Ghi chú đến thành viên
Go Back   4vn.eu > Truyện dịch - 4vn.eu >

Tàng Thư Lâu

> Truyện dịch - Sưu Tầm > Truyện Tiên Hiệp
Gởi Ðề Tài Mới Trả lời
 
Ðiều Chỉnh
  #1  
Old 08-04-2008, 03:33 PM
phamduy88's Avatar
phamduy88 phamduy88 is offline
Hoạt Thi Thần
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 785
Thời gian online: 1 ngày 6 giờ 32 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 25 Times in 20 Posts
Phong Lưu Tiêu Diêu Thần - New Chương 216

Phong Lưu Tiêu Diêu Thần - Quyển 01 - Phàm Giới


Chương 1: Kỳ Lân Thần Thú


Tác giả: Luyến Thượng Nam Sơn
Dịch giả: Alexander13
Biên tập: X1999_vn


Nguồn: Tàng thư viện



Các chủ đề khác cùng chuyên mục này:

Tài sản của phamduy88

Chữ ký của phamduy88
[CENTER][B][SIZE=5]Click here: [/SIZE][URL="http://4vn.eu/forum/showthread.php?t=6237"][SIZE=5][COLOR=darkgreen]Tà Đạo Tu Tiên Lục[/COLOR][/SIZE][/URL][/B][/CENTER]
[CENTER][B][SIZE=4][COLOR=red]Quyển 1: các dịch giả đang tiến hành dịch[/COLOR][/SIZE][/B][/CENTER]
[CENTER][B][SIZE=4][COLOR=magenta]Quyển 2: Đã bắt đầu, kính mong bằng hữu xa gần tiếp tục hỗ trợ bằng cách click vào link bên trên và đăng ký tên chương, nhanh nhanh nào [/COLOR][/SIZE][/B][/CENTER]

Last edited by Bùi Như Lạc; 31-05-2009 at 03:01 AM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 09-04-2008, 11:02 PM
diasat diasat is offline
Nhập Môn Tu Luyện
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 26
Thời gian online: 4 ngày 20 giờ 24 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 113 Times in 7 Posts
Chương 2 :
Hoàng Mao lão quái
(lão quái tóc vàng)

Tác giả : Luyến Thượng Nam Sơn
Dịch : Alexander13
Biên tập : docconhan171


Tài sản của diasat


Last edited by Iori Yagami; 21-05-2009 at 08:49 AM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 11-04-2008, 09:49 PM
ngoctulaa's Avatar
ngoctulaa ngoctulaa is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Mar 2008
Đến từ: Nơi có Tình Yêu em dành cho anh
Bài gởi: 617
Thời gian online: 56 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 27 Times in 16 Posts
Chương 03. Hỗn Nguyên Môn

Tác giả : Luyến Thượng Nam Sơn
Dịch giả: Phong Lưu Bang và các bạn
Biên dịch: Alexander13
Biên tập: docconhan171

Tàng Thư Viện


Trên đoạn đường về Hỗn Nguyên Môn, Mộc Phong nhịn không được hỏi Ngộ Tâm:
- Tiền bối, con có thể theo người tu hành không?

Ngộ Tâm đáp:
- Tất cả chúng sinh bản thân sinh ra đã thanh tĩnh, chính đạo đã tiềm ẩn ở bên trong gọi là chân tàng. Người có chân tàng nên vô ngoại vô nội, vô sinh vô diệt, thanh tĩnh tịch diệt. Chúng sinh có chân tàng cho nên có tính chân đạo, có vô lượng pháp, đủ tam thanh cảnh. Nhưng chúng sinh mê hoặc, không tin bản thân mình có chân tàng vì thế trầm luân khổ não vô biên không thể giải thoát hoặc cầu đạo pháp bên ngoài nên lạc vào tiểu thừa, cuối cùng khó thành chánh đạo. Cũng vì thế chúng sinh khi cầu đạo, tâm linh cần phải cầu chân tàng, hướng tới có thể thân tâm giải thoát, ấy là đại thừa của đạo. Vì thế tu chân trọng ở tu tâm, tin tưởng vào khả năng của mình.

Mộc Phong vừa dụng tâm nghe vừa ngầm hạ quyết tâm phải tu thành một thân bản lĩnh. Mộc Phong nghĩ tới nghĩ lui lại hỏi:
- Tiền bối, bản lãnh của người cao cỡ nào, còn có người cao hơn không?

Ngộ Tâm thầm nghĩ “Thằng bé này trông vậy mà khí thế cao ngút trời, có lòng cầu tiến thế này tương lai chắc chắn thành tựu không hề nhỏ đây?” Bèn nghiêm mặt nói:
- Trong đạo môn, tu hành thành chánh quả sẽ kết ra kim đan, giai đoạn đầu kim đan này màu đỏ, sau đó lần lượt sẽ biến thành hoàng, lục, thanh, lam, tử, khi tử sắc cực thịnh, kim đan sẽ luyện hóa thành nguyên anh, đồng thời nguyên anh lại lần nữa hóa thành sắc đỏ tàng ẩn nơi tâm tạng. Đạt đến mức này, công lực chắn chắn sẽ đại tăng, sau đó nguyên anh sẽ từng bước lớn lên, kim đan cũng sẽ lần lượt gia tăng tùy theo công lực mà lần nữa hóa thành hoàng, lục, thanh, lam, tử. Đạt đến thâm tử sắc[1] xong sẽ tiếp cận đến ngưỡng của tiên nhân, bởi vì tu chân là nghịch thiên nhi hành, do vậy lúc này sẽ dẫn đến thiên kiếp, nếu có thể độ kiếp thành công thì sẽ biến thành tiên nhân.

Mộc Phong vừa nghe vừa ghi nhớ, trong lòng nghĩ bản thân khi trước cũng đọc qua nhiều thi thư nhưng hiểu biết về phương diện này thì lại hoàn toàn mù tịt không biết phải mất bao nhiêu năm tháng mới có thể đạt được thành tựu như vậy. Mộc Phong im lặng một hồi lại hiếu kì hỏi:
- Tiền bối, không biết người khi nào có thể trở thành tiên nhân vậy?

Ngộ Tâm nói :
- Nghe đây hài tử, vấn đề con hỏi quả thật không ít, bần đạo tu hành đã hơn năm trăm năm, nguyên anh trong nội thể kết hợp thành kim đan đã thành màu xanh rồi, còn phải đến hai cảnh giới nữa, không biết phải chờ đến thời gian bao lâu nữa, chắc khoảng ba trăm năm nữa có thể đạt được cảnh giới Độ Kiếp Kì.

Mộc Phong vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ: “Vậy không phải là cần tới tám trăm năm mới có thể thành tiên ư? Có vẻ tu tiên không dễ. Con người sống được tới tám trăm năm sao? Nghe luận giải không ngờ lão đạo này đã năm trăm tuổi, không biết thật hay giả đây.” Mộc Phong tuổi còn nhỏ lại chưa từng tiếp xúc với tu chân, nếu như cậu bé biết lúc lâm phải thiên kiếp trong mười người tu chân có đến chín bị hồn phi phách tán thì không biết còn có cảm giác gì.

Ngộ Tâm đạo trưởng mang theo Mộc Phong phi hành nửa ngày, cuối cùng đã đến chân núi, Ngộ Tâm nhìn Mộc Phong nói:
- Đến rồi, chúng ta bây giờ lên Kỳ Linh Sơn.

Mộc Phong ngẩng đầu ngó lên nhìn thoáng qua, thấy Kỳ Linh Sơn mây mù che khuất ánh mặt trời, không biết là cao tới đâu?

Kỳ Linh Sơn danh xưng thiên hạ đệ nhất sơn, do ba ngọn núi tạo thành. Ba ngọn núi này có tên là Kỳ Linh, Tú Linh và Chung Linh. Ba ngọn núi này hùng vĩ chọc trời tạo thành một khối hài hòa, cực kỳ dễ thấy. Ngọn núi này trùng trùng điệp điệp, từ thấp đến cao, từ xa đến gần, cảnh sắc trên núi tràn ngập một màu xanh, từ xanh lục đến xanh lá cây, xanh lam, xanh xám, tầng tầng lớp lớp trải dài ra xa tít lẫn vào màu xanh ở đường chân trời, các dải màu xanh rất phong phú, như một văn nhân đã từng viết rằng:

“Linh nham đá ngọc cao chót vót.
Nhìn đến cửa trời mở dễ thôi.”

Ba ngọn kỳ sơn này cảnh sắc rực rỡ và biến đổi khôn lường. Kỳ Linh phong quanh năm là mùa xuân, chân núi hoa trà nở đỏ rực một màu, tình xuân dập dờn. Tú Linh phong là nơi sinh trưởng của các loại cây khác nhau, cành lá xum xuê dày đặc, là đại diện của mùa hạ. Nửa trên của núi phủ đầy lá cây màu vàng, khoác trên mình chiếc áo của mùa thu. Đỉnh Chung Linh quanh năm tuyết phủ, là đại diện cho mùa đông lạnh lẽo.

Điều lạ lùng là dãy núi này không có đường lên núi, khiến Mộc Phong phân vân không biết lên núi bằng cách nào. Ngộ Tâm dạo trưởng dắt Mộc Phong đi đến chân một gốc cây cổ thụ ngàn năm to mười người ôm không xuể, gõ nhẹ lên thân cây ba cái, giữa thân cây đột nhiên mở ra một cánh của nhỏ, một đạo sĩ nhỏ từ bên trong đi ra, hướng về Ngộ Tâm đạo trưởng cung kính thi lễ. Ngộ Tâm đạo trưởng dẫn Mộc Phong đi vào trong thân cây, trong thân cây vốn không có ánh sáng bỗng nhiên có một luồng sáng phát ra, Nguyên lai dưới thân cây là một cái động lớn, Ngộ Tâm đạo trưởng dẫn Mộc Phong đi vào trong động, cứ tiến về phía trước như vậy một khoảng thời gian, sau đó lại đi quanh co một lúc. Nhưng mà Mộc Phong thân thể không khỏe, chỉ đi như vậy một canh giờ, đã bắt đầu thở hổn hển.

Ngộ Tâm đạo trưởng ôm lấy Mộc Phong lướt đi như bay. Thì ra người sáng lập Hỗn Nguyên Môn chính là đỉnh đỉnh đại danh Thái Thượng Lão Quân. Vị đại la kim tiên này trước khi phi thăng đã bầy ra Càn Khôn Vô Cực trận, ngay cả tiên nhân cũng không thể dùng pháp lực bay lên núi. Nghìn năm về trước trong trận Đạo Ma đại chiến, bởi đường lên núi quá nhiều khiến cho Hỗn Nguyên Môn dễ công khó thủ làm tử thương vô số đệ tử. Vì thế bẩy trăm năm trước, một vị chưởng môn trước khi phi thăng đã dùng lôi hệ pháp thuật phá hủy hết đường lên núi, Rồi lại bỏ mười năm công phu tạo ra một con đường duy nhất để lên núi. Nếu không có đệ tử trong môn dẫn đường người ngoài không dễ gì xâm nhập, nhưng nếu bí mật bị lộ e rằng địch nhân có thể ồ ạt tiến vào.

Mộc Phong trong lúc đầu óc còn choáng váng hồ đồ thì đã được Ngộ Tâm đạo trưởng dẫn vào trong núi.

Lên đến đỉnh núi, Ngộ Tâm đem Mộc Phong giao cho đại đệ tử là Liễu Nhiên đạo trưởng. Liễu Nhiên đạo trưởng xem ra niên kỉ không ít hơn Ngộ Tâm là mấy, nhưng lại là một trong những đồ đệ của Ngộ Tâm thuộc Cung Phụng điện, chuyên môn phụ trách việc tiếp đãi. Liễu Nhiên thấy Mộc Phong trên mặt tịnh không có chút biểu tình nào, sau đó an bài Mộc Phong trong một căn nhà gỗ, nhắc nhở cậu không nên chạy loạn. Mộc Phong một mình ở trong phòng, lúc đầu trong lòng tràn ngập niềm vui được học nghệ, lại không ngờ rằng đến giờ vẫn chưa được gặp mặt chưởng môn, càng không biết theo ai học nghệ, cảm xúc đột nhiên dâng trào, cảm giác như muốn khóc một trận. Giữa trăm thứ buồn khổ, liền đem Ngư Đản từ trong lòng ra chơi. Ngư Đản tựa hồ rất vui thích, liên tục hít thở ba dài một ngắn, chính là muốn hấp thụ thiên địa linh mạch của ngọn Kỳ Linh Sơn này. Linh khí ở đây so với nơi khác rất dồi dào, Kỳ Lân Vương là thần thú chi vương, dù hiện tại còn nhỏ và mới bắt đầu tu luyện, song đối với linh khí lại có cảm giác trời sinh rất là linh mẫn.

Ngộ Tâm cũng đã nói với chưởng môn sư huynh của mình về tình trạng của Mộc Phong. Ngày hôm sau, Mộc Phong được đưa tới Tàng Kinh Các gặp Tịch Nhiên đạo trưởng. Đạo trưởng trông thấy cậu bé liền hỏi:
- Hài tử, ngươi là Mộc Phong phải không? Chưởng môn sư thúc nói với ta hiện tại ngươi không thích hợp để tu hành, tạm thời vào quét dọn Tàng Kinh Các, đợi sau này có cơ hội sẽ thu nhận ngươi làm đồ đệ.

Mộc Phong thất vọng gật đầu, trong lòng cảm thấy rất đỗi thê lương. Hắn vốn muốn học được một thân bản lĩnh thông thiên, không ngờ lại trở thành một người quét dọn. Ài, hắn rời nhà vượt ngàn dặm đường tới đây, không ngờ lại thành ra thế này. Có điều hắn trời sinh đã có tính quật cường, không chấp nhận từ bỏ mục đích để quay trở về nhà.

Tịch Nhiên đạo trưởng thấy thần tình thất vọng của Mộc Phong trong lòng cũng cảm thấy bất nhẫn, nhưng một người đã bị phong tỏa kinh mạch như hắn làm sao có thể tu hành. Ông vừa dẫn hắn vào Tàng Kinh Các vừa an ủi:
- Hài tử, Tàng Kinh Các là trọng địa của bản môn, ngoại trừ sư thúc không ai có thể vào. Ta thấy ngươi bản tính lương thiện, gặp chuyện này trong lòng không thoải mái nhưng ngươi không nghĩ được sư thúc đối xử đặc biệt thế này cũng là chuyện tốt sao?

Mộc Phong lại buồn bã cúi đầu, chấp nhận hiện thực. Nhưng hắn chợt nhớ lại một bài thơ đã học hồi còn ở nhà:


“Bất cầu đại đạo xuất mê đồ,
Túng phụ hiền tài khởi trượng phu.
Bách tuế quang âm thạch hỏa thước,
Nhất sanh thân thế thủy phao phù.
Chỉ tham lợi lộc cầu vinh hiển,
Bất cố hình dong ám tụy khô.
Thí vấn đôi kim đẳng san nhạc,
Vô thường mãi đắc bất lai vô.”

Dịch nghĩa: diepkiemanh


Không đi đường ngay tất sẽ lạc lối
Dù có là hiền tài, chưa chắc đã xứng đấng trượng phu.
Trăm năm như giấc mộng trôi nhanh
Cuộc đời như bọt nước chóng tan.
Con người chỉ biết tham tiền bạc và công danh
Mà không biết đến khi thân tàn ma dại.
Cho dù có núi vàng biển bạc
Cũng không hiểu được hai chữ ‘vô thường’
.

Dịch thơ: vandai79


Chính đạo không đi, lạc lối hề...
Tài cao, tâm tục vẫn u mê.
Trăm năm giấc mộng hư vô mãi
Cuộc đời bèo nước vẫn trôi hề...
Công danh, lợi lộc lòng nhân thế
Thân dại ma tàn, một giấc tê.
Núi vàng, biển bạc tâm nào biết
‘Vô thường’ hai chữ vẫn còn mê.”


Đã biết đời người có trăm năm thôi, hà chi cứ phải để tâm đến thắng bại?

Mộc Phong tuổi còn nhỏ vậy mà đã có được luận giải sâu sắc như vậy, nếu mà có người khác biết được, nhất định là sẽ kinh hãi.

Tại Kỳ Linh Phong bốn mùa đều như mùa xuân, ngay cả Mộc Phong thân thể gầy gò yếu nhược như vậy mà cũng không cảm thấy lạnh. Hàng ngày trừ lúc quét dọn Tàng Kinh Các, lúc rảnh rỗi có thể đọc sách để giết thời gian. Nhưng con Ngư Đản đáng yêu này, ngày trước ở dưới rặng Tây Lĩnh Sơn, cả nửa năm cũng không thấy lớn, vậy mà mới đến đây được mấy ngày đã phổng phao lên nhanh chóng. Ngư Đản này cũng ngày càng thông nhân tính, lúc Mộc Phong đọc sách chỉ yên lặng chơi đùa bên cạnh, không nghịch nghợm ầm ĩ.

Một hôm lúc hoàng hôn, Mộc Phong dẫn theo Ngư Đản đi bộ ở bên ngoài nhà không xa, phóng mắt nhìn, từng dải mây trắng như ở dưới chân. Trong lòng càng cảm thấy cô độc, Mộc Phong nhịn không được to giọng ngâm lên kinh văn đọc ra từ Tàng Kinh Các:


“Hoàng nha bạch tuyết bất nan tầm,
Đạt giả tu bằng đức hành thâm.
Tứ tượng ngũ hành toàn trượng thổ,
Tam nguyên bát quái khởi li nhâm.
Luyện thành linh chất nhân nan thức,
Tiêu tẫn âm hồn quỷ mạc xâm.
Dục hướng nhân gian lưu diệu quyết,
Vị phùng nhất cá thị tri âm.”

Dịch thơ: linhlan


Mầm vàng, tuyết trắng chẳng khó tầm
Thành đạt tu bằng đức hạnh thâm.
Tứ tượng, ngũ hành đều nhờ thổ
Tam nguyên, bát quái khởi từ nhâm.
Luyện thành linh thức người khó biết
Lưu tại nhân gian, diệu quyết thâm.
Mãi tầm chân sĩ trong nhân giới
Lòng giờ buồn mãi, chả tri âm.”

Đang lúc đó, từ trong biển mây hiện ra một tiểu cô nương chỉ khoảng mười tuổi, nhìn cô bé có khuôn mặt tròn trĩnh, lông mày cao vút, nước da trắng như tuyết, đôi mắt to xinh đẹp sáng long lanh như hút hồn người, mặc một chiếc váy dài màu lục nhạt, hệt như một tiểu tiên nữ lạc vào nhân gian. Mộc Phong si ngốc nhìn về phía tiểu cô nương, chân như bị đóng đinh, không biết di động thế nào. Tiểu cô nương bay đến trước mặt Mộc Phong, cười hì hì nói:
- Tiểu đệ đệ chẳng lẽ là ngốc tử sao? Sao lại đứng im như biến thành thần tiên vậy?

Mộc Phong từ từ định thần, nhất thời nghẹn họng, lẩm bẩm nói:
- Tỷ tỷ là tiên nữ hạ phạm sao?

Tiểu cô nương cười khì một trận, ngay sau đó liền nói:
- Ta trên đường qua chỗ này, còn nghĩ rằng có cao nhân đang ngâm thơ tụng đối, không ngờ là một ngốc đệ đệ vừa xấu vừa gầy này. Ha ha...

Mộc Phong thì lại nghĩ khác, bản thân hắn mặt đầy nốt đen, không bị chê xấu mới lạ, thầm nghĩ: “Đã gặp được thần tiên tỷ tỷ, dù sao cũng nên thỉnh giáo tỷ ấy một vài thứ không hiểu rõ.” Hắn liền hỏi:
- Hành Khí Ngọc Khí Minh có nói, hành khí là thôn tắc súc, súc tắc thân, thân tắc hạ, hạ tắc định, định tắc cố, cố tắc manh, manh tắc trường, trường tắc thối, thối tắc thiên[2]. Đại kỉ xuân tại thượng, địa kỉ xuân tại hạ[3]. Thuận tắc sinh, nghịch tắc tử. Không biết thần tiên tỷ tỷ có kiến giải gì? Cách hành khí này sao mà làm được?

Tiểu cô nương bất giác ngây ra, sau đó cười nói:
- Theo thanh tịnh đan pháp, gọi là hành khí chi pháp, phải ngưng thần tụ khí, vận xuống đan điền, nhập định ngưng kết, nghịch chuyển đốc mạch, nhiệt sẽ tăng lên. Lấy đất làm gốc, lấy trời làm ngọn, theo chu kỳ âm dương mà tu luyện. Ngốc đệ đệ, ngươi là đệ tử của ai, sao ngay cả hành khí chi pháp căn bản nhất cũng không hiểu?

Mộc Phong nhất thời sắc mặt đỏ bừng ngượng ngùng nói:
- Ta chỉ là đệ tử tạp dịch quét dọn Tàng Kinh Các, tạm thời còn chưa có sư phụ.

- À, vậy sao.

Tiểu cô nương trợn mắt to lên rồi nói tiếp:
- Ta phải đi rồi, đệ đệ khờ nhớ kĩ ta tên là Tử Vân. Có duyên sẽ gặp lại!

Nói xong giống như một ngọn gió biến mất không lưu lại vết tích gì.
-------------------------------------------------------------

[1] thâm tử sắc: mầu tím đậm, tử sắc là mầu tím
[2] thôn tắc súc, súc tắc thân, thân tắc hạ, hạ tắc định, định tắc cố, cố tắc manh, manh tắc trường, trường tắc thối, thối tắc thiên: Mộc Phong không hiểu có lẽ chúng ta cũng không nên hiểu kẻo đau đầu.
[3] Đại kỉ xuân tại thượng, địa kỉ xuân tại hạ: Chịu thua luôn.

2 và 3 các cao thủ của Vũ đường đành chịu vì nó liên quan đến nguyên tắc hành khí của Đạo thuật, cao thủ nào có đọc vui lòng chỉ bảo dùm anh em, vô cùng cám ơn!
__________________
Tài sản của ngoctulaa

Chữ ký của ngoctulaa
[SIZE="6"][COLOR="Blue"] nhớ nhà[/COLOR][/SIZE]

Last edited by ZORO_NDK; 21-04-2008 at 09:11 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Old 12-04-2008, 05:26 PM
phamduy88's Avatar
phamduy88 phamduy88 is offline
Hoạt Thi Thần
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 785
Thời gian online: 1 ngày 6 giờ 32 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 25 Times in 20 Posts
--------------------------------------------------------------------------------

Chương 4 Lão Quân Hồ


Tác giả: Luyến Thượng Nam Sơn
Dịch giả: vivax
Biên dịch: phongbkac
Biên tập:chudu


Nguồn: Tàng thư viện


Mộc Phong nhìn theo tiên nữ tỷ tỷ dần tan biến vào hư không, cứ lặng nhìn một cách thẫn thờ. Tuy thế cậu bé vẫn cao hứng vì cuối cùng đã hiểu được phương pháp hành khí, vui đến mức chạy thật nhanh về căn nhà gỗ nhỏ.

Tàng Kinh Các ở sau núi Kỳ Linh Phong, ngoài Mộc Phong ra bình thường rất ít người đến. Sau khi quét dọn sạch sẽ cậu bé liền chuyên tâm hành khí, nhưng bất kể cố gắng thế nào cũng không có một chút phản ứng. Tuy thế Mộc Phong vẫn nghĩ đã là biện pháp thần tiên tỷ tỷ nói, tuyệt không thể có sai lầm. Cậu bé cứ tĩnh tọa như vậy hơn nửa tháng, vẫn không thấy hiệu quả, tuy nơi đan điền cũng có một cỗ nhiệt khí hơi hơi dâng lên, nhưng vô luận thế nào cũng không có chỗ để có thể dẫn truyền. Mộc Phong nghĩ cả nửa ngày, nhớ lại Quan Thiên đạo trưởng đã từng nói kinh mạch hắn không thông suốt, dường như bị thứ tà môn gì đó làm tắc nghẽn.

Hôm sau Mộc Phong lại chui vào Tàng Kinh Các lục lọi các điển tịch [1] về y lý, trong đó có cuốn “Hoàng Đế Nội Kinh” ghi lại một việc nhỏ: Trong nội cung luôn có một người trả lời các câu hỏi của hoàng đế, hắn chính là Kỳ Bá. Kỳ Bá, tương truyền vừa là hạ thần, vừa là thái y của hoàng đế, phụng mệnh hoàng đế thử toàn bộ các loại thảo dược, chủ trì chữa bệnh. Ông ta còn cùng Lôi Công nghiên cứu và thảo luận qua về kinh mạch. Đáng tiếc là vấn đề kinh mạch tắc nghẽn mà Kỳ Bá đề cập qua, lại không nói đến phương pháp hóa giải.

Mộc Phong chau mày không ngớt, tự lẩm bẩm: “Chẳng trách Ngộ Tâm tiên trưởng không thu ta làm đồ đệ, hóa ra vì ta là người kinh mạch bị bế tắc.” Ngư Đản dường như cảm ứng được sự khó chịu của Mộc Phong, liền nhảy lên trên bả vai Mộc Phong, cạ cạ vào mặt cậu bé, tựa như đang an ủi chủ nhân không nên bực bội. Mộc Phong vuốt ve cái đầu nhỏ của Ngư Đản, nói đùa với nó:
- Ngư Đản, ở đây ngươi là người thân duy nhất của ta, ngươi có thể nhanh chóng giúp ta được không?

Ngư Đản bất ngờ lắc lắc đầu. Mộc Phong kinh dị hỏi:
- Trời! Ngươi có thể hiểu lời ta nói sao?

Ngư Đản giống như gà con mổ thóc gật gật đầu.

Mộc Phong cười khích khích một lúc, lại tự lẩm bẩm nói: “Nếu như có thể biến bản thân thành đỉnh lô [2], sẽ đem cái thứ làm tắc nghẽn kinh mạch đó ra luyện hóa hết. Trong ‘Chu Dịch Tham Đồng Khế’ cũng có cách tự mình luyện thành đỉnh lô, chỉ tiếc là thể nội ta không có chút chân khí nào, phương pháp này vô luận thế nào cũng làm không được.”

Mộc Phong dù sao cũng là người lạc quan, mặc dù tu hành không được, nhưng việc này không ảnh hưởng đến tâm tình đọc sách của cậu bé. Thời gian như thoi đưa, Mộc Phong rốt cuộc cũng giải quyết được vấn đề của bản thân, hằng ngày mê mệt trong đống sách ở Tàng Kinh Các, không hay biết là năm năm đã trôi qua. Trong số sách ở Tàng Kinh Các ngoài các thư tịch về công pháp không được hắn lưu tâm vì cho rằng không có tác dụng gì, những sách khác, bao gồm y dược, thiên văn, địa lý, kì môn, bát quái, trận pháp, họa phù [3] toàn bộ hắn đều ghi nhớ, mặc dù đại đa số còn chưa biết sử dụng thế nào. Mấy năm nay, Mộc Phong đã cao lên không ít, thân thể thì vẫn gầy yếu như xưa, nhưng có lẽ do hắn kiên trì tĩnh tọa mỗi ngày nên tinh thần trái lại đặc biệt tốt, những nốt đen trên mặt cũng không thấy tăng lên. Năm tháng trôi qua, Ngư Đản cũng lớn không ít, kích cỡ bằng một con chó con, và bướng bỉnh hơn nhiều, tốc độ chạy nhanh đến nỗi Mộc Phong không dám tưởng tượng. Trước kia nó còn muốn giành ăn với Mộc Phong, nhưng tình trạng này chỉ duy trì trong một năm, sau đó nó không cần ăn uống cũng có thể tự lớn, mặc dù điều này khiến Mộc Phong cảm thấy kỳ quái nhưng cũng bớt nhiều phiền phức cho hắn. Dẫu sao hậu sơn này cũng ít người để ý, không có ai phát hiện hắn nuôi dưỡng sủng vật, thức ăn cũng chỉ một suất như vậy, không nhiều hơn.

Mộc Phong có một hôm đọc được trong “Bách Thảo Đường” biết một loại dược vật tên Lăng Tiêu Hoa đối với việc hành khí phá huyết có hiệu quả nhất định. Thế là khi nhàn rỗi hắn thường đem Ngư Đản ra hậu sơn tìm kiếm.

Cuối cùng trời không phụ người thành tâm. Một hôm, Mộc Phong phát hiện ở ven sườn núi dựng đứng có một cây Lăng Tiêu Hoa, hắn liền cảm thấy hưng phấn dị thường, không kịp chờ đợi nằm sấp trên mặt đất bò tới để hái. Cây hoa đó lại mọc ở vị trí cổ quái, Mộc Phong nằm trên mặt đất duỗi thẳng tay nhưng dù cố thế nào cũng còn một chút mới với tới. Hắn cố gắng với, cuối cùng cũng ngắt được đóa hoa đó, nhưng trong nháy mắt, hắn cũng bị mất trọng tâm, đầu cắm thẳng xuống dưới. Ngư Đản kêu “Ngao” một tiếng rồi cũng nhảy theo hướng Mộc Phong đang rơi xuống.

Khi Mộc Phong rơi xuyên qua một màn sương khói, còn cho đó là tầng mây mỹ lệ, hắn cảm thấy một tia ấm áp, sau đó dần dần mất đi tri giác. Trong lúc mơ hồ tỉnh lại thì phát hiện bản thân nằm trong một cái hồ không lớn lắm, may mà trời sinh thủy tính của hắn không tệ, giúp hắn nổi được nếu không sợ là đã sớm bị chết ngộp rồi.

Hồ này nằm giữa ba đỉnh núi của Kỳ Linh Sơn, có tên là Lão Quân Hồ, là nơi trước đây khi Thái Thượng Lão Quân tu hành ở nhân gian thường đến tắm rửa. Mộc Phong đã từng xem qua trong “Hỗn Nguyên Môn Điển Cố” biết được chỗ này thuộc về cấm địa của Hỗn Nguyên Môn, trừ chưởng môn ra môn nhân tuyệt đối không được phép tiến vào, quy định này để tỏ lòng tôn kính đối với tổ sư khai phái Thái Thượng Lão Quân. Hơn nữa nơi này vốn ở dưới vách đá vạn trượng, cho dù không có quy định, cũng sẽ không có người nào dám đến.

Mộc Phong tay chân vô lực, nằm ở trong hồ, nhìn những đám mây trắng trên trời, nhớ đến những ngày vui vẻ trước kia ở Minh Nguyệt Hồ, cảm khái nhân sinh vô thường, bản thân không cẩn thận rơi xuống nơi nơi kỳ quái không rõ ràng này, nếu như chưởng môn biết được, liệu có đuổi hắn xuống núi hay không? Mặc dù hắn còn chưa chính thức trở thành đệ tử của Hỗn Nguyên Môn, nhưng đã sống ở đây hơn năm năm nên cũng quen cho rằng nơi này là ngôi nhà thứ hai.

Bỗng nhiên hắn cảm thấy có gì đó kéo y phục của mình, quay đầu lại nhìn, thì ra là Ngư Đản, nhất thời dâng lên trăm mối cảm xúc, không ngờ con vật nhỏ bé thông linh này lại chí tình như vậy, không tưởng được lại theo mình nhảy xuống đây. Mộc Phong chìa tay vuốt ve đầu Ngư Đản, Ngư Đản cũng thè lưỡi liếm vào tay hắn, một người một thú cảm giác thân tình tha thiết.

Một chốc sau, Ngư Đản theo Mộc Phong bơi lên bờ. Mộc Phong quan sát kỹ càng bốn phía.

Hồ này đại khái rộng khoảng trăm trượng, hình tròn, xung quanh hồ còn có bốn cây hình dạng kì quái. Những cây này to xấp xỉ một vòng tay Mộc Phong, nhưng chỉ cao khoảng ba thước, toàn bộ giống như một móc câu lớn quay lưng về phía Lão Quân Hồ. Trên mỗi cây đều treo chín “trái cây” màu sắc không giống nhau, rất giống trứng chim câu, bên hồ cũng mọc không ít những kì hoa dị thảo, đại đa số Mộc Phong không biết tên dù đã đọc qua sách “Bách Thảo Đường”.

Ngửa mặt trông lên vách đá dựng đứng như đao gọt, cao vút đến tận mây xanh, Lão Quân Hồ này chỉ giống như nước trong nơi dưới đáy giếng. Mộc Phong thở dài một hơi, ban đầu vui mừng vì rơi từ chỗ cao như vậy xuống mà chưa té chết, nhưng hiện giờ trước mắt sợ là phải chết đói ở nơi này.

Mộc Phong nghĩ rằng không ra khỏi đây được thì kiểu gì cũng chết, không bằng đi vòng quanh hồ xem có thể tìm được đường ra hay không? Hắn đi mãi đến khi sắc trời tối mịt, cuối cùng phát hiện ra xung quanh hồ toàn là vách đá, căn bản không cách nào bám vào được. Hắn lờ mờ phát giác ánh trăng yếu ớt lộ ra trong tầng mây, cảm thấy nơi này tất cả đều như thơ, như họa, thật bí hiểm mà cũng thật bình yên.

Mộc Phong tìm cả buổi, bụng sôi sùng sục vì đói, hắn mệt mỏi dựa vào thân cây kì quái, ngẩng đầu lên nhìn mấy quả ở trên cây, cảm thấy càng đói thêm. Mặc dù nghĩ đến những quả này có thể có độc, nhưng thà ăn no rồi chết còn hơn chết vì đói. Nghĩ đến đó, Mộc Phong không nhịn được đứng dậy đến hái vài quả nhét vào miệng, cảm giác hơi đắng, nhai vài lần thì như có vị thuốc. Ngư Đản đang lặng yên bên cạnh bất ngờ nhảy tới, cũng nuốt hết những quả còn lại trên cây. Mộc Phong trong chốc lát bụng đã phình to, mơ màng muốn ngủ. Đang muốn sung sướng ngủ một giấc, hắn bỗng cảm thấy toàn thân khô nóng, mồ hôi thoáng chốc đã toát ra như suối, chịu không nổi phải cởi y phục ra, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng nóng nực. Chịu không nổi, đành phải nhún người nhảy xuống hồ, ngoài lạnh trong nóng, hắn vùng vẫy hồi lâu rồi hôn mê.

Không biết đã qua bao lâu, Mộc Phong mới tỉnh lại, hai mắt mở to, nhìn thấy Ngư Đản đang đứng bất động ở ven bờ nhìn mình. Mộc Phong bỗng nhiên phát hiện trên thân không mảnh vải, không khỏi xấu hổ, hấp tấp bò lên bờ vội vội vàng vàng mặc y phục, nhưng mặc trái mặc phải, cảm thấy y phục dường như đã nhỏ đi một chút. Trong lòng kêu kì quái, rõ ràng y phục tối qua mới mặc, sao giờ lại mặc không vừa? Nhìn lại Ngư Đản ở bên cạnh, càng thấy kinh ngạc vạn phần, con vật nhỏ bé này sao chỉ một đêm mà đã lớn hơn rất nhiều?

Kì thực Mộc Phong không biết, hắn đã ngủ ở trong hồ này hơn nửa năm. Mà Lão Quân Hồ bốn mùa đều như tiết xuân, làm người ta không cảm thấy được sự biến hóa mỗi mùa, hắn đương nhiên cũng không hiểu điều này. Nhàn rỗi không có việc gì, Mộc Phong lại ngồi tĩnh tọa như thường ngày, đột nhiên cảm giác nơi đan điền có một cổ nhiệt lưu, hắn theo thói quen hành khí, bỗng phát hiện có tia nhiệt khí theo ý niệm từ đan điền xuôi theo kinh mạch chầm chậm đi lên. Mộc Phong kinh ngạc, kinh mạch bế tắc dường như có dấu hiệu khai thông, trong lòng thầm vui mừng, muốn theo phương pháp hành khí làm tia nhiệt khí đó vận hành từ từ trong nội thể.

Mỗi ngày Mộc Phong đều tĩnh tọa như vậy, khi nhàn rỗi thì vắt óc suy nghĩ làm sao có thể trèo lên trên, bất giác mười ngày đã qua. Trước đó mấy ngày, hắn không cảm thấy gì, hiện giờ lại thấy đói không chịu nổi, trong hồ này cả một con cá cũng không có, xung quanh không vật gì có thể ăn được, nhịn không nổi lại giương mắt nhìn về phía những quả còn lại trên ba cây kì quái kia. Hắn hơi kinh ngạc phát hiện ra: trên mỗi cây chỉ còn lại năm quả. Ánh mắt nghi hoặc của Mộc Phong hướng về Ngư Đản, tiểu gia hỏa giơ chân trước chỉ vào miệng nó, ý nói mấy quả đó đều bị nó ăn. Mộc Phong trầm tư nghĩ: “Dù sao nhất thời cũng không ra khỏi đây được, không bằng ăn những quả kì quái kia rồi tính, mặc dù có thể bị khô nóng khó chịu, nhưng không đến nỗi mất mạng, nhìn tiểu gia hỏa ăn không việc gì, mình có lẽ cũng không chết được. Cũng có thể ăn mấy quả đó xong, kinh mạch nói không chừng sẽ thông suốt.”

Nghĩ thông suốt điều này, hắn liền thò tay hái năm quả còn lại trên một cây cho vào miệng ăn cùng một lúc. Hắn định không đợi cơn nóng khốc liệt kia đến, cởi quần áo ra trước, không ngờ lúc này thân thể lại đột nhiên phát lạnh, răng đập vào nhau kêu cách cách, dần dần trên người hắn kết thành một tầng băng mỏng, tay chân gần như tê cứng.

Trong tiềm thức, Mộc Phong cảm thấy trong nước có thể sẽ ấm áp một chút, “Ùm” một tiếng hắn lại ra sức nhảy vào trong nước rồi chìm vào giấc ngủ. Khi tỉnh lại thì trời đã sắp hoàng hôn, hắn mở to mắt phát hiện bản thân đang nằm trong nước, vội vàng bơi vào bờ, hấp tấp mặc lại y phục. Hắn không khỏi thở dài, lần này y phục lại thành ngắn, cẳng chân đã lộ ra ngoài. Hắn ngẫm nghĩ một lúc cuối cùng cũng hiểu ra, có thể bản thân đã cao lên. Nhìn Ngư Đản ở bên cạnh, cơ thể cũng to lên gấp bội, Mộc Phong giơ tay vỗ vỗ vào đầu Ngư Đản, kì quái hỏi:
- Ngư Đản, ngươi sao lại lớn nhanh như vậy?
Hắn nói xong không nhịn được cười ngây ngốc, Ngư Đản không phải là người, làm sao có thể nói với hắn được chứ?

Một thanh âm giống như tiếng trẻ con truyền tới:
- Có thể là vì ăn mấy quả đó.

Mộc Phong trong lòng vui mừng, ha, cuối cùng cũng có người đến đây, vội vàng hỏi:
- Ai đang nói vậy? Mau nói cho ta biết làm sao mới có thể ra khỏi đây?

- Chủ nhân, là ta mà, Ngư Đản của người đang nói với người đây.
Vẫn là thanh âm non nớt từ trên người Ngư Đản phát ra.

Mộc Phong thất kinh nói:
- Ngư Đản, ngươi lại có thể nói tiếng người?

Ngư Đản dùng đầu cạ vào người Mộc Phong, thân thiết nói:
- Đúng vậy, mấy quả đó thật quá thần kì!

Rất nhiều việc khiến người ta không nghĩ ra, Mộc Phong cũng lười chẳng muốn nghĩ. Thỉnh thoảng cùng Ngư Đản nói chuyện, phát hiện Ngư Đản mặc dù có thể nói chuyện, có ý thức nhất định nhưng nó giống như hài tử ba bốn tuổi, hỏi một thì có đến ba điều không biết. Hắn bất giác có chút nản lòng, lại hiếu kì hành khí một hồi, phát giác kinh mạch quả nhiên lại rộng ra không ít, nhất thời cao hứng, chân khí vận hành mấy lượt, cảm thấy tinh thần sảng khoái, cực kỳ thoải mái. Trong lòng hắn đột nhiên nổi lên một ý nghĩ kì quái: “Nếu ăn toàn bộ những quả còn lại trên hai cây kia thì sẽ phát sinh chuyện gì? Có lẽ là chưa chết được, không bằng cứ ăn đã, sau này lại tiếp tục xem có thể thoát ra khỏi đây hay không. Đã đi ra ngoài nhiều ngày rồi, nếu không mau chóng quay về, e là chưởng môn sẽ thật sự đuổi mình ra khỏi sơn môn.”

Mộc Phong chạy đến hai cây kia, hái toàn bộ mười quả còn lại xuống, do dự chốc lát, rồi cho cả vào miệng. Lần này vừa khéo, thân thể một hồi cực nóng, một hồi cực lạnh, tùy theo từng lúc mà đau đến thấu xương. Đầu hắn có cảm giác như muốn toác ra, ý thức cũng dần dần rời xa bản thân. Hắn đau đớn lăn lộn trên mặt đất, “Bùng” một tiếng vang lên lại rơi xuống hồ.

[1] sách cổ
[2] lò luyện đan
[3] bùa chú
Tài sản của phamduy88


Last edited by David; 29-04-2008 at 01:00 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Old 15-04-2008, 04:11 AM
kiet1991's Avatar
kiet1991 kiet1991 is offline
Sơ Cấp Học Đồ
Huyết Hoả Kỳ Lân
 
Tham gia: Mar 2008
Đến từ: UNDERWORLD
Bài gởi: 1,398
Thời gian online: 3 giờ 54 phút 12 giây
Xu: 0
Thanks: 9
Thanked 88 Times in 61 Posts
Post Chương 5: Cửu thiên tiên đỉnh

Chương 5: Cửu thiên tiên đỉnh

dịch : phongbkac
biên dịch : vietstars
biên tập: chudu
tàng thư viện


Mộc Phong lần thứ hai tỉnh lại thì phát hiện y phục trên thân đã bị nước ngâm vữa nát, hắn bò lên bờ kì quái nói với Ngư Đản:

- Ta chỉ ngâm ở trong nước có một ngày, làm sao y phục lại vữa nát thế nhỉ?

Ngư Đản toét miệng cười:

- Hi hi, từ khi ngươi rơi xuống nước, ta thấy bầu trời này sáng rồi lại tối, tối rồi lại sáng, đủ hơn 300 lần.

Mộc Phong kinh ngạc nói:

- Vậy ta há không phải đã ngủ một năm sao?

Ngư Đản nhãn châu xoay chuyển, nói:

- Ta cũng không biết một năm là cái gì, dù sao lúc ngươi ngủ ta không có việc chỉ đếm bầu trời lúc sáng lúc tối, có hơn 300 lần như vậy

Mộc Phong tìm không ra lời đáp lại chỉ còn cách tự cười, nói: “Quả thật là ta đã ngủ quá lâu.”

Tiếp đó hành khí kiểm tra một lượt thân thể, phát giác kinh mạch đã thông suốt, nhưng dạ dày phảng phất có cái gì đó dường như chưa được tiêu hóa, thỉnh thoảng lại đau nhói, trong lòng thầm nghĩ: ”Đã lâu không ăn uống gì, chẳng lẽ dạ dày đã hỏng? Bất quá kinh mạch không sao cũng coi là một thu hoạch rất lớn, tương lai nếu như ra ngoài được thì có thể luyện công.”

Nhưng hắn lại không cao hứng chút nào, hiện tại bản thân hắn không ra ngoài được, thân thể có tốt lại đi nữa nhưng đâu còn chỗ nào để sử dụng được chứ ? Sớm biết vậy lúc ở Tàng Kinh Các đã nhớ một ít công pháp, bây giờ nếu học được một chút biết đâu có thể giống như Ngộ Tâm đạo trưởng bay ra ngoài. Nghĩ thế hắn lại hối hận, không ngừng gõ vào đầu. Ngư Đản trông thấy tình huống này liền thông qua tâm não hỏi một cách nghiêm túc:

- Chủ nhân, công pháp người tập luyện vỗ xuống đầu là công pháp gì vậy? Hãy dạy cho ta nhé.

Mộc Phong nhất thời không biết nên cười hay nên khóc, thuận miệng trêu đùa:

- Cái đó kêu là thiết đầu công, cực kỳ lợi hại đó.

Mộc Phong ngẩng đầu lên trời thất vọng liếc nhìn, chợt nghe bên cạnh một tiếng “bộp” vang lên, lập tức kinh hãi đến nhảy dựng lên, cúi đầu nhìn xuống. Ngư Đản không ngờ tưởng là thật dùng móng vuốt vỗ xuống đầu phát nhẹ, phát nặng.

- Ha ha ha

Mộc Phong không nhịn được cười lớn, bỗng nhiên bên tai hắn truyền đến một thanh âm khả ái giống như tiếng trẻ con của Ngư Đản:

- Chủ nhân, pháp quyết của thiết đầu công đó là như thế nào?

Mộc Phong buồn cười đến té nhào xuống đất, hi hi cười nói:

- Không có pháp quyết, không ngừng vỗ là được.

- Tốt!

Ngư Đản đáp lại, móng vuốt dùng lực ra sức vỗ vào đầu. Sau đó hai mắt long sòng sọc rồi ngã nhào xuống đất.
Mộc Phong kinh hãi, hấp tấp ngồi xuống kế bên Ngư Đản, vội vàng hỏi:

- Ngư Đản ngươi sao rồi?

Hồi lâu, Ngư Đản mới mở to mắt trở mình, hai mắt trắng dã vô lực nói:

- Vừa rồi luyện thiết đầu công quá sốt ruột, ban đầu muốn luyện nhanh mới dốc sức vỗ xuống đầu, không ngờ lại vỗ đến hôn mê, ngất xỉu.

Mộc Phong nhất thời nghẹn giọng, cả thẹn lập tức nói:

- Ta nói đùa ngươi thôi, làm sao ngươi lại cho là thật?

Ngư Đản nhìn xéo Mộc Phong, lớn tiếng nói:

- Nhân loại thực giả dối, ta không chơi với ngươi nữa.

Mộc Phong hai mắt mở to, nói một cách rời rạc:

- Xin lỗi, Ngư Đản, ta không có ý muốn lừa ngươi. Chúng ta là bằng hữu nhiều năm, ngươi tha thứ cho ta một lần có được không?

Ngư Đản chăm chú nhìn Mộc Phong, nhãn châu bỗng nhiên ngừng chuyển động, Mộc Phong khẩn trương nói:

- Xong rồi, Ngư Đản vỗ xuống đầu đã bị ngớ ngẩn chăng?

Ngư Đản nói một câu kỳ quái không rõ ràng:

- Ta hình như từ trên trời xuống.

Mộc Phong mặt lộ ra nét khổ, thương xót nói:

- Chúng ta lúc đầu rơi từ trên xuống. Ôi, Ngư Đản đích thực bị ngớ ngẩn rồi, ta phải làm thế nào đây?

Ngư Đản lặp lại câu nói một cách mạnh mẽ:

- Ta hình như từ trên trời xuống. Ta đích thực từ trên trời xuống sao?

Mộc Phong không nhịn được nhảy xuống hồ, nghiêng mình nằm trên mặt nước, nhìn Ngư Đản không ngừng đi tới đi lui. Nhìn đến hoa cả mắt, đột nhiên Ngư Đản lớn tiếng la hét:

- Ta nghĩ rằng ta đích thực từ trên trời xuống!

Mộc Phong trong tâm chợt như chùng xuống, không ngờ được một câu nói đùa của mình lại làm cho Ngư Đản trở nên ngốc ngếch như thế. Trong lòng hắn day dứt một hồi: “Sự bất cẩn của ta đã làm hại người bạn duy nhất”. Lập tức cảm xấu hổ không có đất trốn, liền chui xuống hồ, không muốn nhìn hiện thực tàn khốc đó.

Chìm xuống đáy hồ, tử ngọc bội trước ngực phát xuất một tia sáng yếu ớt, Mộc Phong bỗng nhiên nhớ đến lúc đầu tới Kỳ Linh Sơn, không phải vốn là đi từ bên trong lên thẳng trên đỉnh mà không cần trèo hay sao, liệu đáy hồ này có hang thông lên núi không?

Mộc Phong lặn xuôi theo đáy hồ bơi tới bơi lui, khi hắn bơi đến giữa hồ lờ mờ phát hiện một cái gì đó giống như cái hố, trong lòng vui mừng, đưa tay mò mẫm, nhưng sau khi mò xong lại cảm thấy thất vọng bội phần, hóa ra là một cái nắp màu đen, hình như làm bằng kim loại, lại hơi âm ấm tay, không nhịn được ra sức nâng lên. Cái nắp nhẹ nhàng di chuyển về hai bên, mở ra một chút. Mộc Phong kinh hãi nói:

- Hình như bên dưới quả thực có một cái hang?

Mộc Phong duỗi đầu vào trong, đột nhiên toàn bộ người hắn bị một cỗ hấp lực to lớn hút cả người vào trong.

Cái nắp kì quái lại nhẹ nhàng đóng lại, Mộc Phong chỉ cảm giác một cỗ lực to lớn không chút lưu tình lôi kéo cơ thể, lập tức hô hấp cũng bắt đầu khó khăn. Cơ thể hắn dường như không thể khống chế bắt đầu xoay tròn, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, xoay chuyển càng lúc càng nhanh, cách một khoảng thời gian lại đảo ngược, theo đó nhiệt độ xung quanh càng lúc càng cao. Mộc Phong kinh hãi nhớ đến trước kia ở Tàng Kinh Các đã đọc sách ‘Bão Phác Tử nội thiên’, ‘Kim Đan thiên’, trong đó ghi lại cách thức luyện đan, trong lòng nghĩ thầm: “Lẽ nào ta chui vào trong một cái đỉnh lô? Như vậy có lẽ thê thảm rồi, chỉ vì nhất thời hiếu kỳ, mà không ngờ hiện tại bị luyện thành đan dược.”

Mộc Phong suy đoán không sai, cái đỉnh lô mà hắn chui vào chính là cửu thiên tiên đỉnh mà vạn năm trước Thái Thượng Lão Quân khi thăng thiên đã lưu lại nhân gian. Lão Quân vốn ưa thích thuật luyện đan, từng dùng cửu thiên tiên đỉnh này để luyện trường sinh bất lão đan, tẩy tinh khứ uế đan, dù là phàm nhân uống vào, cũng có thể sống thêm 1800 năm. Khi Lão Quân dùng công lực đại la kim tiên thăng thiên, cân nhắc đến cái tiên đỉnh này chỉ là trung phẩm tiên khí, mang đến tiên giới cũng không có nhiều tác dụng, lại nghĩ đến thiên thu muôn đời của Hỗn Nguyên Môn, liền lưu lại tiên đỉnh ở Kỳ Linh Sơn để tụ tập linh khí.

Nhưng vượt ngoài sự dự liệu của Lão Quân, cửu thiên tiên đỉnh không những cải tạo Kỳ Linh Sơn thành thiên hạ đệ nhất linh sơn, mà qua vạn năm, tiên đỉnh tự thân không ngừng tiến hóa, đã đột phá đến hậu kỳ thượng phẩm tiên khí, đồng thời hấp thu địa hỏa, lợi dụng linh dược còn sót lại trong đỉnh của Lão Quân luyện thành ba mươi sáu viên đan hoàn. Ba mươi sáu viên đan hoàn ấy chính là ba mươi sáu trái cây treo trên bốn ngọn cây quái dị đó. Chuyện không lường được, Mộc Phong cơ duyên xảo ngộ lại ăn được những viên đan hoàn vô cùng trân quý đó cùng với Ngư Đản vốn là kì lân thần thú, tất nhiên thu hoạch cực nhiều, một lần tăng thêm ngàn năm công lực, cả thần thức cũng khôi phục một chút. Nhưng khi Mộc Phong bất cẩn chui vào trong, cửu thiên tiên đỉnh tự nhiên rất vui mừng, đem hắn luyện làm đan hoàn.

Đáng thương cho Mộc Phong khi nghĩ thông suốt điểm này đã thân bất do kỷ. Lực kéo to lớn trong chốc lát đã xé nát y phục trên thân Mộc Phong, y phục vốn đã không chịu nổi tàn phá thành những mảnh vụn bay khỏi thân. Mộc Phong nghiến chặt hàm răng, cảm giác bên ngoài cơ thể không ngừng có chất lỏng thấm ra, hắn miễn cưỡng mở mắt nhìn, chợt thấy bề ngoài cơ thể đôi lúc chảy ra một ít chất lỏng màu đen, nháy mắt đã thoát khỏi cơ thể tan ra bốn hướng. Mộc Phong lộ xuất tia cười khổ, đây chính là bước đầu tiên của luyện đan: khư trừ tạp chất, trong lòng thầm nghĩ: “Tạp chất khư trừ xong xuôi thì mình sẽ bị nén lại thành đan hoàn.” Dần dần hắn phát hiện thân thể trở nên trong suốt, kinh mạch màu đỏ cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

Vật chất màu đen trước kia ở trong dạ dày hắn từng chút từng chút tan ra, hóa tán thành một cỗ khí lưu tập trung đến đan điền, càng tụ càng nhiều. Mộc Phong cảm giác đan điền nóng bỏng đến không chịu nổi, tiềm thức liền vận dụng cách hành khí, vận hành cả một ngày, cảm giác nhiệt độ trong đan điền đã hạ thấp, không ngừng vui mừng trong lòng, dứt khoát nhắm mắt xuất ra luồng khí lưu trong đan điền. Không biết vận hành bao nhiêu lần, đột nhiên phát hiện huyệt nê hoàn kết xuất một viên đan hoàn màu đỏ. Mộc Phong trong lòng đại hỉ: bản thân cuối cùng cũng kết xuất nội đan. Chính lúc đang cao hứng, hắn chợt nghĩ đển bản thân nhắm mắt lại có thể nhìn thấy nội đan huyệt nê hoàn, liền hiểu rằng hắn có thể nhìn bên trong. Trong lòng hắn thầm nói: “Cho dù sau này bản thân có bị cái đỉnh lô này luyện thành đan dược chăng nữa, thì trước hết dẫn luồng nhiệt nóng bỏng ra khỏi đan điền rồi hãy nói”. Thế là yên lòng hành khí. Rất lâu, cuối cùng những luồng khí tụ tập đã bị tiêu tán hoàn toàn, màu sắc nội đan huyệt nê hoàn cũng từng bước từ màu đỏ lần lượt biến thành màu da cam, lục, lam, tím. Mộc Phong muốn cười lớn: “Không tưởng được ta lại kết xuất nguyên anh nhanh như thế, ha ha ha.”

Cửu thiên tiên đỉnh này vốn là thượng phẩm tiên khí, đã có sẵn ý thức ban đầu, khi nó phát hiện tạp chất được khư trừ xong, và nội đan trong thể nội Mộc Phong vốn là hắn tự thân luyện chế hình thành đan hoàn, tự nhiên không thể khư trừ lại, thế là bắt đầu bước thứ hai của luyện đan: ngưng kết. Nháy mắt, áp lực trong đỉnh đột ngột dâng lên, Mộc Phong hạ ý thức đề kháng, ý tùy tâm động, nội đan màu tím mãnh nhiên phát xuất chân khí cường đại phân bố toàn thân đề kháng áp lực. Đâu biết áp lực trong đỉnh cũng tương ứng tăng cao, đột nhiên ép toàn bộ chân khí của Mộc Phong vào trong nội đan. Nhiệt độ trong đỉnh càng tăng vọt một cách điên cuồng, ở trong thượng phẩm tiên khí này dù là tiên nhân cũng có thể bị luyện hóa. Mộc Phong với một viên tử sắc nội đan há có thể đề kháng? Mộc Phong kiên trì một chốc lát rồi lại bị hôn mê. Đến lúc này, bảy điểm nhỏ trong khối tử ngọc bội trước ngực Mộc Phong trong áp lực mạnh mẽ và nhiệt độ cao bỗng nhiên phát ra quang mang lóe mắt, tiếp theo tỏa ra bảy tia thần quang chậm chậm bao xung quanh Mộc Phong.

Tiên đỉnh cũng thôi động áp lực ép thần quang từng bước vào trong thể nội Mộc Phong. Nội đan bắt đầu hấp thu thần quang trong phạm vi xung quanh, thần quang ép về hướng Mộc Phong càng lúc càng nhiều, nội đan đột nhiên “đùng” một tiếng nổ tung, trong sát na ấy thần quang xuôi theo kinh mạch di chuyển tới mọi nơi,cũng trong nháy mắt ấy công phu chuyển hóa ào ào lan tỏa đầy khắp kinh mạch.






********
Tài sản của kiet1991


Last edited by ZORO_NDK; 21-04-2008 at 09:38 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Từ khóa được google tìm thấy
45 thanh tieu dieu, , , , , chi ton tieu dieu than, chi-ton-tieu-dieu-than, chuong 216 phong luu, , dinh cap luu manh, , , , , , , , , , , luyến thượng nam sơn, , , , , , , , phong l, phong l?u tiu diu th?n, phong lu tieu dieu than, phong luu phieu dieu, phong luu tieu dao than, phong luu tieu dieu, phong luu tieu dieu than, phong lưu tiêu diêu, phongluutieudieuthan, thân tôn tieudieu, tieu dieu than phong luu, tieu dieu thân, tieudieuthan

Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™