Ghi chú đến thành viên
Ðề tài đã khoá
 
Ðiều Chỉnh
  #1  
Old 03-04-2008, 01:17 AM
ngocvosong1986's Avatar
ngocvosong1986 ngocvosong1986 is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 960
Thời gian online: 1 ngày 14 giờ 25 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 156 Times in 8 Posts
Thiên phật quyển _Cổ Long (Đủ bộ)

Hồi 1

Thiếu Niên Bảo Tiêu

Con đường đồng thổ thẳng tấp giữa thảo nguyên, đến gần một cánh rừng bỗng rẽ ngoặc đâm thẳng vào rừng.
Trời sắp hoàng hôn nhưng cái nắng tháng sáu hình như vẫn chưa chịu tắt, trời nóng bức đến ngạt thở, không một ngọn gió. Bầu trời xanh ngăn ngắt không một gợn mây.
Trên con đường thẳng tắp không một bóng người, từ chân trời bỗng nổi lên một cột bụi màu, trong đám bụi mù ẩn hiện bóng dáng mấy kỵ sĩ.
Ngựa phi như bay thoáng chốc đã hiện rõ năm thớt ngựa, năm thớt ngựa đến gần cánh rừng thì dừng lại.
Lúc này một lão nhân buôn lụa cưỡi trên lưng con la vừa từ trong rừng đi ra, nhìn thấy năm ky sĩ bất giác ngẩn người. Nhưng nhìn thấy mục quang như đao nhọn của năm kỵ sĩ vội vàng cúi đầu ra roi, con la chừng như thất kinh quay người chạy tuốt vào rừng mất dạng.
Kỵ sĩ mình mặc trường bào bằng lụa, trên vạt áo thêu hình kim tiền, người nào người nấy vạm vỡ, thái dương nhô cao, nhìn qua cũng đủ biết là nội gia cao thủ.
Năm kỵ sĩ từ từ thúc ngựa vào rừng, một tên râu quai hàm rậm rì gò ngựa lại, đảo mắt nhìn quanh rồi cất giọng như lệnh vỡ:
- Chỗ này vừa mát mẻ lại vắng vẻ, hay là dừng lại nghỉ một chút đi. Chờ mấy tên tiểu tử tới đây ra tay một cái là lấy gọn. Ha ... Ha ... Ha ...
Dứt lời không chờ đồng bọn phản ứng, gã đại hán tung người xuống ngựa, thân hình gã tuy to lớn nhưng hành động lại linh hoạt dị thường.
Một đại hán cao gầy lên tiếng:
- Hừ, lão nhị mấy năm nay coi bộ bỏ bê luyện tập, mới đi có chút xíu như vậy mà đã mệt bở hơi tai rồi. Đã vậy mở miệng lại ra giọng đại gia, cứ tưởng như thò tay vào túi lấy đồ không bằng.
Đại hán râu xồm cười ha hả nói:
- Đại ca, đệ nói thiệt chứ trời nắng gắt như vậy ai có thuê bao nhiêu đệ cũng chẳng ra khỏi nhà. Ngặt nỗi người ta đãi huynh đệ chúng ta trọng hậu như vậy chừng có chuyện nhờ không lẽ chối từ.
Gã vỗ một chưởng vào mông ngựa cho chạy vào rừng gặm cỏ rồi cười lớn tiếp:
- Đại ca không biết lần này Yên Kinh tiêu cục phái bao nhiêu hảo thủ ...
Bỗng hán tử cao gầy giơ tay ngăn đại hán râu xồm lại, mắt nhìn vào trong rừng vẻ mặt trầm trọng. Ba tên còn lại cũng nhìn theo. Chỉ thấy một hàn sinh đang nửa nằm nửa ngồi dựa vào một cội tùng. Gã hàn sinh chân mang giày rách, nho phục cũng chẳng lành lặn gì hơn, tay cầm một quyển sách rách nát, mắt lim dim chừng như đang say giấc điệp.
Đại hán râu xồm cười ha hả chỉ gã cùng nho:
- Đại ca càng lúc càng cẩn thận thái quá, một gã cùng tử như vậy mà cũng đem lòng úy kỵ.
Đại hán cao gầy nhíu mày phi thân xuống ngựa. Lựa một chỗ mát ngồi nhắm mắt dưỡng thần. Hai đại hán còn lại cũng xuống ngựa ngồi dựa cội tùng nghỉ ngơi.
Đại hán râu xồm cởi bớt nút áo để lộ bộ ngực đầy lông, phẩy phẩy tay tạo chút gió, vừa lẩm bẩm:
- Giờ mà có một chén "Băng chấn mai thang" thì còn gì bằng.
Bất giác gã ngẩn người, bên cạnh gã cùng sinh có một cái chén có nấp bằng sứ, trên nắp đậy còn ngưng đọng mấy giọt nước, đó không phải là thứ Mai thang ướp băng sao ?
Đại hán râu xồm mặt cười cười, đi tới, cố ý đá vào chân gã cùng sinh một cái.
Gã cùng sinh chừng như giật mình, mở mắt ngơ ngác nhìn quanh.. Đại hán râu xồm giờ mới nhìn kỹ mặt gã cùng sinh, tuổi gã hãy còn trẻ, da trắng hồng hào, môi đỏ như son, trông không tương xứng chút nào với nho phục rách bẩn của gã.
Thấy gã cùng sinh tỉnh dậy, đại hán râu xồm chỉ chiếc chén, nhe răng cười:
- Tiểu tử, chén gì vậy ?
Gã cùng sinh vẫn chưa tỉnh hẳn, dụi dụi mắt nói:
- Trong chén dựng mai thang, tiểu sinh ướp băng cả đêm qua, từ trưa tới giờ khát mà chưa dám uống.
- Ha ha ha, mau đưa đây cho đại gia uống, đại gia đang khát cháy cổ đây Gã cùng sinh trố mắt, lắp ba lắp bắp:
- Tiểu ... tiểu sinh còn muốn uống ... chưa thể tặng cho các hạ được ...
Đại hán râu xồm trợn mắt:
- Hừ, bữa nay nhị bá cao hứng mới khách sáo như vậy, bằng không ...
Bỗng nghe đại hán cao gầy quát khẽ:
- Lão nhị ! Im lặng ! Lão tứ, ngươi nghe thử coi phải chúng đến đó không ?.
Một đại hán lập tức áp tai xuống đất nghe ngóng một lát rồi ngẩn lên cười nói:
- Đai ca thật thính tai, chúng đến rồi, có ba xe, chín ngựa, cách đây không xa.
Lúc này đại hán râu xồm không còn lòng dạ nào uống Mai thang nữa lập tức nhảy một bước tới cửa rừng nhìn ra. Quả nhiên đã nhìn thấy bụi bốc cao phía xa xa.
Nhảy một bước trở lại rút dao cầm nơi tay nhìn gã cùng sinh cười lớn:
- Hảo huynh đệ, ngươi ngủ như vậy kể cũng nhiều rồi hãy tránh xa xa ra.
Dứt lời thanh đao trong tay hươ lên một cái, làm gã cùng sinh tái mặt bưng vội chén mai thang đứng dậy, nhưng vì luống cuống làm mai thang bắn ra ngoài ướt cả vạt áo.
Đúng lúc đó thì đoàn xe ngựa cũng vừa xông vào rừng, đi đầu là hai thớt ngựa, ngồi trên ngựa một béo một gầy.
Đại hán rau xồm nhảy một bước ra giữa đường quát lớn:
- Bằng hữu đứng lại, Yên Vân Ngũ Thiên Bá cung hầu đại giá đã lâu.
Mấy tiếng Yên Vân Ngũ Thiên Bá vừa thốt ra, hai đại hán ngồi trên ngựa mắt thất sắc gò ngựa lại.
Đại Hán râu xồm lại quát:
- Mau để xe hàng lại rồi xéo đi, nhị gia sẽ tha mạng cho các ngươi.
Thì ra năm người này là đại đạo danh chấn lưỡng hà Yến Kinh Ngũ Thiên Bá.
Ngũ Thiên Bá vốn là đồng bào huynh đệ, hành tung ngụy dị, võ nghệ lại cao cường, hoạt động ở vùng lưỡng hà đã gây ra không ít sóng gió.
Người béo tròn cưỡi ngựa mới vào rừng là là “Sóc danh bốc” Trịnh Bá Tượng tuy là người của nha môn nhưng vốn xuất thân giang hồ. Lẽ nào không biết đến Yến Kinh Ngũ Thiên Bá.
Trịnh Bá Tượng tuy trong lòng kinh hãi, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh, vội vòng tay thi lễ:
- Tưởng là ai hóa ra là Lệ đương gia, bấy lâu nay không thấy cứ tưởng các vị phát tài rồi không dấn thân trong chốn giang hồ nữa, không ngờ hôm nay được hạnh hội !
Dứt lời vội nhảy xuống ngựa hướng về từng người một thi lễ.
Lão nhị của Ngũ Thiên Bá là Nhị Bá Lệ Văn Báo ngữa mặt lên trời cười cuồng ngạo, khiến Trịnh Bá Tượng không khỏi nổi da gà. Lần này hắn áp giải một món hàng quý giá lại là hàng của quan gia, không ngờ mới tới đây dã gặp phải Yến Vân Ngũ Thiên Bá chặn đường cướp tiêu.
Trịnh Bá Thiên mắng thầm lão tổng tiêu đầu của Yến Kinh Tiêu cuộc, oán lão phái chi một gã tiêu sư miệng còn hôi sữa, gặp phải Ngũ Thiên Bá làm sao mà chống đỡ.
Nhị Ba Lệ Văn Báo lạnh lùng nói:
- Trịnh Bá Tượng ! Ngươi đừng hòng giở cái giọng đó trước mặt nhị gia, biết điều thì liệu đường rút lui đi.
Dứt lời Lệ Văn Báo quay nhìn đại hán cao gầy cười đắc ý:
- Đại ca, tiểu đệ nói có sai đâu Bỗng từ phía sau một thiếu niên xuất hiện quát vang như sấm:
- Đạo tặc cả gan dám chặn đường người của Yến Kinh tiêu cục !
Lệ Văn Báo quay phắt lại đảo mắt nhìn thiếu niên, bất giác phá lên cười ha hả, giọng cười đầy vẻ khinh thị Thì ra thiếu niên tuy diện mạo rất tuấn tú nhưng mình mặc bố y, xem ra như vừa từ thôn dã mới ra, không có chút dáng mạo của một tiêu sư.
Lệ Văn Báo hừ lạnh:
- Hừ tiêu tử ! Ngươi không muốn sống nữa thì cũng kiếm cách khác mà chết, chứ gì phải bức Lê nhị gia ra tay !
Trịnh Bá Tượng nhìn thấy thiếu niên không khỏi mắng thầm:
- “Bộ dạng ngươi ma cũng dám khiêu chiến với Yến Vân Ngũ Thiên Bá ! Thật không ngờ Yên Kinh tiêu cuộc danh chấn giang hồ lại phái một tên tiểu tử đi bảo tiêu !” Bụng nghĩ vậy nhưng Trịnh Bá Tượng lại tính kế khác, cười tươi nói:
- Lệ đương gia, món hàng này tuy là hàng của quan gia, nhưng trách nhiệm hộ tống là của Yến Kinh tiêu cục, Lệ đương gia không tin thì nhìn tiêu kỳ khắc biết.
Vừa nói vừa chỉ tay ra phía sau, chì thấy trên ba cỗ xe đều có cắm một lá cờ thêu một bàn tay đen sì sì, vừa nhìn đã biết đó là dấu hiệu Yến Kinh tiêu cuộc, nó đại diện cho Thiết chưởng Nhữ lão tiêu đầu.
Thiếu niên cười lạnh một tiếng đưa tay ra sau rút soạt thanh trường kiếm, chỉ thấy hàn quang rờn rợn.
Trường kiếm vừa tuốt khỏi vỏ, Lệ gia huynh đệ và Trịnh Bá Tượng đều biến sắc, cả gã cùng sinh không ai để ý tới cũng lộ vẻ kinh dị, không ai lường được một thiếu niên nhà quê lại có được thanh bảo kiếm như vậy.
Thiếu niên kiếm giơ cao trước ngực, mắt trừng trừng nhìn Lệ Văn Báo, giọng lạnh lùng:
- Các ngươi muốn cướp tiêu phải hỏi thanh kiếm này trước.
Lão đại của Ngũ Thiên Bá, Lệ Văn Hổ là người thâm trầm, thấy tình hình đột biến vội bước lên trước Lệ Văn Báo cười nhẹ nói:
- Nhị đệ của ta hồ đồ, có mắt mà không nhận ra cao nhân, Lệ Văn Bá xin cáo tội trước.
Dừng lời, hắn liếc một cái sắc lẹm về phía Trịnh Bá Tượng:
- Có điều bằng hữu liều mình cho loài ưng trảo của nha môn thật không đáng chút nào.
Thiếu niên cao giọng:
- Triển Bạch này kiến thức thô lậu không hiểu được những lời các hạ nói. Có điều chuyến tiêu này Nhữ lão tiêu đầu đã giao cho tại hạ, nhất định phải đi đến nơi. Chư vị bằng hữu nếu coi trọng tại hạ thì xin nhường lộ bằng không ...
Lệ Văn Báo quát lớn:
- Bằng không thì sao ?
Hắn vốn tính nóng như lửa tuy thấy thiếu niên có thanh bảo kiếm xem ra lai lịch không tầm thường nhưng hắn không nhịn được nữa hươ đao xông tới chém xéo một đao tấn công thiếu niên xưng là Triển Bạch.
Triển Bạch trụ thế, trường kiếm hươ lên, giữa bang ngày mà chỗ trường kiếm lướt qua như thấy mang theo hàn quang rợn người.
Lệ Vân Báo không dám để đao chạm kiếm đối phương, vội đổi thế, một chiêu “Thiên Phong cuồng tiếu”, vẽ một vòng tránh đường kiếm đồng thời công tiếp về phía Triển Bạch, đao pháp không những tinh thục lại còn dũng mãnh phi thường.
Nào ngờ Triển Bạch ăn mặc thô thiển nhưng thân thủ lại rất linh hoạt, không chờ chiêu thế của Lệ Văn Báo tới nơi, hơi rùn người, một chiêu "Phụng Hoàng triển dực" nhằm giữa vùng đao ảnh sấn tới. Lệ Văn Báo thất kinh ngửa người lui về một bước mới tránh được thế công của đối phương, nhưng tay ướt mồ hôi lạnh.
Chỉ mới qua hai chiêu, Lệ Văn Hổ không khỏi nhíu mày, hắn đã nhận ra Triển Bạch sử dụng chẳng qua là Tam Tài kiếm pháp, thứ kiếm pháp dùng để luyện ở các võ đường nhỏ, giang hồ kiếm khách chẳng ai thèm dùng, bởi đó là thứ kiếm pháp rất tầm thường. Có điều do thiếu niên này sử dụng, không những thân pháp, lộ số rất cao minh mà thời gian bộ vị lại dùng rất chính xác lại thêm có lợi thế của thanh bảo kiếm, xem ra nhị đệ không phải là đối thủ của đối phương Lệ Văn Báo vừa mới thất thủ, nộ hỏa càng cao chỉ nghe hắn gầm lên một tiếng, phóng tới trước “vù, vù” liên tiếp công hai đao.
Triển Bạch tuy đã chiếm thế thượng phong nhưng vẻ mặt vẫn bình thản không lộ vẻ kiêu ngạo, mắt mở lớn nhìn thẳng vào thanh đao của đối phương. Thấy Lệ Văn Báo như hổ đói xông tới, bước xéo hai bước tránh thế công đồng thời một chiêu trong Tam Tài kiếm pháp thích thẳng vào đầu vai Lệ Văn Báo.
Cứ như vậy qua chưa được mười chiêu Lệ Văn Báo mình đã ướt mồ hôi, hơi thở hổn hển, đã bắt đầu thấy bại tướng.
Lệ Văn Hổ thấy nhị đệ, sắp bại đến nơi đồng thời hắn cùng đã nhìn ra Triển Bạch tuy vô công không kém, nhưng kiếm chiêu rất tầm thường, chứng tỏ không phải là đệ tử của cao nhân, chẳng qua do hắn khổ luyện lâu ngày nên Tam Tài kiếm mới đạt đến mức thuần thục như vậy mà thôi. Lúc này Lệ Văn Hổ không còn cố kỵ gì nữa, phất tay ra hiệu, đồng thời miệng kêu lớn:
- Huynh đệ, mau hợp lực hạ tên tiểu tử này trước !
Lệ gia huynh đệ chỉ chờ lệnh của lão đại, lập tức xông vào. Chỉ thấy kiếm quang rợp trời, toàn bộ nhắm Triển Bạch công tới.
Triển Bạch lập tức rơi vào thế hạ phong, chỉ còn chống đỡ chứ không thể hoàn thủ được.
Hai tên bốc đầu một béo một gầy lúc đầu thấy Triển Bạch thân dũng áp đảo Nhị Bá Thiên trong lòng thầm mừng, giờ thấy tình hình không khỏi đổ mồ hô lạnh Bỗng có tiếng cười sang sảng vọng tới. Lệ gia huynh đệ hơi biến sắc nhưng nhìn kỹ lại thì tiếng cười do gã cùng sinh phát ra.
Vừa cười gã cùng sinh vừa khật khưởng bước qua, một tay cầm chén một tay cầm quyển sách rách nát, chân mang giày nửa trong nửa ngoài, bước đi hai hàn chân không giơ lên khỏi mặt đất, coi không có chút điệu bộ của người luyện võ. Nhưng tiếng cười của gã lại cao vút. Lọt vào tai nghe như tiếng đại hồng chung chứng tỏ nội công cao thâm vô lượng Cả mấy người đang động thủ bị tiếng cười chấn động, không ai bảo ai cùng thu binh khí lui lại.
Gã cùng sinh lúc này cũng đã ngưng cười, ba ngón tay đỡ lấy đáy chén, hai ngón tay giở nắp, đưa lên miệng hớp một ngụm lớn, xong chép miệng cười cười nói:
- Các vị sao không đánh nửa ? Tiểu sinh muốn được thưởng thức năm người đánh một người, xem cách đánh như thế nào để mai mốt biết mà tránh.
Lời nói mang đầy ý vị chọc tức Ngũ Thiên Bá. Lệ Văn Báo làm sao chịu được, gầm lên:
- Tiểu tử ! Ai bảo ngươi xen vào chuyện của người khác, lão gia phải dạy ngươi một bài học !
Dứt lời hươ đao chém xả về phía gã cùng sinh.
Lệ Văn Hổ nhíu mày quát:
- Nhị đệ ! Dừng tay ?
Lệ Văn Báo chưa kịp thu đao, Triển Bạch đã múa kiếm đón thế.
Gã cùng sinh hốt hoảng lùi lại, thấy Triển Bạch đã đón đầu Lệ Văn Báo, gật đầu lia lịa:
- Đúng rồi, người ta có bảo kiếm ngươi không dám đánh, kiếm chuyện với ta làm gì.
Lệ Văn Hổ nhíu mày quát lớn:
- Triển bằng hữu, nhị đệ, xin dừng tay !
Vừa nói vừa tiến lên chắn giữa hai người, đồng thời hướng về phía cùng sinh ôm quyền nói:
- Huynh đệ tại hạ có mắt không tròng, khộng nhìn thấy cao nhân, xin các hạ xá tội. Nhưng tại hạ có nỗi khó trong lòng xin các hạ đừng nhúng tay vào việc này, sẽ có ngày tại hạ đến quý cư tạ lễ.
Lời lẽ cùng thái độ của Lệ Văn Hổ vô cùng khách khí, nào ngờ gã cùng sinh không nhượng bộ, chỉ làm ra vẻ không dám nhận, nói:
- Tiểu sinh không dám ! Tiểu sinh không dám !
Bỗng gã cùng sinh nhíu mày.
Thì ra trời sắp tối tới nơi mà bên ngoài lại nghe tiếng vó ngựa đến gần.
Lệ Văn Hổ nghiến răng nói:
- Các hạ đã nói vậy huynh đệ tại hạ đành đắc tội.
Dứt lời hắn quắc mắt quét một vòng:
- Chư đệ ! Thời gian e không nhiều nữa, động thủ !
Nào ngờ năm người chưa kịp động thủ, gã cùng sinh đã đứng chắn phía trước, đồng thời tiếng vó ngựa dồn dập, từ cửa rừng xuất hiện ba thớt ngựa.
Ba kỵ sĩ xuất hiện khiến Ngũ Thiên Bá và hai bốc đầu thất sắc. Đi đầu là một lão nhân mình mặc trường bào màu tím, tuổi đã quá ngũ tuần nhưng song mục thần quang rất vượng Lệ Văn Hổ và Trịnh Bá Tượng đồng bước lên kính cẩn thi lễ. Không ngờ lão nhân chỉ hứ lạnh một tiếng không thèm đáp lễ, không thấy lão có động tác gì thân hình đã tung khỏi lưng ngựa lướt đến trước mặt gã cùng sinh khom lưng thi lễ.
Sự việc diễn ra càng khiến cho Ngũ Thiên Bá kinh hãi. Nên biết lão nhân dó chính là một nhân vật giang hồ nghe danh tán đởm, Ma Vân Thủ Hướng Xung Thiên !
Gã cùng sinh cười ha hả, thân hình đứng thẳng lên, song mục xạ thần quang, dáng thư sinh lúc này biến mất.
Gã dùng quyến sách rách chỉ Ma Vân Thủ Hướng Xung Thiên nói:
- Hướng lão ca đến thật đúng lúc Yến Vân Ngũ Thiên Bá đang định hà hiếp ta, nếu chư vị đến trễ, mạng ta kể xong rồi.
Hướng Xung Thiên quay phắt lại nhìn từng người một trong Ngũ Thiên Bá.



Các chủ đề khác cùng chuyên mục này:

Tài sản của ngocvosong1986


Last edited by ngocvosong1986; 16-04-2008 at 11:51 PM.
  #2  
Old 03-04-2008, 01:29 AM
ngocvosong1986's Avatar
ngocvosong1986 ngocvosong1986 is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 960
Thời gian online: 1 ngày 14 giờ 25 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 156 Times in 8 Posts
Hồi 2

Truy Phong Vô Ảnh


Ánh mắt của Hướng Xung Thiên nhìn tới người nào người ấy lập tức mặt xanh như chàm đổ. Ngày trước lão một mình lãnh đạo Triết Đông Thất gia tiêu cục, một lần đại đạo Thiết Kỵ kim đao Đới Đông Dực chặn đường cướp tiêu, lão chỉ một chưởng đánh chết Đới Đông Dực khiến hắc bạch lưỡng đạo nghe danh không khỏi thất sắc.
Hướng Xung Thiên giọng lạnh như băng:
- Lão khiếu đến chậm một bước khiến bọn cẩu tặc mạo phạm, giờ lão khiếu trói chúng lại chờ công tử phát lạc.
Cùng sinh cười lớn:
- Hướng lão ca ! Ta nói chơi vậy thôi, Hướng lão ca bớt giận.
Dứt lời bước đến bên Triển Bạch, lấy quyển sách vỗ lên vai chàng cười nói:
- Triển huynh, kiếm pháp của Triển huynh khiến huynh đệ bội phục, nếu Triển huynh không chê xong việc ở đây xin dời giá đến hàn xá. Huynh đệ tuy bất tài nhưng rất thích kết giao với giang hồ bằng hữu.
Triển Bạch hơi đỏ mặt, đứng thẳng lưng ôm quyền nói:
- Công tử quá khen, Triển Bạch nhờ công tử giải vây, ân đức này sẽ không bao giờ quên, mai này nhất định sẽ đăng môn thỉnh giáo.
Cùng sinh gật đầu:
- Hay lắm ! Tại hạ cung hầu !
Quay sang Lệ Văn Hổ mỉm cười - Lệ đại hiệp có thể nể tình tại hạ để cho họ đi qua. Lệ đại hiệp nếu có túng quẩn một vài trăm lạng tại hạ sẽ tặng chư vị dùng tạm.
Trịnh Bá Tượng nghĩ thầm, gã cùng sinh này khẩu khí khá lớn, vài trăm lạng mà nói như không, không lẽ hắn là một trong bốn chủ nhân của chuyến tiêu này ?
Lệ Văn Hổ lật đật ôm quyền:
- Công tử dặn dò bọn tiểu nhân nào dám bất tuân, công tử hậu thưởng bọn tiểu nhân không dám nhận, chỉ xin công tử cho biết tôn danh đại tánh để bọn tiểu nhân về thưa lại với chủ nhân.
Cùng sinh đảo mắt một vòng cười nhẹ:
- Không ngờ Lệ đương gia mà cũng có chủ nhân, xin hỏi quý chủ nhân là ai ?
Hướng Xung Thiên giọng băng lạnh:
- Công tử không cần nói nhiều với bọn này, chỉ cần dặn dò chúng không được động đến tiêu xa là được rồi, khách sáo với chúng càng làm chúng thêm hống hách.
Yến Vân Ngũ Thiên Bá dù sao trên giang hồ cũng có chút hư danh, nghe Hướng Xung Thiên nói vậy sắc mặt lúc xanh lúc trắng, nhưng lại không dám phát tác, chỉ lạnh lùng nói:
- Lệ huynh đệ tuy chỉ là giang hồ nhược tiểu, nhưng tệ chủ nhân trên giang hồ cũng có chút danh oai.
Hướng Xung Thiên hừ lạnh ngắt lời:
- Hừ ! Đừng nhiều lời, mau cút khỏi chỗ này về báo lại với tên tiểu tử đó việc này do Hướng mỗ làm, hắn cần gì cứ tìm Hướng mỗ thanh toán !
Lệ Văn Hổ giận xanh mặt, nghiến răng:
- Chư đệ, Hướng tiền bối đã nói vậy, chúng ta đi !
Quay sang Trịnh Bá Tượng cười lạnh:
- Họ Trịnh kia, ngày hôm nay may cho ngươi. Nhưng mấy tiêu xa này không phải huynh đệ ta muốn lấy. Người đó là ai, tự thân ngươi cũng biết, nếu muốn đứng chân trong giang hồ thì liệu hồn mang tới đó, chờ người khác tìm đến thì không dễ nói chuyện như ta đâu.
Mấy lời này tuy nói với Trịnh Bá Tượng nhưng kỳ thực là nhắm vào Hướng Xung Thiên.
Hướng Xung Thiên hành tẩu giang hồ hơn ba mươi năm nay lẽ nào không hiểu được ý của Lệ Văn Hổ, Chỉ thấy thân hình lão nhanh như điện xẹt đến trước Lệ Văn Hổ, Lệ Văn Hổ thất kinh lùi lại, nhưng hắn làm sao tránh kịp. Hướng Xung Thiên chộp một cái túm lấy ngực áo Lệ Văn Hổ, vung tay quát:
- Nằm xuống !
Lệ Văn Hổ tay chân bủn rủn bị ném một cái lăn luôn mấy vòng dưới đất.
Hướng Xung Thiên cười lạnh ; - Tiểu tử ngươi dám cả gan cuồng ngạo trước mặt lão phu, thử coi chủ của ngươi có ba đầu sáu tay thì tìm lão phu báo thù.
Triển Bạch nhìn thấy cảnh tượng trước mắt không khỏi thở dài ảo não.
Sau bao năm khổ luyện những tưởng chàng đã có thể tranh được chút danh vị trên giang hồ đồng thời có thể báo được mối huyết hải thâm cừu. Nào ngờ trước những hào thủ như Hướng Xung Thiên, công phu của chàng chẳng khác nào hạt cát giữa sa mạc.
Lại nghe cùng sinh cười lớn:
- Hướng lão ca không cần phải nóng giận như vậy !
Quay sang Lệ Văn Hổ tiếp:
- Lệ đương gia, tại hạ tuy bất tài nhưng đâu đến nỗi không đủ tư cách nghe tên quý chủ nhân ?
Lệ Văn Hổ lúc này đã đứng dậy nghiến răng:
- Lệ Văn Hổ này ngày hôm nay bị nhục chỉ hận mình học nghệ không tinh.
Hướng tiền bối, tệ chủ nhân ở Nam Kinh, họ Kim, người có giỏi thì tới đó.
Vừa nói vừa giơ bốn ngón tay ra phía trước.
Nghe lời nói và dấu hiệu của Lệ Văn Hổ, Hướng Xung Thiên bất giác hơi biến sắc.
Trong khi đó Trịnh Bá Tượng nghe lạnh toát toàn thân chỉ có gã cùng sinh là phá lên cười ha hả.
Thái độ của gã cùng sinh khiến Lệ Văn Hổ ngẩn người, hắn cứ nghĩ sau khi nghe tên chủ nhân bọn này tất phải kinh hồn bạt vía, chưa biết chừng còn mau mau dâng mấy tiêu xa rồi rút lui nữa. Không ngờ gã cùng sinh chẳng những không kinh hãi ngược lại còn cười ngạo nghễ.
Gã hàn sinh vừa cười vừa đưa chiếc chén sứ ra phía trước ba ngón tay đỡ chén, hai ngón tay mở nắp lên để cho Lệ Văn Hổ nhìn vào !
Lệ Văn Hổ nhìn thấy trong nắp đề mấy chữ.
"An Lạc công tử tối phong lưu" Hạ khoản đề:
"Tranh huynh nhã hứng, Phàm Phi bái tặng".
Chữ chu sa đỏ chót, nét bút như rồng phi phụng vũ.
Lệ Văn Hổ thấy chới với, suýt chút nữa không đứng vững được. Ngước mặt nhìn gã cùng sinh thấy song mục đang nhìn mình chăm chăm, bất giác cúi đầu. Đứng trước An Lạc công tử Vân Tranh, thì chủ nhân của hắn vốn là chỗ dựa rất vững chắc, đã không còn là chỗ dựa chắc chắn nữa.
Cùng sinh cười lớn:
- Lệ đương gia, giờ thì ngươi đã biết tại hạ là ai, về bẩm báo lại với Kim công tử rằng hôm nay ngươi nể mặt tại hạ. Ha ha ha ... Tại hạ với Tường Lân công tử tuy chưa có duyên gặp mặt nhưng ngưỡng mộ đã lâu. Lệ đương gia xin thay tại hạ thỉnh an Kim công tử.
Lệ Văn Hổ chỉ còn cách dạ dạ vâng lời.
Gã cùng sinh cười lớn tiếng:
- Lệ đương gia, việc ở đây coi như đã xong, xin cứ tự tiện ngày sau nếu có nhã hứng xin đến Tô Châu, hàn xá luôn mở rộng cửa đón chư vị.
Lệ Vãn Hổ lại vâng dạ một lúc rồi không ai bảo ai cả năm người cúi đầu rút lui.
Triển Bạch nãy giờ đứng một bên, thấy hết, nghe hết. Nhìn thấy thần thái phiêu diêu, cử chỉ hào sảng của An Lạc công tử bất giác nghĩ lại mình, lòng chàng bỗng trào dâng những cảm xúc khó tả.
Ma Vân Hướng Xung Thiên nhìn theo bóng Yến Kinh Ngũ Thiên Bá khuất dần, cười lạnh nói:
- Tên tiểu tử ở Nam Kinh càng lúc càng tác tệ, công tử ...
Vân Trang cười lớn ngắt lời:
- Hướng lão ca ! Cây càng lớn càng gặp gió mạnh, mấy tên tiểu tử này mười phân có chín là mượn danh Tường Lân công tử để tác oai tác phúc. Những chuyện như vầy ta cũng đã gặp nhiều. Hướng lão ca chắc cũng còn nhớ Lữ lão lục gây sự Ở Chấn Giang rồi, cũng lôi tên của ta ra đó sao ? Nếu không phải Phàm lão gia biết chuyện, chắc ta cũng khó tránh khỏi thị phi.
Ma Vân Thủ tuy vẻ mặt có vẻ không đồng tình nhưng miệng cũng tán đồng. Triển Bạch thấy An Lạc công tử tâm lương khoáng đạt không khỏi thầm cảm phục. Vị công tử hào phú bậc nhất Tô Châu, một trong võ lâm tứ công tử quả danh bất hư truyền.
An Lạc công tử quay sang Triển Bạch mỉm cười:
- Hàn xá ở Tô Châu thành ngoại. Vân Mộng sơn trang, huynh đài có đi ngang Tô Châu nhất định ghé vào hàn xá hàn huyên mộ phen.
Dừng một lát tiếp:
- Còn nữa, huynh đài về đến tiêu cục xin cho tiểu đệ gởi lời thỉnh an Nhữ lão tiêu đầu.
Triển Bạch vừa định trả lời bỗng thấy mắt hoa lên một cái, thanh kiếm trong tay đã bị cướp mất.
Triển Bạch thất kinh nhìn lại, trước mặt chàng đã xuất hiện một lão nhân gầy gò, chính là một trong ba người vào rừng cùng lúc với Hướng Xung Thiên.
Lão nhân cầm thanh kiếm trong tay xăm xoi kỹ lưỡng như đang giám định một món đồ cổ.
Triển Bạch nộ khí xung thiên quát:
- Các hạ là cao nhân phương, nào ? Lấy kiếm của tại hạ là có ý gì ?
An Lạc công tử cũng lộ vẻ ngạc nhiên, xảy nghe lão nhân cất giọng lạnh lùng hỏi:
- Tiểu bằng hữu ! Thanh kiếm này ở đâu ngươi có được ?
Triển Bạch nghiến răng:
- Các hạ không có quyền hỏi !
Dứt lời lập tức xông vào lão nhân, tả thủ một quyền kích vào mặt lão nhân, hữu thủ chộp về phía thanh kiếm trong tay lão nhân.
Chàng tuổi trẻ tính nóng lại thêm bảo kiếm bị người vô cớ cướp mất nên bất kể tốt xấu. Lập tức động thủ.
Nhưng song thủ chàng vừa chớp động mắt bỗng hoa lên, lão nhân đã như biến mất, biết tình hình bất diệu nhưng chàng chưa kịp có phản ứng, mạch môn đã bị đối phương nắm cứng.
Nhìn kỹ lại thì người ra tay ngăn cản chàng chính là An Lạc công tử.
An Lạc công từ cười lớn:
- Huynh đài không nên nóng nảy !
Triển Bạch ngẩn người thu tay lại lúc đầu chàng cứ ngỡ An Lạc công tử nổi danh trên giang hồ chẳng qua nhờ vào đám thực khách trong Vân Mộng sơn trang, nào ngờ công lực của An Lạc công tử lại lợi hại đến như vậy Tuy biết võ công của mình còn kém rất xa đối phương nhưng không vì thế mà chàng chịu nhục, nghiến răng nói:
- Vân công tử ! Nếu các hạ có ý thích thanh kiếm này chỉ cần các hạ nói một tiếng tại hạ sẵn lòng hai tay dâng tặng, hà tất phải hành động như vậy !
Mấy lời nói này nói với An Lạc công tử có thể nói là lời chỉ trích rất nặng nề, tuynhiên An Lạc công tử chỉ mỉm cười nói:
- Huynh đài hiểu lầm rồi !
Quay sang lão nhân:
- Hoa lão ca, mau trả kiếm lại cho người đừng để người hiểu lầm !
Dứt lời tươi cười nhìn Triển Bạch - Để tại hạ giới thiệu, vị này là Truy Phong Vô Ảnh Hoa Thanh Tuyền. Huynh đài yên tâm, với danh vọng của Hoa lão ca trên giang hồ, không khi nào lại làm chuyện đê tiện đi cướp đoạt của người !
Bốn tiêng "Truy Phong vô ảnh" thốt ra làm Triển Bạch không khỏi giật mình,bất giác chàng nhìn lại lão nhân một lần nữa. Nếu không phải chàng vừa mục kích quyết không thể tin được một lão nhân tướng mạo rất tầm thường ấy lại là nhân vật danh chấn giang hồ, Thiên hạ đệ nhất thần thâu Truy Phong vô ảnh Hoa Thanh Tuyền.
Không ngờ nhân vật này cũng đã về dưới trướng của An Lạc công tử.
Hoa Thanh Tuyền sắc diện vẫn âm trầm, lạnh lùng cất tiếng:
- Ta hỏi ngươi thanh kiếm này ở đâu ra ? Sư thừa của ngươi là ai ?
Lão nhìn như dán mắt vào Triển Bạch tựa hồ không nghe thấy mấy lời của An Lạc công tử.
Triển Bạch nghiến răng gằn giọng:.
- Hoa lão tiền bối, thịnh danh của các hạ ta đã nghe từ lâu, nhưng không biết các hạ vì lẽ gì lại hỏi ta như vậy ?
Hoa Thanh Tuvền cười lạnh:
- Hừ, nếu ngươi không trả lời thỏa đáng các câu hỏi của lão phu, ngươi sẽ chết không có đất chôn !
Mấy lời của lão khiến những người có mặt không khỏi thất sắc, An Lạc công tử gượng cười:
- Hoa lão ca, ngươi sao vậy ? Lão ca nể mặt ta mà trả lại thanh kiếm cho Triển thiếu hiệp. Bằng không người ta lại hiểu lầm ta có ý đồ chiếm đoạt bảo kiếm.
Hoa Thanh Tuyền mặt lạnh như tiền:
- Vân công tử, Hoa mỗ đắc tội với người trong võ lâm quá nhiều phải đến nương thân với Vân Mộng sơn trang, được công tử đãi như thượng khách Hoa mỗ cảm kích bất tận, công tử muốn Hoa mỗ nhảy. vào lửa mỗ cũng không từ nan. Nhưng hôm nay Hoa mỗ nhất định phải hỏi cho ra lẽ lai lịch của thanh kiếm này ! Lai lịch của thiếu niên này ! Xin công tử lượng thứ.
Dứt lời thân hình lão như một làn khói thoắt cái đã như chiếc pháo thăng thiên phóng lên cao hai trượng hàn quang chớp động "rắc !" một cái cành tùng to hơn miệng chiến đứt lìa, khẽ phát một chưởng, cành tùng bay xa năm sáu trượng rơi xuống đất, xong thân hình lão nhẹ nhàng rơi xuống Lão quét mắt một vòng giọng băng lạnh:
- Ai xen vào chuyện của Hoa mỗ đêm nay, kẻ đó sẽ là tử địch của Hoa mỗ !
An Lạc công tử vốn tính khoáng đạt, vậy mà lúc này cũng không khỏi biến sắc.
Hương Xung Thiên nhanh như chớp phóng đến trước mặt Hoa Thanh Tuyền quát lớn:
- Hoa huynh ! Ngươi điên rồi sao ?
Hoa Thanh Tuyền mắt lóe hàn quang:
- Hướng Xung Thiên, ngươi với ta giao hảo mấy chục năm nay lẽ nào ngươi còn không hiểu. Ngươi nhìn xem thanh kiếm này là thanh kiếm gì ?
Lão càng nói thần thái càng kích động tay cầm thanh kiếm không ngớt run run.
Hướng Xung Thiên bước đến gần nhìn thanh kiếm một lúc rồi như nghĩ ra được điều gì, sắc diện không ngừng biến đổi, miệng lẩm bẩm điều gì không ai nghe rõ.
Triển Bạch sắc diện cũng không ngừng biến đổi, quát lớn:
- Hoa tiền bối, tại hạ đã nói không nói là không nói thử coi một người nổi danh trong giang hồ sẽ làm gì một hậu sinh như ta. Nói cho ngươi biết Triển Bạch này chỉ cần còn chút hơi thở nhất định sẽ đoạt lại thanh kiếm đó.
Song mục Hoa Thanh Tuyền tóe tinh quang rợn người:
- Ngươi nhất định không nói ?
Triển Bạch ưỡn người:
- Không nói thì đã sao ?
Hoa Thanh Tuyền quát lên một tiếng, hàn quang rợn trời, thanh kiếm nhanh như điện xẹt thích về phía Triển Bạch.
An Lạc công tử không nhịn được nữa nhanh như chớp tiến tới đứng chắn trước mặt Triển Bạch, miệng quát lớn:
- Khộng được động thủ !
Hoa Thanh Tuyền vội vận công thu thế, mũi kiếm vừa kịp lúc dừng trước chiếc chén, chỉ cần sai một ly nữa thì chiếc chén đã bị bể nát rồi An Lạc công tứ giở lấy nắp dậy, đỡ lấy mũi kiếm mỉm cười:
- Hoa lão ca nếu muốn động thủ ta cũng không thể cản ngăn, nhưng ít nhất cũng phải nói rõ nguyên do chứ !
Hướng Xung Thiên bước tới:
- Công tử, Hoa huynh làm vậy là có nguyên do, việc này công tử đừng ra tay ngăn cản.
An Lạc công tử từ từ thu tay lại, trong lòng bất giác nổi lên mối nghi vấn khó tả.
Chàng biết Hướng Xung Thiên hành tẩu giang hồ lâu năm, kiến văn vô cùng quảng bác, lão khuyên chàng đừng xen vào việc này tất có nguyên do. Thêm nữa Hoa Thanh Tuyền thường ngày rất điềm tĩnh, tánh tình rất là trọng nghĩa, quyết chẳng vì động lòng tham một thanh bảo kiếm mà lại vô cớ giết người.
Suy nghĩ một lúc An Lạc công tử chậm rãi nói:
- Theo thiển ý của ta, Hoa lão ca nên giải thích rõ ràng rồi hãy động thủ, bằng không việc này truyền ra ngoài thanh danh của Hoa lão ca sẽ bị tổn thương không ít.
Đại trượng phu quang minh lỗi lạc, có gì mà không thể nói ra ?
Tài sản của ngocvosong1986


Last edited by ngocvosong1986; 17-04-2008 at 12:06 AM.
  #3  
Old 03-04-2008, 05:15 AM
ngocvosong1986's Avatar
ngocvosong1986 ngocvosong1986 is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 960
Thời gian online: 1 ngày 14 giờ 25 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 156 Times in 8 Posts
Hồi 3

Tại Sao Tự Vẫn


Hoa Thanh Tuyền nghe An Lạc công tử nói ra vậy, thở dài ảo não nói:
- Công tử nói vậy Hoa mỗ cũng không biết sao hơn.
Lão lại thở dài nhìn qua Hướng Xung Thiên:
- Hướng huynh, ngươi là người hiểu rõ ta, hay là ngươi thay ta nói ra để khỏi đau lòng.
Dứt lời song mục lão bỗng lóe lên những tia hàn quang rợn người, cao giọng nói:
- Sau khi nói rõ việc này, nếu chư vị thấy hành động của Hoa mỗ là hồ đồ, Hoa mỗ sẽ tự vẫn để tạ tội !
Lão vừa dứt lời, Triển Bạch run bắn toàn thân, gương mặt anh tuấn của chàng hoàn toàn biến dạng, da mặt không ngớt giật giật, chứng tỏ chàng bị kích động đến cực điểm.
Hướng Xung Thiên thở dài:
- Hai, ba mươi năm về trước có một vị võ lâm hào kiệt, cả đời hành hiệp, anh minh lỗi lạc. Trong giang hồ bất luận là ai trong hắc bạch lưỡng đạo, chỉ cần là người biết trọng nghĩa khí thì dù ít dù nhiều cũng có chịu ân huệ của vị hào kiệt này. Trong vòng trăm năm trở lại đây có thể nói trong võ lâm không một ai có được đức vọng cao vời như chàng.
An Lạc công tử buộc miệng kêu lên:
- Tích Lịch kiếm Triển Vân Thiên ?
Theo từng lời kể của Hướng Xung Thiên, thân hình Triển Bạch rúng động từng hồi, đến khi An Lạc công tử kêu lên mấy tiếng chàng đột ngột tung người chạy vào rừng.
Nhưng thân hình chàng vừa chớp động thì Hoa Thanh Tuyền đã quát lớn một tiếng, thân hình lão như ma ảnh hiện ra trước mặt Triển Bạch.
Triển Bạch biến sắc, nhưng chỉ một thoáng chàng đã quay đầu chạy về hướng khác. Nhưng chàng làm sao nhanh bằng Truy Phong Vô Ảnh, chỉ nghe toàn thân tê tái, không còn chút sức lực cử động nữa.
Hoa Thanh Tuyền nắm ngựa áo chàng ném trở về chỗ cũ. Vì thân hình chàng không còn cử động được nữa nên đành để cho đối phương ném lăn dưới đất.
An Lạc công tử nhìn thiếu niên lăn cù dưới đất, lòng thầm tiếc rẽ, lúc đầu chàng cứ nghĩ thiếu niên này là người tiết nghĩa, kiên cường thà chết không chiu nhục, bởi vậy mới ba lần bảy lượt ra tay yểm trợ. Thậm chí còn có lòng lôi kéo về dưới trướng.
Nào ngờ vừa nhắc tới tên Tích Lịch kiếm Triển Vân Thiên, thiếu niên này lập tức tìm đường đào tẩu.
Hoa Thanh Tuyền lạnh lùng lên tiếng:
- Vân công tử, giờ thì công tử đã rõ rồi chứ ? Với thanh Vô Tình kiếm này năm xưa Tích Lịch kiếm đã thi ân cho không biết bao nhiêu người, nhưng ông trời thật bất công bắt Triển đại hiệp phải chết oan chết ức. Hoa mỗ từng thọ ân tái tạo của Triển đại hiệp. Ngày ấy nơi Động Đình hồ, Triển đại hiệp thảm tử. Hoa mỗ khổ công mười mấy năm trời vẫn không tìm ra chút manh mối của hung thủ. Nay Triển đại hiệp linh thiên khiến xui Hoa mỗ tìm thấy ...
Trong đôi mắt già tràn lệ, lão nghẹn ngào nói không nên lời. Cả Vân Tranh mặt luôn luôn nở nụ cười giờ cũng không khỏi u ám.
Bỗng song mục Hoa Thanh Tuyền chợt quắc lên dữ dội, lão khom lưng giải khai huyệt đạo cho Triển Bạch, thanh kiếm chỉ ngay yết hầu chàng, gằng giọng:
- Tiểu tử, lời ta nói ngươi đã nghe hết rồi. Giờ thì ngươi nói sư thừa ngươi là ai ?
Thanh kiếm trong tay lão run run, bích quanh run rẩy lão nghiến răng:
- Nếu ngươi còn không chịu nói thì lão phu sẽ lấy máu ngươi để tế vong linh Triển đại hiệp.
Triển Bạch sụp quỳ xuống dập đầu ba cái trước mặt Hoa Thanh Tuyền.
Hành động của chàng khiến mọi người có mặt tại hiện trường không khỏi kinh ngạc.
An Lạc công tử thở dài tiếc rẽ lắc đầu quay người bước đi.
Trên gương mặt của Hướng Xung Thiên cũng lộ vẻ xem thường, không ngờ thiếu niên này lúc đầu thì ngoan cường giờ bỗng trở nên nhu nhược, tham sinh úy tử.
Hoa Thanh Tuyền cũng ngẩn người thu kiếm lại.
Chỉ thấy Triển Bạch lấy từ trong ngực áo ra một túi vải, hai tay dâng lên trước mặt Hoa Thanh Tuyền, thái độ cực kỳ cung kính.
Hoa Thanh Tuyền tiếp lấy giở ra nhìn vào bên trong, bất giác song mục lão mở to, đứng tròng, thần thái lão trông rất khủng khiếp, toàn thân run lẩy bẩy, gương mặt lão biến dạng, không nói được lời nào.
Lúc này An lạc công tử và Hướng Xung Thiên đã quay mặt bước đi được hơn trượng, bỗng hai người nghe Hoa Thanh Tuyền phát lên tràng cười như cuồng loạn, rồi trở kiếm cắt vào yết hầu. An Lạc công tử và Hướng Xung Thiên vừa quay lại đã thấy máu tươi tràn ướt ngực áo, hai mắt lão trợn trừng trừng chứng tỏ lão căm phẫn đến cùng cực, chiếc túi vải rơi xuống đất, từ trong túi vải rơi ra một mảnh vải không biết bằng chất liệu gì, có điều mảnh vải như bị xé ra từ một vạt áo, màu đã ố vàng.
Thân hình Hoa Thanh Tuyền từ từ gục xuống.
An Lạc công tử và Hướng Xung Thiên đứng chết lặng tại chỗ, không ai cử động, không ai lên tiếng nói, sự việc diễn diến quá ly kỳ, quá nhanh, trên gương mặt hai người vẫn còn đọng nét kinh hoàng.
Không biết bao lâu sau, An Lạc công tử mới hoàn hồn bước tới lượm mảnh vải lên, mảnh vải không có chữ, cũng không có bất kỳ một vết tích nào, có điều chất liệu vải hơi khác với các loại nhiễu lụa bình thường mà thôi.
Không ai hay biết là ánh tà dương đã tắt từ lúc nào, trăng đã bắt đầu ló lên khỏi ngọn cây ở đằng đông, một cơn gió lạnh thoảng qua, khiến mọi người không khỏi rùng mình. An Lạc công tử chuyển mục quang nhìn qua Triển Bạch, chỉ thấy chàng đứng chết lặng, sắc mặt trắng như tờ giấy, nỗi kinh hoàng còn đọng trong mắt.
Hướng Xung Thiên bước đến gần đỡ thi hài Hoa Thanh Tuyền lên, lòng lão ngổn ngang trăm mối. Giao tình với Hoa Thanh Tuyền mấy chục năm, lão biết rõ tánh tình của lão hữu, nếu không phải do một sự kích động đến cùng cực không khi nào Hoa Thanh Tuyền lại phải tự vẫn. Nhưng mảnh vải kia có một ma lực gì mà đến Hoa Thanh Tuyền phải tự vẫn ?
Bỗng lão nhanh như chớp xuất chưởng nhắm ngay ngực Triển Bạch, nhưng thật bất ngờ Triển Bạch vẫn đứng bất động. Chưởng Hướng Xung Thiên đánh ra giữa chừng đột ngột biến thành trảo, nhanh như chớp nắm chặt Mạch Môn Triển Bạch, gằn giọng quát:
- Việc này nghĩa là sao ?
Đến lúc này Triển Bạch mới từ từ thoát khỏi cơn mê, quay nhìn Hướng Xung Thiên bằng cặp mắt vô hồn, lắc lắc đầu.
Hướng Xung Thiên vận lực siết chặt, song mục như hai luồng điện nhìn xoáy vào mắt Triển Bạch:
- Ngươi là ai ? Mảnh vải này là vật gì ?
Cánh tay Triển Bạch bị siết đau đến nỗi mất hết cảm giác nhưng chàng không kêu la một tiếng, chỉ một mực lắc đầu.
Chàng biết trong túi vải ngoài mảnh vải kia ra còn có mấy vật nữa, chàng đã từng xem đi xem lại nhiều lần nhưng chàng thật tình không hiểu được đó là vật gì, và biến cố vừa rồi khiến chàng cũng như bao người khác, vô cùng kinh ngạc, chàng không ngờ mấy vật này lại có một ma lực khủng khiếp như vậy.
Hướng Xung Thiên tăng thêm mấy thành công lực. Triển Bạch không chịu nổi rên khẽ một tiếng, chàng biết chỉ cần đối phương tăng thần lực nữa thì cánh tay chàng sẽ bị tàn phế, nhưng chàng không thể thốt lên lời van xin Xảy thấy An Lạc công tử bước tới nhẹ nhàng kéo tay Hướng Xung Thiên ra khỏi tay Triển Bạch, đồng thời nhìn chàng hỏi:
- Huynh đài họ Triển, không biết có phải là hậu nhân cua Tích Lịch kiếm Triển đại hiệp ?
Triển Bạch đứng thẳng người lên:
- Tại hạ vô năng chỉ sợ làm nhục tiên nhân nên không dám nhắc tới danh hiệu người.
An Lạc công tử mỉm cười:
- Vậy thì phải rồi. Nếu huynh đài không phải là hậu nhân của Triển đại hiệp khi nào lại cúi mình trước Hoa Thanh Tuyền.
Triển Bạch thở dài:
- Tấm lòng của Hoa tiền bối đối với tiên phụ tại hạ ba lạy thật, không đủ báo đền trong muôn một.
Hướng Xung Thiên nhíu mày chỉ mảnh vải:
- Nói vậy mảnh vải này lai lịch thế nào ?
- Mảnh vải này ... thật tình tại hạ cũng không biết tại sao lại dẫn đến kết cục này.
Nếu biết trước tại hạ quyết chẳng đưa cho Hoa tiền bối làm gì.
An Lạc công tử tươi cười.
- Huynh đài là kẻ chính nhân quân tử, tại hạ hoàn toàn tin tưởng vào lời giải thích của huynh đài, hơn nữa sự việc quá ly kỳ mà kiến văn của mấy người chúng ta chưa đủ để phân định ...
Dừng một lát An Lạc công tử cúi người lượm thanh kiếm lên tiếng:
- Thanh kiếm này quả là một báu vật trong võ lâm, giang hồ bằng hữu chắc không ít người nhận biết lai lịch của nó, huynh đài mang kiếm trong người muốn giữ bí mật thật không dễ.
Triển Bạch gật đầu:
- Tại hạ sức yếu thế cô sống lang bạc giang hồ, hôm nay có duyên hội ngộ với công tử tại hạ lấy làm vinh hạnh có điều tại hạ bất tài không. thiết làtn sao để báo đáp được ân tri ngộ của công tử.
Dứt lời giơ tay định đón lấy thanh kiếm.
Bỗng có tiếng cười sang sảng vọng lại một bóng người như quỷ ảnh xẹt ngang cất tiếng như chuông ngân:
- Vậy thì thanh kiếm này để ta cất giữ dùm cho !
Thinh âm càng lúc càng xa dần, mấy tiếng cuối cùng đã ở xa hơn mười trượng.
Đương nhiên thanh kiếm ở trong tay An Lạc công tử đã bị người kia cướp mất rồi. Thân thủ nhanh nhẹn kinh nhân, không chỉ Triển Bạch mà cả Hướng Xung Thiên, An Lạc công tử cũng không kịp nhìn rõ mặt mũi đối phương ra sao. Kẻ này không những võ công cao diệu mà cũng rất táo gan, dám ngang nhiên cướp đồ ngay trước mặt hai trang tuyệt thế cao thủ.
Vân Tranh và Hướng Xung Thiên đồng quát lớn, tung người đuổi theo.
Triển Bạch cũng vội vàng phóng người lướt đi mặc kệ tiếng kêu réo của nhóm người bảo tiêu rộn lên sau lưng.
Triển Bạch giở hết khinh công đuổi theo nhưng đến cả bóng dáng của An Lạc công tử và Hướng Xung Thiên chàng cũng không thấy !
Cắm đầu chạy một lúc chàng đã ra khỏi rừng, bên ngoài tứ bề dã nguyên vắng lặng kéo dài đến chân trời, trăng soi vằng vặc bốn bề không thấy một bóng người.
Triển Bạch dừng chân, quay người đón ngọn gió đêm thổi tới để mong tìm lại sự bình tâm. Nhưng trong lòng chàng trăm ngàn ý nghĩ lộn xộn không đầu không đuôi.
Tại sao Hoa Thanh Tuyền lại tự vẫn ? Những vật trong túi vải ẩn chứa một bí mật gì ? ý nghĩ của chàng trở ngược lại những ngày cũ ...
Đã lâu lắm rồi, lúc chàng hãy còn là một đứa trẻ vừa mới hiểu biết được ít nhiều, vào một đêm trung thu trăng sáng, chàng và mẫu thân đang trông ngóng phụ thân trở về. Và phụ thân chàng trở về nhưng không phải mang theo những tiếng cười như những lần trước mà thân hình phụ thân đầy những thương tích.
Tuy việc xảy ra đã mười mấy năm nhưng những hình ảnh như vẫn còn mới nguyên trong tâm não. Hình ảnh phụ thân mình bê bết máu, đầu tóc rũ rượi, loạng choạng bước vào nhà gọi chàng đến gần và đưa cho chàng một túi vải, bên trong có một mảnh vải được xé ra từ một vạt áo, một viên thiết đạn và một vật giống như đồng tiền cổ đồng thời nói ra mấy cái tên, dặn phải đi tìm những người đó và đưa túi vải cho những người đó xem. Lúc đó hơi thở của phụ thân đã yếu lắm, người run run chỉ thanh kiếm - Ngươi cố gắng ...
Chưa kịp nói hết câu thì người đã tắt thở. Lúc ấy chàng hãy còn nhỏ, nhưng chàng cũng ý thức được phụ thân chàng không phải hạng người thường. Vì vậy chàng càng đau đớn khi thấy phụ thân chết thảm, lúc trút hơi thở cuối cùng gương mặt người còn đọng nét đau đớn tột cùng:
- Ngươi cố gắng học võ công rồi dùng thanh kiếm này báo thù cho phụ thân.
Bỗng chàng lẩm bẩm nói tiếp câu nói phụ thân chàng nói chưa trọn.
Câu nói này mười mấy năm nay không lúc nào quên, đồng thời cũng làm chàng đau khổ không ít.
Trước kia chàng cùng mẫu thân chưa hề bước chân ra giang hồ nên không biết đến một ai trong võ lâm, võ lâm Trung Nguyên cũng không ai hay biết Tích Lịch kiếm Triển Vân Thiên lại có thê tử. Điều này có lợi cho chàng vì không sợ bị cừu nhân truy sát nhưng cũng tai hại vì không được ai trợ giúp.
Thế là mẫu tử chàng lưu lạc rày đây mai đó với ước vọng có thể học được tuyệt thế công phu để trả thù nhưng họ đã thất vọng, và mẫu thân chàng cũng ra đi vĩnh viễn sau những tháng ngày đau khổ. Còn lại một mình chàng chịu đựng không biết bao nhiêu nỗi khổ nhục khi mới hơn mười tuổi đầu đã phải vừa lăn lộn kiếm sống vừa tìm học võ công. Nhưng võ công chàng học được chỉ là thứ võ công tầm thường. Tuy chàng có tư chất tốt, luyện tập rất chăm chỉ, nhưng võ công chàng chỉ thuộc hạng tầm tầm.
Rồi chàng lại lưu lạc xin vào làm việc tại Yến Kinh tiêu cuộc đến nay.
Bởi vậy giờ đây chàng vừa giận vừa thẹn lại tự trách mình vô dụng, chẳng những cừu gia chưa thấy chút tâm hơi mà đến cả di vật của tiên phụ cũng không giữ nổi.
Bốn bề vắng lặng, chỉ có tiếng gió đêm và tiếng côn trùng nỉ non Triển Bạch không còn phân biệt phương hướng nữa, cứ cắm đầu bước đi. Chàng đang mong An Lạc công tử lấy lại được kiếm trả cho chàng:
Bỗng chàng nghe sau lưng có tiếng động lạ, nhưng chưa kịp quay lại thì chàng đã nghe lạnh toát toàn thân, phía sau lưng chàng in dưới đất có một bóng người khác.
Bỗng nghe có tiếng quát:
- Ngươi tiết lộ hành tung của lão phu, lão phu đánh chết ngươi !
Triển Bạch bủn rủn tay chân, lại thêm một sự hiểu lầm phiền toái nữa, chàng đâu có làm tiết lộ hành tung của ai.
Quay phắt lại. trước mặt chàng là một lão nhân vừa mập vừa lùn đang giơ chưởng đánh vào bóng lão in dưới đất Bình ! Một tiếng đất cát cỏ dại văng tứ tung, dưới đất hiện ra một hố sâu hoắm.
Chừng như chưa nguôi giận lão đánh thêm một chưởng nữa.
Triển Bạch đứng ngây người mặc cho đất cát văng đầy mặt. Chỉ trong một thoáng sau bóng lão nhân dưới đất không còn ra hình thù gì nữa.
Lão nhân lúc này mới cười lớn chỉ hố đất nói:
- Thứ đồ này có đánh chết cũng đáng lắm. Tiểu tử, ngươi thấy có đúng không ?.
Đến lúc này Triển Bạch mới nhớ ra lão nhân này là một trong ba người vào rừng sau cùng, cùng với Hoa Thanh Tuyền và Hướng Xung Thiên.
Tài sản của ngocvosong1986


Last edited by ngocvosong1986; 17-04-2008 at 12:11 AM.
  #4  
Old 03-04-2008, 05:17 AM
ngocvosong1986's Avatar
ngocvosong1986 ngocvosong1986 is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 960
Thời gian online: 1 ngày 14 giờ 25 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 156 Times in 8 Posts
Hồi 4

Thần Bí Mỹ Phụ


Triển Bạch chưa kịp đáp lời, lão nhân đã nói tiếp:
- Tiểu tử, ngươi đưa cái túi vải cho lão phu coi thử trong đó có vật gì mà khiến cho Hoa lão tiểu tử phải táng mạng. Ha, nếu lão phu mà cũng có một túi như vậy thì còn gì bằng.
Triển Bạch nghe nói thất kinh lùi lại:
- Đây là di vật của tiên phụ, lão tiền bối lượng thứ.
Lão nhân hừ lạnh.
- Hừ, ngươi có đưa hay không ?
Lão nhân tính tình bất thường, lúc thì cười cười lúc thì mặt lạnh như tiền, ánh mắt trông như mắt rắn.
Triển Bạch lạnh người, chàng nhớ lại lúc nãy lão phát chưởng đánh vào bóng lão dưới đất thần thái lão cũng giống như lúc này.
Thấy Triển Bạch cứ đứng ngẩn ra đó, lão nhân chừng như không còn nhẫn nại được nữa, từ từ bước lên.
Triển Bạch xưa nay chưa từng biết sợ, không hề tránh né bất kỳ việc gì nhưng đêm nay chàng gặp phải nhiều chuyện lạ kỳ, biết mình đang đối diện với một nhân vật cực kỳ khó đối phó nên định giở chước đào tẩu:
- Vãn bối có việc phải đi đây !
Dứt lời quay đầu lủi vào rừng.
Nào ngờ chỉ nghe hừ một tiếng, lão nhân đã đứng chắn trước mặt:
- Tiểu tử, ngươi muốn chạy ? Trước mặt Phí Nhất Đồng mà muốn chạy, tiểu tử ngươi đừng nằm mơ !
Triển Bạch tuy bước chân vào giang hồ không lâu, nương nhờ ở Yến Kinh tiêu cuộc nên các việc trong giang hồ, các nhân vật có chút danh vọng đều đã nghe qua.
Mấy tiếng Phí Nhất Đồng lọt vào tai khiến chàng bủn rủn tay chân. Bởi nhân vật này võ công rất cao cường mà tính tình cực kỳ cổ quái, không ai có thể biết trước lão sẽ làm gì và không ai hiểu nổi tại sao lão lại làm việc đó.
Triển Bạch đảo mắt một vòng, bỗng động linh cơ, chỉ bóng Phí Nhất Đồng dưới đất, nói:
- Phí tiền bối, tên đáng chết kia lại đến rồi !
Phí Nhất Đồng quắc mắt nhìn qua bóng lão, từ từ giơ tay lên. Triển Bạch mừng thầm, nào ngờ lão thu chưởng về cười ha hả nói:
- Đến cũng mặc kệ hắn, lão phu không mắc mưu tiểu tử ngươi.
Dứt lời lão xông tới như tia chớp.
Triển Bạch quát lớn một tiếng nhằm mặt đối phương đẩy một chưởng, nhưng chàng bỗng thấy mắt hoa lên một cái, chưởng đánh vào khoảng không, đồng thời nhìn thấy Phí Nhất Đồng đã ở ngoài hai trượng tay cầm chiếc túi vải của chàng.
Triển Bạch vừa tức vừa thẹn, chưa kịp có phản ứng gì thì Phí Nhất Đồng đã quay lưng đi vào rừng, một tay cầm túi vải tay kia đưa đưa vào trong túi ...
Triển Bạch gầm lên một tiếng xông lên, vận toàn lực nhắm lưng Phí Nhất Đồng, song chưởng quất tới. Phí Nhất Đồng không quay lại, nhưng sau lưng lão như có mắt, nhẹ nhàng tránh song chưởng chí mạng của Triển Bạch, tiếp tục đi vào rừng. Vừa đi vừa lẩm bẩm:
- Hừ, tiểu tử này đúng là đồ điên, trong túi toàn là đồ chơi trẻ con.
Vừa nói lão vừa vứt từng món từng món một xuống đất, rồi đột ngột tung người nhảy lên, một tay nắm lấy một cành cây, tay kia lấy túi vải móc vào một nhánh nhỏ.
Triển Bạch ngẩn mặt nhìn lên, cách mặt đất khoảng ba trượng, thân hình Phí Nhất Đồng đung đưa tựa như một mớ bông vậy. Quát lớn một tiếng chàng vận lực nhảy lên nhưng chỉ với tới chừng hai trượng rồi rơi trở xuống.
Phí Nhất Đồng cười ha hả lộn người ngồi lên trên cành cây nhìn Triển Bạch té nằm dưới đất, dáng điệu rất đắc ý Triển Bạch nộ hỏa xung thiên, bất kể hậu quả lại vận lực nhảy lên.
Lần này thì khá hơn một chút, nhưng cũng không sao với tới được cành cây thì đã hết đã rơi trở xuống.
Phí Nhất Đồng vỗ tay cười ầm lên, bỗng lão rơi xuống đất.
Triển Bạch thấy vậy ngầm vận lực chờ sẵn, định lão vừa rơi xuống là công một chưởng chí mạng. Nào ngờ thân hình Phí Nhất Đồng trong không trung bỗng lộn một cái như chiếc pháo thăng thiên vọt lên ngồi trở lại trên cành cây, cười lớn nói:
- Tiểu tử ngươi mà lên được đến đây, lão phu sẽ trả lại túi cho ngươi.
Triển Bạch thấy khinh công của lão xuất thần nhập hóa như vậy, biết lão quái nhân này tuy ngôn hành có hơi điên điên khùng khùng nhưng võ công cao thâm vô lượng, chàng bỗng nghĩ lại mình bấc giác máu nóng như trào sôi trong huyết quản, nam nhi đại trượng phu không thể thấy khó mà nản lòng.
Chàng lập tức phóng đến gốc cây leo lên, bên taivẫn còn nghe tiếng cười liên miên bất tuyệt nhưng càng lúc càng xa. Triển Bạch nhìn lên, quả nhiên cành cây đã trống không nhưng chiếc túi vẫn còn đung đưa trong gió.
Leo tiếp lên mấy thước nữa, chàng với tay, không tới. Bất giác chàng lại giận mình sao lại bất tài đến như vậy. Chàng lấy thế phóng một cái chộp được chiếc túi vải nhưng không kịp nắm cành cây, thân hình rơi xuống đất đánh bịch một cái, đau điếng.
Đến khi chàng ngồi lên kiểm tra lại thì chiếc túi đã trống rỗng, các di vật của tiên phụ không biết đã biến đi đàng nào. Trong một thoáng, tất cả những oán hờn uất ức chất chứa trong lòng bấy lâu nay đồng trào dâng lên cổ họng, chàng gầm lên một tiếng vang động cả rừng đêm rồi cắm đầu chạy, không biết chạy đi đâu để làm gì nữa.
Chạy được một lát, gió lạnh tạt vào mặt làm chàng bình tâm trở lại, sự thể đã như vầy mình đành phải nhẫn nhục sống qua ngày để chờ thời cơ trả thù cho phụ thân.
Nhất định phải sống bằng bất cứ giá nào, dù có khổ nhục như thế nào cũng phải chịu đựng bởi bây giờ chàng không sống cho riêng mình nữa, chàng còn có trọng trách bên mình.
Lúc này Triển Bạch đã hoàn toàn tĩnh tâm, mới phát hiện ra chàng đã trở lại nơi gặp An Lạc công tử lúc chiều. Qua bao nhiêu bất trắc chàng cảm thấy mỏi mệt, liền ngồi dựa gốc cây ven đường nghỉ ngơi. Gió đêm mát rượi nhè nhẹ thổi tới làm Triển Bạch ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Chàng mơ màng trở lại những ngày ấu thơ, thấy mẫu thân đang nhẹ nhàng lay chàng dậy, chàng mơ màng nghe giọng nói dịu dàng của mẫu thân:
- Ngủ trong sương trong gió như vầy ngươi không sợ cảm lạnh hay sao ?
Triển Bạch ngỡ ngàng mở mắt ra, đứng trước mặt chàng là một trung niên mỹ phụ, ăn mặc rất hoa lệ đang dùng ánh mắt ấm áp nhìn chàng, ánh mắt mà từ khi mẫu thân qua đời chàng không còn được nhìn thấy nữa.
Thấy chàng mở mắt, trung niên mỹ phụ mỉm cười đôn hậu:
- Còn trẻ tuổi mà không biết quý trọng tính mệnh mình chừng lớn tuổi có hối cũng không kịp.
Âm điệu nghe vừa thân thiết vừa rầu rầu của người gặp nhiều điều không như ý trong cuộc sống.
Triển Bạch đứng dậy, chàng vốn là người chí tình chí nghĩa, thấy mỹ phụ với mình tuy không quan biết nhưng lại có sự quan tâm như từ mẫu, bất giác cảm động khôn cùng, định nói mấy lời cảm kích nhưng ấp úng mãi không nên lời.
Mỹ phụ thấy thái độ chàng như vậy, bất giác thở dài nói:
- Nam tử hán chí tại bốn phương, lẽ nên ngang dọc bên ngoài mới phải, có điều ... thấy ngươi hình dung tiều tụy chắc bỏ nhà đi đã lâu, ta thấy ... ngươi nên về nhà đi.
Dứt lời nhìn Triển Bạch một cái nữa mới quay người bỏ đi.
Triển Bạch nghe mắt cay xè, buột miệng nói:
- Ta không có nhà ...
Mỹ phụ mới đi được mấy bước, nghe vậy liền quay lại thìn thật sâu vào mắt Triển Bạch.
Triển Bạch phóng tầm mắt ra ngoài đường thấy bên ngoài dừng một cỗ xe ngựa trang hoàng lộng lẫy, hai bên có bốn võ sĩ mang kiếm ngồi trên ngựa, tên nào tên nấy đều nhìn chàng với ánh mắt không mấy thiện cảm.
Triển Bạch khẽ nhíu mày:
- Phu nhân có việc xin tự tiện, những lời vàng ngọc của phu nhân tại. hạ xin ghi nhớ.
Mỹ phụ thở dài nói:
- Trên đời này người không có nhà không hiếm, ngươi còn trẻ không nên tự Oán tự trách, đời người có biết bao điều tốt đẹp đang chờ ta hưởng. Con người được sinh ra mang trong mình nhiều món nợ, nếu tự hủy hoại tính mệnh mình không những mắc tội với song thân mà còn mắc tội với trời đất nữa, ngươi nên nhớ lời ta.
Dứt lời mỹ phụ quay người bỏ đi lên xe đi mất. Triển Bạch đứng lặng giữa rừng, lời nói của mỹ phụ cứ văng vẳng bên tai, ánh mắt dịu dàng như còn đọng mãi trong trí.
Bỗng có tiếng vó ngựa dồn dập.
Triển Bạch ngẩn mặt nhìn lên, đã thấy ba tên võ sĩ theo hộ vệ mỹ phụ lúc nãy trở lại. Đến trước mặt Triển Bạch cả ba ky sĩ đồng gò cương xuống ngựa.
Triển Bạch lấy làm kỳ, không biết ba tên này trở lại làm gì.
Ba tên vừa xuống ngựa chẳng nói chẳng rằng xăm xăm bước tới trước mặt Triển Bạch sắc mắt đầy sát khí. Vừa tới nơi lập tức chia ra ba lộ bao vây Triển Bạch.
Triển Bạch thất kinh lùi lại hai bước dựa lưng vào gốc cây, giơ chưởng thủ thế.
Ba tên đại hán cười lạnh múa chưởng tấn công.
Triển Bạch võ công không cao, trong tay lại không có kiếm, thêm nữa mệt mỏi suốt đêm qua chưa kịp hồi phục, nên vừa giao thủ đã bị rơi vào thế hạ phong. Nhưng chàng vốn tính quật cường, thấy đối phương vô duyên vô cớ tấn công mình cũng không chịu mở miệng hỏi nguyên do, cứ gắng gượng xem chiêu chiết chiêu hầu bảo toàn tính mệnh.
Ba tên đại hán cười lạnh luôn miệng, ra chiều càng lúc càng mạnh, càng ác hiểm.
Triển Bạch thấy mắt hoa lên một cái, khí huyết đảo lộn, ngực chàng đã trúng phải một chưởng của dối phương rồi. Nhưng chàng cắn răng chịu đau, quát một tiếng công luôn hai thế "Lực phách hoa sơn", "Hoành hổ xuyên tâm", hữu cước một chiêu "Tiến bộ liêu âm" đá vào bụng dưới đại hán bên phải.
Hai chưởng bức hai đại hán kia lùi lại còn đại hán bên phải bị bất ngờ lãnh trọn một cước, thoái lui ba bước mới đứng vững được. Gã vừa đau vừa thẹn, bất thần đưa tay ra sau lưng rút ra một thanh quỉ đầu đao. quát:
- Tên tiếu tử cuồng ngạo, giết chết không tha ?
Dứt lời múa đao nhắm đầu Triển Bạch bổ xuống, hai tên còn lại cũng rút đao tấn công.
Triển Bạch thấy đối phương nhất quyết giết người, tuy kinh hãi nhưng cũng nổi giận bọn người vô cớ hại người. Nhưng lực bất tòng tâm, chàng tránh được hai ba chiêu đã nghe đùi lạnh toát, thân hình cơ hô sụm xuống Chàng than thầm phen này khó thoát khỏi tai kiếp. Nghĩ đến phụ cừu chưa báo mà mình đành phải chết dưới tay bọn vô danh tiểu tốt thật không nhắm mắt. Nghĩ đến đây không biết sức lực ở đâu hỗ trợ, chàng gầm lên một tiếng như con hổ bị thương ngang dọc giữa đao ảnh. Bình ! Bình ! Hai tên bị trúng chưởng thoái lui bốn năm bước mới đứng vững, Trong khi đó tả thủ của chàng cũng trúng một đao rách một đường dài, máu tuôn xối xả.
Bỗng có tiếng vó ngựa gấp gáp vọng lại, có tiếng quát lớn:
- Dừng tay !
Ba tên đại hán thất sắc lùi lại. bỗng thấy bóng người thoáng qua, tiếp đó là ba tiếng "Bốp ! Bốp ! Bốp !" liên tiếp. Bóng người dừng lại, thì ra là mỹ phụ lúc nãy. Trong khi đó ba tên đại hán đồng ôm mặt, tên nào tên nấy má sưng cao lên còn in rõ dấu bàn tay.
Mỹ phụ nhìn ba tên đại hán cười lạnh:
- Bọn nô tài các người càng lúc càng quá quắc, hở một chút là động sát khí, động thủ là giết người. Không trừng trị các ngươi, Mộ Dung gia sẽ suy sụp vì các ngươi.
Ba đại hán dáng khiếp hãi không dám ngẩng mặt lên.
Mỹ phụ chưa nguội cơn giận. quát:
- Còn chưa chịu xéo khỏi mắt ta !
Ba đại hán lui lại bốn, năm bước mới dám quay người chạy đi quên cả ngựa.
Triển Bạch tuy bị trọng thương đau đớn tột cùng nhưng hãy còn tỉnh táo nhìn thấy thân thủ của mỹ phụ chàng không khỏi ngẩn người. Lúc đầu chàng cứ ngỡ mỹ phụ này là thê thiếp của quan gia hoặc ít ra cùng là hào phú một vùng, vốn chân yếu tay mềm.
Nào ngờ, mỹ phụ không những biết võ công mà lại còn là một cao thủ nữa.
Chờ ba đại hán đi khỏi, Triển Bạch gượng lên tiếng:
- Đa tạ phu nhân cứu mạng ?
Mỹ phụ quay lại nhìn Triển Bạch, bất giác kêu lên một tiếng kinh hãi:
- Ngươi. ngươi có biết là ngươi đã lâm trọng bệnh rồi không ?
Triển Bạch gượng cười lắc đầu:
- Tại hạ chỉ bị chút thương ngoài da ...
Mỹ phụ lắc đầu thở dài:
- Ta không nói đến đao thương, lúc nãy ta chưa nhìn ra, giờ mới thấy ngươi đã bị hàn khí nhập thể, lại thêm đao thương ...
Nói đến đây mỹ phụ lại thở dài.
Triển Bạch thấy lòng ấm áp vô hạn, vẻ mặt và ánh mắt hiền hòa của mỹ phụ khiến chàng nhớ đến mẫu thân, trong ký ức của chàng ngoài mẫu thân ra, không có ai được ánh mắt như mỹ phụ này.
Triển Bạch dịu giọng:
- Tại hạ có thân lang bạc, được phu nhân đối đãi như vầy thật không dám nói lời cảm tạ. Chỉ biết khắc cốt ghi tâm ân đức của phu nhân. Tại hạ hứng chịu phong trần đã quen rồi, xin phu nhân chớ bận tâm !
Mỹ phụ lắc đầu:
- Ngươi không biết, tuy trong người chưa thấy biểu hiện bệnh trạng, nhưng thần quang trong mắt ngươi đã thất tán, dù ngươi không bị thương cũng đã khó lòng chi trì được, đàng này thương thế của ngươi không nhẹ, ngươi nên nghe lời ta tìm nơi tịnh dưỡng một thời gian mới được.
Dứt lời mỹ phụ lấy ra một bình ngọc, đổ ra một dược hoàn đỏ sậm đưa cho Triển Bạch nói:
- Ta nhất thời sơ ý để bọn nô tài hại ngươi phải thọ thương. Ta biết ngươi không trách ta, nhưng trong lòng cũng áy náy không yên, dược hoàn này sẽ có ích cho thương thế của ngươi, ngươi uống đi.
Triển Bạch cầm lấy dược hoàn lòng cảm kích bất tận, tuy chàng không muốn nhận lấy ân huệ của người, nhưng trước mặt mỹ phụ này chàng không có năng lực phản kháng. Chàng cho dược hoàn vào miệng nhai nát nuốt xuống. Chàng bỗng thấy trong bụng nóng như lửa đốt, một luồng nhiệt khí chạy rần rật trong người. Chàng bỗng thấy nghẹn thở, há miệng quát lớn một tiếng rôi bất tỉnh nhân sự.
Tài sản của ngocvosong1986


Last edited by ngocvosong1986; 17-04-2008 at 12:15 AM.
  #5  
Old 03-04-2008, 05:19 AM
ngocvosong1986's Avatar
ngocvosong1986 ngocvosong1986 is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 960
Thời gian online: 1 ngày 14 giờ 25 phút
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 156 Times in 8 Posts
Hồi 5

Lăng Phong Công Tử


Triển Bạch hồi tỉnh lại, trước mặt chàng trống rỗng, phải một lúc lâu sau chàng mới nhìn thấy cảnh vật quanh mình. Giờ thì chàng đã nhận ra đây là một gian phòng bày trí cực kỳ hoa lệ, cạnh giường để một kỹ trà nhỏ, trà cụ toàn băng bích ngọc chạm trổ cầu kỳ, cạnh đó đặt một con hạc bằng đồng, một làn khói mỏng từ miệng hạc từ từ bay lên, tỏa hương thơm dìu dịu.
Thần trí Triển Bạch hoàn toàn tỉnh táo, hàng loạt câu hỏi thoáng qua trong não:
"Đây là đâu ? Đã xảy ra chuyện gì ? Tại sao ta lại ở đây ... ".
Tiếp đó chàng hồi tưởng những sự việc xảy ra từ khi tiêu xa bị chặn lại đến lúc bất tỉnh. Có thể sau khi chàng bất tỉnh, mỹ phụ ấy đã cứu chàng mang đến đây.
Mỹ phụ có dáng vẻ của một mệnh phụ cao quí nhưng thân mang tuyệt thế võ công. Bà là ai ? Tại sao lại đối đãi với chàng tốt như vậy ? Ý nghĩ chàng lại trở về, với các di vật của tiên phụ, những vật đó tàng chứa bí mật gì khiến Hoa Thanh Tuyền phải tự sát ? Các ý nghĩ của chàng càng lúc càng lộn xộn, không đầu không đuôi.
Triển Bạch thở dài định ngồi dậy, nhưng thân thể chàng không chút sức lực, vừa nhỏm lên đã ngã vật xuống giường. Chàng ngao ngán nhìn ra cửa sổ bất giác giật minh, ngoài cửa sổ không biết tự hao giờ có một người đang chiếu đôi mắt lạnh như hàn tinh vào người chàng. Sắc diện lạnh lùng đến tàn khốc không có chút tình người.
Triển Bạch bất giác lạnh người, tuy chàng đang trong cơn bệnh, nhưng tai mắt vẫn còn tinh tường không ngờ đối phương đến từ khi nào chàng hoàn toàn không hay biết.
Người đứng bên ngoài là một thiếu niên cũng trạc tuổi Triển Bạch, phong tư rất anh tuấn, y phục hoa mỹ, có điều sắc diện cực kỳ âm lạnh.
Thiếu niên nhanh như chớp nhảy vào phòng, lướt tới trước giường, cất giọng như từ cõi âm vọng về:
- Ngươi là ai ?
- Tại hạ ...
Thiếu niên bất giác nộ khí xung thiên, quát lớn:
- Bất kể ngươi là ai, lập tức xéo khỏi nơi đây ?
Triển Bạch bất giác động nộ khí, cười lạnh:
- Hừ ! Các hạ là ai ? Giữa hai ta chưa từng quen biết, nói năng nên giữ lẽ một chút.
Sát khí bốc mờ gương mặt tuấn tú, thiếu niên gằn từng tiếng:
- Ngươi biết ta là ai ? Đây là nơi nào không ?
Triển Bạch nghe khẩu khí đối phương hình như là chủ nhân nơi này, hơi ngẩn người một chút rồi hỏi:
- Các hạ là chủ nhân ở đây ?
Thiếu niên quắc mắt:
- Hừ, không lẽ ngươi là chủ nhân ở đây sao ?
Triển Bạch hơi đỏ mặt đáp:
- Quả tình tại hạ cũng không biết đây là đâu, cũng không biết tại sao mình lại ở đây, nếu các hạ là chủ nhân ở đây ...
Vừa nói vừa định chống tay dậy, nhưng vừa nhỏm lên đã ngã trở xuống giường, thở dài u oán tiếp - Các hạ cứ ném tại hạ ra ngoài, tại hạ không oán trách đâu !
Thiếu niên thấy Triển Bạch thọ thương khá nặng không thể cử động được mục quang có hơi dịu đi đôi chút nhưng gã chỉ hừ lạnh một tiếng nói:
- Bất kể thương thế của ngươi nặng nhẹ thế nào cũng phải tìm cách ra khỏi đây lập tức, còn bản thiếu gia ra tay thì ngươi khó lòng sống sót.
Triển Bạch tuy biết mình vô cớ vào phòng người là việc không nên không phải, nhưng là vi chàng không có ý làm như vậy hay vì thái độ khinh miệt của đối phương động đến lòng tự tôn của không, nên nổi giận lạnh lùng:
- Hừ, các hạ dù giết được tại hạ. Một người bị trọng thương không thể cử động chân tay, thì có gì đáng gọi là anh hùng.
Thiếu niên cười lạnh liền nói:
- Nói bậy, nếu ngươi không thọ thương thì bản thiếu gia không làm gì được ngươi ?
Triển Bạch lạnh lùng:
- Cái đó không hẳn ?
Thiếu niên đỏ mặt tía tai, giơ chưởng lên, nhưng ngần ngừ một lát rồi bỏ tay xuống, phất tay áo rộng đi ra ngoài.
Triển Bạch một lần nữa cố ngồi dậy. Nhưng tay chân không chút khí lực, đành nằm xuống nhìn quanh. Trong phòng, trần thiết cực kỳ xa hoa, hương trầm ngan ngát, bên ngoài đình viện liên miên hoa liễu phất phơ trước gió.
Bỗng bên ngoài lại nghe giọng thiếu niên cao ngạo nọ vang lên:
- Mấv hôm nay trời nóng nực, chắc các ngươi đòi đi nghỉ mát rồi !
Thiếu niên chắp tay sau lưng đẩu ngẩng cao bước vào, tiếp theo sau là bốn tên đại hán tướng mạo dữ dằn, nhưng lúc này tên nào tên nấy mặt mày như tro, vẻ khúm núm trông rất đáng thương.
Thiếu niên chỉ Triển Bạch lạnh lùng hỏi:
- Người này là ai ? Tại sao lại nằm trên giường ta ? Các ngươi lười nhác quen thôi, nhưng cũng đâu đến nổi đui điếc mà không hay có người vào chiếm phòng ta ?
Giọng điệu của thiếu nien lạnh lùng không có vẻ quát mắng, nhưng bốn tên đại hán nghe mà sợ đến hầu như đứng không vững nữa.
Triển Bạch nhìn thấy dáng điệu của bốn tên đại hán không khỏi ngạc nhiên nghĩ thầm, không ngờ trên đời này lại có người đi sợ người khác đến như vậy.
Lại thấy thiếu niên lạnh lùng quét mắt nhìn bốn tên đại hán một cái:
- Nếu các ngươi còn động tay động chân thì làm ơn khênh người này đi chỗ khác giùm !
Bốn tên đại hán đồng dạ một tiếng, xăm xăm bước tới trước giường Triển Bạch.
Triển Bạch mắt nhìn bốn tên đại hán bước tới lòng vừa thẹn vừa tức, nghĩ mình cũng thân chính đại lại để cho bọn phàm phu làm nhục, máu nóng chạy rần rật trong huyết quản:
- Đứng lại !
Triển Bạch thu hết sức lực quát một tiếng, bốn tên đại hán giật mình dừng lại.
Trong khi đó, thiếu niên cao ngạo mắt nhìn lên trần nhà như không nghe thấy Bốn tên đại hán quay nhìn thiếu niên một cái rồi tiếp tục bước tới.
Triển Bạch biết giờ này chàng không còn chút sức lực phản kháng, đành nhắm mắt mặc cho đối phương làm gì thì làm.
Bỗng ngoài cửa sổ có tiếng quát thanh tao:
- Dừng tay !
Triển Bạch mở bừng mắt quay đầu nhìn ra, chỉ thấy mắt hoa lên một cái, trước giường chàng nằm đã xuất hiện một hắc y nhân.
Bốn tên đại hán lại thất sắc cúi gập người hành lễ.
Thiếu niên cao ngạo hơi nhíu mày, hỏi:
- Ngươi định làm gì ?
Hắc y nhân đứng quay mặt ra ngoài cửa, Triển Bạch tuy không nhìn thấy mặt mũi đối phương, nhưng nhìn thân hình có thể nhận ra đó là một thiếu nữ, chàng đang ngạc nhiên không hiểu nàng là ai mà bốn tên đại hán lại có vẻ cung kính với nàng như vậy.
Nữ nhân đứng đối mặt với thiếu niên cao ngạo, chẳng nói chẳng rằng không khí trong phòng bỗng trở nên căng thẳng lạnh lùng.
Bốn tên đại hán liếc mắt nhìn nhau, khẽ ra hiệu rồi nhẹ nhàng rút lui. Nào ngờ đi vừa được mấy bước đã nghe hắc y nữ nhân quát:
- Đứng lại !
Bốn tên đại hán mặt lộ vẻ kinh hãi lại nghe hắc y nữ nhân tiếp:
- Lúc nãy các người định làm gì ?
Giọng nói tuy trong trẻo nhưng lạnh đến buốt tai. Triển Bạch nhủ thầm cũng lại giọng điệu đó.
Một trong bốn tên đại hán run run đáp:
- Lúc nãy thiếu gia hạ lệnh khiêng người này ra ngoài.
Hắc y nữ nhân cười nhẹ:
- Các ngươi giỏi lắm !
Quay sang thiếu niên cao ngạo tiếp:
- Ngươi ra lệnh cho chúng khiêng người đi ?
Thiếu niên cau mày:
- Không lẽ ta ra lệnh khiêng một kẻ không quen biết ra khỏi phòng ta cũng không được phép ?
Dứt lời quay sang trừng mắt nhìn bốn tên đại hán.
Bốn tên đại hán lúc nhìn hắc y nữ nhân, lúc nhìn thiếu niên cao ngạo, mắt lấm lét trông rất thảm hại.
Hắc y nữ nhân cười lạnh:
- Đầu óc của ngươi để ở đâu mà không biết suy nghĩ ? Người này bệnh nặng như vậy không lẽ tự vào đây được ? Không lẽ trong nhà không có người sao ?
Thiếu niên cao ngạo mắt vẫn không rời đám thuộc hạ:
- Ta thấy các ngươi chết đi còn hơn, sống như vậy sống làm chi !
Thân hình hắc y nữ nhân run run chứng tỏ sự tức giận lên đến cực điểm, nghiến răng quát:
- Ta thật không ngờ đường đường là người có danh vọng trong giang hồ lại ăn nói thô hậu trước mặt tỷ tỷ ngươi như vậy. Chắc cả mẫu thân ngươi cũng không coi ra gì !
Thiếu niên hơi biến sắc.
- Không lẽ mẫu thân đem hắn về đây ?
Vừa nói vừa quay nhìn Triển Bạch.
Triển Bạch lúc này mới lờ mờ hiểu được mối quan hệ giữa hai người này với mỹ phụ mà chàng gặp trong rừng. Thảo nào lúc gặp chàng thái độ của mỹ phụ ra vẻ rất thất vọng về con trai của bà, nhưng dù sao thiếu niên này cũng là người có danh vọng trên giang hồ, như lời hắc y nữ nhân nói còn bản thân chàng thì ...
Nghĩ đến đó, chàng không nén được nổi một tiếng thở dài.
Bỗng có bóng người chớp động, tiếp theo là mấy tiếng "Bốp ! Bốp !" liên hồi.
Triển Bạch định thần nhìn lại thì thấy bốn tên đại hán đã lui ra đến cửa nhưng đồng giơ tay ôm má, trong khi đó hắc y nữ nhân vẫn đứng xuôi tay trước mặt chúng. Còn thiếu niên thì tròn mắt giận dữ nhìn hắc y nữ nhân, hắn nghiến răng gằn giọng:
- Ngươi biết chúng là thuộc hạ của ai không ?
Hắc y nữ nhân cườl lạnh:
- Ngoài Lăng Phong công tử ra, còn ai xứng đáng làm chủ nhân của chúng nữa.
Triển Bạch bất giác nghe tim đánh thót một cái, thì ra chàng đang ký thân trong Mộ Dung gia, và thiếu niên cao ngạo kia chính là Lăng Phong công tử Vô Tình Khách.
Thảo nào thái độ của hắn lại lạnh lùng tàn nhẫn đến như vậy. Triển Bạch tuy mới bước chân vào giang hồ không bao lâu, nhưng thịnh danh của võ lâm tứ công tử, chàng không thể không biết, giang hồ truyền miệng mấy câu về "An Lạc phong lưu, Đoạn Phương phiêu linh, Lăng Phong vô tình. Tường Lân nhiệt tâm" Đấy cũng là lời miêu tả phong cách của tứ công tử vậy.
Tài sản của ngocvosong1986


Last edited by ngocvosong1986; 17-04-2008 at 12:17 AM.
Ðề tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™