Quyển 13: Thiên đạo chi tranh Chương 57: Viêm long biến
Biên dịch: mindinusa
Nguồn: 4vn.eu
Thời gian mười năm đủ cho thiên hạ phát sinh nhiều biến hóa.
Đối với rất nhiều nhân sĩ giang hồ mà nói, Lý Nhạc Phàm chẳng qua là truyền thuyết mà thôi. Về chuyện xưa của hắn, thường xuyên được người ta kể lại, trở thành một đề tài tiêu khiển của mọi người khi rảnh rỗi.
Có nhiệt huyết, có cảm động, có bi thương!
Có lẽ, thật lâu sau, mọi người cũng dần dần quên đi cái tên Lý Nhạc Phàm, ở trên thế gian cũng không còn có mấy người nhớ tới hắn. Bởi vì hắn giống như là một truyền thuyết.
Lý Nhạc Phàm, nam nhân, người Lưu Thủy thôn của Ninh huyện, từ nhỏ tới lớn làm nghề thợ săn.
Mười hai tuổi, Lý Nhạc Phàm cùng với cao thủ tiên thiên giao đấu, đánh xong một trận thì đầu tóc bạc trắng...
Mười sáu tuổi, Lý Nhạc Phàm bị những kẻ quyền quý hãm hại, sung quân vào "Tử dịch doanh", ở trong sinh tử giết chóc đã tạo nên cái tên Chiến Cuồng...
Bốn năm sau, Lý Nhạc Phàm được đặc cách cho xuất doanh, trở về gia viên, nghe được tin dữ của thân nhân, dưới cơn thịnh nộ, một mình xông vào Thái gia lấy lực lượng một người chém giết mười mấy tên võ giả giang hồ, ngạnh kháng sự liên thủ của bốn cao thủ tiên thiên, cuối cùng an toàn trở ra...
Cũng lúc đó, Lý Nhạc Phàm được đưa tên vào trong « Hắc bảng », gặp phải sự truy sát của vô số nhân sĩ giang hồ, tiền đồ hung hiểm, sinh cơ mong manh... Trên giang hồ không khỏi nổi lên một hồi tinh phong huyết vũ.
Hai tháng sau, Lý Nhạc Phàm lại tái hiện giang hồ, cùng với Đao Si đánh một trận, kết quả chưa rõ...
Vài ngày sau, Lý Nhạc Phàm đi tới Tư Mã phủ ở Hàng Châu, chiến đấu anh dũng cùng kẻ địch, cứu thoát muội muội Nhã nhi, thong dong rời đi...
Lại không tới mấy ngày sau, Lý Nhạc Phàm đột nhiên tới Bình Nham đỉnh, lửa giận ngút trời, lực áp quần hùng, đả thương nặng thành chủ "Thanh Vân thành" Bộ Siêu Quần...
Sau trận chiến này, cái tên "Lý Nhạc Phàm" đã được vang động khắp giang hồ, ở trong thế hệ trẻ, không có ai có thể vượt qua hắn.
Rồi sau đó, Lý Nhạc Phàm chống đối triều đình, chiến đấu ngoại tộc, trợ giúp nghĩa quân, sáng tạo chiến trận, phòng thủ biên quan, đánh bại vạn địch... Không có hành động nào mà không kinh thiên động địa!
Trên đại hội võ lâm, Lý Nhạc Phàm triển lộ thực lực, tụ họp bên cạnh vô số cao thủ, lại đem hai tu sĩ đánh bại. Danh tiếng của hắn được đẩy lên tới đỉnh cao của thiên hạ!
Chỉ tiếc, tới lúc này, Lý Nhạc Phàm đột nhiên tiêu thất vô tung nhưng không khí, chỉ chớp mắt đã trôi qua mười năm.
Đối với giang hồ, hắn chỉ là truyền thuyết.
Đối với thiên hạ, hắn chỉ là truyền thuyết.
Ngay hôm nay, ngay giờ khắc này, một nhân vật trong truyền thuyết lại sống sờ sờ trước mặt mình, tâm thần của đám người Du Tùng Nham giống như gặp phải va chạm mãnh liệt, run rẩy ầm ầm lên. Mà cảm thụ sâu sắc nhất chính là Du Tùng Nham, Khuất Liệt Dương và Thiên Trì thất quái. Mười năm trước bọn họ cũng tham dự đại hội võ lâm, chỉ bất quá là lúc đó bọn họ chưa có tiếng tăm gì. Chỉ là chen chúc trong đám người, nhìn những đại nhân vật ở xa xa mà thôi. Lúc đó hung thần Lý Nhạc Phàm đã làm cho bọn hắn rung động thật sâu. Hiện tại đột nhiên nhìn thấy đối phương, bọn họ không biết là nên kích động hay sợ hãi.
Hạ Khinh Trần và Nguyên Thác nhìn nhau, mục quang chớp lóe, tựa hồ như đang trao đổi gì đó!
Chỉ một cái tên "Lý Nhạc Phàm" đã khiến cho nhiệt độ không khí lúc này cũng giảm đi ba phần!
"Khụ!"
Một tiếng ho nhẹ đả khai không khí căng thẳng.
Nguyên Thác tiến lên một bước, khách khí nói:
- Tại hạ Vũ Thần điện Nguyên Thác, đã từng nghe qua Hạng sư huynh nhắc tới tên của các hạ, đối với các hạ khen không tiếc lời, không nghĩ tới hôm nay có may mắn gặp ở chỗ này...
Nhạc Phàm im lặng không nói, hắn hiển nhiên không biết tới Hạng sư huynh trong miệng của Đạo Nguyên, nhưng đối phương tới đây với ý đồ bất thiện, thế thì giữa bọn họ cũng không có gì đáng nói cả.
Tiếp theo, Nguyên Thác lại nói:
- Gốc Tử diệp thất tinh quả này chính là thuốc dẫn trong luyện đan, có tác đụng lớn với hai chúng ta, hi vọng các hạ không có nhúng tay vào, hai người Nguyên mỗ vô cùng cảm kích.
Nếu là người khác, Nguyên Thác đã sớm giết người ta cho xong việc, không phải tốn lời khách khí như thế. Bất quá đối phương là người có hung danh hiển hách mười năm trước, một chiêu đả thương nặng tu sĩ của Phiêu Miểu phong và Thánh Vực, dĩ nhiên là có tư cách nói chuyện ở đây.
"Tư tư tư!"
Ở trên bả vai, tiểu hoàng xà hướng về phía địch nhân kêu thét, bên trong tiếng kêu có hàm chứa một loại lo lắng không yên.
Nhạc Phàm nhìn một chút về phía "Tử diệp thất tinh quả", sau đó hỏi:
- Vật kia là do ngươi dời tới đây trồng phải không?
"Tư!"
Tiểu hoàng xà gật đầu giống như người, nhìn qua có chút buồn cười.
Thấy cảnh này, đám người Hạ Khinh Trần đều âm thầm ngạc nhiên, linh tính của nó thật là cao a!
- Thiên tài địa bảo, vốn là vô chủ, duy chỉ có người có duyên là đạt được.
Nguyên Thác chậm rãi nói, muốn chiếm lấy tiên cơ, tránh mình rơi vào thế cưỡng đoạt đồ vật của ngươi khác, lúc đó cũng chỉ có thể là đuối lý.
Nhạc Phàm thản nhiên liếc mấy người một cái, nói:
- Thứ kia ta muốn, các ngươi đi đi.
Nói xong, Nhạc Phàm hướng thẳng chỗ Tử diệp thất tinh quả sinh trưởng đi tới.
Mấy người Du Tùng Nham chậm rãi thối lui, mà Giang Tiểu Phong thấy không khí có chút không đúng cũng đồng dạng lui qua một bên, tránh cho tai họa rơi phải đầu.
Hạ Khinh Trần đang muốn mở miệng thì Nguyên Thác đã nói trước. Thân là một tu sĩ, há có thể chịu được vũ nhục như vậy? Mặc dù trong lòng hắn có chút kiêng kỵ, nhưng vì tôn nghiêm của mình, hắn không thể không đứng ra.
- Thật là bá đạo! Nếu các hạ đã cậy mạnh như vậy, thế thì để ta xem thử nắm đấm của ngươi có lớn như vậy không.
Hừ lạnh một tiếng, cơn tức giận của Nguyên Thác bạo phát ra, cơ nhục tứ chi trở nên cứng như thép, toàn thân tản mát ra một cổ lực lượng khủng bố, khí tức giống như hồng hoang Ma Thần!
Trong vòng mười trượng, mưa gió rít gào, thiên địa biến sắc.
Sắc mặt Hạ Khinh Trần khẽ biến, đám người Du Tùng Nham lại càng không thể thừa thụ, liên tục thối lui.
Ngay cả người ở xung quanh đã như thế, Nhạc Phàm vốn là mục tiêu, áp lực phải chịu không cần nói cũng có thể nghĩ.
- Ta không muốn ra tay.
Nhạc Phàm nhàn nhạt mở miệng, biểu tình không chút thay đổi, hắn lại vừa chìm vào bên trong dòng suy nghĩ đau thương về quá khứ.
Đúng vậy, ở trong cơn đau thương, chuyện gì cũng không muốn làm, bao gồm cả đánh nhau.
Nguyên Thác nghe vậy lại càng giận như điên, đối phương lại cho rằng mình căn bản không đáng cho đối phương ra tay.
- Tốt! Rất tốt! Nếu các hạ không muốn ra tay, Nguyên mỗ cũng không khách khí...
Lời còn chưa dứt, chỗ Nguyên Thác vừa đứng chỉ còn lại một cái tàn ảnh, còn người đã lao vút tới phía trước!
Tốc độ thật nhanh! Lực lượng thật mạnh!
Giang Tiểu Phong và đám người Du Tùng Nham chỉ mấy thấy loang loáng ở trước mắt, nắm đấm của Nguyên Thác đã tới gần mặt của Nhạc Phàm!
"Ba!"
Một quyền mới nhìn thì vô cùng uy mãnh cư nhiên lại bị Nhạc Phàm tiếp được một cách vững vàng bằng một bàn tay, thậm chí là thân thể cũng không có chút động!
Đây gọi là gì? Là dùng lực lượng hay kỹ xảo?
Đám người Du Tùng Nham cực kỳ rung động, tuy bọn họ không phải là tu sĩ nhưng cũng có thể cảm nhận được uy áp của một quyền vừa rồi. Nếu như bọn họ là mục tiêu của nó thì tuyệt đối là thập tử vô sinh.
Hạ Khinh Trần đồng dạng cũng phải động dung, hắn cũng có hiểu chút ít về võ công của Nguyên Thác. Chiến Thần Điện không tu kỳ thuật, mà chú trọng lực đạo, không ai có khả năng cùng bọn họ cứng rắn ngạnh kháng được.
Ở trên người Lý Nhạc Phàm, Hạ Khinh Trần tựa hồ cảm giác được một loại cảnh giới vô cùng cao siêu, hóa phức tạo thành đơn giản, đại xảo bất công, hồn viên như thiên, diệu nhược điên hào! (Chỗ này khó dịch quá, ta để nguyên - DG)
Đương nhiên, người nhận thức được sâu sắc nhất dĩ nhiên là Nguyên Thác. Hắn đối với lực lượng của mình phi thường tự tin, nhưng hiện tại, hắn cảm thấy mình như đang gặp phải một ảo giác không chân thật. Lực lượng của mình đi nơi nào? Có thể đem kỹ xảo vận dụng đến cảnh giới như vậy, không phải là rung động có thể đủ được. Thậm chí, hắn cảm nhận được một tia sợ hãi!
Sửng sốt qua đi, Nguyên Thác lại lần nữa động thân...
Thắt lưng vặn một cái, cả người nhảy lên trời cao, cước kình hóa một thành vạn, tựa như mưa xối xả xuống!
Công kích lần này thì mạnh hơn lần trước rất nhiều. Nguyên Thác rất có lòng tin, đối phương nhất định không thể dễ dàng tiếp được, chỉ cần đối phương dám tiếp đòn thì không chết cũng phải trọng thương!
"Oành! Oành! Oành! Oành Oành!"
Từng tiếng vang như phá nát không khí phát ra, khiến cho người ta nhịn không được mà ướt đẫm lưng áo.
- Mau né nhanh!
Giang Tiểu Phong gấp giọng hô to, không nghĩ tới Nhạc Phàm vẫn còn đứng yên không nhúc nhích, quả thực giống như một tên đại đầu gỗ.
"Tước lý ba lạp..."
Kình vũ hạ xuống, hoàn toàn đem Nhạc Phàm bao phủ bên trong, không thấy bóng dáng. Quá trình thuận lợi như vậy, ngay cả Nguyên Thác cũng phải cảm thấy có chút không tưởng tượng nổi, chẳng lẽ đối phương sợ đến choáng váng rồi sao? Hay là muốn tìm cái chết?
Không chỉ là Nguyên Thác, đám người Du Tùng Nham cũng muốn hôn mê rồi. Bọn họ thật không rõ, Lý Nhạc Phàm vì cái gì mà đứng yên bất động, chẳng lẽ hắn thật sự là một kẻ ngốc? Coi như là kẻ ngốc đi, nếu gặp phải nguy hiểm cũng phải biết chạy chứ a!
Nhạc Phàm đương nhiên là không ngốc. Hắn không động, chỉ là vì hắn không muốn động, hắn lười động.
Hắn mệt mỏi, quá mệt mỏi, mệt mỏi suốt mười năm, hắn mỗi ngày đều là đang tìm kiếm quá khứ, chưa từng có một ngày yên tĩnh, kiên trì như vậy, có thể nào không khiến cho người ta mệt mỏi? Nếu như đổi lại là thường nhân, chỉ sợ sớm đã điên mất rồi.
Nếu như có thể, Nhạc Phàm thật hi vọng chính mình được nhắm mắt lại, ngủ một giấc thật thống khoái, cái gì cũng không muốn nhớ, cái gì cũng không cần chú ý, cứ như vậy mà ngủ thiếp đi.
Song, Nhạc Phàm vẫn đang kiên trì, một mực kiên trì, nếu như hắn thật sự là lùi bước, vậy thì hắn không còn là Lý Nhạc Phàm.
Vô số ý niệm chợt lóe ở trong đầu rồi biến mất.
Giữa trầm mặc, ở chỗ Nhạc Phàm đang đứng đã phát sinh ra biến hóa, một luồng sáng như lửa đỏ bỗng nhiên bộc phát ra, xông thẳng lên trời!
Sắc mặt Nguyên Thác đại biến, hắn cảm giác mình giống như là đang đá trên một khối bông, không thể phân biệt được độ mạnh yếu.
Thời khắc sinh tử, nguy cơ bị phản kích, Nguyên Thác cũng không dám quan tâm tới chuyện gì khác, vội lui lại phía sau...
- Đây, đây là thứ gì? Xảy ra chuyện gì?
Mọi người chăm chú nhìn lại, chỉ thấy ở trong hỏa diễm hừng hực, có một thân ảnh kiên quyết đứng vững!
Thế lửa càng ngày càng mạnh, phát sinh ra biến hóa kỳ diệu, tựa hồ như đang chuẩn bị cho thứ gì đó...
Dần dần... dần dần...
Hỏa diễm bành trướng, hóa thành thị kình giống như đám mây, mềm mại mà vô hình!
Ở bên trong thị kình, có một đầu viêm long đang yên lặng ngủ say.
"Xuy..."
Long nhãn đột nhiên mở ra, bắn ra ức vạn quang mang!
Quyển 13: Thiên đạo chi tranh Chương 58: Hỗn chiến
Biên dịch: mindinusa
Nguồn: 4vn.eu
"Gầm......"
Một tiếng rồng ngâm kinh động cả rừng núi, khí thế mạnh mẽ quét ngang trời đất!
Vô luận là cao thủ giang hồ như Giang Tiểu Phong, đám người Du Tùng Nham, hay là tu sĩ thiên đạo như Nguyên Thác, Hạ Khinh Trần, đều bị cảnh tượng oai hùng trước mắt chấn động dữ dội!
Xung quanh Nhạc Phàm, một đầu viêm long dài mấy trượng đang uốn quanh, giương nanh múa vuốt giữa không trung, hướng cái đầu khổng lồ nhìn về phía mọi người, ánh mắt giống như thực chất như có thể đem linh hồn của bọn hắn xuyên thủng.
Giang Tiểu Phong và đám người Du Tùng Nham kiệt lực giữ vững bình tĩnh, nhưng sự sợ hãi hiển lộ trong con mắt bọn họ thì không sao che dấu được.
Vẻ cẩn thận trên khuôn mặt của Nguyên Thác và Hạ Khinh Trần cũng càng ngày càng đậm.
Đối với việc hóa khí thành hình thì bọn họ cũng không coi vào đâu, điều chân chính làm bọn hắn kiêng kỵ chính là sát khí tản mát ra từ trên thân của viêm long.
Giờ khắc này, Lý Nhạc Phàm giống như một đầu mãnh thú bất diệt đến từ thời viễn cổ, một kẻ ác ma đến từ Cửu U thâm uyên!
Đối mặt tồn tại khủng bố như vậy, Nguyên Thác sớm đã thối chí mười phần, chỉ bất quá, mắt thấy "Tử diệp thất tinh quả" sẽ thành thục trong chốc lát, bảo hắn làm sao buông bỏ được? Bảo hắn làm sao cam tâm đây?
Nếu như, có thể kéo dài thời gian thêm chốc lát, đợi đến khi quả cây thành thục [chín hẳn - gợi ý bởi Tiểu Dê]...
Nghĩ như thế, Nguyên Thác lặng lẽ truyền âm cho Hạ Khinh Trần:
- Hạ huynh, Tử diệp thất tinh quả là kỳ ngộ trăm năm khó được, Lý Nhạc Phàm tuy rằng tràn ngập hung tính, nhưng nếu chúng ta liên thủ thì vẫn có hi vọng áp chế được hắn, kính xin Hạ huynh giúp ta một tay, ân tình này Nguyên mỗ sẽ nhớ kỹ.
- Điều này...
Hạ Khinh Trần do dự bất định, tuy rằng hắn cũng rất thèm "Tử diệp thất tinh quả", nhưng vì thế mà đắc tội Lý Nhạc Phàm, hắn thấy phi thường không đáng. Nhưng Nguyên Thác lại không cam lòng buông tay, lúc này mở miệng nhờ vả, hắn cảm thấy vô cùng khó xử.
Cân nhắc kỹ lưỡng một phen, Hạ Khinh Trần khẽ gật đầu một cái, cuối cùng vẫn lựa chọn đứng về phía Nguyên Thác. Dù sao hai người còn có quan hệ về môn phái, lần này bọn họ ra ngoài còn có nhiệm vụ trong người, nếu như một người xảy ra sự cố, khi hắn trở về thì cũng khó lòng cấp cho người ta một cái công đạo.
Có sự đồng ý của Hạ Khinh Trần, lòng tin của Nguyên Thác được bành trướng, khí chất toàn thân mạnh mẽ dâng lên.
Cùng lúc đó, bên phía Nhạc Phàm lại phát sinh biến hóa.
Viêm long khổng lồ xoay quanh người Nhạc Phàm, chậm rãi đem hắn nâng lên không trung, nhìn như thiên thần giáng thế.
Một đóa hoa sen màu đỏ sậm chợt lóe ở trên ngực của Nhạc Phàm rồi biến mất, ngay sau đó hai mắt của hắn bị máu tươi nhuộm dần dần, đồng tử bắn ra quang mang đỏ ngầu!
Kia là đôi mắt như thế nào, trong vô tình ẩn chứa tuyệt vọng, trong điên cuồng ẩn chứa thống khổ, trong hung ác ẩn chứa bi thương!
Gầm lên một tiếng giận dữ, cơ nhục, xương cốt trên thân thể Nhạc Phàm phát ra những tiếng lách cách như sấm vang, đem khí thế của hắn đẩy lên tới đỉnh điểm!
Dưới áp lực này, Nguyên Thác rốt cục cũng nhịn không được mà ra tay...
- Lôi đình vạn quân...
- Kiếm táng vô lượng...
Quyền cước của Nguyên Thác giống như hồn thủy từ trên cửu thiên đổ xuống, hình lớn thế lớn, mỗi một chiêu thức đều ẩn chứa lực lượng vạn cân!
Hạ Khinh Trần thì chỉ có một thanh kiếm, một chiêu kiếm pháp, nhắm thẳng một đường, sắc bén vô cùng, uy phong của một kiếm này phảng phất như có thể chém trời đất làm đôi!
Hai người bọn họ, một người đại biểu cho lực lượng tột cùng, một người đại biểu cho hủy diệt đỉnh điểm, hai người kết hợp, uy thế tuyệt đối không kém hơn so với Lý Nhạc Phàm.
Hung quang trong hai mắt Nhạc Phàm bạo trướng, nắm tay hóa thành xích long (xích là màu đỏ, cũng giống như viêm long đều dùng để chỉ con rồng lửa có màu đỏ - DG), trực tiếp nghênh đón công kích của đối phương.
"Oanh long...!"
Va chạm như lôi động, mãnh liệt cuồng bạo.
Hai cổ khí thế cường đại va chạm, trong một khoảng thời gian ngắn trời sụp đất nứt, nhật nguyệt ảm đạm thất sắc!
Thiên địa đại biến, uy thế khôn cùng.
Đây chính là quyết đấu giữa cao thủ thiên đạo sao?
Ba người giao đấu khiến cho không khí chung quanh bị nhiễu loạn dị thường, ngay cả hô hấp cũng cảm thấy khó khăn.
Mọi người đều trợn mắt hốc mồm mà nhìn lên phía trên. Lúc này trong lòng mọi người cũng không có quá nhiều tâm tình và ý nghĩ, chỉ một lòng chìm đắm trong trận quyết đấu của cao thủ thiên đạo.
Lực lượng phá tan hết thảy, kỹ xảo diệu kỳ đỉnh cao, chiến đấu sướng khoái lâm ly.
Đây mới thực sự là cao thủ, đây mới thực sự là cảnh giới!
Mười năm trước, Lý Nhạc Phàm cùng với một tiễn kinh thiên kia biến mất.
Mười năm sau, Lý Nhạc Phàm lại trở về cũng với một thân lực lượng oanh động thiên hạ.
Giang Tiểu Phong đã sớm trốn đi thật xa, ánh mắt nhìn lên phía trên trời, không sao che dấu được vẻ sùng bái và kích động của mình.
Không sai, hắn là một tên vô lại, một tên ôn thần. Nhưng vô lại thì cũng có giấc mơ của mình, vô lại cũng có thứ để mình theo đuổi!
Thiếu niên nào không có lông bông? Thiếu niên nào không có nhiệt huyết?
Không quản cho tuổi thanh xuân đang trôi qua, trong lòng Giang Tiểu Phong vẫn như cũ, có một đám lửa đang thiêu đốt. Hồi tưởng lại những gì mình trải qua, hắn cười một cách phận nộ, cay đắng, ở trong trời đất này hắn cảm giác như mình vô cùng nhỏ bé, vô cùng yếu đuối.
Nguyên lai, đó là do chính mình không đủ kiên cường. Nguyên lai, đó là do chính mình không buông xuống được.
Hốc mắt của Giang Tiểu Phong rưng rưng, ẩn chứa sự hối hận. Hắn khát vọng trở nên mạnh mẽ, khát vọng đứng ở trên đỉnh phong của thế giới!
Hắn cũng là một kẻ gặp phải vận rủi trong quá khứ.
[- Chín rồi! Chín rồi ! Tử diệp thất tinh quả chín rồi! - Gợi ý bởi Tiểu Dê]
- Thành thục! Thành thục! Tử diệp thất tinh quả thành thục rồi!
Không biết là ai hô lên một câu, ánh mắt mọi người nhất thời xoay chuyển lại.
Ở trên mặt đá đen kia, gốc "Tử diệp thất tinh quả" dần dần đổi sắc, phát ra ánh sáng có màu sắc sặc sỡ, mùi thơm nồng đậm tràn ngập khắp rừng trúc, lượn lờ không tiêu tán.
Ánh mắt mọi người gắt gao nhìn "Tử diệp thất tinh quả", hô hấp trở nên dồn dập, có người thậm chí còn để lộ vẻ tham lam trong mắt.
Trước lợi ích thật lớn, bao nhiêu người sẽ mất đi lý trí? Bao nhiêu người sẽ liều lĩnh? Bao nhiêu người sẽ quên đi sinh tử? Lại có bao nhiêu người có thể chân chính giữ vững chính mình?
Nếu vào một khắc trước, mọi người tất nhiên là không dám tranh đoạt với cao thủ thiên đạo, nhưng hiện tại bất đồng, Lý Nhạc Phàm và hai người Nguyên Thác đang kịch chiến cùng một chỗ, tự nhiên là không rãnh đi quản chuyện khác, đây chính là cơ hội tốt ngàn năm có một. Chỉ cần đoạt lấy "Tử diệp thất tinh quả", sau đó đi tới nơi chân trời góc biển, tùy tiện tìm một chỗ tiềm tu, chẳng phải là sau này có thể tiêu diêu tự tại sao?
"Vụt!"
Khuất Liệt Dương là người đầu tiên xông tới, tốc độ có thể sánh bằng với chim bay sóng vỗ. Tiếp theo đó lão Tam của Thiên Trì thất quái, một người có khinh công tốt nhất cũng lao tới. Trong thời gian một cái hô hấp, hắn đã vụt lên sóng vai với Khuất Liệt Dương.
Khuất Liệt Dương thấy thế, trong lòng vừa hãi, lại vừa tức giận, lật tay vung kim câu về phía đối phương.
"Đang...!"
Binh khí va chạm, hai người quấn lấy nhau ở một chỗ.
Lúc này mọi người cũng đã kịp phản ứng.
Ngay sau đó, Giang Tiểu Phong, Du Tùng Nham, La Tường, phu thê Liên Vân Đình, Thiên Trì thất quái, tất cả đều nhằm phía Tử diệp thất tinh quả mà lao tới, chỉ có Băng Nguyệt tiên tử là lẳng lặng đứng nhìn lẳng lặng, không có ý động thân. Không có ai biết trong lòng nàng đang nghĩ gì, thái độ nàng lãnh đạm như thế, thật khiến cho người ta nhìn không ra thật giả.
Ở phía trước, Giang Tiểu Phong chống lại Du Tùng Nham, Khuất Liệt Dương, La Tường cùng với phu thê Liên Vân Đình thì chống lại Thiên Trì thất quái. Mỗi người một thủ đoạn, đánh nhau thành một đoàn, tràng diện vô cùng hỗn loạn!
Đột nhiên đúng lúc này có một bóng người thoáng hiện, lao cực nhanh về phía Tử diệp thất tinh quả.
Quyển 13: Thiên đạo chi tranh Chương 59: Xà vương lột xác
Biên dịch: mindinusa
Nguồn: 4vn.eu
Ở trên không trung, Nguyên Thác và Hạ Khinh Trần phối hợp vô cùng chặt chẽ, song Nhạc Phàm lấy một địch hai cũng không rơi vào thế hạ phong!
Song phương giằng co, thắng bại khó có thể phân ra liền được.
Nghe Tử diệp thất tinh quả đã muốn thành thục, trong lòng Nguyên Thác lại càng thêm khẩn cấp, hận không được lập tức nó thu vào trong tay. Nhưng quyền thế của Lý Nhạc Phàm ngập trời, không có chút ý tứ dừng tay, hơn nữa càng đánh càng mạnh, khiến cho bọn họ không có chút rảnh rỗi nào để đi làm chuyện khác.
Mắt thấy một bóng người lao về phía Tử diệp thất tinh quả, đám người Giang Tiểu Phong và Du Tùng Nham vừa sợ vừa giận, bọn họ không nghĩ tới vẫn còn có người ẩn tàng trong chỗ tối. Rất rõ ràng, âm thanh vừa rồi là do người đó tạo ra. Còn toàn bọn nhóm người mình đều bị đối phương tính kế.
- Không tốt!
- Tặc tử ngươi dám!
- Dừng tay!
Quát lên giận dữ, đám người Du Tùng Nham đều dừng tay, đồng loạt đuổi theo bóng người kia. Đúng lúc này có một đạo quang mang trắng tinh hiện ra, ẩn hàm uy của thiên địa, cứng rắn đem người nọ ngăn cản lại. Đúng là Băng Nguyệt tiên tử!
Mọi người nhất thời giật mình, nguyên lai Băng Nguyệt tiên tử bất hiện sơn bất lộ thủy lại có thủ đoạn lợi hại như thế!
- Là Độc lão quái!
Thấy rõ ràng người đến là ai, Giang Tiểu Phong thầm gào thét trong lòng, mình quả thực là đồ đầu heo, cư nhiên lại quên mất một kẻ âm hiểm xảo trá như thế này.
"Cạc cạc cạc!"
Cười lên quái dị, Hồ Bất Quy tiện tay ném ra một vật:
- Tất cả các người đều là những kẻ ngu ngốc!
"Oanh!"
Một vật nổ tung, khói màu nâu xám tràn ngập ra chung quanh, những cây trúc xanh lấy một tốc độ có thể thấy rõ ràng khô héo xuống!
Trong không khí, có một mùi gì đó khiến cho người ta ghê tởm.
Giang Tiểu Phong cũng là nhanh trí, vội hô to:
- Mọi người mau vận khí hộ thể, đây là "Thiên cơ hủ thi độc!", ngàn vạn không thể để cho nó dính vào thân thể! Lão quái vật khốn kiếp, quá độc đi! Lần sau gặp lại, để xem lão tử thu thập ngươi như thế nào!
Bị độc vụ vây khốn, mọi người cũng không có khả năng để ý tới những chuyện khác. Thấy thế, Hồ Bất Quy phi thường đắc ý, đang muốn đi đoạt Tử diệp thất tinh quả, bất ngờ lại có một bóng đen lao ra từ trong khói độc, đem hắn cản lại!
- Lại là ngươi!
Nhìn Băng Nguyệt, khuông mặt xấu xí của Hồ Bất Quy trở nên vặn vẹo khó coi:
- Ngươi cư nhiên không sợ thi độc, ngươi rốt cuộc là ai!?
Chính là một khắc ngắn ngủi này, có một cái bóng nhỏ đột nhiên hạ xuống từ trên trời, đúng ngay vị trí của Tử diệp thất tinh quả, chính là tiểu hoàng xà.
Thân hình tiểu hoàng xà bành trướng mãnh liệt lên, dùng sức há to mồm, hung hăng đem trọn gốc Tử diệp thất tinh quả một ngụm nuốt trộng.
- Nghiệt súc! Ngươi dám...
Hồ Bất Quy nổi gân xanh đầy trán, con mắt như muốn nứt ra, thi triển thế võ hướng tiểu hoàng xà công tới, hoàn toàn không để ý tới Băng Nguyệt.
Băng Nguyệt thấy thế khẽ vung tay lên, cuối cùng do dự một chút, lại hạ tay xuống.
Nhiều cao thủ tranh đoạt như thế, không nghĩ tới cuối cùng vẫn bị tiểu hoàng xà đoạt được, vật hồi nguyên chủ, quả nhiên là người định không bằng trời định.
Ám khí, độc cụ, hỏa lôi, võng lưới....
Một loạt thủ đoạn phô thiên cái địa đem tiểu hoàng xà vây quanh, tình cảnh hung hiểm dị thường!
- Hắc hắc hắc, ngươi đã ăn quả tiên của lão phu, thế thì ta sẽ dùng chính ngươi để bù lại!
Hồ Bất Quy nhe răng cười, từ sau lưng lấy ra một đan đỉnh ba chân to cỡ đầu trâu, hướng tiểu hoàng xà chụp tới.
- Xem Độc vương đỉnh của lão phu đây...
Gặp một loạt đả kích, tiểu hoàng xà giống như là không có sức phản kháng, Độc vương đỉnh dễ dàng đem nó hút vào trong.
"Xuy!"
Thu hồi Độc vương đỉnh, Hồ Bất Quy nhất thời vô cùng vui vẻ:
- Tốt tốt tốt! Mặc dù không có đạt được Tử diệp thất tinh quả, nhưng thu được xà vương dị chủng này, đợi ta dùng Độc vương đỉnh luyện hóa nó, cùng với nó hợp nhất, độc công tất nhiên sẽ đề thăng một tầng, nói không chừng còn có thể bước vào cảnh giới thiên đạo!
Không dám trì hoãn lâu, Hồ Bất Quy liền muốn rời khỏi. Hắn ngẩng đầu nhìn kịch chiến trên không trung, mặt lộ vẻ trào phúng:
- Bọ ngựa bắt ve, hoàng tước rình phía sau, mặc cho các ngươi có lực lượng cường đại, nhưng cuối cùng còn không phải là tiện nghi cho lão phu sao? Hắc hắc hắc...
Tiếng cười đột nhiên ngừng lại, một bóng trắng lại hiện ra trước mặt Hồ Bất Quy.
- Nha đầu thúi, ngươi năm lần bảy lượt ngăn cản lão phu, chẳng lẽ ngươi cho là ngươi không thể chết?
Hồ Bất Quy nổi sát tâm, một tay tung độc phấn về phía mặt của đối phương.
Băng Nguyệt vẫn lãnh đạm, không có chút sợ hãi nào.
Nàng nhẹ nhàng vung tay, phấn trắng liền bị xoắn thành một vòng, nhìn qua có mấy phần mỹ lệ.
Đáng tiếc, điều này đối với Hồ Bất Quy thì vô cùng khủng bố. Hắn cảm giác như trong không khí có một loại trói buộc nào đó, khiến hắn khó lòng giãy ra.
"Hừ!
Vận chuyển thị khí tiên thiên, Hồ Bất Quy vừa đề phòng Băng Nguyệt, vừa suy tư phương pháp thoát thân. Nghĩ tới cao thủ thiên đạo ở phía trên, hắn cảm thấy lo lắng vạn phần.
Phía dưới xảy ra biến hóa, Nguyên Thác và Hạ Khinh Trần tự nhiên là nhìn rõ.
Tử diệp thất tinh quả a! Đây chính là Tử diệp thất tinh quả a! Cư nhiên bị con súc sinh kia nuốt mất...
Hạ Khinh Trần cảm thấy vô cùng tiếc, còn Nguyên Thác thì lại chảy máu trong lòng. Hắn hận không thể lập tức lao xuống, đem lão đầu vừa xấu vừa lùn kia một chưởng giết chết. Sau đó lại đem tiểu hoàng xà cắt thành vô số đoạn, nấu canh rắn uống.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là nghĩ, Nhạc Phàm tiến công mãnh liệt như thế, hai người nào dám làm việc gì khác!
Trong lúc này, đột nhiên có một đạo ánh sáng bảy màu phát ra!
- Là chuyện gì?!
- Phát sinh chuyện gì?!
Thiên cơ hủ thi độc bị ánh sáng bảy màu này xua tan, đám người Du Tùng Nham nhất thời sáng hai con mắt, nhìn chằm chằm vào đan đỉnh bên hông Hồ Bất Quy.
Độc vương đỉnh dưới ánh mắt kinh hãi của Hồ Bất Quy, chậm rãi dâng lên, huyền phù giữa hư không, phát ra ánh sáng sặc sỡ.
Ở trên cao, Nhạc Phàm và hai người Nguyên Thác phát hiện ra dị thường, đều nhất tề dừng tay lại.
Nhạc Phàm trực tiếp hạ xuống mặt đất, lặng lẽ quan sát biến hóa của Độc vương đỉnh!
Nhạc Phàm cùng với tiểu hoàng xà tâm huyết tương liên, hắn có thể cảm nhận được đối phương đang phát sinh biến hóa kỳ dị, như thể thoát thai hoán cốt, khiến cho tâm huyết dâng trào xúc động!
Hắn lại muốn nhào tới, nhưng lần này Nhạc Phàm đã hiện ra trước mặt hắn, một quyền đem hắn đánh văng mất dạng trong đám trúc, sống chết không rõ!
Nhìn đan đỉnh huyền phù giữa không trung, Nguyên Thác có chút không cam lòng, muốn lao lên cướp đoạt, nhưng Hạ Khinh Trần ở một bên đã nhanh chóng cản hắn lại.
- Nguyên Thác huynh, thu tay lại thôi!
- Nhưng đó là Tử diệp...
- Có được thì tốt, mất đi nhưng giữ được mạng, không cưỡng cầu được.
Hạ Khinh Trần cảm khái nói:
- Lý Nhạc Phàm quá lợi hại, nhìn bộ dáng bây giờ của hắn, hiển nhiên là chưa có xuất ra toàn lực, hai người chúng ta không phải là đối thủ của hắn. Hơn nữa 15-5 là Ẩn Lâm đại hội, chúng ta còn có nhiệm vụ trong người, không thể chậm trễ thêm, nếu không tôn trưởng giáng tội, chúng ta khó lòng thừa thụ được.
- Điều này...
Nghe Hạ Khinh Trần nói như thế, Nguyên Thác không khỏi gật gật đầu. Kỳ thực bản thân hắn cũng hiểu được, đối phương chưa có chân chính hạ độc thủ, nếu không chính mình hiện tại không thể nào hoàn hảo đứng ở chỗ này được.
Mọi người dừng tay, nhất tề hướng về phía Độc vương đỉnh, cùng đợi biến hóa sắp sửa phát sinh.
Thời gian trôi qua từng chút từng chút một.
Độc vương đỉnh càng ngày càng sáng, chấn động càng ngày càng mãnh liệt, cuối cùng ánh sáng sặc sỡ dần dần thu liễm lại.
Vẻ mặt của mọi người không có bất kỳ biến hóa nào, chẳng qua là vẻ tò mò trong mắt lại càng tăng lên.
"Khách sát!"
Độc vương đỉnh kiên cố cuối cùng cũng vỡ ra, để lộ ra một hình thể dài nhỏ.
Trong ánh mắt kinh dị của mọi người, lân phiến trên người tiểu hoàng xà dần dần nứt ra, để lộ ra vật chất sềnh sệch màu đen.
- Nó, nó là đang lột da?!
Một người nào đó hô lên, mọi người nhất thời bừng tỉnh đại ngộ.
Nguyên Thác đau lòng vạn phần, một gốc Tử diệp thất tinh quả lại bị đầu súc sinh kia nuốt lấy, cuối cùng chỉ là để lột da thôi ư, thật là phí của trời, phí của trời mà!
"Tư tư tư!"
Tiểu hoàng xà giãy dụa, phát ra những tiếng kêu thống khổ.
Quá trình của sinh mệnh chính là không ngừng tiến hóa, tiểu hoàng xà giờ khắc này lột xác chính là đang minh họa cho khái niệm của sinh mệnh.
Nhìn thấy một màn này, Nhạc Phàm cũng cảm động lây, ánh mắt lộ ra vẻ nhu hòa hiếm thấy.
Quyển 13: Thiên đạo chi tranh Chương 60: Sứ giả cầu kiến
Biên dịch: mindinusa
Nguồn: 4vn.eu
Ta rảnh bận rất thất thường, cho nên ta dịch không thể đều được, độc giả hiểu cho!
"Tư..."
Từng mảng da vảy được lột ra, để lộ một lớp lân giáp màu xanh kim, nhẵn nhụi đồng đều, tràn đầy vẻ lãnh khốc. Dưới ánh mặt trời, lân giáp phản xạ ra ánh sáng bảy màu, vô cùng rực rỡ.
Sau một lúc lâu, tiểu hoàng xà hoàn toàn lột xác xong, ánh sáng bảy màu được thu liễm vào thể nội. Ngay sau đó, từng nếp hoa văn vàng kim giao thoa nhau, hiện ra từ trên trán của tiểu hoàng xà, sau đó lan ra toàn thân, nhìn qua có vẻ quỷ dị.
Biến hóa vẫn chưa có kết thúc. Cái sừng ở trên đỉnh đầu của tiểu hoàng xà bóc ra từng lớp, giống như vỏ cây khô, hóa thành phấn vụn trong gió.
Lớp sừng cũ bóc ra, để lộ một lớp chất sừng mới. Chỉ bất quá, lớp chất sừng mới này và lớp cũ khác nhau rất lớn, không giống như lớp cũ với nhiều lớp chai, lớp mới cực kỳ sáng loáng, phía trên có hoa văn kỳ dị, phát ra hàn quang lẫm liệt! Không khó để tưởng tượng, nếu bị cái sừng này gây thương tích, hậu quả khẳng định là rất thảm.
Nhìn một màn này, trong đầu mọi người không khỏi hiện ra hình ảnh của một loại sinh vật khủng bố của thời cổ xưa - giao long!
"Giao" là một loài dị chủng, sống ở dưới đáy biển sâu, bề ngoài giống rắn nhưng không phải rắn, giống rồng nhưng không phải rồng. Bản tính cực kỳ ngoan độc, hung tàn dữ dội, uy năng đảo sông khuấy biển, lực lớn khôn cùng.
Theo truyền thuyết, trong thân thể của mọi loài rắn đều có một tia huyết mạch của rồng. Cho nên loài rắn nào cũng có thể tiến hóa thành rồng, mà điều kiện tiên quyết chính là nghịch chuyển càn khôn, thuế biến cửu kiếp!
Nhìn tiểu hoàng xà lột xác trở nên thành thục, mọi người đều cảm thấy rúng động, chẳng lẽ truyền thuyết hóa rồng là thực sao?
"Tư...!"
Một tiếng ngâm cao vút, tiểu hoàng xà không ngừng cuốn mình trong không trung, tựa như vô cùng vui mừng!
Thiên địa rộng lớn, không khí trong lành, sinh mệnh tự do. Hết thảy đều vô cùng tốt đẹp. Cảm giác thoát thai hoán cốt, lột xác trọng sinh đúng là vô pháp dùng ngôn ngữ để diễn tả được.
"Tư...!"
Lại ngâm lên một tiếng, sau đó tiểu hoàng xà hạ xuống trên vai Nhạc Phàm, trượt xuống cánh tay hắn, quấn quanh mấy vòng rồi trở nên im ắng.
Ánh mắt mọi người đổ dồn về Nhạc Phàm, có hâm mộ, có ghen tỵ, và còn có nhiều tâm tình khác. Bọn họ cảm khái, chuyện tốt như vậy sao lại rơi vào trên người người khác chứ!
Kỳ thực bọn họ không biết, có nhân mới có quả. Tiểu hoàng xà xuất hiện là bởi vì có Lý Nhạc Phàm, hắn trưởng thành cũng là bởi vì Lý Nhạc Phàm, đây là nhân của Lý Nhạc Phàm, cho nên quả mới rơi vào trên người hắn.
"Khụ!"
Nguyên Thác ho nhẹ phá vỡ không khí, đối với Nhạc Phàm nói:
- Chúc mừng Lý huynh, hôm nay linh xà lột xác, sau này trưởng thành nhất định là có tiền đồ vô lượng a!
Nguyên Thác đột nhiên chuyển biến lớn, tuy là khiến người ta không thích ứng, nhưng mọi người điều có thể hiểu được, thực lực mới là quy tắc chí cao vô thượng, đạo đức và tôn nghiêm cũng chỉ là một loại lý tưởng mà thôi. Có lẽ có một ngày đạo đức và tôn nghiêm sẽ trở thành khuôn mẫu ước thúc việc đối nhân xử thế, nhưng cũng không phải là hiện tại.
Nhạc Phàm liếc sơ qua Nguyên Thác, cũng không chút nào để ý. Hắn chỉ cúi đầu vuốt vuốt tiểu hoàng xà trên cổ tay, loại cảm giác huyết mạch tương liên khiến cho nội tâm của hắn có một chút ấm áp.
Thấy đối phương không để ý tới mình, Nguyên Thác cũng hơi đổi sắc.
Hạ Khinh Trần tiến lên một bước, cười cười xấu hổ, nói:
- Lý huynh, mới vừa rồi là hai người chúng ta vì lòng tham mà ra tay trước, quả thật là không đúng, kính xin Lý huynh tha thứ.
Nhạc Phàm cũng không mở miệng, hắn chuyển thân rời khỏi nơi này, để lại đủ loại tâm tình phức tạp trong lòng mọi người.
- Đại, đại ca chờ ta một chút!
Phục hồi lại tinh thần, Giang Tiểu Phong đuổi theo Nhạc Phàm, cũng không có quên thu lớp vảy rắn lại:
- Vảy rắn này là đồ tốt a, sao có thể lãng phí được. Đại ca ăn thịt, ta đây húp canh cũng không tồi. Hắc hắc hắc!
Hạ Khinh Trần thở dài lắc lắc đầu:
- Nguyên Thác huynh, chuyện nơi này đã xong, chúng ta cũng đi thôi!
- Đi!
Nguyên Thác không cam lòng nắm chặt bàn tay, vụt thẳng lên không.
Hạ Khinh Trần quay đầu liếc mắt về phía Băng Nguyệt tiên tử, khẽ nhíu mày tựa hồ như suy nghĩ gì đó, cuối cùng cũng hướng phía chân trời phóng đi.
Đợi Lý Nhạc Phàm và hai cao thủ thiên đạo rời đi, đám người Du Tùng Nham mới có thể đem tảng đá trong lòng bỏ xuống. Chiến đấu thiên đạo, bọn họ không có tư cách tham dự, hiện tại nhớ tới, trong lòng vẫn có chút sợ hãi!
"Hừ!"
Khuất Liệt Dương oán giận nói:
- Nếu đồ vật kia đã mất, Khuất mỗ cũng không có hứng thú lưu lại, cáo từ.
Một lát sau, mọi người cũng dần rời đi, khôi phục lại vẻ yên tĩnh cho rừng trúc.
...
Kinh đô hoàng thành, trang trọng trang nghiêm.
Đêm xuống, nơi này lại càng được canh gác sâm nghiêm!
Trong ngự thư phòng, đèn đuốc sáng trưng, Chu Khang Cảnh ngồi trước thư án phê duyệt tấu chương.
Cam Châu ngoại loạn quấy nhiễu...
Khánh Dương thiên tai không ngừng...
Quan lại không tuân quy chế...
Lưỡng Quảng quân đội thiếu thốn...
Các nơi cường đạo lấn lướt...
Mỗi khi phê duyệt một quyển tấu chương, tâm tình Chu Khang Cảnh lại trầm trọng thêm vài phần. Xem ra, làm hoàng đế cũng không tốt như ta tưởng, muốn làm một hoàng đế bền vững lại càng khó khăn!
- Khải bẩm hoàng thượng, Binh bộ Thượng Thư Khổng đại nhân cầu kiến!
Ngoài thư phòng, thanh âm thái giám truyền đến.
Chu Khang Cảnh đặt bút son xuống, thở một hơi thật dài:
- Truyền vào.
- Dạ!
- Vi thần Khổng Tất, tham kiến hoàng thượng!
Khổng Tất tuy nhìn ở trong bộ quan phục có vẻ sáng sủa, nhưng trên trán hắn có đầy vẻ lo âu.
- Bình thân.
Chu Khang Cảnh nhìn Khổng Tất, lơ đểnh hỏi:
- Khổng khanh đã trễ như thế còn tới đây, không biết có chuyện gì?
- Hồi hoàng thượng, Lặc Thô tộc phái sứ giả tới, nói có chuyện quan trọng muốn thương lượng.
- Nga? Lặc Thô tộc xâm lược giang sơn ta, hiện tại còn phái sứ giả tới, chẳng lẽ Đa Nhĩ Cổn còn muốn nói chuyện hữu nghị sao? Hừ hừ! Ha ha ha... Đây quả thực là khinh người quá đáng!
- Hoàng thượng bớt giận...
Khổng Tất đổ mồ hôi lạnh đầy trán, chỉ có thể kiên trì nói:
- Đa Nhĩ Cổn mua chuộc Tổng binh của Sơn Hải Quan xác thực là mánh khóe của tiểu nhân, nhưng hôm nay thiên hạ đại loạn, triều đình trước hết phải ổn định lại thế cục, sau đó mới có thể tính đến những chuyện khác. Lần này Lặc Thô tộc phái người đến, nhất định là có chuẩn bị kỹ lưỡng, nếu chúng ta chèn ép sứ giả, chỉ sợ là người chịu thiệt chính là chúng ta. Kính xin hoàng thượng nghĩ lại!
Chu Khang Cảnh cau mày, chậm rãi đứng dậy, sau một lát hắn nói:
- Được rồi, dẫn người vào ngự hoa viên, nói trẫm muốn mở tiệc chiêu đãi bọn họ.
- Đợi Khổng Tất lui ra, một bóng hình xinh đẹp đột nhiên hiện ra ở trong ngự thư phòng.
- Nguyệt Thanh, sao ngươi lại tới đây?
Nhìn thấy người tới, biểu tình của Chu Khang Cảnh liền hoà nhã đi mấy phần.
Quyển 13: Thiên đạo chi tranh Chương 61: Nổi lòng của Chu Khang Cảnh
Biên dịch: mindinusa
Nguồn: 4vn.eu
[Theo yêu cầu của nhiều độc giả, chương này được lược bỏ ý phụ và rút gọn câu văn. Dịch giả nào thấy không hợp ý thì có thể dịch lại ở chỗ khác]
Đã nhiều năm như vậy, dung mạo của Đỗ Nguyệt Thanh cũng không có thay đổi, vẫn phong nhã tuyệt thế, rung động lòng người. Chẳng qua là hiện tại lại có thêm vẻ khoan thai quý phái, khí độ bất phàm!
Đỗ Nguyệt Thanh bưng một cái khay đi tới, ngữ khí có chút u oán:
- Mấy ngày nay thấy hoàng thượng sớm tối vất vả, Nguyệt Thanh cảm thấy trong lòng khó chịu, tối nay nghe nói hoàng thượng phê tấu công văn vẫn chưa dùng bửa, thiếp sợ thức ăn của ngự thiện phòng không hợp khẩu vị của hoàng thượng, cho nên đặt biệt chuẩn bị món canh huyết nhân sâm và nhung hươu, hoàng thượng nhân lúc còn nóng hãy uống liền đi!
Nghe ngữ khí êm dịu của nữ tử, Chu Khang Cảnh cảm giác nội tâm thanh thản đi nhiều, mây đen tiêu tán.
- Nguyệt Thanh, nàng cũng không phải không biết, ta hiện tại cho dù là nhịn ăn nửa tháng thì cũng không có tổn hại nguyên khí, nàng cần gì lo lắng quá mức...
Nói là vậy nhưng Chu Khang Cảnh vẫn tiếp nhận chén ngọc, uống xong một ngụm, tinh thần sảng khoái nói:
- Tài nghệ của ngự thiện phòng đúng là không bằng một nửa của Nguyệt Thanh, ta làm sao không biết được.
Trước mặt Đỗ Nguyệt Thanh, Chu Khang Cảnh cũng không có xưng "trẫm", hắn vẫn bảo trì thái độ tôn trọng và ái mộ. Mà Đỗ Nguyệt Thanh cũng cảm nhận được tâm ý của hắn, không quản hắn là người thế nào, nàng cũng tình nguyện giao ra hết thảy cho đối phương, cho dù là tánh mạng của mình.
- Thật sao? Hoàng thượng nói như thế, đúng là khiến cho Nguyệt Thanh cảm thấy vô cùng xấu hổ... Hoàng thượng, mới vừa rồi ta thấy hai người nói chuyện có chút không đúng, có phải là gặp việc gì khó khăn?
Chu Khang Cảnh gật đầu, chậm rãi nói:
- Lặc Thô tộc đã nhập quan, trực tiếp uy hiếp tới kinh thành, hiện tại còn phái sứ giả tới, xem ra muốn ép ta thỏa hiệp. Đa Nhĩ Cổn nghĩ thật là hay!
Đỗ Nguyệt Thanh hơi mặt nhăn:
- Đây là ý tứ của Ma Môn?
- Hừ! Nếu là không có Ma Môn ngầm đồng ý, cho dù là Đa Nhĩ Cổn có một trăm cái lá gan cũng không dám càn rỡ như thế!
- Xem ra Ma Môn lo sợ hoàng thượng quá lớn, muốn thông qua Lặc Thô tộc để kiềm chế bớt ngài lại.
Chu Khang Cảnh cười lạnh nói:
- Ma Môn kia dã tâm bừng bừng, ta đã sớm đoán sẽ có một ngày hôm nay, nếu không khi thanh tẩy quan phủ, ta há lại để cho Sài Quế trốn thoát!
- Nga! Nguyên lai hoàng thượng đã sớm tương kế tựu kế, đưa ngoại tộc tới, sau đó đem bọn họ trục xuất, đạt được lòng của thiên hạ.
- Người sinh ra ta là cha mẹ ta, nhưng người hiểu ta thì mới là Nguyệt Thanh.
Chu Khang Cảnh cười vui vẻ:
- Tuy rằng cử động lần này vô cùng hung hiểm, tương đương với dẫn sói về nhà, nhưng cũng là một kỳ ngộ khó gặp.
Ánh mắt Đỗ Nguyệt Thanh lóe lên:
- Về chuyện Phục Uy quân hoàng thượng tính như thế nào? Binh lực hoàng thành có hạn, nếu Lặc Thô Tộc tấn công, e rằng khó phòng bị...
- không sao, ta đã có trù tình, nàng không cần lo lắng.
Chu Khang Cảnh tràn đầy tự tin, nhưng cũng không nhiều lời. Hắn cũng không muốn tạo thêm áp lực của đối phương.
Nói về quốc sự, Đỗ Nguyệt Thanh tự nhiên là thấu tình đạt lý, thản nhiên nói:
- Những năm gần đây, hoàng thượng chưa bao giờ đàm luận quốc sự với Nguyệt Thanh, đều là tự mình chịu đựng áp lực lớn, Nguyệt Thanh mặc dù là thân nữ tử nhưng sao lại không hiểu loạn cục của thiên hạ? Nguyệt Thanh vô thân vô thích, không cầu không tưởng, chỉ hi vọng được ở bên hoàng thượng, chia xẻ hỉ nộ sầu bi. Thiếp thấy người trong thiên hạ không ai là hiểu được người, nếu như có thể, Nguyệt Thanh hy vọng có thể cùng với hoàng thượng sống qua những ngày bình thản mà thôi.
Mỗi một câu chữ của Đỗ Nguyệt Thanh rất chi là nhỏ nhẹ, giống như một thê tử ôn nhu thổ lộ tâm tư và sự tịch mịch của mình.Đối với nàng mà nói, ở trên thế giới này thì nam nhân trước mắt là thứ duy nhất mà nàng còn lưu niệm không thôi.
- Bình thản? Như thế nào là bình thản?
Chu Khang Cảnh thở dài, đi về phía cửa sổ, tự nói:
- Hai mươi năm trước, ta trơ mắt nhìn Sùng Trinh hại chết phụ mẫu ta, lúc ấy ta vô lực phản kháng, lòng nóng như lửa đốt! Mười năm trước, ta trả thù Sùng Trinh, liều lĩnh cấu kết ngoại tộc, thậm chí dựa vào Ma Môn. Lúc đó ta thấy mình thật yếu ớt, ta tự nói với mình, sau này ta phải có quyền lực vô thượng, đem tất cả mọi người trong thiên hạ dẫm nát dưới chân của ta, ai cũng không ngăn cản được. Ta đã tu luyện « Tử Loan Chân Long Giám » tới tầng 11, chỉ kém một bước cuối cùng là đạt thới thiên đạo đỉnh phong.
Trong loạn thế, bình thản chính là không gì cả, hoặc ta tử, hoặc người bị chà đạp. Nếu ta cái gì cũng không có, thế thì lấy gì báo thù? Lấy cái gì bảo vệ mình? Lấy cái gì bảo hộ người thân? Nhất tướng công thành vạn cốt khô, loạn thế thảo mãn xuất anh hùng. Cho dù tất cả mọi người mắng ta, hận ta! Nhưng chỉ cần ta thành công, lịch sử chính là do ta viết, người nào dám nói ta sai?
Ý thức được mình có chút kích động, Chu Khang Cảnh bình phục tâm tình nói:
- Nguyệt Thanh, thực tế tàn khốc, ta không hi vọng nàng gặp phải thống khổ, ta hi vọng nàng sinh sống khoái hoạt. Đáng tiếc trong thời loạn, ta bận việc chính vụ, không thể cấp cho ngươi một cái danh phận...
Đỗ Nguyệt Thanh cảm động cười nói:
- Tấm lòng của hoàng thượng, Nguyệt Thanh sao lại không biết? Nguyệt Thanh chính là tội nhân bị thiên hạ phỉ nhổ, nếu như không có hoàng thượng thì Nguyệt Thanh đã sớm hóa thành u hồn. Những chư tử thánh hiền, thiên hạ đại nho kia tuyệt đối sẽ không thừa nhận thân phận của Nguyệt Thanh, hoàng thường không nên bận tâm chuyện này, ảnh hưởng tới đại nghiệp thiên hại.
- Nguyệt Thanh, là ta đã phụ nàng...
Chu Khang Cảnh áy náy vỗ về đối phương trong lồng ngực:
- Nàng yên tâm đi, ngắn thì ba năm, chậm thì năm năm, ta nhất định sẽ nắm chặc thiên hạ, đến lúc đó ta liền phong nàng làm hậu, ta xem ai dám phản đối, ta tru di cửu tộc của hắn!
- Nguyệt Thanh hiểu được, tạ ơn hoàng thượng.
Đỗ Nguyệt Thanh đổ lệ rưng rưng, khiến cho người ta nhìn mà thấy yêu thương.
Chu Khang Cảnh đem nàng ôm thật chặt trong lồng ngực, một lát sau nhẹ nhàng buông tay nói:
- Sứ giả Lặc Thô tộc đã tới, nàng giúp ta sửa sang lại một chút đi.
- Ân.
Đối với một nữ nhân như nàng mà nói, vì nam nhân mà mình yêu mến sửa sang lại quần áo cũng chính là một chuyện hạnh phúc.