Ghi chú đến thành viên
Ðề tài đã khoá
 
Ðiều Chỉnh
  #1  
Old 14-06-2008, 09:50 AM
killer1310 killer1310 is offline
Diệt Thế Ma Thần
 
Tham gia: May 2008
Đến từ: tp ho chi minh
Bài gởi: 217
Thời gian online: 1 ngày 0 giờ 18 phút
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Cát Bụi Giang Hồ (Đã post đủ bộ)

Vào Truyện

Vuông khăn màu máu



Gã thiếu niên nắm chặt thanh đao, cán đao có cột một vuông khăn.
Vuông khăn đỏ, màu đỏ của máu, mấy chéo khăn phất phất trong gió, phản chiếu ánh mặt trời chói mắt.
* * *
Trời nắng chang chang, ánh mặt trời rọi vào lưỡi thép, dội vào mắt mọi người những tia sáng xanh chớp chớp, mồ hôi đã đẫm hết bộ quần áo đen của hắn, mặt hắn nhễ nhại.
Hắn bị bao vây, những kẻ bao vây hắn gồm có bốn người.
Nhưng hắn biết rất rõ đó là bốn kẻ dễ sợ, đã bao lần hắn định buông đao, buông bỏ sức chống đối, buông bỏ tất cả. Nhưng hắn vẫn không làm.
Hắn có thể chết, nhưng tuyệt đối, hắn không thể làm nhục vuông khăn đỏ buộc nơi cán đao của hắn, bởi vì vuông khăn đỏ tượng trưng cho một con người.
Buộc chiếc khăn ấy vào thanh đao là đã nói lên sự quyết tâm chiến đấu đến cùng, nếu cần, chiến đấu cho đến chết, cho vuông khăn được thêm một lần nữa đậm máu, quyết không chịu tỏ ra hèn yếu trước mặt địch nhân.
Vuông khăn đỏ, bản thân của nó, hình như phảng phất có mang theo một chí khí quật cường, bất khuất. Bằng vào chí khí bất khuất đó, bằng vào khí thế của vuông khăn đó, hắn vung mạnh thanh đao.
Tiếng rống của hắn, tiếng gió xé bởi một đường đao, kéo theo nhiều tiếng rú rợn người.
Vuông khăn đó phất lên dưới ánh sáng chói lọi kéo theo những tia máu bắn lên như hoa cải...
Máu bắn ướt mặt đất, máu bắn ướt thân hắn, máu nhuộm thêm vuông khăn màu đỏ rực lên.
Hắn lập tức nghe thấy lưỡi thép của hắn chạm vào thịt người bùm bụp, chạm vào xương người côm cốp.
Những thây người ngã xuống, mắt họ trừng trừng, máu ướt thây người của họ, máu trào ra khóe miệng họ, máu nhỏ xuống từ tròng mắt họ, mắt họ vẫn trừng trừng nhìn vào vuông khăn màu máu buộc ở cán đao của đối phương.
Họ không phải chết vì thanh đao đó, cũng không phải chết vì cái tay của gã thiếu niên đó. Vật thu lấy sinh mạng của họ chính là vuông khăn, vuông khăn màu máu buộc ở cán đao. Khí thế của vuông khăn đó đẩy mạnh tàn lực của gã thiếu niên, khí thế của vuông khăn đó làm cho bọn bao vây run sợ, và cuối cùng, họ ngã vì khí thế khủng khiếp của vuông khăn màu máu.
Khí thế đó đã đoạt mất hồn phách của họ trước khi họ ngã xuống, trước khi họ bị lưỡi thép phập vào mình.
* * *
Người thiếu nữ đứng dựa bên song cửa, tay nàng nắm chặt cánh tay của hắn, ánh mắt của nàng long lanh hơn những vì sao đang nhấp nháy trên không và dịu dàng hơn đáy nước trong veo của mặt hồ sen trước ngõ.
Tay nàng nắm cứng cổ tay của hắn, nàng không thể rời hắn được.
Hắn là một gã thiếu niên, tay hắn có buộc vuông khăn màu đỏ.
Dưới ánh sáng của vừng trăng giữa tháng, màu đỏ của vuông khăn rực lên rạng rỡ, rạng rỡ như trái tim của tình nhân.
Trời đã tối lâu rồi, quả hắn cần phải đi, đáng lý nên đi.
Thế nhưng hắn vẫn đứng yên, đứng yên trong bàn tay cô gái.
Bởi vì hắn không thể làm nhục vuông khăn mà hắn đang buộc trong tay, hắn không có quyền để cho vuông khăn đó chứng kiến một sự thiếu hụt cảm tình con người.
Khi đã buộc vuông khăn đó vào tay rồi thì không có quyền để cho bất cứ người đẹp nào thất vọng.
Vuông khăn đỏ không những tượng trưng cho dõng khí mà còn tượng trưng cho sự nhiệt tình.
Cuối cùng, hắn xích lại gần hơn, môi hắn sát vào tai nàng, thì thầm trong bóng tối.
Những lời êm như ru, ngọt như mật, hình như luôn giành sẵn cho những cặp tình nhân.
Nhưng ánh mắt như đáy nước hồ thu của nàng, như si như dại, đang trân trối, không phải vào mặt hắn, không phải vào mắt hắn, mà lại nhìn đờ đẫn vào cổ tay của hắn, vào chỗ đang buộc vuông khăn...
Y như một quả bóng đang căng bỗng vụt xì hơi, bao nhiêu nhiệt tình của hắn bỗng tiêu tan mất hết, vì hắn chợt phát hiện ra rằng có thể không phải nàng yêu hắn, yêu cái con người của hắn, mà cái khiến cho nàng say mê đến ngây dại là vuông khăn trong tay hắn, vuông khăn màu đỏ.
Từ sau cuộc chiến tại gò Bạch Hổ, Lữ Ngọc Hồ đã trở thành một bậc anh hùng trong con mắt của tất cả thanh thiếu niên và là thần tượng “ước mong” trong lòng của tất cả những người thiếu nữ.
Không một thanh thiếu niên nào mà không mong ước mình sẽ là một Lữ Ngọc Hồ, không một thiếu nữ nào không mơ tưởng Lữ Ngọc Hồ sẽ là của riêng của mình.
Một thần tượng được nổi lên trong lòng của tất cả thanh thiếu niên nam nữ sau trận chiến tại gò Bạch Hổ...



Các chủ đề khác cùng chuyên mục này:

Tài sản của killer1310

  #2  
Old 14-06-2008, 09:51 AM
killer1310 killer1310 is offline
Diệt Thế Ma Thần
 
Tham gia: May 2008
Đến từ: tp ho chi minh
Bài gởi: 217
Thời gian online: 1 ngày 0 giờ 18 phút
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 1

Mộng anh hùng




Tự nhiên trong lòng của Đào Thư Hương, Lữ Ngọc Hồ là bậc anh hùng.
Đào Thư Hương ngồi trên cái ghế mây rộng có lót nệm viền kim tuyến, nàng ngồi dựa nghiêng.
Bên ngoài cửa sổ, bóng của hàng cây mát dịu.
Gió nhẹ thoảng qua, mùi hương sen từ dưới mặt hồ len vào không khí, bàn tay ngọc của Thư Hương nâng chén trà có ướp hương sen, hương trà loãng theo hương sen trong gió.
Nàng đặt chén trà xuống và nâng chén hột sen nấu đường có bỏ vào những khối băng nho nhỏ, lóng lánh như kim cương.
Những khối băng dùng để cho những thức ăn thức uống trong những ngày giờ nóng nực này được những con kiện mã mệnh danh “thiên lý” chuyển vận từ quan ngoại đem về; tại “Cẩm Tú sơn trang” này cũng có những hầm kín chứa băng, những khối băng cũng trong, nhưng Thư Hương chỉ thích thứ băng vùng quan ngoại, vì thứ băng này vừa trong mà ngâm vào thức ăn thức uống lại lâu tan.
Cũng chưa chắc hẳn là như thế, chưa ai đem hai thứ băng so sánh bao giờ, nhưng Thư Hương đã bảo như thế, đã thích như thế thì người ta phải nghe theo như thế, nghe và truyền bá ra, thứ băng quan ngoại bỗng trở thành thứ băng quý giá, nó đắt tiền gấp trăm lần thứ băng tại địa phương.
Bởi vì nàng là đứa con gái cưng yêu, đứa con độc nhất của “Trung Nguyên Mạnh Thường” Đào nhị gia, ông ta là chủ nhân của Cẩm Tú sơn trang.
Chẳng những nàng là một cô gái con nhà giàu, thế lực võ lâm, mà nàng lại còn là một cô gái đẹp, nụ cười của nàng như hoa nở, vừa thấy hàm răng ngọc của nàng hé ra, đứng trong bóng tối cũng sáng như giữa ban ngày, và nhất là đôi mắt của nàng, người ta bảo rằng khi nàng ra đứng trên bờ hồ, cái hồ quanh năm trong vút như mèo trước sân Đào nhị gia, thì nước hồ vụt đục ngầu, vì mắt nàng trong quá.
Nhưng đó là chuyện tất nhiên, một cô gái trong một gia đình như thế, đã đẹp như thế, thì nếu người ta có quá lời một chút cũng không sao.
Chỉ có một điều mà thiên hạ “rạo rực” hơn hết là ít thấy được mặt nào
Chỉ trừ vào đêm Nguyên tiêu, đêm mà Đào nhị gia phóng hoa đăng, nàng có xuất hiện trước công chúng một lần, ngoài ra, quanh năm không ai được chiêm ngưỡng bóng hồng.
Một đóa hoa thật đẹp, thật thơm, nhưng nếu đem bày ra giữa chợ, đóa hoa đó cũng sẽ trở thành tầm thường nhanh nhất, nhưng nếu một đóa hoa kém hơn đôi chút được giấu kín một nơi, ít người được thấy, đóa hoa đó sẽ trở thành thứ hoa tiên.
Huống chi, Thư Hương là một đóa hoa mà hương sắc không hoa nào sánh kịp.
Đào nhị gia được mệnh danh là “Trung Nguyên Mạnh Thường”, nhất định ông phải là con người rộng rãi. Thật vậy, bằng một việc nghĩa nào đó, có tiếng hay không cũng thế, không khi nào ông ta tiếc rẻ ngọc vàng, không khi nào ông ta biết cau mày khi phải bỏ ra một số vàng bạc lớn để giúp đỡ cho bất cứ ai cần đến ông ta, thế nhưng ông ta lại không khi nào chịu để cho bất cứ ai thân cận với con gái ông ta.
Ông ta đã xem đứa con gái của mình như tất cả những ngọc ngà trên thế gian này gọp lại.
* * *
Cứ mỗi khi chén hột sen hơi bớt lạnh, hoặc băng đã tan nhiều, là Thư Hương trao lại cho cô tớ gái, cho dầu chén hột sen đó nàng chỉ mới nhấp môi.
Cô tớ gái tên Đào Liễu.
Không biết Đào nhị gia đã mua cô bé ấy và đã nuôi cô bé ấy từ bao giờ, chỉ biết cô ta được “đặc ân” cho đổi thành họ chủ và từ nhỏ đã được chơi đùa với Thư Hương.
Nhưng Đào Liễu vẫn là Đào Liễu. Nàng vẫn là cô tớ gái, không thể nào hơn được.
Tự nhiên chủ của nàng đâu có cho như thế, mà có lẽ chính nàng cũng không bao giờ mong như thế.
Vì tuy đối với Thư Hương, cô bé Đào Liễu vẫn phải giữ đúng địa vị chủ tớ, từ lời nói đến thái độ. Nhưng khi chỉ có một mình nàng và Thư Hương, thì có khi còn thân hơn cả chị em, mặc dầu chưa bao giờ có chuyện gọi chị em.
Thời gian chỉ có hai người lại nhiều hơn là thời gian có mặt người khác, vì thế, Đào Liễu sống cuộc sống thật cởi mở nhẹ nhàng, không giống như những con đòi nha khác.
Với Thư Hương thì cuộc sống của nàng không thể thiếu cô tớ gái Đào Liễu, ăn cũng phải có Đào Liễu, ngủ cũng phải có Đào Liễu, ngồi đón gió thưởng trăng cũng có Đào Liễu.
Bây giờ thì Đào Liễu đang ngồi một cái ghế nhỏ hơn, nhưng cũng có lót nệm cách nàng.
Bên ngoài, gió nhẹ mơn man cành trúc, tiếng rì rào y như những câu ân ái của tình nhân.
Đào Liễu đang ngồi đang áo.
Đào Thư Hương thình lình ngẩng mặt lên vào giật phăng que chỉ của cô tớ gái, giọng nàng như gắt :
- Đan, đan hoài, có ai đặt áo cưới đâu mà làm dữ vậy.
Đào Liễu ngẩng mặt cười, hai tay nàng chống nhẹ cạnh hông để uốn mình :
- Không đan thì làm cái gì bây giờ?
Đào Thư Hương cũng cười ngay :
- Nói chuyện chơi.
Đào Liễu nói :
- Tối ngày sáng đêm nói chuyện hoài chớ có làm thinh bao giờ đâu.
Thư Hương nói :
- Kể chuyện nghe.
Đào Liễu hỏi :
- Chuyện gì? Không có chuyện gì mới cả, đám khách mới đến y như là chết khát rượu từ tám đời vương, họ cắm đầu như hũ chìm, có nghe lỏm được chuyện gì đâu mà kể.
Thư Hương mỉm cười :
- Không cần chuyện mới, kể chuyện về cuộc chiến ở gò Bạch Hổ đi.
Đào Liễu trố mắt :
- Trời đất, kể đã mấy ngàn lần rồi mà còn kể nữa à?
Thư Hương vả nhẹ vào mặt cô tớ gái :
- Nói dóc tổ, chưa tới ba trăm lần mà dám nói mấy ngàn lần.
Đào Liễu toét miệng cười :
- Ba trăm lần thì cũng đã thuộc làu từng tiếng từng câu rồi, còn kể làm gì nữa?
Thư Hương cười :
- Thuộc rồi nhưng chính tai ta vẫn muốn nghe chính miệng người khác nói ra về chuyện đó.
Đào Liễu nguýt dài :
- Đã thuộc lòng rồi mà cứ bắt kể hoài...
Thư Hương đỏ mặt, nàng phát vào mông cô tớ gái một cái rồi gắt :
- Ta bảo kể, kể không?
Đào Liễu la oai oái, rồi cô ta ngồi thẳng mình lên, đằng hắng hai, ba tiếng, cất giọng nhừa nhựa như đọc truyện tàu :
- Cuộc chiến tại gò Bạch Hổ tức là một cuộc chiến làm rạng danh thiếu hiệp Lữ Ngọc Hồ, trong vòng bảy tám chục năm nay trong giang hồ chưa có trận chiến nào khủng khiếp như thế ấy, cũng chưa có trận nào mà máu đổ nhiều như trận ấy.
Y như mới lần đầu nghe kể về chuyện ấy, Đào Thư Hương chồm mình tới, mắt nàng sáng lên như tập trung tinh thần, sợ sẽ bỏ sót những chỗ hay.
Đào Liễu nói tiếp :
- Hôm đó là ngày mồng năm tháng năm, tức là tết Đoan Ngũ, mỗi năm vào ngày ấy, trong giang hồ, thiên hạ đều tụ tập tại gò Bạch Hổ - không, đó là sau này, trước đó chỉ có bảy người gọi là “Thất hổ”, gọi là “Hổ” nhưng họ không phải cọp, không phải cọp nhưng còn dữ hơn cọp. Họ ăn thịt người, ăn toàn thịt người, ăn toàn thịt của con gái, ăn theo cái lối... “lột da”.
Làm như chỉ mới nghe một lần đầu, Thư Hương trố mắt hỏi :
- Như thế thì bất cứ ai cũng sợ chúng hơn là sợ... cọp?
Ban đầu, nhiều lúc Đào Liễu cũng suýt bật cười vì cái lối “biết rồi mà còn hỏi” của Thư Hương, nhưng khi kể được một đoạn là cô tớ gái cũng nổi hứng vì câu chuyện, cô ta làm như cũng quên phắt rằng mình đã kể gần đến ba trăm bận, cô ta lại thao thao như mới kể lần đầu.
- Tự nhiên, không phải người thường mà cả nhân vật võ lâm cũng đều sợ họ, vì thế ai ai cũng đều muốn làm anh hùng đả hổ, ai cũng biết ngày đó là chúng tụ tập tại Bạch Hổ Khưu, thế nhưng không một ai dám léo hánh gần nơi đó. Mãi cho đến năm năm trước đây, thì có người dám...
Thư Hương hỏi :
- Sao vậy?
Đào Liễu nói :
- Vì lần đó chúng đến có bắt theo một người con gái đẹp, đó là thói quen, cứ gặp con gái đẹp là họ đều bắt đến gò đó. Không một ai dám làm gì họ cả, vì nghe đến danh “Thất hổ” là thiên hạ đã bay hồn thất vía...
Đào Thư Hương xen vô :
- Thế nhưng lần này thì họ bị...
Đào Liễu gật đầu :
- Lúc đó Lữ Ngọc Hồ chưa có danh tiếng gì cả, không ai có thể ngờ rằng hắn cả gan dám đến gò Bạch Hổ. Lúc hắn nói sẽ đến đánh bọn “Thất hổ”, thì ai nấy cũng phì cười. Có người bảo hắn nói dóc, nhưng có người lại bảo vì cô gái bị bọn “Thất hổ” bắt là người yêu của hắn nên hắn điên.
Thư Hương hỏi :
- Hắn chỉ đến một mình?
Đào Liễu gật đầu :
- Chớ ai mà dám đi, trên đời này chỉ có hắn chớ không còn ai nữa. Và tuy hắn đã làm mang thương hai tên trong “Thất hổ” nhưng hắn vẫn bị chúng cho mang tất cả bốn mươi chín vết đao.
Thư Hương nhướng mắt :
- Bốn mươi chín vết?
Đào Liễu nói :
- Đó là quy củ của bọn “Thất hổ”. Lệ củA chúng là khi hạ bất cứ người nào, chúng tính theo số người của chúng rồi nhân lên cho bảy, đâm đúng bốn mươi chín vết rồi để người đó mang thương chết lần, chớ chúng không giết ngay.
Thư Hương chắt lưỡi lắc đầu :
- Làm sao mà chịu nổi bốn mươi chín vết thương mà không chết?
Đào Liễu nói :
- Không ai chịu nổi, nhưng Lữ Ngọc Hồ chịu nổi. Hắn cắn răng chịu đau mà không chết. Hắn quyết sống để báo thù. Và hắn đã làm được, nhưng phải mất bốn năm. Mỗi năm vào tiết Đoan Ngũ, Lữ Ngọc Hồ đều đến gò Bạch Hổ và đều mang theo bốn mươi chín vết thương. Nhưng đổi lại, số bị thương của “Thất hổ” cũng tăng lên. Mãi cho đến năm thứ tư, năm thứ tư thì thiên hạ giang hồ vây quanh gò Bạch Hổ rất đông. Thiên hạ bị uy dõng của Lữ Ngọc Hồ thu hút. Và đến khi hắn hạ đến tên cuối cùng của bọn “Thất hổ” thì tiếng vỗ tay, tiếng hoan hô nghe nói vang lên ngoài mười dặm.
Thư Hương nhìn sững vào làn khói trầm bốc lên từ chiếc lư đồng. Ánh mắt nàng long lanh, nàng tưởng tượng đến gã thiếu niên áo đen, cổ tay buộc vuông khăn đỏ đang tung hoành giữa bảy con cọp dữ tại gò Bạch Hổ, nàng nghe thấy tiếng hoan hô...
Đào Liễu nói :
- Lúc bấy giờ trên vành môi của Lữ Ngọc Hồ mới hé nụ cười, nụ cười ngạo nghễ, nụ cười thỏa mãn vì đã rửa được hận thù cho người yêu của hắn, chỉ tiếc vì lúc đó người yêu của hắn không còn sống để thấy một sự vinh quang...
Nàng thở dài và nói tiếp :
- Kể từ hôm đó trở về sau, “Thiết Nhân” Lữ Ngọc Hồ đã trở thành vĩ đại. Cái tên đó bay đi khắp cả đại giang nam bắc.
Thư Hương gật gật đầu :
- Đúng là vĩ đại, đúng là bậc anh hùng, một con người đầy đủ nhiệt tình và dũng cảm.
Đào Liễu nói :
- Với cái dũng cảm đó, với cái chung tình đó, trên đời không làm sao có được Lữ Ngọc Hồ thứ hai.
Thư Hương vụt chụp nắm tay Đào Liễu :
- Vì thế nên ta nhất định ưng hắn chớ không ưng ai cả.
Nàng nói câu đó xong, làn da mặt ửng hồng, với đôi mắt long lanh cương quyết, trông nàng đẹp hơn hẳn lúc bình thường thập bội.
Đào Liễu sặc cười :
- Không biết bây giờ cho đến ngày có chồng thật sự, cô nương sẽ còn “ưng” bao nhiêu người nữa?
Cô tớ gái bấm đầu ngón tay để làm một bài toán cộng :
- Nè, nghen, đầu tiên cô nương bảo nhất định sẽ ưng Nhạc Hoàn Sơn, kế đến lại bảo nhất định ưng Liễu Phong Cốt. Và bây giờ thì đến lượt Lữ Ngọc Hồ, nhưng cuối cùng không biết cô nương sẽ về ai?
Thư Hương chớp mắt :
- Ngươi xem trong ba người ấy, ai anh hùng hơn hết?
Đào Liễu cười :
- Không nói được, vì cả ba đều thuộc vào hàng anh hùng vĩ đại. Thế nhưng chỉ nghe nói thôi chớ chưa gặp mặt lần nào.
Cô gái nghĩ một hồi, mặt cô ta cũng ửng hồng lên, và nhè nhẹ nói tiếp :
- Chỉ nghe rằng Lữ Ngọc Hồ là một thiếu niên đa tình và dũng cảm. Liễu Phong Cốt là bậc tài trí hơn thiên hạ, bất cứ gặp cảnh khốn khó đến đâu, hắn đều có cách giải quyết ổn thỏa và cách giải quyết vấn đề của hắn không một ai không phục. Cô gái nào được về hắn, chắc chắn trọn đời sẽ sung sướng vô cùng.
Thư Hương hỏi :
- Còn Nhạc Hoàn Sơn?
Đào Liễu cắn môi :
- Không được, nghe nói niên kỷ của người đó cũng đã xấp xỉ lão gia rồi...
Thư Hương nhếch nhếch môi :
- Ăn thua gì, già thì già chớ, chỉ cần là anh hùng, là vĩ đại, thì ta ưng chịu liền.
Đào Liễu hỏi :
- Nhưng nếu lỡ họ đã có vợ rồi thì sao?
Thư Hương đáp tỉnh bơ :
- Có sao, làm bé.
Đào Liễu bật cười :
- Nhưng nếu cả ba người cũng đều giống như nhau, cùng anh hùng vĩ đại như nhau, không lẽ cô nương lại ưng hết cả ba?
Thư Hương ngồi nhìn vào khoảng trống không. Mắt nàng thật xa xôi, hình như nàng không nghe câu nói bông đùa của Đào Liễu. Thật lâu, nàng vụt chụp tay cô tớ gái và hạ thấp giọng :
- Nè, đi ra chợ mua cho ta mấy bộ quần áo đàn ông đi.
Đào Liễu sửng sốt :
- Cô nương mua quần áo đàn ông làm chi?
Thư Hương nói :
- Ngươi nhớ chuyện Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài không? Nhớ chuyện Hoa Mộc Lan không? Một cô gái muốn đi ra ngoài là cần phải cải nam trang.
Đào Liễu tròn xoe đôi mắt :
- Cô nương muốn đi ra ngoài?
Thư Hương cắn môi gật đầu :
- Ta cần phải nhìn tận mặt xem trong ba người đó ai xứng đáng là anh hùng hơn hết.
Đào Liễu không còn cười được nữa, cô ta há hốc mồm :
- Cô nương nói chơi à?
Thư Hương nghiêm mặt :
- Ai nói với ngươi là ta nói chơi? Hãy đi mua quần áo cho ta.
Đào Liễu không còn cười được nữa mà lại thiếu điều phát khóc. Cô ta chắp tay lại nói với cô chủ :
- Cô nương, tha cho tôi mà. Lão gia biết được là tôi chết... Lão gia biết được là sẽ chặt cặp giò của tôi...
Thư Hương trợn mắt :
- Ngươi không chịu đi thì bây giờ ta cũng sẽ chặt cặp giò của ngươi.
Nhưng rồi nàng lại bật cười đưa tay vuốt vuốt má Đào Liễu :
- Vả lại, ngươi cũng đã lớn rồi, chẳng lẽ không muốn đi ra đời để kiếm một người chồng xứng đáng à?
Đôi mắt Đào Liễu vụt sáng lên :
- Cô nương cho tôi đi nữa à?
Thư Hương cười :
- Tự nhiên, không lẽ ta nhẫn tâm để ngươi chèo queo lạnh lẽo một mình?
Da mặt trắng bệt vì sợ của Đào Liễu chợt ửng hồng, hai mắt cô ta rực lên qua cửa sổ, cô ta nhìn ra xa xa hình như đang mơ một khung cảnh tưng bừng...
Thư Hương dịu giọng :
- Bên ngoài vui lắm, chỗ nào cũng có cảnh đẹp, cũng đông người. Con người mà không đến Giang Nam một lần để du ngoạn thì chết cũng làm sao nhắm mắt được...
Đào Liễu bước lại gần cửa sổ hơn, đôi mắt mơ màng của cô ta muốn mọc cánh bay thẳng đến Giang Nam, nơi mà thiên hạ đồn “vạn lục thiên hồng”, nơi thắng cảnh độc nhất vô nhị trên đời, chẳng biết bao nhiêu thiếu niên đa tình, dũng cảm đang chờ đợi...
Cô gái dậy thì nào lại không nuôi mộng?
Thư Hương thúc :
- Đi đi, ta không nói, ngươi không nói, lão gia làm sao biết. Chừng nào mình có một người chồng xứng đáng đưa về, nhất định người sẽ không quở mắng gì cả.
Trong bụng của Đào Liễu bây giờ đã chịu quá rồi, nhưng ngoài miệng cô ta vẫn làm bộ sợ :
- Thôi, tôi hổng dám đâu...
Thư Hương trừng mắt :
- Được rồi, tiểu quỷ, nếu ngươi không nghe lời ta thì thôi. Nhưng lấy tư cách chủ của ngươi, ta gả ngươi cho Vương Đại Quang.
Không biết cái tên của hắn có từ bao giờ, nhưng nói đến hai tiếng “Đại Quang” thì tưởng không còn cái tên nào thích hợp với hắn nữa vì hắn chính là một tên mã phu trong Cẩm Tú sơn trang.
Công việc chính của hắn là giữ chuồng ngựa.
Ngựa của Cẩm Tú sơn trang cũng gần giống như cái tên của sơn trang tráng lệ này, toàn là giống ngựa Ngoại Mông cao lớn, sắc lông của chúng mướt rượt, vì chưa bao giờ chúng bị thiếu tắm.
Vương Đại Quang là nhân vật quan trọng quyết định cho tàu ngựa của Cẩm Tú sơn trang.
Nhưng cái chuyện cai quản bầy ngựa không ăn thua gì đến con người hắn, không ăn thua gì đến cái “đại quang” của hắn.
Hắn chỉ có một điều hơi “bất bình thường”.
Đầu hắn bằng rưởi cái đầu lớn nhất trong thiên hạ, cái hơi quá mức ấy cũng chưa đến đổi nào, nếu đừng có cái vụ tóc hắn quá tiện tặn...
Khắp đầu hắn, chỉ lưa thưa phía sau ót và quanh chỗ mép, còn lại tất cả đều láng bóng.
Đào Liễu thường nói : có Vương Đại Quang trong nhà, tối không cần phải đốt đèn, vì cái đầu của hắn đã đủ để... phát quang.
Đầu hắn thì láng bóng, thế nhưng mặt hắn thì chẳng bóng chút nào. Mỗi lần xuống bếp mà muốn nói đến Vương Đại Quang thì, thay vì gọi tên, Đào Liễu cứ chỉ vào cái rỗ. Mặt hắn y như cái rỗ.
Cứ hễ nói đến Vương Đại Quang “cái rỗ” là Đào Liễu phát rùng mình.
Nhất là nghe cô chủ định gả mình cho hắn là hai chân của cô như muốn sụm xuống luôn, và tự nhiên, khỏi cần nói đến lần thứ hai, cô ta đã dông ra cửa...
* * *
Một cái áo lụa mỏng manh màu thiên thanh, một chiếc khăn nho sĩ màu thiên thanh, nhất là cắt vừa vặn, khiến Thư Hương trở thành một công tử thư sinh quá đẹp.
Nàng đứng trước tấm gương lớn, quay qua quay lại và tự trầm trồ trong bụng.
Nàng hất mặt lên để tỏ ra một “tu mi ngang tàng bảy thước”, thế rồi lại không thể nín cười :
- Thơ đồng, thấy “cậu” đã được chưa?
“Chú” thơ đồng Đào Liễu cũng chống nạnh tay nghiêng qua nghiêng lại :
- Ối chà, nhất hạng rồi! Nếu Phan An, Tống Ngọc mà có sống lại, chắc chắn khi thấy cô... à quên, khi thấy cậu là họ cũng sẽ lắc đầu mà nằm trở xuống quan tài.
Thư Hương bỗng cau mày :
- Bây giờ thì ta chỉ còn ngại một việc...
Đào Liễu hỏi :
- Ngại chi?
Thư Hương đáp :
- Một thư sinh công tử như vầy đi ra ngoài đường, nhất định các cô gái sẽ bu theo.
Trong khi ta chưa kiếm được một tấm chồng lý tưởng thì có một bè đeo theo đòi “sửa tráp nâng khăn”, hỏi vậy chớ có chết không nè?
Đào Liễu nhìn sững thầy mình, và cô ta vùng nghiêm giọng :
- Đúng là một vấn đề lớn rồi đó, chính tôi đây mà nếu không biết cô nương giả dạng thì nhất định cũng phải trầm trồ!
Thư Hương nói :
- Được rồi, như thế thì hay lắm, vậy thì ta sẽ... yêu ngươi.
Cô tay quay mình lại, dang hai tay ra :
- Lại đây, cô bé...
Đào Liễu sặc cười :
- Thôi, đừng có đùa ác như thế. Có chuyện này lạ lắm, tôi ra ngoài vừa mới nghe, chuyện có quan hệ đến cô nương...
Thư Hương hỏi :
- Chuyện gì?
Đào Liễu xích lại gần nói nhỏ :
- Nghe nói lão gia đã hứa gả cô nương cho đại công tử Trương tam gia.
Thư Hương hốt hoảng :
- Trương tam gia nào?
Đào Liễu nói :
- Thì Trương tam gia là tay cự phách trong phủ này chớ Trương tam gia nào?
Ngẫm nghĩ hồi lâu, Thư Hương vụt nói :
- Đào Liễu, thu xếp y phục đi. Tối nay chúng ta phải lìa khỏi nơi này.
Đào Liễu trố mắt :
- Làm chi mà gấp vậy?
Thư Hương nói :
- Nghe nói đến... quái vật của Trương tam gia là ta muốn mọc cánh bay ngay. Hồi nhỏ hắn học đạo trong chùa, luôn mấy vị hòa thượng trong chùa cũng gọi hắn là quái vật đầu thai. Con người đó xin né.
Đào Liễu mới vừa há miệng thì Thư Hương đã nói luôn :
- Thôi, để ta thu xếp y phục, ngươi hãy đi thuê cỗ xe mau lên.
Đào Liễu hỏi :
- Thuê xe làm chi?
Thư Hương nói :
- Đồ đạc của ta ít nhất cũng bảy, tám rương. Không thuê xe thì làm sao?
Đào Liễu trố mắt :
- Trời đất, cái gì mà đến bảy, tám rương? Cô nương định mang theo giống gì mà dữ vậy?
Thư Hương nói :
- Nhiều lắm chớ sao không, chẳng hạn như đồ trang điểm, bàn rửa mặt, rương lượt, nội những thứ đó một rương cũng đã không đủ chỗ. Tuy chúng ta đã cải nam trang, nhưng có lúc cũng cần những thứ đó chớ. Vả lại đàn ông thì cũng phải rửa mặt chớ đâu phải đàn ông là ở dơ?
Nàng đưa mắt nhìn quanh phòng rồi nói tiếp :
- Rồi còn mùng mền, chăn nệm, gối... những thứ ấy một rương nữa chứ! Đúng rồi, cần phải chén dĩa, tô muổng nữa. Ngươi biết ta có bao giờ dùng đồ của người khác, nhưng chén đũa thì có thể chặn bao lại thành một gói. Ngoài ra còn lư hương trầm, bàn cờ, cũng có thể gói luôn.
Đào Liễu ngồi bệt xuống ghế lắc đầu :
- Tiểu thơ, bộ tính về nhà chồng luôn sao vậy? Trời ơi, “người lý tưởng” kiếm chưa ra mà đã sửa soạn rồi, sao mà sớm thế?
Thư Hương nói :
- Không mang những thứ ấy theo, không lẽ đến nghỉ nơi nào là ngươi bảo ta đắp cái thứ đồ hôi hám của bọn đàn ông ấy à? Không lẽ ta phải ăn uống trong những cái chén cái tô nhầy mỡ của người ta?
Đào Liễu nói :
- Nếu tiểu thơ không chịu dùng đồ của người ta thì dọc đường mình mua sắm.
Thư Hương lắc đầu :
- Mua, cũng dơ. Vả lại mua rồi cũng phải mang theo chớ không lẽ ăn rồi quăng đi mua cái khác? Bộ ngươi nói mua đồ mới là sạch à?
Đào Liễu nói :
- Thì những thứ cô nương dùng bây giờ cũng mua chớ làm sao?
Thư Hương vẫn không chịu :
- Thây kệ, gì thì gì cũng cứ mang đi. Ngươi phải nghe ta, nếu không nghe thì...
Đào Liễu thở dài sườn sượt :
- Không thì cô nương sẽ gả tôi cho “cái rỗ” phải không?
* * *
Nói muốn cái gì nhất định phải có cái đó.
Cô con gái cưng của Cẩm Tú sơn trang là như vậy.
Lần thứ nhất trong đời, vị đại tiểu thơ của Cẩm Tú sơn trang, cô con gái cưng của Đào nhị gia ra khỏi cửa.
Hướng nhắm của nàng là đất Giang Nam.
Giang Nam là giải đất ra sao, phong cảnh như thế nào, đi đến bao xa, nàng chỉ nghe nói chớ chưa hề thấy, thế nhưng nàng không ngại, vì nàng đã quyết.
Nàng phải ra đi vội vã là vì chuyện Đào nhị gia định gả nàng cho gã công tử họ Trương, và nàng quyết đến Giang Nam vì ba “nhân vật lớn” mà nàng định chọn một để làm chồng đều ở Giang Nam.
Thế giới giang hồ đã thu gọn lại trong Cẩm Tú sơn trang, nàng không hề hay biết rằng bên ngoài đầy dẫy nguy hiểm. Nàng cho rằng chưa bao giờ có ai dám nói với nàng một câu hkông phải, đừng nói chi đến chuyện xúc phạm nàng.
Nói đến Đào nhị gia là nói đến “nhất hô bá ứng”, nói đến tiểu thư của Cẩm Tú sơn trang là nói đến “lá ngọc cành vàng”. Nàng nghĩ cả giang hồ mênh mông đều như Cẩm Tú sơn trang, ai nghe đến họ Đào là đều nể mặt.
Nàng cứ tưởng tìm đến một trong ba người mà nàng mơ tưởng cũng y như nàng gọi Vương Đại Quang ở nhà nàng. Chỉ cần họ nghe tiếng gọi là họ có mặt ngay, hay ít ra, khi nàng hỏi thăm, bất cứ ai cũng cung kính dẫn đường.
Thư Hương mang cái tâm trạng “đầy đủ” ấy ra đi.
Nàng không ngờ rằng trên con đường đi đến Giang Nam, nếu phải kể lại những chuyện mà nàng đã gặp, thì có lẽ phải kể mười năm không hết, y như bảo ngửa mặt đếm những vì sao...
* * *
Bắt đầu của đêm lên đường là một đêm đầy sao và ánh trăng vằng vặt.
Gió đêm thật mát, đúng là đêm lý tưởng của kẻ viễn du.
Rèm xe được vén lên, cây dọc hai bên đường chạy lùi trở lại. Ngựa được gió mát nên chạy khỏe vô cùng.
Y như một con chim bị nhốt trong lòng quá lâu, bây giờ được thả ra, càng bay nhanh, càng bay xa càng tốt.
Gió lướt qua cửa xe, gió lùa vào thùng xe, gió phớt lên mình nàng như đôi bàn tay của tình nhân ve vuốt. Từ trong cửa xe thò đầu dòm ra, vầng trăng vành vạnh vẽ ức vạn vì sao lấm tấm giữa trời trong vút, tâm tình của Thư Hương bỗng nghe thích thú lạ thường, y như trong đời lần đầu tiên mới thấy được vầng trăng.
Nàng gọi Đào Liễu :
- Xem kìa, ngươi có thấy trăng không, đẹp ơi là đẹp!
Đào Liễu phụ họa, nhưng chính cô ta cũng nghe thích lắm :
- Đẹp, đẹp ghê đi...
Thư Hương nói :
- Trăng Giang Nam nghe nói đẹp hơn gấp bội, không chừng còn hơn trăng ở đây nữa đó nghe.
Đào Liễu chớp đôi mắt mơ màng giống y như đôi mắt của chú chó con :
- Bộ trăng Giang Nam khác còn trăng đây khác hay sao?
Thư Hương nguýt dài :
- Thật là con người không có một chút thi tứ nào cả!
Đào Liễu vụt nói :
- Đúng rồi, nói đến thơ mới nhớ, cảnh đẹp như thế này thì tại sao mình lại không làm thơ?
Thư Hương nheo nheo mắt :
- Thơ gì?
Đào Liễu ấp úng :
- Thì thơ... thơ gì cà?... À à, chẳng hạn như Tây Du Ký!
Thư Hương cười hăng hắc :
- Sao lại có chuyện... Đường Tăng trong này? Mà thơ mình làm ra đặt tựa là gì?
Đào Liễu bóp trán :
- Phải rồi, mình đề là “Đại tiểu thơ Nam Du Ký”, được không?
Thư Hương vỗ tay :
- Hay, mình đi Giang Nam, đặt “Nam Du Ký” là hạng nhất.
Nhưng nàng vụt thấp giọng :
- Đào Liễu nè, hồi nãy uống trà nhiều quá, bây giờ...
Đào Liễu cũng hỏi nhỏ :
- Sao? Bây giờ sao?
Thư Hương cú lên đầu Đào Liễu cái nhẹ và hứ luôn :
- Thì bây giờ... mắc tiểu chớ làm sao?
Đào Liễu định cười, nhưng lại không cười được, cô ta càng cao giọng :
- Như vậy thì làm sao? Hông lẽ.. làm đại trên xe?
Thư Hương nói :
- Ta quên, tức chết, cái gì cũng nhớ mà cái... thùng tiểu không mang theo!
Bây giờ thì Đào Liễu không còn nín nổi nữa, cô ta ôm bụng cười.
Thư Hương lại cú thêm cái nữa :
- Vui lắm sao cười? Chẳng lẽ ngươi lại không mắc à?
Y như lời trù ếm, Thư Hương vừa mới hỏi thì Đào Liễu bỗng ôm bụng. Cô ta không cười nữa mà đâm lo :
- Làm sao bây giờ? À, đường vắng lại tối, mình cứ tấp vô ngay bên vệ đường. Kêu xe ngừng lại đi.
Thư Hương lại cú cô ta :
- Quỷ, lỡ có người đi tới làm sao? Mình chớ đàn ông sao mà dễ?
Đào Liễu nói :
- Không sao đâu, mình thay phiên coi chừng.
Thư Hương lắc đầu :
- Không, nhất định là không được.
Đào Liễu nói :
- Không được thì biết làm sao? Chỉ còn cách... nín.
Nhưng Thư Hương đã nín rồi, bây giờ vô phương nín nổi. Mặt nàng đã đỏ, ngồi đã phải khum.
Mà thật là ác, cái thứ kỳ cục. Đừng nói tới còn đỡ, khi đã nói tới thì như là “kêu” nó.
Đói thì có thể nhịn. Chớ vụ này thì phải chịu thua.
Thư Hương vụt kêu lớn :
- Ông đánh xe, ngừng lại!
Đào Liễu che miệng :
- Thôi phải không, trở lại chớ làm sao?
Thư Hương trừng mắt :
- Ngu, ngươi đúng là con nít, cái gì cũng phải có người lớn mới xong.
Xe ngừng, Thư Hương nhảy xuống, nhưng nàng không dám nhảy mạnh vì bụng đã cứng rồi.
Nàng gọi :
- Ông đánh xe, lại tôi dặn đây.
Tên đánh xe lót tót nhảy xuống, chậm chạp bước ra sau, dáng cách của hắn thật là cục mịch.
Tự nhiên là Thư Hương khoái lắm, chuyến đi bí mật của nàng cần gặp kẻ ngơ ngơ ngáo ngáo như thế này.
Nàng hỏi :
- Bác đánh xe nè, bác có biết chúng tôi là ai không? Quen không?
Tên đánh xe lỏ mắt :
- Có đâu? Chưa gặp lần nào, lạ hoắc.
Thư Hương gióng thêm câu nữa :
- Bác không biết bọn ta từ đâu đến à?
Tên đánh xe cười, cái cười của hắn cũng ngơ ngơ :
- Bộ tôi điên sao mà không biết?
Thư Hương đâm lo, nàng hỏi :
- Ở đâu?
Tên đánh xe nói thật nghiêm trang :
- Thì từ nhà đi chớ còn đâu nữa?
Đúng là hắn không điên, nhưng chắc có lẽ hơi... khùng.
Thư Hương thở phào :
- Chú có biết nhà của bọn ta ở đâu không?
Từ “bác” hạ xuống thành “chú” một cách... vô nguyên tắc, nhưng gã đánh xe hình như chẳng thèm chú ý, gã nói :
- Không biết.
Thư Hương hỏi :
- Như vậy chú biết bọn này đến đâu không?
Tên đánh xe lắc đầu :
- Không biết.
Thư Hương chớp chớp mắt :
- Chú xem bọn này là trai hay là gái nè.
Tên đánh xe cười, lần này hắn cười có rộng hơn, và hàm răng phơi ra trọn vẹn.
Hắn nói :
- Nếu nhị vị mà là con gái thì chắc tôi cũng sẽ biến thành con gái...
Thư Hương cũng cười, cố nhiên là cái cười khoái ý, nàng muốn chọc thêm thằng cha ngơ ngơ này một chút nữa chơi, nhưng hiềm vì bụng bây giờ gần muốn bể, nên nàng nói vội :
- Bây giờ bọn ta muốn... tản bộ một chút, chú ở đây chờ, chớ không được bỏ xe nghe không?
Tên đánh xe cười hì hì :
- Tiền xe chưa có thì bỏ đi đâu, giết chết cũng không thèm đi.
Thư Hương gật đầu :
- Tốt lắm, đi thì không có tiền xe, ở lại đây rồi còn được thưởng.
Bây giờ thì nàng yên lòng.
Mà yên lòng rồi là cái... chuyện kia nôn lên. Nàng không thể đứng lại được nữa.
Nàng kéo tay Đào Liễu mà bước đi, nghe nặng nhọc y như sắp sửa... tới nơi rồi.
Hai người đi tấp vô rừng.
Trời có trăng thật ác. Trăng bây giờ không còn nên thơ nữa, vì trong rừng mà nó vẫn cứ sáng hoài. Cũng may là không có một ai.
Đào Liễu nói nhỏ :
- Đây đi, không nên đi xa quá bỏ xe.
Thư Hương lắc đầu :
- Không được, chỗ này không được. Cái thằng cha đánh xe đó đừ câm mà sợ nổi gì.
Bất cứ ai cũng đều nghĩ chỗ càng tối là càng bảo đảm an toàn. Thư Hương chọn một chỗ tối nhất, nàng bảo Đào Liễu :
- Coi chừng nghe, cứ hễ có người thì kêu lên nghe.
Đào Liễu không trả lời mà lại cười khúc khích.
Thư Hương gắt :
- Cười cái gì, quỷ, bộ chưa thấy ai tiểu tiện lần nào sao mà cười?
Đào Liễu nói nhỏ, làm như là chuyện bí mật ghê lắm :
- Không phải sợ người. Tôi đang nghĩ chỗ này chắc chắn không có người, nhưng rất có thể là có một con rắn...
Đè cái thứ ngán nhất mà lại nói, Thư Hương xanh mặt mày, xách thắt lưng chưa kịp buộc, một tay quơ quơ như muốn tìm vật gì đó để nhét vô cái miệng... vô duyên.
Đào Liễu chạy né ra, Thư Hương chụp chụp làm cho cái quần tuột lên tuột xuống...
Hai người vừa quần nhau vừa cươi hăng hắc, cười giỡn cho nên tiếng ngựa hí bên ngoài cũng chẳng nghe, mãi cho đến khi đã rồi, đi lần ra, mới hay rằng cỗ xe và cái gã đánh xe “đừ câm” đã mất tiêu.
Thư Hương đứng khựng, Đào Liễu cũng khựng.
Hai người nhìn nhau sửng sốt hồi lâu, Đào Liễu mới thở dài :
- Mình bảo người ta khật khùng, không ngờ chính mình lại khật khùng.
Thư Hương cắn răng, nàng giận đến phát run, giận không nói được.
Đào Liễu nói :
- Bây giờ mình làm sao?
Thư Hương nói ngay :
- Làm sao cũng được, nhưng nhất định không trở về nhà!
Và nàng vụt nói :
- Có phải ngươi gói cả vòng vàng tư trang của ta mang theo không?
Đào Liễu gật đầu.
Thư Hương dậm chân :
- Thật là tức, những thứ đó đáng lý lộn trong mình chớ sao lại bỏ trên xe...
Đào Liễu móc trong lưng ra một cái gói, gói bao vải cột bên ngoài :
- Đây nè.
Thư Hương nhảy dựng lên :
- Ta biết mà. Ta biết ngươi thì lúc nào cũng luôn cẩn thận.
Đào Liễu lắc đầu :
- Con nít cuối cùng vẫn là con nít. Việc gì cũng không cẩn thận bằng người lớn!
Cô ta lại nói một câu mà thường ngày Thư Hương thường hay mắng cô ta.
* * *
Nhờ có trăng nên đường đi không tối lắm.
Hai người thong thả bước đi, bây giờ họ mới đúng là khách nhàn du.
Nhờ vào gió đêm mát mẻ, bao nhiêu sự giận dữ vừa rồi bây giờ đã hết, y như chuyện xảy ra là một trò đùa.
Họ lại bắt đầu cười giỡn.
Thư Hương nói :
- Mất của nhưng hình như có nhẹ nhàng hơn phải không?
Đào Liễu chớp chớp mắt :
- Bây giờ không sợ đắp chăn mền hôi của đàn ông, ăn chén dính mỡ nhầy nữa à?
Thư Hương nói :
- Sợ cái gì chứ. Còn vàng là còn mua giường mới, đồ mới.
Đào Liễu cười :
- Biết sao tôi thích hầu hạ cô nương không? Vì cô nương hay giận nhưng lại rất mau quên.
Thư Hương vụt nói :
- Lạ một điều là sao hắn không chờ lấy tiền xe rồi hẳn đi?
Đào Liễu cũng hơi ngạc nhiên, nhưng suy nghĩ hồi lâu, cô ta chắt lưỡi :
- Đúng là cầu toàn, cái gì cũng muốn đầy đủ, nhớ rằng xe là xe của hắn mướn, trong khi đồ vật của mình dư sắm hai cỗ xe hơn như thế thì còn cần quái gì tiền xe?
Thư Hương gật đầu :
- Ờ hé...
Đúng là lối nói chuyện của những cô nhà giàu, họ nói nhiều câu nghe phát giận mà cũng dễ tức cười luôn.
* * *
Trời đã sáng.
Gà trong rừng, trong xóm đã gáy ó o, bao tử của hai cô cũng ngáy nghe ọt ọt.
Thư Hương lầm bầm :
- Không hiểu tại sao bao tử người ta lại có thể kêu ọt ọt như vậy?
Đào Liễu nói :
- Đó là sôi bụng chớ có gì mà lạ.
Thư Hương nói :
- Nhưng tại sao đói lại sôi?
Đào Liễu chịu thua.
Cô ta thường hay chịu thua, không làm sao trả lời hết những câu hỏi của cô mình.
Thư Hương thở ra :
- Thật không ngờ con người ta đói bụng lại khó chịu như thế này.
Đào Liễu hỏi :
- Cô nương chưa từng đói bao giờ sao?
Thư Hương nói :
- Cũng có, đó là những lúc trưa không thèm ăn cơm, đến xế chiều thì đói cồn lên, nhưng bây giờ thì ta thấy rằng những lúc đó chưa đúng gọi là đói như bây giờ.
Đào Liễu cười :
- Cô nương chẳng từng nói, một con người sống trên đời, cái gì cũng cần phải nếm qua sao?
Thư Hương nói :
- Nhưng đói thì kể như nếm đã quá đủ rồi, bây giờ cần ăn. Giá bây giờ có một con gà quay, hay một khúc thịt quay, thì ngon biết mấy...
Đào Liễu lắc đầu :
- Chỉ có nước về nhà.
Thư Hương nhướng mắt :
- Ủa, chớ bộ dọc đường người ta không bán sao?
Đào Liễu nói :
- Bây giờ thì chắc chắn là không có, tiệm cơm bây giờ đâu đã mở cửa.
Cô ta suy nghĩ hồi lâu rồi nói :
- Nghe nói có quán ăn sáng sớm là mở cửa, nhưng những quán như thế thường thường là gần chợ.
Thư Hương vỗ tay :
- Phải rồi, ta rất thích đến chợ chơi một lần mà chưa đi được. Đào Liễu nè, nghe nói chuyện hay chuyện lạ trong giang hồ thường được kể ra trong những quán rượu đó nghe.
Đào Liễu gật đầu :
- Đúng rồi, bởi vì những chỗ đó có đông người, hạng nào cũng có, quân tử anh hùng cũng có, trộm cắp gian manh cũng có.
Thư Hương chưởi :
- Lo quái gì, mình cẩn thận đề phòng thì gian manh nào cũng không gạt nổi mình. Trừ những kẻ ngu đần chớ mình mà để đến bị lừa thì cũng còn lâu!
Tài sản của killer1310

  #3  
Old 14-06-2008, 09:52 AM
killer1310 killer1310 is offline
Diệt Thế Ma Thần
 
Tham gia: May 2008
Đến từ: tp ho chi minh
Bài gởi: 217
Thời gian online: 1 ngày 0 giờ 18 phút
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 2

Thành thị và gian manh



Thành này chưa phải là thị trấn lớn, nhưng cũng khá phồn thịnh.
Chợ búa, hàng quán vầy vầy.
Quán ăn, quán rượu, tự nhiên là có đông người, đủ hạng, kể cả bọn lừa đảo gian manh.
Mì ở đây thuộc loại “bình dân”, mì không giòn, nước không nóng, mà mỡ lại nhiều.
Tuy nhiên, chuyện đó không thành vấn đề, vì ai không đói thì còn suy tính, chứ một khi đã đói thì nhất định “bình dân” cũng ngon như thượng hạng.
Giá như ngày thường, đừng nói chi thò đũa gắp, mà nếu tô mì như thế có đem đến để ngay trước mặt là nhất định Thư Hương sẽ khoát tay bỏ. Thế nhưng bây giờ thì chẳng những không la, trái lại còn húp sạch tô, một cọng hẹ úa vàng phân nửa cô ta cũng không chừa lại.
Đào Liễu nhìn Thư Hương một lúc rồi bật cười :
- Cái tô với đôi đũa của bọn đàn ông hôi hám mà bây giờ cô cũng không chê?
Thư Hương hơi khựng lại, nhưng rồi cũng cười theo :
- Quên... mà nè, hình như lúc đói khó nhớ lắm, phải không?
Nàng buông đũa và bấy giờ mới thấy hơi là lạ.
Bao nhiêu cặp mắt của thực khách trong quán gần như dồn cả và nàng, làm như họ đang nhìn nàng làm trò quái dị.
Thư Hương rờ rờ mặt và hỏi nhỏ Đào Liễu :
- Có dính gì không? Xem mặt ta có dính gì không?
Đào Liễu lắc đầu :
- Đâu có.
Thư Hương cau mặt :
- Chớ tại sao họ nhìn mình dữ vậy?
Đào Liễu cười :
- Có lẽ... coi chừng họ đang chọn chồng cho con gái họ đó nghe.
Bây giờ Thư Hương mới thấy bàn tay của Đào Liễu. Cô ta cầm cái gói vàng và đặt ngay trước bụng, cô ta chỉ ăn bằng một tay thôi.
Thư Hương thúc tay :
- Để cái gói lên bàn đi.
Đào Liễu hỏi :
- Chi vậy?
Thư Hương lừ mắt :
- Ngu, đi ra đường phải nhớ rằng đừng bao giờ cho người ta biết mình có của. Cứ ôm khư khư như thế là nói cho người ta biết củA mình đáng giá, làm cho thiên hạ chú ý, cứ làm như đồ bỏ mới được chứ.
Đào Liễu gật gật :
- Không ngờ tiểu thơ lão luyện giang hồ quá xá...
Thư Hương lừ mắt :
- Cái gì “tiểu thơ”?
Đào Liễu lật đật nói :
- À quên, Thiếu gia... công tử...
Thư Hương gắt :
- Cái nào một cái thôi. Thiếu gia là thiếu gia, công tử là công tử. Cái gì gọi là “thiếu gia công tử”? Ngu ơi là ngu.
Đào Liễu nhoẻn miệng cười và đặt cái gói lên bàn.
Ngay lúc đó, một gã từ bên ngoài bước vào vòng tay :
- Nhị vị mạnh giỏi.
Dáng cách của hắn trong qua là biết ngay hạng chẳng ra gì. Cặp mắt láo liên của hắn đủ biết hắn là loại không gian manh cũng thuộc dân... cà khịa.
Vốn không muốn làm quen, nhưng vì cần phải tỏ ra phong độ “lịch thiệp giang hồ” nên Thư Hương đứng dậy khệnh khạng vờ đáp lễ :
- Đa tạ.
Hắn ngồi xê xuống ngay và toét miệng cười... cà khịa :
- Xem chừng nhị vị là người mới đến đây lần thứ nhất?
Thư Hương làm vẻ hết sức thản nhiên :
- Không, đã đến nhiều lần rồi chớ. Trong thành này đâu có chỗ nào không biết.
Người ấy hỏi :
- Nhị vị từng đi đây đó, chắc biết Triệu Hùng đại ca trong thành này chớ?
Bằng vào cách nói của hắn và nhất là bằng vào hai tiếng “Đại ca” thì nhất định cái con người họ Triệu đó phải là kẻ có máu mặt trong thành này. Nếu bảo là không biết thì chẳng hóa ra mình không “lão luyện giang hồ” sao? Vì thế nên Thư Hương gật đầu bừa.
Gật đầu không vẫn thấy còn chưa đủ “lão luyện”, nàng lại nói thêm :
- Kể ra thì cũng không quen nhiều lắm, chỉ có vài lần nhậu nhẹt với nhau thôi.
Người ấy mừng ra mặt :
- À như vậy thì là quen rồi. Tôi đây, Thiết Thủ đây, em của Triệu đại ca.
Và hắn vụt khom mình xuống, nói nhỏ :
- Đã là chỗ quen biết, tôi có chuyện này không thể không nói cho nhị vị biết...
Thư Hương điềm đạm :
- Vâng, xin cứ nói.
Thiết Thủ nhìn quan bằng con mắt chuột lắc của hắn và thấp giọng hơn :
- Địa phương này phức tạp lắm, đủ hạng người hết, cái thứ cướp giật thì đầy đường.
Nhị vị có tiền hoặc có đồ vật đáng giá thì phải cẩn thận mới được nhé.
Đào Liễu vừa dợm tay định giữ lấy cái gói, nhưng Thư Hương lừ mắt và quay lại cười nới với Thiết Thủ :
- Không có gì, cái này chỉ có mấy quần áo lót và khăn tắm mà, không có gì đáng giá cả.
Thiết Thủ cười, hắn chầm chậm đứng lên cười cười :
- Tại hạ vì chỗ quen biết nên nói với nhị vị...
Hắn đứng lên thật chậm và nói cũng thật chậm, nhưng tay hắn thật nhanh, hắn chộp lấy cái gói và co giò chạy thẳng...
Thư Hương cười khẩy.
Nàng đã nhìn thấy cách chạy của gã lưu manh, bằng vào dáng điệu ăn cắp vặt đó, nàng có thể chấp hắn chạy trước năm dặm.
Đào lão gia đã đặt tên con gái là Thư Hương, giống y như người bán cháo lòng đi ăn hủ tiếu của hàng kế cận, vì ông ta vốn là bậc thế gia trong võ lâm, ông ta đã thành danh mấy đời và bây giờ, kể cả sản nghiệp, ông ta thuộc hàng vọng tộc, ông ta thừa biết cái hay cái dở của võ lâm và đã chán ngấy rồi.
Mặc dầu thường nhật cũng vẫn còn giao thiệp, nhưng chẳng qua vì là chỗ bạn bè cũ chứ thật tình thì ông không muốn con mình đi theo hướng đó, nhất là đứa con một lại là gái. Ông ta không muốn con mình lăn vào vòng nguy hiểm, ông ta muốn con gái mình theo nẻo “Thư Hương”. Đó là nguyên nhân ông chọn tên cho con gái, và cũng là lý do ông không cho con đi ra ngoài giao thiệp.
Tuy nhiên, vốn là con nhà võ, không nhiều cũng ít, Thư Hương cũng có học lem nhem, đối võ lâm cao thủ thì nàng không thể đánh lại, nhưng đối bọn con gái bình thường, nàng thuộc vào tay có hạng.
Nhất là đối với thân pháp của tên Thiết Thủ này, nàng coi như đứa con nít.
Chính vì thế mà nàng không vội.
Nàng lại mừng thầm là mới ra đường lại gặp ngay một tên quá tầm thường, nàng sẽ có cơ hội để thiên hạ “lé” chơi.
Nhưng tiếc một điều là cơ hội đó bị người khác hớt ngang.
Thiết Thủ chạy ra chưa khỏi cửa quán, thì gã bị người thộp lại.
Người đó là một gã đại hán cao lớn dềnh dàng, bắp tay chắc nịch, nhất là vết thẹo ngang mặt của gã đã làm cho Thiết Thủ bủn rủn tay chân...
Người mặt thẹo vung tay xáng cho hắn một tát xiểng niểng, thế nhưng hắn không dám kêu một tiếng, hai chân hắn rụng rời.
Người mặt thẹo trầm giọng :
- Mang trả lại cho người ta, con chó!
Thiết Thủ một tay cầm gói vàng, một tay vò vò bên má, đi về phía bàn của Thư Hương.
Gã mặt thẹo cũng bước theo, hắn vòng tay nói :
- Tại hạ họ Triệu, tên này là anh em của tại hạ, đã được dạy dỗ rất nhiều nhưng chứng nào tật nấy, xin nhị vị niệm tình bằng hữu tha thứ cho.
Thư Hương nhật ra người này đúng mẫu mực của “giang hồ hiệp nghĩa” mà lại nhiều khí phách, nàng vội mỉm cười :
- Đa tạ bằng hữu, của đã không bị mất thì cũng không nên lo lắng, xin bằng hữu bỏ qua.
Gã mặt thẹo lừ mắt nhìn Thiết Thủ :
- Còn chưa chịu bái tạ sự rộng lượng của nhị vị công tử hay sao?
Thiết Thủ lật đật vòng tay mọp mình lí nhí không ra tiếng.
Rõ ràng là hắn chưa hết điếng hồn.
Thư Hương hỏi :
- Huynh đài họ Triệu, vậy chắc là Triệu đại ca trong thành này?
Gã mặt thẹo vòng tay :
- Không dám, không dám nhận hai tiếng “Đại Ca”.
Thư Hương vòng tay :
- Nghe danh đã lâu, nay gặp mặt thật là hạnh ngộ, xinh thỉnh đại ca ngồi.
Nàng cố sửa giọng điệu cho cao và cách vòng tay nghiêng mặt cho đúng “phong cách giang hồ”.
Gã mặt thẹo khoát tay :
- Không không, bàn tiệc này xin cho tại hạ được phép thanh toán với chủ quán.
Xin nhị vị niệm tình cho tại hạ có hận hạnh làm tròn bổn phận “thổ địa” một phen, gọi là để làm quen...
Thư Hương nói nhanh :
- Đâu được, đâu được... xin chờ khi khác...
Nàng cho tay vào gói định lấy bạc, không ngờ lại chụp kéo ra một chuỗi ngọc làm cho đôi mắt của gã mặt thẹo chớp chớp. Hắn nói nhanh :
- Đừng, thứ này không thể xài như thế được. Nếu nhị vị cần thì tại hạ xin đưa đi đổi.
Và hắn lại vỗ ngực đồm độp :
- Nói thật không phải khoe, chớ toàn thành này không có một ai dám tính chuyện lôi thôi với bằng hữu của họ Triệu đây đâu.
Thật ra trong gói đâu có bạc. Đào Liễu vì để phòng hờ đường xa, nàng chỉ mang toàn thứ ngọc thạch đắt tiền.
Thư Hương vừa định nói lời cảm tạ để theo đi đổi bạc, nhưng ngay lúc ấy nàng lại thấy một người áo xanh đeo kiếm bước vô trừng trừng nhìn gã mặt thẹo và lớn tiếng :
- Lão Lục, bây giờ lại làm tới cái chuyện mạo danh ta để làm bậy đó phải không?
Gã mặt thẹo tự xưng “Triệu đại ca” bây giờ bỗng như trái banh xì hơi, hắn vòng tay đến mọp mình :
- Tiểu nhân không dám, mong Triệu đại gia...
Hắn mọp mình càng lúc càng thấp, và cuối cùng, hắn luồn qua mấy bàn đông khách dông luôn.
Bây giờ thì đôi mắt to tròn của Thư Hương càng tròn hơn. Nàng không còn biết chuyện ra sao.
Nhưng người trung niên đeo kiếm đã vòng tay :
- Tại hạ họ Triệu, tên tục là Hùng. Nhờ ơn bằng hữu trong thành này thương tình gọi cho vui là “Đại ca”, nhưng thật thì tại hạ không dám đảm nhận như thế.
Bây giờ thì Thư Hương đã rõ rồi. Chính con người bây giờ mới là “Triệu đại ca”, còn cái tên mặt thẹo ra tuồng “hiệp nghĩa” hồi nãy chỉ là... thứ giả.
Triệu Hùng lại nói :
- Tên mặt thẹo khi nãy là một tên bịp bợm nổi tiếng trong thành này, trước đây cũng đã thường mạo danh tại hạ để lừa gạt. Nhiều người không biết, may không chút nữa là nhị vị đã mắc bẫy rồi.
Thư Hương đỏ mặt lắp bắp :
- A... không, vừa rồi cái gói đồ của chúng tôi bị người giật. Chính vị ấy đã lấy lại giùm cho...
Nàng vốn là con người không có tánh vong ơn, mặc dầu biết tên đó mạo danh, nhưng dầu gì thì hắn cũng có làm nghĩa với nàng. Nàng phải nói ra sự thật đó.
Triệu Hùng cười :
- Đâu có phải. Tên Thiết Thủ là đồng bọn với hắn, chúng toa rập nhau để lừa nhị vị đó. Hắn làm thế là để cho nhị vị tín nhiệm hắn. Lúc đó là hắn sẽ ra tay.
Thấy Thư Hương ngơ ngơ, Triệu Hùng lại cười cười :
- Thật ra thì cái ngữ đó ai mà không thấy biết, bằng vào đôi mắt sắc bén của nhị vị, tự nhiên đâu phải hạng như Thiết Thủ mà chạy thoát?
Thư Hương thở dài :
- Đúng là chuyện chưa gặp là chưa biết. “Đi một tất đàng, học một sàng khôn”!
Và nàng vụt cao hứng ngang :
- Chỉ nhìn qua mà Triệu đại ca biết được võ công của chúng tôi sao?
Triệu Hùng cười :
- Chẳng những biết nhị vị có võ công, mà còn biết đúng là cao thủ. Chính vì thế nên tại hạ mới quyết ý kết giao, chứ nếu không thì đâu có can thiệp làm chi.
Thư Hương chợt cảm nghe vô cùng khoan khoái, vừa mới xuất hành là đã có thể kết giao với giang hồ hảo hán, nàng lập tức vòng tay :
- Đa tạ Triệu đại ca có lòng tưởng đến. Xin mời, mời Triệu đại ca ngồi.
Triệu Hùng nhìn quanh :
- Thật không phải dám chê, nhưng chỗ này phức tạp lắm, ồn ào, đâu phải là chỗ bằng hữu tương giao. Nếu nhị vị không phân cao thấp thì tại hạ xin thỉnh đến tệ xá đàm đạo cho vui.
Đã thuộc nằm lòng câu “Tứ hải giai huynh đệ”, Thư Hương đâu lại từ chối dịp may như thế?...
Giang hồ hiệp nghĩa, trừ những bậc “vọng tộc” như Đào gia, hầu hết đều đạm bạc.
Nhà của Triệu Hùng cũng không lớn lắm, tiền viện vừa phải, trong phòng bày biện cũng đơn sơ. So với y phục đắt tiền của hắn không được xứng.
Thư Hương không thấy gì kỳ cả. Nàng còn cho đó là chuyện đương nhiên.
Con người hào phóng qua dáng cách của “Triệu đại ca”, nếu có tiền thì cũng kết giao trang trải cho bằng hữu, chớ đâu phải hạng chỉ biết lo cho chính mình sang cả?
Nàng tuy không thấy, nhưng đã thường nghe, người như Triệu đại ca này thuộc loại người “bốn biển là nhà”, không phải bận bịu về gia quyến.
Triệu Hùng nói :
- Nhị vị nếu không có chuyện gì cần kíp lắm thì xn ở lại đây vài hôm. Tại hạ sẽ thỉnh tất cả bằng hữu trong thành này lại giới thiệu cho nhị vị biết. Khi nào có dịp ghé ngang qua đây hay những vùng phụ cận, nhị vị chỉ cần nói một tiếng với bất cứ ai thì sẽ có người chu đáo vẹn toàn.
Thật còn gì hơn nữa? Đã quyết tâm biết đó biết đây, đã quyết tâm gặp những “nhân vật lớn” mà có dịp được quen biết bằng hữu đông như thế này thì quả là đạt được ước nguyện một cách quá dễ dàng.
Thư Hương mừng rơn :
- Như thế thì hay biết là bao nhiêu. Tiểu đệ xuất môn lần này mục đích là để được kết bạn đông đảo đấy mà.
Đào Liễu ngứa miệng chen vô :
- Nhưng chỉ ngại phiền cho Triệu đại gia quá đi chớ?
Sợ lỡ cơ hội, Thư Hương lừ mắt :
- Đối với Triệu đại ca mà nếu chúng ta làm ra khách sáo chẳng hóa ra phụ lòng tốt của đại ca sao?
Triệu Hùng bật ngón tay cái ra trước mặt và cười sang sảng :
- Đúng rồi, nói như vậy là hạng nhất rồi. Là bậc nam nhi hào phóng, bậc khảng khái anh hùng, phải như thế mới phải mặt tu mi chớ!
Hay, “nam nhi hào phóng”, “khảng khái anh hùng”, “phải mặt tu mi”... hay!
Từng câu nói y như những đóa hoa nở rộ trong lòng của Thư Hương. Nàng cười rạng rỡ.
Con người lịch duyệt như Triệu đại ca mà vẫn tôn kính nàng, vẫn coi trọng nàng, vẫn không nhận ra nàng là gái giả trai thì chắc chắn trên đời này ai cũng phải thấy nàng là bậc “tu mi nam tử”.
Làm sao nàng lại không thích thú?
Thư Hương bỗng đâm ra phục mình ngang, nàng cảm thấy có lẽ bẩm sinh nàng quả là bậc kỳ tài. Chỉ mới lần đầu xâm nhập giang hồ mà đã lập nên kỳ tích, giá như đừng có ai, chắc nàng đã “cốc” lên đầu Đào Liễu một cái vì sự do dự của cô ta lúc ban đầu. Nếu nàng không cương quyết thì có phải cái “kỳ tài” của nàng sẽ bị mai một đi chăng?
Triệu Hùng lại nói :
- Lão đệ bình thủy tương phùng, đồng thanh tương ứng, không cần phải biết nhau lâu, lão đệ cần gì cứ nói với đại ca một tiếng... À, phải rồi, may không quên, để đại ca bảo bầy trẻ mang đến ít bạc. Lão đệ đi đây đi đó phải mang bạc nén trong người mới tiện...
Thư Hương khoát khoát tay :
- Không không, Triệu đại ca, tôi có vòng ngọc kim cương nhiều mà...
Nàng bỗng dỏ mặt và nói liền theo :
- Đây là của em gái tôi, nó dư không xài, tôi định sẽ đổi ra bạc mà mấy bữa rày chưa đổi đó chứ.
Triệu Hùng nghiêm nghị :
- Lão đệ nói như thế là không phải rồi. Mới vừa nói không nên khách sáo đây, thật tình không phải đại ca đối riêng với lão đệ đâu, thiếu gì, bất cứ anh em nào ở đâu xa đi ngang qua đây, cho đại ca biết là đại ca lo cho chu đáo ngay, “Tứ hải giai huynh đệ” mà.
Chính đại ca đây cũng vậy chớ, hồi trước, khi đại ca còn trẻ tuổi, cũng lang bạt giang hồ như lão đệ bây giờ, đại ca cũng phải cho bậc đàn anh chu cấp.
Hắn đứng lên và nói :
- Nhị vị lão đệ ngồi đây nghe, đại ca đi lại ngân hàng lấy và mua rượu luôn. Mình phải nhậu một bữa túy lúy để đánh dấu ngày gặp tri kỷ ý hợp tâm đầu...
Hắn đi ra cửa rồi lại quay trở vào. Hắn lấy chìa khóa mở cửa tủ đựng sát vách trong và nói :
- Những gì của lịnh muội lão đệ mang cất vào đây. Tại nhà đại ca thì không sợ một ai cả, nhưng cẩn thận là đức tính cần yếu cho hững kẻ “hành hiệp giang hồ”, nhất là của riêng của lịnh muội, chúng ta càng phải giữ gìn.
Đúng là mẫu người thuộc loại “đại ca”, cái gì đối với bạn bè đều chu đáo. Hắn bỏ gói đồ vào tủ khóa lại cẩn thận, trao chìa cho Đào Liễu và cười cười :
- Xem mặt là biết liền, lão đệ này tính cẩn thận lắm, sau này có thể làm Đại Quản Gia cho một gia trang đồ sộ được đấy. Cất chìa khóa nghen.
Thư Hương định khoát tay, nhưng Đào Liễu đã đón lấy chìa khóa nhét kỹ vào mình.
Sau khi Triệu Hùng đi khuất khỏi cửa rồi, Đào Liễu nói nhỏ :
- Tiểu thơ, tôi thấy cái gã “Triệu đại ca” này chắc không phải “giang hồ hành hiệp” gì đâu, không hiểu lão định làm gì...
Thư Hương cười :
- Đúng là con nít, người hào phóng như vậy mà ngươi còn không tin thì không biết tin ai đây.
Đào Liễu nói :
- Nhưng cái gói của mình...
Thư Hương nói :
- Gói đồ cát trong tủ đó. Chìa khóa mình giữ đây. Vậy mà chưa yên lòng à?
Đào Liễu nhếch nhếch môi nhưng rồi lại làm thinh.
Thư Hương không chú ý đến Đào Liễu, nàng chắp tay đi lại trước hiên nhà và thả lần ra sân. Nàng thấytrong trong khu nhà này có đến mười mấy gia đình ở liền nhau như những phố hẹp, giăng phơi quần áo ngang dọc, những y phục, giặt phơi cũ sì cũ mốc.
Hình như họ toàn là dân làm mướn, làm thuê. Liếc vào từng gian nhà, cung cách ở của họ hình như có phần cùng cực.
Bây giờ đã gần chính ngọ rồi, mà có người còn cởi trần tập võ, đánh đu, nhảy sào, vung xích. Có mấy cô gái còn đang chảy tóc dưới thềm... Thư Hương nghĩ ngay họ là đám “Sơn Đông Mãi Võ”...
Xế bên góc, có một lão già mù đang luyện ngón Độc Huyền, bên cạnh có cô gái đứng tựa bên rào mân mê cành “tương tư thảo”.
Thư Hương biết lão già đó chuyên nghề hát dạo, còn cô gái chắc con cháu gì của lão và hình như cô ta đang... mơ mộng, cành “tương tư thảo” nàng đang cầm trên tay dám là của cậu nào mới quăng vào cho cô ta để... gợi tình.
Nghĩ đến chuyện gợi tình, Thư Hương bất giác nhìn cô gái mấy lần, cô ta vội cúi mặt và giấy cành “tương tư thảo” ra phía sau lưng.
Thư Hương bỗng đâm sợ quay sang hướng khác.
Rất có thể cô ta đã để ý mình rồi, vì thế nên cô ta mới giấu cành “tương tư thảo”, không dám để mình thấy cô ta có tình nhân.
Nàng sợ ngang, vì không khéo cô ta “mê” thật thì... nguy hiểm.
Ngoài những nhân vật ấy ra, trong tường của khu nhà chung đó có nhiều đứa trẻ chơi ngoài sân cát, mũi chảy lòng thòng.
Khu nhà thật lao xao có nhiều gian đặt bếp nấu ngay hiên trước, có một bà bụng bầu đang nổi lửa, mặt mũi kèm nhèm, bụng của bà ta chắc cũng phải chín tháng gì rồi, bụng càng nặng chừng giờ sau sẽ đẻ đến nơi.
Bà mẹ của mụ ta ngồi kế bên càu nhàu, bảo mụ ta lười biếng, lầm bầm vừa lấy cái khăn dơ lốm đốm lau mồ hôi trên mặt cho mụ ta.
Thư Hương bỗng nghe lòng cảm khái trước cái sinh hoạt chật vật mà đầm ấm này.
Nàng nghĩ như thế mới đúng là gia đình thân thiết. Nàng chưa hưởng được cảnh đó bao giờ vì nàng giàu quá, chưa muốn thì vật đã có rồi, không còn biết đến cảm giác thèm thuồng gì nữa.
Nàng chợt thấy người thiếu phụ mang thai sao mà đẹp quá. Mồ hôi mụ ta đượm dài chân tóc, hai má ửng hồng rạng rỡ. Tuy không có đồ trang sức, tuy không có y phục lòe loẹt, nhưng chắc chắn mụ đang yêu đời lắm.
Thư Hương nhìn cuộc sống của họ mà nôn nao, nàng nhớ tới cuộc sống trong “lồng son” của nàng mà phát ngán, tức vì không thoát ra cho sớm để tìm lấy cơ hội sống y như họ...
* * * * *
Bếp lửa hừng hừng và nồi cơm đã cạn rồi.
Lão già ngưng đàn, ngồi hút thuốc. Cô gái khi nãy ngồi xuống đấm nhè nhẹ trên lưng lão.
Chắc cô ta là con gái của lão già mù, dáng cách của cô ta biểu lộ sự thương yêu trìu mến đối với người cha tàn tật.
Đào Liễu đi lần ra nói nhỏ :
- Sao lâu quá mà Triệu đại ca vẫn không về?
Thư Hương lơ đãng nói :
- Có lẽ còn lo đi lãnh bạc, đông người phải chờ đợi lâu chứ.
Đào Liễu nói :
- Tôi nghi lão chuồn quá!
Thư Hương lừ mắt :
- Người ta chưa lấy của mình một xu nào thì chuyện chi lại chuồn, nói tầm bậy.
Đào Liễu nhếch nhếch môi nhưng lại bỏ đi vô không nói.
Mái hiên bên kia cơm đã nhắc xuống rồi, một người đàn ông vạm vỡ mình trần từ ngoài ngõ đi vào. Có lẽ ông ta đã phải trọn một ngày lao lực.
Đám trẻ mình đầy cát đất cũng chạy vô, có lẽ mùi cơm chín đã kêu gọi chúng.
Một gia đình quây quần trên manh đệm rách, hai con chó ốm ngồi châu mõ chực xương.
Người đàn ông sề xuống bên người thiếu phụ có thai, kín dáo rờ vào bụng vợ thì thầm...
Người thiếu phụ lườm hắn, nhưng cả hai cùng cười âu yếm.
Gia đình nghèo mà có quá nhiều vui vẻ, Thư Hương càng trông càng thích thú.
Triệu đại ca vẫn chưa về.
Bây giờ thì Thư Hương đã nghe thấy băn khoăn, nàng quay lại thấy Đào Liễu từ trong nhà xăn xái đi ra, dáng điệu của cô ta hình như xớn xát...
Vừa đến chỗ Thư Hương đứng là cô ta dậm chân :
- Chết rồi...
Thư Hương cau mày :
- Cái gì? Mắc tiểu rồi phải không?
Đào Liễu lắc đầu :
- Không phải, cái gói...
Thư Hương nói :
- Trong tủ chớ đâu.
Đào Liễu nói :
- Không có, cái tủ trống trơn.
Thư Hương nhướng mắt :
- Chính tay ta bỏ vô khóa mà?
Đào Liễu nói :
- Vậy mà bây giờ không có. Tôi mới mở coi đây nè.
Thư Hương lật đật đi vào.
Quả nhiên, cái tủ trống không.
Vậy thì cái gói ở đâu? Không lẽ mọc cánh bay đi? Không...
Đào Liễu vừa thở vừa chỉ chỉ :
- Cái tủ sát tường có ba mặt và trên nóc trống trơn...
Cô ta dậm chân nói luôn một hơi :
- Nhất định lão họ Triệu đã lên lấy dông rồi, tôi đã nói mà không chịu nghe...
Thư Hương mím miệng chạy nhanh ra sân.
Nhà nào cũng đã ngồi vào mâm cơm, chỉ còn mấy gã đại hán còn đang tập luyện, có người đang xách nước ngoài giếng trước sân.
Thư Hương bước ra hỏi :
- Triệu đại ca đâu? Các vị có biết đâu không?
Gã đại hán ngẩng mặt lên :
- Triệu đại ca là ai? Chúng tôi ở đây không biết người đó.
Thư Hương chỉ tay vào nhà :
- Cái vị ở trong nhà đó mà, chòm xóm với chư vị mà? Các vị không biết sao?
Gã đại hắn lắc đầu :
- Gian nhà đó bỏ trống đã mấy tháng rồi đâu có ai ở. Hồi sáng sớm này mới có người đến thuê và trả có nửa tháng tiền phòng. Chúng tôi chưa biết tên lão là gì.
Thư Hương sửng sốt. Đào Liễu ngẩn ngơ.
Chợt phía trong có người hỏi :
- Ai hỏi Triệu đại ca đó?
Người đó đi ra và tay hãy còn cầm cây roi, hình như đang luyện võ.
Thư Hương bước lại hỏi :
- Tôi hỏi thăm đây, chẳng hay lão huynh có biết chăng?
Người ấy gật đầu :
- Biết chớ, người trong thành này, bất cứ ai có làm ăn bên ngoài đều biết cả.
Thư Hương mừng quá nói :
- Nhờ lão huynh giúp giùm nghe, làm ơn đưa tôi đi gặp Triệu đại ca một chút.
Người ấy nhìn Thư Hương và Đào Liễu từ đầu đến chân :
- Các ngươi là...
Thư Hương rước nói :
- Chúng tôi đều là bằng hữu của Triệu đại ca.
Người ấy cười cười :
- Đã là bằng hữu của Triệu đại ca, thì cần gì phải nói chuyện ân nghĩa, tôi sẵn xe kìa, lên tôi đưa đi.
Chếch qua một khuôn sân, có cỗ xe đang đậu, người đánh xe nói :
- Triệu đại ca đang uống rượu với một bằng hữu, tôi vì bận việc nên bỏ về đây.
Cỗ xe chạy khá nhanh, người đánh xe quả là tay lão luyện, chỉ quanh quanh một lúc là dừng lại trước một gian nhà cũ kỹ...
Tài sản của killer1310

  #4  
Old 15-06-2008, 09:36 AM
killer1310 killer1310 is offline
Diệt Thế Ma Thần
 
Tham gia: May 2008
Đến từ: tp ho chi minh
Bài gởi: 217
Thời gian online: 1 ngày 0 giờ 18 phút
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 3

Triệu đại ca râu quắn


Cỗ xe vừa dừng lại thì Thư Hương đã nhảy xuống và tên phu xe chỉ vào nhà :
- Trong đó. Triệu đại ca đang tiếp người bạn trong đó, phải không bận thì dễ đi được không...
Không đợi người đánh xe nói dứt, Thư Hương chỉ gật đầu rồi lao thẳng vào cửa, nàng sợ không kịp túm tên đại bịp...
Gian nhà cũ kỹ, trong nhà bày biện sơ sài nhưng quả có người đang uống rượu.
Thư Hương giận lắm, nàng quyết xáng trước hắn năm ba tát chơ đích đáng rồi có gì sẽ nói chuyện sau.
Ai người uống rượu trong nhà, một người da mặt vàng bệt như sốt rét kinh niên, một người cao lớn râu quắn.
Thư Hương hỏi lớn :
- Triệu đại ca ở đâu?
Người mặt vàng hỏi :
- Các hạ tìm Triệu đại ca có chuyện chi?
Thư Hương nói :
- Tự nhiên là có chuyện, chuyện rất cần.
Người mặt vàng nâng chén lên uống một hớp rồi đặt nhẹ chén xuống bàn, không nói.
Gã đại hán râu quắn nhìn trân trân vào mặt Thư Hương :
- Nói đi, có chuyện gì nói đi. Ta là Triệu Hùng, Triệu đại ca đây.
Thư Hương sửng sốt :
- Cái gì? Ông là Triệu đại ca? Tôi đâu có tìm ông?
Gã đại hán râu quắn cười :
- Đùa chi mà lạ vậy? Toàn thành này chỉ có một Triệu Hùng, chỉ có một người bạn bè gọi là Triệu đại ca, chớ làm gì có đến hai người?
Thư Hương xanh mặt.
Không lẽ cái tên áo xanh đeo kiếm gạt nàng cũng là Triệu đại ca giả mạo?
Tên đại hán râu quắn uống một hớp rượu rồi lại nhìn Thư Hương, nhìn Đào Liễu...
Thình lình, hắn đập tay xuống bàn cười ha hả :
- Thôi, bị rồi, bị gạt rồi phải không? Bị người tự xưng là “Triệu đại ca” phải không?
Có phải cái tên mặc áo xanh đeo kiếm không?
Thư Hương gật đầu :
- Đúng rồi, hắn đó.
Gã râu quắn lại cười, hắn ôm bụng cười, cười sặc cả rượu ra :
- Hắn mà là Triệu đại ca? Trời đất, hắn là Trần đại... bịp. Hắn chỉ có một bộ quần áo đó thôi, nhưng cái nghề bịp của hắn thì nhiều lắm. Hắn có cái tên khá đẹp, tên Trần Đại Nhã, nhưng vì hắn chỉ chuyên sống bằng nghề bịp thiên hạ, nên người ta đã đồng lòng sửa khai sanh hắn ra Trần đại... bịp, chắc nhị vị bị hắn bịp rồi phải không?
Thư Hương nghiến răng :
- Chẳng hay nhị vị có thể giúp cho tôi tìm được hắn chăng?
Triệu Hùng râu quắn đáp :
- Cái con người đó gian ngoan lắm, nhất là bây giờ thì hắn trốn kỹ rồi, muốn tìm được hắn chắc cũng phải mất mấy ngày.
Hắn vụt cười và hỏi :
- Hành lý của nhị vị đã bị lấy cả rồi phải không?
Thư Hương gật gật đầu.
Thư Hương lại hỏi :
- Nhị vị lần thứ nhất đến đây phải không?
Thư Hương lại gật đầu, chuyến này thì nàng không thể còn nói dóc nổi nữa.
Triệu Hùng nói :
- Cũng không sao, đối với kẻ lỡ đường, không phải nghĩa hiệp nghĩa hiếc gì cả, nhưng lòng trắc ẩn của con người, tôi có thể chỉ cho nhị vị một chỗ an toàn tạm ở đỡ trong vòng năm sáu ngày, sẽ cố giúp cho tìm tên Trần đại bịp.
Thư Hương đỏ mặt, có lẽ nàng thẹn vì mình bị bịp :
- Như thế... thế sao cho phải... Phiền Triệu... đại ca quá.
Triệu Hùng lắc đầu :
- Không, bạn hay không bạn cũng thế, người tốt không thể làm ngơ đối với người hoạn nạn, tôi không định làm ơn để kết bằng hữu gì cả. Tôi chỉ làm cái chuyện mà bất cứ ai không xấu cũng đều làm thế thôi.
À, cái con người này tướng mạo xe có vẻ thô lỗ, ăn nói có vẻ không tỏ ra khí phách hào hiệp gì cả, nhưng đối với Thư Hương bây giờ, nàng nghe thấy cả một sự thật tình.
Giá như lúc nàng chưa bị lừa, thì có lẽ nàng sẽ không coi vào đâu cả, nhưng bây giờ thì nàng đã ngán cái lối nói chữ nghĩa của tên Trần đại bịp quá rồi, nàng thấy con người gã Triệu “râu quắn” này mà còn dễ tin hơn.
Thư Hương hết sức cảm kích, tuy đã “ê” quá rồi, nhưng vẫn nhớ phận “tu mi” của mình, nên nàng lại cũng khệnh khạng vung tay :
- Đã thế, tiểu đệ cung kính bất như tòng mạng.
Triệu Hùng nhìn hai người chăm chăm và vụt bật cười quay qua nói với gã mặt vàng :
- Tôi thấy tốt hơn hết là nên đưa nhị vị đây đến ở tạm với Vương đại nương, vì họ cùng là đàn bà với nhau cho tiện.
Thư Hương sửng sốt :
- Cùng là đàn bà? Sao vậy? Chúng tôi... chúng tôi...
Triệu Hùng cười :
- Chẳng lẽ nhị vị không phải là đàn bà?
Thư Hương đỏ mặt, nàng liếc vào mặt Đào Liễu...
Đào Liễu thở ra quay sang chỗ khác.
Thư Hương đành phải gượng cười :
- Thật không ngờ chư vị tinh mắt quá...
Triệu Hùng đáp :
- Không phải chúng tôi tinh mắt...
Hắn cười cười và nín luôn.
Thư Hương hỏi dồn :
- Không phải tinh mắt? Chớ chẳng lẽ chúng tôi cải trang không giống?
Triệu Hùng cười sặc sụa :
- Nói thật tình nghe, cải nam trang như nhị vị, nếu có người nào nhìn không ra là con gái thì nhất định người đó đã... mù.
Thư Hương cau mặt khá lâu rồi nói lầm bầm :
- Như vậy không lẽ cái gã họ Trần cũng đã biết chúng tôi là gái?
Triệu Hùng đáp :
- Bởi hắn chưa mù.
Thư Hương lại đứng sững một hồi rồi nàng lột chiếc khăn thư sinh quăng xuống đất hầm hừ :
- Gái là gái, nhưng sớm muộn gì rồi tôi cũng sẽ cho gã họ Trần biết con gái không phải hạng để cho hắn dễ dàng lừa.
* * * * *
Như vậy là vị Đào tiểu thơ lại trở về y lốt gái.
Nhưng khi trở lại nguyên hình, cô con gái cưng yêu của Đào gia trang lại gặp thêm nhiều bài học mới, trước hết là nàng gặp Vương đại nương...
* * * * *
Vương đại nương cũng đàn bà.
Đàn bà cũng có nhiều thứ, Vương đại nương có lẽ thuộc loại rất là đặc biệt.
Nói “rất” có nghĩa là cái đặc biệt của bà ta không ai có thể tưởng tượng ra.
Nhà của Vương đại nương ở trong một ngõ hẻm rất yên tĩnh.
Ngõ hẻm tạo thành bởi hai giải tường rào hai bên cao khuất bóng mặt trời, bên trong cửa có một cây vú sữa tàng che mát tới bên ngoài.
Bây giờ thì đang đúng ngọ, hai cánh cửa ngoài sơn màu đỏ vẫn còn đóng kín, bên trong không nghe một tiếng động.
Chỉ cần nhìn hai cánh cửa bên ngoài, cửa cao, màu sáng, không chút bụi, ai cũng có thể biết ngay nhà này thuộc hạng sang.
Thư Hương có vẻ mừng, nàng hỏi Triệu Hùng :
- Triệu đại ca có chắc Vương đại nương chấp nhận cho chúng tôi tạm ngụ hay chăng?
Triệu Hùng gật gật đầu :
- Cô nương yên lòng. Vương đại nương là một người bạn tốt của tôi.
Thư Hương hỏi :
- Bà... bà ta như thế nào?
Triệu Hùng đáp :
- Bà ta là một con người rất tốt, chỉ có điều tính tình có chỗ khác người một chút.
Thư Hương hỏi :
- Sao gọi là khác?
Triệu Hùng đáp :
- Bà ta rất thích người khác nghe lời mình, chỉ cần nghe lời chỉ dạy của bà ta thì muốn gì được nấy, còn hơn là ở tại nhà mình nữa. Nhưng nếu ai làm trái ý bà ta thì...
thì sẽ có nhiều hậu quả không được đẹp.
Hắn nói câu đó với bộ mặt có phần nghiêm trọng, hình như có ẩn ý dọa chừng.
Nhưng Thư Hương thì vẫn cười như không :
- Kể ra thì cũng không đáng gọi là khác người, chính tôi, tôi cũng không thích ai trái ý tôi cả.
Triệu Hùng cũng cười :
- Như thế thì tốt biết bao nhiêu, như vậy thì hai người sẽ... ý hợp tâm đầu lắm lắm.
Hắn bước lại gõ cửa và nói với Thư Hương :
- Để tôi vào trước nói một tiếng, nhị vị hãy đợi ngoài này.
Đứng ngoài đợi có tánh cách chầu hầu như thế, đối với khách thật là khó chịu, bằng vào tánh tình của vị Đào tiểu thơ, cung cách đó chính là sự hối nhục hơn nữa, thế nhưng Thư Hương vẫn ẩn nhẫn cười cười.
Chính thái độ đó đã làm cho Đào Liễu ngạc nhiên.
Mới ra khỏi cửa nhà có một ngày mà vị tiểu thơ khó tánh thay đổi nhu hòa như thế hay sao?
Đúng là một phép mầu.
Phải qua một lúc thật lâu, bên trong bỗng có người lên tiếng :
- Bét mắt lã đã đến, cũng không chịu chờ đến tối nữa sao?
Trời đất, gần quá ngọ rồi mà “bét mắt”?
Mà cái gì lại phải chờ đến tối?
Thật cung cách nhà giàu có khác.
Triệu Hùng cười cười :
- Ta đây mà, Triệu đại ca đây mà.
Bây giờ thì hai cánh cửa mới chịu rung rinh, nhưng cũng mở một chút thôi, từ trong đó ló ra một cái đầu tóc rối như bùi nhùi, một người ngủ mới thức dậy.
Đó là một cô gái còn nhỏ tuổi.
Triệu Hùng bước nhanh tới kề tai cô ta nói mấy câu, cặp mắt cô gái chiếu về phía Thư Hương và Đào Liễu, cặp mắt ném từ trên xuống dưới thật nhanh và sau cùng thì cô ta mới gật gật :
- Được rồi, vào đi, nhè nhẹ một chút nghe, các cô còn ngủ đó, làm cho các cô phiền hà là Vương đại nương lột da anh.
Bọn Triệu Hùng, Thư Hương bước vô cửa, nhưng cả ba lại phải đợi dưới dàn hoa dạ lý, chờ cô gái vào thông báo.
Thư Hương nói nhỏ với Đào Liễu :
- Xem chừng các cô con nhà này lười biếng dữ, đã vậy mà không chịu ai làm động, đúng là con gái nhà giàu.
Triệu Hùng chẳng những mắt lanh mà tai cũng thính, Thư Hương nói nhỏ, nhưng hắn vẫn nghe, hắn cười :
- Như vậy đủ thấy Vương đại nương rộng rãi lắm, ai vào đây là có phước lắm đó nghe.
Đào Liễu vụt hỏi :
- Nhưng các cô đó là gì của Vương đại nương?
Triệu Hùng đáp :
- Hầu hết là con nuôi. Con nuôi của Vương đại nương mà đi đâu là được đối đãi tốt đến đó, không một ai dám khinh lờn.
Thư Hương cười :
- Tôi không muốn làm con nuôi, nhưng bằng hữu mà tốt như bà ta thì lại thích kết giao lắm.
Triệu Hùng gật lia :
- Đúng đúng, Vương đại nương cũng rất thích kết giao bằng hữu. Bà ta là một Nữ Mạnh Thường mà, sự rộng rãi của bà ta y như Đào nhị gia Đào Ngọc Thạch ở Cẩm Tú sơn trang vậy hè.
Thư Hương đưa mắt nhìn Đào Liễu, cả hai cùng mím miệng cười.
Có ai lại không thích có người không biết nhè khen cha trước mặt con!
Triệu Hùng bước vào trong một lát quay ra lộ vẻ vui mừng :
- Được rồi, Vương đại nương đã bằng lòng, xin thỉnh nhị vị bước vào.
Theo tay hắn chỉ, Thư Hương và Đào Liễu bước ngang bồn hoa đi thẳng vào thềm.
* * * * *
Ngay giữa bậc thềm, bên cạnh những chậu hoa lan, một người đàn bàn trung niên đang đứng dang tay đón khách.
Miệng bà ta điểm nụ cười tươi, nhưng bộ mặt vẫn mang vẻ uy nghi của một con người nhiều khí phách.
Đôi mắt lá râm có đuôi dài của bà ta nhìn Thư Hương và Đào Liễu từ trên xuống dưới và hỏi thật nhẹ :
- Nhị vị tiểu muội muội đây phải không?
Triệu Hùng rước nói :
- Vâng, nhị vị đó.
Trung niên thiếu phụ gật đầu :
- Đẹp quá chớ, chắc cũng là con nhà khá giả, chắc chắn Vương đại nương sẽ vui lòng.
Triệu Hùng cười :
- Nếu là hạng tầm thường thì tôi đâu dám mang đến nơi này.
Trung niên thiếu phụ lại gật đầu :
- Được rồi, để tôi đưa hai cô vào, ngươi cứ yên tâm đi ra đi.
Triệu Hùng cười cười :
- Vâng, tất nhiên là tôi rất yên tâm, rất yên tâm.
Thư Hương ngạc nhiên :
- Ủa, Triệu đại ca không cùng vào với chúng tôi sao?
Triệu Hùng cười :
- Tôi đã nói chuyện gởi gấm với Vương đại nương rồi, xin nhị vị cứ yên lòng, có tôi là tôi sẽ đến ngay.
Hắn chào trung niên thiếu phụ lần nữa rồi hấp tấp đi ra.
Thư Hương muốn nói thêm, nhưng hai cánh cửa đó đã khép lại.
Trung niên thiếu phụ vẫy vẫy tay, Thư Hương đắn đo một chút rồi dắt tay Đào Liễu đi theo.
Trung niên thiếu phụ dịu dàng :
- Nhị vị mới đến, có lẽ sẽ thấy có một vài chuyện không thích, nhưng lâu rồi nhất định sẽ thích ghê lắm.
Đào Liễu hớt nói :
- Chắc chúng tôi không ở lâu đâu, nhiều lắm là năm, sáu ngày thôi.
Làm như làm không nghe, trung niên thiếu phụ nói :
- Ở đây hiện có hơn hai mươi cô, tất cả đều như chị em ruột với nhau, tất cả đều gọi tôi là Mai thư vì tôi có lớn hơn đôi chút. Chuyện gì cần, nhị vị cứ hỏi tôi nghe.
Đào Liễu định nói trước nữa, nhưng Thư Hương lừ mắt và quay lại nói với Mai thư :
- Nơi này vừa vào là thấy thích ngay, yên tịnh quá, chắc chắn chúng tôi sẽ vui lắm, xin Mai thư đừng lo.
Đúng là chỗ này rất đẹp, đi qua khỏi sân, lên thềm, vô giải hành lang, nơi nào cũng có hoa, muôn tía ngàn hồng, hương thơm sực nức. So với vườn hoa của Cẩm Tú sơn trang cũng không hề kém sút.
Trong hoa viên đầy đủ giả sơn, thủy tạ, hoa sen, điểm xuyết bởi những chiếc cầu nho nhỏ xinh xinh với những hàng lan can màu son đỏ thắm, rải rác mấy cô gái “đào tơ mơn mởn” đứng ngắm cảnh đó đây, có người đang hong tóc bên cửa sổ, có người ngắt hoa liệng dưới hồ sen, hương hoa quyện vào người đẹp, mặt hoa dờn dờn đây đó, thật đúng là cảnh bồng lai.
Những con bướm cánh màu sặc sỡ lượn hút nụ hoa, mấy lồng chim tiếng oanh thỏ thẻ, người nhìn hoa, hoa đón bước và chim hót tưng bừng, cho dầu có tâm sự não nề, vào đến đây rồi, bao nhiêu phiền muộn cũng tan thành mây khói.
Như nhớ lại cảnh rộn rịp của nhà mình, Thư Hương chép miệng :
- Ở đây cái gì cũng đẹp, chỉ có điều quá yên tịnh.
Mai thư hỏi :
- Muội muội thích ồn ào chớ không thích yên tịnh à?
Thư Hương đáp :
- Quá yên tĩnh thì thường hay suy nghĩ bây, tôi không thích nghĩ bậy bạ.
Mai thư cười :
- Như vậy lại càng tốt, ở đây ban ngày yên tĩnh như vầy, nhưng cứ tối đến là rất ồn ào náo nhiệt, như vậy thích yên tĩnh cũng có, thích náo nhiệt cũng có, ở đây nhất định sẽ không khi nào chán.
Thư Hương ngẩng lên nhìn lên lầu, nhìn mấy cô gái đang đứng tựa lan can có vẻ trầm tư, nàng hỏi :
- Nhưng những vị cô nương ở đây thì hình như không thích lắm.
Mai thư mỉm cười :
- Họ là những con mèo, ban ngày thì hiền khô như cục bột đó, nhưng cứ mặt trời sụp xuống là mắt họ sáng ngời, họ như con lật đật, nhiều lúc ồn ào đến không chịu nổi.
Thư Hương nói :
- Tôi không sợ ồn ào, ở nhà có nhiều lúc tôi cũng đã làm thiên hạ chịu không nổi nữa, không tin Mai thư hỏi a đầu này xem.
Đào Liễu nhếch nhếch môi :
- Hỏi tôi làm gì, tôi thì có lẽ cái gì cũng không hiểu, cái gì cũng đều không biết...
Mai thư mỉm cười :
- Vị tiểu muội này hình như là không thích ồn, nhưng tôi dám chắc về sau lần lần rồi tiểu muội muội cũng thích cho mà xem.
Mai thư là con người hơi lạ, nàng tươi cười luôn miệng, nàng dịu dàng từ cử chỉ đến lời nói, nhưng đôi mắt thì lạnh lùng trống vắng.
Đào Liễu vốn cũng muốn nói, nhưng tình cờ nàng bắt gặp ánh mắt gần như sâu độc của Mai thư là nàng ngậm miệng lại luôn.
Không hiểu tại sao, vừa bước vào đây là cô ta chợt nghe làm như có nhiều đe dọa đang rình rập chung quanh.
Ba người đi qua một hòn giả sơn là gặp ngay hồ sen.
Hồ sen ở đây không tròn, không vuông, mà chỗ rộng chỗ hẹp luồn trong sân, ra đến sân sau, mới nhìn qua tưởng chừng như là một con sông nhỏ chảy xuyên, nhìn vòi nhiều vịnh.
Họ đi lên một cây cầu nhỏ, bên dưới đáy nước trong veo, hương thơm sực nức, và những con cá nhiều màu phóng qua phóng lại dưới nước.
Bên câu cầu, sau hòn non bộ, có một ngôi lầu nhỏ, chợt nghe có tiếng kêu :
- Không, tôi không chịu nổi... tôi chịu không nổi... các người cho tôi đi...
Một cô gái nhỏ đầu tóc rối bời, từ trong chạy ra lan can, nước mắt đầm đìa tức tưởi.
Cô ta mặc một cái áo hồng thật đẹp, nhưng đã có nhiều nơi sướt rách.
Không ai để ý đến cô ta, mấy cô gái đứng dựa lan can lầu bên trên không hề dòm lại, làm như họ không thấy, không nghe gì cả.
Chỉ có Mai thư đi lại, nàng choàng tay qua ngang lưng cô bé, không hiểu nàng nói gì nho nhỏ, nhưng cô bé bỗng dịu ngay, đang gào đang kêu, bỗng lặng im như một con mèo nhỏ, cô ta cúi đầu quay trở vào phòng.
Mai thư vẫn cười thật tươi, làm như không có chuyện gì đáng cả.
Không ngăn được tánh tò mò, Thư Hương hỏi :
- Vị cô nương đó làm sao thế?
Mai thư thở ra :
- Khi cô ta chưa đến đây thì đã từng bị những chuyện làm cho xúc động thần kinh, cho nên cô ta thường hay có những thái độ gần như điên cuồng, chúng tôi ở đây đã quen cái chuyện ấy rồi.
Đúng chớ sao, nếu không quen rồi thì làm gì người ta lại có thể làm như không nghe không thấy, trong khi chuyện “lạ lùng” xảy ra trước mắt?
Thư Hương lại hỏi :
- Cô ta bị cái gì làm cho xúc động thần kinh như thế?
Mai thư nói :
- Chúng tôi cũng không rõ lắm, mà cũng không đành hỏi. Hỏi chỉ gợi cho cô ta chuyện thương tâm, nghe nói hình như trước đây, cô ta đã bị một tình nhân gạt gẫm sao đó, có lẽ cũng thê thảm lắm.
Thư Hương hừ hừ :
- Bọn đàn ông thật là thứ chẳng ra gì.
Mai thư gật gật và dịu giọng :
- Đàn ông tốt ít lắm, tiểu muội muội nhớ kỹ câu nói của tôi, sau này tránh được chuyện buồn lòng.
Họ đi qua khỏi hòn giả sơn, băng vào vườn hoa phía hông.
Hoa ở đây thật đẹp và đang nở rộ. Những bồn hoa đủ hình đủ cỡ chen khít vào nhau, chỉ còn lối đi nho nhỏ và cành hoa tràn ra ngoài.
Xế bên vườn hoa có một ngôi lầu, ngôi lầu không lớn nhưng rất xinh, mái ngói đỏ tươi, những rèm của ngôi lầu cũng đỏ tươi.
Mai thư nói :
- Vương đại nương ở trong ngôi lầu đó, bây giờ thì đã thức dậy rồi, để tôi vào báo là có nhị vị muội muội đến.
Nàng rẽ hoa thoăn thoắt vào trong.
Người thiếu phụ này tuổi cũng đã quá ba mươi, nhưng nhan sắc trong chừng hăm mấy.
Từ lời nói, giọng cười đến tướng đi, không một chỗ nào chê được.
Thư Hương nhìn theo chép miệng :
- Mình đến cái tuổi của chị ấy mà được như thế thì đủ để vừa lòng.
Đào Liễu cắn một thật chặt, và vụt nói :
- Tiểu thơ, chúng ta đi có được không?
Thư Hương cau mặt :
- Đi đâu?
Đào Liễu đáp :
- Đi đâu cũng được, chỉ cần tránh khỏi chỗ này.
Đôi mày Thư Hương nhíu lại :
- Sao vậy?
Đào Liễu ngập ngừng :
- Tôi cũng không biết tại sao... nhưng tôi cảm thấy chỗ này không ổn.
Thư Hương hỏi :
- Có chỗ nào không ổn đâu?
Đào Liễu nói :
- Cái gì tôi thấy cũng không ổn. Con người ở đây hình như không giống bình thường, họ có cái gì khác lạ lắm, nhưng tôi chưa biết lạ ở chỗ nào.
Thư Hương cười và nhẹ lắc đầu :
- Đúng là cái thứ nhát chết, nghi cái gì mà nghi dữ vậy. Một nhà quyền quý như thế này mà cô cũng nghi xấu được à?
Nàng nhìn lên ngôi lầu và nói tiếp :
- Nhất là ta vẫn muốn gặp Vương đại nương, nhất định bà ta là một con người không phải tầm thường.
Tài sản của killer1310

  #5  
Old 15-06-2008, 09:39 AM
killer1310 killer1310 is offline
Diệt Thế Ma Thần
 
Tham gia: May 2008
Đến từ: tp ho chi minh
Bài gởi: 217
Thời gian online: 1 ngày 0 giờ 18 phút
Xu: 0
Thanks: 2
Thanked 0 Times in 0 Posts
Hồi 4

Người đàn bà phi thường


Nếu ai đã gặp Vương đại nương cũng đều nhận thấy được bà ta là người đàn bà phi thường.
Nếu ai đã nói Mai thư là con người thanh nhã, xuất sắc, thì khi gặp Vương đại nương rồi chắc chắn sẽ rút lời khen không dám nói ra.
Bởi vì chắc chắn trên đời này không có đủ lời lẽ để hình dung cái phong độ và khí chất của vị nữ chủ nhân này.
Không, không có từng chữ nào để hình dung, “mỹ từ pháp” của những nhà thơ là phong phú nhất, nhưng cũng chịu thua luôn.
Họ sẽ không làm thơ nữa, khi họ gặp Vương đại nương, đành phải trở lại lời lẽ bình thường, hết sức bình thường, họ chỉ biết chép miệng: “Đẹp, đẹp quá!”
Không có cách nào nói hơn được nữa.
Đi trên sông gặp cơn sóng nhỏ, trời mây quang đảng, người ta còn có thể nghiền ngẫm để đẻ ra những tiếng “gợn sóng lăn tăn”, “mặt nước nhấp nhô”, “như đám mạ non dưới con gió nhẹ”, “những cuộn bông trắng xóa”... nhưng nếu gặp cơn bão tố đen kịt thì thi bà cũng chịu thua.
Người gặp Vương đại nương cũng giống như chiếc thuyền gặp phong ba.
Bất cứ ai, khi ăn, đều không muốn có người nhìn.
Vì dáng cách, dáng cách khi ăn, chẳng những kém đẹp, mà lại rất khó coi.
Nhất là đàn bà con gái, khi họ ăn, nếu có người đứng gần, họ không còn giữ được vẻ tự nhiên.
Nhưng Vương đại nương thì không thế.
Bất luận lúc bà ta đang làm một cái gì, một cử động của bà ta đẹp không thể tả.
Cái khó coi của con người, sau cái ăn là... đại tiện. Chỉ tiếc một điều là không có ai nhìn thấy lúc bà ta làm công việc đó, nhưng người ta nghĩ cũng vẫn đẹp như thường.
Bà ta ăn không ít, có lẽ bà ta đã nhận được cái chân lý là muốn đẹp phải khỏe, muốn khỏe phải ăn, ăn nhiều và tự nhiên phải nhiều đồ bổ. Cũng như một cây hoa muốn lâu tàn, muốn bảo trì tươi thắm, phải có ánh dương quang, có nước, có phân, có đầy đủ.
Bà ta ăn nhiều, nhưng không hề mất đẹp, mỗi một bộ phận trên dưới của bà ta đều hoàn mỹ.
Vẻ mặt, ánh mắt, cái miệng, nhất là cái miệng đang nhai, nhưng vẫn như luôn cười.
Nói đến Vương đại nương như nói câu chuyện thần thoại. Người ta còn có thể hiểu một cách khác là chỉ có thần thoại mới có một người đàn bà như Vương đại nương.
Nhưng nghĩ gì thì nghĩ, nói gì thì nói, Vương đại nương vẫn là Vương đại nương, người đàn bà tuyệt diệu trước mặt Thư Hương.
Chỉ một cái ngẩng lên, ánh mắt của Thư Hương hoàn toàn bị bà thu hút.
Hiển nhiên là bà ta cũng rất bằng lòng Thư Hương, vì khi bà ta nhìn nàng, nụ cười của bà ta càng nồng đượm.
Bà ta nhìn không chớp vào mặt Thư Hương, giọng nói của bà ta thư thái :
- Lại đây, lại ngồi gần bên ta đây, để cho ta xem kỹ coi. Lại đây, cô em nhỏ.
Ánh mắt, nụ cười, giọng nói của bà ta như có một mỵ lực vô thường, bất luận đàn ông, đàn bà, con gái, bất cứ ai cũng không thể cự tuyệt.
Thư Hương đi ngay lại ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh bà ta, thái độ cô thật ngoan ngoãn.
Ánh mắt của Vương đại nương không rời Thư Hương, trong khi bà ta ăn nốt chén yến còn lại gần phân nửa, bà ta ăn chầm chậm, ánh mắt bà ta cũng chầm chậm lướt từ đầu đến chân của Thư Hương, dáng cách nhìn người hình như đang xen trộn với sự thưởng thức hương vị chén yến trên tay. Bà ta chép miệng :
- Chén yến này còn đang nóng, cô em ăn một chút đi.
Vừa nói, bà ta vừa trao cái chén yến đang ăn cho nàng.
Thư Hương là một cô gái khó tánh, chưa bao giờ nàng ăn chung chén đũa của người khác, chớ đừng nói đến chuyện ăn đồ ăn còn lại. Trao cho nàng chén ăn thừa, dầu đó là chén ngọc, cũng là một chuyện không thể nào dung thứ được.
Đào Liễu đang chuẩn bị.
Nàng biết chắc có một chuyện không hay, vì nàng biết sự giận dữ theo bản tánh của cô chủ mình.
Nhưng Đào Liễu chẳng những khỏi phải lo, chẳng những không lo mà còn kinh ngạc, vì, bằng một thái độ “thật nghe lời”, Thư Hương đưa tay bưng chén yến và cúi đầu ăn một cách ngon lành.
Thiếu chút nữa Đào Liễu đã đưa tay lên dụi mắt, nàng không tin chuyện trước mắt mình là thật.
Vương đại nương mỉm cười, cười thân thiết :
- Không gớm sao?
Thư Hương “ngoan ngoãn” lắc đầu.
Vương đại nương nói đã dịu mà nhìn càng thêm dịu :
- Miễn cô không gớm thì tất cả những gì của ta, cô cứ việc lấy, thức ăn, quần áo, bất cứ thứ gì của ta, cũng có thể chi cho cô.
Thư Hương cúi đầu nhỏ nhẹ :
- Đa tạ.
Đúng là một biến cố cực kỳ quan trọng đối với Đào Liễu, bất cứ ai trước mặt vị nữ chủ của cô dám nói như thế là nhất định sẽ hưởng một trận lôi đình, cơn giận dữ sẽ “rung rinh nhà cửa”. Nhưng bây giờ thì không, chẳng những không thấy một chút chi khó chịu, trái lại, Thư Hương còn tỏ ra hết sức cảm kích, cảm kích đến nổi má ửng hồng, tưởng chừng như cô ta khóc được ngay.
Vương đại nương lại cười cười :
- Cô em xem, luôn cả cái tên cô em, ta cũng còn chưa biết, thế mà ta đã xem cô em là bằng hữu, một bằng hữu thật thân. Thấy không.
Thư Hương hơi ngước lên một chút :
- Tôi tên Đào Thư Hương.
Lần “viễn du” này, khi ra đi, cô cháu đã bảo nhau, cho dù trường hợp nào, nhất định không nói tên thật cho ai biết để tránh chuyện cha nàng có thể theo dõi bắt về.
Nhưng không hiểu vì sao, trước mặt Vương đại nương, làm như nàng không đành lòng nói dối.
Đào Liễu ngẫm nghĩ :
- Không hiểu “ma lực” của Vương đại nương như thế nào mà lại cảm hóa vị nữ chủ của ta quá nhanh như thế? Hay là... hay là hai người họ “hợp nhau”?
Vương đại nương gật gù :
- Đào Thư Hương... người đã đẹp mà cái tên lại còn thơm. Cô em gái của ta vừa thơm vừa ngọt?
Thư Hương bẽn lẽn cúi đầu.
Nữa, chưa bao giờ có chuyện như thế. Thư Hương chưa bao giờ bẽn lẽn. Đào Liễu cả quyết như thế.
Thái độ đó chỉ giành cho những cô nữ tỳ được người khác chiếu cố, những cô con gái tầm thường được người mơn trớn, chớ với con gái cưng của Đào nhị gia, và nữ thiếu chủ tâm tánh ngạo mạn ấy, không có bao giờ.
Thế nhưng bây giờ lại có.
Đào Liễu bỗng có cảm giác Vương đại nương như một con mèo, còn vị nữ chủ của cô ta như một con chuột tí hon đang bị quay nhừ.
Dưới con mắt của Đào Liễu, vị nữ chủ của cô ta bây giờ thật là thảm não.
Vương đại nương hỏi :
- Tiểu muội, năm nay được bao nhiêu tuổi?
Thư Hương đáp :
- Thưa, mười tám.
Vương đại nương cười :
- Gái mười tám như một đóa hoa, nhưng bao nhiều hoa trên đời này cũng vẫn không bì kịp em đâu.
Đào Liễu nóng mặt.
Thư Hương cũng nóng mặt.
Đào Liễu nóng mặt vì tức tối thái độ “kẻ cả” của một người xa lạ đối với chủ nhân mình, nóng mặt về sự lép vế của Thư Hương.
Còn Thư Hương nóng mặt vì tâm trạng thẹn thùa vui thích được “người trên” khen ngợi.
Vương đại nương vụt hỏi :
- Tiểu muội xem ta chừng bao nhiêu tuổi?
Thư Hương ấp úng :
- Tôi... tôi nhận không ra.
Vương đại nương nói :
- Cứ thử đoán xem.
Thư Hương ngẩng mặt len lén nhìn lên.
Nếu nói hoa xuân là tươi là đẹp, thì phải nói vẻ mặt của Vương đại nương rạng rỡ hơn nhiều.
Thư Hương nói :
- Hai mươi? Hăm hai?... Hăm ba?
Nàng nói mà phập phồng nhìn chừng dò thái độ, hình như sợ mình nói không trúng, đoán quá cao.
Vương đại nương cười hăng hắc :
- Người đã đẹp, đã thơm, mà lời nói lại càng quá ngọt ngào. Ta đã có cái tuổi hăm ba, nhưng đó là hồi hai mươi năm về trước.
Thư Hương mở tròn đôi mắt như chưa bao giờ nghe một chuyện lạ lùng như thế :
- Thật thế sao? Không, khó tin quá!
Vương đại nương cười :
- Tại làm sao ta lại dối muội muội? Ta dối muội muội làm chi?
Bà ta nhè nhẹ thở dài :
- Năm nay ta đúng bốn mươi ba tuổi, không phải chỉ làm chị mà ta còn đáng làm mẹ của muội nữa đó. Tiểu muội có bằng lòng không?
Thư Hương gật đầu nhè nhẹ, nàng tỏ thái độ bằng lòng.
Chẳng những nàng đã bằng lòng làm “tiểu muội muội” mà lại còn bằng lòng làm con nữa, tự nhiên con mà không đẻ thì là... con nuôi.
Đào Liễu cau mày.
Mới hồi nãy đây, mới hồi ngoài cổng đây, chính nàng đã không bao giờ chịu làm con nuôi, cô ta đã nói thẳng vào mặt gã râu quắn như thế, vậy mà bây giờ trước mặt Vương đại nương, cô ta lại bằng lòng - bằng lòng một cách đã không có gì miễn cưỡng mà lại còn thích thú.
Thế nhưng rồi Thư Hương lại lắc đầu!
- Nhưng cho dầu thế nào tôi cũng không tin... Đại nương quá bốn mươi, nhất định không ai tin như thế.
Giọng nói của Vương đại nương như bùi ngùi :
- Cũng có thể người khác không tin, nhưng bản thân ta thì không thể không tin. Ta có thể lừa tiểu muội muội, có thể lừa bất cứ ai, nhưng ta không thể lừa ta được.
Thư Hương cúi đầu, hình như giọng nói ngậm ngùi của Vương đại nương làm cho nàng chợt thấy ngậm ngùi.
Có lẽ đây là lần thứ nhất nàng cảm thấy cái bi thảm của tuổi trẻ đã đi qua và cũng có lẽ đây là lần thứ nhất nàng cảm thấy ngày tháng là quý báu, là đáng tiếc.
Và bất tri bất giác, nàng bỗng cảm thấy khoảng cách giữa nàng và vị Vương đại nương này có vẻ gần hơn.
Vương đại nương liếc Đào Liễu và hỏi Thư Hương :
- Còn vị tiểu muội muội kia là người gì của muội muội?
Thư Hương đáp :
- Cô bé ấy từ nhỏ sống với tôi đến trưởng thành, đối với tôi như tình ruột thịt.
Vương đại nương cười :
- Thế nhưng bây giờ thì tình quấn quýt giữa hai người đã có người chen vào... Tiểu muội muội, có giận không?
Tự nhiên là bà đang hỏi Đào Liễu.
Đào Liễu hơi nhếch môi, nhưng lại làm thinh.
Cô bé này có cái tật, cứ cái gì không được vừa lòng là cô nhếch môi, cái nhếch môi thật khó chịu, nhưng nhiều khi thấy dễ yêu.
Thư Hương lừ mắt như thể rầy chừng, dặn chừng không được vô lễ, và cười nói với Vương đại nương :
- Nó còn nhỏ lắm, tánh tình như con nít, không biết gì cả.
Vương đại nương lại thở ra :
- Có nhiều lúc không biết gì vậy mà hay, giá như bây giờ ta thành lại được một cô bé không biét gì cả như thế thì ta sẽ bằng lòng lấy tất cả những gì ta có, kể cả sự vinh hoa phú quý, để đổi lấy cái không biết gì cả đó ngay.
Bà vụt cười :
- Bậy quá, bữa nay chúng ta đáng lẽ phải vui cười hớn hở, chớ sao lại đi nói những câu chuyện như thế này, có phải không nào?
Thư Hương dợm đám lời, nhưng bằng cảm giác không biết từ đâu tới, nàng thấy câu hỏi sau cùng của Vương đại nương không phải hỏi nàng, mà là hỏi một người nào khác...
Thư Hương “cảm giác” đúng, vì ngay lúc đó nàng nghe phía sau nàng có tiếng trả lời :
- Không đúng!
Có hai tiếng trả lời, hai tiếng mà lại nói thật ngắn, nhưng thật bén nhọn, thật bén nhọn như mũi dao găm.
Giọng nói đàn ông, giọng nói y như một mũi nhọn xoáy vào lỗ tai, đâm thủng vào óc, vào tim của người nghe, không phải giọng nói làm cho lỗ tai lùng bùng, mà giọng nói làm cho lỗ tai nhoi nhói.
Không thể giữ nổi, Thư Hương quay đầu lại.
Bây giờ, nàng mới nhận ra trong góc phòng có một người ngồi...
* * * * *
Một con người không giống con người.
Hắn ngồi đó nhưng y như một chiếc ghế, một cái bàn, hay hắn là một pho tượng, nghĩa là hắn thuộc về... tĩnh vật.
Hắn không động, không nói, hình như cũng không có thở, thật ra là không ai nghe hắn thở.
Không phải riêng Thư Hương, mà có thể bất cứ ai cũng không hề hay biết, không hề chú ý rằng hắn có mặt nơi đây.
Thế nhưng chỉ cần liếc qua hắn một cái là sẽ mãi mãi không sao quên được.
Thư Hương nhìn hắn một lần là hết muốn nhìn lần thứ hai.
Lúc nàng nhìn hắn, nàng có cảm tưởng hắn như một thanh đao rỉ sét lâu ngày không ai mó tới. Thế nhưng thanh đao rỉ sét ấy có thể giết người, làm cho người chết bằng một cách ghê hơn những thanh đao ánh loáng, nàng cũng có cảm tưởng hắn giống như một khối băng ngàn năm chưa tan, bây giờ đã xuống màu đen, nhưng hơi lạnh của khối băng lại cao độ hơn những khối băng mới đóng.
Chỉ cần liếc qua hắn một cái là toàn thân bỗng nghe cóng cả tay chân, quýnh luôn cả lưỡi.
Bất luận là ai cũng không thể ngờ rằng một con người như hắn lại có thể ngồi trong phòng của một người như Vương đại nương, giống y như một khối băng gát ngang trên lò sưởi mà cả hai song song tồn tại.
Thế nhưng rõ ràng hắn đang ngồi nơi đó.
Không một ai có thể ngờ con người đó lại nói năng.
Thế nhưng rõ ràng hắn nói :
- Không đúng.
Hai tiếng nói ngắn, sắc nhọn.
Nhưng Vương đại nương thì lại cười :
- Không đúng? Tại sao không đúng?
Người ấy nói :
- Bởi vì một khi con người đang hớn hở trong lòng thì, bất cứ lời nói nào, phỉnh lừa hay chưởi bới, giọng nói cũng vẫn là hớn hở, hớn hở y như trong lòng của họ.
Vương đại nương cười càng ngọt :
- Có lý, lời của Lưu tiên sinh hình như luôn luôn là có lý.
Lưu tiên sinh lạnh như băng :
- Không đúng.
Vương đại nương hỏi :
- Không đúng? Tại làm sao lại không đúng?
Lưu tiên sinh nói :
- Lời nói của ta là có lý, chớ không phải “hình như” có lý.
Vương đại nương cười như tiếng khánh ngọc :
- Tiểu muội muội, các em thấy vị Lưu tiên sinh này có phải dễ mến không?
Thư Hương ngậm miệng.
Đào Liễu nhếch nhếch môi.
Cả hai nàng thật tình không thể nào nhận nổi cái dễ mến của vị Lưu tiên sinh này được.
Bất cứ ai có thể dùng bất cứ lời gì để nói về vị Lưu tiên sinh, nhưng nhất định, tuyệt đối không thể nói là “dễ mến”.
Thế nhưng ý kiến của Vương đại nương lại khác.
Bà ta cười cười :
- Khi nhìn vào con người của Lưu tiên sinh lần đầu, có thể nhị vị muội muội cảm thấy hơi sờ sợ, thế nhưng cùng chung đụng với Lưu tiên sinh một thời gian, nhất định sẽ lần lần cảm thấy con người y dễ mến vô cùng.
Thư Hương trong bụng có một câu nhưng không thể nói ra.
Trong bụng nàng thật muốn hỏi: “Con người như thế mà có thể chung đụng lâu lâu được sao?”
Nếu bắt nàng phải chung đụng với hắn chừng một giờ thì có lẽ nàng yêu cầu sắm trước cho nàng một cỗ quan tài.
Tuy nhiên, nếu có mặt Vương đại nương thì khác, nàng có thể ngồi từ trưa cho đến tối...
* * * * *
Bây giờ thì đã tối.
Thế nhưng trong phòng Vương đại nương vẫn y như trong lúc mới bắt đầu, hay ít nhất Thư Hương có cái cảm giác như thế.
Nàng cảm thấy vận khí của nàng may mắn quá, tình cờ mà may mắn lạ lùng.
Nàng đã bức thoát được bọn Trần đại bịp, cái bọn ác đồ chuyên tâm lừa đảo. Nàng đã gặp được Triệu đại ca và Vương đại nương, những con người quá tốt trên đời.
Bọn Trần đại bịp giống như một bầy sói tham gian, còn Vương đại nương thì như chim phượng, thứ Phượng Hoàng vừa hiền, vừa xinh đẹp.
Bây giờ thì hai chú nai con đã thoát khỏi bầy lang sói, cho dù chúng có hung hăng, cũng hết mong tìm đến được chỗ này, một nơi quá an toàn.
Thư Hương bỗng nghe mệt mỏi, cho đến bây giờ, nàng mới nhớ lại đã mất ngủ mấy ngày.
Như người trên thuyền con bị bão, lo chèo chống, sợ hãi quên cả mệt, cho đến khi cặp được vào bờ thì mới thấy rời rã tay chân.
* * * * *
Trời đã tối rồi.
Trong phòng đã lên đèn, những lồng đèn được bao bọc bằng lụa màu hồng, ánh sáng thật tươi và thật dịu.
Người đốt đèn đã đi ra, trong phòng im phăng phắc. Thư Hương chỉ nghe thấy tiếng đập của chính tim mình.
Tiếng tim đập đều đều.
Nàng cảm nghe toàn thân như mềm nhũn, mệt mỏi, không muốn cử động, nhưng cổ nàng nghe khô, khát quá.
Nàng bỗng nhớ tới thứ băng trong vắt như pha lê, thứ băng được tải về từ vùng quan ngoại và chén nước sen.
Chén nước sen thơm ngọt, những cục băng ánh ánh, ngậm vào miệng nghe mát tận trong lòng.
Đào Liễu đâu?
Không biết con nhỏ điên điên đó đã đi đâu?
Thư Hương nhè nhẹ ngồi lên, nhè nhẹ bỏ chân xuống đất.
Đôi giày thêu kim tuyến mới cởi ra không biết làm sao lại mất tiêu...
Đôi giày nàng rất ưa thích, đế mỏng, nhẹ nhàng, bước đi khua êm êm, nàng rất thích tiếng khua như thế.
Dòm xuống chân, đôi vớ trắng đã quá dơ, nàng cởi bỏ ra rửa chân đã.
“Gót sen lanh đang như gần như xa”...
Nàng sực nhớ một câu thơ cổ, nàng ngâm nho nhỏ và bật cười.
Tâm tình nàng bây giờ thật là khoan khoái.
Giá như có nhạc, nàng sẽ múa một điệu vũ, hát một bài trong khúc nghê thường.
Nàng đẩy cánh cửa sổ, hương hoa hắt vào thoang thoảng, và xa xa trong gió, nàng quả nghe tiếng nhạc.
Trong vườn hoa, rải rác những chiếc đèn hồng.
Ánh đèn không sáng tỏ, nhưng chính cái lờ mờ đó lại làm cho hoa viên thêm thơ mộng.
“Ở đây ban đêm thiệt náo nhiệt lắm. Vương đại nương là con người hiếu khách”...
Thư Hương rất muốn đi ra, muốn xem những người khách mà nàng chắc chắn cũng hiền hòa thanh nhã như chủ nhân, vị chủ nhân tuy cao tuổi, nhưng dung nhan vẫn còn say đắm người nhìn.
- “Giá như bọn Lữ Ngọc Hồ từ Giang Nam đến đây làm khách thì sẽ vui biết bao nhiêu!”
Nghĩ đến những thiếu niên đa tình mà đầy dõng khí, nghĩ đến những vuông khăn màu đỏ, mặt Thư Hương bỗng cũng ửng theo, càng ngày má nàng càng gần giống như vuông khăn màu đỏ.
Đêm mùa hạ ở vào một nơi thoáng mát êm đềm, biết bao nhiêu thiếu nữ hòa xuân!
Thư Hương mơ mơ màng màng, tư tưởng mông lung, nàng không nghe thấy tiếng bước chân của Vương đại nương, khi nàng nghe giọng như mật rót của bà ta thì bà ta đã tới sát bên mình.
Bàn tay của Vương đại nương nhè nhẹ đặt lên vai, bà ta cười :
- Tiểu muội làm gì mà đứng trân trân vậy? Mơ tưởng gì thế?
Thư Hương nhoẻn miệng cười :
- Tôi đang nghĩ không biết con tiểu quỷ Đào Liễu nó đi đâu mất biệt.
Nàng nói dối là lẽ tất nhiên, không lẽ nàng lại nói mình đang dệt mộng?
Từ trước đến giờ, không khi nào nàng nghĩ rằng mình có lúc phải nói dối, nàng chưa từng nói dối đã đành, mà nghĩ đến chuyện nói dối cũng không bao giờ nghĩ đến, tại vì nàng không có gì phải dối. Nàng không giao thiệp với ai, còn đối với cha nàng thì không bao giờ có chuyện tâm tình, chỉ có với Đào Liễu, nhưng với cô tỳ nữ này thì nàng đã nói tách bạch cả rồi, nàng đâu có gì phải giấu?
Vả lại, nàng nghĩ, chuyện tâm tình của một cô gái, chuyện mơ mộng đến người chồng xứng đáng, nó vốn không phải là chuyện xấu, có chi phải giấu?
Nàng không hề biết rằng nói dối vốn là bản tánh thường có của đàn bà, nếu giống như không muốn nói, người đàn bà nào cũng đều nói dối. Đối với họ, sự nói dối cũng giống như nước tràn bờ, khi chưa tràn thì không có gì, nhưng khi đã tràn rồi thì không có gì ngăn lại được.
Ban đầu, nói dối là để bảo vệ mình, lý do chính đáng để nói dối là như thế và luôn luôn là như thế, nhưng khi đã nói dối, lần lần, người ta mới thấy cái giá trị của sự nói dối, người ta biết làm thế nào lợi dụng sự nói dối để lừa gạt, để làm cho có lợi.
Bây giờ thì Thư Hương đã bắt đầu cho nước tràn bờ.
Nhưng vẫn đang theo nguyên tắc, nghĩa là nàng có “lý do” nói dối để bảo vệ.
Vương đại nương nắm tay nàng kéo lại bên cái bàn tròn nhỏ. Cả hai cùng ngồi xuống, và bà hỏi :
- Tiểu muội ngủ có ngon không?
Thư Hương cười :
- Cám ơn đại nương, tôi ngủ y như một đứa bé mới sanh.
Vương đại nương cũng cười :
- Ngủ ngon như thế nhất định là biết đói, tiểu muội muội muốn ăn gì không?
Thư Hương lắc đầu :
- Không muốn ăn, chỉ muốn...
Nàng bỏ lững, mắt nàng chớp nhanh và nói lãng sang chuyện khác :
- Hôm nay hình như khách đông lắm.
Vương đại nương nói :
- Cũng không nhiều, chưa đến hai mươi.
Thư Hương hỏi :
- Ngày nào cũng có khách đông như thế này hay sao?
Vương đại nương cười :
- Nếu không có khách đông như thế thì ta làm sao sống được?
Thư Hương kinh ngạc, nàng nhìn bà ta bằng đôi mắt tròn xoe :
- Ủa, như vậy khách đến đây đều phải có... lễ hết sao?
Vương đại nương chớp chớp mắt :
- Nếu họ muốn dâng lễ thì ta cũng không có quyền cự tuyệt họ, muội muội nghĩ có phải thế không?
Thư Hương không trả lời, mà lại hỏi :
- Họ là người ở đâu đến vậy?
Vương đại nương đáp lững lơ :
- Ở đâu cũng có...
Bà ta chớp chớp mắt và nói tiếp :
- Hôm nay có một vị đặc biệt, một con người danh tiếng khá.
Thư Hương buột miệng hỏi :
- Ai vậy? Có phải Liễu Ngọc Hồ hay là Liễu Phong Cốt?
Vương đại nương mỉm cười :
- Sao? Tiểu muội muội quen với họ à?
Thư Hương cúi đầu, mặt nàng hơi ửng đỏ...
Tài sản của killer1310

Ðề tài đã khoá

Từ khóa được google tìm thấy
, cat bui giang ho,
Ðiều Chỉnh


©2008 - 2014. Bản quyền thuộc về hệ thống vui chơi giải trí 4vn.eu™
Diễn đàn phát triển dựa trên sự đóng góp của tất cả các thành viên
Tất cả các bài viết tại 4vn.eu thuộc quyền sở hữu của người đăng bài
Vui lòng ghi rõ nguồn gốc khi các bạn sử dụng thông tin tại 4vn.eu™