông băng ngưng kết bên dưới, trong lòng bá»—ng dâng lên má»™t cảm giác như Ä‘ang trong má»™ng – trên tuyệt đỉnh giữa vùng đất tuyết nà y, không ngá» lại ẩn tà ng má»™t thế giá»›i riêng rá»™ng lá»›n nhưá»ng ấy!
Bên trong thế giá»›i nà y, chÃnh là thế lá»±c xưa nay luôn đối kháng vá»›i Äỉnh Kiếm các ở Trung Nguyên sao?
“Ừm,†bá»—ng nhiên, nà ng nghe thấy má»™t giá»ng nói dịu dà ng đến mê ngưá»i: “Diệu Phong sứ trở vỠđấy à ?â€
Diệu Phong dừng bước, nhìn bóng áo lam Ä‘ang chầm cháºm lướt tá»›i bên kia cầu Bạch Ngá»c: “Diệu Thuá»· sứ?†Vừa nói, y vừa bước lên trước má»™t bước chắn trước mặt Tiết Tá» Dạ theo bản năng, tay để ở chá»— chỉ cách đốc kiếm chưa đầy má»™t thước – nữ nhân nà y quả thá»±c không rõ là địch hay bạn, cho dù gặp mặt trong cung cÅ©ng không thể sÆ¡ ý chút nà o.
Diệu Thuá»· để má»™t thị nữ cầm ô che, uyển chuyển bước ra giữa cầu, nhoẻn miệng cưá»i tươi như trăm hoa Ä‘ua nở vá»›i 2 ngưá»i.
Tiết Tá» Dạ vừa liếc mắt nhìn đã ngẩn ngưá»i ra: nữ tá» dị tá»™c nà y có suối tóc dà i mà u và ng kim sẫm, da trắng hÆ¡n tuyết, sống mÅ©i cao thẳng, bá» môi dà y má»m mại, đôi mắt tá»±a há»n dá»—i tá»±a không ngó quanh ngó quất, tình ý dạt dà o – vẻ đẹp lấn lướt chúng nhân ấy, so vá»›i Trung Nguyên đệ nhất mỹ nhân Thu Thuá»· Âm không ngá» cÅ©ng không thua kém là bao.
“Coi như là đã vá» rồi,†Diệu Thuá»· che miệng cưá»i khúc khÃch, đôi mắt đẹp đảo tròn: “Giáo vương đợi ngà i lâu lắm rồi đó.â€
Diệu Phong không tá» thái độ gì, chỉ nói: “Trên đưá»ng gặp phải Bát Tuấn cá»§a Tu La trưá»ng nên bị đình trá»… mất má»™t chút.â€
“Ồ? Váºy Diệu Phong sứ không bị thương chứ?†Diệu Thuá»· liếc má»™t cái, gáºt đầu hà m ý: “Chẳng trách mấy hôm nay ta đếm Ä‘i đếm lại mấy lần, trong đám sát thá»§ Tu La trưá»ng đó chỉ thiếu có Bát Tuấn và Tháºp Nhị Ngân Dá»±c.â€
Ãnh mắt Diệu Phong thoáng biến đổi: lẽ nà o chỉ trong mấy ngà y ngắn ngá»§i sau khi Äồng tạo phản, Tu La trưá»ng đã được Diệu Thuá»· tiếp quản rồi?
“Äồng sao rồi?†Tiết Tá» Dạ không còn nhẫn nại được nữa, tranh lên phÃa trước truy vấn.
Diệu Thuá»· hÆ¡i ngẩn ra, nhìn nữ tỠáo tÃm cuá»™n mình trong tấm áo choà ng lông ly miêu sắc và ng óng ánh, trong khoảng khắc từ đôi mắt thoáng như vươn ra má»™t xúc tu vô hình nhè nhẹ vuốt ve thăm dò đối phương. Nhưng xúc tu vô hình ấy chỉ thoáng hiện lên rồi láºp tức biến mất trong nháy mắt, thị đưa tay che miệng cưá»i khẽ, quay sang nói vá»›i Diệu Phong: “Ôi cha, Diệu Phong sứ, vị nà y chÃnh là Tiết cốc chá»§ cá»§a Dược Sư cốc sao? Váºy thì bệnh tình cá»§a Giáo vương coi không đáng lo nữa rồi.â€
Diệu Phong liếc nhìn Diệu Thuá»· má»™t cái, ánh mắt như Ä‘iện chá»›p – Giáo vương còn nói cả bà máºt mình bị trá»ng thương cho Diệu Thuá»· nữa sao?
Nữ nhân Ba Tư lai lịch bất minh nà y, xưa nay chẳng qua chỉ là dược đỉnh để Giáo vương tu luyện, là cái bình hoa di động chỉ có vẻ ngoà i, tại sao bá»—ng nhiên lại được tÃn nhiệm như thế - nhưng rồi y láºp tức giải được mối nghi vấn trong lòng: lần nà y trong giáo đại loạn liên tiếp, bản thân y lại Ä‘i xa bên ngoà i, Minh Lá»±c đã chết trong tráºn chiến vá»›i Äồng, còn Diệu Thuá»· thì trợ giúp Giáo vương trong lúc lâm nguy, cÅ©ng khó tránh Giáo vương không nhìn thị bằng con mắt khác.
“Tiết cốc chá»§ yên tâm, Äồng chưa chết – chẳng những chưa chết, mà còn khôi phục được trà nhá»› nữa đó.†Ãnh mắt Diệu Thuá»· quét qua hai ngưá»i, nhoẻn miệng cưá»i yểu Ä‘iệu, giắt cây sáo ngắn và o thắt lưng: “Diệu Phong sứ mau dẫn khách quý đến Äại Quang Minh Ä‘iện Ä‘i, Giáo vương Ä‘ang đợi ngà i đó. Thiếp thân được lệnh tạm thá»i tiếp quản Tu La trưá»ng, giá» phải đến đó xem xét đây.â€
Diệu Phong khẽ gáºt đầu: “Diệu Thuá»· sứ, má»i.â€
Diệu Thuá»· dẫn theo thị nữ ung dung bước Ä‘i, khoảng khắc hai ngưá»i lướt qua nhau, thị khẽ cúi đầu, mỉm cưá»i buông má»™t câu nói thầm: “Diệu Phong sứ, tháºt là lạ đó… nụ cưá»i trên mặt ngà i bị kẻ nà o Ä‘oạt mất rồi váºy?†Thị từ từ ngước nhìn y má»™t cái: “Là m nô gia thấy mà đau lòng quá!â€
Không đợi Diệu Phong trả lá»i, thị đã nhẹ nhà ng lướt khá»i Bạch Ngá»c kiá»u trong tiếng cưá»i khúc khÃch, tuyết trắng dưới chân vẫn hoà n hảo như chưa từng có ngưá»i bước qua.
Diệu Phong đứng trên cầu, gương mặt không chút cảm giác, nhìn chằm chằm xuống sông băng bên dưới, trầm mặc.
Nữ nhân nà y là m “dược đỉnh†cùng Giáo vương song tu thuáºt Hợp Hoan đã nhiá»u năm, giỠđây phảng phất như từ tronng ra ngoà i Ä‘á»u toát lên má»™t mùi hương ngá»t ngà o má»m mại. Nhưng cÅ©ng chÃnh mùi hương mê hoặc nà y, pha lẫn vá»›i vẻ thần bà khiến ngưá»i ta không thể nà o Ä‘oán biết, khiến ngưá»i ta phải kinh sợ.
Hai ngưá»i bá»n y Ä‘á»u là má»™t rong NgÅ© Minh Tá», nhưng thưá»ng ngà y chẳng có giao tình gì, kỳ quái nhất là , má»—i lần nhìn thấy thị, không hiểu tại sao y đếu ngấm ngầm có cảm giác không được tá»± nhiên lắm.
Còn lần gặp mặt nà y, thị còn nhìn thấu được y Ä‘ang có Ä‘iá»u gì đó khác thưá»ng – chuyện thuáºt Dục Xuân Phong Ä‘ang yếu dần Ä‘i xem ra khó mà che giấu nổi.
“Mau Ä‘i thôi!†Tiết Tá» Dạ lên tiếng cắt đứt dòng suy nghÄ© cá»§a y: “Ta muốn gặp Giáo vương cá»§a ngươi!â€
Äồng đã khôi phục ký ức? Có phải Giáo vương đã giải khai kim châm phong não cho đệ ấy? Váºy lúc nà y đệ ấy ra sao rồi? Tiết Tá» Dạ như có lá»a đốt trong lòng, gạt Diệu Phong sang má»™t bên, chạy như bay trên tuyết, bà n tay nắm chặt miếng Thánh Há»a lệnh.
Diệu Phong giáºt mình – nữ tá» nà y, muốn lấy miếng Thánh Há»a lệnh đó để đổi lấy lá»i hứa gì cá»§a Giáo vương?
Lẽ nà o… là tÃnh mạng cá»§a Äồng? NghÄ© tá»›i đây, y chợt thấy lạnh buốt cả ngưá»i. Giáo vương là ngưá»i thế nà o, là m sao lão có thể chấp nháºn để má»™t kẻ phản bá»™i sống được chứ? Thứ nhân váºt như Äồng, nếu mà không giết, sau nà y ắt hẳn sẽ để lại háºu há»a vô cùng, nói tình nói lý, Giáo vương cÅ©ng quyết không thể bá» qua cho hắn được.
Nếu Tiết Tá» Dạ đưa ra yêu cầu như váºy, cho dù Giáo vương có đáp ứng, thì yêu cầu ấy cÅ©ng sẽ thà nh nguồn gốc cá»§a hoạ sát thân đổ lên đầu nà ng sau nà y!
Nhưng chỉ trong má»™t thoáng y ngần ngừ ấy, Tiết Tá» Dạ đã chạy lên báºc cấp, xông và o tòa Äại Quang Minh thánh Ä‘iện hung vÄ© nguy nga. Dá»c đưá»ng cÅ©ng có vô số giáo đồ định bước ra ngăn cản, nhưng khi thấy miếng Thánh Há»a lệnh trong tay nà ng thì Ä‘á»u nhất loạt lùi xuống như nước thá»§y triá»u.
“Äợi đã!†Diệu Phong phục hồi ý thức, Ä‘iểm chân lên cầu, lao vút lên rồi hạ xuống bên ngoà i đại Ä‘iện, đưa tay cản nữ tá» Ä‘ang xồng xá»™c chạy và o ấy lại, nhưng y đã muá»™n mất má»™t bươc - Tiết Tá» Dạ đã bước qua báºc cá»a, chạy thẳng tá»›i trước ngá»c tá»a!
Bên trong đại Ä‘iện toà n là má»™t mà u đỠkhiến ngưá»i ta nhìn mà không khá»i giáºt mình, khắp nÆ¡i Ä‘á»u là hoa văn hình lá»a, tá»±a hồ như má»™t biển lá»a khổng lồ.
Vô số mà n trướng Ä‘ang bay bay trong gió nhẹ, chuông ngá»c Ä‘Ãnh viá»n kêu khe khẽ - ở nÆ¡i cao nhất cá»§a toà đại Ä‘iện rá»±c lá»a nà y, má»™t lão nhân đội mÅ© cao Ä‘ang nghiêng nguá»i dá»±a và o ngá»c tá»a, có vẻ như Ä‘ang nhà n rá»—i buồn chán, vung vẩy cây kim trượng trong tay đùa cợt vá»›i con chó ngao xÃch bên dưới.
Con ác khuyển như con bê đột nhiên đứng lên, lông trên lưng dựng đứng, phát ra những tiếng gừ gừ khe khẽ.
Lão nhân hÆ¡i giáºt mình, quay ngoắt đầu lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn chòng chá»c và o nữ tá» lạ mặt vừa chạy xá»™c và o đại Ä‘iện.
Nà ng chạy đến trước ngá»c toạ, hÆ¡i thở vừa Ä‘iá»u hoà đã ngẩng mặt lên nhìn báºc vương giả phÃa trên, giÆ¡ tay phải ra hiệu.
“Tiết cốc chá»§ à ?†Nhìn thấy miếng Thánh Hoả lệnh trên tay nà ng, ánh mắt Giáo vương dịu dần Ä‘i, từ từ đứng dáºy.
Giá»ng nói Giáo vương hết sức kỳ quái, nghe có vẻ Ä‘iá»m tÄ©nh, nhưng lại mang theo ba phần dồn dáºp cấp bách. Công phu vá»ng văn vấn thiết (Nhìn, nghe, há»i và bắt mạch) cá»§a ngưá»i hà nh y cá»±c kỳ cao thâm, Tiết Tá» Dạ vừa nghe đã hiểu vị vương giả ngồi trên ngá»c toạ kia đã hư nhược thế nà o – nhưng dù là thế, ở ngưá»i nà y vẫn toát lên má»™t thứ áp lá»±c cá»±c kỳ lá»›n, chỉ má»›i liếc mắt nhìn qua má»™t cái đã khiến nà ng phải sững ngưá»i dừng bước lại!
“Giáo vương…†Nà ng do dự lên tiếng.
Con chó ngao bên dưới ngá»c toạ đột nhiên tru lên, cong ngưá»i lại, sợi xÃch và ng trên tay Giáo vương căng ra, cảnh giác nhìn vị khách không má»i bá»—ng nhiên chạy xá»™c và o ấy. Con ác khuyển bị dây xÃch và ng xÃch và o tấm thảm Ba Tư bên dưới ngá»c toạ, nhìn như má»™t con bê mà u xám.
“Ã!†Nà ng vừa ngước lên nhìn, bá»—ng nhiên thất thanh hét lên má»™t tiếng - ở đó, xÃch chung vá»›i con chó ngao ấy, không ngá» còn có cả má»™t ngưá»i nữa!
Con ngưá»i toà n thây nhuốm đầy máu ấy cÅ©ng bị dây xÃch và ng xÃch chặt và o cổ, vòng sắt ghìm chặt lấy gáy, không thể nà o ngẩng đầu lên nổi. Hai tay hai chân y còn bị khóa sắt nặng ná» khoá chặt xuống đất, bị ép phải áp ngưá»i xuống mặt đá băng lạnh, khắp ngưá»i chá»— nà o cÅ©ng là dấu vết cá»§a những cá»±c hình thảm khốc. Y Ä‘eo trên mặt má»™t tấm mặt nạ bạch ngá»c, nằm yên bất động tá»±a hồ đã chết.
Nhưng khi Tiết Tá» Dạ vừa bước và o, kẻ ấy như chạm phải Ä‘iện, láºp tức xoay mặt Ä‘i né tránh ánh mắt nà ng.
Dù không thấy rõ mặt, nhưng nà ng vừa nhìn đã nháºn ra ngay.
“Minh Giá»›i!†Tiết Tá» Dạ bất chấp tất cả lao lên: “Minh Giá»›i!â€
Nà ng đã thấy đôi mắt ảm đạm không ánh sáng đằng sau tấm mặt nạ ngá»c, thấy những vết máu loang lổ khắp ngưá»i – vừa nhìn, nà ng đã biết hắn phải chịu đựng những cá»±c hình tà n nhẫn tá»›i nhưá»ng nà o.
Tiết Tá» Dạ cÆ¡ hồ không dám tin và o mắt mình: chưa đầy má»™t tháng trước, ở Dược Sư cốc, Minh Giá»›i vẫn còn lãnh khốc cao ngạo, ra tay tà n độc như thế, ấy váºy mà chỉ má»›i hai mươi mấy hôm sau, không ngá» hắn đã trở nên tà n tạ thế nà y!
Là ai… là ai đã hại đệ ấy? Ai đã hại đệ ấy?
Khoảnh khắc ấy, cảm giác Ä‘au nhói tim cÆ¡ hồ như khiến nà ng tắc thở, Tiết Tá» Dạ bá» mặc má»i thứ trên Ä‘á»i, chạy như bay tá»›i.
Còn chưa đến gần ngá»c toạ được 1 trượng, con chó ngao kia đã bổ tá»›i. Con ma thú vùng đất tuyết phả ra hÆ¡i thở tanh lòm, nhe hà m rắng trắng Æ¡n ởn, nhảy xồ và o nữ tá» tay trói gà không chặt. Nhưng nà ng căn bản không há» tránh né, vẫn chẳng hỠđếm xỉa mà lao tá»›i bên ngưá»i bị xÃch dưới đất kia.
Con chó ngao bổ và o vai Tiết Tá» Dạ, hung tợn đè nà ng té ngá»a ra sau, nhe hà m răng sắc cắn và o cổ há»ng nà ng.
“A!†Thấy nà ng gặp nguy hiểm, kẻ từ đầu tá»›i cuối vẫn lặng lẽ như ngưá»i chết kia cuối cùng cÅ©ng có phản ứng buá»™t miệng kêu lên khe khẽ, giãy giụa như muốn đứng lên, nhưng dây xÃch nÆ¡i cổ và tay chân đã giằng hắn trở lại sát ná»n đất, không thể di chuyển chút nà o.
Äúng và o khoảng khắc trước khi con ác khuyển cắn và o cổ há»ng mình, Tiết Tá» Dạ chỉ thấy sau lưng giáºt mạnh má»™t luồng lá»±c đạo bất ngá» kéo giáºt nà ng ra.
“Cách cách!†Con chó ngao cắn trượt, hai hà m răng trắng sắc nhá»n kẹp và o nhau, phát ra thứ âm thanh khiến ngưá»i ta phải sởn cả gai ốc.
Nà ng bị luồng sức mạnh ôn nhu ấy kéo ra hơn ba thước, nhẹ nhà ng hạ xuống đất. Bỗng thấy sau lưng tê tê, hai chân đột nhiên không thể cỠđộng nổi nữa.
“Tiết cốc chá»§, chá»› lại gần thần thú.†Giá»ng nói ấy nhẹ nhà ng cất lên, phong toả huyệt đạo rồi má»›i đặt nà ng xuống.
“Phong,†Giáo vương liếc nhìn ngưá»i vừa má»›i lặng lẽ bước và o, nét mặt hiện lên má»™t nụ cưá»i, chìa tay ra nói: “Hà i tá» cá»§a ta, vá» rồi hả? Mau qua đây.â€
Diệu Phong bước tá»›i, cúi đầu quỳ má»™t châ trước ngá»c tá»a: “Tham kiến Giáo vương.â€
“Äúng là má»™t đứa trẻ giá»i giang, quả nhiên đã đưa được Tiết Cốc chá»§ vỠđây đúng hẹn.†Giáo vương mỉm cưá»i tán thưởng, bà n tay đặt lên đỉnh đầu Diệu Phong xoa nhè nhẹ: “Phong, ta đúng là không nuôi dưỡng nhầm ngưá»i – ngươi vừa hiểu chuyện, lại vừa tà i giá»i. Không giống con rắn độc Äồng kia, lúc nà o cÅ©ng muốn trở mặt cắn ân nhân cÅ©ng là chá»§ nhân cá»§a hắn.â€
Diệu Phong thoáng ngây ra, nhưng chỉ trầm mặc không nói.
“Thả Minh Giá»›i ra!†Tiết Tá» Dạ bị Ä‘iểm huyệt đạo nhưng vẫn gà o lên the thé: “Láºp tức thả nó ra!â€
Minh Giá»›i? Giáo vương thoáng ngẩn ngưá»i, hai mắt bá»—ng nhiên sáng rá»±c lên, tá»±a như Ä‘ang bắn ra từng thanh kiếm sắc lạnh buốt, nhưng nét mặt lại chẳng há» thay đổi, chỉ thấy lão chầm cháºm đứng lên, mỉm cưá»i ôn hòa nói: “Tiết cốc chá»§, cô nói gì váºy?â€
“Láºp tức thả nó ra!†Nà ng không thể chuyển động hai chân, chỉ biết phẫn ná»™ ngẩng đầu lên, không há» sợ hãi mà trừng mắt nhìn thẳng và o Giáo vương, nắm chặt miếng Thánh Há»a lệnh trong tay: “Nếu còn muốn sống, thì thả nó ra! Bằng không ông cÅ©ng đừng hòng sống nổi!â€
Giáo vương lặng lẽ hÃt sâu và o má»™t hÆ¡i, không trả lá»i ngay, ánh mắt dò há»i dừng lại trên ngưá»i Diệu Phong. Nhưng Diệu Phong lại cúi gằm mặt xuống để tránh ánh mắt cá»§a lão.
Nếu nói ra chân tướng, vá»›i tÃnh cách cá»§a Giáo vương, nhất định sẽ không buông tha cho con cá lá»t lưới cá»§a tráºn đồ sát thôn năm xưa. Thá»i gian chỉ ngắn ngá»§i như má»™t cái nháy mắt, mà trong lòng Diệu Phong như có vô số tráºn chiến xảy ra, lần đầu tiên trong Ä‘á»i y không dám nhìn thẳng và o mắt Giáo vương.
“Không! Äừng trị bệnh cho lão!†Äồng Ä‘ang bị xÃch và ng giữ chặt chẳng ngá»i lại bá»—ng nhiên hét lá»›n, ngẩng mặt lên nhìn Tiết Tá» Dạ: “Con ác quá»· nà y! Lão là …â€
“Bốp!†Má»™t tráºn gió trắng lướt qua đại Ä‘iện, bà n tay khép lại thà nh Ä‘ao tà n nhẫn chém xuống lưng hắn – tuyệt đối không thể để Äồng nói ra chân tướng sá»± tháºt lúc nà y được! Bằng không, Tiết Tá» Dạ rất có thể sẽ bất chấp tất cả mà báo thù, chẳng những bản thân y bị ép phải động thá»§, mà cả Giáo vương cÅ©ng không còn cách nà o cứu trị nữa.
“Dừng tay!†Tiết Tá» Dạ gà o lên, nhìn thân thể đầy máu cá»§a Äồng gục xuống, ánh mắt nà ng trà n ngáºp lá»a phẫn ná»™. Nhưng y chỉ há» hững quay lại đón lấy ánh mắt nà ng, bà n tay vẫn hạ xuống.
“Phong, động thá»§ trước mắt khách quý, tháºt là mạo phạm quá.†MÆ¡ hồ hiểu ra Ä‘iá»u gì đó, đôi mắt Giáo vương chợt lóe lên như yêu tinh, cất tiếng trách móc tên thuá»™c hạ lão tÃn nhiệm nhất – chưa được lệnh cá»§a lão mà đã bất ngỠđộng thá»§, chắc chắn Diệu Phong phải vì má»™t chuyện gì đó cá»±c kỳ quan trá»ng đây!
Giáo vương cưá»i lạnh: “Ngưá»i đâu, giải tên phản đồ nà y Ä‘i cho ta!â€
“Không được giết!†Thấy tên giáo đồ bưới lên tháo xÃch lôi kẻ Ä‘ang hôn mê bất tỉnh kia Ä‘i, Tiết Tá» Dạ lại cao giá»ng hét lên lần nữa.
“Tiết cốc chá»§ quả nhiên là lương y như từ mẫu.†Giáo vương ngoảnh đầu lại mỉm cưá»i, nhìn từ bi như má»™t vị thánh: “Tên phản đồ Äồng nà y có âm mưu hà nh thÃch bản tá»a, bản tá»a thanh lý môn há»™, cÅ©ng là chuyện hết sức bình thưá»ng…â€
Tiết Tá» Dạ bá»—ng giáºt bắn mình, hiểu ra má»i chuywện: Minh Giá»›i tốn hết tâm tư Ä‘oạt lấy Long huyết châu, thì ra lại là để đối phó vá»›i Giáo vương! Nó… nó vì mưu phản bất thà nh nên má»›i rÆ¡i và o cảnh ngá»™ nà y sao?
“Nếu Tiết cốc chá»§ đã cầu xin cho hắn, ta cÅ©ng không ngại tạm thá»i giữ mạng chó cá»§a hắn lại.†Giáo vương há» hững chấp thuáºn.
Không ngá» vị Giáo vương cá»§a Ma giáo mà cả thiên hạ Ä‘á»u khiếp sợ nà y lại dá»… nói chuyện đến thế, Tiết Tá» Dạ thoáng ngẩn ngưá»i, thở ra má»™t hÆ¡i nhè nhẹ, rồi cất tiếng: “Giáo vương nhân từ, sau nà y nhất định sẽ được hồi báo.â€
“Phong,†Giáo vương khẽ chau mà y: “Thất lá»… quá rồi đó, còn không mau giải huyệt đạo cho Tiết cốc chá»§ Ä‘i!â€
“Tiết cốc chá»§, cô dùng Thánh há»a lệnh đến yêu cầu ta tha mạng cho má»™t tên phản đồ - được rồi, cô sẽ được như ý.†Giáo vương mỉm cưá»i, ánh mắt trở nên lạnh lẽo tà n khốc, gằn giá»ng nói từng chữ má»™t: “Kể từ bây giá» tÃnh mạng cá»§a Äồng thuá»™c vá» cô. Nhưng, chỉ khi nà o cô chữa khá»i bệnh cho bản tá»a, má»›i có thể đưa hắn Ä‘i.â€
Là uy hiếp, hay là trao đổi?
Khóe môi Tiết Tá» Dạ khẽ nhếch lên, ngạo mạn trả lá»i: “Quyết định váºy Ä‘i!â€
“Cốc chá»§ tháºt khà khái,†Giáo vương khẽ cưá»i: “CÅ©ng không cần chuẩn Ä‘oán bệnh tình cá»§a bản tá»a trước hay sao?â€
“Tá» Dạ tá»± tin là m được.†Ãnh mắt nà ng đầy vẻ kiêu hãnh.
“Váºy thì, giá» hãy đến đến Lạc Viên trên đỉnh núi nghỉ ngÆ¡i trước đã, ngà y mai sẽ phiá»n cốc chá»§ khám chữa.†Giáo vương cưá»i cưá»i, ra lệnh cho tên thị tùng bên cạnh dẫn khách quý Ä‘i.
Nà ng vừa bước ra khá»i đại Ä‘iện, lão nhân đã không thể nà o kìm nén nổi mà báºt ho sù sụ, cảm giác như trong miệng lại á»™c ra má»™t bụm máu lá»›n – xem ra, dùng hết ná»™i lá»±c cÅ©ng không đè nén được vết thương nà y xuống rồi. Nếu nữ nhân nà y mà không xuất thá»§ tương cứu, quá ná»a là bản thân ta sẽ chết trước tên tiểu tá» Äồng kia má»™t bước cÅ©ng nên?
Vì váºy, bất luáºn thế nà o, trước mắt tuyệt đối không thể trái ý bất cứ yêu cần nà o cá»§a thị.
Hừ… có Ä‘iá»u 7 ngà y sau, độc chất Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng sẽ từ mắt ăn sâu và o não bá»™, dần dần xâm thá»±c thần trà cá»§a hắn, đến lúc ấy thì thần y như ngươi cứ dẫn tên ngu độn thiên hạ không ai có thể cứu trị nà y mà đi…
Ta xin thá» vá»›i Minh tôn, hai ngưá»i các ngươi, quyết không thể sống mà rá»i khá»i ngá»n Côn Luân sÆ¡n nà y đâu!
Sau khi tên thị tùng đưa Tiết Tá» Dạ Ä‘i khá»i, Äại Quang Minh Ä‘iện lại chìm và o trong im lặng lần nữa.
“Phong, ngẩng đầu lên,†Giáo vương ngồi xuống ngá»c tá»a giữ chặt kim trượng không ngừng thở dốc, lạnh lùng lên tiếng: “Cho ta biết, đây rốt cuá»™c là chuyện gì? Nữ nhân ấy có quan hệ thế nà o vá»›i Äồng?â€
Diệu Phong bá»—ng giáºt bắn mình, bá» vai run lên nhè nhạ, nhưng vẫn không dám ngẩng đầu lên.
“Nhìn ta đây!†Lần đầu tiên thấy tên thuá»™c hạ tâm phúc trầm mặc phản kháng lại mệnh lệnh, ánh mắt Giáo vương bá»—ng trở nên sắc bén như dao, giáºm mạnh cây kim trượng xuống: “Tại sao thị lại biết tên tháºt cá»§a Äồng? Tại sao vừa rồi ngươi lại ra tay ngăn hắn lại? Ngươi biết được gì rồi?â€
Trầm mặc hồi lâu, Diệu Phong bá»—ng nhiên quỳ má»™t chân xuống: “Xin Giáo vương khoan dung!â€
“Ngươi nói đi, ta sẽ khoan dung.†Giáo vương nắm chặt kim trượng, nhìn chằm chặp và o gã thanh niên áo trắng đang quỳ trước mặt.
“Tiết Tá» Dạ… nà ng ta… nà ng ta là kẻ sống sót ở thôn Ma Già năm xưa!†Ngáºp ngừng má»™t lúc lâu, cuối cùng Diệu Phong má»›i buông má»™t câu như váºy, sắc mặt dần dần trở nên nhợt nhạt: “Thuá»™c hạ sợ Äồng tiết lá»™ chân tướng việc chúng ta diệt tá»™c diệt thôn năm xưa cho nà ng ta, nên má»›i mạo muá»™i động thá»§. Mong Giáo vương thứ tá»™i!â€
“Thôn trại Ma Già ? Cố hương cá»§a Äồng à ?†Giáo vương trầm ngâm, từ từ nhá»› lại vụ huyết án ấy, rồi báºt cưá»i lạnh lẽo: “Quả nhiên… lại là má»™t con cá lá»t lưới. Nhổ cá» phải nhổ táºn gốc…â€
Lão chống cây kim trượng xuống đất, sát khà từ từ hiện lên trong ánh mắt: “Nói như váºy thì hiện giá» thị vẫn chưa biết chân tướng?â€
“Vâng.†Diệu Phong cúi đầu.
“Thế thì trước khi thị chết hãy cho thị biết.†Khóe miệng Giáo vương nhếch lên nở má»™t nụ cưá»i tà n khốc: “Trước đó, thị vẫn còn giá trị lợi dụng.â€
Ngữ Ä‘iệu cá»§a lão nhẹ nhà ng mà lạnh lùng, phảng phất như má»™t thanh Ä‘ao Ä‘ang chầm cháºm rút ra, phản xạ những tia sáng lạnh lẽo.
Biết rõ tÃnh tình Giáo vương thế nà o, Diệu Phong khẽ giáºt mình, vá»™ khấu đầu nói: “Giáo vương… xin ngưá»i tha cho nà ng ấy má»™t mạng!â€
Trên ngá»c tá»a, bà n tay Ä‘ang xoay chuyển cây kim trượng bá»—ng dừng lại: “Phong,†ánh mắt Giáo vương ngưng tụ lại, nhìn chăm chăm và o tên đệ tá» Ä‘ang quỳ dưới báºc cấp, cÆ¡ hồ không thể tưởng tượng nổi: “Ngươi nói gì hả?â€
“Thuá»™c hạ to gan, xin Giáo vương tha cho nà ng má»™t con đưá»ng sống!†Y thấp ngưá»i, vầng trán chạm xuống báºc cấp bằng ngá»c cứng rắn.
Kim trượng vươn ra như Ä‘iện chá»›p, Ä‘iểm và o cằm dưới ngăn cản Diệu Phong tiếp tục khấu đầu. Giáo vương ngồi trên ngá»c tá»a nheo nheo mắt nhìn y tháºt kỹ, không biết là hỉ hay ná»™: “Phong, ngươi là m gì váºy? Ngươi lại cầu xin cho má»™t kẻ bất lợi vá»›i ta sao? Từ lúc ngươi bước và o đây ta đã nháºn ra rồi – nụ cưá»i trên mặt ngươi, bị kẻ nà o Ä‘oạt Ä‘i mất váºy?â€
Diệu Phong im lặng, chỉ khe khẽ cúi đầu. Cá»— chân khà ấm áp trong ná»™i thể mà y có thể thao túng dá»… dà ng đã dần dần ngưng trệ, đến trước ngá»±c thì dưá»ng như bị thứ gì đó chặn lại, không có cách nà o Ä‘i lên được nữa – thuáºt Dục Xuân Phong đã mất, giá» y chỉ còn lại ba bốn phần công lá»±c, má»™t thân tuyệt há»c cÅ©ng bị phế Ä‘i quá ná»a.
Giáo vương nhìn thẳng và o gương mặt xanh xao cá»§a Diệu Phong, nghiến răng kèn kẹt: “Có phải nữ nhân ấy đã phá thuáºt Dục Xuân Phong cá»§a ngươi không?â€
“Trên đưá»ng tá»›i đây, nà ng… nà ng đã nhiá»u lần cứu thuá»™c hạ.†Nghe ra được ná»™ ý trong ngữ Ä‘iệu cá»§a Giáo vương, Diệu Phong cuối cùng cÅ©ng không nén được mà mở miệng biện há»™ cho Tiết Tá» Dạ, cÆ¡ hồ như không biết phải diá»…n đạt thế nà o, lại có chút bất an, hai tay y nắm chặt lại: “Từ trước đến giá», ngoà i Giáo vương ra, xưa nay chưa có ai, chưa có má»™t ai… thuá»™c hạ chỉ là không muốn nhìn thấy nà ng phải chết.â€
“Ta hiểu rồi.†Không để Diệu Phong nói tiếp, Giáo vương hạ kim trượng xuống, trong chá»›p mắt đã khôi phục lại được bình tÄ©nh: “Phong, 20 năm rồi, đây là lần đầu tiên ngươi để ý đến tÃnh mạng cá»§a ngưá»i khác đấy.â€
Diệu Phong không nói gì, hình như cÅ©ng không biết phải trả lá»i thế nà o, gương mặt trắng bệch không thấy nụ cưá»i.
Giáo vương trầm ngâm, chỉ lặng lẽ quan sát những biểu hiện xưa nay chưa từng xuất hiện trên gương mặt tên đệ tá» tâm phúc, không khá»i thầm kinh hãi: chỉ chưa đầy má»™t tháng không gặp mà đứa trẻ nà y đã khác hẳn rồi… nụ cưá»i mưá»i mấy năm như má»™t đã biến mất, cả vẻ thản nhiên há» hững cá»§a mưá»i mấy năm cÅ©ng bị phá mất. Tron gmắt nó, không còn chỉ có lòng tin kiên định, thuần túy vá»›i chém giết nữa – thanh kiếm vô tưởng vô niệm nà y… cuối cùng cÅ©ng bị đánh gãy rồi!
“Nếu ta vẫn kiên quyết muốn giết thị, thì ngươi…†Giáo vương đưa kim trượng Ä‘iểm nhẹ và o cằm Diệu Phong, lạnh lùng há»i “sẽ thế nà o?â€
Bà n tay Diệu Phong nắm chặt lại, trong mắt lá»™ rõ sá»± hoang mang rối loạn, chỉ thấy y từ từ khép mi mắt lại, cuối cùng chỉ thà nh tháºt trả lá»i: “Thuá»™c hạ… cÅ©ng không biết mình sẽ thế nà o nữa.â€
Má»™t câu trả lá»i hoang mang như váºy, đối vá»›i Giáo vương tháºt không khác gì má»™t sá»± uy hiếp. Ãnh mắt lão thoắt biến đổi, kim trượng mang theo ná»™ ý Ä‘áºp mạnh xuống.
Còn Diệu Phong vẫn chỉ im lặng cúi đầu, cÅ©ng không tránh né, để cho kim trượng Ä‘áºp xuống lưng mình. Y rên lên má»™t tiếng khe khẽ, nhưng cÅ©ng không há» di động má»™t phân.
“Dám nói như váºy vá»›i ta hả?†Kim trượng liến tiếp buông xuống, cuồng ná»™, cÆ¡ hồ muốn Ä‘áºp y chết ngay tại chá»—: “Ta coi ngươi như con cá»§a mình, váºy mà ngươi lại dám uy hiếp ta! Các ngươi đúng là lÅ© lang cẩu!â€
Nhưng Diệu Phong chỉ mãi cúi đầu, im lặng chịu đựng.
“Thôi được.†Cuối cùng Giáo vương cÅ©ng ném kim trượng Ä‘i, mệt má»i dá»±a lưng vá» phÃa sau, để thân thể chìm hẳn và o ngá»c tá»a, chán ngán thở than: “Phong, đây là yêu cầu đầu tiên cá»§a ngươi vá»›i ta trong 20 năm nay, ta đáp ứng ngươi – nữ nhân ấy, tháºt không tầm thưá»ng.â€
“Äa tạ Giáo vương.†Trong mắt Diệu Phong hiện lên vẻ hân hoan, cúi đầu bái tạ. Nhưng vừa mở miệng, y đã không đè nén được huyết khà đang nhá»™n nhạo nÆ¡i lồng ngá»±c, má»™t ngụm máu phun ra dưới ngá»c tá»a.
Giáo vương cÅ©ng thở hổn hển, bà n tay ôm chặt lấy ngá»±c – từ khi tu luyện Thiết Mã Băng Hà tẩu há»a nháºp ma, toà n thân kinh mạch lão Ä‘á»u lệch lạc, Ä‘au đớn vô cùng, sức khá»e má»—i ngà y Ä‘á»u kém Ä‘i.
Trong tình thế hiện tại, bất luáºn thế nà o cÅ©ng không thể bá» quân cá» biết nghe lá»i nhất nà y được.
Trong lao ngục tối tăm lạnh lẽo, chỉ có tiếng nước rơi tà tách nhỠnhẹ.
Lao ngục đơn độc nà y được tạo thà nh từ má»™t lồng sắt khổng lồ, nằm ở nÆ¡i sâu nhất trong Tuyết Vá»±c, ánh sáng cÅ©ng không rá»i tá»›i.
Sợi xÃch và ng dà i thượt buông xuống, khóa chặt lấy tứ chi phạm nhân, khiến hắn không thể cỠđộng. Trong Tuyết Vá»±c thỉnh thoảng lại vang lên tiếng rên la thảm thiết cá»§a những kẽ thụ hình, thê thiết như tiếng tru cá»§a loà i ma quá»· là m ngưá»i ta phải nổi da gà . Thế nhưng, kẻ bị nhốt trong lồng vẫn không hỠđộng Ä‘áºy.
“Bịch!†Má»™t váºt má»m má»m bị ném và o trong lồng, không ngá» lại là má»™t bá»c nhầy nhầy lẫn cả da rắn lẫn da ngưá»i, mùi tanh xá»™c và o mÅ©i, nhưng kẻ bị khóa chặt kia vẫn chẳng có chút phản ứng nà o.
“Sao váºy, đây là da lá»™t từ ngưá»i tên đồng đảng cá»§a ngươi đó – không muốn xem thá» sao? Äồng?†Lam y nữ tỠđứng ngoà i lồng sắt, báºt cưá»i lạnh lẽo, nheo mắt nhìn kẻ Ä‘ang bị xÃch bên trong châm chá»c: “Äúng rồi, ta quên mất, giá» ngươi có muốn xem cÅ©ng không xem được nữa rồi.â€
Äối phương vẫn không có động tÄ©nh, năm sợi xÃch và ng buông xuống xuyên qua thân thể hắn, khóa chặt cả ngưá»i.
Từ sau khi trúngThất Tinh Hả ÄÆ°á»ng ba hôm trước, tên sát thá»§ tuyệt đỉnh từng khiến thiên hạ nghe tên phải biến sắc nà y Ä‘á»u chìm trong im lặng, để mặc cho độc tố dần dần xâm thá»±c thân thể, không nói lá»i nà o.
Diệu Thá»§y không khá»i có chút bá»±c bá»™i: từ lúc Giáo vương giao Äồng cho thị xá» lý, thị đã có tÃnh toán rồi – thị muốn há»i hắn xem sau tráºn phản biến đó, hạt Long huyết châu đã biến Ä‘i đâu mất rồi!
Diệu Há»a đã chết, giá» chỉ còn thị và Äồng biết đến sá»± tồn tại cá»§a thứ nà y.
Äó là thứ kịch độc duy nhất có thể đẩy Giáo vương và o chá»— chết – nếu có thể lấy được vá» tay… nhưng bất luáºn là thị dùng nghiêm hình đánh Ä‘áºp thế nà o, Äồng cÅ©ng quyết chẳng nói lấy má»™t lá»i.
Khả năng chịu đựng Ä‘au đớn cá»§a những kẻ xuất thân trong Tu La trưá»ng quả tháºt là rất kinh ngưá»i.
Nhưng đến mức độ nà y, thì dưá»ng như đã vượt quá cá»±c hạn cá»§a nhân loại rồi.
Có lúc, tháºm chà thị còn hoà i nghi độc chất cá»§a Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng xâm thá»±c quá nhanh, không đợi ký ức cá»§a Äồng bị rá»a sạch đã là m thân thể hắn tê liệt mất rồi – nếu không, thân thể máu thịt cá»§a con ngưá»i là m sao có thể chịu đựng nổi những cá»±c hình tà n khốc đến nhưá»ng ấy?
“Váºy thì, còn cái nà y?†Bịch má»™t tiếng nữa, lại thêm má»™t thứ bị ném và o trong: “Nữ đại phu đó đã mạo phạm Giáo vương, bị chặt đầu rồi… ngươi còn nhá»› thị là ai không?â€
Äồng ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt tưởng chừng như đã mất Ä‘i ánh sáng kia bá»—ng sáng rá»±c lên!
Hắn bất chấp tất cả, đưa tay sá» mó bằng được cái đầu lâu bị ném và o kia. Dây xÃch trong nháy mắt bị kéo căng cứng ra, thÃt chặt và o da hắn, cÆ¡ thể vốn đã thương tÃch đầy mình lại ứa máu tươi lần nữa.
Nhưng, ngón tay hắn chạm phải, lại là một cái đầu lâu nam nhân râu ria đầy mặt.
“Ha ha ha ha…†Diệu Thuá»· ngá»a mặt cưá»i lá»›n: “Äó là đầu cá»§a Diệu Há»a – nhìn ngươi sợ hãi chưa kìa!â€
Dưá»ng như bị trúng má»™t đòn và o ngay chá»— yếu hại, Äồng không hồi đáp gì, chỉ á»§ rÅ© ngồi phịch xuống, ánh mắt toát lên bất lá»±c và sợ hãi.
Ký ức trong óc hắn dần dần má» nhạt Ä‘i, thứ kịch độc ấy Ä‘ang dần dần xâm thá»±c và o thần trà hắn như má»™t lá»i nguyá»n rá»§a độc ác, tẩy sạch tất cả những hồi ức cá»§a hắn – chẳng hạn những chuyện ở Tu La trưá»ng, chẳng hạn như ký ức bao năm hoà nh hà nh Tây Vá»±c…
Nhưng hình bóng nữ tỠđó thì phảng phất như đã in sâu và o cốt tủy hắn, đến chết cũng không thể nà o quên được.
“Ngươi không muốn nhìn thấy thị phải chết, đúng không?†Hai mắt Diệu Thuá»· hiện lên vẻ đắc ý cá»§a ngưá»i thắng cuá»™c, cất tiếng há»i: “Ngươi cÅ©ng hiểu rõ nữ đại phu ấy lên núi dá»… nhưng xuống núi thì khó phải không? Thị đã là m Giáo vương tức giáºn, sá»›m muá»™n gì cÅ©ng bị chặt đầu thôi! Kha kha, Äồng, đó Ä‘á»u là vì ngươi cả đó, ha ha!â€
Hai vai Äồng bá»—ng nhiên run lên bần báºt, máu tà tách rÆ¡i xuống từ những vết thương.
“Diệu Thuá»·,†hắn đột nhiên ở miệng, giá»ng nói khà n Ä‘i vì những cá»±c hình tà n khốc: “Hai chúng ta, hãy trao đổi Ä‘iá»u kiện Ä‘i.â€
“Há»?†Diệu Thuá»· nhoẻn miệng cưá»i, lại gần lồng sắt thấp giá»ng nói: “Sao hả, cuối cùng cÅ©ng chịu khai ra Long huyết châu ở đâu rồi à ?â€
“Nói Ä‘i, ngươi muốn gì nà o?†Thị tá» vẻ hứng thú há»i: “Giải thoát cho nhanh? Hay là giữ mạng?â€
“Ngươi để nữ đại phu đó bình an trở vá», ta sẽ nói cho ngươi biết Long huyết châu Ä‘ang ở đâu.†Äồng cụp hai hà ng mi xuống, khóe miệng nở má»™t nụ cưá»i châm biếm lạnh lùng: “Ngươi, cÅ©ng muốn dùng nó để độc sát Giáo vương – không phải váºy sao?â€
“Ha,†thân hình Diệu Thuá»· khẽ rung lên, phảng phất như có chút kinh ngạc, rồi thị bá»—ng nhiên báºt cưá»i, tà n nhẫn kéo giáºt sợi xÃch thắt chặt cổ Äồng: “RÆ¡i và o cảnh ngá»™ nà y rồi mà còn là m bá»™ thông minh vá»›i ta hả? Äoán ra được kế hoạch cá»§a ta, chỉ khiến ngươi chết cà ng sá»›m hÆ¡n mà thôi!â€
Nhưng chỉ nháy mắt sau đó, thị lại cưá»i khúc khÃch nói: â€œÄÆ°á»£c rồi, ta hứa vá»›i ngươi… ta cần mạng cá»§a nữ nhân đó là m gì? Ta chỉ cần cái đầu cá»§a Giáo vương thôi. ÄÆ°Æ¡ng nhiên – cả ngươi, cÅ©ng không thể giữ lại, ngươi đừng mÆ¡ ta sẽ tha mạng cho ngươi.â€
Vẻ mặt cá»§a Äồng hết sức thá» Æ¡ – từ khi biết mình đã trúng phải Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng, hắn chưa từng nghÄ© mình có thể sống tiếp.
“Long huyết châu đã bị ta bóp thà nh bá»™t phấn, thoa trên Lịch Huyết kiếm…†Hắn nhắm mắt lại, thấp giá»ng nói ra bà máºt cuối cùng: “Muốn giết Giáo vương, trước tiên cần lấy được thanh kiếm đó đã.â€
HÆ¡i thở Diệu Thuá»· như ngưng lại, lẩm nhẩm nói: “Chẳng trách tìm khắp nÆ¡i cÅ©ng không thấy. Thì ra là váºy!â€
Thị báºt cưá»i khanh khách, vá»— vá»— lên vai hắn: “Yên tâm, ta sẽ giữ lá»i hứa – dù sao thì lấy mạng nữ nhân đó cÅ©ng chẳng có ý nghÄ©a gì.†Ngưng má»™t chút, nét mặt thị lại hiện lên vẻ ghen tị không thể che giấu: “Chỉ là không ngá» cả hai kẻ vô tình như ngươi và Diệu Phong Ä‘á»u không hẹn mà cùng liá»u chết bảo vệ cho thị, tháºt khiến ngưá»i ta phải kinh ngạc! Ả Tiết cốc chá»§ đó, lẽ nà o có ma lá»±c gì à ?â€
“Diệu Phong?†Äồng thoáng ngạc nhiên. Kẻ không tình cảm lúc nà o cÅ©ng Ä‘eo mặt nạ mỉm cưá»i ấy, tại sao cÅ©ng bảo vệ cho Tiết Tá» Dạ?
“Nói ra thì ta còn phải cảm Æ¡n Tiết cốc chá»§ cá»§a ngươi nữa cÆ¡,†Diệu Thuá»· cưá»i khúc khÃch: “Nhá» phúc cá»§a thị mà tâm pháp Dục Xuân Phong bị phá rồi, tên Diệu Phong vướng tay vướng chân nhất giỠđã không còn đáng sợ gì nữa. Diệu Không là kẻ không lo chuyện ngưá»i khác, Minh Lá»±c thì chết rồi, Diệu Há»a cÅ©ng mất mạng, ngươi thì bị phế - những chuyện còn lại, tháºt là đơn giản hÆ¡n rất nhiá»u.â€
Äồng kinh hãi ngẩng đầu – Dục Xuân Phong tân pháp bị phá rồi?
Là m đồng liêu nhiá»u năm, hắn tá»± nhiên biết rõ sá»± lợi hại cá»§a Dục Xuân Phong. Diệu Phong có thể tu luyện thứ tâm pháp nà y cÅ©ng là vì y có tâm thái cá»±c kỳ đơn giản thuần khiết, ngoại trừ sá»± an nguy cá»§a Giáo vương ra thì không còn nghÄ© ngợi chuyện gì khác, nhất cá»§ nhất động không lá»™ ra má»™t chút sÆ¡ hở.
Váºy mà giỠđây không ngỠđã có ngưá»i phá được trạng thái không minh vô tưởng vô niệm nà y cá»§a y!
Tá»· ấy… là m sao mà đánh bại được tên Diệu Phong lòng tÄ©nh như mặt nước phẳng lặng váºy?
Trên tuyệt đỉnh Côn Luân, Thiên Quốc Lạc Viên trăm hoa Ä‘ua nở, lầu và ng gác tÃa lá»™ng lẫy vạn phần.
Lạc Viên nà y là nÆ¡i xa hoa tráng lệ nhất trong Äại Quang Minh cung, những ngưá»i từng đến nÆ¡i đây Ä‘á»u lưu luyến quên cả đưá»ng vá». Cho dù là sát thá»§ tuyệt đỉnh trong Tu La trưá»ng, cÅ©ng chỉ sau khi láºp đại công má»›i được và o đây hưởng thụ cảm giác tiêu hồn tán phách.
Äó là má»™t thế giá»›i được tạo thà nh từ lưu ly bảo thạch, nằm ngoà i sức tưởng tượng cá»§a tuyệt đại Ä‘a số ngưá»i trên thế gian nà y: cây hoà ng kim bất bảo, suối phỉ thúy bÃch ngá»c, khắp nÆ¡i Ä‘á»u là những dòng rượu thÆ¡m ngá»t, dòng sữa ngon là nh, máºt ong thÆ¡m ngát, trong rừng có những bông hoa bảo thạch vÄ©nh viá»…n chẳng bao giá» tà n. Trên cà nh cây, cạnh bá» suối, vô số loà i linh cầm trân quý hát ca, nhưng con dị thú chưa bao giá» xuất hiện chốn tục thế Ä‘i lại từng đà n. Trong rừng, bên suối, trong đình đà i lầu cát, những thiếu nữ xinh đẹp và các đồng tá» tuấn tú Ä‘i qua Ä‘i lại, mỉm cưá»i vá»›i má»—i vị khách dến thăm, dịu dà ng thá»a mãn tất cả những yêu cầu cá»§a há».
“Tiết cốc chá»§, ở đây có quen không?†Trong lầu quỳnh gác ngá»c, má»™t nam tỠáo trắng lặng lẽ xuất hiện, cất tiếng há»i vị khách quý Ä‘ang ngẩn ngÆ¡ xuất thần.
Trong phòng lò lá»a cháy bừng bừng, không khà ấm áp, khiến ngưá»i ta hoà n toà n không cảm nháºn được trá»i băng đất tuyết ngoà i kia.
Tiết Tá» Dạ Ä‘ang lÆ¡ mÆ¡ buồn ná»§, nghe giá»ng nói ấy liá»n mở bừng mắt ra.
“Là ngươi?†Nà ng thấy y, ánh mắt lóe lên rồi vụt tắt.
Diệu Phong im lặng khom ngưá»i, trong khoảnh khắc ấy đã nhìn ra vô số cảm xúc trong mắt nà ng, bao gồm cả phẫn ná»™ và khinh miệt.
Xem ra, đối vá»›i ngưá»i hà nh y như nà ng, hung thá»§ vÄ©nh viá»…n không bao giỠđược hoan nghênh.
“Tiết cốc chá»§ nghỉ ngÆ¡i cho khá»e, sáng sá»›m mai, thuá»™c hạ sẽ đến đón cốc chá»§ tá»›i máºt thất thăm bệnh cho Giáo vương.†Y khẽ cúi ngưá»i nói.
“Minh Giá»›i đâu?†Tiết Tá» Dạ cất tiếng há»i, nhổm ngưá»i đứng dáºy: “Ta muốn gặp nó.â€
“Trước khi bệnh cá»§a Giáo vương khá»i hẳn, cốc chá»§ không thể gặp Äồng.†Diệu Phong thản nhiên trả lá»i, xoay ngưá»i chuẩn bị Ä‘i ra, nhưng bước ra đến cá»a thì đột nhiên loạng choạng suýt ngã, cÅ©ng may y kịp thá»i chá»™p được khung cá»a nên má»›i không sao.
Tiết Tá» Dạ thoáng ngây ngưá»i, lúc cúi đầu xuống nà ng đã thấy má»™t vệt máu tươi đỠsẫm rá»›t xuống báºc cá»a.
“Diệu Phong!†Nà ng buá»™t miệng thốt lên, lao tá»›i như má»™t mÅ©i tên, xoay vai y lại: “Äể ta xem nà o!â€
Nhưng y không quay đầu, chỉ mỉm cưá»i đáp: “Không sao, Tiết cốc chá»§ không cần lo lắng.â€
“Nói báºy!†Bắt mạch cho y, Tiết Tá» Dạ không khá»i vừa kinh hãi vừa tức giáºn: “Vết thương cÅ© còn chưa khá»i, lại đã có vết thương má»›i rồi? Mau và o đây cho ta xem thá»!â€
Diệu Phong đứng yên bất động, cÅ©ng không gạt tay nà ng ra. Hai ngưá»i cứ giằng co như váºy, má»™t ngưá»i bên trong, má»™t ngưá»i bên ngoà i, cÆ¡ hồ má»—i bên Ä‘á»u kiên quyết không nghe theo đối phương.
Tuyết rơi xuống từng vạt từng vạt, phủ đầy bỠvai y. Còn bà n tay trên vai thì ấm áp mà cố chấp, xưa nay chưa từng chịu bỠqua bất cứ sinh mệnh nà o.
Y đứng ngoà i cá»a, ngẩng đầu ngắm nhìn tuyết trắng phất phÆ¡ rÆ¡i xuống tuyệt đỉnh Côn Luân, cảm giác lạnh lẽo trong lòng và ấm áp nÆ¡i bá» vai giao tranh kịch liệt: nếu như… nếu như biết được hung thá»§ gây ra huyết án năm xưa là ai, liệu nà ng có buông cánh tay đó xuống không?
“Khụ khụ, khụ khụ!†Váºy mà má»›i giằng co má»™t lúc, sau lưng y đã vang lên tiếng ho dữ dá»™i cá»§a Tiết Tá» Dạ. Hà n khà ở tuyệt đỉnh Côn Luân xâm nháºp, chỉ đứng ngoà i cá»a má»™t lát, thân thể nà ng đã không chịu đựng nổi.
“Mau và o trong phòng!†Y kinh hãi buá»™t miệng, quay ngưá»i chụp lấy cánh tay Ä‘ang run lên trên vai mình.
â€œÄÆ°á»£c thôi.†Nà ng nở má»™t nụ cưá»i ranh mãnh, nắm tay y kéo và o trong, cÆ¡ hồ đã thá»±c hiện được âm mưu: “Có Ä‘iá»u, ngươi cÅ©ng phải và o đây.â€
Trong phòng thoang thoảng mùi thuốc, không khà ấm áp, nhưgn sắc mặt Tiết TỠDạ lại trầm xuống.
“Ai ra tay váºy?†Nhìn vết thương bên dưới vạt áo, nà ng lẩm bẩm: “Là ai ra tay váºy? Tháºt tà n nhẫn!â€
Trên lưng Diệu Phong đầy những vết thương chằng chịt mà u đỠsẫm, má»—i vết Ä‘á»u rá»™ng cả lóng tay, dà i tá»›i gần má»™t thước. Chá»— bị thương không sưng tấy, nhưng nà ng vừa chạm và o đã biết là cá»±c kỳ lợi hại: tuy bá» ngoà i không sây sát gì, nhưng lại đã tổn thương tá»›i ná»™i tạng bên trong.
Nà ng nhẹ nhà ng di động ngón tay, Diệu Phong không lên tiếng, nhưng cÆ¡ thịt ở lưng và vai lại không ngừng giáºt giáºt.
“Äây là vết thương do kim trượng gây nên!†Nà ng bá»—ng nháºn ra: “Là lão Giáo vương khốn khiếp đó đánh ngươi à ?†Diệu Phong chỉ khẽ giáºt mình, không nói tiếng nà o.
“Lão dá»±a và o cái gì mà đánh ngươi!†Tiết Tá» Dạ lấy là m phẫn ná»™, vừa Ä‘i tìm thuốc vừa là u bà u mắng: “Ngươi nghe lá»i như váºy, cung phụng lão ngang vá»›i thần thánh như váºy, lão dá»±a và o cái gì mà đánh ngươi? Äúng là má»™t con chó Ä‘iên…â€
Lá»i còn chưa dứt, má»™t ngón tay đã Ä‘iểm lên cổ há»ng nà ng: “Dù là khách quý, cÅ©ng không thể vô lá»… vá»›i Giáo vương.†Diệu Phong quay ngưá»i lại, cháºm rãi lên tiếng, ngón tay dừng lại nÆ¡i yết hầu Tiết Tá» Dạ.
“Ngươi…†Nà ng ngạc nhiên tròn mắt nhìn y, cÆ¡ hồ không thể tưởng tượng nổi: “Vẫn còn nói giúp lão ư?†Ngưng lại má»™t chút, trong mắt nữ đại phu chợt hiện lên vẻ tuyệt vá»ng: “Ta muốn cứu ngươi mà … sao ngươi cứ như váºy mãi thế ?â€
Ngón tay y dừng lại ở đó, cảm nháºn được hÆ¡i ấm tá»a ra từ là n da nà ng cùng sá»± rung động nhè nhẹ cá»§a thanh đới, trong lòng bá»—ng dâng lên má»™t cảm giác lưu luyến, không nỡ buông tay xuống.
Cứ như váºy trong giây lát, rồi y mỉm cưá»i, dịch ngón tay ra: “Giáo vương trừng phạt tại hạ tá»± nhiên là có nguyên nhân cá»§a ngưá»i, còn tại hạ cÅ©ng cam tâm chịu phạt.†CÅ©ng không đợi nà ng thoa xong thuốc, Diệu Phong đã đứng lên: “Tiết cốc chá»§, tại hạ đã nói rồi, đừng tốn công cho má»™t kẻ như ta là m gì.â€
Tiết Tá» Dạ ngẩn ngưá»i nhìn y đứng dáºy, khoác áo ngoà i và o rồi lẳng lặng di ra ngoà i.
“Nhã Di!†Nà ng loạng choạng Ä‘uổi theo ra cá»a, hét gá»i tên y: “Nhã Di!†Nhưng Diệu Phong sứ cá»§a Äại Quang Minh cung không há» quay đầu lại. Dưá»ng như, đó không phải là tên y váºy.
Hoa tuyết như những tinh linh nhá» bé tÃu tÃt hạ xuống bá» vai y, tinh nghịch mà hoạt bát nhẹ nhà ng, hôn lên vầng trán y những nụ hôn lạnh lẽo. Diệu Phong cúi đầu bước Ä‘i, cố áp chế huyết khà đang không ngừng nhá»™n nhạo trong cÆ¡ thể, khóe miệng bá»—ng nhiên hiện lên má»™t nụ cưá»i chua chát – đúng váºy, cÅ©ng phải kết thúc rồi. Äợi ngà y mai đưa nà ng đến gặp Giáo vương, chữa khá»i bệnh cho ngưá»i, rồi sá»›m tiá»…n nà ng xuống núi rá»i khá»i nÆ¡i đây, tránh để dây dưa thêm chuyện thì hÆ¡n.
Y không muốn để nà ng biết má»i chuyện đã qua, cÅ©ng không muốn để nà ng biết mình vì bảo vệ cho nà ng mà đã nghịch ý Giáo vương. Y chỉ cầu mong nà ng có thể bình an rá»i khá»i đây, trở lại vá»›i cuá»™c sống bình lặng ở Dược Sư cốc – nà ng còn có thể cứu được vô số mạng sống nữa, cÅ©ng giống như y sẽ tiá»…n đưa vô số mạng sống khác váºy.
Con ngưá»i như nà ng, vốn không thuá»™c vá» cùng má»™t thế giá»›i vá»›i y.
“Ta muốn cứu ngươi mà …†Lá»i nà ng nói vẫn còn văng vẳng bên tai, bi thương pha lẫn tiếc nuối cam chịu, mà chứa đựng sá»± ấm áp mà đá»i nà y y chưa bao giá» có được.
Nà ng đưa tay ra vá»›i y, mong có thể kéo y ra khá»i vÅ©ng máu. Nhưng y vÄ©nh viá»…n không thể nà o chạm đến cánh tay thuần khiết đó được…
Sắc máu trong cái đêm 12 năm trước, đã hoà n toà n nhấn chìm y xuống.
Mà n đêm bao trùm lên đỉnh núi tuyết, cây ngá»c hoa quỳnh Ä‘á»u trở nên ảm đạm, dần dần chìm và o bóng tối.
Tiết TỠDạ ngồi đơn độc một mình trong căn phòng ấm áp thơm nức mùi hương, cúi đầu nhìn bà n tay phải, ngơ ngẩn xuất thần.
Ngà y mai, là phải đi thăm bệnh cho lão Giáo vương rồi… phải dùng đôi tay nà y dể cứu mạng cho lão ác ma đó. Sau đó, lão lại có thể xưng bá Tây Vực, bắt hết thiếu niên nà y đến thiếu niên khác vỠhuấn luyện thà nh sát thủ máu lạnh, chặt đầu hết kẻ thù nà y đến kẻ thù khác.
Bản thân ta… thì ra cÅ©ng là má»™t kẻ Ãch ká»· hèn nhát như thế sao?
Äể bảo vệ ngưá»i thân duy nhất, không ngá» lại ra tay cứu mạng cho má»™t tên ác ma!
Khóe miệng nà ng hiện lên má»™t nụ cưá»i chua chát, nhìn và o lòng bà n tay mình, nghe nói ở đó ẩn chứa váºn mệnh cá»§a cả Ä‘á»i ngưá»i – chỉ tay nà ng kỳ quái vô cùng, đưá»ng vân ở năm ngón tay Ä‘á»u hình xoắn ốc, đưá»ng chỉ ở lòng bà n tay sâu mà há»—n loạn, ba đưá»ng chỉ hợp lại là m má»™t, vạch ngang qua cả bà n tay.
Tiết Tá» Dạ chìm đắm trong những vòng xoáy tượng trưng cho số mệnh ấy, nhìn đến ngây ngưá»i, không phát giác ra ngoà i cá»a sổ có má»™t ngưá»i lặng lẽ xuất hiện tá»± bao giá».
“Tiết cốc chá»§.†Nữ tỠáo lam đợi chá» giây lát, cuối cùng cÅ©ng yểu Ä‘iệu cất tiếng: “Muốn xem tướng tay không?â€
“Diệu Thá»§y sứ?†Tiết Tá» Dạ giáºt mình, nháºn ra nữ tá» Ä‘ang đứng ôm kiếm ngoà i cá»a.
Tuy nà ng má»›i chỉ gặp Diệu Thuá»· má»™t lần trên cầu, nhưng ấn tượng đối vá»›i nữ nhân nà y lại vô cùng sâu sắc. Trên ngưá»i thị toát lên má»™t thứ khà chất tha thướt cá»±c kỳ đặc biệt, mùi hương ngá»t ngà o, yêu mị dến nháºp cốt – vừa nhìn nà ng đã thầm hiểu rõ, có đến quá ná»a là nữ nhân nà y đã tu luyện Mị thuáºt (thuáºt mê hoặc ngưá»i khác)
“Ta xem tướng tay cá»§a Tiết cốc chá»§, quả là tháºt khó hiểu.†Diệu Thuá»· tá»± tiện Ä‘i và o, cưá»i hì hì ngồi xuống, tóm lấy tay nà ng quan sát kỹ lưỡng: “Cô xem, đây là ‘đoạn chưởng’ – ngưá»i có tướng nà y tuy rằng thông minh tuyệt thế, nhưng tÃnh cách lại quá quáºt cưá»ng, cả Ä‘á»i chìm nổi bôn ba, mà không thể tá»± chá»§.â€
Tiết Tá» Dạ ngưới mắt nhìn thị, băn khoăn không biết nữ nhân nà y Ä‘ang định nói gì. Ãnh mắt chạm phải thanh kiếm trong lòng Diệu Thuá»·, nà ng bá»—ng giáºt mình chấn động: đây rõ rà nh là thanh kiếm trước đây cá»§a Äồng, Lịch Huyết!
“Tiết cốc chá»§, đưá»ng sinh mạng cá»§a cô cÅ©ng không đến ná»—i tệ, tuy là bị đứt giữa chừng, nhưng bên cạnh có những đưá»ng chỉ nhá» khác nối lại, có thể thấy cô đã từng chết Ä‘i sống lại.†Nữ nhân đến từ Ba Tư nà y dưá»ng như bá»—ng nhiên biến thà nh má»™t nữ vu sư, mỉm cưá»i nói tiếp: â€œÄÆ°á»ng trà tuệ rất tốt, nhạt bén mà kiên cưá»ng, chuyện gì cÅ©ng có chá»§ kiến. Nhưng cho dù thông minh tuyệt đỉnh, cÅ©ng khó mà trở thà nh vợ hiá»n mẹ tốt được đó.â€
Diệu Thuá»· chăm chú nhìn và o bà n tay nà ng, nhếch miệng cưá»i, nhẹ nhà ng cháºm rãi nói tiếp: “Äáng tiếc, đưá»ng tình duyên lại không tốt. Lằng nhằng rắc rối thế nà y, chắc chắn là phải nhiá»u lần đối mặt vá»›i những lá»±a chá»n khó khăn – Tiết cốc chá»§, cô là ngưá»i có phúc, trong Ä‘á»i gặp được nhiá»u nam nhân tốt. Chỉ có Ä‘iá»u…†Thị ngẩng đầu lên, nhìn và o mắt Tiết Tá» Dạ nhoẻn miệng cưá»i, khẽ nói: “Chỉ có Ä‘iá»u, có quá nhiá»u đưá»ng vắt ngang, hiểm nguy liên tiếp, thế nên những Ä‘iá»u theo Ä‘uổi quá ná»a Ä‘á»u thà nh hư không cả.â€
Tiết Tá» Dạ hÆ¡i nhÃu mà y, bất ngá»i rụt tay lại.
“Diệu Thuá»· sứ, hà tất phải nói nhiá»u vá»›i ngưá»i không quen như váºy.†Nà ng nhổm đứng dáºy, ngấm ngầm bá»±c bá»™i: “Thá»i gian không sá»›m nữa, ta muốn nghỉ ngÆ¡i.â€
Nghe rõ nà ng có ý Ä‘uổi khách, nhưng Diệu Thuá»· vẫn không có ý động thân, chỉ cúi đầu xuống, rồi bá»—ng báºt cưá»i: “Tiết cốc chá»§ muốn nghỉ sá»›m, có phải để bồi dưỡng tinh thần, sáng mai xem bệnh cho Giáo vương không?â€
“Äúng váºy.†Tiết Tá» Dạ lạnh lùng đáp.
GiỠthì nữ nhân nà y chắc phải cáo từ rồi chứ nhỉ?
“Tiết cốc chá»§ y thuáºt tuyệt thế, tá»± nhiên là tay đến bệnh trừ - chỉ có Ä‘iá»u…†Nhưng Diệu Thuá»· lại ngẩng mặt lên nhìn nà ng, nở má»™t nụ cưá»i khó hiểu, chầm cháºm buông từng lá»i nhẹ nhà ng mà lạnh lẽo: “Cứu Giáo vương, chỉ e là sẽ có lá»—i vá»›i cả bá»™ tá»™c Ma Già năm xưa phải chết thảm nhỉ?â€
“Gì hả?†Tiết Tá» Dạ đứng báºt dáºy, là m đổ cả chén trà trên bà n, thất thanh kêu lên: “Cô nói gì hả?â€
Nữ nhân nà y, là m sao biết được huyết án từ 12 năm trước chứ!
“Suỵt!†Diệu Thuá»· giÆ¡ má»™t ngón tay lên, nhanh nhẹn đảo mắt nhìn quanh má»™t vòng: “Ta lén lút đến đây đó.â€
“Cô nói gì hả?†Sắc mặt Tiết Tá» Dạ nhợt Ä‘i trong nháy mắt, cố hết sức hạ thấp giá»ng nói xuống, thanh âm run run: “Vừa rồi cô nói gì? Huyết án bá»™ tá»™c Ma Già … Ma Già , là do Giáo vương là m sao?â€
Diệu Thuá»· khe khẽ gáºt đầu: “Những chuyện thế nà y xưa nay Äại Quang Minh cung cÅ©ng gây ra không phải là Ãt.â€
“Tại sao?†Hai mắt Tiết Tá» Dạ như rá»±c lá»a, gằn giá»ng há»i: “Tại sao?â€
“Bởi vì Äồng.†Diệu Thuá»· báºt cưá»i, ánh mắt trở nên độc ác: “Hắn là má»™t thiên tà i, có thể kế thừa Äồng thuáºt đã thất truyá»n từ lâu - Giáo vương có được hắn rồi, lại muốn đỠphòng dòng máu Yêu Äồng truyá»n ra ngoà i, nên đã đứt khoát há»§y diệt cả thôn là ng đó luôn.â€
Tiết Tá» Dạ chỉ thấy lá»a háºn cháy bừng lên thiêu đốt cả lồng ngá»±c, nhất thá»i không thể nà o nói được câu nà o, chỉ thở hổn hển.
“Năm đó, cả Diệu Phong sứ cÅ©ng tham dư và o tráºn đồ sát đó.†Diệu Thuá»· cưá»i lạnh, nhìn gương mặt Tiết Tá» Dạ Ä‘ang tái Ä‘i: “Trong má»™t đêm, giết sạch cả thôn trên dưới 137 ngưá»i – chÃnh miệng Giáo vương nói vá»›i ta như váºy đấy. Ha ha.â€
Nà ng sững ngưá»i ra đó, chỉ thấy như trái tim mình rÆ¡i ra khá»i lồng ngá»±c, lá»t và o hang động băng giá sâu không thấy đáy - Diệu Phong? Diệu Phong cÅ©ng có phần trong tráºn đồ sát đó ư?
Nà ng đột nhiên nhá»› lại những lá»i y nói ban sáng – “Cô sẽ hối háºn†Y nói: “Äừng tốn công cho má»™t kẻ như ta là m gì.â€
Trong khoảng khắc, nà ng hiểu ra tại sao ánh mắt củay lại như thế.
“Súc sinh!†Hai tay Tiết Tá» Dạ run run, nghiến răng rÃt lên từng chữ má»™t: “Súc sinh!â€
“Váºy thì,†Diệu Thuá»· nghiêng nghiêng mặt liếc nà ng khóe môi vểnh lên: “Tiết cốc chá»§, cô còn muốn cứu má»™t tên súc sinh không?â€
Tiết TỠDạ thở gấp gáp, sắc mặt trắng nhợt, nhưng thủy chung vẫn không nói tiếng nà o.
Nhìn bá» ngoà i Diệu Thuá»· vẫn Ä‘ang mỉm cưá»i, nhưng trong lòng đã thầm giáºt mình: nữ nhân nà y, vẫn còn do dá»± gì nữa?
“Không cứu lão, váºy Minh Giá»›i phải là m sao đây?†Tiết Tá» Dạ ngước mắt lên nhìn thị, hai bà n tay vặn vẹo và o nhau: “Lão sẽ giết Minh Giá»›i mất!â€
“Ha… thì ra là vì cái tên đó!†Diệu Thuá»· láºp tức hiểu ra nguyên nhân ở đâu, không nén nổi cưá»i phá lên: “Ngu xuẩn! Giáo vương là hạng ngưá»i gì chứ? Cô tưởng là vì cô cứu lão mà lão bá» qua cho Äồng chắc?â€
“Muốn Ä‘i thăm hắn không? Muốn, thì Ä‘i theo ta.†Diệu Thuá»· nhoẻn miệng cưá»i đứng dáºy, cầm thanh Lịch Huyết kiếm trên bà n: “Cô gặp hắn rồi sẽ hiểu ngay thôi.†Tiết Tá» Dạ nhìn thị Ä‘i ra ngoà i, trong lòng thoáng ngần ngư do dá»±.
Má»—i con ngưá»i trong tòa Äại Quang Minh cung nà y, dưá»ng như Ä‘á»u cao thâm khó dò, từ Äồng đến Diệu Phong ai cÅ©ng như váºy – cả Diệu Thuá»· trong NgÅ© Minh Tá» nà y cÅ©ng lôi kéo mình, rốt cuá»™c là có ý đồ gì đây?
Last edited by Äá»™c Cô Sẻ; 29-10-2009 at 04:58 PM.
|

27-10-2009, 11:45 AM
|
 |
Tiếp Nháºp Ma Äạo
|
|
Tham gia: Aug 2009
Bà i gởi: 313
Thá»i gian online: 4 ngà y 2 giá» 21 phút
Thanks: 1,747
Thanked 446 Times in 69 Posts
|
|
Thương Nguyệt
Thất Dạ Tuyết
Dịch giả: Lục Hương
Chương 12: THẤT TINH HẢI ÄÆ¯á»œNG
nguồn :forum.buddy.vn
Trong gian phòng tối ôm, cả tiếng kêu la thảm thiết bên ngoà i cũng không nghe thấy, chỉ có sự tĩnh mịch chết chóc bao trùm.
Hắn bị xÃch và ng giữ chặt trong chiếc lồng sắt lá»›n, khóa chung vá»›i con chó ngao khổng lồ bên cạnh, lặng yên bất động.
Bóng đêm như tấm vải liệm bao bá»c xung quanh hắn, Äồng nhắm cặp mắt đã không thể nhìn rõ thứ gì lại, trầm mặc đợi chá» cái chết từng bước lại gần.
Cảm giác nà y… dưá»ng như đã có từ mưá»i mấy năm trước?
“Ngươi, có muốn ra ngoà i không?†Trong ký ức, thanh âm đó không ngừng vang lên, mang theo sự mê hoặc và ma lực kỳ lạ.
“Äám ngưá»i phà m tục chó lợn đó không biết ngươi là sứ giả cá»§a ma quá»·, không biết sức mạnh cá»§a ngươi lá»›n lao nhưá»ng nà o… Äồng, chỉ có ta má»›i hiểu được sức mạnh cá»§a ngưá»i, cÅ©ng chỉ có ta má»›i có khả năng kÃch phát sức mạnh chân chÃnh đó – ngươi muốn theo ta không?â€
“Ta muốn ra ngoà i! Ta muốn ra ngoà i! Thả ta ra…†Hắn gà o lên trong bóng tối, cảm giác như mình sắp bị ép đến phát điên.
â€œÄÆ°á»£c, ta dẫn ngươi ra ngoà i.†Ngưá»i kia mỉm cưá»i: “Nhưng, ngươi phải thần phục ta, trở thà nh Äồng cá»§a ta, ngá»± trị võ lâm, thay ta coi quản thế giá»›i rá»™ng lá»›n cùng vạn váºt chúng sinh. Ngươi chấp nháºn không? Hay là , ngươi muốn bị kỳ thị, bị giam cầm, bị móc mắt để cả Ä‘á»i sống trong bóng đêm?â€
“Thả ta ra!†Hắn gắng sức Ä‘áºp và o vách tưá»ng, nhá»› ra hôm nay là kỳ hạn cuối cùng tá»™c trưởng nói, trái tim Ä‘au đớn như bị vỡ nát, bất chấp má»i thứ mà gà o lên: “Chỉ cần ngươi thả ta ra!â€
Bá»—ng nhiên, bóng đêm vỡ tan, những tia sáng xẻ nát tầm nhìn cá»§a hắn ra là m nhiá»u mảnh, tất cả Ä‘á»u trở thà nh trống rá»—ng. Trong vùng trắng trÆ¡n đó, sắc máu bắn tung tóe khắp nÆ¡i, kèm theo đó là tiếng kêu thảm thiết thê lương.
Kẻ bị xÃch và ng trói trong lồng sợ hãi giáºt mình thức tỉnh, sắc mặt nhợt nhạt, toà n thân run lên vì Ä‘au đớn…
“Chỉ cần ngươi thả ta ra!†– Lá»i nói trong lúc hôn mê ấy vẫn văng vẳng trong đầu hắn, vang Ä‘i vang lại khiến đầu óc hắn trở nên trống rá»—ng.
12 năm trước, đứa trẻ 13 tuổi là hắn đã ký kết khế ước vá»›i loà i ma quá»·, bán đứng cả cuá»™c Ä‘á»i mình như thế!
Cuối cùng hắn cũng không thể chịu đựng nổi, cúi gục mặt trong bóng tối, hai tay khẽ run lên lẩy bẩy.
Äã là ngà y thứ tư rồi… thứ kịch độc thấm qua 2 mắt dần dần xâm thá»±c đến đại não đã há»§y Ä‘i hầu hết ký ức cá»§a hắn, quá khứ huy hoà ng đầy máu tanh ấy đã dần nhạt phai, không thể nà o nhá»› lại nữa. Song, những ký ức xa xăm từ thuở nà o ngược lại vẫn còn tồn lưu, tháºm chà còn hiện lên má»—i ngà y má»™t rõ rà ng hÆ¡n.
Tại sao… tại sao vẫn không thể quên đi chứ?
Những ký ức ấy, còn lại một ngà y là một ngà y hắn phải chịu già y vò. Nếu có thể biến thà nh một kẻ ngây dại hoà n toà n, ngược lại còn tốt hơn chăng?
“Nếu không giết được Diệu Phong, thì cÅ©ng phải lấy được thá»§ cấp cá»§a nữ đại phu kia.†Hắn quặt tay nắm chặt lấy sợi xÃch và ng quấn nÆ¡i cổ tay, nghiến chặt răng lại, đột nhiên ngẩng đầu Ä‘áºp mạnh và o lồng sắt – hắn đúng là kẻ vô tình nhất vô sỉ nhất trong thiên hạ nà y! Tham sống sợ chết, vong ân phụ nghÄ©a, không ngỠđã hết lần nà y đến lần khác muốn đầy ngưá»i yêu thương mình nhất và o tỠđịa!
Lao ngục tối tăm bá»—ng nhiên có gió lá»t và o. Cánh cá»a sắt nặng ná» lặng lẽ mở ra, là m má»™t tia sáng phản chiếu trên tuyết trắng bên ngoà i xạ tá»›i, con chó ngao trong lồng bên cạnh chợt gà o rú như Ä‘iên cuồng.
Có ngưá»i bước và o.
Là ả đà n bà Diệu Thuỷ đó à ? Hắn chẳng buồn ngẩng đầu lên.
“Minh Giá»›i.†Giá»ng nói vang lên trong bóng tối âm u, nhẹ mà run run.
Hắn giáºt bắn mình như chạm phải Ä‘iện, ngước đôi mắt đã không thể nhìn thấy gì lên: là ảo giác chăng? Giá»ng nói quen thuá»™c ấy… là …
“Minh Giá»›i.†Cho đến khi má»™t bà n tay ấm áp má»m mại nhẹ nhà ng vuốt ve lên mặt, hắn má»›i hốt hoảng giáºt mình sá»±c tỉnh.
Äúng là có ngưá»i đến tháºt, chỉ cách hắn trong gang tấc. Nà ng bước đến cách hắn chừng ba bước thì dừng lại phảng phất như không biết phải đối mặt vá»›i kẻ bị khóa trong lồng sắt là hắn như thế nà o, chỉ không ngừng thấp giá»ng gá»i má»™t cái tên xa xăm, dưá»ng như Ä‘ang gá»i hồn cho gã thiếu niên trong ký ức.
Là … là Tiểu Dạ tỷ tỷ sao? Hắn mừng rỡ ngoảnh đầu lại. Là tỷ ấy? Tỷ ấy đến đây sao?
Nhưng chỉ nháy mắt sau đó, cảm giác được má»™t bà n tay nhẹ nhà ng chạm và o đôi mắt đã mất Ä‘i ánh sáng, hắn bá»—ng xoay phắt đầu Ä‘i như phải bá»ng, tránh khá»i bà n tay ấy, đôi mắt ảm đạm vô quang hiện lên những cảm xúc kịch liệt.
“Cút!†Hắn không nghÄ© ngợi gì, đã buá»™t miệng buông ra má»™t câu, giá»ng nói khà n khà n và tà n nhẫn.
Nữ tá» Ä‘ang lặng lẽ trong bóng tối ấy giáºt mình đánh thót, ngón tay ngừng lại giữa không trung: “Minh Giá»›i?â€
“Diệu Thuá»·! Rốt cuá»™c ngươi muốn gì?†Äồng nghiến chặt hai hà m răng, hằn há»c cất tiếng há»i ngưá»i Ä‘ang đứng đâu đó trong bóng tối, giá»ng nói mang theo sát khà và ná»—i căm phẩn hừng há»±c: “Tại sao lại để tá»· ấy và o đây? Tại sao để tá»· ấy đến đây! Ta đã bảo không được dẫn tá»· ấy đến đây cÆ¡ mà ! Rốt cuá»™c là ngươi muốn gì!â€
“Ha ha… đừng nóng chứ. Thỉnh thoảng, ta cÅ©ng chợt nổi thiện tâm.†Ngoải cá»a phòng giam vang lên tiếng cưá»i khanh khách, Diệu Thuá»· rÃt lên má»™t tiếng gá»i con chó ngà o Ä‘ang gầm gè nhe nanh nhe vuốt kia, buông lại má»™t câu: “Äồng, ta đã lấy được Lịch Huyết kiếm trong Tà ng Binh các rồi. Các ngươi cứ thoải mái chuyện trò Ä‘i, thá»i gian không còn nhiá»u đâu.â€
Hắn giáºt mình ngạc nhiên, chưa kịp phản ứng thì thị đã đóng cá»a lại tá»± mình bá» Ä‘i. Nhà lao tối om giÆ¡ 5 ngón tay ra trước mặt còn nhìn không rõ lại chìm và o im lặng.
Äồng trầm mặc trong bóng tối, không biết nên nói gì, là m gì, nhưng hÆ¡i thở thì bắt đầu trở nên rối loạn.
Hắn biết bên cạnh còn có má»™t ngưá»i nữa, mùi hÆ¡i thở quen thuá»™c đâu đâu cÅ©ng có, những ký ức ấy lại trà n vá» như nước lÅ©, không ngừng gà o thét trong lòng hắn, còn hắn thì chỉ háºn mình không thể biến mất Ä‘i ngay láºp tức.
Không muốn nhìn thấy tỷ ấy… không muốn nhìn thấy tỷ ấy nữa!
Hoặc giả, chỉ là hắn không muốn để nà ng thấy mình như váºy – toà n thân đầy máu, tay chân bị xÃch và ng khóa chặt, trên cổ còn bị tròng vòng cổ bá»n chó ngao, sắc mặt trắng bệch, hai mắt đỠdẫn, tháºt chẳng khác má»™t phế nhân là bao!
12 năm sau, nước triá»u váºn mệnh đã rút Ä‘i để lại bãi cát hoang lương, là m sao có thể trùng phùng vá»›i tá»· tá»· trong tình trạng như váºy được chứ!
“Cút!†Hắn nghiến răng, chỉ buông ra một chữ duy nhất.
Má»™t đôi tay má»m mại vuốt nhẹ lên gương mặt hắn, run rẩy dữ dá»™i, tiếng nói cá»§a Tiết Tá» Dạ cÅ©ng run run: “Minh Giá»›i… đệ, mắt cá»§a đệ, sao lại thế nà y? Là lão Giáo vương đó…â€
Hắn không nhìn rõ nét mặt nà ng, nhưng có thể nháºn ra được trong giá»ng nói ấy ẩn chứa bao nhiêu thương xót, bao nhiêu Ä‘au đớn, trong khoảng khắc ấy, hắn chỉ thấy ná»—i Ä‘au đớn trong lòng không thể nà o chịu đựng được nữa, vá»™i và ng đẩy nà ng ra như phát Ä‘iên: “Không cần ngươi lo! Mau…â€
Trước khi chữ “cút†thứ ba vang lên, má»™t giá»t lệ đã rÆ¡i xuống mặt hắn, nóng bá»ng và ẩm ướt.
Trong sát na đó, tất cả những tấm mặt nạ kiêu ngạo lẫn tá»± ti Ä‘á»u bị thiêu cháy hết.
“Tỷ…†Äồng chỉ thấy bản thân dưá»ng như không thể nà o khống chế nổi những xúc cảm mãnh liệt trong lòng, thất thanh kêu lên má»™t tiếng, rồi cổ há»ng nghẹn lại không phát ra được âm thanh gì nữa.
Hắn á»§ rÅ© cúi gục đầu xuống, bà n tay bị xÃch đấm mạnh xuống đất.
“Minh Giá»›i, cuối cùng đệ cÅ©ng nhá»› lại cả rồi sao?†Tiết Tá» Dạ thấp giá»ng nói: “Äệ biết ta là ai không?â€
Tuy không nhìn rõ, nhưng hắn vẫn cảm nháºn được Tiết Tá» Dạ Ä‘ang nhìn mình đăm đăm mà gá»i cái tên đã bị chôn vùi suốt 12 năm nay cá»§a hắn.
Äây, đây là gì chứ - không thể chịu đựng được thiện ý cá»§a nà ng, hắn đột nhiên vươn tay ra, chá»™p lấy cánh tay trần đầy tình thương ấy, tà n nhẫn ấn nà ng và o chấn song lồng sắt!
Tiết TỠDạ không kịp đỠphòng, chỉ buột miệng kêu lên kinh hãi, ngẩng đầu lên nhìn và o đôi mắt cuồng bạo trong bóng tối.
Äồng bóp chặt hai tay Tiết Tá» Dạ, ấn nà ng và o những thanh sắt lạnh lẽo, nhưng hai mắt lại nhắm nghiá»n lại, hÆ¡i thở gấp gáp, phảng phất như trong lồng ngá»±c hắn Ä‘ang có vô số giá»ng nói Ä‘ang kêu gà o gầm rú, toà n thân Ä‘á»u run lên bần báºt. Chỉ trong nháy mắt, vô số dòng thác dồn dáºp đổ vá», cảm giác Ä‘au đớn đó cÆ¡ hồ như khiến ngưá»i ta chết Ä‘i sống lại.
“Tỷ… không ép ta đến nước nà y không được sao?†Cuối cùng hắn cÅ©ng cất tiếng: “Tại sao phải đến đây?†Lá»i còn chưa dứt, nước mắt đã trà n ra nÆ¡i khóe mắt Ä‘ang nhắm chặt.
“Tại sao phải đến đây!†Hắn không thể kiểm soát nổi bản thân, há miệng gầm lên, bóp chặt hai tay nà ng: “Minh Giá»›i đã chết từ lâu rồi!â€
Tiết Tá» Dạ sững ngưá»i: con ngưá»i kiêu ngạo như thế, cuối cùng cÅ©ng đã sụp đổ trước mắt nà ng.
“Tại sao phải đến đây?†Äồng buông lá»ng bà n tay Ä‘ang bóp chặt ra, để lại trên cánh tay nà ng má»™t vòng xanh tÃm.
Dưá»ng như bức tưá»ng trong lòng cuối cùng cÅ©ng hoà n toà n sụp đổ, hắn gầm lên như loà i dã thú, run rẩy đến ná»—i không thể trụ vững thân mình, buông thõng tay xuống, á»§ rÅ© chống và o lồng sắt ngoảnh mặt Ä‘i: “Tại sao phải đến đây… đến xem đệ ra nông ná»—i nà y?â€
Tiết TỠDạ âm thầm đưa tay ra, ôm chặt hắn và o lòng.
Nà ng ôm Äồng trong bóng tối, phảng phất như Ä‘ang ôm chặt thiếu niên năm xưa, cảm giác bá» vai hắn Ä‘ang không thể tá»± khống chế mà run lên nhè nhẹ. Tên sát thá»§ tuyệt đỉnh có thần kinh vững như thép nà y, trong chá»›p mắt đã hoà n toà n suy sụp.
Nà ng vuốt nhẹ lên gò má gầy guá»™c cá»§a hắn, dịu dà ng thá» thẻ: “Minh Giá»›i… Minh Giá»›i, không sao rồi, Giáo vương đã hứa chỉ cần ta trị bệnh cho lão, lão sẽ thả đệ Ä‘i.â€
Äúng váºy. Cuá»™c Ä‘á»i chém giết cá»§a hắn vì nà ng mà bắt đầu, váºy thì cÅ©ng nên vì nà ng mà kết thúc.
“Vô dụng thôi…†Rất lâu rất lâu sau đó, Äồng dần khống chế lại cảm xúc cá»§a mình, nhẹ nhà ng đẩy nà ng ra, thấp giá»ng buông má»™t câu: “Vô dụng thôi – độc chất mà đệ trúng phải, là Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng.â€
“Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng!†Tiết Tá» Dạ kinh hãi kêu lân, sắc mặt tái nhợt lại.
Là cốc chá»§ Dược Sư cốc, nà ng hiểu rõ hÆ¡n bất cứ ai chất độc nà y có ý nghÄ©a thế nà o – trong “Dược Sư Bà Tà ng†có chép: trong Thiên hạ tháºp đại kỳ độc, Hạc Äỉnh Hồng, Khổng Tước Äảm, Hắc Thù Trấp, Há»§ Nhục Cao, Thái Hồng Âm, Băng Tằm Noãn, Phúc Xà Diên, Phiên Má»™c Miết, Bạch Thư Nha (Mà o chim hạc, máºt chim công, dịch nhện Ä‘en, cao thịt thối, nấm cầu vồng, trứng Băng tằm, dãi rắn hổ, ba ba phiên má»™c, mầm khoai trắng) Ä‘á»u không phải là độc váºt lợi hại nhất, mà đáng sợ nhất là Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng. Thứ độc váºt nà y không mùi không vị, không ảnh không hình, dù là ngưá»i cẩn tháºn tinh minh nhất cÅ©ng không thể phòng bị nổi.
Äó là loại chất độc trước tiên huá»· Ä‘i não bá»™, sau đó má»›i ăn mòn thân thể nạn nhân – hÆ¡n nữa, đến nay vẫn chưa há» có thuốc giải!
Nà ng không nói được tiếng nà o, chỉ thấy đầu óc trống rá»—ng, đôi tay bóp chặt lại trong vô thức, như thể chỉ cần buông ra là ngưá»i trước mặt sẽ láºp tức biến mất váºy.
“Tá»· ngây thÆ¡ quá… Giáo vương từ đầu đã không có ý bá» qua cho đệ rồi.†Äồng gắng sức khống chế bản thân, thấp giá»ng nói: “Nói Ä‘iá»u kiện vá»›i lão, chẳng khác nà o đòi hổ lá»™t da. Tá»· đừng lo cho đệ nữa, mau mau tìm cÆ¡ há»™i rá»i khá»i nÆ¡i đây Ä‘i – Diệu Thuá»· đã hứa vá»›i đệ sẽ để tá»· an toà n rá»i khá»i đây rồi.â€
Diệu Thuỷ?
Tiết Tá» Dạ ngẩn ngưá»i, ngẩng đầu lên nhìn Äồng, khoé miệng chợt hiện ra má»™t nụ cưá»i phức tạp – nữ nhân đó lòng dạ khó lưá»ng, váºy mà Äồng lại cÅ©ng giống như mình, không ngá» cÅ©ng ngây thÆ¡ Ä‘i tin và o lá»i hứa cá»§a loại ngưá»i ấy.
“Tiểu… Tiểu Dạ tá»· tá»·. Äừng lo cho đệ nữa,†hắn khó nhá»c gá»i cái tên đã lãng quên mưá»i hai năm nay: “Tá»· mau tìm cách xuống núi Ä‘i… ở đây quả thá»±c quá nguy hiểm. Äệ như váºy là đáng Ä‘á»i rồi, không xứng để tá»· phải lo lắng thế đâu.â€
“Nói báºy! Mặc cho đệ đã là m chuyện gì, chỉ cần ta còn má»™t hÆ¡i thở, thì cÅ©ng không thể không lo.†Trong bóng tối, Tiết Tá» Dạ khẽ khép đôi mắt lại, dưá»ng như hạ quyết tâm gì đó: “Minh Giá»›i, đừng lo lắng – ta sẽ có cách.â€
Nà ng đốt mồi lá»a lên, lấy túi thuốc mang theo bên mình ra, nhẹ nhà ng ấn tay xuống vai hắn: “Ngồi xuống, để ta xem mắt cá»§a đệ nà o.â€
Äồng im lặng ngồi xuống, để mặc nà ng kiểm tra hai mắt và các vết thương khắp ngưá»i – hắn không chú ý xem nà ng Ä‘ang là m gì, tháºm chà cÅ©ng không phát giác ra 8 đạo huyệt trên cÆ¡ thể đã lần lượt bị phong bế, khiến toà n thân hoà n toà n không thể cỠđộng. Hắn chỉ gắng sức mở to đôi mắt, muốn nhìn rõ gương mặt nà ng. Mưá»i hai năm không gặp rồi… sau đêm nà y, có lẽ đến chết cÅ©ng không thể gặp lại được nữa.
Hắn tháºt muốn nhìn rõ diện mạo cá»§a nà ng lúc nà y xiết bao – nhưng ác ná»—i, đôi mắt cá»§a hắn lại đã mất Ä‘i ánh sáng.
Tiết Tá» Dạ không nói không rằng cẩn tháºn xem xét hồi lâu, rồi đứng dáºy nói: “Äợi ở đây, ta ra ngoà i má»™t lát.â€
Äồng nở má»™t nụ cưá»i chua chát – còn có cách gì nữa chứ? Thứ độc nà y, cả sư tổ cá»§a tá»· ấy còn không giải nổi cÆ¡ mà .
Bên ngoà i lao ngục tối tăm, là má»™t vùng tuyết trắng mênh mang ngà n năm không bao giá» tan chảy ở phÃa Bắc Côn Luân sÆ¡n.
Tiết Tá» Dạ vừa mở cá»a sắt ra, ánh sáng trà n và o liá»n nhìn thấy ngay nữ tỠáo lam Ä‘ang dắt chó ngao đứng canh chừng cách đó không xa.
“Sao rồi? Nhanh như váºy đã Ä‘i ra rồi à ?†Diệu Thuá»· hÆ¡i ngạc nhiên quay đầu lại, cưá»i cưá»i tiếp lá»i: “Ta tưởng hai ngưá»i cố nhân trùng phùng, sẽ có nhiá»u chuyện để nói chứ.â€
Tiết Tá» Dạ đứng ở cá»a nhà lao, nhìn Diệu Thuá»· giây lát rồi bá»—ng xoè tay ra: â€œÄÆ°a ta chìa khoá?â€
“Chìa khoá gì?†Diệu Thuá»· thoáng giáºt mình, ấn con chó ngao Ä‘ang gầm gừ xuống.
“Chìa khoá dây xÃch.†Tiết Tá» Dạ chìa tay ra vá»›i thị, nét mặt lạnh lùng không cảm xúc: â€œÄÆ°a cho ta.â€
Diệu Thuá»· kinh ngạc tròn mắt nhìn nà ng, rồi chợt phá lên cưá»i: “Tiết cốc chá»§, cô không thấy yêu cầu cá»§a mình hÆ¡i quá đáng hay sao? Ta dá»±a và o cái gì mà đưa cho cô chứ? Là m váºy là bá»™i phản Giáo vương đó!â€
“Äừng vòng vo nữa,†Tiết Tá» Dạ lạnh lùng ngắt lá»i, Ä‘i thẳng và o vấn Ä‘á»: “Ta biết ngươi muốn giết Giáo vương.â€
Như bị má»™t mÅ©i tên bắn xuyên qua ngưá»i, tiếng cưá»i cá»§a Diệu Thuá»· bá»—ng im bặt, thị lặng ngưá»i nhìn chằm chằm và o nữ tỠáo tÃm đối diện, ánh mắt dần Ä‘anh lại.
“Ta không có cách nà o giải được độc chất cá»§a Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng, nhưng quyết không thể để Minh Giá»›i bị xÃch như loà i chó như thế đến lúc chết được – ngươi đưa ta chìa khoá, ta sẽ giúp ngươi giết lão già đó.†Nét mặt Tiết Tá» Dạ vẫn không há» thay đổi: “Ngay ngà y mai.â€
Diệu Thuá»· nhìn nà ng chòng chá»c, ánh mắt dần linh hoạt trở lại, chỉ nghe thị cưá»i khẽ há»i: “To gan lắm, cô có chắc chắn không?â€
“Ta ra tay, thế nà o cÅ©ng chắc chắn hÆ¡n ngươi rất nhiá»u.†Tiết Tá» Dạ lạnh lùng trả lá»i, chìa tay ra phÃa trước: “Ta nhất định phải báo thù cho Minh Giá»›i, cho bá»™ tá»™c Ma Già ! ÄÆ°a ta chìa khoá – ta sẽ phối hợp vá»›i ngươi.â€
Diệu Thuá»· ngần ngừ trong giây lát, rồi vung tay, má»™t chùm chìa khoá mà u và ng rÆ¡i và o lòng bà n tay Tiết Tá» Dạ: “Cầm Ä‘i!â€
Äằng nà o tên Äồng đó cÅ©ng đã trúng Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng, sống không nổi má»™t tháng nữa, tạm thá»i nhượng bá»™ ả má»™t chút thì có đáng gì? Cùng lắm đợi lấy mạng Giáo vương xong, quay sang đối phó bá»n chúng cÅ©ng chưa muá»™n.
â€œÄÆ°á»£c.†Tiết Tá» Dạ bắt lấy chìa khoá, gáºt gáºt đầu: “Äợi ta má»™t lát, trở ra sẽ thương lượng kỹ hÆ¡n vá»›i ngươi.â€
Tiểu Dạ tá»· tá»· quay lại rồi! Nghe tiếng cá»a sắt mở ra lần nữa, ngưá»i Ä‘ang bị nhốt trong lồng sắt không giấu nổi vẻ mừng rỡ - nà ng chỉ ra ngoà i có chốc lát, nhưng đối vá»›i hắn thì dưá»ng như thá»i gian đã trải qua cả trăm năm.
Bóng đêm khiến ngưá»i ta tuyệt vá»ng ấy, cÆ¡ hồ là m con ngưá»i mất Ä‘i cả dÅ©ng khà để tồn tại.
Hắn muốn đứng dáºy nghênh đón nà ng, nhưng lại bị dây xÃch khoá chặt, vòng sắt nÆ¡i cổ thÃt và o là m hắn không thể thở nổi.
“Minh Giá»›i, ngồi xuống.†Giá»ng nói Tiết Tá» Dạ bình tÄ©nh lạ thưá»ng, bà n tay nhẹ ấn lên vai hắn: “Ta xem vết thương cho đệ.â€
Hắn ngoan ngoãn nghe lá»i, lặng yên ngồi xuống.
Các vết thương khắp ngưá»i Ä‘á»u Ä‘ang Ä‘au nhức, kịch độc Ä‘ang dần dần ăn mòn cÆ¡ thể, nhưng hắn vẫn dùng nghị lá»±c kinh ngưá»i nghiến răng không rên la má»™t tiếng, phảng phất như sợ chỉ cần mình phát ra tiếng động, sẽ là m vỡ tan khoảng khắc tÄ©nh lặng nà y váºy.
Má»—i má»™t giây má»™t khắc ở bên nhau như thế nà y Ä‘á»u cá»±c kỳ đáng quý – hai ngưá»i bá»n há» từng bị cách ly nÆ¡i chân trá»i góc biển suốt mưá»i mấy năm ròng, cho dù đứng sát bên nhau cÅ©ng không nháºn ra; trải bao biến cố cá»u tá» nhất sinh, hỠđược trùng phùng thì lại láºp tức phải đối mặt vá»›i sinh ly tá» biệt
Hắn không nói gì nữa, chỉ ngồi lặng yên ở đó, hưởng thụ cảm giác yên bình hạnh phúc ngắn ngá»§i nà y, sát khà và máu tanh ngáºp trà n trong đầu óc và trái tim suốt mưá»i mấy năm Ä‘á»u tan biến như sương mù gặp nắng – trong khoảng khắc nà y đây, hắn không há» nghÄ© đến chuyện sát nhân, cÅ©ng chẳng nghÄ© tá»›i báo thù, mà chỉ muốn ngồi như váºy mãi, không nói tiếng nà o, cứ như váºy lặng lẽ chết Ä‘i bên cạnh nà ng mà thôi.
Còn Tiết Tá» Dạ thì không chút ngÆ¡i tay, nà ng giắt mồi lá»a lên chấn song lồng sắt, hai tai chấm thuốc cao nhanh nhẹn thoa lên ngưá»i hắn. Có lẽ tại nhà lao nà y quá lạnh lẽo, nên thi thoảng nà ng lại ho lên sù sụ, tiếng ho trong trẻo vang vang trong lao phòng trống rá»—ng.
“Cố chịu má»™t chút.†Sau khi các vết thương trên ngưá»i Ä‘á»u được thoa thuốc, bà n tay Tiết Tá» Dạ dịch chuyển lên đầu Äồng, ấn lên huyệt Mi Cung và Thái Dương, đột nhiên cổ tay nà ng láºt ngược, ánhs áng chợt loé lên giữa kẽ ngón tay, bốn mÅ©i kim châm trong nháy mắt đã xuyên và o đỉnh đầu hắn.
Hai huyệt Tinh Minh và Thừa Khấp bị phong bế, ngân châm đâm và o tá»›i cả hai lóng tay, Äồng Ä‘au đớn khôn cùng nhưng cÅ©ng không rên la lấy má»™t tiếng.
“Mở mắt ra.†Bên tai vang lên má»™t giá»ng nói êm ái, hắn mở bừng mắt trong bóng tối âm u. Vẫn không nhìn thấy gì cả… đôi mắt bị kịch độc ăn mòn đã hoà n toà n mất Ä‘i ánh sáng rồi.
Nhưng, đúng lúc hắn mở mắt ra ấy, đột nhiên có một thứ gì ấm áp ẩm ướt luồn và o, tiếp xúc với đôi mắt đã mỠđục đó.
“Không!†Äồng bá»—ng nhiên giáºt bắn mình, ngá»a ngưá»i ra phÃa sau tránh né theo bản năng, nhưng thân thể hắn đã bị phong toả từ trước, tháºm chà còn không thể phát ra âm thanh – trong khoảng khắc ấy, hắn hiểu ra nà ng Ä‘ang là m gì, cÆ¡ hồ muốn buá»™t miệng hét lên.
Tiết Tá» Dạ chỉ đỡ lấy vai Äồng, cố định đầu hắn ở nguyên vị trÃ, rồi vươn ngưá»i tá»›i dùng đầu lưỡi liếm sạch đôi mắt bị má» Ä‘i bởi chất độc.
Äồng muốn nhắm mắt lại, nhưng láºp tức nháºn ra sau khi các huyệt đạo ở đầu bị phong bế, mi mắt hắn không thể nà o khép lại được nữa.
Tá»· ấy… từ đầu đã sắp xếp má»i chuyện rồi sao? Tá»· ấy muốn là m gì?
Trong lúc kinh hoảng, Äồng váºn hết ná»™i lá»±c, định dùng sức xung phá các huyệt đạo bị phong bế, nhưng hắn đã trá»ng thương tá»›i nước nà y thì còn là m nên trò trống gì nữa? Äồng thá» hết lần nà y đến lần khác, song cuối cùng cÅ©ng không thể nhÃch động lấy má»™t phân.
Tiết Tá» Dạ ôm lấy hai vai hắn, dịu dà ng tỉ mẩn liếm sạch chất độc Ä‘á»ng trong mắt.
Äồng cảm nháºn được hÆ¡i thở nà ng phả lên mặt, cảm giác mát mẻ êm ái không ngừng lan toả, cÆ¡n Ä‘au dữ dá»™i trong óc cÅ©ng dần dần nhẹ Ä‘i.
Nhưng trái tim hắn thì má»—i lúc má»™t lạnh buốt – tá»· ấy, tá»· ấy Ä‘ang là m gì váºy? Äó là Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng, đệ nhất kịch độc trong thiên hạ! Sao tá»· ấy dám dùng lưỡi liếm Ä‘i như thế?
Dừng lại! Dừng lại! Hắn cơ hồ phát điên, chỉ muốn gà o lên, nhưng sự kinh hãi đã là m hắn không thể gà o lên thà nh tiếng.
Trong nhà lao tăm tối, mồi lá»a từ từ tắt ngấm, chỉ có chiếc lưỡi má»m mại kia vẫn lặng lẽ tiếp tục.
Äồng không thể động Ä‘áºy, nhưng trong lòng thì đã hiểu rõ nà ng Ä‘ang là m gì, đồng thá»i cÅ©ng hiểu rõ chất độc đáng sợ ấy Ä‘ang dịch chuyển từ cÆ¡ thể mình sang cÆ¡ thể đối phương.
Thá»i gian phảng phất như ngưng Ä‘á»ng lại trong sát na ấy, Tuyết Ngục tối tăm và lạnh lẽo, tÄ©nh lặng đến độ có thể nghe thấy tiếng trái tim hắn Ä‘ang vỡ nát thà nh muôn ngà n vạn mảnh.
Äôi mắt đã cạn khô mưá»i mấy năm nay bá»—ng lặng lẽ dâng trà n nước mắt, nhưng Ä‘á»u bị đầu lưỡi má»m mại kia liếm sạch. Vừa mặn vừa chát, mùi vị hệt như độc dược.
Chỉ má»™t lát sau, Tiết Tá» Dạ đã liếm sạch độc tố Ä‘á»ng trong mắt hắn, nhổ cả ra đất, rồi ngồi thẳng lại thở hổn hển.
â€œÄÆ°á»£c rồi.†Thanh âm nà ng mang theo cả tiếng cưá»i yếu á»›t, bà n tay cho và o túi lấy ra má»™t loại thuốc gì đó, dịu dà ng thoa lên mắt Äồng: “Äá»™c đã hết rồi, dùng Xà Äảm Minh Mục tán thoa thêm má»™t chút, chắc không đến 3 ngà y là sẽ hoà n toà n khôi phục thôi!â€
Trái tim Äồng băng lạnh, chỉ muốn hét lên tháºt lá»›n, nhưng thân hình vẫn không thể động Ä‘áºy dù chỉ má»™t phân.
“Tỷ…†à huyệt không bị phong toả, nhưng hắn cũng không biết nên nói gì, sắc mặt tái nhợt đi.
“Nhìn thấy bóng má» má» rồi phải không?†Nà ng Ä‘ung đưa bà n tay trước mắt hắn, dịu dà ng há»i.
Hằn còn chưa lên tiếng trả lá»i nà ng, tròng mắt đã vô thức chuyển động theo bà n tay.
“Ai nói Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng không có thuốc giải, quả nhiên là sai lầm.†Tiết Tá» Dạ mừng rỡ báºt cưá»i: “Mưá»i hai năm trước, Lâm Hạ tổ sư vì nó mà khổ công suy nghÄ© suốt má»™t tháng trá»i, cuối cùng cạn kiệt sinh lá»±c, nôn máu mà chết – nhưng, cuối cùng ngưá»i cÅ©ng tìm ra được giải pháp rồi.â€
“Thứ độc dược nà y lan truyá»n trong cÆ¡ thể cá»±c nhanh – nhưng cÅ©ng chÃnh vì thế, chỉ cần ngân châm dồn độc chất ở khắp cÆ¡ thể vá» má»™t chá»—, sau đó để ngưá»i hiểu y lý dùng thân thể mình hút độc ra là trị được rồi, tháºm chà còn không cần dùng bất cứ loại dược liệu nà o nữa.†Nà ng nhẹ nhà ng giải thÃch, giá»ng nói ấn chứa niá»m sướng khoái cá»§a ngưá»i hà nh y vừa chinh phục được tuyệt chứng: “Trong tuyệt bút cá»§a Lâm Hạ tổ sư để lại trước khi chết có ghi, trước đó có má»™t nữ đại phu há» Trình cÅ©ng từng dùng cách nà y để giải độc Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng…â€
Nà ng bình tÄ©nh nói tiếp, nhưng giá»ng nói đã dần cháºm lại: “Vì váºy má»›i nói, Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng không phải là không có thuốc giải… chỉ là ngưá»i hà nh y trên thế gian nà y, hầu hết đầu không nỡ hy sinh mạng mình…â€
Chất độc đáng sợ ấy chỉ cần chạm và o đầu lưỡi, sẽ nhanh chóng lên Ä‘i khắp cÆ¡ thể, Tiết Tá» Dạ cà ng nói cà ng cháºm, cảm giác đầu váng mắt hoa, thân hình lảo đảo như muốn ngã.
Nà ng vá»™i và ng đổ ra má»™t viên thuốc mà u ngá»c bÃch cho và o miệng, trấn áp chất kịch độc Ä‘ang ăn mòn cÆ¡ thể.
“Minh Giá»›i, ta sẽ không để đệ chết đâu.†Tiết Tá» Dạ hÃt và o má»™t hÆ¡i tháºt sâu, nhoẻn miệng mỉm cưá»i, ánh mắt trong sáng mà kiên định. Nà ng lại lấy trong ngưá»i ra má»™t bình ngá»c, Ä‘oạn nói: “Ta sẽ không để đệ giống như Tuyết Hoà i, giống như má»i ngưá»i trong thôn, không để ta phải mở mắt trân trân mà nhìn đệ chết Ä‘i.â€
Nà ng cẩn tháºn dốc trong bình má»™t viên thuốc đỠrá»±c như chu sa, mùi hương thoang thoảng láºp tức toả lan khắp lao phòng.
“Äây là Chu Quả Ngá»c Lá»™ đơn, chắc đệ cÅ©ng nghe nói đến rồi nhỉ.†Tiết Tá» Dạ nhét viên thuốc và o miệng hắn – dược hoà n vừa và o miệng đã hoá thà nh cam lá»™, Äồng chỉ thấy tứ chi bách cốt Ä‘á»u dá»… chịu khôn cùng.
“Äệ ở đây dưỡng thương cho tốt.†Gạt tia máu rỉ ra nÆ¡i khoé miệng, Tiết Tá» Dạ buông tay, thấp giá»ng thì thầm: “Không cần lo đến lão Giáo vương ấy.â€
Hắn giáºt bắn mình kinh hãi – không cần lo đến lão Giáo vương ấy? Lẽ nà o, lẽ nà o… Tiểu Dạ tá»· tá»· định…
" Minh Giá»›i, huyệt đạo trên ngưá»i dệ, mưá»i hai canh giá» sau sẽ tá»± động giải khai,†Tiết Tá» Dạ dịch chuyển thân hình, âu yếm dặn dò: “Giá» ta sẽ mở khoá cho đệ, khi nà o hai mắt nhìn rõ thì đệ cứ tá»± rá»i khá»i đây – chỉ cần khôi phục được võ công, trong thiên hạ nà y chắc không còn gì có thể cầm giữ đệ được nữa đâu. Nhưng mà , đệ phải nghe lá»i ta, đừng giết ngưá»i bừa bãi nữa.â€
Tiếng loảng xoảng vang lên mấy lượt, dây xÃch ở tay chân hắn toà n bá»™ Ä‘á»u được tháo bá». Không còn dây xÃch giữ lại, hắn ngã gục xuống, nhưng giữa chừng Tiết Tá» Dạ đã kịp thá»i đỡ lấy.
“Cái thứ nà y, chắc là bảo váºt tối cao trong Ma giáo phải không?†Nà ng đỡ Äồng ngồi xuống, đặt má»™t váºt và o tay hắn, nhẹ nhà ng nói tiếp, thần thái ung dung, hoà n toà n không giống má»™t ngưá»i vừa trúng phải kịch độc: “Äệ cầm Ä‘i, có thứ nà y, sau nà y là m chuyện gì cÅ©ng có thể tá»± do thoải mà i rồi, không cần phải nghe theo ngưá»i ta Ä‘iá»u khiển nữa…â€
Äồng khẽ chạm và o thứ nằng nặng lạnh giá trong lòng bà n tay, toà n thân khẽ run lên: “Äây, đây là … Thánh Hoả lệnh cá»§a Giáo vương?â€
Nà ng tÃnh toán hết sức kỹ lưỡng, giống như Ä‘ang sắp xếp chu toà n má»i chuyện sau khi mình qua Ä‘á»i váºy!
“Äệ không cần thứ nà y!†Cuối cùng, hắn cÅ©ng mở miệng hét lên, thanh âm tuyệt vá»ng mà thê lương: “Äệ chỉ cần tá»· sống cho tốt thôi!â€
Tiết Tá» Dạ thoáng ngây ngưá»i, nước mắt kìm nén đã lâu cuối cùng cÅ©ng theo câu nói cá»§a Äồng mà lã chã rÆ¡i xuống – ná»—i Ä‘au đớn già y vò nhiá»u năm nay nhất loạt dâng lên trong tâm tưởng. Nà ng bá»—ng nhiên mất Ä‘i khả năng khống chế cảm xúc bản thân, vươn tay ôm lấy đầu Äồng áp và o ngá»±c mình, nức nở nghẹn ngà o.
Tại sao lại trở nên như váºy? Tại sao lại như váºy?
Hai ngưá»i bá»n há», má»™t là kiá»u nữ cá»§a hạnh lâm danh môn chốn đế đô, má»™t là thiếu niên táºn ở nÆ¡i thôn là ng hẻo lánh miá»n cá»±c Bắc – cuá»™c Ä‘á»i bá»n hỠđáng lẽ ra không nên có bất cứ giao Ä‘iểm nà o, đáng lẽ ra má»—i ngưá»i Ä‘á»u có thể vô ưu vô tư mà sống hết cuá»™c Ä‘á»i mình, nhưng tại sao lại trở thà nh cục diện cá»§a ngà y nay như váºy?
“Minh Giá»›i, Minh Giá»›i, ta cÅ©ng muốn đệ được sống tháºt tốt…†Nước mắt nà ng lã chã rÆ¡i xuống mặt hắn, giá»ng nói nghẹn Ä‘i: “Äệ là ngươi thân duy nhất cá»§a ta trên cõi Ä‘á»i nà y – ta không thể để đệ bị huá»· hoại như váºy được.â€
“Không. Tá»· không hiểu đệ là ngưá»i thế nà o đâu…†Nước mắt nóng bá»ng rÆ¡i xuống mặt hắn phảng phất như thiêu đốt tá»›i táºn tâm can, Äồng lẩm bẩm đáp: “Äệ không xứng được tá»· cứu giúp.â€
“Ngốc nghếch.†Tiết Tá» Dạ nức nở, báºt cưá»i khe khẽ: “Äệ là đệ đệ cá»§a ta cÆ¡ mà .â€
Bên ngoà i bá»—ng có ngưá»i gõ khẽ lên cánh cá»a, kinh động đến cuá»™c nói chuyện cá»§a hai ngưá»i.
Biết đó là Diệu Thuá»· đã mất hết kiên nhẫn, Tiết Tá» Dạ cố hết sức khắc chế bản thân, nhổm ngưá»i đứng dáºy nói: “Ta Ä‘i đây!â€
“Äừng Ä‘i!†Äồng thất thanh hét lên – Ä‘i như váºy, ắt sẽ là sinh ly tá» biệt!
Ngưá»i đã ra đến cá»a, chợt đột nhiên xoay ngưá»i lại tháºt, dưá»ng như Ä‘ang ngần ngừ gì đó.
“Lá»i cá»§a Diệu Thuá»· dù sao cÅ©ng không thể tin được.†Tiết Tá» Dạ lẩm bẩm, lấy trong ngưá»i ra má»™t nén hương đốt lên, rồi phẩy phẩy quanh lao phòng má»™t lượt, để khói lÆ¡ lá»ng lẩn khuất xung quanh Äồng, cuối cùng thì cắm nén hương ấy xuống trước mặt hắn. Lúc nà y nén hương còn khoảng 3 lóng tay, má»™t là n khói mà u tÃm nhạt kỳ dị lững lá» bốc lên.
Sắp xếp xong xuôi, nà ng má»›i đứng thẳng ngưá»i dáºy lấy ra má»™t viên thuốc khác: “Nuốt Ä‘i!â€
Hiểu ra nà ng Ä‘ang sắp xếp má»™t bức tưá»ng bảo vệ mình trước khi Ä‘i, Äồng bá»—ng nhiên báºt cưá»i lạnh lùng, ánh mắt lá»™ rõ vẻ bướng bỉnh cương quyết.
“Äừng tưởng đệ đồng ý để tá»· cứu.†Hắn ngoảnh đầu Ä‘i, lạnh lùng nói: “Thà chết còn hÆ¡n.â€
“Ha,†Tiết Tá» Dạ không nén nổi tiếng cưá»i – như váºy má»›i là Minh Giá»›i cá»§a mưá»i hai năm trước chứ. Nhưng tiếng cưá»i còn chưa dứt, nà ng đã không chút do dá»± cất tay lên, má»™t mÅ©i ngân châm bắn ra như Ä‘iện chá»›p, cắm và o huyệt đạo nÆ¡i mạn sưá»n hắn, chuẩn xác vô song!
“Tỷ…†Äồng thất thanh, cảm giác thần trà mình tan ra trong nháy mắt.
“Nghe lá»i nà o. Ngá»§ má»™t giấc tỉnh lại là không còn chuyện gì nữa,†Tiết Tá» Dạ phong toả Hôn Thuỳ huyệt cá»§a Äồng, lẩm bẩm nói má»™t mình, nhét và o miệng hắn má»™t viên thuốc giải: “Không còn chuyện gì nữa…â€
Äừng Ä‘i! Äừng Ä‘i!
Ná»™i tâm hắn vang lên tiếng gà o thét như xé gan nát phổi, nhưng cặp mắt thì không thể chống cá»± nổi mà cứ khép chặt và o. Táºp trung nốt chút tỉnh táo cuối cùng còn sót lại, hắn ngẩng đầu lên nhìn, gắng sức muốn nhìn nà ng lần cuối – song, ngay cả trong khoảnh khắc cuối cùng ấy, trước mắt hắn vẫn chỉ là má»™t cái bóng mÆ¡ hồ hư ảo.
Bóng ngưá»i má» má» quay ngưá»i bước Ä‘i trong thá»i khắc biệt ly ấy, đã in Ä‘áºm và o ná»a Ä‘á»i còn lại cá»§a hắn má»™t ấn tượng không thể phai má».
Tiết TỠDạ đi ra thì thấy Diệu Thuỷ đang dắt con chó ngao đứng dựa lưng và o vách Tuyết Ngục đợi nà ng.
Trên ngưá»i nữ nhân nà y toát lên má»™t mùi hương ngan ngát, lẳng lÆ¡ mà thần bÃ, nà ng là ngưá»i hà nh y, nhưng cÅ©ng không thể phân biệt được thứ hương liệu nà y được chế luyện từ loại thá»±c váºt nà o nữa – mùi hương ấy cÅ©ng thần bà như bản thân chá»§ nhân cá»§a nó váºy.
“Sắp canh ba rồi.†Nghe thấy tiếng mở cá»a, Diệu Thuá»· không buồn quay đầu lại thốt lên má»™t câu: “Cô ở trong đó lâu quá đấy, nữ đại phu!â€
Tiết Tá» Dạ khoá cá»a nhà lao lại, cất tiếng đáp: “Bây giá», chúng ta bắt đầu bà n bạc kế hoạch ngà y mai Ä‘i.â€
“Kỳ quái…†Diệu Thuỷ không thể hiểu nổi quay đầu lại, vỗ nhẹ lên đầu con chó ngao, lẩm bẩm nói: “Ả không sợ chết, phải không nhỉ?†Con ác khuyển cảnh giác ngước đầu lên nhìn nà ng, gầm gừ khe khẽ.
Tuyết rơi rất dà y, bay bay như lông ngỗng, bao trùm lên hai nữ tỠtrên tuyệt đỉnh Côn Luân.
Ngoà i con ác khuyển kia ra, không còn ai nghe thấy bá»n há» nói vá»›i nhau những gì nữa.
Tầm má»™t khắc sau, Tiết Tá» Dạ khẽ gáºt đầu vá»›i Diệu Thuá»·, buông ra má»™t chữ gì đó rồi quay ngưá»i bá» Ä‘i.
Tuyết không ngừng rÆ¡i như lông ngá»—ng, đêm khuya tiết trá»i quá lạnh, lúc rá»i khá»i Tuyết Vá»±c nà ng đã không chịu đựng nổi, đưa tay ôm lấy lồng ngá»±c khẽ ho nhè nhẹ.
Diệu Thuá»· nhìn theo bóng áo tÃm khuất dần trong bà đạo, trong mắt thoáng hiện lên nụ cưá»i.
“Ả ta khá tháºt… không ngá», lần nà y lại tìm được má»™t ngưá»i cá»™ng tác tuyệt hảo thế nà y! Có phải không?†Thị vuốt khẽ lên cái đầu lông lá cá»§a con ngao khuyển, con ác thú to tướng phát ra những tiếng gừ gừ nhu thuáºn như mèo con. Diệu Thuá»· đứng giữa trá»i mênh mông tuyết trắng, quan sát dãy Côn Luân nhấp nhô trùng Ä‘iệp, ánh mắt chợt hiện lên sát khà rừng rá»±c!
â€œÄÆ°á»£c rồi, giao dịch đã hoà n thà nh, giá» thì…†Thị vá»— nhẹ lên con thú, quay ngưá»i chỉ và o Tuyết Ngục, cưá»i lạnh lùng: “Ngươi có thể Ä‘i ăn thịt tên tiểu tỠđó rồi! Hắn đâu còn tác dụng gì nữa!â€
“Oắc…†Nháºn được chỉ lệnh, lông mao trên ngưá»i con ác khuyển láºp tức dá»±ng đứng lên, hưng phấn sá»§a vang má»™t tiếng, bổ thẳng và o trong.
Diệu Thuá»· đứng ngoà i cá»a, nghiêng đầu mỉm cưá»i, nghịch ngợm cây sáo nhá» trong lòng bà n tay, đợi nghe tiếng xương thịt bị con ác thú nhai rau ráu.
Thế nhưng, bên trong lại hoà n toà n không có phản ứng.
Thị khẽ biến sắc, lướt tá»›i cá»a nhìn và o trong, không khá»i thở hắt ra má»™t hÆ¡i khà lạnh – trong bóng tối, chỉ có má»™t Ä‘iểm sáng đỠthấp thoáng ẩn hiện.
Thi thể to tướng cá»§a con chó ngao nằm váºt trên báºc cấp, không ngá» chỉ vừa má»›i bổ qua cá»a đã lặng lẽ chết Ä‘i!
“Äoạn trưá»ng thảo?†Nhìn thấy là n khói tÃm lan toả bên trong, Diệu Thuá»· kinh hãi thất thanh hô lên má»™t tiếng láºp tức Ä‘iểm chân lướt ra phÃa sau 3 thước, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt hằn há»c tá»±a không cam tâm – thì ra nữ nhân áo tÃm ấy đã sá»›m sắp xếp tất cả rồi!
Last edited by Äá»™c Cô Sẻ; 29-10-2009 at 04:59 PM.
|

27-10-2009, 11:46 AM
|
 |
Tiếp Nháºp Ma Äạo
|
|
Tham gia: Aug 2009
Bà i gởi: 313
Thá»i gian online: 4 ngà y 2 giá» 21 phút
Thanks: 1,747
Thanked 446 Times in 69 Posts
|
|
Thương Nguyệt
Thất Dạ Tuyết
Dịch giả: Lục Hương
Chương 13: TUYỆT SÃT
nguồn :forum.buddy.vn
Tây xuất Dương quan, gió Bắc thổi cắt và o mặt, tuyết trắng tung bay.
Thà nh môn vừa mở, má»™t toán ngưá»i đã từ trong quan ná»™i lao vút ra như những tia chá»›p. Ngưá»i như hổ, ngá»±a như rồng, vó sắt tung lên sầm sáºp, là m cuá»™n theo má»™t tráºn gió bụi mù, thẳng tiến vá» hướng Tây.
“A, ná»a đêm hôm qua má»›i tá»›i Nhạn Môn Quan, trá»i chưa sáng đã lại xuất phát rồi.†Lão vệ binh già giữ thà nh lẩm bẩm nói: “Tháºt là vá»™i vã quá!â€
“Là ngưá»i trong võ lâm mà .†Ngưá»i tráng Ä‘inh trẻ hÆ¡n má»™t chút nhìn theo bóng 7 ngưá»i phÃa trước, giá»ng nói pha lẫn chút ngưỡng má»™: “Äá»u Ä‘eo kiếm cả!â€
Trong vòng 3 ngà y, bá»n Hoắc Triển Bạch 7 ngưá»i từ Äỉnh Kiếm các ở Trung Nguyên ngà y đêm phóng ngá»±a ra miá»n tái ngoại Tây Bắc. Äám ngá»±a tuy Ä‘á»u là danh mã ngà n con chá»n má»™t, song cÅ©ng không khá»i mệt đến sùi bá»t mép, không thể tiếp tục lên đưá»ng.
Hoắc Triển Bạch không thể không để má»i ngưá»i tạm thá»i nghỉ ngÆ¡i, liên lạc vá»›i các nhân sÄ© Võ Minh Tây Bắc, đổi ngá»±a ở Nhạn Môn Quan. Cả bá»n không đợi trá»i sáng đã lại động thân xuất quan, thẳng tiến vá» phÃa Côn Luân sÆ¡n.
Gió lạnh rÃt lên từng cÆ¡n áºp tá»›i, đưá»ng cái quan không má»™t bóng ngưá»i, Hoắc Triển Bạch quay lại ngóng nhìn Nhạn Môn Quan ở xa tÃt phÃa sau, thở ra má»™t hÆ¡i nhè nhẹ.
Ra khá»i quan ải nà y, là bắt đầu tiến và o phạm vi thế lá»±c cá»§a Äại Quang Minh cung ở Tây Vá»±c rồi.
Lần nà y Äỉnh Kiếm các dốc toà n lá»±c phái ra toà n bá»™ Bát Kiếm, nhân lúc Ma giáo ná»™i loạn mà ná»™i ứng ngoại hợp, hòng nhất cá» triệt hạ lá»±c lượng đối địch nà y.
Là má»™t trong những nhân váºt kiết xuất nhất cá»§a võ lâm đương đại, gã không thể đổ cho ngưá»i khác mà phải đưa vai ra gánh lấy trá»ng trách nà y,dẫn theo lục kiếm còn lại ngà n dặm bôn ba. Thế nhưng, cứ nghÄ© đến ngưá»i có thể phải đối mặt trong chuyến Ä‘i nà y, lòng gã lại không khá»i ngấm ngầm chấn động.
“Lão thất! Có chuyện!†Äang ngẩn ngÆ¡ xuất thần, bên tai gã chợt vang lên tiếng gá»i cá»§a Hạ Tiên VÅ©, cả Ä‘oà n ngưá»i liá»n đồng thá»i ghìm cương ngá»±a lại.
“Gì váºy?†Hoắc Triển Bạch nhảy xuống ngá»±a, đưa mắt ngước nhìn thì thấy Hạ Tiên VÅ© vốn Ä‘i trước dò đưá»ng Ä‘ang quay ngá»±a chạy lại, trên tay xách theo má»™t váºt.
“Äoạn Kim Trảm!†Chúng nhân Ä‘á»u giáºt mình ngạc nhiên, buá»™t miệng thốt lên.
Thanh trảm mã Ä‘ao to lá»›n đó là vÅ© khà thà nh danh cá»§a Äồng Tước, má»™t sát thá»§ trong Tu La trưá»ng. Dá»±a và o nó, ả đã tung hoà nh khắp miá»n Tây Vá»±c, chém giết vô số, vì váºy được xếp và o hà ng sát thá»§ tuyệt đỉnh, trở thà nh má»™t thà nh viên cá»§a Bát Tuấn – giá» sao lại xuất hiện ở vùng đồng hoang nà y?
“PhÃa trước có dấu vết cá»§a má»™t tráºn chiến.†Hạ Tiên VÅ© ném thanh trảm mã Ä‘ao xuống mặt tuyết, hÆ¡i thở gấp gáp: “Toà n bá»™ Bát Tuấn đã bị tiêu diệt tại nÆ¡i nà y!â€
“Cái gì?†Tất cả Ä‘á»u ghìm cương ngá»±a lại, kinh hãi đưa mắt nhìn nhau, rồi nhất loạt nhảy xuống ngá»±a – Bát Tiấn bị tiêu diệt, đây quả là má»™t tin tức chấn động cả thiên hạ võ lâm!
Chỉ Ä‘i thêm tầm hÆ¡n ba mươi trượng, bá»n há» liá»n nhìn thấy vết tÃch cá»§a tráºn chiến bị tuyết trắng che phá»§: Truy Äiện bị chém đứt tay phải, xuyên thá»§ng lồng ngá»±c; Äồng Tước bị chém chết khá dứt khoát, cổ há»ng chỉ thấy má»™t đưá»ng tÆ¡ máu đỠhồng; Truy Phong, Bạch Thố, Nhiếp Ảnh, Thần Phù, Yên Chi chết trong phương viên tầm ba trượng, ngoà i Thần Phù có hiện tượng trúng độc ra, những ngưá»i còn lại đầu bị mốt kiếm cắt đứt cổ há»ng mà chết.
Hoắc Triển Bạch thở ra má»™t hÆ¡i nhè nhẹ - nhìn những vết thương nà y, có thể nháºn ra là do cùng má»™t ngưá»i xuất thá»§!
“Tháºt là lợi hại!†Vệ Phong Hà nh đứng bên cạnh không nén nổi phải lên tiếng, lẩm bẩm: “Không ngá» chỉ vá»›i má»™t ngưá»i, mà đã giết sạch cả Bát Tuấn!â€
“Nói không chừng là phục kÃch đắc thá»§ cÅ©ng nên?†Lão Tam Dương Äình suy Ä‘oán.
“Không, chắc chắn là không.†Hoắc Triển Bạch nhặt thanh kiếm Truy Phong dưới đất lên: “Má»i ngưá»i xem, Phương vị mà bốn ngưá»i Truy Phong, Nhiếp Ảnh, Thần Phù, Yên Chi ngã xuống, vừa hay phù hợp vá»›i tráºn thế Thiên La Tráºn cá»§a Ma giáo – rất rõ rà ng, là ngược lại má»›i đúng, Bát Tuấn đã có chuẩn bị kỹ cà ng má»›i đến đây liên thá»§ phục kÃch má»™t ngưá»i nà o đó.â€
Mấy vị danh kiếm cá»§a Äỉnh Kiếm các nhìn nhau biến sắc – Bát Tuấn liên thá»§ phục kÃch mà đá»u mất mạng ở đây, võ công cá»§a ngưá»i đó quả tháºt cao đến mức không thể tưởng tượng!
“Ngưá»i bá»n chúng phục kÃch là ai nhỉ?†Hoắc Triển Bạch lẩm bẩm, nghÄ© hoà i mà vẫn không thông.
Có thể giết sạch Bát Tuấn trong má»™t lần, ngưá»i như váºy trong thiên hạ e có thể đếm trên đầu ngón tay. Mà mấy cao thá»§ tuyệt thế cá»§a võ lâm Trung Nguyên thì gần đây có lẽ không ai ra miá»n tái ngoại nà y, lại cà ng không quyết chiến sinh tá» vá»›i sát thá»§ Ma giáo ở nÆ¡i đồng tuyết hoang vu nà y là m gì – váºy thì, là ngưá»i nà o có sức mạnh như váºy đây chứ?
“Tìm thấy rồi!†Gã Ä‘ang trầm ngâm thì chợt nghe tiếng Vệ Phong Hà nh ở phÃa trước reo lên.
Hoắc Triển Bạch vội lướt tới, chỉ thấy đối phương rút dưới tuyết ra một thanh kiếm gãy – một thanh kiếm thép xanh hết sức phổ thông, đã bị gãy ở ngay giữa, bên cạnh là thi thể của Phi Phiên đang gục trong tuyết trắng.
“Nhìn dấu hiệu nà y,†Vệ Phong Hà nh xoay xoay đốc kiếm, đưa ra trước mặt gã: “Äối phương có lẽ là má»™t trong NgÅ© Minh Tá».â€
Hoắc Triển Bạch vừa nhìn đã nháºn ra trên đốc kiếm có khắc hình ngá»n lá»a: ngá»n lá»a có năm lưỡi, lưỡi đầu tiên dà i má»™t cách nổi báºt – Ma giáo NgÅ© Minh Tá» lần lượt là : Phong, Thá»§y, Há»a, Không, Lá»±c – trong đó, ngưá»i đứng đầu chÃnh là Diệu Phong sứ.
Gã lặng lẽ gáºt đầu: “Diệu Phong sứ.â€
Không sai, ngưá»i có thể là m được chuyện nà y ở Tây Vá»±c, chỉ sợ ngoà i kẻ má»›i tạo phản Äồng ra, cÅ©ng chỉ còn có Diệu Phong sứ tu vi cao nhất trong NgÅ© Minh Tá» mà thôi!
Con ngưá»i đó, được mệnh danh là “bùa há»™ mệnh†cá»§a Giáo vương, quanh năm không xuống khá»i núi tuyết, lại cà ng Ãt lá»™ diện ở Trung Nguyên, vì váºy không ai biết được võ công y cao thấp thế nà o.
Váºy thì, tại sao Ma giáo lại phái Bát Tuấn Ä‘i đối phó Diệu Phong sứ?
“Má»i ngưá»i lên ngá»±a, tiếp tục lên đưá»ng!†Gã đột nhiên tung mình lên ngá»±a, hét lá»›n: “Không thể đợi thêm má»™t giây má»™t khắc nà o nữa.â€
Äêm đó trên tuyệt đỉnh CÔn Luân, tráºn tuyết lá»›n kéo dà i nhiá»u năm nay vẫn rÆ¡i liên miên không ngá»›t.
Trong tuyết, không biết có bao nhiêu ngưá»i Ä‘ang mất ngá»§.
Trong tiếng gió rú gà o, thấp thoáng đâu đây vang lên má»™t âm thanh tá»±a có tá»±a không, thê lương mà thần bÃ, róc rách như nước chảy, rồi tan và o mà n đêm tÄ©nh mịch như cái chết.
Diệu Phong Ä‘ang chìm đắm trong suy tư bá»—ng nhiên sá»±c tỉnh, khoác y phục lên mình bước tá»›i trước cá»a sổ - song, bầu trá»i đêm rá»™ng lá»›n phÃa trên Äại Quang Minh cung vẫn Ä‘en như má»±c, chỉ có tuyết trắng là mãi không ngừng rÆ¡i.
Äó là khúc “Chiết Liá»…u†cá»§a Lâu Lan, lưu truyá»n rất rá»™ng rãi ở vùng Tây Vá»±c nà y.
Khúc nhạc quen thuá»™c đó… đã chôn vùi trong ký ức y cÅ©ng sắp được 20 năm rồi chăng? Lẽ nà o, ở Äại Quang Minh cung nà y cÅ©ng có ngưá»i đồng tá»™c?
ThỠdạ tiêu trung văn Chiết Liễu
(Äêm nay nghe khúc Chiết Liá»…u)
Hà nhân bất khởi cố viên tình
(Có ai không nhớ vế quê hương)
TrÃch trong bà i Xuân Dạ Lạc Thà nh Văn Tiêu (Äêm xuân nghe tiếng tiêu ở Lạc Thà nh) cá»§a Lý Bạch (701 – 762)
Triá»n núi phÃa Bắc, Diệu Thá»§y hạ cây tiêu ngắn xuống, rồi vá»— nhẹ lên đám tuyết trên nấm má»™ má»›i đắp, thở dà i má»™t tiếng quay ngưá»i Ä‘i – con chó ngao cuối cùng mà thị nuôi lá»›n, cuối cùng cÅ©ng chết theo đồng loại cá»§a nó rồi…
Äám chó ngao nà y được xưng tụng là vua cá»§a vùng đất tuyết, cả Ä‘á»i Ä‘á»u hung mãnh bạo liệt, bất cứ kẻ lạ nà o lại gần Ä‘á»u phải chết. Nhưng nếu nó đã nháºn ai là chá»§, thì sẽ hoà n toà n tin tưởng ngưá»i đó, cả Ä‘á»i chỉ sống vì chá»§ nhân – cuá»™c Ä‘á»i như váºy, hóa ra lại hết sức đơn giản.
Nhưng còn con ngưá»i? Con ngưá»i là m sao có thể sống đơn giản như váºy được?
Lục đạo luân hồi, trong muôn vạn chúng sinh, là m ngưá»i là khổ nhất.
Ngà y hôm sau, mây tan tuyết tạnh, là một ngà y nắng hiếm thấy trên tuyệt đỉnh Côn Luân nà y.
“Thá»i tiết đẹp quá!â€
“Phải đó, hiếm khi thấy trá»i nắng thế nà y – cuối cùng có thể ra vưá»n Ä‘i dạo rồi.â€
Lúc Tiết Tá» Dạ tỉnh dáºy, bên tai liá»n nghe thấy mấy thị nữ bên ngoà i Ä‘ang hân hoan rì rầm vá»›i nhau.
Nà ng hÆ¡i ngây ngưá»i, dưá»ng như còn chưa tỉnh ngá»§, chỉ khoác tấm áo choà ng lông ly miêu lên ngồi thẫn ra trên giưá»ng – phải Ä‘i thôi.
Phải Ä‘i thôi. Giá»ng nói trong lòng không ngừang thúc giục, tỉnh táo mà nghiêm khắc.
Nhưng nà ng lại chần chừ không muốn dáºy, tá»±a như đứa trẻ thÃch nằm ngá»§ nướng lưu luyến chăn đệm ấm êm váºy – sau nà y hôm nay, chỉ sợ sẽ không còn cảm giác ấm áp nà y nữa.
Không biết đến đêm nay, thi thể nà ng sẽ nằm ở xó xỉnh, nà o giữa vùng tuyết giá mênh mông nà y. Trong khoảng khắc ấy, nà ng rúc mình trong chăn đệm ấm áo, ôm chặt hai cánh tay, thân hình co ro run lên nhè nhẹ - thì ra, cho dù ở trước mặt ngưá»i khác có trấn định quyết Ä‘oán thế nà o, cuối cùng trong lòng cÅ©ng không phải hoà n toà n không há» sợ hãi…
Tiết Tá» Dạ lấy trong túi thuốc bên gối ra má»™t nắm BÃch Linh đơn, không cần xem mấy viên thuốc đã dốc cả và o miệng. Nà ng cần phải dá»±a và o tác dụng cá»§a thuốc để tạm thá»i khắc chế chất độc Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng để là m hết những chuyện hôm nay cần phải là m!
Chiếc đồng hồ và ng Tây Dương trên tưá»ng kêu lên sáu tiếng, má»™t thị nữ bưng cháºu và ng bước và o, má»›i nà ng rá»a mặt trang Ä‘iểm – đến lúc phải Ä‘i rồi.
Bất luáºn tiếp theo đây hiểm ác thế nà o, nà ng cÅ©ng phải mạnh mẽ mà tá»± mình đối mặt.
Nà ng nghiến răng chống tay đừngd áºy, thay y phục, rồi bắt đầu trang Ä‘iểm.
Thị nữ bước tá»›i vén rèm châu lên, ánh mặt trá»i và ánh sáng phản chiếu lên mặt tuyết cùng chiếu và o, là m ngưá»i ta lóa cả mắt. Tiết Tá» Dạ thoắt ngước nhìn, chỉ thấy mình thá»±c không thể chịu đựng nổi thứ ánh sáng náy, buá»™t miệng kêu khẽ má»™t tiếng, đưa tay che hai mắt lại.
“Còn không mau buông rém xuống.†Bên ngoà i có tiếng ngưá»i quát nhẹ. “Diệu Phong sứ!†Ả thị nữ giáºt mình kinh hãi, vá»™i và ng kéo soạt tấm rèm xuống, ánh sáng trong phòng liá»n ôn hòa trở lại.
Tuy còn chưa tá»›i giá», nhưng Diệu Phong đã đợi ngoà i cá»a từ trước, lặng lẽ nhìn nà ng báºn rá»™n chuẩn bị, im lìm cụp hai mà mắt xuống: “Tiết cốc chá»§, Giáo vương dặn dò thuá»™c hạ tá»›i đón ngưá»i đến đại Ä‘iện.â€
â€œÄÆ°á»£c, đồ đạc cÅ©ng xong hết rồi.†Nà ng bình tÄ©nh trả lá»i: “Chúng ta Ä‘i thôi.â€
Nhưng y vẫn đứng đó bất động: “Thuá»™c hạ to gan, xin Tiết cốc chá»§ lấy hết tất cả dược liệu và khà cụ ra xem lại má»™t lượt.â€
Tiết Tá» Dạ đưa mắt nhìn y, không nén nổi ná»™ ý: “Các ngưá»i muốn kiểm tra túi thuốc cá»§a ta?â€
“Thuá»™c hạ chỉ sợ bên mình Tiết cốc chá»§ vẫn còn thứ như Bạo VÅ© Lê Hoa châm thôi.†Diệu Phong cÅ©ng không giấu giếm, hững há» trả lá»i, phảng phất như đã hoà n toà n quên chuyện hôm qua y từng thất thố trước mặt nà ng váºy: “Thuá»™c hạ cần phải chắc chắn má»i Ä‘iá»u, trước khi cốc chá»§ tá»›i bên giưá»ng bệnh cá»§a Giáo vương.â€
“Ngươi sợ ta thừa cÆ¡ hà nh thÃch Giáo vương hả?†Tiết Tá» Dạ cưá»i gằn phẫn ná»™, châm chá»c: “Minh Giá»›i vẫn còn trong tay các ngưá»i, ta là m sao mà dám chứ, Diệu Phong sứ!â€
“Chỉ sợ vạn nhất.†Diệu Phong vẫn ung dung thản nhiên như trước.
“Nếu ta cá»± tuyệt thì sao?†Khóe mắt Tiết Tá» Dạ thoáng hiện lên vẻ tức giáºn.
“Như váºy thì không được hay lắm.†Ngôn từ cá»§a Diệu Phong vẫn rất bình tÄ©nh, không há» toát lên vẻ gì uy hiếp, nhưng câu câu chữ chữ Ä‘á»u nhuốm sắc máu: “Äồng sẽ chết rất thảm, bệnh tình cá»§a Giáo vương sẽ tiếp tục xấu Ä‘i… còn cốc chá»§, chỉ sợ cÅ©ng không xuống nổi ngá»n Côn Luân sÆ¡n nà y. Tháºm chÃ, cả đệ tá» Dược Sư cốc, cÅ©ng chưa chắc đã được bình an.â€
“Ngươi!†Tiết Tá» Dạ đứng báºt dáºy. Diệu Phong chỉ lặng im nhìn nà ng, cÅ©ng không tránh Ä‘i, ánh mắt bình tÄ©nh, nhưng không thấy nụ cưá»i. Giằng co như váºy má»™t lát, cuối cùng nà ng cÅ©ng lạnh lùng cởi túi thuốc ném vá» phÃa y. Diệu Phong cất tay bắt lấy, khẽ gáºt đầu má»™t cái: “Mạo phạm.â€
Y nhanh chóng mở túi thuốc ra, kiểm tra các dược liệu và khà cụ bên trong, thần thái cẩn trá»ng, thỉnh thoảng lại đưa má»™t và i loại dược thảo lên mÅ©i ngá»i, nếu không thể xác định thì đưa cho mấy đệ tá» biết y thuáºt trong giáo bên ngoà i, để bá»n há» nhất loạt nếm thá», kiểm định xem có độc hay không.
Tiết Tá» Dạ nhìn y vá»›i ánh mắt thá» Æ¡, cưá»i lạnh nói: “Là m váºy thì vụng vá» quá – nếu ta tháºt muốn dùng độc, cÅ©ng nhất định phải dụng loại như Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng ấy.â€
Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng?
Diệu Phong thoáng kinh ngạc, nhưng vì thá»i gian gấp gáp, y cÅ©ng chỉ lạnh lùng há» hững kiểm tra má»i thứ má»™t lượt, sau đó táºp hợp những dược váºt đã xác định là an toà n vá» má»™t chá»—, gói lại như cÅ©, giao cho mấy đệ tá» bên ngoà i dặn dò bá»n há» bảo quản cẩn tháºn.
“Tiết cốc chá»§, má»i lên kiệu!†Y bén tấn mà n lên, khe khẽ khom ngưá»i, nhìn nà ng ngồi và o trong, khóe mắt chợt liếc thấy đôi tay nhá» nhắn kia không ngá» lại hÆ¡i run run. Trong nháy mắt, gương mặt gá»— đá cá»§a y cÅ©ng thoáng biến đổi – thì ra nữ tá» bình tÄ©nh kiên cưá»ng nà y lúc đối mặt vá»›i chuyện như thế, trong lòng cÅ©ng không thể không khẩn trương lo lắng.
Diệu Phong liếc mắt nhìn nà ng, rồi nhẹ nhà ng hạ mà n kiệu xuống, đồng thá»i khẽ buông ra má»™t câu: “Yên tâm. Tại hạ muốn bảo đảm sá»± an toà n cho Giáo vương, nhưng cÅ©ng nhất định bảo đảm cốc chá»§ được bình an.â€
Khi mặt trá»i dâng lên từ phÃa bên kia vách băng, chiếc kiệu cÅ©ng vững và ng hạ xuống báºc thang ngá»c bên dưới Äại Quang Minh Ä‘iện, tên đệ tá» trá»±c nháºt bên ngoà i cá»a nhìn thấy liá»n láºp tức chạy như bay và o trong bẩm báo.
“Xin má»i Tiết cốc chá»§!†Chỉ trong chốc lát đã có hồi báo, tiếng nói xuyên qua lá»›p lá»›p mà n trướng trong Ä‘iện bay ra ngoà i.
Tiết TỠDạ ngồi lặng trong kiệu, thân thể khẽ chấn động lên, sâu trong đáy mắt lướt qua một tia sáng, các ngón tay vặn chặt và o nhau.
Lúc ấy không biết có phải vì quá căng thẳng hay không, độc tÃnh bị nà ng dùng BÃch Linh đơn tạm thá»i áp chế trong cÆ¡ thể đột nhiên trá»—i dáºy, khiến toà n thân nà ng run lên nhè nhẹ.
“Tiết cốc chá»§.†Mà n kiệu được vén lên từ phÃa ngoà i, Diệu Phong đứng khom ngưá»i trước kiệu, sắc mặt trầm tÄ©nh.
Nà ng nén cảm xúc lại, chầm cháºm đứng lên ra khá»i kiệu, bước chân lên báºc cấp bằng ngá»c. Diệu Phong cháºm rãi Ä‘i theo sau, tùy tùng bên cạnh nhanh nhẹn chạy theo hai tay nâng túi thuốc và các loại khà cụ cá»§a nà ng, khà thế hà o hùng như chuẩn bị đại pháp sá»± váºy.
Tiết TỠDạ từng bước từng bước đi và o tòa đại điện trang nghiêm, ánh mắt dần trở nên kiên định và ung dung.
Äúng váºy, đến lúc nà y, nà ng đã không thể thoái lui được nữa, má»™t bước cÅ©ng không.
Nà ng vốn là má»™t ngưá»i hà nh nghá» y, cứu ngưá»i chữa thương là thiên chức cá»§a nà ng, váºy mà hôm nà y, nà ng lại má»™t mình Ä‘i và o long đà m hổ huyệt, là m má»™t chuyện bá»™i phản vá»›i đạo đức nghá» y cá»§a nà ng.
Trong tòa đại Ä‘iện lạnh lẽo nà y, hổ sói rình ráºp khắp nÆ¡i, sát cÆ¡ bao trùm bốn phÃa, bất cứ ngưá»i nà o muốn giết má»™t ngưá»i trói gà không chặt như nà ng cÅ©ng Ä‘á»u chỉ cần cất tay má»™t cái là xong. Váºy mà , nà ng lại muốn bất chấp má»i giá, kéo tên ác ma Ä‘ang ngồi trên ngá»c tá»a cao ngất kia xuống địa ngục!
Diệu Phong Ä‘i sau lưng nà ng, nhẹ nhà ng tá»›i ná»—i không nghe thấy tiếng bước chân. Tiết Tá» Dạ nháºn lấy túi thuốc trong tay tên tùy tùng, rồi cúi đầu Ä‘i và o đại Ä‘iện.
“Tiết cốc chá»§.†Sâu trong đại Ä‘iện truyá»n ra má»™t giá»ng nói thấp trầm, là m hồn phách lÆ¡ lá»ng cá»§a nà ng trở vá» vá»›i thá»±c tại: “Cô đến rồi…â€
Ngẩng đầu lên, chỉ thấy trong đại Ä‘iện vô số mà n trướng đỠrá»±c bay bay, trên ngá»c tá»a, má»™t tấm trưá»ng bà o hoa lệ ánh và ng rá»±c rỡ buông xuống như thác – lão nhân tóc trắng như cước, gương mặt hồng hà o núng nÃnh, dá»±a ngưá»i và o lưng ghế đưa tay vá» phÃa nà ng. Năm ngón tay trắng xanh khe khẽ run rẩy, đưá»ng gân bên dưới là n da má»ng như giấy da dê không ngừng chuyển động, tá»±a như bên trong có má»™t con rắn vô hình Ä‘ang bò qua bò lại váºy.
Tiết Tá» Dạ sững ngưá»i lại: “Äó, đó… không ngá» lại là Giáo vương – chỉ má»›i má»™t đêm không gặp, không ngá» lão lại suy nhược đến mức độ nà y!â€
“Lát nữa khi chuẩn bệnh, đứng ngay bên cạnh ta.†Giáo vương nghiêng đầu, thấp giá»ng thì thầm và o tai Diệu Phong, tiếng nói đã yếu á»›t đến mÆ¡ hồ không rõ: “Giá» ta chỉ tin mình ngươi thôi, Phong.â€
“…â€Diệu Phong bị lá»i nói cá»§a lão là m giáºt mình, rồi láºp tức đáp khẽ: “Vâng!â€
“Phong.†Giáo vương đưa tay lên ra hiệu.
Diệu Phong liá»n cúi ngưá»i đỡ lấy tay lão, cháºm rãi bước xuống báºc ngá»c – chỉ trong thoáng chốc, cảm nháºn được vị vương giả ngạo thị cả thiên hạ trước mắt mình bá»—ng nhiên trở nên suy nhược nhưá»ng nà y, khóe mắt y không khá»i lóe lên má»™t tia kinh hãi. Diệu Thá»§y không bước tá»›i, chỉ khép tay, đứng tÃt táºn bên ngoà i mà n che, như để cảnh giá»›i.
Tiết Tá» Dạ đẩy cái gối nhá» trên bà n ra trước: “Bắt mạch đã!â€
Giáo vương không nói tiếng nà o, đặt cổ tay lên đó.
Diệu Phong đứng cạnh lão, hai mắt khẽ chá»›p – Mạch Môn là má»™t trong những vị trà quan trá»ng nhất toà n thân. Nếu nà ng có ý đồ gì khác, thì… Nhưng không đợi bà n tay y dịch lại gần chuôi kiếm nÆ¡i hông, Tiết Tá» Dạ đã buông cổ tay Giáo vương ra.
“Bệnh cá»§a Giáo vương là do luyện táºp ná»™i công tÃnh hà n không thà nh, tẩu há»a nháºp ma mà ra, đến giỠđã là má»™t tháng mưá»i bảy ngà y rồi.†Chỉ bắt mạch má»™t lát, nà ng đã nhanh chóng cầm bút viết ra bệnh án, thao thao má»™t trà ng: “Ná»™i lá»±c ở Khà Hải không thể khống chế mà chảy cuồn cuá»™n ra ngoà i, Tam Tiêu kinh đã tê liệt. Huyệt đạo toà n thân trướng lên, má»—i khi tá»›i giá» Tý ná»a đêm thì như vạn mÅ©i kim cùng xuyên và o má»™t lúc, Ä‘au đớn chết Ä‘i sống lại – có phải váºy không?â€
Giáo vương không giấu nổi vẻ ngạc nhiên, đưa mắt nhìn nữ đại phu trẻ tuổi, khẽ gáºt đầu: “Äúng là thần y!â€
“À…†Tiết Tá» Dạ ngẩng đầu lên quan sát sắc mặt lão, gáºt đầu nói: “Sau khi phát bệnh, có lẽ ngà i đã dùng nhiá»u cách trị liệu khác nhau – chỉ tiếc là đá»u không hiệu quả, mà ngược lại bệnh tình má»—i lúc má»™t tệ hại hÆ¡n.â€
Ãnh mắt Giáo vương đã ẩn hiện vẻ nôn nóng, lên tiếng ngắt lá»i nà ng: “Váºy thì, bao lâu má»›i khá»i?â€
Tiết Tá» Dạ dừng bút mỉm cưá»i: “Giáo vương nên há»i ‘có thể trị được không’ trước má»›i phải chứ?â€
Giáo vương cÅ©ng cưá»i, ánh mắt bá»—ng trở nên âm trầm: “Còn phải há»i nữa sao? Nếu cả Dược Sư cốc chá»§ cÅ©ng không trị được, váºy thì mạng cá»§a bản tá»a đúng là tuyệt rồi…â€
“Äúng đó,†Tiết Tá» Dạ cÆ¡ hồ hoà n toà n không phát giác ra sát khà dần tÃch tụ trong mắt Giáo vương, cưá»i cưá»i: “Giáo vương đã là nhân váºt thuá»™c hà ng địa tiên, những phương pháp phổ thông trên thế gian nà y đã không thể khiến ngà i thá» thương nữa rồi – nếu không phải lần nà y tẩu há»a nháºp ma, váºy thì có lẽ đúng là không có gì là m khó được Giáo vương đại nhân ngà i rồi.â€
Nà ng nói rất cháºm rãi, ung dung há» hững nghịch ngợm cây ngân châm trên tay, không đếm xỉa đến Giáo vương Ä‘ang trong cÆ¡n nguy kịch đã không còn giữ được khả năng kiá»m chế như thưá»ng ngà y.
“Äừng vòng vo nữa!†Cánh tay Giáo vương bá»—ng nhiên vươn ra, chụp lấy cổ há»ng Tiết Tá» Dạ, gân xanh nổi lên: “Nói, rốt cuá»™c là có trị được hay không? Không trị được thì ta bắt ngươi bồi táng!â€
Tiết Tá» Dạ bị bóp chặt cổ há»ng, bà n tay trượt Ä‘i, mÅ©i ngân châm đâm và o ngón tay, nhưng cả kêu nà ng cÅ©ng không thể phát ra tiếng.
Diệu Phong sắc mặt trắng bệch, vô thức bước lên má»™t bước định cản lại, nhưng lại có chút ngần ngừ, phảng phất như có má»™t sá»± rà ng buá»™c vô hình cản y lại – dù sao thì từ nhá» tá»›i lá»›n suốt mưá»i mấy năm nay y cÅ©ng chưa từng công nhiên phản kháng lại Giáo vương lần nà o.
“Có… có thể trị!†Chỉ một chốc lát sau, Tiết TỠDạ cuối cùng cũng rặn ra được mấy chữ đó.
Bà n tay Giáo vương láºp tức buông ra, để nữ đại phu trở lại chá»— ngồi thở hổn hển, vẻ Ä‘iên cuồng hung dữ trên mặt lão đã hoà n toà n biến mất, khôi phục lại vẻ từ ái an nhiên thưá»ng ngà y: “Ồ… ta biết mà , y thuáºt cá»§a Dược Sư cốc đứng đầu thiên hạ, sao có thể khiến bản tá»a thất vá»ng được chứ?â€
Lão lại đặt tay trên gối, giá»ng nói mang theo áp lá»±c đáng sợ vô cùng: “Váºy thì, là m phiá»n Tiết cốc chá»§ rồi.â€
Tiết Tá» Dạ ôm cổ há»ng thở dốc, gương mặt tái Ä‘i, nà ng lạnh lùng nhìn Giáo vương, tiện thể liếc Diệu Phong đứng bên cạnh má»™t cái, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ giá»…u cợt.
Bà n tay Diệu Phong run rẩy đặt trên đốc kiếm, nhưng thá»§y chung cÅ©ng không dám rút ra, lúc nà y bị nà ng lưá»m cho má»™t cái, toà n thân láºp tức chấn động, không dám nhìn thẳng và o mắt nà ng.
Diệu Thủy vẫn đứng gần đó quan sát, hỠhững như không.
Tiết Tá» Dạ thõng tay xuống, thở hắt ra má»™t tiếng: â€œÄÆ°á»£c… Tá» Dạ sẽ dùng cách Kim Châm Äá»™ Huyệt trong Dược Sư Bà Tà ng giúp Giáo vương đả thông kinh mạch toà n thân – nhưng cÅ©ng hy vá»ng Giáo vương nói lá»i giữ lá»i, thả Minh Giá»›i xuống núi.â€
“Äiá»u nà y là tất nhiên.†Giáo vương mỉm cưá»i từ ái: “Bản tá»a đã nói là là m.â€
Tiết Tá» Dạ gáºt gầt đầu, mở túi thuốc bên cạnh ra, mở ra má»™t loạt há»™p thuốc – bên trong trắng trắng hồng hồng, mùi hương kỳ dị xá»™c thẳng lên mÅ©i.
Nà ng chá»n ra 2 loại rồi nói: “Äây là Tá» Kim Sinh Mạch, đơn bổ khà dưỡng huyết, Giáo vương có thể uống trước, đợi má»™t khắc sau thuốc có hiệu lá»±c thì bắt đầu dùng kim châm. Há»™p nà y là An Tức hương, là thuốc để ngưng thần giảm Ä‘au, hãy dùng lư hương đốt lên.â€
“Phong.†Giáo vương không trá»±c tiếp trả lá»i, chỉ trầm giá»ng nói.
“Vâng.†Diệu Phong bước lên má»™t bước, không nghÄ© ngợi gì đã cầm viên thuốc đưa lên mÅ©i ngá»i, sau đó lại nhón má»™t miếng nhá» cho và o miệng, lấy bản thân ra thá» thuốc - Tiết Tá» Dạ ngẩng đầu lên nhìn y, ánh mắt phức tạp lạ thưá»ng.
“Không sao.†Thá» thuốc xong, y khẽ cúi ngưá»i bẩm lại: “Có thể dùng.â€
“Váºy thì, đốt lên Ä‘i.†Giáo vương đưa tay nhón lấy má»™t viên dược hoà n nuốt và o miệng, ra hiệu cho Diệu Phong đốt hÆ¡ng.
Mùi hương nồng nà n vấn vÃt lan Ä‘i trong đại Ä‘iện, không ngưá»i nà o lên tiếng, không gian tÄ©nh lặng đến má»™t cây kim rÆ¡i xuống đất cÅ©ng nghe rõ tiếng.
Tiết Tá» Dạ cúi đầu, cầm kim châm đốt trên ngá»n lá»a giây lát, kế đó ngầng đầu lên nói: “Xin quay ngưá»i lại.†Nà ng nhón tay lấy má»™t mÅ©i châm, cất tiếng: “Bắt đầu độ huyệt, xin hãy thả lá»ng kinh mạch toà n thân, nhất thiết phải ngưng ná»™i tức lại.â€
Ãnh mắt Giáo vương chợt sáng rá»±c lên, nhưng cuối cùng vẫn xoay ngưá»i lại.
Lão xoay ngưá»i lại, Diệu Phong cÅ©ng bước lên má»™t bước, đứng sau lưng thay lão canh chừng má»i thứ.
Giáo vương quay Ä‘i chầm cháºm kéo áo bà o xuống, lần đầu tiên để lá»™ cả lưng mình trước mặt má»™t ngưá»i lạ - tấm trưá»ng bà o và ng rá»±c hoa lệ vừa buông xuống, tất cả ngưá»i có mặt trong đại Ä‘iện Ä‘á»u lấy là m biến sắc.
Tiết TỠDạ cố nén tiếng hét kinh hãi đã ra tới miệng, ngây ra nhìn tấm lưng trần đó.
Äây hầu như đã không còn là thân thể con ngưá»i – vô số vết sẹo ngang dá»c chằng chịt, tạo thà nh má»™t bức tranh đáng sợ, tháºm chà má»™t hai chá»— còn thấp thoáng thấy xương trắng lá»™ ra ngoà i, trông tá»±a như con búp bê đã nhiá»u lần rách nát, rồi lại để má»™t đôi bà n tay vụng vá» vá lại cho xong chuyện váºy.
“Rất đáng sợ phải không?†Giáo vương thấp giá»ng cưá»i cưá»i: “Có biết không? Ta cÅ©ng là kẻ xuất thân trong Tu La trưá»ng ra đó.â€
Lần đầu tiên Tiết TỠDạ lộ vẻ chấn kinh qua ánh mắt, kim châm trong tay khẽ run lên nhè nhẹ.
“Bắt đầu Ä‘i.†Giáo vương trầm giá»ng nói.
Diệu Thá»§y đứng cách ngá»c tá»a không xa lắm lạnh lùng quan sát, nhìn nà ng nhón mÅ©i kim lên, đâm và o huyệt đạo trên lưng Giáo vương, bà n tay trong ống tay áo dà i thượt vô thức nắm chặt lại – cuối cùng thì, thá»i khắc ấy cÅ©ng đến rồi!
“Ư.†MÅ©i kim đầu tiên châm và o huyệt Äại Truy, Giáo vương rên lên má»™t tiếng khe khẽ, hai hà ng lông mà y hÆ¡i chau lại - Diệu Phong sắc mặt nặng ná», nhất thá»i dưá»ng như không kìm nổi mà đặt tay lên đốc kiếm.
Tiết Tá» Dạ ra tay nhanh như chá»›p, mÅ©i kim đầu tiên vừa hạ xuống, 5 huyệt Äà o Äạo, Thân Trụ, Thần Äạo, Linh Äà i, Chà Dương cá»§a Giáo vương đã nhói lên má»™t cái, năm mÅ©i kim châm cùng lúc xuyên và o trong nháy mắt.
CÆ¡n Ä‘au chỉ nhói lên trong chá»›p mắt, rồi kinh mạch láºp tức được khai thông! Má»—i lần mÅ©i kim đâm xuống, kinh mạch đã xÆ¡ cứng dần sống lại, những luồng ná»™i lá»±c Ä‘ang chạy loạn xạ trong cÆ¡ thể cÅ©ng lần lượt được dẫn đưá»ng, trở vá» huyệt vị, cảm giác Ä‘au đớn hà nh hạ cÆ¡ thể bệnh nhân nhiá»u ngà y nay dần dần biến mất. Äôi tay vẫn nắm chặt cá»§a Giáo vương cÅ©ng thả lá»ng, hai mắt nhắm nghiá»n, thở ra má»™t tiếng đầy thá»a mãn.
Diệu Phong cÅ©ng thở phà o nhẹ nhõm, liếc mắt nhìn nữ tá» Ä‘ang táºp trung tinh thần châm cứu, ánh mắt pha lẫn vẻ kÃnh phục.
Huyệt đạo cuối cùng trên cá»™t sống đã được đả thông, 72 mÅ©i kim châm đã hạ xuống, Tiết Tá» Dạ nhẹ nhà ng vê vê đầu châm, Ä‘iá»u chỉnh độ sau và phương vị, trên trán đã lấm tấm mồ hôi.
Sá» dụng Kim Châm Äá»™ Huyệt cá»±c kỳ hao tổn tâm lá»±c và nhãn lá»±c, thân thể nà ng đã hư nhược, muốn giúp bệnh nhân đả thông kỳ kinh bát mạch trong má»™t lần quả thá»±c là vô cùng khó khăn.
Một chiếc khăn tay nhẹ nhà ng đưa tới, giúp nà ng lau mồ hôi trên trán.
Nà ng ngẩng đầu lên nhìn Diệu Phong, đột nhiên nhoẻn miệng cưá»i, khẽ nói: “Xong rồi!â€
Nhanh như váºy đã xong rồi sao? Diệu Phong có chút kinh ngạc, nhưng chỉ thấy Tiết Tá» Dạ đột nhiên giÆ¡ tay lên, vá»— và o lưng Giáo vương má»™t cái!
Nà ng không biết võ công, vá»— má»™t cái như váºy cÅ©ng không có đến ná»a phần lá»±c đạo, thế nhưng như có kỳ tÃch, 72 mÅ©i kim cắm ở 72 chá»— huyệt đạo cÆ¡ hồ sống dáºy, trong chá»›p mắt đã chui hết và o lưng Giáo vương.
“A!†Giáo vương chấn động toà n thân, bỗng nhiên buột miệng phát ra một tiếng kêu đau đớn.
Cùng lúc đó, Diệu Phong đứng bên cạnh kinh hãi nháºn ra chuyện chẳng là nh, xuất thá»§ nhanh như Ä‘iện chá»›p, không nghÄ© ngợi đã nhằm Tiết Tá» Dạ kÃch ra má»™t chưởng hòng khiến kẻ mưu sát phải láºp tức mất mạng tại chá»—.
Nhưng đúng và o lúc sát na bà n tay tiếp xúc với lưng nà ng, chưởng lực chuẩn bị đẩy ra, y đột nhiên chuyển hướng bà n tay xuống đất, sắc mặt tái nhợt.
“Ầm!†Sức mạnh khổng lồ từ lòng bà n tay tuôn ra mãnh liệt, là m vỡ nát cả sà n đại điện.
Nhân khoảnh khắc đó, Tiết Tá» Dạ đã nhổm ngưá»i đứng dáºy, vươm tay chá»™p lấy túi thuốc Ä‘áºp mạnh và o ngưá»i Giáo vương, thét lên the thé: “Ãc tặc! Cú đánh nà y, là vì cả bá»™ tá»™c Ma Già bị ngươi tà n sát 12 năm vá» trước!â€
Nhưng Giáo vương đâu phải là hạng ngưá»i tầm thưá»ng? Ngay lúc bất ngá» bị ám kÃch, lão đã kịp thá»i phát động Cà n Khôn Äại Nã Di, huyệt đạo toà n thân trong nháy mắt đã dịch chuyển bô vị, tất cả kim châm đâm và o cÆ¡ thể Ä‘á»u lệch Ä‘i ná»a phân. Nhưng chân khà trong cÆ¡ thể cÅ©ng láºp tức tán loạn trở lại, cảm giác thống khổ còn hÆ¡n cả lúc trước.
Nữ nhân nà y… nữ nhân nà y… muốn giết lão!
Sắc mặt Giáo vương Ä‘anh lại như thép, quay ngoắt đầu lại, ánh mắt ngầu đục Ä‘iên cuồng, láºt tay vá»— má»™t chưởng xuống Thiên Linh Cái cá»§a Tiết Tá» Dạ.
“Không!†Diệu Phong nhất thá»i kinh hãi láºp tức nghiêng tay định kéo Tiết Tá» Dạ ra xa.
Còn Tiết Tá» Dạ không ngá» vẫn đúng lặng tại chá»—, khóe miệng hiện má»™t nụ cưá»i, mở to mắt nhìn má»™t chưởng sấm sét kia hạ xuống, không tránh không né – phảng phất như sau khi hoà n thà nh cái vá»— kia, nà ng đã có thể yên tâm mà chết váºy.
Bà n tay Giáo vương chỉ còn cách Tiết Tá» Dạ chừng 1 thước, chưởng phong hùng háºu mãnh liệt khiến y phục toà n thân nà ng bay phần pháºt.
Diệu Phong không kịp nghÄ© ngợi gì nhiá»u, giữa chừng nhanh chóng biến chiêu, kéo giáºt nà ng ra sau, rồi xông lên phÃa trước, nghiến răng đối chưởng vá»›i Giáo vương!
Trong tiếng nổ ầm vang như sấm, y loạng choạng lui lại 3 bước, chỉ thấy huyết khà trong lồng ngực sôi trà o nhộn nhạo.
Sau khi đối chưởng, Giáo vương báºt ra sau tá»›i hÆ¡n trượng, cuối cùng lảo đảo ngã và o ngá»c tá»a, há miệng phun ra má»™t vòi máu tươi.
“Phong!†Lão nhân cÆ¡ hồ không dám tin và o mắt mình, nhìn chòng chá»c và o tên thuá»™c hạ phản kháng mình ở phút cuối: “Cả ngươi… cả ngươi…â€
“Thuá»™c hạ…†Sau khi chÃnh diện đối chưởng vá»›i Giáo vương, Diệu Phong nhất thá»i cÅ©ng lúng túng không biết phải là m sao – y chưa há» có ý nghÄ© bá»™i phản Giáo vương, chỉ là khoảng khắc đó diá»…n ra quá nhanh khiến y không kịp suy nghÄ©, bất luáºn thế nà o, y cÅ©ng quyết không thể để Tiết Tá» Dạ chết ngay trước mắt mình được!
“Xin Giáo vương bá»›t giáºn…†Y cúi đầu là nhÃ, bà n tay vô thức thả lá»ng ra.
Bà n tay vừa buông lá»ng, Tiết Tá» Dạ loạng choạng gục xuống, ho lên sù sụ, máu không ngừng trà o ra nÆ¡i khá»e miệng – vừa rồi tuy được Diệu Phong kéo ra ở sát na cuối cùng, song nà ng vẫn bị má»™t kÃch kinh hồn ấy cá»§a Giáo vương quệt phải, ná»™i tạng đã tổn thương nghiêm trá»ng.
Máu cá»§a nà ng phun lên ná»n đất, vẽ nên má»™t đóa hoa đỠlá»›n.
“Thuá»™c hạ mạo phạm Giáo vương, đại nghịch bất đạo,†Diệu Phong ngây ngưá»i trước cảnh tượng trước mắt, lòng rối như tÆ¡ vò, rồi đột nhiên quỳ xuống trước ngá»c tá»a, thấp giá»ng là nhÃ: “Thuá»™c hạ nguyện thay Tiết cốc chá»§ chịu bất cứ hình phạt nà o, chỉ xin Giáo vương đừng giết nà ng!â€
“Ngươi muốn chết thay cho ả?†Giáo vương báºt cưá»i lạnh lùng, ho lên khù khụ: “Phong, ngươi nguyện chết thay cho má»™t kẻ mưu sát ta? Ngươi... khụ khụ, tháºt đúng là đệ tá» tốt cá»§a ta đấy!â€
Kim trượng trong tay Giáo vương từ từ nhất lên từng chút má»™t, Ä‘iểm vá» phÃa tên đệ tá» Ä‘ang quỳ dưới ngá»c tá»a, Diệu Phong cúi đầu không nói, chỉ quỳ trên báºc cấp, không tránh cÅ©ng không né.
“Không!†Tiết Tá» Dạ thất kinh, vá»™i gắng sức vùng dáºy, chống tay trưá»n tá»›i: “Dừng tay! Không liên quan tá»›i y, ngưá»i muốn giết ngươi là ta! Không được giết y!†Vệt máu kéo dà i từng chút má»™t, cuối cùng nà ng cÅ©ng lết được đến bên cạnh Diệu Phong.
“Sai rồi. Ngưá»i muốn giết lão, là ta†Bá»—ng nhiên, má»™t giá»ng nói vang lên trong đại Ä‘iện thâm nghiêm.
Là ai? Giá»ng nói ấy tháºt âm lạnh tà dị, mang theo má»™t thứ sát khà hừng há»±c không thể tả nổi bằng lá»i.
Diệu Phong vừa nghe âm thanh đó cất lên đã cảm thấy bất tưá»ng, nhưng y vừa đó ý nghÄ© lướt tá»›i bảo há»™ Giáo vương thì bá»—ng nhiên phát giác ra chân khà dâng tá»›i lồng ngá»±c không thể nà o lên tiếp được nữa, tay chân má»m nhÅ©n, căn bản không thể đứng dáºy.
“Cô!†Không thể tưởng tượng nổi, y quay đầu lại nhìn Tiết TỠDạ đang đặt tay lên hông mình.
Là nà ng? Là nà ng đã thừa cơ hạ thủ với mình sao?
“Xin lỗi.†Tiết TỠDạ nằm gục dưới đất, ngước đầu lên nhìn y, đôi mắt lộ ra những cảm xúc phức tạp.
Dưá»ng như không thể cầm cá»± nổi nữa, nà ng mệt má»i rÅ© xuống, bà n tay buông thõng, má»™t mÅ©i kim châm khẽ rung rung trên huyệt Dương Quan nÆ¡i hông Diệu Phong lá»™ ra – đây chÃng là ước định giữa nà ng và Diệu Thá»§y.
Äúng và o khoảng khắc Diệu Phong bất ngá» bị khắc chế ấy, chợt nghe “soạt†má»™t tiếng, ngá»c tá»a bị xuyên thá»§ng!
Lưỡi kiếm đỠnhư máu từ phÃa sau xuyên qua lưng ghế, lá»™ ra trên ngá»±c Giáo vương, ghim chặt lão và o bảo tá»a.
“Diệu Thá»§y!†Tiếng hét kinh hãi vang vang khắp đại Ä‘iện: “Là ngươi!â€
Giữa những tấm mà n trướng bay bay phấp phá»›i, ánh mắt nữ tỠáo lam lóe lên vẻ khoan khoái, nhìn lão nhân Ä‘ang trợn mắt trừng trừng trên ngá»c tá»a: “Phải đấy… là ta! Tiết Tá» Dạ chẳng qua chỉ là con cỠđể thu hút sá»± chú ý cá»§a lão mà thôi – loại yêu quái như lão, chỉ dùng kim châm là m sao đủ chứ? Nếu không có thanh kiếm đã thoa độc cá»§a Long huyết châu, là m sao mà giết chết được lão chứ?â€
Thị cưá»i cưá»i buông bà n tay dẫm máu ra, giá»ng nói lẳng lÆ¡ yêu mị: “Lão biết chưa? Ngưá»i giết lão, là ta.†Cà ng cưá»i thị lại cà ng thống khoái: “Là ta đấy!â€
“Ngươi… tại sao…†Giáo vương gắng gượng lên tiếng, song cả âm thanh cÅ©ng không thể nà o liá»n mạch.
“Ha ha ha! Ngươi còn há»i ta tại sao à !†Diệu Thá»§y phá lên cưá»i, tát mạnh và o mặt Giáo vương: “Ngươi đã là m bao chuyện Ä‘iên cuồng táng táºn lương tâm – 21 năm trước, bá»™ tá»™c Lâu Lan bị táºn diệt má»™t đêm ở vùng phụ cáºn La Bố, lẽ nà o ngươi quên rồi?â€
Giáo vương ngẩng phắt đầu lên, nhìn nữ nhân mình vẫn đầu gối tay ấp, thất thanh kêu lên: “Ngươi… không phải là ngưá»i Ba Tư?â€
“Ta là ngưá»i Lâu Lan. Không nhá»› ra hả?†Diệu Thá»§y báºt cưá»i khanh khách, giá»ng nói êm dịu mà toát lên sát khà ngùn ngụt, chỉ thấy thị cúi đầu lạnh lùng nhìn lão: “Giáo vương đại nhân, có phải Ä‘á»i nà y lão giết ngưá»i nhiá»u quá, nên đã quên từ lâu rồi không?â€
“A! Ngươi, ngươi là …†Giáo vương ngẩng đầu nhìn Diệu Thá»§y, bá»—ng nhiên choà ng tỉnh: “Thiện Máºt công chúa?â€
“Cuối cùng lão cÅ©ng nhá»› ra rồi hả?†Thị báºt cưá»i lạnh lẽo, nắm chặt Lịch Huyết kiếm: “Nhá» phúc cá»§a lão, ngưá»i nhà ta đã chết sạch cả rồi, chỉ còn má»™t mình ta thoát thân được, lưu lạc đến đất khách quê ngưá»i là m nô lệ. Năm 15 tuổi, may mắn lại được lão mua từ chợ Ba Tư vá».â€
Nữ nhân yểu Ä‘iệu nà y bá»—ng nhiên như biến thà nh má»™t ngưá»i khác, thị cưá»i sằng sặc như có ma quá»· nháºp hồn, tà n nhẫn xoay xoay đốc kiếm, khoét rá»™ng vết thương: “Vì ngà y hôm nay, ta đã ngá»§ vá»›i lão không biết bao nhiêu đêm, chịu đựng không biết bao nhiêu già y vò! Cái gì mà song tu, cái gì mà hoan hỉ thiá»n chứ - lão sắc ma nhà ngươi, chết Ä‘i!â€
Diệu Thá»§y thá»a thuê trút hết ná»—i phẫn ná»™ đã tÃch tụ trong lòng từ nhiá»u năm nay, hoà n toà n không để ý thấy sắc mặt Diệu Phong bên dưới ngá»c tá»a đã tái nhợt thế nà o.
Thiện Máºt! Cái tên vừa lạ lẫm lại vừa thân quen nà y, cÆ¡ hồ như má»™t tia chá»›p sáng lóe lên, rách tan tấm mà n quá khứ Ä‘en tối lạnh lẽo.
Tiếng khất láºt cá»§a cố quốc trong ký ức lại vang lên, u uất thần bÃ, vang vá»ng trên con đưá»ng lưu vong hoang liêu cô quạnh.
Ngưá»i Hồi Há»™t xâm lược nước nhà , phụ vương dẫn theo tá»™c nhân ngà y đêm chạy vá» phÃa Tây, định tá»›i La Bố xây dá»±ng lại quê hương. Lúc ấy y còn rất nhá», ngồi trên lưng ngá»±a, gục mặt và o lòng tá»· tá»·, nghe tá»· tá»· thổi khúc “Chiết Liá»…uâ€, tưởng nhá»› quê cÅ© trên con đưá»ng lưu vong đằng đẵng.
Bá»—ng ở phÃa Lưu Sa SÆ¡n văng vẳng nghe tiếng vó ngá»±a như sấm – tất cả tá»™c nhân Ä‘á»u kinh hoà ng sợ hãi.
Là mã tặc!
Tá» thần đến rồi. Máu bắn đầy trá»i, bên tai chỉ toà n tiếng kêu thảm thiết trước khi chết cá»§a ngưá»i trong tá»™c, y sợ đến lục thần vô chá»§, rúc và o lòng tá»· tá»· khóc rống lên.
“Nhã Di, không được khóc!†Tá»· tá»· cá»§a y nghiêm giá»ng quát lên: “Phải giống má»™t nam tá» hán!†Nà ng ném khất láºt trong tay Ä‘i, rút ra má»™t thanh Ä‘ao, không há» sợ hãi chống lại thanh trưá»ng Ä‘ao sáng lóa cá»§a mã tặc.
Äám mã tặc kinh hãi, ghìm cương ngá»±a lùi lại má»™t bước, nhưng rồi lại láºp tức cưá»i ồ lên: đó là má»™t thanh tiểu Ä‘ao tùy thân cá»§a nữ tá» Lâu Lan, dà i không đến má»™t thước, trang trà hoa lệ, chẳng qua chỉ dùng là m váºt trang sức chứ không há» có khả năng sát thương chút nà o cả.
Nà ng ném Ä‘ao xuống trước mặt đệ đệ, gắt giá»ng quát: “Nhã Di, cầm lên!†Nhưng lúc ấy đứa trẻ 5 tuổi là y quả tháºt quá sợ hãi, đừng nói là cầm Ä‘ao, tháºm chà cả đứng y cÅ©ng đứng không vững nữa.
Nà ng lừ mắt nhìn y, giáºn dữ quát: “Äừng lên! Nhi tá» cá»§a Lâu Lan vương, cho dù chết cÅ©ng phải chết như má»™t nam tá» hán!â€
Y bị quát cho đến báºt khóc, nhưng vẫn không dám cầm thanh Ä‘ao lên.
“Ôi. CÅ©ng tháºt khó cho đệ!†Nhìn bá»™ dạng sợ hãi cá»§a đứa đệ đệ nhá» tuổi, Lâu Lan công chúa chỉ thở dà i má»™t tiếng, đột nhiên quỳ má»™t chân xuống, hôn lên trán y, dịu dà ng nói: “Äể ta giúp đệ má»™t tay… Nhã Di, nhắm mắt và o. Äừng sợ, sẽ không Ä‘au đớn gì đâu.â€
Y ngạc nhiên ngẩng đầu lên, chỉ thấy má»™t tia sáng lóe lên chém thẳng và o cổ mình! Khoảng khắc đó, má»i thứ trong đầu y hóa thà nh má»™t vùng trống rá»—ng, chỉ có má»™t câu nói vang vang mãi trong óc – vương tỷ… vương tá»· muốn giết mình!
Äám mã tặc kia kinh hãi thét lên, má»™t tên vung trưá»ng tiên ra, kịp thá»i cuốn lấy đứa trẻ Ä‘ang ngẩn ngưá»i ném văng ra xa trong khoảng khắc ngà n cân treo sợi tóc ấy – tốc độ xuất thá»§, độ chÃnh xác hoà n toà n không giống hạng mã tặc bình thưá»ng ở Tây Vá»±c. Lưỡi Ä‘ao chém và o khoảng không, nữ tá» biến sắc, láºp tức xoay ngược Ä‘ao lại, không há» do dá»± mà đâm thẳng và o cổ há»ng mình.
“Ha… tiểu nha đầu thú vị lắm.†Trong đám mã tặc áo Ä‘en chợt vang lên má»™t giá»ng nói thâm trầm lạnh lẽo: “Bắt lấy nó!â€
Y bị ném sang một bên, đau đớn đến không thể cỠđộng, mở mắt trân trân nhìn đám mã tặc lao và o vương tỷ, chỉ một roi đã đánh bay thanh đoản đao trên tay nà ng, túm tóc lôi lên ngựa rồi nghênh ngang bỠđi.
Äứa trẻ 5 tuổi không biết lấy đâu ra dÅ©ng khÃ, định chống ngưá»i đứng dáºy Ä‘uổi theo, nhưng phÃa sau chợt có ngưá»i vung cho má»™t roi, láºp tức khiến nó Ä‘au đến hôn mê bất tỉnh.
Khi tỉnh lại, vầng trăng lạnh lẽo đã lên cao, sói hú từng trà ng dà i.
Thi thể tá»™c nhân chất đầy như núi, vô số đốm sáng xanh lục láºp lòe trong bóng tối – đó là mắt đám sói hoang đến tìn váºt thá»±c.
Lúc ấy y sợ đến cả thở cÅ©ng không dám thở, nhưng dưá»ng như ngá»i được mùi cá»§a ngưá»i sống, những đốm sáng xanh kia bắt đầu chầm cháºm tiến tá»›i.
Y nhÃch từng chút và o giữa đống thi thể, bà n tay bá»—ng nhiên chạm phải má»™t món đồ - là cây khất láºt thưá»ng ngà y tá»· tá»· vẫn hay thổi, bên trên còn Ä‘á»ng vết máu khô.
Tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u đã chết, chỉ còn lại mình y bị bá» lại giữa bầy sói hoang ở nÆ¡i đồng trống nà y! Trong khoảng khắc đó, y chỉ thấy tuyệt vá»ng vô cùng vô táºn.
“Cứu mạng… cứu với!†Nghe thấy tiếng bánh xe ngựa đằng xe, đứa trẻ buột miệng kêu lên.
Chiếc xe ngá»±a mà u và ng kim dừng lại, má»™t trung niên nhân khoác áo choà ng Ä‘en bước xuống, bước Ä‘i giữa đám thi thể và máu tươi, ngưá»i Ä‘i tá»›i đâu, cả bầy sá»›i hung hăng Ä‘á»u lần ượt lùi lại tá»›i đó.
Ngưá»i nà y khà độ trầm tÄ©nh, tá»±a núi cao vá»±c sâu.
“Là hoà ng tá»™c Lâu Lan à ?†Ngưá»i trung niên cúi đầu nhìn đứa trẻ sống sót duy nhất giữa đống thi thể, trong giá»ng nói ẩn chứa sức mạnh cá»§a loà i ma quá»·: “Ngươi cầu xin ta cứu mạng? Váºy thì, hà i tỠđáng thương, ngươi có muốn Ä‘i theo ta không?â€
Trung niên nhân chìa tay ra vá»›i đứa trẻ: “Nếu ngưá»i hiến cho ta tất cả, ta cÅ©ng sẽ cho ngươi tất cả.†Nó co rúm lại, chăm chú nhìn nam nhân anh tuấn trước mặt hồi lâu, táºp trung và o chiếc nhẫn bảo thạch to tướng trên ngón tay đối phương.
Tiểu vương Lâu Lan đột nhiên lá» má» nhá»› ra chiếc nhẫn như váºy ở Tây Vá»±c nà y đại biểu cho thứ gì, nức nở giây lát, cuối cùng cÅ©ng cẩn tháºn nắm lấy bà n tay chìa ra vá»›i mình, hôn nhẹ lên chiếc nhẫn bảo thạch ấy.
Nam nhân kia mỉm cưá»i, ánh mắt sáng rá»±c lên trong bóng tối như mắt loà i lang sói.
Váºn mệnh cuá»™c Ä‘á»i y thay đổi từ đây.
Nhã Di, nhi tá» cá»§a quốc vương Lâu Lan cuối cùng đã biến thà nh Diệu Phong trong NgÅ© Minh Tá» dưới trướng Giáo vương ở Äại Quang Minh cung, bùa há»™ mệnh cá»§a Giáo vương – không có thân nhân, không có bằng hữu, tháºm chà không có cả quốc tá»™c, từ đây chỉ sống vì má»™t ngưá»i duy nhất.
Từ đó đến giá», đã là bao nhiêu năm rồi?
Äứa trẻ sợ bóng tối và máu tanh ấy cuối cùng cÅ©ng trưởng thà nh trong hồ máu, đúng như yêu cầu cuối cùng cá»§a vương tá»·, y không bao giá» rÆ¡i lệ nữa. Những tráºn chém giết liên miên và lòng trung thà nh tuyệt đối khiến tâm y trở nên tÄ©nh mịch mà thản nhiên, lúc nà o cÅ©ng mỉm cưá»i, tưởng chừng như ôn hòa, không tranh chấp vá»›i Ä‘á»i, nhưng lại thưá»ng xuyên chỉ cất tay động chân là đã lấy mạng ngưá»i khác.
Tháºm chà y còn rất Ãt khi nhá»› đến những chuyện trước kia, tâm tÄ©nh như mắt nước hồ phẳng lặng.
Cây khất láºt đánh rÆ¡i trong đống thi thể ấy lúc nà o cÅ©ng được y giấu kÃn trong ngưá»i, chưa từng cho ai xem, cÅ©ng chưa bao giỠđánh rÆ¡i.
HÆ¡n 20 năm sau, Diệu Thá»§y sứ trong bá»™ lam y đứng bên cạnh ngá»c tá»a trong đại Ä‘iện cưá»i sằng sặc như diên cuồng, thanh kiếm trong tay xuyên qua lồng ngá»±c Giáo vương.
“Vương tỷ… vương tá»·.†Giá»ng nói trong đầu như Ä‘ang gà o thét, cà ng lúc cà ng lá»›n, cÆ¡ hồ khiến mà ng nhÄ© y rách tung.
Nhưng Diệu Phong lại vẫn đỠngưá»i ra đó, đầu óc trống rá»—ng, không thể nà o nói vá»›i nữ nhân Ä‘ang cưá»i như Ä‘iên khùng trước mặt dù chỉ má»™t chữ.
Äó là Thiện Máºt vương tá»· ư? Nữ nhân diêm dúa tà n độc đó, là m sao có thể là Thiện Máºt vương tá»· cá»§a y được?
Nữ nhân kia cưá»i lạnh, ánh mắt ác nghiệt đến đáng sợ, gằn giá»ng nói từng chữ vá»›i lão nhân Ä‘ang bị ghim chặt ngưá»i và o ngá»c tá»a: “21 năm trước, phụ vương ta bại trong tay Hồi Há»™t vương, bá»™ tá»™c Lâu Lan không thể không bá» thà nh lưu vong – còn lão đã nháºn tiá»n cá»§a ngưá»i Hồi Há»™t, phái sát thá»§ giả là m mã tặc, Ä‘uổi táºn giết tuyệt cả bá»™ tá»™c chúng ta!â€
“Äầu má»™t nam Ä‘inh đổi được 200 lượng, nho phụ lão ấu, má»—i ngưá»i 50 lượng, lão quên rồi à ?â€
“Nhưng chắc là không quên ta chứ? Má»—i thà nh viên trong vương thất là má»™t vạn lượng đó!â€
Lịch Huyết kiếm lại khoáy sâu và o thân thể Giáo vương, cắt nát ná»™i tạng. Äá»™c chất Long huyết châu đủ để giết chết cả thần ma, trong nháy mắt biến lão thà nh má»™t lão già tóc bạc da mồi, hình dung khô héo, không còn vẻ tiên phong đạo cốt thưá»ng ngà y nữa - Diệu Thá»§y đứng bên cạnh cưá»i má»™t tráºn dà i, rồi cÅ©ng mệt má»i buông tay, lùi lại má»™t bước, cưá»i gằn nhìn lão nhân á»§ rÅ© gục đầu dá»±a và o ngá»c tá»a.
“Hừ.†Thị đột nhiên hằn há»c tung cước đá bay Giáo vương đã chết xuống đất: “Cút Ä‘i!†Thân hình yểu Ä‘iệu xoay má»™t vòng, ngồi xuống ngá»c tá»a trống không, báºt cưá»i khanh khách: “Từ nay, nÆ¡i nà y thuá»™c vá» ta rồi!â€
Diệu Thá»§y ngồi trên ngá»c tá»a nhìn xuống, kiêu ngạo lại pha thêm phần đắc ý, bá»—ng nhiên chợt ngẩn ngưá»i – có má»™t đôi mắt từ đầu vẫn chăm chú quan sát nhất cá» nhất động cá»§a thị, má»™t đôi mắt ẩn chứa thần tình phức tạp, sâu không thấy đáy.
Diệu Phong? Diệu Thá»§y thầm kinh hãi, nắm chặt thanh kiếm rỉ máu. Chỉ lo đối phó Giáo vương mà đã bá» quên mất nhân váºt thứ 2 nà y! Giáo vương chết rồi, kẻ nà y chÃnh là nhân váºt lợi hại khó chịu nhất trong Äại Quang Minh cung, cần phải nhân lúc y không thể cỠđộng mà xá» trà cho sá»›m, tránh để sau nà y sinh biến.
Thị cầm kiếm ngồi trên ngá»c tá»a, bá»—ng nhiên nhoẻn miệng cưá»i cưá»i: “Diệu Phong sứ, ngươi tồn tại không phải chỉ để bảo vệ Giáo vương thôi sao? Giá» Giáo vương chết rồi, ngươi cÅ©ng đâu cần phải tồn tại nữa nhỉ.â€
Giá»ng nói cá»§a thị vừa chói tai vừa cay nghiệt, song Diệu Phong vẫn không nói gì, chỉ nhìn chăm chăm và o nữ tá» xinh đẹp Ä‘ang ngồi trên ngá»c tá»a đầy máu tanh, ánh mắt chan chứa những tình cảm phức tạp, khiến thị thấy toà n thân Ä‘á»u ngứa ran khó chịu.
“Diệu Thá»§y!†Tiết Tá» Dạ nằm trên sà n đại Ä‘iện bá»—ng giáºt mình, gượng ngẩng đầu lên, gằn giá»ng nói: “Ngươi hứa vá»›i ta là không giết bá»n há».â€
“Ha ha ha… nữ đại phu, sá»± dÅ©ng cảm cá»§a ngươi khiến ta rất bá»™i phục, nhưng sá»± ngu xuẩn cá»§a ngươi thì là m ta tức cưá»i.†Diệu Thá»§y phá lên cưá»i, âm thanh vang vá»ng khắp đại Ä‘iện, đắc ý vô cùng: “Má»™t kẻ không biết võ công, dá»±a và o cái gì mà nói chuyện hiệp ước vá»›i ta chứ? Ước định phải dùng sức mạch để bảo há»™, nếu không thì cÅ©ng chẳng có giá trị gì đâu.â€
“Ngươi…†Tiết Tá» Dạ phẫn ná»™, mấy lần muốn đứng lên, nhưng lại lảo đảo ngã xuống sà n Ä‘iện băng lạnh. Từ khi ra khá»i Dược Sư cốc, sức khá»e nà ng ngà y má»™t kém Ä‘i, giá» lại trúng phải kịch độc, rồi lại bị má»™t kÃch cá»§a Giáo vương, cho dù nà ng liên tục dùng BÃch Linh đơn để duy trì khà mạch, song đến lúc nà y thì cÅ©ng không thể nà o cầm cá»± được nữa.
“Nữ đại phi, ngươi tháºt là kỳ quái,†Diệu Thuá»· báºt cưá»i, chÄ©a Lịch Huyết kiếm vá» phÃa Diệu Phong Ä‘ang bị phong tá»a huyệt đạo, lấy là m hứng thú há»i: “Việc gì phải để tâm tá»›i sá»± sống chết cá»§a kẻ nà y? Không phải ngươi không biết hắn chÃnh là hung thá»§ đã tiêu diệt bá»™ tá»™c Ma Già – tại sao đến giá», ngươi vẫn còn muốn cứu hắn?â€
Diệu Phong vẫn luôn trầm mặc từ nãy giỠđột nhiên chấn động, ngướic mắt nhìn Tiết Tá» Dạ mà không dám tin và o mắt mình – gì hả? Nà ng, nà ng biết rồi? Nà ng sá»›m đã biết ta là hung thá»§ rồi! Cho dù như váºy… nà ng vẫn muốn cứu tên hung thá»§ nà y sao?
“Y chẳng qua chỉ là … thanh kiếm bị ngưá»i ta lợi dụng giết ngưá»i thôi. Còn ta, chỉ muốn… chặt đứt cánh tay cầm thanh kiếm ấy.†Tiết Tá» Dạ gục dưới đất, thở hổn hển, nhưng giá»ng nói lại kiên định vô cùng: “Huống hồ, y cÅ©ng đã Ä‘au khổ vì chuyện nà y rồi.â€
Trong khoảnh khắc, cả Diệu Thuá»· cÅ©ng ngưng tiếng cưá»i, chăm chú nhìn lại nữ tá» yếu Ä‘uối như ngá»n nến sắp tà n dưới ngá»c tá»a: â€œÄÆ°á»£c rồi, nữ đại phu, ta phục ngươi – nhưng, cho dù ngươi không giết, thì mạng Diệu Phong sứ ta cÅ©ng không thể không lấy!†Diệu Thuá»· đứng dáºy, cầm Lịch Huyết kiếm lên, bước xuống báºc cấp, sát khà phá»§ trùm để lại má»™t cao thá»§ như Diệu Phong tuyệt đối là má»™t mối há»a khôn lưá»ng, hôm nay không giết y Ä‘i thì còn đợi lúc nà o nữa?
Diệu Phong nhìn thị cầm kiếm bước tá»›i, ánh mắt không há» sợ hãi, khóe môi ngược lại còn nở ra nụ cưá»i đã nhiá»u ngà y biến mất.
Y cứ mải ngây ngưá»i ra nhìn nữ tá» trên ngá»c tá»a: nhìn Ä‘iệu bá»™ lúc nà ng ta nói chuyện, lúc nà ng ta cưá»i, lúc nà ng ta cầm kiếm… ánh mắt hoảng hốt mà xa xăm, không biết đã nhìn tá»›i phương nà o.
Äây không phải là Thiện Máºt… nữ tá» Ä‘ang cưá»i như Ä‘iên như dại nà y căn bản không phải vương tá»· Thiện Máºt trong ký ức cá»§a y!
Diệu Thuá»· cầm thanh kiếm đẫm máu bước xuống, má»™t chân đạp Diệu Phong, xoay kiếm đặt lên lưng y, cưá»i lạnh lùng: “Diệu Phong sứ, không phải ta muốn Ä‘uổi táºn giết tuyệt – nhưng ngươi là tâm phúc cá»§a Giáo vương, giữ lại mạng ngươi, chÃnh là tá»± chặt đứt con đưá»ng sau nà y cá»§a ta!â€
“Dừng tay!†Trên mặt Tiết Tá» Dạ cuối cùng cÅ©ng lá»™ vẻ sợ hãi: “Cầu xin ngươi đấy!â€
Nhưng còn Diệu Phong vẫn không há» sợhãi, chỉ ngẩng đầu lên, lặng lẽ nhìn Diệu Thuá»·, nở ra má»™t nụ cưá»i chỠđợi kỳ lạ - muốn giết y ư?
Rất tốt. Tất tốt… chuyện đã đến nước nà y, cÅ©ng chỉ có thể phá»§ nháºn tất cả cho xong. Như váºy la 2má»i chuyện Ä‘á»u giải quyết dứt khoát được.
Chỉ trong sát na ngắn ngá»§i ấy, y đã trải qua không biết bao nhiêu Ä‘iên đảo và rồi loạn: ân nhân biến thà nh cừu nhân, địch nhân biến thà nh thân nhân… hỉ ná»™ ai lạc như từng đợt song dồn dáºp dâng trà o.
Trong khoảnh khắc, y chợt thấy lòng mình như đã chết.
“Diệu Thuá»·,†y mỉm cưá»i, nhìn ngưá»i chị ruá»™t thịt đứng trước mặt, dù trong thá»i khắc sinh tá» cÅ©ng không có ý định nói ra chân tướng, chỉ bình tÄ©nh lên tiếng thỉnh cầu: “Sau khi ta chết, ngươi có thể tha cho nữ đại phu không biết võ công kia được không? Nà ng ta đối vá»›i ngươi không có uy hiếp gì, sau nà y biết đâu ngươi cÅ©ng có lúc phải cầu y nữa.â€
“Ha, đã đến lúc nà y rồi, ngưá»i vẫn nói thay cho ả sao?†Trong mắt Diệu Thuá»· hiện lên vẻ giá»…u cợt, lá»i lẽ lạnh lùng: “Tháºt không ngỠđấy, Phong – thì ra ngoà i Giáo vương ra, không ngá» ngươi còn có thể yêu ngưá»i thứ 2!â€
Diệu Phong bình tÄ©nh ngước mắt lên: “Diệu Thuá»·, xin ngươi tha cho nà ng, ta sẽ cảm kÃch ngươi!â€
Diệu Thuá»· cưá»i khì khì, nâng kiếm lên ngắm chuẩn và o tim y: “Chuyện nà y hả, còn phải xem ta có cao hứng không đã!â€
Lá»i còn chưa dứt, thị đã giáºt kiếm vá», rồi chém tạt xuống!
“Nhã Di!†Tiết Tá» Dạ ruá»™t gan rối bá»i, thất thanh kêu lên: “Nhã Di!â€
Nà ng gượng hết toà n bá»™ sức lá»±c vươn tay ra, đầu ngón tay run run chạm khẽ và o mÅ©i kim nÆ¡i hông y, nhưng chỉ váºy thì căn bản không thể cản lại má»™t kiếm Ä‘oạt mệnh kia. Tưởng chừng lưỡi kiếm sắt chém bay đầu Diệu Phong xuống – nhưng câu nói kia như má»™t tia sét vô hình, trong chá»›p mắt đánh trúng hung thá»§ Ä‘ang cầm kiếm!
MÅ©i kiếm bá»—ng nhiên sững lại, Diệu Thuá»· hất Diệu Phong ra, quay ngoắt đầu lại, cúi ngưá»i xốc Tiết Tá» Dạ lên, hằn há»c truy vấn, nét mặt cuồng dại như ngưá»i Ä‘iên: “Gì hả? Ngươi vừa nói gì? Ngươi gá»i hắn là gì?â€
“Nhã Di.†Tiết Tá» Dạ không hiểu chuyện gì, hoang mang đáp: “Tên tháºt cá»§a y – ngươi không biết sao?â€
Diệu Thuá»· sững sá». Nhân lúc thị Ä‘ang ngẩn ra đó, ngón tay nà ng khẽ máy động, lặng lẽ rút cây kim châm trên huyệt đạo nÆ¡i hông Diệu Phong ra.
“Nhã, Nhã Di!â€
Diệu Thuá»· nhìn chằm chặp và o kẻ đồng liêu nhiá»u năm nay, nét mặt lá»™ vẻ không tin tưởng: “Diệu Phong… lẽ nà o ngươi chÃnh là … là …â€
Chưa kịp nói hết câu thị đã sững ngưá»i ra, bên trong y phục rách rưới cá»§a Diệu Phong, má»™t ống tiêu nhá» lòi ra – đó là khất láºt, thứ nhạc khà ngưá»i Tây Vá»±c thưá»ng sá» dụng, được mà i từ sừng trâu, trang trà thêm hoa văn mà u bạc, tua ngù mà u và ng bên trân đã phai mà u gần hết.
Diệu Thuá»· nắm chặt Lịch Huyết Kiếm, hai tay run bần báºt. Thị cúi xuống nhặt chiếc khất láºt lên, vuốt ve tháºt lâu, nước mắt tuôn trà o.
Thị quay đầu lại, sững sỠnhìn Diệu Phong, chợt phát hiện ra nam tỠcó mái tóc xanh là m nà y cũng đang nhìn mình – khoảnh khắc ấy, cơ hồ thị đã nhìn thấy đứa em trai năm xưa đang run rẩy nép và o lòng mình.
Soạt! Bỗng nhiên, Lịch Huyết kiếm lại chỉ và o ngực y!
“Ngươi… gạt ta phải không?†Nét mặt Diệu Thuá»· hiện ra vẻ tà n nhẫn độc ác, cÆ¡ hồ như trong chá»›p mắt đã áp chế được cÆ¡n song lòng, cưá»i gằn nói: “Ngươi căn bản không phải Nhã Di! Nhã Di đã chết từ năm 5 tuổi rồi! Nó, cả vung Ä‘ao cÅ©ng không dám, là m sao biến thà nh sát thá»§ tâm phúc cá»§a Giáo vương được!†Thị lien tiếp phản vấn, cÆ¡ hồ như không há» muốn nghe y trả lá»i, mà chỉ để thuyết phục bản thân mình thôi váºy.
Diệu Phong vẫn chăm chú nhìn nà ng vá»›i ánh mắt bình thản quen thuá»™c, phảng phất như muốn khắc sâu hình ảnh ngưá»i thân má»›i trùng phùng sau mưá»i mấy năm và o tâm khảm.
“Äúng váºy.†Y đột nhiên nhiẻn miệng mỉm cưá»i: “ÄÃch thá»±c Nhã Di đã chết rồi. Ta gạt ngươi đấy.â€
Diệu Thuá»· thở hắt ra má»™t tiếng như trút được gánh nặng, môi mÃm chặt lại, vung kiếm chém xuống như đã hạ được quyết tâm, không còn chút do dá»± gì nữa.
Äúng váºy, chẳng qua thị chỉ cần má»™t cái cá»› mà thôi – chuyện đã đến nước nà y, bất luáºn kẻ ở trước mắt nà y là thân pháºn gì, thị cÅ©ng quyết không thể giữ mạng y lại được!
“Nhã Di!†Sắc mặt Tiết Tá» Dạtái nhợt Ä‘i, kinh hãi kêu lên má»™t lần nữa: “Tránh Ä‘i! Tại sao không tránh!†Vừa rồi, nà ng đã táºn hết chút sức lá»±c cuối cùng giải khai huyệt đạo bị kim châm phong bế cho y. Tại sao y vẫn không tránh né!
Diệu Phong chỉ bình thản nhắm mắt lại, không tránh cÅ©ng không né – chuyện đã tá»›i nước nà y, cá»› chi phải nháºn nhau là m gì nữa?
Bá»n há» sá»›m đã không còn là đôi tá»· đệ thân máºt thuở trước. thá»i gian tà n khốc đã phân cánh hai ngưá»i ở hai chân trá»i mà gần nhau trong gang tấc, tái tạo bá»n há» thà nh những ngưá»i khác nhau: 20 năm sau, y trở thà nh bùa há»™ mệnh cá»§a Giáo vương, không có tình cảm cÅ©ng không có tư tưởng; còn thị thì trở thà nh tình nhân cá»§a lão, vì báo thù và đoạt quyá»n mà bất chấp thá»§ Ä‘oạn – hai ngưá»i giỠđây, thế đã như nước lá»a.
Cho dù tá»· ấy có tin, thì chuyện đã tá»›i nước nà y, cÅ©ng quyết không thể bá» qua cho ta được nữa. Tá»· ấy tốn bao nhiêu năm tâm huyết má»›i Ä‘oạt được má»i thứ, sao có thể chỉ vì nhất thá»i má»m lòng mà để há»ng hết tất cả? Vì váºy, thà rằng không tin còn hÆ¡n… như váºy, sẽ tốt cho cả hai ngưá»i.
Y nhắm nghiá»n mắt lại. Nhưng kiếm không chém xuống cổ như đã liệu định, ngược lại chỉ nghe thấy tiếng kêu thất thanh cá»§a Tiết Tá» Dạ.
Sao váºy? Lẽ nà o Diệu Thuá»· đến phút cuối cùng lại thay đổi chá»§ ý, chuyển hướng sang hạ thá»§ Tiết Tá» Dạ?
“Tiết cốc chá»§!†Y giáºt thót mình, bà n tay ấn xuống mắt đất, còn chưa kịp mở mắt cả ngưá»i đã lướt vụt Ä‘i, ôm lấy Tiết Tá» Dạ rá»i khá»i vị trÃ, hạ thân xuống má»™t góc đại Ä‘iện, xoay tay bảo bệ cho nà ng.
Nhưng Tiết Tá» Dạ vẫn nhìn chăm chăm và o sau lưng Diệu Thuá»·, rú lên sợ hãi: “Cẩn tháºn! Cẩn tháºn…!â€
Diệu Phong ngây ngưá»i, quay ngoắt đầu lại, sau đó cÅ©ng thất thanh kêu lên.
Giáo vương! Lão già bị một kiếm xuyên từ sau lưng ra trước ngực kia không ngỠđã lẳng lặng đứng lên, không biết từ lúc nà o đã tới sau lưng Diệu Thuỷ! Toà n thân đầy máu tươi, cả đôi mắt cũng đỠngầu, cơ hồ mới trở vỠtừ địa ngục.
Lão lặng lẽ đứng dáºy, hung ác vươn tay ra, nắm chặt cây kim trượng nặng ná», vung lên Ä‘áºp và o lưng kẻ phản bá»™i!
Diệu Phong nháºn ra đó là Thiên Ma Liệt Thể đại pháp, cấm thuáºt cá»§a Ma giáo. Tuy Giáo vương đã bị trá»ng thương, nhưng vẫn muốn táºn dụng chút hÆ¡i thở cuối cùng để kéo kẻ phản bá»™i cùng xuống địa ngục.
Còn Diệu Thuá»· lại táºp trung toà n bá»™ tinh thần và o đối phó Diệu Phong, nên hoà n toà n không phát giác.
“Cẩn tháºn!†Không kịp nghÄ© ngợi, y đã tung mình lao tá»›i.
Diệu Thuá»· giáºt mình, vá»™i quay đầu lại, nhưng kim trượng đã mang theo khà thế sấm sét Ä‘áºp xuống Thiên Linh Cái cá»§a thị! Y thị kinh hãi hét lên má»™t tiếng, Lịch Huyết kiếm vung lên định cản lại má»™t kÃch nặng ngà n cân đó. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, thị má»›i kinh hoà ng nháºn ra thá»±c lá»±c Ä‘Ãch thá»±c cá»§a Giáo vương. Chỉ cần tiếp xúc, má»™t sức mạnh kinh khá»§ng đã dồn dáºp trà n tá»›i, “đinh†má»™t tiếng, thanh kiếm đã bị chấn động bay vuá»™t khá»i tay! Thị chỉ thấy ná»a thân trên bị chấn động đến tê rần, muốn Ä‘iểm chân lui lại, nhưng kình phong rà n rạt đã ép thị phải đứng yên tại chá»—.
Tay không tấc sắt, Diệu Thuá»· chỉ biết mở mắt trừng trừng nhìn cây kim trượng mang theo tiếng rÃt rợn ngưá»i Ä‘áºp xuống, biến Thiên Linh Cái cá»§a mình thà nh má»™t má»› bầy nhầy.
“Vương tá»·, cẩn tháºn!†Bên tai thị chợt nghe tiếng gá»i khẽ, rồi thấy mình bị ngưá»i khác kéo giáºt Ä‘i, thoát khá»i vòng vây cá»§a sức mạnh kia. Diệu Phong đã kịp thá»i phóng tá»›i, vươn tay kéo Diệu Thuá»· ram rồi xoay ngưá»i lại bảo vệ cho thị, cây kim trượng kia liá»n giáng thẳng xuống lưng y!
“Rắc rắc!†Tiếng xương cốt vỡ nát vang lên giòn tan, Diệu Phong loạng choạng má»™t bước, há miệng phun ra má»™t ngụm máu lá»›n. Äồng thá»i, Giáo vương bị chân khà há»™ thể cá»§a Diệu Phong phản kÃch, thần sắc tá»±a loà i yêu quá»· cá»§a lão cÅ©ng ảm đạm Ä‘i, sau má»™t kÃch toà n lá»±c đó, cuối cùng như ngá»n đèn cạn dầu, á»§ rÅ© gục xuống ngá»c tá»a.
“Nhã Di!†Tiết Tá» Dạ buá»™t miệng kêu lên, thương tâm xé ruá»™t loạng choạng bổ vá» phÃa y. Cùng kêu lên cái tên nà y vá»›i nà ng, còn có cả Diệu Thuá»·. Máu Diệu Phong bắn tung tóe lên y phục thị, toà n thân nữ nhân ngưá»i Lâu Lan không thể khống chế nổi mà run lên lẩy bẩy, nhìn kẻ đồng liêu đã dùng tấm thân huyết nhục để đỡ lấy má»™t kÃch tất sát cá»§a Giáo vương thay mình, ánh mắt thị hiện lên vẻ kinh hãi không thể che giấu – không sai, đó chÃnh là Nhã Di! Äó đúng là Nhã Di, đệ đệ duy nhất cá»§a thị! CÅ©ng chỉ có ngưá»i thân duy nhất nà y, má»›i không há» do dá»± mà hà nh động như váºy trong khoảnh khắc sinh tỠấy, không tiếc Ä‘em mạng mình ra đổi lấy mạng cá»§a thị.
“Nhã Di! Nhã Di!†Thị bổ nhà o xuống đất, ôm đầu Diệu Phong và o lòng, kêu gà o nhÅ© danh cá»§a y. Y nhoẻn miệng cưá»i, mở miệng, phảng phất như muốn trả lá»i. Nhưng máu đã từ trong cổ há»ng trà o ra, nhấm chìm ná»i tiếng nói. Diệu Phong nhìn chăm chăm và o ngưá»i tá»· tá»· đã thất lạc nhiá»u năm, cuối cùng vẫn không thể nói ra lá»i, ánh mắt từ từ ảm đạm.
Nước mắt Diệu Thuá»· tuôn xuống như mưa, không thể khống chế nổi mình mà ôm chặt lấy con ngưá»i đã mất Ä‘i tri giác trong lòng, khóc rống lên: đó là Nhã Di cá»§a thị, là đệ đệ thị đã đánh mất rồi lại tìm vỠđược… y d8ã dÅ©ng cảm hÆ¡n hồi 5 tuổi không biết bao nhiêu lần, nhưng thị lại vì dục vá»ng cá»§a bản thân mà không chịu nháºn y, ngược lại còn muốn giết chết y nữa!
“Äể ta xem! Nhanh lên!†Tiết Tá» Dạ gắng gượng bò tá»›i, dùng hết sức chống ngưá»i lên. Bà n tay nà ng đã không còn sức lá»±c, run lên bần báºt, phải là m Ä‘i là m lại mấy lần má»›i mở được bình thuốc ngá»c mà u mỡ dê ra, đổ hết cả năm viên Chu Quả Ngá»c Lá»™ đơn ra – không cần nghÄ© ngợi, nhét tất cả số thuốc và o miệng Diệu Phong, sau đó lại lấy cả viên Sà Thiên giải hà n độc cho y uống. Nà ng định dùng kim châm phong bế huyệt đạo cá»§a y lại, song đôi tay cứ run lên dữ dá»™i, cả cây kim cÅ©ng không thể nà o cầm lên nổi.
“Ha… ha…†Lão nhân mặt đầy máu tươi cưá»i phá lên, thở hổn hển nhìn ba kẻ Ä‘ang á»§ rÅ© bên dưới: “các ngươi giá»i lắm! 20 năm rồi, ta nuôi ngươi dạy ngươi, đến cuối cùng, từng đứa má»™t… Ä‘á»u muốn ta chết cả sao?â€
Lão nhân tiên phong đạo cốt mặt mà y vấy máu, đôi mắt sáng như yêu tinh, đột nhiên báºt cưá»i Ä‘iên dại. Tiếng cưá»i tịch mịch mà tuyệt vá»ng – cuá»™c Ä‘á»i y đầy gáºp ghá»nh trắc trở, từ má»™t tên sát thá»§ trong Tu La trưá»ng, trở thà nh nhân váºt đứng đầu Tây Vá»±c đối kháng lại võ lâm Trung Nguyên, phong quang huy hoà ng biết bao nhiêu. Váºy mà đến cuối cùng, lại chỉ nháºn được kết cục ngưá»i ngưá»i xa lánh, thân nhân bá»™i phản thế nà y.
â€œÄÆ°á»£c, được, được!†Y vá»— mạnh lên tay vịn ngá»c tá»a, ngá»a mặt cưá»i má»™t trà ng dà i: “váºy thì, các ngươi sẽ được như ý!†Khoảnh khắc bà n tay y vá»— xuống, chỉ nghe má»™t tiếng “lách, cánh†vang lên, giống như có cÆ¡ quan gì đó được khởi động, cả tòa đại Ä‘iện Ä‘á»u chấn động!
“Không xong!†Diệu Thuá»· đột nhiên biến sắc: “Lão muốn há»§y diệt lạc viên nà y!†Lá»i còn chưa dứt, cả tòa đại Ä‘iện nguy nga hung vÄ© đã phát ra tiếng răng rắc đáng sợ, rưá»ng cá»™t bắt đầu nghiêng lệch xiêu vẹo vá»›i tốc độ kinh hoà ng, cả mắt thưá»ng cÅ©ng có thể nháºn ra. Xà nhà khổng lồ bị ép gãy nát, ầm ầm rÆ¡i xuống.
“Chết chung vá»›i ta Ä‘i! Các hà i tá» cá»§a ta!†Giáo vương đặt tay trên nút bấm cưá»i ha hả, nhưng chưa dứt hÆ¡i thì tiếng cưá»i đã đứt Ä‘oạn. Mái đầu trắng xóa ngoẹo xuống cứng đỠlại trong tư thế hết sức kỳ dị.
“Chạy mau!†Diệu Thuá»· cúi ngưá»i, đỡ Diệu Phong lên, đồng thá»i đưa tay kéo theo cả Tiết Tá» Dạ .
Thiên Quốc Lạc viên nà y được xây dá»±ng ở nÆ¡i cao nhất trên đỉnh Côn Luân, bên dưới là lá»›p băng vạn năm không tan, nhưng vì má»™t lý do nà o đó, khi má»›i xây dá»±ng ngưá»i ta đã bố trà trước, chỉ cần phát động, há»a dược được chôn giấu bên trong sẽ phá há»§y toà n bá»™ ná»n móng trong nháy mắt, là m tất cả má»i thứ Ä‘á»u sụp đổ tan tà nh.
“Không cần đâu,†Tiết Tá» Dạ chỉ mỉm cưá»i, đẩy tay thị ra: “Ta đã trúng độc Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng .â€
Diệu Thuá»· sững sá», ngẩn ngưá»i nhìn nà ng trong thoáng chốc, cảm xúc trong mắt phức tạp lạ thưá»ng. Nữ tá» nà y, chÃnh là ngưá»i mà Nhã Di bất chấp má»i thứ để bảo vệ sao? Nà ng ta đã thay đổi Diệu Phong sứ tâm tÄ©nh như mặt nước phẳng lặng, từ từ đánh thức Nhã Di cá»§a quá khứ Ä‘ang lẩn sâu trong ná»™i tâm y tỉnh dáºy.
“Các ngưá»i mau Ä‘i Ä‘i, mang… mang cái nà y Ä‘i,†Tiết Tá» Dạ cá»±a quáºy kéo túi thuốc ra, nhét và o tay Diệu Thuá»·: “Lấy thứ thuốc mà u đỠtrong đó cho y uống… láºp tức má»i đại phu tá»›i, ná»™i tạng cá»§a y, có thể, có thể toà n bộ…â€
Diệu Thuá»· im lặng cúi đầu, cầm lấy túi thuốc, quay ngưá»i đỡ Diệu Phong lên.
Trên đỉnh núi tuyết, má»™t tráºn há»§y diệt vô tiá»n khoáng háºu sắp sá»a xảy ra, mặt đất đóng băng rung lên từng cháºp, đại Ä‘iện chấn động dữ đội, cá»™t trụ xà nhà lung lay muốn sáºp. Các đệ tá» bên dưới Ä‘á»u lấy là m kinh hãi, hoảng hốt ngước lên nhìn lạc viên lung lay như muốn sụp đổ trên đỉnh núi.
“Mau chạy đi!†Tiết TỠDạ kinh hãi hét lên, dùng hết sức lực đẩy mạnh tỷ đệ Diệu Thuỷ.
Diệu Thuá»· trầm mặc, quay ngưá»i Ä‘i.
“Rắc, rắc!†Xà chÃnh cuối cùng cÅ©ng gãy đôi, rÆ¡i ầm xuống ngưá»i nữ đại phu. Äúng lúc đó, Diệu Thuá»· đột nhiên xoay phắt lại, cổ tay khẽ láºt chốp lấy Tiết Tá» Dạ : “Cùng chạy!â€
Last edited by Äá»™c Cô Sẻ; 29-10-2009 at 04:59 PM.
|

27-10-2009, 11:49 AM
|
 |
Tiếp Nháºp Ma Äạo
|
|
Tham gia: Aug 2009
Bà i gởi: 313
Thá»i gian online: 4 ngà y 2 giá» 21 phút
Thanks: 1,747
Thanked 446 Times in 69 Posts
|
|
Thương Nguyệt
Thất Dạ Tuyết
Dịch giả: Lục Hương
Chương 14: SÂM THÆ¯Æ NG VĨNH CÃCH
nguồn :forum.buddy.vn
Cảnh tượng hôm ấy, tất cả đệ tá» Äại Quang Minh cung vÄ©nh viá»…n không thể nà o quên.
Trên đỉnh cao nhất bá»—ng nhiên xảy ra địa chấn, lá»›p băng vạn năm không tan vỡ trong nháy mắt, cả ngá»n núi tưởng chừng nổ rá»i là m bốn năm mảnh, tuyết lở phá»§ kÃm cả ná»a ngá»n Côn Luân sÆ¡n, lạc viên hoa lệ bà máºt trên đỉnh núi đã bị há»§y diệt trong khoảnh khắc.
Khi cây cầu bạch ngá»c nối liá»n lạc viên và Äại Quang Minh cung bắt đầu nứt gãy, chợt thấy má»™t bóng áo lam từ đỉnh núi lướt xuống như sao băng. Ngưá»i nà y hai tay đỡ hai ngưá»i khác, thân pháp nặng ná» rõ rệt, vì váºy nên không kịp qua cầu.
Cây cầu bị chấn động dữ dội vỡ tung, đã có mấy mảnh rơi xuống vực băng vạn trượng bên dưới.
Nữ tỠáo lam kia bị cản lại ở đầu cầu bên kia, trước mặt là vá»±c sâu rá»™ng tá»›i 10 trượng. Thị dừng lại thở gấp, nhìn chằm chằm và o vá»±c sâu hun hút. Vá»›i tu vi cá»§a thị, má»™t mình còn chưa chắc có thể bay qua được khoảng cách 10 trượng, nếu như lại còn mang theo cả hai ngưá»i nà y…
“Không cần lo cho ta.†Tiết Tá» Dạ cảm giác mặt băng dưới chân không ngừng chấn động kịch liệt, vá»™i nôn nóng lên tiếng: “Ngươi không đưa được 2 ngưá»i cùng Ä‘i đâu.â€
Diệu Thá»§y trầm ngâm giây lát, quả nhiên không lo cho nà ng nữa, kiên quyết xoay ngưá»i xốc đệ đệ Ä‘ang hôn mê cá»§a mình lên. Chỉ thấy thị hÃt sâu má»™t hÆ¡i, dồn lá»±c và o chân, tăng tốc lao vút qua đầu bên kia cá»§a cây cầu gãy, lúc sắp hết đà , đầu mÅ©i chân lại Ä‘iểm xuống, mượn lá»±c lao vút lên như má»™t đạo cầu vồng, cuối cùng cÅ©ng hạ thân xuống bỠđối diện. Còn cây cầu gãy nát thì đã không còn chịu đựng nổi, sau khi Diệu Thá»§y giẫm chân mượn lá»±c lần cuối cùng, mặt cầu kêu lên răng rắc rồi sụt xuống hÆ¡n 1 trượng!
Tiết Tá» Dạ dá»±a và o hà ng lan can bạch ngá»c nhìn Diệu Thá»§y mang theo Diệu Phong bình an hạ xuống, trái tim cuối cùng như trút khá»i gánh nặng, thân hình má»m nhÅ©n gục xuống.
Nà ng ngẩng đầu lên cao, nhìn vô số bông hoa tuyết Ä‘ang múa lượn trên không trung, khóe miệng nở ra má»™t nụ cưá»i siêu thoát.
Xong rồi… xong rồi… tất cả cuối cùng cũng kết thúc cả rồi.
Dù là Hoắc Triển Bạch, Minh Giá»›i hay Nhã Di, nà ng Ä‘á»u đã táºn hết sức lá»±c. GiỠđây đại thù đã báo, những ngưá»i nà ng lo lắng cÅ©ng Ä‘á»u bình an thoát ly hiểm cảnh, nà ng còn gì phải báºn lòng nữa đâu?
Dưới chân lại chấn động má»™t hồi, đằng sau có tiếng nổ ầm ầm, lầu và ng Ä‘iện ngá»c trong lạc viên sáºp xuống từng mảng lá»›n – lạc viên bà máºt cá»§a các Ä‘á»i Giáo vương nà y, đến giá» cÅ©ng bị huá»· trong nháy mắt.
Bao nhiêu vinh hoa phú quý, cuối cùng Ä‘á»u trở vá» cát bụi cả.
Tiết TỠDạ lặng lẽ nhắm mắt lại, đợi chỠgió tuyết đến chôn vùi mình.
“Äứng dáºy!†Bên tai nà ng chợt vang lên tiếng quát khẽ, chưa kịp mở mắt ra, cả ngưá»i đã bị xốc lên.
“Diệu Thuỷ!†Nà ng kinh hãi thất thanh thốt lên – nữ tỠáo lam ấy, đi rồi quay trở lại!
“Mặc kệ ta Ä‘i!†Nà ng vá»™i vùng vằng thoát khá»i bà n tay đối phương.
“Äi vá»›i ta!†Sắc mặt Diệu Thuá»· đã tái nhợt, rõ rà ng vừa rồi mang theo Diệu Phong nhảy sang bá» bên kia đã là m thị tiêu hao rất nhiá»u thể lá»±c, thế nhưng thị vẫn kéo xốc Tiết Tá» Dạ lên chạy vá» phÃa trước. Mặt cầu dưới chân bá»—ng nhiên vỡ tung ra, má»™t tảng lá»›n rÆ¡i xuống vá»±c băng thăm thẳm.
Diệu Thuá»· kịp thá»i dừng bước, ngây ngưá»i nhìn khoảng cách bị kéo dà i dà i hÆ¡n – cú nhảy lần trước đã là cá»±c hạn cá»§a thị rồi, váºy mà giá» Ä‘oạn cầu gãy lại còn dà i hÆ¡n, nếu mang theo cả Tiết Tá» Dạ, rất có thể cả hai sẽ không thể nà o nhảy qua cánh cá»a sinh tá» nà y.
“Bám chặt và o,†Diệu Thuá»· bóp chặt hai vai cá»§a Tiết Tá» Dạ, ngăn không cho đối phương phản kháng, giá»ng nói lạnh lùng bình tÄ©nh: “Cô nghe đây, ta nhất định phải đưa cô Ä‘i!â€
Ngoà i chuyện nà y ra, ngưá»i tá»· tá»· nà y, tháºt sá»± chẳng biết có thể là m gì cho Nhã Di nữa.
Diệu Thuá»· nghiến răng, đột nhiên váºn lá»±c và o mÅ©i chân, mang theo Tiết Tá» Dạ lao vút lên khá»i Ä‘oạn cầu gãy, dùng hết toà n lá»±c lướt sang phÃa bên kia, tá»±a như Ä‘ang vẽ nên má»™t đạo cầu vồng. Nhưng chiếc cầu vồng trên tuyết ấy từ từ lụi xuống, rốt cuá»™c không thể rÆ¡i xuống đầu cầu đối diện.
“A…†RÆ¡i xuống vá»›i tốc độ kinh ngưá»i, Tiết Tá» Dạ buá»™t miệng kêu lên kinh hãi, thân hình bá»—ng nhiên thấy nhẹ tênh! Má»™t bà n tay vươn ra, nắm lấy hông nà ng hất mạnh, cả ngưá»i nà ng lại văng lên cao lần nữa.
Nà ng hoảng hốt vươn tay định chá»™p lấy ngưá»i Ä‘ang rÆ¡i xuống theo hướng ngược lại. Trong khoảnh khắc cuối cùng ấy, nà ng chỉ kịp thấy bóng áo lam như má»™t cánh bướm bị thương, rÆ¡i nhanh vùn vụt xuống vá»±c sâu vạn trượng.
Cảnh tượng năm 14 tuổi lại loé lên trong tâm tưởng, có ngưá»i vÄ©nh viá»…n chìm xuống phÃa bên kia cá»§a thá»i gian và không gian ngay trước mắt nà ng.
“Diệu Thuá»·!†Nà ng vươn tay vá» phÃa nữ tá» Ä‘ang rÆ¡i xuống vá»±c sâu không đáy kia, xé ruá»™t xé gan gà o thét: “Diệu Thuá»·!†Nhưng cuối cùng chỉ có gió thổi qua kẽ ngón tay nà ng mà thôi.
Tiết Tá» Dạ rÆ¡i bịch xuống ná»n ngá»c thạch bên bỠđối diện, cÆ¡n Ä‘au khiến mắt nà ng má» Ä‘i, trước mắt chỉ còn má»™t vùng trống rá»—ng. Tác dụng cá»§a BÃch Linh đơn cuối cùng cÅ©ng kết thúc rồi, chất độc Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng không còn gì áp chế, phát tác dữ dá»™i trong cÆ¡ thể, nà ng thổ ra má»™t búng máu. Máu, gặp tuyết, không ngỠđã hoá thà nh mà u xanh ngá»c bÃch.
Äỉnh núi lại vang lên tiếng nổ Ä‘inh tai nhức óc, tuyết cuồn cuá»™n dâng lên cao ngất – trá»i long đất lở, má»i ngưá»i bá» chạy tứ tán. Äỉnh Côn Luân lúc nà y, tháºt không khác gì má»™t ngôi má»™ lá»›n.
Lẽ nà o, đây chÃnh là “mạt thế†trong truyá»n thuyết?
Không biết trải qua bao lâu, nà ng tỉnh lại trong tuyết, chỉ thấy má»—i tấc má»—i thước trên cÆ¡ thể mình Ä‘á»u Ä‘ang Ä‘au đớn. Cảm giác Ä‘au đớn ấy cÆ¡ hồ không thể diá»…n tả được bằng lá»i, từng chút từng chút má»™t khoan sâu và o cốt tuá»·, khiến nà ng tưởng chừng không thể nà o chịu đựng nổi mà phải kêu lên thà nh tiếng – nà ng hiểu rõ, đó là chất độc Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng đã bắt đầu xâm thá»±c khắp cÆ¡ thể mình.
Nhưng vừa mở mắt ra, nà ng đã thấy Diệu Phong. Y Ä‘ang đứng bên cây cầu bạch ngá»c đã gãy Ä‘oạn, cúi đầu nhìn chăm chăm xuống vá»±c băng sâu không thấy đáy bên dưới, mái tóc dà i xanh lam tung bay phất phá»›i trong gió.
“Vương tá»·.†Bá»—ng nhiên y lẩm bẩm buông má»™t câu, bước lên phÃa trước má»™t bước, tuyết bên bá» vá»±c rÆ¡i lả tả xuống dưới.
“Nhã Di!†Nà ng giáºt mình kinh hãi: “Äứng lại!†Vừa lo lắng lại vừa giáºn dữ, nà ng cÅ©ng không biết mình lấy đâu ra sức lá»±c đứng phắt dáºy, loạng choạng lao tá»›i, ôm chặt lấy y từ phÃa sau, nhưng cÆ¡ thịt toà n thân đã không thể dụng lá»±c nữa, cả ngưá»i láºp tức má»m nhÅ©n ra gục xuống đất.
Diệu Phong thoáng ngẩn ngưá»i, bước chân dừng lại, nhanh chóng bế nà ng lên khá»i mặt tuyết.
“Äừng là m chuyện ngu ngốc…†Nà ng sợ hãi nắm chặt cánh tay y, hÆ¡i thở gấp gáp: “Diệu Thuá»· sứ chết rồi… nhưng ngươi không được là m chuyện ngốc nghếch. Ngươi, ngươi, khụ khụ, nhất định phải sống!â€
Diệu Phong cụp mắt xuống: “Ta chỉ muốn thu nhặt di cốt cho vương tá»· thôi mà .â€
“A…â€Tiết Tá» Dạ thở phà o nhẹ nhõm, cuối cùng buông bà n tay nắm chặt lấy cánh tay y ra, dưá»ng như muốn nói gì đó, nhưng vừa má»›i mở miệng, nà ng đã thấy trước mắt bá»—ng tối sầm, mệt má»i gục và o lòng đối phương.
Diệu Phong cả kinh thất sắc: đòn cuối cùng trước khi chết cá»§a Giáo vương, chắc đã khiến nà ng trá»ng thương rồi?
“Yên tâm. Tại hạ muốn bảo đảm sá»± an toà n cho Giáo vương, nhưng cÅ©ng nhất định bảo đảm cốc chá»§ được bình an.â€
Lúc đưa nà ng lên tuyệt đỉnh, y từng hứa như váºy nhưng đến cuối cùng, y lại chẳng thể bảo vệ bất cứ ngưá»i nà o!
Ná»—i Ä‘au giằng xé tâm can dâng lên mãnh liệt, cÆ¡ hồ muốn nghiá»n nát trái tim cá»§a y thà nh bá»™t mịn. Y đưa tay bắt mạch, chợt phát hiện khà huyết cá»§a nà ng đã không thể váºn hà nh thông suốt. Sắc mặt Tiết Tá» Dạ má»—i lúc má»™t tái Ä‘i, hÆ¡i thở dần dần yếu á»›t, còn y thì chỉ biết thúc thá»§ vô sách đứng bên cạnh, lòng Ä‘au như cắt.
Y muốn gà o thét, muốn khóc oà , nhưng gương mặt lại không lộ ra bất cứ cảm xúc nà o – hơn 20 năm sống mà như chết ấy đã đoạt đi mất của y khả năng biểu đạt tình cảm!
Diệu Phong á»§ rÅ© quỳ xuống mặt tuyết, đấm mạnh má»™t quyá»n xuống đất, khẽ gầm gừ, gục mặt và o lá»›p tuyết dà y – tuyết lạnh phá»§ lấp lên vầng trán nóng bá»ng, bi thống và phẫn ná»™ cuồn cuá»™n dâng lên trong lòng, dồn dáºp như nước thuá»· triá»u. Còn y, y lại không biết phải là m thế nà o má»›i tìm cho những cÆ¡n sóng lòng dữ dá»™i nà y má»™t nÆ¡i để phát tiết.
Y chìm trong sá»± già y vò Ä‘au đớn nà y không biết bao nhiêu lâu, cuối cùng, trong khoảnh khắc tưởng chừng như sụp đổ, “cạchâ€, má»™t tiếng rất nhẹ vang lên, phảng phất như má»™t sợi dây trói chặt ná»™i tâm y cuối cùng cÅ©ng đứt Ä‘oạn. Những cÆ¡n sóng cuồn cuá»™n dâng trà o từ táºn đáy tim trà n và o não bá»™, rồi tuôn ra như mưa nÆ¡i khoé mắt.
“A… a… a… aaaaaa!†Khoảng khắc giá»t nước mắt đầu tiên rÆ¡i xuống, cuối cùng y cÅ©ng hét lên được thà nh tiếng giữa mà n gió tuyết mênh mông. Ná»—i Ä‘au nhiá»u năm trà n lên khá»i đáy lòng, tà n nhẫn xé nát trái tim đã chết khô, cuối cùng y cÅ©ng không cần phải áp chế bản thân nữa, để mặc cho bi thương cùng phẫn ná»™ nhấn chìm mình Ä‘i.
Váºy nhưng, trong cÆ¡n Ä‘au khổ ấy, má»™t luồng chấn khà hòa dịu đã biến mất từ lâu bá»—ng à o ạt dâng lên, chảy lan khắp tứ chi bách cốt.
Tuyết Ä‘á»ng gần bà n tay y mau chóng tan chảy, khi bà n tay ngáºp trong má»™t vÅ©ng nước ấm, Diệu Phong má»›i giáºt mình nháºn ra.
Y kinh ngạc giÆ¡ tay lên trước mặt, cảm nháºn được thứ sức mạnh đó đã ngưng tụ trở lại trên các đầu ngón tay – khẽ vung tay má»™t cái, mép bà n tay mang theo má»™t cÆ¡n gió nóng hầm háºp, cắt đứt cả má»™t Ä‘oạn cầu bạch ngá»c lạnh băng!
Dục Xuân Phong? Y đã có thể sá» dụng lại thuáºt Dục Xuân Phong sao!
HÆ¡n má»™t tháng trước gặp phải Tiết Tá» Dạ, kẻ lúc nà o cÅ©ng bình lặng như xác chết là y đã động lòng, tâm thần rối loạn khiến y không thể sá» dụng được thuáºt Dục Xuân Phong nữa. Không ngá» lúc nà y, khi vô số Ä‘au khổ và tuyệt vá»ng kéo nhau trà n vá», trong cÆ¡ thể y lại dưá»ng như có gì đó đột nhiên được giải phóng.
Tâm thần y chợt bình lặng trở lại, không còn do dá»±, cÅ©ng không còn bà ng hoà ng – thì ra, sau cÆ¡n bi thống cá»±c độ, con ngưá»i ta cÅ©ng có thể trở vá» trạng thái bình lặng cá»±c độ.
Chẳng qua chỉ là 2 con đưá»ng cùng quy vá» má»™t mối mà thôi.
Ná»™i lá»±c Dục Xuân Phong lại ngưng tụ trong cÆ¡ thể, y không nghÄ© ngợi gì, chỉ vá»™i vã ôm nữ tá» hôn mê trong lòng lên, chạy nhanh xuống núi, đồng thá»i áp tay lên đỉnh đầu nà ng, cuồn cuá»™n đẩy ná»™i lá»±c và o, hóa giải hà n khà trong thân thể nà ng – phải mau mau nghÄ© cách! Nếu không mau tìm cho nà ng đại phu giá»i nhất, chỉ sợ sẽ…
Y không thể để nà ng chết như váºy được… tuyệt đối không!
Lúc phóng xuống Tây Thiên Môn, Diệu Phong nhìn thấy má»™t bóng ngưá»i quen thuá»™c Ä‘ang lặng lẽ đứng cạnh
Y thoáng kinh ngạc: Diệu Không? Trong cung đã xảy ra biến cố long trá»i lở đất, váºy mà kẻ thần bà nhất trong NgÅ© Minh Tá» nà y, đến giá» vẫn đứng ngoà i má»i chuyện hay sao.
“Diệu Không!†Y đứng lại, dặn dò ngắn gá»n: “Trong giáo đại loạn, ngà i láºp tức trở vá» chá»§ trì đại cục!†GiỠđây NgÅ© Minh Tá» hầu như đã chết hết, cÅ©ng chỉ còn cách nhá» Diệu Không thu tháºp tà n cục mà thôi.
Nghe thấy tin tức chấn động như váºy, nhưng Diệu Không cÅ©ng chỉ phẩy phẩy tay, gương mặt dưới lá»›p mặt nạ không lá»™ chút cảm xúc: “Thế à ? Váºy thì, Diệu Phong sứ, ngà i định Ä‘i đâu đó?â€
“Ta cần phải rá»i khá»i đây, chuyện ở đây tạm thá»i do ngà i đảm trách.†Diệu Phong ngấm ngầm cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lúc nà y lòng y Ä‘ang nóng như lá»a đốt, nên cÅ©ng không muốn nói nhiá»u, dặn dò Diệu Không xong thì láºp tức lao vút Ä‘i – trước mắt cần phải chạy đưa vá»›i thá»i gian trở vá» Dược Sư cốc! Thương thế cá»§a nà ng nặng như váºy, nếu không mau chóng được trị liệu tốt, chỉ sợ sẽ không còn hy vá»ng.
“Äi Ä‘i cÅ©ng tốt.†Nhìn theo bóng lưng khuất dần cá»§a y, Diệu Không khẽ mỉm cưá»i, giá»ng nói thấp trầm mà quá»· quyệt: “để cả ta lẫn ngươi Ä‘á»u khá»i phiá»n phức.â€
Có máu trên vách băng ngoằn ngoèo chảy xuống, nhưng chỉ được má»™t ná»a đã đông cứng lại.
Diệu Không nghiêng đầu, Ä‘i dá»c theo vết máu, tung chân đá thi thể ngã gục trong góc khuất – đó Ä‘á»u là các đệ tá» Äại Quang Minh cung canh gác nÆ¡i Tây Thiên Môn nà y, tầng tầng lá»›p lá»›p ngã xuống phÃa sau lầu gác, ngưá»i nà o ngưá»i nấy Ä‘á»u mang vẻ mặt kinh hãi, phảng phất nét không thể tin nổi vị thượng ty nhiá»u năm nay cá»§a mình. Diệu Không sứ trong NgÅ© Minh Tá» lại đột nhiên ra tay hạ sát đối vá»›i thuá»™c hạ.
Tháºt là ngu xuẩn… đám nhãi nhép nà y, là m sao có thể tin tưởng má»™t ngưá»i Ä‘eo mặt nạ chứ?
“Xá» lý xong cả rồi…†Diệu Không ngước mắt nhìn vá» phÃa Äông nam, lẩm bẩm nói: “Sao bá»n há» vẫn chưa đến?â€
Tiết TỠDạ tỉnh lại, phát hiện ra mình nằm trên lưng một con ngựa đang chạy như bay.
Còn sống sao? Gió rÃt vù vù bên tai nà ng, nhưng thân thể lại hoà n toà n không cảm thấy giá lạnh – nà ng cuá»™n mình trong lòng má»™t ngưá»i, tấm áo choà ng ly miêu ấm áp bá»c lấy thân thể, má»™t bà n tay đỡ lấy lưng, không ngừng truyá»n và o luồng ná»™i lá»±c nóng ấm.
Mái tóc dà i mà u lam rá»§ xuống mặt nà ng. Là Diệu Phong? Nà ng cá»±a mình, nở má»™t nụ cưá»i thảm đạm, gượng mở miệng, định lên tiếng khuyên đối phương đừng tốn công vô Ãch nữa, nhưng độc tÃnh xâm thá»±c khiến nà ng không còn cả hÆ¡i sức để nói chuyện nữa.
Như nháºn ra ngưá»i trong lòng mình đã tỉnh lại, nam tá» trên ngá»±a bá»—ng nhiên cúi đầu nhìn nà ng, nôn nóng há»i: “Tiết cốc chá»§? Cô đỡ chút nà o chưa?â€
Nà ng chỉ khẽ mấp máy môi, cố rặn ra má»™t nụ cưá»i, nhưng cùng lúc đó má»™t hà ng máu mà u xanh ngá»c cÅ©ng rỉ ra nÆ¡i khóe miệng.
“Äừng lo lắng, tại hạ láºp tức đưa cô vá» Dược Sư cốc.†Diệu Phong nhìn thứ mà u sắc kỳ dị ấy, trong lòng thầm cảm thấy bất tưá»ng: “Sắp đến Ô Lý Nhã Tô Äà i rồi – cô cố lên, sẽ láºp tức vế tá»›i Dược Sư cốc ngay thôi!â€
VỠDược Sư cốc thì có tác dụng gì chứ? Chất độc nà y cả ta cũng không trị được cơ mà .. nhưng nà ng đã không còn sức lực để mở miệng nữa.
Diệu Phong thúc ngựa lao vút di trong tuyết, cơn gió dữ dội thổi mái tóc dà i của y tung bay phất phơ.
Nà ng bình thản gục đầu và o ngá»±c y, nghe tiếng tim dáºp dồn dáºp mà mạnh mẽ bên trong, thần trà lại bay xa lần nữa, trên mặt dần dần hiện ra má»™t nụ cưá»i thoải mái – a… cuối cùng, nà ng cÅ©ng không còn chuyện gì phải lo nữa.
Bá»n há» Ä‘á»u an toà n cả rồi.
Nà ng dần cảm thấy khó thở, độc tÃnh Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng Ä‘ang xâm thá»±c dữ dá»™i và o thần trÃ, trong dầu nà ng chỉ còn má»™t vùng hư vô trống rá»—ng.
Ãnh mắt hiện lên vẻ sợ hãi – nà ng biết rõ thứ độc chất nà y sẽ khiến ngưá»i ta dần dần mất Ä‘i ký ức trong vòng 7 ngà y, cuối cùng sẽ biến thà nh má»™t kẻ ngây ngốc.
Vô số chuyện xưa như hoa tuyết bay loạn xạ trước mắt, không ngừng hiện lên rồi biến mất: Tuyết Hoà i, Minh Giá»›i, hai tá»· đệ Nhã Di, Thanh Nhiá»…m sư phụ, Äinh bà bà và các tá»· muá»™i trong cốc… những ngưá»i yêu thương nà ng và được nà ng yêu thương?
Là m sao có thể? Là m sao có thể quên được chứ?
Nà ng lấy hết sức lá»±c cố cá»±a mình mò lấy mÅ©i kim châm trong ngưá»i – những mÅ©i châm thon dà i mảnh dả ấy chuyên dùng để cứu ngưá»i. Kể từ khi kế thừa Dược Sư cốc, nà ng đã biết thiên chức cá»§a mình là gì, váºy mà nà ng lại dùng nó để Ä‘oại Ä‘i tÃnh mạnh cá»§a má»™t ngưá»i bệnh.
Nà ng đã phạm phải tá»™i lá»—i mà ngưá»i hà nh y không thể phạm phải.
Nhưng đã gắng hết sức, ngón tay nà ng cÅ©ng chỉ khẽ động Ä‘áºy được má»™t chút – tháºm chà cả hÆ¡i sức Ä‘iá»u khiển chÃnh cÆ¡ thể mình nà ng cÅ©ng không còn đủ sức.
Thất Kiếm cá»§a Äỉnh Kiếm các trên đưá»ng Ä‘i vá» phÃa Tây gặp phải má»™t ngưá»i Ä‘ang lao nhanh vá» phÃa Äông Bắc ở Ô Lý Nhã Tô Äà i.
Diệu Phong sứ!
Trong mà n tuyết, vừa nhìn thấy mái tóc lam kỳ dị như Diệu Không đã miêu tả, 7 ngưá»i liá»n đưa mắt nhìn nhau, láºp tức tản ra 7 phương vị, bố trà kiếm tráºn - Diệu Phong là cao thá»§ tá» danh vá»›i Äồng trong Äại Quang Minh cung, tuy chưa từng hà nh tẩu giang hồ, nhưng từ thi thể cá»§a Bát Tuấn trên đồng tuyết, bá»n hỠđã biết rõ đối thá»§ nà y đáng sợ tá»›i nhưá»ng nà o!
Hoắc Triển Bạch đứng ở vị trà sao Toà n Cơ, Mặc Hồn kiếm chúc xuống đấy, lặng lẽ nhìn kỵ mã đang tiến mỗi lúc một gần hơn.
“Gù gù…†Dưá»ng như cÅ©ng phát giác ra sát khÃ. Diệu Phong đột nhiên ghì cương ngá»±a cách đó 3 trượng.
“Tránh đưá»ng!†Ngưá»i trên ngá»±a lạnh lùng nhìn Äỉnh Kiếm các Thất Kiếm: “Hôm nay ta không muốn giết ngưá»i.â€
Y khoác má»™t chiếc áo ấm rá»™ng thùng thình, bên trong còn chèn thêm áo lông ly miêu dà y, hai tay Ä‘á»u ôm trước ngá»±c - Hoắc Triển Bạch lặng lẽ đưa tay ra hiệu cho các huynh đệ cảnh giác, không ai có thể Ä‘oán trước được khi nà o y sẽ bất ngá» ra tay cả.
“A, Diệu Phong sứ khẩu khà lá»›n tháºt.†Hạ Tiên VÅ© bất bình, cưá»i gằn má»™t tiếng: “Bá»n ta không như mấy thùng nước gạo Bát Tuấn ấy đâu!â€
“Có nhưá»ng đưá»ng không? Diệu Phong tá» ra nôn nóng bất thưá»ng: “Äừng ép ta!â€
“Có bản lÄ©nh, thì mở đưá»ng máu qua Ä‘i!†Hạ Tiên VÅ© cưá»i phá lên, mui 4kiếm chỉ vá» phÃa Hoắc Triển Bạch ở Toà n CÆ¡ vị, giáºm chân má»™t cái, 6 ngưá»i còn lại nhất tá» rút kiếm, thân hình giao nhau vá»t lên và o vị trà cá»§a mình, kiếm quang kết thà nh má»™t tấm lưới bạc. Kiếm tráºn phát động chỉ trong chá»›p mắt!
Cánh tay Diệu Phong trong áo bà o khẽ động Ä‘áºy, lướt xuống lưng ngá»±a, kiếm trong tay phải đột nhiên đâm ra. Má»™t chiêu như sấm sét giáng xuống lưới kiếm, trong nháy mắt đã giao thá»§ mưá»i mấy chiêu, trưá»ng kiếm chạm nhau phát ra những tiếng “đinh Ä‘inh†liên miên không dứt.
Diệu Phong xoay chuyển trong mà n kiếm ảnh, má»™t mình đối kháng vá»›i 7 tinh anh kiếm thuáºt cá»§a Trung Nguyên nhưng không há» sợ hãi. Kiếm cá»§a y chỉ là má»™t thanh kiếm thép xanh bình thưá»ng, nhưng thân kiếm chứa đầy ná»™i lá»±c tinh thần nóng ấm, đủ mạnh để chống lại bất cứ danh kiếm nà o.
“A!†Trong Thất Kiếm đã có ngưá»i kêu lên kinh hãi, trưá»ng kiếm vuá»™t khá»i tay bay Ä‘i, cắm và o mặt tuyết – song kiếm vừa chạm nhau, thanh kiếm trong tay đã nóng bá»ng lên như vừa nhùng và o nước sôi. Cái nóng từ chuôi kiếm thấm qua bà n tay, bá»ng rát đến ná»—i khiến ngưá»i ta không thể nắm chặt được nữa.
“Cẩn tháºn, Dục Xuân Phong tâm pháp!†Hoắc Triển Bạch đã nhìn thấy trên thân kiếm cá»§a Diệu Phong ẩn hiện ánh Ä‘á», vá»™i thất thanh nhắc nhở.
Phảng phất như muốn liá»u má»™t phen hòng tốc chiến tốc thắng, vị cao thá»§ thần bà cá»§a Äại Quang Minh cung nà y vừa rat ay đã dùng đến thứ kiếm pháp cá»±c kỳ ác liệt, cÆ¡ hồ chiêu chiêu thức thức Ä‘á»u muốn Ä‘oạt mạng đối phương, bất chấp tất cả, chỉ hòng xông qua kiếm tráºn.
Sau má»™t đợt giao kÃch, bị luồng ná»™i lá»±c nóng bá»ng kia áp bức, các kiếm khách Äỉnh Kiếm các Ä‘á»u nhất loạt lui lại má»™t bước. Duy chỉ có Hoắc Triển Bạch thân váºn bạch y là vẫn đứng vững ở Toà n CÆ¡ vị, Mặc Hồn kiếm chỉ xuống đất, không há» di động.
Gã tá» thá»§ nÆ¡i Toà n CÆ¡ vị, toà n thân cảm quan Ä‘á»u mở rá»™ng, theo sát nhất cá» nhất động cá»§a đối phương.
Má»—i lần Diệu Phong định đột phá kiếm tráºn, thanh Mặc Hồn kiếm Ä‘en tuyá»n lại kịp thá»i cản lấy đưá»ng ra cá»§a y, không sai má»™t chút, mấy lần đẩy báºt y trở lại.
Sau 50 chiêu, rõ rà ng vì nôn nóng thoát thân, Diệu Phong xuất chiêu quá nhanh, giữa chiêu với chiêu đã thoáng hiện sơ hở - Mặc Hồn kiếm như một luồng gió đen, mau chóng xuyên qua kiếm quang của Diệu Phong!
Trúng rồi!
Hoắc Triển Bạch má»™t kiếm đắc thá»§, không ngá» trong khoảnh khắc ấy, đối phương đã buông kiếm! Trong thá»i gian ngắn ngá»§i chỉ đủ để tia lá»a lóe lên, Diệu Phong hoà n toà n buông rÆ¡i vÅ© khÃ, dùng bà n tay mình cản lưỡi kiếm ấy lại.
“Soạt!†Má»™t tiếng kêu khẽ vang lên, thanh kiếm Ä‘en tuyá»n xuyên qua lòng bà n tay Diệu Phong, ghim bà n tay y lại! Äắc thá»§ rồi! Lục Kiếm còn lại reo lên khe khẽ, láºp tức lướt tá»›i, nhân lúc đối phương bị ghim chặt ấy nhất tá» xuất kiếm, 6 thanh kiếm kết thà nh má»™t lưới kiếm dà y đặc, chỉ cần má»™t cái nháy mắt là có thể nghiá»n nát ngưá»i bên trong thà nh nhiá»u mảnh vụn!
Äúng lúc ấy, Diệu Phong đột nhiên xoay ngưá»i! “Soạt!†Y căn bản không chú ý đến những thanh kiếm Ä‘ang đâm vá» phÃa mình, bất cần quan tâm má»i chuyện khác, chỉ vươn tay kia ra, lấy chỉ thay kiếm, nháy mắt má»™t cái đã Ä‘iểm và o cổ há»ng cá»§a Chu Hà nh Chi, ngưá»i niên ká»· nhá» nhất, võ công cÅ©ng yếu nhất trong 7 ngưá»i!
Má»i thanh kiếm Ä‘á»u chỉ xuyên qua lá»›p áo y rồi sững lại.
“Bát đệ…†Vệ Phong Hà nh cả kinh, cùng tất cả ngưá»i khác nhất tá» lui lại 3 bước. Không ai ngỠđược ngưá»i nà y lại có thể túng quá hóa liá»u, sá» dụng ra chiêu thức ngá»c thạch câu phần nà y.
“Không cần lo cho đệ†Sắc mặt Chu Hà nh Chi tái nhợt, khản giá»ng hét lên.
Rõ rà ng tráºn kịch chiến vừa rồi đã khiến thể lá»±c y cạn kiệt, hÆ¡i thở Diệu Phong trở nên dồn dáºp, ánh mắt lạnh băng: “Ta thu hồi lại câu nói lúc nãy, 7 ngưá»i các ngươi lien thá»§, Ä‘Ãch thá»±c có thể cản ta lại – nhưng, Ãt nhất cÅ©ng phải để lại mạng cá»§a má»™t ná»a trở lên.†Giá»ng nói y khà n khan mệt má»i: “Äại lá»™ thênh thang, má»—i ngưá»i má»™t bên.†Cả thấy kiếm Ä‘á»u trầm xuống, 6 cặp mắt cùng hướng vá» phÃa Hoắc Triển Bạch ở Toà n CÆ¡ vị.
Hoắc Triển Bạch cÅ©ng ngước mắt nhìn Diệu Phong trầm ngâm chưa quyết định. Lần nà y nhiệm vụ cá»§a bá»n gã là tấn công sà o huyệt Ma giáo, nếu ná»a đưá»ng cứ cương quyết giao thá»§ vá»›i Diệu Phong, chỉ sợ chưa tá»›i Côn Luân đã tổn thất nặng ná» rồi – chi bằng cứ dứt khoát để y rá»i khá»i, cÅ©ng tránh khá»i có thêm má»™t trở ngại.
Gã còn Ä‘ang suy nghÄ© thì Vệ Phong Hà nh đột nhiên kinh hãi kêu lên: “Má»i ngưá»i cẩn tháºn!†Thất kiếm cá»§a Äỉnh Kiếm các Ä‘á»u giất bắn mình, trong nháy mắt Ä‘á»u ngỡ mình đã hoa mắt – trong áo choà ng đột nhiên thò ra má»™t cánh tay thứ 3, nhợt nhạt và gầy yếu.
Bá»n hỠđột nhiên cùng hiểu ra, nét mặt lá»™ ra vẻ ngạc nhiên cÆ¡ hồ không thể tưởng tượng nổi: Diệu Phong sứ không ngá» còn mang theo má»™t ngưá»i nữa! Y bế theo má»™t ngưá»i mà giao thá»§ vá»›i bá»n há»! Ngưá»i đó không ngá» lại quan trá»ng vá»›i y như váºy, cho dù hy sinh cả má»™t cánh tay để đỡ kiếm y cÅ©ng không tiếc!
Cánh tay kia thò ra, ngón tay xòe ra trong không trung, ngưá»i trong tấm áo choà ng rá»™ng kia không ngừng thở dốc, nhưng lại không thể nói được thà nh tiếng. Diệu Phong biến sắc, không thể nà o che giấu nổi vẻ nôn nóng, ngón tay đẩy lên trước, ấn sâu và o cổ há»ng Chu Hà nh Chi: “Các ngươi có nhưá»ng đưá»ng không?â€
Chu Hà nh Chi cÅ©ng là ngưá»i kiên cưá»ng khà phách, không há» e sợ: “Không được nhưá»ng!â€
“Thả Bát đệ ra,†cuối cùng, Hoắc Triển Bạch cÅ©ng lên tiếng: “Ngươi Ä‘i Ä‘i.†Gã lùi lại má»™t bước nhá», rá»i khá»i Toà n CÆ¡ vị - gã vừa di động, tráºn pháp nghiêm máºt láºp tức xuất hiện lá»— hổng.
Diệu Phong thở phà o nhẹ nhõm, vá»™i thu kiếm lại rồi tung mình nhảy lên ngá»±a. Hoắc Triển Bạch đứng trong mà n mưa tuyết, nhìn bóng ngá»±a lao vá» phÃa Äông Bắc, trong lòng chợt dâng lên má»™t dá»± cảm bất tưá»ng. Gã không biết cảm giác nà y từ đâu đến, chỉ là ngấm ngầm cảm thấy bản thân có thể vÄ©nh viá»…n mất Ä‘i thứ gì đó.
Gã cứ đứng như váºy trong tuyết nắm chặt Mặc Hồn kiếm, để mặc cho tuyết rÆ¡i đầy khắp ngưá»i. Vệ Phong Hà nh từ đầu vẫn đừng cạnh vá»— nhẹ lên vai má»™t cái, gã má»›i giáºt mình sá»±c tỉnh. Lúc nhảy lên ngá»±a, gã vẫn không cầm lòng được mà quay đầu nhìn theo hướng Diệu Phong biến mất má»™t cái.
Nhưng bóng ngựa sớm đã biến mất trong mà n tuyết trắng mênh mang. Gió lạnh gà o rú, một đi không quay đầu – có thứ gì đó… có thứ gì đó đã lặng lẽ âm thầm đi qua cạnh ta sao?
Mãi đến lâu sau đó, gã má»›i biết rằng: thì ra lần ngà n dặm bôn ba nà y, chẳng qua chỉ để cáo biệt má»™t lần cuối cùng, tháºm chà còn không thể gặp nhau nữa.
Diệu Phong ôm Tiết Tá» Dạ, thúc ngá»±a như Ä‘iên cuồng dưới trá»i mưa tuyết.
CẢ trá»i đất chỉ có gió tuyết thét gà o. Tuyết lạnh, gió lạnh, hÆ¡i thở cÅ©ng lạnh – y có cảm giác như huyết dịch trong cÆ¡ thể sắp đông cứng lại.
“Phì,†con ngá»±a sức cùng lá»±c kiệt vấp phải má»™t hố tuyết ngã nhà o, chân trước khuỵu xuống, hất văng hai ngưá»i trên lưng xuống đất. Diệu Phong tuy bị bất ngá» nhưng vẫn kịp vươn tay ấn lên yên ngá»±a má»™t cái, định nhảy lên cao, nhưng thân thể y giá» nặng ná» như sắt, căn bản không thể linh hoạt như thưá»ng ngà y được nữa.
Y chỉ kịp xoay ngưá»i trên không, để sống lưng mình chịu trá»ng lượng cá»§a cả hai ngưá»i, rÆ¡i bịch xuống đất. Má»™t ngụm máu phun khá»i miệng y, rải lên mặt tuyết vô số Ä‘iểm đỠtươi. Sau tráºn chiến vá»›i Giáo vương, sức khoẻ y vẫn chưa khôi phục hoà n toà n, vừa rồi lại giao thá»§ vá»›i Thất kiếm cá»§a Äỉnh Kiếm các, thương thế cà ng xấu Ä‘i. Thân thể cá»§a y lúc nà y, có lẽ đã sắp đến cá»±c hạn tá»›i nÆ¡i rồi.
Tuy rằng cả hai Ä‘á»u có sức chịu đựng hÆ¡n ngưá»i, nhưng giỠđây, trên cánh đồng tuyết mênh mông vô bá» vp6 bến nà y, cuá»™c hà nh trình cá»§a há» vẫn tháºt yếu Ä‘uối và tuyệt vá»ng. Trong mắt thượng thiên, hai ngưá»i dá»±a và o nhau mà loạng choạng bước Ä‘i nà y chỉ là hạt cát nhá» nhoi hay con sâu cái kiến mà thôi.
“…â€
Y bá»—ng nhiên cảm thấy cánh tay mình bị ngưá»i bóp chặt, nhưng trong gió tuyết chỉ có má»—i tiếng thở gấp gáp yếu á»›t, phảng phất như ngưá»i y Ä‘ang bế trong lòng muốn nói gì đó, nhưng rốt cuá»™c không thể nói ra thà nh lá»i.
“Tiết cốc chá»§!†Diệu Phong vá»™i và ng mở áo choà ng ra, bế bổng nữ tá» Ä‘ang cuá»™n mình trong chiếc áo ly miêu lên, hai tay đỡ lấy lưng nà ng. Gương mặt trắng nhợt nhạt kia đã biến thà nh sắc xanh đáng sợ, má»™t bà n tay bóp chặt vai y, còn tay kia vươn ra, giữ nguyên trang thái xoè rá»™ng, khẽ run run co giáºt trong không khÃ, cÆ¡ hồ muốn dùng hết sức lá»±c còn lại tóm lấy thứ gì đó.
Vừa rồi… vừa rồi là ảo giác chăng? Nà ng, nà ng đã nghe thấy tiếng nói cá»§a Hoắc Triển Bạch! Khoảnh khắc ấy, nà ng chợt cảm thấy má»™t niá»m vui không thể gá»i tên, dùng hết sức lá»±c vươn tay ra, muốn chạm và o khởi nguồn phát ra âm thanh ấy – nhưng vì kịch độc ăn mòn cÆ¡ thể, nên nà ng không thể kêu lên dù chỉ má»™t tiếng. Nà ng chỉ lặng lẽ thở gấp, trước mắt dần trở nên trống trÆ¡n, rồi bá»—ng nhiên từ từ hiện lên má»™t nụ cưá»i ấm áp – “đợi ta trở vá» sẽ uống rượu vá»›i cô!†Hoa mai rá»i lả tả như tuyết, ngưá»i ấy đứng dưới gốc mai, nhoẻn miệng cưá»i vá»›i nà ng, dứ dứ tay là m ra vẻ chÆ¡i Ä‘oán quyá»n.
“Hoắc, Hoắc…†Hai môi nà ng khẽ động Ä‘áºy, cuối cùng cÅ©ng buông ra được má»™t chữ. “Tiết cốc chá»§!†Âm thanh tuy yếu á»›t nhưng cÅ©ng khiến ngưá»i bên cạnh nà ng mừng rỡ reo lên khe khẽ, dừng lại nhìn nà ng: “Cuối cùng cô cÅ©ng tỉnh rồi?â€
Là , là giá»ng cá»§a ai váºy? Nà ng từ từ mở mắt, Ä‘áºp và o mắt nà ng, lại là mái tóc mà u xanh và tuyết mà u trắng. “Nhã Di… là ngươi?†Thần trà nà ng khôi phục được má»™t chút, thở dà i má»™t tiếng nhè nhẹ - thì ra, ngưá»i nà y vẫn không bá» cuá»™c hay sao? Nà ng và y quen nhau không lâu, không ngá» y lại là ngưá»i ở bên nà ng đến giá» khắc nà y.
Äây, cÅ©ng là má»™t mối duyên chăng? Y Ä‘ang định nói gì đó, thì nà ng chợt giÆ¡ ngón tay lên: “Ô… xem kìa.†Ngón tay nhá» nhắn tái nhợt run run chỉ ra, hướng vá» bầu trá»i đầy tuyết trắng, bá» môi đã mất Ä‘i sắc máu run rẩy mấp máy, reo lên hoan hỉ: “Ãnh sáng!â€
Diệu Phong ngẩng đầu lên theo phản xạ, nhưng bầu trá»i vẫn xám xịt như sắt thép, chỉ có vô số bông hoa tuyết Ä‘ang rÆ¡i lả tả xuống đầu hai ngưá»i, hoang lương tịch mịch như cõi chết. Y đột nhiên thấy sợ hãi đếnlạnh cả ngưá»i, vá»™i cúi đầu gá»i: “Tiết cốc chá»§!â€
“Ãnh sáng!†Nà ng nằm trong tấm áo choà ng lông ly miêu má»m mại, ngẩng mặt lên trá»i cao, khoé môi nở má»™t nụ cưá»i khó hiểu. Trong đôi mắt dần dần mÆ¡ hồi Ä‘i cá»§a nà ng, thấp thoáng hiện lên vô số Ä‘iểm sáng trôi nổi vá»›i những sắc mà u tuyệt đẹp, tá»±a như má»™t đám tinh linh Ä‘ang tụ táºp nhảy múa, cưá»i đùa rÃu rÃt Ä‘uổi nhau. Cuối cùng tất cả kết thà nh má»™t quầng sáng 7 mà u, không ngừng xoay chuyển biến ảo trong không trung, rồi trùm lên ngưá»i nà ng.
Nà ng vươn tay lên trá»i, gắng hết sức hòng chạm và o quầng sáng huyá»n ảo đẹp tuyệt trần ấy.
Cùng ngưá»i yêu đến vùng Cá»±c Bắc, đứng trên tảng băng trôi khổng lồ ngắm nhìn ánh sáng 7 mà u không ngừng biến ảo… đó là má»™ng tưởng thá»i thiếu nữ cá»§a nà ng.
Nhưng, ước mÆ¡ cá»§a nà ng, đã vÄ©nh viá»…n đông cứng trong dòng sông băng Ä‘en tối ấy từ năm 14 tuổi. Sau khi thoát khá»i tai kiếp, nà ng ẩn cư sâu trong u cốc, sống cuá»™c Ä‘á»i bình lặng, tâm tịnh như nước hồ phẳng lặng, Ä‘em cuá»™c Ä‘á»i mình vùi chôn và o lặng lẽ.
Má»™t độ nà ng đã từng ước mÆ¡ má»™t cuá»™c Ä‘á»i má»›i. Hy vá»ng có má»™t ngưá»i nà o đó sẽ bước và o Ä‘á»i nà ng, khiến nà ng có thể thoải mái vô tư nở nụ cưá»i, cÅ©ng khiến nà ng không há» e ngại mà báºt khóc, hy vá»ng có thể vượt qua tất cả trá» ngại cá»§a quá khứ để Ä‘i sâu và o lòng nhau. Hy vá»ng có thể đội khăn đỠxuất giá giống như má»™t nữ tá» bình thưá»ng, lặng lẽ mỉm cưá»i hạnh phúc dưới ánh nến hồng lung linh, có thể ngồi trên lầu gấm đợi tình lanh trở vá» khi tÆ¡ liá»…u má»›i buông, có thể dùng lò đất hồng hâm nóg rượu má»›i nấu, dùng những câu chuyện nghiêm chỉnh hoặc không nghiêm chỉnh đánh tan băng giá và những cÆ¡n ác má»™ng cá»§a quá khứ trong những đêm trá»i đổ tuyết.
Từng có má»™t độ, nà ng cÅ©ng không phải không có những khát vá»ng hạnh phúc nhá» bé.
Nhưng, tất cả, cuối cùng vẫn chỉ lướt qua ngưá»i nà ng rồi Ä‘i mất.
Tuyết không ngừng rÆ¡i. Nà ng mở to mắt chăm chú nhìn lên bầu trá»i xám trắng, từng bông hoa tuyết bay máu như bầy tinh linh nghịch ngợm, chầm cháºm lá»›n dần, l71n dần… rÆ¡i xuống lông mà y nà ng lạnh buốt.
Äã là ngà y thứ mấy rồi?
Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng Ä‘ang từ từ xâm thá»±c não bá»™ nà ng, chỉ không bao lâu nữa, nà ng sẽ quên hết má»i chuyện chăng? Tiết Tá» Dạ hoang mang mở to mắt, ra sức giữ lấy những ảo ảnh Ä‘angd ần tan biến như thuá»· triá»u rút vá» biển khÆ¡i, cánh tay còn lại giữ chặt mÅ©i kim châm dà i giấu trong áo choà ng rá»™ng.
Khi Thất Kiếm cá»§a Äỉnh Kiếm các đến Nam Thiên Môn, đúng như đã dá»± liệu, dá»c đưá»ng cÆ¡ bản không há» gặp phải sá»± phản kháng có tổ chức nà o.
Ma giáo hiển nhiên vừa trải qua má»™t tráºn ná»™ chiến quy mô lá»›n, lúc nà y từ chân núi đến Thiên Môn đếu hết sức há»—n lạon, chòi canh và lầu quan sát chỉ có à i tên đệ tá» cấp thấp canh giữ, còn đám đầu lÄ©nh phụ trách thì sá»›m đã không thấy bóng dáng đâu hết.
Hoắc Triển Bạch Ä‘iểm mÅ©i chân lên mặt băng, hạ thân xuống báºc ngá»c giữa Thiên Môn. Trên Nam Thiên Môn cao ngất, đã có má»™t ngưá»i Ä‘eo mặt nạ đồng xanh lặng lẽ chỠđợi từ bao giá».
Diệu Không?
“Cuối cùng các ngưá»i cÅ©ng đến rồi.†Nhìn Thất Kiếm phóng lên, ngưá»i Ä‘eo mặt nạ thở dà i má»™t tiếng, tuy bị mặt nạ che khuất gương mặt, song cÅ©ng vẫn nghe ra được cảm giác như trút gánh nặng ngà n cân trong giá»ng nói cá»§a y: “Ta đã đợi 8 năm rồi.â€
Y đưa tay ra vá»›i Hoắc Triển Bạch. Trên ống tay áo thêu hình ngá»n lá»a tượng trưng cho thân pháºn cá»§a NgÅ© Minh Tá», nhưng trên cánh tay trắng nhợt ấy lại hiện lên rà nh rà nh má»™t vết sẹo đáng sợ, từ hổ khẩu kéo dà i đến táºn trong ống tay áo – đó là má»™t vết kiếm thương, cắt đứt gân tay, từ đó trở Ä‘i cánh tay phải nà y coi như tà n phế, không thể nà o cầm kiếm được nữa.
Hoắc Triển Bạch và Lục Kiếm còn lại vừa nhìn thấy vết sẹo đó, Ä‘á»u nhất tá» chấn động, cúi ngưá»i chà o há»i. Tám ngưá»i đứng trước Nam Thiên Môn cá»§a Äại Quang Minh cung cùng giÆ¡ kiếm lên má»™t lượt, là m cùng động tác: xoay chuyển đốc kiếm, hướng vá» giữa hai chân mà y, thá»±c hiện nghi thức gặp mặt cá»§a Äỉnh Kiếm các Bát Kiếm, sau đó nhìn nhau báºt cưá»i.
“Lục ca,†Hoắc Triển Bạch bước tá»›i nắm lấy cánh tay Ä‘ang chìa ra, ánh mắt biểu lá»™ má»™t tình cảm khó nói nên lá»i: “Tám năm nay, huynh cÅ©ng vất vả rồi.†Diệu Không đưa tay gỡ chiếc mặt nạ đồng xanh xuống, để lá»™ gương mặt phong sương anh tuấn, nhướng mà y mỉm cưá»i vá»›i chúng nhân – gương mắt ấy, là gương mặt đã bị tuyên cáo tá» vong trong võ lâm Trung Nguyên, cÅ©ng là gương mặt mà cả Ä‘á»i Äỉnh Kiếm các Thất Kiếm cÅ©ng không thể nà o quên.
Äứng hà ng thứ 6 trong Bát Kiếm, Nhữ Nam Từ Gia đại công tá»: Từ Trá»ng Hoa!
Tám năm trước, để trà trá»™n và o Äại Quang Minh cung nằm vùng, hòng khắc chế Ma giáo lúc nà o cÅ©ng lăm le thôn tÃnh võ lâm Trung Nguyên, vị thanh niên tà i tuấn năm xưa từng ngang danh vá»›i Hoắc Triển Bạch nà y đã chịu đựng không biết bao nhiêu khổ cá»±c – để thoát ly võ lâm Trung Nguyên, y giả bá»™ cùng Hoắc Triển Bạch tranh Ä‘oạt ngôi vị các chá»§, sau khi thất bại đã sát thương nhiá»u vị trưởng lão rồi trốn Ä‘i Tây Vá»±c; để có được sá»± tÃn nhiệm cá»§a Giáo vương, y cùng Hoắc Triển Bạch đã triển khai má»™t tráºn quyết chiến sinh tá» bên bá» Tinh Túc Hải, cuối cùng bị má»™t kiếm cá»§a há» Hoắc phế mất tay phải, xuyên qua lồng ngá»±c.
Từ Trá»ng Hoa mang theo thương tÃch gắng gượng bò lên Nam Thiên Môn, cuối cùng cÅ©ng được Giáo vương thu là m bá»™ hạ. Từ đó trở Ä‘i, trong Äại Quang Minh cung có thêm má»™t vị cao thá»§ thần bà thuá»™c NgÅ© Minh Tá», còm trong võ lâm Trung Nguyên, y trở thà nh má»™t kẻ phản bá»™i “đã chếtâ€. Cả ngưá»i vợ má»›i cưá»i không lâu cá»§a y, cÅ©ng không biết được ngưá»i chồng mang theo tiếng xấu nà y vẫn còn sống ở đâu đó dưới gầm trá»i bao la.
Gỡ bá» tấm mặt nạ Diệu Không xuống, Từ Trá»ng Hoa nay đã được thấy lại ánh mặt trá»i, nhìn các đồng bạn mở má»™t nụ cưá»i tươi tắn, nhưng khoé mắt đã hiện lên những nếp nhăn rõ rệt, hai hà ng tóc mai đã Ä‘iểm sương – bao năm nhẫn nhục vì trá»ng trách đã khiến nam tá» má»›i qua tuổi nhi láºp nà y già đi trước tuổi tháºt quá nhiá»u.
Hoắc Triển Bạch nắm chặt tay y, nhá»› lại ân oán tình cừu rắc rối khó giải giữa hai ngưá»i trong nhiá»u năm nay, nhất thá»i bi hoan lẫn lá»™n. Y là đồng liêu, là đối thá»§ cạnh tranh, là huynh đệ có thể phó thác sinh tá» cá»§a gã, nhưng cÅ©ng đồng thá»i là tình dịch đã Ä‘oạt Ä‘i Thu Thuá»· cá»§a gã – khi cả hai cùng tiếp nháºn mệnh lệnh cá»±c kỳ cÆ¡ máºt kai cá»§a lão các chá»§, gã khâm phục dÅ©ng khà và khả năng nhẫn nhịn cá»§a đối phương, song cÅ©ng hết sức phẫn ná»™ vì thái độ quyết liệt bá» rÆ¡i thê tá» cá»§a y.
Trong tráºn chiến ở Tinh Túc Hải, gã đóng kịch mà thà nh ra là m tháºt, cÆ¡ hồ như tháºt sá»± muốn lấy mạng đối phương. Gã không thể quên được ánh mắt Từ Trá»ng Hoa nhìn mình khi má»™t kiếm ấy phế Ä‘i tay phải cá»§a y. Khoảnh khắc ấy, hai ngưá»i vì nhiệm vụ cÆ¡ máºt mà phải liá»u mạng hợp tác, trong lòng tháºt sá»± cÅ©ng muốn dồn đối phương và o chá»— chết chăng?
Tám năm rồi, bao nhiêu vinh nhục bi hoan nháy mắt đã trôi qua, lúc nà y trong mắt cá»§a 2 ngưá»i Ä‘ang đứng trên ngá»n Côn Luân hiện lên vô số cảm xúc phức tạp, tay nắm chặt tay, 4 mắt nhìn nhau, nhưng thuá»· chung vẫn không ai lên tiếng.
“Mau, phải tranh thá»§ thá»i gian,†Từ Trá»ng Hoa vốn vẫn lạnh lùng bìnht Ä©nh rút tay lại trước, thúc giục các đồng bạn: “Theo ta! Lúc nà y trong cung há»—n loạn, chÃnh là thá»i cÆ¡ tuyệt hảo để má»™t đòn nhổ táºn gốc bá»n chúng!â€
â€œÄÆ°á»£c!†Thất Kiếm đồng thanh đáp. Bát Kiếm cá»§a Äỉnh Kiếm các sau tám năm ròng cuối cùng cÅ©ng tụ hợp trở lại, đánh thẳng và o sà o huyệt Ma giáo!
Hoắc Triển Bạch dẫn theo chúng nhân, cùng Từ Trá»ng Hoa lướt Ä‘i trên tuyết. Trên đưá»ng, gã không kìm lòng nổi mà cứ đưa mắt liếc nhìn Từ Trá»ng Hoa – y đã đổi sang cầm kiếm tay trái, mái tóc Ä‘iểm bạc tung bay trong gió.
Tám năm sau, thiếu niên hăng hái ngà y trước nay đã già cá»—i, nhưng còn tâm tÃnh, bên trong y vẫn là con ngưá»i cá»§a 8 năm trước chăng? Vẫn còn dã tâm hừng há»±c, quyết y muốn kếin láºp công danh và danh vá»ng, muốn trở thà nh đệ nhất nhân váºt cá»§a võ lâm Trung Nguyên, vì Ä‘iá»u đó mà bất chấp má»i giá chăng?
Cho dù đã gặp lại gã, nhưng tháºm chà y cÅ©ng không há»i đến thê tá» ná»a câu. Hoắc Triển Bạch bá»—ng cảm thấy có chút phẫn ná»™ - dù rằng gã cÅ©ng biết phẫn ná»™ trong thá»i khắc sinh tá» quan trá»ng nà y là hoà n toà n không đúng lúc.
“Thu Thuỷ…†Gã không kìm lòng được mà lên tiếng, định kể cho y cảnh ngá»™ cá»§a thê tá» y những năm qua. Con ngưá»i đã rá»i khá»i Trung Nguyên 8 năm ròng nà y, có khi tháºm chà còn không biết mình có má»™t đứa con sinh non mà y vÄ©nh viá»…n không thể nhìn thấy nữa?
Từ Trá»ng Hoa khẽ chau mà y, không ngá» lại ngăn không cho gã nói tiếp: “Những chuyện đó, để sau nà y hãy nói.â€
Hoắc Triển Bạch thầm lạnh buốt trong lòng, nhưng không đợi gã nói gì thêm nữa, phÃa trước đã xuất hiện má»™t đám đệ tá» Ma giáo, đám ngưá»i như quần long vô thá»§ ấy Ä‘ang lÃu rÃu chạy theo Tinh Thánh Nữ Sa La tìn kiếm tung tÃch Giáo vương hoặc NgÅ© Minh Tá», cả Äại Quang Minh cung trống huếch trống hoác, không còn má»™t nhân váºt đầu não nà o cả.
Bá»n há» Ä‘ang định đến Tu La trưá»ng tìm kiếm, thì chợt thấy dưới chân núi có má»™t đám ngưá»i xông lên.
“Diệu Không sứ!†Tinh Thánh Nữ Sa La kinh hãi kêu lên, rồi đưa tay che miệng – ngưá»i duy nhất còn lại trong NgÅ© Minh Tá», Diệu Không sứ, lại cấu kết vá»›i võ lâm Trung Nguyên, dẫn kẻ thù và o Äại Quang Minh cung! Vị công chúa Hồi Há»™t nà y từ nhỠđã sống trong nhung lụa, xưa nay chưa từng gặp phải cục diện há»—n loạn nguy hiểm như váºy bao giá».
Tiếng kêu kinh hãi vừa vang lên, Bát Kiếm đã láºp tức tản ra, lao và o tấn công như sấm sét! Äó cÆ¡ hồ là sức mạnh cá»§a cả thế hệ má»›i cá»§a võ lâm Trung Nguyên, lá»±c lượng cá»§a Bát Kiếm tụ hợp, má»™t đám đệ tá» Äại Quang Minh cung không ngưá»i dẫn dắt sao có thể cản nổi?
Tráºn chiến ấy, trong nháy mắt đã biến thà nh đồ sát.
“Ả chạy rồi!†Hạ Tiên VÅ© chợt quay đầu lại hét lá»›n – Tinh Thánh Nữ Sa La Ä‘ang loạng choạng bá» chạy, rồi biến mất giữa cung và ng Ä‘iện ngá»c.
“Äuổi theo!†Tù Trá»ng Hoa quát khẽ, dẫn đầu phóng vụt Ä‘i, nhấp nhô mấy lượt đã biến mất. Thất Kiếm còn lại đưa mắt nhìn nhau, 7 thanh trưá»ng kiếm quét 1 vòng rồi thu vá», tụ há»p trở lại, láºp tức Ä‘uổi theo há» Từ, nhưng Hoắc Triển Bạch lại thoáng ngáºp ngừng do dá»±: “Phong Hà nh.†Gã thấp giá»ng gá»i ngưá»i huynh đệ bên cạnh: “Huynh có nháºn ra, dá»c đưá»ng tá»›i đây chúng ta chưa há» gặp ngưá»i cá»§a Tu La trưá»ng không?â€
Vệ Phong Hà nh giáºt mình: “Äúng váºy.†Nhưng y chỉ ngáºp ngừng má»™t chút rồi trả lá»i: “Có lẽ, là vì Äồng tạo phản nên Tu La trưá»ng sá»›m đã bị Giáo vương triệt để thanh trừ rồi chăng?â€
Last edited by Äá»™c Cô Sẻ; 29-10-2009 at 05:00 PM.
|

27-10-2009, 11:50 AM
|
 |
Tiếp Nháºp Ma Äạo
|
|
Tham gia: Aug 2009
Bà i gởi: 313
Thá»i gian online: 4 ngà y 2 giá» 21 phút
Thanks: 1,747
Thanked 446 Times in 69 Posts
|
|
Thương Nguyệt
Thất Dạ Tuyết
Dịch giả: Lục Hương
Chương 15: VU QUY KỲ THẤT
nguồn :forum.buddy.vn
Tinh Thánh Nữ Sa La cuống cuồng bá» chạy, gương mặt đầy vẻ sợ hãi và bất cam. Tá»· tá»· chết rồi… Giáo vương chết rồi… NgÅ© Minh Tá» cÅ©ng chết cả rồi… tất cả những kẻ đè đầu cưỡi cổ ả cuối cùng Ä‘á»u đã mất mạng. Tòa Äại Quang Minh cung nà y, tưởng chừng như đã là thiên hạ cá»§a ả - không ngỠđúng và o lúc nà y, ngưá»i cá»§a võ lâm Trung Nguyên lại xuất hiện, muốn há»§y diệt hết má»i thứ ở đây!
Sa La loạng choạng chạy vá» nÆ¡i ở cá»§a mình, nghe phÃa sau có tiếng bước chân Ä‘uổi tá»›i. Ả nghiêng đầu, lưỡi kiếm sắc bén sáng lóa đã Ä‘áºp và o mắt. Diệu Không sứ Ä‘ang cưá»i lạnh lùng đứng chặn con đưá»ng trước mặt.
“Không!†Ả thốt lên kinh hãi, biết mình không còn kịp chạy vá» nÆ¡i ở, bèn quay đầu chạy và o má»™t con đưá»ng nhá» bên cạnh – nhất thá»i hoảng hốt không kịp chá»n đưá»ng, ả không há» nháºn ra đó chÃnh là con đưá»ng dẫn tá»›i Tu La trưá»ng.
Sa La Ä‘i như Ä‘iên cuồng, chợt phát hiện ra đó là má»™t con đưá»ng chết. Nhưng sau lưng Bát kiếm đã truy Ä‘uổi sát tá»›i nÆ¡i là m ả sợ đến hồn phi phánh tán, chẳng còn nghÄ© ngợi được chuyện gì khác, cứ đẩy luôn cánh cá»a sắt kia mà xông và o bên trong – má»™t luồng khà lạnh áºp tá»›i trước mặt, Tuyết Ngục lạnh lẽo tối om như má»±c, chỉ có má»™t và i bó Ä‘uốc lẻ tẻ chiếu sáng, là m ả nhất thá»i không nhìn thấy gì.
“Hà …†Trong bóng tối, chợt nghe má»™t tiếng cưá»i gằn lạnh lùng: “Cuối cùng cÅ©ng đến cả rồi à ?†Trong nháy mắt Sa La bị nhấc bổng lên, tà n nhẫn ném xuống mặt đất lạnh như băng, là m toà n than ả Ä‘au đớn đến phát run.
“Phải, Äồng công tá».†Ả nghe thấy có ngưá»i trả lá»i, giá»ng nói mang theo cả tiếng cưá»i khe khẽ: “Nữ nhân nà y đã dẫn dụ cả đám ngưá»i đó tá»›i đây rồi.â€
Giá»ng nói nà y… là Diệu Không sứ vừa má»›i Ä‘uổi tá»›i đây? Y vừa nói gì? Toà n thân Sa La bá»—ng nhiên chấn động, kinh hãi ngẩng đầu lên: “Äồng!â€
Trong bóng tối, ả nhìn thấy một đôi mắt yêu dị, sắc lam nhà n nhạt hòa lẫn với mà u đen thuần khiết, lấp lánh như sao.
“Äồng! Ngươi chưa chết?†Sa La sợ hãi kêu lên thà nh tiếng, tròn mắt nhìn kẻ nhiá»u ngà y trước đã bị Giáo vương nhốt trong Tuyết Ngục – sau khi tạo phản thất bại, hắn lại trúng cả Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng, sao vẫn có thể sống bình an vô sá»± như váºy! Rồi cả Tuyết Ngục, nÆ¡i giam giữ kẻ đầu sá» phản loạn nà y, tại sao lại mở rá»™ng cá»a như thế?
Lẽ nà o, Giáo vương mất chưa tá»›i má»™t ngà y, Tu La trưá»ng nà y đã bị Äồng khống chế trở lại?
“Äúng váºy, ta vẫn còn sống.†Äôi mắt trong bóng tối kia khẽ cưá»i, dù chưa dùng đến Äồng thuáºt cÅ©ng dá»§ khiến ngưá»i ta choáng váng. Kẻ phản loạn cúi ngưá»i xuống, bóp chặt cằm công chúa Hồi Há»™t: “Ngươi bất ngá» lắm phải không?â€
Trong Tuyết Ngục tối tăm, thấp thoáng vô số bóng ngưá»i, tá»±a như quá»· mị - Tinh Thánh Nữ Sa La chỉ thấy tâm kinh đảm khiếp: Äồng chưởng quản Tu La trưá»ng đã nhiá»u năm, bồi dưỡng được không Ãt thá»§ hạ tâm phúc, lúc nà y đám sát thá»§ tinh anh ấy, không ngá» Ä‘á»u đã lặng lẽ táºp kết cả ở nÆ¡i nà y?
Chỉ trong má»™t ngà y ngắn ngá»§i đã xảy ra vô số biến cố trá»i long đất lở, giữa Äồng và Diệu Không, rốt cuá»™c đã thá»a thuáºn được hiệp nghị bà máºt gì?
“Äồng, ta giúp ngươi táºp hợp ngưá»i cá»§a Tu La trưá»ng, cÅ©ng đã dẫn dụ đám ngưá»i kia tá»›i rồi…â€
Thất Kiếm cá»§a Äỉnh Kiếm các sắp Ä‘uổi tá»›i nÆ¡i, nhân khoảnh khắc ngắn ngá»§i đó, Diệu Không Ä‘eo chiếc mặt nạ đồng xanh trở lại, khoé miệng nở ra má»™t nụ cưá»i tà n khốc rồi láºp tức biến mất, nhẹ giá»ng nói: “Tiếp sau đó, thì phải xem ngươi thế nà o rồi.â€
“Ta biết.†Trong bóng tối, đôi mắt yêu tà kia chợt rá»±c lên như lá»a: “Má»—i ngưá»i lấy thứ mình cần, kết thúc chuyện nà y cho sá»›m.â€
Tiếng bước chân chỉ còn cách ngoà i cá»a chừng má»™t trượng, ngưá»i trong bóng tối đột nhiên giÆ¡ tay lên, như thể nháºn được mệnh lệnh vô thanh, những bóng ngưá»i má» mỠảo ảo kia láºp tức biến mất trong nháy mắt, hoà nháºp và o trong bóng tối má» mịt cá»§a Tuyết Ngục. Thân hình Diệu Không cÅ©ng lướt vù qua cá»a má»™t cái.
“Lục ca!†Chu Hà nh Chi Ä‘i đầu tiên, vừa nhìn thấy y liá»n kêu lên má»™t tiếng thất thanh, xông và o trong.
“Soạt!†Vừa bước và o trong bóng tối như có má»™t chiếc lồng ánh sáng vô hình chụp xuống, y không thể cầm lòng được mà ngoảnh đầu nhìn vá» phÃa nguồn sáng ấy, láºp tức nhìn thấy má»™t đôi mắt sáng rá»±c loé lên ở nÆ¡i tối tăm nhất – đôi mắt yêu dị đến mức khiến ngưá»i ta phải nÃn thở, sâu không thấy đáy, đủ dìm chết bất cứ ngưá»i nà o trong đó!
Khoảnh khắc ấy, y không còn nhúc nhÃch được má»™t chút nà o nữa.
Äúng lúc Chu Hà nh Chi bị Äồng thuáºt “định thânâ€, trong bóng tối má»™t vòng ánh sáng lặng lẽ vươn ra, thÃt chặt lấy cổ há»ng y. Há» Chu không kịp kêu lên tiếng nà o, thân thể láºp tức bị kéo vụt lên khá»i mặt đất, treo lÆ¡ lá»ng trên trần nhà . Y liá»u mạng giãy giụa, trưá»ng kiếm tuá»™t khá»i tay rÆ¡i xuống đất, hai tay nắm chặt lấy sợi dây bạc thắt và o cổ, gầm gừ trong há»ng.
“Là m tốt lắm.†Diệu Không cưá»i khẽ, phi thân lên, chỉ đưa tay ra đã bắt lấy thanh trưá»ng kiếm cá»§a đồng liêu đánh rÆ¡i. Sau đó, không cần nghÄ© ngợi gì y xoay kiếm chém tạt ra má»™t đưá»ng, chỉ nghe “soạt†má»™t tiếng, đã cắt đứt kinh mạch nÆ¡i ngón cái tay cầm kiếm cá»§a Chu Hà nh Chi.
“Thanh thứ nhất, Mạc Vấn.†Y cưá»i lạnh lùng, ném Mạc Vấn kiếm lên không, cắm pháºp và o xà ngang.
Thanh kiếm đầu tiên trong Thất Kiếm cá»§a Äỉnh Kiếm các.
Lúc xoay ngưá»i trở lại, ngưá»i thứ hai, thứ ba đã cùng tá»›i nÆ¡i, song kiếm thoạt nhìn thấy Chu Hà nh Chi bị treo trên cao, Ä‘á»u không khá»i giáºt mình kinh hãi xông và o giải cứu, nhưng rồi cÅ©ng không kịp đỠphòng mà bị Äồng thuáºt tấn công, không thể cỠđộng. Kế đó, liá»n láºp tức bị các tinh anh sát thá»§ trong Tu La trưá»ng phục kÃch tấn công.
Sợi dây bạc Ä‘oạt mệnh lặng lẽ bay ra, treo lÆ¡ lá»ng hai thân hình lên trần nhà .
“Thứ hai, Lưu Quang. Thứ ba, Chuyển Hồn.†Diệu Không phi liên tiếp hai thanh kiếm lên xà ngang, khoé miệng nở má»™t nụ cưá»i lạnh lẽo.
“Trá»ng… Hoa? Ngươi… ngươi…†Mấy ngưá»i bị treo lên trần nhà cuối cùng cÅ©ng nháºn ra tấm mặt nạ đồng xanh đó, giãy giụa phát ra tiếng kêu khà n khà n, gương mặt vặn vẹo vì Ä‘au đớn lá»™ vẻ kinh ngạc – kẻ nằm vùng bà máºt nà y, má»™t trong Bát Kiếm cá»§a Äỉnh Kiếm các lại đã phản bá»™i võ lâm Trung Nguyên sao?
Y, là một tên gián điệp hai mang?
“Khục.†Từ Trá»ng Hoa cưá»i gằn. Äeo tấm mặt nạ lên, khôi phục lại thân pháºn Diệu Không sứ. Ngu xuẩn! Lẽ nà o bá»n ngươi nghÄ© rằng y nhẫn nhục bao nhiêu năm, bá» mặt cả thê nhi, tất cả chỉ vì giúp võ lâm Trung Nguyên diệt trừ Ma giáo? Chuyện đùa! Cái gì mà chÃnh tà bất lưỡng láºp, cái gì mà trừ ma vệ đạo, thứ y muốn, chÃnh là bá quyá»n ở võ lâm Trung Nguyên, chÃnh là vị trà các chá»§ cá»§a Äỉnh Kiếm các!
Vì Ä‘iá»u nà y, y đã bất chấp thá»§ Ä‘oạn – bao gồm cả liên thá»§ kết minh vá»›i má»™t tên sát thu như Äồng.
Y để ngá»c toạ cá»§a Giáo vương cho Äồng, còn hắn sẽ giúp y bước lên vị trà Äỉnh Kiếm các chá»§; còn tất cả những đồng liêu cá»§a y, đặc biệt là 7 ngưá»i còn lại trong Bát Kiếm, tá»± nhiên Ä‘á»u là những viên đá lát đưá»ng sá»›m muá»™n gì cÅ©ng phải trừ diệt Ä‘i. Nay cÆ¡ há»™i tuyệt hảo đã tá»›i nên bá»n y quyết định thừa cÆ¡ quét sạch má»™t lần!
Y liên tiếp cắt đứt gân tay cá»§a đồng liêu, hà nh động gá»n gà ng dứt khoát, không há» do dá»± - láºp nên đại công lá»›n như váºy, lại không có đối thá»§ cạnh tranh già nh công, như váºy cả Äỉnh Kiếm các lẫn võ lâm Trung Nguyên má»›i có thể coi như đã là váºt nằm trong túi.
“Soạt soạt!†– lại có thêm 2 thanh kiếm bị ghim lên xà nhà .
Nhưng võ công cá»§a ngưá»i tiến và o cuối cùng là Hạ Tiên VÅ© lại cao hÆ¡n 4 ngưá»i trước má»™t báºc, đồng thá»i khả năng ứng biến cÅ©ng tốt hÆ¡n nhiá»u, tuy bị Äồng thuáºt kÃch trúng, tứ chi Ä‘á»u không thể di động, song trong khoảnh khắc ngà n cân treo sợi tóc ấy vẫn kịp thá»i nghiêng đầu tránh né sợi dây bạc, kêu lên má»™t tiếng cảnh báo: “Cẩn tháºn! Äồng thuáºt!†Chỉ nháy mắt sau đó, trong bóng tối đã bay ra 4 sợi dây bạc thắt lấy cổ há» Hạ, kéo y lên cao!
“Há»ng rồi.†Diệu Không thấp giá»ng than khẽ - mai phục bị phát hiện, mà hai kẻ khó đối phó nhất vẫn chưa tiến và o! Quả nhiên, tiếng kêu cá»§a Hạ Tiên VÅ© đã khiến Hoắc Triển Bạch và Vệ Phong Hà nh dừng sững lại. Hai ngưá»i đứng ngoà i cá»a, cảnh giác nhìn vá» phÃa phát ra tiếng nói ấy, rồi đồng loạt kêu lên thất thanh!
Trong Tuyết Ngục tối om, từng ngá»n Ä‘uốc được đốt lên, chiếu rá»i 6 thân thể bị treo lÆ¡ lá»ng trên cao, không ngừng vặn vẹo, dáng vẻ vô cùng thống khổ.
“Äừng nhìn và o mắt hắn!†Vừa liếc nhìn thấy ngưá»i áo Ä‘en bên trong, chưa kịp tiếp xúc vá»›i ánh mắt đối phương, Hoắc Triển Bạch đã thất kinh hét lên, kéo giáºt Vệ Phong Hà nh sang má»™t bên: “Äồng thuáºt! Chỉ nhìn thân thể và bước chân di động rồi phán Ä‘oán ra phương vụ hắn xuất thá»§.â€
“Khà ,†dưới ánh đèn, chá»§ nhân cặp mắt kia báºt cưá»i thà nh tiếng: “Quả không hổ danh là Hoắc thất công tá».†Nam tá» trẻ tuổi ngồi sâu trong góc tối ấy khắp ngưá»i Ä‘á»u là vết thương, tứ chi và cổ há»ng Ä‘á»u có vết máu, cÆ¡ hồ đã phải chịu đựng những già y vò vô cùng đáng sợ, gương mặt nhợt nhạt gầy gò, nhưng vẫn nhướng mà y cưá»i cưá»i. Sau nụ cưá»i ấy, cả ngưá»i Äồng như toát lên má»™t thứ ánh sáng chói mắt – thứ ánh sáng từ trong ra ngoà i ấy không chỉ phát ra từ đôi mắt, tháºm chà cả ngưá»i không nhìn thẳng và o mắt hắn cÅ©ng cảm thấy trong phòng chợt sáng bừng lên!
â€Äồng, từ khi chia tay ở Dược Sư cốc, đã lâu rồi không gặp.†Hoắc Triển Bạch vẫn giữ được bình tÄ©nh, chầm cháºm lên tiếng.
Äồng nghe thấy 3 chữ “Dược Sư cốc†thì không khá»i chấn động, ánh sáng yêu dị trong mắt hÆ¡i thu lại, sát khà giảm Ä‘i rõ rệt: Dược Sư cốc… Dược Sư cốc. Ba chữ nà y có mối liên hệ bà máºt vá»›i má»™t ngưá»i nà o đó, chỉ cần nhắc tá»›i, là đã láºp tức đánh trúng nÆ¡i yếu Ä‘uối nhất trong lòng hắn.
Trong giá» khắc quyết định sinh tá» nà y, chẳng ngá» hắn lại không khống chế được bản thân mà ngẩn ngưá»i ra như váºy.
“Nhanh!†Hoắc Triển Bạch trong nháy mắt đã phát hiện ra sÆ¡ hở rất nhá» nà y, gà o lên vá»›i Vệ Phong Hà nh đứng cạnh: “Cứu ngưá»i!â€
Hai ngưá»i váºn lá»±c và o mÅ©i chân, bổ vá» phÃa 6 đồng liêu bị treo lÆ¡ lá»ng trên không như 2 tia chá»›p, song kiếm lướt qua như Ä‘iện, cắt đứt những sợi dây bạc thÃt chặt cổ há»ng 6 ngưá»i. Chỉ nghe “đinh†má»™t tiếng, má»™t ngưá»i bị treo đã rÆ¡i bịch xuống.
“Lục đệ!†Vệ Phong Hà nh nháºn ra đó là Từ Trá»ng Hoa, vá»™i và ng lao tá»›i đỡ lấy. Nhưng toà n thân y bá»—ng nhiên giáºt bắn lên, ngón tay đối phương đã lặng lẽ Ä‘iểm trúng đại huyệt trước ngá»±c, là m y sững lại trong nháy mắt. Cùng lúc đó cánh tay còn lại cÅ©ng nhanh nhẹn vươn ra, Ä‘oạt lấy trưá»ng kiếm trong tay y, rồi ném ngược lên, ghim sâu và o xà nhà .
“Lục đệ!†Vệ Phong Hà nh kinh hãi thốt lên, tròn mắt nhìn ngưá»i đồng liêu đột nhiên trở mặt tấn công mình.
“Lục đệ?†Kẻ Ä‘eo mặt nạ đồng xanh kia báºt cưá»i lạnh lùng, quay sang nhìn Hoắc Triển Bạch: “Ai là huynh đệ cá»§a ngươi?â€
Hoắc Triển Bạch sững ngưá»i ra đó, nhìn y trân trối, trong mắt như Ä‘ang có ngá»n lá»a bốc cháy rừng rá»±c: “Từ Trá»ng Hoa! Ngươi, tháºt sá»± bá»™i phản sao? Rốt cuá»™c ngươi đứng vá» phÃa nà o váºy!â€
“Ta chưa từng theo bất cứ phe nà o cả.†Từ Trá»ng Hoa cưá»i lạnh: “Ta chỉ trung thà nh vá»›i bản thân mà thôi?â€
“Ngươi bá»™i phản Äỉnh Kiếm các thì thôi, nhưng chẳng lẽ cả mẹ con Thu Thuá»· ngươi cÅ©ng bá» mặc luôn ư?†Hoắc Triển Bạch nắm chặt đốc kiếm, thân hình khẽ run lên, thá» thuyết phục kẻ phản bá»™i thêm lần nữa: “Tám năm nay nà ng đã chịu bao cá»±c khổ - váºy mà cả há»i ngươi cÅ©ng chẳng há»i đến má»™t câu!â€
“Äừng nhắc đến nữ nhân khốn khiếp đó trước mặt ta,†Từ Trá»ng Hoa cưá»i khẩy khinh bỉ: “Dù ả có chết, ta cÅ©ng chẳng chau mà y đâu.â€
Hoắc Triển Bạch láºp tức sững sá». Y vừa nói gì? Y nói Thu Thuá»· là gì?
“Ả gả cho ta chẳng qua chỉ vì nhất thá»i giáºn dá»—i ngươi mà thôi – cÅ©ng giống như ta lấy ả chẳng qua để đả kÃch ngươi váºy.†Từ Trá»ng Hoa cưá»i lạnh nói tiếo: “Tám năm nay, lẽ nà o ngươi vẫn không hiểu Ä‘iá»u nà y?â€
Hoắc Triển Bạch ngây ngưá»i ra nhìn kẻ vừa là đồng liêu vừa là tình địch nà y: bao năm nay, gã đã suy Ä‘oán nguyên nhân tại sao năm đó Thu Thuá»· Âm đột nhiên gả và o Nhữ Nam Từ gia cả trăm ngà n lần, gã ngỡ nà ng bị uy hiếp, hoặc giả đã thay lòng – nhưng lại không thể nà o ngỠđược lý do ấy chỉ đơn giản như váºy.
“Chỉ vì nữ nhân đó, ta cÅ©ng đủ lý do để giết ngươi rồi.†Từ Trá»ng Hoa cưá»i lạnh, giÆ¡ kiếm lên. “Nhưng còn con cá»§a ngươi?†Hai mắt Hoắc Triển Bạch loé lên những tia phẫn ná»™: “Mạt Nhi bệnh táºt tám năm ròng ngươi có biết không? Nó vừa chết ngươi có biết không?â€
Ngưá»i Ä‘eo mặt nạ bá»—ng giáºt mình, nu cưá»i lạnh lẽo biến mất trên gương mặt.
“Ta có con ư?†Y nhìn thanh kiếm trên tay, lẩm bẩm nói. Lúc y nháºn lệnh tá»›i Côn Luân nằm vùng, đứa trẻ đó vẫn còn trong bụng mẹ. Äến khi nó bất hạnh chết yểu không ngá» y cÅ©ng không thể nhìn mặt con lấy má»™t lần!
“Chết cÅ©ng tốt!†Chỉ má»™t thoáng trầm mặc, y lại nở má»™t nụ cưá»i lãnh khốc: “Có quá»· má»›i biết nó là nghiệt chá»§ng cá»§a ai?â€
“Câm miệng!†Ngá»n lá»a phẫn ná»™ bùng lên trong tim, rồi trà n ra ngoà i. Hoắc Triển Bạch không nhiá»u lá»i nữa, nhùn mình phi thân lao tá»›i: “Từ Trá»ng Hoa, ngươi hết thuốc chữa rồi!â€
“Ném Mặc Hồn kiếm Ä‘i!†Từ Trá»ng Hoa căn bản không cản chiêu kiếm phẫn ná»™ đó lại, mà ngón tay bóp và o cổ há»ng Vệ Phong Hà nh, ánh mắt toát lên sát khà hừng há»±c: “Äừng nói đạo lý lá»›n lao gì vá»›i ta nữa! Có tin ta láºp tức giết chết Vệ ngÅ© không?â€
Kiếm thế Ä‘i được ná»a đưá»ng đột nhiên yếu Ä‘i, dừng sững lại giữa không trung. Từ Trá»ng Hoa thấy gã quả nhiên đã dừng bước, liá»n phá lên cưá»i, tà n nhẫn bóp lấy cổ há»ng Vệ Phong Hà nh: “Láºp tức buông kiếm! Giá» ta đếm 6 tiếng, má»™t tiếng giết má»™t tên!â€
“Má»™t…â€
“Vù.†Lá»i còn chưa dứt, Mặc Hồn kiếm đã bay vút Ä‘i như má»™t tia chá»›p Ä‘en, cắm sâu và o xà ngà ng trên cao.
“Ha.†Ngẩng đầu nhìn 7 thanh kiếm ghim chặt trên cao, Từ Trá»ng Hoa không giấu nổi tiếng cưá»i đắc ý. Y phong toả huyệt đạo Vệ Phong Hà nh rồi cháºm rãi bước vá» phÃa Hoắc Triển Bạch tay không tấc sắt, kiếm sắc trong tay sáng lấp lánh.
“Hoắc thất, ngươi cÅ©ng tháºt trá»ng tình nghÄ©a.†Từ Trá»ng Hoa báºt cưá»i châm chá»c, ánh mắt phức tạp lạ thưá»ng: “Äối vá»›i Thu Thuá»· Âm cÅ©ng váºy, đối vá»›i huynh đệ cÅ©ng thế - sống như váºy, nguÆ¡i không thấy mệt sao?†Không đợi đối phương phản bác, y đã giÆ¡ kiếm lên: “Trong tay không có kiếm, má»™t thân võ nghệ cÅ©ng coi như phế Ä‘i quá ná»a phải không? Hôm nay, cÅ©ng đã tá»›i lúc ta báo mối thù má»™t kiếm bên bá» Tinh Túc hải năm xưa rồi!†Nói tá»›i đây, y ngoảnh mặt lại khẽ gáºt đầu vá»›i Äồng: “Äồng, phối hợp vá»›i ta.â€
Äồng từ nãy vẫn không lên tiếng, cÆ¡ hồ Ä‘ang chìm đắm trong suy tư, lúc nà y má»›i giáºt mình sá»±c tỉnh, hắn cÅ©ng không nhiá»u lá»i, chỉ khẽ vá»— tay má»™t cái – trong chá»›p mắt, vô số bóng Ä‘en láºp tức di động, thông đạo vừa hẹp vừa dà i ở lối và o Tuyết Ngục láºp tức bị các sát thá»§ hoà n toà n khống chế. Ngoà i ra, còn có 6 lưỡi dao găm ká» và o cổ há»ng Lục Kiếm cá»§a Äỉnh Kiếm các.
“Ngươi cứ thoải mái động thá»§.†Äồng vá»— tay, nét mặt không chút cảm xúc, mi mắt cụp xuống, nhìn chăm chăm và o chiếc bình ngá»c nhá» mà u mỡ dê trong lòng bà n tay – đây, đây là váºt ká»· niệm cuối cùng nữ tỠấy để lại cho hắn trước lúc ra Ä‘i.
“Tốt lắm!†Từ Trá»ng Hoa cưá»i phá lên: “Liên thá»§ tiêu diệt Thất Kiếm, từ nay Trung Nguyên Tây Vá»±c sẽ là thiên hạ cá»§a ta vá»›i ngươi rồi!â€
Y xuất thá»§ không chút dung tình, tấn công đồng liêu trên tay không tấc sắt bằng má»™t chiêu kiếm tất sát - đó là má»™t sá»± thống háºn và căm ghét dâng lên từ sâu thẳm ná»™i tâm, háºn không thể băm vằm ngưá»i trước mặt mình ra muôn ngà n vạn mảnh. Bao nhiêu năm nay, bất luáºn vá» phương diện nà o, kẻ ấy cÅ©ng luôn luôn ở trên đầu y, đè nén y, thá» há»i là m sao y không háºn cho được?
Hoắc Triển Bạch lách ngưá»i tránh né luồng kiếm quang như Ä‘iện chá»›p, nhưng không dám ra tay hoà n thá»§. Bởi chỉ cần gã đánh trả, 6 con dao găm kia sẽ láºp tức cắt đứt cổ há»ng các huynh đệ gã!
Từ Trá»ng Hoa thoáng ngạc nhiên kiếm khÃ! Tuy trên tay không có kiếm, nhưng má»—i lần Hoắc Triển Bạch xuất thá»§, lại có má»™t luồng kiếm khà vô hình vô ảnh xé gió đẩy báºt thanh Bạch Hồng kiếm cá»§a y ra xa! Kiếm thuáºt cá»§a ngưá»i nà y sau 8 năm đã tiến bá»™ tá»›i cảnh giá»›i đó rồi sao? Ãnh mắt đỠrá»±c lên vì ghen ghét, nhưng há» Từ không há» nôn nóng hạ sát kẻ tỠđịch truyá»n kiếp, mà chỉ chầm cháºm từng bước má»™t bức lại gần, trưá»ng kiếm mấy lần lướt trên tay chân Hoắc Triển Bạch, để lại những vết thương nông sâu khác nhau.
“Soạt†chiêu kiếm cá»§a đối phương đâm thẳng và o giữa hai chân mà y, Hoắc Triển Bạch không kịp tránh né, đà nh giÆ¡ tay lên liá»u tiếp lấy. Äầu mÅ©i kiếm lướt qua cổ tay trái cá»§a gã, cắt thà nh má»™t vết thương dà i thượt.
“Ha ha ha…†Mùi máu tanh là m Từ Trá»ng Hoa không thể khắc chế bản thân cưá»i lên sằng sặc: “ Hoắc thất, năm xưa ngươi phế cá»§a ta má»™t cánh tay, hôm nay ta sẽ chặt đứt hai tay hai chân cá»§a ngươi! Dù là thần y cá»§a Dược Sư cốc cÅ©ng không cứu nổi ngươi đâu!â€
Dược Sư cốc… đứng trên đưá»ng biên sinh tá», nhưng gã chợt thoáng ngây ngưá»i.
“Äợi ta trở vá», sẽ cùng cô Ä‘oán quyá»n đấu rượu!†Lẽ nà o, ta không thể trở vỠđược nữa sao? à nghÄ© nà y vừa nảy sinh trong óc, má»™t luồng cá»— sức mạnh cầu sinh bá»—ng nhiên chảy khắp toà n than gã. Bá»™ pháp Hoắc Triển Bạch láºp tức biến đổi, than hình chuyển thá»§ thà nh công, đầu ngón tay bắn ra những luồng kiếm khà mãnh liệt, má»—i chiêu xuất ra Ä‘á»u hết sức quyết Ä‘oán. Từ Trá»ng Hoa không kịp phòng bị, nhất thá»i rối loạn cả tiết tấu tấn công.
Kỳ lạ nhất là đám sát thá»§ Tu La trưá»ng lại không láºp tức trà n lên giúp y, mà chỉ đứng bà ng quan như đã được thá»§ lÄ©nh ngầm cho phép.
Hoắc Triển Bạch tuy không có kiếm, nhưng kiếm do tâm sinh vẫn tung hoà nh ngang dá»c, tháºm chà mãnh liệt lợi hại hÆ¡n cả lúc có Mặc Hồn kiếm trong tay. Trong chá»›p mắt hai ngưá»i đã giao thá»§ hÆ¡n trăm chiêu, gã liếc thấy má»™t kẽ hở, tay phải liá»n Ä‘iểm ra như Ä‘iện chá»›p, gảy đúng và o lưỡi Bạch Hồng kiếm. Chỉ nghe “đinh†má»™t tiếng, danh kiếm Bạch Hồng gãy ra là m đôi!
“Äồng!†Mắt thấy ngón tay đối phương sắp Ä‘iểm tá»›i cổ há»ng mình, Từ Trá»ng Hoa biết rõ không thể chống lại, vá»™i buá»™t miệng kêu lên: “Giúp ta!â€
â€œÄÆ°á»£c.†Äôi mắt kia bá»—ng nhiên mở bừng ra, gá»n ghẽ buông má»™t tiếng. Không ai nhìn rõ Äồng đứng dáºy thế nà o, chỉ chá»›p mắt má»™t cái, hắn dưá»ng như đã biến mất trong không gian. Má»™t sát na sau đó, hắn đã xuất hiện bên cạnh hai ngưá»i.
Tất cả kết thúc ở đây được rồi… lưỡi kiếm đỠsẫm lòi ra trước ngá»±c Từ Trá»ng Hoa, xuyên qua tâm thất.
Lịch Huyết kiếm!
“Äồng!†Trong khoảnh khắc ấy, hai ngưá»i cùng lúc kinh hãi kêu lên. Hoắc Triển Bạch nhìn thấy mÅ©i kiếm ló ra trên cÆ¡ thể Từ Trá»ng Hoa, vá»™i thất kinh nhảy lui ra vá» phÃa sau má»™t bước.
“Tại sao…†Chiếc mặt nạ đồng xanh rÆ¡i xuống, để lá»™ gương mặt vặn vẹo vì Ä‘au đớn, Từ Trá»ng Hoa cÆ¡ hồ không thể tưởng tượng nổi cúi đầu nhìn mÅ©i kiếm ló ra trên ngá»±c, lẩm bẩm há»i: “Äồng, chúng ta đã nói rồi… đã nói rồi…†Dù nghÄ© thế nà o y cÅ©ng không sao thông được, vá»›i tÃnh cách cá»§a Äồng, có thứ gì lại khiến hắn đột nhiên láºt lá»ng như váºy!
“Ta chỉ nói ngươi thoải mái động thá»§ - chứ có nói ta sẽ không giết ngươi đâu.†Lặng lẽ lướt tá»›i sau lưng đâm thá»§ng ngá»±c minh hữu, Äồng cháºm rãi rút kiếm, nét mặt không chút cảm xúc.
“Ngươi…†Từ Trá»ng Hoa nghiến răng kèn kẹt, nét mặt Ä‘iên cuồng như ác quá»·.
Äồng vặn thanh kiếm má»™t vòng trong tâm thất, cắt đứt lá»i nói cuối cùng cá»§a đối phương theo thói quen, rồi rút thanh kiếm rỉ máu ra, nhẹ nhà ng chùi lên thân thể ngưá»i chết, cặp mắt yêu tà sáng rá»±c lên: “Muốn biết nguyên nhân hả? ÄÆ¡n giản lắm, dù là ngưá»i như ta, cÅ©ng có lúc thÃch sạch sẽ - ta thá»±c sá»± không muốn kết minh vá»›i má»™t kẻ như ngươi.â€
Tấm mặt nạ đồng xanh rơi sang một bên, cặp mắt mở trừng trừng trợn lên, cuối cùng cũng tắt hơi thở.
Má»i chuyện biến đổi chỉ trong chá»›p mắt, Hoắc Triển Bạch chỉ kịp nhân lúc ấy phóng tá»›i bên cạnh Vệ Phong Hà nh, giải khai huyệt đạo cho y, rồi cùng đứng áp lưng và o nhau, sẵn sà ng chuẩn bị cho tráºn chiến cuối cùng.
Äám sát thá»§ Tu La trưá»ng đó vẫn lặng lẽ đứng tại chá»—, tá»a ra má»™t áp lá»±c không thể miêu tả bằng lá»i.
â€œÄÆ°á»£c rồi, má»i chuyện đại khái cÅ©ng kết thúc cả rồi.†Äồng ngẩng đầu lên nhìn Hoắc Triển Bạch, khóe môi nở má»™t nụ cưá»i lạnh lùng: “Các ngươi tưởng đã sắp xếp được ná»™i ứng, nhân lúc bản giáo đại loạn, NgÅ© Minh tá» chết hết, ta lại trúng độc trong ngục, lần nà y đến là ăn chắc sao?†Hán nói rất cháºm rãi, nói má»™t câu, lại chùi kiếm trên thi thể má»™t lượt, đến khi Lịch Huyết kiếm sạch bóng như má»›i.
“Äáng tiếc ngưá»i tÃnh không bằng trá»i tÃnh, ai biết được ta đã trúng độc Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng mà vẫn sống sót chứ? Ai ngỠđược Diệu Không cÅ©ng có long bá»™i phản Äỉnh Kiếm các?†Äồng Ä‘iá»m đạm nói tiếp, tá»›i đây, hắn đột nhiên báºt cưá»i gằn: “Lần nà y, chỉ sợ Thất kiếm có Ä‘i mà không có vá»!â€
Hoắc Triển Bạch không trả lá»i, chỉ bình tÄ©nh nhìn đối phương – gã biết toà n bá»™ những gì kẻ nà y nói Ä‘á»u là sá»± tháºt, váºy nên chỉ im lặng bắt kiếm quyết, chuẩn bị quyết má»™t tráºn tá» chiến.
“Muốn cứu đám bằng hữu nà y cá»§a ngươi không?†Lau sạch lưỡi kiếm, Äồng xoay mÅ©i kiếm chỉ và o cổ há»ng Chu Hà nh Chi, nhìn Hoắc Triển Bạch cưá»i lạnh: “Äáp ứng ta má»™t Ä‘iá»u kiện, ta có thể thả bá»n chúng Ä‘i.â€
“Mặc kệ hắn!†Chu Hà nh Chi tÃnh nóng như lá»a, phẫn ná»™ gầm lên: “Võ công bá»n đệ đã bị phế rồi, cứu vá» cÅ©ng như không…†Lá»i còn chưa dứt, má»™t kÃch nặng nỠđã Ä‘áºp xuống gáy, là m y hôn mê bất tỉnh.
“Kẻ thất bại không có quyá»n lá»±a chá»n váºn mệnh.â€
Äồng cưá»i khẩy quay ngưá»i lại, nhìn chằm chằm và o Hoắc Triển Bạch: “Hoắc thất, ta biết ngươi vẫn còn sức liá»u mạng, Ãt nhất cÅ©ng giết được hÆ¡n ná»a số thá»§ hạ cá»§a ta. Nhưng, đồng thá»i, ngươi cÅ©ng phải để mạng lại núi Côn Luân nà y.â€
Hoắc Triển Bạch trầm mặc. Trầm mặc có nghÄ©a là ngầm thừa nháºn.
“Cá chết lưới rách, hà tất phải như váºy?†Hắn cháºm rãi nói từng chữ má»™t: “Chúng ta sao không định ra má»™t minh ước. Äiá»u kiện rất đơn giản: ta để ngươi đưa bá»n chúng vá», nhưng trong 5 năm, ngưá»i cá»§a Äỉnh Kiếm các không được ra khá»i Nhạn Môn Quan, Trung Nguyên và Tây Vá»±c nước sông không phạm nước giếng!â€
Hoắc Triển Bạch và 6 ngưá»i còn lại Ä‘á»u thoáng ngẩn ra. ÄÃch thá»±c là má»™t Ä‘iá»u kiện rất đơn giản. Nhưng đối phương Ä‘ang chiếm thượng phong, đột nhiên đưa ra đỠnghị hòa giải, thất khiến ngưá»i ta khó mà hiểu nổi.
“Nguyên nhân ta là m váºy, là vì hiện giá» ta không muốn giết ngươi,†như đóan ra được mối nghi hoặc trong lòng đối phương, Äồng cưá»i phá lên, ném Lịch Huyết kiếm Ä‘i, ngồi xuống chiếc giưá»ng nhá»: “Äừng há»i ta tại sao – bởi vì ngươi không đóan được đâu. Ta chỉ há»i ngươi, có đồng ý định ước không?â€
Hoắc Triển Bạch trầm ngâm giây lát, ánh mắt vừa tiếp xúc vá»›i 6 ngưá»i còn lại, liá»n có ngay đáp án – sá»± tình đã đến nước nà y, cÅ©ng chỉ có cách tạm thá»i đáp ứng hắn mà thôi.
â€œÄÆ°á»£c!†Gã đưa tay kÃch chưởng láºp thệ vá»›i Äồng: “Trong 5 năm, ngưá»i cá»§a Äỉnh Kiếm các sẽ không ra khá»i Nhạn Môn Quan!â€
Äồng rụt tay lại, cưá»i cưá»i lên tiếng: “Nếu có thà nh ý, lúc láºp ước cÅ©ng nên nhìn và o mắt đối phương má»›i phải chứ?â€
Nhìn và o mắt hắn? Ngưá»i cá»§a Äỉnh Kiếm các Ä‘á»u thầm kinh hã: Äồng thuáºt.
Nhưng Hoắc Triển Bạch lại thản nhiên ngẩng lên, không há» sợ hãi nhìn thẳng và o cặp mắt yêu dị kia. Bốn mắt nhìn nhau. Äôi mắt mà u lam nhạt quái dị ấy lấp lóang thần quang, sâu mà tà dị, nhìn không thấy đáy, song cÅ©ng không có gì dị thưá»ng xảy ra cả.
â€œÄÆ°á»£c rồi!†Nhìn Hoắc Triển Bạch giây lát, Äồng bá»—ng cưá»i lá»›n, phất tay áo quay ngưá»i Ä‘i: “Các ngươi có thể Ä‘i được rồi!†Hắn vá»— nhẹ tay lên vách tưá»ng, Tuyết Ngục chợt chấn động, ánh đèn lần lượt tắt ngóm, 7 thanh kiếm ghim trên xà ngà nh cÆ¡ hồ bị má»™t luồng sức mạnh ép ra, trong nháy mắt đã rÆ¡i cả xuống đất, xếp hà ng ngay ngắn trước mặt 7 ngưá»i.
“Cáo từ.†Hoắc Triển Bạch giải khai huyệt đạo cho các huynh đệ, rồi cầm kiếm lui ra.
Äồng ngồi xuống, thân thể hòa lẫn và o bóng tối. Hắn không ngoảnh lại nhìn – như sợ chỉ cần quay đầu, bản thân sẽ bị dao động. Thả hổ vá» rừng… hắn biết rõ mình đã là m má»™t chuyến đáng lẽ không nên là m, bá» qua cÆ¡ há»™i tốt để má»™t lần há»§y Ä‘i sinh lá»±c cá»§a võ lâm Trung Nguyên.
Song… Ä‘Ãch thá»±c là hắn không muốn giết Hoắc Triển Bạch. Không chỉ vì gã căm ghét Diệu Không, không chỉ vì Diệu Không nhiá»u năm nay đã thăm dò được không Ãt bà máºt cá»§a Äại Quang Minh cung, quyết không thể giữ lại, cà ng khổng thể để y trở thà nh chá»§ nhân cá»§a võ lâm Trung Nguyên; cÅ©ng không chỉ vì liên tiếp sá» dụng Äồng thuáºt vá»›i 6 nhất lưu cao thá»§ là m sức mạnh tinh thần cá»§a hắn cạn kiệt, không còn nắm chắc phần thắng… nguyên nhân cuối cùng, cÅ©ng là nguyên nhân ẩn máºt nhất, chÃnh là vì… gã là bằng hữu cá»§a “ngưá»i ấyâ€.
Trong khoảng thá»i gian ngắn ngá»§i ở Dược Sư cốc đó, hắn đã nhìn ra giữa gã và ngưá»i ấy có mối giao tình sâu Ä‘áºm nhưá»ng nà o. Nếu hắn giết Hoắc Triển Bạch ở đây, nà ng nhất định sẽ nhìn hắn vá»›i ánh mắt trách móc…
Tâm hắn bây giá» vẫn chưa hoà n toà n bình lặng trở lại, váºy nên hắn tuyệt đối không thể chịu đựng nổi ánh mắt ấy.
Lá»i nói cuối cùng cá»§a nà ng còn văng vẳng bên tai, hÆ¡i thở ấm áp cá»§a nà ng phảng phất như vẫn còn phả và o mặt, và o mắt. Thế nhưng, nà ng đã không thể nà o quay lại được nữa… Sau khi thân thể hết tê cứng, hai mắt phục hồi ánh sáng, hắn đã Ä‘iên cuồng lao Ä‘i tìm kiếm tông tÃch nà ng. Nhưng tin tức mà hắn nghe được chỉ là hôm trước nà ng lên Lạc Viên trên đỉnh núi trị bệnh cho Giáo vương, sau đó không biết đã xảy ra chuyện gì, cả tòa đại Ä‘iện trên đó đổ sáºp xuống trong nháy mắt.
Hắn đứng trên cây cầu bách ngá»c gãy nát ngây ngưá»i nhìn lên đỉnh núi, nhưng trong lòng thì hiểu rõ má»i chuyện xưa giỠđã thà nh ảo má»™ng.
Tất cả đã bay đi như bụi, tan đi như khói.
Äợi Thất Kiếm cá»§a Äỉnh Kiếm các bá» Ä‘i, Äồng nhắm mắt lại, khẽ xua tay, những bóng Ä‘en kia liá»n nhất lá»at khom ngưá»i, kéo thi thể Diệu Không ra ngòai. Trong Tuyết Ngục giá» chỉ còn lại má»™t mình hắn ngồi ở nÆ¡i tối tăm nhất, bà n tay chầm cháºm vuốt nhẹ lên đôi mắt vừa phục hồi ánh sáng cá»§a mình.
Khi hắn có thể mở mắt ra, trước mắt chỉ còn lại một thế giới trống rỗng và lạnh lẽo.
Tuyết Ngục lặng lẽ như tá».
Nếu không lạc đưá»ng, giá» có lẽ đã tá»›i được Ô Lý Nhã Tô Äà i rồi.
Diệu Phong ôm nữ tỠđang say ngủ, điên cuồng lao đi, hoa tuyết vương đầy lên mái tóc xanh.
Hướng Bắc, hướng Bắc, hướng Bắc… cuồng phong không ngừng cuồn cuá»™n áºp tá»›i, trá»i đất trước mắt y chỉ trắng toát má»™t mà u, trải dà i vô táºn – nhợt nhạt mà hoang lương, hệt như cuá»™c Ä‘á»i y hÆ¡n 20 nay váºy.
Y không tìm được đưá»ng tá»›i Ô Lý Nhã Tô Äà i, mấy lần vấp ngã rồi lại loạng choạng đứng lên. Cho dù là váºy, thá»§y chung u vẫn không dám rá»i cánh tay ra khá»i lưng nà ng, không dám để chân khà truyá»n và o bị đứt Ä‘á»an dù chỉ trong khoảng khắc.
Gió tuyết cuồng bạo cÆ¡ hồ khiến y tê liệt. Diệu Phong loạng choạng chạy trên vùng tuyết trắng mênh mông gần Ô Lý Nhã Tô Äà i, gió thổi vù vù bên tai, lệ nÆ¡i khóe mắt từ từ kết thà nh băng. Y nhá»› lại cái đêm hai mươi mấy năm vá» trước, má»™t đứa trẻ 5 tuổi cÅ©ng từng bất chấp tất cả mà chạy thục mạng thế nà y.
Chỉ chớp mắt, mà đã hơn 20 năm.
“Quác, quác…†bá»—ng nhiên, trên không trung có tiếng chim kêu. Y ngẩng đầu lên trong vô thức, nhìn thấy má»™t con diá»u hâu trắng như tuyết Ä‘ang đảo lượn trên cao, bay vá» phÃa y, miệng không ngừng kêu lên những tiếng bi thương thê thiết.
Kỳ lạ tháºt… trên cánh đồng băng giá nà y, sao lại có giống tuyết Ä‘iêu nà y bay lượn chứ? Y ngẩn ngưá»i, rồi láºp tức hiểu ra: đây là chim do ngưá»i nuôi, nó đã xuất hiện ở đây, váºy thì chá»§ nhân cá»§a nó chắc cÅ©ng cách nÆ¡i nà y không xa lắm!
Hiểu được con linh Ä‘iểu Ä‘ang gá»i mình Ä‘i theo, Diệu Phong cuối cùng cÅ©ng đứngt hẳng ngưá»i dáºy, lảo đảo chạy theo cánh chim trắng muốt.
Äoạn đưá»ng ấy, phảnh phất như má»™t giấc má»™ng – trá»i đất trắng tóat má»™t mà u, thá»i không cÆ¡ hồ đông kết lại trong khoảnh khắc ấy. Y ôm chặt nữ tá» Ä‘ang say ngá»§ chạy trên đồng tuyết trắng xóa, hai mắt hoa lên, thân thể khô kiệt, đôi tay từ từ đông cứng lại trong gió lạnh, tuyết phá»§ má» cả quá khứ lẫn tương lai… chỉ có tiếng kêu thê lương cá»§a bạch Ä‘iêu văng vẳng trên cao dẫn đưá»ng cho y tiến vá» phÃa trước.
Nếu như nói trên thế gian nà y tháºt sá»± có “thá»i gian dừng lạiâ€, váºy thì đây chÃnh là thá»i khắc ấy.
Trên quãng đưá»ng ngắn ngá»§i đó, tình cảm dồn nén cả Ä‘á»i y Ä‘á»u bùng cháy trá»n vẹn.
Sau nà y, trong vô số đêm tuyết, y thưá»ng nằm mÆ¡ thấy cảnh tượng hệt như váºy, bầu trá»i xám xịt, thiên địa vô tình, cảm giác tuyệt vá»ng khắc cốt ghi tâm ấy khiến y hết lần nà y đến lần khác giáºt mình sá»±c tỉnh giữa đêm thâu, rồi đà nh ngồi dáºy khoác áo, không thể nà o ngá»§ tiếp.
Ngoà i cá»a sổ tuyết lặng lẽ rÆ¡i.
Ô Lý Nhã Tô Äà i.
Cháºp tối, ngưá»i phục vụ ở dịch trạm Ä‘ang sắp xếp cho lữ khách dùng bữa, chợt nghe ngoà i cá»a sổ có tiếng động, kế đó má»™t còn bạch Ä‘iêu lao vút và o trong. Y kinh hãi đến suýt chút nữa thì là m rÆ¡i cả đồ ăn trên tay. Con bạch Ä‘iêu bay và o qua cá»a sổ, đảo lượn mấy vòng rồi Ä‘áºu xuống vai má»™t vị lữ khách, Ä‘áºp cánh phà nh phạch, rÅ© Ä‘i những bông tuyết Ä‘áºu trên mình, kêu lên những tiếng thê thiết lúc ngắn lúc dà i.
“Tuyết Nhi, sao váºy?†Lữ khách kia khẽ giáºt mình, thấp giá»ng há»i: “Ngươi bay Ä‘i đâu váºy?†Giá»ng nói nà y dịu dà ng mà thanh lệ, là chất giá»ng cá»§a má»™t nữ tá», là m ngưá»i phục vụ không khá»i ngấm ngầm kinh ngạc. Nhưng không đợi y nhìn rõ xem lữ khách kia là nam hay nữ, tấm mà n dà y che ngoái cá»a đã bị gạt phắt ra, má»™t cÆ¡n gió lạnh ùa và o má»™t thân hình loạng choạng.
Äó là má»™t nam tá» trẻ tuổi, gương mặt đượm vẻ phong trần, dưá»ng như má»›i bôn ba má»™t chặng đưá»ng dà i tá»›i đây, khắp ngưá»i y vương đầy tuyết. Chúng nhân thấp thoáng nhìn thấy y Ä‘ang ôm trong long má»™t ngưá»i khác, ngưá»i đó được quấn chặt trong tấm áo khoác lông ly miêu dà y sá»±, nhìn không rõ mặt mÅ©i, chỉ có má»™t cánh tay trắng nhợt rÅ© ra bên ngoà i.
“Có đại phu không?†Y thở hổn hển dừng lại, lá»›n tiếng há»i bằng má»™t giá»ng hết sức đáng sợ: “Ở đây có đại phu không?â€
Y vừa ngẩng đầu lên, tất cả má»i ngưá»i có mặt trong dịch trạm Ä‘á»u giáºt mình đánh thót.
Mà u xanh lam… mái tóc mà u xanh lam? Ngưá»i phục vụ dịch trạm chợt cảm thấy quen quen, ngưá»i nà y chẳng phải không lâu trước vừa má»›i Ä‘i qua Ô Lý Nhã Tô Äà i, còn thuê xe ngá»±a Ä‘i vá» phÃa Tây hay sao?
“Vị khách quan nà y, ngà i…†Ngưá»i phục vụ ngần ngừ bước tá»›i lên tiếng chà o há»i.
“Äại phu!â€
Y chưa kịp nói hết câu, cổ áo đã bị ngưá»i kia ghì chặt: “Nói mau, ở đây có đại phu không?†Äối phương chỉ khẽ cất má»™t tay đã nhẹ nhà ng nhấc bổng ngưá»i phục vụ lên không, gằn giá»ng tra vấn. Kẻ đáng thương kia chỉ biết ra sức vùng vẫy tay chân trên không mà không nói được tiếng nà o.
Những lữ khách quanh đó thấy ngưá»i má»›i và o mắt lá»™ hung quang, ai nấy Ä‘á»u sợ đến đỠngưá»i, run rẩy như ve sầu mùa lạnh.
“Thả ngưá»i ra,†bá»—ng nhiên má»™t giá»ng nói nhẹ nhà ng cất lên: “Ta là đại phu.â€
Tuyết Diêu cÅ©ng kêu lên má»™t tiếng như để phụ há»a, rồi bay vù lên. Lữ khách kia bước ra khá»i đám ngưá»i – là má»™t nữ tỠáo trắng tuổi tầm trên 30, đầu dung tram ngá»c tÃm búi theo kiểu Lưu Vân thưá»ng thấy ở phụ nữ phương Nam, nhan sắc thanh lệ, khà chất cao quý, bên mìnhd ẫn theo 2 thị nữ, cả 3 ngưá»i Ä‘á»u lấm lem bụi đưá»ng, rõ rà nh cÅ©ng đã bôn ba má»™t chặng đưá»ng dà i má»›i tá»›i được Ô Lý Nhã Tô Äà i nà y. Nữ tá» lá»™ diện bên ngoà i xưa nay vốn đã hiếm, thông thưá»ng quá nữa Ä‘á»u là nhân sÄ© giang hồ, nhưng lạ má»™t Ä‘iá»u là ngưá»i ta hoà n toà n không phát hiện ra nà ng có vẻ gì là biết võ công cả.
Nà ng gạt đám ngưá»i phÃa trước cháºm rãi bước tá»›i, ra hiệu cho y buông ngưá»i phục vụ tá»™i nghiệp kia xuống: “Äể ta xem nà o.â€
“Cô?†Y ngoảnh mặt nhìn nà ng, do dá»± há»i: “Cô là đại phu sao?â€
â€œÄÆ°Æ¡ng nhiên.†Ãnh mắt nữ tá» kia hiện lên thần sắc kiêu ngạo, xòe chiếc ngá»c bá»™i trên tay cho y nhìn, khẩu khà mạnh mẽ cÆ¡ hồ không để ngưá»i phản bác: “Ta là đại phu giá»i nhất – ngươi có bệnh nhân cần cứu trị à ?â€
Diệu Phong ngẩnngưá»i: hoa văn lan thảo và tưá»ng vânt rên ngá»c bá»™i, cÆ¡ hồ rất quen mắt.
Äại phu giá»i nhất? Y cÆ¡ hồ mừng rỡ đến phát cuồng – váºy thì, nà ng được cứu rồi!
“Váºy mau xem giúp nà ng Ä‘i!†Y không kịp nghÄ© ngợi, đã vá»™i và ng xoay ngưá»i: “Mau xem giúp nà ng!â€
Nữ tá» kia im lặng gáºt đầu, bước tá»›i.
Trên chiếc áo ly miêu vẫn còn vương tuyết chưa tan hết, nà ng nhìn không rõ gương mặt bệnh nhân đang rúc sâu và o áo. Nhưng bà n tay lộ ra ngòai gió tuyết, lại vẫn ấm áp một cách bất ngỠ- ánh mắt nà ng đột nhiên biến đổi: móng tay của bệnh nhân, không ngỠlại ánh lên sắc xanh quái dị!
Bệnh chứng nà y… bệnh chứng nà y…
Nà ng vá»™i và ng đưa tay bắt mạch, vừa đặt lên cổ tay ngưá»i bệnh, sắc mặt nữ đại phu đã tái nhợt Ä‘i.
“Äây, đây…†Nà ng thở ra má»™t hÆ¡i nhè nhẹ.
“Äại phu, mau xem giúp nà ng!†Diệu Phong nháºn ra sá»± thay đổi trong ánh mắt nà ng, cÅ©ng cảm nháºn được Ä‘iá»u gì đó bất tưá»ng: “Cầu xin cô đấy!â€
Nhìn ánh mắt cuồng loạn cá»§a đối phương, nà ng bá»—ng nhiên cảm thấy sợ hãi, vô thức lùi lại má»™t bước, lẩm bẩm nói: “Ta không cứu nổi.â€
“Gì hả?†Diệu Phong giáºt bắn mình, ngẩng phắt đầu lên. Chỉ trong thoáng chốc, ánh mắt khẩn cầu đã chuyển thà nh sát khà cuồn cuá»™n, nghiếm răng gằn giá»ng nói từng chữ má»™t: “Ngươi, ngươi nói gì hả? Ngươi thấy chết mà không cứu sao?â€
Không ai nhìn rõ y rút kiếm thế nà o, trong tiếng kêu kinh hãi cá»§a chúng nhân, thanh kiếm thép xanh kia đã chỉ và o cổ há»ng nữ đại phu.
“Thấy chết không cứu?†Nữ tá» kia nhìn y, ánh mắt đượm vẻ cảm thông: “Phải… cô nương ấy chết rồi. Vì váºy ta không cứu.â€
“Nà ng ấy trúng phải Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng, đã chết được 2 canh giá» rồi.†NÅ© đại phu cúi ngưá»i đặt cánh tay rÅ© ra ngoà i và o lại trong áo – cánh tay nhợt nhạt ấy vẫn còn rất ấm, rất má»m mại: “Nhất định là dá»c đưá»ng các hạ không há» ngừng truyá»n chân khà và o cÆ¡ thể nà ng, vì váºy thì thể vẫn còn ấm áp như ngưá»i sống. Thá»±c ra…â€
Nà ng không nhẫn tâm nói tiếp.
Thực ra, tứ lúc các hạ ôm nà ng chạy trên đồng tuyết, nà ng đã chết rồi.
Thanh trưá»ng kiếm bá»—ng rÆ¡i tuá»™t khá»i tay, cắm thẳng xuống đất, phát ra tiếng kêu chói tai cá»§a sắt thép và đá xanh. Ngưá»i trong dịch trạm Ä‘á»u run bắn ngưá»i, nhưng không ai dám mở miệng nói câu nà o. Không gian trầm mặc không má»™t tiếng động.
“…â€Diệu Phong muốn nhìn nữ tá» trong lòng, nhưng không hiểu vì sao lại thấy hết sức sợ hãi, sợ hãi đến ná»—i không dám cúi đầu.
“Nói báºy!†Y đột nhiên nổi cÆ¡n cuồng ná»™: “Cho dù là Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng, cÅ©ng không phát tác nhanh đến váºy! Ngươi nói báºy!â€
“Không phải Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng.†Ãnh mắt nữ đại phu lá»™ vẻ bi thương vô hạn, thở dà i má»™t tiếng: “Các hạ thá» nhìn huyệt Liêm Tuyá»n trên cổ há»ng nà ng xem.â€
Diệu Phong ngây ngưá»i hồi lâu, ánh mắt từ cuồng ná»™ chuyểnt hà nh hoảng hốt hoang mang, cuối cùng dưá»ng như cÅ©ng hạ được quyết tâm, đặt ngưá»i Ä‘ang ôm trong lòng xuống đất, cánh tay run run mở tấm áo choà ng long cáo bá»c chặt ngưá»i nà ng. Tấm áo vừa mở ra, gương mặt nữ tá» kia cuối cùng cÅ©ng hiện lên trước mặt chúng nhân, xanh xao nhưng bình thản, cÆ¡ hồ nà ng chỉ Ä‘ang say ngá»§ váºy.
Song, bá»—ng đâu lại có má»™t mÅ©i kim và ng cắm sâu nÆ¡i cổ há»ng nà ng.
“Ôi da!†Các lữ khách quanh đó Ä‘á»u lêu lên má»™t tiếng kinh hãi, nhất lá»at lui lại má»™t bước.
Khoảnh khắc ấy, Tuyết Diêu bá»—ng nhiên Ä‘áºp mạnh đôi cánh, phát ra má»™t tiếng kêu xé lòng.
Nhìn Ä‘iểm đỠtrên cổ nà ng, toà n thân Diệu Phong như đông cứng lại, không thể cầm cá»± được, hai gối má»m nhÅ©n, chầm cháºm quỳ xuống mặt đất băng lạnh, úp tay che mặt, không kiá»m chế nổi mà báºt khóc nức nở.
“Tại sao?†Y vừa khóc vừa không ngừng lẩm bẩm nói má»™t mình, giÆ¡ bà n tay lên, phảnh phất như muốn xác định cảnh tượng trước mắt là thá»±c sá»±, hai tay run rẩy đến không thể Ä‘iá»u khiển nổi: “Tại sao?â€
Y bất chấp tất cả để mang vỠsinh mệnh cho nà ng, tại sao nà ng lại tự mình kết thúc? Tại sao!
â€Nà ng ấy trúng phải Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng, 7 ngà y sau sẽ mất Ä‘i thần trà – ta nghÄ© nà ng không muốn mình có kết cục ấy.†Nữ đại phu thở dà i má»™t tiếng, bước tá»›i cúi ngưá»i xem xét vết thương: “Nhất định nà ng là má»™t nữ tá» cá»±c kỳ kiêu ngạo.â€
“Có Ä‘iá»u các hạ cÅ©ng không cần Ä‘au khổ quá – má»™t châm nà y đâm thẳng và o huyệt Liêm Tuyá»n, cá»±c chuẩn lại cá»±c sâu, lúc nà ng ấy ra Ä‘i chắc cÅ©ng không chịu quá nhiá»u Ä‘au khổ đâu.†Nữ đại phu nhìn vết thương nÆ¡i cổ há»ng, tiếp tục an á»§i – nhưng khi ánh mắt nà ng vừa rá»i khá»i vết thương trên cổ tá» thi, giá»ng nói liá»n láºp tức nghẹn lại: “Äây, đây là …â€
Nà ng đột nhiên bổ tá»›i như ngưá»i Ä‘iên, gạt mái tóc dà i phá»§ lòa xòa trên mặt ngưá»i bệnh, cẩn tháºn quan sát.
“Trá»i Æ¡i…†Diệu Phong chợt nghe thấy má»™t tiếng hét kinh hoà ng, chấn kinh mà hoảng hốt.
Y ngẩng đầu lent heo phản xạ, thì thấy nữ đại phu kia Ä‘ang nhìn chăm chăm và o nữ tá» trong lòng mình, nét mặt hiện lên vẻ cá»±c kỳ sợ hãi. Y muốn lên tiếng nói, song nà ng không nói má»™t tiếng nà o, chỉ nhìn chòng chá»c và o Tiết Tá» Dạ, rồi bá»—ng nhiên ngã lăn ra đất.
Ngá»c bá»™i trong tay nà ng rÆ¡i xuống chân y, bên trên khắc má»™t chữ “Liêuâ€.
Khoảnh khắc ấy, Diệu Phong má»›i sá»±c nhá»› ra – hoa văn nà y, chẳng phải chÃnh là huy hiệu khắc trên Hồi Thiên Lệnh hay sao?
Nữ tá» há» Liêu nà y, không ngá» lại chÃnh là cốc chá»§ tiá»n nhiệm cá»§a Dược Sư cốc, Liêu Thanh Nhiá»…m!
Trá»i sáng, má»™t Ä‘oà n ngưá»i rá»i khá»i dịch trạm.
á»c đảo Ô Lý Nhã Tô Äà i sắc liá»…u xanh xanh, gió cÅ©ng dịu dà ng ấm áp, hoà n toà n không tà n khốc như đồng tuyết bên ngoà i.
Diệu Phong đánh xe Ä‘i xuyên qua qua hà ng liá»…u rá»§ xanh mướt đó, dá»c đưá»ng vô số lữ khách kinh ngạc trợn mắt lên nhìn am tỠáo trắng nà y – không chỉ vì mái tóc dà i mà u lam kỳ dị cá»§a y, mà còn bởi âm thanh cá»±c kỳ mỹ diệu phát ra từ cây sáo ngắn trên tay y nữa.
Khúc nhạc ấy tan và o mà u xanh tươi tốt, tịch mịch mà bi thương.
Khi Liêu Thanh Nhiá»…m tỉnh giấc trong xe ngá»±a, nghe thấy khúc “Cát Sinh†nà y cÅ©ng không khá»i thẫn thở. “Äông chi hạ, hạ chi nháºt. Bách tuế chi háºu, quy vu kỳ thất.†Nà ng ngoảnh đầu lại, liá»n nhìn thấy đệ tá» Ä‘ang lặng yên nằm trong chiếc áo dà y mà say ngá»§. tiểu Dạ, Tiểu Dạ… giá» thì không cần đợi cả trăm năm, con đã có thể gặp lại.ngưá»i dưới lá»›p băng kia rồi. Con có vui không?
Tiếng nhạc như tiếng khóc than, nhưng ngưá»i thổi thì lại không há» á»§ ê buồn thảm, thần sắc Ä‘iá»m đạm lướt qua vô số cà nh liá»…u rá»§ xuống ven đưá»ng, phảng phất như y chỉ là má»™t kẻ du lãng xuất hà nh dưới ánh nắng xuân, còn chân trá»i kia, chÃnh là nÆ¡i y trú ngụ - không ai nháºn ra, y chÃnh là ngưá»i ôm nữ tỠđã chết kia khóc lóc Ä‘au đớn trong dịch trạm đêm qua. Tráºn khóc ấy dưá»ng như đã đến cức hạn cá»§a tình cảm trong y, chỉ sau má»™t đêm ngắn ngá»§i, thần sắc cá»§a y đã hoà n toà n trở lại vẻ bình tÄ©nh vốn có…
Phải trải qua già y vò giằng xé thế nà o, má»›i có thể khiến bao nhiêu tình cảm vừa manh nha nhú lên trong lòng má»™t con ngưá»i đã lại đóng băng toà n bá»™?
Ngây ngây ngẩn ngẩn vì khúc nhạc, khoảng khắc ấy, Liêu Thanh Nhiá»…m chợt nháºn ra bản thân đã tháºt sá»± già rồi. Nghe má»™t lúc lâu, nà ng má»›i ra hiệu cho thị nữ vén tấm mà n lên, há»i nam tá» trẻ tuổi Ä‘ang đánh xe: “Các hạ là ai?â€
Diệu Phong không trả lá»i câu há»i cá»§a nà ng chỉ lặng lẽ thổi tiếp khúc nhạc cá»§a mình.
“Tiểu đồ vì sao mà trúng độc? Tại sao các hạ lại ở cùng vá»›i nó?†Nà ng chống tay ngồi thẳng dáºy, yếu á»›t há»i – rá»i khá»i Dược Sư cốc đã 8 năm nay, nà ng chưa từng gặp lại đồ đệ duy nhất nà y lấy má»™t lần. Tháºt không ngá» lần nà y vừa gặp đã lại âm dương cách biệt đôi đưá»ng.
“Xin các hạ cho biết,†bà n tay Liêu Thanh Nhiá»…m từ từ nắm chặt lại: “Rốt cuá»™c là kẻ nà o đã giết đồ nhi cá»§a ta?â€
Tiếng tiêu cuối cùng cÅ©ng ngừng lại, Diệu Phong bình tÄ©nh há»i: “Tiá»n bối muốn báo thù sao?â€
“Có phải ngưá»i cá»§a Äại Quang Minh cung không?†Liêu Thanh Nhiá»…m nghiến răng, cầm chiếc khăn tay Sương Hồng gá»i cho.
Vết mực loang lổ trên tấm khăn ấy, đã là đáp án không thể biện bạch.
Diệu Phong xoay ngưá»i lại, mỉm cưá»i trong sắc liá»…u xanh xanh, chiếc áo trắng dưới ánh sáng tươi mát phảng phất như má»™t giấc má»™ng.
“Phải, Tiết cốc chá»§ vì hà nh thÃch Giáo vương mà bị giết…†Y nói khẽ, giá»ng nói không bị ảnh hưởng cá»§a quá nhiá»u tình cảm phức tạp mà ngược lại trở nên bình tÄ©nh lạ thưá»ng: “Có Ä‘iá»u, cuối cùng nà ng cÅ©ng thà nh công – vì váºy Liêu tiá»n bối không cần báo thù là m gì nữa. Ân Ân oán oán, toà n bá»™ đã kết thúc trước khi tiá»n bối tá»›i đây rồi.â€
“Còn ta… ta tháºt sá»± vô cùng xin lá»—i - ta không thể bảo vệ tÃnh mạng cho Tiết cốc chá»§.â€
Giá»ng nói cá»§a y bá»—ng nhiên run run, hiện lên vẻ Ä‘au khổ không thể khắc chế.
Liêu Thanh Nhiá»…m thở dà i: “Không cần tá»± trách… cáºu đã táºn lá»±c rồi.â€
Nà ng vĩnh viễn không thể nà o quên nổi hình ảnh nam tỠnà y ôm một thi thể chạy như điên dại trên đồng tuyết…
Nà ng không hiểu rõ tiá»n nhân háºu quả cá»§a toà n bá»™ chuyện nà y, song nà ng biết rất rõ ngưá»i trước mắt mình đây tuyệt đối không phải là hung thá»§.
Liêu Thanh Nhiá»…m quay ngưá»i lại, nhìn nữ tỠđược bá»c trong chiếc áo lông dà y đặt trong linh cữu, úp sâu mặt và o hai lòng bà n tay trong tiếng tiêu réo rắt, cố giấu Ä‘i ẻ bi thương không thể che Ä‘áºy – nà ng…tháºt sá»± là má»™t vị sư phụ cá»±c kỳ Ãch ká»·, cá»±c kỳ vô năng!
Äá»™c chất Thất Tinh Hải ÄÆ°á»ng, có thá»±c là kh6ong thể giải trừ hay không?
Không! Là cốc chá»§ tiá»n nhiệm cá»§a Dược Sư cốc, nà ng biết rõ phương pháp duy nhất để hóa giải thứ kỳ độc nà y.
Nhưng, cho dù nà ng có kịp thá»i gặp được hai ngưá»i bá»n há», cho dù lúc ấy Tiểu Dạ vẫn còn má»™t hÆ¡i thở, nà ng… có tháºt sá»± không chùn bước mà dùng cánh lấy mạng đổi mạng để cứu ái đồ không?
Không… không, nà ng không là m nổi!
Bởi vì nà ng không muốn chết…
Nà ng còn má»™t đứa con Ä‘ang nằm trong nôi, còn trượng phu yêu thương nà ng say đắm. Nà ng muốn nhìn thấy hà i tá» trưởng thà nh, muốn cùng phu quân răng long tóc bạc, nà ng cần phải cảm tạ trá»i cao đã để nà ng gặp hai ngưá»i há» sau khi Tiểu Dạ đã chết, chứ không bắt ép nà ng phải đưa ra quyết định tà n khốc kia.
Tuyết Ä‘á»ng trên áo lông đã dần dần tan chảy, những giá»t nước lạnh buốt là m ướt đẫm cả gương mặt xanh xao cá»§a ngưá»i Ä‘ang say ngá»§. Liêu Thanh Nhiá»…m thẫn thở nhìn gương mặt ái đồ, chầm cháºm đưa tay ra lau sạch nước tuyết trên đó – băng lạnh nhưá»ng ấy, an tịnh nhưá»ng ấy, hệt như lúc nà ng bế đưa trẻ lên khá»i dòn song băng lạnh lẽo nhiá»u năm trước váºy.
Bỗng nhiên, nà ng cảm giác như có vạn mũi tên cùng xuyên qua trái tim mình.
Trong xe có tiếng khóc nghẹn ngà o Ä‘au đớn, còn Diệu Phong bên ngoà i chỉ lặng lẽ thổi tiêu, ánh mắt đã không còn mừng vui hay Ä‘au khổ, bình lặng như má»™t dòng nước êm ả mùa xuân, chầm cháºm thúc ngá»±a trở vá», xuyên qua hang thùy liá»…u ở Ô Lý Nhã Tô Äà i, tiến và o hoang nguyên Khắc Tư Cần.
Ở đó, không lâu trước vừa diá»…n ra má»™t tráºn quyết chiến ngưá»i sống kẻ chết.
Ở đó, nà ng từng cùng y ká» vai huyết chiến, sưởi ấm cho nhau trong mà n tuyết trắng lạnh giá – đó là sá»± ấm áp mà cả Ä‘á»i nà y y chưa từng cảm nháºn, cÅ©ng không còn cÆ¡ há»™i cảm nháºn nữa.
Trên cánh đồng tuyết đó, y đã bất ngá» có được thứ cả Ä‘á»i y chưa từng sở hữu, tá»±a như má»™t tia chá»›p lóe lên giữa đêm Ä‘en vÄ©nh viá»…n, tuy chỉ trong má»™t chá»›p mắt ngắn ngá»§i, song lại khiến y lần đầu tiên mở to ra nhìn thấy má»™t thế giá»›i hoà n toà n má»›i mẻ.
Sau khoảnh khắc ấy, tâm trà bị phong bế từ lâu bá»—ng nhiên sá»±c tỉnh. Nà ng đã đánh thức thiếu niên Nhã Di bấy lâu nay vẫn say ngá»§ táºn sâu thẳm trong đáy lòng y, khiến y không còn chỉ là má»™t thanh kiếm sắc lạnh lẽo nữa…
Nhưng rồi, cùng vá»›i sá»± ra Ä‘i vá»™i vã cá»§a nà ng, tất cả Ä‘á»u đã kết thúc.
Không thỠnà o quên, chỉ mong gió tuyết sẽ vùi chôn tất cả.
Ngà y hôm ấy, ngưá»i phục vụ ở Ô Lý Nhã Tô Äà i nhìn thấy cá»— xe ngá»±a đó chầm cháºm ra khá»i thà nh, Ä‘i dá»c theo con đưá»ng liá»…u rá»§, rồi biến mất trên đồng tuyết Khắc Tư cần bao la. Thanh niên đánh xe tay cầm má»™t ống tiêu ngắn hình dáng kỳ dị, lặng lẽ thổi Ä‘i thổi lại má»™t Ä‘iệu nhạc u buồn, mái tóc dà i mà u xanh lam tung bay lên trong gió tuyết.
Gương mặt y bình lặng mà như có ánh sáng tá»a lan ra xung quanh, phảng phất như có thứ gì đó đã siêu thoát khá»i thân thể, vượt ra khá»i thế gian trần tục nà y.
Äó cÅ©ng là hình ảnh cuối cùng y lưu lại trong mắt thế nhân.
Không ai có thể ngá»i, tráºn chiến vá»›i Thất Kiếm cá»§a Äỉnh Kiếm các ở đống tuyết Ô Lý Nhã Tô Äà i lại chÃnh là chương cuối cùng cá»§a cuá»™c Ä‘á»i y - Diệu Phong sứ trong NgÅ© Minh Tá» cá»§a CÔn Luân Äại Quang Minh cung, từ ngà y hôm nà y trở Ä‘i, vÄ©nh viá»…n biến mất khá»i võ lâm.
Giống như xưa nay vẫn tồn tại trong lặng lẽ, y cũng lặng lẽ biến mất tựa một bông hoa tuyết trên cánh đồng mênh mông trắng xóa nà y.
Last edited by Äá»™c Cô Sẻ; 29-10-2009 at 05:02 PM.
|
 |
|
Từ khóa được google tìm thấy
|
àíãëèéñêèé, äîìîäåäîâî, êàñïåðñêèé, ëîãèñòèêà, êîìïüþòåðîâ, ìàãèÿ, ïàëüòî, ïðåññà, ïðè÷åñêè, ñîòîâûå, ôèíñêàÿ, that da tuyet 4vn, that da tuyet 4vn.eu, that da tuyet tuchangioi, thất da tuyết 4vn, thất dạ tuyết, thất dạ tuyết 4vn  |
| |