Ghi chú đến thành viên
Ðề tài đã khoá
 
Ðiều Chỉnh
  #1  
Old 04-08-2008, 03:39 PM
than_long_vn's Avatar
than_long_vn than_long_vn is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 429
Thời gian online: 3 tuần 2 ngày 13 giờ
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Tế Hồn Câu (Đủ bộ)

Hồi 1

Lê hoa kiếp hải đường





Các chủ đề khác cùng chuyên mục này:

Tài sản của than_long_vn


Last edited by kedatinh1974; 04-08-2008 at 03:51 PM.
  #2  
Old 04-08-2008, 03:41 PM
than_long_vn's Avatar
than_long_vn than_long_vn is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 429
Thời gian online: 3 tuần 2 ngày 13 giờ
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 2

Đa tình không di hận



Tài sản của than_long_vn


Last edited by kedatinh1974; 04-08-2008 at 03:52 PM.
  #3  
Old 04-08-2008, 03:49 PM
than_long_vn's Avatar
than_long_vn than_long_vn is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 429
Thời gian online: 3 tuần 2 ngày 13 giờ
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 3

Huyết nhuộm tịch dương hồng



Tài sản của than_long_vn

  #4  
Old 04-08-2008, 04:15 PM
than_long_vn's Avatar
than_long_vn than_long_vn is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 429
Thời gian online: 3 tuần 2 ngày 13 giờ
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 4

Mưa thu gây nỗi đoạn trường



Ánh tịch dương chiếu vào lưng Độc Phách, vì thế khiến mặt anh chàng mờ tối. Sự mờ tối âm u lạnh lẽo, thậm chí mang vẻ kinh dị.
Trước nay thần sắc của Độc Phách luôn tạo cho người một ấn tượng nhưng lúc này mơ hồ khiến khó ai đoán được tâm tính của chàng.
Hiện giờ Ngụy Dung đã bước xuống đê đá.
Từng bước, từng bước đi về phía Độc Phách.
Độc Phách lãnh đạm nói:
- Ta nghĩ đã đủ gần rồi. Ngụy cô nương. Tốt nhất nàng nên dừng lại ở vị trí này. Ta phải báo cho nàng, đối với một người có ý đối địch, ở cự ly này là rất mẫn cảm.
Ngụy Dung không tỏ ra yếu nhược, nói:
- Thế thì sao?
Độc Phách nói:
- Chỉ nhắc nhở nàng. Ngụy cô nương. Nàng đang đứng giữa ranh giới sống chết, đứng ở cửa âm dương?
"Hừ" lạnh, Ngụy Dung trợn tròn hai mắt:
- Ta không phải Bàng Long Tứ Côn, càng không phải thanh gỗ vừa rồi bị mi cắt thành miếng nhỏ. Độc Phách mi không tin xuất thủ thử xem?
Độc Phách lắc lắc đầu nói:
- Nàng còn trẻ tuổi, tính mạng quý giá, tươi đẹp biết bao, sao lại xông pha vào chốn nguy hiểm. Nên biết việc thiên hạ không nên nhúng tay vào. Vì dù có nhiều kinh nghiệm cũng chỉ có lần cơ hội. Sau một lần, tương lai sẽ không có cơ hội khác nữa.
Ngụy Dung rít giọng nói:
- Đừng giả từ bi mèo khóc chuột. HỌ Độc kia, ta chờ mi ra chiêu.
Trên đê đá đột nhiên chuyển đến thanh âm của Ngụy Trọng. Thanh âm hơi run rẩy, trầm trọng.
- Dung muội . . . Dung muội, ta . . . ta có lời muốn nói . . .
Ngụy Dung không ngoảnh đầu lại, cứng rắn:
- Ca ca, muốn rút lui sao?
Ngụy Trung nuốt một ngụm nước bọt, yết hầu không ngừng di động lên xuống. Hắn cố gắng mở miệng nói:
- Dung muội . . . ẩy ý của huynh là . . . có thể nghĩ ra . . . một cách làm khác.
Trề môi, Ngụy Dung chua chát nói:
- Cái gì là cách làm khác? Tình hình trước mắt biến đổi được sao?
Ngụy Trọng sắc mặt trắng bệch, đầu lưỡi như lúi lại:
- Huynh nói là Dung muội . . . huynh nói là . . .
Cắt ngang lời nói của bào huynh, Ngụy Dung cắt lời như pháo nổ:
- Huynh nói là cái chết oan của Bàng Long Tứ Côn coi như xong rồi. Huynh nói là công phu họ Độc quá cao, chúng ta đánh không nổi, đúng lúc hắn nói là cho ta con đường sống nên huynh bảo là chúng ta cứ mặt dạn mày dày về đi nén nhục cầu an mà cứu lấy mạng. Nhân cách tôn nghiêm của một người ném bỏ là xong, phải huynh muốn nói như vậy?
Sắc mặt Ngụy Trọng vừa xanh vừa trắng, tay phải cầm kiếm không ngừng run rẩy, trong nét mặt kinh hoàng mang thêm sự xấu hổ, miệng hắn há hốc mà không nói được lời nào.
Tuy vẫn không ngoảnh đầu lại nhưng Ngụy Dung dường như hoàn toàn hiểu rõ dụ tính của bào huynh. Nàng thở dài một tiếng, giọng nói như hoà pha lẫn oán hận:
- Huynh đừng trách muội ăn nói bộc trực như không biết cảm thông cho nỗi khổ của huynh, không nể nang huynh, kỳ thực lòng huynh nghĩ gì muội đều hiểu rõ. Nhưng mà huynh thử nghĩ xem bọn ta có thể mang nỗi nhục sư môn như vậy trở về sao? Trở về huynh nói thế nào thế nào với Dung Cương đại ca, lại nói thế nào trước mặt phụ thân chứ? Ngụy gia bảo chẳng phải hư danh, huynh lại là thiếu bảo chủ của Ngụy gia bảo, chúng ta mất đi không chỉ những người này mà trên thế nữa, huynh yêu Thuỷ Nhu tỷ tỷ càng phải thể hiện ra giá trị của mình. Bất kỳ hành vi nhu nhược nào cũng đều tổn hại đến hình tượng của một trang nam tử Lời đã nói đến đây. Ngụy Trọng hiểu rõ muốn duy trì hình tượng của một trang nam tử tất nhiên phải gánh vác hậu quả cực kỳ thảm khốc nhưng hổ chết để da người chết để tiếng.
Muội tử là một nữ lưu mà lại còn không chịu nhục huống hồ hắn là một đại nam nhân. Lại là thiếu chủ của Đại gia bảo làm sao có thể nhắm mắt làm ngơ bàng quang bất định, dường như đã sáng mắt ra, vị thiếu bảo chủ cứng rắn ngẩng đầu nói:
- Được rồi, theo ý của muội thì là . . .
ánh mắt của Độc Phách dừng trên gương mặt của Ngụy Dung, nhãn quang vô cùng quái di :
- Ngụy cô nương, ta không thể không nói nàng hoạt bát, lợi khẩu, luận biện thông suốt nhưng nàng cũng biết những lời nói dường như không sai này vẫn là ép bức lịnh đi trên con đường đến hoàng tuyền!
Ngụy Dung dựng mày trợn mắt cứng lạnh nói:
- Đầu có thể rơi, máu có thể chảy, nhưng chí không thể nhục. HỌ Độc kia trong võ lâm thiên hạ không chỉ mình mi mới có dũng khí.
Tay phải Độc Phách giơ cao Tế Hồn Câu, giơ lên rất cao, góc độ hơi nghiêng lên trên, hoàn toàn là một chiêu thức trái với lệ thường, bộc lộ trống trải trưng cung. Chàng triển khai chiêu thức như vậy chỉ có hai nguyên nhân:
một là trong chiêu thức ẩn chứa biến hoá đặc thù, một là khinh thường đối phương cực độ.
Ngụy Dung giận đến giậm chân. Hai thanh đoản mâu màu vàng trên tay rung ra hai vòng cung, mũi mâu xuyên vào trong cung, tốc độ gió rít cực nhanh.
Tế Hồn câu vẫn ngừng ở vị trí ban đầu. Cánh tay phải giơ cao của Độc Phách không có bất kỳ động tác nào, chỉ có sợi xích dưới chuôi đao dường như bị một bàn tay ma vừa vô hình vừa mạnh mẽ đột ngột lay động mạnh sức mạnh mãnh liệt quét ngang. Sợi xích sáng loáng như ánh trăng lưỡi liềm quét lên một vùng bụi bay mù mịt.
Đôi kim mâu của Ngụy Dung bị bật lên mất hẳn phương hướng, kế tiếp là Tế Hồn Câu tốc độ nhanh như điện xẹt. Đao phong quét ngang trên đầu Ngụy Dung, vị trí dường như đã được đao phong định sẵn, ánh quang sáng loáng, hàn khí lạnh lẽo, sức mạnh kịch liệt. Chỉ trong tích tắc mà dung hợp thành một áp lực như bão táp.
Ngụy Dung kinh sợ chỉ thét được nửa tiếng mái tóc mượt mà đã bay khắp bốn phía. Từng sợi tóc mây bay như những sợi tơ đen.
Một luồng sáng bất chợt đâm thẳng vào sau lưng Độc Phách.
Độc Phách thậm chí không chút nhích động, nhưng Tế Hồn Câu đã vút ra phía sau khiến thanh trường kiếm như vật vô chủ bị bạt ra ba thước .
Ngụy Trọng cầm kiếm bị áp lực đánh bật sang bên suýt nữa té nhào.
Tư thế của Độc Phách vẫn như cũ, tay phải cử Tế Hồn Câu rất cao, lưỡi đao hơi nghiêng bất động hình dạng, cơ hồ chàng chưa từng di động vậy.
Mắt nhìn từng sợi tóc mây bay bay rơi xuống. Ngụy Dung cơ hồ không tin đó là sự thật Nàng là Tiểu Phong Linh Ngụy Dung tiểu thư của Ngụy gia bảo, ngay cả một chiêu cũng chưa xuất ra đã rơi vào cảnh tượng khó coi rồi.
Ngụy Trọng đang lảo đảo ra sau mấy bước sắc mặt càng trắng bệch, tướng mạo thảm hại, hổ khẩu tay phải cầm kiếm đã tét ra, từng giọt máu tươi nhỏ xuống. Người hắn run rẩy cực độ chậm rãi thu hồi chiêu thức.
Đôi mắt Độc Phách vẫn khép hờ, chàng chầm chậm nói:
- Còn hứng thú để thử nữa chăng?
Rùng mình một cái, cơ thịt trên mặt Ngụy Dung co giật nhưng miệng vẫn không nhận thua :
- HỌ Độc kia, mi tướng mượn cơ hội này sỉ nhục bọn ta được sao? Huynh muội ta thà chết chứ không phục.
Độc Phách vẫn lãnh đạm nói:
- Đừng nên cứ tỏ ra kiên cường bất khuất như vậy Ngụy cô nương, làm người nên suy nghĩ ít nhiều đến hiện thực. Nếu vừa rồi đao đó của ta không phải cắt lấy tóc nàng mà cắt vào não bộ, hỏi thử nàng còn giữ được những lời nói trên thủ cấp không có cổ của mình chăng?
Ngụy Dung "hứ" một tiếng đột nhiên hét to:
- Ta không nhận ân tình của mi.
Tiếng kêu này tuy không kích động được nộ khí của Độc Phách nhưng đã gọi được hồn phách Ngụy Trọng trở về. Hắn sực tình lại, hình dung kinh khủng đến nỗi như gặp phải quỷ chiêu hồn. Lưỡi như cứng lại, lắp bắp:
- Dung muội . . . Dung muội ! Hãy kiềm chế một chút . . . một chút !
Ngụy Dung nhất thời lẫn lộn cả bi thương lẫn phẫn hận, nước mắt không kiềm nổi đã chảy dài :
- Đại huynh, sỉ diện của Ngụy gia bảo hôm nay hoàn toàn tiêu tan trong tay huynh muội ta.
Ngụy Trọng cố gắng lắp bắp nói:
- Đây cũng không thể . . . đây cũng không thể hoàn toàn trách bọn ta. Dung muội, thắng bại vốn là việc thường của binh gia. Tài nghệ đã không bằng người cũng không phải chuyện dị thường. Trong thiên hạ có anh hùng nào bách chiến bất bại đâu, kể cả Độc Phách ta không tin cả đời hắn không gặp qua thất bại.
Nụ cười bao hàm nhiều ý nghĩa, Độc Phách nói:
- Thiếu bảo chủ, ngươi nói không sai. Thiên hạ không có anh hùng bách chiến bất bại. Độc Phách ta đã từng bại trận nhưng mấu chốt vấn đề là ở chỗ khi bại trận, có phúc phận gặp phải đối thủ từ bi, nếu không tài nghệ không bằng người sẽ biến thành quỷ không đầu.
Nuốt một ngụm nước bọt. Ngụy Trọng hồi hộp không yên hỏi:
- Độc Phách, các hạ có phải chăng là loài giết tận sát tuyệt?
Ngụy Dung hổ thẹn đến nỗi khóc nấc kêu lên:
- Đại huynh!
Độc Phách trầm trầm nói:
- Đúng vậy mà cũng không đúng vậy.
Ngụy Trọng lúc này chỉ lo an toàn tính mạng nào đâu nghĩ đến việc khác nữa. Danh dụ đương nhiên trọng yếu nhưng đem ra so với việc sanh tử trước mắt thì không thực tế.
Vị thiếu bảo chủ này so với bào muội thì hắn luôn nghĩ đến hiện thực vì hắn rất hiểu tính mạng chỉ có một.
- Vậy vậy bọn ta thì sao? Độc Phách, bọn ta là đối tượng gì trong lòng của các hạ?
Độc Phách nói:
- Xin nhị vị tự tiện.
Ngụy Trọng không những không trút một gánh nặng mà còn cảm thấy trong ngực cuồn cuộn một nỗi vui mừng. Hắn gặng hỏi:
- Độc Phách, quân tử nhất ngôn, một lời như núi thái.
Độc Phách nhếch miệng cười:
- các hạ bất tất hoài nghi, thiếu bảo chủ. Nói thực hiền huynh muội từ đầu đến cuối đã làm những việc vô bổ.
Ngẩn người Ngụy Trọng không hiểu hỏi:
- VÔ bổ? Việc gì vô bổ?
Độc Phách nói:
- Ta vốn đâu muốn lấy mạng các ngươi, chỉ là huynh muội các ngươi ép ta xuất thủ nên mới tạo thành kết cục trước mắt. Kết cục này đã nằm trong dụ liệu của ta cho nên ta đã không hạ thủ. Mà hiền huynh muội trải qua thử thách này có thu hoạch được chút nào không?
Đã không có thu hoạch lại nhận phải kết cục khổ ải thiếu bảo chủ nếu chẳng phải vô bổ thì ngươi giải thích ra sao?
Ngụy Trọng lắp bắp nói:
- Nhưng mà . . . nhưng mà . . . trước khi động thủ bọn ta cho rằng có thể có thu hoạch.
Độc Phách nói:
- Việc thiên hạ cần phải nắm chắc. Không thể dua vào phán đoán. Việc liên quan đến tính mạng mà thiếu bảo chủ lại cho rằng.
Ngụy Trọng len lén nhìn muội tử khi thấy hai mắt Ngụy Dung ướt đỏ, nước mắt còn ngân ngấn mà nét mặt lạnh băng. Hình dạng này đủ thấy nàng nhận phải sự nhục nhã to tát.
Nhặt lấy trường kiếm, Ngụy Dung Trọng bước đến kéo bào muội, thấp giọng ôn nhu nói:
- Chúng ta đi, Dung muội . . .
Tia nhìn của Ngụy Dung loang loáng lướt qua đống thi thể bầy nhầy của bọn Bàng Long Tứ Côn rồi lại ngửng trên gương mặt Độc Phách.
Độc Phách cảm thụ thâm sâu sự phẫn nộ và oán hận của vị Ngụy đại tiểu thư này. NÓ rất giống hai lưỡi đao vừa lạnh vừa bén đâm xuyên vào tim.
Vội vã kéo góc áo của bào muội, Ngụy Trọng thê thảm cất giọng:
- Đừng giận nữa, Dung muội. Vạn nhất sự tình biến đổi, chúng ta một chút may mắn cũng không có. Đi thôi, Dung muội, lưu lại núi xanh không sợ không có củi đốt, giữ lại mạng này rồi cũng có ngày trả hận.
Ngẩng mạnh đầu, Ngụy Dung quay người vọt đi không chào Độc Phách thậm chí ngay cả đại ca nàng cũng không màng đến.
Ngụy Trọng ngập ngừng nhìn Độc Phách, ôm quyền thi lễ nhưng cảm thấy không phù hợp chỉ đành lộ ra một nụ cười khổ coi như cáo từ khẩn trương đuổi theo bóng lưng của Ngụy Dung.
Đôi huynh muội này tuy thất bại trở về nhưng coi như vẫn toàn tính mạng. Tình hình này, bảo toàn tính mạng đã là may mắn lắm roi.
* * *
Đêm không trăng không sao. Khắp nơi lại mưa lạnh lẽo lất phất rơi, quất vào mặt người mang hơi lạnh như băng tuyết. Một trận mưa thu, một trận hàn lạnh. Thời gian chậm rãi đi tìm bước .
Dưới chân Bao CÔ lãnh có một tiểu trấn tên gọi Quần Anh tập. Nơi này có tên như vậy vì trên Bao CÔ lãnh là đại trại của Quỷ vương Kỳ. Những nhân vật có quan hệ với Quỷ vương Kỳ thường ra vô tấp nập. Nơi này đương nhiên anh hùng tụ hội. Dần dần gia nhập vào phạm vi thế lực của Quỷ vương Kỳ hình thành một thị trấn bao quanh nơi đó.
Mưa thu bao trùm, trời đất tối đen cũng mờ mịt che khuất ánh sáng đèn trong Quần Anh tập ánh sáng hoàng hôn ảm đạm ngẫu nhiên chiếu xuống màn mưa dày đặc, khiên từ xa xa trông thấy một màn u tịch vô bờ bến. ánh sáng thê lương như ngành ngọn đèn thu trong đêm mưa.
Ngoài sự lãnh lẽo gió mưa của đêm tối, trong ngoài Quần Anh tập lặng yên như chết, không một bóng người, không một tiếng chó kêu. Nhưng có một nơi đặc biệt náo nhiệt, đó là một tửu điếm nằm cuối con đường. Trên cửa treo một ngọn đèn lồng bằng giấy dầu màu hồng. Trên giấy dầu viết hai chữ: Vương Ký.
Nét chữ không phải hạng cao minh.
Bên trong của Vương Ký văng vẳng ra tiếng ăn uống, nói cười sang sảng, tiếng ho tiếng vỗ bàn, tiếng chén đũa pha lẫn tiếng chửi thề.
Quang cảnh vô cùng náo nhiệt.
Bên ngoài cửa dưới chân một cây cổ thụ, Độc Phách đang trầm mặc một mình đứng đó.
Tàn cây âm u che khuất chàng giống như tàn cây đã trói chặt lấy người chàng, nếu không tiến đến sát gần, bất kỳ ai cũng khó phát hiện dưới gốc cây có người đang đứng.
Không gian thời gian như vậy, Độc Phách đương nhiên không thể không có mục đích mà đến nơi gió thổi mưa bay này. Tuyệt đối chàng phải có việc mới đến đây.
Chàng dò hỏi biết được người của Báo phòng thuộc Quỷ vương Kỳ thườn lui tới Quần Anh tập để ăn nhậu.
Bọn chúng có thói quen, trời vào đêm là đến Vương Ký tửu điếm.
Chàng biết Lại Xà tuy có thân phận không nhỏ nhưng chàng không thể xác định hung thủ sát hại Phi Tinh là ai nhưng chàng hi vọng từ đây có thể điều tra ra manh mối.
Đứng dưới gốc cây cổ thụ cành lá um tùm, trong cảnh mưa hàn gió lạnh, chàng chờ đợi hơn một giờ rồi.
Trong Vương Ký khách điếm vang lên tiếng ăn uống huyên náo nhưng chàng không xác định được trong bọn người này có người chàng muốn tìm không. Chàng không xông bửa vào quan sát vì không muốn đả thảo kinh xà hoặc không muốn dẫn đến một biến cố nào.
Chàng vẫn bất động mà chờ đợi.
Đêm càng âm u. Mưa càng không dứt.
"Bình" một tiếng, cửa của Vương Ký tửu điếm bị người ta đá mở ra.
Mấy tên đại hán lảo đảo từ trong bước ra, tiếng nói líu ríu cười đùa. Đủ biết chúng đã uống không ít rượn.
Độc Phách tập trưng nhãn lực từ ngọn đèn leo lét ngoài cửa và ánh sáng mờ mờ từ trong phòng hắt ra. Chàng quan sát bọn người này nhưng rồi chàng thất vọng. HỌ không phải bọn người chàng muốn tìm.
Đột nhiên, hai mắt chàng mở to, chàng thấy rồi. Một kẻ vừa ra cửa đi sau bọn say rượu kia.
Hình dạng như khỉ, đặc biệt mũi lại cao. Tên này thân thể bé nhỏ, miệng nhọn, đôi mắt hi, tóc như những sợi lông vàng nhạt. Nếu không mặc quần áo mà ở cổ cột một sợi dây xích thì không khác gì một con khỉ thật.
Độc Phách không hành động gì chỉ chăm chú nhìn người đó.
Hắn vươn người ngửa mặt ngáp dài, rồi lắc lư đi về phía trước.
Trong tửu điếm không ai bước ra nữa, mà tên giống khỉ kia chỉ cách tên đại hán mấy bước chân. Độc Phách cho rằng chúng cũng là đồng bọn Báo phòng.
Chờ đối phương đi lên mấy bước, ra khỏi ánh sáng của ngọn đèn lồng. Thân hình Độc Phách đã nhẹ nhàng bay đến bên cạnh tên giống khỉ đó.
Nhìn vào hai người giống như đang bá vai nhau đi.
Tên giống khỉ lại đi một đoạn nữa. Trực giác cảm thấy có điều không ổn. Cảm thấy trong đêm tối âm u có một dị vật nào đó đang cùng hắn đồng hành. Những sợi lông tóc vàng sau gáy dựng đứng. Hắn dừng bước quay lùi thì kinh sợ nhảy lùi ba bước sắc mặt kinh hoàng.
Trong đêm tối đối mặt với hắn là một gương mặt như thật như giả. Giống người lại có phần giống quỷ. Không sai đó chính là Độc Phách.
Sắc mặt chàng âm thầm khô lạnh. Mái tóc bạc có những giọt mưa đọng lại nhỏ xuống mặt. Trong mơ hồ giống như những giọt máu.
Miệng há hốc ! Hơi rượu nồng nàn trong miệng đã biến thành từng làn sương trắng bay ra. Sống lưng hắn lạnh toát, đôi mắt khỉ trợn Một luồng nộ khí từ trong ngực xông lên, Phương Cửu Thọ phát giác mình quá nhu nhược Hắn sầm mặt khỉ lại, cứng rắn nói:
- Ta làm gì, mi dua vào đâu mà hỏi? Mi cho rằng mi là ai mà xông bửa vào họ Phương ta hỏi này hỏi nọ. Mi gây phiền nhiều rồi.
Độc Phách thản nhiên nói:
- Mi còn chưa trả lời câu hỏi của ta, Phương Cửu Thọ?
Phương Cửu Thọ lạnh lẽo hừ một tiếng:
- Ta có thể trả lời câu hỏi của mi nhưng không phải nơi này. Hảo bằng hữu, mi hãy theo ta một đoạn đường.
Độc Phách hỏi:
- Đi đâu?
Phương Cửu Thọ ác độc nói:
- Báo phòng của Quỷ vương Kỳ! Mi nghe qua rồi chứ?
"A" một tiếng dài, Độc Phách nói:
- Nói như vậy ta không nhìn lầm. Phương Cửu Thọ, mi quả nhiên là thuộc viên của Báo phòng của Quỷ vương Kỳ.
Phương Cửu Thọ đắc ý cười hăng hắc nói:
- Mi biết thì tốt lắm. Ta không chỉ là huynh đệ của Quỷ vương Kỳ mà còn là một trong mười hai miêu thủ của Báo phòng. Đêm nay mi uống lầm thuốc rồi mới gặp kiếp nạn này.
Chỉ trách duyên số mình không may. Hảo bằng hữu, mi hãy nhận phần số mình đi.
Mục quang Độc Phách nhìn tả, hữu một hồi chàng cảm thấy vừa ý. Trong con hẻm nhỏ tuyệt không một bóng người. Nơi này cách tửu điếm ước có mấy trượng có lẽ không còn thực khách nào.
Phương Cửu Thọ cảnh giác di động thân người, mục quang hung hăng, ồm ồm nói:
- Mi nghĩ là đã đạt được mục đích. Thấy ta đơn thân nghĩ rằng có thể khuất phục được ta chăng? Bằng hữu, đây gọi là thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại chui vào.
Mau theo ta về Báo phòng hai tay khoanh trước ngực .
Độc Phách vô cùng hứng thú quan sát Phương Cửu Thọ rồi không chậm không nhanh nói:
- Phương Cửu Thọ, mi là một tên trong Báo phòng tin rằng mi cũng có chút kiến thức. Lời tục nói thiện giả bất lai, lai giả bất thiện. Mi không nghĩ xem nếu ta không khuất phục được mi sao lại dám đến đây tìm mi.
Phương Cửu Thọ giận giữ nói:
- Sao mi biết có thể khuất phục được ta?
Độc Phách mỉm cười nói:
- Dựa vào kinh nghiệm, nhìn hành động thì biết bản lĩnh của mi. Thế nào Phương Cửu Thọ trước khi chưa nhận lãnh khổ nạn là mi đi theo ta hay là ta đi theo mi.
Trời lạnh như vậy mà trán của họ Phương rịn mồ hôi. Hắn cảm thấy yết hầu khô khốc, tim đập nhanh hơn, trong ngoài cơ thể cảm thấy run rẩy nhưng miệng vẫn nói cứng:
- Ta theo mi đi, mẹ nó. Mi nằm mơ rồi. ở nơi cấm địa của Quỷ vương Kỳ mà mi muốn diệu võ giương oai. Bất kể mi là nhân vật nào cũng đừng nghĩ mình sẽ bình an thượng lộ.
Độc Phách thản nhiên nói:
- Mi đã định chủ ý chưa, Phương Cửu Thọ?
Tim hắn như bị co lại, sắc mặt khó coi:
- Ta không có chủ ý gì để định cả, trái lại chính mi mau mau khấu đầu chịu trói đi.
Độc Phách thối lui một bước, chậm rãi xoè hai bàn tay ra, lòng bàn tay úp xuống, chàng chậm rãi nói:
- Đây là đôi tay của ta.
Nuốt ngụm nước bọt, Phương Cửu Thọ tập trưng phòng bị nhưng cảm thấy có chút lạ lùng:
- Mẹ nó, đôi tay của mi thì sao?
Độc Phách nói:
- Đôi tay này, nhìn trước mắt mà nói vẫn chỉ là một đôi tay không.
Phương Cửu Thọ vừa nghi ngờ vừa phẫn nộ rít lên:
- Dẹp mẹ cái trò giả ma giả quỷ đi, mi không dọa được ta đâu.
Độc Phách gật đầu nói:
- Đương nhiên hiện giờ đôi tay này không dọa được mi nhưng lúc đôi tay này bắt đầu di động nó có thể dọa được mi đó, vì đến lúc đó mi mới biết đây không phải là đôi tay không mà chính là lệnh phù chiêu hồn khiến mi than trời khóc đất không đường mà chạy.
Từng giọt mồ hôi trên trán của họ Phương nhỏ xuống. Hắn nghiến răng nói:
- CÓ bản lãnh cứ xuất chiêu. Ta không thích nghe những lời ba hoa, tà ma ngoại đạo.
Độc Phách nói:
- Thật mi không thấy quan tài không đổ lệ.
Tay phải Phương Cửu Thọ chầm chậm cho vào trong ngực.
Trong bóng tối nhìn dáng Phương Cửu Thọ lộ vẻ hung tàn giống một con khỉ dữ đã bị chọc giận chỉ thiếu không có những tiếng kêu khèn khét mà thôi.
Hai tay Độc Phách từ từ giơ cao, chầm chậm phân ra tả hữu hai bên.
Tay phải Phương Cửu Thọ đang ở trong ngực nhanh nhẹn rút ra. Một luồng hào quang chuẩn xác bắn vào ngực Độc Phách.
Động tác song phương cơ hồ xuất phát cùng một thời gian. Chính xác hơn động tác của Độc Phách so với Phương Cửu Thọ hơi chậm một chút nhưng khởi chiêu chậm mà tốc độ chiêu cực nhanh.
Khi ánh hàn quang trong tay của họ Phương chạm đến trước ngực của Độc Phách thì song chướng phân ra tả hữu của Độc Phách đã nhập lại thành một.
"Hự" một tiếng song chướng của Độc Phách đã chấn động xương ngực nhô lên của Phương Cửu Thọ.
Thanh đoản đao bản rộng cán sừng trâu của họ Phương chỉ cách ngực Độc Phách một khe hở làm sao có thể đả thương được chàng.
Lần này hắn không thể đả thương được Độc Phách e rằng cả cuộc đời hắn không có cơ hội thứ hai. Hắn cảm thấy đôi xương ngực như trứng phải thiết chuỳ, cả thân thể họ Phương té nhào xuống đất. Hắn nghiến răng bật dậy lao đầu vào đối phương. Đoản đao từ dưới đâm thốc lên.
Độc Phách như kẻ nhàn rỗi đứng đó chờ cho họ Phương bổ đến trước mặt, tay trái chàng hơi cong cong thành nửa vòng cung, tóm lấy cổ tay cầm đao vừa lướt đến của họ Phương bẻ gãy "rắc" một tiếng, cùng lúc quật hẳn xuống đất.
Phương Cửu Thọ nghe được từng chiếc xương sườn của mình gãy vụn.
Độc Phách một tay túm lấy mái tóc lông vàng trên đầu Phương Cửu Thọ. Chàng cúi mặt xem kỹ mặt khỉ của họ Phương. Nét mặt hiện lên bao thống khổ đau đớn, nét mặt co rút biến dạng. Chất lỏng nhầy nhụa dưới khóe mũi không biết nước mũi hay nước mưa. Mặt hắn đang méo mó vì đau đớn.
Đoản đao rơi trên đất, nước mưa từng giọt nhỏ xuống rơi trên đất.
Độc Phách thấp giọng nói:
- Thời tiết hôm nay không tốt. Ngày cũng không tốt. Phương Cửu Thọ, coi như mi gặp vận xấu rồi.
Toàn thân co giật không ngừng, hai mắt gần như lồi ra khỏi khoé, vừa kinh sợ vừa đau đớn, hắn rên rỉ :
- Mi, mi muốn làm gì ta?
Độc Phách nói:
- Ta muốn tìm một nơi vắng vẻ, hỏi mấy câu không lấy gì hứng thú. Nếu mi trả lời khiến ta vừa ý, tội của mi coi như chấm dứt.
Hớp hớp không khí Phương Cửu Thọ gắng nói:
- Nếu. . . nếu không thì sao?
Độc Phách dựng chân mày:
- Nếu không, hai xương sườn mi vừa gãy chỉ coi như bắt đầu. Bắt đầu của sự báo ứng.
Chợt cảm thấy một luồng hào khí từ sống lưng chạy vọt lên, Phương Cửu Thọ hoang mang nhìn Độc Phách hỏi:
- Mi là ai?
Độc Phách mỉm cười:
- Nói thật, thuộc hạ Báo phòng của Quỷ vương Kỳ không biết quyền biến, không biết chút linh mẫn. Nếu mi linh mẫn thì đã nhận ra ta là ai rồi.
Tia nhìn của họ Phương từ từ di động. Tử túi da màu đen của đối phương trên lưng đến nét mặt đầy vẻ phong sương thâm trầm. Rồi đến đôi mắt khép hờ, đến mái tóc bạc như tuyết.
Thế là họ Phương cơ hồ sực tỉnh. Hắn không ngừng hổn hển dường như bị người ta đạp chặt xuống đất. Miệng méo xệch cực kỳ kinh khủng miệng lắp bắp:
- Trời . . . mi . . . mi . . . phải chăng là Độc Nhất Đao?
Độc Phách cúi đầu rủ mày như tượng bồ tát:
- Mi biết đó, ta rất thích biệt hiệu này, trước nay rất thích biệt hiệu này.
Phương Cửu Thọ trợn tròn đôi mắt trắng dã, yết hầu rên lên ư ứ như trứng phải chứng phong cuồng.
Tài sản của than_long_vn

  #5  
Old 04-08-2008, 04:51 PM
than_long_vn's Avatar
than_long_vn than_long_vn is offline
Tiếp Nhập Ma Đạo
 
Tham gia: Apr 2008
Bài gởi: 429
Thời gian online: 3 tuần 2 ngày 13 giờ
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 5

U tình vô hạn hận



Thạch động không quá thâm u, có mấy góc khúc khuỷu nên nước mưa bên ngoài không bay vào được, còn có thể che được tia nhìn của người khác.
Trong động khá sạch sẽ, tuy vài nơi có mấy đống phân nhỏ nhưng tình hình trước mắt cũng không thể chọn lựa nhiều.
Thạch động này ở phía sau chân núi Bao CÔ lãnh. Độc Phách tin rằng nơi đây không phải nguy hiểm nhất như người ta nói mà là nơi an toàn nhất Khổ sở chính là Phương Cửu Thọ. Tên miêu thủ Báo phòng này quen thói ăn trên ngồi trước nạt nộ thiên hạ, hôm nay lại rơi xuống chỗ hạ lưu này.
Hắn rút vào một góc động, sắc mặt khô khan vàng vọt, hình dung tiều tụy.
Chỉ cách một đêm mà hắn như già đi hàng mấy năm.
Độc Phách ngồi xổm trước mặt họ Phương, nét mặt phong sương không chút từ bi, tương phản lại là sự nghiêm khắc. Hình dung như vị phán quan chốn Sum La điện.
Tâm can chàng như hóa đá.
Phương Cửu Thọ co giật. Một phần do sương sườn bị gãy đau nên hắn rên rỉ hư hừ theo hơi thở đứt quãng. Từng giọt mồ hôi to trên trán hắn tuôn xuống.
Độc Phách hai tay để trên gối, chàng chậm rãi hỏi:
- Đau không?
Phương Cửu Thọ há hốc miệng khô khốc, da môi nứt nẻ, thấp giọng thều thào nói:
- xương sườn gãy hai miếng, cả xương tay cũng gãy sao lại không đau. Đau thấu lục phủ ngũ tạng.
Độc Phách cười nói:
- Không sai. Đau là lẽ thường, không đau mới khác thường.
Hớp một hơi không khí, họ Phương khổ sở nói:
- Độc Phách. . . muốn hỏi gì mau hỏi đi. Nếu để tình trạng như vầy, nếu mi có từ tâm tha mạng cho ta, ta cũng không chịu nổi nữa.
Độc Phách nói:
- Tên mi là Phương Cửu Thọ, xem ra mạng số trường thọ không thể chết quá sớm. Thoát qua nạn này về sau ắt hẳn số mạng mi lâu dài.
Phương Cửu Thọ rút cổ, méo xệch nói:
- Mi đừng nói lời châm chọc ta. Đáng thương cho ta một thân anh hùng giờ lại phải trải qua sự sỉ nhục này.
Độc Phách hơi ngẩng đầu nhìn lên nóc động lồi lõm, chậm rãi nói:
- Mấy ngày trước đến Túy Thiên Nguyệt tìm ta, trừ mi ra còn hai tên khác là ai?
Phương Cửu Thọ bủn rủn nói:
- Hai tên kia là Lại Xà Thôi Tú và Sơn Sư Bùi Chiến Cửu. . .
Độc Phách nói:
- CÓ một nữ hài tử tên gọi Phi Tinh ở một tiểu thập viện ven bờ suối nơi Đệ Nhất Quải của Thập Thất Quải Khê, người có biết đó là nơi nào, đó là người nào không?
Trong yết hầu dường như vang lên tiếng lụp cụp họ Phương cố khống chế nỗi kinh hãi. Hắn cúi đầu không dám chạm vào tia mắt nhìn của Độc Phách. BỘ dạng như nhận phải sự thiêu đốt vô hình bên trong cơ thể.
Độc Phách lãnh đạm nói:
- Mi còn chưa trả lời câu hỏi của ta, Phương Cửu Thọ.
Nặng nề ngẩng đầu lên, hai mắt hắn nặng nề, khô giọng nói:
- Ta biết mi sẽ hỏi đến việc này, sớm muộn cũng sẽ hỏi đến việc này. . . Sau khi ta biết mi là ai, ta hiểu việc khổ nạn này không tránh khỏi Độc Phách bất động nói:
- Đây không phải là chuyện khổ nạn, Phương Cửu Thọ, mi chỉ cần nói thực là xong ngay.
Nếu mi muốn đổi ngôn xảo ngữ đó mới là khổ nạn. Khổ cho mi và khó cho ta.
Ngần ngừ một lát, Phương Cửu Thọ lúng túng nói:
- Nói thực ta biết có nơi đó, có nữ nhân đó nhưng địa phương đó ta chưa đi qua, nữ nhân đó ta không có gặp qua.
- Phi Tinh chết rồi mi biết chứ?
Phương Cửu Thọ gật đầu như cái máy.
- Ta . . . ta nghe bọn họ nói.
Độc Phách hỏi:
- Nghe ai nói?
Phương Cửu Thọ gắng gượng một hồi, thanh âm hắn vo ve như tiếng muỗi:
- Đầu nhi bọn ta: Thương Ba, Lục Bích Nhân Mị Thương Ba.
Nét mặt của Độc Phách không tỏ ra hỉ nộ gì, dường như chàng chỉ là một người bên ngoài sự việc đi thẩm tra tình hình không liên can tới chàng.
- Thế thì là Thương Ba giết Phi Tinh?
Phương Cửu Thọ âm trầm nói:
- Không phải.
Đôi mắt khép hờ của Độc Phách mở ra rồi khép lại Chàng lạnh lùng hỏi:
- Mi không thể nói với ta là Phi Tinh tự mình chán sống rồi.
Phương Cửu Thọ mặc nhiên không nói, hô hấp càng gấp rút.
Chăm chú nhìn đối phương Độc Phách hỏi:
- Là ai giết Phi Tinh?
Phương Cửu Thọ ậm ừ một tiếng nhăn trán nói:
- Độc Phách, ta tướng mi nhất định phải rõ.
Nếu ta nói nội tình sự việc này với mi, coi như đã lộ bí mật. Theo thân phận ta mà nói, chấp pháp phạm pháp tội càng thêm nặng. Giới luật Quỷ vương Kỳ tuyệt đối không tha, dù có thêm một mạng cũng không đủ đền tội.
Độc Phách cắt lời:
- Ta hiểu.
Phương Cửu Thọ như kẻ vớ được phao, vui mừng nói:
- Nói như vậy, mi không thể ép ta trả lời câu hỏi này rồi.
Độc Phách lắc đầu nói:
- Mi hiểu lầm ý ta rồi. Ta hiểu hoàn cảnh của mi nhưng vẫn muốn mi trả lời. ĐÓ là hai việc khác nhau, không thể gộp chung thành một.
Ngẩn người một hồi, nét mặt họ Phương thê thảm nói:
- Ta cũng không muốn sống nữa rồi, Độc Phách, mi hãy chu toàn cho ta.
Độc Phách nói:
- Trước mắt chưa đến lúc chu toàn cho mi.
Chờ trả lời xong vấn đề, ta cảm thấy vừa ý, sẽ nghĩ cách chu toàn cho mi cũng chưa muộn.
Hiện giờ mi có thể trả lời ta, ai giết Phi Tinh?
Hình dạng Phương Cửu Thọ thập phần thống khổ từng lời nói như móc từ trong lục phủ ngũ tạng của hắn ra:
- Là . . . là . . . Lại . . . Xà . . . Còn có Diêm Tứ CÔ Trượng Nhị Hồng Diêm Tứ Cô.
Từng thớ thịt trên mặt Độc Phách như căng cứng lên, như biến thành đá, thậm chí một sợi gân một mạch máu cũng không có.
Sự lạnh lùng khác thường nhưng tụ sự căm hận cực kỳ kịch liệt. Sát khí kinh tâm động khách.
Phương Cửu Thọ bất giác ho sặc sụa. Hắn cảm thấy toàn thân lạnh buốt, mồ hôi như đọng lại Hắn không biết Độc Phách có đưa hắn vào tử địa không.
Không biết trải qua bao lâu, thanh âm của Độc Phách mới văng vẳng vang lên.
- Chúng giết hại Phi Tinh, ngoài ra còn làm Oâ nhục nàng. Phương Cửu Thọ làm Oâ nhục nàng phải chăng là Lại Xà?
Tằng hẵng một hồi, Phương Cửu Thọ vẫn không xua được giọng run rẩy:
- Đúng đúng đúng vậy. Là . . . là Lại Xà Độc Phách nói:
- Lúc đó Trượng Nhị Hồng Diêm Tứ CÔ cũng ở hiện trường? Lúc Lại Xà làm việc cầm thú như vậy Diêm Tứ CÔ làm gì?
CỐ gắng hé miệng Phương Cửu Thọ gắng gượng nói:
- Diêm Tứ CÔ . . . đứng xem. Đứng một bên xem.
Độc Phách dường như lẩm bẩm cho mình nghe :
- Đứng một bên xem. Một tên nam nhân làm chuyện đồi bại thiên địa kinh tâm, một nữ nhân lại có thể đứng một bên thướng thức sao?
Phương Cửu Thọ lắp bắp nói:
- Mi không hiểu Diêm Tứ Cô. Tính cách mụ không phải bình thường. Mụ. . . trước nay rất thích xem chuyện này.
Nhắm chặt đôi mắt, Độc Phách hỏi tiếp:
- Đêm đó, trừ Lại Xà Thôi Tú, Trượng Nhị Hồng Diêm Tứ CÔ ra bọn thuộc hạ trong bang mi còn có ai ở hiện trường?
HỌ Phương run rẩy nói:
- Còn có đầu nhi bọn ta.
Độc Phách vẫn nhắm mắt:
- Lục Bích Nhân Mị Thương Ba?
HỌ Phương gật đầu không nói.
Tuy Độc Phách nhắm nghiền đôi mắt nhưng dường như thấy rõ được động tác của hắn, càng khiến Phương Cửu Thọ kinh sợ.
Chính lúc này chàng phát ra một tràng cười hăng hắc. Giọng cười quái dị khô đặc.
Chàng vẫn cười.
Đúng là chàng đang cười.
Phương Cửu Thọ lạnh buốt trong lòng, trợn mắt, ríu lưỡi hỏi:
- Độc Phách, mi . . . mi đang cười phải không?
Độc Phách chầm chậm mở mắt.
Trong phảng phất dòng nước mắt long lanh:
- Phương Cửu Thọ, ngươi không biết Phi Tinh là người gì của ta sao?
HỌ Phương vừa định lắc đầu lại vội vã gật đầu hoảng loạn nói:
- Ta cũng nghe bọn chúng nói mới biết.
Thở dài một hơi, Độc Phách thầm thì nói:
- Phi Tinh là nữ nhân của ta. Bọn ta đã hạnh phúc bên nhau mấy năm rồi. Mấy năm nay nàng giống như thê tử của ta vậy. Nấu cơm ta ăn giặt áo ta mặc chờ đợi ta trở về. Bọn ta tương ái đã cùng nhau thề nguyền hứa hẹn.
Những điều nàng cho ta vĩnh viễn nhiều hơn những điều ta cho nàng. Nàng nguyện ý sống cùng ta dù có nhận lấy bất kỳ sự mệt nhọc khổ đau nào, chưa từng cầu mong được chút báo đáp thậm chí ngay cả danh phận nàng cũng không so đo . . .
Ngừng một hồi, chàng đưa mắt nhìn Phương Cửu Thọ mặt đang trắng bệch rồi lại trầm trầm nói:
- Nàng là một nữ nhân tuyệt vời như vậy. . .
Nàng trẻ tuổi hơn ta. Nàng càng có sức sống hơn ta. Ta vốn cho rằng bọn ta sẽ vĩnh viễn bên nhau.
Phương Cửu Thọ như bị thôi miên nhìn Độc Phách. Hoàn cảnh của hắn bây giờ thật không biết ứng phó ra sao mới phải.
Độc Phách lại tiếp tục thì thầm:
- Phi Tinh, nữ nhân tốt như vậy không nên chết sớm, càng không nên chết thảm như vậy.
Ho khan một tiếng, Phương Cửu Thọ lắp bắp:
- Oan có đầu nợ có chủ. Độc Phách, mi phải nên làm rõ, ta chưa hề chạm đến một sợi tóc của nàng.
Độc Phách đột nhiên hỏi:
- Ơù đây có thể tìm ra Lại Xà Thôi Tú và Trượng Nhị Hồng Diêm Tứ Cô?
HỌ Phương nói nhỏ:
- Bình nhật họ thường ở trong Báo phòng chờ lệnh.
Độc Phách nói:
- Hừ! Đây không phải lời thực thì là gì? Ta vào đỡ như rơi vào trừng vây, đầu chui vào lưới nạp mạng cho họ Thương. Ta hỏi mi, trừ Báo phòng, bọn chúng thường nhật có thể đến những nơi nào? Tốt nhất là nơi ở riêng tư của chúng.
Trầm tư một lát, Phương Cửu Thọ nói:
- Chiếu theo quy định luân lưu của Báo phòng, Diêm Tứ CÔ không trực nhật ngày mùng bảy và ngày hai mươi ba. Còn Thôi Tú là hai ngày mười sáu và mười tám. Diêm Tứ CÔ có một tình nhân trú ở Giang ĐÔ trấn, nghe nói là một sát thủ. Thông thường không trực nhật, mụ ta đều đến đó để vui chơi. Thôi Tú cũng không khác nhưng lại không có nơi cố định, thói quen đa phần là đến mấy nhà hàng vùng phụ cận Hậu Sơn câu. . .
Độc Phách hỏi rõ cách đi đến hai nơi đó rồi sắc diện bình thản nói:
- Phương Cửu Thọ, những điều mi nói đều không xảo ngôn chứ?
HỌ Phương nhăn mặt khổ sở nói:
- Độc Phách, bình nhật ai không muốn tỏ ra khí phách, hơn nữa bọn ta đều qua lại giang hồ, ai cũng không muốn mang tiếng bội phản nhưng mà nghĩ kỹ sự tình so sánh với tính mạng, bên nào nặng hơn. Ta vì mạng sống dám nào nửa câu gian dối. Nếu ta gạt mi, không ai bảo đảm được sau này không gặp nhau, lúc đó mi có tha được ta không?
Độc Phách nói:
- Mi nghĩ thật thông suốt.
Phương Cửu Thọ lại lo sợ nói:
- Chỉ mong mi giơ cao đánh khẽ, tha một mạng ngựa này, còn có một việc mong mi ngàn lần giúp đỡ.
Độc Phách nói:
- Việc gì?
HỌ Phương sầu lão nói:
- Những việc vừa rồi giữa ta và mi, mi quyết không nên để lộ phong phanh ra ngoài. Chỉ cần ta để lộ bí mật thì không cần mi lấy mạng ta, bọn chúng cũng đến lóc ta từng miếng thịt.
Độc Phách nói:
- Mi an tâm ta tự biết chu toàn cho mi.
Nhìn trộm thần sắc của Độc Phách, họ Phương hồi hộp nói:
- Nói như vậy, mi đã đồng ý tha mạng cho ta rồi sao?
Độc Phách đứng lên nói rõ ràng:
- Không sai ! Ta tha mi nhưng mi nhớ kỹ nếu mi làm hỏng việc của ta, ta quyết tìm mi tính nợ. Đúng như mi nói trái đất tròn nhất định sẽ có ngày gặp nhau.
Không chờ cho họ Phương trả lời, Độc Phách quay người bước ra ngoài. Tiếng bước chân vang lại, từng tiếng thình thình gõ vào trái tim của Phương Cửu Thọ.
Phúc Thuận đại lộ ở phía nam Đông Quan thành có một tiệm tạp hóa nổi tiếng là Hòa Thăng. Mặt tiền rất lớn nhưng lại rất thâm u.
Hai tên phổ ky coi bên ngoài, việc buôn bán thật tấp nập.
Tiệm này từ bên ngoài mà thấy không khác gì các tiệm tạp hóa khác. Thực sự cũng không có gì khác biệt, cũng lấy vốn cầu lợi, bán mấy thứ tạp hóa nam bắc đều có như củi, gạo, dầu, muối, tương, trà . . . .
Hơi đặc biệt là chỉ lão chủ của Hòa Thăng không phải kẻ buôn bán thông thường. Hắn là Thất Xảo Thương Nam Cung Vũ, nổi tiếng trong võ lâm với thương pháp tuyệt đỉnh.
Nói đến Nam Cung Vũ thật là nhân vật truyền kỳ. Lão là một nhân vật không những đánh thương hay, biết nghĩa khí mà còn có cái tật rất yêu tiền. Việc đạo nghĩa và tiền bạc, lão cho là tương bổ tương hành, đồng hành bất khai.
Đương nhiên, lão có cách làm riêng, và lão cũng kết hợp hai việc một cách thật tuyệt vời.
Mấy mươi năm nay lão tích được rất nhiều tài vật vậy mà hào tình nghĩa khí không suy giảm, đủ biết lão lợi hại như thế nào.
Cho nên Nam Cung Vũ tuy là người trong giang hồ nhưng một phần lại không phải người trong giang hồ, muốn phân biệt lão thuộc hắc đạo hay bạch đạo cũng là một công việc khó khăn Độc Phách hiện đang xuống ngựa, buộc cương và bước vào điếm. Chàng có cái hẹn với Nam Cung Vũ.
Trong điếm, tên phổ ky mặt mày sáng sủa nhưng lộ vẻ mệt mỏi vừa nhìn đã nhận ra chàng. Hắn vội vã buông rơi bao măng khô xuống, ba chân bốn cẳng chạy ra nghênh tiếp, nửa như vui mừng, nửa như trách móc:
- ẩy da, Độc gia của ta! Trông ngày trông đêm cuối cùng ngài cũng đã đến rồi. Lần này sao Độc gia đến trễ mấy ngày, lão gia của tiểu nhân từ sáng đến tối không biết hỏi về Độc gia mấy mươi lần. Vừa rồi lão gia còn ra ngoài cửa điếm, dài cổ trông ngóng một hồi . . . .
Độc Phách cười cười nói:
- CÓ chút việc bên mình, Nam Cung đâu rồi?
Tên phổ ky tên gọi Đắc Bảo.
Đắc Bảo liên tiếp gật đầu, né người nhường đường cho khách nói:
Lão tài phú này chính là Thất Xảo Đao Nam Cung Vũ nổi danh thiên hạ.
Vừa thấy Độc Phách, khuôn mặt đang nhăn nhăn của Nam Cung Vũ bỗng nhiên biến thành hoan hỉ, vội nép qua một bên cho Độc Phách bước vào trong phòng rồi mới ghé tai thầm thì:
- ôi ! Đệ có việc gì vậy? Theo ước định của bọn ta thì ba ngày trước đệ đã phải đến rồi, sao bây giờ mới có mặt? Đệ không phải không biết, cơ hội làm ăn này bức bách như lửa cháy ngang mày. Bọn ta phải ra sức chuẩn bị. Chỉ cần một chút không thỏa đáng thì phí công toi không đáng nói, trách nhiệm gánh vác càng nặng nề hơn. Độc Phách à! Đệ đối với việc khác coi như trò đùa thì không sao, nhưng tuyệt đối đừng để tiền vàng trôi đi !
Ngồi xuống ghế bành, Độc Phách an nhiên tự tại nói; - Chẳng phải đệ đã đến rồi sao, hơn nữa đệ còn chưa làm hư chính sự.
- Độc Phách, trước đây đệ giữ chữ tín, trọng thời gian, lần này đến trễ như vậy ắt hẳn là do tư tình rồi. Nói không chừng có một hồ ly tinh nào đã mê hoặc đầu óc đệ.
Khóe môi Độc Phách trề ra, gượng cười:
- Vốn có một hồ ly tinh vương vấn đệ.
Không chờ Độc Phách nói xong, Nam Cung Vũ cười hắc hắc nói:
- Chẳng cần đệ nói ta cũng biết đó là Phi Tinh cô nương, là Phi Tinh hoạt bát yêu đời.
Độc Phách nói:
- Chính là nàng, nhưng bây giờ không những không hoạt bát, không yêu đời, mà còn lạnh rồi, đông cứng rồi . . .
Ngẩn người, Nam Cung Vũ ngơ ngác nói:
- Đệ nói bậy cái gì vậy?
Độc Phách hai tay vồ hai bên má, mệt mỏi nol:
- Đệ nói Phi Tinh chết rồi, Nam Cung huynh, nàng chết rồi !
Nam Cung Vũ sững sờ, lại không tin là chuyện thật:
- Đây không phải là chuyện đùa đâu, mắng người ta cũng đừng mắng như vậy. Độc Phách!
Nếu Phi Tinh nghe được xem nàng có tha cho đệ không?
Độc Phách cơ hồ như người máy lẩm bẩm nol:
- Đối với Phi Tinh, đệ chỉ có thể yêu nàng chứ không thể mắng nàng. Nam Cung, đệ không gạt huynh, Phi Tinh chết rồi, chết cách đây mấy ngày. Tay đệ tự chôn nàng, chôn sâu Nam Cung Vũ trầm mặc hồi lâu, lẩm bẩm nói:
- Sao có thể thế được? Lần trước gặp nàng vẫn còn tốt đẹp, còn là một cô nương nhảy nhót vui đùa. Tại sao nói chết là chết? Độc Phách, bên trong còn có ẩn tình gì sao?
Độc Phách nói:
- Phi Tinh bị người ta mưu hại mà chết, còn nói rõ hơn thì trước làm hại sau giết chết.
Một kẻ lão luyện thâm trầm như Nam Cung Vũ nghe nói mà cũng suýt nhảy dựng lên, lão trợn mặt, líu cả lưỡi hỏi:
- Cái gì? Trước làm nhục sau giết? Phi Tinh bị người ta trước làm nhục sau giết? Độc Phách đệ xác định?
Độc Phách ngồi trên ghế bành, duỗi thẳng tứ chi, ngả người ra phía sau âm u lành lạnh thì thầm:
- cục diện hôm đó ai nhìn qua cũng có thể xác định Nam Cung huynh, kinh nghiệm quan sát sinh tử của bọn con nhà võ chúng ta . . .
Hít một hơi dài, Nam Cung Vũ nghiến răng:
- Đệ đã điều tra ra kẻ hạ thủ?
Độc Phách gật đầu nói:
- Đã điều tra ra. ĐÓ là hai tiên miêu thủ của Bảo phòng, dưới trướng Quỷ vương Kỳ là Lại Xà Thôi Tú cùng Trượng Nhị Hồng Diêm Tứ CÔ Kẻ chỉ huy là Lục Bích Nhân Mi Thượng Ba, đầu lĩnh của Bảo Phòng. Thực tế kẻ gánh trách nhiệm này chính là Địch Dung Cương, đương gia của Quỷ vương Kỳ.
Nam Cung Vũ nhíu mày nói:
- Độc Phách đệ ! Người của Quỷ vương Kỳ không thể vô duyên vô cớ sát hại Phi Tinh. Đệ đã cùng họ kết mối oán thù gì?
Độc Phách sơ lược kể qua sự tình một hồi, cuối cùng kết luận:
- Bất kể cách làm của gia sư là đúng hay sai, bọn ta đều mong mở đầu thuận lợi, kết thúc tốt đẹp Cho dù kết thúc ở tương lai không được mỹ mãn, bọn ta cũng không mong máu chảy thây rơi. Nhưng Quỷ vương Kỳ đã triển khai mà tử vong, vì thế bọn ta ngoài cách mạng đền mạng không còn cách nào khác. Sự hi sinh của Phi Tinh phải được hồi đáp.
Nam Cung Vũ âu lo nói:
- Quỷ vương Kỳ binh đông tướng nhiều, thực lực cực mạnh. Độc Phách, đệ dua vào tài năng của đệ và lực lượng trong sư môn mà kháng cự được sao?
Độc Phách cười khổ:
- Đành phải đi từng bước, không thể một lúc mà bao trùm được.
Nam Cung Vũ thở dài nói:
- Lão gia đối với việc này cũng không suy nghĩ kỹ, đã vậy kết thông gia không thành lại thành oan gia.
Vẻ mặt Độc Phách biểu lộ sắc diện bất khả kháng chàng chậm rãi nói:
- Huynh biết sư phụ tuổi đã cao như vậy, cả đời chưa từng thích thú chuyện nam nữ. Đệ cũng không từng nghĩ lão nhân gia có một ngày trở nên si tình như vậy, thề chết không hối, mà ân sư phụ như cha . . . Đệ biết nhân duyên không thể dùng biện pháp như vậy mà cưỡng cầu. Nhưng vì hiểu rõ tâm tình của sư phụ, thân làm đệ tử đành phải miễn cưỡng hành sự. Tốt xấu gì cũng phải kết hợp cho lão nhân gia một lần.
Nam Cung Vũ nói:
- Trái lại việc xảy ra mất mạng người e rằng lão nhân gia chưa kịp nghĩ đến.
Độc Phách nói:
- Việc của Phi Tinh đến nay sư phụ chưa biết, nếu có thể, đệ cũng định không cho người biết.
Nam Cung Vũ nói:
- Nếu đệ không cho lão nhân gia biết việc này thì lấy lý do gì để khai sát giới hủy Quỷ vương Kỳ?
Độc Phách nói:
- Mấy năm nay tình hình sức khỏe của sư phụ không tốt, coi như đệ hạ thủ với Quỷ vương Kỳ, nhất là xảy ra giao tranh đệ tự có kế hoạch.
Chuỗi niệm châu bằng gỗ đàn trên cổ tay trái trở vào bàn tay, Nam Cung Vũ bắt đầu đếm hạt châu, bộ dạng như thầm cầu trời phò hộ, lão cực kỳ nghiêm túc nói:
- Độc Phách, phàm làm việc gì phải mưu sự rồi mới hành động, không thể lấy cái dũng của kẻ thất phu. Hơn nữa, đệ lấy ít địch nhiều, lấy nhược thắng cường càng phải phán đoán kỹ lợi hại. Trên dưới của Quỷ vương Kỳ đều không phải là hạng từ bi, một mai rơi vào tay chúng, vạn kiếp khó toàn.
Độc Phách cười thê lương nói:
- Cho nên mấy ngày gần đây đệ tập trưng tính toán mặt này, kết hợp phương thức và thời cơ để hành động. Nhưng trước khi động thủ, việc đầu tiên là lo cho sư phụ an lành, đề phòng trường hợp sao này đào thoát không được Nam Cung, chỗ sư phụ tiêu pha rất nhiều huynh hiểu ý đệ chứ?
Nam Cung Vũ nói:
- Thảo nào đệ nén oán hận đến đây tìm ta.
Độc Phách, ta biết vụ làm ăn này đối với đệ có ý nghĩa trọng đại.
Độc Phách thấp giọng:
- Huynh hiểu là tốt rồi !
Nam Cung Vũ thẳng thắn nói:
- Việc mua bán này, ta không dám chắc mười phần được tám phần, nhưng ít nhất cũng được sáu bảy phần đắc thủ. Độc Phách, đại khái tình hình trong đó đệ cũng biết rồi, nhưng ta nói tỷ mỉ lại cho đệ nghe: ĐỒ vật của Lưu lão Đồng gia ở thành tây chính là đôi Bích Ngọc Uyên ương. Ta đã dò hỏi chính là đồ đệ của Túy Lão Quyền ở Huỳnh Sa Thần ra tay.
Hơn nữa lão Túy Quyền mấy lần tìm người ra giá, nhưng giá đưa ra quá cao nên việc mua bán bất thành. Gần đây, lão lại tìm đến một đại lão quan cho xem bảo vật, lão đã tự động hạ giá xuống một phần. Do hai bên hợp cuộc, vụ mua bán này có thể thành công. Vị lão quan đó định tối ngày mốt đến Hoàng Sa Thần, nên ta mới khẩn trương chờ đệ. Nếu như đệ không đến thì ta cũng một mình ra tay.
Độc Phách bình tĩnh nói:
- Lưu lão bồi dưỡng công lao cho chúng ta bao nhiêu? Huynh và lão đã nói rõ chưa?
Nam Cung Vũ xòe nguyên bàn tay phải ra nói:
- Năm vạn lượng! Con số này đệ có đồng ý không?
Hơi gật đầu, Độc Phách lại hỏi:
- Túy lão ra giá cho vị đại lão quan kia bao nhiêu?
Nam Cung Vũ cười nói:
- Mười vạn lượng! Kỳ thực giá trị của Bích Ngọc Uyên ương không chỉ là con số này, nhưng vì là đồ bất chính nên không thể nâng giá thêm. Túy Lão Quyền nén đau mà ra giá đó Độc Phách nói:
- chừng nào chúng ta lên đường?
- Trưa ngày mai, tới lúc lên đèn thì có thể đến Hoàng Sa Thần. Trước khi trời tối phải đến được nơi trao đổi, đoạt lại đôi Bích Ngọc Uyên ương đó Nếu không, không thể nói rõ là còn phải theo đuổi bao nhiêu dặm đường nữa.
Độc Phách không hỏi gì nữa, trong lúc trầm mặc, thần sắc cơ hồ bất động.
Nam Cung Vũ thế sự lão luyện, đương nhiên lão hiểu lòng chàng lúc này nên cũng không nói nữa, mà chỉ niệm hạt châu trong tay.
Tài sản của than_long_vn

Ðề tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
, , , , , , , , , , , , , , , , te hon cau
Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™