Ghi chú đến thành viên
Ðề tài đã khoá
 
Ðiều Chỉnh
  #1  
Old 15-04-2008, 03:29 PM
boss5011
Guest
 
Bài gởi: n/a
Thời gian online: 0 giây
Hiệp Ẩn Ma Tung (Đủ bộ)

HIỆP ẨN MA TUNG

Hồi 1 Huyết án Phong Lâm Độ
Đầu giờ Dậu, ánh tà dương càng nhuộm đỏ những chiếc lá phong cuối thu, hệt như lửa, cũng hệt như máu. Một ngôi nhà lá nằm cạnh rừng phong, yên ắng không một bóng người. Trước ngôi nhà lá có một con sông nhỏ, rộng chừng hơn trượng. Một chiếc cầu tre rộng hơn thước bắc qua sông, cảnh sắc tuy đẹp, nhưng hết sức tiêu điều.
Ngoài xa, một bóng người đón ánh chiều tà chậm rãi đi về phía ngôi nhà lá. Đó là một thiếu niên áo xanh, có dáng người mảnh khảnh, gương mặt trắng trẻo dưới ánh nắng soi rọi, phản chiếu một màu đỏ rực.
Tay trái của thiếu niên nắm chặt một thanh trường kiếm, hai mắt phóng ánh ánh sáng sắc lạnh nhìn chăm chăm vào ngôi nhà lá, như thể đang đối mặt với kình địch. Thiếu niên áo xanh bước chân mỗi lúc một chậm lại, sau cùng dừng lại bên kia cầu tre.
Ánh mắt sắc lạnh quét nhìn hai bên, đột nhiên tung mình phóng qua sông, thân pháp hết sức ngoạn mục. Khi hai chân chạm đất, thiếu niên áo xanh không tiến tới nữa, hai mắt chốt chặt vàp ngôi nhà lá không chớp. Nơi chàng đứng cách ngôi nhà lá chừng ba trượng, có thể trông thấy cánh cửa rào lay động theo từng cơn gió đêm mạnh dần.
Thốt nhiên, “bình” một tiếng, cánh cửa rào mở toang.
Chàng trông thấy trên một chiếc bàn tre trong thảo đường có ly chén đũa, những ấm rượu ngã nghiêng, chả lẽ trong ngôi nhà này đã xảy ra biến loạn gì ư? Thiếu niên áo xanh liền tung mình, hệt như tên bắn lao thẳng vào ngôi nhà lá. Đổng thời, chỉ nghe “choang” một tiếng, ánh thép chớp ngời, thanh trường kiếm trong tay đã ra khỏi vỏ. Nơi chàng đáp xuống là bên góc cửa, đảo mắt nhìn quanh, bất giác sững sờ đứng thừ ra tại chỗ.
Thì ra một lão nhân tuổi ngoài ngũ tuần đang nằm dưới đất, máu tươi nhuộm đỏ chòm râu bạc của lão nhân, nhìn thoáng qua cũng biết lão nhân đã tắt thở tự bao giờ.
Đột nhiên, sau lưng, một tiếng quát sắc lạnh vang lên :
- Quả nhiên ngươi đã trở lại đây!
Vừa dứt tiếng đã thấy một làn bóng đỏ lướt đến trước mặt thiếu niên áo xanh, đồng thời kèm theo tiếng gió rít rợn người.
Thiếu niên áo xanh giật mình kinh hãi, trường kiếm trong tay vội quét ra, “bộp” một tiếng, thì ra làn bóng đỏ là một sợi nhuyễn tiên, không chút sai lệch, quấn ngay vào trên vành hộ thủ nơi chuôi kiếm.
Thiếu niên áo xanh vội vận công vào cổ tay và thụp người xuống, lại “bộp” một tiến, nhuyễn tiên rút ra, không cuốn đi được thanh trường kiếm trong tay chàng. Chàng định thần nhìn kỹ, đối phương là một thiếu nữ áo đỏ đã liên tiếp quét ra ba roi.
Trong thảo đường rất chật hẹp, khó bề xoay xở, hơn nữa thiếu niên áo xanh cũng không muốn vô lý động thủ với đối phương, dưới sự tấn công tới tấp của thiếu nữ áo đỏ, chàng đành phóng ra khỏi ngôi nhà lá.
Ngoài sân cỏ phía trước nhà lúc này bỗng xuất hiện bốn đại hán võ phục khinh trang, trong tay mỗi người đều có một ngọn đại đao sóng dày, ánh vàng chớp chóa, chia nhau án ngữ bốn phía, tám mắt đều chốt vào mặt thiếu niên áo xanh.
Thiếu niên áo xanh bất giác ngẩn người, thiếu nữ áo đỏ đuổi theo ra đến cũng ngạc nhiên đứng lại. Bốn đại hán này chẳng những xử dụng cùng một loại binh khí, mà tuổi tác cũng tương đương và phục sức giống hệt nhau.
Một đại hán đứng gần cửa nhất tiến lên nói :
- Xin hỏi, nơi đây phải chăng là Phong Lâm Độ?
Thiếu nữ áo đỏ lạnh lùng đáp :
- Không sai!
Hán tử ấy lại hỏi :
- Vô Địch Thần Tiên Châu Bách Long lão tiên sinh phải chăng cư trú tại đây?
Thiếu nữ áo đỏ quét mắt nhìn bốn người, không đáp mà lại hỏi :
- Các vị là ai?
Hán tử ôm đao thi lễ :
- Tại hạ Lý Ngọc Côn!
- Thì ra là Lý lão đại trong Kim Đao Minh... Các hạ tìm gia phụ chi vậy?
Lý Ngọc Côn xoe tròn mắt :
- Thì ra là Châu Hoài Anh cô nương, lệnh tôn hiện ở đâu?
Thiếu nữ áo đỏ chính là Châu Hoài Anh, nghe đối phương gọi đúng danh tánh mình, không khỏi ngạc nhiên nói :
- Các hạ tìm gia phụ có việc gì vậy?
- Tại hạ có việc quan trọng cần gặp lệnh tôn, xin cô nương hãy dẫn kiến cho!
- Xin hỏi Kim Đao Minh với gia phụ là địch hay bạn?
- Dĩ nhiên là bạn!
- Vậy sao lại mang theo binh khí thế này?
- Bởi nghe có tiếng binh khí nên chúng tại hạ mới xuất đao giới bị, xin cô nương chớ hiểu lầm!
Châu Hoài Anh bỗng nước mắt chảy dài, nghẹn ngào nói :
- Gia phụ đã bị mưu sát trước đây một giờ trong thảo đường...
Đưa tay chỉ thiếu niên áo xanh, nói tiếp :
- Tiểu tử này đã cầm kiếm xông vào nhà, tuy không phải nguyên hung thì cũng là đồng lõa, xin hãy chung sức bắt lấy hắn để báo thù cho gia phụ.
Vừa dứt lời, “vút” một tiếng, lại vung roi quét ra.
Thiếu niên áo xanh không hoàn thủ, chỉ lách người tránh khỏi.
Lý Ngọc Côn bàng hoàng nói :
- Châu lão tiên sinh đã ngộ hại rồi ư?
Châu Hoài Anh nước mắt ràn rụa gật đầu :
- Hiện thi thể hãy còn trong thảo đường...
Chưa dứt lời, liên tiếp vung roi tấn công thiếu niên áo xanh.
Thiếu niên áo xanh vừa lách tránh vừa lớn tiếng nói :
- Cô nương hãy khoan động thủ!
Lý Ngọc Côn cũng lớn tiếng nói :
- Cô nương hãy tránh sang bên, để Lý mỗ tiếp tên tiểu tử này cho!
Dứt lời đã lao vào giữa hai người, gằn giọng nói :
- Bằng hữu, hãy báo ra danh hiệu!
- Tại hạ là Diêu Kiệt!
Lý Ngọc Côn trố mắt :
- Phích Lịch Kiếm Diêu Kiệt!
Thiếu niên áo xanh gật đầu :
- Vâng, chính tại hạ!
Lý Ngọc Côn đột nhiên vung đao bổ vào Diêu Kiệt, đồng thời tay trái giơ lên khoát nhẹ, đó rõ ràng là ám hiệu, ba người lập tức vung đao, triển khai một cuộc liên thủ giáp công.
Nhất thời, ánh đao loang loáng kèm theo kình phong vùn vụt. Thiếu niên áo xanh lẹ làng vung trường kiếm quét ngang một vòng, chỉ nghe tiếng binh khí chạm nhau chát chúa, bốn hán tử Kim Đao Minh liền bị một luồng kình phong đẩy lùi mấy bước.
Lý Ngọc Côn nói :
- Bằng hữu quả thật là Phích Lịch Kiếm Diêu Kiệt ư?
Thiếu niên áo xanh cười khảy :
- Chả lẽ tại hạ lại là kẻ mạo danh hay sao? Các vị sao lại chẳng biết phải trái gì cả thế này?
Lý Ngọc Côn quay lưỡi đao ra sau, tay trái đặt lên chuôi đao nói :
- Xin lỗi, đó chẳng qua là để thử thân phận của tôn giá thôi, quả nhiên danh bất hư truyền...
Quay sang Châu Hoài Anh nói tiếp :
- Theo Lý mỗ thì đại hiệp xuất thân từ chốn danh môn, có lẽ không dính dáng đến việc sát hại lệnh tôn đâu!
Diêu Kiệt tiếp lời :
- Đúng vậy, tiên phụ khi xưa là bạn thân của Châu lão tiền bối, phen này cũng là do Châu lão tiền bối cho người mang thư gọi tại hạ đến đây, vì thấy trong nhà có điều khác lạ nên mới tuốt kiếm xông vào. Châu cô nương đã hiểu lầm rồi.
Châu Hoài Anh nhướng mày :
- Chính gia phụ đã gửi thư mời tôn giá đến đây ư?
Diêu Kiệt gật đầu :
- Đúng vậy!
- Thư đâu?
Diêu Kiệt từ trong túi tay áo lấy ra một phong thư, hai tay trao ra nói :
- Cô nương hãy kiểm xem!
Châu Hoài Anh đương nhiên là nhận được bút tích của phụ thân, giờ mới khóc sướt mướt nói :
- Vào giờ Thân, gia phụ đã bảo Hoài Anh vào rừng săn ít gà rừng và thỏ rừng, nói là có khách quý đến viếng, nào ngờ khi Hoài Anh trở về thì gia phụ đã ngộ hại...
Nói đến đó, Châu Hoài Anh khóc nức nở.
Lý Ngọc Côn vội khuyên lơn Châu Hoài Anh, Diêu Kiệt tra kiếm vào bao, đi vào thảo đường.
Trên bàn tre có một đĩa đậu phọng, một đĩa thịt rừng và hai đôi đũa. Ấm rượu ngã nghiêng, ly rượu ngã đổ không còn một giọt. Hai chiếc ly hãy còn nằm trong tay phải Châu Bách Long, còn một chiếc thì rơi xuống đất.
Thi thể Châu Bách Long ngã nằm cạnh ghế, ngọn Vô Địch Thần Tiên lừng danh võ lâm vẫn còn quấn nơi lưng, chưa hề xử dụng đến. Châu Hoài Anh ngồi trên bãi cỏ khóc nức nở. Lý Ngọc Côn đi vào thảo đường.
Diêu Kiệt thở dài bùi ngùi nói :
- Tại hạ đã đến muộn một bước.
Lý Ngọc Côn hạ thấp giọng :
- Theo tại hạ thấy, hung thủ đã ra tay bất ngờ.
Diêu Kiệt gật đầu :
- Không sai, hung thủ hẳn là bạn chí thân của Châu lão tiền bối, nên vừa gặp nhau đã ăn uống hàn huyên thế này...
Cúi xuống nhặt cái ly dưới đất lên, nói tiếp :
- Hung thủ ngồi đối diện với Châu lão tiền bối, với lý do mời rượu đứng lên đi đến trước mắt Châu lão tiền bối, chờ khi Châu lão tiền bối ngửa mặt uống rượu đã thình lình hạ thủ.
Lý Ngọc Côn gật đầu tán đồng :
- Diêu thiếu hiệp suy đoán không sai...
Y cúi xuống xem xét tử thi một hồi, đoạn nói tiếp :
- Huyệt toàn cơ bị trúng một chưởng rất nặng trước tiên, đã chấn đứt tâm mạch, hung thủ còn sợ chưa đủ chí mạng, lại bồi thêm một chưởng vào huyệt thiếu dương, nên khiến thất khiếu lưu huyết, chưởng lực của hung thủ vô cùng bá đạo.
Diêu Kiệt trầm ngâm hồi lâu, bỗng ôm quyền nói :
- Tại hạ định thỉnh giáo Lý minh chủ!
Lý Ngọc Côn vội đáp lễ :
- Không dám!
Diêu Kiệt nhấn mạnh từng tiếng :
- Khi nãy Lý minh chủ đã bảo có việc quan trọng cần gặp Châu lão tiên sinh, có thể cho biết chăng?
- Kim Đao Minh sở dĩ thanh danh trong giới giang hồ bị tổn thương nhiều cũng chỉ vì tiếp xúc với cả hai giới hắc bạch, mấy hôm trước, tại hạ nghe phong phanh có hai cao thủ hắc đạo đang tìm kiém Châu lão tiên sinh, nên mới đến đây cho hay, nào ngờ...
Diêu Kiệt vội hỏi :
- Lý minh chủ có biết dó là hai ma đầu nào không?
Lý Ngọc Côn hạ thấp giọng :
- Cẩm Y Đạo Phàn Cửu và Hắc Trảo Long Cao Như Đăng Đà chủ Thất Long hội!
Diêu Kiệt lẩm bẩm :
- Quả là hai nhân vật lợi hại...
Bỗng nhướng mày, lại hỏi :
- Hai người liên thủ hay hành động riêng rẽ?
- Không thấy có dấu hiệu liên thủ... Châu lão tiên sinh không phải đã chết bởi tay hai người ấy!
Diêu Kiệt gật đầu :
- Đúng vậy, hung thủ là một người khác! Phàn Cửu với khinh công tuyệt thế và Ám Thanh Tử khét tiếng trong giới hắc đạo, còn Cao Như Đăng thì sở trường về đoản kiếm, chưởng lực của hai người đều không thể gây tử thương cho Châu lão tiên sinh.
- Tại hạ không tiện ở đây lâu, khi nào có tin tức sẽ liên lạc với thiếu hiệp, nhưng chẳng hay có thể tìm gặp thiếu hiệp ở đâu?
Diêu Kiệt ơ hờ vòng tay :
- Không dám làm phiền tôn giá nhọc sức, hung thủ đã sát hại Châu lão tiên sinh, tại hạ chắc chắn sẽ tìm ra được.
Lý Ngọc Côn vòng tay :
- Vậy thì hay quá! Tại hạ xin cáo từ!
Đoạn quay người ra khỏi nhà.
Diêu Kiệt nhìn theo, cúi đầu đăm chiêu nghĩ ngợi.
Lát sau, Châu Hoài Anh đi vào, thắp đèn lên rồi với giọng ái ngại nói :
- Vừa rồi Hoài Anh đã mạo muội đắc tội, xin thiếu hiệp chớ trách.
Diêu Kiệt xua tay :
- Cô nương đừng bận tâm chuyện vặt vãnh ấy, chúng ta hãy khiêng lệnh tôn lên giường đi.
Châu Hoài Anh gật đầu :
- Xin phiền thiếu hiệp!
Diêu Kiệt dập đầu vái ba lạy trước, sau đó mới cùng Châu Hoài Anh kẻ đầu người chân khiêng tử thi đặt lên chiếc giường bên trong.
Diêu Kiệt đứng nhìn tử thi một hồi, đoạn mới móc ra một chiếc khăn lụa đắp lên mặt tử thi, với giọng bi phẫn và đau xót nói :
- Cô nương chớ đau lòng, tại hạ nhất định sẽ báo thù cho lệnh tôn!
Châu Hoài Anh ngạc nhiên :
- Việc báo thù là bổn phận của Hoài Anh, sao dám làm phiền thiếu hiệp?
Diêu Kiệt trầm giọng :
- Chính vì tại hạ mà lệnh tôn mới ngộ hại!
Châu Hoài Anh sững sờ :
- Vậy nghĩa là sao?
Diêu Kiệt thở hắt ra một hơi dài :
- Tại hạ lúc bảy tuổi, tiên phụ đã bị người sát hại, lệnh tôn biết rõ kẻ thù là ai, bấy giờ đã khuyến cáo tại hạ khi nào võ công thắng được kẻ thù thì lệnh tôn mới cho biết để khỏi chết một cách uổng mạng. Mấy hôm trước nhận được thư của lệnh tôn, tại hạ lên đường đến đây ngay, nào ngờ...
Châu Hoài Anh tiếp lời :
- Chả lẽ đây chính là kẻ thù của thiếu hiệp đã giết gia phụ để diệt khẩu ư?
Diêu Kiệt gật đầu :
- Có lẽ là vậy!
- Vậy là mối thù hai nhà cùng một chỗ, để Hoài Anh hỏa thêu ngôi nhà này rồi cùng thiếu hiệp đi tìm kẻ thù.
Diêu Kiệt xua tay :
- Hãy khoan, thi thể của lệnh tôn phải được hậu táng...
Châu Hoài Anh ngắt lời :
- Không cần đâu! Lúc tiên phụ còn tại thế vẫn luôn căn đặn, nếu một ngày nào đó lão nhân gia chẳng may ngộ hại thì hãy hỏa thiêu cả di thể với ngôi nhà này, còn Hoài Anh thì kể từ nay sẽ đi khắp chân trời góc biển tìm kiếm tung tích kẻ thù.
Diêu Kiệt ngạc nhiên :
- Lệnh tôn đã biết trước có kẻ toan sát hại ư?
Châu Hoài Anh gật đầu, không nói gì nữa, cầm ngọn đèn dầu trên bàn lên ném vào vách lá, lập tức bừng cháy.
Diêu Kiệt bỗng kinh ngạc hỏi :
- Ngọn Vô Địch Thần Tiên trên người lệnh tôn, cô nương không lấy mang theo sao?
Châu Hoài Anh cười áo não :
- Vô Địch thần Tiên đang ở trong tay Hoài Anh, kia chỉ là ngụy trang thôi! Từ khi ẩn cư tại đây, gia phụ rất ít khi rời nhà, đã lâu không dùng đến ngọn nhuyễn tiên ấy rồi.
Ngôi nhà lá dễ cháy, lại gặp lúc gió đêm lồng lộng, thoáng chốc đã trở thành biển lửa. Hai người ra khỏi nhà, đi qua cầu tre, cùng giở khinh công phóng đi về hướng Đông.
Lúc này, cánh rừng phong dưới sự soi rọi của ánh lửa, càng thêm đỏ rực.
* * * * *
Cách Phong Lâm Độ ba dặm đường là thị trấn Lạc Hà, một vùng then chốt từ Quan Ngoại vào Trung Nguyên, dân cư đông đúc, phố chợ phồn hoa.
Từ cửa Tây đi vào là một khu phố sầm uất nhất Lạc Hà, hai bên đường đều là trà lầu tửu quán và hiệu buôn khách điếm.
Lúc này đang là giờ Dậu sắp qua giờ Tuất, đã đến lúc dùng bữa ăn tối, mọi hành khách đều xuống ngựa dừng xe, lục tục kéo nhau vào quán ăn tửu lầu.
Trong số rất nhiều tửu lầu, phải kể Túy Tiên Đình là nổi tiếng hơn hết.
Lúc này chỉ thấy một đôi nam nữ thong thả đi đến trước tửu quán Túy Tiên Đình, họ chính là Diêu Kiệt và Châu Hoài Anh. Hai người vừa định đi vào tửu quán bỗng thấy một người từ trong bước vội ra thấp giọng nói :
- Xin hai vị hãy theo tại hạ!
Diêu Kiệt sửng sốt ngẩng lên nhìn, thì ra Kim Đao Minh Minh chủ Lý Ngọc Côn. Như không tin tưởng lắm về nhân vật nửa chính nửa tà này, Diêu Kiệt đứng yên lạnh lùng nói :
- Lý minh chủ có gì cần nói, hãy bày tỏ tại đây cũng được.
Lý Ngọc Côn hạ thật thấp giọng :
- Cẩm Y Đao Phàn Cửu đang ở trên lầu, hai vị không nên vào là hơn.
Diêu Kiệt nhướng mày :
- Tại hạ đâu có ý sợ y, sao lại không vào được?
Lý Ngọc Côn nghiêm giọng :
- Thiếu hiệp đã hiểu lầm ý tại hạ rồi! Theo tại hạ nghĩ, nếu thiếu hiệp và Châu cô nương mà lộ diện, rất có thể sẽ bức dây động rừng.
Châu Hoài Anh bỗng hỏi :
- Lý minh chủ cho rằng chính Phàn Cửu là hung thủ sát hại tiên phụ ư?
- Tại hạ không dám quả quyết, nhưng y đã xuất hiện trong lúc này, chẳng thể không khả nghi!
Diêu Kiệt tiếp lời :
- Kẻ sát hại Châu lão tiên sinh chắc chắn không phải là Cẩm Y Đạo Phàn Cửu mà là một người khác.
Lý Ngọc Côn thoáng nhíu mày :
- Không chừng Phàn Cửu cũng có liên can!
Diêu Kiệt trầm ngâm :
- Vậy thì phải hỏi y thử xem... Phàn Cửu ở trên lầu hay dưới nhà?
- Trên lầu!
- Còn Lý minh chủ?
- Ở dưới nhà!
Diêu Kiệt trố mắt :
- Vậy sao Lý minh chủ biết Phàn Cửu ở trên lầu?
- Vì tại hạ đến đây trước, vừa mới ngồi xuống thì thấy Phàn Cửu đi vào, bởi chúng tại hạ đã chọn chiếc bàn trong góc khuất, và Phàn Cửu lại đi thẳng lên lầu nên y không trông thấy.
Diêu Kiệt quay sang Châu Hoài Anh nói :
- Cô nương hãy ở dưới nhà ngồi chờ chốc lát để tại hạ lên lầu gặp vị Cẩm Y Đạo ấy.
Đoạn đi vào tửu quán và đi thẳng lên trên lầu.
Một gã tiểu nhị đứng nơi cửa thang lầu đón tiếp chàng, cung kính hỏi :
- Khách quan chỉ một mình thôi ư? Xin mời sang bên này!
Diêu Kiệt khoát tay :
- Không vội, tìm bằng hữu nói chuyện trước đã!
Đảo mắt nhìn, trên lầu có hơn bốn mươi người khách, chàng chưa từng gặp Cẩm Y Đạo Phàn Cửu bao giờ, nhưng chàng tin chắc có thể nhận ra, bởi vì cao thủ hắc đạo này rất chú trọng trong việc ăn mặc.
Quả nhiên, chàng trông thấy một người trung niên tuổi ngoài bốn mươi, y phục sang trọng đang ngồi một mình độc ẩm. Diêu Kiệt bèn đi đến trước mặt người đó, lạnh lùng hỏi :
- Tôn giá phải chăng là Cẩm Y Đạo Phàn Cửu?
Người trung niên ngẩn lên nhìn chàng :
- Phải, bằng hữu xưng hô thế nào?
Diêu Kiệt trầm giọng :
- Phích Lịch Kiếm Diêu Kiệt!
Đoạn nghênh ngang ngồi xuống đối diện với Phàn Cửu. Phàn Cửu thoạt tiên ngẩn người, sau đó cười hô hố nói :
- Thì ra Phích Lịch Kiếm Diêu Kiệt lừng danh võ lâm! Thật hân hạnh được gặp.
Đoạn liền định bảo tiểu nhị mang thêm ly chén đến. Diêu Kiệt khoát tay :
- Không dám làm phiền, tại hạ chỉ muốn thỉnh giáo vài điều thôi!
Phàn Cửu quét mắt nhìn vào mặt Diêu Kiệt, mỉm cười nói :
- Thần sắc của thiếu hiệp dường như không được bình thường.
Diêu Kiệt cười khảy :
- Chỉ bởi trước đây một giờ, tại hạ đã gặp sự việc không bình thường...
Xin hỏi tôn giá đến đây để làm gì?
Phàn Cửu sầm mặt :
- Phàn mỗ với thiếu hiệp không thù không oán, cũng chẳng có giao tình, thiếu hiệp nói năng như vậy không thấy quá đáng ư?
Diêu Kiệt gằn giọng :
- Tại hạ thà hậu sự xin lỗi tôn giá, nhưng hiện tại tôn giá phải thành thật trả lời mới được.
Phàn Cửu cười gằn :
- Các hạ cậy vào trường kiếm trong tay cưỡng bức Phàn mỗ phải không?
Diêu Kiệt lắc đầu :
- Không phải, tôn giá tuy thuộc hạng trộm đạo nhưng cũng có danh khí, chứ không phải hạng giấu đầu rụt đuôi, hẳn là không có những hành vi mờ ám đê hèn.
Phàn Cửu trợn trừng mắt, gật mạnh đầu :
- Mắng hay lắm! Mắng hay lắm!
Ngưng chốc lát, nhấn mạnh từng tiếng nói tiếp :
- Đến đây để viếng thăm một vị bằng hữu.
- Đã gặp chưa?
- Chưa! Đêm nay không trăng, hơn nửa đêm khuya viếng thăm cũng rất không nên, nên định ngày mai hẵng đi.
- Người ấy là ai?
Phàn Cửu thoáng do dự :
- Vô Địch Thần Tiên Châu Bách Long, người này đã qui ẩn lâu năm, có lẽ thiếu hiệp không biết.
- Tìm ông ấy để làm gì?
Phàn Cửu trầm giọng :
- Các hạ dường như đã hỏi quá nhiều!
Diêu Kiệt ôm quyền :
- Đắc tội! Vậy tại hạ xin thỉnh giáo một điều nữa... Trước khi đến đây viếng thăm cố hữu, tôn giá có nói cho ai biết không?

Xem tiếp hồi 2 Bí mật Phong Lâm Độ



Các chủ đề khác cùng chuyên mục này:

Tài sản của boss5011

  #2  
Old 15-04-2008, 03:29 PM
boss5011
Guest
 
Bài gởi: n/a
Thời gian online: 0 giây
HIỆP ẨN MA TUNG

Hồi 2 Bí mật Phong Lâm Độ
Phàn Cửu lắc đầu :
- Tuyệt đối không!
Diêu Kiệt vòng tay xá dài :
- Tại hạ đã mạo muội làm phiền, xin thứ tội!
Đoạn quay người đi thẳng xuống lầu. Quét mắt nhìn, bất giác giật mình kinh hãi, thì ra Lý Ngọc Côn cùng ba thủ hạ và Châu Hoài Anh đã đi đâu mất dạng. Diêu Kiệt chau chặt mày ngẫm nghĩ một hồi, đoạn gọi điếm tiểu nhị đến hỏi :
- Tiểu nhị, ngươi có thấy bốn người đàn ông mang đao và một vị cô nương áo đỏ rời khỏi đây không?
- Có, mới rời khỏi đây thôi, như là có việc gi gấp gáp lắm, ngay cả thức ăn trên bàn cũng chưa hề động đến.
Diêu Kiệt vội hỏi tiếp :
- Có thấy họ đi về hướng nào không?
Một điếm tiểu nhị khác đứng nơi cửa tranh trước đáp :
- Tiểu nhân thấy họ đi về hướng cửa Tây.
Diêu Kiệt nghe vậy, vội bước nhanh ra khỏi tửu quán.
Bỗng, một bóng người như bay lướt đến cạnh Diêu Kiệt hỏi :
- Thật ra là việc gì thế này?
Thì ra là Cẩm Y Đạo Phàn Cửu. Diêu Kiệt ngoảnh lại nhìn, khinh công của đối phương quả nhiên cao tuyệt, đúng là danh bất hư truyền. Diêu Kiệt vừa giở hết khinh công phóng đi về hướng cửa Tây vừa nói :
- Tôn giá tuy thuộc giới hắc đạo nhưng cũng đáng kể là một cao thủ, hẳn là không nói dối với tại hạ!
Phàn Cửu cười khảy :
- Các hạ cũng cuồng ngạo quá! Nếu như Phàn mỗ không đếm xỉa, không trả lời thì các hạ chưa chắc đã làm gì được Phàn mỗ, đã vui lòng trả lời thì cần gì phải nói dối chứ?
Diêu Kiệt lại hỏi :
- Vậy Vô Địch Thần Tiên Châu Bách Long lão tiên sinh quả thật là cố hữu của tôn giá ư?
- Lẽ dĩ nhiên, Phàn Cửu này đâu phải nêu đại danh của ông ấy hầu nâng cao thân phận của mình.
- Vậy thì xin hãy đi theo tại hạ, Châu lão tiên sinh đã ngộ hại trước đây một giờ rồi.
Hai người sóng vai nhau phóng đi, chỉ cách nhau chừng ba bước, Phàn Cửu bỗng lách người đến gần Diêu Kiệt, nắm lấy cổ tay chàng thảng thốt hỏi :
- Các hạ nói sao?
Phàn Cửu thân thủ nhanh khôn tả, Diêu Kiệt không kịp tránh, tuy biết đối phương không có ác ý, song vì bản năng tự vệ, cũng liền nắm lấy cổ tay Phàn Cửu đoạn mới nói :
- Châu lão tiên sinh đã bị sát hại, chả lẽ tôn giá chưa nghe hiểu hay sao?
Phàn Cửu trố mắt sững sờ :
- Ai đã hạ độc thủ?
Diêu Kiệt lắc đầu :
- Không rõ!
- Vậy thiếu hiệp đuổi theo ai thế này?
Diêu Kiệt trầm giọng :
- Kim Đao Minh Minh chủ Lý Ngọc Côn cùng ba thủ hạ!
Phàn Cửu kinh ngạc :
- Lý Ngọc Côn cũng có mặt tại đây ư? Hay chính là y đã hạ độc thủ?
Diêu Kiệt lắc đầu :
- Có lẽ không phải! Bởi Châu lão tiên sinh đã táng mạng bởi chưởng lực, trong khi Kim Đao Minh chỉ sở trường về đao pháp, luận về chưởng pháp không có cao thủ đủ khả năng hạ sát được Châu lão tiên sinh.
Phàn Cửu lộ vẻ thắc mắc :
- Vậy thì chúng ta đuổi theo họ làm gì?
- Thư thả rồi tại hạ sẽ kể rõ với tôn giá!
Diêu Kiệt liền thả chậm bước rồi dừng lại, và hai người cùng buông cổ tay đối phương ra.
Trấn Lạc Hà chỉ chừng ba dặm đường, với khinh công như hai người, chỉ thoáng chốc đã đến nơi.
Diêu Kiệt trước tiên hít vào một hơi dài, sau đó hạ thấp giọng hỏi :
- Tôn giá có ngửi thấy mùi khét không?
Phàn Cửu chu mũi hít, đoạn nói :
- Có! Đó là gì vậy?
Diêu Kiệt thở dài :
- Đó chính là mùi hỏa thiêu di thể của Châu lão tiên sinh!
Sau đó chàng bèn thuật lại mọi sự đã xảy ra tại Phong Lâm Độ vừa qua.
Phàn Cửu dậm chân liên hồi :
- Lão đệ kiếm pháp không tệ, nhưng chẳng có kinh nghiệm giang hồ, vừa qua, lão đệ đã phạm phải hai sai lầm hết sức to lớn.
Diêu Kiệt ngớ người :
- Tại hạ đã phạm sai lầm ở điểm nào?
Phàn Cửu dơ ngón tay cái lên :
- Trước tiên là lão đệ lẽ ra không cho ả nha đầu Châu Hoài Anh hỏa thiêu di thể của phụ thân ả ta!
- Châu lão tiên sinh lúc còn sống đã dặn bảo như vậy, sao thể trái lời?
- Đành rằng như vậy, nhưng ít ra cũng phải đợi vài hôm rồi hẵng hỏa thiêu, bây giờ thì hỏng hết rồi.
Diêu Kiệt thoáng chau mày :
- Chả lẽ lại có quan hệ trọng đại gì ư?
Phàn Cửu nghiêm giọng :
- Quan hệ rất là trọng đại... Các môn phái trong võ lâm đều có võ công tuyệt truyền, nhất là chưởng pháp, mỗi phái đều có điểm đặc thù riêng. Kẻ có khả năng hạ sát Châu Bách Long không có nhiều, nếu xem xét kỹ vị trí đã gây tử thương và trình độ thâm hậu của chưởng lực là có thể thu hẹp phạm vi tìm ra hung thủ đến mức tối thiểu.
Diêu Kiệt lẩm bẩm :
- Tôn giá nói quả là có lý!
Phàn Cửu nghiêm giọng nói tiếp :
- Hai nữa, lão đệ không nên để cho Hoài Anh cô nương ở bên Lý Ngọc Côn.
Diêu Kiệt hạ thấp giọng :
- Lý Ngọc Côn đột ngột bỏ đi hẳn là có nguyên nhân, theo tại hạ suy đoán, có lẽ y đã cùng Hoài Anh trở lại nhà cũ.
Phàn Cửu ngẫm nghĩ một hồi :
- Với mục đích gì?
Diêu Kiệt trầm giọng :
- Nếu Lý Ngọc Côn thật sự là cáo cảnh với Châu lão tiên sinh, theo lẽ là phải khinh kỵ giảm tùng, không nên kéo đến đông người như vậy, chẳng những chậm mà còn khiến người chú ý.
Phàn Cửu gật đầu :
- Đúng vậy!
- Do đó, theo tại hạ suy đoán, hẳn là có mục đích khác.
Phàn Cửu tròn xoe mắt :
- Sự xuất hiện đột ngột của lão đệ là điều y không ngờ đến, bởi mục đích chưa đạt nên đã bịa chuyện đánh lừa Hoài Anh cô nương xa rời lão đệ, có đúng vậy không?
Diêu Kiệt gật đầu :
- Không sai! Y kéo đến đông người là định hành hung, nhưng khi động thủ với tại hạ, biết không phải dễ đối phó, nên đã viện lý do là để thăm dò thân phận của tại hạ. Hơn nữa, khi nãy lại nhất mực ngăn cản tại hạ gặp tôn giá, bên trong hẳn phải có vấn đề to lớn.
Phàn Cửu cau mày :
- Cho dù lão đệ hoàn toàn đúng, nhưng Châu Bách Long đã chết, nhà cửa đã thành tro bụi, Lý Ngọc Côn quay lại thì có ích lợi gì?
- Theo tại hạ suy đoán, nơi đây hẳn có chứa bí mật gì đó!
- Hai ta khỏi nhọc tâm suy đoán nữa, đến đó xem là hiểu ngay!
Diêu Kiệt vội đưa tay cản lại :
- Hãy khoan!
Phàn Cửu ngạc nhiên :
- Còn e ngại gì nữa?
Diêu Kiệt hạ thấp giọng :
- Vòng qua rừng phong trước mặt là gặp chiếc cầu tre, Lý Ngọc Côn đông đến bốn người, và địch trong bóng tối, ta ngoài sáng, chúng ta đến đó sẽ bị phác giác ngay.
Phàn Cửu cười hăng hắc :
- Hai ta mà sợ bọn Kim Đao Minh tầm thường ấy sao?
Diêu Kiệt nhẹ lắc đầu :
- Không phải sợ mà là không muốn bứt mây động rừng!
Phàn Cửu thoáng ngẫm nghĩ :
- Lão đệ định thế nào?
Diêu Kiệt mỉm cười :
- Tôn giá khinh công tuyệt thế, phen này đã đến lúc cần dùng...
Ngưng chốc lát, nói tiếp :
- Đằng kia có một vách núi, tôn giá hãy theo đó mà lên, từ trên cao nhìn xuống có thể thấy rõ toàn vùng mà không bị đối phương phát giác.
- Còn lão đệ?
- Ở đây chờ tôn giá trở xuống, bất luận phát hiện ra gì, tôn giá cũng không nên lên tiếng.
Phàn Cửu gật đầu :
- Phàn mỗ cả đời trộm cướp, chẳng ngờ bây giờ lại trở thành bộ khoái trong nha môn!
Vừa dứt lời, người đã lướt vào trong bóng tối, chớp mắt đã khuất dạng.
Diêu Kiệt bất giác khen thầm :
- Khinh công tuyệt diệu thế này, trong võ lâm đương kim có lẽ không còn kẻ thứ hai nữa.
Vừa nghĩ đến đó, bỗng nghe “soạt” một tiếng, trước mặt đã xuất hiện một bóng người.
Diêu Kiệt giật mình, tay phải vội đặt lên chuôi kiếm, mắt chăm chú nhìn đối phương, sẵng sàng tuốt kiếm ứng phó.
Người ấy cất tiếng nói :
- Các hạ phải chăng là Phích Lịch Kiếm Diêu Kiệt thiếu hiệp vừa từ Hàng Châu đến?
Tiếng nói rất trong trẻo, dường như là một nữ nhân.
Chú mắt nhìn kỹ, quả nhiên đó là một thiếu nữ áo đen, mái tóc dài phủ vai, đôi mắt sáng như sao sớm, da mặt trắng như tuyết.
Diêu Kiệt ngạc nhiên :
- Tại hạ chính là Diêu Kiệt, xin hỏi cô nương phương danh xưng hô thế nào?
- Tiểu nữ Tiêu Ngọc Yến, gia phụ Tiêu Nhất Phong, với lệnh tôn là mạc nghịch chi giao.
Diêu Kiệt ôm quyền thi lễ :
- Ra là Tiêu cô nương...
Tiêu Ngọc Yến tiếp lời :
- Ngọc Yến phụng mệnh gia phụ đến đây báo với thiếu hiệp hãy hỏa tốc rời khỏi nơi đây.
Dứt lời, không chờ ý kiến của Diêu Kiệt, đã tung mình đến bên cạnh chàng, lẹ làng vươn tay, chộp vào vai trái Diêu Kiệt nhấc lên, đừng thấy nàng ta yếu đuối là thế, song nội lực rất là thâm hậu, chỉ trong chớp mắt, Diêu Kiệt đã bị nàng ta xách lấy, một cái tung mình ra xa hơn trượng.
Sau mấy lượt liên tiếp tung mình, hai người đã vượt qua hơn một dặm đường.
Diêu Kiệt cố hết sức trầm người mới có thể chững lại được, vội nói :
- Cô nương hãy khoan!
- Có gi lát nữa hẵng nói!
- Tại hạ còn phải chờ một người bạn.
- Cẩm Y Đạo Phàn Cửu phải không?
Diêu Kiệt gật đầu :
- Vâng! Hai người cùng đến, tại hạ bỏ đi một mình sao được?
Tiêu Ngọc Yến chau mày :
- Thiếu hiệp mấy năm gần đây danh lừng đại giang Nam Bắc, hiệp dư vang khắp võ lâm, sao lại kết bạn với phường trộm cướp hắc đạo như thế này?
Mau rời khỏi là hơn.
Đoạn lại nắm chặt bắp tay Diêu Kiệt tung mình phóng đi.
Lời lẽ của Tiêu Ngọc Yến không khỏi khiến Diêu Kiệt nóng bừng mặt, hơn nữa chàng cũng biết Tiêu Nhất Phong quả đúng là bạn thân của phụ thân lúc sinh tiền, chắc chắc không bao giờ đưa chàng vào cạm bẫy.
Do đó chàng cũng chẳng kiên trì, theo Tiêu Ngọc Yến phóng đi về phía thị trấn Lạc Hà. Tuy nhiên, chàng đã cố sức vùng khỏi bàn tay mềm mượt của Tiêu Ngọc Yến.
Hai người phóng đi rất nhanh, chẳng bao lâu đã vào đến cửa Tây thị trấn Lạc Hà.
Tiêu Ngọc Yến bỗng thả chậm bước nói :
- Đi thẳng về phía trước, bên phải có một Trương Ký Lão Điếm, thiếu hiệp hãy chọn một gian thượng phòng mà trọ. Ngọc Yến bây giờ phải đến gặp gia phụ, muộn nhất là giờ Tý, Ngọc Yến với gia phụ sẽ đến, lúc ấy hẵng giải thích tỉ mỉ với thiếu hiệp.
Diêu Kiệt vô cùng thắc mắc, chau mày nói :
- Lệnh tôn cho gọi thật ra vì việc gì, cô nương chẳng thể cho biết trước được sao?
Tiêu Ngọc Yến hạ thấp giọng :
- Gia phụ đã tìm được tung tích kẻ thù cho thiếu hiệp...
Chưa nói hết câu người đã trở ra ngoài cửa Tây, theo đường cũ phóng nhanh đi. Nghe nói đã tìm được tung tích kẻ thù, Diêu Kiệt không còn do dự nữa, sải bước tiến thẳng về phía trước.
Đi được chừng một tầm tên bắn, quả nhiên trông thấy một Trương Ký Lão Điếm, vách đất đèn vàng, không rộng lớn và cũng rất ít khách.
Lúc này cũng đã cuối giờ Tuất, Diêu Kiệt đã thấy bụng đói cồn cào, nhân cơ hội này ăn một bữa no nê cũng tốt, bèn đi thẳng vào Trương Ký Lão Điếm.
Diêu Kiệt vừa bước vào điếm đường, bất giác sững người.
Thì ra Châu Hoài Anh đang ngồi ủ rũ một mình, trên bàn trước mặt đầy thức ăn, nhưng chưa hề động đến.
Diêu Kiệt hết sức lấy làm lạ, đảo mắt nhìn khắp điếm đường, chẳng có một người khách nào khác. Điếm gia ra tiếp đón, cung kính hỏi :
- Thiếu hiệp cần trọ đêm phải không?
Châu Hoài Anh đang cúi gằm mặt, nghe hỏi liền ngẩng lên, lập tức lộ vẻ vui mừng cất tiếng nói :
- Cuối cùng rồi thiếu hiệp cũng đã đến, Hoài Anh chờ sốt ruột quá!
Diêu Kiệt đi đến ngồi xuống đối diện với Châu Hoài Anh, quét mắt nhìn vào mắt nàng, không thấy có gì khác lạ, mới thấp giọng hỏi :
- Cô nương vì sao lại bỏ đi mà không báo với tại hạ một tiếng thế này?
Châu Hoài Anh nhướng mày :
- Chẳng phải thiếu hiệp đã bảo Hoài Anh đến đây chờ hay sao?
Diêu Kiệt sửng sốt :
- Đâu có!
Châu Hoài Anh trố mắt :
- Thiếu hiệp lên lầu không lâu thì có một điếm tiểu nhị đi xuống, nói là thiếu hiệp bảo Hoài Anh đến đây trước mà chờ, không có việc ấy sao?
Diêu Kiệt ngẫm nghĩ một hồi :
- Không hề có, hẳn là có sự gian trá gi đây!
Ngừng chốc lát, nói tiếp :
- Xin hỏi cô nương, giữa lệnh tôn với Kim Đao Minh Minh chủ Lý Ngọc Côn giao tình ra sao?
Châu Hoài Anh lắc đầu :
- Chưa bao giờ nghe gia phụ đề cập đến!
- Còn vấn đề Cẩm Y Đạo Phàn Cửu thì sao?
Châu Hoài Anh ngẫm nghĩ một hồi mới đáp :
- Hoài Anh lúc bé có nghe gia phụ kể lại là khi xưa từng buông tha cho Phàn Cửu một lần, vì vậy Phàn Cửu rất cảm kích. Từ khi ẩn cư tại Phong Lâm Độ dường như Phàn Cửu có đến viếng thăm mấy lần, nhưng Hoài Anh không gặp lần nào.
- Còn ai khác đến viếng thăm lệnh tôn nữa không?
- Có!
- Họ là những ai?
Châu Hoài Anh lắc đầu :
- Không nhớ rõ! Dường như là tiên phụ biết trước có khách đến viếng, lần nào cũng tìm lý do tách Hoài Anh ra, khi Hoài Anh trở về thì khách đã ra về, Hoài Anh thấy chén đĩa đầy bàn mới biết có khách đến.
Diêu Kiệt lẩm bẩm :
- Vậy thì lạ quá, chẳng lẽ...
Châu Hoài Anh tiếp lời :
- Thiếu hiệp bất tất hoài nghi, tiên phụ không có gì mờ ám xấu xa.
Diêu Kiệt cười :
- Tại hạ không bao giờ dám nghi ngờ như vậy...
Ngưng chốc lát, lại hòi :
- Lệnh tôn với Hắc Trảo Long Cao Như Đăng Đà chủ Thất Long hội thì có giao tình gì?
Châu Hoài Anh thoáng ngẫm nghĩ :
- Theo lời tiên phụ, dường như có chút hiềm khích với Cao Như Đăng thì phải.
- Có biết vì sao không?
- Khi xưa tiên phụ từng một roi quất bay một mảng da đầu của Cao Như Đăng, từ đó nơi vết thương không còn mọc tóc nữa, khiến Cao Như Đăng sói mất...
(thiếu mấy hàng)
...chờ đợi nhiều năm mới báo thù thì thật không có lý.
Chàng quyết dịnh tạm gác qua việc này, ăn một bữa no nê trước rồi hẳng tính, bèn hỏi :
- Cô nương đã dùng bữa chưa?
Châu Hoài Anh lắc đầu áo não :
- Buồn quá nuốt không trôi!
Diêu Kiệt cười động viện :
- Việc báo thù tiết hận cần phải có tinh thần và sức khỏe, không ăn sao được? Tại hạ cùng ăn với cô nương, ăn xong môi người thuê một gian thượng phòng nghỉ ngơi, có gì mai thư thả hẵng tính.
Đoạn liền bảo điếm gia đổi cho thức ăn nóng, Châu Hoài Anh đành cố ăn một ít và uống vài ly rượu.
Ăn uống xong đã là giờ Hợi, Diêu Kiệt bảo điếm gia dọn cho hai gian thượng phòng kế cận nhau, sau đó hai người vào phòng an nghỉ. Diêu Kiệt bởi phải chờ đợi hai cha con Tiêu Nhất Phong, chàng thổi tắt ngọn đèn dầu, ngồi trên giường nhắm mắt điều tức, nhưng vẫn luôn chú ý đến cửa sổ.
Sắp đến giờ Tý, chàng bỗng nghe cửa sổ vang lên một tiếng “kẹt” rất khẽ, liền mở mắt ra nhìn song vẫn ngồi yên. Nhưng thấy cánh cửa sổ vẫn khép kín, không hề di động. Đột nhiên, bên cạnh vang lên một tiếng rất khẽ :
- Người đã vào rồi còn nhìn gì nữa?
Diêu Kiệt giật mình, thì ra Cẩm Y Đạo Phàn Cửu đã ngồi bên cạnh chàng tự bao giờ, thật là thần quất quỷ mạt.
Diêu Kiệt không khỏi phục thầm, khẽ nói :
- Tôn giá khinh công quả tuyệt thế, thật đáng khâm phục!
Phàn Cửu hất hàm :
- Thôi đừng ca ngợi nữa, lão đệ đã nói là chờ Phàn mỗ mà lại tự bỏ đi đến đây hưởng nhàn, vậy là sao?
Diêu Kiệt dĩ nhiên là chẳng tiện nói ra việc đã gặp Tiêu Ngọc Yến, đành nói dối :
- Tại hạ đã phát hiện ra tung tích kẻ địch!
Phàn Cửu tin là thật :
- È, lão đệ có đuổi kịp không?
Diêu Kiệt lắc đầu :
- Tên tiểu tử ấy đã chuồn mất!
Phàn Cửu khẽ cười :
- Nghe nói lão đệ kiếm pháp siêu phàm, không ngờ khinh công lại kém đến vậy.
Diêu Kiệt cười gượng :
- Khi nào có cơ hội, tại hạ còn phải lĩnh giáo tôn giá nhiều.
Ngưng chốc lát, lại nói :
- Tôn giá có phát giác được gì không?
Phàn Cửu hạ thấp giọng :
- Sự suy đoán của lão đệ quả không sai, gã Lý Ngọc Côn đúng là rất khả nghi.
Diêu Kiệt trố mắt :
- Y thế nào?
Phàn Cửu chận rãi nói :
- Ngôi nhà lá hiện đã trở thành một đống tro tàn, vậy mà tên Lý Ngọc Côn lại dẫn người đến đó đào xới.
Diêu Kiệt ngạc nhiên :
- È! Họ đào được gì không?
Phàn Cửu lắc đầu :
- Không trông thấy!
Diêu Kiệt bỗng chuyển đề tài :
- Tại hạ thật không hiểu, tôn giá tuy trộm đạo nhưng phong cách rất hiệp nghĩa, cớ sao không để cho giới giang hồ hiểu biết về mặt quang minh của tôn giá?
Phàn Cửu mỉm cười :
- Phàn Cửu này tính trời sanh là vậy, không thích mưu danh cầu lợi.
Diêu Kiệt thành thật :
- Vậy thì càng đáng kính phục hơn nữa!
Phàn Cửu nghiêm túc nói :
- Có lẽ lão đệ chưa tin hẳn, nhưng lão đệ là người thông tình đạt lý, hẳn nghĩ đến Phàn mỗ trên không có song thân, cạnh không có thê thiếp, dưới không có con cái, cần tiền bạc để làm gì? Hơn nữa, Phàn mỗ cả đời phiêu bạt đó đây, không nhà không cửa, tiền bạc cất giữ ở đâu?
Diêu Kiệt giọng chân thành :
- Tôn giá bất tất phải nói vậy, tại hạ không hề có ý ngờ vực!
Phàn Cửu thở phào :
- Vậy là Phàn mỗ cũng thấy phần nào an tâm...
Ngưng chốc lát, lại nói :
- Lão đệ có biết Phàn mỗ là trọng phạm số một mà hình bộ triều đình đang truy nã không?
Diêu Kiệt nhẹ gật đầu :
- Dường như có nghe nói, đó là vì vụ án đánh cướp hai mươi vạn lạng quan ngân tại Thương Châu hồi mười bốn năm trước phải không?
Phàn Cửu gật đầu :
- Đúng vậy!
Diêu Kiệt cười :
- Tôn giá hà tất phải bận tâm, cho dù triều đình phái xuất hàng bộ khoái bậc nhất trong kinh, bằng vào khinh công tuyệt thế của tôn giá, họ làm được gì kia chứ?

Xem tiếp hồi 3 Nghi vấn trùng trùng
Tài sản của boss5011

  #3  
Old 15-04-2008, 03:30 PM
boss5011
Guest
 
Bài gởi: n/a
Thời gian online: 0 giây
HIỆP ẨN MA TUNG

Hồi 3 Nghi vấn trùng trùng
Phàn Cửu lắc đầu, giọng nghiêm túc :
- Nói vậy đâu phải, việc ấy đã khiến Phàn mỗ không một ngày an tâm, mười bốn năm dài như sống trong địa ngục tăm tối.
Diêu Kiệt ngạc nhiên :
- Sao vậy?
Phàn Cửu thở dài :
- Phàn mỗ tuy là hạng trộm đạo, nhưng không thấp hèn, đã tự đặt ba đại phép tắc, không trộm những thương buôn thật thà, không cắp trong vùng cai trị của các quan thanh liêm, không cướp tiền bạc của triều đình. Do đó, vụ cướp tại Thương Châu hồi mười bốn năm trước không phải Phàn mỗ đã gây ra.
Diêu Kiệt lấy làm lạ hỏi :
- Vậy sao lại rơi trên đầu tôn giá?
Phàn Cửu tức tối :
- Có kẻ đã mạo danh Phàn mỗ!
- Ồ!
- Phàn mỗ không bao giờ thành bè kết đảng, xưa nay chỉ một mình đi lại trên giang hồ, vậy thì hai mươi vạn lạng quan ngân, Phàn mỗ mang đi bằng cách nào? Hơn nữa, tổng cộng có đến bốn mươi tám người áp tải, đã chết bốn mươi bảy người, lại thoát được một bộ khoái, vậy rõ ràng là cố ý để cho người ấy thoát thân hầu mô tả lại tướng mạo kẻ cướp, vu oan giá họa cho Phàn mỗ, đó chẳng hết sức rõ ràng là gì?
Diêu Kiệt gật đầu :
- Rất có lý, cho dù võ công cái thế cũng khó mà nhất cử giết chết bốn mươi bảy người, hơn nữa lúc ấy những người áp tải chắc chắn là bỏ chạy tứ tán.
Phàn Cửu thở dài một tiếng thật mạnh :
- Trong mười bốn năm qua, Phàn mỗ đã điều tra khắp nơi, cuối cùng đã tìm ra được kẻ cầm đầu vụ cướp ấy.
Diêu Kiệt kinh ngạc :
- Kẻ ấy là ai?
- Cũng là một cao thủ trong giới võ lâm, hơn nữa còn là một đấng quân tử rất được kính trọng.
Diêu Kiệt hết sức thắc mắc :
- Tôn giá có thể cho biết chăng?
Phàn Cửu lắc đầu :
- Xin lão đệ thông cảm, hiện tại Phàn mỗ chưa thể nói ra người này. Tuy nhiên, người này cũng đang có mặt tại đây. Phàn mỗ bề ngoài là đến viếng thăm Châu lão tiên sinh, nhưng thực ra là âm thầm theo dõi kẽ ngụy quân tử kia hầu vạch trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa của y, xin lão đệ giữ kín việc này cho.
Diêu Kiệt gật đầu :
- Tôn giá yên tâm, tại hạ nhất định sẽ giữ kín!
Phàn Cửu bỗng nói :
- Lão đệ đến đây chỉ để viếng thăm Châu lão tiên sinh thôi ư?
Diêu Kiệt thành thật đáp :
- Tại hạ đến đây là để truy tìm kẻ thù đã sát hại tiên phụ hồi mười bốn năm trước.
Phàn Cửu ngạc nhiên :
- Kẻ thù của lão đệ cũng có mặt tại Lạc Hà ư?
Diêu Kiệt lắc đầu :
- Kẻ thù của tại hạ nằm trong đầu óc Châu lão tiên sinh, chính ông ấy đã gửi thơ bảo tại hạ đến đây, tại hạ lên đường ngay chẳng kể ngày đêm, nào ngờ vẫn muộn mất một nước.
Phàn Cửu thoáng trầm ngâm :
- Thì ra lão đệ thân mang huyết hải thâm thù, Phàn mỗ vốn định nhờ vào kiếm pháp siêu phàm của lão đệ hầu tiếp tục trừ hại cho võ lâm, vậy xem ra không dám làm phiền rồi!
Diêu Kiệt khẳng khái :
- Tiên phụ cả đời hành hiệp trượng nghĩa nên mới gây thù kết oán với nhiều người, đã bị ám hại, ngay cả thi thể cũng không tìm được. Tại hạ bất tài cũng nguyện kế thừa di chí của tiên phụ, đã là kẻ làm hại võ lâm tất nhiên phải diệt trừ. Nếu có thể ra sức, tại hạ quyết không thối thác.
Phàn Cửu vỗ vai Diêu Kiệt, cười nói :
- Vậy thì Phàn mỗ xin đa tạ trước.
Ngưng chốc lát, nói tiếp :
- Lão đệ hãy nghỉ sớm, Phàn mỗ còn phải đi theo dõi bọn Kim Đao Minh, có lẽ họ cũng ở trọ trong trấn Lạc Hà, ngày mai Phàn mỗ sẽ tìm cơ hội gặp lại lão đệ.
Dứt lời đã tung mình phóng đi, chỉ thấy cánh cửa sổ khẽ động đậy, Phàn Cửu đã mất dạng.
Diêu Kiệt thầm tính thời gian, có lẽ đã gần đến giờ Sửu, song hai cha con Tiêu Nhất Phong vẫn chưa đến. Phải chăng vì phát hiện có sự có mặt của Phàn Cửu trong thư phòng nên hai người mới không lộ diện?
Tựa hồ không thể như vậy, bằng vào khinh công nhanh nhẹn của Phàn Cửu, cha con Tiêu Nhất Phong khó thể phát hiện tung tích, hơn nữa vừa rồi trong khi chuyện trò với Phàn Cửu, chàng vẫn luôn ngưng thần lắng nghe động tĩnh bên ngoài, tuyệt đối không có một người đến gần phòng chàng trong vòng mười trượng.
Nhất định là cha con họ Tiêu đã vương bận chuyện gì đó, không thể đến đúng hẹn được. Nghĩ vậy, Diêu Kiệt cũng tạm yên tâm, nằm xuống giường ngủ.
Thế là, chàng đánh một giấc dài, mãi đến giờ Dần hôm sau mới thức dậy.
Chàng rửa mặt xong, sang phòng kế cận cùng Châu Hoài Anh ăn sáng và lựa lời an ủi nàng, sau đó mới trở về phòng mình.
Vừa bước vào phòng, Diêu Kiệt bất giác ngẩn người.
Thì ra có một người đàn ông tuổi chừng ngoài bốn mươi, ăn vận theo lối văn sĩ đang ngồi trong phòng chờ đợi chàng.
Vừa thấy Diêu Kiệt bước vào, văn sĩ trung niên ấy vội đứng lên nói :
- Ngu thúc chính là Tiêu Nhất Phong, hiền điệt hãy khép cửa lại mau!
Diêu Kiệt liền khép cửa cài then, vòng tay xá dài nói :
- Thì ra là Tiêu thúc, tiểu điệt xin bái kiến!
Tiêu Nhất Phong đưa tay ra nói :
- Miễn lễ! Miễn lễ!
Đoạn quét mắt nhìn Diêu Kiệt, nói tiếp :
- Hiền điệt nay đã vang danh võ lâm, uy chấn hoàn vũ, chỉ tiếc là Thập Bằng huynh không được chứng kiến tận mắt, thật đáng buồn lòng.
Diêu Kiệt bất giác rướm nước mắt, xót xa nói :
- Tiểu điệt đã ngậm hờn suốt mười bốn năm dài, chẳng lúc nào không mong được chính tay giết kẻ thù để điếu tế vong linh tiên phụ, những mong thúc thúc sớm cho biết.
Tiêu Nhất Phong khoát tay :
- Hiền điệt hãy ngồi xuống đã!
Hai người yên vị, Tiêu Nhất Phong mới nói tiếp :
- Ngu thúc tiện hiệu Nhất Phong, chính bởi ba chữ Nhất, Thập, Bách trong giữa danh tánh ba người nên mới cùng Bách Long và Thập Bằng huynh kết làm mạo nghịch chi giao. Tuy không trích huyết khấu đầu, song tình như thủ túc. Hồi mười bốn năm trước, Thập Bằng huynh chẳng may ngộ hại, ngu thúc với Bách Long huynh chưa tròn trách nhiệm báo thù, nay Bách Long huynh lại đã ngộ hại khiến ngu thúc càng thêm hổ thẹn.
- Tiêu thúc sao lại nói vậy? Thù sát phụ phải do tiểu điệt chính tay báo phục...
Diêu Kiệt hạ giọng nói tiếp :
- Tiểu điệt không còn chờ đợi được nữa, xin Tiêu thúc hãy lập tức cho biết kẻ thù là ai?
Tiêu Nhất Phong thở dài :
- Hiền điệt đã quen biết Phàn Cửu trong trường hợp nào vậy?
- Tiểu điệt đã tình cờ gặp tại tửu lầu Túy Tiên Đình ngày hôm qua, bởi nghe y là cố giao lâu năm của Châu lão tiên sinh nên tiểu điệt mới cùng y đến Phong Lâm Độ, chứ không phải thâm giao.
Tiêu Nhất Phong thoáng chau mày :
- Rõ là láo khoét, ngu thúc nghi ngờ y rất có thể chính là hung thủ đã sát hại Bách Long huynh.
Diêu Kiệt nhẹ lắc đầu :
- Có lẽ không phải đâu! Sát nhân đã đắc thủ, lẽ ra nên cao bay xa chạy.
Hơn nữa, theo tiểu điệt biết, Phàn Cửu khinh công siêu tuyệt và sở trường sử dụng Ám Thanh Tử khét tiếng trong giới hắc đạo, không am tường về chưởng pháp, trong khi Châu lão tiên sinh lại chết bởi trọng chưởng, sao có thể là y được?
Tiêu Nhất Phong nhướng mày :
- Hiền điệt nói không sai, nhưng hiền điệt đã không nghĩ đến, trong mười bốn năm dài đủ để luyện thành một món võ công kinh thế. Phàn Cửu thiên tư thông tuệ, căn cơ chẳng kém, sao biết trong mười bốn năm qua y đã không luyện thành một pho chưởng pháp thâm hậu?
Diêu Kiệt ngẫm nghĩ một hồi, lại nói :
- Vì lẽ gì Phàn Cửu lại phải sát hại Châu lão tiên sinh chứ?
Tiêu Nhất Phong cười khảy :
- Dĩ nhiên là để diệt khẫu rồi!
Diêu Kiệt lẩm bẩm :
- Giết người diệt khẫu ư?
Bỗng nhướng mày nói tiếp :
- Tiêu thúc bảo Phàn Cửu chính là nguyên hung đã mưu hại tiên phụ phải không?
Tiêu Nhất Phong gật đầu :
- Chính là y...
Bỗng hạ thấp giọng nói tiếp :
- Hiền điệt có nghe nói về vụ án đánh cướp hai mươi vạn lạng quan ngân và giết bốn mươi bảy người áp tải tại Thương Châu hồi mười bốn năm trước không?
Diêu Kiệt gật đầu :
- Nghe đâu đó là do Phàn Cửu đã gây ra...
Chàng vừa định nói tiếp về những lời Phàn Cửu đã nói hôm qua, song Tiêu Nhất Phong đã ngắt lời :
- Chính là y! Đó cũng là nguyên nhân đã khiến y mưu hại Thập Bằng huynh khi xưa.
Diêu Kiệt hết sức thắc mắc :
- Tiểu điệt thật không hiểu ý Tiêu thúc, xin hãy nói rõ hơn.
Tiêu Nhất Phong nhẹ gật đầu :
- Việc kể ra rất dông dài...
(thiếu mấy hàng)
Thương Châu là Vô Ảnh Thần Quyền Phương Trấn Uy, bởi Phương tổng bộ đầu là người rất cương trực, chẳng những không cậy vào vương pháp hiếp người, trái lại còn hết sức bênh vực cho người trong giới võ lâm. Luận về giao tình, giữa Thập Bằng huynh với Phương bộ đầu còn thâm hậu hơn so với ngu thúc và Bách Long huynh.
Diêu Kiệt nhíu mày :
- Tiểu điệt không biết về điều ấy!
Tiêu Nhất Phong nói tiếp :
- Vụ cướp hai mươi vạn lạng quan ngân và giết bốn mươi bảy nhân mạng, có thể nói là một vụ án tày trời, thượng cấp ra hạn kỳ phá án, Phương bộ đầu chẳng còn cách nào hơn, đành tìm Thập Bằng huynh nhờ giúp đỡ.
Diêu Kiệt chau mày :
- Là người trong giới võ lâm, sao có thể giúp người trong nha môn phá án được?
Tiêu Nhất Phong gật đầu lia lịa :
- Đúng vậy, nhưng Thập Bằng huynh lại không thể trơ mắt nhìn một người bạn thân bị mất chức bêu đầu, thế là gật đầu bằng lòng. Tuy nhiên Thập Bằng huynh có nói rõ trước với Phương tổng bộ đầu là chỉ tìm bạc chứ không bắt người, như vậy kể ra cũng vẹn cả đôi bên.
Diêu Kiệt nóng lòng hỏi :
- Về sau thế nào?
Tiêu Nhất Phong chậm rãi nói tiếp :
- Về sau Thập Bằng huynh đã gặp Phàn Cửu tại Mạnh Châu, dùng lời lợi hại khuyên răn Phàn Cửu. Phàn Cửu đã gật đầu thừa nhận, thế là hai người cùng rời khỏi Mạnh Châu, kể từ đó không còn thấy Thập Bằng huynh đâu nữa.
Diêu Kiệt trầm ngâm :
- Huyết hải thâm thù không phải việc nhỏ nhặt, phải có bằng chứng mới được.
Tiêu Nhất Phong gật đầu :
- Đúng vậy! Lúc bấy giờ tuy ngu thúc và Bách Long huynh biết rõ là Thập Bằng huynh đã bị Phàn Cửu mưu hại, song khổ nổi không có bằng chứng nên chẳng dám quả quyết, mãi đến bảy năm trước Bách Long huynh mới tìm được bằng chứng.
Diêu Kiệt vội jỏi :
- Bằng chứng gì?
Tiêu Nhất Phong lắc đầu :
- Ngu thúc cũng không rõ! Bách Long huynh gửi thư cho ngu thúc, chỉ nói là đã tìm được thiết chứng, Thập Bằng huynh quả đúng là do Phàn Cửu mưu hại, bảo ngu thúc đến gặp để cùng bàn kế phục thù, nhưng nào ngờ đã muộn mất một bước.
Diêu Kiệt thoáng chau mày :
- Bức thư ấy đâu?
- Vì e tiết lộ cơ mật nên ngu thúc đã đốt đi theo lời dặn bảo trong thư của Bách Long huynh.
- Cơ mật như vậy thì sao Phàn Cửu lại được Châu lão tiên sinh đã phát hiện ra thiết chứng hành hung của y?
- Vừa rồi ngu thúc đã quên nói một điều, trong mười năm qua, ngu thúc đã cư trú tại phía Bắc Thương Châu để tiện việc dò la tung tích kẻ thù. Mỗi năm đều phái người liên lạc với Bách Long huynh một lần. Trong thư Bách Long huynh đã đề cập đến, cuối năm rồi có nhờ người mang về một phong thư, nhưng phong thư ấy chưa đến tay ngu thúc và người mang thư cũng biệt vô âm tín. Theo sự suy đoán của ngu thúc, nhất định là Phàn Cửu đã đón đường đoạt thư, biết được điều bí mật ấy nên mới đến đây giết người diệt khẫu.
Diêu Kiệt ngẫm nghĩ một hồi lâu, chau mày nói :
- Tiểu điệt còn có một điều thắc mắc. Phàn Cửu đã đoạt thư năm rồi, vì sao lại chờ đến tháng chín năm nay mới ra tay? Việc này e rằng...
Tiêu Nhất Phong sầm mặt :
- Chả lẽ hiền điệt không tin lời ngu thúc sao?
Diêu Kiệt vội vòng tay xá :
Xin Tiêu thúc chớ trách, huyết hải thâm thù chẳng phải tầm thường, giết lầm Phàn Cửu là chuyện nhỏ, để cho hung thủ thong dong là việc lớn, vì vậy tiểu điệt phải thận trọng cầu chứng.
Tiêu Nhất Phong gật đầu :
- Phải rồi, cuối năm rồi Phàn Cửu có đến Phong Lâm Độ, Bách Long huynh đã để tâm đề phòng, có lẽ y không có cơ hội hạ thủ, phen này chảng hiểu sao Bách Long huynh lại bị y đắc thủ.
Diêu Kiệt cúi đầu ngẫm nghĩ một hồi, lại nói :
- Xin Tiêu Thúc hãy công tâm mà nói, hồi mười bốn năm trước, võ công giữa tiên phụ với Phàn Cửu ai cao ai thấp?
Tiêu Nhất Phong mau mắn đáp :
- Võ công của Thập Bằng huynh cao hơn Phàn Cửu nhiều.
- Vậy thì tiên phụ sao lại bị Phàn Cửu hại được?
- Hiền điệt có điều không biết, Thập Bằng huynh là người khoan hậu, lòng không dối trá, trong khi Phàn Cửu lại là kẻ xảo quyệt, rất có thể Thập Bằng huynh nhất thời khinh xuất, Ám Thanh Tử của Phàn Cửu một khi xuất thủ khó mà tránh thoát.
Diêu Kiệt chậm rãi gật đầu :
- Tiêu thúc nói cũng có lý!
Ngưng chốc lát, nói tiếp :
- Chẳng hay vị Phương tổng bộ đầu kia hiện cư trú tại đâu?
Tiêu Nhất Phong thở dài :
- Thập Bằng huynh sau khi ngộ hại, Phương tổng bộ đầu độc lực khó thể truy bắt được Phàn Cửu, một tháng mãn hạn, đã bị hình bộ đại nhân bắt giải về kinh trị tội.
Diêu Kiệt ngẫm nghĩ hồi lâu, bỗng đứng lên vòng tay xá dài nói :
- Sự quan hoài và thịnh tình của Tiêu thúc, tiểu điệt vô vàn cảm kích.
Nếu đúng thật là Phàn Cửu đã hạ độc thủ, tiểu điệt quyết chẳng buông tha cho y. Nỗi vất vả của Tiêu thúc trong mười mấy năm qua, khi nào báo được phụ thù, tiểu điệt ắt sẽ thù tạ.
- Không dám! Không dám!
Tiêu Nhất Phong vừa nói vừa đứng lên, hạ thấp giọng nói tiếp :
- Phàn Cửu nấn ná tại đây không chịu rời đi, hiển nhiên là có ý dò xét.
Ngu thúc và tiểu nữ định sẽ ngầm theo dõi y, khi cần cũng có thể tiếp ứng cho nhau.
Dứt lời, quay người ra khỏi phòng bỏ đi.
Diêu Kiệt tiễn chân Tiêu Nhất Phong xong, lại sang phòng bên tán gẫu với Châu Hoài Anh, định thăm dò ra chút manh mối, nhưng Châu Hoài Anh chẳng biết gì cả, đành thất vọng quay trở về phòng mình.
Vừa đặt chân vào phòng, Diêu Kiệt bất giác sững người.
Thì ra chẳng rõ từ bao giờ trên bàn đã có một phong thư dán kín.
Chàng liền mở ra xem, chỉ thấy chữ viết vội vàng như sau :
“Vách núi sau Phong Lâm Độ tuy cheo leo, nhưng chưa chắc có thể gây khó khăn cho lão đệ, mong hãy đến gặp vào trưa nay đúng giờ Ngọ, có việc cần thỉnh giáo.”
Cuối thư chỉ có ghi ba chữ “Người đã biết”, không ghi danh tánh.
Diêu Kiệt biết ngay đây chính là thư của Phàn Cửu, bèn tiện tay xé nát bức thư, đưa mắt nhìn ra ngoài trời, lúc này chừng khoảng giờ Tỵ.

Xem tiếp hồi 4 Ai là hung thủ
Tài sản của boss5011

  #4  
Old 15-04-2008, 03:30 PM
boss5011
Guest
 
Bài gởi: n/a
Thời gian online: 0 giây
HIỆP ẨN MA TUNG

Hồi 4 Ai là hung thủ
Diêu Kiệt ngẫm nghĩ một hồi, đoạn sải bước ra khỏi Trương Ký Lão Điếm. Đến Phong Lâm Độ lẽ ra phải đi về cửa hướng Tây, song chàng lại đi về hướng cửa Đông, hẳn là chàng e ngại điều gì đó.
Tuy đã cuối thu, song giữa trưa ánh nắng vẫn rất nóng bức.
Diêu Kiệt ẩn nấp trong rừng phong đến hơn nửa giờ, chờ mặt trời lên đến đỉnh đầu mới thoăn thoắt trèo lên vách núi nằm sau Phong Lâm Độ.
Phóng mắt nhìn, bốn bề không một bóng người, trên đỉnh núi ngoại trừ những tảng đá quái lạ ngổn ngang, cũng chẳng thấy bóng một người nào.
Đột nhiên, chỉ nghe tiếng cười hăng hắc, Phàn Cửu đã như quỷ mị xuất hiện bên cạnh Diêu Kiệt. Phàn Cửu vẫn toàn thân áo gấm, dưới ánh nắng soi rọi, phản chiếu chói lòa.
Phàn Cửu ha hả cười nói :
- Trưa thế này bảo lão đệ đến đây phơi nắng, thật ngại quá!
Diêu Kiệt cười nhạt :
- Không hề gì, tại hạ cũng đang cần gặp tôn giá!
Phàn Cửu ngạc nhiên :
- Có việc ư?
Diêu Kiệt gật đầu :
- Muốn hỏi tôn giá khi xưa có biết tiên phụ hay không?
Phàn Cửu giơ ngón cái lên :
- Thiết Diện Kim Cang Diêu Thập Bằng đại danh lừng lẫy, ai mà chẳng biết?
Diêu Kiệt lạnh lùng :
- Từng gặp qua không?
Phàn Cửu gật đầu :
- Có! Nhưng hễ gặp là Phàn Cửu vội lẫn tránh!
- Sao vậy?
Phàn Cửu ấp úng :
- Vì... sợ...
Diêu Kiệt sầm mặt :
- Tiên phụ có gì đáng sợ chứ?
Phàn Cửu nghiêm túc :
- Lệnh tôn có tên là Thiết Diện, không vị nể bất kỳ ai, hễ gặp là bị mắng nhiếc, nhưng những lời mắng nhiếc của lệnh tôn rất hữu lý, nên Phàn Cửu đành phải lẫn tránh.
Diêu Kiệt đanh giọng :
- Chỉ vậy thôi ư?
Phàn Cửu như chưa nhận thấy Diêu Kiệt có vẻ khác lạ, nói tiếp :
- Lệnh tôn lúc còn tại thế tuy mắng nhiếc Phàn Cửu thậm tệ, song có một điều đã khiến Phàn mỗ cảm kích suốt đời.
- Điều gì?
- Khi xưa lệnh tôn với tổng bộ đầu Thương Châu Phương Trấn Uy là mạc nghịch chi giao, sau khi quan quân bị cướp, hình bộ ra hạn phá án, Phương tổng bộ đầu đã tìm đến lệnh tôn, lúc bấy giờ Phàn mỗ tự biết mình trước nay hành vi bất lương, một khi đến quan ắt sẽ không thể nào biện bạch, nên đã xa lánh tận Mạnh Châu.
Nói đến đó, Phàn Cửu ngưng lời, như hồi tưởng về quá khứ.
Diêu Kiệt bỗng hỏi :
- Tối qua sao tôn giá không đề cập đến việc này?
Phàn Cửu thở dài :
- Vì sợ khơi dậy nỗi nhớ thân tình của lão đệ nên Phàn mỗ không dám đề cập đến...
Ngưng chốc lát nói tiếp :
- Mặc dù Phàn mỗ đã xa lánh đến tận Mạnh Châu, song vẫn bị lệnh tôn tìm gặp. Thành thật mà nói, bất kỳ ai muốn bắt Phàn mỗ, Phàn mỗ cũng chẳng bận tâm, chỉ e sợ mỗi mình lệnh tôn.
Diêu Kiệt nhướng mày :
- Vì sao?
- Lệnh tôn hễ gặp mặt là mắng nhiếc, nhưng là do lòng tốt. Ông bảo Phàn mỗ tư chất không tệ, lẽ ra không nên trở thành kẻ trộm cướp. Bởi hết sứ kính trọng lệnh tôn, nên khi gặp ông, đừng nói là động thủ giao chiến, thậm chí ngay cả bỏ chạy cũng chẳng đủ can đảm.
Phàn Cửu bỗng ngưng lời, dường như hồi tưởng gì đó, liên tiếp thở dài.
Diêu Kiệt nóng lòng dục :
- Xin hãy nói tiếp!
- Khi gặp lệnh tôn, Phàn mỗ hết lời biện bạch, cam đoan không hề dính dáng gì đến vụ cướp hai mươi vạn lạng quan ngân, lòng nghĩ lệnh tôn nhất định không tin. Nào ngờ lệnh tôn lại hoàn toàn tin vào lời tỏ bày của Phàn mỗ, và căn dặn trước khi truy hồi quan ngân, Phàn mỗ tuyệt đối không nên lộ diện kẻo bị bắt oan. Thử nghĩ, nếu lệnh tôn mà giao Phàn mỗ cho Phương tổng bộ đầu thì Phàn mỗ đã bị chém đầu từ lâu rồi! Lão đệ nghĩ xem, việc này có đáng cảm kích suốt đời không?
Diêu Kiệt cười khảy :
- E đây là điều bịa đặt của tôn giá thôi!
Phàn Cửu trợn mắt :
- Lão đệ nói gì lạ vậy? Chả lẽ Phàn mỗ lại phải đặt điều để lấy lòng lão đệ hay sao?
Diêu Kiệt lại buông tiếng cười khảy :
- Biết đâu tôn giá có dụng ý gì đó!
Phàn Cửu sững người, ánh mắt sắc bén quét nhìn Diêu Kiệt mấy lượt, ngạc nhiên nói :
- Lạ thật, vì sao giọng điệu lão đệ khác hẳn hôm qua thế này?
Diêu Kiệt lạnh lùng nhấn mạnh từng tiếng :
- Từ khi gặp gỡ với tôn giá tại Mạnh Châu, tiên phụ đã biệt vô âm tín, vậy là sao?
Phàn Cửu ánh mắt bỗng rực lên :
- Lão đệ đừng quanh co nữa, cứ nói thẳng ra đi!
Diêu Kiệt trầm giọng :
- Nếu số quan ngân kia đúng là do tôn giá đánh cướp, dễ thường tôn giá chẳng thể sát hại tiên phụ?
Phàn Cửu lắc đầu :
- Phàn mỗ làm gì đủ khả năng?
Diêu Kiệt lại cười khảy :
- Thủ pháp thi triển Ám Thanh Tử của tôn giá lừng danh trong giới hắc đạo, nếu như...
Phàn Cửu lớn tiếng ngát lời :
- Sao lão đệ lại có ý nghĩ như vậy?
Diêu Kiệt gằn giọng :
- Lúc tiên phụ ngộ hại, tại hạ mới lên chín, do người khác kể cho nghe thôi!
Phàn Cửu vội hỏi :
- Người đó là ai?
Diêu Kiệt lắc đầu :
- Tôn giá đừng hỏi, nói chung người đó đáng tin hơn tôn giá nhiều.
Phàn Cửu thở dài :
- Thật không ngờ sau mười bốn năm, Phàn Cửu này lại một lần nữa lâm vào tình huống trăm miệng không biện bạch được...
Ngừng chốc lát, nói tiếp :
- Lão đệ đã tin lời kẻ khác thế này thì Phàn mỗ cũng chẳng cần phải hao hơi tổn tiếng, chỉ xin lão đệ hãy tạm để lại cái đầu trên cổ Phàn mỗ chừng mười hôm, nửa tháng được chăng?
Diêu Kiệt trố mắt :
- Vì sao?
Phàn Cửu giọng kiên quyết :
- Phàn mộ nhất định phải tìm cho ra kẻ đã thật sự đánh cướp quan ngân, không thì chết khó thể nhắm mắt.
Diêu Kiệt thoáng dịu giọng :
- Tại hạ chưa khẳng định chắc chắc tôn giá đã mưu hại tiên phụ khi xưa, không thì có lẽ chẳng nói đứng thế này đâu.
Phàn Cửu mừng rỡ :
- Vậy thì tốt quá...
Diêu Kiệt ngắt lời :
- Tuy nhiên tôn giá phải cho biết kẻ cướp là ai?
Phàn Cửu lắc đầu :
- Hiện chưa thể nói ra được.
Diêu Kiệt trầm giọng :
- Vì sao?
Phàn Cửu nghiêm giọng :
- Rồi đây sẽ hiểu, lúc này mà nói ra, đối với lão đệ cũng như đối với Phàn mỗ đều không có lợi.
Diêu Kiệt tức giận :
- Rõ ràng tôn giá viện lý do thối thác...
Vừa dứt lời, “choang” một tiếng, trường kiếm đã ra khỏi bao, dưới ánh nắng chói chang, chỉ thấy một luồng sáng bạc nhanh như chớp bay vào Phàn Cửu.
Diễn biến quá đột ngột, Phàn Cửu giật mình kinh hãi, may nhờ y thân pháp nhanh nhẹn, vội tung mình lên trên một tảng đá to.
Diêu Kiệt trầm giọng quát!
- Chạy đâu cho thoát!
... thiếu mấy hàng...
- Lão đệ hãy khoan động thủ, nghe Phàn mỗ nói đã... Kiếm thế của Diêu Kiệt cực kỳ hung hiểm, suýt nữa đã đâm trúng vào miệng Phàn Cửu.
Diêu Kiệt tiếp tục tới tấp tấn công mười mấy chiêu, Phàn Cửu cũng chỉ lách tránh chứ không hoàn thủ, lúc này đã lui đến trên một tảng đá to cao nhất trên vách núi.
Diêu Kiệt bỗng buông tiếng quát to, tung mình lên, trường kiếm đã đâm thẳng vào vùng tim Phàn Cửu.
Phàn Cửu không còn thoái lui được nữa, đành nhắm mắt lại xuôi tay chờ chết.
Chỉ nghe “soạt” một tiếng, cẩm bào trên mình Phàn Cửu đã bị trường kiếm đâm rách toạc một đường, hiển nhiên Diêu Kiệt đã nương tay.
“Soạt” một tiếng, Diêu Kiệt đã tra kiếm vào bao, đoạn nói nhanh :
- Theo tại hạ xuống đây!
Tung mình xuống trong một khe đá.
Phàn Cửu cũng theo sau xuống đến, chau mày hỏi :
- Lão đệ, vậy là sao thế này?
Diêu Kiệt ôm quyền nói :
- Vừa rồi tại hạ đã đắc tội, tôn giá nhất định không phải hung thủ đã sát hại tiên phụ.
Phàn Cửu thở dài :
- Nghe lão đệ nói vậy, Phàn mỗ thật nhẹ cả người. Nhưng Phàn mỗ không hiểu, vì sao lão đệ bỗng dưng lại đổi ý thế này?
Diêu Kiệt nghiêm giọng :
- Qua nhiều dấu hiệu có thể suy ra kẻ sát hại Châu lão tiên sinh cũng chính là kẻ đã sát hại tiên phụ năm xưa. Châu lão tiên sinh đã táng mạng dưới chưởng lực trầm trọng, trong khi tôn giá không sở trường về chưởng pháp.
Phàn Cửu trố mắt :
- Sao lão đệ biết Phàn Mỗ không sở trường về chưởng pháp?
Diêu Kiệt trầm giọng :
- Vừa rồi chiêu sau cùng, tại hạ đã cố ý để trống trung cung, nếu tôn giá xuất chưởng là có thể đánh chết tại hạ ngay, vậy mà tôn giá lại nhắm mắt chờ chết.
Phàn Cửu cười nhăn nhúm :
- Cũng may Phàn mỗ không có hứng thú mà cũng chẳng tâm đắc về chưởng pháp, không thì lại rơi vào tình huống trăm miệng khó biện bạch một lần nữa rồi...
Ngưng chốc lát, nói tiếp :
- Tuy nhiên lão đệ hành động như vậy cũng là quá mạo hiểm, nếu Châu Bách Long chính là do Phàn mỗ hạ sát thì lão đệ đã chết oan rồi còn gì?
Diêu Kiệt cười khảy :
- Nếu tôn giá mà xuất thủ, Huyết Thủ Kiếm Pháp của tại hạ có thể chém đứt hai tay tôn giá.
Phàn Cửu thè lưỡi :
- Khiếp quá! Có được một cao thủ như lão đệ giúp sức, Phàn mỗ hẳn sẽ giải được nỗi oan ức này.
Diêu Kiệt trầm giọng :
- Then chốt là ở kẻ đánh cướp quan ngân, bây giờ tôn giá có thể nói ra rồi chớ?
Phàn Cửu lắc đầu :
- Tuyệt đối không thể nói ra trong lúc này.
Diêu Kiệt lạnh lùng quát :
- Cũng chính vì tôn giá không chịu nói, vừa rồi suýt đã tán mạng, nếu tôn giá mà khăng khăng không chịu nói, chắc chắn sẽ làm lỡ đại sự của hai ta.
Phàn Cửu nghiêm mặt :
- Nói ra mới đúng là làm lỡ đại sự.
Diêu Kiệt chau chặt mày :
- Tại hạ thật không hiểu nổi tôn giá nói vậy là có ý gì?
Phàn Cửu thở dài :
- Một ngày gần đây lão đệ hẳn sẽ rõ và cảm thông cho nỗi khổ tâm của Phàn mỗ.
Diêu Kiệt cũng buông tiếng thở dài :
- Thật không ngờ tôn giá lại cố chấp đến vậy.
Ngưng chốc lát, nói tiếp :
- Vậy thì tôn giá hẹn tại hạ đến đây vì việc gì, xin hãy cho biết!
Phàn Cửu gật đầu :
- Phàn mỗ có một điều cần thỉnh giáo lão đệ.
Diêu Kiệt ngồi xuống đất, ngẩng lên nói :
- Tôn giá không cần khách sáo như vậy, hãy ngồi xuống thư thả mà nói.
Phàn Cửu ngồi xuống đối diện, hắng giọng rồi nói :
- Kim Đao Minh tuy chỉ có bốn người lộ diện tại trấn Lạc Hà, song lại có hơn hai mươi người ở tại Thất Lý Phố cách Lạc Hà ba mươi dặm.
- Tôn giá đã đến đó tối qua ư?
Phàn Cửu gật đầu :
- Bọn họ còn dẫn theo bẩy mươi bốn con lừa, bề ngoài là buôn bán lừa ngựa, nhưng thật ra lại mang theo bảy mươi chiếc túi da cất giấu trong một chiếc xe lớn.
Diêu Kiệt chau mày thắc mắc :
- Vậy số lừa kia bọn họ dùng chuyên chở vật nặng gì thế nhỉ?
Phàn Cửu mỉm cười :
- Nhất định không sai được đâu, hai mươi vạn lạng quan ngân nặng tổng cộng một vạn hai ngàn năm trăm cân, kể cả rương gỗ, mỗi con lừa tải nặng hai trăm cân, bảy mươi con lừa là vừa đủ.
Diêu Kiệt sửng sốt :
- Quan ngân ư?
Phàn Cửu gật đầu :
- Tối qua Lý Ngọc Côn lại đào xới dưới nền nhà cũ của Châu lão tiên sinh, sao không khiến Phàn mỗ nghĩ theo chiều hướng ấy chứ?
Diêu Kiệt chau mày lắc đầu :
- Nếu bảo Châu lão tiên sinh có liên quan đến vụ cướp quan ngân khi xưa, cho dù chém đầu tại hạ, tại hạ cũng chẳng tin.
Phàn Cửu lẩm bẩm :
- Nếu Phàn Cửu này không hề đánh cướp quan ngân, bất kỳ ai cũng chẳng tin, vậy mà lệnh tôn lại tin.
Diêu Kiệt trố mắt nhìn Phàn Cửu :
- Tôn giá nói vậy có ẩn ý gì?
Phàn Cửu không đáp, lái sang chuyện khác :
- Thế nhưng, tối qua Lý Ngọc Côn đã hoài công, y chẳng đào được gì cả.
Diêu Kiệt nhướng mày :
- Tôn giá thật ra đã biết được bao nhiêu?
Phàn Cửu quả quyết :
- Đã xác định được hai mươi vạn lạng quan ngân cất giấu tại Phong Lâm Độ.
Diêu Kiệt sửng sốt :
- Vậy Châu lão tiên sinh đã biết việc này ư?
Phàn Cửu ơ hờ :
- Không rõ!
Diêu Kiệt cố nén nỗi kinh nghi, lại hỏi :
- Tôn giá còn biết việc gì nữa?
Phàn Cửu chậm rãi nói tiếp :
- Kim Đao Minh đích thực đã đến đây vì hai mươi vạn lạng quan ngân, nhưng tuyệt nhiên không phải kẻ đã tham dự vào vụ cướp, chẳng qua họ định dùng võ lực cướp đoạt mà thôi. Mười bốn năm trước chẳng những chưa có Kim Đao Minh, Lý Ngọc Côn cũng chưa có mặt trong giới võ lâm, mà không chừng y còn chưa nghe nói đến sự kiện ấy nữa là khác.
Diêu Kiệt lẩm bẩm :
- Vậy thì lạ quá!
Phàn Cửu nhẹ gật đầu :
- Phàn mỗ cũng rất lấy làm lạ, chẳng rõ Lý Ngọc Côn đã có tin từ đâu. Tối qua Phàn mỗ đã sanh cầm một tên tại Thất Lý Phố, nhưng Phàn mỗ khảo tra đến chết cũng chẳng moi được một câu nào.
- Lý Ngọc Côn đã biết trước tôn giá đến đây, y bảo là đến báo tin cho Châu lão tiên sinh biết.
Phàn Cửu cười khảy :
- Tên tiểu tử ấy nói láo, với tuổi tác của y chẳng thể nào có giao tình với Châu Bách Long được. Tuy nhiên, tên tiểu tử ấy tai mắt rất linh thông, y còn nói gì nữa?
- Y bảo nghe phong thanh là Hắc Trảo Long Cao Như Đăng Đà chủ Thất Long hội cũng sẽ đến tìm Châu lão tiên sinh.
Phàn Cửu biến sắc :
- Hắc Trảo Long Cao Như Đăng ư?
- Bá chủ vùng phía Bắc trong giới hắc đạo, chả lẽ tôn giá lại không biết sao?
Phàn Cửu bỗng lại lộ vẻ vui mừng :
- Đà chủ Thất Long bang, lẽ nào Phàn mỗ lại không biết!
Diêu Kiệt cau mày thắc mắc :
- Tôn giá trước kinh ngạc sau mừng, vậy là sao?
- Nếu quả thật Cao Như Đăng đến Lạc Hà, vậy thì hai mươi vạn lạng quan ngân chắc chắn ở tại đây.
Diêu Kiệt ngớ người :
- Tôn giá nói vậy là sao?
Phàn Cửu mỉm cười :
- Quan ngân khi xuất hiện, nhất định sẽ khiến cho bọn công sai trong nha môn lưu ý, huống hồ nhiều đến hai mươi vạn lạng, Cao Như Đăng đến đây, chắc chắn là để thu mua số quan ngân ấy.
- Dựa vào đâu tôn giá dám đoan chắc như vậy?
Phàn Cửu chậm rãi giải thích :
- Cao Như Đăng những năm gần đây đã tích lũy được một tài sản to lớn, hai ngân hiệu Hòa Thành và Kim Bảo lớn nhất kinh thành chính là của y, ngân phiếu thông hành khắp nơi, rất được tín nhiệm và đều có liên hệ với các ngân hiệu khắp nơi, hai mươi vạng lạng quan ngân, y chắc chắn nuốt trôi.
Diêu Kiệt cười nhạt :
- Tôn giá càng nói càng giống như sự thật!
Phàn Cửu trố mắt :
- Khi xưa lệnh tôn mà còn tin Phàn mỗ, vì sao lão đệ lại không dám tin?
Diêu Kiệt cười khảy :
- Nếu không tin thì thanh trường kiếm này đã cắt đầu tôn giá từ lâu rồi.
Phàn Cửu hớn hở gật đầu :
- Vậy tốt lắm, có hai việc cần phải nhờ lão đệ.
- Xin dặn bảo!
Phàn Cửu hạ thấp giọng :
- Lão đệ hãy thăm dò Hoài Anh cô nương thử xem!
Diêu Kiệt lắc đầu :
- Hỏi gì nàng ta cũng không biết, xem ra không phải giả vờ, có lẽ nàng ta không biết thật.
Phàn Cửu chau mày lẩm bẩm :
- Phàn mỗ mấy phen đến Phong Lâm Độ đều không gặp nàng ta, hẳn là trước đó Châu Bách Long đã tách nàng ta ra, có lẽ nàng ta không biết gì thật, riêng có một điều...
Bỗng hạ giọng thật thấp nói tiếp :
- Bọn Lý Ngọc Côn bốn người hiện trọ tại khách điếm Trường Phát ở phố Đông Đại, lão đệ hãy tìm cách chế ngự Lý Ngọc Côn mang đến đây cho Phàn mỗ tra hỏi thử xem!
Diêu Kiệt chầm chậm lắc đầu :
- E chẳng dễ đâu! Hôm qua tại hạ có giao thủ với y, đao pháp của y cũng khá lợi hại, hơn nữa bốn người liên thủ và lại ở trong khách điếm...
Phàn Cửu tiếp lời :
- Chỉ cần lão đệ dùng chút mưu kế, chẳng sợ y không sa bẫy.
- Mưu kế thế nào?
Phàn Cửu mỉm cười :
- Lẽ dĩ nhiên là quan ngân làm mồi, nhưng có điều hãy nói một cách mập mờ, nhất định y sẽ một mình theo lão đệ đến đây, một chọi một, tên tiểu tử ấy chắc chắn không phải đối thủ.
Diêu Kiệt do dự :
- Chỉ sợ y không mắc câu!
Phàn Cửu giọng tin tưởng :
- Kim Đao Minh định chiêu binh mãi mã, khuếch đại môn hộ, đang thiếu thốn tài lực, tên tiểu tử ấy chắc chắn sẽ mắc câu.
- Tôn giá quả tai mắt thần thông...
Diêu Kiệt chợt động tâm, buột miệng hỏi :
- Tôn giá biết Tiêu Nhất Phong không?
Phàn Cửu cười ha hả :
- Ngọc Diện Hiệp Tiêu Nhất Phong, Phàn Cửu ngưỡng mộ từ lâu, ông ấy còn là bạn thân của lệnh tôn lúc sinh tiền đấy!
Diêu Kiệt nhẹ gật đầu :
- Ông ấy cũng hiện đang có mặt tại Lạc Hà!
Phàn Cửu thoáng sửng sốt, đoạn lại cười nói :
- Vậy người đã khiến lão đệ bỏ đi tối qua chính là Tiêu Ngọc Yến con gái ông ấy rồi!
Diêu Kiệt gật đầu :
- Chính nàng ta!
Phàn Cửu cười :
- Thảo nào khinh công khá đến vậy! Nàng ta có ngoại hiệu là Lương Thượng Yến, thân pháp hệt như én liệng, với lão đệ thật xứng đôi vừa lứa.
Diêu Kiệt sầm mặt :
- Tôn giá chớ nói đùa như vậy. Chẳng giấu gì tôn giá, chuyện khi xưa chính là Tiêu thúc đã nói cho tại hạ biết.
Phàn Cửu thở dài :
- Thảo nào, ông ấy là bạn thân của lệnh tôn, lẽ dĩ nhiên phải nghĩ như vậy rồi.
Ngưng chốc lát, nói tiếp :
- Ông ấy có biết lão đệ đến đây gặp Phàn mỗ không?
Diêu Kiệt lắc đầu :
- Có lẽ không!
- Vậy thì lão đệ cũng không nên nói, kẻo ông ấy lại trách lão đệ nhận thù làm bạn.
Diêu Kiệt vốn cũng còn hoài nghi, nhưng thấy Phàn Cửu quả thật không hề biết sự hiện diện của cha con Tiêu Nhất Phong tại Lạc Hà, nên nỗi hoài nghi hoàn toàn tan biến.
Chàng đứng lên, ôm quyền nói :
- Tại hạ cũng chẳng muốn bị quở trách, xin cáo từ!
Phàn Cửu gật đầu :
- Phàn mỗ ở đây chờ, lão đệ không được để Phàn mỗ hoài công chờ đợi đấy nhé!
- Tại hạ sẽ cố gắng hết mình!
Dứt lời tung mình xuống vách núi.
Diêu Kiệt rời khỏi Phong Lâm Độ, thẳng tiến về phía Lạc Hà, chừng sau một tuần trà đã vào đến cửa Tây. Sau đó rẽ sang phía Đông, lát đã đến khách điếm Trường Phát trên phố Đông Đại.
Đi vào điếm đường, Diêu Kiệt vừa định hỏi thăm chưởng quầy, bỗng một người đi đến trước mặt khẽ hỏi :
- Sao hiền điệt biết là ngu thúc ở đây?
Diêu Kiệt kinh ngạc, thì ra người ấy chính là Tiêu Nhất Phong.
Chàng nghĩ nhanh, nhận thấy không nên thố lộ mục đích đến đây là hơn, bèn nói bừa :
- Tiểu điệt định hỏi về tung tích của Cẩm Y Đạo Phàn Cửu!
Tiêu Nhất Phong nhíu mày :
- Phàn Cửu không có ở trong trấn Lạc Hà, hành tung không rõ... Hiền điệt đã đến đây, hãy vào trong phòng ngồi chơi chốc lát.
Diêu Kiệt dĩ nhiên chẳng tiện từ khước, đành đi theo Tiêu Nhất Phong vào trong một gian thượng phòng nằm ở phía Tây.
Vừa bước vào cửa, Diêu Kiệt đã trông thấy một thiếu nữ tuyệt sắc, biết ngay chính là Tiêu Ngọc Yến, đẹp và duyên dáng hơn lúc gặp tối qua nhiều.
Tiêu Ngọc Yến cất tiếng lảnh lót nói :
- Cha! Có người đến mà cha không chịu báo trước một tiếng!
Tiêu Nhất Phong cười ha hả :
- Đâu phải người ngoài mà ngại, hãy đến bái kiến mau!
Tiêu Ngọc Yến vội thẹn thùng vòng tay khom mình thi lễ với Diêu Kiệt.
Diêu Kiệt cũng vội vòng tay đáp lễ, cười khen :
- Cô nương khinh công đã đạt đến trình độ xuất thần nhập hóa, thật đáng bội phục.
Tiêu Nhất Phong cười tiếp lời :
- Hiền điệt đã khen quá lời, khinh công của nha đầu này chẳng qua chỉ là hạng xoàng xĩnh trong giới võ lâm, khó mà đạt đến trình độ xuất thần nhập hóa.
Diêu Kiệt mỉm cười :
- Tuy là vậy, nhưng nếu muốn luyện được đến trình độ như Ngọc Yến cô nương cũng chẳng phải dễ dàng, đó là hoàn toàn nhờ vào Tiêu thúc chỉ dạy có phương pháp, phụ long nữ phụng là lẽ tất nhiên.
Tiêu Nhất Phong khoác tay :
- Hiền điệt đừng nói vậy... nghĩ năm xưa, nhuyễn tiên của Bách Long huynh và trường kiếm của Thập Bằng huynh đều vang danh võ lâm, duy chỉ có đôi Phán Quan bút của ngu thúc viết chữ thì thô, giết người thì lại mềm, chẳng dùng được vào việc gì cả.
Diêu Kiệt cười :
- Tiêu thúc khiêm tốn quá.
Tiêu Nhất Phong bỗng nghiêm mặt, hạ giọng nói :
- Hiền đệ có từng nghe nói đến Kim Đao Minh không?
Diêu Kiệt ngạc nhiên, không ngờ Tiêu Nhất Phong lại đề cập đến vấn đề này trước.
Chàng ngẫm nghĩ một hồi, thành thật nói :
- Hôm qua tiểu điệt có gặp Kim Đao Minh Minh chủ Lý Ngọc Côn tại trước nhà Châu lão tiên sinh, cùng đi với y còn có ba thuộc hạ nữa.
Tiêu Nhất Phong thoáng chau mày :
- Y có nói gì không?
- Chỉ nói nghe đồn là Thất Long bang Đà chủ Cao Như Đăng và Cẩm Y Đạo Phàn Cửu sắp đến tìm Châu lão tiên sinh, nên y vội vàng đến báo tin.
Tiêu Nhất Phong quắc mắt :
- Láo, Bách Long huynh lúc sinh tiền chưa bao giờ giao thiệp với Kim Đao Minh, ai cần y báo tin? Nhất định là có điều dối trá.

Xem tiếp hồi 5
Tài sản của boss5011

  #5  
Old 15-04-2008, 03:31 PM
boss5011
Guest
 
Bài gởi: n/a
Thời gian online: 0 giây
HIỆP ẨN MA TUNG

Hồi 5
- Bách Long huynh cả đời xem tiền tài như phấn thổ, làm gì có bảo tàng?
Diêu Kiệt lẩm bẩm :
- Vậy thì lạ thật!
Tiêu Nhất Phong bỗng hỏi :
- Việc hỏa thiêu ngôi nhà, có biết là do ý của ai không?
- Đó là ý của Châu Hoài Anh cô nương, theo lời nàng ta nói, Châu lão tiên sinh lúc còn sống đã dặn bảo như vậy.
Tiêu Nhất Phong bùi ngùi :
- Vì phải giữ kính hành tung, ngu thúc không thể gặp và an ủi điệt nữ Hoài Anh, thật là hổ thẹn với cố hữu.
- Hoài Anh cô nương có thể tự nén niềm đau, không dám phiền Tiêu thúc phải nhọc sức...
Diêu Kiệt ngưng chốc lát, nói tiếp :
- Tiểu điệt có điều muốn bẩm rõ với Tiêu thúc, nhưng xin chớ trách tiểu điệt!
Tiêu Nhất Phong đưa mắt nhìn Diêu Kiệt :
- Hiền điệt không nên nặng lời như vậy, có gì hãy nói đi!
- Khi nãy tiểu điệt vừa mới gặp Phàn Cửu tại Phong Lâm Độ.
Tiêu Nhất Phong nhướng cao mày ngạc nhiên :
- Hiền điệt đã gặp Phàn Cửu rồi ư?
Diêu Kiệt gật đầu :
- Vâng! Nhưng tiểu điệt chưa đề cập với y về vấn đề ngộ hại của tiên phụ khi xưa.
Tiêu Nhất Phong lại hỏi :
- Có động thủ không?
Diêu Kiệt lắc đầu :
- Không hề!
Tiêu Nhất Phong nhíu mày :
- Chẳng hay hiền điệt ý định thế nào?
Diêu Kiệt nhấn mạnh giọng nói :
- Lúc sáng tiểu điệt đã bẩm rõ tâm ý với Tiêu thúc rồi, huyết hải thân thù không thể hấp tấp được, với hành vi trước nay của Phàn Cửu, nếu hung thủ không phải là Phàn Cửu, há chẳng phải phụ thù chưa báo mà trái lại còn để cho hung thủ thong dong hay sao? Do đó, tiểu điệt phải chờ cho đến khi có thiết chứng trong tay, rồi hẵng tìm Phàn Cửu hỏi tội báo thù!
Tiêu Nhất Phong nhẹ gật đầu :
- Ườm! Hiền điệt không nói chuyện gì với y sao?
- Có! Nói về vụ cướp hai mươi vạn lạng quan ngân khi xưa. Phàn Cửu đã quả quyết là không hề dẫn người đánh cướp quan ngân, chắc chắc có người mạo danh với âm mưu vu oan giá họa.
Tiêu Nhất Phong cười khảy :
- Hiền điệt chớ nên tin vào những lời dối trá của y!
Diêu Kiệt nhẹ gật đầu :
- Lẽ dĩ nhiên là tiểu điệt không cả tin, nhưng trong lòng cũng có điều nghi ngờ.
Tiêu Nhất Phong trố mắt :
- Hiền điệt nghi ngờ điều gì?
- Quan ngân đã vào tay hồi mười bốn năm về trước, lẽ ra Phàn Cửu phải cao bay xa chạy đến một nơi nào đó mà thụ hưởng cuộc sống phú quý thanh nhàn mới đúng, y còn vượt ngàn dặm xa đến Phong Lâm Độ làm gì?
Tiêu Nhất Phong thản nhiên :
- Ngu thúc đã nói rồi, y đến đây là để giết người diệt khẩu, không để cho việc sát hại lệnh tôn của y bị tiết lộ.
Diêu Kiệt hỏi dồn :
- Châu lão tiên sinh đã bị ngộ hại, Phàn Cửu đạt được mục đích, cớ sao còn chưa chịu rời khỏi?
Tiêu Nhất Phong cứng họng, hai luồng ánh mắt sắc lạnh của Diêu Kiệt nhìn chốt vào mạt Tiêu Nhất Phong, chờ đối phương trả lời.
Hồi lâu, Tiêu Nhất Phong mới lẩm bẩm :
- Có lẽ y còn việc khác gì nữa chưa xong cũng nên.
Diêu Kiệt vẫn hỏi tiếp :
- Theo Tiêu thúc suy đoán, Phàn Cửu còn nấn ná lại đây là với mục đích gì?
- Ngu thúc không sao suy đoán ra được!
Diêu Kiệt ngẫm nghĩ một hồi, lại hỏi :
- Tối qua, Tiêu thúc đã trọ tại khách điếm Trường Ký này ư?
Tiêu Nhất Phong lắc đầu :
- Không, ngu thúc mới đến sáng nay thôi!
Diêu Kiệt hỏi tiếp :
- Tiêu thúc có biết Kim Đao Minh chúng có bốn người đang trọ trong khách điếm này không?
Tiêu Nhất Phong gật đầu :
- Bọn họ trọ ở thượng phòng dãy phía Đông!
Diêu Kiệt bỗng hạ thấp giọng :
- Tiêu thúc, tiểu điệt có một dự định!
Tiêu Nhất Phong trố mắt hỏi nhanh :
- Nói ngu thúc nghe thử?
Diêu Kiệt trầm giọng :
- Tiểu điệt định dùng kế đánh lừa Kim Đao Minh Minh chủ Lý Ngọc Côn sang đây, xuất kỳ bất ý ra tay chế ngự, sau đó bức y khai ra mục đích.
Tiêu Nhất Phong nhíu mày :
- Hiền điệt nắm chắc chế ngự được Lý Ngọc Côn ư?
Diêu Kiệt gật đầu tự tin :
- Một chọi một, tiểu điệt nắm chắc phần thắng.
Tiêu Nhất Phong ánh mắt bỗng rực rực lên :
- Đó là ý kiến của Cẩm Y Đạo Phàn Cửu phải không?
Diêu Kiệt bất giác sững người, hồi lâu không trả lời được.
Tiêu Nhất Phong sầm mặt :
- Hiền điệt có vẻ như không tin cậy ngu thúc?
Diêu Kiệt vội vòng tay nói :
- Tiểu điệt đâu dám!
Tiêu Nhất Phong không đáp lễ cũng không tránh né, lạnh lùng nói :
- Hiền điệt chưa trả lời câu hỏi của ngu thúc!
Diêu Kiệt bất đắc dĩ, đành thú thật :
- Tiêu thúc nói đúng, chính là ý kiến của Phàn Cửu.
Tiêu Nhất Phong thở dài :
- Hiền điệt không tin cố nhân, lại tin kẻ thù giết cha, ngu thúc thật vô cùng đau xót.
Diêu Kiệt hết sức bối rối. Phàn Cửu đã căn dặn là không được nói cho Tiêu Nhất Phong biết kẻo bị quở trách nhận kẻ thù làm bạn, lời cảnh cáo của Phàn Cửu quả nhiên đã ứng nghiệm.
Thế nhưng, đứng trước một bậc trưởng thượng, chàng đâu thể nào nói dối được.
Diêu Kiệt vòng tay xá dài :
- Xin Tiêu thúc chớ giận, tiểu điệt cũng có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ.
Tiêu Nhất Phong khoát tay :
- Hiên điệt đi đi, việc gì cũng phải hết sức thận trọng, không nên quá tư tin là hơn.
Diêu Kiệt cũng thấy nếu tiếp tục ở lại đây, đôi bên đều ngại ngùng, vội thi lễ cáo lui, quay người ra khỏi phòng, đi thẳng qua dãy phòng phía Đông, chàng đã quyết định bất kể thế nào cũng phải thực hiện kế hoạch.
Khi đến sân vườn, gặp một điếm tiểu nhị đang đi tới, Diêu Kiệt liền hỏi :
- Ở đây có một vị Lý gia không?
Điếm tiểu nhị chơm chớp mắt :
- Lý gia ư?
Diêu Kiệt vội nói :
- Một vị Lý gia có mang đao, dường như gồm bốn người...
Điếm tiểu nhị gật đầu lia lịa :
- Có! Có! Bốn người ở chung một phòng, gian thứ ba kia kìa!
- Họ đều đang ở trong phòng cả ư?
- Vâng, họ mới vừa ăn uống xong trở về phòng.
Diêu Kiệt đi đến trước cửa gian phòng thứ ba, chàng đưa tay khẽ gõ lên cửa phòng ba cái.
Trong phòng liền có tiếng trầm giọng hỏi :
- Ai đó?
Diêu Kiệt nhận ra đó chính là tiếng của Lý Ngọc Côn, bèn lớn tiếng đáp :
- Tại hạ là Diêu Kiệt, đến bái kiến Lý minh chủ!
- Cửa không cài, tôn giá cứ tự đẩy cửa vào!
Diêu Kiệt đưa ngón tay đẩy nhẹ, cửa phòng liền mở ra ngay.
Chỉ thấy Lý Ngọc Côn ngồi đối mặt với cửa, ba người kia chia ra đứng hai bên, tuy kim đao trong tay nhưng không có địch ý rỏ rệt.
Diêu Kiệt đứng ngoài cửa vòng tay thi lễ, đoạn mới cất bước đi vào, dùng bao kiếm hất nhẹ, cách cửa lại khép vào.
Lý Ngọc Côn đứng lên, chìa tay nói :
- Mời ngồi!
Diêu Kiệt mỉm cười :
- Không cần, tại hạ định mời tôn giá đến nơi khác có việc cần bàn.
Lý Ngọc Côn quắc mắt :
- Ở đây đểu là các huynh đệ trong Kim Đao Minh, có gì cứ nói không sao.
- Trong lữ điếm có nhiều phần tử phức tạp, cần phải đề phòng tai vách mạch rừng, nên đến nơi khác là hơn.
Lý Ngọc Côn nhướng mày :
- Tôn giá có thể cho biết đại khái không?
- Có liên quan đến vấn đề tiền bạc.
Lý Ngọc Côn thoáng thay đổi vẻ mặt :
- Tôn giá định đến đâu bàn bạc?
- Phong Lâm Độ được chăng?
Lý Ngọc Côn gật đầu :
- Địa điểm rất tốt, chỉ mỗi mình tại hạ đi cùng tôn giá thôi ư?
Diêu Kiệt gật đầu :
- Đi đông dễ khiến người chú ý!
Lý Ngọc Côn khoác tay :
- Tôn giá hãy đi trước!
Diêu Kiệt nhẹ gật đầu, quay người đi ra.
Nào ngờ chàng vừa quay người, ba người đứng hai bên đột nhiên tuốt đao khỏi vỏ, ánh thép loang loáng, chia ba đường thượng trung hạ cùng lúc tấn công Diêu Kiệt, chiêu thức hết sức hung hiểm.
Diễn biến quá đột ngột, Diêu Kiệt giật mình kinh hãi, nhưng không nao núng, trường kiếm chớp nhoáng ra khỏi vỏ, quét ra đón tiếp ba ngọn kim đao đang bổ tới.
Không chờ binh khí chạm nhau, ba gã đại hán đột nhiên triệt chiêu thu thế, tung mình lui ra.
Nhưng Diêu Kiệt không thu kiếm, sau khi đẩy lùi ba người trước mặt, nhanh nhẹn xoay người, trường kiếm lại quét ra.
Bởi chàng đã từng trải qua nhiều trận chiến, biết rõ khó đối phó nhất vẫn là Lý Ngọc Côn ở sau lưng.
Quả nhiên, “keng” một tiếng, trường kiếm đã va chạm với kim đao trong tay Lý Ngọc Côn, nếu chậm một chút là cái đầu của chàng đã bị Lý Ngọc Côn bổ đôi rồi.
Sau tiếng binh khí chạm nhau chát chúa, Diêu Kiệt chỉ cảm thấy người khẽ chấn động, nhưng Lý Ngọc Côn thì bị bật lùi ba bước.
Kim Đao Minh bốn người không vung đao tấn công nữa.
Diêu Kiệt cũng dừng tay lạnh lùng hỏi :
- Vậy là có ý gì?
Lý Ngọc Côn cười khảy :
- Tôn giá tự biết!
Diêu Kiệt lắc đầu :
- Xin tôn giá hãy nói rõ!
Lý Ngọc Côn lại cười khảy :
- Tôn giá định đánh lừa tại hạ rời khỏi khỏi đây rồi thừa cơ hạ thủ hành hung phải không?
Diêu Kiệt rúng động cõi lòng, lạnh lùng quát :
- Ai nói thế?
Lý Ngọc Côn nhếch môi cười trừ :
- Nếu muốn người không biết trừ phi mình đừng làm.
Diêu Kiệt ánh mắt sắc lạnh quét nhìn, chợt động tâm trầm giọng hỏi :
- Người nào vừa mới đến đây?
- Không người nào cả.
Diêu Kiệt cười khảy :
- Cửa sổ không đóng, rõ ràng là có người vừa mới đến đây báo tin với tôn giá. Bằng không trời gió thế này, tôn giá không bao giờ mở cửa sổ.
Lý Ngọc Côn giọng sắc lạnh :
- Có người đến hay không, tôn giá không cần thắc mắc.
Diêu Kiệt cười khảy :
- Tôn giá không nên trúng kế ly gián của kẻ khác, hãy suy nghĩ kỹ là hơn.
Lý Ngọc Côn chau chặt mày, ngẫm nghĩ hồi lâu mới nói :
- Nếu tôn giá quả có thành ý thì hãy ở đây bàn bạc, còn như bất tiện thì cũng xin để cho các vị huynh đệ cùng đi.
Diêu Kiệt cười mai mỉa :
- Kim Đao Minh phải cậy đông người mới có thể thủ thắng ư?
Lý Ngọc Côn lắc đầu :
- Không phải vậy, đao pháp của Kim Đao Minh là phải bốn người phối hợp.
Diêu Kiệt cười nhạt :
- Vậy thì tại hạ xin cáo biệt.
Lý Ngọc Côn nhướng mày cười khảy :
- Phải chăng gian tế bị bại lộ nên tôn giá rút lui?
Diêu Kiệt cười khỉnh :
- Việc này tuyệt đối không thể tiết lộ với người ngoài, đã có kẻ thứ ba xen vào thì hai ta khỏi bàn bạc gì nữa. Tuy nhiên,, nhân tiện đây, tại hạ muốn khuyên tôn giá vài lời!
- Xin cứ nói.
Diêu Kiệt nghiêm giọng chậm rãi nói :
- Qúy minh định chiêu binh mãi mã, khuếch đại môn hộ, nên cần phải có tài lực. Nhưng với thục lực của quý minh, phen này e rằng sẽ hoài công.
Còn nếu tôn giá muốn có được một phần thì nên tìm một người hợp tác. Khi nào tôn giá nghĩ thông, hẵng tìm tại hạ bàn tính.
Dứt lời, quay người đi thẳng ra khỏi phòng.
Lý Ngọc Côn vội lớn tiếng nói :
- Tôn giá hãy khoan!
Diêu Kiệt vừa đi vừa nói :
- Tại hạ sẵn sàng chờ đợi đại giá.
Ra khỏi khu nà phía Đông, Diêu Kiệt thật muốn trở lại phòng Tiêu Nhất Phong, nhưng chàng chợt động tâm, bèn đi thẳng ra khỏi khách điếm Trường Phát.
Diêu Kiệt lòng quay như chong chóng, chân cũng không ngừng phóng đi, chẳng mấy chốc đã đến Phong Lâm Độ.
Lúc này chàng đã sinh lòng ngờ vực, nên dọc đường luôn luôn ngoảnh lại nhìn, xem có người theo dõi hay không.
Nhưng chỉ thấy ánh nắng chói chan, bốn bề không một bóng người.
Sau khi xác dịnh chắc chắc không có kẻ theo dõi, Diêu Kiệt mới tung mình lên trên vách núi.
Chân vừa chạm đất, Cẩm Y Đạo Phàn Cửu đã từ trong khe núi chui ra.
Diêu Kiệt chẳng nói chẳng rằng, ngồi xuống trên phiến đá cạnh khe núi.
Phàn Cửu nóng lòng hỏi :
- Thế nào? Lý Ngọc Côn không trúng kế ư?
Diêu Kiệt nhẹ gật đầu :
- Đã có người báo cho y biết trước.
Phàn Cửu sững người :
- Có người báo trước ư? Ai vậy?
Diêu Kiệt trầm ngâm :
- Người đó khinh công rất cao siêu, bằng không chẳng thể nào vượt trước tại hạ.
- Chả lẽ trước khi đến gặp Lý Ngọc Côn, lão đệ đã tiết lộ với người khác ư?
Diêu Kiệt gật đầu :
- Tại hạ có nói với Tiêu thúc.
Phàn Cửu chay mày :
- Ngọc Diện Hiệp Tiêu Nhất Phong ư?
- Vâng, hai cha con ông ấy cũng ở trọ tại khách điếm Trường Ký!
Phàn Cửu trầm ngâm :
- Hẳn là cuộc đối thoại giữa hai người đã bị kẻ khác ở ngoài nghe trộm rồi đến báo với Lý Ngọc Côn.
Diêu Kiệt cười nhạt :
- Tôn giá suy luận như vậy thật là sai lầm.
Phàn Cửu trố mắt :
- Lão đệ nói vậy là sao?
Diêu Kiệt đứng lên, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào mặt Phàn Cửu, trầm giọng nói :
- Sao tôn giá không nói chính Tiêu Ngọc Yến đã đến báo tin với Lý Ngọc Côn?
Phàn Cửu lắc đầu :
- Không thể vậy được!
Diêu Kiệt đanh giọng :
- Vì sao lại không thể?
- Tiêu Nhất Phong là bạn thân của lệnh tôn, lẽ nào lại có hành động như vậy?
- Vậy chứ theo tôn giá thì thế nào mới hợp lý?
Phàn Cửu thở dài :
- Phàn Cửu này tuy lòng dạ trộm đạo nhưng không dám với dạ tiểu nhân đo lòng quân tử.
Diêu Kiệt rắn giọng :
- Nhưng tại hạ lại nghĩ rất có thể là Tiêu Ngọc Yến đã báo tin với Lý Ngọc Côn.
Phàn Cửu chau mày :
- Sao lão đệ lại nghĩ vậy?
Diêu Kiệt nhấn mạnh giọng :
- Dưới sự gạn hỏi của Tiêu thúc, tại hạ đã bị buộc phải thố lộ ra việc đánh lừa chế ngự Lý Ngọc Côn là do ý kiến của tôn giá. Tiêu thúc một mực bảo tôn giá chính là hung thủ đã sát hại tiên phụ, để tại hạ khỏi bị mắc lừa nên đã ngấm ngầm phá hoại, sự suy luận của tại hạ vậy hợp tình hợp lý chứ?
Phàn Cửu lẩm bẩm :
- Nếu đúng như vậy, thì rất đáng lượng thứ, lão đệ không nên trách ông ấy.
Diêu Kiệt gật đầu :
- Lẽ dĩ nhiên!
Ngưng chốc lát, nói tiếp :
- Việc đánh lừa Lý Ngọc Côn bất thành, tôn giá có diệu kế gì không?
Phàn Cửu ngẫm nghĩ một hồi :
- Phàn mỗ định rủ lão đệ cùng đến Thất Lý phố xem động tĩnh, lão đệ nghĩ sao?
Diêu Kiệt nhướng mày :
- Có động tĩnh gì mà xem?
Phàn Cửu mỉm cười :
- Bắt lấy một tên Kim Đao Minh nữa, tra hỏi xem sao?
Diêu Kiệt đưa mắt nhìn vào mặt Phàn Cửu :
- Tối qua tôn giá chẳng đã thử rồi còn gì?
Phàn Cửu cười gượng :
- Có lẽ lão đệ khá hơn Phàn mỗ cũng nên.
Diêu Kiệt gật đầu :
- Vậy thì đi!
Hai người cùng tung mình xuống vách núi, phóng đi về phía trấn Lạc Hà.
Diêu Kiệt ngạc nhiên hỏi :
- Đến Thất Lý phố phải đi ngang qua trấn Lạc Hà ư?
- Phong Lâm Độ nằm ở phía Tây Lạc Hà, Thất Lý phố ở phía Đông, phải vào cửa Tây thành rồi trở ra cửa Đông, băng qua con phố dài trong trấn Lạc Hà, lát nữa chúng ta phải chia ra mà đi mới được.

Xem tiếp hồi 6 Huyết án Thất Lý phố
Tài sản của boss5011

Ðề tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
, hiep an ma tung

Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™