Chương 30: Tình Bằng Hữu
Tác giả: Shadowcat
Nguồn: 4vn.eu
"Hahaaa...Ngươi ngon thì tới đây" thân ảnh bên cạnh Liễu Duy, đỡ hắn dạy rồi quay đầu đáp lại Nguyên Đông.
Liễu Duy hướng con mắt nặng nề lên nhìn rồi nói với giọng điệu đuối sức: "Tại sao ngươi lại ở đây?"
Đúng vậy, người này có thể coi là bằng hữu duy nhất của Liễu Duy tại học viện này, Hạo Bằng thuẫn chiến sĩ, Hạo Bằng vừa tan học liền chạy đến thăm Liễu Duy thì biết hắn đã rời đi rồi, sau một lúc tìm kiếm không thấy định quay về thì lại thấy một đám đông đang tập trung tại ký túc xá nữ nên hắn tò mò tiến tới thì bắt gặp ngay hình ảnh Liễu Duy máu me đầy mình, bên cạnh hắn thì Nguyên Đông đang chuẩn bị xuống tay nên Hạo Bằng liền không suy nghĩ chạy tới dùng đôi vai có phần rắn chắc của hắn húc vào người Nguyên Đông nên mới cứu được Liễu Duy một mạng này.
"Hahaaa ta buồn chán quá, nên vào đây chung vui với ngươi ấy mà" giọng điệu hào hứng không pha một chút sợ hãi nào trong đó.
Liễu Duy lúc này mới nhận thức thế nào là tình bằng hữu của Hạo Bằng đối với hắn, hắn nở một nụ cười nhẹ nhàng với khuôn mặt đầy máu nói: "Cảm ơn ngươi". Lời nói xuất phát từ tâm của Liễu Duy, hắn biết nếu Hạo Bằng lúc đó không nhảy ra cứu hắn thì cả đời này sẽ đúng như tên Nguyên Đông kia nói, chỉ nằm một chỗ rồi chờ chết mà thôi.
"Ây za, đừng cảm ơn vội, đợi ngươi khỏe rồi ta cần ngươi giải đáp thắc mắc a." Hạo Bằng khuôn mặt bỗng nghiêm túc lạ thường nói với Liễu Duy.
Lúc này, Nguyên Đông đã giận tím mặt, cộng thêm hình ảnh của hắn lúc bây giờ càng khiến cho mọi người kinh hãi, hai tay hắn bắt đầu nâng lên, miệng lẩm bẩm những câu chú ngữ khó hiểu. Đối với Nguyên Đông lúc này nếu không khiến cho hai tên này tàn phế thì hắn không nuốt trôi cái cục tức này.
Một quả cầu to xuất hiện trên đầu Nguyên Đông, bên trong đó có những tia sáng lóe ra bên ngoài, càng lúc càng trở nên sáng bóng và trong suốt, Nguyên Đông nghiến răng nhìn hai thân ảnh trước mặt, liền chỉ tay vào phía hai người, quả cầu đang lóe ra những ánh sáng màu vàng chói mắt bay nhanh tới.
Hạo Bằng liền nhanh chóng đẩy Liễu Duy về sau bản thân mình, cầm lấy tấm thuẫn đang mang sau lưng ra cầm lấy hướng tấm thuẫn tới đằng trước đón đỡ, Hạo Bằng biết quả cầu này là pháp kỹ tầng 4 của Kim Pháp Sư, uy lực cực mạnh, và có khả năng truy tung đối phương nên dù có chạy thì cũng không được, chỉ còn cách là ngạnh kháng với nó mà thôi.
Hạo Bằng biết dù có ngạnh kháng thì bản thân cũng bị thương nặng nhưng nếu hắn bỏ chạy thì Liễu Duy chỉ có một con đường chết nên hắn đành liều mạng này mà chắn trước người Liễu Duy.
Liễu Duy lúc này thật sự hận bản thân hắn không có năng lực rồi làm gánh nặng cho người bạn mới nhận thức này, đôi mắt hắn hồng lên, nghiến răng nghiến lợi giơ cánh tay đầy máu của mình lên chạm vào tấm lưng của Hạo Bằng thở dốc nói: "Ngươi tránh ra đừng có đứng ở đây chướng mắt ta" lời nói của Liễu Duy pha theo một sự bất lực.
Hạo Bằng vẫn đứng ỳ ra đó, rồi dùng một giọng kiên định đáp: "Ta đã từng nói với ngươi tại sao ta làm thuẫn chiến sĩ rồi chứ"
Liễu Duy khi nghe Hạo Bằng nói vậy, trong tâm liền xúc động, vì đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được cái gì là tình bạn, tình bằng hữu. Trong tâm hắn thề nếu qua được kiếp nạn này hắn sẽ trân trọng tình bằng hữu quý báu này.
Lúc này, Liễu Duy bỗng cảm thấy cả ngươi trở nên hư thoát không còn một chút sức lực nào, tâm tình hắn trở nên nhẹ nhõm, cả người hắn đều thả lỏng ra, lúc này mọi tiếng động xung quanh hầu như không còn gì nữa, thì bên tai hắn nghe một âm thanh như có như không, hắn nghe một âm thanh rất rõ như vật đó đang di chuyển sát người mình vậy, nhưng hắn lại không cảm nhận được hình dạng nó như thế nào.
Khi Liễu Duy không chú ý đến nó nữa, thì hắn lại càng nghe rõ âm thanh đó, nhưng đến khi hắn muốn nắm bắt nó thì căn bản nó như không có tồn tại trên đời này vậy. Đột nhiên trong đầu hắn xuất hiện một câu hỏi mà hắn lúc nào cũng nghĩ tới: "Phong rút cuộc là cái gì". Liễu Duy tiếp tục thả lỏng người không để ý đến nó nữa thì hắn lại như có cảm giác nó luôn hiện hữu xung quanh hắn nhưng khi muốn nó như thế nào thì nó lại cứ như chưa từng tồn tại.
Lúc này, Hạo Bằng đứng trước mặt đối diện với pháp kỹ của Nguyên Đông, nên không chú ý tới tình hình của Liễu Duy, Liễu Duy đứng im ở đó, miệng luôn lẩm nhẩm một câu nói khó hiểu.
Lúc quả cầu đó xuất va chạm vào tấm thuẫn của Hạo Bằng thì gió xung quanh bỗng nổi lên cuồng bạo, đánh mạnh về phía ngược lại của quả cầu khiến cho quả cầu hầu như không thể di chuyển thêm một khoảng nào nữa, những để tử đứng phía sau Nguyên Đông lúc này cũng bắt đầu bị gió thồi phải khiến lùi lại một khoảng cách xa, còn Nguyên Đông thi hắn vẫn đứng đó kháng lại sức gió bất thường đó.
Quả cầu bắt đầu có dấu hiệu thụt lùi và ánh sáng bắt đầu yếu dần, nhưng chỉ được một thoáng thời gian ngắn thì mọi chuyện trở về bình thường, Liễu Duy lúc này cũng đã ngả xuống hôn mê từ lúc nào, khuôn mặt hắn đã trắng bệch, những vết thương kinh khủng của Nguyên Đông gây ra máu vẫn cứ chảy, nhất là vết thương trên khuôn mặt của Liễu Duy, nếu có người nhìn vào sẽ có một cảm giác đó là sự kinh hãi.
Hạo Bằng thấy mọi chuyện xảy ra làm lạ nhưng hắn biết lúc này không phải là lúc để hỏi, liền gồng người giơ thuẫn ra hướng đối diện với quả cầu ngày một gần.
"Bùmmmmmm...."
Quả cầu lúc sắp chuẩn bị va chạm vào thuẫn của Hạo Bằng thì liền nổ tung, mang theo một tiếng inh ỏi.
Người này đã nói CÁM ƠN đến vài viết vô cùng hữu ích của phamtan1904
Chương 31: Thoát Nạn
Tác Giả: Shadowcat
Nguồn: 4vn.eu
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, khiến cho đám đông phải dùng hai tay bịt lại để giảm bớt tiếng ồn, những bụi mù nổi lên che khuất đi vị trí trung tâm của vụ nổ khiến cho mọi người không thấy được những gì bên trong.
Một lúc sau, bụi mù bắt đầu tan dần hiện bên trong là bốn nhân ảnh, trong đó đột ngột xuất hiện thêm một nhân ảnh mặc bào đen, bộ trang phục vẫn còn phất phơ trong dư âm của vụ nổ vừa rồi nhưng cơ thể vẫn đứng vững vàng trước mặt Hạo Bằng, ánh mắt nhìn đăm chiều vào Nguyên Đông.
"Ngươi thân là Pháp Sư tứ giai lại đi ra tay hai tên mới ở nhất giai, chẳng lẽ đạo đức của lớp Pháp Sư bọn ngươi toàn là kẻ như vậy". Nam tử hắc bào đen ánh mắt sắc bén nhìn Nguyên Đông.
Nguyên Đông học ở đây một thời gian dài nên biết thân phận người nam tử trước mặt này, người này tên Thiên Vân là một trong những nhân tài kiệt suất hiếm có bên lớp Kiếm Sĩ, hắn lúc vào Tây học viện thì mới chỉ 16 tuổi nhưng mà chỉ mất thời gian là 10 năm hắn từ tầng 1- sơ đoạn lại đột phá lên tầng 6-Sơ đỉnh phong nên được đặc cách làm lão sư cho lớp Kiếm sĩ, Nguyên Đông không chỉ là e dè năng lực của Thiên Vân mà hắn còn biết Thiên Vân nổi tiếng là nghiêm khắc đối với học viên ở lớp nhưng hắn lại có một ưu điểm là rất bao che nhược điểm cho học viên mình. Nguyên Đông chợt lùi về sau một bước, ánh mắt nhìn Thiên Vân đầy sự đề phòng.
"Ta chỉ là đang luận bàn với học đệ lớp kiếm sĩ mà thôi" Nguyên Đông trơ tráo hét lên nhưng trong đó, âm thanh có một chút run rẫy.
"haha....haaa" Thiên Vân liền cười một cách sẵng khoái rồi nhìn sang Nguyên Đông nói: "Được, vậy ta cùng với ngươi luận bàn a". Lúc này không biết từ lúc nào thì hai tay của Thiên Vẫn xuất hiện hai thanh kiếm, hình dạng chúng khác nhau nhưng có một đặc điểm là ở hai thân kiếm đều có những hoa văn màu vàng óng ánh, ánh sáng từ hai cây kiếm càng lúc càng sáng lên và những hoa văn đó bắt đầu lan ra toàn thân kiếm cho đến khi nó hoàn toàn bao phủ thanh kiếm thì lúc này trên hai thanh kiếm đã phát ra những tia sáng bàn bạc, chói mắt.
Ngay lúc đó, một âm thanh từ xa xuất hiện: "Khu vực của đệ tử Pháp Sư từ khi nào đến lượt cho lớp kiếm sĩ đến gây sự vậy, nếu ngươi muốn gây sự thì ta đây cũng đang tò mò sức mạnh của Chiến Sĩ Giác Đấu tầng 6 thì như thế nào đây" vừa dứt lời một nam tử mặc đạo bào đen trên ngực có huy chương một ngọn núi xuất hiện trước mặt Thiên Vân trên tay còn cầm một cái trượng cao đến ngang ngực, và trên thân cây trượng đó có 6 viên ngọc màu nâu lóng lánh được đặt từ thấp lên cao.
Thiên Vân vừa nghe tiếng nói này thì chiến ý trong người hắn liền dâng cao, giơ một thanh kiếm chỉ về phía nam tử hắc đạo bào trước mặt nói: "Đã vậy ta đây cũng muốn biết thế nào là Sở Hoàng thiên tài đệ nhất Pháp Sư của học viện đây."
Vừa nói xong, Thiên Vân định nhún người lướt tới Sở Hoàng thì.
"Các Người Quậy Đủ Chưa" Vừa nghe âm thanh này cả hai người liền đinh chỉ động tác nhìn về phía xuất hiện âm thanh này.
Trước mặt là xuất hiện một lão nhân, mái tóc đã hai màu, nhưng khuôn mặt thì đỏ bừng tức giận nhìn hai tên này, liền quát ngay giữa đám đông: "Hai ngươi giỏi, tới không can thiệp thì thôi, rồi còn tự tổ chức đánh nhau, muốn đánh nhau thì cả hai xông lên đây, ta cùng với các ngươi bàn luận" giọng ông mạnh mẽ quát thẳng hai người.
"Đệ tử không dám" Hai người xấu hổ liền khom lưng với lão nhân cùng nhau cung kính đáp.
"Nếu không dám thì còn đứng ỳ ra đó làm gì nữa hả" lão nhân tiếp tục trách mắng.
Thiên Vấn cùng Sở Hoàng nhìn nhau, ánh mắt tóe lửa đầy chiến ý, nhưng vẫn cố cắn răng quay lại làm công việc của mình, Thiên Vấn tới đỡ Liễu Duy lúc này đang hôn mê, khi nhìn vào Liễu Duy khiến cho chính Thiên Vấn cũng ngây người vài giây rồi nhanh chóng lướt về khu chiến sĩ.
Lúc này, mọi chuyện cũng kết thúc, mọi người bắt đầu tản đi trả lại hình ảnh yên tĩnh vốn có của nó. Nguyên Đông nhìn thấy Thiên Vấn đã đi liền thở phào nhẹ một hơi, mồ hôi đã chảy ướt cả sau áo hắn lúc nào, Nguyên Đông quay lại nhìn Nguyệt Mộng, ánh mắt không thật thà lướt đi mấy vòng trên người nàng rồi chạy tới nói với Nguyệt Mộng: " Cái tên kia thật là phế vật mà, từ nay ta gặp hắn lần nào liền đánh lần đó."
Trong tâm Nguyệt Mộng lúc này đã tràn đầy hối hận rồi, vì nàng nghĩ diễn biến sẽ không phải như vậy, nàng đã nghĩ cùng lắm làm cho tên Liễu Duy kia biết khó mà lui, ai ngờ hắn không những chạy đi mà còn dám đứng lại đối chiến với một Pháp Sư Tứ Giai. Nàng lúc này không nghe những gì Nguyên Đông nói, bây giờ trong lòng nàng không ngừng tự hỏi:
"Đây có phải là tên Liễu thiếu gia vô sỉ, bạc nhược đó ư?" nàng thất thần đứng im ở một chỗ.
Khi Nguyệt Mộng không muốn nghĩ về điều đó nữa thì khi nhìn thấy tên Nguyên Đông trước mặt này thì nàng đâm ra càng ghét cái tên này hơn, ánh mắt khinh thường không thèm nói gì với hắn liền quay người bỏ đi.
Nguyên Đông thấy vậy thì khuôn mặt liền đỏ bừng, nghiến răng tức giận, nhưng ánh mắt dâm tà của hắn lúc nào cũng nhìn vào phía bờ mông căng tròn đầy nhựa sống của Nguyệt Mộng lúc ẩn lúc hiện sau bộ trang phục. Nguyên Đông chợt nở một nụ cười bỉ ổi trên khuôn mặt, một âm mưu đầy âm độc xuất hiện trong đầu hắn.
Người này đã nói CÁM ƠN đến vài viết vô cùng hữu ích của phamtan1904
Nguyên Đông nghiến răng tức giận thầm nghĩ: "Đã thế ta cho ngươi cùng với tên phế vật đó sống không bằng chết". Lúc này, Nguyên Đông quay người đi nhưng hắn không hướng về chỗ của mình mà đi vòng sang khu vực của lớp kiếm sĩ tìm một người, người này chính là em ruột hắn Nguyên Mặc, mặc dù em hắn không có thiên phú về nguyên tố như Nguyên Đông nhưng khi Nguyên Mặc học tại lớp Kiếm Sĩ thì hắn bắt đầu tỏa sáng, em hắn chỉ mới mười tám nhưng lúc này đã là chiến sĩ tam giai- sơ đoạn, cũng được coi là người có thiên phú tu luyên đứng đầu của lớp Kiếm Sĩ nên cũng có danh tiếng, mặc dù vậy nhưng Nguyên Mặc cùng với Nguyên Đông lại có tính cách giống nhau, nên tuy học viên có phần nể hắn vì khả năng tu luyện nhưng không có ai đi qua lại với hắn cả.
Lúc này, Nguyên Đông đã đứng trước cánh cửa của một phòng ký túc xá kiếm sĩ, hắn nhìn thấy bên trong còn ánh đèn nên, giơ tay gõ cửa rồi bước vào.
Nguyên Mặc nhìn thấy Nguyên Đông bước vào, mày hơi nhíu lại một chút rồi nói: "Tối rồi, đại ca còn tới đây làm gì" giọng hắn pha một chút bực bội.
Nguyên Đông nhìn người em này của mình, từ từ ngồi xuống cái ghế duy nhất trong phòng liền thần thần bí bí nói: "Ta đến đây là mang đến cho ngươi một tin cực tốt".
Có thể nói tuy hai người này tính cách khiến ai cũng ghét bỏ, nhưng tình cảm của hai anh em lại khá tốt nên trong học viện hai người thường xuyên qua lại với nhau.
"Tin tốt gì" Nguyên Mặc tò mò.
"hề hề...chỉ cần ngươi nghe rồi lập tức hưng phấn mà thôi" Nguyên Đông vòng vo khiến cho sắc mặt của Nguyên Mặc càng ngày càng khó coi.
Nguyên Đông nhìn biểu tình của Nguyên Mặc nên cũng không vòng vo nữa liền nói: "Ta biết ngươi để ý con Nguyệt Mộng lâu rồi phải không, nhưng sợ thân thế của nó nên không dám ra tay?".
Bị nói trúng tim đen khiến cho Nguyên Mặc mặt mũi đỏ bừng, nhưng không hề phản bác lại.
"Ta có kế này có thể giúp ngươi đạt được ước nguyện mà còn có kẻ chịu thay ngươi nữa...hề hề" Nguyên Đông nói rồi cười bỉ ổi.
Trong mắt Nguyên Mặc liền lóe lên, ánh mắt nhìn Nguyên Đông tràn ngập hưng phấn, không thể chờ nổi liền thúc dục Nguyên Đông:
"Mau, mau nói đi, dù khó khăn đến mức nào đệ cũng làm".
"hahaaa... từ từ bây giờ chưa phải lúc, ngươi đã chờ lâu vậy rồi thì chờ thêm một tháng nữa đi, lúc đó chỉ cần thực hiện theo lời ta nói thì ngươi sẽ đạt đựoc toại nguyện" vừa nói, ánh mắt của Nguyên Đông trở nên băng hàn.
"Tại sao lại một tháng mà không phải bây giờ?" Nguyên Mặc thật sự chờ không nói liền hổi Nguyên Đông.
"Một tháng sau, học viện sẽ tổ chức lễ mừng năm mới cho các học viên, lúc đó cả lớp Pháp Sư và Kiếm Sĩ đều có mặt dự lễ thì kế hoạch của ta mới thực hiện được, không những thế còn có cả ngươi thân của học viên lên nữa càng khiến cho kế hoạch của ta càng có kết quả tốt..hahahaa". Chính Nguyên Đông cũng không chờ được đến lúc đó, hắn vừa nói vừa tưởng tượng đến cái kết trong đầu hắn.
"Vậy kẻ kia là ai?" Lúc này, Nguyên Mặc mới thắc mắc hỏi Nguyên Đông.
"Liễu Duy"
"Liễu Duy? hình như có phải là tên bạch bào, tóc dài, cột lại để ngang lưng phải không?" Nguyên Mặc dò hỏi.
"Chính hắn" Nguyên Đông nghĩ đến Liễu Duy thì miệng hắn liền nhếch lên cười khinh thường.
Lúc này, Nguyên Mặc càng thắc mắc trong lòng, tại sao Nguyên Đông lại biết đến Liễu Duy, tên kia cũng chỉ là bạch bào thôi mà, nhưng hắn chỉ nghĩ trong lòng không hỏi vì hắn cũng chẳng quan tâm gì đến việc đó, hắn chỉ muốn mau chóng được hưởng mùi vị của nhị tiểu thơ nhà họ Nguyệt mà thôi.
"Ngươi nên giữ mồm giữ miệng đấy, không thì lo mà dọn sẵn hòm đi" Nguyên Đông nhìn Nguyên Mặc dặn dò lần cuối rồi mới bước ra ngoài.
Nguyên Đông liền nhìn lên màn đêm, nhếch miệng cười nhẹ lẩm nhẩm nói: "Ta cho ngươi biết hậu quả khi dám đắc tội với Nguyên Đông ta"
~~~
Lúc này, Liễu Duy không biết đến âm mưu kia của Nguyên Đông, vẫn đang nằm hôn mê trong phòng y vụ của học viện, thần sắc tuy khá hắn một chút sau khi được những lão sư dùng "ma pháp"chữa thương, tuy những vết thương đã hết tình trạng xuất huyết, khuôn mặt của hắn cũng hồng hào lên một chút nhưng một vệt dấu từ trán kéo xuống khuôn mặt hắn thì vẫn còn rỉ ra những giọt máu rồi chảy nhẹ xuống mái tóc bụi bặm của Liễu Duy.
Hạo Bằng lúc này một bên nhìn hình ảnh Liễu Duy mà đôi tay nắm nghiền run rẩy vì tức giận, Hạo Bằng bây giờ rất muốn đi trả thù tên Nguyên Đông kia nhưng có tâm lại vô lực, hắn tức giận bản thân mình không có năng lực. Vì đối với một người không người thân như hắn thì chỉ có mỗi Liễu Duy là bằng hữu của hắn, nên hắn rất quý trọng người bạn này, lúc này Hạo Bằng nắm lại đôi tay có phần rắn chắc rồi nhìn Liễu Duy, ánh mắt bỗng trỡ nên kiên định, bỗng từ đôi tay có phần ngâm đen của hắn bỗng trở nên trong suốt, sáng rực như những tia nắng vừa lên mang theo một chút ấm áp của ngày mới.
Hạo Bằng có chuyện hắn không nói với Liễu Duy là bản thân hắn có cơ thể của QUANG MINH, có nghĩa là bản thân hắn có thể tiếp xúc thậm chí là trao đổi cùng với nguyên tố Quang Minh lúc nào cũng được, nếu Hạo Bằng chuyên tu vào Quang Minh pháp sư (Mục Sư) thì đối với Hạo Bằng bản thân hắn không có cái gì gọi là bình cảnh, hắn có cơ thể Quang Minh nên hắn hầu như có thể điều khiển sức mạnh của quang minh bất cứ lúc nào chỉ cần năng lực hắn bản thân hắn cho phép, nhưng cũng vì mang cơ thể QUANG MINH này mới khiến cho người thân hắn gặp bi kịch nên khi Hạo Bằng chạy thoát được khỏi những tên đó thì hắn đành phải che giấu đi tất cả, kể cả là thân thế của mình, nếu để cho những kể đó biết thì an toàn của bản thân hắn và kể cả những người người xung quanh hắn đều gặp nguy hiểm.(từ từ mà đoán a)
Hạo Bằng ánh mắt kiên định nhìn Liễu Duy rồi hắn đứng dậy bước ra cửa, thì lúc này hắn thấy ở đằng trước có hai thân ảnh đang đi đến, khi hai thân ảnh này dần dần hiện rõ thì khiến cho Hạo Bằng liền trợn mắt há mồm .
Người này đã nói CÁM ƠN đến vài viết vô cùng hữu ích của phamtan1904
Chương 33: Nói Chuyện
Tác Giả: Shadowcat
Nguồn: 4vn.eu
Hai thân ảnh này là một người là Nguyệt Mộng, một người là Nguyệt Lâm, hai bông hoa tuyệt sắc của lớp Pháp Sư biểu sao biểu hiện của Hạo Bằng lại không như vậy.
Nguyệt Mộng đi ở phía sau tỷ tỷ của mình, nàng cúi đầu đi, mân mê góc áo, ánh mắt có chút hững đỏ. Nàng khi nói chuyện Liễu Duy bị Nguyên Đông giáo huấn thì lúc đầu nàng sẽ tưởng là tỷ tỷ sẽ cao hứng vui mừng nhưng ai ngờ khi Nguyện Lâm nghe nàng kể xong thì nàng cảm giác không khí xung quanh nàng bỗng lạnh lẽo, khiến cho cơ thể của nàng ngày càng run rẩy, nàng nhìn lên ánh mắt của tỷ tỷ mình thì thấy đó là sự phẫn nộ mà trước giờ nàng chưa thấy bao giờ, trước giờ tỷ tỷ Nguyệt Lâm của nàng luôn rất chiều chuộng mình nhưng vì tên Liễu Duy khiến cho Nguyệt Lâm nổi giận lên khiến trong thâm tâm của Nguyệt Mộng có một chút bực tức, không cam lòng nhưng nàng không dám phản bác lại tỷ tỷ mình.
Hạo Bằng thấy hai thân ảnh này khiến trong tâm hắn có chút ghen tỵ với Liễu Duy nhưng hắn nhanh chóng ổn định tâm thần nhìn về hai người giọng lạnh lùng:
"Hai ngươi tới đây làm gì, sĩ nhục hắn vậy chưa đủ với hai ngươi sao?" Hạo Bằng biết tình hình Liễu Duy qua những người chiến kiến hôm nay, hắn tưởng là chủ ý của hai người này nhưng thật ra chỉ có mỗi Nguyệt Mộng mà thôi.
Nguyệt Mộng bản thân là nhị tiểu thơ của Nguyệt gia tộc muốn gì có nấy, không ai có thể nói với nàng như vậy rồi cộng thêm sự không cam lòng, bực tức với biểu tình của Nguyệt Lâm nên khi vừa nghe Hạo Bằng nói vậy lên nghiến răng định nổi bảo thì nàng thấy Nguyệt Lâm liếc mắt cảnh cáo nàng, nên Nguyệt Mộng đành nuốt cục tức này trừng mắt với Hạo Bằng.
"Ta không muốn làm gì cả, chỉ là muốn thăm Liễu Duy một chút mà thôi" Nguyệt Lâm nói với Hạo Bằng trong giọng nàng có một chút cầu khẩn.
Hạo Bằng nhìn vào mắt nàng rồi gật đầu với Nguyệt Lâm nói: "Vậy được, ngươi có thể vào còn con bé đằng sau ngươi thì không" giọng hắn âm trầm, ánh mắt không thân thiện nhìn về thân ảnh phía sau của Nguyệt Lâm.
"Ngươi...ngươi...Ta đã nể mặt tới thăm rồi còn kiêu hả, bản thân Nguyệt Mộng ta từ trước đến nay chưa bao giờ sợ ai đâu" Nguyệt Mộng nhịn không nổi bỏ mặt lời cảnh cáo của tỷ tỷ nàng, bùng nổ cơn giận đang nén trong lòng ra.
"Để họ vào đi Bằng" (bạn bè rồi nên xưng như vậy vì tớ thích như thế) phía sau lưng Hạo Bằng xuất hiện một âm thanh có chút mệt mỏi của Liễu Duy.
"Hừ..." Hạo Bằng ánh mắt nhìn hai người không thân thiện không nói gì đứng sang một bên nhường đường cho hai người. Còn bản thân hắn đứng ngay cửa canh chừng nếu có chuyện gì thì hắn có thể tiếp cứu kịp thời.
Nguyệt Lâm và Nguyệt Mộng bước vào phòng y vụ, nhìn vào thân ảnh Liễu Duy còn đang nằm trên giường, ánh mắt Nguyệt Lâm có chút ửng đỏ khi nhìn thấy Liễu Duy như vậy nhưng nàng che giấu đi nó cũng rất nhanh, nàng nhẹ nhàng đi tới ngồi vào cái bàn tiếp khách đối diện với Liễu Duy nhìn hắn, còn Nguyệt Mộng lơ đãng nhìn xung quanh rồi ngồi bên cạnh tỷ tỷ mình, như thể mọi chuyện không liên quan đến mình vậy thậm chí nàng còn không thèm liếc mắt nhìn Liễu Duy.
"Thế nào?, vừa lòng hai ngươi rồi chứ" Liễu Duy nhìn hai người nói nhưng khi hắn mở miệng thì sẽ ảnh hưởng đến vết thương trên khuôn mặt của hắn, cơn đau mang lại khiến hắn có chút nhíu mày.
Khi nhìn đến vết thương của Liễu Duy, nhất là vết thương trên khuôn mặt của hắn khiến trong lòng nàng bỗng trở nên chua xót, đôi tay nàng bỗng trở nên run rẩy.
"Ta tới đây, chỉ là muốn tạ lỗi cho muội muội ta" nàng vẫn hờ hững nhìn hắn rồi đáp như thể mọi chuyện chẳng có gì là to tát cả.
Liễu Duy nhìn hai người, trên miệng nở một nụ cười khinh thường hai người, rồi đáp: "Ta xin lỗi, bản thân ta không có phúc hưởng cái đó từ hai người chị em ngươi"
Hắn nhìn lên ánh trăng qua cửa sổ đang bị mây mù che phủ, ánh mắt hắn trở nên có một chút lạc lõng rồi nói tiếp: "Ta khi ở rễ nhà ngươi, bản thân ta biết quá khứ ta tồi tệ như thế nào, nhưng ta chỉ xin ngươi cho ta một cơ hội để sửa đổi nhưng đáp lại là gì? sự khinh thường? nhục mạ? sự hờ hững?...hhaaaahaa. Ta bây giờ rõ rồi, bản thân ta không có cái phúc đó được hưởng cái gì là sự tình thân gia đình, hahaaa..haa. Các ngươi yên tâm, đợi một năm sau ta và nhà họ Nguyệt các ngươi coi như là người dưng nước lã." Liễu Duy vừa nói vừa cười tự giễu bản thân.
Nguyệt Mộng thấy hắn biết lui như vậy, mặc dù có một chút hối hận gây ra cho hắn như vậy nhưng trong lòng của nàng lại vui vẻ và cao hứng là nhiều hơn.
"Nếu ngươi đã biết lui vậy thì ta coi như thức thời" Nguyệt Mộng hàm hồ nói.
Nhưng nàng không nhìn thấy những biểu hiện của Nguyệt Lâm bên cạnh, khuôn mặt đã trở nên trắng bệch, cơ thể của nàng run lên nhè nhẹ, trong ánh mắt Nguyệt Lâm có vương một chút lệ. Thật sự đối với Nguyệt Lâm trong lòng nàng hoàn toàn rối bời, trong thế giới này nàng hoàn toàn cô độc nhưng khi nàng biết Liễu Nhược là "người kia" trong thâm tâm nàng có một chút vui vẻ, vì nàng còn có hắn, hắn và nàng cùng là một người cô độc trên cái thế giới này, nhưng chính hắn lại là khiến cho nàng trở thành như vậy, Nguyệt Lâm hận hắn nhưng nàng lại càng không muốn rời xa hắn nên càng nghĩ nàng càng mâu thuẫn.
"Ta...ta biết rồi, nhưng ta tới đây còn một chuyện muốn nói bàn với ngươi" Nguyệt Lâm cố che giấu cảm xúc đang xôi trào trong lòng nàng nhưng trong câu nói của nàng vẫn có một tia run rẩy.
"Chuyện gì?"
"Một tháng nữa là học viện sẽ tổ chức lễ đón năm mới cho các học viên" Nguyệt Lâm trả lời lúc này khuôn mặt nàng đã về lại với sự hờ hững thường ngày.
"Chuyện đó thì liên quan gì đến ta?" Liễu Duy nhíu mày nói.
"Lúc đó, những người thân của học viên cũng tới nên lúc đó sẽ có cha mẹ ta tới thăm, ta chỉ mong lúc đó ngươi hợp tác một chút" Nguyệt Lâm hờ hừng đáp.
"Ờ, ta biết rồi" Liễu Duy nhắm mắt đáp lại lời nói của Nguyệt Lâm trong sự mệt mỏi.
Nguyệt Lâm nhìn biểu tình của hắn, trong tâm của nàng càng chua xót, cố nén những giọt nước mắt trong lòng lại, nàng nhìn hắn thật lâu rồi cố gắng chuyển ánh mắt sang hướng khác, đứng dậy đi ra ngoài.
Còn bản thân Nguyệt Mộng thì khỏi nói, vừa thấy Nguyệt Lâm đi ra ngoài thì nàng liền nhanh chóng nở nụ cười vui vẻ chạy theo Nguyệt Lâm, trong lúc đi ra cửa nàng không quên trừng mắt liếc cảnh cáo Hạo Bằng đang đứng nãy giờ ngoài cửa.
"Ngươi sẽ bị trả giá những gì ngươi đã làm với hắn" Khi nàng vừa đi qua người Hạo Bằng thì bên tai nàng vang lên âm thanh của Hạo Bằng.
Nói rồi Hạo Bằng xoay người đi vào phòng, không thèm liếc mắt nhìn hai chị em đó.
"Ngươi tính sao?" Hạo Bằng hỏi với Liễu Duy.
"Tới lúc nào hay lúc đó"
"Hhahaaa chỉ là nữ nhân mà thôi, một tháng nữa sẽ đến lễ hội năm mới của học viên, nên lớp Pháp sư và Kiếm sĩ đều có tham dự nên lúc đó ta sẽ giới thiệu vài người khác cho ngươi...hê hê hê" Hạo Bằng với giọng pha một chút bỉ ổi trong đó với Liễu Duy.
"Ngươi tự mà lo cho ngươi đi" Liễu Duy vươi cười đáp lại, hắn sao không hiểu Hạo Bằng đang an ủi hắn cơ chứ.
"Lễ đón năm mới" Liễu Duy lẩm nhẩm với chính bản thân hắn, trong ánh mắt hắn pha vào một chút chờ mong. Tuy nói vậy nhưng Liễu Duy cũng háo hức nghĩ về lễ hội đó, Liễu Duy trước giờ không biết thế nào là một lễ hội nên trong thâm tâm hắn cũng có một chút chờ mong ngày đó đến để được tận mắt chứng kiến nó như thế nào.
Người này đã nói CÁM ƠN đến vài viết vô cùng hữu ích của phamtan1904
Chương 34: Trước Lễ Hội
Tác Giả: Shadowcat
Nguồn: 4vn.eu
Thời gian thấm thoát trôi nhanh, chưa gì đã là đến ngày học viện tổ chức năm mới, nhờ lễ hội này khiến cho cả thành đều có không khí náo nhiệt, tràn ngập sắc xuân mặc dù trời vẫn còn se lạnh nhưng đối với những người dân sống xung quanh họ căn bản không để ý đến, bận rộn chuẩn bị mọi thứ để đón mừng năm mới cùng học viện.
Những gian hàng trò chơi, những quán ăn truyền thống cứ thế mà xuất hiện đầy rẫy tuy nhìn có vẻ chật chội nhưng trên khuôn mặt mọi người đều có một sự hưng phấn và chờ mong.
Không khí đón chờ năm mới, cũng khiến cho mọi học viên trong viện cũng náo nức không kém, những thiếu nữ thì ra sức trang diện cho mình bộ đồ mới tinh và đẹp mắt, còn đối với nam sinh tuy vẫn là cách ăn mặc đơn giản hơn một chút nhưng họ vẫn chọn cho mình những bộ trang phục bất mắt và nổi bật. Không những thế ngay cả những giáo sư uy nghiêm nhất trong viện đến ngày này thì họ dường như thay đổi 180* độ vậy, khuôn mặt tươi cười niềm nở đối với những học viên và đang cố ra sức trang trí cho học viện đón xuân.
Lúc này, đối với Liễu Duy hắn cũng háo hức không kém, hắn bị bầu không khí đầy sức sống này ảnh hưởng, một tháng trước, từ buổi nói chuyện với Nguyệt Lâm hắn trở nên trầm mặc hơn, ngoại trừ Hạo Bằng ra thì hầu như hắn không hề nói chuyện với ai khác, thậm chí là những lão sư trong lớp. Buổi sáng, hắn theo học lớp Kiếm Sĩ rèn luyện thân thể, đến tối hắn lên ngọn đồi phía sau học viện ngồi minh tưởng cảm nhận cái gọi là Phong.
Trong một tháng này, Liễu Duy hắn cả ngày như một tên cuồng tu luyện vậy, hầu như không có một tia thời gian để mà nghỉ ngơi, nhưng cũng nhờ thế mà hiện giờ hắn được coi tuy Kiếm Sĩ cũng mới miễn cưỡng Nhất Giai- Trung Đoạn nhưng cơ thể của hắn hiện giờ đã bớt đi sự mềm mại thay vào đó là một chút rắn chắc của cơ bắp, trên khuôn mặt của Liễu Duy tuy có một vết sẹo từ trán xuống nhưng khiến cho hắn trở nên nam tính và mị lực hơn. Còn về mặt thiên phú của hắn thì hắn đã là tầng 2-Sơ đỉnh phong rồi, Liễu Duy đột phá từ Nhất Giai- Trung đoạn lên Nhi Giai- Sơ Đỉnh chỉ trong vòng một tháng, nếu ai biết được chắc chắn sẽ trợn mắt há mồm một thời gian, nhưng Liễu Duy biết hắn tấn cấp nhanh như vậy là nhờ một phần từ tên Nguyên Đông kia, trong lúc hôn mê hắn cảm nhận được một chút về Phong nguyên tố rồi cộng thêm thiên phú mạnh mẽ của hắn nên mới dẫn đến kết quả này.
Liễu Duy nhìn lại mình hiện tại nếu có đánh với Nguyên Đông một lần nữa, tuy cũng sẽ rơi vào hạ phong nhưng không đến nổi một chiêu không đỡ được như lúc trước, những lúc hắn cảm thấy mệt mỏi, tinh thần uể ỏi thì hắn đưa tay sờ lên vết sẹo trên khuôn mặt của hắn, thì những mệt mỏi và chán nản liền biến mất thay vào đó là sự bùng nổ cảm xúc trong hắn, vì vết sẹo trên khuôn mặt là minh chứng cho sự yếu kém của hắn, nếu hắn có năng lực thì sẽ không bị Nguyên Đông làm ra như vậy, nếu ngay cả bản thân cũng không bảo vệ được thì tư cách nào mà bảo vệ người thân mình, vết sẹo trên khuôn mặt Liễu Duy là tượng trưng cho sự yếu kém của hắn nhưng cũng là liều thuốc tinh thần khiến cho Liễu Duy bước nhanh hơn trong con đường tu luyện.
Hôm này là ngày cuối năm nên sẽ không cần lên lớp, nhưng đối với Liễu Duy thì một giây cũng là thời gian quý báu, hắn không bỏ xót một giây phút nào cho việc tu luyện của bản thân, hắn bắt đầu ra ngọn đồi quen thuộc phía sau học viện chạy bộ rèn luyện thân thể, những giọt mồ hôi tuôn ra như mưa tuy hơi thở của hắn có một chút nặng nề nhưng tinh thần vẫn còn sung mãng chưa có dấu hiệu đuối sức, Liễu Duy cứ men theo con đường quen thuộc của mình mà tiến tới.
Cuối cùng, khi lên được đỉnh đồi hắn mới dừng cước bộ, khom người thở hồng hộc, lúc này đôi chân hắn đã run lên bần bật nhưng hắn biết lúc này không phải là lúc nghỉ ngơi, Liễu Duy liền ngồi xuống ngay đỉnh ngọn đồi ngồi đó minh tưởng, cảm nhận về Phong nguyên tố, mỗi khi Liễu Duy minh tưởng thì nếu có một ai thấy được sẽ giật mình vì khi Liễu Duy minh tưởng thì Phong nguyên tố xung quanh bắt đầu nổi lên dày đặt, những ngọn gió liên miên bất tận liên tiếp thổi vào người hắn, nhưng một điều lạ lùng ra trong thời tiết còn se lạnh này tuy gió liên tục thổi tạt vào hắn nhưng hắn không cảm nhận được gì cả, chỉ đơn thuần là Phong mà thôi.
Khi Liễu Duy mở mắt thì trời bắt đầu chuyển màu, ánh sáng giao thoa với đêm tối làm nổi bật lên một đường ánh sáng đỏ của hoàng hôn, đẹp đẽ và ấm áp.
~~~
Cũng cùng lúc này, trong một căn phòng nhỏ hẹp và đặc mùi, hai tên Nguyên Đông và Nguyên Mặc đang ngồi thảo luận về hành động tối nay.
"Bây giờ, ngươi chuẩn bị, đến tối lúc đó đông người thì chúng ra tay, chỉ cần bắt được con pé đó coi như là mọi chuyện thành công, lúc đó tha hồ mà khoái hoạt" Nguyên Đông nhìn đệ đệ mình.
"hê...hê...hê" Nguyện Mặc cười bỉ ổi, hưng phấn trong lòng.
Nguyên Đông nhìn Nguyên Mặc trước mặt rồi đưa ra một gói thuốc được cột rất cẩn thận: "Đây là Nhuyễn Hoạt Tán, chỉ cần không phải là Pháp Sư Tam Giai thì chỉ cần hít vào một hơi sẽ khiến cho đối phương thần trí mơ hồ, cơ thể trở nên vô lực"
Nguyên Mặc không chậm trễ lập tức lấy gói thuốc, cất vào trong lòng như là một vật vô cùng trân quý vậy.
"Con bé kia tuy mới chỉ Pháp Sư Nhị Giai-Trung nhưng người cũng không được khinh thường càng không được làm hỏng việc của ta, nếu không ngươi mua sẵn hòm đi" Nguyên Đông lạnh lùng cảnh cáo Nguyên Mặc.
Nguyên Đông nhìn rồi nói tiếp: "Lúc có con bé trong tay thì cũng là lúc ta hành động nên ngươi chỉ có nữa giờ mà thôi, ngươi rõ rồi chứ".
Nguyên Mặc không do dự liền gật đầu như gà mổ thóc, rồi nhìn vào gói thuốc, miệng nở nụ cười tràn đầy sự bỉ ổi.
~~~
Lúc này, phía sau lưng Liễu Duy xuất hiện một âm thanh của một nam tử.
"Sao ngươi còn ở đây, đi với ta nhanh nào" Hạo Bằng lên giọng hối thúc Liễu Duy.
"???" Liễu Duy nghi hoặc nhìn Hạo Bằng khó hiểu.
Hạo Bằng ngạc nhiên nhìn Liễu Duy, nhưng cũng giải đáp cho hắn biết.
"Ngươi không biết à?. Tuy nói là lễ đón năm mới là chính là lúc nữa khuya nhưng trước khi đến lễ đó thì trong dân gian người ta có nói trước ngày đón năm mới cũng được gọi là một ngày lễ đó."
Vừa nói xong, hắn chạy tới xách Liễu Duy đứng dậy rồi chạy một mạch xuống đồi, đối với Hạo Bằng thì không vấn đề gì nhưng Liễu Duy có một chút ăn không tiêu.
Vừa bước ra thành thì khung cảnh tấp nập của mọi người đập vào mắt hấn, không khí vui tươi, cười nói của mọi người liên tục phát ra, những đứa nhỏ đã mặc sẵn những bộ đồ mới tinh để chờ đợi thời khắc đón năm mới, những gian hàng bán đồ trang trí đầy đủ những món đồ sặc sỡ, và những gian hàng trò chơi dân gian còn đang lỡ dỡ dựng lên nhưng tốc độ có vẻ khá nhanh. Một không khí tràn đầy sức sống hiện ra trước khuôn mặt đầy kinh ngạc của Liễu Duy khiến cho hắn nhìn sững sờ, hắn còn tưởng như là hôm nay là ngày lễ đón năm mới chứ không phải là ngày mai vậy, hắn nhìn những nụ cười trên khuôn mặt của mọi người rồi lẩm nhẩm với chính mình: "được cười trong hạnh phúc.....thật tốt"
Người này đã nói CÁM ƠN đến vài viết vô cùng hữu ích của phamtan1904