Chương 66: Điều tra
Dịch: Quingtian Biên dịch: Blak
Biên Tập: Doancongtu
Nguồn:TTV
Tả Thiên Lâm tát Ngô Đoàn một bạt tai, trên mặt Ngô Đoàn liền xuất hiện năm dấu tay đỏ tươi.
“Thật không nghĩ tới, con của Tả Thiên Lâm ta lại không có tương lai đến vậy!” Tả Thiên Lâm cười nhạt: “Ta đã nói qua bao nhiều lần với con, việc công khai ở ngoài thì phải dùng thủ đoạn công khai để đối phó.”
Ngô Đoàn tuy cúi đầu nghe nhưng mặt lại tỏ vẻ không phục.
Tả Thiên Lâm nhìn thoáng qua Ngô Đoàn ,chậm rãi nói: “Con tưởng rằng cha tiếc một tên tạp tu? Sai rồi, cha tức giận vì con không biết nhẫn nhịn, lòng dạ hẹp hòi, khó thành người tài. So với Đình Y, con kém xa.”
Sắc mặt Ngô Đoàn âm trầm, cắn răng nặn ra một câu: “Đó là tự nhiên, hắn chính là con trên danh nghĩa của ông!”
Khóe mắt của Tả Thiên Lâm giật giật, giơ tay định tán Ngô Đoàn thêm một cái, nhưng thấy Ngô Đoàn gồng cổ lên, vẻ mặt quật cường, trong lòng bỗng đau xót nhẹ nhàng buông tay xuống.
Tả Thiên Lâm hừ một tiếng: “Làm người lãnh đạo phải có tâm tính của một vị lãnh đạo. Con nhìn xem chuyện con làm lần này có chút dáng vẻ nào của người lãnh đạo không? Cái chết của Dư Tín cũng chẳng phải vấn đề lớn lao gì, quan trọng là chết không đáng giá. Chúng ta không thu được một điểm lợi ích nào, lại còn chọc thêm một kẻ địch. Làm cha tức nhất là điều gì? Việc này hoàn toàn không cần thiết, vốn chúng ta hoàn toàn không cần dây vào một kẻ địch như vậy! Chúng ta không sợ hãi địch nhân nhưng vì một việc nhỏ mà thụ địch khắp nơi, đó là ngu xuẩn!”
Thấy vẻ mặt Ngô Đoàn vẫn quật cường như trước, hắn đột nhiên có chút không nhịn được, phất phất tay: “Con lui ra đi.”
Chờ sau khi Ngô Đoàn đi, Tả Thiên Lâm mở ra dụng cụ liên lạc: “Gọi Minh Huy đến chỗ ta một chút.”
Minh Huy đeo cặp kính gọng vàng, nhìn qua hết sức nhã nhặn, có hơi thở học thuật rất nồng.
“Điều tra ra kẻ nào giết Dư Tín không?” Tả Thiên Lâm vẻ mặt thâm trầm hỏi. Thực lực của Dư Tín rất cao nhưng không ngờ lần này bị kẻ khác giết, tuy là đánh lén nhưng thực lực đối phương vẫn có thể coi là mạnh mẽ.
“Hắn tên là Trần Mộ, khi còn bé là trẻ lang thang, trước đây từng lấy chế tác năng lượng tạp để sống, sau khi Hoa thúc khách hàng duy nhất của hắn qua đời liền từ bỏ chế tạo năng lượng tạp cấp một. Từ đó về sau, hắn dốc sức chế tạo hạ cấp huyễn tạp, đây là phán đoán dựa trên số tài liệu mà hắn mua sắm. Sau khi hắn cùng Lôi Tử ở chung thì bắt đầu chế tạo tạp ảnh {Không Hẹn Mà Gặp} và {Sư Sĩ Truyền Thuyết}. Trước đây không lâu vừa mới tham gia câu lạc bộ huyễn tạp cấp thấp. Tại phương diện hạ cấp huyễn tạp biểu hiện ra tài nghệ thâm sâu, được Bách Chiết Uyên tán thưởng, không lâu sau cho nhận chức tổng giám sát kỹ thuật.”
Tả Thiên Lâm sắc mặt có chút khó coi: “Hắn là người của Bạch Chiết Uyên?”
Tả Thiên Lâm đột nhiên giận giữ: “Tên vô dụng này! Toàn đem phiền phức đến cho ta! Truyền lệnh xuống, cấm túc Ngô Đoàn ba tháng! Không, năm tháng!” Ngực hắn phập phồng, hiển nhiên là tức giận không ít. Tại Thành Đông Thương Vệ, người có thể làm hắn cố kị chỉ có Bạch Chiết Uyên. Hơn nữa Bạch Chiết Uyên luôn luôn bênh vực thủ hạ, chỉ sợ lần này khó hòa giải.
“Vâng” Minh Huy đáp lại, chợt đẩy cặp kính gọng vàng, giọng bình tĩnh nói: “Sự tình không chỉ có vậy! Trần Mộ chế tạo mấy bộ tạp ảnh đầu {Không Hẹn Mà Gặp} và {Sư Sĩ Truyền Thuyết} thì sử dụng một loại kỹ thuật rất đặc biệt, chúng ta đến bây giờ vẫn không cách nào phá giải. Đây là do thiếu gia Đình Y phát hiện đầu tiên nhưng chúng ta vẫn không tìm ra người chế tạo là ai. Lần này chúng ta điều tra Trần Mộ nên mới phát hiện được đầu mối này.”
“Nói rõ hơn.” Tả Thiên Lâm nhíu mày bất mãn.
Minh Huy vẻ mặt bình tĩnh nhìn thẳng ánh mắt của Tả Thiên Lâm, đề cao giọng nói: “Nói cách khác, Trần Mộ nắm trên tay một loại kỹ thuật tiên tiến đến mức chúng ta đều không cách nào phá giải. Đây là một vị thiên tài, không may là chúng ta cùng một vị thiên tài kết thù, càng bất hạnh là hắn còn sống!”
“Đáng chết!” Luôn luôn tỉnh táo Tả Thiên Lâm không nhịn được mở mồm mắng to, ngực hắn phập phồng càng thêm dữ dội.
“Tin tức xấu không chỉ có vậy.” Giọng nói Minh Huy vẫn lạnh như cũ: “Hắn giết chết Dư Tín, dù chỉ là đánh lén nhưng chúng ta điều tra được, hắn thuê phòng huấn luyện ở sân huấn luyện chỉ hai tháng. Tất nhiên không một ai chỉ huấn luyện hai tháng liền có kỹ thuật cao siêu đủ để giết được Dư Tín. Sở dĩ hắn có thể giết chết Dư Tín, điểm mấu chốt nhất là hắn có một tấm chiến đấu tạp cực kì lợi hại. Căn cứ lời miêu tả của Đại Ngưu , đối phương phóng ra loại năng lượng công kích dạng con thoi, đặc biệt nhất là sau khi phóng ra thì phần đuôi nó không ngừng tan rã, tốc độ theo đó đột nhiên tăng mạnh. Chúng ta đã tìm kiếm tất cả tư liệu có được nhưng không tìm được chiến đấu tạp cùng loại. Lồng ngực Dư Tín bị xuyên thủng hoàn toàn, vị trí khớp với trái tim.”
Tả Thiên Lâm sắc mặt đã khôi phục sự bình tĩnh.
“Tóm lại chúng ta kết thù cùng một vị thiên tài hạ cấp chế tạp sư kiêm tạp tu mới vào nghề, có chiến đấu tạp cực mạnh.”Minh huy tổng kết nói.
“Thật là ngu xuẩn a!” Tả Thiên Lâm như đang đánh giá một chuyện không chút liên quan.
“Đúng vậy.” Minh Huy nhướng nhướng mày đồng ý.
“Cấm túc Ngô Đoàn mười tháng đi.”
“Tốt.”
“À, được rồi, tìm tên thiên tài kia, trước khi hắn phát triển thì giết hắn cũng không khó.” Tả Thiên Lâm thản nhiên nói.
“Vậy còn bên Bạch Chiết Uyên?” Minh Huy lộ ra vẻ mặt thắc mắc.
“Bên kia để ta đi nói chuyện, chỉ sợ lần này cần phải tốn chút vốn rồi.” Vẻ mặt Tả Thiên Lâm tự nhiên.
----*----
Trần Mộ nhíu mày, có vài phần khó hiểu: “Tìm ta làm việc? Ta có thể giúp ngươi việc gì?” Cũng không trách hắn không nghĩ ra, trong mắt hắn thì thực lực của nữ ma quỷ gấp mình cả trăm lần. Ở thời đại lấy thực lực vi tôn này, chuyện nàng làm không được, vậy chắc chắn mình không có năng lực hoàn thành.
“Vào thành.” Nữ ma quỷ phát âm không được tự nhiên.
“Vào thành?” Trần Mộ có chút ngờ vực, đột nhiên một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, mình vẫn không chú ý tới giọng nói của nữ ma quỷ, hắn không khỏi kêu lên: “Ngươi không phải người ở liên bang?” Trừ bỏ liên bang chỉ còn có Bách Uyên Phủ cùng vực Ma Cáp Địch, nhớ tới đủ loại truyền thuyết của hai nơi này, hắn gần như đoán ra nữ ma quỷ đến từ nơi nào.
Bách Uyên Phủ, chỉ có nơi tràn ngập bóng đêm đó mới giống với phong cách của nữ ma quỷ sao.
Hai mắt nữ ma quỷ nhìn Trần Mộ, ý lạnh dần dày đặc hơn.
“Tốt! Ta mang ngươi vào thành.” Trần Mộ đồng ý, hắn không có bất cứ lựa chọn nào khác, tuy nhiên hắn cười khổ: “Nói trước, có người đang đuổi giết ta.”
Hai mắt cao thấp đánh giá Trần Mộ, nữ ma quỷ nói thẳng: “Ngươi, quá yếu”
“Chính xác.” Trần Mộ gật đầu, bây giờ hắn mới biết được bản thân yếu đến mức nào. Bất cứ một gã tạp tu nào cũng có thể giết hắn một cách dễ dàng.
“Đi!” Nữ ma quỷ nói.
“Đi đâu?” Trần Mộ hỏi.
Trả lời hắn chính là sợi dây leo lao tới, Trần Mộ không kịp phản kháng thì đã bị trói lại
Chương 67: Vào Thành Dịch: Ryukenshine Biên dịch: Blak
Biên Tập: Ryukenshine
Nguồn:TTV
Bên ngoài thành Đông Thương Vệ, Trần Mộ không nhịn được hỏi: “ Chúng ta cứ để bộ dạng này đi vào thành sao?” Nữ ma quỷ mới vừa rồi làm một vài thứ cổ quái gì đó trên mặt hắn, khiến cho khuôn mặt của hắn ngay lập tức thay đổi thành một người khác. Hiện giờ hắn vẫn còn trẻ tuổi như cũ, nhưng mà dáng vẻ thì không hề giống với trước đây chút nào.
Sắc mặt của hắn hiện tài hơi vàng vọt, bộ dạng có vẻ hơi bệnh, hai mắt sâu hoắm. Nữ ma quỷ nhét vào trong miệng Trần Mộ một loại trái cây màu vàng sau đó liền trở thành hình dạng như vậy. Loại vàng vọt này cũng chẳng là gì, mà chỉ là một loại biểu hiện bên ngoài thân thể, toàn thân hắn hiện giờ đều là loại vàng vọt này. Bất quá Trần Mộ cũng không cảm thấy có gì là không khoẻ, nó đối với thân thể cũng không có hại.
Cái loại thay hình đổi dạng này thật sự làm cho người khác khen ngợi không thôi, so sánh với nó thì ý tưởng kia của An Tiểu Du quả thực chỉ có thể xem là cặn bã, không có giá trị gì.
“ Ta là người câm”. Nữ ma quỷ phát âm không được tự nhiên nói những lời này làm cho Trần Mộ cảm thấy rất buồn cười.
Trần Mộ phát hiện nữ ma quỷ đối với địa thế khu vực hoang dã vô cùng quen thuộc, nàng không cần nhờ vào bản đồ tạp, cũng có thể dễ dàng trong rừng rậm mênh mông phân biệt phương hướng một cách chính xác.
Nàng mang theo Trần Mộ từ khu vực hoang dã bên ngoài trấn Tra Lâm Đốn chạy đến ngoài thành Đông Thương Vệ. Trong cả cuộc hành trình, Trần Mộ thậm chí chưa hề nhìn thấy nàng tạm dừng cước bộ một chút để phân biệt phương hướng.
Bất quá cũng may Trần Mộ đã quen với sự cường hãn của nữ ma quỷ.
Việc thay đổi khuôn mặt, Trần Mộ cũng cảm thấy không được tự nhiên một chút, bất quá hắn cũng rất nhanh khắc chế được chính mình.
Nữ ma quỷ không biết từ lúc nào đã thay một bộ quần áo khác, Trần Mộ ác ý thầm đoán không biết vị tạp tu nào bị nàng giết rồi lột lấy quần áo. Khuôn mặt của nàng cũng đã thay đổi, Trần Mộ lúc này mới biết được, khuôn mặt già yếu trước kia của nàng hoá ra cũng là giả nốt.
Khuôn mặt mà nàng thay đổi rất bình thường thậm chí còn mang vài nét ôn hoà. Trần Mộ đoán rằng khuôn mặt này cũng không phải là tướng mạo thực sự của nàng. Lúc này nàng đi ở bên cạnh Trần Mộ, nhìn qua giống như một cô em gái dễ thương trên mặt mang theo vài phần sợ hãi. Mà vẻ mặt của nàng cũng rất nhu thuận trên đường đi liên tục bám vào góc áo của Trần Mộ, làm cho Trần Mộ cảm thấy mặt mũi giống như muốn co lại.
Cái cảm giá này, quả thật là điên quá đi thôi!
Hai người đi ngang qua cửa thành, cũng không hề nảy sinh ra việc gì ngoài ý muốn. Hai người nhìn sơ qua đều là loại người rất bình thường không hề thu hút người khác, vì vậy cũng không có ai đem sự chú ý đặt lên bọn họ. Mà người của Tả gia, hiện giờ đang tập trung ở khu vực hoang dã phụ cận Tra Lâm Đốn mà điên cuồng tìm kiếm Trần Mộ.
Đang đi trên đường phố ở thành Đông Thương Vệ, Trần Mộ đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.
Tiền bạc, tạp phiến của mình đều để ở trong nhà, trong lúc vội vàng không có mang theo. Hiện giờ trên người hắn không một xu dính túi, về phần nữ ma quỷ hắn nghĩ rằng tất nhiên không thể mong đợi được gì.
Ngươi không lẽ mong đợi một vị đến từ Bách Uyên Phủ trên người lại có tiền audierne của liên bang Thiên Du sao? Hơn nữa người này tám chín phần là nhập cư trái phép.
“ Trên người ta không có tiền.” Trần Mộ nhìn lướt qua xung quanh, thấy không có ai, liền cúi đầu nói với nữ ma quỷ.
Tay của nữ ma quỷ vẫn nắm lấy chéo áo của Trần Mộ, mí mắt cũng không có nhấc lên:” Giết người? Cướp tiền?”
Trần Mộ liền đổ mồ hôi lạnh cả người, may mà hắn nghe ra được trong lời nói của nữ ma quỷ giọng điệu ngụ ý là hỏi hắn, nếu không quả thật là chịu không thấu. Hắn không phải là chưa từng thấy qua máu tanh, lần trước còn có một kẻ ăn chơi trác táng chết trên tay hắn, nhưng mà mỗi lần cảm nhận được trong lời nói của nữ ma quỷ về việc giết người tuỳ tiện, xem mạng người như rơm rác thì trong lòng hắn đều cảm thấy có một cỗ hàn ý bốc lên.
Đúng lúc hai người đi ngang qua một khách sạn, ở trên treo một cái bản hiệu: “ Tuyển người làm tạp vụ, rửa chén, mỗi tháng tám trăm năm mươi audierne, bao ăn ở.”
Vuốt vuốt cái bụng đã mấy ngày rồi không ăn cơm, Trần Mộ kiên quyết dắt nữ ma quỷ đi vào.
“Bà chủ, các người cần người làm tạp vụ phải không?” Trần Mộ hỏi, kinh nghiệm làm thuê ngắn hạn của hắn rất phong phú, đương nhiên không hề sợ sệt.
Bà chủ dáng người mập mạp quan sát hai mắt hắn, hoài nghi hỏi:” Sắc mặt này của ngươi…, có bệnh hoạn gì không?”
Trần Mộ dở khóc dở cười, nhìn thấy bên cạnh có một bao gạo, liền đi tới, nhấc bao gạo lên. Sau đó hạ xuống nói:” Người như thế này mà bệnh sao?”
“ A, sức lực cũng không nhỏ, làm tạp vụ được đây.” Bà chủ hiển nhiên đối với sức lực của Trần Mộ có chút hài lòng, đúng lúc này nhìn thấy nữ ma quỷ đang nắm chéo áo của Trần Mộ:” Nàng ta là ai?”
“ Là em gái ta.” Trần Mộ rất tự nhiên nói:” Nó làm công việc rửa chén, hai người chúng ta tính hai phần tiền công và bao ăn ở.” Nữ ma quỷ ở phía sau dường như đối với việc này cũng không có ý kiến gì, không có nổi giận, Trần Mộ trong lòng cũng thoải mái hơn.
“ Được, chỉ cần các ngươi làm việc cho tốt, tiền công tất nhiên sẽ không thiếu các ngươi.” bà chủ có phần sảng khoái nói.
Trần Mộ không nói lời nào liền bắt đầu làm việc. Hắn biết rất rõ mình nên làm những gì, nếu là làm tạp vụ thì cái gì cũng phải làm, làm càng nhanh gọn, bà chủ cũng nhìn ngươi càng thuận mắt. Nữ ma quỷ thì được đưa vào trong phòng rửa chén, biểu hiện lúc này của nàng rất là ngoan ngoãn vâng lời.
“ Ha ha, thật không thể tin hai anh em các ngươi đều làm việc chăm chỉ như vậy. Em gái của ngươi tay chân thật sự rất nhanh, trước kia ba người rửa chén so với một mình nó còn chậm hơn.” Bà chủ khen ngợi không dứt, ngay sau đỏ vẻ mặt tiếc hận nói:” Đáng tiếc, cô bé tốt như vậy, không ngờ lại không nói được.”
Về phần chỗ ở, chính là trong một cái gác xép chứa hàng hoá, dưới hoàn cảnh chật hẹp Trần Mộ cũng không dám phàn nàn. Hai người đều ngồi đất mà nghỉ, giường ngủ thì đặt cùng một chỗ. May mà gác xép còn có một cái cửa sổ nhỏ trên mái nhà, nếu không bên trong sẽ rất oi bức.
Trần Mộ sau một ngày mệt mỏi nằm xuống là ngủ ngay, hắn không lo lắng nữ ma quỷ sẽ hại mình, mà có lo lắng cũng vô dụng. Dù sao ở trước mặt nàng thì mình cũng chẳng có lực để phản kháng.
Nghĩ thông suốt được điểm này, Trần Mộ rất nhanh tiến vào giấc mộng, liên tiếp mấy ngày nay lúc nào tinh thần cũng căng thẳng cao độ, lúc này buông lỏng xuống nên ngủ rất say sưa.
Vừa tỉnh dậy, Trần Mộ mở mắt ra liền nhìn thấy nữ ma quỷ đang cởi bộ quần áo màu đen.
Trần Mộ vội vàng nhắm mắt lại, mặc dù hắn tin tưởng nữ ma quỷ tạm thời sẽ không giết mình. Bất quá, nếu mình mạo phạm đối phương thì sẽ không biết sẽ như thế nào.
“Ban đêm ngươi ra ngoài sao?” Trần Mộ không nhịn được hỏi, lúc nãy hoảng sợ thoáng nhìn qua, hắn thấy cánh cửa sổ trên mái nhà đang khép hờ.
Nữ ma quỷ không để ý tới hắn, thay quần áo xong liền nằm xuống ngủ.
Trần Mộ thấy vậy, tự nhiên biết điều liền ngậm miệng lại.
Nhưng vừa ngủ được khoảng chừng một giờ, bà chủ đã gọi bọn họ dậy, một ngày mới lại bắt đầu.
Châm trà rót nước, bưng thức ăn đưa cơm, khuân vác, chuyển hàng hoá, Trần Mộ cái gì cũng làm. Bất quá hắn cũng không cảm thấy mệt nhọc, thậm chí hắn còn hi vọng cuộc sống yên ổn như vậy có thể kéo dài thêm một chút. Hắn vừa trải qua vài lần sinh tử nên đối với cuộc sống yên ổn rất khao khát.
Hắn không dám liên lạc với Lôi Tử, hắn không biết tình hình bên kia rốt cuộc như thế nào rồi. Hơn nữa bên cạnh hắn vẫn còn một vị sát thần, hắn không muốn bởi vì nguyên nhân của mình mà làm cho Lôi Tử bị thương tổn.
Tối hôm nay, Trần Mộ không có ngủ ngay, với sức lực hiện nay của hắn thì những việc làm này rất nhẹ nhàng, cho nên hôm nay cũng không có mệt mỏi giống như hôm qua.
“Lục đại là gì? Tinh Viện là gì?” Nữ ma quỷ đột nhiên mở miệng.
Chương 68: Có quan hệ giết người Dịch: BackStab Biên dịch: Blak
Biên Tập: Doancongtu
Nguồn:TTV
Trần Mộ suýt nữa bị dọa đến giật mình nhưng liền phản ứng lại, nữ ma quỷ đang hỏi chính mình.
Một người Bách Uyên ngay cả nói liền câu còn không rõ ràng, sao lại có thể biết đến Lục Đại cùng Tinh Viện? Chắc chắn là tối hôm qua đi ra ngoài, nàng nghe được cái gì. Bất quá Lục Đại cùng Tinh Viện là đề tài nóng hổi nhất được nói, nàng nghe được cũng là chuyện bình thường.
Lục Đại chính là sáu học phủ nổi tiếng nhất trong liên bang, và Tinh Viện là một trong số đó. Trần Mộ đem tất cả hiểu biết có liên quan đến Lục Đại của mình nói ra. Hắn đã biết trước mặt nữ ma quỷ nên lựa chọn thái độ gì là thích hợp.
Khả năng “mềm duỗi” của con người thật là lớn a! Nhớ trước kia bản thân hắn nửa ngày không nói một câu nào, có cái danh xưng là “đầu gỗ”. Nhưng giờ đây thì lại giống như cô nuôi dạy trẻ, không ngừng giải thích một ít vấn đề thường thức. Phỏng chừng sau khi kinh qua chuyện này, nếu hắn còn sống thì tài ăn nói dám chắc sẽ thay đổi, tốt lên rất nhiều.
Cũng may nữ ma quỷ không cắt ngang hắn, chỉ lẳng lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại lộ ra vẻ mặt suy tư.
Cứ thế Trần Mộ cảm giác được rằng tài ăn nói của mình so với trước kia hơn rất nhiều, mặc dù cách giới thiệu của hắn vẫn nhạt nhẽo như cũ. Nhưng nữ ma quỷ tựa hồ nghe đến nhập thần. Không đến hai phút đồng hồ, những gì Trần Mộ biết đều đã nói xong toàn bộ.
Trần Mộ để ý rằng, khi hắn nói đến người sáng lập Tinh Viện là Hyner Vincent Van thì hai mắt nữ ma quỷ sáng lên một chút.
Hyner Vincent Van quả nhiên lợi hại, ngay cả người của Bách Uyên Phủ cũng biết đến tên tuổi của hắn.
“Lục cự đầu?”, Nữ ma quỷ đột nhiên hỏi.
Trần Mộ suy nghĩ một chút, gật đầu: “Ừ”. Mặc dù hắn hiểu biết không sâu về Lục Đại, nhưng là quỷ nữ này nói, nên ngược lại hắn cũng hình dung tương đối. Trong Lục Đại, ai mà không phải là quái vật?
“Tinh Viện là một trong Lục Đại cự đầu?”, nữ ma quỷ hỏi lại một lần nữa.
Trần Mộ tiếp tục gật đâu: “Ừ”.
“Tinh Viện chưa bao giờ ra ngoài ?”, Nữ ma quỷ hỏi.
“Ừ”, Trần Mộ gật đầu.
“Lần này lại tới nơi này?”, nữ ma quỷ tiếp tục đặt câu hỏi.
“Ừ”, Trần Mộ lại gật đầu.
“Tại sao?”, nữ ma quỷ hỏi.
Trần Mộ rốt cục phải lắc đầu: “Không biết”. Vấn đề này rất nhiều người không rõ, mà ngay cả người thông minh tuyệt đỉnh như Lôi Tử nghĩ mãi cũng không ra, thì mình thế nào lại biết được. Huống hồ, tinh lực của hắn chưa từng có đặt lên trên vấn đề này.
Nữ ma quỷ cũng không nói, chỉ tiếp tục lộ ra vẻ mặt đăm chiêu. Có lẽ cả lúc Trần Mộ ngủ đi, vẻ mặt cô ta vẫn thế.
Hắn vừa tỉnh dậy, nữ ma quỷ lần này có giống như lần trước không ? Buổi tối nàng có đi ra ngoài hay không? Trần Mộ cũng không biết.
Đánh răng rửa mặt xong, hắn nhớ tới đã lâu không có luyện tập qua môn thể dục. Thời gian vừa qua, cuộc sống lúc trước của hắn hoàn toàn bị phá bỏ. Đột nhiên hắn rất nhớ nhung khoảng thời gian mỗi ngày miệt mài học tập chế tạp, ngâm mình trong thế giới nước đơn giản trước kia. Tấm tạp phiến thần bí hắn vẫn mang ở trên người, chỉ là trong khoảng thời gian này không có thì giờ đụng đến.
Bà chủ còn chưa dậy, vẫn còn sớm để rời nhà, Trần Mộ liền tự mình tập theo môn thể dục.
Tập môn thể dục xong, Trần Mộ liền cảm thấy cả người thoải mái dễ chịu.
“Ngươi làm cái gì đấy?”, nữ ma quỷ nói chuyện rõ ràng lưu loát hơn trước rất nhiều.
“Tập thể dục”, Trần Mộ trả lời.
“Đối với thân thể thì tốt, nhưng quá nhu hòa”, nữ ma quỷ một câu nói toạc ra ưu nhược điểm của bài thể dục.
Đột nhiên nhớ tới ngày đó tại rừng rậm, hắn đã thấy lực bộc phát cùng khả năng thăng bằng kinh người của nữ ma quỷ, Trần Mộ liền nổi lòng muốn học hỏi: “Nên làm như thế nào?”.
Liếc nhìn Trần Mộ một cái, nữ ma quỷ suy nghĩ trong chốc lát, nói: “Buổi tối”.
***
Đi trong sân trường Đông Vệ học phủ, Âm Trần Cửu hai mắt xem xét thấy xung quanh không có ai, liền khẽ nói với Vương Trạch: “A Trạch, gần đây người thôn dã hình như nhiều hơn”.
“Ừ, đó là điều đương nhiên”, Vương Trạch vẻ mặt bình tĩnh.
“Người Tả gia rất nhiều, còn có rất nhiều tạp tu không rõ lai lịch, thân thủ đều rất vững vàng. Nghe nói đã xảy ra vài cuộc xung đột”, Âm Trần Cửu lo âu thì thầm.
“Ừ, không cần phải lo lắng. Để cho mọi người an tâm, trong khoảng thời gian này, chúng ta nhỏ tiếng một chút, hủy bỏ mọi hoạt động. Qua vài ngày, lực lượng trợ giúp từ trường sẽ tới.”, Vương Trạch chững chạc nói.
Tinh thần Âm Trần Cửu rung lên: “Thật tốt quá!”. Hắn chợt chú ý giọng nói bản thân hơi lớn, lập tức hạ giọng: “Lần này là ai tới?”.
“Nàng!”, trong thanh âm Vương Trạch cũng mơ hồ lộ ra một niềm hưng phấn.
Âm Trần Cửu đồng từ mở rộng, tiếng nói mang theo một chút run rẩy: “Thật là nàng sao?”.
“Ừ”, Vương Trạch nặng nề ừ một tiệng.
***
Buổi tối, trong căn gác xép nhỏ, Trần Mộ cùng nữ ma quỷ ngồi xếp bằng đối diện.
“Ngươi biết cái gì?”, nữ ma quỷ hỏi.
Trần Mộ suy nghĩ một chút đáp: “Chế tạp, còn có một chút khống chế tạp”.
“Dùng để giết người?”, nữ ma quỷ bình tĩnh hỏi.
Trần Mộ lòng thầm giật mình, nhưng vẻ mặt vẫn giữ bình tĩnh. Hắn chịu loại kích thích này không phải mới một hai lần, nên có thể giữ nguyên biểu hiện bình tĩnh. Suy nghĩ một chút, Trần Mộ giơ tay phải lên, mở độ nghi.
Trong bóng tối, ánh sáng rực rỡ lưu chuyển, chậm rãi chảy về tay phải hắn, nhanh chóng chuyển thành Thoát Vĩ toa. Thoát Vĩ toa trong suốt óng ánh xoay tròn với tốc độ cao ở trên ngón trỏ hắn, nhẹ nhàng sinh ra âm thanh vù vù. Nhìn thoáng qua cửa sổ mái nhà mở một nửa, ngón trỏ Trần Mộ hướng lên đó điểm nhẹ.
Thoát Vĩ toa chợt bắn ra nhanh như điện! Tiếng rít kì dị lại một lần nữa xuất hiện, rồi lại đột nhiên im bặt.
Ở chỗ cách cửa sổ mái nhà không đến ba mươi cm, một chùm sáng vỡ vụn trong suốt từ từ rơi xuống, trong bóng đêm thật mê người. Trần Mộ trợn trừng con mắt, thất thần nhìn cửa sổ trên mái nhà.
Sao có thể như vậy?
Một sợi dây leo màu đen xuất hiện trên tay nữ ma quỷ, vừa rồi Thoát Vĩ toa đúng là bị sợi dây leo màu đen này trực tiếp đập tan. Trần Mộ hoàn toàn không thấy sợi dây leo màu đen xuất hiện lúc nào, xuất hiện như thế nào, và còn như thế nào lại đập tan Thoát Vĩ toa tốc độ nhanh như tia chớp kia nữa.
Nữ ma quỷ cúi đầu nhìn mũi nhọn đầu sợi dây leo, vừa rồi đầu nhọn sợi dây leo mây màu đen đánh tan Thoát Vĩ toa, nhưng nó cũng bị Thoát Vĩ toa chia thành mấy nhánh.
“Uy lực quả không tồi”, nữ ma quỷ bình luận: “Nhưng còn quá chậm!”.
Không đợi Trần Mộ gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nữ ma quỷ đưa ra một loạt số liệu phân tích: “Thời gian chuẩn bị: 3.2 giây, cũng đủ cho người khác giết ngươi hơn hai mươi lần rồi”. Nữ ma quỷ tựa hồ cảm thấy tương đối hứng thú với đề tài này, nói cũng nhiều hơn bình thường.
“Thật ra nên làm thế nào?”, Trần Mộ không khỏi hỏi.
“Luyện”, nữ ma quỷ trả lời rất ngắn gọn.
Trần Mộ không khỏi lộ ra vẻ mặt cười khổ, huấn luyện Thoát Vĩ toa thì phải dùng năng lượng tạp cấp ba trở lên, mà mình không có một xu dính túi, lấy cái gì đi luyện đây. Tình thế bây giờ không rõ ràng, hắn không dám tùy tiện quay về câu lạc bộ huyễn tạp cấp thấp.
“Giết người rất đơn giản, kĩ xảo cùng tốc độ”, nàng liếc nhìn độ nghi trên tay Trần Mộ một cái: “Cái này của ngươi rất phức tạp”.
Trần Mộ thấy hoa mắt, trên cổ bị cắn nhẹ một chút, còn nữ ma quỷ tựa hồ ngồi chỗ đó vẫn không nhúc nhích.
Trần Mộ vừa sờ cái cổ, trên tay bất ngờ thoáng hiện một vết máu.
Chương 69: Không có lựa chọn Dịch: Langthang.HN Biên dịch: Blak
Biên Tập: Doancongtu
Nguồn:TTV
Lần trao đổi sinh thứ hai của Tinh Viện rốt cuộc cũng tới. Bất quá các học viên Đông Vệ học phủ đã trải qua lần hưng phấn đầu tiên nên không còn nhiều ngạc nhiên lắm, chỉ có những học viên thực lực mạnh mẽ cùng giáo viên mới thầm khiếp sợ trong lòng. Lần này học viên Tinh Viện tới so với học viên lần đầu tiên mạnh hơn rất nhiều, cơ hồ mỗi người đều là kẻ thâm sâu khó dò.
“Thanh Thanh tới rồi.” Trong lời nói Vương Trạch mang theo vài phần trân trọng, cũng mơ hồ lộ ra vẻ tôn kính. Đám người Âm Trần Cửu bên cạnh hắn đã đợi từ lâu, vẻ mặt mỗi người đều sùng bái, kính cẩn hơi cúi người. Người không biết rõ sẽ tưởng rằng bọn họ đang nghênh đón giáo viên.
“Làm phiền các vị học trưởng”, một giọng nói thanh nhã cất lên. Người nói là một cô gái tóc dài. Dung nhan cô gái này cũng bình thường, nhưng lại có một cổ khí chất u nhã. Y phục toàn thân là một màu xanh nhạt, vẻ ôn hòa cùng tĩnh lặng thật nói không lên lời. Điệu bộ cử chỉ giơ tay nhấc chân như làn gió mát dịu thổi đến, mềm nhẹ mà thong dong.
Vương Trạch ngẩn ngơ, nhưng rồi cũng chợt phản ứng lại, cười khổ nói: “Mị lực của Thanh Thanh càng lúc càng lớn. Ngay cả ta cũng chịu không nổi.”
Hắn liếc mắt đám người sau lưng một cái, thở dài một hơi: “Xem ra hiệu trưởng lần này chịu bỏ ra vốn lớn a.”
Thanh Thanh khẽ hé miệng cười, không nói gì.
Phân cách giữa nội Tinh Viện và ngoại Tinh Viện cũng không nghiêm trọng như người ngoài vẫn tưởng. Mọi người ở đây đều biết rõ lẫn nhau, nên lập tức chào hỏi bắt chuyện râm ran cả lên.
Người đến nghênh đón lần này phần lớn đều là trao đổi sinh ban đầu của Tinh Viện, ngoài ra chỉ có vài vị giáo viên của Đông Vệ học phủ, Hồng Đào cùng Tả Đình Y.
Vương Trạch sau đó hướng mọi người giới thiệu người trong Đông Vệ học phủ. Khi hắn giới thiệu đến Tả Đình Y, Thanh Thanh liền mỉm cười nói: “Nguyên lai học trưởng Đình Y xuất thân từ Tả gia, khó trách ta luôn cảm thấy học trưởng có phong thái thế gia, sau này mong học trưởng chỉ giáo nhiều hơn.”
Tả Đình Y vội vã trả lời: “Thanh Thanh học muội quá mức coi trọng rồi. Tệ gia bất quá chỉ là một thổ tài chủ ở nơi xa xôi, sao xứng với câu thế gia vừa nói. Thanh Thanh học muội đây mới thật là nhân vật phi phàm a!”.
Tả Đình Y nói vậy cũng không hẳn là khiêm nhường. Mặc dù Tả gia có sức ảnh hưởng khá lớn ở thành Đông Thương Vệ , nhưng ở trong liên bang ngay cả tiếng tăm cũng không có, tự nhiên không đảm đương nổi câu thế gia vừa rồi.
Tinh Viện mới là địa phương nhân tài chân chính lớp lớp xuất hiện. Cô gái Thanh Thanh trước mắt này mặc dù tên tuổi không nổi tiếng, nhưng phong độ tao nhã thong dong này không biết đã vượt xa bao nhiêu học viên thế gia rồi.
Bất quá Tả Đình Y vô luận là phong độ hay ở các mặt khác cũng đều cực kì xuất sắc. Dù là ánh mắt đám người Tinh Viện này tương đối khắt khe, nhưng đối với hắn cũng có chút thưởng thức. Mọi người đều mỉm cười chào hỏi hắn, Tả Đình Y vội vàng đáp lễ.
Thanh Thanh nhẹ nhàng cười: “Không biết học trưởng lúc nào rảnh rỗi có thể đưa Thanh Thanh tới một vài chỗ xinh đẹp ở thành Đông Thương Vệ được không?”
Nét mặt cười bình thường mà ôn hòa này nhưng lại làm Tả Đình Y đã quen nhìn vô số mỹ nữ phải ngẩn ngơ một hồi lâu. Hắn cúi đầu hành lễ nói: “Nguyện ý cống hiến sức lực cho tiểu thư.”
Mọi người khác hiển nhiên đã quen với loại tình hình này nên cũng không để ý gì.
***
“Ngươi quá yếu, rất dễ bị giết chết.” Giọng nói của nữ ma quỷ lúc này Trần Mộ nghe thấy đã không còn khó chịu như trước: “Ngươi vẫn còn có tác dụng, tạm thời không thể chết được.”
Câu nói tổng kết đó của nữ ma quỷ kết luận Trần Mộ không đáng một xu. Bất quá may là hắn cũng biết mình có bao nhiêu cân lượng. Về phần câu nói hắn còn tác dụng của nữ ma quỷ, hắn đã sớm thừa nhận. Từ lâu hắn đã không còn ý nghĩ ngây thơ như vậy. Trên thế giới này, trừ bỏ cha mẹ người thân ra, không có ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với ngươi. Nếu ngươi muốn gì, nhất định phải tự mình làm.
Trong gác xép nhỏ hẹp đó, trên sàn bày đầy các loại vật hỗn tạp, mà Trần Mộ phải di chuyển ở giữa đám tạp vật này.
Nhiệm vụ ngày thứ nhất rất đơn giản, chạy ba trăm vòng. Yêu cầu của nữ ma quỷ là mỗi một lần chạy đều phải dùng hết toàn lực. Nữ ma quỷ là người giám sát, ngồi xếp bằng ở trong góc phòng.
Trong lầu các rất tối. Nữ ma quỷ tựa hồ yêu thích kỳ dị đối với bóng đêm. Nàng đóng kín cửa sổ lại, không chỉ thế, thậm chí nàng còn dùng mấy thứ linh tinh che hết ánh sáng lọt vào qua khe cửa sổ.
Trong lầu các là một mảnh tối đen như mực, đưa tay ra không nhìn thấy năm ngón. Hiện tại nhãn lực của Trần Mộ so với trước kia nhạy cảm hơn rất nhiều, nhưng ở trong hoàn cảnh này, vẫn không thể thích ứng.
Mà điểm đáng sợ chính là đám đồ vật hỗn tạp đó bị bày đặt trên sàn hoàn toàn không theo bất cứ một quy luật nào. Hiện tại làm sao thích ứng với bóng tối là bước đầu tiên Trần Mộ phải làm.
Bất quá, trước mắt nhìn qua thì bước đầu tiên này cũng không phải dễ dàng.
Trần Mộ vừa động đã “bang” một tiếng , va vào một túi đậu. Hắn vội vàng né sang bên cạnh, dưới chân lại bị một túi gạo chặn lại làm hắn loạng choạng, làm đổ một vài cái tạp vật khác mới đình chỉ được thế ngã.
Nhưng nếu như tốc độ của hắn thoáng chậm lại một chút, sợi dây leo đen giống như con rắn của nữ ma quỷ sẽ vút tới “ba” một tiếng, lưu lại trên lưng hắn một vết máu.
Hàng ngày cứ tối xuống, vết roi trên lưng Trần Mộ lại chi chít, nhìn qua làm cho người ta cực kì sợ hãi. Bất quá hắn biết nữ ma quỷ xuống tay rất có chừng mực, chỉ làm cho hắn đau đến thấu xương nhưng lại không bị thương tổn đến gân cốt.
Từ đó Trần Mộ bắt đầu cuộc sống gian khổ, ban ngày làm việc, buổi tối huấn luyện. Bất quá phải nói thể lực hiện giờ của hắn quả thực có chút mạnh mẽ, chính là hắn cũng tuyệt đối không ngờ rằng mình có thể kiên trì như thế này được.
So với huấn luyện cường độ cao của buổi tối, làm việc ban ngày quả thực có thể xem như được nghỉ ngơi. Thời gian nghỉ ngơi mỗi ngày của hắn bị thu gọn lại chỉ có hai giờ.
Trước kia mặc dù hắn đã tiến hành qua các kiểu huấn luyện, nhưng chưa lần nào lạ thường như lần này, cơ hồ mỗi tối mặt mũi đều bầm dập. May mắn là nữ ma quỷ có thuốc chữa thương hiệu quả kì diệu, nếu không chỉ đến ngày thứ hai Trần Mộ căn bản không cách nào làm việc.
Có lúc Trần Mộ âm thầm đoán nữ ma quỷ rốt cuộc làm cái gì. Sát thủ sao? Đoán như vậy là dựa vào phong cách âm độc, thủ đoạn quỉ dị tầng tầng lớp lớp của nàng, coi thường sinh mệnh. Đó là chứng cớ tốt nhất. Nhưng cái thuốc bôi cổ quái kì lạ như thể không bao giờ hết này, lại làm cho nàng giống một gã thầy thuốc hơn.
Uhm, có lẽ là sát thủ cao cấp nên đại khái bọn họ biết tương đối nhiều thứ, Trần Mộ nghĩ như vậy.
Huấn luyện của Trần Mộ rốt cuộc bắt đầu có một tia khởi sắc. Hắn hiện giờ đã có thể cảm giác được sự tồn tại của đám tạp vật này. Hắn bắt đầu quen dần với khung cảnh tối đen đó. Mấu chốt nhất trong đó chính là cảm giác.
Phạm vi cảm giác của hắn vẫn là 4.9 mét. Hiện tại hắn muốn rèn luyện năng lực khống chế thân thể.
Trong khoảng thời gian này, nữ ma quỷ bắt đầu mỗi tối đều thường xuyên đi ra ngoài. Thời gian mỗi tối nàng đi ra ngoài dài ngắn không đồng nhất, mà biến hóa lớn nhất chính là tiếng liên bang của nàng ngày càng lưu loát. Bất quá nàng vẫn nói chuyện rất ít.
Bất tri bất giác, một tháng đã trôi qua. Trong lầu các tối đen giơ tay không thấy năm ngón đó, Trần Mộ hiện giờ đã có thể tự nhiên chạy ở giữa đám tạp vật, mà tốc độ cũng có thể miễn cưỡng đạt tới tiêu chuẩn thấp nhất của nữ ma quỷ.
“Ngươi còn một tháng nữa.” Tối nay nữ ma quỷ đột nhiên mở miệng
.
“Một tháng thời gian là sao?” Trần Mộ có chút không hiểu.
Nữ ma quỷ lạnh lùng nhìn Trần Mộ, thanh âm lạnh như băng: “Một tháng sau, ngươi phải đi vào Đông Vệ học phủ.”
“Khó có khả năng!” Trần Mộ lắc đầu. Không đợi nữ ma quỷ hỏi, hắn liền giải thích: “Đông Vệ học phủ rất khó tiến vào.”
“Ngươi thuộc dạng tài trợ sinh.” Nữ ma quỷ không biết từ chỗ nào lấy ra một đống đồ vật linh tinh: “Đây là tư liệu của ngươi, đây là tiền.” Nữ ma quỷ xếp ra một đống lớn tiền tạp xanh xanh đỏ đỏ. Thấy vậy mồ hôi lạnh Trần Mộ ứa ra. Người này đã giết bao nhiêu người mới có thể đoạt được nhiều tiền như vậy?
Nữ ma quỷ không có ý tứ giải thích gì cả, chỉ là chỉ khẽ đẩy một cái, đem tất cả những thứ đó đẩy đến trước mặt Trần Mộ.
“Ta còn nhớ ngươi nói mình là chế tạp sư?” Nữ ma quỷ tiếp tục hỏi.
Trần Mộ cẩn thận trả lời: “Biết một chút.”
“Uhm, ngươi vào đó chính là theo học chế tạp hệ.” Biểu hiện của nữ ma quỷ không để cho Trần Mộ có chỗ mà phản đối.
“Ngươi muốn ta làm gì?” Trần Mộ chằm chằm nhìn nữ ma quỷ, đột nhiên hắn lạnh lùng nói ra một câu: “Là Tinh Viện sao?”
Nữ ma quỷ lạnh lùng nhìn hắn, cũng không nói gì.
“Hàng tuần, ngươi cần phải ra ngoài hai ngày. Chỗ ở ta đã tìm được một chỗ rất tốt. Đây là chìa khóa. Có vấn đề gì, dùng thông tin tạp để liên lạc.” Nàng lại đưa đến một cái chìa khóa cùng một cái thông tin tạp.
Trần Mộ im lặng đón lấy thông tin tạp cùng chìa khóa, hắn biết chính mình không còn cách lựa chọn nào khác.
“Trong một tháng thời gian này, ngươi cần phải học kỹ xảo bảo vệ tính mạng cơ bản nhất. Hàng tuần có năm ngày tính mạng ngươi phải dựa vào chính mình để bảo vệ.”
Ngày thứ hai, hai người liền rời khỏi tiệm cơm đó. Vẻ ngoài của hai người lại thay đổi một lần nữa. Trần Mộ đã bắt đầu làm quen với thân phận mới của hắn, Diêu Khắc. Nữ ma quỷ vẫn như cũ là em gái của hắn, Diêu Nhu.
Nữ ma quỷ thật sự quá lợi hại, tiền trên tay nàng tựa hồ vô cùng vô tận. Tỉ như biệt thự bọn họ hiện tại đang ở. Tiền thuê hàng tháng cao tới mười vạn audierne. Trong nhà toàn bộ đồ đạc bố trí cực kì đầy đủ, ngay cả phòng huấn luyện chuyên nghiệp của tạp tu cũng đều có.
Trong phòng huấn luyện của tạp tu, Trần Mộ đang để trần nửa người. Trên người mồ hôi hột phủ đầy, hắn há to mồm thở phì phò. Hiện giờ màu da cơ thể hắn là màu đồng gợi cảm. Đương nhiên đó là tác dụng của mấy cái quả do nữ ma quỷ đưa cho. Màu da thực sự của hắn không phải là loại màu sắc này.
Trải qua mấy ngày cường hóa huấn luyện này, khí chất hắn đã xảy ra thay đổi dữ dội.
Ánh mắt của hắn so với trước kia càng thêm lợi hại, động tác mạnh mẽ, cử động đều tràn ngập lực lượng, không còn nhìn thấy nửa điểm yếu ớt trước kia.
“Tiếp tục.” Thanh âm nữ ma quỷ lạnh như băng. Bây giờ nàng đã có thể dễ dàng nói tiếng liên bang một cách cực kì lưu loát, nàng thậm chí còn có thể đọc những truyện lịch sử mà ngay cả Trần Mộ cũng đều cảm thấy phức tạp.
Vẻ mặt Trần Mộ không đổi, hắn không ngừng lăn lộn ở trên mặt đất. Mới liếc mắt nhìn qua chỉ cảm thấy hắn rất chật vật lại còn không trang nhã. Nhưng nếu là người trong nghề liền có thể hiểu được động tác hắn hiện tại hợp lý đến thế nào.
Lộn vòng trên mặt đất được sử dụng nhiều nhất khi né tránh, cũng là một trong những kỹ xảo hữu hiệu nhất. Nhưng việc lộn một vòng nhìn như bình thường này lại ẩn chứa rất nhiều kỹ xảo bên trong. Ví dụ như làm thế nào để giảm bớt lực va chạm, quán tính lộn vòng khi đang chạy tốc độ cao ảnh hưởng gì đến thân thể của mình, làm sao sử dụng lực ở eo lưng để làm động tác của mình càng thêm trở nên nhanh nhẹn ….
“Dừng lại.” Nữ ma quỷ thần sắc bình tĩnh quát một tiếng.
Trần Mộ thở hồng hộc đứng lên, không nói gì, chỉ tập trung điều chỉnh hô hấp của mình. Trên mặt, trên người hắn tất cả đều là bụi đất, nhìn qua vô cùng chật vật. Từ đầu đến cuối, hắn không có nửa câu oán hận, mặc kệ thế nào, ít ra hiện tại mình cũng còn sống. Hắn biết huấn luyện hiện tại có thể trợ giúp mình sống sót trong lúc nguy hiểm, cho nên hắn không chỉ không chút lười biếng, hơn nữa còn thường xuyên tập luyện thêm.
Nếu không có lựa chọn, vậy nghĩ cách để cố gắng sống sót mới là điều hắn phải cân nhắc. Nhiệm vụ lần này nhất định rất nguy hiểm, hắn đã nhận thức điều này. Hắn không rõ Tinh Viện đến cùng là tại sao đi đến nơi này, cũng không hiểu được tại sao nữ ma quỷ lại có hứng thú đối với đám người Tinh Viện đó.
Nhưng hắn tin tưởng rằng hai đám người này trước kia đã có va chạm không tốt với nhau. Mà chính mình bất hạnh trở thành thủ hạ của nữ ma quỷ, nếu chỉ hơi không cẩn thận một chút, gặp nạn đầu tiên nhất định sẽ là chính mình.
Cho nên khi nữ ma quỷ truyền thụ các loại kỹ xảo cho hắn, hắn đều phi thường cố gắng học tập. Nhưng mà cho đến tận bây giờ , nữ ma quỷ chỉ chuyên dạy cho hắn kỹ xảo né tránh cùng ẩn núp.
“Kỹ xảo giết người của ta vì thời gian quá ngắn, ngươi không thể học được.” Nữ ma quỷ rất thẳng thắn nói với Trần Mộ. Trần Mộ há to mồm thở, chỉ biết lắng nghe.
“Mấy thứ linh tinh ngươi biết rất ít. Chỉ có {Thoát Vĩ Toa} tạp mặc dù chậm nhưng là uy lực không tồi.” Nữ ma quỷ tiếp tục nói: “Khi ngươi gặp nguy hiểm, đầu tiên phải ẩn mình trước, ẩn núp trong bóng tối, sau đó dùng {Thoát Vĩ Toa} tạp.”
Trần Mộ không nói gì. Hắn đem mỗi câu nữ ma quỷ nói ghi nhớ thật kỹ, sau này có thể nó sẽ cứu được mạng nhỏ của mình. Hắn còn không muốn chết.
Nữ ma quỷ lấy ra một cái rương. Trong rương có một cái thắt lưng, một đôi giày, một đôi bao tay và bao đầu gối hình thức quái dị, còn có một quả màu đen to bằng quả táo.
“Trong thắt lưng có ba quả đạn khói, có độc, đối với ngươi cũng vậy. Nó sẽ làm tay chân người ta nhũn ra, khí huyết bốc lên, không cách nào tập trung được lực chú ý, sau đó xuất huyết, cuối cùng là chết. Nếu như ngươi trong vòng một giờ, không uống hết năm trăm ml dầu ô liu thì ngươi cũng sẽ chết như vậy. Nhớ kỹ, trong vòng một giờ.”
Nàng bình tĩnh nói với Trần Mộ, tựa như đang nói một điều vô cùng bình thường. Sau đó nàng lại lấy ra đôi giày, ý bảo Trần Mộ mang vào.
Trần Mộ nhanh nhẹn thay đôi giày này vào.
“Đôi giày này ở dưới đế có giấu đạn lực thảo (cây đàn hồi).” Nữ ma quỷ ra hiệu bảo Trần Mộ thử chạy một chút.
Cẩn thận thử nghiệm dưới chân, Trần Mộ chạy tốc độ thấp về phía trước. Hô! Tốc độ tăng đột nhiên làm hắn suýt nữa mất đi thăng bằng, hắn vội vàng dùng sức dưới chân, vậy mà dưới chân truyền lên phản lực lớn hơn nữa! Phanh, Trần Mộ nhẩy dựng lên 1 chút. Mắt thấy đầu phải đụng vào trần nhà, hắn vội vàng giơ tay lên chống, người vừa lại ngã xuống, hắn lập tức thuận thế lăn một vòng, hóa giải phản lực này.
“Đạn lực thảo này người muốn thuần thục được thì phải đặt nhẹ chân.” Nữ ma quỷ thoáng nhìn bộ dáng chật vật của Trần Mộ, bổ sung thêm một câu.
Ngay sau đó, nàng cầm lấy đôi bao tay và bao đầu gối nói: “Bốn cái bao này dùng phụ bích liên (cây sen dính tường) mà chế tạo thành.” Nói xong nàng cầm lấy nước bên cạnh đổ lên bao tay và bao đầu gối.
Bao tay và bao đầu gối giống như cây cối ở sa mạc bỗng nhiên được tưới nước mưa, thoáng cái đã giãn ra, có màu đen tuyền. Mỗi cái bao lớn hơn một chút so lòng bàn tay người lớn. Nữ ma quỷ đeo bao tay và chân vào rồi đi đến chỗ vách tường.
Ngay sau đó Trần Mộ chứng kiến một màn làm hắn trợn mắt há mồm. Nữ ma quỷ giống như một con thằn lằn. Trên bức tường thẳng đứng bóng loáng đó vẫn tùy ý di chuyển. Trình diễn một chút, nữ ma quỷ liền từ trên vách tường nhảy xuống.
Nàng đưa bao tay và bao chân cho Trần Mộ, kết lại một câu: “Cái này rất đơn giản, ngươi tự mình tập đi.”
Ánh mắt Trần Mộ rơi vào trên cái quả đen cuối cùng hỏi: “Đây là cái gì?”
“Ngậm nó vào trong miệng.” Nữ ma quỷ ra lệnh.
Nhìn thoáng qua cái quả này, Trần Mộ theo lời ngậm nó trong miệng.
“Cắn vỡ nó.”
Trần Mộ do dự một chút, nhưng rỗi vẫn cắn vỡ nó. Vỏ quả này vô cùng mỏng, hắn rất dễ dàng cắn vào bên trong. Một vị mặn mặn trào ra trong miệng hắn.
Đột nhiên, trong miệng hắn một cái gì đó động đậy, rồi từ trong miệng dũng mãnh tiến ra, thoáng cái đã bò đầy toàn bộ khuôn mặt Trần Mộ. Chỉ chốc lát trong miệng hắn không còn gì cả, mà trên mặt hắn, tựa hồ lại có một cái màng mỏng gì đó bao phủ kín. Chỉ là cái cảm giác có thứ vừa động đậy trong miệng mình làm hắn có chút buồn nôn.
“Đây là quả của hoa mặt quỷ.” Nữ ma quỷ lạnh lùng giải thích rồi nàng đưa gương đến trước mặt Trần Mộ.
Trong gương lộ ra một khuôn mặt mang theo hơi thở quỷ dị. Các nếp nhăn đen tầng tầng lớp lớp phủ kín mặt, thậm chí bao lấy cả cổ của hắn. Trên mặt lốm đốm những đốm màu đỏ sậm, lại càng làm cho khí tức khủng bố của khuôn mặt tăng thêm vài phần.
Mỗi một biểu tình của Trần Mộ đều làm khuôn mặt này vặn vẹo. Ví như hiện tại, hắn nhìn qua có một vẻ mặt rất nghiêm lệ và sắc bén.
“Nó có thể dùng đi dùng lại. Lúc không dùng thì bóc nó ra để vào nước muối đặc, nó sẽ lại một lần nữa trở về bộ dáng ban đầu.” Nữ ma quỷ giảng giải: “Khuôn mặt mỗi lần nó tạo ra cũng không giống nhau. Nó có thể dùng để ngụy trang, còn có thể có tác dụng bảo vệ. Tuy nhiên nó chỉ có thể chống cự năng lượng thương tổn không quá lớn. Nhớ kỹ, năng lượng không quá mạnh mẽ.”
Nữ ma quỷ nói xong xoay người bỏ đi, không quay đầu lại, nói thêm một câu: “Mấy ngày tới ngươi làm quen với vài món đồ này đi.”
Vài món đồ này trong mắt Trần Mộ có thể nói là thần kỳ. Nhất là mặt quỷ hoa kia, trừ bỏ cảm giác nhúc nhích kinh hoàng sau khi cắn trong miệng ra, những cái còn lại thật sự quá thần kỳ! Trần Mộ không chán cắn vỡ nó rồi lại lần lượt gỡ nó ra để nước muối đặc, nhìn nó trở về bộ dạng ban đầu.
Sự thật chứng minh lời nữ ma quỷ nói mỗi lần mặt quỷ đều không giống nhau là đúng. Mặt quỷ khác nhau làm cho người ta cảm giác cũng hoàn toàn bất đồng, có cái quỷ dị âm trầm, có cái đáng sợ, có cái lại mang theo vài phần tà khí...
Làm hắn phải chịu khổ nhiều nhất chính là phụ bích liên, có khi bò được nửa chừng, đột nhiên tay chân tuột ra, cả thân thể chỉ còn có một chỗ vẫn bám vào tường. Ngay sau đó, cả người đã ở giữa không trung, có khi lại ngã lộn hai vòng trên vách tường. Về chuyện như ngã từ trên cao năm thước xuống, đó là chuyện thường xuyên xảy ra.
So sánh với phụ bích liên, giày đạn lực thảo tựa hồ lại dễ dàng hơn một chút. Trần Mộ chỉ bị ngã năm sáu chục lần là đại khái nắm giữ được cách sử dụng của nó. Đến khi hắn ngã ước chừng bảy mươi lần, hắn đã có thể tương đối tự nhiên chuyển hướng trong khi chạy. Hắn có được mỗi một chuyện tốt, đó là hắn trước đó đã may mắn học xong cách lăn vòng né trên mặt đất.
Còn cái thắt lưng kia, Trần Mộ trừ một lần lấy ba khối đạn khói ra, cẩn thận nhìn ngó quan sát một lần, sau đó đều không dám chạm lại vào nó nữa.
***
Thanh Thanh cùng Vương Trạch tùy ý đi dạo trong sân trường. Đông Vệ học phủ mặc dù danh tiếng cũng không cao, nhưng khung cảnh của nó lại phi thường xuất sắc. Cả khu trường liền thành một cảnh. Lại thêm một đoạn thời gian trước nhà trường phong bế, cấm tất cả người ngoài trường ra vào, sau đó Đông Vệ học phủ liền có thể nói là thành yên lặng sâu thẳm. Việc Thanh Thanh mỗi ngày thích nhất chính là tản bộ ở trong sân trường.
Rất nhiều học viên của Đông Vệ học phủ đều biết hai vị học viên tài cao này của Tinh Viện, trên đường không ngừng có người chào hỏi bọn họ. Khí tức điềm tĩnh nhu hòa của Thanh Thanh không chỉ hấp dẫn rất nhiều nam học viên của Đông Vệ học phủ, mà rất nhiều nữ học viên cũng rất yêu quý nàng. Cho nên dọc theo đường đi, người chào hỏi Thanh Thanh vượt xa người chào hỏi Vương Trạch.
Vương Trạch đối với chuyện đó cũng không để ý. Hai người nhẹ giọng nói chuyện với nhau.
Vương Trạch nói: “Vài ngày sau, lần chiêu sinh mới của Đông Vệ học sẽ lại bắt đầu.”
“Chiêu sinh?” Thanh Thanh tựa hồ có chút giật mình: “Chiêu sinh vào lúc này?”
Vương Trạch cười giải thích: “Đông Vệ học phủ chiêu sinh hai lần mỗi năm, chia thành hai mùa xuân thu. Hiện tại là chiêu sinh mùa thu. A, nghe nói tiêu chuẩn nhập học của bọn họ lần này lại nâng lên không ít.”
“Xem ra chúng ta mang đến cho bọn họ không ít sự trợ giúp a.” Thanh Thanh từ tốn nói.
“Lần này tiền tài trợ bọn họ nhận được chắc cũng phải đếm đến mỏi tay.” Vương Trạch khẽ cười: “Bất quá gián điệp trà trộn trong đám đó phỏng chừng cũng sẽ có không ít. Những ánh mắt chăm chú quan sát nơi này so với trước kia hơn lên rất nhiều.”
“Cứ kệ bọn họ đi.” Thanh Thanh không biết nghĩ đến cái gì, khẽ thở dài ra một tiếng nhỏ không thể nghe được.
Vương Trạch nhạy cảm nhận ra tâm tình khác thường của Thanh Thanh, lập tức ân cần hỏi: “Thanh Thanh làm sao vậy? Có phải khó chịu ở đâu không?”
Quan hệ của bọn họ trong mắt người ngoài tự nhiên tránh không được có vài phần thân mật. Vì chuyện này Vương Trạch ở trong Tinh Viện cũng chịu không ít đau khổ. Kì thật quan hệ giữa hai người cực kì đơn thuần, Vương Trạch cùng Thanh Thanh tiến vào Tinh Viện cùng một năm. Tuổi Thanh Thanh so với Vương Trạch nhỏ hơn không ít, Vương Trạch vẫn quan tâm chiếu cố nàng như em gái vậy thôi.
Mãi về sau, Thanh Thanh tiến vào nội viện, liên lạc giữa hai người mới ít dần đi. Hiện tại Thanh Thanh rốt cuộc trở thành vị học viên đầu tiên đi ra khỏi nội viện trong gần mười năm qua. Mà Vương Trạch cũng được coi là đứng đầu trong số học viên ngoại viện. Lần này được hiệu trưởng giao cho trách nhiệm, quan hệ hai người cũng không bởi vậy mà như xa lạ, vẫn lại thân mật độc nhất vô nhị như trước kia.
Thanh Thanh phá ra cười: “Không có gì, chỉ là nghĩ đến chuyện chỉ sợ thành Đông Thương Vệ bắt đầu sẽ phải rối loạn thôi.” Nàng nhìn quanh bốn phía rồi nói tiếp: “Cái sân trường yên lặng này cũng không biết sẽ xảy ra bao nhiêu chuyện.”
“Cứ yên tâm đi.” Vương Trạch mỉm cười, ngập tràn tin tưởng: “Ta rất tin tưởng vào thực lực của chúng ta, càng huống chi còn có Thanh Thanh ở chỗ này thôi. Em là vương bài (ách chủ bài) của chúng ta đó.”
“Đúng rồi, xem ra Thanh Thanh cũng phải thật cố gắng.” Thanh Thanh lộ ra một nụ cười thật sáng lạn. Vương Trạch nhất thời cất tiếng cười to, hắn không chú ý tới một tia khổ sở trong vẻ tươi cười kia của Thanh Thanh.
***
Trần Mộ đứng ở trước cửa Đông Vệ học phủ, nhìn chiếc cửa hắn từng đi ngang qua vô số lần, trong lòng không kìm được mà cảm khái vạn phần. Nhớ lúc ấy còn bán năng lượng tạp cho Hoa thúc, chính mình còn rất hâm mộ đám học viên có thể tiến vào học tập trong Đông Vệ học phủ này. Nhưng bây giờ giấc mộng ngày xưa của mình đã dùng một loại phương thức khác mà thành hiện thực, nhưng trong lòng hắn hiện giờ chỉ thấy cảm khái, mà không có nửa phần vui sướng.
Chờ đợi mình ở đằng trước sẽ là cái gì? Chính là vô số nguy hiểm đi! Bầu không khí của sân trường kia trong mắt của hắn đột nhiên biến thành rừng cây rậm rạp nguy hiểm, bên trong có vô số dã thú hung mãnh, có kẻ thù ẩn trong bóng tối...
Trần Mộ giây lát tỉnh lại từ trong cảm khái, trong lòng âm thầm cảnh cáo, mình tự nhiên làm sao vậy, hiện tại nếu như nói mình mất đi lòng can đảm, vậy mình nhất định sẽ chết không toàn thây.
Lấy lại bình tĩnh, điều chỉnh lại đầu óc, một lần nữa khôi phục lại thanh tỉnh, Trần Mộ sải bước chạy tới chỗ chiêu sinh.
“Xin chào, đây là thư tài trợ của ta.” Trần Mộ đi tới trước mặt một vị giáo viên phụ trách hướng dẫn học viên, xuất ra thư tài trợ sớm đã chuẩn bị thật tốt. Thân phận nữ ma quỷ tạo ra cho hắn là con trai một vị nhà giàu mới nổi. Sau đó người này đột nhiên gặp phải tai họa bất ngờ mà chết, để lại một đống gia tài cho hai người con của hắn. Chỗ tốt của thân phận này là Trần Mộ không cần phải đi học tập lễ nghi kiểu cách gì cả, cho dù hắn có làm ra hành động cử chỉ thô bỉ bất lịch sự thế nào, mọi người ngoài việc khinh bỉ hắn ra cũng sẽ không lấy đó làm ngạc nhiên.
Điều này mang đến rất nhiều tiện lợi cho hắn.
Vị giáo viên đó cầm lấy thư tài trợ của hắn, chỉ vào một đám người ở chỗ không xa nói: “Vậy hả. Qua bên đó đi, đến lúc sẽ có người dẫn các ngươi đi.”
Trong lời nói có chút khinh thường. Trong Đông Vệ học phủ, học viên thông qua nộp tài trợ phí thật cao mà vào học thường thường vẫn bị giáo viên và đám học viên thành tích tốt phân biệt đối xử.
Chỉ có như loại Tả Đình Y này, gia thế tốt, lại dựa vào năng lực của chính mình mà vào được Đông Vệ học phủ mới có thể lấy được tôn trọng của mọi người.
Trần Mộ theo lời đi tới chỗ đám người kia, tùy ý đánh giá một hồi. Đám người này trang phục màu sắc sặc sỡ, vô cùng chú ý đến vẻ ngoài, hết sức thời trang. Con gái thì trang điểm kỹ càng, từ xa Trần Mộ đã có thể ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc.
Giác quan nhạy bén của Trần mộ liền không thích ứng được, phải đưa tay lên vuốt vuốt mũi, rồi theo bản năng đứng tránh sang bên cạnh vài bước.
Nhất thời, vài đạo ánh mắt tỏ vẻ khinh bỉ liếc nhìn hắn:
“Tên quê mùa đó từ đâu tới vậy?”
“Ai mà biết, những năm nay, đám quê mùa cặn bã này rất nhiều. Để ý đến hắn làm gì?”
“Là ta vừa rồi nhìn thấy hắn vân vê cái mũi. Hì hì, nói không chừng hắn vẫn còn là trai tân đó? Thế nào, Phượng , có muốn đi dạy dỗ hắn một chút không?”
“Cái loại quê mùa này hả? Chẳng phải lão nương sẽ phải chịu một thân toàn bùn sao?”
Thính lực của Trần Mộ tựa hồ lại có tiến bộ, hết câu này đến câu khác hắn nghe được vô cùng rõ ràng. Lập tức hắn chỉ có cười khổ, kiệt lực kìm chế ham muốn bịt mũi mình một lần nữa.
Đây là một loại đau khổ, có thể dùng để rèn luyện khả năng nhẫn nại của mình, Trần Mộ tự an ủi trong lòng như thế.
Qua hồi lâu sau, mới có một vị giáo viên đi đến dẫn bọn họ tới lớp học. Vị giáo viên này họ Phùng, tên là Tử Ngang, nghe ra có chút văn khí, bất quá trong thần sắc đối với đám tài trợ sinh này có chút chán nản. Cho nên hết thảy mọi thứ đều chỉ qua loa cho xong việc, mà đám tài trợ sinh người nào không phải dạng lưu manh? Lập tức cũng không để ý đến hắn, phối hợp tìm vui với nhau.
Trần Mộ không nhịn được lại một lần nữa lộ ra nụ cười khổ. Hắn cảm giác được chính mình không hòa nhập vào cùng với chung quanh, rồi lại không biết nên xử lý thế nào. Ở phương diện này, hắn không có bất cứ kinh nghiệm gì.
Ngay lúc thầy Phùng tuyên bố trong hai ngày này là tự do hoạt động, trong phòng học nhất thời vang lên một tràng tiếng hoan hô. Trong chốc lát, trong phòng học chỉ còn lại có mình Trần Mộ và Phùng Tử Ngang đang lắc đầu cười khổ.
Nhìn thấy Trần Mộ, Phùng Tử Ngang có chút kinh ngạc.
“Thầy, xin hỏi chỗ con ở đâu?” Trần Mộ hỏi. Hắn cảm thấy ngạc nhiên, tại sao đám người kia căn bản không quan tâm đến nơi ở của mình.
“Ah.” Phùng Tử Ngang nhất thời có chút lúng túng dò đống tư liệu trên tay, trong miệng hỏi: “Ngươi tên là gì?”
Trần Mộ vừa nhìn liền biết Phùng Tử Ngang này tám chín phần mười là giáo viên mới, liền đáp: “Con tên là Diêu Khắc.”
“Diêu Khắc... Diêu Khắc, Tìm được rồi! Ngươi ở tại B3 tòa 2 phòng đơn 301. Chìa khóa ở trong đống tài liệu ngươi đã được phát.” Thầy Phùng rất nhanh liền tìm thấy.
“Cám ơn.” Nói xong Trần Mộ liền bước ra phòng học, để lại một Phùng Tử Ngang đầy vẻ ngạc nhiên.
Thông qua hỏi thăm, Trần Mộ rất nhanh tìm được chỗ ở của chính mình. Ngoài ý muốn của hắn chính là trong căn hộ của hắn tất cả các đồ đạc đều rất đầy đủ. Bất quá rất nhanh hắn liền bình thường trở lại.
Mặc dù hắn không biết phí tài trợ là bao nhiêu, nhưng lông dê vẫn là bắt nguồn từ con dê. Với đám tài trợ sinh quần là áo lượt ăn chơi này, điều kiện kém, bọn họ làm sao chịu đồng ý ở.
Bất quá như vậy cũng tốt. Đối với Trần Mộ mà nói, cái này lại càng tốt hơn. Cẩn thận khóa kỹ cửa phòng, hắn quét mắt đảo quanh bốn phía, đồ đạc bố trí linh tinh một chút. Trần Mộ mấy ngày ngủ không đủ rốt cuộc không nhịn được ngã đầu vào một chỗ tối mà ngủ thiếp đi.
Tận đến lúc đó, hắn vẫn còn nhớ rõ một câu của nữ ma quỷ: “Trong bóng tối, ngươi mới càng dễ sống sót ‘’.
Người này đã nói CÁM ƠN đến vài viết vô cùng hữu ích của nguoidoi123