Ghi chú đến thành viên
Go Back   4vn.eu > Kiến thức > Văn Học Nghệ Thuật > Thi Trai > Việt thi bất hủ
Gởi Ðề Tài Mới Trả lời
 
Ðiều Chỉnh
  #1  
Old 05-06-2008, 03:50 PM
kimlinhvu kimlinhvu is offline
Nhập Môn Tu Luyện
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 7
Thời gian online: 3 ngày 1 giờ 23 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Nhất Túy Giải Thiên Sầu

Thời Phong Kiến, trong thâm tâm nhiều thi sĩ, rượu đã là sinh thú cuộc đời. Là niềm hoan lạc. Là lý do đáng sống, cũng tức là cái kỷ niệm còn sót lại của một linh hồn sau quãng đời trầm luân khổ ải.

" Sống ở dương gian đánh chén phè
Thác về âm phủ cặp kè kè
Diêm vương phán hỏi mang gì đấy
- Be!"

( Phạm Thái)

Bước sang thời hiện đại,với Tản Đà, rượu là bè bạn, là môn sinh. Về điểm này trong số các thi sĩ VN, Tản Đà có lẽ gần với Lý Bạch hơn cả. Những bài thơ sảng khoái ca tụng rượu dưới ngòi bút Tản Đà đánh dấu thời kỳ người ta không còn cảm thấy tội lỗi khi hưởng thụ. Có điều thú vị là tự mình uống đã đành, Tản Đà còn muốn mọi người cùng uống:

"Yêu cầu cho khắp mọi nhà
Rượu ty bãi hết, rượu ta cất tràn
Tránh cho dân nỗi lầm than
Bã chôn, men giấu, nhà đoan phạt bừa
Tha hồ rượu sớm, trà trưa
Nghiêng chai dốc chén say sưa tối ngày".


Với Lưu Trọng Lư, rượu tượng trưng cho cuộc sống phóng túng của một lãng tử:

" Mời anh ta cạn hết chén này
Trăng vàng ở cuối non tây ngậm buồn
...
Để lòng với rượu cùng say
....
Giờ này còn của đôi ta
Giang hồ rượu ấy còn pha lệ người."


Trần Huyền Trân làm thơ không nhiều nhưng nhân dịp gặp Tản Đà và Lê Văn Trương, thơ về rượu như bao nhiêu cũng không đủ:

" Cụ hâm rượu nữa đi thôi
Be này chừng sắp cạn rồi còn đâu
Rồi lên ta uống với nhau
Rót đau lòng ấy vào đau lòng này"


Khi sảng khoái khi nao nức không cần đến rượu, bởi biết lúc nào uống cũng kịp còn uống với nhau vào những dịp khác:

" Thôi đợi mùa nao trái chín lành
Tóc này về rúc với râu anh
Bấy giờ hắt toẹt ba chung rượu
Cười kể tâm tình chuyện tóc xanh".


Tóm lại, với Trần Huyền Trân, rượu là kỷ niệm tình nghĩa bạn bè, là chất men nồng mang lại chút ấm áp trong cuộc đời lạnh giá. Với Thâm Tâm, thì còn hơn thế, con người càng uống càng tỉnh này nhìn cuộc đời cái gì cũng liên quan đến rượu. Với ông, rượu trở nên một thứ ngôn ngữ thường trực. Ông nhìn mưa bay bằng con mắt ấy:

" Ngoài phố mưa bay xuân bốc rượu"
Nhìn cả cuộc đời bằng con mắt ấy:
" Ngưòi đi? Ừ nhỉ, người đi thực
Mẹ thà coi như chiếc lá bay
Chị thà coi như là hạt bụi
Em thà coi như hơi rượu say"


Hầu như trong toàn bộ thơ Thâm Tâm là tinh hoa chắt ra từ " Cái sống ngang tàng quen bốc hơi men". Thơ viết bằng rượu. Rượu làm nên thơ. Còn vinh dự nào hơn?
Còn các Thi nhân của chúng ta, Rượu trong thơ của các bạn ra sao? Rất mong được coi nhau kiểu " hoà nước sông chén rượu ngọt ngào" ?!?!?

KLV



Các chủ đề khác cùng chuyên mục này:

Tài sản của kimlinhvu

Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Từ khóa được google tìm thấy
, bach tuy giai thien sau, cham tuu giai thien sau, , nhat ki giai thien sau, nhat tuu giai thien sau, nhat tuy giai thien sau, nhay tuy giai thien sau, , t tuy giai thien sau

Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™