Thật ra, khi Hoàng Thiên mới nghe thấy những lời này hắn cũng có chút nghi ngờ. Tuy nhiên hiểu biết của hắn đối với Âu Dương còn xa mới bằng được Vệ Thi. Cho nên hắn mới cảm thấy nghi ngờ.
- Hơn nữa từ trước đến nay Âu Dương đều không phải là một người chịu thuận theo ý trời. Cái gì mà cảm động trời xanh. Đây căn bản là chuyện vô căn cứ. Nếu như Âu Dương thật sự khó có thể kiềm chế, như vậy hắn sẽ bất chấp mọi giá đi báo thù. Sau đó hắn sẽ tu luyện tới mức chí cao vô thượng mở ra hành lang luân hồi trong truyền tHuyết Mang hồn phách của Sở Yên Nhiên ra.
Vệ Thi gật đầu. Những lời nàng nói gần như chính là suy nghĩ trong lòng Âu Dương. So với Vệ Thi, có lẽ Lý Uyển Như thiếu chính là điểm này.
Lý Uyển Như tận lực ôn nhu như nước, lại khiến Âu Dương từ bỏ sinh mạng. Nhưng nàng không có cách nào hiểu Âu Dương giống như Vệ Thi, bất cứ lúc nào cũng có thể đứng ở phía sau Âu Dương.
Lý Uyển Như sẽ đi tìm kiếm Âu Dương, sẽ vì Âu Dương bất chấp mọi giá. Nhưng Vệ Thi sẽ không làm vậy. Bởi vì Vệ Thi biết, nam nhân này căn bản không giống với những người khác. Hắn sẽ không giống những người khác, khi bi thương thì tìm người kể ra. Hắn luôn chôn giấu tất cả trong lòng, sau đó đợi có một ngày sẽ hoàn toàn bạo phát. Đây mới là Âu Dương.
Có lẽ chỉ có Vệ Thi mới là thích hợp với Âu Dương nhất. Bề ngoài nàng vẫn làm rất ít chuyện cho Âu Dương, nhưng thật sự hỏi về những điều tâm đắc của Âu Dương, có lẽ để ý nhất chính là Vệ Thi. Bằng không Thứ Kiêu Cung sẽ không tìm được Vệ Thi, đi theo Vệ Thi.
- Vậy hắn có thể sẽ xuất hiện nữa không?
Hoàng Thiên biết, thời loạn lạc như vậy chính là thời đại anh hùng xuất hiện lớp lớp. Thời đại này thích hợp với Âu Dương. Nếu như Âu Dương biến mất như vậy, vậy chỉ sợ sắc thái của thời loạn lạc này sẽ ít đi mấy phần.
- Sẽ xuất hiện! Hắn sẽ đi ra. Ta sẽ vẫn ở chỗ này chờ đợi hắn. Đợi có một ngày hắn dám đối mặt với tất cả tới nơi này dẫn ta đi!
Trong mắt Vệ Thi đầy tự tin. Có lẽ chỉ có nàng mới dám suy nghĩ như vậy!
- Được rồi. Có tin tức các tộc loạn chiến sắp bắt đầu. Ta bây giờ đã là một thành viên trong trận doanh của Nhân tộc. Vì Nhân tộc, ta không thể ở lại đây giúp nàng được nữa!
Lần này Hoàng Thiên đến chính là muốn cáo biệt với Vệ Thi. Nhìn Chúng Thần Điện bây giờ đã trống rỗng, lại suy nghĩ tới từng cảnh tượng lúc ba người bọn họ phi tiên từ bảy ngàn năm trước cho đến lúc này Hoàng Thiên thực sự có vài phần thương cảm.
- Đánh đi. Có một ngày hắn biết trở lại thế giới này một lần nữa, hắn cũng mãi mãi là Tiễn Thần ngao du cửu thiên. Có một ngày hắn sẽ chứng minh điều đó!
Vệ Thi nói xong, Hoàng Thiên đã biến mất ở phía chân trời. Tất cả Chúng Thần Điện lại một lần nữa trở nên yên tĩnh. Nơi này chỉ còn lại một mình Vệ Thi lặng lẽ chờ đợi người yêu trở về.
Vệ Thi thoáng động tay, trong tay lại có thêm một chiếc nhẫn lóe lên huyết quang. Chiếc nhẫn kia chính là lúc Âu Dương bước lên Xuyên Vân Thuyền năm đó đưa cho nàng. Âu Dương từng đã nói với nàng, trong thế giới của mình trước kia, trao nhẫn xem như là cầu hôn. Đến tận ngày hôm nay, Vệ Thi vẫn luôn giữ nó bên mình.
Tuy rằng lúc đó phần lớn những lời nói của Âu Dương đều là nói đùa, tuy nhiên Vệ Thi lại tin tưởng trước sau sẽ có một ngày nam nhân kia sẽ đích thân đến đeo cho mình chiếc nhẫn này, sẽ mang theo nàng trở lại quê hương của hắn, sẽ để nàng mặc chiếc áo cưới mà hắn đã nói, sẽ thực hiện lời hứa thiên trường địa cửu!
...
Khoảng cách Viên gia thôn khoảng chừng vạn dặm, tại một nơi không có ai chú ý trong thung lũng, bảy nam tử ngồi cùng một chỗ. Bọn họ nghiêm mặt nghe thủ hạ hồi báo.
- Không nhìn thấy động thủ đã giết chết một tên linh tiên! Người này chỉ sợ là một tên tiên tôn!
Người trẻ tuổi nhất trong bảy người kia mở miệng. Khi hắn mở miệng, những người bên cạnh đều rất cung kính lắng nghe. Rất rõ ràng người trẻ tuổi mắc y phục mộc mạc này mới là người thủ lĩnh của bọn họ.
Người trẻ tuổi kia toàn thân tản ra một cỗ ma khí nồng đậm. Loại khí tức này của hắn không giống với nhân loại. Bản thân hắn lại là một nhân loại. Rất rõ ràng, hẳn hắn tu luyện một loại ma công bàng môn tà đạo!
- Xem ra chúng ta đã đụng phải một nhân vật lợi hại. Tuy nhiên chúng ta bắt buộc phải có Vấn Tâm Thạch. Lần này bất kể nói thế nào cũng không được có sai lầm. Chuẩn bị một chút, sau ba ngày nữa tất cả chúng ta sẽ xuất kích. Đến lúc đó giết chết người này cùng với đám dân trong Viên gia thôn.
Người trẻ tuổi nắm chặt nắm đấm, rất có cảm giác ta có toàn thiên hạ.
- Đại ca, Loạn Thạch Cốc rất quỷ dị. Tất cả huynh đệ đi vào đều đã chết. Chẳng lẽ chúng ta cũng xông vào sao?
Một lão giả ngồi bên cạnh người trẻ tuổi mở miệng hỏi. Lão giả như vậy lại gọi một người tuổi còn trẻ là đại ca. Điều này trong thời hiện đại đương nhiên là cổ quái, nhưng tại Tiên giới, diện mạo bên ngoài không thể nói lên tuổi tác. Điều này vẫn tương đối bình thường.
- Xông vào? Hừ! Nếu như người của Viên gia thôn phối hợp thì không sao. Nếu bọn họ không phối hợp vậy giết chết tất cả, dùng máu của bọn họ chế luyện Huyết Ma. Huyết Ma có huyết mạch Vấn Tâm đạo nhân. Huyết Ma vẫn có thể miễn cưỡng mở đường tiến vào bên trong!
Người trẻ tuổi nói một cách ác độc. Thời điểm hắn nói những lời này, những người chung quanh đều hít một hơi lạnh.
Phải biết rằng, tại Tiên giới có quy định, Tu luyện giả không thể tùy ý đánh giết phàm nhân. Còn lần này người trẻ tuổi kia lại muốn dùng Huyết Ma luyện hồn thuật ác độc như vậy, xem ra hắn không thèm đếm xỉa, bất chấp mọi giá đều phải chiếm được Vấn Tâm Thạch kia.
Huyết Ma luyện hồn trận, trận này được gọi là trận chẳng thà nói đây là một loại nghi thức cực kỳ ác độc. Hiện tại trong Tiên giới gần như không còn mấy người nhớ tới loại nghi thức này. Bởi vì Huyết Ma luyện hồn trận năm đó là do một tay gia hỏa tên là Huyết Ma tạo ra.
Hắn cả đời thích giết chóc, đã tu luyện la Huyết Ma công do hắn tự sáng chế. Loại Huyết Ma công này cực kỳ độc ác. Gần như mỗi bước tu luyện đều tiến cực nhanh. Nhưng mỗi bước tu luyện lại cần có vô số mạng người làm nền mới có thể tiến lên được.
Thật ra loại Huyết Ma công này tương tự với phương pháp tu luyện của Âu Dương. Tuy nhiên khác với Âu Dương, người tu luyện Huyết Ma công vì giết người. Âu Dương tu luyện từ đầu đến cuối đều nghĩ tất cả biện pháp chém ác niệm của mình. Nhưng người tu luyện Huyết Ma đến cuối cùng lại biến thành một nhân ma còn sống!
- Đại ca, nếu không chúng ta thử xông vào một lần nữa xem sao?
Một kẻ ngốc ngồi bên cạnh còn không sợ chết, mở miệng muốn xông vào Loạn Thạch Cốc kia.
Lệ Minh hơi nhướng mày nói:
- Lão Lục ngươi chưa hề tiến vào Loạn Thạch Cốc kia, căn bản không biết sự nguy hiểm trong đó!
Lệ Minh nói xong liền bắt đầu giảng giải cho bọn họ nghe tình cảnh khi bọn họ mới bắt đầu phát hiện ra Loạn Thạch Cốc kia.
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Đã có 2 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Hóng Heart
Hóa ra Huyết Ma sinh ra vào thời kỳ thượng cổ. Đó là thời đại vô số vương giả đều là đại cường giả. Chỉ có điều hắn không có số phận tốt như những vương giả kia, cũng không gặp thời. Điều hắn có thể dựa vào chính là không ngừng giết chóc.
Mà khi Huyết Ma tu luyện đến trình độ không kém hơn bất kỳ vương giả nào, hắn mới hiểu được, với sự giết chóc do hắn tạo ra, tuổi thọ của hắn nhất định sẽ bị oan hồn quấn quanh mà chết. Huyết Ma một đời cao ngạo, cho dù là các tộc vương giả cũng không để vào trong mắt. Nhưng bây giờ hắn lại chết trong Vấn Tâm Thạch.
Hắn rất không cam lòng.
Ông trời dường như rốt cuộc đã mở mắt một lần. Trong lúc Huyết Ma một mình vân du tới nơi này không ngờ bất ngờ phát hiện ra Loạn Thạch Cốc này. Loạn Thạch Cốc này chính là một trận pháp thiên nhiên thời đại thượng cổ.
Trận pháp này không có những tác dụng khác, chỉ có một tác dụng chính là tán hồn! Huyết Ma biết, chỉ sợ hy vọng duy nhất của mình chính là Loạn Thạch Cốc này. Cho nên hắn liền ở lại trong Loạn Thạch Cốc này. Viên gia thôn bên ngoài chính là đời sau của Huyết Ma.
Đáng tiếc lần này ông trời lại không mở mắt. Tuy rằng Huyết Ma hao tổn hết tâm tư muốn tạo dựng cho mình một phương pháp đánh tan oan hồn trong Loạn Thạch Cốc này, nhưng dù sao người tính không bằng trời tính.
Hắn còn chưa hoàn thành, đã chết ở bên ngoài Loạn Thạch Cốc này. Điều này cũng giải thích lời nói của Viên Thiệu Nhất Viên gia thôn về chuyện nơi an nghỉ của lão tổ tông.
Lệ Minh tu luyện chính là Huyết Ma công. Lệ Minh biết, Huyết Ma công này thật sự nằm trên Vấn Tâm Thạch. Cho nên hắn trăm phương ngàn kế tìm người tiến vào bên trong Loạn Thạch Cốc này. Nhưng Lệ Minh lại không còn cách nào đi ra!
Huyết Ma đã chết, nhưng những vong hồn còn lại vĩnh viễn tụ tập trong Loạn Thạch Cốc không chịu rời đi. Lúc trước thời điểm Lệ Minh tiến vào bên trong, vô số vong hồn trong Loạn Thạch Cốc đã tàn phá bừa bãi! Nơi an nghỉ kia đã gần như khiến hắn cả đời này cũng khó có thể quên được.
Lệ Minh nghĩ mãi vẫn không hiểu, tại sao người trong Viên gia thôn tiến vào trong lại không bị vong hồn công kích? Chẳng lẽ nói tuy rằng Huyết Ma đã chết, nhưng lại hóa thân trở thành ác quỷ vĩnh viễn bảo vệ Loạn Thạch Cốc hay sao?
Lệ Minh suy đoán đây là khả năng duy nhất. Tuy nhiên bất luận nói như thế nào, Lệ Minh vẫn bắt buộc phải có Vấn Tâm Thạch, bằng không hắn tuyệt đối sẽ không nghĩ ra phương pháp thâm độc dùng Huyết Ma trận như vậy.
Huyết Ma trận nói trắng ra là chính là lấy tất cả hồn phách và máu của người dân trong Viên gia thôn ngưng tụ lại một chỗ, làm thành một yêu ma. Yêu ma này có huyết mạch của người dân trong Viên gia thôn. Sau đó Lệ Minh khống chế yêu ma này tiến vào trong Loạn Thạch Cốc lấy Vấn Tâm Thạch ra. Tuy rằng hắn không biết phương pháp này có thật sự hữu hiệu hay không.
Nhưng hiện tại đây là phương pháp duy nhất Lệ Minh có thể nghĩ ra được.
- Đại ca, trước tiên phải làm thịt tiểu tử kia đã. Chỉ cần giết chết hắn, đám người trong Viên gia thôn sẽ không còn sự trợ giúp nào nữa, tự nhiên bọn họ sẽ nghe theo lời chúng ta. Đến lúc đó lão tử không tin đám người trong sơn thôn kia dám làm gì trái lại ý của lão tử!
Tên lão Lục kia mặt mày hung ác. Nhìn bộ dáng của hắn đã biết xuất thân tuyệt đối không phải là người lương thiện.
- Ta có cảm giác, tiểu tử kia không dễ thu thập như vậy đâu!
Lệ Minh híp mắt. Những ngày qua hắn vẫn không hề động thủ cũng bởi vì kiêng kỵ Âu Dương. Phải biết rằng, Lệ Minh nhận được một phần phương pháp tu luyện Huyết Ma công và một ít bản chép tay về bí ẩn thượng cổ.
Trong những bản chép tay này có ghi lại Chí Cường Giả thượng cổ. Trong đó có cả về Chiến Vương. Phương thức Âu Dương sử dụng một chiêu lấy không khí làm đao chém người, cũng có ghi chép trong này.
- Chiến Vương thần lực vô địch. Lúc đối địch với Chiến Vương, cho dù là một ngọn cỏ, một cái cây, thậm chí là không khí ngươi hít thở đều có thể là binh khí của Chiến Vương, khó lòng phòng bị...
Lệ Minh nhớ rõ ràng những điều này. Cũng chính bởi vì điều này, nên Lệ Minh nghi ngờ không biết người này có phải là người của Chiến tộc trong truyền thuyết hay không?
Huyết Ma cường đại. Nhưng cho dù là Huyết Ma trong những năm tháng đỉnh phong đó cũng không dám đi khiêu khích Chiến Vương. Hiện tại Lệ Minh nhiều nhất chỉ là một tiên tôn đỉnh phong. Nếu quả thật giết một người của Chiến tộc, như vậy cho dù hắn có lấy được bản Huyết Ma công hoàn chỉnh cũng chỉ có thể mang vào trong quan tài.
- Cần gì phải quan tâm hắn là ai. Lão tử không tin. Chẳng lẽ tiểu tử kia có thể có ba đầu sáu tay!
Lão lục rõ ràng không suy nghĩ nhiều như Lệ Minh. Ngược lại hắn rất thích hợp để tu luyện Huyết Ma công, bởi vì gia hoả này đủ hung ác.
- Cũng được. Cũng không thể cứ ở chỗ này chờ mãi được. So với bị động như vậy, chẳng thà chúng ta gặp một lần! Nếu như đại ca nhận được Huyết Ma công kia, trong thời đại lớn này chúng ta coi như đã có thể chiếm được một vị trí!
Lão Nhị vẫn không mở miệng nói chuyện. Hắn biết, trong thời đại lớn, mấy huynh đệ bọn họ căn bản chẳng là cái gì. Bởi vì bọn họ căn bản không có thực lực. Huyết Ma công này cùng với Vấn Tâm Thạch kia chính là lối thoát duy nhất của bọn họ.
Cuối cùng một đám người cùng hung cực ác rời khỏi sơn cốc này. Mục tiêu của bọn họ chính là Viên gia thôn...
Viên gia thôn, bên ngoài gian nhà tranh, Âu Dương dùng một ít vật liệu để làm cung tên và mũi tên cho một vài hài tử trong Viên gia thôn. Đám hài từ này đều nằm nhoài bên cạnh Âu Dương, vừa nâng cằm nho nhỏ vừa nhìn tay Âu Dương thoăn thoắt nhặt một vài vật liệu làm thành cung tiễn. Chúng hiếu kỳ hỏi.
- Đại ca ca, người sống trên núi rất ít khi dùng cung. Tại sao Đại ca ca nhất định phải dùng cung?
Một tiểu cô nương cực kỳ hiếu kỳ hỏi.
- Đúng vậy Đại ca ca, cung tiễn làm sao hữu dụng bằng đao được. Tại sao Đại ca ca không dùng đao?
Một tên tiểu tử khác cũng mở miệng nói.
Trên mặt Âu Dương khẽ mỉm cười nói:
- Thật ra không có binh khí gì mạnh nhất. Chủ yếu phải xem ngươi có thích hay không. Nếu như ngươi thích cung tiễn này, như vậy nó chính là mạnh nhất. Nếu như ngươi không thích nó cho dù nó là một thanh thần binh lợi khí đối với ngươi mà nói chẳng qua cũng chỉ là một phế vật!
Âu Dương nói rất có lý. Suy nghĩ của Âu Dương chính là lấy hứng thú để dẫn dắt tu luyện. Bởi vì chỉ có ngươi có hứng thú, nguyện ý đi làm, ngươi mới có thể đủ kiên trì không ngừng tiến lên.
Con đường cung thủ này thực sự quá gian nan. Tuy rằng Âu Dương nhìn qua là thuận buồm xuôi gió, nhưng tinh tế suy nghĩ, không có bước đi nào của Âu Dương mà không phải kinh tâm động phách. Nếu có một lần số phận không đứng sát ở bên cạnh Âu Dương, chắc chắn đã không có Âu Dương ngày hôm nay.
- Đại ca, thật ra từ nhỏ ta đã thích cung tiễn. Nhưng nếu như mỗi ngày ta luyện tập cung tiễn giống như đại ca chỉ, ta cũng có thể bay sao?
Một nam hài ngây thơ hỏi.
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Đã có 2 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Hóng Heart
Chương 819: Ba ý nghĩa thâm sâu của kỹ thuật bắn cung
Dịch: Nhóm Sói Già
Nguồn: VIP
Chỉ tu luyện cung tiễn đương nhiên không thể nào bay. Nếu như ban đầu Âu Dương không có Hóa Yêu Quyết làm cơ sở sau đó từng chút từng chút diễn hóa kỹ thuật bắn tên của hắn, có lẽ hắn chỉ có thể làm một Thần Xạ Thủ trong tiểu thế giới mà thôi.
Nhẹ nhàng vỗ vỗ đứa bé này đầu, Âu Dương nói:
- Đại ca ca không thể quyết định được tương lai của các ngươi. Các ngươi sẽ sống trong thế giới tương lai, cho nên muốn trở thành một cường giả nhất định phải do chính các ngươi đi lang bạt mới có được!
- Lang bạt! Đại ca ca, chờ ta trưởng thành sau đó nhất định phải đi lang bạt thế giới!
Bé trai này cầm lấy trường cung trong tay Âu Dương. Trường cung này tương tự với trường cung khi Âu Dương sống trong sơn thôn lúc trước. Bé trai này cũng không kém hơn tuổi của mình lúc đó. Giờ phút này Âu Dương giống như thấy hình dáng của mình lúc trước.
- Nếu như không có gặp được Lăng Túc, nếu như ta chỉ là một người sống trong sơn thôn kia, hằng ngày săn thú mà sống i, thật tốt biết bao!
Giờ phút này Âu Dương thậm chí có chút nhớ nhung về quá khứ.
Lúc đó mình không biết thỏa mãn, chỉ muốn rong ruổi thiên hạ, mỗi khắc đều nghĩ tất cả các biện pháp để trở nên mạnh mẽ. Nhưng một đường đi tới Âu Dương phát hiện mình đã mất đi rất rất nhiều thứ.
Sự hồn nhiên hữu nghị ban đầu đã không còn nữa. Cuộc sống yên tĩnh trước kia cũng không còn nữa. Mình quấn vào trong vòng xáy vốn không vốn không nên thuộc về mình. Ông trời khiến mình thật bất an di chuyển trong vòng xoáy này, nhưng mình lại vẫn ngu ngốc nhảy vào.
- Vèo!
Một mũi tên nhỏ cong vẹo từ trong tay tiểu nam hài bay ra ngoài. Xem dáng vẻ của tiểu hài nam này rõ ràng có thể thấy được đây là lần đầu tiên tiểu nam hài này sử dụng cung tiễn. Bằng không cho dù không thích ứng với cung tiễn trong tay cũng tuyệt đối không thể nào bắn ra được một mũi tên cong vẹo tới như vậy.
- Đại ca ca, đại ca ca dạy ta đi!
Tiểu nam hài cầm cung tiễn trong tay đưa cho Âu Dương, yêu cầu Âu Dương dạy cho hắn.
- Được rồi! Thật ra khóa học của đại ca ca rất đắt!
Âu Dương nở nụ cười. Bảo Tiễn Thần tự mình truyền thụ kỹ thuật cung tiễn, chỉ sợ trong thiên hạ cũng chỉ có một mình tiểu tử này mới dám làm như vậy!
- Mắt phải sắc bén như mắt chim ưng. Trong mắt của ngươi vĩnh viễn chỉ có con mồi của mình. Trong lòng của ngươi mỗi giờ mỗi khắc đều phải bình tĩnh. Mỗi giờ mỗi khắc đều tự nói với mình, chỉ cần mũi tên của ta bay ra tất nhiên sẽ phải bắn trúng mục tiêu! Nhớ kỹ, trên thế giới này không có mục tiêu nào ngươi không thể bắn trúng, chỉ có điều ngươi muốn bắn trúng mục tiêu hay không thôi!
Âu Dương truyền thụ không phải là kỹ thuật bắn cung mà là tiễn ý!
Kỹ xảo thông qua trăm lần, ngàn lần tôi luyện mới có thể thành, nhưng tiễn ý lại cần một người ngộ ra. Bây giờ Âu Dương nói tiễn ý cho tiểu nam hài này không phải thật sự hi vọng sau này tiểu nam hài này sẽ có thể trở thành Tiễn Thần thứ hai. Chẳng qua hắn chỉ muốn giảng giải truyền thừa lại tiễn ý mà thoi.
- Kỹ thuật bắn cung chia làm ba cấp độ! Cấp thứ nhất ngươi phải tin tưởng vào mũi tên của ngươi, một khi bay ra nhất định có thể trúng mục tiêu trong mắt ngươi. Khi ngươi làm được bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng có thể dễ dàng bắn trúng mục tiêu, vậy ngươi đã đạt được cấp thứ nhất...
Âu Dương nói, tiểu nam hài kia cái hiểu cái không gật đầu. Thật ra lúc này tiểu nam hài không thể nào hiểu được. Trong lòng tự nói với mình có thể trúng mục tiêu liền có thể trúng mục tiêu? Điều này thật sự quá mơ hồ.
- Kỹ thuật bắn cung tầng thứ hai. Vào lúc này ngươi phải làm chính là kéo cung đồng thời tránh né một vài nguy hiểm biết cũng như không biết. Dùng tâm của ngươi cảm nhận sự rung động của thế giới này. Nhớ kỹ, nguy hiểm đi cùng với sự rung động của thế giới. Chỉ có điều rất ít người có thể hiểu rõ được tất cả những điều này. Ta gọi cấp bậc là động lòng!
Âu Dương nói một cách đơn giản về tên ba tầng kỹ thuật bắn tên của mình! Tầng thứ nhất tên là tất trúng! Tầng thứ hai chính là động lòng. Động lòng này nói trắng ra là chính là kỹ thuật tiên đoán.
Hiện nay trong thiên hạ có rất nhiều người lấy cung làm vũ khí, nhưng người có thể đạt được động lòng lại không có ai, chỉ có một mình Tiễn Thần Âu Dương.
- Nhớ kỹ, động lòng này chính là một ranh giới cực kì quan trọng. Chỉ cần bước vào động lòng, thì có thể thành thành trong kỹ thuật bắn cung! Tầng thứ ba của kỹ thuật bắn cung, cũng là cấp bậc do ta nỗ lực vô số năm mới đạt được. Nó gọi tất sát!
Âu Dương nói ra ý nghĩa thâm sâu của cái tên kỹ thuật bắn cung tầng thứ ba.
Tất trúng, động lòng, tất sát! Đơn giản phân thành ba tầng, nhưng ba tầng này lại đại biểu cho ba thế giới! Tại tiểu thế giới Âu Dương chính là tầng tất trúng. Lúc đó hắn chạm tới ranh giới của động lòng. Nhưng hắn không cách nào thật sự đạt được cấp bậc cảm nhận sự rung động của thế giới.
Bước vào Chân Linh Giới, Âu Dương nhờ có Bạch Hủ Minh và vô số kiếp nạn rốt cục đã hiểu rõ hàm nghĩa của động lòng, sải bước vào cấp bậc này. Sau khi sinh tử một phen tại Tiên giới Âu Dương rốt cuộc bước vào kỹ thuật bắn cung tầng thứ ba, tất sát! Bây giờ mũi tên trong tay Âu Dương chính là mũi tên tất sát. Vào lúc này Âu Dương gần như đã đạt tới đỉnh phong. So với cấp bậc phía dưới, hắn gần như có thể tất sát bất cứ người nào! Hắn cũng sẽ không còn giống như trước đây tại Huyết Hải Tu La liên tiếp vừa đánh vừa lui!
- Đại ca ca phương pháp tu luyện này thật đơn giản!
Tiểu nam hài không thể lý giải được hàm nghĩa sâu xa của ba cấp độ đó. Cho nên trong mắt hắn,ba cấp độ tu luyện do Âu Dương truyền lại nghe có vẻ đơn giản hơn rất nhiều.
Tuy nhiên trên thực tế đi đến cuối đại đạo cũng chính là muốn từ phức tạp biến thành đơn giản. Giống như các tu luyện giả tại tiểu thế giới thậm chí là Chân Linh Giới đều chia raYêu Chiến Sĩ và Huyễn Thuật Sư. Nhưng sau khi có thể đi đến Tiên giới sau, tất cả đều dung hợp lại với nhau. Linh hồn phải tu, thân thể phải tu, thánh linh đồng dạng cũng phải tu. Cho nên không còn phân chia tu luyện giả gì nữa. Nếu có chẳng qua chỉ phân biệt mạnh yếu. Đây cũng chính là đại đạo đơn giản nhất.
- Đơn giản sao? Nếu là ngươi có thể hiểu thông hai cấp độ phía trước, vậy ngươi đã có thể có chút danh tiếng tại Tiên giới rồi!
Âu Dương khẽ mỉm cười. Động lòng, lúc trước thời gian mình bước vào Tiên đế vẫn còn ở cấp độ động lòng. Nếu quả thật có người có thể tu lueyẹn xong hai loại ý nghĩa thâm ảo trong ba ý nghĩa thâm ảo của kỹ thuật bắn cung đơn giản đó, vậy nếu không phải ở thời đại lớn sẽ có rất nhiều đất để dụng võ.
Cảnh giới cấp độ thứ ba, tất sát cho dù bản thân Âu Dương đều không thể nói ra làm sao để bước vào trong đó.
Tất cả chẳng qua chỉ là một chữ "ngộ" thôi.
- Đại ca ca, vậy ta như thế nào mới có thể bắn chuẩn hơn được?
Tiểu nam hài rõ ràng không hài lòng đối với ba ý nghĩa thâm ảo của kỹ thuật bắn cung. Rõ ràng không hứng thứ bằng biệc làm sao mới có thể bắn chuẩn hơn nữa.
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Đã có 2 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Hóng Heart
Âu Dương nói xong chậm rãi từ trên mặt đất ngồi dậy, nhẹ nhàng phủi đám cỏ dính vào người, sau đó xoa đầu tiểu nam hài rồi xoay người rời đi.
- Đại ca ca, ngươi mới vừa nói cái gì động lòng kia, ta sẽ nhớ kỹ, sau đó luyện tập nhiều hơn nữa!
Tiểu nam hài không cản Âu Dương rời đi, mà cười chạy trong nhà.
Âu Dương xoay người nhìn tiểu nam hài này. Hắn biết, đứa bé này không thể nào trở thành một cường giả tuyệt thế, bởi vì hắn thiếu một trái tim của cường giả nên có.
Trái tim của cường giả không nhất định phải trở thành cường giả mới có. Lúc mình còn rất nhỏ liền có. Nhưng bây giờ tiểu nam hài này lại không có. Cho nên hắn cũng cảm thấy tiếc nuối.
Nhưng Âu Dương làm sao có thể ngờ được, hắn giảng giải ba ý nghĩa thâm ảo của kỹ thuật bắn cung này thật sự đã được tiểu nam hài này ghi chép lại. Có lẽ cái này cũng là truyền thừa duy nhất của Tiễn Thần trên thế gian này....
Thời gian loáng một cái đã lại qua ba ngày. Sáng sớm ngày hôm đó, Âu Dương giống như một người bình thường đang ở trong thôn vừa tản bộ vừa hít thở không khí trong lành vừa cảm thụ không khí của tự nhiên.
Nhưng vào lúc này, Âu Dương bỗng nhiên cảm giác được một khí tức cực kỳ tà ác từ phía xa bay về phía bên này. Trong mắt Âu Dương lóe lên kim quang. Hắn liền nhìn thấy ngoài trăm dặm, có bảy nam tử ăn mặc khác nhau đang chạy như bay về phía này.
- Hay cho đám gia hoả này. Bảy tiên tôn sao? Xem ra bí mật trong Loạn Thạch Cốc này không nhỏ!
Âu Dương cũng không hề bị bảy tiên tôn này dọa sợ. Ngược lại trong tay hắn chợt lóe lên hồng quang. Thứ Kiêu Cung đã xuất hiện trong tay của hắn. Âu Dương có thể cảm thụ được, hắn rõ ràng không quen với những kẻ đang chạy tới.
Nếu như mặc cho bọn họ tới Viên gia thôn mới đánh, chắc hẳn người trong Viên gia thôn ngoại trừ hắn ra rất khó có người nào còn có thể sống sót.
Âu Dương không muốn vì một trận đại chiến của mình mà một sơn thôn nhỏ bình yên như vậy phải biến mất. Xho nên hắn chỉ có thể coi mình là lão bản! Hắn kẳng lặng kéo Thứ Kiêu Cung trong tay. Bảy mũi tên huyết sắc đã xuất hiện ở trên dây cung. Bây giờ Âu Dương một cung đồng thời bắn ra bảy Tu La Tiễn vẫn vô cùng thoải mái!
- Đi chết đi!
Âu Dương quay về phía Tu La Tiễn khẽ thở ra một hơi. Chỉ thấy bảy mũi Tu La Tiễn vèo một tiếng đã bắn về phía xa, gần như chỉ lưu lại trên bầu trời bảy đạo hào quang huyết sắc.
Bảy người từ phía xa bay tới chính là đám người Lệ Minh. Có thể nói lần này bảy người tới đây đều đã có chuẩn bị.
Mục tiêu chính là tiêu diệt Âu Dương. Nếu như không có cách nào giết chết người này, vậy bọn họ cũng phải nghĩ trăm phương ngàn kế ép Âu Dương phải rời đi.
Sau đó xem thử có thể bảo người trong Viên gia thôn đi vào Loạn Thạch Cốc hay không. Nếu như không thể, vậy bọn họ đành vận dụng luyện hồn thuật của Huyết Ma đánh cược một lần cuối cùng.
Tuy nhiên trong số bọn họ không ai có thể ngờ được, người bọn họ phải đối mặt chính là một gia hỏa còn giống ác ma hơn cả bọn họ. Bảy người này đang bay chợt nhìn thấy phía trước bỗng nhiên xuất hiện huyết quang.
Nhưng khi bọn họ muốn phản ứng thì đã muộn. Ngoại trừ Lệ Minh ra, đầu của sáu người khác trực tiếp bị mũi tên huyết sắc xuyên thủng. Sau khi mũi tên huyết sắc xuyên thủng đầu bọn họ, trực tiếp thiêu huỷ linh hồn của bọn họ, sau đó mang theo thi thể của bọn họ mạnh mẽ ghim trên mặt đất.
Tiếp đó, một ngọn lửa lớn bùng cháy phía trên thi thể của bọn họ. Chỉ trong chốc lát sáu người này lập tức biến mất trong không khí, giống như chưa từng xuất hiện trên thế giới này.
Phản ứng của Lệ Minh có nhanh hơn một bước. Nhưng cho dù là vậy, mũi tên huyết sắc kia cũng trực tiếp xuyên qua cánh tay trái của Lệ Minh. Hỏa diễm bắt đầu thiêu đốt cánh tay trái của Lệ Minh. Lệ Minh cũng đủ tàn nhẫn. Hắn dùng tay phải bẻ gãy cánh tay trái của mình ném sang một bên!
Máu kèm theo hỏa diễm huyết sắc chiếu lên mặt Lệ Minh khiến khuôn mặt của hắn hoàn toàn tái nhợt! Ngay cả người đối phương còn chưa nhìn thấy, ở khoảng cách xa như thế đã bị một mũi tên bắn chết sáu người tàn phế một người.
Nhìn lại hỏa diễm huyết sắc phía dưới một chút, giờ phút này cuối cùng Lệ Minh đã nhớ ra một người! Một gia hỏa khiến toàn thiên hạ đều điên cuồng đuổi giết!
- Âu... Âu Dương...
Lệ Minh biết, nếu quả thật chính là gia hoả này, như vậy mình chết cũng không phải là chuyện gì kỳ lạ! Đúng! Âu Dương không đáng sợ như những vương giả của các chủng tộc kia, nhưng Lệ Minh nho nhỏ như hắn thực sự không thể chọc tới Âu Dương!
- Không biết là Âu Dương tiền bối tới đây, vãn bối đã mạo phạm. Vãn bối sẽ lập tức rời đi!
Vào lúc này Lệ Minh sao còn nghĩ tới Loạn Thạch Cốc gì nữa. Hiện tại hắn chỉ nghĩ làm sao có thể nhanh chóng rời đi. Tuy nhiên khi hắn nghĩ tới những điều này, trong lòng hắn đồng thời có một suy nghĩ độc ác!
- Hừ! Âu Dương, ngươi đã đi tới đây. Toàn thiên hạ đều muốn lấy mạng của ngươi. Tuy lão tử không giết được ngươi, nhưng lão tử có thể đưa tin tức của ngươi ra ngoài. Đến lúc đó cả thế gian đều là kẻ địch của ngươi, xem ngươi làm sao mai danh ẩn tích trong Viên gia thôn này nữa!
Tuy rằng trong lòng thầm suy nghĩ ác độc, nhưng trên mặt Lệ Minh vẫn lộ vẻ thành kính.
Nếu như là một người mới chắc hẳn sẽ cho rằng Lệ Minh đặc biệt đặc biệt tôn trọng Âu Dương.
- Đã tới sao có thể đi được! Lưu lại đi!
Giọng nói của Âu Dương từ phía xa vọng đến. Bất cứ lúc nào Âu Dương cũng là một người quả quyết. Ngay từ ban đầu, Âu Dương cũng không tính cho Lệ Minh chạy thoát. Nếu như để gia hỏa này chạy đi, hắn tuyệt đối sẽ đem chuyện của chính mình truyền ra ngoài. Đến lúc đó chỉ sợ mình muốn ở lại chỗ này cũng không có khả năng.
Thật vất vả với có được một cuộc sống bình an, Âu Dương không nghĩ sẽ để cho kẻ khác phá hoại. Cho nên tên Lệ Minh chỉ có thể chết!
Lệ Minh đứng ở trên không trung, trán của hắn đã sớm lấm tấm mồ hôi. Hắn dùng cánh tay trái mới mọc ra của mình lau mồ hôi lạnh trên trán một cái. Hắn biết ngày hôm nay Âu Dương tuyệt đối không định thả hắn ra! Mặc dù mình tu luyện chính là Huyết Ma đại pháp, nhưng thật sự tính ra, gia hỏa Âu Dương này giết chết người còn vượt xa hơn mình rất nhiều! Rốt cuộc ai là ma thật sự còn chưa biết được!
- Âu Dương tiền bối, vãn bối tùy tiện tiến vào thật sự không đúng. Nhưng vãn bối chính là người của Yêu tộc. Nếu như tiền bối giết chết vãn bối, sợ là Yêu tộc sẽ không đồng ý đâu!
Lệ Minh cũng không tiếp tục giấu diếm thân phận làm gì.
Hắn vừa nói xong cả người hắn liền an hóa. Chỉ trong chốc lát không ngờ Lệ Minh đang đứng trên trời chợt biến thành một yêu vật giống như chim diều hâu.
- Đúng là Yêu tộc thật! Tuy nhiên những lời ngươi nói ta coi như không nghe thấy. Cho dù là Bạch Tinh yêu tổ của các ngươi tới đây cũng không dám nói với ta những lời vô nghĩa như vậy!
Trong khi Âu Dương nói chuyện, thân hình hắn đã đạp lên ánh lửa xuất hiện ở bên cạnh Lệ Minh. Lệ Minh không muốn chạy trốn. Mình trốn có thể thoát sao? Tốc độ của bộ tộc chim diều hâu của mình đã nhanh đến cực hạn, nhưng trong thiên hạ còn có cái gì có thể nhanh hơn được mũi tên của Tiễn Thần!
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Đã có 2 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Hóng Heart
Đúng! Bây giờ Âu Dương không phải là đệ nhất thiên hạ, nhưng nếu như chỉ nói về tốc độ mũi tên, Âu Dương chắc chắn là đệ nhất thiên hạ! Ngay cả là giao thủ với Chiến Vương, Âu Dương kéo cung, Chiến Vương cũng chưa chắc có thể tránh được mũi tên của Âu Dương!
Tất cả những điều này đều bởi vì ba ý nghĩa thâm ảo của Tiễn Thần! Tất trúng, động lòng tất sát! Ba ý nghĩa thâm ảo này chồng chất lên nhau, khiến mỗi mũi tên của Âu Dương đều là mũi tên tất sát. Trong mỗi mũi tên đều là mũi tên tất trúng. Ngay cả là Chiến Vương đối chọi với Âu Dương, cũng không có cách nào tránh né được mũi tên của Âu Dương.
- Nếu như tiền bối chịu thả cho Lệ Minh một con đường sống, Lệ Minh sẽ nói cho tiền bối một bí mật động trời!
Lúc này chân Lệ Minh có chút mềm nhũn. Dù sao đối mặt với Âu Dương, đối mặt với sát thần này, cho dù là ai cũng nhất định phải mềm chân.
- Hừ, ta không có hứng thú đối với Loạn Thạch Cốc!
Âu Dương nói xong liền kéo chiến cung. Hỏa diễm đốt cháy, một đạo quang tiễn huyết sắc chớp động. Tất cả thiên địa lại một lần nữa trở nên yên tĩnh! Sau khi làm xong tất cả những điều này, Âu Dương không quay trở về Viên gia thôn, mà dựa theo khí tức do đám người Lệ Minh lưu lại trên đường, bay đi.
Đó gọi là nhổ cỏ không nhổ tận gốc, gió thổi cỏ lại sinh! Âu Dương biết, nhóm của Lệ Minh tuyệt đối không phải chỉ có mấy người này. Tuy rằng những người kia chưa tới đây, nhưng chỉ suy nghĩ một chút là có thể khẳng định, những người kia nhất định cũng biết một chút về bí mật của Loạn Thạch Cốc. Cho dù biết có hạn, Âu Dương cũng không muốn lưu lại mầm tai vạ nào!
Một khi bí mật của Loạn Thạch Cốc bị truyền đi, chỉ sợ Viên gia thôn sẽ không có ngày bình yên nữa. Đến lúc đó mình nhất định sẽ bị người ta phát hiện! Âu Dương không muốn giữ lại cho mình phiền phức không nên có. Cho nên hắn nhất định phải diệt trừ tất cả những dư đảng còn lại...
Mặt trời chiều ngã về tây. Trong một thung lũng, thi thể và máu tươi đầy đất như chứng tỏ nơi này vừa kết thúc một trận giết chóc. Âu Dương đứng ở giữa sơn cốc. Hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi. 126 người không một người nào trốn thoát. Tất cả, kể cả linh hồn của 126 người đã bị giết sạch!
- Lại tạo ra quá nhiều sát nghiệt như vậy, không biết khi nào những vong hồn này sẽ tìm ta lấy mạng!
Âu Dương thoáng nhìn về phía ngọc trấn hồn bên hông mình. Lúc trước mặc gì tên Quỷ Vương kia là giả, nhưng ngọc trấn hồn này lại là ngọc trấn hồn chân chính.
Tuy nhiên Âu Dương phát hiện, bất luận mình giết bao nhiêu người không ngờ chỉ có thể tăng thêm sát khí. Những này vong hồn nhưng không giống như tên Quỷ Vương giả kia nói tới quấn quanh lấy mình!
- Hẳn là sát khí của ta quá nặng, đủ để giết chết vong hồn?
Âu Dương đã suy nghĩ vô liêm sỉ như vậy. Tuy nhiên bản thân hắn cũng không quá quan tâm tin tưởng vào cách nói này. Từ tiểu thế giới đến Tiên giới, bản thân Âu Dương giết chết bao nhiêu người chỉ sợ đều một điều bí ẩn rồi! Không nói thứ khác, liền nói lúc trước một mồi lửa đốt sạch hồn tộc một chuyện, quang lần kia mình giết bao nhiêu người?
Tiểu thế giới trận chiến cuối cùng, rút mũi tên phá thành thời gian lại có bao nhiêu vong hồn? Trên chiến trường, mình lại thu gặt bao nhiêu vong hồn? Tất cả những điều này Âu Dương là toán không ra.
Âu Dương quay đầu lại thoáng nhìn về phía thi thể trên đất. Âu Dương đã sớmvô cảm với tất cả những điều này. Ban đầu lúc giết người mình còn có thể ngủ không bình yên. Nhưng thời gian lâu dài, giết nhiều, Âu Dương mới hiện, thật ra mạng người không đáng giá một chút nào.
- Đừng ép ta giết người. Thật ra ta cũng rất thiện lương...
Âu Dương chẳng biết xấu hổ nói xong câu này, sau đó phi thân trở về Viên gia thôn.
Nơi này lưu lại vô số thi thể, vô số vong hồn nghe Âu Dương nói ra một câu không biết xấu hổ như vậy, nói thật không biết bọn họ sẽ cảm tưởng thế nào. Chỉ sợ nếu bọn họ còn sống chắc phải chết một lần nữa.
Trăm vạn Yêu tộc tề tụ trên Man đảo. Tất cả Man đảo quả thực chính là nơi tụ hội của Yêu tộc thượng cổ. Ở chỗ này, các loại đại yêu thi nhau hiện thân. Trong đó một vài cường giả thậm chí chỉ đứng sau cường giả vương đạo. Hôm nay những đại yêu này xuất hiện ở đây đều vì nghênh đón Yêu tổ của bọn họ!
Yêu tổ xuất quan, thiên hạ đại loạn! Lúc này sóng biển tại hải vực xung quanh Man đảo giống như rồng cuốn ngập trời, bao vây toàn Man ở bên trong.
Vô số đại yêu nhìn sóng biển tạo thành trụ trời, trong mắt đầy vẻ khinh thường.
- Ngao...
Một tiếng Thương Long rít gào từ phía xa truyền đến. Chỉ thấy ở chân trời phía xa, một nam tử mặc y phục màu đỏ lướt sóng đến. Lúc này, sóng biểm gầm lên giận dữ dưới chân Trầm Điễn giống như vẫn vô cùng tĩnh lạng. Sóng biển tạo thành mỗi gợn sóng nho nhỏ đẩy Thương Long Đao Khách tiến về phía Man đảo.
- Thương Long Đao Khách!
Từ phía xa, vô số đại yêu đều nhìn thấy được Trầm Điễn cầm thanh chiến đao Thương Long trong tay. Một Thương Long Hồn từ trong chiến đao tái hiện ra. Nhìn thấy chiến đao này, vô số đại yêu đều căm tức đối với Trầm Điễn!
- Thực sự không biết sống chết! Không ngờ lại dám đến đây chịu chết!
Một lão nhân đầu mọc hai sừng toàn thân vảy xanh, trên người mặc long bào, hét lớn một tiếng. Trụ trời bốn phía đều bị chấn động rung lên từng mảnh. Một tiếng gầm của Thương Long như muốn phá nát nhật nguyệt tinh không. Bàn tay của lão nhân này quay về phía Trầm Điễn. Bàn tay này lớn lên theo gió. Chỉ sau mấy giây, một vuốt rông màu xanh vô cùng lớn đã xuất hiện ở bên trên sóng dữ.
- Hừ! Ngàn vạn năm trước Thương Long tộc vẫn còn chưa được giáo dục sao!
Trầm Điễn nhìn vuốt rồng từ trên trời giáng xuống, trên mặt hắn không ngờ lại tỏ ra khinh thường. Vuốt rồng vồ nát thời không đối với hắn dường như không có một chút uy hiếp nào.
Tay phải Trầm Điễn cầm theo chiến đao Thương Long của mình, quay về phía bầu trời chém xuống một cái. Không ngờ vuốt rồng từ trên trời giáng xuống trực tiếp bị chiến đao Thương Long này chém thành hai nửa!
Một lợi trảo của lão thương long lại dễ dàng bị chém đứt như vậy, có thể tưởng tượng được vào lúc này Trầm Điễn hẳn đã thật sự đã nắm giữ được tất cả lực chiến đấu của Thương Long Đao Khách t! Vào lúc này hắn chính là vương giả. Trừ phi là Yêu tổ ra tay, bằng không cho dù là trăm vạn đại yêu trên Man đảo cùng xuất hiện cũng đừng hòng tổn thương được tới hắn dù chỉ một chút!
Lão Thương Long bị chém xuống một đao như vậy tự nhiên là cực kỳ đau đớn. Nhưng trên mặt hắn càng thêm giận dữ.
- Lão bò sát ngươi nghỉ ngơi trước đi. Đợi ta tới giáo huấn tiểu tử này cho ngươi!
Bên cạnh lão Thương Long, một người trẻ tuổi toàn thân mặc y phục kim sắc. Lúc này hắn mở miệng nói ra một tiếng, sau đó cả người hóa thân trở thành một con đại bàng giương đôi cánh kim sắc lớn đến ngàn dặm bay tới.
Đại bằng giương cánh hận trời thấp, bay lên như diều gặp gió với tốc độ chín mươi ngàn dặm. Toàn thiên hạ, tuyệt đối không có người nào có thể với liều mạng với bộ tộc đại bằng bộ.
Trừ phi là Âu Dương kéo cung, bằng không người bình thường muốn bắn trúng Đại Bằng Vương này thực sự rất khó.
Thanks
Mọi người vào vào đây ủng hộ 4r trong thời kỳ khó khăn này
Đã có 5 Thành viên nói CÁM ƠN đến bài viết rất có ích của Hóng Heart