28-09-2010, 12:14 PM
Trai Không Dê Gái Không Yêu
Tham gia: Mar 2008
Bà i gởi: 1,146
Thá»i gian online: 4 tuần 1 ngà y 12 giá»
Thanks: 3,841
Thanked 20,263 Times in 926 Posts
Loạn Thế Hồng Nhan Mộng
Tác giả: Lâm Gia Thà nh
Chương 16: Chẩm mạt hà n ân dĩ đạm
(Pháºn má»ng ân tình nhạt).
Dịch: alectan
Biên: Dark Blood
Nguồn: Tà ng Thư Viện - Quần Anh Hội
Trong chốc lát hắn gắt gao nhìn chăm chú Hà Doanh, thấy nà ng vẫn bá»™ dáng lạnh nhạt như váºy. Không khá»i nhếch miệng, tá»±a như cưá»i lạnh: " Hà tiểu thư, hi vá»ng ngươi sau nà y đừng quản bất cứ chuyện gì, không nên quên cha và anh ngươi ..."
Hà Doanh bá»—ng dưng quay đầu nhìn hắn, qua má»™t hồi lâu, đột nhiên cưá»i nói: "Nguyên lai Lá»™ Minh Lá»™ công tá», cÅ©ng muốn dùng thá»§ Ä‘oạn uy hiếp như váºy để đối phó vá»›i má»™t nữ tá» !" Nà ng không đợi Lá»™ Minh nói cái gì nữa, ống tay áo vung lên, lạnh lùng nói: "Nam nữ thụ thụ bất thân, thỉnh công tá» Ä‘i thôi."
Biểu tình nà ng, cao quý, ngạo nghá»…, lại mang theo vẻ giá»…u cợt hiểu thấu lòng ngưá»i. Lá»™ Minh chưa từng nghÄ© tá»›i, bản thân cÅ©ng có lúc cháºt váºt như váºy. Không biết tại sao, từ khi nghe lá»i đối đáp cá»§a Hà Doanh, hắn luôn có cảm giác khó chịu hổ thẹn vô cùng. Cho đến khi hắn ra khá»i cá»a má»™t hồi, loại cảm giác nà y cÅ©ng không có biến mất.
Kinh thà nh Chu Quốc, gá»i là Chu thà nh. Cứ theo tốc độ Ä‘oà n ngưá»i hiện tại, cÅ©ng cần má»™t tháng thá»i gian má»›i có thể tá»›i. Má»™t tháng, nghÄ© đến tương lại sắp tá»›i, giá» phút nà y Hà Doanh có cảm giác má» mịt. Nà ng xuất môn má»›i không đến má»™t tháng, lại trải qua ba tráºn huyết chiến. Có hai lần thiếu chút nữa mất mạng. Hiện tại, nà ng đối vá»›i việc chÃnh mình má»™t thân má»™t mình hà nh tẩu giang hồ, hoà n toà n đã không có tin tưởng.
Cưá»i khổ má»™t cái, Hà Doanh dù sao không phải loại ngưá»i xuân vui thu buồn ( Ä‘a sầu Ä‘a cảm ). Loại tâm tình không tốt như váºy, láºp tức sẽ bị nà ng ném ra khá»i đầu. Trái vá»›i tâm tình buồn bá»±c cá»§a nà ng, tiểu Hoà n lại hoà n toà n đã không có lo lắng như thế. Hiện tại đối vá»›i nà ng mà nói, cho dù là phòng giam, so vá»›i cái loại lo lắng đỠphòng thá»i gian trước thì còn tốt hÆ¡n nhiá»u. Huống chi sau nà y, tiểu thư dù không được cô gia sá»§ng ái, nhưng ăn ngon mặc đẹp rõ rà ng không thiếu được.
"Tiểu thư, mau nhìn, chá»— đó tháºt đẹp !" Lúc nà y cÆ¡n mưa vừa tạnh, tiểu Hoà n chỉ và o má»™t dải cầu vồng, nhìn đắm Ä‘uối say mê. Hà Doanh giống như nà ng đồng dạng ngÆ¡ ngác nhìn dải cầu vồng cuối chân trá»i.
Nhìn thấy bá»™ dáng ngốc nghếch cá»§a các nà ng, khóe miệng Lê Thanh, không tá»± chá»§ được lá»™ ra má»™t nụ cưá»i. Bất quá, rất nhanh, hắn liá»n ý thức được bản thân không đúng, láºp tức Ä‘em nụ cưá»i thu trở vá», không bao giá» liếc mắt nhìn Hà Doanh nữa.
Bá»™ dáng cá»§a hắn, Lá»™ Minh thu hết và o trong mắt, thở dà i, hắn chỉ tay vá» phÃa trước nói: "Äại ca, Ä‘i đưá»ng như váºy tháºt sá»± quá cháºm. Không bằng tá»›i phÃa trước, chúng ta ngồi thuyá»n Ä‘i."
Lê Thanh lắc đầu, nói: "Không được, ngồi thuyá»n hoà n cảnh thay đổi quá nhiá»u. Chúng ta hiện tại nhiá»u ngưá»i. Trên đất bằng, có thể coi là an toà n. Má»™t khi lên thuyá»n, váºy chúng ta không thể chá»§ động."
Lá»™ Minh tá»±a hồ má»›i nhá»› ra Ä‘iá»u nà y, láºp tức xấu hổ nói: "Äại ca nói đúng, tiểu đệ suy nghÄ© không chu toà n." Lê Thanh nhìn hắn má»™t cái, không nói gì. NghÄ© thầm: " Ngươi không có suy nghÄ© không chu toà n, ngươi chỉ là sợ ta động lòng vá»›i nữ nhân kia mà thôi."
Hà Doanh phiá»n não và i ngà y, lại khôi phục bình thưá»ng. Bởi vì, nà ng nghÄ© tá»›i tương lai có thể mưu sinh má»›i là quan trá»ng. Nà ng có thể mang nhiá»u ngân lượng má»™t chút, tìm má»™t phú gia, là m má»™t cái khách khanh dạy há»c gì gì đó, như váºy tháºt tốt, có tiá»n, lại không có áp lá»±c!
Như cứ váºy cháºm rãi Ä‘i tá»›i, rốt cục, ngà y mai, có thể tiến nháºp kinh đô Chu thà nh. Tất cả má»i ngưá»i, vẻ mặt Ä‘á»u buông lá»ng cùng vui sướng. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, ngoại trừ Hà Doanh.
Äang lúc Ä‘oà n ngưá»i tiến lên, bá»—ng hướng đối diện trên đưá»ng cái, má»™t đội ngÅ© tháºt dà i ngược hướng Ä‘i tá»›i. Chưa tá»›i gần, Lê Thanh cùng trung niên thư sinh hướng đối diện liá»n cưá»i ha ha, hà nh lá»… lẫn nhau.
"Lê tướng quân hồi hương? Tháºt đúng là không khéo, hạ quan vừa lúc chuẩn bị xuất kinh." Nam tá» ná» hÆ¡n 30 tuổi, trông cá»±c kỳ nho nhã, cao giá»ng nói. Nhìn bá»™ dáng cưá»i rá»™ cá»§a hắn, hiển nhiên đặc biệt dá»… gần.
Lê Thanh cÅ©ng cưá»i to má»™t hồi, chắp tay nói: "Tháºt không khéo, ta còn Ä‘ang nghÄ© đến cùng Trần đại nhân gặp mặt kia." Nói tá»›i đây, thanh âm hắn hÆ¡i thấp:" Thế nà o, lần trước Trần đại nhân nhìn trúng thiếu nữ đó, có được không?"
Trần đại nhân vừa nghe, cưá»i đến mặt Ä‘á»u nở hoa: "Cái nà y còn phải nói? Äã sá»›m đắc thá»§ ." Lê Thanh lại là má»™t tráºn cưá»i to. Trần đại nhân cưá»i theo má»™t hồi. Äá»™t nhiên nói: "Ngá»c Nhi, lại đây má»™t chút."
Hắn hướng vá» má»™t chiếc xe ngá»±a phÃa sau nói. Trong xe ngá»±a đó truyá»n tá»›i má»™t thanh âm kiá»u mị:" Rõ, đại nhân." Tiếng nói vừa dứt, má»™t nữ nhân thiên kiá»u bá mị Ä‘i xuống. Hà Doanh tò mò nhìn nà ng, nà ng thấy ngÅ© quan nữ nhân nà y, so sánh vá»›i giang hồ hiệp nữ Vân tiên tá» cÅ©ng không kém. Chỉ là , vòng eo tá»±a hồ có Ä‘iểm hÆ¡i lá»›n.
Ngá»c Nhi thướt tha đủng đỉnh hướng Trần đại nhân bên cạnh Ä‘i tá»›i. Trần đại nhân nói: "Hạ quan có việc không xa kinh thà nh không được. Äang vô cùng phiá»n não ...tiểu thiếp nà y vướng báºn. Tướng quân đến vừa đúng lúc a, hạ quan Ä‘em nà ng tặng cho ngưá»i, như thế nà o?"
Lá»i nà y vừa ra, không chỉ Hà Doanh, chÃnh Ngá»c Nhi ná», cÅ©ng là mặt mà y thất sắc. Nà ng run giá»ng nói: " Äại, đại nhân, Ngá»c Nhi hoà i thai cốt nhục cá»§a ngưá»i!"
Trần đại nhân cÅ©ng không liếc nhìn nà ng má»™t cái, hướng vá» phÃa Lê Thanh cưá»i nịnh ná»t. Lê Thanh cÅ©ng má»™t bá»™ dạng không có nghe đến lá»i Ngá»c Nhi vừa nói. Hắn cưá»i cưá»i, chắp tay đạo: "Ngá»c Nhi cô nương tháºt là má»™t giai nhân, bất quá, tại hạ vừa má»›i có hôn thê, lúc nà y Ä‘ang có mặt nà ng, nói chuyện nà y, tá»±a hồ không thá»a đáng lắm." Trần đại nhân quay đầu liếc mắt nhìn Hà Doanh má»™t cái, nhất thá»i ánh mắt si dại, cả ná»a ngà y không có phản ứng.
Lúc nà y, phÃa sau hắn má»™t nam tá» mở miệng ho khan má»™t cái. Hắn lúc nà y má»›i tỉnh lại. Vừa tỉnh, hắn láºp tức không có ý tứ nói: " Thì ra là thế, thì ra là thế. Có giai nhân như váºy là m bạn, cÅ©ng khó trách tướng quân nhìn Ngá»c Nhi không vừa mắt. Bất quá. " Hắn nước miếng tuôn ra cưá»i nói: " Nếu như tướng quân chÆ¡i đùa nà ng chán rồi, thỉnh nhá»› kÄ© hạ quan nguyện ý mua."
Hà Doanh cái miệng nhá» nhắn há to, vẻ mặt tháºt không dám tin. Lê Thanh thoải mái không thèm để ý nói: " Nà ng là chánh thê cá»§a ta."
"Chánh thê?" Trần đại nhân không khá»i tiếc háºn, nhìn thoáng qua Hà Doanh, thở dà i má»™t hÆ¡i, nói: "Tướng quân tháºt có phúc, tháºt có phúc." Lá»i tuy như thế, Hà Doanh cảm giác từ trong mắt ná», thấy như nói rằng: giả bá»™ đứng đắn, còn không phải Ä‘á»u là cùng má»™t duá»™c!
Cho đến khi Trần đại nhân Ä‘i má»™t hồi lâu, Hà Doanh còn chưa hồi phục tinh thần. Mặt nà ng trắng bệch, Hoà n nhi bên cạnh cÅ©ng váºy. Các nà ng cho rằng, thảm nhất chẳng qua chỉ là tịch mịch cả Ä‘á»i trong đại viện, lại không ngá» Ä‘iá»u đó cÅ©ng là má»™t giấc má»™ng xa hoa!
Phải biết rằng, cha nà ng má»™t Ä‘á»i đại nho, hà nh vi cá»§a ngưá»i, trong nhiá»u trưá»ng hợp, Ä‘á»u là hà nh vi chánh nhân quân tá», là nhân tà i hiếm gặp. Nhưng Hà Doanh vẫn cho là , nÆ¡i nà y tuyệt đại Ä‘a số ngưá»i, Ä‘á»u sẽ như phụ thân má»™t dạng tôn kÃnh mẫu thân.
Lúc nà y, trong đầu Hà Doanh, nhá»› ra kiếp trước xem sách Xuân thu Chiến quốc, bên trong có nhắc tá»›i nữ nhân. Thiếp là có thể tá»± do trao đổi tặng ngưá»i khác, cho dù là chánh thê, cÅ©ng là có thể ngầm dùng để giao dịch. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, bá» ngoà i, không thể để ngưá»i khác biết. Muốn đưa, chỉ có thể dùng phương thức yêu đương vụng trá»™m.
Tà i sản của Vô Ảnh Chân Ma
Chữ ký của Vô Ảnh Chân Ma Kho eBook:
https://www.dropbox.com/sh/djgmsna65dovzvo/_VOWGm20Vh
Ngưá»i nà y đã nói CÃM Æ N đến và i viết vô cùng hữu Ãch cá»§a Vô Ảnh Chân Ma
28-09-2010, 12:19 PM
Trai Không Dê Gái Không Yêu
Tham gia: Mar 2008
Bà i gởi: 1,146
Thá»i gian online: 4 tuần 1 ngà y 12 giá»
Thanks: 3,841
Thanked 20,263 Times in 926 Posts
Loạn Thế Hồng Nhan Mộng
Tác giả: Lâm Gia Thà nh
Chương 17: Huyá»n Ä‘oạn hữu nhân thÃnh
(Khúc đà n có ngưá»i nghe).
Dịch: alectan
Biên: Dark Blood
Nguồn: Tà ng Thư Viện - Quần Anh Hội
Hà Doanh vốn nghÄ© rằng Lê Thanh chẳng há» có cảm tình vá»›i mình. Y như lá»i hắn nói, cái mác “chÃnh thê†thá»±c chỉ là má»™t má»™t bức bình phong. Cắn răng, mưá»ng tượng mình phải rÆ¡i và o tình cảnh tương tá»± trong tương lại, tâm nà ng chợt trở nên rối bá»i không yên.
Thở má»™t hÆ¡i tháºt dà i, Hà Doanh trầm mình và o sá»± im lặng.
Tiểu Hoà n nhìn sang tiểu thư, sắc mặt chuyển trắng xanh. Ngay cả nà ng cÅ©ng không dám hi vá»ng và o tương lai.
Sáng hôm sau, Ä‘oà n ngưá»i thuáºn lợi tiến và o kinh thà nh. Cảnh phố xá phồn vinh, giao thương tấp náºp, cùng vá»›i vô số cá»a hang san sát nhau khiến Tiểu Hoà n gần như quên hết má»i chuyện, cặp mắt cứ mở tròn quan sát không ngừng. Trong khi Hà Doanh, vì phải nhìn phong cảnh qua lá»›p sa mạo nên có chút máºp má», thà nh ra sá»± hưng phấn cÅ©ng giảm Ä‘i phân ná»a.
"Tiểu thư, kinh thà nh rá»™ng lá»›n quá xá à ! Nam Lăng cá»§a chúng ta thá»±c chẳng bằng má»™t góc, đã thế còn sạch sẽ hÆ¡n cái thà nh Bạch Môn kia nhiá»u," Tiểu Hoà n bên cạnh thở dà i cảm thán. Hà Doanh chỉ cưá»i, ánh mắt cá»§a nà ng tá»±a như không để ý đến đưá»ng phố phồn hoa đô há»™i.
Trong chốc lát, phá»§ đại tướng quân đã xuất hiện trước mắt. Lúc nà y, tất cả nhân sá»± trong phá»§, từ nô bá»™c đến thị vệ, Ä‘á»u xếp thà nh hai hà ng ngoà i cổng phá»§, kéo dà i hÆ¡n má»™t dặm đưá»ng. Xem ra số ngưá»i mong đợi ngà y trở vá» cá»§a hắn cÅ©ng nhiá»u vô kể.
Hà Doanh Ä‘á»c được sá»± phấn chấn lẫn mong đợi trong ánh mắt cá»§a đám ngưá»i đó. Nà ng nhìn sang phÃa Lê Thanh, thấy tuy sắc diện hắn vẫn trầm tÄ©nh như má»i ngà y, nhưng nhãn quang lại ánh lên niá»m hân hoan vui sướng.
Äoà n nhân mã dừng lại trước mặt hà ng nô bá»™c, tức thì có má»™t đám ngưá»i chạy lại đỡ Lê Thanh xuống ngá»±a, cung kÃnh hô: "Hoan nghênh tướng quân đại nhân hồi phá»§." Nghe xong, Lê Thanh vung tay lên, má»i ngưá»i đồng lá»at dừng lại, háo hức nhìn vị chá»§ nhân cá»§a mình. Lê Thanh khẽ gáºt đầu, Lê Nhị hiểu ý, liá»n xuống ngá»±a, Ä‘i nhanh tá»›i trước xe ngá»±a cá»§a Hà Doanh và Tiểu Hoà n, rồi đỡ các nà ng xuống.
Vốn dĩ, việc nà y Lê Thanh phải là m mới đúng.
Lê Thanh chá» cho hai ngưá»i Hà Doanh bước xuống, rồi lãnh đạm tiến nhanh vá» phá»§. Mấy ngưá»i bên cạnh hắn vừa Ä‘i vừa há»i đông há»i tây. Hà Doanh Ä‘i ở phÃa sau, tuy nhiên cÅ©ng không tránh được những ánh mắt soi mói, trong số đó không thiếu những cái nhìn khinh thưá»ng và căm ghét.
Khi hai ngưá»i Hà Doanh bước qua đại môn, má»›i phát hiện đám ngưá»i cá»§a Lê Thanh đã biến mất tăm. Lúc nà y, Lê Nhị Ä‘i bên cạnh nói: "Hà tiểu thư, má»i theo ta."
Khi hắn nói chuyện cÅ©ng không thèm liếc nhìn Hà Doanh má»™t cái, vừa dứt lá»i đã cất bước Ä‘i nhanh, hai ngưá»i bá»n Hà Doanh Ä‘i theo phÃa sau. Tiểu Hoà n cháºt váºt vác các bao y phục cả hai. Hà Doanh nhìn cảnh nà y, trong lòng thầm nghÄ©: Vốn dÄ©, chưa có má»™t nữ tá» xuất giá nà o lại phải Ä‘em theo những váºt dụng như thế nà y. Trông mình không phải giống như Ä‘ang bá» nhà trốn Ä‘i ư? Khó trách những ngưá»i xung quanh coi rẻ mình như thế. Ài, mình chỉ hy vá»ng sau nà y có thể sống được bình yên là tốt lắm rồi.
Äi má»™t quãng tá»›i má»™t cái sân nhá» xa xôi, Lê Nhị sắc mặt không chuyển, nói: "Hà tiểu thư, đây là phòng cá»§a nà ng, xin má»i." Hắn tháºt như má»™t bóng mà , Hà Doanh vá»›i Tiểu Hoà n má»›i Ä‘i và o chưa được bao lâu, lúc quay ngưá»i lại, đã không còn thấy hắn ở đó nữa.
Cái sân mặc dù lồi lõm không Ä‘á»u, nhưng khá sạch sẽ gá»n gà ng. Trong phòng lại có đầy đủ các loại dụng cụ cần thiết. Cuối cùng, sau má»™t phen vất vả, chá»§ tá»› Hà Doanh má»›i có thể biến cái phòng nà y thà nh má»™t nÆ¡i dà nh cho hai ngưá»i ở được.
Thấy vẫn còn dư thá»i gian, Hà Doanh Ä‘i má»™t vòng xung quanh khuôn viên nhà . Mừng thay cho nà ng, phÃa sau khu nhà nà y có má»™t con đưá»ng nhá», và mặc dù có vẻ không an toà n, nhưng đối vá»›i ngưá»i đã từng trèo tưá»ng chạy chÆ¡i như nà ng, tháºt cÅ©ng chẳng bất tiện gì cho lắm.
Buổi tối hôm đó, bên ngoà i viện mặc dù đèn đóm sáng trưng, trông náo nhiệt vô cùng, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u chạy tá»›i để dá»± tiệc tẩy trần cho Lê Thanh, nhưng tuyệt không có ai má»i hai nà ng đến dá»±. Äến táºn khuya, khi hai ngưá»i tưởng rằng mình đã bị bỠđói, tá»± dưng lại có hai khay thức ăn Ä‘uợc Ä‘em và o. Sau má»™t hồi no nê, hai chá»§ tá»› không khá»i cưá»i tháºt to. Vừa dứt tráºn cưá»i, hai ngưá»i bá»—ng ôm nhau khóc nức nở.
Chốc sau, Hà Doanh bắt đầu luyện Ngoạ Nguyệt Công Pháp. Tuy đã luyện được sáu năm rồi, nhưng ngoà i việc khiến thân thể nhẹ nhà ng hÆ¡n, thuáºn tiện cho việc trèo tưá»ng trốn Ä‘i, nà ng vẫn chưa tìm ra công dụng nà o khác cá»§a thứ võ công nà y.
"Quyển sách nà y nói quả không sai! Công pháp nà y vừa cháºm vừa vô dụng!" Hà Doanh cưá»i khổ. Mặc dù váºy, nà ng tuyệt không có chá»n lá»±a nà o khác, ngà y tháng lại rảnh rá»—i, má»—i ngà y luyện má»™t chút cÅ©ng chẳng mất gì.
Ngà y hôm sau, Hà Doanh dáºy rất sá»›m, nhưng đến táºn giữa trưa má»›i có má»™t trung niên nhân tên Lê Tà i đến thăm há»i nà ng. Hà Doanh liá»n Ä‘em nhạc khà cá»§a chÃnh mình thưá»ng sá» dụng, má»™t và i quyển sách muốn Ä‘á»c, cÅ©ng như và i loại vải vóc cần thiết nói cho y. Gã Lê Tà i nà y cÅ©ng tháºt nhanh nhẹn, chỉ đến tối, toà n bá»™ những thứ nà ng cần đã được chuyển đến lạc viên.
Số vải vóc nà y vốn để chuẩn bị cho Tiểu Hoà n. Äối vá»›i Hà Doanh, nà ng không có thá»i gian để lãng phà cho việc nà y. Nà ng tuy trông xinh đẹp, nhưng lại mắc táºt là m biếng, nên khi không có chuyện gì nà ng chỉ biết ngá»§.
Ngà y thứ ba ở kinh thà nh cá»§a Hà Doanh đã sắp kết thúc. Äã vá» khuya, nhưng các ngá»n đèn trong Lê phá»§ vẫn còn cháy sáng rá»±c. Mùi thÆ¡m cá»§a rượu thịt và mùi hương cá»§a nữ nhân thi thoảng truyá»n đến, chứng tá» cảnh náo nhiệt kia cách Hà Doanh không xa. Nà ng lặng lẽ đứng má»™t mình trong sân, trông vá» nÆ¡i có những ngá»n đèn sáng chói kia, rồi nhìn lên bầu trá»i đầy sao, không khá»i lắc đầu cưá»i cảm khái.
Nà ng Ä‘ang đứng trầm ngâm, bá»—ng đây có tiếng ca hát cách đó không xa văng vẳng truyá»n tá»›i. Hà Doanh thì thầm: “Tháºt sa Ä‘á»a! Hiện giá» lục quốc tranh hùng, nguy cÆ¡ mất nước luôn gần ká», trong khi đám quan lại quý tá»™c lại có tinh thần ăn chÆ¡i phóng túng như vầy.â€
Äem chiếc đà n cầm ra ngoà i, Hà Doanh Ä‘iá»u chỉnh thanh Ä‘iệu, rồi từ tốn đánh từng nhịp. Âm thanh ung dung vang lên, mang má»™t nét đặc biệt vô cùng, lặng lẽ lan Ä‘i trong đêm yên tÄ©nh. Hà Doanh thần tình thay đổi theo từng nốt nhạc, tấu ra những khúc nhạc bất há»§ . Hỉ ná»™ ái ố tráºp trùng, nà ng hai tay vẫn gẩy đà n, thả tâm hồn mình và o trong thế giá»›i kỳ ảo cá»§a âm nhạc.
Hiện giá», Hà Doanh Ä‘ang tấu khúc "Tiếu Hồng Trân". Bản nhạc mang âm Ä‘iệu hà o hứng cởi mở, tháºt không xứng khi được chÆ¡i bằng má»™t nhạc cụ nhá» bé như cây đà n cầm. Hà Doanh biết rõ Ä‘iá»u đó, nên đã tá»± ý hòa chút tư vị cá»§a mình và o nguyên tác. Vá»›i cách di chuyển ma mi cá»§a mưá»i ngón tay, nà ng thêm và o và i Ä‘iệu thâm trầm xa xôi, giảm bá»›t phần nà o tÃnh chất phóng túng, tạo ra má»™t cảm giác má»›i lạ, tuy vẫn giữ được bản chất nguyên thá»§y cá»§a khúc nhạc.
Một mỹ nhân, một cây đà n, một bản nhạc.
CÅ©ng không biết từ lúc nà o, bên ngoà i bức tưá»ng, má»™t thanh niên trong y phục xa hoa Ä‘ang chăm chú lắng nghe, độ thương tâm trên khuôn mặt chuyển biến theo khúc nhạc. Cho đến khi tiếng đà n bặt hẳn, hắn má»›i thở dà i má»™t hÆ¡i, cất tiếng há»i:" Lưu tiên sinh, xin ngưá»i cho biết cảm nháºn?"
Lưu tiên sinh khoảng bốn mươi tuổi, dáng ngưá»i nho nhã. Ông lắng nghe ca khúc, thỉnh thoảng lắc đầu ảo não má»™t hồi. Khúc nhạc đã kết thúc rồi, nhưng dưá»ng như ông vẫn còn đắm chìm trong giai Ä‘iệu mê hoặc ấy. Chỉ khi nghe thanh niên kia há»i, ông má»›i mở mắt và đáp:" Lưu má»— không biết, thá»±c chưa từng nghe thấy khúc nhạc nà o tương tá»±!"
Thanh niên nhân có vóc ngưá»i cao lá»›n, khuôn mặt anh tuấn khác ngưá»i. Nghe câu trả lá»i cá»§a Lưu tiên sinh, hắn nhãn quang sáng ngá»i, hững há» thốt:" á»’, cả Lưu tiên sinh cÅ©ng không biết ca khúc nà y ư?"
Tà i sản của Vô Ảnh Chân Ma
Ngưá»i nà y đã nói CÃM Æ N đến và i viết vô cùng hữu Ãch cá»§a Vô Ảnh Chân Ma
28-09-2010, 02:25 PM
Trai Không Dê Gái Không Yêu
Tham gia: Mar 2008
Bà i gởi: 1,146
Thá»i gian online: 4 tuần 1 ngà y 12 giá»
Thanks: 3,841
Thanked 20,263 Times in 926 Posts
Loạn Thế Hồng Nhan Mộng
Tác giả: Lâm Gia Thà nh
Chương 18: Kinh hỷ.
Dịch: alectan
Biên: Dark Blood
Nguồn: Tà ng Thư Viện - Quần Anh Hội
Ngữ Ä‘iệu tuy mang vẻ thá» Æ¡, nhưng khi phối hợp vá»›i thứ khà thế cao quý toát ra từ ngưá»i hắn, lại trở thà nh lá»i trách móc. Lưu tiên sinh vá»™i lui vá» phÃa sau, quỳ xuống hà nh lá»…, cung kÃnh nói: "Vi thần không dám lừa dối Ä‘iện hạ!"
Thanh niên mỉm cưá»i: "Tiên sinh không cần Ä‘a lá»… như thế, hãy đứng lên Ä‘i! Cô gia chỉ thuáºn miệng há»i má»™t câu mà thôi." Hắn quay sang má»™t thị vệ đứng bên cạnh, há»i: "Có biết ngưá»i nà o ở đây không?"
Gã thị vệ kia cung kÃnh hà nh lá»… và trả lá»i: "Bẩm Ä‘iện hạ, là má»™t vị Hà tiểu thư do Lê tướng quân dẫn vá»… từ thà nh Nam Lăng." Nói tá»›i đây, gã do dá»± má»™t hồi, rồi nói tiếp: "Dân chúng đồn đại rằng nà ng là vị hôn thê cuối cùng cá»§a tướng quân, nhưng, ngưá»i ở Lê phá»§ dưá»ng như không tin Ä‘iá»u đó. Ngay cả bản thân Lê tướng quân cÅ©ng như thế."
Thanh niên gáºt đầu, nhìn vá» phÃa cái sân nÆ¡i Hà Doanh Ä‘ang đứng. Lúc nà y, tiếng tiêu thê lương vá»ng lên từ trong sân. Tiếng tiêu đó như đến từ má»™t nÆ¡i xa xăm, mang theo ná»—i nghẹn ngà o xen lẫn vá»›i sá»± tịch mịch vô bì. Trong chá»›p mắt, vị Lưu tiên sinh kia chợt quên Ä‘i chá»§ nhân Ä‘ang đứng bên cạnh, thần tình hoà n toà n bị tiếng tiêu khống chế, trở nên si si dại dại.
Thanh niên cÅ©ng lắng nghe đến ngây cả ngưá»i. Khúc tiêu nà y, hắn đã từng nghe qua, nhưng qua sá»± nhà o nặng cá»§a Hà Doanh, má»i thứ dưá»ng như Ä‘á»u trở nên má»›i mẻ, y như tiếng đà n lúc nãy váºy.
Tang thương hòa vá»›i khà thế trấn thiên, trong sá»± uyển chuyển ẩn hiện ý muốn tá»± do, đưa tâm hồn cá»§a ngưá»i nghe thoát khá»i cõi phà m tục .
Tiêu khúc nhưng khiến vạn váºt ngưng Ä‘á»ng, tạo ra má»™t khung cảnh hư ảo. Khi tiếng tiêu đã dứt, trong không gian chầm cháºm truyá»n đến má»™t thứ cảm giác khó tả khôn cùng.
Má»™t hồi lâu, khi không còn tiếng nhạc cụ vang lên nữa, thanh niên má»›i vung tay lên, thất vá»ng nói: "Äi thôi, hôm khác trở lại."
Hà Doanh cứ đinh ninh rằng Lê Thanh đã quên bẳng đi sự tồn tại của nà ng. Nà ng vốn đã đến Lê phủ được bốn năm ngà y, nhưng trừ Tiểu Hoà n ra, nà ng không nhìn thấy bất kỳ ai trong phủ, ngay cả nha đầu hầu hạ cũng không có lấy một mống.
Nhưng đìá»u nà y cÅ©ng không khiến Hà Doanh khó chịu. Nà ng kiếp trước xuất thân là má»™t cô nhi, có ná»—i khổ gì chưa từng nếm qua chứ? Bởi váºy, thú vui hằng ngà y cá»§a nà ng là cùng Tiểu Hoà n chăm sóc cây cảnh, là m việc nhà , lại chuẩn bị má»™t Ãt mầm rau xanh tốt để trồng. Bây giá» Ä‘ang cuối xuân, khá trá»… cho việc bắt đầu gieo trồng, nhưng chả sao cả.
Trải qua bốn ngà y sá»a sang, Hà Doanh đã tạm ưng ý vá»›i tiểu viện nà y. Tháºm chà nà ng còn để trong đám bụi ráºm phÃa sau viện má»™t chiếc xÃch Ä‘u. Trong phá»§ cá»§a Lê Thanh tướng quân có hằng hà sa số các loại thảo má»™c, ngay cả nÆ¡i vắng vẻ như háºu viện cÅ©ng có không Ãt các loại cây ăn quả lẫn cây ra hoa.
Ngồi trên xÃch Ä‘u, Ä‘ung đưa dưới bóng râm giữa mưa hoa thá»±c không có gì đẹp bằng. ChÃnh vì thế, Hà Doanh không đòi há»i gì nhiá»u, chỉ như hiện tại là quá tốt rồi.
Hai bên cá»§a tiểu viện, nà ng cÅ©ng sá»a sang lại thà nh má»™t vưá»n rau. Nà ng vốn không cần quan tâm đến khu mặt tiá»n, bởi đó là má»™t mảnh rừng trúc. Hà Doanh chỉ thêm má»™t số chi tiết đơn giản, đại loại như đặt má»™t chiếc ghế trúc vừa dà i vừa đặc biệt và o giữa khu rừng
.
Gió thổi hà ng trúc xà o xạc, như nghệ sĩ đang gẩy đà n, thực là một cảnh đẹp rất ư thanh nhã.
Hà Doanh má»›i tá»›i kinh thà nh không lâu, vẫn còn khá lạ nước lạ cái. Tuy trong đầu nà ng có rất nhiá»u ý tưởng, thà dụ như chiếc ghế trúc nà y, ghế dá»±a, hay là má»™t chiếc võng... nhưng các thứ đó không cần phải gấp gáp chi.
Hà Doanh vừa Ä‘i dạo trong rừng trúc, vừa nhổ hai cây măng tre vá» là m thức ăn. Vá» mặt nà y Tiểu Hoà n tháºt không đồng ý chút nà o. Hà Doanh trên danh nghÄ©a là vị hôn thê cá»§a Lê Thanh, nhưng ngay cả thức ăn lẫn nước uống Ä‘á»u phải tá»± mình chuẩn bị, thá» há»i là m sao Tiểu Hoà n không phát cáu cho được.
Dù cho tức lắm, nhưng Tiểu Hoà n chỉ biết im lặng, vì nà ng vẫn chưa hết kinh hãi sau các sá»± kiện trên đưá»ng Ä‘i. Trong khi đó, Hà Doanh chỉ mong mình không bị xem như má»™t thứ kiện váºt, những thứ khác nà ng vẫn chịu đựng được
.
Hà Doanh đặt tên cho tiểu viện là “Trúc Thanh Uyểnâ€. Tiểu Hoà n từng Ä‘á»c không Ãt sách, cảm thấy cách gá»i cá»§a tiểu thư không được hợp lý, nên cằn nhằn cả ná»a ngà y. Nhưng Hà Doanh cứ mặc kệ, vì nà ng vốn truy cầu sá»± đơn giản. Chình váºy, ba chữ “Trúc Thanh Uyển†nà y rất hợp tâm ý cá»§a nà ng.
Bên trong tiểu viện có má»™t gian bếp nhá». Lê tổng quản từng nói rằng Tiểu Hoà n có thể đến khu bếp chÃnh để lấy và i nguyên liệu Ä‘em vá» rồi tá»± chế biến. Bởi thế, Hà Doanh Ä‘ang xắn tay áo, chuẩn bị lăn và o bếp.
Tiểu Hoà n nấu nướng rất ngon, nhưng vẫn kém tà i cá»§a Hà Doanh tà đỉnh, tuy váºy má»—i ngưá»i có má»™t bản sắc cá»§a riêng mình. Ná»™i ở mặt nà y thôi, cÅ©ng phải nói là tuyệt mÄ© vô song.
Hà Doanh do khá rá»—i rãi, nên lắm lúc cứ muốn nấu ăn cho thá»a thÃch. Tiểu Hoà n gặp phải tình cảnh nà y, trong lòng cứ bứt rứt không yên. Má»™t phần nà ng không muốn tiểu thư phải chịu nặng nhá»c, nhưng cái dạ dà y đã lỡ bị tà i năng cá»§a vị chá»§ nhân Ä‘a tà i quyến rÅ© rồi. Thà nh ra, há»… lâm và o trạng thái tiến thoái lưỡng nan nà y, nà ng ta cứ Ä‘i tá»›i Ä‘i lui bên cạnh Hà Doanh, miệng cứ ấp a ấp úng, trông cá»±c kỳ đáng yêu.
"Tiểu thư, ngưá»i có nghe gì không? Hà ng đêm Ä‘á»u có đến mấy báºn thay ca. Là m lÃnh nước Chu xem ra cÅ©ng thoải mái tháºt." Tiểu Hoà n ngồi xổm trên đất, vừa dùng nước giếng để rá»a măng tre, vừa nói chuyện phiếm.
Hà Doanh đứng bên cạnh, Ä‘ang phụ giúp Tiểu Hoà n, liá»n ôn nhu nói: "Quý tá»™c nÆ¡i nà y Ä‘a phần Ä‘á»u như thế. Tiểu Hoà n, việc nà y không liên quan đến chúng ta, không cần để ý là m chi. Chúng ta chỉ cần được sống yên vui là mãn nguyện rồi."
Tiểu Hoà n gáºt đầu, Hà Doanh nhá»› ra má»™t chuyện, liá»n nói:" Hãy còn sá»›m, ngươi Ä‘i lấy thêm và i thứ cá thịt hay rau quả gì đó nữa Ä‘i. Hôm nay tụi mình phải ăn má»™t bữa thịnh soạn má»›i được." Nói xong, nà ng quay trở vá» phòng.
Trở lại phòng riêng, Hà Doanh láºp tức cởi già y, ngồi xếp bằng trên giưá»ng. Äêm hôm qua, chỉ trong tÃch tắc, nà ng cảm thấy có má»™t luồn khà như dòng Ä‘iện chạy khắp thân thể. Qua má»™t thá»i gian, toà n thân nà ng toát đầy mồ hôi, nhưng lại cảm thấy thư thái vô cùng.
Buổi sáng hôm nay, khi Ä‘ang ngồi soi gương, nà ng phát hiện da dẻ trắng trẻo hÆ¡n, sáng như ngá»c. Cặp mắt trở thà nh long lanh như nước, tá»±a như má»™t mặt hồ tÄ©nh lặng, sâu thăm thẳm. Má»i sá»± thay đổi là m nà ng ngạc nhiên vô cùng.
Ngồi trên giưá»ng, như má»i ngà y, nà ng dá»±a theo Ngá»a nguyệt công pháp, Ä‘em chân khà từ Ä‘an Ä‘iá»n, theo mưá»i hai đại kinh mạch, lưu chuyển khắp ngưá»i. Vừa má»›i bắt đầu, nà ng láºp tức phát hiện tốc độ váºn khà đã nhanh lên đáng kể, Ãt nhất cÅ©ng gấp năm lần lúc trước!
Sau môt vòng luân chuyển, Hà Doanh cảm thấy toà n thân nhẹ nhà ng hÆ¡n rất nhiá»u. Tuy váºy, nà ng cÅ©ng có những thắc mắc riêng, vì trưá»ng hợp nà y nà ng chưa gặp phải bao giá», hÆ¡n nữa lại không ai quanh đây có đủ kinh nghiệm để trả lá»i cho nà ng.
Lúc Hà Doanh còn ở Nam Lăng, nà ng thưá»ng há»i han mấy ngưá»i luyện võ bình thưá»ng. Kiến thức võ há»c cá»§a bá»n há» dÄ© nhiên rá»™ng hÆ¡n Hà Doanh nhiá»u, nên hiện tượng cá»§a Hà Doanh hiện giá» chỉ đơn giản là khà tụ Ä‘an Ä‘iá»n. Nhưng tất cả chỉ dá»±a và o cảm giác để suy Ä‘oán, vì căn bản không ai có khả năng nhìn thấy chuyện gì Ä‘ang diá»…n ra bên trong Ä‘an Ä‘iá»n cá»§a mình!
Tà i sản của Vô Ảnh Chân Ma
28-09-2010, 02:28 PM
Trai Không Dê Gái Không Yêu
Tham gia: Mar 2008
Bà i gởi: 1,146
Thá»i gian online: 4 tuần 1 ngà y 12 giá»
Thanks: 3,841
Thanked 20,263 Times in 926 Posts
Loạn Thế Hồng Nhan Mộng
Tác giả: Lâm Gia Thà nh
Chương 19: Có chuyện gì mà đến mức phải gây hấn.
Dịch: alectan
Biên: Dark Blood
Nguồn: Tà ng Thư Viện - Quần Anh Hội
Má»™t lúc sau, Tiểu Hoà n đã chuẩn bị xong má»i thứ.
Hà Doanh vừa nấu nướng vừa suy nghÄ©: “Nếu có má»™t ngà y, võ công cá»§a ta cÅ©ng cao cưá»ng như gã Lệnh Hồ Hòa thì tốt quá.†Nà ng chợt nghÄ© đến cái tên nà y, trong lòng đã thấy xốn xang. Tuy nà ng chỉ vô tình chạm mặt y trong má»™t lần hoạn nạn, nhưng vẻ ưu tú anh dÅ©ng cÅ©a y thá»±c đã phần nà o in sâu trong trái tim nà ng rồi!
Khi hai chá»§ tá»› Ä‘ang chuẩn bị ăn trưa, đột nhiên bên ngoà i có má»™t giá»ng nữ ngá»t ngà o truyá»n đến:" Có ai ở đây không váºy Tiểu Thanh? Sao lại yên ắng thế nà y, chúng ta và o xem Ä‘i."
Hà Doanh và Tiểu Hoà n nhìn nhau, khẽ mỉm cưá»i. Hà Doanh thầm nghÄ©: “Tháºt không sai! Má»™t khoảng sân rá»™ng lá»›n như váºy chắc hẳn phải có ngưá»i lui tá»›i. Äã váºy ta còn treo má»™t cái bảng tên to đùng ở ngoà i, con ngưá»i ta tá»± khắc phải chú ý thôi.â€
Tiếng nà ng vừa dứt, đã thấy má»™t nhóm nữ nhân tiến và o. Ả Ä‘i đầu váºn y phục xa hoa, trông vô cùng lá»™ng lẫy. Ngặt ná»—i trên mặt thoa phấn quá dà y nên Hà Doanh không nhìn rõ được dung mạo. Nhưng nhìn từ phÃa xa có thể thấy ả sỡ hữu má»™t đôi mắt như bồ câu, diá»…m lệ vô song.
Theo sau ả ta là bốn năm nha đầu, và mặc dù thân pháºn thấp hèn, nhưng há» vẫn toát ra vẻ cao quý. Xem ra nữ tá» vừa má»›i đến nà y là má»™t phu nhân có thế lá»±c trong phá»§.
Ả vừa bước và o, khung cảnh hai chá»§ tá»› Hà Doanh Ä‘ang dùng cÆ¡m đã Ä‘áºp và o mắt, nên nhất thá»i đứng sững lại. Trong ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp. Tiếp theo, ả chỉnh lại trang phục cho ngay ngắn, rồi mỉm cưá»i, nói:" À, là muá»™i đấy ư? Trông cÅ©ng xinh đẹp chứ nhỉ, không biết tướng quân Ä‘em từ đâu vá» nữa? Xem ra phải là hoa khôi má»™t vùng chứ đúng không?"
Lá»i nháºn xét nà y tháºt quá đáng, rõ rà ng ả chỉ xem Hà Doanh như má»™t con Ä‘iếm! Tiểu Hoà n đặt mạnh cái chén xuống, đứng phắt dáºy, chỉ thẳng và o mặt ả mà mắng: "Con mụ đê tiện kia! Có ngươi xuất thân kỹ nữ ấy, đừng có Ä‘oán lung tung vá» ngưá»i khác. Tiểu thư nhà ta đâu thể để hạng tiện nhân như ngươi sỉ nhục được!"
Hà Doanh cÅ©ng ngừng ăn, lạnh lùng nhìn nữ nhân kia. Sau lá»i nói cá»§a Tiểu Hoà n, vẻ mặt cá»§a ả cÅ©ng chẳng thay đổi bao nhiêu, ngược lại còn cưá»i lá»›n má»™t tráºn:" Ãi chà ! Muá»™i tỠđâu phải chấp nhặt? Ta thấy hai muá»™i đã tá»›i được mấy ngà y, nhưng tướng quân cÅ©ng không thèm ghé qua há»i han, ngay cả việc ăn uống cÅ©ng phải tá»± phục vụ. Xét theo xuất thân cá»§a muá»™i, ta nghÄ© muá»™i chắc hẳn phải là má»™t đại tiểu thư a."
Ả cà ý nhấn mạnh những chữ cuối cùng, cố ý trêu chá»c. Hà Doanh nghe xong chỉ biết dở khóc dở cưá»i. Lúc nà y, ả á»ng ẹo Ä‘i tá»›i trước mặt nà ng, thanh âm thay đổi, nghiêm mặt nói:" Muá»™i à , chuyện gì cÅ©ng phải có trước có sau. ÄÆ°á»£c rồi, ta chÃnh là Như phu nhân cá»§a tướng quân, muá»™i dù muốn hay không, cÅ©ng phải hà nh lá»… vá»›i ta chứ đúng không?"
Hà Doanh lạnh lùng nhìn ả, nói:" Tháºt không ngỠđược, đưá»ng đưá»ng má»™t Lê đại tướng quân lại sở hữu má»™t khái niệm khá tồi vá» sắc đẹp như váºy! Trông ngươi rất giống má»™t cương thi mặt bị trét đầy phấn, dị hợm váºy mà hắn cÅ©ng lấy là m vợ cho được."
Như phu nhân liá»n biến sắc, Ä‘ang định trả đũa, bá»—ng Hà Doanh quát lá»›n: "Dừng lại!" Thanh âm nà ng như sấm động trá»i quang, khiến cho ả kia im bặt. Hà Doanh thấy ả trở nên ngoan ngoãn chỉ sao má»™t tiếng cá»§a mình, không khá»i cảm thấy có chút khôi hà i.
Hà Doanh nói vá»›i tiểu Hoà n: “Chúng ta Ä‘i và o thôi." Xong nà ng liá»n xoay ngưá»i bá» Ä‘i, bữa trưa cÅ©ng không mà ng tá»›i nữa, bá» mặc Như phu nhân đứng tần ngần phÃa ngoà i. Ả á khẩu, trợn mắt nhìn hai chá»§ tá»› bước Ä‘i, không biết phải đối phó vá»›i trưá»ng hợp nà y như thế nà o.
Hà Doanh vốn xuất thân danh giá, tá»± dưng miá»…n nhiá»…m vá»›i những lá»i mỉa mai cay độc kia, thà nh ra Như phu nhân không tà i nà o tìm ra bất kỳ Ä‘iểm yếu nà o để hạ nhục nà ng. Thấy bóng hai chá»§ tá»› Hà Doanh đã khuất sau cánh cá»a, ả đà nh quát lên tức tối: "Vá»!"
"Xem ra vị hôn thê cá»§a ngươi Ä‘ang là m tất cả để sống quay ngà y, tháºt sá»± khiến ta tâm phục khẩu phục!" Lá»™ Minh ngồi trên chiếc ghế đá, tay cầm chén rượu nhâm nhi thưởng thức.
Lê Thanh nhÃu mà y, Ä‘i má»™t nước cá», rồi nhấm nháp rượu, nói:" Äúng, nà ng cứ như bị má»™t mà n sương bà ẩn bao phá»§, má»—i ngà y Ä‘á»u hé lá»™ ra má»™t Ä‘iá»u má»›i mẻ, ta tháºt không nhìn thấu được nà ng."
Hắn ngẩng đầu nhìn Lá»™ Minh, thấy y Ä‘ang Ä‘i má»™t nước cá» bên Ä‘en, nói: "Hôm nay Lưu lão có há»i vá» nà ng!"
"á»’! Há»i vá» Hà Doanh ư? Là m sao lão ta biết được. Từ lúc vỠđến giá», không phải nà ng chỉ quanh quẩn trong cái khoảng sân đó sao?"
Lê Thanh lặng thinh, đặt con cá» xuống, vươn vai đứng thẳng lên, thế chân có chút lảo đảo, nói: "Hôm ná», tam Ä‘iện hạ đến tiếp phong cho ta nên nán lại phá»§ má»™t lúc. Cùng lúc đó Hà Doanh Ä‘ang đánh đà n và thổi tiêu, khiến cho Ä‘iện hạ nghe đến say mê."
Lá»™ Minh nhìn hắn ná»a tin ná»a tháºt, lưỡng lá»± nói: "Chẳng lẽ tà i cá»§a nà ng lại cao đến thế ư? Khiến cho cả Tam Äiện hạ lẫn Lưu lão động tâm?"
Lê Thanh khoanh tay nhìn vá» phÃa tiểu viện cá»§a Hà Doanh, cháºm rãi nói:" Lưu lão nói bản nhạc do Hà Doanh đà n lão chưa nghe qua bao giá», nhưng lá»i hát lẫn Ä‘iệu nhạc đã khiến cho lão xúc động. Vì váºy lão há»i ta có thể tìm nà ng mượn má»™t bản nhạc hay không!"
Lá»™ Minh đặt con cá» lên bà n, sau đó cÅ©ng đứng dáºy, há»i:" Ngươi thấy sao?"
Lê Thanh im lặng không đáp, cho đến khi Lá»™ Minh đã tò mò đến cá»±c Ä‘iểm, hắn má»›i trầm giá»ng đáp: "Dù gì đây chỉ là má»™t nữ nhân mà thôi! Không thể vì nà ng mà là m há»ng đại cục cá»§a chúng ta được!" Nói tá»›i đây, hắn bước tá»›i bà n cá», nói:" Vừa rồi, Thúy Hoa có tá»›i khu cá»§a nà ng gây chuyện, qua đó phải công nháºn tÃnh cách cá»§a nà ng rất thú vị?"
Lá»™ Minh nói:" Không sai, ta vốn nghÄ© nà ng là tiểu thư đà i các, nhất định không chịu được những lá»i lẽ khiếm nhã đó. Không ngá» sá»± trấn tÄ©nh cá»§a nà ng lại rất có phong độ cá»§a má»™t vị đại tướng quân, xém chút nữa đã tiêu diệt thanh thế cá»§a Thúy Hoa rồi."
Nói tá»›i đây, y lại nhìn Lê Thanh và cưá»i, tiếp tục: "Nói cho cùng, Ä‘iểm nà y ta phải đồng tình vá»›i Hà Doanh. Loại đà n bà như Thúy Hoa, ngươi liệu có thể chịu đựng được bao lâu nữa đây?"
Má»™t tia ná»™ ý khẽ lướt qua mặt Lê Thanh, hắn nói vá»›i giá»ng khó chịu:" Thúy Hoa tâm cÆ¡ ngay thẳng, thá»±c là má»™t nữ nhân hiếm có!"
Lá»™ Minh cưá»i ha hả, thấy sắc mặt cá»§a Lê Thanh khó coi, liá»n không tranh cãi vá»›i hắn vá» vấn đỠnà y nữa. Dẫu sao hắn thÃch nữ nhân nà o là chuyện cá»§a hắn, Lá»™ Minh không thèm quản.
Trông sắc mặt cá»§a hắn, Lá»™ Minh thầm nghÄ©: “Tiểu tá» nà y tháºt dá»… biểu lá»™ cảm xúc, nhưng nói gì thì nói, hắn vẫn là đại tướng quân. Nhưng hình như hắn cÅ©ng có hảo cảm đối vá»›i Hà tiểu thư. Vá» việc nà y phải thưá»ng xuyên nhắc nhở hắn thôi… Hắn rÆ¡i và o lưới tình sẽ tốt cho ta biết bao!'
Ngay láºp tức, y liá»n nói lảng sang chuyện khác: "Hôm kia, cái gã tên Lệnh Cô gì mà đã cứu Hà Doanh đấy, ngươi có tra được lai lịch cá»§a gã không?"
Äá»™ng tá»›i việc nà y, khuôn mặt cá»§a Lê Thanh thoáng giáºn, sau đó trở lại nghiêm chỉnh, lắc đầu, nói: “Không có được thông tin gì! Loại ngưá»i như váºy, khi hà nh động sẽ không bao giá» lưu lại dấu tÃch gì. Chuyện nà y tháºt không đơn giản tà nà o." Nhắc tá»›i há» Lệnh Hồ, nhãn thần Lê Thanh chợt trà n đầy thù háºn, trong đầu hắn hiện lên cái cảnh Hà Doanh và gã đó nắm tay, âu yếm nhìn nhau. Hắn liá»n động ná»™, hằn há»™c nói: "Ta tháºt sá»± muốn bắt được cái gã khốn kiếp ấy, rồi tá»± tay đánh má»™t tráºn cho hả dạ."
Tà i sản của Vô Ảnh Chân Ma
28-09-2010, 02:32 PM
Trai Không Dê Gái Không Yêu
Tham gia: Mar 2008
Bà i gởi: 1,146
Thá»i gian online: 4 tuần 1 ngà y 12 giá»
Thanks: 3,841
Thanked 20,263 Times in 926 Posts
Loạn Thế Hồng Nhan Mộng
Tác giả: Lâm Gia Thà nh
Chương 20: Con tim đã rung động.
Dịch: alectan
Biên: Dark Blood
Nguồn: Tà ng Thư Viện - Quần Anh Hội
"Có phải ngưá»i do hắn phái tá»›i hay không?" Lá»™ Minh tháºn trá»ng há»i.
Lê Thanh suy ngẫm má»™t lúc, gáºt đầu đáp:
_ Äây là khả năng lá»›n nhất.
Hắn dừng lại thở dà i một hơi, nói tiếp:
_ Giống như gã Lệnh Hồ Hòa kia, xuất hiện có thần thái như long như phượng, ta tháºt sá»± không tin hắn có thể quy tụ dưới trướng mình những ngưá»i như váºy, và cam tâm là m má»™t nhân váºt vô danh.
Lá»™ Minh cÅ©ng gáºt đầu, nói:
_ Mạng lưới tình báo cá»§a chúng ta vẫn chưa bao phá»§ hết kinh thà nh. Có lẽ những ngưá»i nà y đã thà nh danh từ lâu rồi, ngặt ná»—i chúng ta không biết đến mà thôi.
Lê Thanh nhìn y, trầm tư hồi lâu, lên tiếng tán thà nh:
_ "Không sai, khả năng nà y cÅ©ng rất lá»›n." Nói tá»›i đây, hắn lại thêm và o má»™t câu: "Xem ra, ta phải tăng cưá»ng nhân lá»±c cho phương diện nà y má»›i được."
Lộ Minh bỗng đổi đỠtà i:
_ Ta thấy thái độ của Hà Doanh đã thay đổi rồi.
Nháºn ra Lê Thanh Ä‘ang lá»™ vẻ thắc mắc, y má»›i nói tiếp:
_ Má»™t đại mỹ nhân như váºy mà ngươi cứ lì lợm cố chấp giống như má»™t con trâu. Việc nà y miá»…n bà n, chỉ cần Lê đại tướng quân ra tay, ná»™i hai ba lần thôi đã chiếm trá»n con tim cùa nà ng rồi, sau đó ngươi muốn là m gì cÅ©ng được, khá»i cần viện cá»› nà y ná» gì nữa!
Y vừa nói vừa nhìn Lê Thanh chằm chằm, thấy hắn Ä‘ang lưỡng lá»±, trong lòng thầm kêu khổ: “Việc nà y không ổn rồi. Tiểu tá» nà y cứ tránh né Hà Doanh mãi, cả việc nói chuyện thông thưá»ng cÅ©ng không là m, giống như thèm muốn chết nhưng chẳng dám là m gì sất. Lạy trá»i, ngà n vạn lần đừng để nữ nhân kia há»›p hồn hắn!â€
Lê Thân thấy y Ä‘ang nhìn mình chăm chú, không khá»i phát giáºn mà quát:
_ Bá»›t nói nhảm ngay cho ta! Táºp trung và o chuyện chÃnh Ä‘i.
Lá»™ Minh đón lấy chung trà ả nha hoà n vừa dâng lên, cháºm rãi nói:
_ Vấn đỠđó chÃnh là : Thả dây dà i câu cá lá»›n!
*****
"Tiểu thư, ăn xong chúng ta ra ngoà i dạo chÆ¡i Ä‘i!" Äây là lần đầu tiên Tiểu Hoà n chá»§ động rá»§ rê nên Hà Doanh liá»n mỉm cưá»i vá»›i nà ng. Tiểu Hoà n tiếp lấy ánh mắt cá»§a tiểu thư, thẹn thùng nói:
_ Chỉ tại ở riết trong nhà nhà m chán quá, thà nh Thiên Quan nà y cứ như cái cÅ©i váºy. Tiểu thư, dù chúng ta có Ä‘i ra ngoà i cÅ©ng có ai thèm để ý đâu, cho nên chúng ta Ä‘i Ä‘i nha!
Tâm trà cá»§a nà ng Ä‘ang hướng vá» sá»± tá»± do phÃa sau dãy tưá»ng dà y cá»™m kia, nà ng nói tiếp:
_ Äã tá»›i kinh thà nh được mấy ngà y, nhưng muá»™i vẫn chưa được quan sát thá»a thÃch bao giá».
“Äúng váºy, chÃnh ta cÅ©ng chưa được Ä‘i tham quan toà n thà nh nữa!†Hà Doanh thầm nghÄ©, tÃnh hiếu kỳ trá»—i dáºy. Nà ng quay đầu nhìn bức tưá»ng Ä‘ang ngăn cách nà ng vá»›i thế giá»›i bên ngoà i, trong lòng tá»± nhá»§: “Nếu muốn vượt tưá»ng ra ngoà i, xem ra muốn mang theo Tiểu Hoà n cÅ©ng không khó khăn cho lắm. Nhưng phải tháºt cản tháºn, không thể cho ai biết được ta có võ vông.â€
Äối vá»›i Tiểu Hoà n, Hà Doanh tuyệt đối không nghi ngá», chỉ lo vạn nhất không bằng nhất vạn, e nó lỡ miệng hé chuyện nà y ra ngoà i. Äến lúc đấy chắc ta hết đưá»ng trốn."
Nà ng suy nghÄ© má»™t lúc, xét tá»›i việc cùng Tiểu Hoà n trèo tưá»ng ra ngoà i, nà ng liá»n nhìn Tiểu Hoà n mỉm cưá»i.
Tiểu Hoà n vốn ở chung vá»›i Hà Doanh từ nhá», bây giá» nét mặt lá»™ rõ vẻ bị kÃch động, không khá»i khiến nà ng vui thầm. Ngay khi thấy Hà Doanh mỉm cưá»i, Tiểu Hoà n liá»n trở nên nghiêm chinh, tin chắc rằng lát nữa mình sẽ được ra ngoà i dạo chÆ¡i.
Sau ná»a giá», hai chá»§ tá»› đã xuất hiện trên con đưá»ng huyết mạch cá»§a kinh thà nh. Hà Doanh lẫn Tiểu Hoà n Ä‘á»u cải trang thà nh hai gã sai vặt giống như hồi ở thà nh Bắc Môn.
Mặc dù Ä‘ang mang thân pháºn đầy tá»›, nhưng chẳng ai dám tá» thái độ khinh rẻ hai ngưá»i. Hà Doanh tuy Ä‘ang đội lốt nghèo hèn, nhưng toà n thân vẫn toát ra má»™t loại khà chất cao quý thiên bẩm. Thà nh ra Ä‘i tá»›i đâu, ngưá»i ta tưởng nà ng vốn là công tá» cá»§a đại phú há»™ nà o đó, do rảnh rá»—i nên má»›i thay đổi trang phục Ä‘i ngao du.
Hai ngưá»i vừa Ä‘i vừa cố tránh những gã có Ä‘eo vÅ© khÃ.
Bên đưá»ng, các cá»a hà ng đủ loại má»c lên san sát nhau, thế nhưng hai ngưá»i dạo qua các cá»a hà ng son phấn và đồ trang sức. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, những sạp bình dân cÅ©ng được cả hai lưu tâm lui đến. Tuy váºy, há» Ä‘á»u tương đối tiết kiệm, không dám vung tiá»n thái quá. Bởi vì, từ ngà y đến kinh thà nh, Lê Thanh vẫn chưa chu cấp cho nà ng má»™t đồng nà o, tiá»n hai ngưá»i Ä‘ang tiêu xà i Ä‘á»u do Ä‘em từ nhà theo.
Số ngân lượng nà y rất eo hẹp, mặc dù và ng bạc châu báu Ä‘em theo không Ãt, nhưng chỉ được dùng cho những lúc cấp bách. Nên khi hai ngưá»i muốn mua má»™t váºt gì đó, Ä‘á»u phải đắn Ä‘o suy nghÄ© rất kỹ lưỡng.
"Ôi, tiểu.... công tá», mau lên nà o!" Tiểu Hoà n phóng tá»›i sạp hà ng đằng trước, vui vẻ la lên. Hà Doanh tản bá»™ cháºm rãi ở phÃa sau, liếc mắt ngó và o, thấy sạp đó chỉ là má»™t tiệm tạp hóa kiếp trước rất hay thấy. Nhưng bù lại, chá»— nà y có rất nhiá»u chá»§ng loại mặt hà ng, trong đó có vô và n các mẫu trang sức nhá», được chạm khắc khá tinh tế. Chẳng trách sao Tiểu Hoà n lại cao hứng đến như váºy.
Lúc nà y, Hà Doanh chuyển hướng nhìn vá» phÃa má»™t thanh tiểu Ä‘ao Ä‘en như má»±c, lòng tò mò liá»n vá»›i tay cầm lấy. Khi rút tiểu Ä‘ao ra khá»i vá», nà ng lại không thấy mÅ©i nhá»n đâu, liá»n cảm thấy kỳ quái, thầm nghÄ©: “Thá»i xa xưa thế nà y đã có ngưá»i là m đồ chÆ¡i trẻ em ư? Rèn cây Ä‘ao gì không có mÅ©i Ä‘ao, tháºt ngá»™ quá!â€
Thanh Ä‘ao má»™t mà u Ä‘en kịt, không hỠánh lên sắc kim loại, nhưng lại rất nặng, cầm lên xem kỹ thấy khá xấu xÃ. Nhưng linh cảm mách bảo Hà Doanh rằng nó có Ä‘iá»u gì đó đặc biệt. Tiểu Hoà n đứng bên cạnh, chỉ liếc thoáng qua, mở miệng nói:
_ Tháºt thô kệch, tiểu thư, tá»· muốn mua nó là m gì váºy?
Hà Doanh không trả lá»i, chỉ nhìn lão chá»§ sạp chăm chú, há»i:
_ Lão bản, thanh tiểu Ä‘ao nà y dùng để là m gì váºy? Tại sao lại không có mÅ©i Ä‘ao chứ?
Lão bản kia là một hán tỠcao gầy, niên kỷ đã quá tứ tuần, trên mặt có một vết sẹo rất sâu, là m tăng thêm vẻ sầu khổ cho gương mặt lão.
Ông nhìn qua thứ trong tay Hà Doanh, lúng túng nói:
_ Váºt đó tiểu nhân vô tình đà o được nó lên, cÅ©ng chẳng biết để là m gì. Nếu ngà i muốn mua, tiểu nhân chỉ tÃnh hai đồng thôi.
Hà Doanh ngắm nghÃa tiểu Ä‘ao má»™t hồi, rồi lấy hai đồng đưa cho lão bản. Nà ng cảm thấy ngưá»i nà y buôn bán rất thà nh tháºt, liá»n quay sang nói vá»›i Tiểu Hoà n:
_ Muá»™i còn muốn mua cái gì nữa không? Cứ thoải mái chá»n thêm và i thứ Ä‘i!
Tiểu Hoà n vui vẻ chá»n và i thứ váºt phẩm nhá», tổng cá»™ng lại chỉ có mưá»i đồng. Hai ngưá»i tiếp tục cuá»™c dạo phố, nhưng sau má»™t hồi đã cảm thấy mệt. Tiểu Hoà n chỉ và o má»™t khách sạn phÃa trước, hà o hứng nói:
_ Tiểu thư, chúng ta và o đó nghỉ chân tà nha!
Vừa nói xong, nà ng bỗng le lưỡi lắc đầu, khe khẽ nói:
_ Không được rồi, phải tiết kiệm tiá»n.
Lúc nà y, có má»™t đám thanh niên ăn váºn xa hoa cưá»i nói bước và o khách sạn. Ngạc nhiên thay, giữa đám ngưá»i đó lại là Lê Thanh! Ngay khi đó, má»™t thiếu nữ áo xanh cất tiếng gá»i:
_ Thanh ca ca!
Cô ta nhảy xuống ngá»±a, chạy đến trước mặt Lê Thanh, gắt gá»ng:
_Sao mấy ngưá»i tá»›i nhanh quá váºy? Ta cứ tưởng cưỡi ngá»±a sẽ đến sá»›m hÆ¡n chứ!
Lê Thanh mỉm cưá»i ôn nhu vá»›i nà ng, ôm quyá»n chà o vị thiếu niên Ä‘i theo phÃa sau:
_ Minh tiểu công tá» cÅ©ng tá»›i ư? Xin má»i!
Thiếu niên kia vòng tay đáp lá»…. Hiện giá» thiếu nữ kia đã nÃu chặt tay áo cá»§a Lê Thanh, nÅ©ng nịu nói:
_ Thanh ca ca, ngươi chưa trả lá»i ta đó!
Lê Thanh cưá»i khổ lắc đầu, cầm lấy cánh tay nhá» nhắn cá»§a nà ng, nói:
_ Nguyệt nhi, muội vẫn chưa trưởng thà nh.
Thiếu nữ nghe xong liá»n vui hẳn lên, cùng Ä‘oà n ngưá»i Ä‘i và o.
*****
Bên ngoà i, Tiểu Hoà n phẫn nộ nói:
_ Tiểu thư, hắn tháºt đáng chết!
Hà Doanh thầm thở dà i, nhìn sang vẻ mặt đầy căm háºn cá»§a Tiểu Hoà n, không khá»i cưá»i khổ, nói:
_ Muá»™i đừng suy nghÄ© nhiá»u, miá»…n chúng ta không bị hắn giam cầm là được.
Tiểu Hòan vẫn còn tức anh ách, nói tiếp:
_ Hình như tá»· không bao giá» tức giáºn phải không?
Hà Doanh nhìn nét mặt giáºn dữ cá»§a Tiểu Hoà n, nói:
_ Ta Ä‘á»i nà o mặt dà y đến mức không bao giá» nổi giáºn được? Ta chỉ không có hy vá»ng và o chuyện vợ chồng thá»±c thụ vá»›i hắn thôi.
Nói tá»›i đây, nà ng nháºn ra sâu trong lòng mình vẫn còn vương vấn chút tình cảm vá»›i Lê Thanh. Dù sao, hiện giá» hắn là ngưá»i duy nhất nà ng có thể dá»±a dẫm và o.
Hà Doanh chợt rùng mình, tá»± phản bác chÃnh mình: “Không được, tuyệt đối không nên nghÄ© như váºy! Ta nhất định sẽ tìm ra con đưá»ng thÃch hợp cho mình để tồn tại trong cái thế giá»›i há»—n loạn nà y!â€
Khi Ä‘ang suy nghÄ©, nà ng chợt ngẩng đầu lên, thấy má»™t thanh niên trong bá»™ trang phục nhà nho mỉm cưá»i vá»›i mình. Nà ng nhoẻn miệng cưá»i đáp trả, những lá»i vừa định nói ra cÅ©ng tá»± động thu lại.
Thanh niên kia bước tới, lịch sự nói:
_ Vị tiểu công tỠđây, xin má»i!
Hà Doanh đáp lễ:
_ Công tá», má»i!
Ngưá»i thanh niên lại tiếp:
_ Tại hạ thấy công tá» tuy còn khá trẻ, nhưng rất có khà phách cá»§a má»™t nhân tà i, quang minh lá»—i lạc. Không biết ta có thể má»i ngươi chén rượu được không?
Tà i sản của Vô Ảnh Chân Ma
Từ khóa được google tìm thấy
áåñïëàòíûé , áåòàëèíê , àâòîêðåñëî , àëüôà , èçäàòåëüñòâî , ëîãèñòèêà , èíòåðíåòå , èñòîðèè , êðþ÷êîì , hong nhan loan 20 , ïîðíîðàññêàçû , loan the hong nhan , loan the hong nhan mong , loan thehong nhan ebook , loạn thế hồng nhan , ñìàðòôîíû , ýíöèêëîïåäèÿ