Eduard Asadov
Ta đã quyết – chỉ là bạn
Mặc kệ chuyện vặt trái tim
Ta đã quyết – cao hơn hẳn
Thở dài với lại chả hôn …
Mà sao cứ phải thở dài,
Hẹn hò, trăng sao, vườn hoa?
Những tiếng "ối" "á" ngu ngốc!
Ta nghiêm túc, thông minh mà!
Còn nếu trong các dạ hội
Ai mời cậu điệu nhảy vui
Tớ chỉ phẩy tay thôi nhé
Hắn cứ việc nhảy cả đời
Tớ là bạn mà! Rất khỏe!
Thế còn nếu cô bé khác
Cùng tớ nhảy với gió xuân
Thì cậu cứ nhún vai nhé
Sau đó cứ nói tớ rằng
- Giỏi thật! Cua ả chuột túi!
Làm mọi người cười hết kìa.
Và nghiến răng nói nhăn nhó
Tớ là bạn cậu, nên khuyên:
Đừng nhảy với ả ngốc nữa!
Chúng ta kết bạn nghiêm túc!
Còn chuyện trái tim khẽ rung…
Ối trời, nhưng mà chuyện ấy
Thật nực cười, đến lạ lùng!
Có một lần hoàng hôn bước
Từ đại lộ đến sân ga
Cậu nép vào tớ, bỗng nói
- Hình như trời bỗng lạnh ra,
Ông anh … hãy ôm em nhé …
Ôm cậu, tớ nói thật vui
Nghe nhịp tim đập liên hồi:
- Bây giờ tớ hôn bạn nhé
Hôn như người bạn… mà thôi…
Đến tận sáng vẫn còn hôn,
Rồi cậu cũng hôn trả lại
Vừa hôn, cậu vừa nói mãi:
- Em gái hôn anh, anh trai…
Hàng chục ngôi sao trên trời
Mỉm cười nhẹ nhàng tắt ngấm
Ta quyết kết bạn nghiêm túc.
Mọi chuyện vẫn tốt, đúng không?
Nào ai ngăn ta gì nhỉ?
Có luật nào viết hẳn hoi
Rằng những người bạn tin cậy
Không thể bên nhau trọn đời?
Từ nay tớ vẫn nghĩ rằng:
Yêu đương là chuyện vớ vẩn
Kinh nghiệm tớ bảo: chỉ có
Tình bạn nghiêm túc … chà chà!