Ghi chú đến thành viên
Ãá» tài đã khoá
 
Ãiá»u Chỉnh
  #1  
Old 16-04-2008, 08:39 PM
anhhe1281 anhhe1281 is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 397
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Phong Linh Trung Ãao Thanh (Cổ Long) - Äã post trá»n bá»™

Phong Linh Trung Ãao Thanh: Hồi 1
(Cổ Long)

Khi Äinh Äinh nhìn thấy căn tiểu ốc trắng đó, đã mệt má»i kiệt lá»±c.
Căn tiểu ốc xây bằng đá trắng, nhìn vừa bình phàm vừa má»™c mạc, nhưng bên ngoài căn tiểu ốc lại có má»™t hành lang u nhã phi thưá»ng, cá»±c kỳ không tương xứng vá»›i tiểu ốc, bên dưới mái hành lang, không ngá» còn có treo má»™t dàn phong linh chỉ có ngưá»i nhàn nhã má»›i có thể tận hưởng.
Thân ngưá»i Äinh Äinh mau chóng ngã quỵ xuống, ngá»±a cá»§a chàng cÅ©ng ngã quỵ xuống.
Con ngưá»i chàng và ngá»±a cá»§a chàng không phải dá»… dàng ngã quỵ, bá»n hỠđã vượt qua thiên sÆ¡n vạn thá»§y, thiên nan vạn khổ má»›i đến được đây.
Khi chàng nhìn thấy dàn phong linh dưới mái hiên căn tiểu ốc trắng đó, cơ hồ đã nghĩ mình đã tới Giang Nam.
Hoa lá tươi thắm ôm ấp căn tiểu ốc, dàn phong linh chói ngá»i dưới mái hiên.
Chàng phảng phất đã có thể nghe thấy tiếng phong linh trong dịu vang vá»ng hòa mình vào làn gió xuân thoang thoảng mùi cây cỠđến từ non xanh xa xăm.
Sau đó chàng nhìn thấy một nữ nhân trắng, trắng như tuyết, tĩnh như vách đá, phiêu dật như gió, đẹp như u linh.
- Ta biết ngươi đã đi rất xa, ta thấy ngươi hiện tại nhất định vừa mệt vừa khát.
Nàng dùng má»™t thái độ rất lãnh đạm, lại rất quan tâm, nhìn ngưá»i trẻ tuổi lạ mặt đến từ phương xa:
- Ngươi đã đến đây, có muốn vào ăn cơm không ?
Äinh Äinh gật đầu, lại cúi đầu:
- Ăn xong rồi ta còn muốn tìm một chỗ tốt để ngã lưng.
Chàng bẽn lẽn cưá»i cưá»i:
- Chỉ tiếc cho đến bây giỠta còn chưa biết có thể tìm ra hay không.
Nàng tĩnh lặng nhìn chàng cả nửa ngày, mới dịu dàng từ từ nói:
- Ngươi hình như đã tìm ra.
Sau khi chàng ăn hết ba chén lá»›n, á»±c má»™t tô canh thịt bò, nàng dẫn chàng và con ngá»±a Ä‘ang sùi bá»t mép nÆ¡i khóe miệng cá»§a chàng đến chuồng ngá»±a cá»§a nàng.
Ở địa phương như vầy, có má»™t chuồng ngá»±a như vậy cÅ©ng đã có thể coi là má»™t hành vi xa xỉ phi thưá»ng.
Nàng để ngá»±a cá»§a chàng và bạch mã cá»§a nàng chia sẻ chung má»™t máng ăn, lại chỉ má»™t đống rÆ¡m há»i chàng:
- Ngươi ngủ ở đó được không ?
Chàng đương nhiên là ngủ được.
“Cho dù nằm trên phân cá»§a hai con ngá»±a kia, ta cÅ©ng có thể ngá»§ đượcâ€. Äinh Äinh đáp.
Nàng mỉm cưá»i. Trên khuôn mặt trắng nhợt chợt e ấp má»™t nụ cưá»i giống như má»™t đóa mai hoa bất chợt hé nở giữa tuyết trắng.
Nhìn thấy nàng cưá»i, chàng đột nhiên cảm thấy nàng tịch mịch quá, tịch mịch quá.
Trên yên ngựa của chàng, ngoại trừ túi nước ra, còn có hai bao bố màu vàng kỳ quái. Túi nước đã cạn sạch trống không, hai bao bố màu vàng lại đầy cứng, một tròn tròn, một dài dài.
Äinh Äinh tháo hai bao bố đó xuống khá»i yên ngá»±a, giấu ở chá»— kín nhất trong đống rÆ¡m, mặc nguyên y phục ngã mình trên đống rÆ¡m.
Không khí thoang thoảng mùi cây cá» vùng núi xa xăm, khiến cho chàng rất mau chóng lá»t vào má»™t má»™ng cảnh phiêu diêu hoảng hốt.
Chàng thậm chí còn mÆ¡ thấy má»™t bầy cừu, má»™t cô gái chăn cừu diá»…m lệ Ä‘ang dùng má»™t ngá»n roi dài lùa Ä‘uổi bầy cừu, trên thân roi thậm chí còn ghim đầy gai nhá»n.
Chàng chợt phát giác mình cũng đang ở trong bầy cừu.
Äợi đến khi chàng giật mình tỉnh má»™ng, mồ hôi lạnh đã ướt đẫm lưng áo.
Nhân Mộng đêm nay lại không nằm mơ, bởi vì nàng đêm nay căn bản không thể ngủ yên.
Äợi đến khi nàng tỉnh dậy từ má»™ng cảnh hoảng hốt, trá»i đã sáng rõ. Tiếng gió gào rít đã bắt đầu dần dần tiên tán trong hoang nguyên, bên ngoài căn tiểu ốc lại vang lên tiếng chẻ cá»§i có nhịp có Ä‘iệu cá»±c kỳ.
Äinh Äinh đã bắt đầu chẻ cá»§i, dùng má»™t phương thức chẻ cá»§i ưu nhã kỳ lạ phi thưá»ng, lại hữu hiệu phi thưá»ng.
Nàng bước ra, trên mình khoác một tấm áo choàng nhồi bông, dựa mình lên cột nhà dưới dàn phong linh dưới mái hiên.
Äá»™ng tác cá»§a chàng tịnh không nhanh, búa chàng dùng cÅ©ng không bén, nhưng má»—i lần búa chẻ xuống là gá»— cứng bị chẻ tách ra liá»n, giống như má»™t viên pháo nổ tung ánh lá»­a.
Nàng nhìn chàng, nhìn đến mức có chút si dại.
Äợi đến khi chàng dừng tay lau mồ hôi má»›i nhìn thấy nàng. Lúc đó cÆ¡n mệt và khát đã tan biến không còn thấy trên mặt chàng nữa, bởi vì những giá»t mồ hôi khá»e khoắn sau khi vận động đã tưới mát khuôn mặt chàng.
- Nếu quả nàng không để tâm, đây có thể coi là cách ta trả tiá»n nàng đã cho tá túc ăn uống.
- Cũng được.
Nụ cưá»i cá»§a Nhân Má»™ng như má»™ng:
- Äó cÅ©ng quá nhiá»u rồi.
- Ta thấy nàng còn rất nhiá»u cá»§i chưa chẻ, lan can chuồng ngá»±a cÅ©ng đã hư hoại.
Con ngựa lai giống của nàng cũng nên tắm rửa, thay móng sắt, thậm chí cả mái nhà của nàng cũng nên sửa sang lại.
Äinh Äinh nói tiếp:
- Hiện tại đã gần đến mùa đông, nÆ¡i nàng cất thịt thà đưá»ng muối nhất định cÅ©ng phải tu bổ lại, nếu không, sang đến xuân năm sau, lương thá»±c cá»§a nàng rất có thể biến thành má»™t đống bùn sình hôi thúi.
Nhân Mộng nhìn chàng:
- Ngươi muốn ở lại giúp ta làm mấy chuyện đó ?
- Phải.
- Tại sao ?
Äinh Äinh thở dài:
- Bởi vì trước khi trước khi băng xuân tan chảy, ta không thể tìm được chỗ nào để đi.
Nàng lại chăm chú nhìn chàng rất lâu, mới nói từng tiếng:
- Ngươi ít ra trước hết cũng nên cho ta biết tên của ngươi là gì chứ.
“Ta há» Äinh, tên là Äinh Trữâ€. Chàng đáp:
“Nhưng bá»n bằng hữu cá»§a ta Ä‘á»u gá»i ta là Äinh Äinhâ€.
Khi nàng nhìn thấy chàng, chàng cỡi má»™t con ngá»±a vàng, lăn lá»™n giữa phong trần, thậm chí cả mặt mÅ©i tóc tai Ä‘á»u bám đầy đất cát trần ai vàng úa. Bên yên ngá»±a cá»§a chàng cá»™t hai bao bố màu vàng.
Giày của chàng là giày ống da bò màu vàng, bàn đạp bên dưới giày cũng là bàn đạp màu đồng vàng chói.
Nhưng, kỳ quái làm sao, lần đầu tiên nàng nhìn thấy chàng, chỉ cảm thấy chàng là một nam nhân hoàn toàn đen thui.



Các chủ đỠkhác cùng chuyên mục này:

Tài sản của anhhe1281

  #2  
Old 16-04-2008, 08:39 PM
anhhe1281 anhhe1281 is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 397
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Phong Linh Trung Ãao Thanh: Hồi 2
(Cổ Long)

Trăng tháng chín, trăng tròn, đêm lạnh như nước.
Äinh Äinh kéo hai bao bố màu vàng ra khá»i đống rÆ¡m, gỡ gút buá»™c cá»§a cái bao to tròn. Trong bao là má»™t bá»™ y phục Ä‘en xếp chỉnh tá» phi thưá»ng, và má»™t đôi giày ống da bò Ä‘en thui.
Dưới ánh trăng bàng bạc, ai cÅ©ng Ä‘á»u có thể thấy bá»™ y phục đó làm bằng má»™t thứ chất liệu quý giá phi thưá»ng, má»m mại trÆ¡n mịn như làn da xá»­ ná»­. Má»™t lãng tá»­ lá»§i thá»§i lạc bước thiên nhai không xứng hợp vá»›i thứ y phục đó.
Nhưng đợi đến khi chàng mặc vào, trên thế giới tuyệt đối không ai dám nói chàng không xứng.
Vải áo trÆ¡n mịn dán chặt vừa y lên thân thể gầy ốm cá»§a chàng, thợ may lành nghá», thá»§ công tinh tế, khiến cho chàng trong phút chốc đã biến thành má»™t ngưá»i khác, thậm chí chừng như đột nhiên biến thành má»™t thứ động vật khác.
Hiện tại chàng nhìn giống như một con hắc báo.
Chàng đứng dưới ánh trăng, giang chân giang tay thư giãn, mỗi một khớp xương trên toàn thân lập tức phát động những thanh âm răng rắc như pháo nổ.
Nhưng lùng bùng bên tai chàng lại là má»™t thanh âm khác, chàng phảng phất lại nghe thấy ngưá»i dùng má»™t ánh mắt lấm tấm tia máu đỠhoét trừng trừng nhìn chàng mà nói:
- Äinh Äinh, phải nhá»› vào đêm trăng tròn rằm tháng chín này, ngươi phải Ä‘i đối phó ba ngưá»i cá»±c kỳ đáng sợ. Bá»n chúng giết ngưá»i dá»… dàng giống như là uống nước. Bá»™ dạng bá»n chúng khi giết ngưá»i cÅ©ng thong dong tá»± nhiên giống như là lúc uống nước, thậm chí sau khi bá»n chúng giết mình xong, mình cÅ©ng không biết mình làm sao mà chết.
“Không cần phải lo lắngâ€. Äinh Äinh đã nói:
“Nếu quả mình ta không muốn chết, vô luận là ai muốn giết ta chết Ä‘á»u không dá»… dầu gìâ€.
Äinh Äinh tuy nói như vậy, lại vẫn ghi rõ danh tánh ba ngưá»i này, còn tốn hai tháng trá»i Ä‘iá»u tra sưu tập tư liệu cá»§a bá»n chúng rất hoàn hảo.
Ba ngưá»i đó là:
Hiên Viên Khai Sơn, nam, ba mươi ba tuổi, thân cao bảy thước sáu tấc, nặng một trăm tám mươi bốn cân, sử một cây khai sơn phủ dài năm thước bốn tấc, nặng bảy mươi chín cân, thiên sinh thần lực.
Hiên Viên Khai SÆ¡n là con trai cá»§a má»™t tiá»u phu, mẫu thân cá»§a gã là Miêu nữ. Gã sinh trưởng ở vùng rừng núi sâu tối trong Dã Nhân SÆ¡n nÆ¡i biên giá»›i Vân Quý, năm bốn tuổi đã có thể khiêng búa cá»§a phụ thân, bảy tuổi đã có thể cá»­ búa chặt cây.
Sau ba tháng, gã đã chặt được thân cây đầu tiên trong Ä‘á»i, thêm ba tháng sau, gã dùng cÅ©ng cây búa đó chém chết tình nhân cá»§a mẫu thân.
Miêu nữ đối vá»›i quan niệm trinh tiết cÅ©ng tùy tiện giống như lãng tá»­ đối vá»›i kim tiá»n, cho nên không vì chuyện đó mà trách cứ gã.
Cho nên từ đó quan niệm cá»§a gã đối vá»›i giá trị cá»§a mạng sống con ngưá»i cÅ©ng tùy tiện như vậy, có khi gã chém ngưá»i đơn giản giống như chặt má»™t gốc cây.
CÅ©ng may ngưá»i không phải cây, muốn chém ngưá»i, thông thưá»ng Ä‘á»u khó hÆ¡n chặt cây rất nhiá»u, cho nên má»—i năm gã ít ra Ä‘á»u phải thụ thương hai mươi bảy hai mươi tám lần, ít ra Ä‘á»u phải nằm trên giưá»ng hÆ¡n trăm ngày.
Bất hạnh là thân thể như dã nhân của gã đã trui luyện thành đồng cân thiết cốt đánh không chết, đã trui luyện thành một mãnh khí hung hãn không sợ chết, và một “Hiên Viên Khai Sơn Tam Thập Lục Phủ†không có thành trì nào có thể chống đỡ nỗi.
Äó là từ kinh nghiệm vô số lần huyết chiến gian khổ mà huấn luyện ra, thá»±c tế hữu hiệu hÆ¡n bất cứ danh sư võ há»c nào có thể giáo dưỡng.
Äến năm gã mưá»i sáu tuổi, đã được ngưá»i trong võ lâm công nhận là má»™t trong ba mươi hai sát thá»§ đáng sợ nhất.
Äiá»n Linh Tá»­, nữ, hai mươi bảy tuổi, có gia đình, kết hôn sáu lần, má»—i lần thành thân không quá má»™t năm đã thành quả phụ.
Hiện vẫn sống góa bụa.
Nam nhân gặp qua Äiá»n Linh Tá»­ cÅ©ng không biết bao nhiêu ngưá»i, ngưá»i có thể quên ả lại cả má»™t ngưá»i cÅ©ng không kiếm ra.
Trên thế giới đầy dẫy các thức các dạng nhân vật kỳ kỳ quái quái, lại chỉ có một thứ nữ nhân có thể làm cho nam nhân một khi gặp qua một lần là vĩnh viễn không quên.
Äiá»n Linh Tá»­, không còn nghi ngá» gì nữa, là dạng nữ nhân đó.
Thân thế cá»§a ả mÆ¡ hồ, lá»i đồn liên quan đến thân thế cá»§a ả có rất nhiá»u, kỳ trung đáng tin nhất là má»™t truyá»n thuyết.
Phụ thân của ả là một lãng nhân Phù Tang lưu lãng đến trung thổ, hãm hiếp mẫu thân của ả, sinh ra ả.
Mẫu thân cá»§a ả tên là Liá»…u Diệp Nhi, là nữ đệ tá»­ cá»§a chưởng môn nhân Hoa SÆ¡n kiếm phái, kiếm pháp vốn rất cao cưá»ng. Nhưng phụ thân cá»§a ả lại dùng má»™t thứ kiếm pháp Äông Dương cá»±c kỳ quá»· mật quái dị.
Vừa khinh linh tựa Hoa Sơn, vừa xuất thủ quỷ dị như Phù Tang, một nữ nhân như vậy làm sao mà không đáng sợ cho được ?
Càng đáng sợ hÆ¡n là sáu ông chồng cá»§a ả cÅ©ng Ä‘á»u là đại cao thá»§ thế hệ sau cá»§a các danh môn kiếm phái.
Ả đương nhiên cũng hấp thụ luôn tinh túy trong kiếm pháp của các trượng phu.
Cho nên, má»—i khi ngưá»i trong giang hồ nhìn thấy má»™t nữ nhân ôn nhu mỹ lệ phi thưá»ng, mang theo má»™t nụ cưá»i hé nụ khả ái phi thưá»ng Ä‘i vá» phía bá»n há», bá»n há» thông thưá»ng Ä‘á»u gục chết dưới kiếm cá»§a ả trong má»™t sát na.
Nhưng so vá»›i Mục Dương Nhân, Hiên Viên Khai SÆ¡n và Äiá»n Linh Tá»­ chỉ bất quá giống như má»™t thiên sứ hòa thiện.
Nếu quả nói trên thế giá»›i này thật sá»± có thứ ngưá»i làm cho ngưá»i ta nằm ác má»™ng, Mục Dương Nhân tuyệt đối là má»™t trong những ngưá»i đó.
Äinh Äinh đối vá»›i y biết ít nhất, trong giang hồ thậm chí không có ai có thể thu thập tư liệu có liên quan đến y.
HỠcủa y là gì ? Tên là gì ? Thân thế ra sao ? Võ công ra sao ?
Không ai biết.
Quái dị nhất là trong giang hồ thậm chí không ai biết y là nam hay nữ.
Chỉ biết y dùng má»™t ngá»n trưá»ng tiên rất dài, giống như má»™t tên chăn cừu ác độc trên hoang nguyên biên thùy, dùng má»™t ngá»n trưá»ng tiên tà ác.
Äáng sợ là trên roi cá»§a y còn gắn gai nhá»n, giống như những mÅ©i gai trên cành hoa mai khôi quyá»n quý.
Càng đáng sợ hÆ¡n, thứ y chăn không phải là cừu, mà là ngưá»i.
Nam nhân, nữ nhân, lão nhân, trẻ nít, ngưá»i tàn tật, tài tá»­, há»c giả, hiệp khách, anh hùng, hào kiệt, trong mắt y Ä‘á»u má»™t dạng, Ä‘á»u là cừu dưới ngá»n roi cá»§a y.
Toàn bá»™ những động vật có sinh mệnh giữa nhân thế, trong mắt y Ä‘á»u là cừu dưới ngá»n roi cá»§a y, Ä‘á»u phải chịu làm nô dịch dưới ngá»n roi cá»§a y.
Äinh Äinh cÅ©ng đã từng gặp y trong ác má»™ng.
Äinh Äinh biết trận chiến đêm nay ngưá»i khó đối phó nhất là y.
Bởi vì cả con ngưá»i y nhìn ra sao Ä‘á»u không biết, chàng chỉ biết chàng thật sá»± không chịu chết dưới tay má»™t ngưá»i như vậy.
Äinh Äinh gỡ gút thắt trên bao bố thứ nhì, là cái bao bố dài dài, trong bao có má»™t thanh Ä‘ao.
Má»™t thanh Ä‘ao, má»™t thanh Ä‘ao rất má»ng, rất dài.
Äinh Äinh không rút Ä‘ao ra.
Bởi vì thanh đao đó không cần phải lau chùi mài dũa vẫn có thể bảo trì độ sắc bén của nó như trước.
Thanh đao đó cũng không dùng để ngắm nghía thưởng ngoạn.
Chỉ khi đối diện vá»›i đại địch cưá»ng thù không thể không giết, thanh Ä‘ao đó má»›i rút ra khá»i vá».
Äao ra khá»i vá», tất thấy máu, địch không chết, mình tất chết.
Tuyệt không có đất lá»±a chá»n nào khác.
Äi qua khu đất đầy sắc hoa đầy ánh trăng, bước đến miệng giếng xây bằng đá, Äinh Äinh cá»™t cái xô gá»— vào dây kéo, kéo lên má»™t xô đầy, xối nước giếng lạnh như băng lên đầu, hÆ¡i lạnh khiến cho ngưá»i chàng hoàn toàn bảo trì trạng thái thanh tỉnh tuyệt đối.
Nước giếng từ vạt áo cá»§a chàng lần trên vá» Ä‘ao nhá» giá»t. Y phục cá»§a chàng, da thịt cá»§a chàng, giày cá»§a chàng, vá» Ä‘ao cá»§a chàng, nước giếng vừa thấm qua, lập tức khô cạn, khô cạn giống như sa mạc chưa từng gặp nước chảy.
Sau đó chàng bước vỠhướng tử vong, ưỡn ngực thẳng lưng bước vỠhướng tử vong.
Chỉ bất quá ai cũng không biết là tử vong của ai.
Nhân Mộng đêm nay lại không mơ được.
Nàng má»™t má»±c mở mắt trân trân, phảng phất luôn luôn Ä‘ang đợi chá».
Là Ä‘ang đợi ngưá»i vá» ? Hay Ä‘ang đợi khách ghé qua ?
Trăng tròn trước song cửa, trăng thanh, trăng lạnh, tuy trăng tròn, vẫn cô độc như trước.
Ngưá»i cÅ©ng vậy.
Ngoài song cá»­a có trăng mà không có gió, dàn phong linh dưới mái hiên lại vang vá»ng leng keng, chừng như giữa đất trá»i đột nhiên có má»™t luồng sát khí đụng không được, nhìn không thấy, má»™t luồng sát khí bất chợt chấn động dàn phong linh an tÄ©nh từ bao lâu nay.
Nàng dùng hàm răng trắng muốt cắn lên bỠmôi trắng nhợt, từ từng đứng dậy bước đến song cửa.
Một nam nhân đen sì đang bước qua song cửa của nàng, hướng vỠphía bóng tối vô biên bát ngát tận đầu ánh trăng mà đi.
Tài sản của anhhe1281

  #3  
Old 16-04-2008, 08:40 PM
anhhe1281 anhhe1281 is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 397
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Phong Linh Trung Ãao Thanh: Hồi 3
(Cổ Long)

Ngày má»›i tối, trăng tròn má»›i má»c, Hiên Viên Khai SÆ¡n đã chuẩn bị Ä‘i ngá»§.
Gã hồi nãy ăn nguyên một con sơn dương nướng nửa sống nửa chín, chuẩn bị ngủ một giấc hai canh giỠmới có lực khí đi đối phó trận quyết chiến đêm nay.
Mang theo một tấm da trâu rừng mà gã tay không săn được ở núi Ba Nhan Khách Lạt vùng Thanh Hải, trải dài trên hoang mạc cát đá, gã vừa nằm xuống cơ hồ đã lập tức ngủ khò.
Nhưng gã lại lập tức tỉnh dậy.
Gã không nghe thấy bất cứ thanh âm gì, nhưng lại có má»™t thứ tiếng cước bá»™ nghe không thấy đánh thức gã. Gã Ä‘oán định có ngưá»i Ä‘i đến gần đây, phán Ä‘oán cá»§a gã chưa từng sai lầm.
Trong má»™t phút chốc, gã đã hạ quyết tâm, chỉ cần ngưá»i đó tiến đến gần ná»™i trong phương viên bảy thước, gã sẽ bẻ đôi tay cá»§a ngưá»i đó tê liệt, cá»± ly tả hữu bảy thước là cá»±c hạn an toàn cá»§a gã.
Tưởng không được tiếng cước bá»™ không ngá» lại dừng bước đúng trên biên duyên ngoài bảy thước. Gã vốn má»™t má»±c giả bá»™ Ä‘ang ngá»§, hiện tại lại không khá»i không hí mắt nhìn má»™t cái. Dưới ánh trăng bàng bạc, bên ngoài khoảng cách an toàn mà gã đã kết định sau bao năm thá»­ nghiệm, gã nhìn thấy má»™t đại hài tá»­ vận y phục thêu hoa Ä‘ang đứng yên, dùng má»™t ánh mắt đặc biệt sáng ngá»i liếc nhìn gã.
Trên hoang mạc cùng sÆ¡n ác thá»§y như vầy, làm sao có thể bất chợt xuất hiện má»™t ngưá»i như vậy.
“Tiểu quá»·, ngươi là ai ? Äến đây làm gì ? Ngươi không sợ bị sói hoang ăn thịt sao ?†Hiên Viên Khai SÆ¡n hét lá»›n.
“Tiểu quá»· ? Ngươi kêu ta là tiểu quá»· ?†Tiểu quá»· vận y phục thêu hoa cưá»i hắc hắc, tiếng cưá»i ngân vang như chuông.
“Hiên Viên Khai SÆ¡n, ngươi năm nay má»›i ba mươi ba, dám kêu ta là tiểu quá»· ?â€.
Tiểu quỷ đó cố ý lắc đầu thở dài:
“Ngươi có biết trong sáu ông chồng cá»§a ta, ngưá»i nhá» tuổi nhất cÅ©ng lá»›n hÆ¡n ngươi mưá»i tuổi không ?â€.
Hiên Viên Khai SÆ¡n ngẩn ngưá»i, chợt nhảy dá»±ng lên nhìn ả, nhìn cả ná»­a ngày, chung quy cưá»i lá»›n.
“Ta biết ngươi là ai rồi, ngươi nhất định là Äiá»n Linh Tá»­ yêu mịâ€. Gã cưá»i lá»›n:
“May là ta cÅ©ng biết ngươi chỉ trù ẻo mạng cá»§a mấy lão chồng ngươi, nếu không ta hiện tại đã bá» chạy như má»™t con thá» trúng tênâ€.
Dưới ánh đèn, chỉ còn cách khoảng một thước, tiểu quỷ đó quả nhiên đã không còn là tiểu quỷ.
Vô luận nhìn dưới bất cứ má»™t góc độ nào, ả Ä‘á»u là má»™t nữ nhân thành thục phát dục đến mức kiện toàn phi thưá»ng. Thân thể tuy nhá» nhắn má»™t chút, lại có biệt lá»±c làm cho má»—i má»™t nam nhân động tâm. Hiên Viên Khai SÆ¡n nhìn nhìn ả, lắc lắc đầu thở dài.
- Hiện tại ta đã minh bạch mấy lão chồng của ngươi tại sao mà chết, nếu quả ta là chồng ngươi, ta cũng chết trong tay ngươi như vậy.
Äiá»n Linh Tá»­ cÅ©ng nhìn gã chằm chằm, nhìn cả ná»­a ngày má»›i nói.
“Nhưng ta lại nhìn không thấu ngươiâ€. Ả thốt:
“Ta đã chú ý đến ngươi bốn năm ngày nay, từ ngày đầu ngươi đến, ta đã bắt đầu để ý đến ngươiâ€.
- á»’ ?
“Bốn năm ngày nay ta phát hiện má»—i má»™t địa phương có thể tác chiến phụ cận quanh đây ngươi Ä‘á»u quan sát tá»­ tế phi thưá»ng, thậm chí cả đất Ä‘ai má»m dẻo hay cứng khô Ä‘á»u nghiên cứu thấu triệt phi thưá»ng, thậm chí luôn cả biến hóa cá»§a hướng gió từng khu cÅ©ng rành rá»tâ€. Äiá»n Linh Tá»­ thốt:
“Ta vốn luôn luôn nghÄ© ngươi là má»™t tên bá»± con thô thiển, không tưởng tượng được ngươi không ngá» lại kỹ càng cẩn thận như vậyâ€.
Hiên Viên Khai SÆ¡n cưá»i lá»›n:
- Nam nhân bá»± con thô thiển cÅ©ng muốn sống như ai vậy, ngưá»i không muốn chết thì trước lúc quyết chiến sinh tá»­ như vầy làm sao mà không kỹ càng cẩn thận được ?
Ãnh đèn phát ra từ trong tám lồng đèn sừng dê, lồng đèn sừng dê treo trong má»™t cái lá»u da dê cá»±c kỳ hoa mỹ thoải mái, lá»u giăng đằng sau má»™t vách đá nham thạch làm bình phong ngay sát hoang mạc, trong lá»u có đủ thứ dụng cụ có thể làm cho má»—i má»™t ngưá»i Ä‘á»u có cảm giác rất thoải mái, thậm chí đã có thể nói hoàn toàn có đủ má»i thứ cần dùng.
Äiá»n Linh Tá»­, không còn nghi ngá» gì nữa, là má»™t nữ nhân kén chá»n hưởng thụ phi thưá»ng, từ cái tích tắc khi Hiên Viên Khai SÆ¡n bắt đầu bước vào cái lá»u đó, gã đã phát giác ra Ä‘iểm đó.
Bởi vì lúc gã bước vào lá»u, thứ đầu tiên gã nhìn thấy là bốn thiếu niên mi mục thanh tú, thân thể tráng kiện Ä‘ang trải khăn giưá»ng bày biện rượu thịt.
Bước vào căn lá»u ấm cúng, cởi trưá»ng bào thêu hoa, trên thân ả chỉ còn lại má»™t lá»›p khinh sa má»ng manh như cánh ve, nhìn dưới ánh đèn sừng dê, thậm chí cả những nÆ¡i trữ tình không dá»… dàng gì nhìn thấy Ä‘á»u có thể nhìn thấy rõ ràng.
Bốn thiếu niên không tránh né nhìn ả chằm chằm, trong ánh mắt ngập tràn dục vá»ng và kích thích nguyên thá»§y trẻ trung.
Nhìn thấy ánh mắt đó, có thể tưởng tượng quan hệ giữa bá»n chúng và ả tuyệt không phải tầm thưá»ng.
Äiá»n Linh Tá»­ không ngá» cÅ©ng không có má»™t chút ý tứ úy kỵ, gát tay lên vai má»™t thiếu niên, cưá»i hắc hắc nói:
- Phương pháp có thể trụ giữ thanh xuân cá»§a đàn bà có rất nhiá»u thứ, ta phát hiện kỳ trung có má»™t thứ hữu hiệu nhất, là thiếu niên trẻ tuổi đẹp trai.
Hiên Viên Khai SÆ¡n cưá»i lá»›n:
- Ta thấy phương pháp của ngươi không những hữu hiệu, mà còn hữu thú.
Äiá»n Linh Tá»­ thốt:
- Cho nên đợi đến khi ngươi già đi chút ít, ngươi cũng nên đi kiếm mấy tiểu cô nương hấp dẫn vỠmà thí thí nghiệm nghiệm.
Ả cưá»i mê mị.
Hiên Viên Khai SÆ¡n lại không nhìn ả cưá»i, gã nãy giá» má»™t má»±c nhìn bên dưới khuôn mặt cưá»i cợt cá»§a ả.
- Ta không thích tiểu cô nương, ta chỉ thích dạng nữ nhân như ngươi.
“Ta nghe nói nam nhân khôi vÄ© cao lá»›n Ä‘á»u thích ăn hiếp nữ nhân nhá» nhắnâ€.
Äiá»n Linh Tá»­ hững há» thốt:
“Ta cÅ©ng nghe nói, con gái bị ngươi ăn hiếp cÅ©ng thật sá»± có không ítâ€.
Hiên Viên Khai Sơn nhìn chằm chằm lên eo lưng thon thả láng mịn của ả, trong mắt đã lộ xuất những tia máu đỠli ti.
- Ngươi có sợ không ?
- Sợ cái gì ?
- Ngươi sợ bị ta hãm hiếp không ?
Äiá»n Linh Tá»­ lại cưá»i, dùng má»™t thanh âm ôn ôn nhu nhu mà đáp:
- Ta biết ngươi không thể làm chuyện khá» dại như vậy, tá»± ngươi cÅ©ng nên biết, ngươi căn bản không nắm chắc chế trụ được ta, hà huống đám tiểu quá»· này cÅ©ng không phải niá»m nở gì.
Bốn tên thiếu niên lập tức trừng trừng ánh mắt, trừng trừng nhìn Hiên Viên Khai Sơn, trong mắt lập tức chứa chan sát cơ địch ý.
Äiá»n Linh Tá»­ kéo tay má»™t tên trong bá»n chúng, hé môi hồng đào hôn nhẹ lên bàn tay đó.
“Niên ká»· bá»n chúng tuy không lá»›n, lại đã há»c qua Lưỡng Cá»±c Tứ Nghi kiếm trậnâ€.
Äiá»n Linh Tá»­ dịu dàng thốt:
“Ngươi đại khái chắc cÅ©ng có nghe qua, ông chồng thứ năm cá»§a ta là danh túc cao thá»§ có danh vá»ng cá»±c cao trong phái Võ Äangâ€.
Hiên Viên Khai SÆ¡n vẫn dùng đôi mắt đầy tia máu li ti nhìn chằm chằm thân thể ả cả ná»­a ngày, chợt cưá»i lá»›n.
- Ta phục ngươi, ta thật sá»± không dám động đến ngươi. Äó cÅ©ng là vận khí cá»§a ngươi còn tốt má»›i đụng phải ta.
- á»’ ?
- Nếu quả ngươi đụng phải Mục Dương Nhân, hiện tại chỉ sợ đã bị lột trần treo trên cột rồi.
Äiá»n Linh Tá»­ trước hết ôm mặt thiếu niên đó hôn lấy hôn để, rồi má»›i quay đầu lại há»i Hiên Viên Khai SÆ¡n:
- Ngươi đã gặp qua Mục Dương Nhân ?
- Ta chưa gặp.
Äiá»n Linh Tá»­ mỉm cưá»i, nụ cưá»i cá»±c kỳ mê hồn.
“Vậy ngươi làm sao biết y đối vá»›i ta có hứng thú hay không ?†Ả há»i Hiên Viên Khai SÆ¡n:
“Ngươi làm sao biết ngưá»i bị lá»™t trần treo trên cá»™t không phải là ngươi ?â€.
Tiếng cưá»i cá»§a Hiên Viên Khai SÆ¡n dừng hẳn.
Gã đã từng nghe nói Mục Dương Nhân là nữ nhân, một nữ nhân vừa tàn khốc, vừa biến thái, thủ đoạn đối phó nam nhân còn hung bạo tàn nhẫn hơn so với đối phó nữ nhân.
Äiá»n Linh Tá»­ nhìn biểu tình trên mặt gã, khoái trá thốt:
- Ta từng nghe một nguồn tin đáng tin cậy nói là y là một nữ nhân còn nhỠnhắn hơn cả ta nữa.
Ả nói tiếp:
- Ngươi cũng nên biết nữ nhân nhỠnhắn thích nhất là ăn hiếp thứ nam nhân khôi vĩ cao lớn như ngươi.
Ả lại cưá»i:
- Nếu quả y thật sự đến đây, có thể dùng biện pháp gì để đối phó ngươi, ta đơn giản cả tưởng tượng cũng không dám tưởng.
Nói xong câu đó, ả nghe má»™t ngưá»i dùng má»™t thanh âm vừa khàn khàn, vừa Ä‘iá»m mật thốt:
- Hiên Viên, ngươi không cần phải sợ. Äiá»n Linh Tá»­, ngươi cÅ©ng không nên cao hứng. Phương pháp ta muốn đối phó bá»n ngươi tuyệt đối chỉ có má»™t.
Trong thanh âm khàn khàn cá»§a ngưá»i đó, tuy mang theo niá»m ôn nhu Ä‘iá»m mật khó nói, lại cÅ©ng buông ra má»™t ý tứ khá»§ng bố quá»· bí khôn tả.
Mục Dương Nhân quả thật đã đến.
Bước vào trong lá»u là má»™t ngưá»i cao phi thưá»ng, ốm phi thưá»ng, nhất định phải cúi mình uốn hông má»›i có thể bước vào.
Nghiêm túc mà nói, y căn bản không phải là bước vào, mà như một cương thi u linh phiêu phưởng lởn vởn di động tiến vào, gân khớp tứ chi căn bản không giống như đang hành tẩu.
Trên ngưá»i y vận má»™t trưá»ng bào màu nâu nối liá»n mÅ© trùm đầu tóc mặt mÅ©i giống như y phục cá»§a tăng nhân khổ hạnh tây phương, vạt bào quét là đà trên đất, bìa mÅ© che tận mi mắt, chỉ để lá»™ đôi mắt xanh thẳm thiên chân vô tà như trẻ nhá».
Nhưng đợi đến khi y cưá»i lên, trong ánh mắt lập tức xuất hiện má»™t thứ tà dị vô phương hình dung.
Hiện tại y Ä‘ang cưá»i.
- Nam nhân và nữ nhân ta Ä‘á»u thích hết, cho nên tất cả bá»n ngươi không nên lo lắng. Phương pháp ta đối phó cả nam lẫn nữ Ä‘á»u như nhau, hoàn toàn công bình.
Gân xanh trên trán Hiên Viên Khai SÆ¡n đã vồng lên, Äiá»n Linh Tá»­ lại vẫn còn Ä‘ang cưá»i Ä‘iá»m mật làm sao.
- Không cần biết ra sao, ngươi đã đến rồi thì trước hết nên cởi áo ngồi xuống uống má»™t chén rượu. Bá»n ta dù sao cÅ©ng là ngưá»i chung đưá»ng mà.
“Vậy thì ngươi không nên má»i ta cởi áo, má»—i lần ta cởi áo ra thông thưá»ng Ä‘á»u làm cho ngưá»i ta giật mìnhâ€. Mục Dương Nhân cưá»i tà ác:
“Không cần biết là nam nhân hay nữ nhân, Ä‘á»u giật mìnhâ€.
“Ta nghÄ© bá»n ta không thể nàoâ€. Äiá»n Linh Tá»­ vẫn in nụ cưá»i mỉm thượng tá»a:
“Ta tin đàn bà mà Hiên Viên đại huynh nhìn thấy cÅ©ng quá nhiá»u, đàn bà ta nhìn thấy cÅ©ng không ítâ€.
Tiếng cưá»i cá»§a Mục Dương Nhân càng tà ác.
â€œÄÆ°á»£câ€. Y nói:
“Vậy ta cung kính bất như tùng mệnhâ€.
Nhìn thấy trưá»ng bào màu nâu dài hÆ¡n bảy thước cá»§a y rÆ¡i trên đất, biểu tình trên mặt má»—i má»™t ngưá»i Ä‘á»u biến thành giống như má»™t ngưá»i đột nhiên bị chết đông cứng trong đông giá cá»±c hàn.
Biểu tình đó bất cứ ai cÅ©ng Ä‘á»u không có cách hình dung.
Bá»n há» nhìn thấy má»™t ngưá»i lùn, má»™t ngưá»i lùn ba thước, Ä‘ang đứng trên cà kheo cao năm thước, vật duy nhất vận trên ngưá»i chừng như chỉ bất quá là má»™t dải tÆ¡ đỠtươi.
“Hiện tại ta đã cởi áo rồiâ€. Y há»i Äiá»n Linh Tá»­ mặt mày vẫn không đổi sắc như trước:
“Ta có thể ngồi xuống chưa ?â€.
- Má»i ngồi.
- Ta có nên ngồi bên cạnh chủ nhân không ?
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên.
Äiá»n Linh Tá»­ vẫn không để ý gì, bốn tên thiếu niên đó lại đã bắt đầu phóng tá»›i.
Bốn thanh Ä‘oản kiếm lóe chá»›p ánh sao bá»—ng rút ra khá»i vá», từ bốn góc độ quá»· bí khó lưá»ng đâm vá» phía tên Ä‘iên dâm ngoan đó, Lưỡng Cá»±c Tứ Nghi kiếm pháp hiệu xưng ná»™i gia đệ nhất Võ Äang chính tông, ngay giây phút đó từ trong tay bá»n chúng đâm ra phảng phất cÅ©ng mang theo tà khí khó tả.
Mục Dương Nhân lại vẫn thái thái bình bình an an ổn ổn ngồi xuống, ngồi bên cạnh Äiá»n Linh Tá»­.
Äợi đến khi y ngồi xuống xong, bốn tên thiếu niên Ä‘á»u đã bay bắn ra ngoài, kéo theo những giá»t máu lắc rắc bắn ra ngoài, trên yết hầu má»—i ngưá»i Ä‘á»u có má»™t lá»— hổng đỠtươi, không ai thấy lá»— hổng đó sao lại thình lình hiện ra như vậy.
Những giá»t máu lắc rắc rÆ¡i rá»›t, Hiên Viên Khai SÆ¡n cả động cÅ©ng không động.
Toàn thân gã phảng phất đã cứng đơ, chỉ có những tia máu li ti trong mắt càng đỠhơn.
Mục Dương Nhân vừa cưá»i cưá»i vừa nhìn gã há»i:
- Tiểu Hiên Viên, ngươi có ý kiến gì không ?
- Ta không có.
“Ngươi có phải đã bắt đầu có Ä‘iểm bá»™i phục ta ?†Mục Dương Nhân lại há»i.
“Chừng như đã có má»™t chútâ€. Hiên Viên Khai SÆ¡n nhìn đôi tay nhá» nhắn trắng nhợt không chút huyết sắc cá»§a y:
“Ta chỉ thấy kỳ quái là ngá»n roi trong tay ngươi đâu mất rồi ?â€.
Mục Dương Nhân cưá»i cưá»i:
“Äối phó vá»›i thứ rác rưởi đó ta phải dùng roi sao ?†Y há»i:
“Äợi đến lúc ta dùng roi, kẻ muốn đối phó ít nhất cÅ©ng là ngưá»i như ngươiâ€.
Y đặt bàn tay nhá» nhắn lên hông Äiá»n Linh Tá»­:
- Còn ngươi ? Ngươi có ý kiến gì không ?
“Ta có ý kiến gì chứ ?†Ả dịu dịu dàng dàng đáp:
“Lẽ nào ngươi nghÄ© ta thích mấy thứ rác rưởi đó ?â€.
“Vậy xem ra ý tưởng cá»§a ba ngưá»i bá»n ta chừng như đã có chút câu thôngâ€. Mục Dương Nhân lấy chén rượu cá»§a ả, rót rượu vào chén:
“Ta tin bá»n ta hiện tại Ä‘á»u hoàn toàn minh bạch, muốn đối phó vá»›i đối thá»§ đêm hôm nay, tư tưởng cá»§a bá»n ta nhất định phải hoàn toàn nhất tríâ€.
- Ta minh bạch.
- Con ngưá»i đó tuyệt không phải là ngưá»i dá»… dàng đối phó, nhưng bá»n ngươi nếu quả có thể tiếp nạp ý kiến cá»§a ta, ta bảo đảm chàng tuyệt không thể sống qua giá» tí đêm nay.
- Ta tin.
“Quan trá»ng nhất là, không cần biết ta muốn bá»n ngươi làm gì, bá»n ngưá»i Ä‘á»u không thể phản đốiâ€. Mục Dương Nhân thốt:
“Nếu không yết hầu cá»§a hai ngưá»i bá»n ngươi rất có thể đã bị roi cắt gá»nâ€.
Không ai phản bác lá»i nói cá»§a y, không ai có thể phản bác má»™t ngưá»i Ä‘iên đáng sợ như vậy.
Mục Dương Nhân thở dài nhè nhẹ.
“Dưới tình huống này, nếu quả ta còn cảm thấy có gì không thá»a mãn, ta đơn giản giống như má»™t con súc sinh không biết tốt xấuâ€. Y dùng bàn tay nhá» nhắn ưu nhã nâng chén:
“Hiện tại thá»i gian còn hÆ¡n má»™t canh giá» má»›i đến giá» tí, bá»n ta sao không nghỉ ngÆ¡i thoải mái, đợi con ngưá»i đó đến tống tá»­â€.
Thanh âm của y ưu mỹ uyển chuyển như bản tình ca lúc hoàng hôn:
- Ta luôn luôn cảm thấy, đợi chá» ngưá»i ta đến tống tá»­ là chuyện hữu thú nhất, cÅ©ng kích thích nhất.
Lúc đó dàn phong linh bên dưới mái hiên căn tiểu ốc màu trắng Ä‘ang âm vang, Äinh Äinh Ä‘ang chuẩn bị buông mình vào mảnh hoang mạc tịch mịch, tiến nhập tá»­ vong.
Tài sản của anhhe1281

  #4  
Old 16-04-2008, 08:41 PM
anhhe1281 anhhe1281 is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 397
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Phong Linh Trung Ãao Thanh: Hồi 4
(Cổ Long)

Dưới vách nham thạch mục rã phong hóa như một cánh ưng nơi biên duyên hoang mạc, có một ngôi mộ mới, trước mộ thậm chí cả bia đá cũng không có, chỉ trồng một cây xương rồng.
Äinh Äinh trầm mặc bước qua trước má»™ phần, trong tâm Ä‘ang nghÄ© đêm nay nếu quả chàng chết trận, có ai Ä‘em chàng Ä‘i chôn không ?
Chàng lập tức nghĩ đến nữ nhân trắng nhợt đó, nhớ đến vẻ ôn nhu lãnh đạm của nàng, nhớ đến dàn phong linh dưới mái hiên căn tiểu ốc khua gợi hương sầu vô hạn của nàng.
Nhưng đợi đến khi chàng vượt qua vùng đất vàng đó, chàng đã hoàn toàn gạt bỠnhững tư tình và hương sầu đó.
Trước giá» quyết chiến sinh tá»­, không nên nghÄ© vá» những chuyện đó, tình sầu luôn luôn làm cho ngưá»i ta má»m yếu.
Má»m yếu là chết.
Lúc bước vào hoang mạc, cước bá»™ cá»§a Äinh Äinh đã bước theo má»™t vận luật đặc biệt kỳ dị, giống như thứ tiết tấu thần bí trong sinh mệnh, má»—i má»™t tiết tấu Ä‘á»u như bước lên biên duyên lưỡi Ä‘ao má»ng manh như má»™t đưá»ng tÆ¡ giữa sinh và tá»­.
Sau đó chàng nhìn thấy má»™t ngá»n lá»­a bừng cháy trước lá»u, cÅ©ng nhìn thấy má»™t nữ nhân vận toàn sa má»ng.
Ả si si đứng đó, trên khuôn mặt mỹ lệ không có má»™t tia biểu tình, nhưng dưới ánh lá»­a thiểm động, thân thể vừa nhá» nhắn vừa thành thục cá»§a ả lại giống như uốn éo biến ảo không ngừng, cÆ¡ hồ đã uốn éo ra hết má»i dục tình cá»§a nhân loại.
Trong phạm vi ánh lá»­a và ánh trăng có thể soi sáng, Äinh Äinh chỉ nhìn thấy má»™t mình ả.
- Còn Hiên Viên Khai Sơn và Mục Dương Nhân đâu ?
Äinh Äinh cho dù dùng mÅ©i để nghÄ© cÅ©ng có thể nghÄ© ra hai ngưá»i kia đương nhiên nhất định Ä‘ang trốn trong bóng tối, trong những âm ảnh hiểm ác nhất, đợi chá» phát xuất nhất kích trí mệnh.
Nhưng cước bộ của chàng tịnh không ngừng lại.
Chàng dùng tư thế và bộ pháp như trước mà đi qua, đi đến khi ánh lửa cũng đã chiếu trên mặt chàng mới nói:
“Ta là ngưá»i bá»n ngươi Ä‘ang đợi, cÅ©ng là ngưá»i bá»n ngươi muốn giết, hiện tại ta đã đếnâ€. Khẩu khí cá»§a Äinh Äinh rất bình tÄ©nh:
“Cho nên hiện tại bá»n ngươi lúc nào cÅ©ng có thể xuất thá»§, tùy tiện dùng bất cứ phương pháp xuất thá»§ nào cÅ©ng đượcâ€.
Lá»i nói cá»§a Äinh Äinh là nói thật.
Chỉ cần bá»n chúng có thể giết chàng, vô luận bá»n chúng dùng phương pháp ác độc thô bỉ tá»›i cỡ nào, chàng Ä‘á»u không trách bá»n chúng.
Kỳ quái là, không ngá» không có ai động thá»§, địch nhân ẩn tàng trong hắc ám không xuất thá»§, nữ nhân vận khăn má»ng đứng trước ngá»n lá»­a cÅ©ng không xuất thá»§.
Trên mặt ả vẫn hoàn toàn không có biểu tình gì, lại hiển lá»™ má»™t bóng dáng vừa kiá»u diá»…m vừa thần bí, phảng phất như má»™t tiên nữ mấy ngày nay giáng hạ xuống trần, lạc lối nÆ¡i mang hoang chiểu trạch.
Äinh Äinh cÅ©ng chừng như có Ä‘iểm mê lạc.
Hoang nguyên cô tịch, đất trá»i vô thanh, vô bi vô hỉ, không động tÄ©nh. Nhưng Äinh Äinh biết giữa giây phút này có thể có sinh tá»­.
Bởi vì chàng đã lá»t vào trong má»™t phiến tÄ©nh tịch không thể dùng lý lẽ bình thưá»ng để liệu giải được, nghe thấy má»™t tràng thanh âm không thể dùng lý lẽ bình thưá»ng liệu giải được.
Chàng không ngá» phảng phất nghe thấy má»™t tràng tiếng phong linh, tiếng phong linh từ nÆ¡i cá»±c kỳ xa xăm truyá»n đến.
Căn tiểu ốc màu trắng, phong linh dưới thá»m, Ä‘ao còn chưa rút ra khá»i vá», dàn phong linh bị gì làm chấn động âm vang ?
Äinh Äinh lập tức nghe thấy má»™t trận gió kỳ dị, lúc ban đầu xa xăm như tiếng mÅ©i vo ve, chợt biến thành tiếng gió rít gần gÅ©i, lại biến thành tiếng sóng gào dưới thiên uy chấn ná»™.
Quỷ khóc thần sầu, thiên địa biến sắc, nhân thần kinh hãi.
Trong tiếng kêu gào phảng phất làm cho ngưá»i ta có cảm giác như sóng gào, đột nhiên xuất hiện má»™t bóng Ä‘en, giống như má»™t con linh xà ẩn tàng trong mây Ä‘en vần vÅ©, đột nhiên trong tích tắc phá không dưới ánh mặt trá»i bắn ra vạn đạo tinh quang.
Vạn đạo tinh quang đó là đống lửa lấp lóe.
Xà ảnh vạn biến linh động, kéo theo tiếng gió thê lệ, đột nhiên trói giữ nữ nhân thần bí mỹ lệ trước đống lửa.
Tấm sa má»ng khoác trên mình lập tức hóa thành vạn đóa tàn hoa, tàn hoa như hồ Ä‘iệp bay lượn trong không trung, bao bá»c thân thể lõa lồ nữ nhân. Trên thân ngưá»i tinh oanh khôi quý cá»§a nàng lập tức xuất hiện má»™t vết roi đỠmáu. Máu tươi lập tức bắt đầu ri rỉ, chảy xuống bụng dưới trÆ¡n mịn trắng như tuyết cá»§a nàng. Oai linh cá»§a má»™t roi đó làm cho ngưá»i ta vô phương tưởng tượng, càng làm cho ngưá»i ta vô phương tưởng tượng là ngưá»i chịu má»™t roi đó vẫn ngây dại đứng yên thuần phục như má»™t con cừu. Tá»›i lúc đó, ngá»n lá»­a lại ảm đạm cúi mình, xa xa lại vang lên tiếng gào rít, tròng mắt Äinh Äinh co thắt lại.
Bởi vì chàng lại nhìn thấy một bóng roi như linh xà bay lượn tới.
Chàng biết rõ nữ nhân đứng trước đống lá»­a là ngưá»i muốn lấy mạng chàng, Äiá»n Linh Tá»­, nhưng chàng cÅ©ng không nhẫn tâm nhìn ả chịu thêm má»™t roi.
Cổ tay trái của chàng vỗ nhẹ trên vỠđao, vòng xích trên đầu cán đao bật lên đón bóng roi đang quyện tới.
Roi vốn Ä‘ang quật vá» phía nữ nhân, gai nhá»n trên mÅ©i roi vốn Ä‘ang nhắm những nÆ¡i trá»ng yếu nhất trên mình nữ nhân, nhưng đợi đến khi vòng xích trên đầu cán Ä‘ao cá»§a Äinh Äinh bật lên, mÅ©i roi chợt quyện ngược, quyện vá» hướng cổ há»ng Äinh Äinh.
CÅ©ng cùng má»™t sát na đó, nữ nhân vốn Ä‘ang chịu đựng bị roi quất không ngá» cÅ©ng bá»™c phát vá» hướng Äinh Äinh.
Äôi tay cá»§a ả má»™t má»±c nằm yên ngang hông nãy giá», không ngá» trong má»™t sát na đó đã xuất hiện hai thanh Ä‘oản kiếm lóe chá»›p ánh quang, trá»±c chỉ đâm thẳng và tâm tạng và lá»— rún cá»§a Äinh Äinh.
Lúc đó hữu thá»§ cá»§a Äinh Äinh đã nắm chặt cán Ä‘ao, ai cÅ©ng không có cách nào nhìn ra chàng đã nắm chặt cán Ä‘ao từ lúc nào.
Khi bàn tay của chàng nắm được cán đao, chẳng khác nào một thiếu niên đa tình bóp chặt bộ ngực của tình nhân đầu tiên của gã, tâm của chàng lập tức cảm thấy ấm cúng, hơn nữa còn sung mãn lòng tự tin.
Tá»›i lúc đó mÅ©i roi và kiếm quang đã đánh tá»›i ngưá»i chàng, xem ra phải đánh chết chàng trước đống lá»­a ngùn ngụt.
Chỉ tiếc Ä‘ao cá»§a chàng đã ra khá»i vá».
Äao quang lóe lên, ngá»n lá»­a lay động ! MÅ©i roi thoái lui, kiếm quang rÆ¡i rá»›t.
Giữa lúc đó, Ä‘ao phong bừng bừng đã trào tá»›i trên cổ trắng như tuyết cá»§a Äiá»n Linh Tá»­.
Mũi đao hoạch nhẹ, trên làm da trơn mịn của ả đã lưu lại một vết máu lấm tấm.
Tốc độ và biến hóa của một đao đó tuyệt đối là đệ nhất lưu, nhưng một đao đó lại không phải là một đao trí mệnh.
MÅ©i Ä‘ao rạch trên yết hầu yếu hại cá»§a đối thá»§, đối thá»§ không ngá» vẫn còn sống, trong bóng tối có ngưá»i Ä‘ang cưá»i.
Trong tiếng cưá»i lách ra má»™t đại hán thân cao cÆ¡ hồ bảy tám thước, tay cầm má»™t cây búa to khá»§ng khiếp, tiếng cưá»i cuồng dại cá»±c kỳ.
- Có ngưá»i nói vá»›i ta đêm nay ta phải đụng đầu vá»›i danh gia Ä‘ao pháp đệ nhất đương thá»i, không tưởng được ngươi lại làm cho ta thất vá»ng như vậy.
- á»’ ?
“Äao pháp giết ngưá»i không chết có thể coi là Ä‘ao pháp đệ nhất sao ?†Hiên Viên Khai SÆ¡n thốt:
“Äao pháp như vậy không những tay hôi chân thúi, đơn giản là chó ngápâ€.
Äinh Äinh mỉm cưá»i.
“Búa cá»§a ngươi có thể giết ngưá»i ?†Chàng há»i Hiên Viên Khai SÆ¡n.
Hiên Viên cưá»i cuồng dại, quét búa, cá»± phá»§ khai sÆ¡n, thế nhược lôi đình, mÅ©i Ä‘ao cá»§a Äinh Äinh nhẹ nhàng xoay má»™t vòng, chém ngang chẻ ngược.
Giữa một sát na đó, thình lình phát sinh một quái sự.
Trên bá» vai rá»™ng cá»§a Hiên Viên Khai SÆ¡n chợt má»c thêm má»™t ngưá»i, má»™t ngưá»i lùn nhìn rất hoạt kê, trong tay lại vung má»™t ngá»n trưá»ng tiên tuyệt không có chút hoạt kê, roi và búa cÆ¡ hồ đồng thá»i nhắm quật lên ngưá»i Äinh Äinh. Thậm chí còn nhanh hÆ¡n cả búa, bá»™ vị ngá»n roi đó quật tá»›i xảo diệu làm sao đã bổ sung lấp hết má»i kẽ hở trong thá»§ pháp hung ác cương mãnh cá»§a Hiên Viên Khai SÆ¡n.
HÆ¡n nữa má»™t roi đó lại từ trên cao quật xuống, bởi vì thân thể cá»§a ngưá»i lùn đó tuy nhá» xíu, lại đã cỡi trên vai Hiên Viên Khai SÆ¡n cao tám thước.
Giống như má»™t ngưá»i khổng lồ cao má»™t trượng.
Cá»± phá»§ cứng, trưá»ng tiên má»m, không khác gì má»™t ngưá»i khổng lồ có bốn tay đồng thá»i sá»­ xuất hai thứ vÅ© khí bất đồng cá»±c Ä‘oan chí cương chí nhu.
Äó vố là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra, hiện tại lại xuất hiện như kỳ tích trước mắt Äinh Äinh, thứ kỳ tích đó thông thưá»ng chỉ mang đến chết chóc.
Chỉ bất quá cho đến hiện tại, ai cÅ©ng không biết ngưá»i phải chết là ai ?
Nhất nhất trong lịch sá»­ sinh mệnh cá»§a nhân loại mà nói, tá»­ vong thông thưá»ng Ä‘á»u là má»™t trò chÆ¡i quá»· bí không má»™t ai có thể Ä‘oán ra được.
Thân thể cao gầy cá»§a Äinh Äinh đột ngá»™t dùng má»™t động tác đặc biệt kỳ quái không má»™t ai có thể tưởng tượng được, uốn khúc thành má»™t tư thế đặc biệt kỳ quái phi thưá»ng.
Äao phong trong tay chàng vẫn rất bình ổn lướt ngang.
Äao quang lóe lên, phảng phất đã lướt qua cổ Hiên Viên Khai SÆ¡n, cÅ©ng lướt qua đôi chân dị thưá»ng quàng trên cổ gã.
Bất hạnh là chân không đứt, cổ cũng không đứt, chỉ bất quá trên cổ xuất hiện một vệt máu lấm tấm.
Một vệt máu rất lợt, rất lạt.
May là Ä‘ao quang vừa lóe lên, Äinh Äinh đã thoái lui rất xa, Hiên Viên Khai SÆ¡n lại không động đậy.
Gã không động, Mục Dương Nhân trên cổ gã đương nhiên cũng không động.
Bá»n chúng Ä‘á»u dùng má»™t thứ biểu tình rất kỳ quái nhìn Äinh Äinh.
Äinh Äinh cÅ©ng dùng má»™t thứ biểu tình rất kỳ quái nhìn bá»n chúng, sau đó không ngá» lại cưá»i, cưá»i rất thần bí, cÅ©ng rất đắc ý.
- Hiên Viên Khai SÆ¡n, ngươi hiện tại có phải đã biết Ä‘ao pháp chó ngáp có lúc cÅ©ng có thể giết ngưá»i ?
- Láo khoét.
Hiên Viên Khai Sơn chỉ nói ra được hai chữ đó.
Nói đến chữ "láo", vệt máu lợt lạt trên cổ gã chợt càng đậm thêm.
Nói đến chữ "khoét", vệt máu vốn giống như một sợi tơ hồng trên cổ gã đã bắt đầu trào máu.
Tới lúc đó, đôi chân dị hình của Mục Dương Nhân cũng đã biến thành đỠtươi.
Liá»n đó, cổ Hiên Viên Khai SÆ¡n đột nhiên đứt lìa, đứt lìa theo tia máu đó.
Máu tươi bỗng như dòng thác bắn ra, đầu lâu của gã bắn theo dòng máu phún trào.
Mục Dương Nhân cơ hồ cũng bị dòng máu đó phún văng.
Tiếp đó, trong bóng tồi truyá»n đến má»™t tiếng hét kinh hoàng, má»™t nữ nhân trắng muốt như má»™t u linh chầm chậm té quỵ.
Nhân Má»™ng má»m rÅ© nằm phục trên đất, nhìn giống như má»™t con hồ Ä‘iệp trắng đã bay qua ngàn vạn cá» cây, ngàn vạn núi sông, từ hương má»™ng thần bí xa xăm bay đến, kiệt lá»±c mà chết.
Trên một mảnh hoang mạc thê thê thảm thảm, nàng như yếu nhược bất lực.
Äinh Äinh nhìn thấy nàng, trong tâm bất chợt có cảm giác gắn bó quyến luyến.
Má»™t nữ nhân tịch mịch làm sao, má»™t sinh mệnh yếu Ä‘uối làm sao, Äinh Äinh nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng.
Dưới tình huống đó, Ä‘ao cá»§a Äinh Äinh vốn tuyệt không thể rá»i khá»i tay, nhưng chàng đã quên hẳn Ä‘ao cá»§a mình. Äao rÆ¡i bên ngưá»i, chàng nhẹ nhàng bồng nàng lên.
Nhìn khuôn mặt vừa trắng nhợt, vừa mỹ lệ của nàng, bảo hộ nữ nhân đó tựa hồ đã thành trách nhiệm lớn nhất hiện tại của chàng.
Kế đó kiếm quang đột nhiên lại lóe lên, Äiá»n Linh Tá»­ lại xuất hiện trước mặt chàng, đôi mắt Ä‘en nhánh lóe động như kiếm quang.
- Ta nghe nói Ä‘ao cá»§a ngươi ra khá»i vá» tất thấy máu, hồi nãy ta cÅ©ng tận mắt chứng kiến.
Ả ngừng một chút, lại nói:
- Hồi nãy ngươi tại sao không giết ta ?
"Lý do giết ngưá»i chỉ có má»™t thứ, lý do không giết ngưá»i lại có ngàn ngàn vạn vạn, ta bất tất phải nói vá»›i ngươi". Äinh Äinh đáp:
"Ta chỉ hy vá»ng ngươi minh bạch má»™t chuyện".
- Chuyện gì ?
- Tình huống hồi này tuyệt không thể có lần thứ hai.
"Tình huống đó đương nhiên không thể có lần thứ hai, bởi vì trong tay ngươi hiện tại không còn Ä‘ao, chỉ có má»™t nữ nhân". Äiá»n Linh Tá»­ thốt:
"Äao trong tay ngươi có thể đủ để lấy mạng ngưá»i khác, nữ nhân trong tay ngươi lại chỉ có thể lấy mạng cá»§a ngươi".
Äinh Äinh cưá»i.
Lúc chàng bắt đầu cưá»i, kiếm cá»§a Äiá»n Linh Tá»­ đã đâm đến yết hầu và tâm tạng cá»§a chàng, tả thá»§ kiếm rạch vòng trên yết hầu, hữu thá»§ kiếm chấm thẳng vào tâm tạng cá»§a chàng.
Một kiếm biến hóa quỷ dị, thật sự có thể nói đã nhanh đến mức cực hạn của kiếm pháp.
Äinh Äinh không động.
Bởi vì chàng đã nhìn thấy má»™t bóng roi bay tá»›i, đầu roi không phải nhắm nÆ¡i yếu hại trên ngưá»i Äinh Äinh, mà nhắm hông cá»§a Äiá»n Linh Tá»­.
Äầu roi cuá»™n má»™t vòng, Äiá»n Linh Tá»­ bị kéo bay Ä‘i, cuá»™n bay vào bóng tối vô biên, mất hút lập tức.
Bóng tối vẫn như trước !
Äinh Äinh không ngá» lại hướng vá» phía đó vẫy vẫy tay.
- Mục Dương Nhân, ngươi đi đi ! Ta không truy đuổi ngươi nữa, ngươi có thể từ từ mà đi.
- Tại sao ?
"Ta cảm thấy ông trá»i đã quá không công bình đối vá»›i ngươi, cho nên ta không thể không tốt má»™t chút vá»›i ngươi". Äinh Äinh thốt:
"Ta chỉ hy vá»ng ngươi sau này là má»™t tên chăn cừu thật sá»±, không còn muốn đối đãi ngưá»i ta như heo dê ngá»±a bò".
Hoang mạc cô tịch, ánh trăng trong vắt lạnh lẽo chiếu trên bá» má trắng nhợt cá»§a Nhân Má»™ng, Äinh Äinh Ä‘ang trên đưá»ng vá», căn tiểu ốc màu trắng đó, dàn phong linh dưới mái hiên đó, cùng nữ nhân Ä‘ang hôn mê trong lòng chàng, đối vá»›i chàng mà nói, Ä‘á»u là má»™t niá»m an á»§i.
Chàng đã xa rá»i tá»­ vong.
Tất cả những thứ đó Ä‘á»u đã đủ để chữa trị những vết thương dÄ© vãng cá»§a chàng, đối vá»›i Äinh Äinh mà nói, giây phút đó có lẽ là giây phút tâm lý cảm thấy ấm cúng Ä‘iá»m mật thật sá»± trong cả Ä‘á»i chàng.
Nhưng giữa phút giây đó, nữ nhân trắng nhợt thuần khiết ôn nhu mỹ lệ nằm trong lòng chàng đã dùng đôi ngá»c thá»§ thon thon nhu nhu nắm giữ hai huyệt đạo trá»ng yếu nhất sau ót và bên cổ phải cá»§a chàng.
Trong cả Ä‘á»i Äinh Äinh, cÅ©ng giống như những nam nhân khác, cÅ©ng trải qua vô số giấc má»™ng.
Chỉ bất quá, cho dù trong giấc má»™ng hoang đưá»ng ly kỳ nhất cá»§a chàng, cÅ©ng không thể mÆ¡ tưởng đến có chuyện như vậy phát sinh.
Cho đến lúc chàng ngã gục, chàng vẫn không thể tin.
Chàng ngã trước mặt một cây xương rồng, cây xương rồng đó trồng trước một nắm đất vàng, chừng như là mộ bia của phần mộ đó.
Phần má»™, má»™ bia, xương rồng, hoa xương rồng, gai xương rồng bén nhá»n, má»™t thứ Ä‘ao pháp bén nhá»n.
Ngưá»i nằm yên trong phần má»™ đó là ai ? Ai đã mai táng hắn ? Tại sao phải dùng má»™t cây xương rồng làm má»™ bia ?
Äang khi Äinh Äinh hoảng hoảng hốt hốt, phảng phất đã bắt gặp má»™t bóng sáng, nhưng bóng sáng lại lập tức tiêu tán.
Bởi vì chàng đã nhìn thấy một đôi mắt đen nhánh đang nhìn chàng chằm chằm, chàng chưa từng tưởng tượng trong ánh mắt mỹ lệ đó không ngỠcó thể dâng tràn bao oán độc và thù hận.
Tại sao nàng hận ta ? Oán ta đến mức sâu xa như vậy ?
Äinh Äinh lại nhá»› đến cái cái lan can chuồng ngá»±a còn chưa tu bổ, hầm chứa lương thá»±c còn chưa tu sá»­a, cÅ©ng nghÄ© đến đông thiên giá buốt tịch mịch đã sắp đến.
Chàng không hiểu.
Chàng thật sự không hiểu một nữ nhân đối với chàng một mực trói buộc một thứ tình sầu hỠhững, tình sầu lợt lạt phảng phất sầu luyến tiếc quá khứ, nữ nhân đó tại sao lại đối phó chàng như vầy ?
Nhưng từ tận thâm tâm ký ức cá»§a chàng, chàng đã nhá»› tá»›i má»™t ngưá»i, má»™t nam nhân.
Lá»™ Ä‘ao pháp vốn tung hoành ngang dá»c khai khoát, Ä‘ao pháp cá»§a ngưá»i đó lại bén nhá»n như mÅ©i châm, giống như gai xương rồng.
Chàng Ä‘ang cố nhá»› cho được danh tánh ngưá»i đó, nàng đã nói trước.
“Äao trên xương rồng.
Äao như châm, mạng phiêu linh.
Äao quang tản không vá», Ä‘ao hồn số bất tậnâ€.
Ngưá»i trong giang hồ, chỉ cần nghe thấy khúc ca trầm hùng bi thương đó, biết liá»n nói tá»›i ai.
Trưá»ng tiên bay quyện, khi Äiá»n Linh Tá»­ quay vòng vòng từ giữa không trung rÆ¡i mình xuống, Mục Dương Nhân còn Ä‘ang ngồi bên đống lá»­a đã gần phai tàn, nhìn giống như má»™t đứa bé trần truồng lạc lõng.
Một chân phải của y đã bị chặt đứt, bị một đao chặt đứt từ đầu gối trở xuống.
Má»™t Ä‘ao cá»§a Äinh Äinh bay ra, không những chém đứt đầu Hiên Viên Khai SÆ¡n, cÅ©ng chặt đứt luôn chân cá»§a Mục Dương Nhân.
Äiá»n Linh Tá»­ vùng vẫy ráng tháo gỡ vòng roi trên ngưá»i, trừng mắt nhìn Mục Dương Nhân:
- Ngươi làm vậy là có ý gì ? Ngươi nên biết roi của ngươi không phải dùng để đối phó ta.
“Ta không phải đối phó ngươi, mà là ta cứu ngươiâ€. Y chừng như nói rất thành khẩn:
“Ngươi trước mặt ngưá»i đó, cả má»™t chút hy vá»ng cÅ©ng không có, ta thật sá»± không muốn chứng kiến ngươi Ä‘i chếtâ€.
Äiá»n Linh Tá»­ cưá»i lạnh:
- Ngươi thật sự có cái hảo tâm như vậy ?
Mục Dương Nhân há»i ngược:
- Hồi nãy ngươi có nhìn thấy rõ một đao hắn xuất thủ không ? Ta dám bảo đảm, ngươi tuyệt không nhìn thấy rõ.
- Thì sao ?
- Ta cÅ©ng dám bảo đảm, ngưá»i trong giang hồ có thể nhìn thấy rõ má»™t Ä‘ao cá»§a hắn xuất thá»§ cÅ©ng không nhiá»u lắm, ngưá»i có thể đón đỡ má»™t Ä‘ao đó có lẽ không có tá»›i má»™t ngưá»i.
Y nhìn Ä‘oạn chân đã Ä‘á»ng khô máu cá»§a mình, thở dài má»™t hÆ¡i:
- Cả ta còn đỡ không nỗi, còn có ai có thể đỡ nỗi ?
Äiá»n Linh Tá»­ trừng mắt nhìn y cưá»i lạnh:
- Ngươi nghÄ© ngươi là ai ? Ngươi nghÄ© ngươi đỡ không được thì ngưá»i khác đỡ không được ?
Mục Dương Nhân lẳng lặng nhìn ả, trên mặt dần dần lá»™ xuất má»™t nụ cưá»i.
“Ngươi nghÄ© ta là ai ? Ngươi có phải nghÄ© ta hiện tại đã không còn làm gì được nữa ?†Nụ cưá»i cá»§a y lại khôi phục vẻ tà ác quá»· dị trước kia:
“Chỉ cần ta cao hứng, hiện tại lúc nào cÅ©ng vẫn có thể lá»™t ngươi trần truồng, treo ngươi lên. Tùy tiện bất kỳ cách nào ta dùng để đối phó ngươi, ngươi vẫn hoàn toàn không có lá»±c lượng phản khángâ€.
Nhìn nụ cưá»i cá»§a y, Äiá»n Linh Tá»­ chỉ cảm thấy toàn thân rùng mình nổi da gà, giống như mình thật sá»± Ä‘ang lõa lồ bị treo trên cành cây.
Cho nên đợi đến khi Mục Dương Nhân há»i ả:
“Ngươi có tin khôngâ€, ả không ngá» không tá»± chá»§ được phải gật gật đầu.
- Vậy ngươi cÅ©ng nên tin, hồi nãy nếu không có ta cứu ngươi, hiện tại ngươi đã thành ngưá»i chết.
Äiá»n Linh Tá»­ lại không tá»± chá»§ được mình phải gật gật đầu, Mục Dương Nhân lại nhìn ả chằm chằm má»™t hồi rất lâu:
- Vậy ngươi chuẩn bị làm sao để báo đáp ta đây ?
Nụ cưá»i cá»§a y càng tà quái, tay chân Äiá»n Linh Tá»­ lạnh buốt, có cảm giác bình sinh chưa từng sợ hãi đến mức như vầy.
“Nhưng ... nhưng ta cÅ©ng tịnh không phải hoàn toàn không có cÆ¡ há»™iâ€. Ả ráng vùng vẫy.
- Ngươi có cơ hội gì ?
“Khi đó hắn bồng nữ nhân trong lòng, ta nhìn thấy hắn đối vá»›i nữ nhân đó rất tốt, ta nếu quả toàn lá»±c đâm vào ngưá»i nữ nhân đó, hắn nhất định không ngại tất cả nhất thiết phải cứu nàngâ€. Äiá»n Linh Tá»­ thốt:
“Má»™t ngưá»i nếu quá quan tâm đối vá»›i má»™t ngưá»i khác, khó tránh khá»i để lá»™ nhược Ä‘iểmâ€.
- Cho nên ngươi nghĩ ngươi có cơ hội có thể giết được hắn ?
Äiá»n Linh Tá»­ đáp rất khẳng định:
- Ta không những có cơ hội, hơn nữa cơ hội rất lớn.
Câu nói đó còn chưa dứt lá»i, ngá»±c cá»§a ả đã bị siết lại, tuy không thể coi là quá nặng, lại Ä‘au đớn đến mức toàn thân ả Ä‘á»u ứa mồ hôi lạnh. Trong thống khổ cá»±c Ä‘oan, lại mang theo má»™t thứ khoái cảm mà cả chính ả cÅ©ng vô phương giải thích, thứ cảm giác đó khiến cho toàn thân ả bắt đầu run rẩy không ngừng.
Ả dùng song thủ ôm lấy ngực, thở hổn hển:
- Tên lưu manh kia, ý tứ gì đây ?
“à tứ cá»§a ta chỉ bất qua là muốn giáo huấn ngươi hai Ä‘iểm nho nhá»â€. Mục Dương Nhân lãnh đạm thốt:
“Thứ nhất, ngưá»i hồi nãy cho dù có ôm trong lòng tám nữ nhân, cho dù tám nữ nhân Ä‘á»u là tình nhân sÆ¡ luyến mà hắn yêu thương muốn chết, ngươi trong tay cho dù có mưá»i sáu thanh kiếm, cho dù có thể sá»­ xuất tất cả tuyệt chiêu cá»§a cha mẹ và sáu ông chồng cá»§a ngươi, ngươi vẫn không có biện pháp đả thương đến má»™t cá»ng tóc cá»§a bá»n há», tiểu tá»­ đó vẫn có thể má»™t Ä‘ao lấy mạng ngươiâ€.
Mục Dương Nhân nói tiếp:
- Äợi đến khi mÅ©i Ä‘ao cá»§a hắn rạch đứt cổ há»ng ngươi, ngươi thậm chí vẫn cảm thấy rất thư thả, rất thoải mái, đợi đến khi cái đầu ngươi từ trên cổ rá»›t xuống, mắt ngươi thậm chí vẫn còn có thể nhìn thấy chân mình.
Y há»i Äiá»n Linh Tá»­:
- Ngươi có tin không ?
Äiá»n Linh Tá»­ biết Mục Dương Nhân tuyệt không phải là má»™t ngưá»i có thể suy tôn nói khoác cho ngưá»i ta, quả thật không thể không tin lá»i nói cá»§a y.
Nhưng ả lại thật sự không thể tin, giữa nhân thế có thể có đao pháp nhanh như vậy sao ?
Mục Dương Nhân cÆ¡ hồ cố ý ngưng giá»ng cả ná»­a ngày, chừng như để cho ấn tượng cá»§a lá»i nói cá»§a y càng gia tăng sâu đậm, sau đó má»›i thong thả nói tiếp:
- Thứ hai, may là ngươi không nhào tới giết nữ nhân trong lòng hắn, nếu không ngươi càng đáng lẽ đã chết.
“Tại sao ?†Äiá»n Linh Tá»­ nhịn không được phải há»i.
- Bởi vì nữ nhân đó đã phát động ba đại lệnh bài trong giang hồ, khiến cho mình không thể không thụ mệnh, lại bỠra một vạn lượng vàng ròng gửi vào một tiêu hiệu bí mật ở phủ Thái Nguyên tại Sơn Tây cho mình, khiến cho mình không thể không động tâm.
Mục Dương Nhân nói một cách rất an tĩnh:
- Mình vì nàng má»›i không ngại đưá»ng xa thiên lý, trước rằm tháng chín đến đây giết ngưá»i cho nàng.
Äiá»n Linh Tá»­ ngây ngưá»i, má»™t nữ nhân như ả không ngá» cÅ©ng có thể ngây ngưá»i, quả thật là chuyện bất bình thưá»ng vô cùng, thậm chí cả thanh âm cá»§a ả cÅ©ng tê dại, phải qua má»™t hồi rất lâu má»›i phát thành tiếng:
- Có lẽ nào nàng là Nhân Mộng nương ?
- Chính là nàng.
- Chính là Nhân Má»™ng nương năm xưa hiệu xưng thiên hạ đệ nhất tuyệt sắc, khuynh đảo vạn ngưá»i trong giang hồ, lại đột nhiên biến mất không gặp nữa ?
“Phảiâ€. Mục Dương Nhân đáp:
“Chính là nàngâ€.
- Còn ngưá»i trẻ tuổi dụng Ä‘ao hồi nãy là ai ?
- Ngưá»i đó há» Äinh, tên là Äinh Trữ, nghe nói trong võ lâm trăm năm nay hiếm thấy má»™t tuyệt thế kỳ tài như vậy, Ä‘ao pháp nhanh như vậy, nghe nói đã có thể truy bám Ä‘ao pháp cá»§a Phó Hồng Tuyết năm xưa.
- Không cần biết ra sao, thân phận của hắn vẫn cách rất xa với Nhân Mộng nương, nàng tại sao lại muốn giết hắn ?
- Bởi vì Nhân Mộng nương của ngày trước đã thành Hoa phu nhân của ngày nay.
“Hoa phu nhân ?†Äiá»n Linh Tá»­ há»i:
“Hoa phu nhân gì đây ?â€.
Mục Dương Nhân không ngỠcũng dùng một thanh âm trầm hùng bi thương chầm chậm ca:
“Äao trên xương rồng.
Äao như châm, mạng phiêu linh.
Äao quang tản không vá», Ä‘ao hồn số bất tậnâ€.
- Ngươi nói Hoa Thác ?
- Phải.
- Lãng tá»­ Hoa Thác, ngưá»i luôn luôn nghÄ© chuyện gì mình làm Ä‘á»u làm sai ?
“Chính là hắn, ngoại trừ hắn còn ai khác chứ ? Chá»§ yếu nhất là, tịnh không phải tá»± mình hắn nghÄ© hắn sai lầm, mà là ngưá»i ta Ä‘á»u nghÄ© hắn sai, cho nên hắn muốn không sai cÅ©ng không đượcâ€. Trong thanh âm cá»§a Mục Dương Nhân không ngá» cÅ©ng mang theo má»™t chút cảm thương:
“Cho nên Hoa Thác đã sai, Nhân Má»™ng cÅ©ng không má»™ngâ€.
- Nhân Mộng có phải vì đã cưới Hoa Thác cho nên mới đột nhiên mất tiếng biệt tăm trong giang hồ ?
- Äúng.
- Sau đó bá»n há» có phải ẩn cư quanh đây ?
- Äúng.
Mục Dương Nhân lại nói:
- Nhưng có má»™t ngày, Hoa Thác mở cá»­a Ä‘i ra, Nhân Má»™ng trong nhà si si chỠđợi, đợi cả hai năm sau, Hoa Thác má»›i trở vá».
Thanh âm của Mục Dương Nhân chợt biến thành rất kỳ quái:
- Chỉ tiếc, khi Hoa Thác trở vá», má»™t ngưá»i đã biến thành hai ngưá»i.
“Câu nói đó có ý gì ?†Äiá»n Linh Tá»­ vá»™i há»i:
“à tứ cá»§a câu nói đó ta thật sá»± không hiểuâ€.
Äống lá»­a đã gần tắt ngóm, sắc mặt Mục Dương Nhân nhìn càng âm u quá»· dị:
- Má»™t hoàng hôn, nàng nhìn thấy trượng phu cá»§a nàng bôn hồi từ xa, rõ ràng là má»™t ngưá»i rất hoàn chỉnh, nhưng đợi đến khi nàng đứng dậy muốn ra nghênh tiếp, ngưá»i cá»§a gã đột nhiên đứt Ä‘oạn, từ hông chặt gá»n thành hai Ä‘oạn. Khi ná»­a thân trên cá»§a gã rá»›t xuống đất, hai chân ná»­a thân dưới vẫn còn bước tá»›i trước bảy bước.
Sắc mặt cá»§a Äiá»n Linh Tá»­ tái nhợt:
- Vậy là sao ? Ta vẫn không hiểu.
“Ngươi đáng lẽ nên hiểuâ€. Mục Dương Nhân đáp:
“Hoa Thác biết thê tá»­ cá»§a gã Ä‘ang đợi gã, má»™t lòng muốn trở vá» gặp mặt thê tá»­ cá»§a gã, chỉ tiếc trước khi gã vỠđến nhà, gã đã bị ngưá»i ta chém má»™t Ä‘ao ngang hôngâ€.
“Gã đã bị ngưá»i ta chém má»™t Ä‘ao ngang hông, làm sao còn có thể chạy vá» ?†Äiá»n Linh Tá»­ lại há»i.
“Äó có thể là có hai nguyên nhânâ€. Mục Dương Nhân đáp:
“Thứ nhất, bởi vì gã quá muốn trở vì gặp lại thê tá»­ cá»§a gã, thứ tình cảm đó đã không còn là tình cảm có thể dùng lý luận thông thưá»ng để giải thích, nhá» nó đã đột phá trong sinh khí cá»§a gã má»™t Ä‘iểm tiá»m lá»±c tối hậu cố gắng chi trì gã, giúp gã có thể nhìn thấy thê tá»­ cá»§a mình lần cuốiâ€.
Äó là thứ tình cảm vÄ© đại làm sao, nhưng đã trải qua sáu Ä‘á»i chồng, Äiá»n Linh Tá»­ tịnh không còn dá»… cảm động như vậy.
Ả chỉ há»i gấp:
- Äiểm thứ hai ngươi muốn nói là gì ?
Thanh âm của Mục Dương Nhân phảng phất cũng biến thành tê dại:
- Äó là vì Ä‘ao pháp giết gã quá nhanh !
Má»™t cÆ¡n gió lùa qua, ánh lá»­a đột nhiên tắt ngóm, đất trá»i má»™t phiến tối Ä‘en. Trán Äiá»n Linh Tá»­ và lòng bàn tay đã lấm tấm mồ hôi lạnh.
Ả chợt nhá»› tá»›i má»™t Ä‘ao cá»§a Äinh Trữ hồi nãy lưu hạ trên cổ Hiên Viên Khai SÆ¡n, chỉ có Ä‘ao pháp như vậy má»›i có thể tạo thành kết quả như vậy. Chỉ có tịch mịch trưá»ng cá»­u và cảm tình sâu đậm như vậy má»›i có thể khiến cho Nhân Má»™ng bá» ra má»™t cái giá lá»›n như vậy, đổi lấy cái mạng cừu nhân đã giết chết chồng nàng.
Hiện tại, nàng không ngỠlại nằm trong lòng cừu nhân của mình, tại sao vậy ?
Mục Dương Nhân hững há» há»i Äiá»n Linh Tá»­:
- Hiện tại ngươi đã hoàn toàn minh bạch ý tứ của ta chứ ?
“Phải, ta đã hoàn toàn minh bạchâ€. Äiá»n Linh Tá»­ cÅ©ng dùng má»™t thanh âm lãnh đạm không kém trả lá»i:
“Hiện tại giết Äinh Trữ căn bản đã không cần đến bá»n ta xuất thá»§â€.
Cây xương rồng trước mộ đã bị cát và đất vàng nhuộm thành một màu nâu sậm như máu khô.
Nhân Má»™ng dùng má»™t mảnh lụa trắng như tuyết lau chùi nó, động tác cá»§a nàng vừa chậm rãi kỹ lưỡng, vừa ôn nhu, giống như má»™t ngưá»i mẹ ngập tràn tình thương Ä‘ang lau mặt cho đứa con sÆ¡ sinh cá»§a nàng.
Lau cho đến khi cát vàng trên cây xương rồng đã tẩy sạch, khôi phục lại màu bích lục đậm đà cá»§a nó, nàng má»›i quay đầu ngưng thị nhìn Äinh Äinh Ä‘ang nằm trên đất, trong ánh mắt sáng ngá»i lập tức dâng trào thù hận oán độc.
“Ta nghÄ© ngươi hiện tại nhất định đã biết ta là aiâ€. Nàng thốt:
“Ta là vợ cá»§a Hoa Thác, vì để tránh né sá»± truy sát cá»§a bá»n ngươi, bá»n ta má»›i trốn đến đây, nhưng trượng phu cá»§a ta không chịu trốn ở đây trá»n Ä‘á»i, y luôn luôn là ngưá»i kiêu ngạo, cho nên y nhất định phải Ä‘i há»c má»™t thứ Ä‘ao pháp có thể đối kháng bá»n ngươi, tránh để ta cÅ©ng á»§y á»§y khuất khuất cúi mình cùng y ở đây cả Ä‘á»iâ€.
Nhân Mộng thốt:
- Vì ta, y không thể không Ä‘i, vì y, ta chỉ còn nước để y Ä‘i, trong căn tiểu ốc đó, ta đã đợi y hai năm, ta biết sẽ có ngày y trở vá».
Äinh Äinh chỉ còn nước lắng nghe, môi chàng đã tê tái, nói gì cÅ©ng không nói được, cả má»™t chữ cÅ©ng rặn không ra.
“Y đã đáp ứng vá»›i ta, không cần biết dưới bất cứ tình hình nào cÅ©ng Ä‘á»u phải trở vá» gặp ta má»™t lần cuốiâ€. Thanh âm cá»§a Nhân Má»™ng khàn khàn:
“Ta đương nhiên tin vào sá»± sống còn cá»§a y, trong giang hồ chưa từng có ai hoài nghi lá»i hứa cá»§a y, hai năm sau y quả nhiên trở vá», quả nhiên nhìn ta má»™t lần cuối, không tưởng được chỉ trong má»™t phút chốc, bá»n ta đã thiên thu vÄ©nh cách, vÄ©nh viá»…n không thể tái kiếnâ€.
Nàng không rÆ¡i lệ, thá»i gian rÆ¡i lệ đã là quá khứ, hiện tại là lúc phục thù.
- Ta không biết ngưá»i giết y là ai, cÅ©ng nghÄ© không ra trên thế gian có ai có thể sá»­ xuất thứ phương pháp đáng sợ đó, ta chỉ nghe xa xa có tiếng nữ nhân nói ...
Lúc đó máu tươi thình lình phún trào từ hai bên hông Hoa Thác, nàng chợt nghe có ngưá»i Ä‘ang nói:
“Hoa Thác, nếu quả ngươi còn may mắn không chết, năm nay ta phóng tha ngươi, hÆ¡n nữa còn cấp cho ngươi má»™t lần cÆ¡ há»™i, chá» rằm tháng chín năm sau, ta trở lại đây đợi ngươiâ€.
Thanh âm vừa phiêu hốt, vừa dịu vợi, có lúc nghe như từ trên mặt trá»i đỠnhư bánh xe lá»­a truyá»n xuống, có lúc lại nghe như má»™t ngưá»i Ä‘ang ká» sát tai nàng thầm thì.
“Cho nên ta biết năm nay ngươi nhất định đến, không tưởng được còn chưa đến tháng chín mà ngươi đã đếnâ€. Nhân Má»™ng thốt:
“Nhìn thấy thá»§ pháp giÆ¡ búa đốn cá»§i cá»§a ngươi, ta vốn đã hoài nghi là ngươi, nhìn thấy ngươi trẻ tuổi như vậy, chất phác như vậy, ta lại không thể xác định lắmâ€.
Thanh âm của nàng càng ảm đạm:
- Lúc đó ta thậm chí bí mật hy vá»ng ngươi không phải là ngưá»i đó, hiện tại ta lại không thể phóng tha ngươi.
Trên trán Äinh Äinh đã vồng lên gân xanh, gân xanh giật giật, đôi mắt chàng lại khép chặt.
“Chỉ bất quá hiện tại ta còn chưa muốn giết ngươi, ta muốn để ngươi từ từ chếtâ€.
Nàng gằn từng tiếng từng tiếng:
“Bởi vì ta muốn để ngươi biết, sống có khi còn thống khổ hÆ¡n nhiá»u so vá»›i chếtâ€.
Bắt đầu từ má»™t tích tắc đó, chàng và nàng cÅ©ng như hàng hàng lá»›p lá»›p ngưá»i khác Ä‘á»u phải bắt đầu trải qua má»™t Ä‘oạn sinh tá»­ du hí mà không má»™t ai có thể Ä‘oán ra kết quả.
Tài sản của anhhe1281

  #5  
Old 16-04-2008, 08:42 PM
anhhe1281 anhhe1281 is offline
Tiếp Nhập Ma Äạo
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 397
Thá»i gian online: 0 giây
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Phong Linh Trung Ãao Thanh: Hồi 5
(Cổ Long)

Bậc thang đá vừa thấp vừa dốc. Kiện mã có thể phi thẳng lên, hai bên còn có bốn lộ giao thông có thể chứa bốn cỗ xe ngựa.
Tận đầu má»™t trăm lẻ tám bậc thang đá là má»™t cánh cá»­a lá»›n làm bằng đồng đỠrá»™ng má»™t trượng tám thước, Ä‘iêu khắc đầu thú khổng lồ trên vòng đồng trên cá»­a trang nghiêm Ä‘anh ác. Hai bên mưá»i tám đại hán vạm vỡ, mình mặc áo giáp, tay cầm trưá»ng kích, hông thắt bá»™i Ä‘ao, lưng Ä‘eo cung ná», đứng xếp hàng hai bên hình cánh nhạn như ngưá»i đá. Xem ra cho dù có ruồi đậu trên mÅ©i, bá»n chúng cÅ©ng không giÆ¡ tay Ä‘uổi Ä‘i, cho dù có độc xà leo lên mình, bá»n chúng cÅ©ng bất động, cho dù có ngá»c nữ lõa thể bước ngang, mục quang cá»§a bá»n chúng cÅ©ng không liếc má»™t tích tắc.
Phủ viện tà bí gì đây ? Sao cấm vệ ngoài cửa sâm nghiêm như vậy ?
Kỳ thật ná»™i trăm trượng phương viên phụ cận, không có tá»›i má»™t dấu chân ngưá»i, không những không có độc xà leo lên mình, càng không thể có mỹ nữ lõa thể, thậm chí cả ruồi cÅ©ng không bay vào được.
Không có phê chuẩn đặc biệt, nếu quả có ngưá»i muốn tá»›i gần cá»± trạch đó, chỉ sợ phải nhá» vào kỳ tích.
Kỳ tích lâu lâu cũng có thể phát sinh, hơn nữa còn phát sinh vào ngày đó.
Ngày hai mươi chín tháng chín, đại hung, không nên hành sự.
Ngày hai mươi chín tháng chín, trá»i trong, nắng ấm, gió thu dịu dàng, không khí mát lạnh, ngưá»i không giở lịch coi làm sao nghÄ© được đây là má»™t ngày đại hung không thích hợp để bắt tay làm chuyện gì.
Trên đưá»ng trưá»ng, bá»n cấm vệ ngoài cá»­a lá»›n đồng đỠtuy thân mình không động đậy, đầu óc lại luôn luôn động không ngừng. GiỠđổi ca đã gần đến, sau khi hết ca nên Ä‘i đâu để tiêu tiá»n, tìm vài bằng hữu đến đâu tìm chút khoái lạc ? Khi trở vá» làm sao để dối gạt bà vợ già ?
Ngay lúc đó, bá»n chúng chợt nhìn thấy má»™t kỳ tích xảy ra, khiến bá»n chúng cÆ¡ hồ không thể tin vào mắt mình.
Trên con đưá»ng lát bản đá xanh cÆ¡ hồ chưa từng thấy ngưá»i, giá» này không ngá» có má»™t cá»— kiệu buông màn xanh xuất hiện, tốc độ bước Ä‘i cá»§a hai đại hán thanh y khiêng kiệu cÆ¡ hồ như hai thá»›t ngá»±a thanh thông, vừa khiêng kiệu lao mình tá»›i, phảng phất đã quên phải là ngưá»i được đặc biệt phê chuẩn má»›i có thể tiến nhập cấm khu này, trái lệnh chỉ có chết.
Trong nháy mắt cỗ kiệu màn xanh đó đã xông lên bậc thang dài, kiệu phu phía trước hơi cong đầu gối, kiệu phu đằng sau hơi nhấc cao lưng, cỗ kiệu vẫn bằng phẳng bình ổn như nước lặng.
Má»™t trăm lẻ tám bậc thang đá, chá»›p mắt đã lên tá»›i, cÅ©ng trong phút chốc, đám vệ sÄ© xếp hàng hai bên hình cánh nhạn đã bao vây cá»— kiệu, trưá»ng kích đâm tá»›i, bá»™i Ä‘ao cÅ©ng đã rút ra khá»i vá», hồ tiá»…n đã căng trên giây. Trong cá»­a lá»›n đồng đỠcài khóa trùng trùng, phảng phất đã có thể nghe thấy tiếng cước bá»™ vừa trầm trá»ng vừa mau mắn lao ra, sát khí lạnh như gió thu lập tức bao bá»c trước cá»­a đồng và bậc đá trắng, thậm chí cả khi mÅ©i Ä‘ao còn chưa rút khá»i vỠđã có sát cÆ¡, má»—i má»™t bàn tay nắm cán Ä‘ao Ä‘á»u ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Ai cũng không biết cỗ kiệu nhỠđó sao lại dám xông vào đây.
Chỉ có một đôi tay ráo hoảnh, ráo hoảnh mà trấn định, trấn định mà ưu mỹ, ưu mỹ như lan hoa, trấn định như u cốc.
Äang lúc bá»n chúng kiếm bạt ná» trương, sát khí đằng đằng vây bá»c cá»— kiệu nhá», không ngá» lại có đôi tay như vậy từ trong màn gấm cá»§a tiểu kiệu thò ra.
Äôi tay đó giống như dùng má»™t thứ bạch ngá»c trong suốt rất kỳ quái khắc thành, trên ngón áp út cá»§a nàng Ä‘eo má»™t mảnh ngá»c bài trên dây tÆ¡ lụa Ä‘en, trên ngá»c bài Ä‘iêu khắc hoa văn rất kỳ dị, phảng phất là tiên, phảng phất là thú, phảng phất là ma, phảng phất là quá»·, phảng phất là thần, phảng phất không phải là gì hết.
Thứ hoa văn đó xem đi xem lại chỉ giống một vật.
- Nó chỉ giống cái vòng cửa trên cánh cửa lớn đồng đỠđó, vừa trang nghiêm, lại đanh ác.
Cánh cửa lớn rộng một trượng tám thước, cũng cao một trượng tám thước, thình lình mở ra.
Ngá»c bài trong tiểu kiệu màn xanh vừa hiện xuất, đám vệ sÄ© kinh hãi bôn nhập, trong phút chốc cá»­a đồng đã mở ra.
Mở ra không chỉ là một cánh cửa.
Vòng đồng khắc hình thú dữ, Hầu Môn trùng trùng, hết cá»­a này tá»›i cá»­a kia, trùng trùng mở rá»™ng, vệ sÄ© thấp thoáng không ngá»›t, ngưá»i ngưá»i tránh đưá»ng đứng bất động.
Tiểu kiệu trá»±c nhập, cÅ©ng không biết đã lá»t qua bao nhiêu cánh cá»­a.
Tài sản của anhhe1281

Ãá» tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
íàñûðîâ
Ãiá»u Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyá»n thuá»™c vá» hệ thống vui chÆ¡i giải trí 4vn.euâ„¢
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuá»™c quyá»n sở hữu cá»§a ngưá»i đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™